Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 06.02.2015, 12:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Tranh cãi kịch liệt

Editor: smizluy1901

     Trong nháy mắt, Tòng Thiện ý thức được vừa rồi mình đã làm gì. Cho nên, nhìn cô giống như một hoa si chỉ ngây ngốc mà nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Hơn nữa, còn bị người ta vạch trần.

     Cô vội vàng nhắm mắt lại, muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

     Hàn Dập Hạo mở mắt ra, nhìn vẻ mặt giấu đầu hở đuôi của người phụ nữ ở trước mặt, chỉ cảm thấy rất buồn cười. Anh cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Vừa rồi bổn thiếu đều đã nhìn thấy, cô còn dám giả bộ?"

     Nếu như anh cũng đã nói như vậy, Tòng Thiện không thể làm gì khác hơn là mở mắt ra. Cô nhìn thẳng vào anh, có khí phách nói: "Nhìn thì nhìn, sao nào."

     Lời nói của cô hơi có chút vô lại khiến Hàn Dập Hạo nhịn không được nhíu mày, anh nín cười mở miệng: "Có đánh giá gì."

     Tòng Thiện sửng sốt, có đánh giá gì?

     "Hoàn hảo, tứ chi vẫn còn, ngũ quan đủ cả." Cô nghiêm trang đáp lại, đánh chết cô cũng sẽ không nói ra ý nghĩ thật sự vừa rồi trong lòng.

     Ánh mắt thâm thúy giống như hồ cổ ngàn năm bình tĩnh nhìn vào ánh mắt lóng lánh trong suốt như lưu ly của cô. Hàn Dập Hạo là người từng trải làm sao lại không nhìn thấu được phản ứng chậm chạp và hơi ảo não lại có chút né tránh của cô. Anh nhếch miệng, cố tình xuyên tạc nói: "Nói như vậy, về cơ bản, cô cũng đã hài lòng với những gì cô nhìn thấy?"

     "Tôi hài lòng cái gì, anh trông như thế nào đâu có liên quan gì tới tôi." Tòng Thiện buột miệng nói, trái lại câu nói này là lời nói thật. Lòng thích cái đẹp ai cũng có, anh rất tuấn tú, nhưng cô cũng chỉ là ôm thái độ tinh khiết thưởng thức mà thôi.

     "Vậy Lương Tư Hàn thì sao?" Nghe thấy lời của cô, mắt phượng của anh híp lại, trầm giọng hỏi.

     "Sao anh lại biết Tư Hàn? Anh đã từng điều tra tôi?" Tòng Thiện tức giận nhìn anh chằm chằm. Thật không dễ dàng mới đổi cách nhìn về anh, nhưng bởi vì lời của anh, trong nháy mắt lại nổi lên tức giận.

     "Tất cả tư liệu của các thành viên gìn giữ hòa bình tôi đều đã xem qua. Cô nói xem, tôi làm sao biết." Anh nhìn chằm chằm vào phản ứng của cô. Vừa nhắc tới ba chữ "Lương Tư Hàn", tinh thần của cô liền tỉnh táo khiến lòng anh có chút khó chịu.

     Vừa mới nổi lên tức giận lại bởi vì một câu nói của anh mà lập tức bị dập tắt, hóa ra là cô trách lầm anh. Nhưng cô lại không muốn cúi mình, vì vậy không được tự nhiên nói: "Tôi cho rằng anh vẫn không có phẩm chất như vậy."

     "Không có phẩm chất?" Anh hơi đề cao giọng nói, chờ cô giải thích.

     "Anh hại tôi bị cách chức không phải gọi là không có phẩm chất sao?" Cô chết cũng cắn chặt chuyện này không buông.

     "Trái lại, cô đã quên sạch chuyện mình từng làm." Anh hừ lạnh một tiếng.

     "Không phải là giội cho anh một ly rượu sao? Huống chi, nếu không phải anh ngăn cản tôi dẫn em gái của tôi đi, tôi cũng sẽ không giội rượu anh." Có thể coi là tính sổ đúng không, đạo lý tuyệt đối đứng về phía cô.

     "Ra ngoài làm là cô ấy tự nguyện, không ai ép buộc cô ấy. Cô đã là chị gái của cô ấy, trước đó nên quản cô ấy thật tốt. Quản không tốt lại chạy đến địa bàn của người khác dương oai, cô cảm thấy cô có mấy phần đạo lý?" Anh cười nhạt.

