Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Kim Chi Ngự Diệp - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 21.07.2021, 15:23
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.03.2017, 14:44
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 53 lần
Điểm: 44.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kim Chi Ngự Diệp - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 56
Chương 33:

Edit: nhinhii1721

Ngã nhào trên mặt đất, eo và chân đều không còn sức lực, nhìn bầu trời xanh trên đỉnh đầu, Cảnh Nghi bỗng nhiên có cảm giác sảng khoái như sắp mọc cánh thành tiên. Từng luồng nhiệt ý phát ra từ chân và eo, đây là biểu hiện do nàng kiên trì đứng tấn trong nửa canh giờ. Lúc đứng tấn rất mệt nhưng bây giờ Cảnh Nghi cảnh thấy thể xác và tinh thần rất dễ chịu.

Nàng nghe thấy giọng nói của Tiêu Đình, nhưng Cảnh Nghi chỉ muốn hưởng thụ, Tiêu Đình vội vã chạy tới, nàng thậm chí vẫn nở nụ cười.

“Bị thương rồi?” Đầu của nàng đầy mồ hôi, khuôn mặt trắng nõn đã sớm đỏ lên vì phơi nắng, Tiêu Đình hoàn toàn nhìn không ra là nàng đang cười hay là nhếch môi đau khổ, tay nhỏ cầm khăn, ngồi xuống giúp nàng lau mồ hôi.

Công chúa và phò mã ân ái, Trần Cung Cẩn tuân thủ lễ nghi quay lưng lại, đi tới chỗ nghỉ ngơi.

Hồ Vũ phản ứng chậm một bước, ngơ ngác nhìn chằm chằm tứ công chúa đang ngồi xổm ở đằng kia, thật xinh đẹp, đời này hắn chưa từng thấy qua mỹ nhân như vậy, nếu lúc hắn mệt mỏi cũng có một đại mỹ nhân tới lau mồ hôi cho hắn, vậy mỗi ngày hắn nhất định sẽ tê liệt tới mười lần tám lần.

“Đi thôi.” Tiểu quỷ Đàm Thế Thông nắm lấy tay áo của hắn.

Lúc này Hồ Vũ mới chậm rãi rời đi.

Trong mắt Tiêu Đình không có người khác, Cảnh Nghi lại chú ý tới hành động của ba vị sư huynh đệ, nhất thời thu hồi trái tim buông lỏng, ngăn tay của Tiêu Đình nói: “Ta không sao, ngươi về phòng đi.”

Nàng cự tuyệt như vậy, Tiêu Đình thu tay nhìn chằm chằm nàng.

Cảnh Nghi thử đứng dậy, nhưng mới vừa thử duỗi thẳng hai chân thì bên trong đùi giống như là bị cứng lại, chỉ là kéo nhẹ cũng vô cùng đau nhức. Trán lại đổ mồ hôi, Cảnh Nghi hít thật sâu chuẩn bị thử lần thứ hai. Tiêu Đình vừa muốn đỡ nàng thì bên cạnh đột nhiên có một bàn tay to duỗi tới, nắm lấy bả vai của Cảnh Nghi dùng lực một chút liền xách cả người đứng dậy.

Cảnh Nghi lại càng khó chịu hai chân càng không ngừng run rẩy, gần như đứng không vững.

“Đi tới cánh đồng chạy một vòng.” Từ Nghiễm buông bả vai của ngoại tôn nữ ra, giọng nói không vui không giận.

Với cái đạo lý chạy vòng quanh, đứng tấn xong cũng không thể lập tức nghỉ ngơi, đi một chút mới có thể giảm bớt đau nhức.

Cảnh Nghi gật đầu, khó khăn xoay người lại từ từ đi. Tiêu Đình cúi đầu nhìn chân của nàng, chỉ thấy Cảnh Nghi lúc đi gần như là không cong đầu gối. Đoán là nàng cũng không phải là quá khó chịu, Tiêu Đình mím môi, muốn đi theo sau an ủi nàng nhưng lại sợ nàng giống như lúc nãy, không trậ trọng.

