Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 27.01.2015, 22:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 21: Ra ngoài làm nhiệm vụ

Editor: smizluy1901

Thẩm Tòng Thiện không nghĩ tới anh thật sự sẽ ra tay, trên cổ đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói. Ngay sau đó, cả người cô mềm nhũn lập tức ngã vào trong khuỷu tay của anh.

     Những người lính ngồi ở phía sau vẫn duy trì sự im lặng, cũng có chút giật mình.

     Bọn họ đều là lính dưới tay của anh, đối với tính khí của vị sếp này rất rõ. Thông thường mà nói, Hàn Dập Hạo chắc chắn sẽ không tranh luận với một người lâu như vậy, anh chỉ dùng cách hiệu quả nhất trực tiếp nhất để giải quyết. Ví dụ như đá người đó xuống xe, ném cô vào trong đám người mà cô gọi là "Dân tị nạn đáng thương". Sau đó, lái xe rời đi.

     Tuy nhiên, vừa rồi anh không chỉ không có sử dụng thủ đoạn phi thường, cũng không có đá cô xuống xe, lại còn cố gắng thuyết phục cô cảnh sát tính tình cố chấp này. Việc này thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.

     Mà anh còn đánh bất tỉnh một đồng liêu ngay trước mặt mọi người, lại càng trái với thái độ thường ngày.

     "Cậu lên lái xe." Hàn Dập Hạo đặt Thẩm Tòng Thiện vào chỗ ngồi phía sau nói với một binh lính trong số đó.

     “Vâng, sếp!” Người bị điểm danh nhanh chóng ngồi vào phía trước, khởi động xe.

     Động cơ phát ra tiếng nổ "Xình xịch", phóng tới người da đen trẻ tuổi quỳ gối giữa đường. Phản ứng của người thiếu niên đúng như Hàn Dập Hạo đã nói, anh ta sợ hãi nhảy lên, lập tức lăn một vòng mà tránh đường.

     Trước vô số ánh nhìn tuyệt vọng của dân tị nạn, chiếc xe vô tình mà chạy đi.

     May mà Hàn Dập Hạo ra tay cũng không nặng lắm, đi được nửa đường Thẩm Tòng Thiện cũng đã tỉnh lại. Sau khi cô ý thức được xảy ra chuyện gì, ngoại trừ buồn bực, cái gì cũng không làm được.

     Bởi vì Hàn Dập Hạo uy hiếp cô, nếu như cô lại tiếp tục không biết tốt xấu, lập tức hạ lệnh trói cô lại, đến doanh trại trực tiếp nhốt lại.

     Mặc dù Thẩm Tòng Thiện oán hận Hàn Dập Hạo đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng dù sao người ta cũng là người chỉ huy, mình tương đương với một người lính dưới tay anh. Thật sự muốn lấy cứng đối cứng, mình tuyệt đối là không có quả ngon để ăn.

     Cân nhắc thiệt hơn, cô chỉ có thể thở hổn hển mà nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, trong lòng ảo tưởng đánh Hàn Dập Hạo một trận.

     Sau khoảng hai mươi phút, đã đến doanh trại Namibia.

     Cùng căn cứ quân sự hiện đại hóa hơi có chỗ bất đồng, doanh trại này trông tồi tàn rất nhiều. Nhưng mặc dù như thế, vẻ ngoài của nó có lực uy hiếp người ta cũng là tuyệt đối không nhỏ.

     Vị trí cửa vào là hai đài quan sát, bên trong có hơn mười binh lính đứng ôm súng tiểu liên, súng máy, không ít đại bác, tầm nhìn cực tốt. Chỉ cần đứng ở chỗ này cũng có thể quan sát được bốn phía.

     Phần đất trống bên trái, hàng rào chắn kéo dài tới hơn hai trăm mét, bên ngoài là ba dãy rào cản vật lý. Dãy thứ nhất là dây thép gai, dãy thứ hai là một số bẫy rập, dãy thứ ba là lưới điện. Phòng tuyến phía bên ngoài cứ cách mỗi hai mươi mét là có một tấm biển dùng ba loại chữ viết viết lên: Vùng cấm quân sự, không được đến gần!

