Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 

Linh dị nghịch thiên - Nhân Sinh Tiếu

 
Có bài mới 13.01.2022, 01:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 21.01.2015, 23:58
Bài viết: 271
Được thanks: 213 lần
Điểm: 29.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Linh dị] Linh dị nghịch thiên - Nhân Sinh Tiếu - Điểm: 39
CHƯƠNG 127:Chờ đợi.

Phong Linh nhăn mặt, biểu tình kinh tởm như nhai phải con ruồi.

-Thật đấy à?

Vũ Thần nhún vai, ngồi xuống tảng đá cho đỡ mỏi chân, nhìn Ưu Đàm ngồi chồm hỗm trên cây mai thụ, như một con cáo hiếu kỳ nhòm về phía anh. Vũ Thần thong thả nói.

-Còn nữa. Công Tôn Khởi bị thừa tướng Phạm Thư gièm pha với Tần Chiêu Tương Vương. Tần vương tin nghe, không những thu hết chức tước và phong ấp của ông, còn giáng xuống làm lính, đày ra Âm Mật, về sau lại ban thanh Ngư Trường, bắt phải tự tử.

Công Tôn Khởi tự cắt cổ, kiếm liền hấp thu toàn bộ ma tính của ông. Lúc hấp hối ông than thở “Chết cũng đáng. Trường Bình 40 vạn quân Triệu đầu hàng, ta lại lừa dối họ giết hết không tha.”

Ông chết rồi, bấy giờ mới được Đại Vu Hích mang cả thi thể và kiếm đưa vào núi. Xác là dùng để tế bái các vong linh vì ông mà vong mạng, kiếm là dùng để trấn tà.

Phong Linh nâng tay chống cằm, cũng nhìn Ưu Đàm như keo dán. Gió thỉnh thoảng chạy tới, dụ dỗ những đóa hoa mỏng manh yếu ớt. Hoa yêu kiều hớn hở nương theo gió, bỏ lại gốc cây, vui vẻ tung mình, như kết tinh của trời đất tô điểm cho không gian. Gã thẫn thờ nói.

-Lão quái nhân đó danh tính là gì? Xác nhận là thanh Ngư Trường?

-Lão nhân đó tự gọi mình là “Cổ”, lão còn viết thêm về thanh Ngư Trường như sau:” Sau khi giết Ngô vương Liêu, Chuyên Chư liền dùng nó tự sát sau mới bị đám vệ sĩ đâm trả, còn công tử Quang giả vờ đau bụng bỏ trốn trước đó.

Về sau công tử Quang trở thành Ngô Vương Hạp Lư, tìm lại được Ngư Trường, tặng nó cho thích khách Yêu Ly nhằm truy sát Khánh Kỵ, là con trưởng của Ngô Vương Liêu, đang có ý định tập hợp binh lực nhân sĩ, nung nấu báo thù rửa hận.

Yêu Ly yêu kiếm báu hơn mạng sống, diễn khổ nhục kế, chấp nhận bị kết tội mưu phản, vợ con liên lụy bị chém, mất một tay, thê thê thảm thảm chạy tới chỗ công tử Khánh Kỵ xin nương nhờ. Chính vì đường cùng như vậy làm Khánh Kỵ không chút hoài nghi. Vì không chút phòng bị, Yêu Ly dễ dàng tìm thấy cơ hội, dùng tay còn lại cầm Ngư Trường giết chết Khánh Kỵ, sau cả kiếm và người tuyệt tích.

Vũ Thần nói xong, Phong Linh nhíu mày đăm chiêu tư lự.

-Ồ, có chuyện này? Sử sách lại ghi Yêu Ly mưu sát không thành, sau tự sát nha.

Vũ Thần vừa xem lại loạt ảnh chụp, cảm thấy có vài tấm cực kỳ ưng ý, người mỹ cảnh mỹ, đẹp đến nao lòng, đẹp đến tự phụ. Nhưng có một số tấm tay nghề rất a man tơ, thật sự phụ lòng thiên đường dưới trần gian làm “người mẫu” miễn phí. Đau lòng a, phải xóa thôi.

Anh tùy tùy tiện tiện nói.

-Dù sao cũng chỉ là ghi chép mang tính tham khảo, không cần quá để ý. À phải rồi! Còn điều thú vị này lão đó tiết lộ thêm. Nhập “huyệt” khiến dương khí bị hao hụt, cho nên Cổ tiên sinh khuyên ai vô tình hoặc cố ý chạy vào thì trước đó hoặc may mắn thoát ra, nên hoàn thành thiên chức cơ bản của kiếp người là để lại một đứa con nối dõi tông đường, miễn mang tội đại bất hiếu.

Phong Linh đè tay nên ngực, biểu tình hoảng hoảng hốt hốt giả tạo.

-Cậu nói đúng nha Tiểu Thần Thần, sau vụ này tôi nhất định sẽ lục lục tìm tìm trong đám bạn gái xem cô nào hoàn mỹ nhất để phối giống cho đời sau.

Vũ Thần cười nhếch mép, liếc vẻ ngoài tuy có chút mỏi mệt bơ phờ vì thiếu ăn thiếu ngủ, nhưng vẫn không dấu được đường nét phong nhã anh tuấn trên gương mặt, vẫn nhìn ra được bộ dáng thiếu gia hào môn danh giá, dòng dõi thư hương tôn tôn quý quý. Chẳng ngờ bên trong lại đúng chuẩn hoa hoa công tử, thích ngắt bông bẻ cành, giỡn hoa thơm cỏ lạ.

Lắc lắc đầu chịu thua. Anh làu bàu thêm.

-Riêng về phần “Âm Huyệt”, lão Cổ nói hắc khí trải qua một thời gian dài có khả năng khiến các hạt vật chất tối bị biến dạng, một loại phản vật chất cơ bản mà khi bị tà khí tác động, có thể co giãn khiến thời gian theo đó cũng chạy dài ngắn khác nhau.

Sực nhớ ra điều gì anh nhỏ giọng bổ sung.

-Nhưng mà lúc tôi và Thiên Nguyên chui xuống lòng đất ở dưới đền Trấn Linh để lấy kiếm cổ, thời gian đâu có bị thay đổi?

Phong Linh vòng tới bên, cúi đầu nhìn anh đang chỉnh sửa đám ảnh, nói xuống.

-Bởi vì khu vực đó không bị phong bế? Cậu xem, cứ vài năm lại có người mò xuống đó lễ lễ bái bái. Còn là nhà của lũ dơi bay ra bay vào, còn là nơi nuôi nhốt dã thú. Thời gian đương nhiên phải bình thường rồi.