“Đi kêu ngoại tổ mẫu của ngươi làm “canh ba tiêu”, trước khi ngủ bôi lên trên eo và chân, sáng mai sẽ không sao, ngoại tổ mẫu sẽ dạy ngươi cách pha chế và xoa bóp.” Thoáng nhìn ánh mắt đau lòng phò mã gia của ngoại tôn nữ, Từ Nghiễm sờ sờ râu, không quá vui vẻ nói. Ngoại tôn nữ rất để ý trượng phu, ngộ nhỡ Tiêu lão tam tâm thuật bất chính, sau này phu thê ở chung ngoại tôn nữ nhất định sẽ chịu thiệt thòi.

Mắt của Tiêu Đình sáng lên. Canh ba tiêu nghe nói là thuốc trị thương bí chế của Từ gia, chuyên trị các nơi sưng và đau nhức, dùng trước khi ngủ, ngày hôm sau có thể sẽ tốt hơn, bởi vì là khôi phục vào ban đêm nên gọi là canh ba tiêu. Có loại thuốc hay này, Cảnh Nghi lăn qua lăn lại như thế nào thì hắn cũng không cần phải lo lắng rồi!

Lại nhìn Cảnh Nghi một cái, bước chân của Tiêu Đình nhẹ nhàng đi tìm Cao thị.

Cao thị lấy ra hai bình thuốc cao bằng sứ cho ngoại tôn nữ, đây là thứ sắp dùng tới, còn về phương thuốc canh ba tiêu, Cao thị đọc một lần sau đó nói: “Ngày mai ngươi lại cùng Đình Sinh qua đây, ngoại tổ mẫu dạy ngươi, ôi, ngoại tổ mẫu vô dụng không thể cho ngươi thêm một người cậu.....”

Ngoại tôn nữ kết hôn với ngoại tôn nữ tế, nghĩ đến thương pháp, thuốc cao bí chế của Từ gia ở trong tay nàng đều sẽ thay thành họ của người khác, trong lòng của Cao thị cực kỳ áy náy, cảm thấy rất có lỗi với tổ tông của Từ gia.

Tiêu Đình là nam nhân, càng hiểu cái ý nghĩa con nối dòng truyền đối với một gia tộc, cúi đầu trầm tư một lúc, Tiêu Đình rất nhanh liền hạ quyết tâm, trấn an Cao thị: “Ngoại tổ mẫu, trong cơ thể của con cũng có huyết mạch của Từ gia, người chờ ta sinh thêm vài đứa con trai, ngoại trừ đứa con cả, những đứa khác người chọn một, để cho hắn kế thừa họ Từ, sau này truyền cho hắn thương pháp của Từ gia, để cho hắn lại khơi mào Từ gia đại lương.”

Cao thị mừng rỡ, nhưng nhìn chằm chằm ngoại tôn nữ một hồi nàng lại thở dài: “Ngươi muốn lại đơn giản nhưng Tiêu gia không hẳn sẽ đồng ý.”

Tiêu Định vội vàng hỏi: “Ông ngoại đồng ý truyền thụ tuyệt học của Từ gia cho phò mã, cha chồng, mẹ chồng đều đã cảm kích không thôi, lại nói ta sẽ đi khuyên bảo phò mã, bọn họ nhất định sẽ đồng ý. Ngoại tổ mẫu, chẳng lẽ ngươi cảm thấy cha mẹ chồng của ta là loại người tính toán chi li so?”

Cao thị không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu: “Sao có thể, Tiêu tướng quân có dũng có mưu, mẹ chồng ngươi hiền lành hiểu lẽ....”

“Cứ quyết định như vậy đi.” Cha mẹ được khen ngợi, Tiêu Đình cũng có chút vinh hạnh.

