Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 228 bài ] 

Cao thủ “đổi đen thay trắng” – Phong Lưu Thư Ngốc

 
Có bài mới 13.08.2016, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 481 lần
Điểm: 4.97
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Cao thủ “đổi đen thay trắng” – Phong Lưu Thư Ngốc - Điểm: 9
Cao Thủ “Đổi Đen Thay Trắng”

images


Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc.

Thể loại: Đam mỹ, xuyên nhanh, sảng văn.

Chuyển ngữ: Phong Lưu.

Beta: BuBu

Tình trạng edit: on-going


Nguồn: Bonne Nuit
(Đã được sự cho phép của chủ nhà ^^)

Tình trạng post: 1-2 chương/ngày ^^


GIỚI THIỆU:

Một hacker tài giỏi bị Chủ Thần chọn trúng, đưa đi làm nhân vật phản diện suốt mấy trăm nghìn kiếp, không kiếp nào là không phải chạy như điên trên con đường tìm chết, rơi vào kết cục bi thảm.

Khi rốt cuộc thoát khỏi sự khống chế của hệ thống phản diện, hắn quyết định báo thù, ngược tra, thay đổi vận mệnh. Dù nội tâm có rữa nát như thế nào đi chăng nữa thì ngoài mặt, hắn vẫn phải luôn đứng trên chuẩn mực đạo đức cao nhất.

CỘT THU LÔI:

1. Chủ thụ, thụ trong ngoài không đồng nhất vs công vừa cao lãnh vừa biến thái vừa phúc hắc vừa tà mị vừa trung khuyển vừa si hán vừa nhân thê.

2. 1×1, công từ đầu đến cuối đều là một người.

Số chương: có tổng cộng 16 thế giới, mỗi thế giới khoảng 10 chương nha  :secret:




Đã sửa bởi An Bi Nhi lúc 05.05.2017, 23:05, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.08.2016, 11:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 481 lần
Điểm: 4.97
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Cao thủ “đổi đen thay trắng” – Phong Lưu Thư Ngốc - Điểm: 11
THẾ GIỚI THỨ NHẤT

CHƯƠNG 1

Một người đàn ông bị đánh ngã xuống đất, trên cổ đặt một thanh bảo kiếm lạnh lẽo, trong con mắt dính máu tươi tràn đầy thù hận.

Đứng đối diện y là một người đàn ông khoác áo choàng đen, rõ ràng diện mạo đẹp đẽ phong lưu, nhưng khóe miệng hơi cong lên lại trông tà khí vạn phần. Nội tâm của hắn đang điên cuồng la hét “Giết y! Giết y đi!”, nhưng bàn tay cầm kiếm lại vẫn giữ nguyên, miệng thì bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại đủ mọi thứ chuyện, từ việc đã hủy diệt gia tộc người đàn ông nọ như thế nào, giết chết cha mẹ anh chị em của y ra sao, cho đến những việc đã làm để hãm hại y mấy năm này.

“Không cần nhiều lời! Còn nói thêm nữa là sẽ lại toi mạng ngay!” – Nội tâm người đàn ông tuấn mỹ lại tiếp tục lớn tiếng gào thét.

Khi hắn rốt cuộc có thể khống chế bản thân để giơ kiếm lên, thì người phụ nữ được hắn buông tha, vốn đang phải nằm bên cạnh hấp hối lại đột nhiên bật dậy, dùng một thanh đoản kiếm chém sắt như chém bùn đâm thẳng vào tim hắn từ sau lưng.

Hắn không dám tin chậm rãi quay đầu lại, trong đôi mắt đen thăm thẳm có yêu, có hận, còn có không cam tâm.

“Xin lỗi.” – Cùng với tiếng nói nghẹn ngào của người phụ nữ, cuộc đại chiến báo thù dài lê thê này rốt cuộc cũng buông xuống màn che, nhưng cái chết của nhân vật phản diện không hề biểu thị cho sự kết thúc, mà lại chính là một sự khởi đầu.

Người đàn ông tuấn mỹ đáng lẽ ra đã chết giờ phút này đang đứng giữa một biển trời đầy sao, áo choàng đen trên người đổi thành đồ phòng hộ bó sát người, hắn đang chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay.

Nói chính xác, đây cũng không phải một chiếc đồng hồ, mà là một hệ thống trí tuệ. Còn người đàn ông này tên là Chu Doãn Thịnh, hắn vốn sống ở thế giới công nghệ cao năm 2458 và là một trong những hacker giỏi nhất lúc bấy giờ. Vào một ngày nọ, khi vừa kết thúc giao dịch trên mạng vũ trụ, hắn đang chuẩn bị đăng xuất thì lại bị một thứ gì đó giống như hố đen hút vào một nơi tên là “Không gian Chủ Thần”.