     Xuống xe, mùi khói thuốc súng nồng nặc xộc vào mũi, Thẩm Tòng Thiện hơi nhíu mày. Khi cô nhìn thấy nơi xa có một nhóm binh lính gìn giữ hòa bình đang quăng mười mấy thi thể vào một chiếc xe tải quân dụng, thì cô đột nhiên ý thức được, có lẽ nơi này vừa mới xảy ra sự kiện bắn nhau. Những thi thể kia rất có thể chính là phần tử vũ trang phản chính phủ mà Hàn Dập Hạo đã nói.

     Lần đầu tiên, Thẩm Tòng Thiện cảm thấy được chiến tranh, cái chết cách mình gần như vậy.

     Đến doanh trại, mấy ngày kế tiếp đều là đủ loại huấn luyện. Chủ yếu là hiểu rõ phong thổ của người bản xứ, điều cấm kỵ về phong tục tập quán dân tộc và địa hình đặc thù xung quanh.

     Nhân dịp này, Thẩm Tòng Thiện gọi một cú điện thoại vệ tinh về nước. Giọng của Lương Tư Hàn ở đầu bên kia rất bình thường, nói chuyện sinh hoạt thường ngày, dặn dò cô mấy câu chú ý an toàn, cuộc trò chuyện ngắn ngủi lập tức bị ngắt.

     Thiết bị cơ sở hạ tầng của quốc gia này bị chiến tranh loạn lạc tàn phá quanh năm. Hơn nữa, cách cuộc nội chiến lần trước chưa tới một tháng, rất nhiều nơi vẫn còn là đống hoang tàn.

     Không có chỗ ở thoải mái, nằm ở trong căn nhà gỗ đơn sơ che mái bằng tôn, nhiệt độ trong phòng nóng đến giống như ở trong nhà tắm hơi. Không có nước uống sạch, mỗi ngày dựa vào 1.5 lít nước suối Liên Hiệp Quốc cấp cho để sinh hoạt. Không có internet, nguồn điện túng thiếu, liên lạc chủ yếu là dựa vào radio.

     Dường như điện thoại vệ tinh gì đó rất đắt tiền, mỗi người mỗi tháng có thể luân phiên hơn một lần cũng không tệ. Nhưng thời gian mỗi lần nói chuyện cũng không quá một, hai phút.

     Mặc dù trước khi đến đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng điều kiện khắc nghiệt vẫn vượt ra khỏi tưởng tượng của cô.

     Song, khi cô ngồi ở trên xe tuần tra, nhìn thấy mấy người dân tị nạn gầy trơ cả xương thì trong lòng lại cảm thấy mình đã rất may mắn.

     "Tòng Thiện, cậu đang nghĩ gì vậy?" Ngồi ở ghế phía sau, Lộ Gia Nghi đột nhiên mở miệng, cắt ngang suy nghĩ của Thẩm Tòng Thiện.

     Khi cảnh sát gìn giữ hòa bình chấp hành nhiệm vụ thường là hai người một tổ, chủ yếu là phụ trách điều phối các vụ tranh chấp dân sự, giải quyết các chuyện vặt vãnh của dân chúng bản xứ. Mà hôm nay, nhiệm vụ của bọn họ là đưa Lộ Gia Nghi đến nhà của một vị tù trưởng gần đây, chữa bệnh cho ông ta.

     Nhưng loại đãi ngộ này cũng không phải là tất cả mọi người có thể hưởng thụ được. Bởi vì thiếu tài nguyên chữa bệnh, số lượng bác sĩ không đủ, thường thì mười mấy bác sĩ phải chịu trách nhiệm điều trị và cứu chữa cho hàng ngàn binh lính gìn giữ hòa bình trong nội bộ.

