Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Tâm ma - Jim Maryal

 
Có bài mới 29.09.2021, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 22:18
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 109
Được thanks: 3 lần
Điểm: 25
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tâm Ma - Jim Maryal - Điểm: 10
Chương 51: Đêm trăng sáng

Hai người đàn ông thấy thế thì bật cười. Minh đỏ mặt muốn rút ttay lại, sau đó nhìn thấy nụ cười của Quyên thì mặt lại càng đỏ hơn.

“Tay… buông tay tớ ra mà…”

Quyên không những không buông, ngược lại còn nắm chặt hơn. Cô bé nửa đùa nửa thật, hỏi Minh.

“Thế, cậu có muốn tiếp tục làm thần hộ mệnh của tớ không?”

Cô không muốn đẩy Minh ra nữa. Mặc dù là nguy hiểm trùng trùng phía trước, nhưng trong thâm tâm, cô bé không muốn bước đi một mình, một cách cô đơn, trong bóng tối.
Minh đã đem lại một chút tia sáng cho cô, chính cậu là người đã dang đôi tay của mình cho cô bé nắm lấy.

Đây phải chăng là sự tham lam, ích kỷ mà bấy lâu nay cô bé cố gắng kìm nén, trốn tránh?
Có sai không khi Quyên muốn một lần đối diện với sự ích kỷ đó, giữ Minh bên cạnh mình?
Cô bé muốn thử.

“Tớ… tớ…”

Minh đỏ mặt quay đi, tay run rẩy. Quyên hình như đã thay đổi một chút, so với lần gặp đầu tiên của hai đứa.

Cô ấy đã chủ động hơn, và bây giờ thì đang nắm tay cậu một cách chắc nịch.

“Sao nào?”

“Biết rồi còn hỏi.”

Minh lí nhí, mắt không dám nhìn thẳng vào người bên cạnh. Thừa nhận mấy chuyện này hơi xấu hổ, nhưng mà cậu chưa từng có ý định từ chối. Trong cuộc sống nhạt nhẽo trước đây của mình, ngoài những toan tính, lợi dụng, cậu chưa từng cảm nhận được một tình bạn thực sự như thế này.

Những chuyến đi, dù nguy hiểm nhưng chúng đều quý giá.

“Gì cơ? Cậu nói gì?”

Quyên giả vờ hỏi lớn, miệng cười hớn hở.

“Không biết.”

Minh càng đỏ mặt hơn, đôi tay run rẩy.

“Vậy là hai đứa quyết định dấn thân vào nguy hiểm rồi, bọn chú sẽ có trách nhiệm bảo vệ mấy đứa.”

Chú Quân đập bàn, cười tươi rói.

“Ừm, chú cũng vậy. Bây giờ trách nhiệm của chú là bảo vệ ba người rồi.”

Chú mặt lạnh gật gật đầu, khiến cho chú Quân đang vui vẻ hớn hở thì ngưng bặt, rồi có vẻ tức giận.

“Này ông chú, tôi không phải con nít!”

“Ừm, tôi biết mà!”

Chú mặt lạnh tiếp tục gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng vừa ý.

“Này…”

Chú Quân định đấu khẩu tiếp, thì bị chú mặt lạnh chen lời.

“Với cả, hai đứa chưa biết tên chú đúng không? Chú là Nam.”

Rồi bốn người vạch kế hoạch thám thính người phụ nữ tóc đen đeo kính trong ảnh. Cô ta thường đi làm về lúc 5h chiều, trong khoảng thời gian đó họ cần phải biết cô ta thường làm gì sau khi tan làm.

Bốn người sẽ thay phiên nhau đứng ở những vị trí khác nhau quan sát hành tung của cô ta.
Việc có được địa chỉ đang cư trú của cô gái là điều khá dễ dàng, vì trong profile làm việc có hết những thông tin đó. Kế hoạch sẽ là chú Quân theo dõi cô ta từ nơi làm việc khi mới tan làm cho đến nơi cô ta về nhà bằng phương tiện công cộng. Sau đó là chú Nam, Minh và cuối cùng là Quyên.

“Không được, để Quyên cuối cùng là quá nguy hiểm!”

“Cháu không sao đâu, thật mà. Với lại, các chú theo dõi cô ấy trên một đoạn đường dài và đông người như thế thì sẽ ít bị nghi ngờ hơn. Nếu cô ấy phát hiện một đứa trẻ đi theo mình trên đoạn đường vắng về nhà thì cô ấy sẽ không nghi ngờ gì hết!”

Nghe có vẻ hợp lí, hai ông chú đành bất lực làm theo kế hoạch. Dù có cấm, cô bé này cũng đâu nghe theo.

Vả lại, hai ông chú này đâu biết một điều, phía sau hai đứa trẻ này là một lực lượng vệ sĩ hùng hậu lẩn trốn khắp nơi cùng với một con ma nữ đáng sợ. Nếu có bất kì nguy hiểm nào đối với hai đứa trẻ, đặc biệt là cậu chủ nhỏ, những người vệ sĩ đó sẽ lập tức lao ra ngay.

Họ quyết định thực hiện kế hoạch càng sớm càng tốt, vì vậy hai đứa trẻ ngủ ngay tại nhà của hai ông chú này.

Đêm xuống, khi mọi thứ dần chìm sâu vào giấc ngủ, thì Quyên vẫn trằn trọc không ngủ được. Ánh trăng sáng soi rọi vào trong phòng càng khiến cô bé tỉnh táo. Bước xuống nền nhà, chậm rãi từng bước một xuống phòng khách. Giờ này mọi người đều ngủ cả rồi, cô không muốn làm lay động bọn họ thức dậy.

Trước cửa ra vào, ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi xuống, hình ảnh người phụ nữ tóc dài và áo trắng đang ngồi thẫn thờ. Đó là cô Hương, con ma nữ có vẻ đáng sợ nhưng bây giờ Quyên lại chẳng thấy thế.

