Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh - Cẩm Thì An Hảo

 
Có bài mới 22.09.2021, 10:33
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 7033 lần
Điểm: 23.51
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh - Cẩm Thì An Hảo - Điểm: 32
*Tung bông, tung hoa* Thế là hành trình 8 tháng lấp hố Nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh cũng đã kết thúc, còn 2 chương ngoại truyện mai mình sẽ lên 1 lượt luôn nhé, chân thành cảm ơn các bạn đọc giả đã quan tâm, ủng hộ trong suốt thời gian qua, tiếp thêm động lực cho mình hoàn thành bộ truyện này, hãy cùng đón chờ những bộ truyện sắp tới do mình thầu nhé  :iou:

☆, Chương 55: Kết cục (2)

Mưa lớn, chưa chắc sau đó là trời trong.

Trên mạng tự suy đoán mà không có bất kỳ chứng cứ nào, Lãng Mẫn lại lên tiếng tuyên bố, sẽ tiến hành khiếu nại tất cả những người tung tin đồn nhảm, chửi bới nguyền rủa Trần Hoàn, nhờ thủ đoạn cứng rắn mà dừng được việc tin tức này bị lan truyền.

Nhưng chuyện này, giữa Ninh Nhất Ngạn và Trình Hạ dường như có một nút thắt không tháo gỡ được.

Càng đừng nói đến Tống Dịch, điện thoại di động cũng không gọi được, mười phần thì tám chín phần đã kéo cô vào danh sách đen rồi. "Lại" xin mời gọi lại sau, đúng, Trình Hạ đã quen với chuyện như vậy. Đợi qua một thời gian ngắn, lúc anh muốn tìm cô giúp một tay, chuyện này cũng trôi qua một cách tự nhiên.

Nhưng Ninh Nhất Ngạn. . . . . .

Hai người gọi video luôn nói về chủ đề này.

"Sau này chuyện như vậy em phải nói cho anh biết, cho dù anh không còn nổi tiếng, anh vẫn có thể nuôi em."

Trình Hạ hỏi ngược lại: "Vậy là về sau anh không thể ca hát đóng phim tiếp đó?"

Ninh Nhất Ngạn không chút do dự: "Ca hát đóng phim quan trọng hơn em sao?"

Trình Hạ khẽ sững sờ, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, nhưng mà, vẫn phải tuân theo nguyên tắc.

"Vậy anh cũng không thể bảo thủ đến mức cứ nhìn em chằm chằm."

Ninh Nhất Ngạn ở đối diện giật mình, "Em phát hiện?"

Có thể không phát hiện sao? Một diễn viên đóng thế trong đoàn phim, chỉ cần không phải quay phim, ngay cả lúc ăn cơm, con ngươi không hề nhúc nhích cứ nhìn cô chằm chằm, chỉ thiếu việc đi vệ sinh chung nữa thôi.

Tâm trạng của Trình Hạ rất tốt: "Những diễn viên đóng thế này đã sớm vào đoàn, thời gian anh nằm vùng cũng lâu đó."

Trong lòng Ninh Nhất Ngạn hơi buồn bực, vì đề phòng Trần Hoàn, anh cố ý mời bọn họ tới bảo vệ Trình Hạ, kết quả thật sự chỉ bảo vệ, ngày đó Trình Hạ đột nhiên chạy trốn khỏi đoàn phim, bọn họ cũng không báo với anh. Sau đó vẫn nhờ anh càng nghĩ càng thấy cuộc điện thoại của Trình Hạ có gì đó không phù hợp, mới tra được.

Mặt trắng bệch giải thích, "Anh chỉ để bọn họ trong lúc đóng thế thuận tiện bảo vệ em mà thôi, cũng không quá gây chú ý."

Thật sự là biện pháp tốt.

Trình Hạ nổi giận: "Ninh Nhất Ngạn!"

Ninh Nhất Ngạn: "Anh biết rồi. Sau này sẽ không để bọn họ nhìn chằm chằm em nữa."

Dù sao họ cũng không phải vệ sĩ chuyên nghiệp, dễ dàng bị Trình Hạ phát hiện, vẫn nên mời vệ sĩ chuyên nghiệp thôi.

Thấy Ninh Nhất Ngạn đồng ý sảng khoái như vậy, lúc đó Trình Hạ đã cảm thấy có quỷ.

Quả nhiên, trước đó vài ngày đã phát hiện một "Phóng viên" rất đặc biệt chỉ chụp ảnh một mình cô, còn không đăng lên mạng.

Trình Hạ rất tức giận, lại ồn ào một trận với Ninh Nhất Ngạn, cảm thấy chuyện này trải qua thời gian dài lên men đã trở thành vấn đề tin tưởng và thấu hiểu nhau.

Hai ngày này cảnh diễn đều vô cùng nặng nề, lúc cô hiểu rõ tình cảm của Tiêu Hồng, không tự chủ được sẽ thay vào mình và Ninh Nhất Ngạn.

Tiêu Hồng và Tiêu Quân yêu nhau như vậy, nhưng tính tình cũng trái ngược như thế. Không chịu thỏa hiệp, cuối cùng chính là, phải bất đắc dĩ chia xa, nhưng những lời họ nói ra vẫn khiến đối phương tổn thương. Bà cảm thấy mình chắc chắn sẽ không yêu Đoan Mộc, nhưng cuộc sống vợ chồng bình thường vẫn ấm áp, vĩnh viễn rời xa Tiêu Quân, kết hôn với Đoan Mộc.

Cô và Ninh Nhất Ngạn, cũng sẽ giống như Tiêu Hồng và Tiêu Quân sao? Cô luôn không nhịn được nghĩ như vậy.

Sau khi nghĩ như vậy khoảng mấy ngày, đoàn phim chuẩn bị quay cảnh diễn lúc Tiêu Hồng qua đời.

Lúc Tiêu Hồng qua đời trạng thái thật sự không tốt, bởi vì lang băm chẩn sai mà đã cắt bỏ thực quản, không thể ăn uống, cơ thể cực kỳ suy yếu.

Trình Hạ vì để hiểu rõ trạng thái của nhân vật, hai ngày trước khi diễn cũng không ăn cơm. Trước khi bắt đầu quay cảnh này, cởi áo khoác thật dày ra, mặc quần áo mỏng manh, đi qua đi lại trong thời tiết lạnh lẽo. Mới đi một lát, đã xuất hiện tình trạng ngẩn ngơ như cô mong muốn.

Nhớ lại những dòng Tiêu Hồng viết trước khi chết, "Nửa đời chịu đựng ánh mắt lạnh nhạt, . . . . . . Người chết trước, không cam lòng, không cam lòng."

Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ!

Hai chân như nhũn ra, Trình Hạ quỳ trên mặt đất.

"Chị Trình Hạ, chị không sao chứ?"

Kim Thịnh đỡ cô, nhưng giọng của cậu, nghe vào trong tai Trình Hạ, lại như là từ nơi thật xa vang tới vậy. Trong phim cậu diễn Lạc Tân Cơ, người bạn ở bên Tiêu Hồng trong những giây phút cuối đời, cũng là người đầu tiên Tiêu Hồng viết tự truyện.

Trình Hạ nhờ cánh tay của Kim Thịnh khó khăn đứng lên, ngoài miệng lại nói, "Tôi không sao. Sắp quay rồi."

