Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Duyên Số Gặp Ma - Bounthanh Sirimoungkhoune

 
Có bài mới 10.07.2021, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.05.2019, 20:58
Bài viết: 271
Được thanks: 43 lần
Điểm: 8.31
Có bài mới Re: [Kinh dị] Duyên Số Gặp Ma - Bounthanh Sirimoungkhoune - Điểm: 10
Chương 123: Tuổi nghịch ngợm
    
Tháng 9 âm lịch của người Lào thì cũng là tháng 7, tháng cô hồn của Việt Nam mình, hạt mưa mới ngớt được vài ngày, đêm buông đang ngồi chơi ở trước nhà ánh trăng quá đẹp của ngày 15 rằm lớn, đường ngõ hẻm xuống nhà ngó thấy bóng 3 ông bạn đi tới, tiếng cười vang từ đầu ngõ tôi nghĩ chắc chắn có chuyện lạ vì xong chơi thể thao chiều cũng không thấy mấy ông vua nói gì cả mà sau khi về nhà ăn cơm chiều tắm rửa rồi lại trở về đây, tôi chuẩn bị nghe 3 ông vua vì cái nghịch ngợm cũng đứng hàng đầu luôn chứ đâu có vừa ai.
Khi tới thì 3 ông vua ngồi, tôi thấy im lặng tôi mới mở lời nói:
- 3 ông vua đêm nay câm rồi sao ta, đường xá đâu có xe cộ gì đâu mà có bụi bay vào mắt cả 3 ông vậy, chắc mấy con muỗi nó chui vào mắt rồi sao mà cứ ngó nhau nháy mắt lia lịa vậy, nói ra đi mà có gì bí mật vậy, nếu còn không nói thì mình đi vào nhà ngủ đó, mặc kệ bạn muốn ngồi ở trước nhà mình thì cứ ngồi cho đến sáng luôn.
Tháng này là tháng mà linh hồn ma có thân nhân và không có thân nhân ra kiếm ăn đồ cúng. Còn hai ông thì tay cầm một bịt bánh trái.
Rồi một ông mới bắt đầu nói ra:
- Tháng này ma đi kiếm ăn bánh, chúng mình đi đưa bánh cho ma chắc là thấy rõ hơn mọi lần, tối nay đêm rằm nữa và mình đến đón bạn đi gọi ma với nhau cho vui, một ông già cuối làng hôm nay ông dạy mình câu thần chú mới để gọi ma lên chơi, nghe ông nói rất là hiệu quả.
Hai cái tai tôi nó đứng lên sừng sững khi nghe một tiếng là Ma, nhưng cũng phải giữ lại sĩ diện một chút.
Tôi trả lời:
- Không mình không đi đâu, mình cũng là người sợ ma thứ nhất luôn, hôm nay như muốn cảm bệnh đang muốn vào ngủ nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai còn nhiều việc làm nữa, các bạn không sợ ma thì cứ đi, chúc cho được thấy và gặp ma con gái tuyệt đẹp nghe.
Mấy ông đang nháy mắt vào nhau nói:
- Nếu bạn muốn bệnh vậy thì cứ nằm xuống đằng sau 3 đứa mình là được rồi không cần phải ngồi đến khuya cho mỏi lưng làm chi, có 3 đứa mình ma nào dám chọc mà lo.
Một ông bạn ngắt lời nói:
- Thôi đừng gọi nó nhiều lần, 3 đứa mình đi ngồi chơi với ma quá vui rồi, nó không phải bệnh cảm đâu đó là bệnh sợ ma nó ngập hai cái lỗ mũi nó rồi chứ cảm cái gì.
Còn thêm một ông thì kéo tay tôi đứng dậy, rồi xong xuôi hoàn chỉnh 4 người đi.
Cỡ hơn 10 giờ đêm, 4 người lững thững đến lan can chùa, cái tháp to lớn đứng sừng sững trước mặt với bóng cây um tùm rất là rợn hồn, chùa thì cao hơn mặt đường cỡ 4 thước, đèn đường xa xa rọi vào in 3 cái bóng ông vua in lên vách chùa. 3 ông vua đang chổng bu lên gom bánh trái thành một đống ở trước mặt rồi 3 ông ngồi chắp tay lễ mời ma đến ăn bánh trái, câu thần chú lẩm bẩm bắt đầu, còn tôi thì nằm dài đằng sau 3 ông, sát vào vách chùa coi 3 ông đang làm việc mời gọi ma, hơn một tiếng đồng hồ trôi đi, tiếng xe chạy trên đường cũng đã lặng xuống chỉ còn tiếng thở dài và than thở của 3 ông vua.