     "Tôi." Cô bị chặn đến nhất thời cứng họng. Anh vừa nói như vậy, sao giống như trở thành cô không đúng vậy: "Coi như là nhà chúng tôi không có quản nó tốt, nó cũng chưa trưởng thành. Các anh để cho nó tham gia vào cái loại tụ họp đó, chính là phạm tội!"

     "Loại tụ họp nào?" Tròng mắt đen như mặc ngọc của anh sâu không thấy đáy.

     "Dâm loạn." Cô cũng không sợ anh, nói thẳng.

     "Dâm loạn?" Anh cười lạnh một tiếng: "Con mắt nào của cô nhìn thấy?"

     "Ít phủ nhận. Lúc tôi tiến vào, rõ ràng nhìn thấy những người bạn kia của anh đang sờ tới sờ lui trên người của những cô gái tiếp rượu. Dựa vào điểm này, tôi đã có lý do hoài nghi các anh." Mặc dù lúc ấy có chút hỗn loạn, thế nhưng những hình ảnh tay chân quấn quýt lấy nhau ấy, cô vẫn nhìn thấy.

     "Nam nữ yêu đương vốn là đạo lý hiển nhiên. Cảnh sát Thẩm, lúc nào thì điều đó lại trở thành phạm pháp vậy. Hơn nữa, cô khẳng định không phải là những cô gái tiếp rượu kia đang sờ tới sờ lui trên người của bạn tôi ư?" Anh phản bác, anh cũng là nói đúng sự thật hôm đó.

     "Khẳng định, làm sao anh cũng có thể biện giải được." Tòng Thiện cảm thấy tranh luận với loại người có quan niệm đạo đức bại hoại này, quả thực là tự mình chuốc lấy phiền nhiễu.

     "Cô gái, dù sao cũng đừng có lấy giá trị quan[1] của mình để nhận định một sự việc. Hành vi bốc đồng của cô chỉ có thể mang đến tai họa cho mình. Bị cách chức là thứ nhất, lần này lại là một bài học." Anh trầm giọng nói.

     ([1] Giá trị quan: tức là quan điểm về giá trị khi xem xét, quan sát đánh giá sự vật, sự việc.)

     "Tôi không cảm thấy giữ vững nguyên tắc của mình có gì sai." Cho dù sớm biết kết cục sẽ như thế, cách làm của cô cũng sẽ không thay đổi, bởi vì đây là nguyên tắc làm người của cô.

     "Nguyên tắc của cô không sai, chẳng qua là sai cách. Có đôi khi phải học được hạ thấp tư thái ở trước mặt kẻ mạnh." Anh khách quan nói.

     "Anh có thể nói tôi không biết tự lượng sức mình, nhưng tôi không cách nào nhìn người bên cạnh mình bị tổn thương." Cô hờ hững nói.

     "Cho dù giá phải trả là khiến mình bị tổn thương ư?" Anh nhíu mày nói, thật ra thì không cần cô trả lời, anh cũng biết đáp án.

     "Đúng vậy." Cô không chút nghĩ ngợi lập tức gật đầu.

     Anh nhướng trán cười nhạo: "Thẩm Tòng Thiện, cô thật sự là một người phụ nữ ngu xuẩn nhất tôi từng gặp. Chẳng lẽ cô không có phát hiện, mọi thứ cô làm từ trước tới giờ đều không nhận được báo đáp sao? Em gái của cô trừng mắt nhìn cô, bạn trai của cô cướp lấy công lao của cô từng bước thăng chức. Mà bây giờ, cô cứu người, lại bị nhốt ở chỗ này, mặc cho người ta xử lý. Những người cô bảo vệ đó trái lại làm tổn thương cô. Cô nói xem, có phải cô thật sự rất ngu xuẩn hay không?"

     Mặt của cô hơi tái nhợt, biện giải: "Tư Hàn không phải là loại người như vậy."

     "Có phải hay không, trong lòng cô tự hiểu." Ánh mắt của anh thấu đáo mà còn nóng rực, dường như có thể nhìn thấu tâm hồn của cô.