Còn nơi này, một đầu cửa vào mở bằng phương pháp không thực tế, cửa ra được nước bao bọc, bốn bề lớp lớp mê cung các loại che chắn, yêu ma quái thú yêu vật gì đó nháo loạn đủ kiểu, thời gian bất thường cũng dễ hỉu mà.

Anh nghiêng đầu nhìn gã.

-Cũng có thể!Rất có thể như vậy mới giải thích hợp lý được.

-Phải rồi, tên kia...rất giống Nguyên ca. Giới thiệu một chút đi.

Phong Linh xoay đầu hất mặt, Ưu Đàm đang ngồi thảnh thơi như con mèo ngố liếm láp móng vuốt trên cây mai thụ. Anh ậm ờ đáp.

-....Phải, đúng là có chút....Người đó gọi là Ưu Đàm...

Phong Linh chắc như đóng đinh, sửa lại.

-Chút chút cái gì, chính là y xì đúc.

Sau đó tự biên tự diễn.

-Thật cứ như anh em song sinh ...Nhưng xem phản ứng hờ hững lạnh nhạt của Nguyên ca...giống như coi tên Ưu Đàm kia là không khí vô hình, mà ánh mắt tên Ưu Đàm thì trừng trừng Nguyên ca, như là thù hận?

Tiếp theo quay sang nhìn anh.

-Thế nào?

Anh cười cười không muốn hiểu.

-Thế nào cái gì?

-Lai lịch tên đó hẳn bí ẩn cũng chẳng thua kém Nguyên ca? Tôi cũng không đào sâu. Chỉ hỏi cậu một điều. Tên Ưu Đàm đó, có thể tin tưởng?

Anh chớp mắt nhìn Phong Linh.

-Anh là lo Ưu Đàm tổn thương Thiên Nguyên?

-Không phải.

Phong Linh lắc nhẹ.

-Cậu mang theo một tên lai lich bất minh, cổ cổ quái quái, không phải người cần để ý hơn cả là cậu sao? Không cần đề phòng cái thứ đó?

Anh mỉm cười nhìn gã, hỏi ngược lại.

-Tôi cũng muốn hỏi anh. Thiên Nguyên lai lịch bất minh, cổ cổ quái quái, sao lại muốn thân cận, muốn quan tâm?

Phong Linh khoanh tay bĩu môi.

-Hai người bọn họ làm sao có thể so sánh đánh đồng. Tôi trước khi đầu quần cho Hương Hương đã từng được Nguyên ca cứu mạng, sau lại được anh ta chỉ chỉ dạy dạy. Ban đầu là hàm ơn, sau là kính trọng, cuối cùng là ngưỡng mộ và yêu quý. Tên Ưu Đàm kia, từ dưới đất chui ra, ở cái chốn u u ám ám đó, tám chín phần là yêu ma quỷ quái biến thành người. Cậu tính ở chung với nó, coi chừng dương khí bị hút hết.

Anh phì cười, phẩy phẩy tay xua đuổi.

-Thôi xin chú, lo bò trắng răng. Nó có thể hãm hại ai, cũng không hao tổn tôi đến một sợi tóc.

Phong Linh chằm chằm nhìn anh một lúc, nhún vai.

-Nếu cậu đã bảo đảm vậy.

Nói xong lại nhìn Ưu Đàm tiếp, gạ gẫm.

-Có muốn tôi chụp hình cho không?

Anh không ngẩng lên, lắc lắc.

-Tôi chụp nãy giờ khá nhiều rồi!

-Không, chụp cùng tên đó.

Anh ngẩng đầu nhìn Ưu Đàm đang ngây người phát ngốc, rồi chuyển hướng thấy Phong Linh nhướn nhướn lông mày.

-Được.

Anh vui vẻ đứng lên, đập máy ảnh vào tay gã, vẫy tay gọi Ưu Đàm xuống.

Loáng một cái nó đã nhảy tới chỗ anh, mặt không có biểu cảm gì bất thường, duy có ánh mắt hơi khác Thiên Nguyên, ngoài sự thờ ơ bàng quan cùng lạnh lùng xa cách cố hữu, còn có thêm chút ngây ngô như đứa trẻ. Có lẽ vì anh là chủ nên nảy sinh ra ảo giác, mơ hồ cảm thấy nó khả ái lạnh lùng như mèo, lại ngốc nghếch trung thành như chó.

Phong Linh đi vòng vòng bọn họ, tay bấm máy liên tục, phát ra âm thanh vui tai.


Phong Linh ngồi nghỉ ngơi trên cành cây mai thấp, Ưu Đàm ngồi trên cành cao, anh không ra đó, cứ bị âm thanh hư vô ám ảnh, như tiếng ruồi muỗi vo ve quấy nhiễu, rất phiền.

Phong Linh có cuộc gọi tới, anh nói vọng đến.

-Là Hoa Thiếu Thiên? Bảo nhóc đó mua dùm hai cái xẻng gấp.

-Làm gì?

Anh chỉ vào hai khoanh đất.

-Đào thi thể. Làm phước tích đức. Giúp người ta sớm tới miền cực lạc.

Phong Linh trợn mắt nhìn anh.

-Rảnh quá thì nghỉ ngơi, còn mua thêm việc?

-Đành chịu, có người nhờ, mà lỡ hứa rồi. Gíup đi, xong việc có hiện tượng đẹp lắm hậu lễ.

-Cậu khơi mào thì tự đào nha!

Phong Linh chốt lại câu đó. Trò chuyện đôi câu với Hoa Thiếu Thiên thêm một lúc nữa mới cúp máy. Gã nói bọn họ đang trên đường tới.

Anh mở cuốn sách Mạnh Chương đưa, dùng để giết thời gian rất tốt.

Anh ngồi khoanh chân trên tảng đá, đọc sơ một lượt, đại khái lại bắt đầu quay trở về với cơ bản trước đó, phải ôn luyện làm sao nhuần nhuyễn tới mức ngay cả lúc ngủ hay lúc thức, khí huyết theo bản năng tự động vận chuyển theo chu trình cài đặt.

Niệm vừa là năng lượng sự sống vừa là sức mạnh tinh thần ẩn sâu bên trong mỗi người, nhưng rất ít người biết tới, dù có biết tới cũng khó lòng kích hoạt nó thức tỉnh.