Phải rồi, ma cũng từng là con người.

“Không ngủ được sao?”

Giọng nói âm u cất lên, nhưng nghe cứ như đang buồn bã.

“Không, cháu không ngủ được. Lo lắng cho kế hoạch sắp tới sẽ không thành công.”

Quyên bước tới chậm rãi và chắc nịch, ngồi quay lưng với con ma nữ, ánh sáng của vầng trăng hắt lên người cô bé khiến cái bóng in dài trên mặt đất. Nhưng chính vì thế, Quyên lại không thấy được gương mặt cực kì xinh đẹp của con ma nữ hiện rõ ràng trong ánh sáng của vầng trăng, không còn vẻ u ám đáng sợ như ban ngày.

“Vì cô, cháu phải chịu khổ rồi.”

Quyên cười trừ.

“Không, cháu không thấy khổ. Thực ra, cháu đang tìm cho mình một con đường trải sáng, nhưng cháu vẫn chưa thấy nó.”

“Một con đường trải sáng? Cháu đang lạc lối trong bóng tối vô tận ư?”

“... Vâng, có lẽ vậy.”

Tìm kiếm một con đường cho riêng mình, tìm kiếm thứ ánh sáng hiếm hoi ở phía cuối con đường. Khi cô bé cho rằng mục tiêu thực sự của đời mình là tìm ra con ác quỷ đã giết chết cả gia đình mình, đó chỉ là một mục tiêu hơi xa vời. Tìm ra manh mối, tìm thấy con quỷ đó, rồi sau đó làm gì? Cô bé chưa từng nghĩ đến.

Khi bản thân đang lạc lõng trong một khoảng không mênh mông bất tận, chỉ toàn màn đêm phủ lên mọi vật, cô bé đã vô tình bước lên một con đường mới, nơi có những yêu ma quỷ quái luôn nhờ cậy sự giúp đỡ từ cô, nơi mà lòng người trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Nếu số phận an bài cô bé phải đi trên con đường này, vậy cô bé sẽ thử. Cuối con đường ấy là thứ gì đang chờ đợi cô bé? Là thứ ánh sáng của tình thân cô hằng ao ước, hay thực ra vẫn luôn là bóng tối trải dài đến vô tận? Nhưng dù nó có là gì, mỗi hành trình cô bé trải qua đều vô cùng quý giá. Trên con đường tìm lại bản thân và hạnh phúc đã bỏ quên từ lâu trong quá khứ, cô bé đã có một người bạn đồng hành. Dù thế nào đi nữa, cô bé cũng không còn một mình.

“Cô nhìn thấy sự khác biệt từ cô bé, từ chiếc vòng cổ đặc biệt trên người cháu nữa.”
“Chiếc vòng cổ này ư?”

Quyên lần sờ chiếc vòng cổ mà Xuân từng tặng, dưới ánh trăng, nó có một ánh sán vô cùng thuần khiết.

“Đúng vậy, chiếc vòng cổ đó chắc chắn đã hút rất nhiều âm khí trong một thời gian dài, ánh sáng của nó đáng lẽ ra phải đục ngầu, chứ không thể thuần khiết như vậy được.”

“Vậy… vậy sao? Chiếc vòng cổ này là từ một người bạn đã tặng cháu, cháu không nghĩ nó lại đặc biệt đến vậy…”

“Cô không biết nhiều hơn về chiếc vòng này, nhưng còn một điều nữa mà cháu nên biết… Đó là…”

“Quyên?”

Giọng của chú Quân vang lên, tiếng chân nhẹ nhàng gõ trên nền nhà tiến tới chỗ cô bé. Quyên giật mình, nhìn thấy hình dáng chú Quân đang tiến tới, ngoái đầu lại phía sau thì cũng chẳng thấy bóng dáng ma nữ đâu nữa.

“Cháu đang làm gì ở đây thế?”

“Cháu… cháu không ngủ được.”

“Thôi nào, ngày mai là chúng ta bắt đầu kế hoạch tác chiến đó, cháu phải giữ vững tinh thần và sạc đầy năng lượng lúc này chứ!”

“Dạ… vâng ạ…”

Quyên đi theo chú Quân lên lầu, ngoái đầu lại nhìn một lượt phòng khách nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng con ma nữ đâu. Hình như ban nãy cô Hương còn định nói gì đó. Xong việc này, cô bé nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

Hai người một lớn một nhỏ khuất bóng trên cầu thang, từ trong góc tối, gương mặt xinh đẹp của cô Hương ẩn hiện.

Nhiệm vụ… sắp hoàn thành.

Trăng treo đỉnh đầu, những tán cây rung rinh trong ngọn gió mơn trớn, bóng của chúng hắt trên nền đất tạo nên những hình thù quái dị. Giữa con đường rộng thênh thang mà vắng vẻ, cậu bé sáu tuổi bước những bước chân nặng nề trên nền bê tông. Cậu bé không có bóng, và tất nhiên là có cái bọng rỗng không.

Những bước đi nặng trĩu, như nói lên những phiền muộn trong lòng. Trương nhìn ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, thì thầm.

“Mẹ ơi, con phải làm sao đây?”

Cái đêm cậu bé ở lại nhà và tạm biệt Quyên, Minh, cậu đã phát hiện ra một sự thật.
Những lời nói của bố và mẹ kế cứ vang lên trong đầu cậu như những nhát búa đập chan chát.

“Anh à, đừng buồn nữa mà, con trai chúng mình không có duyên với thế giới này rồi.”

“Em làm sao mà hiểu được tâm trạng của anh? Trương, đó là cả nguồn sống của anh, anh có lỗi với mẹ thằng bé, có lỗi với cả thằng bé!”

“Còn em thì sao? Em thì sao? Em cũng là vợ anh mà!”

“Em để anh yên ổn một lát có được không?”