     Cô cắn môi, cảm thấy không cần thiết phải tiếp tục cái đề tài này với anh nữa. Cách một lúc sau, cô nói: "Anh nói nhiều như vậy, không phải là muốn tôi thừa nhận mình rất ngu xuẩn sao. Không sai, tôi đúng là rất ngu xuẩn, ngu xuẩn đến mức biết rõ mình không có khả năng ấy, còn muốn ôm hết thảy mọi thứ vào trên người mình. Anh vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu được, trơ mắt nhìn người thân nhất rời khỏi anh mà lại cảm thấy bất lực. Tôi trải qua một lần, không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai. Cho nên, tuy rằng tôi không đủ lớn mạnh, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ người bên cạnh mình. Cho dù, người đó là anh."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.02.2015, 23:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Chạy trốn

Editor: smizluy1901

Giọng nói của cô hơi có chút trầm thấp và mất tiếng, trong cổ họng giống như là vướng một vật gì đó. Nhưng ánh mắt của cô lại trong sáng như là ngôi sao lóng lánh nhất trên bầu trời, sáng ngời như thế, kiên định như thế.

     Đột nhiên, trái tim của anh như bị một vật gì đó đâm phải. Nét mặt của cô bình tĩnh như vậy, nhưng anh vẫn nhìn thấy được nỗi bi thương sâu sắc được ẩn sâu trong đôi mắt ấy.

     Thật sự anh không có điều tra cô, biết đến sự tồn tại của Lương Tư Hàn, là bởi vì Lương Tư Hàn đã từng dùng danh nghĩa người nhà gửi thư lên quân bộ, yêu cầu xóa tên Thẩm Tòng Thiện ra khỏi danh sách ứng cử viên gìn giữ hòa bình. Chỉ có điều, chuyện này bị Hàn Dập Hạo dằn xuống.

     Mà chuyện Lương Tư Hàn lợi dụng cô, anh chỉ nhìn vào cái tên xuất hiện với tần suất cực cao trong xấp tài liệu thật dày kia, cũng có thể đoán được.

     Cho tới nay, anh chỉ biết nghề nghiệp của cô, lý lịch của cô và thái độ của cô đối với chuyện của tất cả mọi người đều không buông xuôi hay từ bỏ.

     Mãi cho tới hôm nay, anh mới biết được người phụ nữ nhìn như kiên cường và mạnh mẽ này, cũng có vết thương giấu ở đáy lòng không thể chạm vào.

     Trong lòng dâng lên một luồng kích động, đột nhiên anh muốn đi tim hiểu rõ quá khứ của cô, tìm hiểu rõ "Người thân nhất" từ trong miệng của cô đến tột cùng là ai. Nhưng cô đã sớm dời mắt đi, không muốn nhìn thẳng vào mắt anh.

     Nghĩ ngợi hồi lâu, anh nhịn không được phá vỡ sự im lặng: "Cô là người đầu tiên nói muốn bảo vệ tôi, còn là một người phụ nữ."

     Nụ cười nhẹ hơi ẩn chứa sự nhạo báng và dí dỏm khiến Thẩm Tòng Thiện nghiêng đầu, cô đã khôi phục lại tâm tình sau xúc động vừa rồi. Nghe thấy lời của anh, cô mở miệng trả lời: "Còn là người phụ nữ đầu tiên mắng anh là khách làng chơi, giội rượu anh."

     Anh hơi nhíu mày: "Lá gan của cô quả thực đủ lớn."

     "Loại con cháu giàu có kiêu căng ngạo mạn như anh thì cũng cần bị người mắng cho tỉnh, bị người giội cho tỉnh." Cô nhún vai đáp.

     "Kiêu căng ngạo mạn cũng phải có tư cách mới được." Anh có chút đắc ý.

     Tòng Thiện bĩu môi: "Tự sướng."

     Thế nhưng anh lại không so đo: "Tự sướng cũng không phải là người bình thường có thể làm được."

     Tòng Thiện không nhịn được bật cười: "Da mặt của anh cũng không phải dày bình thường."

     Đây là lần đầu tiên cô cười với anh.

     Hàn Dập Hạo bỗng cảm thấy khuôn mặt cong cong, môi hồng răng trắng của người phụ nữ ở trước mắt này thật ra thì cũng không quá khó coi như vậy. Ít nhất dáng vẻ cô cười - rất đẹp mắt.

     Thấy anh không có đáp lời, Tòng Thiện nói tiếp: "Hàn Dập Hạo, dường như đây là lần đầu tiên chúng ta chung đụng “Thân thiện” như vậy."

     Mặc dù cách "Hòa thuận vui vẻ" vẫn còn chênh lệch khá xa, nhưng so với mấy lần chung đụng trước, cũng là có cải thiện rất lớn.