Người ta thường nói, con người chỉ sử dụng 10% tiềm năng của bộ não, 90% còn lại luôn trong tình trạng ngủ say.

Nếu con người vận dụng được nhiều hơn 10%, xin chúc mừng, bạn có tài năng hơn người, hoặc sở hữu năng lực khác thường khiến đám đông trầm trồ thán phục.

Có hai trường hợp tạo ra loại người đặc biệt. Một là bản thân mới sinh đã sở hữu bộ não có số lượng pin tạo điện trường nhiều hơn còn sắp xếp lộn xộn khác hẳn người bình thường, chính là cái đám thần đồng thiên tài gì đó.

Còn lại chính là thông qua luyện tập. Luyện tập cũng phân làm hai, một là người bình thường chăm chỉ luyện ngày luyện đêm theo năm tháng sức mạnh tăng từ 40 - 50% , hai là dạng thiên phú, chỉ cần một hai năm đã đạt mức 60-70% mà người bình thường gọi là thiên tài làm chơi ăn thật.

Trường hợp của anh, các huyệt đạo đã sớm được đả thông nhưng lại không biết cách kiểm soát duy trì nó ổn định và tăng tiến, vì thế cứ mãi dậm chân tại chỗ.

Anh gấp sách lại cất đi, đứng lên, thả lỏng cơ thể, hai tay buông thõng, lòng bàn tay mở hướng ra ngoài, nhắm mắt tĩnh tâm.

Đầu tiên cảm nhận khí huyết tựa như dòng nước ấm, đi vào từ hai lòng bàn tay, theo 6 đường kinh dương chạy lên mặt, ra sau đầu, xuống sống lưng, đến mặt ngoài hai chân xuống bàn chân. Tiếp tục theo 6 đường kinh âm từ bàn chân theo mặt trong hai chân lưu thông lên háng, bụng, ngực, tỏa ra hai bên nách, xuống cánh tay, ra hai bàn tay.

Khí huyết chảy từ tốn đều đặn trong kỳ kinh bát mạch, tuần hoàn liên tiếp không ngơi nghỉ, một vòng rồi một vòng. Tựa như bạn ngâm mình trong dòng suối nước nóng, mới đầu rất lưu tâm, rất để ý, cảm giác dễ chịu thoải mái nói không nên lời, từng tế bào như được vuốt ve âu yếm.

Dần dà bạn sẽ không bận tâm nữa, đơn giản là đầu óc mông mông lung lung, cứ ngâm mình nơi đó, thư giãn và thư giãn đến quên thời gian không gian.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.01.2022, 07:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 21.01.2015, 23:58
Bài viết: 271
Được thanks: 213 lần
Điểm: 29.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Linh dị] Linh dị nghịch thiên - Nhân Sinh Tiếu - Điểm: 41
CHƯƠNG 128: Lại xuống nước.

Dòng năng lượng sinh mệnh bao lấy cơ thể, tựa như mặc một bộ da thứ hai, tuy mong mảnh nhưng mềm mại ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Luồng khí thứ nhất như bộ áo giáp kiên cố vững chắc, bảo vệ chủ thể. Luồng khí thứ hai lao đi xa hơn, lấy Vũ Thần làm trung tâm, lan đi bốn phương tám hướng. Mỗi mét nó tỏa đi, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh, rất rõ nét, rất sống động. Tựa như người ngồi trước máy giám sát, camera được gắn trên máy bay điều khiển, bay tới đâu truyền tải hình ảnh về tới đó. Cảm giác từ trên cao nhìn xuống, rất thú vị, rất thích.

Có thể hiểu y như linh hồn thoát xác ra ngoài dong chơi vậy.

Gió nhẹ nhàng đưa đẩy, cõng trên lưng những tia nắng hiếm hoi của mùa đông khắc nghiệt xứ bắc. Tuyết vẫn lặng lẽ rơi, nhưng từ tốn chầm chậm, không rét tàn ác và dày khốc liệt như mấy ngày trước.

Vài hạt tuyết trắng tinh khôi phiêu diêu lãng đãng trong không khí, từ trên trời xanh lơ đãng nhàn du, lất phất dịu dàng, điệu nghệ xoay tròn, lả lướt quẩn quanh, tao nhã chạm đất, rồi tiêu biến trong tấm thảm trắng xóa trải dài khắp nhân gian.

Dưới ánh nắng mơ màng toàn bộ không gian như khoác tấm voan lụa thượng đẳng. Tuyết an tường tan thành hạt nước trong veo, thành giọt sương lóng lánh, như pha lê đính trên lớp kem tươi, rồi dịu dàng thấm vào đất mẹ, tiêu tán không còn dấu tích.

Lá phong lả tả đùa giỡn trong gió, chao đảo nghiêng ngả, múa lượn xoay vòng, đỏ vàng đan xen, rực rỡ lộng lẫy, yên yên ổn ổn hạ cánh xuống bề mặt như bọt bia, tựa như tà váy thiếu nữ tung tăng nhịp nhàng theo mỗi đợt tiết tấu của giai điệu, rồi trở về bên da thịt tuyết trắng nõn nà.

Xa hơn nữa, vượt qua khu rừng lá phong hư ảo như chốn cổ tích thần tiên là cánh rừng thông, nhọn hoắt như mũi lê từ mặt đất đâm lên ngạo nghễ vươn tới trời xanh, thách thức với gió tuyết.

Vũ Thần ngồi khoanh chân khoanh tay, lơ lửng giữa không trung, nghiêng đầu nhìn tứ phía. Không đi xa được nữa, tới đây là kịch kim rồi, đường kính quan sát trải rộng cỡ 2000m, lên cao khoảng 30m. Không tồi.Nhưng muốn nhìn xuyên tới lòng đất, chưa được.

Một đám người xa xa tiến vào khu vực kết giới, đi thành hàng dọc, nặng nề đạp lên lớp tuyết, để lại dấu chân hằn lên phía sau, trên lưng đeo một đống đồ nghề lủng củng.

Bốn người đi vào, dẫn đầu là một nam nhân khoảng ngoài 40, da mặt nhăn nheo tái nhợt, có phần khắc khổ già nua trước tuổi, tuy nhỏ con đồ mặc có chút đơn bạc nhưng dáng bước nhanh nhẹn, một tay cầm gậy chống, một tay chỉ trỏ, miệng nói gì đó như hướng dẫn viên, đầu xoay tứ bề, mắt cẩn thận quan sát tình hình.