"Vâng" Cảm nhận được cảm xúc trên cánh tay, hai tai Kim Thịnh lặng lẽ ửng đỏ.

Ở bệnh viện Mã Lệ, Lạc Tân Cơ Đoan Mộc và Hống Lương ở bên cạnh, Tiêu Hồng vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

Trong khoảnh khắc buông tay, trước mắt Trình Hạ thật sự hơi tối đi, bên tai đột nhiên vang lên một câu nói.

"Hiểu rõ nhân vật nhưng cũng phải chú ý cơ thể, nếu không, em diễn cảnh sinh con, thật sự muốn đi sinh thử một đứa sao?"

Đây là lời trước đó Ninh Nhất Ngạn nói với cô.

Bên môi không khỏi nở nụ cười tươi, cô đột nhiên nghĩ thông suốt mọi chuyện, cô và Ninh Nhất Ngạn hoàn toàn không giống Tiêu Quân và Tiêu Hồng.

Cô không viết ra được kiệt tác có một không hai như The Field of Life and Death, Ninh Nhất Ngạn cũng sẽ không đánh phụ nữ. Ký ức của bọn họ đều rất vui vẻ, nhớ lại, không phải là đau khổ và không cam lòng.

"Trình Hạ, Trình Hạ."

Trình Hạ mở mắt ra, bên tai là tiếng kêu của Xuân mập. Mặt Xuân mập tràn đầy ý cười, "Đạo diễn nói đặc biệt tốt."

Không, cũng không còn □□ mập, bây giờ cô ấy gầy đi rất nhiều, hoàn toàn không thể nói là mập. Nhưng hình như cô, không còn nhớ tên thật của Xuân mập.

Xuân mập đỡ Trình Hạ xuống húp cháo.

Trình Hạ uống hai ngụm cháo, ngẩng đầu, đôi mắt rạng rỡ lấp lánh, "Xuân mập, hôm nay em muốn nghỉ ngơi. Em muốn đi tìm Ninh Nhất Ngạn."

Xuân mập bị dọa sợ, ngay sau đó, ngẩng ngơ gật đầu một cái, "Được."

Đài Loan. Truyện chỉ được đăng tải tại diễn đàn L (ê) Q - úy Đ = ôn

Ninh Nhất Ngạn đang đi về phía bãi đậu xe sau khi quay phim xong, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn điện thoại di động.

Anh gửi rất nhiều tin nhắn xin lỗi cho Trình Hạ, nhưng Trình Hạ vẫn không trả lời anh. Ngày mai, ngày mai đúng lúc anh không có cảnh diễn, bay trở về nước mặt đối mặt với Trình Hạ, trực tiếp giải thích thì tốt hơn.

Tập trung suy nghĩ, Ninh Nhất Ngạn đi đến bên cạnh xe, vẫn không phát hiện người đại diện, trợ lý đi theo ở sau lưng đã biến mất.

Mở cửa xe.

Một luồng hơi ấm quen thuộc ùa về phía anh, anh giang hai cánh tay theo bản năng, ôm Trình Hạ vào lòng.

Ôm lấy Trình Hạ, Ninh Nhất Ngạn mới hậu tri hậu giác, "Trình Hạ, sao em lại tới đây? Em tha thứ cho anh sao?"

Trình Hạ ở trong ngực anh ngẩng đầu nhìn anh, "Ninh Nhất Ngạn, em tới để nói với anh một chuyện rất quan trọng."

Ninh Nhất Ngạn suy nghĩ trong chốc lát, trong lòng hồi hộp, Trình Hạ sẽ không muốn chia tay với anh chứ.

"Anh đã biết mình sai rồi, anh không nên quản cả chuyện riêng tư của em như vậy, sau này anh sẽ không làm như vậy nữa. Trình Hạ. . . . . ."

Trình Hạ cắt ngang lời của anh, "Anh cưới em đi."

Trong nháy mắt, Ninh Nhất Ngạn cảm giác mình giống như bị điếc.

"Trình Hạ, em nói cái gì, em lặp lại lần nữa? Không đúng, em không cần lặp lại lần nữa, anh sẽ không nghe lại."

Từ kinh ngạc đến vui mừng rồi đến hơi hối hận, chuyện này, làm sao lại để Trình Hạ dành trước.

Cho dù vẻ mặt Ninh Nhất Ngạn thay đổi hơi phức tạp, nhưng mà lần này, Trình Hạ không nghĩ gì khác, cô hoàn toàn tin tưởng Ninh Nhất Ngạn.

Cô cười nhìn anh.

Nhìn anh tìm kiếm một hồi trong túi xách, lấy một cái hộp nhỏ ra, mở ra, một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo lấp lánh tỏa sáng ở trong đó.

"Trình Hạ, em đồng ý gả cho anh chứ?"

"Em đồng ý."

Đoạn kịch nhỏ

—— Trình Hạ: "Trùng hợp như thế, đây không phải là chiếc nhẫn đạo cụ của đoàn phim chứ?"

Ninh Nhất Ngạn: "Cái gì vậy, rõ ràng là anh đã sớm chuẩn bị rồi."

Ai ngờ lần trước lại có thể bị em hiểu lầm, uất ức. . . . . .

- Hoàn chính văn -



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ericaklausee về bài viết trên: Windyphan, dao bac ha
     
Có bài mới 23.09.2021, 12:38
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 7033 lần
Điểm: 23.51
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh - Cẩm Thì An Hảo - Điểm: 54
☆, Chương 56: Ngoại truyện (1)

Ngoại truyện một: Gặp phụ huynh

Trình Hạ đồng ý lời cầu hôn của Ninh Nhất Ngạn, chuyện đứng mũi chịu sào, dĩ nhiên là gặp phụ huynh.

Không đúng, nếu nói đứng mũi chịu sào, người đầu tiên bị tổn thương chính là Trình Hạ. Nhưng mà, theo sự cải cách không ngừng của Hán ngữ hiện đại, không chừng ngày nào đó, cách dùng trên cũng sẽ thành đúng.

Sau khi chấp nhận lời cầu hôn.

Trình Hạ suy nghĩ hồi lâu, quyết định gọi điện thoại cho mẹ Trình.

"Mẹ, con đã có bạn trai."

"Bốp."

Mẹ Trình kiếp sợ đến mức làm rơi điện thoại di động xuống đất, phía sau mắt kính lão hai hàng nước mắt chảy xuống, gái lỡ thì nhà mình rốt cuộc cũng có lối thoát, "Tốt, khi nào con dẫn cậu ấy về gặp chúng ta?"

Trình Hạ bị tiếng động lớn trong điện thoại hù sợ, rất cẩn thận nói: "Cuối tuần này."

"Tốt, tốt, tốt." Mẹ Trình trả lời ba lần, "Mẹ nấu đồ ăn ngon cho con."

Trình Hạ thử dò xét hỏi: "Người sẽ không không thích anh ấy sao?"

Mẹ Trình thẳng thắn trả lời: "Chỉ cần con gái của mẹ thích, mẹ sẽ thích."

Trình Hạ sợ hãi. . . . . . .

Về phần hai người bọn họ đã quyết định muốn đi lĩnh chứng. Về phần bạn trai của cô chính là mặt trắng nhỏ năm đó mẹ Trình vô cùng chướng mắt. Trình Hạ kiên quyết lựa chọn, tốt hơn hết là nên xem tình hình sau khi gặp mặt. Nếu không, sợ là ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có.