Tôi nằm mắt lim dim nói:
- Gọi ma thì phải im lặng chứ, và trôi vào khuya ma mới tới chứ, 3 cái miệng nói không ngừng như táo đổ xuống mâm vậy thì con ma nào mà nó đến.
Lời nói vừa tới đây bỗng dưng có cơn gió cụt đến thổi mạnh một cái rồi ngừng tại chỗ, tôi nhắm mắt trước không cần biết là ma hay là gió gì cả, tiếp theo là tiếng một con chim lớn vỗ cánh trên nóc chùa thẳng nơi chúng tôi ngồi, tôi hé mắt một chút coi 3 ông bạn thì bây giờ như ngồi dính vào nhau chỉ tách ra 3 cái đầu thôi, tôi nhắm mắt tiếp, nghe tiếng nhè nhẹ 3 ông vua trò chuyện:
- Coi kìa hai cây đề trăng soi rõ mà nó chỉ lung lay một cây thôi!
Khi nghe đến đây tôi hé mắt ra, tôi nhịn cười không được, cười lên hi hi hi tại chỗ khi thấy 3 cái đầu ở chỗ tối, ngó xuyên ra sân chùa với ánh trăng rằm sáng sủa thì y hệt 3 quả chôm chôm vậy, tôi quay mặt vào vách thêm 3 quả chôm chôm ở trước mặt tôi nữa vì ánh đèn đường rọi vào, tôi cố nhịn cười nhắm mắt lại hình như phút giờ rùng rợn đã tới, thân thể như báo cho biết là, lạnh cả thân thể luôn, gai ốc hay gai quả mít gì không biết nổi lên từng trạm từng trạm.
Rồi thêm vài tiếng nhè nhẹ của 3 ông vua: "Ở sân chùa với ở cái tháp lớn trước mặt kìa, nó đang đi lại phía chúng mình", rồi im tiếng nói của 3 ông vua, còn tôi thì chỉ hé mắt một chút coi 3 quả chôm chôm vẫn còn trên vách trước mặt tôi không là được rồi, trong lòng nghĩ là 3 ông vua vẫn còn ngồi ở đó. Tiếp theo là tiếng chân người, tiếng thật là nặng như bàn chân đó to bằng cái mẹt luôn, rồi nghe tiếng cười khúc khích, khúc khích, đầy là tiếng con nít vậy, rồi tiếp với tiếng người bới chọn bánh trái, trong lòng tôi nghĩ là mấy ông bạn ngồi coi ma được thì mình quay mặt lại coi chút cũng được mà.
Khi tôi quay mặt lại hé mắt một chút thì:
- Úi chà, hai con mắt tôi nó to bằng quả trứng ngỗng luôn, ông bà ông vải ơi cứu mạng con với, tóc tai như nó duỗi thẳng ra tứ hướng luôn, 3 ông vua biến mất từ bao giờ, mà sao trên vách vẫn còn 3 cái bóng như 3 quả chôm chôm dính trên đó, tôi mải mê ngó 3 cái bóng rồi cứ tưởng là bạn vẫn ở đằng sau lưng mình. Eo ơi, cả bầy ma nhỏ ma lớn đang tranh nhau ăn bánh xa tôi cỡ hơn 5 thước thôi, mờ mờ rõ rõ gì không biết, tôi bật đứng dậy chứ không phải bật ngồi. Gai ốc hay gai quả sầu riêng gì không biết luôn, chỉ biết là đang đứng thở hè hè hè ở trước nhà, quên cả tên họ mình luôn, và hai cái bàn chân nóng như lửa đốt vậy, vì đôi dép lào vẫn còn nằm ở chùa, gan bàn chân đầy là quả bong bóng nước, uống hết hai ly nước lạnh mới tỉnh táo chút rồi đi vào ngủ cho tới sáng.