     Anh nhếch môi, chẳng nói đúng sai.

     "Vết thương thế nào rồi?" Anh đột nhiên mở miệng hỏi.

     Cô hơi có chút kinh ngạc, Hàn Dập Hạo cũng không giống như người sẽ quan tâm đến người khác.

     "Tôi là sợ lát nữa cô sẽ gây trở ngại." Anh nhìn ra được tâm tư của cô, cố tình nghĩ một đằng nói một nẻo nói.

     Cái lời giải thích này cô lại tin: "Không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi thêm chút nữa, cũng sẽ có thể theo kịp anh."

     Thật ra thì tình trạng của cô không tốt lắm, nhưng cô đoán muốn chạy trốn cũng sẽ không có vấn đề gì.

     Hàn Dập Hạo nhìn khuôn mặt hơi có chút tái nhợt của cô, cũng không nói gì thêm nữa.

     Đến sau nửa đêm, cả thôn trại lâm vào trong yên tĩnh.

     Hàn Dập Hạo dễ dàng mở ổ khóa cửa, hai người lặng yên không một tiếng động chuồn ra khỏi nhà củi, mượn ánh trăng mờ, cẩn thận lẻn ra khỏi thôn.

     Bởi vì lúc đến, bị bịt mắt cho nên hai người không biết thôn trại này lại lớn như vậy. Hơn nữa, nhà tranh gạch mộc ở đây sắp xếp lộn xộn không có trật tự, con đường ở giữa cũng rối beng phức tạp, bọn họ chỉ có thể dựa vào ngôi sao mà đi thẳng về phía Bắc.

     Trên đường bọn họ gặp được mấy người tuần tra ban đêm, rất dễ dàng mà tránh đi. Ở dưới một thân cây, Hàn Dập Hạo đánh bất tỉnh một người đàn ông đang đi tiểu. Từ trên người của anh ta tìm được một cái bật lửa, đèn pin và một khẩu súng ngắn Makarov kiểu cũ do Nga chế tạo.

     Đi một hồi, hai người đều ý thức được có lẽ đã chọn sai hướng.

     Bởi vì, càng đi về phía Bắc, dường như người tuần tra càng nhiều.

     "Không nghĩ tới một thôn trại bình thường lại cần nhiều người tuần tra như vậy." Vừa tránh được một tên lâu la đâm đầu đi tới, Tòng Thiện khó hiểu nói.

     Hàn Dập Hạo cũng nhíu mày: "Nhìn phạm vi tuần tra của bọn họ, không giống như là đang bảo vệ thôn."

     "Vậy thì bảo vệ cái gì?" Tòng Thiện lại càng không hiểu, nhìn những người này không hề giống những người lính được huấn luyện nghiêm chỉnh. Ngoại trừ có mang vũ khí ở phía sau ra, thì cách ăn mặc không có khác gì những người dân Châu Phi bình thường, chẳng lẽ bọn họ là dân binh? Nhưng cho dù nơi này có một lực lượng vũ trang dân gian đi chăng nữa, vậy bọn họ đang bảo vệ cái gì? Chẳng lẽ là kho vũ khí hay là một nhân vật quan trọng gì đó?

     Hàn Dập Hạo không nói gì, trong lúc nhất thời, anh cũng không có nghĩ tới. Hơn nữa, bọn họ không thể tiếp tục đi về phía trước, như vậy rất dễ bị phát hiện.

     "Xem ra không thể đi theo hướng này được nữa, chúng ta quay về đường cũ thôi." Hàn Dập Hạo trầm giọng nói.

     Tòng Thiện gật đầu, cô vừa mới xoay người lại, lại bị Hàn Dập Hạo bên cạnh kéo lại.

     "Đừng cử động." Đột nhiên anh ngồi xổm xuống. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tòng Thiện, anh vê lên một vật gì đó từ đế giày của cô.

     Đó là bả vụn nho nhỏ lóe lên ánh sáng lấp lánh.

     "Đây là cái gì?" Tòng Thiện cũng ngồi xổm xuống.

     "Bột vàng." Đột nhiên Hàn Dập Hạo nghĩ tới điều gì đó: "Tôi biết rồi, có lẽ bọn họ bảo vệ mỏ vàng."

     "Anh nói là ở phía trước có một mỏ vàng ư?" Tòng Thiện giật mình mở to hai mắt.