Phía sau là một lão già hơn, đeo kính tri thức, ngoài 50, to béo trắng trẻo, phúc hậu quý khí, áo quần dày dặn cẩn thận, trông rất ấm áp, tay cầm theo chiếc va li nhỏ, cặm cụi bước theo.

Hai người còn lại đi song song cuối cùng, khá trẻ tuổi, khoảng 17, 18, một tên khôi ngô anh tuấn, tóc cắt ngắn ngọn ngàng, ánh mắt sáng trong, ngân quang lấp lánh, miệng mấp máy, thỉnh thoảng nói cái gì đó với người bên cạnh, khóe môi cong cong nở nụ cười ưu việt khoe hàm răng đều trắng bóc. Đây chính là Hoa Thiếu Thiên có tài lái xe điệu nghệ, lượn lách xuất chúng.

Kẻ còn lại, quả nhiên là Đặng Tiểu Trà, tóc tai lòa xòa, không giống kiểu xoăn xoăn bồng bềnh phiêu lãng Mạnh Chương, mà kiểu lâu ngày không chải. Tóc phía trước che gần hết khuôn măt, cộng thêm cặp kính cận vành đen to oành, đầu lại cúi xuống nhìn thiết bị theo dõi trong tay, thành ra trông cậu nhóc có phần u ám.

Tuy cùng độ tuổi nhưng hình thể Tiểu Trà gầy mà thấp hơn cậu bạn một chút. Đứng bên cạnh cậu bạn như gió xuân nắng hạ, Tiểu Trà mang lại cảm xúc đối lập, giống như bức tranh chiều tà cuối thu, âm u tịch liêu, mong manh yếu nhược.

Cứ theo tốc độ di chuyển thì hơn nửa tiếng nữa bọn họ sẽ tới nơi.

Chậm chãi thu lại khí, việc phát tán khí trên diện rộng nãy giờ khiến anh có chút kiệt sức. Chỉ còn lại lớp cường hộ thân, anh muốn luyện nó bền vững rắn chắc tới mức cản phá được đao kiếm, thậm chí là súng đạn. Muốn thế, không biết cần thời gian bao lâu, còn nữa, bọn kia bao giờ mới tới cướp người? Một tuần nữa hay 1 tháng nữa?

Trước khi bản thân đủ cường mạnh chống đỡ, chắc là chơi trò ta chốn người tìm vậy.

Vũ Thần từ tốn mở mắt ra, Ưu Đàm ngồi chồm hỗm như đại khuyển, tứ chi bám trên lớp cỏ xơ xác chăm chú nhìn anh.Đôi mắt nó tăm tối im lặng, sắc lạnh chết chóc của loại dã thú chuyên đơn độc săn mồi.Nhưng anh không cảm thấy sợ hãi, bởi vì sợi dây vô hình khế ước đã gắn kết bọn họ lại.

-Ưu Đàm, anh ngủ lâu như vậy, hẳn rất muốn tham quan thế giới này? Chúng ta nghỉ ngơi mấy bữa, sau đó tôi đưa anh đi tới mấy chốn sơn thủy hữu tình?

Ưu Đàm nghiêng đầu, tựa hồ không hiểu anh nói, đôi mắt có chút ngây ngô như tiểu hài tử.

-Thật ra cuộc sống bây giờ thay đổi rất nhiều so với quá khứ của anh. Tôi cũng muốn anh thưởng thức một chút cái gọi tiện nghi hiện đại, văn minh lịch sự, nhưng ở chốn đông người rất dễ liên lụy người vô can.

Vũ Thần mỉm cười, đưa ngón tay nâng cằm, mắt híp lại, nhẹ giọng.

-Tôi đưa anh về thăm nhà cùng thăm bố của tôi, sau đó cao bay xa chạy một chút. Chà, tưởng tượng thôi cũng thấy rạo rực phấn kích rồi.

Ưu Đàm vươn tay ra, nhưng lòng bàn tay hướng xuống. Anh vươn tay ra cầm lấy, một loạt mạch máu zích zắc như tia điện từ bàn tay nó chạy tới, vòng quanh cổ tay anh, theo đó trong đầu vang lên âm thanh.Vũ Thần có chút bất ngờ, mỉm cười nghe hiểu, xoa tóc nó.

-Chúng ta nhất định sẽ vượt qua kiếp nạn này, thiên địa bao la rộng lớn, sẽ tìm được nơi an toàn để ẩn thân.

Không bao lâu sau bọn A Hoa xuất hiện, từ xa đã oang oang đánh động, đông gào một câu tây rú một câu, căn bản sóng điện thoại lại mất, không liên lạc bằng di động được.

Bọn chúng thả dây leo xuống, sau lưng khuân theo một đống túi to túi nhỏ. Nhìn thấy Ưu Đàm liền cực kỳ hưng phấn, như fan hâm mộ thấy thần tượng vậy, nhưng sau khi biết không phải bản chính Thiên Nguyên, thì rất kinh ngạc sửng sốt, há hốc mồm trợn mắt hồi lâu.

Muốn đến gần hơn nữa xem xét kỹ lưỡng, nhưng hàn khí buốt giá hung hiểm từ người Ưu Đàm đột ngột lan tỏa bạo liệt, vô cùng khủng bố, như tường thành vách chắn, khiến hai tên kinh hãi từ bỏ.

Dưới đó thủy động lắt léo trăm đường ngang lối dọc, nhất định phải là Ưu Đàm dẫn đường, mà đương nhiên không thể để nhóc đó đi một mình được, anh đành cắn răng lội nước. Hoa Thiếu Thiên mang theo 5 bộ đồ nghề, anh dùng một bộ còn lại để Ưu Đàm vác hết.

Thú thật lúc trước anh có hơi ngán nước vì kỹ năng bơi yếu kém, bây giờ nhờ liên tục được ngâm trong nước mà cải thiện nhưng cũng vì thế còn căm ghét hơn. Như thể bị hội chứng sợ hãi kỳ quặc ám ảnh, hễ nhìn thấy vùng nước tăm tối là tự động nổi da gà da vịt,ai mà biết dưới màn nước sâu thẳm u tối kia là con gì trực chờ lao ra tấn công?

Trước khi xuống nước anh hỏi Phong Linh vay tiền để thuê người đào hài cốt. Phong Linh mắt liếc trắng đến khinh bỉ, bảo anh tự đi mà động thân. Vũ Thần miệng ngọt dụ dỗ.

-Anh tích công đức đi, nhỡ xong việc nó có quà hậu lễ thì sao?

-Qùa gì?