Ở nơi đó, hắn bị gắn vào một “Hệ thống phản diện”, từ đó về sau bước lên con đường phản diện tan xương nát thịt không được chết tử tế. Rõ ràng biết vợ của nam chính không thể đụng vào, đồ của nam chính không thể tranh giành, đàn em của nam chính không thể bắt nạt, gia tộc của nam chính không thể chèn ép, nhưng hắn lại chịu sự khống chế của hệ thống mà không thể không làm hết đủ mọi loại chuyện ngu xuẩn, guồng chân chạy như điên trên con đường tìm chết.

Càng khiến người ta phát điên là, mỗi khi hắn có cơ hội xử lý nam chính với một dao, một kiếm, một súng, hệ thống sẽ lại tự động ghép vào một đoạn lời kịch cho hắn đọc, sau đó cho hắn biết—— Cuối cùng sẽ có một người yên lặng đâm hắn một dao từ sau lưng, không thể nào tránh thoát.

Diện mạo Chu Doãn Thịnh vốn đẹp đẽ phong lưu, khóe miệng cho dù không cười cũng sẽ hơi hơi cong lên, thể hiện hắn là người có tính tình ôn hòa. Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại, tính tình hắn vốn xảo trá, giỏi ngụy trang, hơn nữa còn thích khống chế mọi việc. Một người bình thường coi internet như một món đồ chơi, kết quả lại trở thành một “quân cờ” của hệ thống, loại chênh lệch cực lớn về tâm lý này đã khơi dậy sự thô bạo chôn giấu ở nơi sâu kín nhất trong lòng hắn.

Hắn muốn trả thù, trả thù Chủ Thần.

Nếu là người bình thường, có lẽ sẽ đi tìm kiếm manh mối qua mỗi lượt xuyên, hoặc cũng có thể là hợp tác với hệ thống, chậm rãi nâng cao thực lực của mình, sau đó đi thăm dò nguồn gốc của Chủ Thần, dựa vào đó phá hủy Chủ Thần. Nhưng Chu Doãn Thịnh là hacker, không ai có thể hiểu biết lập trình hơn một hacker. Nó có thể là một bộ máy trật tự nhất, chính xác nhất, không thể lay chuyển nhất trên thế giới, nhưng cũng là một tồn tại hỗn loạn nhất, mất kiểm soát nhất, không thể chịu nổi dù là một tác động nhỏ nào.

Mà Chủ Thần không gì không làm được trong thế giới giả tưởng thật ra chỉ là một tổ hợp dữ liệu. Nếu muốn phá hủy nó, có lẽ cũng chẳng cần sức mạnh dời non lấp biển gì, chỉ cần làm cho một vài số liệu bị sai sót thôi. Và để thực hiện được điều đó ta có một thứ được gọi là—— virus.

Ngay từ đầu, Chu Doãn Thịnh đã định biến mình thành virus, một con virus tồn tại trong hệ thống Chủ Thần, khiến nó không thể phát hiện không thể khống chế lại càng không thể tiêu diệt. So sánh với bộ máy xử lý chính khổng lồ của Chủ Thần, hắn tuy rằng chỉ là một chuỗi dữ liệu nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng nơi lưu trữ dữ liệu này sẽ biến thành lỗ hổng vĩnh cửu, một ngày nào đó, những lỗ hổng này cộng lại sẽ đạt đến mức độ đủ để khiến hệ thống Chủ Thần tê liệt. Đến lúc đó dù hắn có thể sống lại ở thế giới hiện thực nữa hay không, đều đã không còn quan trọng.

Hắn cũng khá vừa lòng với tương lai sắp tới này và vô cùng mong đợi nó.

Trước mắt, Chu Doãn Thịnh đang đùa nghịch trí não trên cổ tay, cũng chính là “Hệ thống phản diện” mà Chủ Thần giao cho hắn. Hệ thống này có biệt danh riêng là 007, vô cùng nhân cách hóa, âm thanh cũng là giọng loli được các trạch nam yêu thích nhất. Nó phụ trách ban bố nhiệm vụ mà Chủ Thần đưa ra, sau khi nhiệm vụ thất bại thì thi hành trừng phạt, và khi ký chủ không chịu nghe lời còn có thể tạm thời khống chế thân thể ký chủ, tiến hành loại bỏ ký chủ nếu như cần thiết.

Nếu là người khác, e rằng sẽ hận hệ thống thấu xương, nhưng Chu Doãn Thịnh thì không phải là người bình thường. Ngay phút nhận được trí não, hắn phải gắng hết sức để đè nén nội tâm kích động mừng như điên. Hắn là hacker, chỉ cần cho hắn một chiếc máy tính, hắn có thể chinh phục cả thế giới, mà Chủ Thần vừa hay đưa cho hắn công cụ thuận tay nhất.