     "Đúng vậy, nơi này là nơi ở của tộc Raim." Hàn Dập Hạo nói tiếp.

     "Tộc Raim là..." Tòng Thiện vừa định hỏi đó là tộc người gì, một con rắn màu nâu đang im hơi lặng tiếng bò tới bên chân của cô, mở cái miệng rộng, đột nhiên nhắm ngay bắp chân của cô mà cắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.02.2015, 23:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29: Rớt xuống khe núi

Editor: smizluy1901

Chương 29: Rớt xuống khe núi

     Ánh mắt lóe lên một tia sắc bén, Hàn Dập Hạo ra tay nhanh như tia chớp, phút chốc nắm được đầu rắn. Cùng lúc đó, chân dẫm lên thân rắn. Tòng Thiện còn chưa có phản ứng kịp, anh cũng đã dùng tảng đá đập vào trên con rắn bảy tấc.

     Hết thảy xảy ra quá nhanh, Tòng Thiện quay đầu qua. Một giây trước, con rắn độc vẫn còn bộc lộ vẻ mặt hung ác. Bây giờ, đã biến thành xác chết mềm nhũn.

     Nhưng không đợi cô nói thêm điều gì, một cột ánh sáng lại đột nhiên rọi vào trên mặt của bọn họ, kèm theo là một tiếng hô to.

     Không xong rồi, nhất định là vừa rồi gây ra tiếng vang, đã bị phát hiện.

     Trong nháy mắt, hai người giống như con báo săn nhanh nhẹn sắc bén, ẩn mình trốn, chạy về phía Nam.

     Rất nhanh, cả thôn đều bị đánh thức, càng lúc càng nhiều tiếng bước chân đuổi theo bọn họ. Dân làng cũng ra khỏi nhà, cầm lấy nông cụ và gậy gỗ ở cửa, cũng gia nhập vào đội ngũ vây lấy bọn họ.

     Trước sau đều có người truy đuổi, đáy mắt Hàn Dập Hạo càng lúc càng lạnh lùng. Anh đánh một đấm vào trên mặt người đàn ông đang quơ gậy đánh tới.

     Hai người đều trải qua huấn luyện quân sự nghiêm khắc, đặc biệt là Hàn Dập Hạo, bản thân chính là xuất thân đại đội đặc chủng. Vì vậy, bọn họ chạy trên con đường núi gồ ghề còn nhanh hơn dân bản xứ.

     "Pằng!" Một tiếng súng vang lên phá vỡ bầu trời đêm, sắc mặt Tòng Thiện biến đổi. Bọn họ thật sự ra tay rồi.

     Đường núi ở đây rất gập ghềnh, ở trong bóng tối càng lúc càng không phân biệt được phương hướng, thể lực của Tòng Thiện dần dần có chút không thể theo kịp. Trong quá trình tránh né đạn, đột nhiên cô trượt chân một cái, thân thể lập tức lăn xuống sườn dốc phía bên phải.

     Chân cô va phải hòn đá gồ lên bị thương. Cô đau đến kêu lên một tiếng, mất cân bằng, lại lăn xuống dưới.

     "Bum!" Đầu đụng phải thân cây mọc lan tràn trên sườn dốc. Trước mắt Tòng Thiện bỗng tối sầm, lập tức mất đi ý thức.

     Ở một giây cuối cùng trước khi mất đi tri giác, cô nhìn thấy một cái bóng màu xanh nhảy xuống phía của cô.

     Không biết qua bao lâu, vừa mở mắt thì phát hiện mình đang nằm ở trên bờ vai bền chắc rộng lớn.

     Cô ý thức được mình đang được Hàn Dập Hạo cõng, lập tức muốn xuống. Nhưng cô vừa mới cử động, người đàn ông phía trước lại thốt lên lời cảnh cáo: "Chớ lộn xộn."

     "Hàn Dập Hạo, tự tôi có thể đi được." Cảm giác được hai cánh tay cường tráng mạnh mẽ của anh đang đặt ở mông của cô, Tòng Thiện có chút không được tự nhiên nói.

     Hàn Dập Hạo lại không có để ý tới cô.

     "Tôi thật sự có thể tự đi mà." Cô nhúc nhích, cánh tay của anh lại càng siết chặt hơn. Hơn nữa, không có sợ bị hiềm nghi chút nào mà càng lúc càng dời lên trên.

     "Nếu không ngậm miệng, tôi sẽ đánh cô bất tỉnh." Hàn Dập Hạo lạnh lùng nói, lười phải tranh cãi với cô.