Phong Linh và Hoa Thiếu Thiên thắc mắc. Anh chớp mắt, nhếch mép.

-Nó lởn vởn lâu như thế, chắc ít nhiều cũng tu luyện chút thành quả vốn liếng, phép thuật linh tinh đơn giản chắc được, còn không phải ban 1 hai điều ước sao?

Cả hai nghe xong đều lộ vẻ mặt kinh thường, dùng tay phẩy phẩy xua đuổi, ý là đi mau cho được việc.

Lần này xuống có đèn chiếu, kính lặn, chân vịt, ống thở, bình khí, anh có thể thoải mái bơi song song với Ưu Đàm, mới để ý những bụi kim tuyến ánh vàng như hoàng ngân kia, từ trước ngực se lại thành một sợi chỉ, kéo dài miên man bất tận, uốn lượn mềm mại trong nước, như thăm đường dò lối.

Trong vùng ánh sáng mờ mờ ảo ảo, dòng kim tuyến hiện lên chẳng khác gì dải ngân hà minh diễm tới cực điểm vắt ngang qua không gian tăm tối, cực lực thu hút ánh nhìn.

Mái tóc dài mềm mại như vũ dạ theo sóng nước uyển chuyển lay động, đám bụi kim tuyến dây dưa quấn quýt bên cạnh, rất giống một đám đóm đóm bám dính lấy sợi tóc, quá giang đi nhờ.

Cơ thể Ưu Đàm ở trong nước chuyển động rất mềm dẻo, linh hoạt chẳng khác một con cá heo, lách mình lao đi vun vút, anh nhìn có chút đờ đẫn ngây ngốc, phải thằng nhóc này có nửa huyết thống người cá không? Sao mà thoải mái như người chạy trên đất bằng vậy?

Nhờ ánh sáng mạnh từ ngọn đèn Led đeo đầu, mỗi mét bơi đi bốn bề theo đó sáng sủa, những góc gách tối tăm âm trầm lúc trước không có mắt kính chuyên dụng, nhìn gà hóa quốc, tự nghi quái nghi quỷ, giờ đây đều hiện lên rõ ràng, có điều, càng rùng rợn đáng sợ hơn.

Đám tảo nước xanh đen như những cánh tay xương xẩu vươn ra xung quanh, không có mắt nên chỉ có thể không ngừng dùng xúc giác lần mò tìm kiếm thứ gì đó vô tình hữu ý bơi qua, trong vô vọng.

Theo sóng nước dập dềnh, chúng như tấm mành rèm, che che đậy đậy, tạo ra vũ điệu gọi mời thứ gì tò mò hiếu kỳ. Ẩn trong lòng đám rong tảo từng lớp từng lớp cuộn lại như cái kén, dường như bao bọc lấy vật thể gì đó. Mơ hồ nhìn thấy, lấp ló những gương mặt quỷ dị bị biến dạng chỉ còn xương cốt xám xịt. Những hốc mắt âm u trầm lặng, lại gây cảm giác tà ác trừng trừng dõi theo.

Những sợi tóc trăm ngàn năm cũng không lụi bại, dễ dàng lách mình len lỏi ra khỏi đám tảo nước, nhưng vẫn không thể vươn đi xa hơn. Những ngón tay cong cong vươn lên, chỉ trỏ về một phương hướng xa xăm bất định. Những thân hình que củi gầy gò không còn lành lặn nguyên vẹn, có thể ngay từ đầu đã mất mát, có thể theo năm tháng bị thiếu hụt. Nhưng vĩnh viễn tồn tại ở nơi này, ẩn mình trong làn nước sâu thẳm hắc ám như chốn địa ngục hung hiểm, chứa chấp đầy rẫy sự chết chóc, nhắc nhở thế gian một tội ác tàn khốc.

Dọc theo mỗi con đường, theo mỗi lối đi đều bị một phần rong tảo sinh sôi chiếm đoạt, cẩn thận bao phủ lấy, như che chở cho oán hờn căm hận. Oan ức này thống hận này mãi mãi dai dẳng tồn tại, bởi vì đây không phải cá nhân một vài người hay vài chục người, là của hơn 40 vạn người , đã hạ vũ khí đầu hàng nhưng vẫn tàn nhẫn bị thảm sát.

Bọn họ nhô đầu ra khỏi làn nước, Vũ Thần chật vật bò lên, đứng dậy, lấy túi đồ Ưu Đàm đeo phía sau trao nó cho đám Tư Đồ. Cả bọn nhanh chóng hỗ trợ lẫn nhau rồi xuống nước, một lần nữa lách mình trong thủy đạo tràn ngập xác lính chết trận từ hai ngàn năm trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.01.2022, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 21.01.2015, 23:58
Bài viết: 271
Được thanks: 213 lần
Điểm: 29.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Linh dị] Linh dị nghịch thiên - Nhân Sinh Tiếu - Điểm: 54
CHƯƠNG 129:Tràng Hoàng Kim.

Khi cả bọn ngoi lên lại mặt nước lần nữa, gian nan chật vật lết tấm thân ra ngoài hang động, bầu trời đã cảnh chiều tà. Anh nhớ lúc mình lủi thủi vào hang, đồng hồ của Phong Linh chỉ hơn 9 sáng, thế nào mà bây giờ như thể lão thiên đang nhấp nhổm tan ca?

Vũ Thần ngẩn người ngơ ngác nhìn lão thiên rục rịch ôm chăn đi ngủ. Ánh nắng khác biệt một trời một vực thế này quả nhiên không phải đi 3,4 tiếng mà là luẩn quẩn 8 tiếng dưới đó.

Thứ sắc màu sắp tắt kia cường độ sai lệch quá lớn, màu vàng hoa lệ rải rác khắp chốn, xuyên qua tầng tầng khí quyển, tán quang vào những đám mây dày mỏng để tạo nên những hiện tượng khúc xạ rực rỡ huy hoàng.

Tùy vào độ ẩm nhiều ít mà tán sắc thay đổi nơi đậm nơi nhạt, chính vì vậy mà tạo ra bức tranh chạng vạng càng lôi cuốn mất hồn, lộng lẫy mê người với những gam màu chuyển sắc từ nửa ấm nóng sang nửa sắc lạnh.

Thứ ánh dương quang ngả từ vàng đậm sang cam hồng, chuyển từ đỏ rực sang tím biếc, khoe vẻ đẹp nội tại như ảo mộng, như giai nhân đã kinh qua chốn hồng trần gió trăng, ở giai đoạn chín mùi mị cốt, như mẫu đơn quốc sắc nở rộ, bộc lộ hết sức sống căng tràn của một kiếp ngắn ngủi, khiến lòng người rung động sâu sắc.