     Cho nên suy tính xuất phát từ chính trị, đã cử bác sĩ đi xe chuyên dụng đến nhà của mấy tù trưởng bên ngoài để chữa bệnh. Dân chúng bình thường ngay cả viện trợ chữa bệnh cơ bản cũng không nhất định có thể nhận được.

     "Không có gì, chẳng qua là cảm thấy chiến tranh thật sự rất tàn khốc." Nhìn chằm chằm ngoài cử sổ, Thẩm Tòng Thiện mở miệng.

     "Đúng vậy, dân tị nạn thật đáng thương." Lộ Gia Nghi nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy trên đường đi, cũng gật đầu phụ họa nói.

     "Các cô là chưa thấy được cuộc chiến tranh thật sự đâu." Lão Lý lái xe, đến sớm hơn Thẩm Tòng Thiện nửa tháng, người rất nhiệt tình, nói cũng rất nhiều: "Lúc đội tiền trạm của chúng tôi đến đây, nội chiến mới kết thúc được một hai ngày, cảnh tượng nhìn thấy mới gọi là bi thảm. Khắp nơi đều là xác chết, mặt đất đều là máu đỏ tươi. Thủ đô lân cận còn khá hơn một chút, dọc theo bờ phía Tây hầu như đều bị san bằng. Nghe nói không ít dân tị nạn bên kia chạy trối chết qua đây, đều dựa vào ăn thịt người chết để tồn tại."

     Thẩm Tòng Thiện càng nghe càng cảm thấy buồn nôn, cô không thể nào tưởng tượng ra được việc dựa vào ăn thịt người chết để duy trì sự sống là loại cảm giác như thế nào. Nhưng có thể tưởng tượng được tình hình tệ đến mức độ nào.

     "Anh Lý, đừng nói nữa, thật là buồn nôn." Lộ Gia Nghi không chịu được nói.

     "Ha ha, quên mất khả năng tiếp nhận của con gái các cô tương đối kém." Lão Lý xin lỗi cười nói.

     Đột nhiên, Thẩm Tòng Thiện tinh mắt phát hiện trong rừng cây phía trước dường như có người nằm ở đó. Trên quần áo là một mảng màu đỏ chói mắt, giống như là vết máu.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.01.2015, 23:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Thoát khỏi miệng báo

Editor: smizluy1901

     "Anh Lý, lái xe đến ven đường phía trước rồi dừng lại. Dường như có người nằm ở trong rừng cây, tôi đi xuống xem tình hình một chút." Thẩm Tòng Thiện lập tức nói.

     "Được." Lão Lý lái xe đến chỗ theo lời cô nói rồi dừng lại.

     Thẩm Tòng Thiện mở cửa xuống xe lập tức chạy tới rừng cây.

     "Thật sự có người, còn bị thương. Gia Nghi, cậu tới xem một chút." Thẩm Tòng Thiện nhìn thấy một người da đen trẻ tuổi nằm sấp ở trên mặt đất, phần eo, quần áo phần chân bị xé nát, máu đỏ đang từ vết thương tuôn ra.

     Lộ Gia Nghi vội vàng xách theo hòm thuốc cấp cứu màu trắng vọt đến. Đi tới bên cạnh người bị thương, cô ngồi xổm xuống xem tình trạng vết thương.

     "Tình trạng vết thương cho thấy bị cấu xé, có dấu răng gặm cắn, hẳn là bị dã thú tấn công. Mình giúp anh ta cầm máu trước." Lộ Gia Nghi vừa nói, vừa mở hộp cứu thương ra, bắt đầu tiến hành băng bó.

     "Có nguy hiểm tính mạng không?" Thẩm Tòng Thiện hỏi.

     "Vết thương của anh ta cũng không sâu, cũng không có tổn thương đến chỗ hiểm. Nhưng đoán chừng bị thương thời gian dài, mất máu quá nhiều, dấu hiệu tính mạng có chút yếu ớt. Mình thấy cần phải truyền máu mới được." Lộ Gia Nghi làm sơ cứu cho anh ta trước, chuyên nghiệp nói.