Chủ nhật. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L [ê] Q =ú= y Đ (ô) n

Trong nhà họ Hạ náo nhiệt khác ngày thường.

Mẹ Trình bận rộn ở trong phòng bếp, "Lão Hạ, rửa hành giúp tôi. Lâm Lâm, bưng đĩa thức ăn này bày trên bàn đi."

"Nước trái cây, ép nước trái cây xong chưa?"

Mặt ba Hạ tràn đầy bất đắc dĩ buông tờ báo trong tay xuống, cuộn tay áo lên, đi vào phòng bếp, "Bao nhiêu tuổi rồi mà làm chút chuyện lại lo lắng thành ra như vậy?"

Trong lúc cấp bách mẹ Trình vẫn bớt chút thời gian quay đầu lại, nhịn không được hì hì cười ra tiếng.

Âu phục quần tây, không biết đã dùng bao nhiêu keo xịt tóc để chải mái tóc thật gọn gàng.

"Đừng, ông đừng mặc vậy, nhanh đi lên thay bộ quần áo khác."

Ba Hạ không biết làm thế nào, bộ này của ông, còn chưa đủ tốt sao?

Mẹ Trình buồn cười, "Bộ dạng này của ông, không giống đang ở nhà ăn cơm, giống như muốn đi mở đại hội cổ đông. Nhanh đi lên thay quần áo đi, đừng khiến cho thằng bé thấy lo lắng."

Ba Hạ hơi đánh giá mình. Không phải còn quan trọng hơn việc mở đại hội cổ đông sao? Vốn muốn ra oai phủ đầu thằng nhóc đó, nhưng bây giờ nghĩ lại, hình như không quá phù hợp. Kéo tay áo xuống, thở hổn hển thở hổn hển chạy lên lầu, cũng không thể để thằng nhóc lát nữa tới xem thường, cho rằng ông không được bình thường.

Mẹ Trình vừa đảo thịt kho trước mặt, vừa cười đến mức không dừng lại được. Còn nói mình không quan tâm.

Khi Hạ Lâm khó khăn di chuyển từ ghế sa lon vào phòng bếp, liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Khóe miệng giật giật, "Mẹ, hai người cần phải như vậy sao? Cũng đâu chắc chắn anh ấy sẽ trở thành chồng của chị con đâu."

"Phi." Mẹ Trình vung tay đánh Hạ Lâm, "Nói bậy gì vậy, đồng ngôn vô kị."

Hạ Lâm lại cảm thấy, mình không phải là con ruột.

Dựa vào cửa phòng bếp, Hạ Lâm bát quái hỏi: "Mẹ, vậy người biết chồng tương lai của chị con trông như thế nào sao?"

Mẹ Trình sững sờ, trả lời: "Chút nữa con tự xem không phải là được sao?"

Trong lòng nổi lên ý xấu, Hạ Lâm cố ý ở trước mặt mẹ Trình dò hỏi: "Người không sợ người đàn ông kia cũng là minh tinh sao? Gần đây trên mạng có lan truyền xì căng đan của chị con và một người đàn ông là minh tinh đó?"

Động tác lật thịt của mẹ Trình dừng lại, ngay sau đó nói: "Minh tinh có gì mà không được? Chỉ cần nhân phẩm tốt, đối xử tốt với chị con, chị con thích là được."

Kể từ sau chuyện vào bảy năm trước, Hiên Hiên không quen bạn trai nữa. Lúc ấy bà đã quá lỗ mãng, không điều tra kỹ càng, đã nghĩ Hiên Hiên còn nhỏ dễ dàng bị người ta lừa, người đàn ông kia lại là một minh tinh nhỏ vừa bước vào giới giải trí, nên ngầm ra tay, gây áp lực cho công ty giải trí lúc đó của bọn họ, chia rẽ hai người.

Nhiều năm như vậy, mặc dù Hiên Hiên chưa từng mở miệng chất vấn bà về chuyện này, nhưng trong lòng bà hiểu rõ, Hiên Hiên mười phần thì tám chín phần đã biết, giấu ở trong lòng.

Bà nói với Hiên Hiên bà ủng hộ quyết định của cô, nhưng lại ngầm cản trở ở sau lưng. Rõ ràng xưa nay bà ghét nhất loại người như vậy, nhưng tại sao bà lại phạm sai lầm như vậy hết lần này đến lần khác?

Hạ Lâm xem thường, với tính tình hiếu thắng của mẹ anh, sẽ dễ dàng chấp nhận một minh tinh làm con rể bà, "Mẹ, người có muốn nghe thử trên mạng nói thế nào về chị và người nam minh tinh kia hay không?"

Mẹ Trình bất đắc dĩ, làm sao bà lại sinh ra một thằng nhóc như thế này, "Có phải gần đây con quá rảnh rỗi hay không? Có muốn sau khi học xong tới công ty thực tập hay không?"

Đầu Hạ Lâm lắc như trống lắc, lập tức nhanh tay lẹ mắt bưng món ăn lên, "Mẹ, con bưng món ăn đi ra ngoài đây."

Mẹ Trình bất đắc dĩ thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Có thể khiến cho Hiên Hiên đồng ý mở rộng cánh cửa lòng mình, cho dù có là người bảy năm trước, bà cũng đồng ý.

"Mẹ, con đã trở về."

Trình Hạ nghiêng đầu vào nói lớn.

Quả nhiên người giúp việc đã bị cho nghỉ, trong nhà chỉ có mẹ Trình, ba Hạ và Hạ Lâm. Như vậy nếu đánh nhau, ngay cả một người ngăn cản cũng không có.

Hạ Lâm ngồi trên ghế sa lon, gần tháp nước, người đầu tiên nhìn thấy Trình Hạ và Ninh Nhất Ngạn.

"Anh rể!" Tiếng kêu nhiệt tình vang vọng khắp cả nhà, Hạ Lâm chạy thật nhanh đến bên cạnh Ninh Nhất Ngạn, "Yên tâm, em đã giúp anh thăm dò ý kiến trước rồi, không có vấn đề."

Ninh Nhất Ngạn cười nói: "Tốt, em muốn hai tấm vé vip concert của anh, đúng lúc anh có mang đến cho em."

Chị ruột Trình Hạ bị cho ra rìa. . . . . . Xảy ra chuyện gì vậy?

Mẹ Trình nghe tiếng mà đến trên tay vẫn còn ướt, cười nói với hai người: "Về rồi?"

Ngay sau đó, nụ cười trên mặt mẹ Trình liền cứng lại.

Thế nhưng, thật sự chính là thằng nhóc vào bảy năm trước. Lúc trước bà đã từng thấy ảnh, vẫn chưa từng quên.

"Về rồi?"

Ba Hạ từ trên cầu thang đi xuống, trên người đã đổi thành bộ quần áo bình thường ở nhà, keo xịt tóc trên đầu cũng bị rửa đi không ít, nhưng khi nói chuyện mặt rất căng cứng, cực kỳ nghiêm túc.

"Dạ." Trình Hạ lên tiếng. So với ba Hạ cố tỏ ra nghiêm túc, Trình Hạ càng lo lắng về mẹ Trình cứng đờ.