“Nhưng con chúng ta cũng sắp chào đời rồi anh à! Anh phải phấn chấn lên!”

Trương đã hét rất nhiều lần, rằng hai người đừng cãi nhau vì cậu bé nữa, nhưng dường như chẳng ai nghe thấy.

Sầm. Tiếng cửa đóng lại thật mạnh, trên gương mặt người phụ nữ là những giọt nước mắt nóng hổi, chảy dài. Người đó nghiến răng kèn kẹt, nói lên những câu uất hận.

“Tại sao? Cuối cùng thì mày cũng đã biến mất, tại sao anh ấy vẫn không nhìn tao lấy một lần?”

Trên bàn, ánh trăng chiếu vào một bức ảnh hơi cũ, nhưng được đóng khung cẩn thận. Trong ảnh là ba học sinh cấp ba, một trai và hai gái. Không khó để có thể nhận ra đó là mẹ Trương, mẹ kế Trương và bố cậu bé. Trong bức ảnh đó, ba con người ấy cười vô cùng rạng rỡ, những nụ cười của tuổi học trò trong sáng.

“Mẹ ơi, con muốn gặp mẹ, nhưng con vẫn rất lo lắng cho hai anh chị ấy. Bây giờ con không còn là con người nữa, có thể đi lại tự do, cũng không còn cảm thấy đau đớn nữa, có phải con nên giúp hai người ấy không?”

“Không đâu, cậu nhóc à.”

Một giọng nói ma mị truyền tới từ phía sau, Trương giật mình quay đầu lại. Là cô bé mà cậu đã gặp ở hầm để xe hôm trước! Không biết tại sao, nhưng cậu bé cảm thấy hơi sợ con ma phía trước. Không được phép sợ, cậu cũng là ma mà!

“Tại… tại sao chứ?”

“Ta nói rồi mà, cậu nhóc quên rồi sao?”

“Tại sao tôi phải nghe theo chứ? Tôi chỉ muốn giúp họ, vậy thôi!”

“À… quyết định của cậu nhóc là vậy sao?”

“Đúng vậy!”

Dù đã từng yếu ớt, không thể làm gì; dù đã từng cảm thấy bản thân là gánh nặng với người khác, cực kì vô dụng, nhưng…

Những nụ cười mơ hồ của mẹ, sự quan tâm chăm sóc của bố, những người bạn mới quen sau khi cậu bé chết… Tất cả bọn họ đều là những người quan trọng đối với cậu, cậu muốn dũng cảm một lần.

“Vậy sao? Rất tiếc, vậy thì mày hãy ngủ đi!”

Cô bé đó biến thành hình dạng của một con quỷ gớm ghiếc, rồi phẩy tay một cái, bóng tối bao trùm Trương, cậu bé biến mất trong bóng tối đó.

Con quỷ đó cười vô cùng quái dị, giọng nói như muốn ăn tươi nuốt sống cậu bé.

“Một linh hồn trong trắng ư? Ta sẽ làm cho nó vấy bẩn. Muốn cứu nó, hãy đến đây, cô bé pháp sư tài ba!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.10.2021, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 22:18
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 109
Được thanks: 3 lần
Điểm: 25
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tâm Ma - Jim Maryal - Điểm: 34
Chương 52: Truyền thuyết về con quỷ tóc đỏ (P1)