     "Vậy chúng ta đưa anh ta trở về doanh trại trước." Thẩm Tòng Thiện quyết định thật nhanh.

     Lúc này, lão Lý cũng đã đi tới. Anh ta nghe thấy Thẩm Tòng Thiện nói, lập tức dùng bộ đàm liên lạc tổng bộ, nói rõ tình hình bên này và đề nghị được trở về doanh trại.

     Tuy nhiên, bên kia lại từ chối đề nghị của bọn họ. Cũng nói cho bọn họ biết, bệnh tình của tù trưởng không được lạc quan, yêu cầu bọn họ lập tức lên đường.

     Thẩm Tòng Thiện đoạt lấy bộ đàm, lớn tiếng hỏi bọn họ. Có phải thấy có người chết ở trong rừng cây cũng chẳng quan tâm phải không.

     Đối phương nói để xin chỉ thị của cấp trên.

     Chờ giây lát, trong bộ đàm truyền đến tiếng của Tề Danh Dương.

     Sau khi hỏi rõ tình hình, Tề Danh Dương nói mình đang ở lân cận, sẽ lập tức chạy tới. Nhưng bệnh tình của tù trưởng bên kia không thể chậm trễ, yêu cầu bọn họ lập tức xuất phát.

     Thẩm Tòng Thiện bảo lão Lý chở Lộ Gia Nghi đi tới đó, mình ở lại trông chừng gã thiếu niên này, chờ cứu viện.

     Sau khi hai người rời đi, Thẩm Tòng Thiện ấn miệng vết thương của người thiếu niên, giúp anh ta giảm bớt tình trạng chảy máu.

     "Nước... nước..." Đột nhiên, một tiếng kêu gọi vô cùng yếu ớt bật ra từ trong miệng của người thiếu niên.

     Thẩm Tòng Thiện ghé tai sát vào muốn nghe anh ta nói cái gì. Nhưng người thiếu niên nói hẳn là nói tiếng bản xứ, cô nghe không hiểu.

     Nhưng do suy đoán, cô nghĩ có lẽ là muốn uống nước.

     Cô lập tức lấy bình nước, để sát vào bên miệng của người thiếu niên, từ từ đổ vào.

     Theo bản năng người thiếu niên bắt đầu nuốt xuống, trái tim treo lơ lửng của Thẩm Tòng Thiện hơi hạ xuống một chút. Còn có thể uống nước, chứng minh trong khoảng thời gian ngắn, anh ta có thể chống đỡ tiếp.

     Nhưng cảm giác vui sướng này cũng không có duy trì được lâu. Thẩm Tòng Thiện đột nhiên cảm giác được dường như sau lưng có vật gì đó đang nhìn chằm chằm, khiến cô vô thức ngoảnh lại nhìn.

     Thấy vật đó lại khiến toàn thân cô bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

     Một con báo săn trưởng thành to khỏe đứng ở trên thân cây khô cách đó không xa, đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

     Thẩm Tòng Thiện lập tức rút súng lục ra, chỉa vào kẻ xâm nhập nguy hiểm.

     Tuy nhiên, rất nhanh, trong tầm mắt của cô lại xuất hiện thêm một con báo Châu Phi khác. Nó giẫm lên lá cây, lặng yên không một tiếng động nhích tới gần bọn họ.

     Sắc mặt bắt đầu trở nên trắng bệch, Thẩm Tòng Thiện nhìn hai con dã thú rõ ràng đang đói bụng, phỏng đoán có lẽ bọn chúng là bị mùi máu tươi thu hút tới.

     Đầu súng thay đổi liên tục giữa hai con dã thú thèm thuồng, tay cầm súng lục của Thẩm Tòng Thiện toát mồ hôi lạnh, da đầu tê dại, không dám di chuyển chút nào.

     Dường như hai con báo cũng biết rõ ưu thế của chúng, ánh mắt bọn chúng lộ ra hung ác, thân thể thẳng băng, cùng bổ nhào tới Thẩm Tòng Thiện.