Nhưng rất nhanh, mẹ Trình đã trở lại bình thường, nụ cười trên mặt cũng không giảm, kêu hai người đi vào.

Ninh Nhất Ngạn để đồ cầm đầy hai tay dưới đất, lễ phép cười nói: "Chào chú Hạ, chào cô Trình. Con tên là Ninh Nhất Ngạn, là Hạ Hiên, ừm, đồng nghiệp."

Mới vừa rồi khi ở trên xe, anh hỏi Trình Hạ. . . . . .

"Em giới thiệu anh với ba mẹ em thế nào?"

Trình Hạ trả lời: "Thì nói em muốn dẫn bạn trai về dùng cơm."

"Sau đó thì sao?"

"Không có."

Ninh Nhất Ngạn. . . . . . Trong lòng cảm thấy hơi mệt mỏi.

Đồng nghiệp?

Vậy không phải cũng là minh tinh hay sao?

Sắc mặt của ba Hạ lập tức nghiêm túc hơn, im lặng gật đầu với Ninh Nhất Ngạn một cái, ngồi lên ghế sa lon, tiếp tục đọc tờ báo mới vừa rồi chưa đọc xong.

Ngược lại mẹ Trình cười nói: "Vậy thì thật tốt, có rất nhiều đề tài chung để trò chuyện với Hiên Hiên."

Trình Hạ nghĩ nên bổ sung: "Mẹ, ông Lăng là ông ngoại của anh ấy, lần trước người sắp xếp cho chúng con xem mắt."

Lúc này Ninh Nhất Ngạn cũng nhớ tới, đúng, may mà đầu óc Trình Hạ cô nhanh nhạy.

Khó trách giọng nói này nghe có hơi quen tai. . . . . .

Mẹ Trình chỉ cảm thấy trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vô số suy nghĩ đan xen ở trong đầu, trên mặt càng cười vui vẻ hơn, "Trước tiên nhanh vào ngồi xuống đã, còn hai món ăn, lập tức xong ngay."

Trình Hạ và Ninh Nhất Ngạn ngồi trên ghế sa lon, đối diện, ba Hạ đang ngồi.

Mắt ba Hạ từ trên tờ báo nhìn sang, "Hiên Hiên, đi vào phòng bếp giúp mẹ con đi."

Trình Hạ khó có thể tin được: "Con giúp?"

Bên cạnh, Hạ Lâm nhanh chóng vạch trần ba Hạ, "Ba, người không cần phòng bếp nhà chúng ta nữa sao?"

Ba Hạ di chuyển tờ báo, che gần hết gương mặt, lúng túng ho khan hai tiếng.

Lúc này, Ninh Nhất Ngạn lại nói, "Con vào phòng bếp giúp cô cho."

Trong nháy mắt, ba ánh mắt sáng rực dừng ở trên mặt Ninh Nhất Ngạn.

Hạ Lâm: Wow! Anh rể mình thật là thật là lợi hại, biết nấu ăn, lại còn dám ở chung với ba mẹ vợ!

Ba Hạ: Biểu hiện rất tích cực, không tệ. Đúng lúc, ông có vài chuyện muốn hỏi riêng Hiên Hiên.

Trình Hạ viết lời muốn nói ở trên mặt, anh điên rồi?

Ba Hạ lên tiếng, "Đi đi."

Ninh Nhất Ngạn cười gật đầu một cái với Trình Hạ, sau đó, đi vào phòng bếp.

Trong phòng khách. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L*ê Q.ú.y Đ-ôn

Ba Hạ để tờ báo xuống, hỏi Trình Hạ: "Cậu ta làm công việc gì?"

Hạ Lâm dành trả lời: "Anh rể con rất tài năng, tài năng lớn nhất là đóng phim và ca hát, không biết đã nhận bao nhiêu giải thưởng lớn quốc tế. Bây giờ đang mở concert lưu diễn toàn cầu, vé vào cửa concert vừa bắt đầu bán, ba giây liền hết sạch, ngàn vàng khó cầu đó, ba. Người đi ra ngoài nói với mọi người, Ninh Nhất Ngạn là con rể người, chắc chắn rất có mặt mũi."

Ba Hạ nghiêm túc nghe Hạ Lâm nói xong, nghe thấy câu cuối cùng, không nhịn được ném tờ báo trong tay qua, "Ba hỏi con sao? Trình Hạ, con nói."

Trình Hạ căng lỗ tai, phóng tầm mắt, vào trong phòng bếp, trả lời: "Thật ra thì, không khác những gì Hạ Lâm nói cho lắm."

Ba Hạ. . . . . . Con gái trưởng thành, quả nhiên không còn là của mình.

Hạ Lâm ở bên cạnh không sợ rước thêm phiền phức lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm tên tuổi Ninh Nhất Ngạn trên bách khoa toàn thư, đưa tới trước mặt của ba Hạ, "Người xem một hàng dài này, đều là thành tích của Ninh Nhất Ngạn."

Đầu ba Hạ lùi về sau, híp mắt nhìn điện thoại của Hạ Lâm.

Oscar, Grammy. . . . . .

"Hiên Hiên, mới vừa rồi con nói Ninh Nhất Ngạn chính là cháu ngoại của bác Lăng?"

"Hả?" Trình Hạ hồi hồn, "Dạ."

Ba Hạ thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng, rốt cuộc thoải mái hơn.

Trong phòng bếp.

Lúc mới bắt đầu mẹ Trình khách sáo không cần giúp một tay, rất nhanh, đã biến thành khâm phục với tay nghề của Ninh Nhất Ngạn.

Không hề giống lão Hạ, chỉ biết rửa hành. Vừa vặn, xứng đôi với con bé chỉ biết đốt phòng bếp nhà bà.

Trong lòng vui sướng không thôi, mẹ Trình không khỏi có hơi buồn bực.

Nếu không phải năm đó mình chia rẽ, nói không chừng hai đứa nhỏ đã sớm thành đôi rồi.

"Cô à, muối để ở đâu vậy?"

Người cầm muôi cũng thuận lý thành chương biến thành Ninh Nhất Ngạn.

Mẹ Trình phục hồi tinh thần lại từ trong sự hối hận, từ trong ô vuông bên cạnh lấy hộp muối ra, đưa tới bên tay Ninh Nhất Ngạn.

Chợt giật mình, bà định làm sườn xào chua ngọt, làm sao lại thành canh sườn heo rồi? Cũng may, bà đã nấu thịt kho cho Hiên Hiên.

"Nhất Ngạn, Hiên Hiên thích ăn chua ngọt."

Ninh Nhất Ngạn liếc mắt nhìn thịt kho đặt ở bên cạnh, sau khi suy nghĩ trong chốc lát, vẫn quyết định nói: "Cô à, con nghĩ có thể là Hiên Hiên xấu hổ nên không nói với ngài, bây giờ cô ấy là một diễn viên, cần khống chế cân nặng, không thể ăn đồ ăn chứa quá nhiều calo."

Mẹ Trình ngây ngẩn cả người.

Nhớ lại mỗi lần khi Hiên Hiên về nhà, hình như đúng là ăn rất ít, ngược lại có một lần trở về, bà làm gỏi khổ qua, Hiên Hiên ăn đặc biệt nhiều. Con bé này, hiện tại chuyện gì cũng không muốn nói với bà. . . . . .