Sáng ra tôi khập khiễng ra chùa tìm đôi dép, thì thấy 3 ông vua đang ngồi cho ông sư thầy gọi hồn vía lại cho, tôi tới cho 3 ông 3 cái đạp làm ông sư thầy cười đau cả bụng với 4 ông vua gây chiến tranh với ma đêm hôm qua như chạy loạn trong đêm. "3 ông vua thì bơ phờ mất hồn mất vía còn một ông vua thì đi khập khiễng có đáng đời không?" ông sư thầy vừa cười vừa nói.


             Chuyện Tuổi Nghịch Ngợm  
                     Bounthanh Sirimoungkhoune



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.07.2021, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.05.2019, 20:58
Bài viết: 271
Được thanks: 43 lần
Điểm: 8.31
Có bài mới Re: [Kinh dị] Duyên Số Gặp Ma - Bounthanh Sirimoungkhoune - Điểm: 11
Chương 124: Chuyện quỷ con
  
Sau buổi trưa ngày cuối tuần ngồi chơi ở lan can chùa chờ nắng xế chiều với chờ bạn đến chơi thể thao, hai ông già đang ngồi hóng mát, một ông từ quê đến thăm bạn, làng ông nhỏ không có chùa, khi ông đến chùa thì nhớ lại câu chuyện xưa ở làng ông.
Ông kể rất lạ lùng và hay ghê luôn:
- Người làng ông đã từng đến mời sư thầy cao tăng trong thành phố về làng ông tụng niệm, khi trưởng làng với mấy người già cả đến chùa dâng mâm cúng hoa trái theo phong tục, người ta kể chuyện đã xảy ra hơn một tháng nay và xin ý kiến ông chủ trì cao tăng trước, rồi mới coi ngày nào tốt và hẹn hò ngày đi:
Câu chuyện là:
- Gần hai tháng trời đến nay trong làng đã hiện bao nhiêu chuyện lạ lùng, thấy rợn hồn tiếng chó cả làng sủa khi đêm buông xuống.
Khi ban đầu xảy ra với một nhà ở giữa làng, sáng ra thì 4 con gà chết, chủ nhà nghĩ là gà rù hay bệnh thôi, nên đem lên ăn rồi khi nhổ lông thì thấy lạ lùng vì nó trắng bạch mềm nhũn không còn chút máu và khi mổ ra thì bộ lòng nát bấy, đưa mùi hôi thối khủng khiếp luôn, không ai dám ăn, nhưng rồi tiếp theo cứ chết như vậy từng ngày cho hết chuồng gà luôn, khi hết chuồng gà tới con chó nhà đó đang sủa từng đêm sáng ra cũng chết, xác trắng bạch mềm nhũn như gà vậy.    
Rồi tiếp theo là sinh vật nuôi của nhà bên cạnh cũng chết theo nhau đi từng ngày từng ngày, gà, vịt, rồi đến chó. Quá nửa đêm thì chó như gọi nhau cả bầy đến sủa ở một nơi khác chứ không phải nhà sinh vật đang chết. Ông trưởng làng gọi họp và chia phiên nhau canh gác coi.
Quả thật nửa đêm thấy chó sủa ầm ĩ ở gầm nhà, người gác đêm chạy tới, và chủ nhà xuống coi thì gà vịt đã chết rồi, chỉ còn mùi vị rất là tanh hôi để lại rất là rợn hồn, và khi gần sáng thì chó lại sủa ở trước một gian nhà khác, nhưng gian nhà này chẳng có sinh vật nào chết cả, là một chuyện rất lạ lùng vì gần sáng thì chó cứ đến gian nhà này sủa rồi mới im lặng, trong khi chủ nhà vẫn ngủ say.
Sinh vật nuôi trong làng thì vẫn chết theo nhau đi từng ngày một, và chuyện gác đêm thì cũng mờ mờ phai, không ai muốn bước ra khỏi nhà trong ban đêm nữa, không biết là cơn bệnh lạ hay chuyện về ma quái gì đây.
Đêm 16 trăng rất đẹp, trong làng ngập với tiếng chó sủa, bao nhiêu cái hồi hộp hoang mang đang chờ coi sáng mai ra sẽ có chuyện gì xảy ra thêm nữa.