Đám kia vừa thấy cả bọn thất thểu đi ra liền vui mừng lao tới. A Hoa phụ với Minh Đăng đỡ lấy Thiên Hương, miệng như tép nhảy, liên tục hỏi thăm, rồi than trách.

Chính là cảm giác cả bọn chỉ đi xuống khoảng vài tiếng, nhưng trên này đã trôi qua nửa ngày, là xế chiều rồi.

Cả bọn lên bờ, lần lượt tháo dụng cụ ra, lại cẩn thận cất vào túi, còn thấy dấu vết của một bếp lửa tạm bợ trên mặt đất.

Thiên Hương biết Thiên Nguyên đi trước, gương mặt tái nhợt hiển lộ một ít mất mát thương tâm. Nhưng cũng giống như đám A Hoa Tiểu Trà, bọn Thiên Hương Tư Đồ nhìn thấy Ưu Đàm hiện lên chân thực rõ nét dưới mây trời nhuộm ánh tà dương, như nhân bản vô tính từ Thiên Nguyên, vẻ mặt sững sờ không tin tưởng, hung hăng trợn mắt trừng muốn rớt con ngươi.

Giống kiểu một hôm ngày có nắng đêm có trăng, bà mẹ đoan trang hiền thục nết na dắt về một cậu nhóc, và bảo đây là đứa em khác cha của con. Ôi, tạo hóa trêu đùa.

Thôi để hôm nào Vũ Thần kiếm được tấm tranh vẽ mỹ nữ tuyệt sắc kinh tâm, thử mang cho Ưu Đàm nhìn mẫu biến hóa coi sao, rồi dắt đi dạo một vòng, lòe thiên hạ.

Minh Đăng nhanh nhẹn leo lên miệng vực trước, sau đó kéo Thiên Hương lên để lão bác sĩ ngồi co ro một đống trên đó sắp đóng băng được vinh quang lao động.

Lão bác sĩ và lão dẫn đường không xuống, ở trên đốt lửa trại qua đêm. Vốn ban đầu tưởng chỉ đợi một lúc nên vị bác sĩ ở trên miệng vực chờ, còn vị kia là người địa phương vùng này, cương quyết không tiến vào vùng cấm địa.

Anh để ý thấy một đống đất u cao như nấm mộ mới đắp, cạnh đó còn cắm xuống hai cái xẻng gấp.

Đưa mắt nhìn trái phải cách hai bên gốc cây có dấu vết đào bới, hướng tới đó, là cái hố sâu 2 mét.

Phong Linh thu dọn lại xẻng, nhún vai cười nói.

- Vì chẳng ngờ hai người đi lâu thế, đành vận động cho ấm.

Vũ Thần gật gật, nói một câu “cảm ơn” quen thuộc, A Hoa hi hả nói.

-Tiểu Thần ca, lần sau mời cơm là được.

Vũ Thần nhẹ cười, nếu có điều kiện và cơ hội, rồi tiện tay ngắt lấy một cành mai, cắm xuống đống đất. Sau cùng theo bọn họ lần lượt leo lên.

Vũ Thần cảm thấy có gì đó không đúng, nghiêng đầu nói ra thắc mắc.
-Chúng tôi đi được bao lâu thì 2 người đào?

Phong Linh nói.
-Buổi trưa hai người xuất phát, những tưởng chiều là lên, nhưng không, chúng tôi chờ tới tối muộn, rồi tới sáng hôm sau cũng không thấy đâu, đành sắn tay áo đào bới một phen, những mong linh hồn bọn họ thả các ngươi rời đi.
-Sao lại lâu như vậy được? Tôi cảm thấy chỉ đi khoảng 3,4 tiếng là nhiều...là do thời gian quả thật biến dị? 3,4 tiếng dưới đó, trên này đã trôi qua hơn 1 ngày?

Lúc leo tới lưng chừng, thấy một đốm trắng bay qua khóe mắt. Vũ Thần cũng lười để ý, tiếp tục công việc leo trèo.

Anh còn chưa đứng ổn định trên miệng vực, tiếng A Hoa kinh ngạc vang lên.

-Kia là gì?

Vừa xoay người lại, liền nhìn thấy trước mặt lác đác từng cụm trắng ngần, li ti như hoa tuyết, lả lướt bay lên, nhẹ nhàng phân tán, thoáng chốc tan biến vào hư không.

A Hoa chỉ xuống dưới, bọn họ cúi đầu nhìn.

Những cánh mai vàng héo úa, cam tâm buông xuôi, lảc tả rụng hết, phủ lấm tấm trên lớp tuyết mỏng, chút hơi tàn trên nấm mộ mới đắp.

Toàn bộ thân cây mai cổ tựa như bộ xương khô xơ xác, lại đang oằn mình hứng lấy vô vàn cụm tuyết trắng thánh thiện đơn thuần, như hoa chấm bi nở rộ, thanh khiết tinh mỹ.

Có ngọn gió lãng tử ghé thăm, những đốm trắng như hoa như ngọc, tinh khôi xinh đẹp, liền cuống quýt nhún mình bám theo, tới lưng chừng thinh không lại chần chừ quay đầu, nửa lưu luyến khó dứt nửa thấp thỏm mong chờ, cùng một làn hương lãng đãng nhàn nhạt, ưu tư sầu muộn.

Từ lớp vỏ bọc nhăn nheo xù xì như đất hạn nứt nẻ, như da bệnh vảy nến, dường như khai hoa kết nhụy. Cơ thể khẳng khiu xấu xí được khoác một tầng áo mới, như lông ngỗng tạo thành, như mây trời đáp xuống, băng thanh ngọc khiết, khiến người ta trầm trồ kinh ngạc.

Gió tiêu sái lạc bước, những thân hình mảnh dẻ đơn bạc dễ dàng bị mê hoặc quyến rũ, hấp tấp ly khai, vội vàng tán loạn. Kết quả, một cơn lốc xoay vòng cuộn tròn, hoa như tuyết, gió như băng, ngẫu hứng dây dưa, uyển chuyển kết hợp. Khắp không trung tràn ngập sắc trắng, như mơ mộng hão huyền, như ưu thương tiếc nuối, đẹp đẽ thanh thuần mà cũng tiêu điều hiu quạnh.