     Báo Châu Phi dùng tốc độ nhanh có tiếng, sắc mặt Thẩm Tòng Thiện hoảng hốt, lập tức bóp cò "pằng pằng pằng", bắn ra mấy phát súng.

     Đạn sượt qua lông của bọn chúng, hai con dã thú cũng bị kinh sợ, dừng tấn công.

     Nhưng Thẩm Tòng Thiện biết tình trạng giằng co này không duy trì được lâu. Bởi vì trong thời gian dài, đói bụng điều khiển, bọn chúng sẽ còn phát động tấn công. Mà súng trong tay cô cũng không còn lại bao nhiêu đạn.

     Bốn phía trở nên yên tĩnh lạ thường, yên tĩnh tới mức Thẩm Tòng Thiện có thể nghe được tim của mình đập loạn "Thình thịch".

     Ánh sáng nóng rực len lỏi từ trong khe hở lá cây chiếu thẳng xuống. Dần dần, cái trán của cô toát ra từng giọt mồ hôi, men theo khuôn mặt sáng bóng không tỳ vết của cô nhỏ giọt xuống.

     Người thiếu niên bên chân đã lâm vào hôn mê, bình nước bị lật nghiêng sang một bên, nước chảy đầy trên đất.

     Thẩm Tòng Thiện không biết viện binh lúc nào mới có thể đến, nhưng cô rõ ràng cảm giác được, mùi máu tươi nồng nặc trên người thiếu niên khiến hai con dã thú càng lúc càng không thể kìm chế được. Mắt thú đỏ ngầu, răng nhọn lộ ra ngoài, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.  

     Cô bình tĩnh che chắn cho người thiếu niên, họng súng đen ngòm tràn đầy uy lực chỉa vào hai con báo Châu Phi.

     Đột nhiên, trong bộ đàm truyền đến một loạt tiếng "sột soạt", làm cho tinh thần chăm chú cảnh giác nhìn hai con báo Châu Phi của Thẩm Tòng Thiện nhịn không được trong lòng cả kinh.

     Cô phản xạ có điều kiện liền nhìn về phía bộ đàm bị ném trên mặt đất. Mà hai con dã thú, cũng giảo hoạt mà nhìn ra sơ hở trong chớp nhoáng này.

     Bọn chúng gầm rú đồng thời bắt đầu tấn công, nhào tới phía Thẩm Tòng Thiện.

     Cô lập tức ngẩng đầu, đối với tốc độ lao vùn vụt như tia chớp của con báo Châu Phi vốn không thể ngắm trúng, cũng chỉ có thể nổ súng.

     May mà thủ pháp của cô tinh chuẩn, trong nháy mắt, bắn trúng phần đầu của một con báo Châu Phi. "Phịch" một tiếng, thân thể cao lớn ngã xuống.

     Mà con kia, cũng chỉ có bị bắn trúng bắp chân.

     Mắt thấy đồng bọn bị bắn chết, con báo Châu Phi bị thương bắt đầu tức giận mà gầm rú. Không chỉ không sợ súng trong tay của Thẩm Tòng Thiện, trái lại càng điên cuồng hơn mà xông tới phía của Thẩm Tòng Thiện.

     Cô vội vàng bóp cò, nhưng đạn cũng đã dùng hết rồi.

     Trong nháy mắt, con báo Châu Phi đã xông tới trước mặt, há to miệng lập tức cắn xuống.

     Thẩm Tòng Thiện lập tức ném khẩu súng trong tay, báng súng văng trúng mắt con báo. Thừa dịp nó bị đau, cô lập tức lăn một vòng, tránh móng vuốt của con báo đâm vào, nhưng cánh tay vẫn bị nó cào một vết rách.

     Sắc mặt trắng bệch như tuyết. Không có súng, Thẩm Tòng Thiện chỉ có thể rút dây lưng bên eo, làm vũ khí.

     Nó đột nhiên nhào vào Thẩm Tòng Thiện. Mặt cô lập tức biến sắc, dùng sức vung dây lưng, hung hăng quất nó.

