Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi- Sơn Dữu Tử

 
Có bài mới 25.11.2021, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.11.2021, 06:38
Bài viết: 35
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [ Đam Mỹ-Hiện Đại] Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi- Sơn Dữu Tử - Điểm: 10
Chương 9. Thỏ tai cụp không nhận được tin nhắn trả lời

Lúc Lý Trạch đang ngồi trên tảng đá ăn trưa bằng thịt hộp, cậu ta tình cờ trông thấy cự xà nhìn điện thoại mà cười.

Cậu ta nghi ngờ đôi mắt của mình.

Rồi cậu ta lại tiếp tục ăn thịt hộp rơi ra từ người xác chết.

Ban đầu ngồi giữa biển máu núi thây không ăn nổi thứ gì, hiện giờ---

Cậu đá văng cái đầu bị nổ bay đến bên chân, tiếp tục ăn món thịt thơm phức của mình.

*

Mấy ngày tiếp theo, quỷ vương bắt đầu tuyệt thực.

Đã năm ngày hắn không có gì vào bụng.

Cặp mắt hắn đỏ bừng như máu, đôi cánh nhỏ sau lưng cũng ngày một cứng đờ.

----- dường như có chuyện gì đó rất đáng sợ sắp sửa phát sinh.

Hay là chán ăn nhỉ?

Tạ Kiều ngẫm nghĩ chốc lát, múc một bát ớt ngâm từ hũ đồ chua trong tủ.

Cậu lấy một miếng thịt bò, thả vào máy cắt lát mỏng thành những cuộn bò nhúng lẩu.

Chuyện sau đó rất đơn giản, đợi nước sôi, lần lượt chần nấm kim châm và thịt bò, rồi lại đổ dầu vào nồi, phi thơm gừng tỏi cùng với rượu nấu ăn, cho ớt đèn lồng vàng và ớt ngâm vào tiếp tục xào, cuối cùng bỏ nốt nấm kim châm và thịt bò tái.

Trước khi nhấc nồi, đổ thêm ít giấm trắng và muối ăn.

Một bát canh chua thịt bò kích thích vị giác đã hoàn thành.

Cậu múc ra hai bát, bưng đến trại chăn nuôi.

Ni Ni vừa thấy cậu đã hớn hở chạy tới bên song sắt, kiễng chân thò cái đầu nhỏ, cho cậu xem tóc mới dài ra của mình.

"Dài rồi! Dài rồi!"

Tạ Kiều nhìn một sợi tóc ngắn tủn ngủn trên đầu nó, động viên: "Lát dấp ít nước gừng lên là sẽ mọc nhanh hơn đấy."

Ni Ni vừa xoa đầu vừa cười e thẹn.

Yêu tinh không kén ăn, đưa nó cái bát là nó ăn ngấu nghiến.

Quỷ vương góc tường hừ một tiếng, tỏ vẻ hết sức coi thường.

"Mi chán ăn à?"

Tạ Kiều bưng bát cơm vào: "Mi nếm thử chút xem, cơm hôm nay ngon lắm."

Quỷ vương tí hon khoanh tay, có dụ dỗ thế nào hắn cũng không ăn.

Khi nhịn đói đến một mức độ nhất định, hắn có thể bùng nổ sức mạnh kinh người, đủ để phá vỡ trại chăn nuôi, ăn thịt con thỏ tai cụp xấu xa này.

Hắn nghĩ thì nghĩ vậy, mà mấy ngày vừa qua hắn cũng nhẫn nhịn được, bất kể tên trọc da xanh đằng kia ăn vui vẻ đến mức nào, hắn cũng sẽ không đụng vào dù một miếng.

Nhưng mà cơm hôm nay thơm quá hu hu hu.

Quỷ vương tí hon không nhịn được, vẫy cánh bay đến cạnh bát cơm, vùi đầu đánh chén.

Quả là ngon ghê.

Canh chua kết hợp với thịt bò tươi mọng, ngon đến mức húp cạn cả nước.

Quỷ vương liếm hết bát, nằm phơi cái bụng tròn giống hệt yêu tinh, đôi cánh đen giương ra vì thỏa mãn.

Hắn quyết định ngày mai sẽ tuyệt thực.

Nhìn quỷ vương ăn no, Tạ Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ lại thì, trại chăn nuôi rất tẻ nhạt, đối tượng chăn nuôi chỉ có thể bị giam trong căn buồng, không thể làm gì cả, chán ăn cũng là chuyện khó tránh.

Nghĩ tới đây, cậu giãn gân cốt, bê cả kệ lẫn tivi ra ngoài, cắm điện vào.

Ni Ni tò mò nhìn đồ vật vuông vắn trên kệ.

"Đây là cái gì đó?"

Nó hỏi bằng chất giọng giòn tan.

Quỷ vương cũng nhìn chằm chằm đầy cảnh giác.

Tạ Kiều chuyển đồ xong, quệt mồ hôi trán: "Cái này gọi là ti vi."

Ni Ni lớ ngớ gật đầu.

Do không có mạng hay cáp gì hết nên không xem được chương trình nào, Tạ Kiều chỉ có thể lấy đống đĩa CD hoạt hình mình xem khi còn bé.

Cậu tích được hẳn một hộp CD.

Tạ Kiều vừa nhìn CD vừa hỏi: "Mọi người muốn xem phim gì, có [Trở thành ma vương từ con số 0], [bé yêu tinh nhà nuôi]..."

"Trở thành ma vương từ con số 0!"

"Bé yêu tinh nhà nuôi!"

Tạ Kiều: ...

Các bạn nhỏ cãi nhau vì tranh phim hoạt hình là chuyện rất dễ xảy ra, mỗi tội quỷ vương và yêu tinh còn chẳng thèm cãi vã, chúng động thủ luôn, ta quăng vào mi một đóa hoa ăn người, mi ném trả ta một quả cầu lửa bé tí.

Tạ Kiều lùi liền mấy bước, vội vã hô ngừng: "Sáng xem [bé tinh nhà nuôi], chiều xem [trở thành ma vương từ con số 0]."

Ni Ni ngoan ngoãn gật đầu.

Quỷ vương xùy một tiếng rồi cũng không ý kiến.