Cao thị đột nhiên nắm lấy cái mũi của ngoại tôn nữ, khẽ cười nói: “Việc này không vội, Cảnh Nghi sinh


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.07.2021, 10:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.03.2017, 14:44
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 53 lần
Điểm: 44.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kim Chi Ngự Diệp - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 47
Chương 34:

Edit: nhinhii1721

Giống như đàn ngựa lao nhanh trên thảo nguyên đột nhiên dừng lại, giống như sóng biển gầm thét trong nháy mắt liền bình ổn.

Lúc đó, mọi âm thanh đều yên lặng, Cảnh Nghi không nghe được bất kỳ âm thanh nào, cũng không nhớ nổi đang ở đâu, trong đầu là khoảng trống cái gì cũng không có, giống như là thật sự muốn thành tiên, hồn phách bay bổng trên trời mây.

Mãi đến khi có người áp trụ môi của nàng.

Hồn phách mới trở về vị trí cũ, Cảnh Nghi vô thức đưa tay.

Tiêu Đình lập tức đè nàng lại, tiếp tục thăm dò hôn.

Thích một người sẽ có khát vọng muốn thân cận, huống chi lúc này lại trộn lẫn dục vọng.

Cảnh Nghi có thể cảm nhận được hắn rất cẩn thận, có thể cảm nhận được hắn vô thanh khẩn cầu, nàng nhắm mắt lại, nhớ tới đám người Liễu thị, Tiêu Ngự đối xử tốt với nàng, nhớ tới ngoại tổ mẫu rất mong chờ con nối dõi, cũng nhớ tới Tiêu Đình chăm sóc này vài lần, giúp nàng lau mồ hôi, đỡ nàng lên xe ngựa.....

Suy nghĩ hỗn loạn sau cùng chính là hai người cùng mặc hỉ bào, quỳ bái thiên địa.

Có lẽ đây là ý trời?

“Ta mệt rồi.”

Cảnh Nghi nhận mệnh, nhưng cả người Tiêu Đình đều nằm úp sấp ở trên, nàng vẫn là đè bả vai của hắn, quay đầu khéo léo từ chối. Thật sự là rất mệt mỏi, từ lúc Tiêu Đình bôi thuốc cho nàng, nàng đã muốn đi ngủ, chỉ là thân thể không thể thống chế, Bây giờ thoải mái qua đi, bối rối lại càng đậm hơn.

Tiêu Đình nhìn nàng, tối đen, nhìn không rõ.

Cảnh Nghi không muốn hắn hiểu lầm, trầm mặc một lúc, khẽ nói: “Thật sự là rất mệt.... Cuối tháng, có ngày nghỉ.”

Tim của Tiêu Đình vừa mới chìm xuống lập tức vui vẻ nhảy dựng lên, cúi đầu hung hăng hôn lên mặt của nàng một cái, “Được, ngươi nghỉ ngơi trước, chờ ngươi được nghỉ rồi lại nói!” Hắn biết nàng luyện võ cõ bao nhiêu cực khổ, không phải là cuối tháng sao, chỉ còn hơn mười ngày, hắn chờ được.

Xoay người đi xuống, Tiêu Đình vui vẻ đi rửa tay.

Cảnh Nghi yên lặng mặc quần áo trong, nằm nghe tiếng nước càng ngày càng nhỏ, mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Tiêu Đình rửa tay xong trở lại, tới gần nhìn nàng, nghe tiếng hô hấp của nàng, biết nàng đã ngủ, hắn cực kỳ cẩn thận bò lên trên giường, lại thuần thục tựa vào ngựa của Cảnh Nghi, ôm nàng ngủ.