Không biết hắn đã phải luân hồi bao nhiêu lần, rốt cuộc cũng đến ngày hôm nay, sau khi lại hoàn thành thêm một nhiệm vụ phản diện nữa. Lần này hắn không bị truyền tống đến không gian Chủ Thần trắng xóa, mà là đi đến biển trời đầy sao mênh mông bát ngát này, còn 007 rốt cuộc cũng bị hắn ghép vào một lập trình virus phá hủy, giống như đã uy hiếp hắn năm đó—— bị hủy diệt hoàn toàn.

007 giờ đây không thể phân phối nhiệm vụ, không thể nói chuyện, cũng không thể khống chế thân thể ký chủ, nó biến thành một dụng cụ tinh vi do ký chủ khống chế.

Chu Doãn Thịnh dùng ngón tay chậm rãi điều chỉnh trí não, trong con ngươi phản chiếu ánh sao tràn ngập thích thú. Dải ngân hà rộng lớn trước mắt là không gian tuyệt mật hắn dùng 007 sáng tạo ra, có thể tránh né sự giám sát toàn diện của Chủ Thần. Nơi này rất an toàn, rất đẹp đẽ, là nơi hắn sẽ cư trú.

Hắn rảo bước giữa dải ngân hà, cầm một ngôi sao lấp lánh bay trước mặt lên quan sát, lại nhẹ nhàng đặt về chỗ cũ. Vũ trụ nhìn như rộng lớn thênh thang, thật ra chỉ cần một suy nghĩ là có thể đến. Thì ra cái gọi là mạnh không phải là sức lực, mà là tinh thần.

Chu Doãn Thịnh nhẹ giọng cười cười, đầu ngón tay vừa nhấn lên cổ tay liền lập tức biến mất khỏi biển sao lấp lánh. Hắn đã rất cấp bách muốn phá hủy thế giới hoàn mỹ của Chủ Thần.

——— ——————-

Lần thứ hai mở mắt, Chu Doãn Thịnh phát hiện mình nằm trên một chiếc giường Kingsize mềm mại, bên trên là trần nhà trắng tinh và chùm đèn thủy tinh hoa lệ. Hắn chống người dậy, phát hiện trí não liên kết với linh hồn hắn lúc này đang yên lặng nằm trên cổ tay, màn hình lúc sáng lúc tối, không ngừng hiện lên rất nhiều chữ viết, chính là tư liệu chi tiết về thân thể mới này mà hắn trộm lấy từ hệ thống Chủ Thần.

Làm một virus tránh né sự giám sát của Chủ Thần, Chu Doãn Thịnh đương nhiên sẽ không nhập vào trụ cột của thế giới—— cũng chính là nam nữ nhân vật chính. Thông qua sự tính toán đo lường kỹ lưỡng của 007, lựa chọn tốt nhất của hắn là những dữ liệu sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu hủy, thường được gọi là vật hy sinh. Thay đổi vận mệnh của vật hy sinh tuy rằng sẽ không dẫn đến thế giới sụp đổ, nhưng sẽ khiến cho lập trình của Chủ Thần xuất hiện sai sót.

Một vài sai sót sẽ dẫn đến nhiều dữ liệu liên tiếp sai sót. Cho đến khi hắn rời khỏi, thế giới này đã thoát khỏi sự khống chế của Chủ Thần. Giống như vùng xám của một bộ não, tưởng chừng vẫn bình thường, thật ra đã hoại tử, mà khi những vùng xám như vậy càng ngày càng nhiều, bộ não đó sớm muộn gì cũng sẽ bị tê liệt.

Đây chính là kết quả cuối cùng mà Chu Doãn Thịnh muốn.

Đọc xong tư liệu, hắn hứng thú cong cong khóe miệng. Thân thể này năm nay mười sáu tuổi, cũng tên là Chu Doãn Thịnh, là con trai cả của tập đoàn nhà họ Chu, đang học lớp mười, dưới có hai đứa em trai học lớp chín, đều mười lăm tuổi, một người tên Chu Văn Ngang, một người tên Chu Văn Cảnh. Chu Văn Ngang ngoài mặt là em trai cùng mẹ cùng cha với Chu Doãn Thịnh, thật ra là con riêng của cha Chu. Ông ta thừa dịp mẹ Chu suy yếu sau khi sinh đánh đổi con trai của tình nhân về. Em trai ruột thịt thực sự của Chu Doãn Thịnh bởi vì trái tim phát triển không đầy đủ nên đã chết ngay sau khi sinh.

Chu Văn Cảnh là con của một nữ sinh viên mà mẹ Chu đã từng giúp đỡ. Cô ta là trẻ mồ côi, bản tính không xấu, tự biết mình có lỗi với mẹ Chu, sau khi sinh không bao lâu thì mắc phải bệnh trầm cảm, vài năm sau rạch cổ tay tự sát. Thi thể là do mẹ Chu phát hiện, cũng không biết có phải do bị kích thích hay không, một năm sau cô cũng nhảy xuống biển, vẫn chưa tìm được thi thể.