Nghĩ như vậy, mẹ Trình cảm thấy chóp mũi hơi chua xót.

Bà là mẹ con bé, còn không hiểu rõ con bé bằng người ngoài. Trong khoảnh khắc này, mẹ Trình vừa vui mừng vì Ninh Nhất Ngạn đã thẳng thắn nói cho bà biết, nhưng trong lòng cũng mơ hồ cảm thấy khó chịu.

"Con là một chuyên gia ẩm thực, cũng là chuyên gia ẩm thực tư nhân của Hạ Hiên, tương đối hiểu rõ khẩu vị của cô ấy. Hạ Hiên cô ấy da mặt mỏng, lại sợ cô chú lo lắng cô ấy làm diễn viên phải chịu khổ, cho nên mới vẫn không dám nói với cô chú. Về sau con sẽ từ từ nói hết với cô, khẩu vị của Hạ Hiên cô ấy như thế nào."

Nghe Ninh Nhất Ngạn nói những lời này, trong lòng mẹ Trình càng hài lòng về anh thêm một bậc. Đương nhiên không chỉ là bởi vì lời giải thích của anh.

Tính tình Hiên Hiên giống ai? Tất cả mọi người đều nói được khắc ra từ cùng một khuôn với bà.

Hiện tại Ninh Nhất Ngạn có thể nói ra những lời như vậy, đâu phải đang thể hiện trước mặt bà, rõ ràng là bình thường thường nói với Hiên Hiên như vậy. Cậu ấy có thể thân thiết với Hiên Hiên như vậy, người làm mẹ như bà rất vui mừng.

"Tốt." Mẹ Trình len lén xoay người lau đi những giọt nước mắt xúc động, cười nói, "Món thịt kho này không được cho Hiên Hiên ăn, chúng ta ăn hết."

Trong lòng thông suốt rồi, mẹ Trình định nói ra chuyện nhiều năm đè nén ở trong lòng, "Cô muốn xin lỗi về chuyện lúc trước đã gây áp lực chia rẽ con và Hiên Hiên."

Cậu ấy là cháu ngoại của bác Lăng, không thể nào không biết những chuyện năm đó bà đã làm. Nhưng, cho dù làm sao Hiên Hiên đoán ra được, bảy năm trước, chắc chắn cậu ấy đã không nói với Hiên Hiên.

Mẹ Trình càng cảm thấy, con rể tốt như vậy, thật sự xách đèn lồng cũng khó tìm được.

Ninh Nhất Ngạn dừng động tác khuấy nồi lại, anh vốn muốn tìm cơ hội tháo gỡ nút thắt giữa Trình Hạ và mẹ cô, lại không ngờ rằng bà sẽ chủ động nói ra, dĩ nhiên anh nhanh chóng tỏ rõ thái độ, "Năm đó là do hai chúng con không hiểu rõ nhau, không liên quan đến cô."

"Nhưng Hiên Hiên con bé. . . . . ."

Ninh Nhất Ngạn thuận thế tỏ rõ thái độ, "Nếu hôm nay cô nói chuyện này ra, chuyện này vốn là do con che giấu, con sẽ khuyên nhủ cô ấy. Thật ra trong lòng cô ấy cũng hiểu rõ, nhưng vẫn luôn nắm chặt mãi, không chịu bỏ qua, cô à, những gì con nói, ngài hiểu rõ không?"

Mẹ Trình nở nụ cười tươi, "Cô hiểu, hiểu."

Nhưng dù sao, dù sao cũng không thể chảy nước mắt ở trước mặt con rể.

"Nơi này giao cho con, cô đi ra ngoài uống ly nước."

"Được ạ."

Trình Hạ vẫn nhìn chằm chằm liên tục nghe ngóng động tĩnh trong phòng bếp, hồi lâu cũng không thấy đánh nhau, sau đó, lại thấy mẹ cô nhanh chóng đi lên cầu thang lên lầu.

"Mẹ."

Bước chân của mẹ Trình không hề chậm, "Mẹ đi lên lấy một món đồ."

Trong lòng Trình Hạ cực kỳ hồi hộp, hai người không đánh nhau chứ. . . . . .

Nhưng rất nhanh, cô phát hiện mình suy nghĩ nhiều rồi.

Thức ăn lên bàn.

Mẹ Trình cầm đôi đũa gắp thức ăn cho Ninh Nhất Ngạn, "Đây, nếm thử thịt kho xem, đây chính là món tủ của cô."

"Nếm thử cá sốt chua ngọt này xem."

"Cảm ơn cô."

Ba người còn lại trên bàn cơm, như nhãn dán con chó trợn mắt.

Hạ Lâm: Thật không hỗ là anh rể của em.

Ba Hạ ho khan lại ho khan, nhận được một câu của mẹ Trình, "Cổ họng không thoải mái à." Mẹ Trình quay đầu, "Nhất Ngạn, coi như ở nhà của mình, ăn nhiều một chút."

Trình Hạ đang cầm cái chén. . . . . . Cô không bao giờ… dám bảo là mẹ của cô nữa.

Cơm nước xong, Ninh Nhất Ngạn và ba Hạ đi ra ngoài sân uống trà với nhau.

Sau khi uống trà xong, Trình Hạ phát hiện, cô cũng không dám nói là ba của cô nữa.

Thật lâu về sau, Trình Hạ càng giác ngộ ra.

Nói đến chuyện hiếm hoi đã trở nên tốt đẹp hơn với cô, có lẽ chính là. . . . . .

Rốt cuộc không cần lo lắng, giả bộ khi nói chuyện với mẹ.

Về sau khi về nhà rốt cuộc không cần nhìn một bàn đầy món ăn mặn mê người mà chảy nước miếng ở trong lòng.



Tập tin gởi kèm:

...ó trợn mắt.jpeg [ 7.69 KiB | Đã xem 8995 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ericaklausee về bài viết trên: Windyphan
     
Có bài mới 23.09.2021, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Thượng Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 893
Được thanks: 7033 lần
Điểm: 23.51
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh - Cẩm Thì An Hảo - Điểm: 55
Chính thức tạm biệt mọi người, hẹn gặp lại vào 1 ngày không xa *tym tym*

☆, Chương 56: Ngoại truyện (2)

Ngoại truyện hai: Hôn lễ

Bởi vì chuyện gặp phụ huynh tiến triển thuận lợi đến kỳ lạ. Dưới sự đốc thúc của người lớn hai bên, ngày tổ chức hôn lễ rất nhanh đã được quyết định.

Suy xét đến lịch trình của cả hai, hơn nữa sau khi chọn được ngày lành tháng tốt, cuối cùng ngày cưới cũng được quyết định là ngày 6 tháng 8.

Vừa chọn xong được ngày, Trình Hạ lập tức sửng sốt một hồi lâu.

Không thay đổi, đây chính là ngày ở trong mơ của cô, Ninh Nhất Ngạn cưới người khác.

Có thể cảnh tượng trong mơ chỉ là Ninh Nhất Ngạn đang quay phim hay không?

Có thể trong mơ Ninh Nhất Ngạn chỉ muốn tạo bất ngờ cho cô hay không, cho nên lừa cô đến hiện trường, rồi mới ngỏ lời, cô mới là cô dâu của anh?

Cho đến buổi sáng ngày tổ chức hôn lễ, những chuyện ngoài ý muốn, những tình tiết trong tiểu thuyết, đều không có xuất hiện.