Hôm sau Cảnh Nghi dậy sớm luyện võ, lúc trở về Tiêu Đình vẫn còn đang ngủ, Cảnh Nghi vội vàng đi tới Từ phủ, còn lưu lại lời cho hai nha hoàn, nàng cưỡi ngựa đi trước. Canh ba tiêu quả thật là dùng rất được, tối hôm qua trước khi ngủ vẫn vô cùng đau nhức, sáng nay chỉ là chua xót mệt mỏi thông thường, luyện xong một bộ quyền pháp cũng bình thường không khác gì.

Đợi đến lúc Cảnh Nghi luyện thương ở Từ phủ được hai khắc thì bên Đào Nhiên Cư Tiêu Đình mới duỗi người tỉnh dậy. Vừa mở mắt không thấy người, Tiêu Đình hoảng sợ nhìn ngoài cửa sổ, ánh sáng chói lọi đến chói mắt.

“Công chúa, phò mã gia nói hắn tới Quốc Công phủ trước, trước khi xuất pháp còn cố ý dặn bọn ta không được quấy rầy người.” Minh Tâm cười giải thích, sau đó lại nói một câu nịnh hót, “Phò mã gia đối xử với người thật tốt.”

Tiêu Đình nhìn cái chăn bên cạnh của Cảnh Nghi, bỗng nhiên nở một nụ cười không rõ ý tứ. Cảnh Nghi mới không phải là săn sóc hắn mà là nàng xấu hổ rồi. Nhớ lại tối hôm qua hô hấp dồn dập của Cảnh Nghi, nhiều lần đều thiếu chút nữa phối hợp với động tác của hắn, Tiêu Đình ma xui quỷ khiến suy nghĩ tới.... Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Tuy nhiên hai người bọn họ anh hùng cũng không thích là anh hùng thật, mỹ nhân cũng không phải là mỹ nhân thật, nhưng đạo lý như nhau thôi. Cảnh Nghi nếm được tư vị rồi, dễ nói chuyện rồi, hôm trước còn nói phải chờ tới sau ba mươi tuổi, tối hôm qua liền biến thành cuối tháng, sớm hơn mười mấy năm.

Cuối tháng nha.....

Quỷ tâm của Tiêu Đình động động.

Dùng điểm tâm qua loa, Tiêu Đình đến Từ gia trước, tới chỗ kia chỉ thấy bốn vị sư huynh đệ Cảnh Nghi đều đang luyện thương, nghe nói phải luyện đến khi một con ruồi rơi vào mũi thương thì bọn họ mới có thể được tính là dày công tôi luyện. Đây chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp còn có các loại thương pháp.... Nghĩ thôi cũng đã thấy vất vả rồi.

Khoảng cách của bốn người không xa, Tiêu Đình vốn định đi trêu chọc Cảnh Nghi, không nói chuyện chỉ nhìn thôi, xem nàng có đỏ mặt hay không, nhưng đi tới gần nhìn thấy cây thương dài trong tay của Cảnh nghi không ngừng rung rung, Tiêu Đình liền thu hồi lòng muốn chơi đùa, không quấy rầy nàng, đi thẳng tới tìm Cao thị họ phương pháp phối trí “canh ba tiêu”.

Sắp tới trưa, bốn sư huynh đệ mới mồ hôi đầm đìa đi qua đây.

Dưới mái hiên để bốn chậu nước cho bốn người dùng để rửa tay và mặt. Trần Cung Cẩn vừa muốn lột tay áo, thoáng nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ đi ra từ nhà chính, không khỏi buông tay ra, rửa mặt trước, đợi tứ công chúa đi rồi hắn mới rửa cánh tay. Hồ Vũ ở một bên không nhìn thấy, Đàm Thế Thông là hài tử cũng không cần phải kiêng dè. ~~DDLQD

Cảnh Nghi cách nhà chính xa nhất, một tay chống đáy bồn một tay rửa sa gáy, rửa xong rồi quay đầu mới phát hiện bên cạnh


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.07.2021, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.03.2017, 14:44
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 108
Được thanks: 53 lần
Điểm: 44.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kim Chi Ngự Diệp - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 61
Chương 35:

Edit: nhinhii1721

Gần tháng năm, thời tiết nóng bức, tiệc sinh nhật của thế tử phủ Chiêu vương đặt tại thủy tạ. Dù sao cũng là sinh nhật nhỏ, phủ Chiêu bvuowng cũng không có làm lớn, chỉ đưa thiệp mời cho mấy nhà hoàng thân quốc thích, thuận tiện mời nhị, tam, năm công chúa trong cung tới Vương phủ chơi.