Một anh đi chài cá về cũng quá nửa đêm, cá cũng được rất là nhiều đầy cái rổ, nghe tiếng chó sủa không ngớt cũng rợn hồn, anh lên khỏi bờ sông và đi về nhà, bất thình lình đứng sững nổi da gà da vịt lên tại chỗ, như tiếng chân từng bước thật là nặng với tiếng thở phì phì phì đang theo sát sau lưng mình, anh cố lấy cái bình tĩnh gượng quay mặt lại thì:
- Eo ơi, một bóng cao đen thùi lùi cỡ 5 mét dưới ánh trăng đang đưa tay thẳng vào cái rổ cá. Anh như bị sét đánh tóc bật đứng thẳng lên trời khủng hoảng vất cả rổ cá với cái chài xuống đất, vừa chạy vừa la hét lên ầm ĩ cả làng.
Nghe tiếng người khủng hoảng, người làng mở cửa ra giúp nhau theo tiếng chân chạy thì thấy anh đang ngồi đánh bò cạp ở cuối làng, cũng không xa nhà anh bao nhiêu, đưa anh về rồi đi kiếm cái chài với rổ cá, khi kiếm thấy thì tất cả rợn tóc gáy luôn, cá trong rổ mới chài về chưa tới nhà thì đã ươn mềm nhũn và đưa mùi hôi thối gớm ghê. Một lát sau thì anh chài cá mới tỉnh táo chút và kể được câu chuyện cho nghe, bây giờ như người trong làng đã hiểu là chuyện tâm linh ma quái đang xảy chứ không phải là bệnh gà rù lạ lùng nguy hiểm gì cả.
Ông trưởng làng rất mừng và nói:
- Thôi tất cả để ngày mai chúng mình bàn nhau đi vào thành phố kiếm mời sư thầy cao tăng về tụng kinh làng. Rồi chào gia đình anh chài cá ra về, khi ra khỏi cửa nhà lại đứng sững và quay mặt về cùng một hướng nơi đầu làng, cả bầy chó đang sủa vào ngôi nhà đang ngủ im.
Ông trưởng làng nói tiếp:
- Chuyện trong làng mình chắc chắn là bắt nguồn từ đây, nên ngày mai sớm đừng quên nói với ông chú chủ nhà mà chó đang sủa đó ngừng động thổ ruộng nương một ngày rồi ngừng cả làng luôn, để giúp ý kiến và chung nhau gỡ câu chuyện đang khủng hoảng trong làng mình. Nói xong tất cả như ấm lòng ra về.
Ngày mới đã đến, cả làng họp nhau, nghe xong chuyện kể và xảy ra đêm qua của anh chài cá thì, ông trưởng làng hỏi ông chú mà chó cứ đến sủa trước nhà hàng đêm khi gần sáng.
Ông chú trả lời:
- Hơn tháng nay thì trong nhà đầy giấc ngủ im và êm đềm cho đến sáng luôn, quả thật là không nghe tiếng gì cả, chỉ có chút đỉnh mùi hôi giống như mùi gà vịt của hàng xóm đã chết vậy. Tôi cũng hỏi vợ con và nghĩ là gió thổi mang mùi đó đến nhà mình, cũng hơn tháng nay tôi lo lắng để ý từ sinh vật nuôi cho đến trong nhà, chẳng thấy gì lạ xảy ra cả.
Chỉ có một câu chuyện:
- Khi tháng trước đây vợ chồng tôi đi làm vườn, sau buổi trưa nghỉ chút lát đi xuống bờ suối lấy nước uống thì thấy ai đã mang một đứa bé mới học biết ngồi vứt bỏ nó ở đó. Vợ chồng tôi chờ coi cho tới chiều tối coi thân nhân có đến lấy về không, rồi tối mịt thì vợ chồng chúng tôi thấy nó dễ thương và tội nghiệp mới mang nó về nuôi. Sau mang về thì tôi cũng đưa tin lên làng trên và làng dưới cho thân nhân đến lấy con về, nhưng chỉ được câu trả lời là: không có gia đình nào mất đứa con cả. Làng mình thì ai cũng biết chuyện này và đến coi đứa bé với quà bánh nữa. Tôi rất buồn khi thấy làng mình có chuyện không may mắn, có gì mà vợ chồng tôi làm giúp làng được thì các ông cứ nói.  
Người làng rất là mừng khi nghe chuyện mời ông cao tăng đến tụng niệm, đã lâu rồi không có chuyện này, rồi ngày hôm sau thì trưởng làng với 3 ông già cả đi đến chùa trong thành phố.