Ba Hạ nắm tay của cô đi lên thảm đỏ, hoa tươi hai bên thảm đỏ tỏa mùi thơm. Nhìn ở cuối thảm đỏ, Ninh Nhất Ngạn mặc âu phục đen áo sơ mi trắng, hình như mọi thứ đều giống trong mơ như đúc. Trừ một điều, trong mơ người khác là cô dâu của anh.

Trình Hạ không khỏi có hơi hoảng hốt.

Cô sợ, đây chỉ là một giấc mơ, sợ chỉ ngay sau đó, cô sẽ ngồi vào chiếc bàn ở phía dưới, nhìn Ninh Nhất Ngạn nắm tay người khác.

Tay của cô đang run rẩy, không đúng, không phải cô đang run rẩy, là ba Hạ đang run rẩy.

Trình Hạ chếch mắt nhìn sang, cả người ba Hạ căng thẳng đến mức cứng ngắc, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, tóc bạc trên đầu như vì sao tỏa sáng ở dưới ánh đèn.

Hốc mắt hơi cay cay, Trình Hạ nắm chặt tay ba Hạ, dường như sự lo lắng trong lòng cũng đã biến mất.

Đến sân khấu cuối thảm đỏ.

Ba Hạ giao tay Trình Hạ vào tay Ninh Nhất Ngạn, "Ba giao Hiên Hiên cho con."

Ninh Nhất Ngạn cầm tay Trình Hạ, "Yên tâm đi, ba."

Ba Hạ chuyển động gương mặt cứng đơ, sau đó như những gì Hạ Lâm từng nói, nở một nụ cười vô cùng khó coi, từ trong túi quần lấy một tờ giấy nhăn nhúm ra.

Tờ giấy này Trình Hạ từng thấy, có lẽ khoảng nửa tháng trước, đã thường xuyên nhìn thấy một mình ba Hạ cầm tờ giấy thì thầm ở trong sân.

Vậy mà, khi ba Hạ đọc ra, dáng vẻ thật sự không giống đã luyện đọc nửa tháng.

Đọc từng chữ, từng chữ: "Nay, ngày, là, hôn lễ của con gái Hạ Hiên của tôi và Ninh Nhất Ngạn. Cảm ơn bạn bè họ hàng gần xa đã tới tham gia hôn lễ của con gái tôi. . . . . ."

Ba Hạ cứng ngắc đọc xong, chính là cảnh tượng khiến Trình Hạ ấn tượng sâu sắc nhất, cũng là cảnh cuối trong giấc mơ của cô.

Mục sư lên bục, "Hôm nay, chúng ta gặp nhau ở đây, cùng chứng kiến Ninh Nhất Ngạn và Hạ Hiên kết thành vợ chồng. Mặc dù bọn họ là hai cơ thể riêng biệt, nhưng trái tim và linh hồn của bọn họ, đã hợp làm một thể. . . . . . ."

Sau một đoạn dài đoạn cảm thán về cuộc sống, mục sư nghiêng người, hỏi Ninh Nhất Ngạn: "Ninh Nhất Ngạn, con có đồng ý cưới Trình Hạ làm vợ của con hay không? Con có đồng ý cho dù là khi thuận lợi hay lúc gian nan, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay ưu sầu, con đều yêu cô ấy bằng cả trái tim mình, vĩnh viễn thủy chung với cô ấy hay không?"

Ninh Nhất Ngạn không chút do dự: "Con đồng ý."

"Hạ Hiên, con có đồng ý gả cho Ninh Nhất Ngạn làm vợ của cậu ấy hay không? Con có đồng ý cho dù là khi thuận lợi hay lúc gian nan, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay ưu sầu, con đều yêu cậu ấy bằng cả trái tim mình, vĩnh viễn thủy chung với cậu ấy hay không?"

Trình Hạ đã không thể kìm chế mà rơi nước mắt, cô gật đầu, nghẹn ngào trả lời: "Con đồng ý."

"Bây giờ, hai con có thể trao nhẫn cho nhau."

Hạ Lâm mang hộp nhẫn lên, Ninh Nhất Ngạn lấy một chiếc trong đó ra, đột nhiên, quỳ một chân trên đất, ngẩng đầu, nói với Trình Hạ: "Chuyện may mắn nhất đời anh chính là gặp được em, khoảng thời gian vui vẻ nhất chính là những ngày được ở bên em, em đồng ý cho anh cơ hội chăm sóc em, tiếp tục may mắn tiếp hay không?"

Lần trước cầu hôn vội vàng ngoài ý muốn, Ninh Nhất Ngạn cảm giác rất tiếc nuối. Anh nghĩ sẽ bù đắp lại trong hôn lễ, kết quả, những lời đã viết ra, cả một trang giấy dài, vào lúc này, trong đầu lại hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể bật thốt lên mấy câu này.

Nhưng anh là ảnh đế Ninh Nhất Ngạn, anh còn là Ninh Nhất Ngạn người yêu Trình Hạ nhất trên đời.

"Vâng, em đồng ý."

Trình Hạ nghẹn ngào khẽ gật đầu. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L*ê Q.ú.y Đ-ôn

Đeo nhẫn cho nhau, "Chú rễ, con có thể ôm hôn cô dâu của con rồi."

Ninh Nhất Ngạn xúc động, vén khăn voan trên đầu Trình Hạ lên, nghiêng đầu đi vào, nhẹ nhàng, chạm vào cánh môi mềm mại.

Mọi người thấy khăn voan trắng như tuyết rũ xuống, trong thế giới trắng như tuyết đó, là một câu chuyện cổ tích còn hay hơn chuyện cổ tích.

Ánh đèn từ từ tối xuống.

Trên màn ảnh lớn chiếu quá trình Trình Hạ và Ninh Nhất Ngạn quen biết, hiểu nhau, mến nhau, yêu nhau.

Tấm hình hai người chụp chung lúc còn nhỏ từng gây sóng gió lớn ở trên mạng. Hình trưởng thành của từng người. Bảy năm trước lúc mới quen. Bảy năm sau lúc gặp lại. Cho tới chuẩn bị buổi hôn lễ hôm nay.

Trình Hạ dựa vào trong ngực Ninh Nhất Ngạn xem.

Cảnh tượng trong mơ vẫn rất rõ nét trong trí nhớ của cô, nhưng có lẽ cô đã hiểu.

Ông trời chưa bao giờ vô duyên vô cố ban tặng điều gì, nếu trời cao tặng cho cô khả năng biết trước những việc sẽ xảy ra trong bảy năm, hiển nhiên cũng muốn thu lại chút gì đó. Cảnh tượng hôn lễ đã khiến cô vô cùng rối rắm và khổ sở, có lẽ chính là cái giá cao phải trả cho việc biết trước những chuyện sẽ xảy ra.

Vạn vật trên thế gian vốn cân bằng, có đáng giá hay không, cũng không do cô quyết định.

Trình Hạ ôm chặt Ninh Nhất Ngạn, cũng may, anh vẫn còn ở đây.

Tiệc tối, mời rượu, phát đường, tiễn khách, bận rộn đến tận giữa đêm, hai người mới trở về nhà tân hôn của mình.

Trình Hạ mệt mỏi tê liệt ngã xuống ở trên ghế sa lon.