Quyên vừa đặt lưng xuống giường bất chợt rùng mình. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến cô bé hơi hốt hoảng. Có lẽ là do tiếp xúc hơi nhiều với cô Hương vào ban đêm mà cô có cảm giác như thế. Kế hoạch lần này mong rằng sẽ thuận lợi như dự kiến…
Quyên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Trời tờ mờ sáng, tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả một khu phố, đánh thức những người vẫn còn mơ màng trong cơn ngủ say. Hôm nay là ngày đầu tiên thực hiện kế hoạch tiếp cận đối phương.
Bốn người nhanh chóng tới vị trí của mình, sau đó quan sát chờ con mồi tới. Quyên nấp sau một bụi cây to, đảm bảo rằng không có ai nhìn thấy mình, mắt hướng về căn nhà trông cũng khá bình thường ở cuối ngõ. Cánh cổng từ từ mở ra, một người phụ nữ mái tóc đen, đeo kính, dáng vẻ vô tư cầm cặp và mặc đồ công sở băng băng tiến về phía trước. Người phụ nữ đó chính xác là người trong hình, nhưng thần thái thì chẳng có vẻ gì là giống với người phụ nữ tóc vàng kia, thậm chí có phần hơi trái ngược nhau nữa. Quyên thầm tự nhủ, liệu có khi nào cô bé đã phán đoán sai rồi không? Hay thật sự là người đó có liên quan đến người phụ nữ tóc vàng kia?
Cô bé lén lút đi theo người phụ nữ kia một đoạn đường. Người đó có vẻ rất hồn nhiên, và đáng chú ý là còn giúp một bà cụ qua đường nữa. Nhìn vào nụ cười của cô ấy, Quyên cảm thấy chắc chắn đó là một người tốt.
“Này, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.”
Tiếng nói thì thầm vang lên bên tai, cô bé giật mình suýt la toáng lên, may mà kịp ngậm miệng lại.
Con ma nữ này, cứ bất thình lình xuất hiện như thế, có ngày cô chết vì bệnh tim mất!
“Sao… sao cô nghĩ thế? Cô ấy làm việc tốt kìa!”
Quyên nói nhỏ, mắt vẫn chăm chú nhìn vào cô gái đang đi băng băng về phía trước kia. Cô ấy vừa sang đường.
“Thế cứ ai làm việc tốt cũng đều là người tốt cả à?”
“...”
Quyên không trả lời. Cô bé ngầm nhận định cái nhìn của mình là đúng. Mặc dù có nhiều người bề ngoài tạo ra hình ảnh đẹp và tử tế, nhưng đằng sau đó làm sao ta biết họ có thực sự như thế hay không? Cũng giống như cô gái kia. Tất cả mọi nghi ngờ đều đổ dồn về cô ấy, nhưng thực ra vẫn không có một bằng chứng cụ thể nào để nói rằng cô ấy là người xấu. Để giải đáp những nghi kị đó, cô buộc phải tiếp cận và quan sát.
“Hừm…”
Ma nữ thấy Quyên không nói gì thì cũng chẳng bồi thêm câu nào nữa, chỉ tỏ vẻ bất mãn của mình một chút.
Người con gái đó, chắc chắn là kẻ xấu, cô không thể nhầm lẫn được. Nếu Quyên không tin, cô bé cần phải tận mắt chứng kiến.
Công việc của Quyên vào buổi sáng đã xong, bây giờ chỉ còn chờ những người còn lại hoàn thành công việc của mình. Chờ đến chiều tối, khi cô gái đó quay lại, mọi người có thể biết được cô ta có điều gì bất thường hay không.
Khi Quyên ngồi xuống đất nghỉ ngơi một chút, cô bé lại không nhìn thấy cái liếc mắt rất nhanh của cô gái kia trước khi hoàn toàn sang đường. Ẩn sau cặp kính cận to tròn đó, một ánh mắt chứa đầy sự tò mò trỗi dậy.
Bầu trời hôm nay đầy nắng, nhân lúc không phải làm gì, Quyên tranh thủ tham quan khu phố nhộn nhịp bên cạnh. Nói gì thì nói, căng thẳng quá cũng chẳng thể giải quyết được điều gì. Chi bằng, trong lúc rảnh rỗi như thế này, cô bé muốn khám phá ra một điều gì đó mới mẻ.
Khu phố bên cạnh rất đông người, đông đến nỗi cô bé cảm thấy tò mò tại sao nơi đây lại nhộn nhịp đến thế. Các hàng quán ven đường trải dài xa tít, sát sàn sạt nhau, hàng nào hàng nấy cũng có một đặc trưng riêng. Mùi thơm của đồ ăn xộc vào mũi, khiến cô không khỏi cảm thấy thèm thuồng. Biết là không được xao nhãng nhiệm vụ, nhưng nhìn xem, cô thực ra vẫn là một con nhóc vắt mũi chưa sạch mà thôi.
“Ăn không?”
Cô thầm thì, dù không nhìn ai cụ thể cả, nhưng ý là đang hỏi con ma bên cạnh. Cô bé đã quên mất, rằng ma nữ đã chết rồi.
“Không, có quá nhiều ma đói xung quanh.”
Ma đói?
Quyên tự hỏi, rồi tự trả lời luôn. Đúng là cô bị đồ ăn làm mừo mắt, mà không nhìn thấy những hình thù kì lạ từ trong một góc tối nào đó. Ma đói có rất nhiều. Hiện tại cô bé may mắn được nuôi dưỡng trong một gia đình không cần lo cái ăn cái mặc, nhưng người khác thì không phải ai cũng vậy. Vẫn có những đứa trẻ giành giật sự sống hàng ngày, hàng giờ, bởi bệnh tật, nghèo đói. Có những kẻ lang thang cơ nhỡ, sống vật vờ trong những con hẻm, dưới gầm cậu, xin từng đồng tiền lẻ của người đi đường chỉ để mua một chiếc bánh bao. Họ đều vô cùng đáng thương. Và họ chết vì đói cũng rất nhiều.
Ai nói rằng khi chết đi, người ta sẽ không phải khổ sở nữa chứ?
Mong muốn lớn nhất của những người đó là được ăn một bữa no nê khi còn sống, và ý chí đó theo họ tới tận mồ chôn. Vì còn ham muốn ở nhân gian, họ chẳng thể lên trên, cũng chẳng thể xuống dưới, chỉ có thể tiếp tục sống một cách vô định trong cái cõi chẳng giành cho mình. Nếu ý niệm đủ đen tối, đủ để không thể thanh tẩy, họ sẽ trở thành ngạ quỷ, không thể siêu thoát. Chính vì vậy, nơi mà đồ ăn nhiều như thế này, tất nhiên không thể không có họ.
Họ chực chờ quanh những người mua đồ ăn, và cướp chúng khỏi tay họ. Một người đang ăn xiên que không cẩn thận làm rớt chúng xuống đất, có thể là do người đó vô ý, cũng có thể là do “ai đó” đang cố tình cướp đồ ăn của người ấy.
“Thật kì lạ.”
Ma nữ bên cạnh nói nhỏ, sau đó gương ặmt u ám thường ngày đột nhiên biến sắc, giống như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đnág sợ.
“Gì thế?”
Quyên tò mò hỏi, cô bé cũng nhận ra những hình thù kì lạ, những bóng ma lảng vảng quanh khách du lịch đang dần biến mất. Không, chúng không biến mất, chúng đang chạy trốn! Giống như những con cún cụp đuôi cụp tai lại vậy, những cái bóng, những đôi mắt ấy hướng về nhiều phía mà điên cuồng tháo chạy. Quyên quan sát thật kĩ xung quanh xem có gì bất thường hay không, nhưng sự thật là cô bé chẳng thấy gì cả.
“Này… rốt cuộc là “chúng” làm sao thế?”
Không nhận được câu trả lời, Quyên ngước lên nhìn thì thấy ma nữ đang run rẩy, thậm chí ánh mắt còn không dám nhìn thẳng về phía trước.
“Trốn… trốn đã…”
Ma nữ liến thoắng, thoắt một cái đã bay tới nấp sau một sập hàng bán cá viên chiên.
Quyên chẳng hiểu gì, nhưng với bộ dạng vội vã như vậy, cô bé cũng chạy theo nấp cùng.
“Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
Quyên hỏi nhỏ, nhưng vẫn chẳng nhận được câu trả lời nào cả.
“Cháu sao thế? Sao cháu lại núp ở đó?”
Một giọng người lớn vang lên khiến cô bé giật thót. Hoá ra đó là người bán hàng.
“Cháu muốn mua cá viên chiên à?”
Gương mặt bác bán hàng vô cùng phúc hậu, nụ cười hiền từ.
“Dạ không ạ…”
“Vậy cháu bị lạc bố mẹ à?”
“Dạ không…”
“Thế cứ ngồi ở ghế kia cho tới khi khoẻ lại nhé!”
Quyên nhìn ma nữ bên cạnh đang run rẩy, lại nhìn dòng người tấp nập trong phố như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, cô bé mạnh dạn hỏi bác bán hàng.
“Bác ơi… sao khu phố này đông thế ạ?”
“À… bình thường phố này cũng không đông như thế này đâu.”
Ngừng một chút, bác bán hàng lại nói tiếp, trong khi tay vẫn bận chiên đồ ăn.
“Hôm nay là ngày lễ ‘Quỷ thần đỏ’, cứ ba tháng sẽ tổ chức một lần.”
Quyên ngạc nhiên với thông tin mình vừa nhận được.
“Quỷ… quỷ thần đỏ ư? Đó là cái gì vậy bác?”
“Đó là một câu chuyện từ thời xa xưa, khi mà bác còn bé, câu chuyện ấy đã được truyền đi truyền lại qua nhiều đời ở khu phố này. Ngày trước, nơi này hoang tàn lắm, nhưng một phần có thể phát triển được như ngày hôm nay, có lẽ là nhờ Quỷ thần đỏ… Nói ra thì bác cảm thấy hơi mê tín, nhưng cứ cách ba tháng nơi đây lại tổ chức lễ ‘Quỷ thần đỏ’ một lần.”
“...”
Quyên chăm chú lắng nghe. Từ trước đến giờ, cô mới chỉ nhìn và biết tới ma, chứ những truyền thuyết quỷ quái từ xưa thì cô chưa gặp bao giờ.
“Đó là một con quỷ tóc đỏ với đôi mắt dữ tợn. Truyền thuyết kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một cô pháp sư trẻ tài ba. Cô ấy mang trong mình sứ mệnh diệt trừ yêu ma quỷ quái, bảo vệ thiên hạ thái bình và hưng thịnh. Trên con đường diệt trừ yêu ma quỷ quái, có một lần cô đã cứu sống một bé trai có mái tóc màu đỏ bị trôi giữa dòng nước. Cậu bé đó mới có vài tháng tuổi, lại bị bỏ mặc trong chiếc nôi trôi lênh đênh trên dòng nước.
Cô pháp sư ấy nhìn một cái là biết cậu bé không còn là người nữa.”
“Không… không còn là người là sao ạ?”
Quyên tò mò hỏi.
“Cậu bé… đã chết trước khi cô pháp sư đó kịp tới cứu.”
“Chết rồi sao ạ?”
“Đúng vậy. Có lẽ vì sinh ra với một mái tóc đỏ, nên cha mẹ của cậu bé đó cho rằng đó là yêu quái chứ không phải con của họ. Vì vậy, nuôi được vài tháng, họ đã bỏ mặc đứa bé trên dòng sông lạnh lẽo. Vừa lạnh, vừa đói, cậu bé ấy đã chết trong nỗi uất hận bố mẹ mình, uất hận loài người.”
“Bác ơi, vậy cô pháp sư kia cứu cậu bé như thế nào khi cậu ấy đã chết ạ?”
“Cậu bé ấy sau khi chết, linh hồn đã biến thành ngạ quỷ, và ngạ quỷ đó vẫn trú ngụ trong chính cơ thể của cậu bé. Kể cũng lạ, mái tóc đỏ ấy có lẽ là nơi giữ linh hồn lại trong cơ thể cậu bé.
Cô pháp sư ấy sau khi đưa cậu bé lên bờ, đã cho cậu ta hai lựa chọn. Một là đi theo cô ấy trừ hoạ cho nhân gian, hai là bị chết lần nữa dưới tay cô ấy, khả năng siêu sinh cũng không có. Cháu đoán xem, cậu bé ấy sẽ chọn điều gì?”
“Cháu đoán… có lẽ là điều thứ nhất.”
“Đúng vậy, cháu nói rất chính xác. Cậu bé đó đã chọn phương án được sống. Dù đã chết và trở thành ngạ quỷ, chung quy lại, cậu bé ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ muốn có một cuộc sống mới…”