Liễu thị có tính nhẫn nại qua loa bồi phủ Chiêu vương, Tiêu Đình ngồi không yên, nhìn Thuần ca nhi ngồi ở trong đình của thủy tạ cách đó không xa, bức tranh thanh tĩnh.

“Thuần ca nhi ngươi qua đây, chúng ta cùng nhau chơi đùa.” Thế tử béo mập dẫn theo hai tiểu thái giám tới, bên thủy tạ không tìm được người, tới đây gọi Thuần ca nhi.

Thuần ca nhi không thích chơi với hắn, vừa rồi thế tử bất kính với công chúa tẩu tử, bé đều nghe thấy.

Bé không tới, thế tử chống nạnh cười bé, “Mỗi ngày dính chung với nữ nhân, trưởng thành có phải là muốn mặc váy hay không?”

Thuần ca nhi chưa từng cãi nhau với người khác, nghe thế tử nói bé mặc váy, Thuần ca nhi bị chọc tức, chạy tới chòi nghỉ mát bên cạnh kêu: “Ngươi mới mặc váy!”

“Vậy ngươi đi theo ta, ta sẽ không nói ngươi mặc váy nữa.” Thế tử hừ lạnh nói.

Phép khích tướng đơn giản như vậy, Tiêu Đình nghe xong cười lạnh, Thuần ca nhi lại nổi giận đùng đùng chạy xuống bậc thang, bị người lừa đi rồi. Thế tử cười trộm, làm ra vẻ thân cận giữ chặt tay của Thuần ca nhi, hai người cùng nhau đi tới hoa viên bên kia, đi tới đi lui, cảm thấy bất thường, thế tử quay đầu mới phát hiện tứ cô cô chết tiệt không được Hoàng tổ phụ sủng ái đã đi theo ở phía sau.

“Ngươi tới đây làm gì?” Thế tử mất hứng hỏi.

Tiêu Đình quét mắt nhìn hai tiểu thái giám bên cạnh thế tử, hắn cười nhẹ, “Thuần ca nhi nghịch ngợm, ta tới xem hắn.”

Tẩu tử thích bé như vậy, Thuần ca nhi vui vẻ nở nụ cười.

Thế tử chu môi, vừa muốn đuổi nàng đi, ánh mắt đảo đảo, quay đầu tiếp tục đi về phía trước, mặc kệ cái người cô cô này.

Trong hoa viện thứ để chơi không ít, Thuần ca nhi không chịu để tâm, chơi hăng say. Thế tử vốn muốn bắt nạt Thuần ca nhi, nhưng nhìn vị tứ cô cô kia, thế tử giả vờ đi tới tịnh phòng, đi đến một góc kêu thái giám bên người cúi đầu, khẽ nói thầm vài câu.

Thái giám sợ hãi khuyên nhủ: “Thế tử không được, tứ công chúa là khách quý của Vương phi.....”

“Nhanh đi, nếu không ta quất roi ngươi!” Thế tử đã quen với tính khí ngỗ nghịch, trừng mắt uy hiếp nói.

Thái giám nhất thời nhớ tới một cung nữ đã trúng coi cách đây không lâu, mặt đều bị đánh hủy rồi, sợ tới mức rùng mình, ngoan ngoãn đi làm việc. Đại khái là công phu của một chén trà nhỏ sau đó thở hồng hộc chạy về, đưa một cái ống trúc dài nhỏ cho thế tử, “Thế tử cẩn thận, ngàn vạn lần đừng thả ra.”