Lúc này công cuộc giao tranh mới kết thúc.

Tạ Kiều rời khỏi trại chăn nuôi.

Yêu tinh hào hứng xem phim hoạt hình, còn tầm mắt quỷ vương lại đặt lên bóng lưng Tạ Kiều.

Không biết vì sao, hắn lại cảm giác bóng lưng này trông rất quen thuộc.

Nhưng không thể nào?

Người ấy đã chết từ lâu, không còn xương cốt.

Hắn nở nụ cười châm chọc.

Trong lúc nấu cơm Tạ Kiều phát hiện tủ lạnh còn thừa ít dâu tây, nhưng vì để tủ lạnh quá lâu nên đã bị đông cứng.

Chắc là ăn không thì không ngon lắm.

Tạ Kiều định làm thành mứt dâu tây.

Cậu tốn mất cả buổi mới làm xong hai hũ nhỏ.

Cậu ăn thử một miếng, ngọt ngậy vô cùng.

Chớp mắt cậu đã ăn xong một hũ, nhưng không đụng tới hũ dâu còn lại.

Tạ Kiều đặt mứt dâu trên bàn trà phòng khách, rồi nhắn cho Ngu tiên sinh.

---- Chào Ngu tiên sinh, trên bàn có mứt dâu tôi tự làm, mong rằng ngài sẽ thích

Đến tận buổi tối mà Ngu tiên sinh vẫn chưa trả lời.

Thỏ tai cụp bé nhỏ hỏi lại một lần về phía không trung.

"Ngu tiên sinh, ngài có đó không?"

"Tôi làm ít mứt dâu, ngài muốn nếm thử một chút chứ?"

"Ăn ngon lắm đó."

*

Sau một tuần đình chiến.

Lý Trạch bị tiếng máy bay đánh thức.

Cự xà như đã đoán trước được, hắn cẩn thận giấu điện thoại vào trong hang.

Cabin đen nhánh của chiếc máy bay không người lái ẩn trong bóng tối, không có bộ binh và xe thiết giáp hỗ trợ tấn công, máy móc của con người vẫn quá yếu đuối so với thân hình khổng lồ của cự xà.

Ngoại trừ CL-20.

"Cẩn thận!"

Cậu ta la lớn về phía cự xà.

Cự xà chỉ nhìn cậu ta một cái.

Lý Trạch dốc hết sức bình sinh chạy ra ngoài chiến trường, cậu ta không biết mình có thể chạy nhanh đến thế, mà khiến cậu ta bất ngờ hơn cả là tốc độ của máy bay không người lái cũng không nhanh, trái lại còn chậm hơn tốc độ bình thường rất nhiều.

Nhưng cậu ta bấp chấp mọi nghi ngờ, liều mạng chạy về phía trước.

"Đằng trước có người!"

Trong phòng chỉ huy tác chiến, có người kinh ngạc phát hiện ra Lý Trạch.

"Là kẻ phản bội."

Lâm Tranh Minh lạnh lùng nói: "Bắt lại."

Gã đang tập trung chú ý chiếc máy bay không người lái, hiển nhiên cự xà cũng phát hiện ra sự tồn tại của chiếc máy bay, chiếc đuôi dài và mạnh mẽ co lại sẵn sàng tấn công, nó có thể phá hủy mọi thứ mà nó quét qua.

Cự xà giương đuôi.

Gã đang chờ khoảnh khắc ấy.

Máy bay không người lái chứa đầy thuốc nổ CL-20, được ca ngợi là loại thuốc nổ chứa năng lượng cao ngang ngửa vũ khí hạt nhân, với tốc độ phát nổ lên tới 9500m/s.

Đuôi cự xà đập lên thân máy bay, như châm ngòi----

Hàng trăm chiếc máy bay không người lái bất ngờ phát nổ, sáng rực bầu trời như đêm pháo hoa rực rỡ.

Lâm Tranh Minh bình tĩnh theo dõi màn hình, gã đã cho thêm phốt pho trắng vào trong thuốc nổ.

Phốt pho trắng gặp không khí sẽ cháy, bom nổ gặp người sẽ lập tức bén lên, nhiệt độ cháy trên 1000 độ, đốt xuyên da thịt thiêu cháy tủy xương.

Ngọn lửa bùng trên cơ thể cự xà, lan rộng đến khi toàn bộ mặt đất hóa thành một biển lửa.

"Thành công rồi."

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Không một sinh vật nào có thể sống sót trong biển lửa ấy.

Không ai ngờ được, đến khi ngọn lửa từ từ tàn lụi, giữa màn khói thuốc súng----

Cự xà khổng lồ mở cặp mắt lạnh băng.

Lớp vảy màu đen quanh mình nó vẹn nguyên không tổn hại, không một dấu vết bị bỏng, trái lại, xích sắt giam cầm nó bị nung nóng thành màu nham thạch đỏ bừng.

Phòng chỉ huy im phăng phắc.

"Đây là thứ quái gì!"

Có kẻ sợ hãi mềm chân.

Lâm Tranh Minh rời khỏi phòng chỉ huy, không nói một lời.

Hội nghiên cứu không thể chi tiền mãi được.

Chưa được nửa ngày, người trong căn cứ đã rút lui toàn bộ, chỉ còn mình Lâm Tranh Minh ở lại.

Gã nhìn tài liệu về cự xà, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng dí súng vào đầu Lý Trạch: "Dẫn tôi đi tìm nó."

*

Hang động tối tăm nồng nặc mùi cháy khét, toàn bộ lọ thủy tinh, đèn pin, mảnh gương vỡ đều tan sạch.

Đồ đạc cự xà thu thập được đằng đẵng nhiều năm bị thiêu rụi hoàn toàn, ngay cả chiếc điện thoại được giấu cẩn thận nhất cũng bị cháy hỏng màn hình.

Đen kịt.

Không phản ứng.

Ngu Hàn Sinh cụp mắt, ẩn mình trong bóng tối, không thấy rõ ưu tư.

Hắn ngửi được mùi con người, hắn lại giương mắt.

Lâm Tranh Minh nhìn chiếc điện thoại cự xà đang nắm chặt: "Chúng ta trao đổi đi, ngài cho tôi một miếng vảy, tôi sửa điện thoại cho ngài."