Nhân vật chính của thế giới này chính là cậu con trai thứ ba nhà họ Chu – Chu Văn Cảnh, từ nhỏ bị gia tộc chèn ép, anh em hãm hại, cuối cùng từ đường cùng phản công trở thành đế vương nơi thương trường. Y đánh bại vô số đối thủ, trải qua từng cuộc từng cuộc thương chiến chấn động lòng người, cuối cùng đi lên vị trí cao nhất của quyền lực và tiền tài. Mà Chu Doãn Thịnh chỉ là một chướng ngại vật nho nhỏ trên con đường nhân sinh của y, thậm chí còn không được coi là đối thủ.

Ba vị công tử nhà họ Chu, cậu cả trầm ổn già dặn, cậu hai đơn thuần thẳng thắn, cậu ba tính tình quái gở, nhìn như cậu cả là ưu tú khôn khéo nhất, nhưng thật ra lại là người ngu xuẩn nhất. Hắn coi Chu Văn Ngang là em ruột mà dung túng chăm lo mọi bề, nghe theo lời xui khiến của đối phương xa lánh chèn ép Chu Văn Cảnh, ngay cả sự bất công rõ ràng của cha mình cũng không thèm để ý. Dưới sự dẫn dắt cố ý của cha Chu, hắn trở thành một tấm gỗ chắn hết mọi nguy hiểm cho Chu Văn Ngang.

Cuối cùng, hắn chẳng những kết thù với Chu Văn Cảnh, bị y trả thù, mà ngay cả phần gia sản của riêng mình cũng bị Chu Văn Ngang tính kế cướp đi, cả đời nghèo đói thất bại, chết một cách uất ức.

Đây chính là hình mẫu nhân vật hy sinh theo đúng tiêu chuẩn.

Xem xong tư liệu, Chu Doãn Thịnh lười biếng duỗi eo, đi đến bên cạnh cửa sổ lớn ngắm bình minh, bộ não tinh vi hơn cả 007 đang nhanh chóng phân tích xem nên làm thế nào để thay đổi vận mệnh của nguyên chủ. Đã đến đây, hắn sẽ nghiêm túc đối mặt với cuộc sống nơi này, tuyệt đối sẽ không coi nơi này thành một thế giới hư ảo, cũng sẽ không dùng thái độ khinh thường như chơi trò chơi.

Đây là thế giới mà Chủ Thần sáng tạo, là tập hợp của vô số những dữ liệu, là một không gian ảo tưởng khác với thế giới hiện thực. Nhưng hắn cũng là một dãy số liệu, hoặc phải nói là một linh hồn tồn tại dựa trên số liệu, dù sao cũng không khác gì nhau. Sự phẫn nộ và đau lòng khi bị phản bội, nỗi khổ khi bị giết chết nhiều lần, tuyệt đối không ít hơn thế giới hiện thực, thậm chí bởi vì đó là ký ức cắm rễ trong linh hồn, thế nên càng sâu sắc hơn so với hiện thực.

Hắn không muốn lại làm một con rối mặc Chủ Thần đùa cợt. Đã đến đây, hắn sẽ cố gắng hết sức lật ngược vận mệnh, sống cho riêng mình. Giờ phút này, ánh mặt trời bị chắn sau tầng mây, cửa sổ thủy tinh bóng loáng phản chiếu khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy nhuệ khí của thiếu niên.

“Thịnh thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong, nên rời giường rồi.” – Đúng lúc này, bảo mẫu gõ gõ cửa phòng.

Chu Doãn Thịnh thu hồi lại nhuệ khí, treo lên nụ cười ôn hòa nhã nhặn lần nữa, thay đồng phục theo như trong ký ức của nguyên chủ, nhanh chóng rửa mặt rồi xuống lầu dùng bữa.

Trong phòng ăn, cha Chu đang ngồi trên ghế chính đọc báo, Chu Văn Ngang nằm sấp trên vai ông ta, cổ duỗi thật dài. Thấy cha Chu định lật sang trang, cậu ta vội vàng vươn tay giữ tờ báo lại, kêu la mình vẫn còn chưa đọc xong. Cha Chu bất đắc dĩ cười cười, thuận tay véo véo mũi con trai.

Đúng là dịu dàng thắm thiết, Chu Doãn Thịnh làm con cả đã bao giờ được như vậy chưa? Vậy mà hắn lại bị cha Chu tẩy não, cứ luôn tưởng rằng tất cả những thứ tốt nhất đều phải nhường em trai, chăm sóc em trai là nghĩa vụ của hắn.

Chăm sóc? Đương nhiên lúc này Chu Doãn Thịnh sẽ chăm sóc Chu Văn Ngang thật cẩn thận. Khóe miệng cong lên, khiến cho nụ cười trên mặt càng trở nên dịu dàng, chân thành, tha thiết. Chu Doãn Thịnh ngồi xuống bên trái cha Chu, thờ ơ nhìn Chu Văn Cảnh đang cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì bên cạnh một cái.