Ninh Nhất Ngạn khom người, tiến tới trước mặt Trình Hạ, "Mệt mỏi thì lên giường nằm."

Trình Hạ quay đầu, ngắm nhìn giường mới gọn gàng sạch sẽ, lại cảm thấy trên người mình dinh dính, "Không, bẩn."

"Vậy đi tắm trước?"

Trình Hạ vẫn không nhúc nhích.

Nụ cười xuất hiện trên khóe miệng Ninh Nhất Ngạn, nghiêng người lại gần, hơi thở quấn lấy nhau, "Vậy anh tắm giúp em nhé?"

Lời còn chưa dứt, đôi môi của anh đã dán sát vào Trình Hạ, răng môi cọ sát lẫn nhau. Nhiệt độ trên người anh sưởi ấm Trình Hạ, hô hấp của anh quấn lấy hô hấp của Trình Hạ, mặt đỏ tới mang tai, thở hồng hộc.

Trình Hạ đè bàn tay Ninh Nhất Ngạn đang kéo khóa váy xuống.

Ninh Nhất Ngạn mờ mịt ngẩng đầu.

Trình Hạ cố gắng hô hấp bình thường lại, bất đắc dĩ nói: "Ninh Nhất Ngạn, tạo sao anh dư thừa tinh lực như vậy?"

"Ninh Nhất Ngạn?"

"Ông xã."

Ninh Nhất Ngạn hài lòng cười, thả lỏng bàn tay đặt ở trên khóa kéo, ôm chặt lấy Trình Hạ, hỏi ngược lại, "Không phải em hi vọng ông xã của em tinh lực tràn đầy sao?"

Chuyện này, cô không có ý này.

Biết rõ tiếp tục bàn luận về vấn đề này với Ninh Nhất Ngạn cũng không có chút ý nghĩa nào, Trình Hạ thẳng thắn nói ra lời cô muốn nói, "Em mang thai."

"Ừ, anh biết rõ."

Anh biết? Vậy đây là phản ứng gì. . . . . .

Ninh Nhất Ngạn bế Trình Hạ lên, Trình Hạ vững vàng rơi vào trong vòng tay của anh, vươn tay ôm cổ của anh theo bản năng. Ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt trăng khuyết của ai đó tràn đầy vui mừng.

Cũng không tệ lắm, Trình Hạ hờn dỗi nói: "Anh làm gì thế?"

"Anh tắm giúp em nhé."

"Còn nữa, ừ, anh sẽ chú ý nhẹ nhàng một chút ."

--- ------oOo---- -----

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chính thức tạm biệt mọi người, hẹn gặp lại vào 1 ngày không xa *tym tym*

☆, Chương 56: Ngoại truyện (2)

Ngoại truyện hai: Hôn lễ

Bởi vì chuyện gặp phụ huynh tiến triển thuận lợi đến kỳ lạ. Dưới sự đốc thúc của người lớn hai bên, ngày tổ chức hôn lễ rất nhanh đã được quyết định.

Suy xét đến lịch trình của cả hai, hơn nữa sau khi chọn được ngày lành tháng tốt, cuối cùng ngày cưới cũng được quyết định là ngày 6 tháng 8.

Vừa chọn xong được ngày, Trình Hạ lập tức sửng sốt một hồi lâu.

Không thay đổi, đây chính là ngày ở trong mơ của cô, Ninh Nhất Ngạn cưới người khác.

Có thể cảnh tượng trong mơ chỉ là Ninh Nhất Ngạn đang quay phim hay không?

Có thể trong mơ Ninh Nhất Ngạn chỉ muốn tạo bất ngờ cho cô hay không, cho nên lừa cô đến hiện trường, rồi mới ngỏ lời, cô mới là cô dâu của anh?

Cho đến buổi sáng ngày tổ chức hôn lễ, những chuyện ngoài ý muốn, những tình tiết trong tiểu thuyết, đều không có xuất hiện.

Ba Hạ nắm tay của cô đi lên thảm đỏ, hoa tươi hai bên thảm đỏ tỏa mùi thơm. Nhìn ở cuối thảm đỏ, Ninh Nhất Ngạn mặc âu phục đen áo sơ mi trắng, hình như mọi thứ đều giống trong mơ như đúc. Trừ một điều, trong mơ người khác là cô dâu của anh.

Trình Hạ không khỏi có hơi hoảng hốt.

Cô sợ, đây chỉ là một giấc mơ, sợ chỉ ngay sau đó, cô sẽ ngồi vào chiếc bàn ở phía dưới, nhìn Ninh Nhất Ngạn nắm tay người khác.

Tay của cô đang run rẩy, không đúng, không phải cô đang run rẩy, là ba Hạ đang run rẩy.

Trình Hạ chếch mắt nhìn sang, cả người ba Hạ căng thẳng đến mức cứng ngắc, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, tóc bạc trên đầu như vì sao tỏa sáng ở dưới ánh đèn.

Hốc mắt hơi cay cay, Trình Hạ nắm chặt tay ba Hạ, dường như sự lo lắng trong lòng cũng đã biến mất.

Đến sân khấu cuối thảm đỏ.

Ba Hạ giao tay Trình Hạ vào tay Ninh Nhất Ngạn, "Ba giao Hiên Hiên cho con."

Ninh Nhất Ngạn cầm tay Trình Hạ, "Yên tâm đi, ba."

Ba Hạ chuyển động gương mặt cứng đơ, sau đó như những gì Hạ Lâm từng nói, nở một nụ cười vô cùng khó coi, từ trong túi quần lấy một tờ giấy nhăn nhúm ra.

Tờ giấy này Trình Hạ từng thấy, có lẽ khoảng nửa tháng trước, đã thường xuyên nhìn thấy một mình ba Hạ cầm tờ giấy thì thầm ở trong sân.

Vậy mà, khi ba Hạ đọc ra, dáng vẻ thật sự không giống đã luyện đọc nửa tháng.

Đọc từng chữ, từng chữ: "Nay, ngày, là, hôn lễ của con gái Hạ Hiên của tôi và Ninh Nhất Ngạn. Cảm ơn bạn bè họ hàng gần xa đã tới tham gia hôn lễ của con gái tôi. . . . . ."

Ba Hạ cứng ngắc đọc xong, chính là cảnh tượng khiến Trình Hạ ấn tượng sâu sắc nhất, cũng là cảnh cuối trong giấc mơ của cô.

Mục sư lên bục, "Hôm nay, chúng ta gặp nhau ở đây, cùng chứng kiến Ninh Nhất Ngạn và Hạ Hiên kết thành vợ chồng. Mặc dù bọn họ là hai cơ thể riêng biệt, nhưng trái tim và linh hồn của bọn họ, đã hợp làm một thể. . . . . . ."

Sau một đoạn dài đoạn cảm thán về cuộc sống, mục sư nghiêng người, hỏi Ninh Nhất Ngạn: "Ninh Nhất Ngạn, con có đồng ý cưới Trình Hạ làm vợ của con hay không? Con có đồng ý cho dù là khi thuận lợi hay lúc gian nan, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay ưu sầu, con đều yêu cô ấy bằng cả trái tim mình, vĩnh viễn thủy chung với cô ấy hay không?"

Ninh Nhất Ngạn không chút do dự: "Con đồng ý."