     Tuy nhiên, nó không chỉ không lùi lại. Trái lại cắn chặt dây lưng, kéo Thẩm Tòng Thiện lại.

     Thẩm Tòng Thiện thấy thế, lập tức ném bỏ dây lưng. Nhưng còn chưa có chạy được mấy bước, đã bị con báo Châu Phi đuổi theo, ngã nhào xuống đất.

     Dưới tình thế cấp bách, cô đột nhiên đá hai chân lên, ngăn lại người con báo. Hai tay bắt lấy móng vuốt của con báo, dùng hết sức lực không để cho nó cào xuống.

     Dã thú phát ra tiếng gầm rú kinh khủng, nhưng miệng rộng của nó lại không cắn được con mồi phía dưới. Nó lắc lư điên cuồng, móng vuốt sắc nhọn đang cào từng vệt từng vệt trên tay chân của cô, vết thương sâu tới xương.

     Thời khắc vô cùng nguy hiểm luôn có thể khiến người ta bộc lộ ra tiềm năng đáng sợ. Thẩm Tòng Thiện cắn chặt răng, dùng hết sức lực của mỗi một khớp xương trên người, sức lực của mỗi một cơ bắp, kiên cường mà chống đỡ cơ thể nặng nề của con dã thú trên người.

     Tuy nhiên, rất nhanh, toàn thân cũng đã bị mồ hôi và máu tươi làm ướt. Tầm mắt mơ hồ, tim đập như đánh trống, cô dần dần không chống đỡ được nữa.

     Đầu óc trống rỗng, đau đớn khiến ý thức của cô cũng bắt đầu rời rạc.

     Cô biết, qua mấy giây nữa, sự chống đỡ của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ. Đến lúc đó, chờ đợi cô, chính là bị dỡ xương cho vào bụng.

     "Pằng!" Đột nhiên, một tiếng súng vang lên.

     Thẩm Tòng Thiện trợn to hai mắt. Còn chưa kịp phản ứng, con thú dữ trên người cũng đã ngã phịch xuống đất, đè ở trên hai chân của cô.

     "Đứng lên." Có tiếng bước chân đi tới, ngay sau đó là một giọng nam trầm thấp thuần phác vang lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.01.2015, 23:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Cơn giận của anh

Editor: smizluy1901

Bị cơ thể nặng nề của con báo đè nặng, Thẩm Tòng Thiện thốt lên một tiếng kêu đau đớn. Nhưng một giây sau, sức nặng trên người đột nhiên nhẹ đi, xác của con báo bị ném sang một bên.

     Có được không gian thở, cô lập tức há hốc miệng, cố hít thở. Mỗi một hơi không khí được hít vào trong phổi, đều mang đến đau nhức như dao cắt.

     "Đứng lên." Người đàn ông cao lớn thẳng đứng, hai mắt âm trầm chăm chú nhìn vết máu khắp người cô, môi mỏng mím chặt. Anh chìa tay ra, nói một lần nữa. Mất máu cộng thêm đầu choáng váng, trong lúc nhất thời, cô không nhìn ra người đàn ông trên đỉnh đầu.

     Theo bản năng, cô duỗi tay về phía anh. Anh nắm chặt, kéo cô lên.

     "Ôi!" Động đến vết thương trên cánh tay, cô nhịn không được thốt lên một tiếng kêu đau.

     "Cô làm sao vậy?" Sắc mặt Hàn Dập Hạo tái mét, ánh mắt rơi vào trên cánh tay bị móng báo cào rách của cô, trầm giọng hỏi.

     "Không sao." Lúc này, cô mới nhìn rõ, cứu cô chính là Hàn Dập Hạo.

     Nhưng mới vừa đi được hai bước, người cô đột nhiên quỵ xuống.

     Anh nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cô, thấp giọng hỏi lần nữa: "Cô xác định cô không có sao chứ?"

     Cô cậy mạnh cắn chặt răng, lắc đầu.