“Thịnh thiếu gia, mỗi ngày một cốc sữa.” – Đỗ Húc Lãng, trợ lý tư nhân của cha Chu đi ra từ phòng bếp, đặt một cốc sữa nóng hôi hổi trước mặt hắn, cũng ngăn chặn ánh mắt hắn nhìn về phía Chu Văn Cảnh.

Ý cười trên mặt Chu Doãn Thịnh càng đậm, trong con ngươi đen nhánh nhanh chóng xẹt qua một tia tăm tối. Hắn suýt thì quên mất, nhà họ Chu lúc này không chỉ có nhân vật chính Chu Văn Cảnh, còn có cả nam phụ thứ nhất Đỗ Húc Lãng. Nếu không có hắn sẽ không có Chu Văn Cảnh hô mưa gọi gió không gì không làm được mười năm sau này.

Dùng một câu thô tục hơn mà nói… Hắn chính là bàn tay vàng của Chu Văn Cảnh, một tồn tại giống như gian lận.


Đã sửa bởi An Bi Nhi lúc 05.05.2017, 22:45, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Bi Nhi về bài viết trên: Bạc Tử Tuyết, Cuccungcuama, Lam Giang, MacKhiet, Orchiddd, Tiếu Khuynh Vũ, Triêu Nhan Nhi, alin, chú mèo của gió
Có bài mới 13.08.2016, 11:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 04.07.2016, 17:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 838
Được thanks: 481 lần
Điểm: 4.97
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Cao thủ “đổi đen thay trắng” – Phong Lưu Thư Ngốc - Điểm: 12
CHƯƠNG 2


Bởi vì gen tốt, ngoại hình của ba vị công tử nhà họ Chu đều không tệ. Nhưng đã là nhân vật chính, đương nhiên dung mạo của Chu Văn Cảnh là xuất chúng nhất, khuôn mặt rõ nét không chút tì vết nào giống như một tác phẩm nghệ thuật mà thượng đế tỉ mỉ điêu khắc, dù quan sát từ góc độ nào cũng có thể xưng là hoàn mỹ.

So với y, gương mặt Chu Doãn Thịnh toát lên vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đào hoa hơi xếch sáng như sao đã bù lại một chút chênh lệch này. Khi hắn nhìn một ai đó, người nọ ban đầu cũng không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng hắn chỉ cần híp mắt liếc một cái, ánh mắt tựa như lưỡi câu đó có thể khiến cho người ta tai nóng bừng, tim đập nhanh.

Với vai trò nam phụ thứ nhất, diện mạo của Đỗ Húc Lãng cũng tương đương Chu Văn Cảnh, khuôn mặt như được đẽo gọt điêu khắc, đẹp đến không có chỗ chê. Nhưng hắn lại để mái dài, đeo một cặp kính gọng vàng, dùng hành động tao nhã và nụ cười thân thiện gần gũi nhằm che giấu ánh mắt thường lơ đãng toát ra cường thế và sắc bén của mình.

Ngoài mặt, hắn là một thành phần trí thức tinh anh, gia thế trong sạch, trên thực tế là người cầm quyền của tập đoàn tài phiệt gia tộc họ Đỗ. Bởi vì khi còn trẻ từng có mối quan hệ sâu xa với mẹ Chu Văn Cảnh nên giờ về nước chăm sóc con của cố nhân. Nhà họ Chu rất giàu, được coi là thế gia đứng đầu ở Trung Quốc, nhưng không là gì so với nhà họ Đỗ phồn thịnh trên đất Nhật. Tập đoàn và tài phiệt, chỉ khác có hai chữ thôi mà khác nhau đến một trời một vực.

Ở Nhật, tổ chức mafia là hợp pháp, mà nhà họ Đỗ chính là gia tộc mafia đứng đầu nước Nhật, mạng lưới buôn bán súng ống đạn dược trải rộng toàn cầu. Một nhân vật vốn nên hô phong hoán vũ như vậy hiện giờ lại đang làm trợ lý tư nhân dưới tay cha Chu, bị sai đến khiến đi y như một bảo mẫu, Chu Doãn Thịnh thật sự không hiểu được trong lòng hắn rốt cục nghĩ như thế nào.

Chỉ vì một chút ký ức khi còn nhỏ ư? Có lẽ mẹ Chu Văn Cảnh là ánh sáng duy nhất trong thế giới tối tăm của hắn, khi cô ta chết đi, tia sáng này cũng trở thành bất diệt, thế nên sẽ chuyển dời tình cảm lên Chu Văn Cảnh? Hắn bảo vệ Chu Văn Cảnh, là vì muốn bảo vệ một mảnh đất trong lành cuối cùng trong lòng mỉnh?