Thế tử cướp lấy đồ, cười xấu xa nhìn và chạy tới chỗ của tứ cô cô và Thuần ca nhi.

Tiêu Đình ngồi trên cái ghế dài dưới gốc cây, phe phẩy quạt tròn chậm rãi quạt gió, không nói cái khác, quạt tròn của nữ nhân lại dùng rất tốt, quạt cực kỳ mát. Nhìn thấy thế tử chạy về phía nàng, Tiêu Đình nở nụ cười, thật muốn nhìn hỗn hài từ không hiểu cấp bậc lễ nghi muốn “bắt nạt” hắn như thế nào.

“Thuần ca nhi qua đây, ta cho các ngươi xem một thứ tốt.” Thế tử che cái nắp của ống trúc nhỏ, đứng trước mặt Tiêu Đình hét lên.

Thuần ca nhi vui vẻ từ ao hoa sen chạy tới, ngây thơ hỏi: “Thứ tốt gì?”

Thế tử nhìn nhìn “tứ cô cô” đang đong đưa cây quạt không có bất kỳ phòng bị nào, đợi Thuần ca nhi đi tới bên cạnh, hắn hơi buông cái nắp ra, ý bảo tứ cô cô cũng tới xem.

Tiêu Đình cũng cúi đầu bu lại như hắn mong muốn.

Thế tử đột nhiên mở cái nắp, cười to: “Là thiên ngưu*!”

(*) Thiên ngưu: Bọ xén tóc là một họ bọ cánh cứng đặc trưng bởi angten dài hơn thân của nó (Wikipedia).

Tiêu Đình vừa thấy, quả nhiên trong ống trúc có một con thiên ngưu lớn cánh màu đen tỏa sáng, hai cái râu thật dài đưa ra, giống như lúc nào cũng có thể bò ra ngoài. Đột nhiên nhìn thấy cái con bọ lớn như vậy, Thuần ca nhi sợ tới mức trốn sau lưng thế tử, Tiêu Đình thầm mắng đệ đệ không có tiền đồ, sau đó vừa phe phẩy quạt vừa giống như đang quan tâm dặn dò thế tử: “Thiên ngưu rất dữ, thích nhất là cắn tiểu kê kê của nam oa, thế tử cẩn thận ngàn vạn lần đừng bị nó cắn, nếu không lớn lên sẽ không có cách nào cưới vợ.”

Thuần ca nhi nghe xong, vô giác che kín đũng quần của mình.

Thế tử cũng hiểu được có chút lạnh phần dưới, muốn xuỵt xuỵt, nhưng hắn lấy con bọ qua đây là vì muốn hù tứ cô cô, bây giờ tứ cô cô lại không chút sợ hãi như vậy, còn dọa hắn bị cắn tiểu kê kê, thế tử mất hứng, giơ ống trúc quăng về hướng của tứ cô cô!

Một bóng đen sáng bổ nhào qua, Tiêu Đình không những không trốn ngược lại còn đưa tay bắt lấy!

Thuần ca nhi năm tuổi, thế tử bốn tuổi đều nhìn đến u mê, ngơ ngác nhìn hắn.

“Chao ôi, nó cắn ta rồi!” Tiêu Đình giả vờ như bị cắn, đột nhiên phủi tay về hướng của thế tử, thế tử sợ tới mức nhảy lên ba cái, giống như nổi điên đá tay đá chân, gào khóc gọi mẹ. Tiêu Đình đã sớm ôm lấy Thuần ca nhi trốn ở một bên, Thuần ca nhị bị dọa đến ghé đầu vào vai của tẩu tử, sợ hãi, nhưng lại không nhịn được quay đầu nhìn thế tử.

Tiêu Đình vui sướng khi người gặp họa cười cười, giơ tay lên để cho đệ đệ xem trong tay hắn là cái gì.