     Tuy nhiên, vì đau đớn và kiệt sức, hai chân đã sớm bị run rẩy từ lâu.

     Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch không một chút máu của cô, đột nhiên không nói hai lời, bế cô lên.

     "Này, thả tôi xuống." Cô hơi có chút yếu ớt kêu lên. Mặc dù cô bị thương, nhưng vẫn không có nghiêm trọng đến mức không đi được. Huống chi, người bế cô lại là Hàn Dập Hạo.

     "Im miệng!" Anh quát nhẹ, nhíu chặt mày.

     Cô hơi cau mày, nhìn bộ mặt tức giận của người đàn ông, thật sự không hiểu anh đang tức giận cái gì. Nhưng lực chú ý của cô lập tức đã bị vết thương kéo đau mà dời đi.

     Quên đi, bây giờ, cô không còn sức lực để tranh cãi với anh nữa.

     Bế cô lên xe, lấy hộp cứu thương ra tiến hành băng bó đơn giản cho cô. Cả quá trình, Hàn Dập Hạo không có nói câu nào.

     "Đau." Cách làm của anh hơi có chút thô bạo khiến cô nhịn không được khẽ kêu thành tiếng.

     "Đây đều là tự cô chuốc lấy." Anh hừ lạnh một tiếng, lực tay lại nhẹ đi rất nhiều.

     "Cảm ơn." Nhìn vẻ mặt chuyên chú của anh, cô đột nhiên mở miệng, nhẹ giọng cảm ơn.

     "Hừm." Thế nhưng anh lại hừ mũi phát ra một âm tiết, xem như trả lời.

     Anh còn nhớ rõ khi anh chạy tới thì thấy cô bị một con thú dữ tấn công cắn xé ở trên mặt đất, trái tim của anh đột nhiên nhảy vọt lên cổ họng. Anh nhanh chóng rút súng ra bắn. Khi thân thể con báo ngã xuống thì anh vội vàng đến gần xem tình hình của cô. Khi thấy cô bình an vô sự thì hoảng loạn trong lòng của anh mới hồi phục lại một chút.

     Đương nhiên, Thẩm Tòng Thiện không biết tâm trạng của anh, ngay cả chính anh cũng không hiểu tại sao cảm xúc hoảng hốt sợ hãi vừa rồi lại đến mãnh liệt như vậy. Giống như sông băng sụp đổ vậy, trong nháy mắt đã nện trúng trái tim của anh, nặng nề đến mức hít thở của anh cũng có chút ngưng trệ. Cho tới bây giờ, trái tim của anh vẫn còn hơi có chút loạn nhịp.

     Vừa nghĩ tới, nếu như vừa rồi lúc xe của Tề Danh Dương bị hỏng, anh không có ở gần đó, không có nghe được yêu cầu viện trợ. Hoặc là anh không có kịp thời chạy tới, có lẽ bây giờ cô đã biến thành một thi thể rách nát, anh không khỏi nghĩ mà sợ.

     Thẩm Tòng Thiện len lén liếc nhìn Hàn Dập Hạo, cô nhìn ra được tâm tình của Hàn Dập Hạo không được tốt lắm. Mặc dù không biết nguyên nhân, nhưng cô thức thời vẫn duy trì sự im lặng.

     Rất nhanh, vết thương trên tay trái đã được băng bó xong, tay của anh dời về phía chân của cô, cô vội vàng mở miệng: "Sếp, còn lại tôi tự mình làm là được rồi."

     Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt ám chìm sâu không thấy đáy.

     Cô cho rằng anh không có nghe rõ, muốn nói lại lần nữa.

     Anh đột nhiên có chút buồn bực ném cái hộp thuốc cho cô, đứng dậy xuống xe.

     "Sếp." Cô đột nhiên gọi anh lại: "Trong rừng cây còn có một người da đen trẻ tuổi bị thương, xin anh cũng đưa anh ta lên xe."

     Nghe vậy, anh nghiêng đầu, trầm giọng hỏi: "Vừa rồi cô chính là vì bảo vệ hắn?"