Dù những suy đoán này có buồn cười vô lý đến thế nào, hắn cũng đã đến đây, Chu Doãn Thịnh sẽ không miệt mài tìm hiểu nữa, bưng cốc lên từ từ uống sữa.

Ba người Chu Doãn Thịnh, Chu Văn Cảnh, Đỗ Húc Lãng yên lặng dùng bữa. Cha Chu và Chu Văn Ngang cứ ăn mấy miếng lại tán gẫu vài câu, không khí vô cùng hòa hợp ấm áp. Hai người này mới là một đôi cha con thực sự, những người khác đều là dư thừa. Nếu Chu Doãn Thịnh trước kia có thể nhận ra sớm một chút, sẽ không đi đến một kết cục bi thảm như vậy.

Nghĩ đến đây, Chu Doãn Thịnh nhếch nhếch khóe miệng, nở một nụ cười hơi mang theo giễu cợt, sau đó liếc mắt nhìn Đỗ Húc Lãng đang ngẩng đầu quan sát.

Thiếu niên vốn ôn hòa tuấn mỹ trong nháy mắt trở nên tà khí gấp vạn lần, Đỗ Húc Lãng ngẩn người, trái tim cũng rạo rực theo. Khi hắn chăm chú nhìn lại một lần nữa, thiếu niên đã thu ánh mắt về, hết sức chuyên chú ăn cháo.

Ăn điểm tâm xong, Đỗ Húc Lãng dựa theo thường lệ đưa ba đứa trẻ đến trường. Dù trong lòng nghĩ như thế nào, trước mặt người khác hắn luôn đối xử bình đẳng với ba vị công tử, nhưng bởi vì cậu hai Chu Văn Ngang hoạt bát sáng sủa nhất nên trông giống như là người thân với hắn nhất.

Chu Doãn Thịnh vừa lên xe đã chợp mắt, Chu Văn Cảnh cũng giữ yên lặng, Chu Văn Ngang chỉ có thể nói chyện với Đỗ Húc Lãng. Thoạt nhìn thì tưởng cậu ta đang quan tâm đến sinh hoạt thường ngày của cha Chu, thật ra luôn cố ý vô tình hỏi thăm chuyện trong công ty. Đối mặt với cậu con trai thứ hai mà cha Chu yêu thương nhất, Đỗ Húc Lãng đương nhiên là trả lời mọi câu hỏi mà không hề cảnh giác.

Cuộc sống ở trung học rất vô vị, những bài tập bề bộn đối với một hacker có chỉ số thông minh cao mà nói chỉ là một bữa sáng. Hai tiết đầu đều ngủ thiếp đi, cho đến tiết thứ ba Chu Doãn Thịnh mới tỉnh lại trong tiếng huyên náo xung quanh, vừa mở mắt ra đã trông thấy rất nhiều bông tuyết bay xuống qua cửa sổ.

Hiện giờ đã sắp đến hè rồi, học sinh nữ trong lớp đều mặc váy ngắn đi học, sao lại có tuyết rơi?

Chu Doãn Thịnh tập trung nhìn, phát hiện những bông tuyết kia chỉ là một đống giấy vụn bị cắt thành mảnh nhỏ, thả từ tầng trên xuống nên thành một đợt tuyết nhân tạo, cảnh tượng vô cùng đồ sộ. Lúc này đang đúng giờ giải lao, rất nhiều học sinh chen ra ngoài hành lang quan sát, Chu Doãn Thịnh cũng bị bạn bè kéo ra ngoài, chỉ vào bóng người đang đứng giữa trời tuyết nói – “Cắt hết tất cả sách giáo khoa của nó trút giận cho mày với Văn Ngang đấy. Con riêng phải tự biết mình là con riêng chứ, còn muốn đấu với mày và Văn Ngang, đúng là không biết mình là ai.”

Lúc này Chu Doãn Thịnh mới nhớ ra, Chu Văn Cảnh và Chu Văn Ngang đều học lớp chín, còn là bạn cùng lớp. Mấy hôm trước bởi vì một nữ sinh mà tạo nên tranh chấp, nữ sinh kia không lúc nào không che chở cho Chu Văn Cảnh, khiến cho Chu Văn Ngang rất mất mặt. Là một nhân vật gây sóng gió trong trường, nguyên chủ lên tiếng, muốn cho Chu Văn Cảnh một ít giáo huấn.

Cắt sách vở, tạt nước bẩn, chửi rủa, đánh hội đồng, các loại đùa dai ùn ùn xảy ra với Chu Văn Cảnh. Trước khi Chu Doãn Thịnh đến, mâu thuẫn giữa nguyên chủ và Chu Văn Cảnh đã đạt đến mức không thể hòa giải.

Chu Doãn Thịnh cúi đầu chăm chú nhìn bóng người đứng thẳng tắp kia, đối phương cũng đúng lúc ngẩng đầu nhìn hắn. Người trước nheo mắt, đột nhiên nở một nụ cười đầy khiêu khích, khiến cho người sau nắm chặt hai tay, cố nén căm hận.