Đã sửa bởi Jim Maryal lúc 14.10.2021, 21:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.10.2021, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 22:18
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 109
Được thanks: 3 lần
Điểm: 25
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tâm Ma - Jim Maryal - Điểm: 45
Chương 53: Truyền thuyết về con quỷ tóc đỏ (P2)

"Cậu bé có mái tóc màu đỏ ấy đã chết, sau đó biến thành ngạ quỷ, lại được cứu bởi một cô gái pháp sư tài ba. Truyện ấy cứ như mơ vậy."

"Bác ơi, nhưng cô pháp sư kia không sợ sẽ có ngày con quỷ quay ra hại cô ấy sao? Sứ mệnh của cô ấy là diệt trừ yêu ma, nhưng lại cưu mang một con quỷ, thật ngược đời!"

"Đúng vậy, điều đó thật vô lý. Nhưng cháu nên nhớ rằng trước khi trở thành yêu ma, ngạ quỷ, chúng cũng từng là con người. Một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị tước đoạt sự sống bởi chính những người sinh thành mình, thử hỏi cậu bé ấy có còn lựa chọn nào khác không?"

Quyên lặng thinh suy ngẫm. Cậu bé ấy, dù là quye, nhưng thực sự rất tội nghiệp. Người con gái pháp sư kia đã nghĩ gì khi thu nhận một con quỷ nhỏ chứ? Chẳng phải cô ấy giết nó là xong rồi sao, tại sao lại cứu sống một con quỷ bị chết oan?