Nói đến chuyện ở chùa, khi ông chủ trì nghe xong chuyện kể thì ông ngồi nhắm mắt vài giây rồi ông lẩm bẩm:
- Người trong làng mang nó về thì nó mới xảy ra chuyện.
Mấy người ngồi nghe lời lẩm bẩm đó như rợn hồn ngó mặt nhau.
Ông nói tiếp:
- Thêm 3 ngày nữa là ngày chủ nhật, các con về chuẩn bị mâm cúng hoa trái cho xong trước và sáng lấy ghe đến đón: Ông, thêm hai sư và một chú tiểu là 4 người. Biết ngày hẹn hò rồi thì lễ chào ra về, lòng ai nấy đều vui vẻ.
Mấy đêm trước ngày tụng kinh làng, tiếng thì thầm thì thào nhau là mấy đêm nay lại không nghe tiếng chó sủa gì cả, đêm im lìm như xưa.
Còn nhà chú thím mà mang cậu bé về nuôi, mấy ngày này cậu bé cảm bệnh nặng làm cho chú thím cũng không được đi giúp làm mâm hoa bánh trái trong làng.
Rồi ngày mong đợi tụng kinh làng đã tới, một trận giông tố bão mưa phủ làng từ sáng sớm vừa gió lại vừa mưa, chủ ghe với hai người già chìm trong cơn mưa gió xuôi ghe về thành chưa được nửa đường thì lạ lùng: Bầu trời xanh với ánh nắng bình mình thật là đẹp tươi. Không lâu mấy người cũng đã đến chùa theo lòng mong đợi, vừa ngồi chắp tay lễ thì ông chủ trì hỏi ngay luôn:
- Có phải sáng nay trong làng có cơn mưa gió lớn lắm phải không?
Mấy người đổi sắc màu trên mặt trả lời:
- Dạ, đúng vậy có gió mạnh và mưa thật lớn.
Ông nói tiếp:
- Chúng mình đi lẹ bước ra bến ghe ngay bây giờ.
Một lát sau ghe xa bến ngược sông về làng, khi đi được nửa đường thì ông chú tiểu chỉ tay và lớn tiếng:
- Coi kìa! Từ thành phố tới đây thì sáng sủa trời xanh, sao từ phía đằng trước chúng mình lại tối đen như 7 giờ chiều, còn mưa tầm tã nữa kìa.
Hai ông già trong làng nói:
- Chúng con chưa từng thấy cảnh lạ lùng như vậy bao giờ cả.
Tới đây thì ông cao tăng nói:
- Hãy bình tĩnh lái ghe nghe.
Rồi ông ra đầu ghe ngồi khoanh chân chắp tay nhắm mắt miệng lẩm bẩm tụng kinh, sư và chú tiểu, hai ông già cũng chắp tay lễ theo.
Ngược về chuyện ở trong làng bây giờ:
Người làng ai nấy đều chắp xin trời dừng cơn mưa gió để ghe an toàn tới làng.
Còn về chuyện gia đình chú thím với cậu bé đó thì:
- Hai người cũng cầu cho tạnh mưa, cầu cho cậu bé bớt bệnh để được đi giúp làng, đang ngồi ngó hạt mưa ở lan can thì cả hai người giật mình lên tại chỗ khi thấy:
- Cả gian nhà rung rung từng bước theo tiếng chân người như bàn chân thật là to và nặng, tiếp với tiếng gầm gừ gầm gừ như tiếng thú vật, từ trong phòng cậu bé đưa ra, tiếng lớn dần lớn dần với bóng cậu bé đi từng bước ra khỏi cửa phòng, mặt cậu bé biến thành màu xanh lá chuối. Hai người ngồi đứng hình như muốn đứng cả tim luôn, chỉ biết ngó mà không thoát ra được tiếng nào cả. Cậu bé vẻ mặt dữ dằng từ từ cao lên, rồi cao lên không ngừng cao tới mái tôn nhà, cả thân thể biến thành màu xanh lè luôn, mắt to gần bằng quả quýt lồi ra ngoài với tiếng khàn khàn:
- Tụi mày không tốt, tụi mày đi gọi nó đến đuổi tao bắt tao, tao không ở đây, tao không ở đây nữa!