Lý Trạch nhìn Lâm Tranh Minh đầy kinh sợ.

Lâm Tranh Minh không quan tâm ánh nhìn của Lý Trạch.

Mặc dù gã đã tham gia vô số chiến dịch, nhưng đến khi đối mặt với người đàn ông do cự xà hóa thành, gã vẫn không kiềm được nỗi sợ hãi toát ra từ trong tim.

Gã không tự tin cự xà sẽ cho gã vảy, gã chỉ cược một ván mà thôi.

Cược rằng tài liệu nói đúng, rằng con cự xà rất thích chiếc điện thoại tàn trong tay nó.

Lâm Tranh Minh hơi run rẩy sống lưng, nhưng nét mặt vẫn kiên định.

Người đàn ông mặt mày anh tuấn biến thành con rắn khổng lồ ngay sau đó.

Phải thật sự đứng trước mặt cự xà, mới có thể chân chính hiểu được sự đáng sợ của sinh vật này.

Chỉ riêng thân mình khổng lồ của nó con người đã không thể nào so được, cự xà ngoác miệng, để lộ hàm răng lạnh băng sắc bén.

Thua rồi sao...

Lâm Tranh Minh nhắm mắt.

Nhưng nghe thấy tiếng hàm răng sắc bén xé toạc da thịt, gã mở bừng hai mắt.

Cự xà rút vảy bạo tàn, cũng là lần đầu máu chảy ra trên cơ thể nó.

Máu đầm đìa trên mặt đất, nhưng ánh mắt nó bình tĩnh lạ thường, dường như không hề cảm nhận được đau đớn.

Lâm Tranh Minh run rẩy nhận lấy miếng vảy sắc bén như dao: "Tôi phải về nơi đóng quân lấy dụng cụ."

Lý Trạch kiềm chế tâm tình phức tạp, đi theo gã.

Người trong doanh trại đã rút lui hết, chỉ còn mấy túp lều vải không đáng tiền, Lý Trạch lo lắng: "Thượng tá Lâm, không có dụng cụ thì phải làm sao?"

Lâm Tranh Minh lạnh mặt, hoàn toàn khác biệt với kẻ vừa run lẩy bẩy trước mặt cự xà: "Cậu còn muốn sửa thật?"

"Cớ gì không sửa cho nó!"

Lý Trạch cắn chặt răng, hoàn toàn nổi giận.

Lâm Tranh Minh lấy làm ghê tởm mà nhíu chặt chân mày: "Con người vĩnh viễn không trao đổi với quái vật."

Gã gọi một cuộc điện thoại: "Lấy được đồ rồi."

Lâm Tranh Minh trèo lên trực thăng, bị Lý Trạch cản đường.

Gã vốn định phớt lờ, nhưng nhìn thái độ kiên định của Lý Trạch, gã nói: "Cậu đang thông cảm cho quái vật."

Lý Trạch im lặng.

Lâm Tranh Minh không hề do dự, vung tay chém đứt cánh tay phải của Lý Trạch: "Hội nghiên cứu không cần cậu nữa."

Lý Trạch không phản xạ kịp, đến lúc cậu ta nhận ra, cánh tay phải đã rơi xuống nền đất lạnh băng.

Trán cậu ta rỉ mồ hôi, ôm cánh tay đứt lìa, đau đớn đổ rầm xuống đất.

Lâm Tranh Minh bước lên trực thăng.

Để lại một con cự xà mất đi chiếc vảy của mình dưới lòng đất.

Nó nhìn màn hình đen nhánh.

Trên màn hình----

Còn dính vết máu sậm màu.

_____

Tác giả có lời: Bé thỏ còn đợi cậu về ăn mứt dâu mà QWQ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2021, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.11.2021, 06:38
Bài viết: 35
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [ Đam Mỹ-Hiện Đại] Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi- Sơn Dữu Tử - Điểm: 10
Chương 10. Thỏ tai cụp được khen

Trực thăng bắt đầu di chuyển, kẻ bên cạnh Lâm Tranh Minh nhỏ tiếng hỏi: "Sao không giết cậu ta luôn?"

Lâm Tranh Minh nhìn Lý Trạch nằm dưới đất.

Không thể viết code trên máy tính nữa.

"Đây mới là sự trừng phạt lớn nhất đối với cậu ta."

Lâm Tranh Minh thờ ơ dời mắt, nhìn sang miếng vảy cự xà trong tay.

Chỉ nhìn không thôi cũng có thể tưởng tượng thấy nguồn năng lượng khổng lồ ẩn giấu bên trong nó, tay gã run rẩy cất vảy vào hộp.

Sau khi trở về, chắc hẳn gã có thể lên được hàm thiếu tướng.

Ai ngờ ngay khoảnh khắc được đặt xuống, miếng vảy vốn đen sậm và trơn loáng, lại bỗng hóa thành một thanh kiếm sắc, kéo theo tiếng gió rít gào----

Lưỡi kiếm đâm thẳng về phía gã.

Lâm Tranh Minh kinh hãi trợn trừng hai mắt, khi cổ họng gã bị đâm xuyên, nụ cười trên mặt hoàn toàn cứng lại, sau đó không thốt nổi một âm thanh nào.

Lý Trạch nhìn thấy chiếc trực thăng đang lơ lửng trên không bỗng dưng lộn nhào, rồi rơi tự do một cách mất kiểm soát.

Rơi xuống mặt đất nổ tan tành, máu thịt xen lẫn mảnh vụn văng lên da Lý Trạch, cậu ta sững sờ, chống người gượng dậy, dõi theo phần xác của chiếc trực thăng.

Tách, tách...

Bỗng, Lý Trạch nghe thấy tiếng động phát ra đằng sau lưng, cậu ta nén sợ quay đầu, đến khi thấy rõ, ánh mắt càng thêm kinh hãi.

Người đàn ông đầm đìa máu chảy đứng ngược chiều ánh sáng, bước ra khỏi lòng đất.

Vị trí từng bị xích sắt trói buộc thấm từng mảng máu lớn, cho thấy hắn đã dùng bạo lực để thoát khỏi xích sắt, ấy vậy mà nét mặt hắn vẫn bình tĩnh và thờ ơ.