"Thật khó hiểu."

Quyên buột miệng. Cô bé cảm thấy đằng sau hành động của nữ pháp sư ấy còn có một dụng ý khác.

"Cái đó... chúng ta không thể biết được. Điều chúng ta biết duy nhất là cậu bé ấy đã được cứu, và có một hành trình mới bên pháp sư trẻ. Sau đó cậu bé quỷ ấy đã đi theo pháp sư, họ đi khắp mọi nơi diệt trừ cái ác, cậu bé quỷ ấy ban đầu biến thành quỷ vì chết oan và nỗi uất hận cha mẹ, để có thể siêu sinh, cậu bé phải từ bỏ nỗi oán hận kia.

Có lần cô pháp sư từng nói:" Nếu ngươi cùng ta diệt trừ mối họa cho nhân gian, tâm không chuyển ác, có ngày ngươi sẽ được siêu sinh sớm thôi."

Ban đầu, điều đó giống như là một chân trời mới với ánh sáng rực rỡ đang chờ cậu bé, nhưng dần dần cậu nhận ra bản thân mình đã thay đổi."

"Thay... thay đổi ạ?"

Dòng người tấp nập trên phố vẫn thế, chẳng suy giảm một chút nào. Thế nhưng từng lời nói của bác bán hàng vẫn rò mồn một, khiến Quyên không thể nào dứt ra được câu chuyện truyền thuyết này.

"Lâu dần, cậu bé cảm thấy từ lâu mình đã không còn oán hận cha mẹ nữa."

Ngừng một chút, đợi cho Quyên bắt kịp dòng chảy của câu chuyện, bác ấy lại kể tiếp.

"Cậu bé cảm thấy may mắn, vì nhờ cái chết, cậu mới gặp được cô pháp sư, mới có những cuộc hành trình kì lạ này. Dần dà, cậu sợ cái gọi là siêu sinh, vì khi đó cậu và pháp sư sẽ bị xa cách vĩnh viễn. Nếu chuyển kiếp, cậu sẽ chẳng thể nào nhớ một nữ pháp sư đã cùng đồng hành với mình sau khi chết. Cậu bé ấy.. không muốn chuyển sinh nữa."

"Chờ... chờ đã... Nếu vậy ước muốn của cậu bé đó đã thay đổi, đó là ở cạnh nữ pháp sư sao?"

"Đúng vậy, và vì vậy cậu bé ấy vẫn tiếp tục làm quỷ."

Mải đắm chìm trong câu chuyện, Quyên không biết bây giờ đã là quá trưa, mặt trời đã đứng trên đỉnh đầu.

Với cái nắng gay gắt giữa trưa, dòng người hối hả hơn, nhiều người tìm cho mình một chỗ râm mát để đứng tránh nắng. Tại nơi của Minh, chú Quân và chú Nam, cả ba người đang nhắn tin thông báo cho nhau về nhiệm vụ của mình.

Tất nhiên, họ cũng gửi tin nhắn cho Quyên, nhưng điện thoại cô bé đã tắt nguồn tự khi nào, và cô bé còn đang chìm đắm trong câu chuyện li kì kia.

"Thật lạ, Quyên không có trả lời tin nhắn."

Cả ba người kia đều chung một suy nghĩ, nhưng họ không thể rời đi, họ phải bám sát con mồi. Nếu có bất cứ điều gì lạ lẫm, họ sẽ biết ngay.

Cô gái tóc ngắn đeo kính đen đang ngồi ăn trưa ở quán ăn đối diện công ty, vừa ăn, vừa lén liếc nhìn ai đó trong góc hẻm tối tăm. Trực giác của cô không thể sai được. Người đàn ông đó đang theo dõi cô. Còn nữa, cả cô bé hồi sáng cũng rất đáng nghi... Thực ra là đang có chuyện gì xảy ra? Cô đang bị kẻ xấu theo dõi tống tiền ư? Một đứa mê manga như cô, có cái gì mà phải theo dõi chứ? Ngoại hình không nổi bật, gương mặt đại trà, làm việc cũng không nổi trội... Tay đang gắp đồ ăn, đột nhiên dừng lại. Hay là... chúng nhắm vào đôi giày màu đỏ?

Nếu vậy...

Quay lại với Quyên và câu chuyện đang kể dở.

Bác bán hàng đưa cho cô bé một xiên, sau đó cười nói.

"Cháu cứ ăn đi, bác cho không đó."

Rồi tiếp tục cắm cúi vào đồng đồ ăn.

Cậu bé ấy đã quyết định tiếp tục ở bên nữ pháp sư, nhưng đến khi nào thì không biết. Tất nhiên, nữ pháp sư ấy không thể biết được ước nguyện đã thay đổi của cậu bé.

Một ngày nọ, họ tới một vùng nông thôn nghèo và hoang tàn. Tất cả mọi người trong làng đều bị giết cả, thây chất như núi trên con đường đất nhỏ. Pháp sư dừng lại, nghiêm trọng nói: "Nơi đây đã bị quỷ dữ tấn công. Người mau đi tìm xem trong làng còn ai sống sót không." Cậu bé quỷ nghe thế thì nhanh chóng đi tìm khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra một cậu nhóc đang ngồi co ro trong một chiếc chum. Cậu nhóc ấy run rẩy một hồi, khi nhìn thấy nữ pháp sư thì càng sợ hãi. Pháp sư trấn an cậu bé rằng đừng sợ, cô ấy đến đây để cứu cậu nhóc.

Mải nghe câu chuyện một cách say mê, Quyên không nhận ra chiếc vòng cổ của mình đang phát sáng một cách dị thường.

Cậu nhóc kể rằng có một con yêu quái trong rừng sâu đã được phong ấn cả ngàn năm nay đột nhiên thức giấc, sau đó tàn sát cả một làng của cậu bé. Nữ pháp sư đang nghe cậu nhóc đó nói, đột nhiên cầm tay cậu bé quỷ lùi lại ra phía sau. Cậu bé quỷ không hiểu chuyện gì xảy ra, thì nghe thấy giọng nói của nữ pháp sư.