Nếu đổi thành người khác, khi biết vận mệnh của mình trong tương lai, việc đầu tiên sẽ làm chính là làm dịu mối quan hệ với nhân vật chính, sau đó ôm đùi nhân vật chính. Nhưng Chu Doãn Thịnh là một người rất kiêu ngạo, trí tuệ tuyệt đỉnh và thủ đoạn độc ác khiến hắn không bao giờ cho phép mình nịnh bợ nghe theo người khác.

Nhập vào người bên cạnh nhân vật chính để thay đổi vận mệnh của nguyên chủ, kết quả vận mệnh của hắn vẫn bị nhân vật chính khống chế, điều này có khác gì làm con rối của Chủ Thần? Cho nên hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bắt đầu hành động từ Chu Văn Cảnh.

Đương nhiên, hắn cũng chưa bao giờ có ý định xử lý Chu Văn Cảnh. Là nhân vật chính, nếu như Chu Văn Cảnh chết, thế giới này sẽ hoàn toàn sụp đổ, cũng sẽ khiến cho Chủ Thần chú ý đến dữ liệu khác thường rồi từ đó truy tìm ra mình. Tuy rằng không gian biển sao có thể ngăn chặn được sự tìm tòi của Chủ Thần, nhưng sẽ rất bất lợi cho kế hoạch sau này của hắn, làm việc sẽ khó tránh khỏi vướng tay vướng chân, phải băn khoăn nhiều chuyện, không cẩn thận là bị Chủ Thần phát hiện.

Một hệ thống thông minh cao cấp như Chủ Thần, nhất định có lập trình sẵn chương trình diệt virus, Chu Doãn Thịnh không muốn nếm thử một chút nào.

Cho nên trước mắt, nguyên tắc làm việc của hắn là thay đổi vận mệnh của nguyên chủ, gây ra rối loạn dữ liệu mà không dẫn đến thế giới sụp đổ. Nhân vật chính vẫn còn, thế giới cũng còn, nhưng thế giới này đã hoàn toàn thay đổi, đã không còn như trong lập trình của Chủ Thần từ lâu.

Lặp lại tất cả mọi kế hoạch trong đầu thêm lần nữa, Chu Doãn Thịnh mới chậm rì rì thu hồi ánh mắt.

Khi trong lòng có kế hoạch, thời gian luôn trôi rất nhanh, gần như chỉ mới chớp mắt một cái, một ngày đã qua đi. Chu Doãn Thịnh mở rộng áo khoác đồng phục, caravat đen treo lỏng lẻo trên cổ áo sơmi trắng, hai tay đút túi, bước chân nhàn nhã đi về phía chiếc xe đa dụng đỗ ven đường. Rõ ràng là kiểu ăn mặc lôi thôi lếch thếch, mặc trên người hắn lại thành phong cách yuppie (*), khiến cho rất nhiều học sinh nữ dừng chân ngắm nhìn.

(*) Yuppie là tổng hợp của các khái niệm: young (trẻ), urban (sống ở thành phố), professional (có chuyên môn) và hippie (lại là một cụm từ khá đa nghĩa, trong bối cảnh này nó mang nghĩa của tham vọng, có một chút gì đó nổi loạn).

“Thịnh thiếu gia, cậu ở trường học được nhiều người yêu thích thật đấy, đã có bạn gái chưa?” – Đỗ Húc Lãng mở cửa xe cho hắn, trong nụ cười toát ra vài phần trêu chọc.

Trước khi bị Chủ Thần đưa đến không gian giả tưởng, Chu Doãn Thịnh là một người đồng tính, đương nhiên sẽ không thích phụ nữ. Nhưng từ sau khi bị buộc vào người hệ thống phản diện, hắn lại không thể không tranh đoạt đàn bà với nhân vật chính, đôi khi còn sẽ làm một số chuyện không bằng cầm thú với bọn họ. Trời đất chứng giám, trong hiện thực, dù có một trăm người đẹp cởi quần áo đứng trước mặt hắn, hắn cũng không cứng nổi.

Lời trêu đùa của Đỗ Húc Lãng trong nháy mắt khiến hắn nhớ lại cảm giác ghê tởm mỗi lần bị hiếp dâm kia, nụ cười nhã nhặn biến mất, ánh mắt sắc lạnh đâm thẳng vào đáy mắt đối phương.

Đỗ Húc Lãng chưa bao giờ để mắt đến hai anh em Chu Doãn Thịnh và Chu Văn Ngang. Nhất là Chu Doãn Thịnh, chính là một tên ngốc không lẫn vào đâu được, bị Chu Văn Ngang chơi đùa trong lòng bàn tay mà không hề hay biết. Nhưng dáng vẻ sắc sảo vừa rồi của đối phương trong nháy mắt đã đảo ngược ấn tượng của hắn đối với Chu Doãn Thịnh.