Chỉ có nốt ruồi đỏ thẫm cuối đuôi mắt làm nhạt phai khí chất quá mức lạnh lùng, bởi chưa từng nhìn thấy ánh mặt trời, nên hắn hơi híp mắt.

Thanh kiếm màu đen vọt ra ngoài ánh lửa.

Người đàn ông nhẹ nhàng đưa tay, lưỡi kiếm nhuốm máu trở lại trong tay hắn, rồi lập tức ẩn vào hư vô, rất tự nhiên, như vốn sinh ra từ cơ thể hắn.

Lần đầu Ngu Hàn Sinh tới thế giới bên ngoài, lần đầu thấy được ánh sáng chân thực, mà hắn hiện giờ không còn gì cả, chỉ có một chiếc điện thoại không thể dùng nữa.

----- được nắm chặt trong lòng bàn tay.

*

Mấy ngày liên tiếp, Tạ Kiều đều không nhận được hồi âm của Ngu tiên sinh, cậu có hơi lo lắng, bèn để mứt dâu vào tủ lạnh.

Cậu không biết diễn đàn trò chơi đang bùng nổ vì một tin tức.

---- hải lưu đen dẫn theo quái vật mới.

[xui tám đời] chị đây hiểu rồi, hội nạp tiền được chơi trò yêu đương, còn hội dân nghèo phải chơi game kinh dị, bé con đáng thương của mẹ ơi, mẹ không mua được trang bị tốt cho bé xin lỗi bé ngàn lần xin lỗi bé

[hôm nay tên thiết kế game đã chịu làm người chưa] yêu quái cây cắp mất ba đứa nhà tui rồi, còn định gửi thêm quái vật?!

[quỷ vương trả con cho bố] cầu nguyện đi các anh em

Tạ Kiều làm xong bữa tối, mở cửa trại chăn nuôi, bước chân khựng lại.

Hải lưu đen lại tới.

Sương đen nhanh chóng tràn khắp mọi ngóc ngách trong trại chăn nuôi, sau lớp sương mù là những tiếng rít gào thê thảm, như tiếng kêu than trước khi tận kiếp, những cái bóng lít nhít đáp xuống mặt đất.

Tạ Kiều nhìn mà rợn người, muốn đóng cửa theo phản xạ.

Nhưng mà không đóng được.

Cậu chỉ đành đặt thức ăn xuống một bên, dùng tủ giày và hộp xếp đồ chặn cửa, sau đó chạy về phòng ngủ mặc bộ giáp Ngu tiên sinh cho cậu lần trước.

Tạ Kiều lấy con dao sắc nhất trong nhà bếp, đây đã là vũ khí mạnh nhất của cậu rồi.

Ngẫm nghĩ một hồi vẫn thấy chưa an tâm, thế là cậu lại qua kho chứa đồ vớ một chiếc gậy bóng chày.

Chuẩn bị xong xuôi, thỏ tai cụp xách dao đẩy cửa trại chăn nuôi.

Trông còn rất khí thế.

Nhưng cậu vừa mới đẩy cửa đã sợ ngây người, chỉ thấy hải lưu đen đã tản, lả tả dưới nền đất của trại chăn nuôi là một đám chim sẻ nhỏ bốc cháy, đang cố vùng vẫy rời đi.

Lửa Vực Sâu trên tay quỷ vương chưa hoàn toàn tan đi, hoa ăn thịt người mà Ni Ni mới nhả chỉ vừa ló đầu khỏi mặt đất.

Tạ Kiều từ từ mở trừng mắt, thế là chuyện này... giải quyết xong rồi?

"Cảm ơn."

Cậu nói với hai đứa nhóc.

Quỷ vương mất tự nhiên mà vẫy vẫy đôi cánh nhỏ: "Tại ta ghét ồn ào thôi."

Ni Ni ngồi dưới đất xấu hổ sờ sờ đầu, nhờ Tạ Kiều bôi nước gừng giúp nó, nên giờ đã mọc ra hai cọng tóc.

Để ý thấy hai đứa vẫn luôn ngủ trên nền đất lạnh lẽo, Tạ Kiều có chút đăm chiêu.

Sau khi đưa cơm hôm nay tới, cậu lại đến kho chứa đồ, lấy ra hai chiếc hộp giấy cứng cáp.

Trước tiên cậu bọc một lớp vải lên chiếc hộp cứng rắn, rồi lại lót ga và chăn mềm mại dưới đáy hộp, tất cả đều được đo cắt phù hợp với vóc người của quỷ vương và yêu tinh.

Làm xong xuôi hai chiếc giường nhỏ, cậu còn vẽ hình yêu tinh và quỷ vương lên nắp hộp.

Thế rồi cậu ôm hai chiếc giường nhỏ tiến vào trại chăn nuôi lần nữa.

Trại chăn nuôi, ngày hôm nay, quỷ vương tuyệt thực lại liếm bát cơm sạch sẽ.

Hắn trông thấy Tạ Kiều bước vào, động tác liếm bát dừng phắt lại, cảnh giác giương đôi cánh nhỏ.

Không ngờ Tạ Kiều chỉ đặt một chiếc giường mini xuống đất: "Ngủ trên này dễ chịu hơn nhiều."

Quỷ vương liếc nhìn chiếc giường tạo thành từ hộp giấy, quay phắt đầu.

Hắn, kẻ đứng đầu Vực Sâu, không bao giờ ngủ trên một chiếc giường đơn sơ như vậy.

Ni Ni thì lại rất vui, nó vùi đầu trong chiếc giường mềm mại, phát ra tiếng rừ rừ, mà cũng đặc biệt thích bức vẽ minh họa của cậu, cứ thi thoảng lại cúi đầu ngó một cái.

Nhìn phản ứng của quỷ vương, Tạ Kiều nghĩ bản báo cáo thứ hai có độ khó không vừa, cậu quyết định mình thử điền trước xem sao.

Cậu rời khỏi trại chăn nuôi, vào phòng đọc sách.

Mở báo cáo chăn nuôi, bắt đầu viết kết quả quan sát những ngày qua của mình.