     "Anh." Cô trừng mắt nhìn sau ót của anh, biết anh nói được thì làm được. Vì vậy biết điều không nói gì thêm.

     Dưới ánh trăng, người đàn ông cao lớn cõng cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, bên hông giắt đèn pin phát ra ánh sáng mờ nhạt, rọi đường cho bọn họ đi về phía trước.

     Nếu không phải thân ở rừng rậm cỏ mọc um tùm, nếu không phải trên đùi cô gái này có màu đỏ sậm bắt mắt, hình ảnh này còn có vài phần rất ấm áp.

     Đi tới một dòng suối nhỏ, nước suối sớm đã khô cạn, chỉ còn lại dòng suối bùn lầy.

     Một con rắn đỏ như lửa đột nhiên chui qua chân bọn họ.

     "Cẩn thận." Tòng Thiện nhắc nhở Hàn Dập Hạo đừng có giẫm lên, cô biết con rắn màu sắc càng tươi đẹp thì càng có độc. Con rắn này đỏ đến giống như máu vậy, hiển nhiên cũng có độc tính rất mạnh.

     Tuy nhiên, Hàn Dập Hạo lại giơ chân giẫm lên đầu con rắn, đặt Tòng Thiện xuống. Sau đó, động tác nhanh nhẹn mà bắt lấy.

     "Đi tìm một nhánh cây to tới đây." Vừa nói chuyện, anh vừa rút con dao được cất giấu trong giày ra, nhanh chóng lột da rắn bỏ đi nội tạng.

     "Anh làm gì vậy?" Cô có chút giật mình khi nhìn động tác của anh, không hiểu ý đồ của anh.

     "Con rắn này được gọi là “Kugaza”, trong cơ thể của nó có chứa rất nhiều mỡ, chỉ một chút lửa cũng có thể đốt nó. Dân bản xứ thường bắt chúng nó phơi khô làm nến dùng. Đèn pin sắp hết pin, cho nên chúng ta cần dùng nó để chiếu sáng." Lúc rãnh rỗi, Hàn Dập Hạo giải thích rõ, đại khái cũng đã xử lý xong con rắn xui xẻo này.

     "À." Tòng Thiện hiểu rõ, cô nhận lấy cây dao găm Hàn Dập Hạo đưa cho cô, chặt một nhánh cây lớn bằng cổ tay. Cô cầm nhánh cây đưa cho Hàn Dập Hạo, anh quấn chặt thân rắn vào trên nhánh cây, lấy cái bật lửa ra đốt rắn làm đèn.

     Đuôi rắn phát ra ánh sáng còn sáng hơn cả đèn dầu, rọi sáng gương mặt của hai người.

     "Anh là bộ đội đặc chủng à?" Tòng Thiện đột nhiên mở miệng hỏi.

     "Sao hả?" Anh ngẩng đầu nhìn cô, chân mày hơi nhíu, nghênh đón ánh mắt không xác định của cô.

     Tòng Thiện nhìn thấy biểu hiện và nét mặt của anh, Hàn Dập Hạo đã nói cho cô biết đáp án.

     "À." Tòng Thiện sững sờ gật đầu.

     "Không giống sao?" Anh nhìn thấy cô nghi ngờ, mở miệng hỏi.

     "Có chút không hợp." Cô biết muốn được làm bộ đội đặc chủng, không chỉ phải rất có năng lực. Hơn nữa, về vẻ ngoài cũng có yêu cầu nghiêm khắc.

     Loại ngoại hình cao lớn đẹp trai như Hàn Dập Hạo, quá chói mắt, cũng không biết tại sao anh có thể trở thành bộ đội đặc chủng.

     "Cô là muốn nói, tôi quá đẹp trai, không phù hợp với yêu cầu đúng không?" Anh liếc nhìn cô, môi mỏng hơi nhếch lên.

     "Tôi là muốn nói, da mặt của anh dày như vậy, không đi làm pháo binh thật đáng tiếc." Thật sự hoài nghi người đàn ông này có phải là có thuật đọc tâm hay không, cô nghĩ cái gì anh cũng có thể nhìn ra được, đúng là yêu nghiệt.

     Anh không có để ý tới sự châm chọc của cô, tầm mắt rơi vào trên đùi của cô, đột nhiên lên tiếng: "Ngồi xuống đi, tôi xem vết thương của cô một chút."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.