"Ngươi... là ai?"

"Cậu bé quỷ không hiểu nữ pháp sư đang chỉ ai."

"Nữ pháp sư đang nói cậu nhóc kia ạ?"

Quyên thản nhiên hỏi.

"Đúng vậy, làm sao cháu biết được?"

Nếu như con quỷ kia tàn ác đến độ giết hết cả làng, làm sao lại không biết còn một đứa bé trong chum? Chỉ có suy đoán rằng cậu nhóc đó chính là con quỷ hóa thành, chờ cơ hội để tiếp tục hại người. Có lẽ nữ pháp sư đã nhận ra điều đó, trước khi kịp để hắn có cơ hội định làm gì.

Đột nhiên còn một cậu nhóc sống sót mà không bị trầy xước gì, nữ pháp sư đã nghi ngờ. Nếu không phải yêu quái, cậu bé sẽ không nhận. Nhưng nếu thực sự là yêu quái, khi bị phát hiện, cậu nhóc đó sẽ lộ ra bộ mặt thật.

"..."

Cậu nhóc đó khi bị phát hiện, từ dáng vẻ run rẩy sợ hãi đến cực độ, đột nhiên lại cười lớn, sau đó ánh mắt trở nên hung tàn.

"Ngươi nhận ra sao? Thật kì lạ, ta đã nguỵ trang rất tốt cơ mà."

"Nữ pháp sư đó nói rằng hắn không có hơi thở của con người, không có tiếng tim đập, và đặc biệt không có dương khí. Quanh hắn bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc. Đó là mùi của người chết."

Quyên thầm tự nhủ, nữ pháp sư đó có thể tài giỏi có nào, khi mà cô ấy có thể biết được cậu nhóc đó vốn dĩ không phải người chứ? Mà... có lẽ điều đó là một điều hiển nhiên, khi mà ngay cả cậu bé tóc đỏ cô ấy cũng biết là quỷ chứ không phải người.

Nữ pháp sư ấy vô cùng căng thẳng khi cậu nhóc kia dần biến thành một con quỷ đen hôi hám và dữ tợn. Cậu bé quỷ thì không hiểu, con quỷ này có gì khác với những con quỷ khác sao? Tại sao nữ pháp sư lại có vẻ căng thẳng đến vậy?

"Này, cậu nhóc, ngươi cũng là quỷ, theo ta đi."

Giọng nói gớm ghiếc của con quỷ đó cất lên, nữ pháp sư càng nắm chặt tay cậu bé hơn. Không đợi cậu bé trả lời, cô đã nói thay.

"Nó sẽ không đi đâu hết một khi còn có ta ở bên cạnh. Nó cũng là quỷ, nhưng nó khác ngươi, khác hoàn toàn."

"Khác nhau sao? Haha, chúng ta đều là quỷ, còn ngươi mới là kẻ khác loài, sinh vật con người yếu đuối!"

"Ngươi sống trong bóng tối và mạnh lên nhờ sức mạnh tà ác, ngươi lấy giết người làm thú vui và hút hết sinh khí của họ để tồn tại. Cậu bé này, cậu ấy không như thế. Cậu bé được chính ta cưu mang, mặc dù là quỷ nhưng cậu ta không độc ác, bên trong cậu ta không mục rữa như ngươi!"

"Nhiều lời!"

Con quỷ đã có vẻ nổi giận, hắn một tay lao tới muốn tước đi sinh mạng của nữ pháp sư. Nhưng thật đáng tiếc, đối thủ của hắn không phải là một kẻ tầm thường. Nữ pháp sư nhanh chóng chiến đấu với hắn một trận, còn gào lên với cậu bé quỷ rằng hãy chạy đi, chạy thật xa trước khi con quỷ đen tóm được. Đặc biệt không được để mất mái tóc đỏ.

"..."

"Cậu bé quỷ chạy đi một đoạn nhưng không nỡ, bèn quay người lại nấp sau một bụi cây. Dù là quỷ, nhưng cậu bé chẳng khác người bình thường là mấy, đối mặt với con quỷ đen chỉ giống như hạng tép riu mà thôi."

"Cậu bé ấy chỉ cần chạy đi là được mà. Cậu ấy lo lắng cho nữ pháp sư, đúng không bác?"

"Đúng vậy. Chỉ có điều, cậu bé ấy đã phán đoán nhầm. Con quỷ đen kia có vẻ yếu thế trước nữ pháp sư, cả hai dường như đều đã kiệt sức. Khi thấy cậu bé quỷ, con quỷ đen xảo quyệt kia lập tức tiến đến gần cậu bé, dùng một làn khói đen bao quanh người cậu bé và đe dọa nữ pháp sư."

"Để ta xem ngươi làm sao cứu được con tiểu quỷ này đây? Nữ pháp sư trẻ tài ba?"

Con quỷ giở giọng nói ghê tởm của mình ra, cười khặc khặc. Nữ pháp sư không bị nao núng, ánh mắt vô cùng điềm tĩnh nhìn con quỷ trước mặt.

Cậu bé quỷ thầm nghĩ, bản thân cậu là một con quỷ, không đáng để nữ pháp sư cứu mạng lần nữa. Chỉ cần cô ấy luôn nhớ đến cậu bé là được.

Thế nhưng, nữ pháp sư đã ra điều kiện.

"Hãy trao đổi, đổi ta để con tiểu quỷ kia được sống."