Chủng tộc: quỷ vương

Sở thích: Máu thịt

Cậu điền tới phần 'nhược điểm' thì hơi ngừng lại, cậu không biết nhược điểm của quỷ vương.

Tạ Kiều tỉ mỉ nhớ lại chi tiết lần giao tranh với quỷ vương ngày đó, cậu chỉ chém một nhát rìu, quỷ vương đã hóa thành nhỏ xíu, hình như chỗ đó là... tim!

Cậu viết chữ 'tim' mà không chắc chắn lắm, đúng lúc ấy bản báo cáo chăn nuôi thoáng sáng lên.

Sau đó cậu điền mò tất, chỉ còn duy nhất mục đầu tiên.

---- tên của quỷ vương.

Tạ Kiều ngẫm nghĩ, cậu vẫn chưa biết tên quỷ vương.

Mà trong căn buồng đen nhánh, quỷ vương giương mắt nhìn chiếc giường nhỏ.

Không biết đã qua bao lâu, hắn mới nằm lên.

Hắn thu cánh ngủ trên giường, đã rất lâu hắn không được ngủ một giấc ngủ ngon.

Quỷ vương áp tay lên vị trí trái tim, không có nhịp tim, như một vật chết, hắn chợt nhớ về một chuyện rất lâu từ trước.

Từ Thần quốc hắn sa đọa xuống Vực Sâu, hắn quỳ một chân trước một chàng trai trẻ, thành kính nói: "Hỡi đức vua của ta."

Hắn dâng lên trái tim của mình.

Nhưng mà vua của hắn, lại biến mất rồi.

*

Biên thành là một địa phương nhỏ, Hạ Giản mở cửa hàng sữa chữa điện thoại vi tính trên thị trấn, mỗi tháng không kiếm được bao nhiêu, nhưng ít ra vẫn có thể chu cấp cho em gái lên đại học.

Sáu giờ chiều, cậu ta đóng cửa như thường lệ.

Lúc dọn dẹp đồ đạc cậu ta nghe thấy tiếng bước chân truyền tới phía sau: "Đóng cửa rồi nhé, có chuyện gì ngày mai hẵng tới."

Nhưng bất thình lình, cửa chớp bên ngoài bị đóng sập lại!

Tiêu rồi, cậu ta bị cướp.

Hạ Giản run rẩy xoay người, thế rồi ngây ngẩn.

Chỉ thấy hai người trẻ tuổi lấm lem.

Một người chảy máu.

Một người mất tay.

Cậu ta không có ý kỳ thị gì, nhưng dạo này người khuyết tật cũng phải ra đường cướp bóc?

"Trời ơi các cậu mau ngồi xuống đi." Hạ Giản mềm lòng không nỡ nhìn lâu, bèn lấy hai chiếc ghế cho hai người bọn họ, "Tương lai các cậu còn dài, đừng làm chuyện điên rồ, vào đồn là sẽ dính vết nhơ cả đời đấy."

Cậu ta đưa khăn sạch cho hai người: "Lau mặt mũi chút đi."

"Cảm ơn cậu." Lý Trạch sợ người của Hội nghiên cứu tìm ra nơi này, nên chỉ dùng túi y tế xử lý vết thương sơ sài, cậu ta nhận khăn, mở miệng: "Chuyện là thế này, bọn tôi muốn nhờ cậu sửa điện thoại giúp, giá cả không thành vấn đề."

Ngu Hàn Sinh im lặng chùi máu trên người.

Hạ Giản nhìn không mà cũng thấy đau, vậy mà chàng trai trẻ ngoại hình tuấn tú này lại không rên một tiếng, giống như không biết đau là gì.

"Vậy đưa tôi xem điện thoại chút." Hạ Giản gật đầu.

Lý Trạch nhìn sang phía cự xà.

Cự xà vẫn nắm chặt chiếc điện thoại của mình.

Hạ Giản tươi cười: "Tôi sẽ không đi đâu, cậu ở đây nhìn tôi sửa vẫn chưa yên tâm hở?"

Nghe vậy, Ngu Hàn Sinh mới cụp mắt, buông điện thoại trong tay.

Hạ Giản cứ tưởng là loại điện thoại đắt tiền nào đó, nên đối phương mới giữ mãi không chịu buông tay.

Nhưng đến khi cầm lên mới biết chỉ là một chiếc điện thoại hàng nội chống va đập, cậu ta dỡ điện thoại: "Các cậu tìm được tôi là may đấy, màn hình cháy hỏng gần hết, phải thay cả bên trong, Biên thành này chỉ có tôi là sửa được thôi đấy."

Cậu ta lại nói: "Nhưng sửa xong cũng phải mất tám, chín trăm, còn không bằng mua luôn chiếc mới, rẻ nhất chỉ có ba trăm, lắp sim vào là dùng được, hay là các cậu ra xem có thích cái nào không?"

Ngu Hàn Sinh nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh lùng.

Không biết tại sao, Hạ Giản bắt gặp ánh mắt hắn một cái là run cả người, không nói thêm gì, cúi đầu sửa điện toại.

Kim đồng hồ tích tắc trôi qua, mất gần năm tiếng đồng hồ cậu ta mới sửa xong, đưa điện thoại tới.

Ngu Hàn Sinh nhận lấy, ấn nút mở nguồn----

Cuối cùng màn hình cũng sáng.

Hắn cụp mắt, rời khỏi cửa hàng.

Lý Trạch vội gọi với theo: "Phải trả tiền nữa."

"Tiền của ta."

Hiển nhiên cự xà mới bước vào xã hội loài người không có khái niệm trả tiền, trong mắt hắn, một vật rơi vào tay hắn ắt sẽ là của hắn, không cho bất kỳ ai khác nữa.

Lý Trạch chỉ đành lục tung khắp người mới góp đủ tám trăm hai mươi tám tệ, trả cho chủ cửa hàng.

Ra khỏi tiệm trời đã đen thui, Lý Trạch đang định hỏi có cần tìm khách sạn nghỉ ngơi không, thì đã thấy cự xà một thân tiền triệu ngả lưng dưới gầm cầu, bóng cầu phủ lên thân thể hắn, có vẻ là sắp qua đêm nơi này.