Đây không phải là ánh mắt mà một thiếu niên miệng cọp gan thỏ dễ tin người khác nên có.

Nhưng không đợi hắn nghĩ nhiều, Chu Doãn Thịnh đã cụp mắt xuống, thờ ơ nói – “Đi thôi, không cần chờ. Tiết cuối của Văn Ngang là tiết thể dục, tan từ hai mươi phút trước rồi.”

Đỗ Húc Lãng gật đầu, lái xe đi. Đến một ngõ nhỏ ven đường, Chu Doãn Thịnh đột nhiên lên tiếng – “Dừng xe bên lề đường đi, tôi có việc.”

Xe chậm rãi tấp vào lề đường, nhưng Chu Doãn Thịnh không xuống xe, chỉ kéo mở cửa kính xe, một tay chống má tươi cười nhìn về phía ngõ nhỏ.

Bên cạnh ngõ là hai tòa nhà cao chọc trời, ánh sáng bị tòa nhà che khuất, vô cùng tăm tối. Vài cái thùng rác cực lớn bốc mùi hôi thối ghê người, rất nhiều mèo hoang chó hoang tụ tập đến kiếm ăn. Chỉ nghe một tiếng phịch nặng nề, một bóng đen va vào thùng rác, sau đó chật vật ngã xuống đất. Đám mèo hoang trốn trong thùng hoảng sợ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy trốn.

Thấy rõ gương mặt của bóng đen, ánh mắt Đỗ Húc Lãng hơi thay đổi, lập tức muốn xuống xe giải cứu, lại bị Chu Doãn Thịnh đè bả vai lại.

“Nó không chết được.” – Ngữ khí của thiếu niên vô cùng thản nhiên, bàn tay lại âm thầm dùng sức.

Đỗ Húc Lãng không thể không rút bàn tay đang đặt trên cửa về, cười cười giả đò như không thèm để ý.

Chu Văn Cảnh giống như muốn đánh trả, còn chưa bò dậy đã bị một người đàn ông cao lớn dẫm lên sống lưng hung hăng nghiền mấy phát. Vài thanh niên tóc nhuộm đủ loại màu sắc xúm vào, lục soát lấy sạch tiền và vật đáng giá trên người y, lại đấm đá thêm một trận, nói vài câu đe dọa, sau đó cười đùa rời khỏi.

Cảnh này ở nơi đô thị phồn hoa ồn ào huyên náo không hiếm thấy, gần như không thể gợi lên một chút đồng tình nào của người đi đường. Là kẻ chủ mưu, Chu Doãn Thịnh nở một nụ cười thỏa mãn.

Đúng vậy, những người này chính là do Chu Doãn Thịnh thuê, mục đích là cho Chu Văn Cảnh một bài học không nhỏ. Chu Doãn Thịnh tiếp nhận trí nhớ của nguyên chủ cũng không định hủy bỏ kế hoạch này. Hắn không những đến xem trò vui, còn mang luôn cả thần hộ mệnh của nhân vật chính đến.

Đỗ Húc Lãng đẩy gọng kính vàng trên sống mũi một cái, che giấu sương lạnh đang từ từ ngưng tụ trong con ngươi. Vị công tử lớn nhất của nhà họ Chu này đúng là… thích tìm đường chết mà.

Chu Văn Cảnh lảo đảo bò dậy, lúc khom lưng nhặt cặp sách suýt nữa lại ngã xuống, khiến cho Đỗ Húc Lãng âm thầm nắm chặt tay lái. Thử mấy lần mới nhấc được cặp sách lên, y đứng thẳng người dậy, nhổ một ngụm nước miếng lẫn theo máu vào thùng rác, mặt không cảm xúc đi ra ngoài, trông thấy Chu Doãn Thịnh tươi cười nhã nhặn ngồi trong xe, khuôn mặt nháy mắt trở nên vặn vẹo.

“Là mày!” – Tiếng nói phun ra từ kẽ răng khó nén căm hận.

“Đúng vậy, là tao.” – Chu Doãn Thịnh thờ ơ gật đầu.

Chu Văn Cảnh rốt cuộc không kiềm chế nổi, xông lên muốn đấm đối phương, lại bị cửa xe đột nhiên bật ra, đập mạnh vào người, nằm vật xuống đất mãi không bò lên được.

Chu Doãn Thịnh thong thả bước đến bên cạnh hắn, hơi hơi cúi lưng, ánh mắt châm chọc quét từ trên xuống dưới một lần, cứ như đang nhìn một thằng hề. Ngay sau đó Đỗ Húc Lãng cũng xuống xe theo, đề phòng Chu Doãn Thịnh lại ra tay độc ác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Bi Nhi về bài viết trên: Cuccungcuama, MacKhiet, Tiếu Khuynh Vũ, Triêu Nhan Nhi, chú mèo của gió
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 228 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chú mèo của gió và 14 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.