Cuối cùng, toàn bộ đều bị gió vô tâm vô tình cuốn đi, tan biến vào giáng chiều, bốc hơi vào hư vô, chỉ còn lại thiên hương bao phủ, ngẩn ngơ như hồi ức xa xăm, đờ đẫn như hư ảo không thực, thật tịch mịch trống rỗng.

Vũ Thần ngây người nhìn, có chút ngơ ngác không hiểu, vô thức mở miệng.

-Như Bồ Công Anh?

Vũ Thần vô thức vươn tay ra, chờ đợi một hình hài mềm mại bé nhỏ nửa đường muốn đổi ý, lưỡng lự muốn trở về.

Thứ đáp xuống, thì ra là nhụy hoa mai.

-Người trong trấn xưa kia gọi loại mai cổ này là Tràng Hoàng Kim, hoặc một cái tên khác đặc biệt hơn là Phi Thiên Cầu, tức ước nguyện bay lên trời cao, một giống mai quý hiếm tưởng đã tuyệt tích, nhưng giờ thì thật sự rồi.

Giọng lão bản địa vang lên, ngậm ngùi thương tiếc.

Sau khi sơ cứu cho Thiên Hương và Tư Đồ, chúng tôi nhanh chóng thu dọn tàn cục để tiếp tục lên đường.Từ đây phải cuốc bộ cỡ một tiếng mới tới chỗ đậu xe, bọn họ cũng không muốn có thêm một buổi cắm trại ngoài trời rét buốt lần hai.

Trên không trung vẫn còn nhạt nhòa sáng, nhá nhem tối, hình dáng của những đám mây phù du phiêu dật không ngừng thiên biến vạn hóa, kỳ ảo không tưởng, theo gió nhào lặn, theo nắng tác động, vận chuyển biến đổi, vạn trạng muôn màu.

Bóng của những gốc cây ngả dài về hướng đông, mỗi lúc mỗi dài thêm, cảm tưởng chúng như có linh hồn, vươn dài ra, chạy mãi tới vô cùng vô tận, phủ kín hết mặt đất. Những cái bóng đen đặc dường như đang nghếch đầu, ngóc dần lên, nghiêng nghiêng ngả ngả lướt qua bụi cỏ, leo lên tàng cây, cao dần cao mãi tới mây trời.

Bóng xâm chiếm vào những đám mây còn cố phô mỹ sắc trên không gian bao la rộng lớn, một nét đẹp hoài niệm, mong manh đến kỳ diệu, sắp tan biến chỉ còn lại trống trải tịch liêu.

Đất trời thoáng chốc trở lên lặng lẽ tang thương, một khoảng khắc tiếc nuối vô vọng, kéo dài thời hạn tiêu thất, lắng động giây phút cuối cùng, sau chót, là vô hạn bóng tối cùng đêm đen ngự trị.

Vũ Thần đi song song bên lão dẫn đường, Ưu Đàm đi bên cạnh, đám kia lẽo đẽo phía sau.

Ban nãy thấy lão lấp lửng tiết lộ, dường như biết chút ít điển tích quái lạ, anh liền nở nụ cười làm thân,lân la hỏi chuyện.

-Chú à, giống mai đó thật đặc biệt, sáu cánh vàng như ướp mật, quan trọng hơn nhụy hoa lại như bạch ngọc, có thể lương theo gió bay lượn tứ bề, hương thơm thanh lãnh, thật ấn tượng khó quên.

-Ài tôi nói cho cậu hay, thứ đẹp đẽ thường gắn với bi kịch thương tâm. Chuyện xưa là được ông cha truyền miệng cho con cháu, tôi cũng là thủa con nít hiếu động được bề trên kể lại mà thôi.

Lão bản địa nói giống mai đó ban đầu mọc thành rừng vây quanh làng, đẹp như trốn tiên cảnh, ai cũng tự hào hãnh diện, thường được dùng để tiến vua, mọi người gọi nó là Tràng Hoàng Kim.

Lúc ấy trong vùng có một thiếu nữ nhan sắc mỹ miều, dung mạo linh động như hoa mai, cốt cách thanh thuần băng khiết như bạch ngọc, nổi danh khắp vùng. Lần đó dâng hoa tiến cung còn có ý định dâng hiến cả người đẹp.

Chẳng ngờ trước đêm khởi hành, mỹ nhân ấy lại bỏ chốn cùng tình lang, nửa đường bị truy binh gắt gao đuổi, cả hai xảy chân ngã xuống vực, bị các cành cây đâm xuyên qua da thịt, máu đỏ tươi cứ thế thay phiên nhau nhỏ xuống, từng giọt tí tách thấm vào đất, từng dòng hòa quyện vào thân mai, một đời hoa mộng, một kiếp hồng trần cứ vậy chấm hết.

Lúc mọi người xuống dưới, chỉ thấy sắc mai tàn tạ rụng đầy đất, trên trời lại là sắc trắng bi thương tang tóc, như thể lão thiên gia đang cử hành nghi lễ án táng cho đôi tình nhân phúc nông phận mỏng. Mọi người thấy vậy đành cứ chôn bọn họ dưới gốc mai, nơi ấy trở thành cấm địa mà từ đó Tràng Hoàng Kim đổi tên thành Phi Thiên Cầu.

Đám mai trong vùng không hiểu sao cũng đồng dạng xảy ra biến hóa.

Mai trong vùng đột nhiên đồng loạt trổ bông vàng chi chít dày đặc, mọi người còn chưa kịp hoan hỉ reo vui, lại thấy sau mỗi đợt gió tuyết tràn về, cánh hoa lặng yên tiêu thất, tĩnh mịch ly khai. Chỉ còn lại những cụm bông tinh tế như tơ mảnh, trắng ngần như bạch vân, nở rộ thành hình bán cầu trên đài hoa.

Nhụy hoa thoáng chốc cũng không chịu được gió mạnh ác ý, phân phân tán tán, thê lương giăng đầy. Tuyết trên trời thổi xuống, nhụy dưới đất bay lên, như một tấm mành rèm trắng xóa nối thiên địa làm một, đau thương lan chàn, bi ai luẩn quẩn.

Từ đó mai trong vùng sau mỗi đợt đại khai thì đều lần lượt chết hết, cuối cùng, tuyệt giống, chỉ còn lại ký ức một thời vàng son huy hoàng.