Tùy tùng Lý Trạch:... tôi khổ quá đi mà

*

Dưới gầm cầu yên tĩnh, Ngu Hàn Sinh mở [trại chăn nuôi quái vật].

Hắn lướt màn hình đọc thông báo.

[Bạn đời của bạn đã vượt qua hải lưu đen thành công!]

[Đã rất lâu bạn không trả lời tin nhắn, cậu ấy có vẻ rất lo lắng cho bạn]

[Cậu ấy gửi cho bạn một tin nhắn khác, bạn có muốn xem không?]

Hắn mở tin nhắn.

----- Xin chào Ngu tiên sinh, trên bàn có mứt dâu tôi tự làm, mong ngài sẽ thích

Hắn nhìn chiếc bàn trong màn hình, trên đó không có mứt dâu.

Hắn hơi ngừng, đoạn gửi đi một tin nhắn.

---- Mứt dâu của ta đâu?

Tạ Kiều nhận được tin hồi âm khi đang ngủ dở, vừa thấy tên người gửi là cậu tỉnh người ngay.

Cậu trèo xuống giường, đến trước tủ lạnh, mở tủ lạnh lấy ra một hũ mứt nho nhỏ: "Ở đây này."

Hũ mứt trong tay biến mất ngay một giây sau đó.

Cậu thở phào, trước còn lo lắng Ngu tiên sinh gặp chuyện, thế là cậu bèn hỏi với giọng điệu thấp thỏm: "Ngọt không ạ?"

Ngoài điện thoại, Ngu Hàn Sinh nhìn chằm chằm hũ mứt dâu trong giỏ vật phẩm.

Cự xà còn chảy máu cụp mắt, trả lời.

----- rất ngọt.

____

Tác giả có lời: Mình thì ngủ gầm cầu mà còn nạp tiền nuôi thỏ thỏ

Cũng khá là tổng giám đốc bá đạo đấy chứ... nhỉ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2021, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 25.11.2021, 06:38
Bài viết: 35
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [ Đam Mỹ-Hiện Đại] Người 2D Ông Trùm Nuôi Ba Năm Chạy Rồi- Sơn Dữu Tử - Điểm: 10
Chương 11. Thỏ tai cụp vui chơi

Tạ Kiều cong cong mắt: "Vậy thì may quá."

[Thiện cảm của bạn đời bạn đối với bạn đã tăng]

[Cậu ấy dụi mắt một cái, có vẻ là cậu ấy buồn ngủ rồi]

[Bạn có muốn nói ngủ ngon với cậu ấy không nào?]

Ngu Hàn Sinh tựa vào chân cầu lạnh lẽo, ánh trăng soi xuống kéo bóng lưng hắn thành một vệt dài, hắn chậm rãi gửi thêm một tin nhắn.

---- ngủ ngon.

Tạ Kiều trong điện thoại trở về giường, đắp chăn bông ấm áp, nói một câu líu ríu: "Ngủ ngon."

Tạ Kiều mơ một giấc, cậu mơ thấy mình ra khỏi nhà rồi, nét mặt cậu tràn trề vui sướng, rồi bỗng, một con cự xà hung mãnh xuất hiện trước mắt cậu, cậu sợ hãi biến thành một con thỏ tai cụp, run lẩy bẩy trốn tít góc phòng.

Con cự xà cách cậu gần hơn, gần hơn nữa...

Cậu hoảng sợ đến độ trào nước mắt.

Nhưng con cự xà tới cạnh cậu rồi, lại chỉ nhẹ nhàng----

Liếm sạch nước mắt cho cậu.

*

Sáng hôm sau Tạ Kiều vẫn ngồi ngơ ngẩn trên giường, cậu không biết sao mình lại mơ giấc mơ quái lạ đến thế.

Mà thực ra đầu óc cậu cũng toàn mấy thứ kỳ ba, nên cậu không nghĩ thêm nhiều, quyết định dậy làm bữa sáng.

Mở cửa tủ lạnh, y như rằng lại có thêm nhiều thật là nhiều đồ ăn mới.

Đặc biệt là cà rốt.

Tâm trạng Tạ Kiều có phần phức tạp.

Nhưng dựa theo nguyên tắc cắn người miệng mềm bắt người tay ngắn, cậu muốn nấu cho Ngu tiên sinh một bữa cơm.

Cậu kiểm tra nguyên liệu trong tủ lạnh, nhắn cho Ngu tiên sinh một tin.

---- Ngu tiên sinh, ngài thích thịt bò chế biến kiểu nào vậy ạ?

Mỗi người đều có một khẩu vị khác nhau, Ni Ni thích ăn thịt bò xào, quỷ vương thích ăn bít tết nướng than.

Một lát sau, cậu nhận được câu trả lời vô cùng ngắn gọn từ phía Ngu tiên sinh.

---- nuốt sống.

Tay cầm điện thoại của Tạ Kiều run một cái, sao cậu lại quên mất, Ngu tiên sinh là một con rắn chứ.

Cậu mở miệng trong căng thẳng: "Lông tôi vừa nhiều vừa dày, nuốt sống ăn tệ lắm."

Cố hết sức để không khiến mình có vẻ rất ngon.

Ai ngờ Ngu tiên sinh lại nhắn.

---- chưa ăn thử.

Thế là, thỏ tai cụp bé nhỏ càng thêm căng thẳng, vừa nấu cơm vừa nơm nớp sợ run.

Sau khi làm cho Ngu tiên sinh một phần bít tết chín ba phần, cậu lại mang hai đĩa sandwich đến trại chăn nuôi.

Yêu tinh và quỷ vương trông hơi uể oải, vành mắt đen xì, nhưng vẫn dán mắt vào màn hình ti vi.

Nhìn tiến độ phim, chắc hẳn hai đứa nó đã xem [sau khi tôi được công chúa ma giới cầu hôn] suốt cả một đêm.

Tạ Kiều bắt đầu tính đến việc cắt điện sau mười hai giờ đêm mỗi ngày.

Cậu vừa nghĩ vừa đưa sandwich cho quỷ vương: "Ta có thể biết tên mi là gì không?"

Quỷ vương nhận phần sandwich thịt bò, mỉm cười nói: "Không được á."