Con quỷ đen kia cảm thấy đây là một cơ hội tốt để diệt trừ kẻ thù, nó yêu cầu nữ pháp sư vứt bỏ hết vũ khí của mình ra một đoạn khá xa, sau đó khi cảm thấy nữ pháp sư không còn nguy hại gì nữa thì làn khói đen đang bao quanh người cậu bé quỷ dần chuyển sang người nữ pháp sư. Nó vẫn rất cẩn thận, khi thấy nữ pháp sư không động đậy để mặc cho làn khói bao quanh lấy mình, nó mới thả cậu bé quỷ ra.

"Ngươi thật may mắn đấy, vì được người phụ nữ kia cứu một mạng. Chạy đi, để ta nhìn thấy lần nữa thì ngươi không thể tồn tại nữa đâu."

Cậu bé quỷ nhìn nữ pháp sư vẫn bình thản đứng trong bóng tối bao trùm, nhìn cậu với đôi mắt đầy khó đoán. Trong khi đó, con quỷ đen kia tiến về phía nữ pháp sư. Khi nó chuẩn bị đưa tay lên bóp cổ cô ấy, đột nhiên từ trong tay cô ấy xuất hiện một hình thù ấn chú kì quái áp vào trán nó. Con quỷ không thể ngờ được rằng cô ấy còn có ấn chú từ trong người, vậy nên đã bất cẩn.

"Con quỷ đó cuối cùng cũng bị tiêu diệt rồi sao ạ? Nữ pháp sư và cậu bé quỷ đã an toàn rồi ạ?"

"Không."

Bác bán hàng phì cười.

"Con quỷ đó trước khi hoàn toàn bị ấn chú nuốt chửng, nó đã dùng toàn bộ sinh lực của mình đánh nữ pháp sư lại một chiêu, nhưng thất bại. Nó cuối cùng cũng bị tiêu diệt, nhưng một phần nhỏ linh hồn của nó đã kịp trốn thoát mất."

"Thật may quá, vậy là họ không sao rồi."

"Cháu có biết ấn chú đó được tạo ra như thế nào không?"

"Dạ không..."

"Ấn chú đó được tạo ra từ một nửa sinh mạng nữ pháp sư, sau khi bị dính đòn cuối cùng của con quỷ, cô ấy chỉ còn một chút hơi tàn."

Cậu bé quỷ chứng kiến mọi việc trước mắt, khi nhìn thấy nữ pháp sư gục xuống, cậu bé sợ hãi chạy đến nắm tay nữ pháp sư.

"Bảo ngươi chạy thật xa, tại sao còn quay lại? Chỉ một chút nữa, ngươi sẽ được siêu thoát."

"Không, ta không thể để ngươi lại một mình. Mong muốn của ta... mong muốn của ta là..."

"Ngu ngốc, ngươi chỉ cần đi siêu thoát thôi."

Pháp sư gục xuống, cố gắng nói những điều cuối cùng cho cậu bé quỷ nghe.

"Ta đã mất nửa cái mạng để diệt con quỷ đó, coi như cũng không uổng phí. Thế nhưng ta không còn một linh hồn hoàn chỉnh để đi đầu thai chuyển kiếp, sau khi chết chỉ có thể trở thành một linh hồn vất vưởng nay đây mai đó. Từ khi sinh ra, người ta đã gán cho ta cái mác nữ pháp sư trẻ diệt yêu trừ quái, vậy nên họ không muốn ta có bất kì một điểm yếu nào. Họ đã bắt ta xa rời cha mẹ mình, tới một ngọn núi tu dưỡng và luyện tập, hứa sau khi ta hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ mang trả ta lại cho gia đình.

Vì cha mẹ, ta chỉ còn cách ngày ngày luyện tập. Đến khi học hết tất cả những gì cần có, ta hớn hở quay trở về quê hương. Lúc ấy ta mới biết, cha mẹ đã bị họ giết từ ngày ta bắt đầu tu luyện.

Haha, chỉ vì không muốn ta có một điểm yếu nào, bọn chúng dám cả gan giết hết sạch người thân của ta. Khi ta tới tìm bọn chúng tính sổ, bọn chúng lại nói làm thế là tốt cho ta, tốt cho cả thiên hạ, cái lũ ác nhân ấy!

Ta, đã giết hết bọn chúng. Ta đã giết người."

Cậu bé quỷ run rẩy khóc, cậu không nghĩ rằng pháp sư lại có một tuổi thơ bất hạnh như thế.

"Ngươi sợ sao? Ta xin lỗi. Những ngày diệt trừ yêu ma quỷ quái quả thật rất nhàm chán, à, ta còn giết cả những kẻ vô lương tâm đội lốt con người nữa.

Ngày thấy ngươi, ta đã nảy ra một suy nghĩ. Hay là tự tạo một điểm yếu cho bản thân, tạo ra thứ mà bản thân có thể bảo vệ?

Xin lỗi, ta đã cứu ngươi với mục đích coi ngươi như điểm yếu của mình..."

Cậu bé quỷ òa khóc to hơn.

"Đừng giận, chút nữa ta sẽ trở thành một linh hồn trống rỗng lang thang vô định. Ngươi, phải được siêu thoát trước lúc ta hoàn toàn chết đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: le thi nhu phuong và 156 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 261, 262, 263

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 155, 156, 157

6 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 122, 123, 124

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Mẫu đơn chân quốc sắc - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 47, 48, 49

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

17 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 336 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 215 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Doraemon nghịch tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 716 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 443 điểm để mua Hamster lúc lắc
LogOut Bomb: linhlunglinh -> Yêu tà
Lý do: :3
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ thần ánh sáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Bé mua sắm
Sunlia: viewtopic.php?t=415558&tn=gia-dinh-warr sao tr này lại ở trong mục góp ý mà vẫn chưa chuyển ra vậy
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nghịch tất
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 246 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 249 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lãnh Băng Hinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 651 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Hạ gia vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 579 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 437 điểm để mua Ngọc xanh 4
Lạc Vân Yên: ._. Kênh chat diễn đàn không ai chat nữa à
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 529 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 371 điểm để mua Cỏ ba lá 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé may mắn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.