     Thẩm Tòng Thiện không hiểu sao anh lại hỏi cái vấn đề này, cô gật đầu nói: "Đúng vậy."

     Anh đột nhiên xoay người, ánh mắt sắc bén dừng ở trên mặt của cô, tức giận vô cớ: "Cô vì một người xa lạ vốn không quen biết, có thể khiến mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế ư. Thẩm Tòng Thiện, cô có đầu óc hay không vậy?"

     Vừa rồi ở trong rừng cây, nhìn thấy xác của con báo bị cô bắn chết, lại nhìn thấy người đàn ông trên mặt đất khắp người đầy vết máu, trong lòng anh đã hiểu đại khái.

     Trong tay cô có súng, thú dữ không dám tùy tiện tấn công cô. Nếu không phải cô khăng khăng ở lại bảo vệ người thiếu niên kia, một màn muôn phần nguy hiểm vừa rồi vốn không có trình diễn.

     Nghĩ tới đây, anh đã cảm thấy cô gái này quả thực ngốc không chịu nổi.

     Chẳng biết tại sao bị anh mắng một trận, Thẩm Tòng Thiện cũng có chút tức giận: "Chẳng lẽ chính mình chạy trối chết, bỏ mặc anh ta, để cho anh ta bị con báo ăn thịt sao?"

     "Khi cô không có khả năng bảo vệ người khác thì việc này chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất." Anh trả lời chắc như đinh đóng cột.

     "Chẳng phải bây giờ cũng không có chuyện gì sao." Cô không phục nói.

     "Nếu như không ai tới cứu cô, cô cũng chỉ có giữ lại trái tim đồng cảm tự cho là đúng đó cùng với tinh thần trọng nghĩa mà xuống dưới nói cho Diêm Vương nghe mà thôi"! Thấy cô phản đối, anh tức giận gầm nhẹ.

     "Tôi là cảnh sát, bảo vệ an toàn tính mệnh của dân chúng là thiên chức của tôi!" Cô cũng hét trở lại.

     "Bây giờ, cô là lính của tôi." Anh tức giận muốn bóp chết người phụ nữ cứng đầu này: "Phục tùng mệnh lệnh mới là thiên chức của cô!"

     "Anh!" Bị chọc tức, khiến cô nhịn không được hơi choáng váng.

     Cô cố giữ bình tĩnh, bước xuống xe, chẳng thèm tranh cãi với anh.

     "Cô đi đâu vậy." Anh nhíu mày hỏi.

     "Anh đã không chịu giúp một tay, vậy tôi sẽ tự mình đi." Thẩm Tòng Thiện vòng qua người anh. Chậm trễ thêm một giây, người thiếu niên kia càng nguy hiểm.

     Anh nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, thấy cô hơi tập tễnh nhưng lại rất kiên trì bước đi, càng nhíu chặt mày hơn.

     Anh là một người lính, chức trách của anh là bảo vệ lãnh thổ và nhân dân của quốc gia mình. Đối với đám người dị tộc không phải đồng bào của tổ quốc, từ trước tới nay, anh không có nhiều lòng nhân từ. Huống chi, người thiếu niên kia còn hại Thẩm Tòng Thiện thiếu chút nữa mất mạng.

     Tuy nhiên, đột nhiên cô bị vấp một cái, thiếu chút nữa ngã xuống.

     Anh mím chặt môi mỏng, cuối cùng sải bước đi tới.

     Thẩm Tòng Thiện kinh ngạc nhìn anh lướt qua cô, nhấc người thiếu niên lên.

     Anh ôm lấy người thiếu niên đi đến xe, đi qua bên người cô, nhìn cũng không nhìn cô một cái.

     Cô cũng không nói gì, đi theo.

     "Pằng!" Đột nhiên, một tiếng súng vang lên, một viên đạn sượt qua cánh tay của Hàn Dập Hạo, trúng vào trên kính chống đạn của chiếc xe quân sự.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.