Cả bọn ra khỏi rừng rậm, chen chúc 10 người lên chiếc xe 7 chỗ vòng vèo trên núi thêm một lúc nữa mới xuống được thị trấn. Trời lạnh cũng đỡ, đông đúc tí miễn cưỡng cho qua, chứ mùa hè nóng chảy mỡ mà nhồi nhét thế có mà tắc thở.

À quên, Ưu Đàm nhất quyết không chịu vào, nhảy phốc lên nóc xe ngồi khoanh tay khoanh chân. Vũ Thần ngán ngẩm nhìn, thế này là sợ không gian khép kín chật hẹp hay là sợ người lạ? Thôi đành vậy, anh cũng không muốn ép buộc, chỉ căn dặn nó ngồi trên đó nhớ bám chắc.

Xuống thị trấn, lão bản địa rời đi, xe rộng thêm một chút, lại từ đó khởi hành đến bệnh viện ở Hình Đài. Trên đường lắc lư, gây ra không ít tâm điểm bàn tán, mặc kệ, đường làng quê, không gặp cảnh sát huýt còi đòi kiểm tra.

Đến bệnh viện, người có bệnh thì điều trị, người cần nghỉ ngơi thì tĩnh dưỡng trong nhà trọ, vài ngày sau là lại đâu vào đấy, tinh thần thể lực hồi phục ,cũng đến lúc chia tay. Bọn Thiên Hương về Thiên Tân, đám Vũ Thần thuê xe tạm hướng tới Nguyên Thị của Thạch Gia Trang để lấy môtô, tiếp đó hướng về Trác Lộc của Trương Gia Khẩu đón Ô Nha.

Tiểu Trà nói trên người đám Thiên Hương đều gắn thiết bị theo dõi. Sau khi xuống lòng đất một thời gian thì toàn bộ đột ngột mất liên lạc, mãi đến khi Phong Linh chủ động gọi tới mới lần tìm được chút đầu mối.

Hoa Thiếu Thiên nói lúc tới đây tìm người dẫn đường, khá gian nan bế tắc, vì vừa nghe nói tới việc vào sâu trong rừng, ai cũng lắc đầu khước từ rồi nhanh lẹ lẩn đi như tránh dịch hạch. Ngẫm nghĩ một chút chắc có ẩn tình đằng sau, đành bịa ra một câu chuyện lâm li bi đát, thêm mắm dặm muối vớ vẩn nào đó để đối phó, mới có người e ngại ngần ngừ gật đầu. Đương nhiên cộng thêm khoản phí trả không ít.

Trên đường lần vào lại biết thêm mấy thứ hay ho thú vị. Bọn A Hoa Tiểu Trà được lão luyên thuyên kể lại, đồn rằng trấn nhỏ Long Nghiêu ở dưới chân núi Thái Hành từ thủa xa xưa đã có tiền lệ nghiêm cấm dân trong vùng vào sâu trong rừng.

Truyền rằng trung tâm của rừng được gọi Thiên Hộ Doanh, là nơi cất dấu cánh cửa thông xuống Minh giới, vì lẽ đó ma quỷ tập hợp rất đông, vào những đêm rằm, yêu khí bay lượn đầy trời, dân làng chỉ cần ngửa đầu lên là dễ dàng mục kích, sợ đến đóng cửa cài then.

Vào thời dân quốc có vài kẻ to gan lớn mật, không biết lấy nguồn tin từ vỉa hè nào, tò mò hiếu kỳ cùng tham lam bất chấp, tin rằng trong lòng núi Thái Hành ẩn chứa châu báu cực phẩm. Là kim ngân hoàng ngọc chất cao như núi của một vị thân vương hậu nhân Triệu quốc- Triệu Yết, vốn dùng để chiêu binh phục nước. Nhưng chưa kịp động thương đao đã bị Hán vương Lưu Bang cử Trương Nhĩ tạt nước dập tắt, vì thế hoàng ngân vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chẳng biết ẩn dấu ở hang cùng góc hẻm nào.

Lũ đó cho rằng yêu ma quỷ ảnh gì đó chỉ là bịa chuyện đặt điều, nói quá hù dọa người đời. Thế là gật gù lập đội, toàn một đám rặt coi trời bằng vung, coi tiền hơn mạng mới nhắm mắt lao đầu chui vào. Bọn họ chuẩn bị tư trang vật dụng như đi đào cổ mộ, thuê người trong làng để dẫn đường mò vào. Dân làng ban đầu không chịu, dù giá cao cũng không muốn mất cái mạng nhỏ, nhưng nếu cộng thêm đe dọa thì đành cắn răng nhượng bộ.

Người dân dẫn họ tới, nhưng sống chết không vào sâu, chỉ đứng trên mép vực, chỉ xuống dưới nói cửa động đó là lối vào.

Dân làng sống quanh đây từ nhỏ đã được tuyên truyền, tuổi trẻ nông nổi đúng là cũng có vài kẻ muốn diễu võ dương oai, thách đố nhau vào đó để chứng tỏ bản lĩnh. Sau khi sống sót trở ra, tận mắt kể lại, đám hồ bằng cẩu hữu càng tuyệt đối tin tưởng truyền thuyết lưu lại.

Người dẫn đường nói, đám người đó vào rồi lưu một người ở ngoài, chờ một tuần lễ cũng không thấy ra. Gã nóng gan sốt ruột quay trở về lôi thêm đồng bọn tới tiếp ứng, đến bao nhiêu người, vào bao nhiêu, cũng không thấy ai trở ra.

Chỉ có người dẫn đường thủy chung đứng ngoài cuộc chứng kiến tất cả, khi đêm tối buông xuống, tà ma thoát ra, phẫn nộ la hét, tức giận gào rú, khắp không gian âm khí lởn vởn bay lượn, giăng ngang vây dọc, cực lực khủng bố thần kinh, người đó quá sợ hãi, bỏ chạy một mạch về trấn, không dám quay đầu lại nhìn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 116, 117, 118

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

5 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 157, 158, 159

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 268, 269, 270

10 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

13 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

14 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Lục Bình: :))
Shop - Đấu giá: Ranh Con Nhí Nhố vừa đặt giá 236 điểm để mua Thỏ nháy nhót
TaiKhoan166: ôi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Công Tử Tuyết: hi
Sùng Khánh Dương: Lâu lắm không
lên.
Sùng Khánh Dương: Hi mọi người. =)))
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 240 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 578 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 687 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 708 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 747 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 220 điểm để mua Chuông gió
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 220 điểm để mua Cây thông 3
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 210 điểm để mua Đám mây tình yêu
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 312 điểm để mua Hoa sen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.