"Hạ Hiên, con có đồng ý gả cho Ninh Nhất Ngạn làm vợ của cậu ấy hay không? Con có đồng ý cho dù là khi thuận lợi hay lúc gian nan, giàu có hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay bệnh tật, vui vẻ hay ưu sầu, con đều yêu cậu ấy bằng cả trái tim mình, vĩnh viễn thủy chung với cậu ấy hay không?"

Trình Hạ đã không thể kìm chế mà rơi nước mắt, cô gật đầu, nghẹn ngào trả lời: "Con đồng ý."

"Bây giờ, hai con có thể trao nhẫn cho nhau."

Hạ Lâm mang hộp nhẫn lên, Ninh Nhất Ngạn lấy một chiếc trong đó ra, đột nhiên, quỳ một chân trên đất, ngẩng đầu, nói với Trình Hạ: "Chuyện may mắn nhất đời anh chính là gặp được em, khoảng thời gian vui vẻ nhất chính là những ngày được ở bên em, em đồng ý cho anh cơ hội chăm sóc em, tiếp tục may mắn tiếp hay không?"

Lần trước cầu hôn vội vàng ngoài ý muốn, Ninh Nhất Ngạn cảm giác rất tiếc nuối. Anh nghĩ sẽ bù đắp lại trong hôn lễ, kết quả, những lời đã viết ra, cả một trang giấy dài, vào lúc này, trong đầu lại hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể bật thốt lên mấy câu này.

Nhưng anh là ảnh đế Ninh Nhất Ngạn, anh còn là Ninh Nhất Ngạn người yêu Trình Hạ nhất trên đời.

"Vâng, em đồng ý."

Trình Hạ nghẹn ngào khẽ gật đầu. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L*ê Q.ú.y Đ-ôn

Đeo nhẫn cho nhau, "Chú rễ, con có thể ôm hôn cô dâu của con rồi."

Ninh Nhất Ngạn xúc động, vén khăn voan trên đầu Trình Hạ lên, nghiêng đầu đi vào, nhẹ nhàng, chạm vào cánh môi mềm mại.

Mọi người thấy khăn voan trắng như tuyết rũ xuống, trong thế giới trắng như tuyết đó, là một câu chuyện cổ tích còn hay hơn chuyện cổ tích.

Ánh đèn từ từ tối xuống.

Trên màn ảnh lớn chiếu quá trình Trình Hạ và Ninh Nhất Ngạn quen biết, hiểu nhau, mến nhau, yêu nhau.

Tấm hình hai người chụp chung lúc còn nhỏ từng gây sóng gió lớn ở trên mạng. Hình trưởng thành của từng người. Bảy năm trước lúc mới quen. Bảy năm sau lúc gặp lại. Cho tới chuẩn bị buổi hôn lễ hôm nay.

Trình Hạ dựa vào trong ngực Ninh Nhất Ngạn xem.

Cảnh tượng trong mơ vẫn rất rõ nét trong trí nhớ của cô, nhưng có lẽ cô đã hiểu.

Ông trời chưa bao giờ vô duyên vô cố ban tặng điều gì, nếu trời cao tặng cho cô khả năng biết trước những việc sẽ xảy ra trong bảy năm, hiển nhiên cũng muốn thu lại chút gì đó. Cảnh tượng hôn lễ đã khiến cô vô cùng rối rắm và khổ sở, có lẽ chính là cái giá cao phải trả cho việc biết trước những chuyện sẽ xảy ra.

Vạn vật trên thế gian vốn cân bằng, có đáng giá hay không, cũng không do cô quyết định.

Trình Hạ ôm chặt Ninh Nhất Ngạn, cũng may, anh vẫn còn ở đây.

Tiệc tối, mời rượu, phát đường, tiễn khách, bận rộn đến tận giữa đêm, hai người mới trở về nhà tân hôn của mình.

Trình Hạ mệt mỏi tê liệt ngã xuống ở trên ghế sa lon.

Ninh Nhất Ngạn khom người, tiến tới trước mặt Trình Hạ, "Mệt mỏi thì lên giường nằm."

Trình Hạ quay đầu, ngắm nhìn giường mới gọn gàng sạch sẽ, lại cảm thấy trên người mình dinh dính, "Không, bẩn."

"Vậy đi tắm trước?"

Trình Hạ vẫn không nhúc nhích.

Nụ cười xuất hiện trên khóe miệng Ninh Nhất Ngạn, nghiêng người lại gần, hơi thở quấn lấy nhau, "Vậy anh tắm giúp em nhé?"

Lời còn chưa dứt, đôi môi của anh đã dán sát vào Trình Hạ, răng môi cọ sát lẫn nhau. Nhiệt độ trên người anh sưởi ấm Trình Hạ, hô hấp của anh quấn lấy hô hấp của Trình Hạ, mặt đỏ tới mang tai, thở hồng hộc.

Trình Hạ đè bàn tay Ninh Nhất Ngạn đang kéo khóa váy xuống.

Ninh Nhất Ngạn mờ mịt ngẩng đầu.

Trình Hạ cố gắng hô hấp bình thường lại, bất đắc dĩ nói: "Ninh Nhất Ngạn, tạo sao anh dư thừa tinh lực như vậy?"

"Ninh Nhất Ngạn?"

"Ông xã."

Ninh Nhất Ngạn hài lòng cười, thả lỏng bàn tay đặt ở trên khóa kéo, ôm chặt lấy Trình Hạ, hỏi ngược lại, "Không phải em hi vọng ông xã của em tinh lực tràn đầy sao?"

Chuyện này, cô không có ý này.

Biết rõ tiếp tục bàn luận về vấn đề này với Ninh Nhất Ngạn cũng không có chút ý nghĩa nào, Trình Hạ thẳng thắn nói ra lời cô muốn nói, "Em mang thai."

"Ừ, anh biết rõ."

Anh biết? Vậy đây là phản ứng gì. . . . . .

Ninh Nhất Ngạn bế Trình Hạ lên, Trình Hạ vững vàng rơi vào trong vòng tay của anh, vươn tay ôm cổ của anh theo bản năng. Ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt trăng khuyết của ai đó tràn đầy vui mừng.

Cũng không tệ lắm, Trình Hạ hờn dỗi nói: "Anh làm gì thế?"

"Anh tắm giúp em nhé."

"Còn nữa, ừ, anh sẽ chú ý nhẹ nhàng một chút ."

--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ericaklausee về bài viết trên: Windyphan
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lhyenyen và 50 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 261, 262, 263

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 155, 156, 157

6 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 122, 123, 124

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Mẫu đơn chân quốc sắc - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 47, 48, 49

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

17 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 336 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 215 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Doraemon nghịch tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 716 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 443 điểm để mua Hamster lúc lắc
LogOut Bomb: linhlunglinh -> Yêu tà
Lý do: :3
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Nữ thần ánh sáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Bé mua sắm
Sunlia: viewtopic.php?t=415558&tn=gia-dinh-warr sao tr này lại ở trong mục góp ý mà vẫn chưa chuyển ra vậy
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster nghịch tất
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 246 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 249 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lãnh Băng Hinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 651 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Hạ gia vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 579 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 437 điểm để mua Ngọc xanh 4
Lạc Vân Yên: ._. Kênh chat diễn đàn không ai chat nữa à
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 529 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 371 điểm để mua Cỏ ba lá 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé may mắn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.