Rồi từng bước chân to như cái nồi cơm, nặng rung cả ngôi nhà luôn, quay lưng xuống cầu thang và biến vào vườn cây sau nhà mất dạng, cũng rất may mắn là ban ngày hai người còn cái bình tĩnh một chút, bật đứng lên chạy xuống cầu thang nhà như bay, tới nơi đông đủ người đang chờ cúng bái, run lẩm cẩm không nói nên lời.
Làm cho bao nhiêu người ở đó khủng hoảng lên tại chỗ, người lấy nước cho uống, người gọi tên, người rửa mặt cho một lát hai người mới tỉnh chút đủ để kể câu chuyện cho tất cả nghe, giữa ban ngày mà không ai không nổi da gà da vịt, mặt tái mét cùng nhau tại chỗ, khi biết là chú thím này đã ở với ma với quỷ hơn cả tháng trời.
Mải nghe mải sợ ngoài trời nắng sáng chang chang từ bao giờ, người ngóng ở bờ sông đã chạy lên báo:
- Ngó thấy ghe đến rồi chút nữa tới.  
Tất cả đứng lên lẹ bước xuống bờ sông, chỉ còn chú thím nghỉ ngơi ở đó.
Ghe đã tà tà cập bến, đông đủ người chờ đón mấy ông sư thầy lên làng. Ông chủ ghe với hai ông già vừa đi vừa chắp tay lễ vừa kể cho người làng nghe là:
- Khi chiếc ghe nửa đường về làng, giông tố bão mưa gió tối mịt mù, ông chủ trì ra ngồi đầu ghe chắp tay tụng niệm, ghe đi tới đâu hình như cơn mưa gió đó lui đi dần dần và nhỏ lại, khi ghe tới gần làng như mây mù đã biến mất.
Khi tới nơi tụng niệm, ông sư thầy nói:
- Gọi hồn vía cho chú thím trước, sau đến tụng kinh gian nhà đó, rồi mới tụng kinh làng mới xong được, là vì cái lòng lương thiện của hai vợ chồng đã lấy nó về nuôi, nó có thể trở về theo lòng lương thiện của người. Nó là quỷ con, nó ăn đồ tanh sinh vật sống cũng có thể nó ăn cả người nếu để nó quá đói và ở đây lâu ngày.
Một ngày cả làng bận rộn, xế chiều tất cả mọi chuyện cũng đã xong vui mừng.
Từ ngày đó, sinh vật cả người trong làng cũng đã trở về cái an bình thiên nhiên êm ấm như xưa.
Chiều nay ngồi nghe chuyện kể không tha thiết chơi thể thao chiều luôn.


          
              Chuyện Quỷ Con
         Bounthanh Sirimoungkhoune



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn mongtho về bài viết trên: Số 15
     
Có bài mới 30.07.2021, 11:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.05.2019, 20:58
Bài viết: 271
Được thanks: 43 lần
Điểm: 8.31
Có bài mới Re: [Kinh dị] Duyên Số Gặp Ma - Bounthanh Sirimoungkhoune - Điểm: 10
Chương 125: Chuyện bộ quần áo
                  
Sáng hôm nay tươi như hoa cứt lợn khi trong lòng vẫn chưa quên một giấc mơ đêm qua:
- Thấy một cô em gái rất là đẹp nữ mặc một bộ áo váy bằng tơ lụa truyền thống người Lào, chiếc áo màu vàng ngó rất xinh xắn đang đi lang thang trong nhà rồi bắt đầu làm việc nhà như là nhà của mình vậy, xong cô rót nước trà khi tôi đi làm về với mâm cơm chiều ngó rất là mùi mặn thơ mộng như trai gái mới yêu thương nhau.
Tôi chợt tỉnh giấc thì thấy mình như khát nước, lòng như tỉnh táo, bên cạnh thì bà xã vẫn nằm ngáy khò khò khò, tôi đứng dậy đi uống nước, trong lòng tôi vẫn vui vẻ với giấc mơ, miệng lẩm bẩm cầu cho giấc mơ đó có thật chắc vui, bao giờ mới có giấc mơ mà thấy hình người đẹp như vậy nữa thêm một lần. Khi anh đi lấy nước uống một ly, tay cầm ly nước miệng tủm tỉm cười với giấc mơ anh ngồi xuống bàn thì anh thấy thêm một ly nước trên bàn còn bốc hơi nóng hổi, lòng đang chìm trong cái bóng người đẹp đó anh bỏ ly nước lạnh trên tay và uống ly nước trà đang nóng hổi, xong rồi đi ngủ tiếp cho tới sáng, cũng chẳng có nghĩ ngợi gì cả, sáng dậy ăn xôi sáng rồi anh đi làm.