Tạ Kiều hiểu chuyện đáp: "Được rồi."

Cậu đưa phần sandwich khác cho Ni Ni: "Ni Ni, em biết tên cậu ấy là gì không?"

Yêu tinh xanh bé nhỏ gặm sandwich một miếng, gật đầu: "Cậu ta là Arcus."

Ni Ni còn bổ sung: "Tính tình tệ lắm."

Quỷ vương giận đến bật cười, ném một ngọn lửa Vực Sâu về phía yêu tinh.

Vài cọng tóc mới mọc lên của yêu tinh, giờ lại biến mất.

Ni Ni chỉ tay vào màn hình ti vi, đôi mắt xanh rưng rưng nước.

Tạ Kiều nhìn theo hướng nó chỉ, màn hình phản chiếu một nhóc yêu tinh tai nhọn trọc đầu.

Cậu do dự hỏi: "... Em buồn vì mình xấu quá sao?"

Bị người chăn nuôi mình thích nói mình xấu xí.

Ni Ni vẫn luôn xụ mặt không khóc, rốt cuộc không kiềm được khóc òa, âm thanh cực lớn.

Tạ Kiều phải bưng một bát nước gừng thoa lên đầu cho nó, an ủi rằng nó không xấu tí nào, nó mới chịu nguôi.

Arcus phe phẩy cặp cánh đen, tiếp tục xem hoạt hình.

Cũng chỉ là cái tên, hắn chẳng quan tâm lắm.

Kỳ trăng máu lần sau, hắn sẽ ăn sạch cả da lẫn xương của tên trọc da xanh và người chăn nuôi mới này.

Nhưng rồi quỷ vương lại lắc đầu.

Không được không được, thỏ nhiều lông lắm.

Phải bỏ da.

Quỷ vương chép miệng nghĩ.

*

Ngoài điện thoại, Ngu Hàn Sinh lẳng lặng nhìn đám mèo con trước mắt.

Đám mèo bẩn thỉu cong lưng, bày tư thế tấn công.

Lý Trạch vừa tỉnh ngủ, gạt giấy bìa cứng ngắc đang đắp trên người, nhìn đám mèo nhỏ nói: "Có phải chúng ta chiếm địa bàn của bọn nó rồi không?"

Gầm cầu họ qua đêm rất hẻo lánh, khả năng cao là lãnh địa của mèo hoang.

Đám mèo nhỏ nghe vậy lập tức meo một tiếng, như muốn tán đồng.

Toàn là mèo con nhơ nhỡ, nhìn bộ lông xơ xác và những vết sẹo chi chít trên mặt là biết bọn chúng sinh hoạt không tốt.

Địa bàn còn bị họ chiếm suốt một đêm.

Lý Trạch ngại ngùng đứng dậy.

Nhưng Ngu Hàn Sinh lại không buồn nhúc nhích, không hề có ý nhượng bộ.

Xem ra còn định chiếm luôn chỗ này.

Cự xà phóng chút uy, đám mèo con tức thì run rẩy, đưa mắt nhìn nhau, rồi vội vã bỏ đi.

Lý Trạch: ... Tôi cảm giác mình chính là vai phản diện.

Nhưng chẳng ngờ, một lúc lâu sau, đám mèo con lại trở về, có đứa ngậm tiền, có đứa ngậm đồ ăn bẩn thỉu, còn có đứa ngậm sách vở rách rưới...

Bọn chúng dè dặt đặt đồ vật xuống trước mặt Ngu Hàn Sinh.

Thì ra là muốn bái làm đại ca.

Nhưng Lý Trạch cảm thấy ấy mà, bọn nhóc gom được đống đồ này cũng không dễ dàng gì, giúp được chút nào hay chút ấy, thu đồ thì thôi không cần.

Nhìn đôi mắt long lanh ngập nước của đám mèo con, có người nào lại không biết xấu hổ mà nhận đồ cơ chứ?

Nhưng Ngu Hàn Sinh không phải người.

Hắn không lấy thức ăn, nhưng khoắng sạch tiền.

Tổng cộng ba mươi tám tệ lẻ tám xu, cự xà nhận từng tờ một đem nhét vào túi.

Lý Trạch: ...

Trong khi đó, ngoài cửa khẩu Biên thành xuất hiện mấy nghìn người mặc đồng phục.

"Để thoát khỏi xiềng xích chắc chắn con rắn kia đã bị thương rất nặng, Lý Trạch thì đứt một tay, bọn chúng chưa đi xa được, bây giờ chính là thời cơ thích hợp để bắt con rắn đó."

Người dẫn đầu phân phó: "Bệnh viện, khách sạn đều là mục tiêu lục soát chính."

"Rõ thưa sếp."

Những người còn lại đồng thanh đáp.

Nhưng rất kỳ lạ, bọn họ lục tung toàn bộ bệnh viện và khách sạn khắp Biên thành, thậm chí tìm cả nhà dân bỏ hoang, mà cũng không thấy tung tích đám Lý Trạch đâu.

Như một giọt nước bốc hơi tại Biên thành.

"Điểm đến tiếp theo."

Người dẫn đầu nghiêm mặt nói.

"Thưa sếp, tôi muốn ở lại nơi này."

Một người đàn ông để tóc Man Bun bước ra: "Tôi có trực giác, con rắn kia ở ngay tại Biên thành, tay nó dính máu đồng đội ta, tôi đánh hơi ra được."

"Vậy cũng tốt." Người dẫn đội vỗ vai gã, "Cậu ở lại đây tiếp tục tìm kiếm, chúng tôi tiến về phía nam, có gì bất thường lập tức xin tiếp viện."

Tên tóc Man Bun đứng nghiêm: "Rõ thưa sếp!"

Hạ Giản ngồi ăn dưa hấu trong cửa hàng, nhìn người của Hội nghiên cứu đến nhanh rồi đi nhanh.

Hội nghiên cứu là một tổ chức có tính chất quốc tế mới ra đời mấy năm gần đây, coi bảo vệ nhân loại là mục tiêu hàng đầu.

Thật ra không ai ưa bọn chúng.