Thuần ca nhi cúi đầu, thấy rõ trong tay của tẩu tử là đại thiên ngưu, thân thể nhỏ giật mình, thiếu chút nữa tè ra quần.

Tiêu Đình khẽ nói vào bên tai của đệ đệ: “Tam tẩu dọa hắn, thiên ngưu không cắn người.” Nói xong ném con bọ vào bụi cỏ phía sau.

Thuần ca nhi nhìn bụi cỏ, lại nhìn thế tử đang được thái giám giúp hắn cởi quần áo, mờ mịt đảo mắt, không hiểu vì sao tam tẩu muốn hù người.

“Hắn khinh thường tam tẩu, còn muốn lấy con bọ làm ta sợ, Thuần ca nhi ngươi nói, tam tẩu có nên trả thù lại hay không?” Nghe được động tĩnh của Chiêu vương phi cùng nữ quyến chạy tới, Tiêu Đình thả Thuần ca nhi xuống, ngồi xổm hỏi.

Thuần ca nhi lập tức gật đầu, tam tẩu làm cái gì cũng đúng.

Tiêu Đình rất nhanh hôn đệ đệ một cái, khẽ nói: “Một lát mặc kệ ai hỏi, Thuần ca nhi đều phải nói thế tử vứt con bọ vào người của ta trước, sau đó con bọ bay về phía của thế tử, nếu không để cho Vương phi biết ta hù dọa thế tử, nàng tới cáo trạng với hoàng thượng, hoàng thượng nhất định sẽ phạt tam tẩu.”

Nói xong còn đặc biệt đáng thương nhìn nam oa.

Thuần ca nhi đã sớm nghe mọi người nói, biết hoàng thượng không thích nhất chính là tam tẩu của mình, lập tức tin lời này.

Tiêu Đình khẽ khen ngợi đệ đệ, sau đó lấy khăn ra, ôm nam oa ngồi xổm ở ven đường giả vờ gạt lệ.

“Sao lại thế này?” Chiêu vương phi, Cung vương phi dẫn đầu tới, Liễu thị cùng ba vị công chúa đi ở phía sau.

“Nương, tứ cô cô ném thiên ngưu lên người của ta, còn nói thiên ngưu sẽ cắn tiểu kê kê của ta!” Thế tử lại hư hỏng, là một hài tử bốn tuổi, nguyên nhân là vì sợ thiên ngưu cắn hắn đã cởi y phục trên người mình, bọc ngoại bào của thái giám vô cùng oan ức chạy tới chỗ mẫu thân của mình, vừa chạy


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChiTran, meow.ami, Tư Đồ Nguyệt Hạ, Vanny và 135 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 253, 254, 255

3 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 153, 154, 155

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

12 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Sự mềm mại dưới quân trang - Chiết Chỉ Mã Nghị

1 ... 34, 35, 36



đêmcôđơn: bởi vì nó đã bị ad xóa khỏi dd rồi.
Kim chi chay: Cho e hỏi tại sao lại ko xem được lits truyện sắc ak????
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa 2
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: nothing
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 243 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôrêmon 2
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 289 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
akiaki2325: TR NGƯỜI XA LẠ THÂN QUEN NHÀ MÌNH HOÀN RỒI XIN VÔ LÍT TR HOÀN NHA CHỦ PIC
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 264 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 200 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 269 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 469 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 214 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Đào Sindy: Chỗ đang sáng tác đó bạn :))
Ngakhoi236: Em muôn doc truyen mới của dien đan e vô đâu ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 226 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 599 điểm để mua Hamster lêu lêu
Xi Hoàng: Hello
Shop - Đấu giá: thuonglu vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 454 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún lúc lắc 2
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 201 điểm để mua Cún ăn kẹo
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ shopping
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ăn chocolate
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 560 điểm để mua Ngọc xanh biển

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.