Một đứa con gái 7 tuổi thì sáng ra vợ dẫn đi học, rồi về nhà chăm sóc vườn rau cỏ, mỗi sáng sớm cô đem rau ra chợ. Một gia đình êm ấm tốt bụng tốt dạ chung ngõ chung làng với hàng xóm láng giềng đã lâu năm, tính nết vui vẻ cả hai vợ chồng, người làng nào ai ai cũng thương mến chào hỏi đùa giỡn nhau khi qua lại mỗi lần, khi có gì cúng bái hay làm lễ bái thì cũng chẳng bao giờ khuất bóng nhau.
Đêm tới thêm một giấc mơ nữa, và đêm nay giấc mơ còn gần hơn đêm trước nữa, giấc mơ đi bên cạnh một cô gái đẹp như tiên giáng trần, hai người đi dạo phố chơi, trò chuyện vui vẻ rồi hai người đi vào tiệm ngồi ăn phở cô rót nước trà nóng cho anh.
Đến đây thì choàng tỉnh giấc, lại thêm một đêm khát nước trong đêm, anh dậy đi uống nước, tay cầm ly nước lạnh ngồi xuống bàn, lại nữa thêm một ly trà nóng hổi đang bốc hơi trên bàn nữa, anh uống ly trà nóng rồi đi ngủ tủm tỉm cười với giấc mơ đi bên cạnh người đẹp như tiên.
Lại một ngày dài đằng đẵng trong việc làm về đục lộ đường sá, dù thế nào cũng không thấy mệt gì cả khi nghĩ tới người đẹp trong giấc mơ hai đêm liền nhau, vừa làm việc vừa tủm tỉm cười miệng lẩm bẩm tối nay cầu cho mơ thấy người đẹp nữa. Bạn làm chung để ý thấy lạ lạ từ sáng đến giờ mới hỏi:
- Có gì mà hai hôm nay thấy vui vui dữ vậy lúc nào miệng cũng mỉm cười hay trúng số đề có phải không? Nếu trúng số đề không báo cho bạn làm chung là bị phạt nghe.
Một buổi chiều tan làm, về nhà tưới nước rau vườn sau nhà, tắm rửa ăn cơm lo cho con học rồi đi ngủ như hàng ngày với cuộc sống trong nhà, lại quá nửa đêm, như thêm một giấc mơ đang ngóng chờ:
- Anh đang đánh cầu lông với bạn một buổi chiều, khi ngó ra bên hông của sân đánh cầu thì nữa, một cô em gái đẹp như tiên nữ giáng trần đang rót ly nước trà chờ đưa cho anh rồi còn thơm một miếng nữa, rồi giấc mơ dừng tại đó, lại tỉnh giấc nhưng không khát nước mới không dậy, quay ngó vợ đang nằm ngủ miệng lẩm bẩm:
- Sao vợ tao đẹp chỉ bằng một nửa cô tiên giáng trần trong mơ vậy, mỉm cười xong rồi ngủ tiếp.
Sáng ra, là ngày thứ sáu, ngày làm cuối tuần chiều buông còn chưa thấy anh về nhà, hai mẹ con ngồi ngó ra đằng ngõ hẻm đầu làng, một lát thì thấy một bóng người bạn làm chung với anh đi xuống ngõ hẻm thẳng tới hai mẹ con đang ngồi ở trước nhà và nói:
- Anh không có sao cả, tai nạn xe một chút thôi tí nữa anh về tới, anh nhắn lời về báo cho vợ với con trước để khỏi lo lắng, không bị thương gì cả chỉ xe hư chút thôi anh đưa xe đi sửa rồi mới về.
Hơn một tiếng sau anh lững thững đi xuống ngõ hẻm, vợ với con chạy ra đón.
Anh kể:
- Giật mình con chó chạy qua mặt, rồi đụng vào đít xe người khác không có gì, xe sửa chiều chủ nhật mới xong, không có hư hao gì nhiều. Tất cả tắm rửa cơm chiều rồi nghỉ ngơi với gia đình hàng xóm láng giềng trước nhà hỏi thăm nhau về tại nạn xui xẻo.