Ít nhất ở nước Hoa là như vậy, mọi người đều nói lấy đâu ra quái vật, Hội nghiên cứu là do bên Tây lập nên, kiếm thông tin tình báo hòng xâm nhập vào sâu trong nội bộ nhà nước, chủ nghĩa đế quốc chết lòng ta không chết.

Hạ Giản sinh tại Biên thành xa xôi không biết những chuyện này, cậu ta chỉ biết một điều, nếu không có Hội nghiên cứu, bố mẹ cậu ta đã không chết.

Cậu ta cúi đầu che giấu ánh nhìn châm chọc của mình.

*

Dưới gầm cầm, đám mèo thành tinh vừa đi ra ngoài.

Hưởng ké mùi của cự xà, bọn chúng bạo gan hơn hẳn.

Trước kia chúng chỉ dám hoạt động trong một góc phía bắc thành phố, giờ chúng đã dám hất cằm, thoải mái giễu hành tại quảng trường trung tâm, mèo của vùng này đều không dám cắn chúng.

Đám mèo con ngồi bên quảng trường, vì trông nhỏ nhắn lanh lợi, mà người ta thường cho chúng đồ ăn hoặc tiền lẻ.

Một buổi chiều chúng có thể kiếm được hơn ba tệ nữa kìa.

Đám mèo con bán mình rất hăng say.

Dưới gầm cầu, Ngu Hàn Sinh nhìn số sách vở đám mèo con cống nạp.

Đa phần đều là sách tranh mang màu sắc tươi sáng, thi thoảng cũng gặp sách tri thức bán vỉa hè, ví dụ như [Giúp bạn đọc hiểu kinh tế chính trị trong một phút], [Những chuyện mà sách sử sẽ không kể bạn nghe], thậm chí còn có những tác phẩm nghiêm túc hơn như [kinh tế học phương Tây] và [Bàn về tư bản]...

Lần đầu cự xà được đọc sách.

Hắn chưa phân biệt được sách hay sách dở, chỉ đọc hết quyển này đến quyển khác, tiếp thu kiến thức xã hội loài người.

Lý Trạch ngạc nhiên với tốc độ đọc sách của Ngu Hàn Sinh, gần như chỉ giở lướt.

Khi cậu ta thấy cự xà cầm quyển [cô vợ bốc lửa của tổng giám đốc bá đạo], rốt cuộc không nhịn được đề xuất: "Đại ca không cần đọc loại sách này đâu."

Ngu Hàn Sinh híp mắt, đổi sang cuốn khác.

Trong điện thoại, Tạ Kiều cũng đang đọc truyện tranh trong phòng đọc sách, cậu vốn định điền báo cáo chăn nuôi, nhưng sau khi tiện tay cầm cuốn [chồng cũ thế thân của tổng giám đốc], thì lại bất giác đọc nghiền, quên cả viết báo cáo.

Nhưng bỗng, truyện trong tay cậu không cánh mà bay.

Tạ Kiều ngẩng đầu, trơ mắt nhìn quyển truyện mới đọc một nửa bay vào thùng rác.

Lúc cậu định đi nhặt về, điện thoại bỗng rung.

Ngu tiên sinh gửi một tin nhắn.

---- Không cần đọc loại sách này

Bị Ngu tiên sinh bắt quả tang mình đọc truyện tranh đam mỹ, cặp tai xù của Tạ Kiều thoắt cái đỏ hồng.

Cậu nhìn thùng rác mà trái tim rỉ máu, nhưng vẫn điềm đạm trả lời.

---- tôi cũng đang định ném đi đó

Ngoài màn hình.

[Bạn đời của bạn đọc sách rất hăng say, bấm để xem tên]

[Bạn đã thành công ném [chồng trước thế thân của tổng giám đốc] vào thùng rác]

[Thiện cảm của bạn đời bạn đối với bạn hơi giảm một chút]

*

Tạ Kiều ló đầu khỏi phòng đọc sách.

Đi tới phòng khách, cậu không khỏi dụi dụi mắt.

Một chiếc cầu trượt nhỏ bỗng xuất hiện tự bao giờ!

Cậu lặng lẽ hóa nguyên hình, tung tăng trèo lên nơi cao nhất.

Bé thỏ tai cụp ú nu muốn trượt xuống, nhưng mà trượt sao cũng không xuống được.

Đúng lúc cậu lo lắng đến độ toát mồ hôi, điện thoại dưới cầu trượt chợt rung.

Là tin nhắn Ngu tiên sinh gửi tới.

Có phải là tới giúp cậu không?

Thỏ tai cụp trông ngóng mở điện thoại, nhưng thấy dòng tin nhắn lại lập tức cứng đờ.

---- cậu quá nặng

Cậu nặng chỗ nào??

Cậu chỉ... chỉ là nhiều lông thôi.

Bé thỏ tai cụp tức giận, lần đầu tiên không trả lời Ngu tiên sinh.

Cậu lại vất vả trèo lên, thử rê mông, nhưng chẳng có ích gì.

Đôi tai thỏ nhụt chí rủ hai bên đầu, nhưng ngay sau đó----

Một bàn tay lạnh băng phủ lên, đẩy cậu trượt xuống cầu trượt.

Thỏ tai cụp bông xù tuột cái vèo.

Thật là kích thích!

Cậu rất thích trượt cầu trượt, trượt xuống dưới cùng xong, cậu lại hớn hở chạy lên, xấu hổ hỏi: "Ngu tiên sinh, có thể đẩy tôi một lần nữa được không?"

Ngu Hàn Sinh đang đọc [Bàn về tư bản] ngừng tay hồi lâu, cuối cùng vẫn đẩy xuống.

---- giống như rất là bất đắc dĩ với người bạn đời nũng nịu của mình.

Vì thế, dưới gầm cầu hoang phế.

Cự xà vừa đọc sách, vừa đẩy cầu trượt cho bạn đời của hắn.

Ánh mặt trời tản chiếu khắp nơi.

______

Tác giả có lời: Có sao nói vậy thui, trượt cầu trượt mà cũng không xuống được

Là nặng thật đấy


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 264, 265, 266

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

4 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 87, 88, 89

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 156, 157, 158

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

11 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

16 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

17 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 256 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 381 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 242 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 215 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 432 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 2
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 253 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 527 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 550 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 377 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 774 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 720 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.