Đêm đến thì tất cả chìm trong giấc ngủ an lành đêm cuối tuần, vì quá an lành nên trong mơ lại một cô tiên giáng trần đến hỏi thăm cô nói, em xin lỗi nghe để cho anh ngó em ở bên đường mới xảy ra tai nạn, rồi thơm một miếng nữa, tỉnh giấc bật ngồi dậy tủm tỉm cười tươi như hoa cứt mèo luôn, ngó bà vợ ngủ được hai câu:
- Xấu hoắc, rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Sáng ra là ngày rằm lớn 15 thứ bảy ngày nghỉ làm nữa, chùa chiền chợ búa bận rộn bóng người, hai vợ chồng với đứa bé gái đi đưa rau ra chợ rồi mua thịt, mua bông hoa một chút khi về ghé thăm chùa. Trong khi đang đi trong chợ thì hai đôi mắt anh như có gì cuốn hút cho anh phải ngoái cả cái cổ đi theo, rồi đứng sững, rồi bước lẹ ra nơi một cô mặc đồ truyền thống áo màu vàng đứng bên hông chợ, anh tươi cười đứng trò chuyện nhau, quên cả vợ với con nữa, một lát nghe tiếng gọi:
- Ba, ba, ba! đứng ở đó một mình nói với ai, hay ba tìm ai vậy?
Anh ngó xuống đứa con gái mình đang bên cạnh gọi, khi anh quay mặt lại thì cô áo vàng đó đã biến đâu mất rồi.
Vợ bước tới hỏi:
- Khi nãy có gì mà anh lẹ bước ra đó đứng một mình vậy?
Anh vừa cười vừa nói:
- Ngó bên kia đường tưởng là bạn muốn chào hỏi vài câu, nhưng người ta bỏ đi rồi không có gì đâu.
Khi mua đồ xong rồi thì cả ba người bắt đầu đi ra khỏi chợ, anh vừa đi vừa ngó về đằng sau nơi có bóng cô áo vàng, nửa đi nửa ngó rồi đụng vào đằng sau vợ rầm một cái, cả hai người tí nữa té nhào, bà vợ lên cơn tại chỗ tóc tai đứng lên trời, ngó vòng quanh coi cũng không thấy ai nữa, ông chồng thì vừa cười vừa xin lỗi, rồi dạo bước bên cạnh nhau đi về, còn chưa tới chùa, một lát ông chồng lại nổi cơn bệnh ngó trước ngó sau bên kia đường, kiếm bóng tiên nàng rồi chậm bước chân dần dần để cho hai mẹ con trò chuyện nhau đi trước lúc nào không biết, hai mẹ con trò chuyện, lúc thì dừng bước coi con gái cưng khoe quà bánh mua ở chợ, còn ông xã thì mải giơ tay vào cô tiên giáng trần đang đứng bên kia đường vừa đi quên ngó phía đằng trước, gây thêm một tai nạn lớn nữa:
- Rồi thêm một tiếng rầm vào đằng sau bà xã, làm cho bà vợ té xuống rãnh nước ở vệ đường, lần này bà vợ lên cơn lòng gà mổ túi bụi vừa đấm vừa đá lung tung luôn. Ông chồng thì vừa cười vừa chạy chẳng biết nói gì nữa thêm, đến cổng vào chùa mới hết chiến tranh, mà tóc bà vợ còn chưa nằm xuống hết. Xong xuôi cúng chùa rồi về làm việc nhà dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa, đến chiều thì việc vườn rau cũng lớn ở sau nhà, bà vợ với con ngồi xới đất từng luống để trồng rau mới, còn ông xã thì múc nước tưới rau đi từng luống một.
Trong khi đang làm vườn ông xã ngó xuyên từ cửa sau ra cửa đằng trước nhà. Úi chà! Bà tiên nữ đứng đó từ bao giờ, miệng với mắt thì ngó ra phía cửa nhà đằng trước, tay với chân thì tưới rau, chân thì bước đi không ngừng rồi rầm một tiếng, đi đạp cả lên bà vợ đang ngồi xới đất rồi nước tưới lên đầu bà vợ, thế là vất cả cái sô nước đang tưới chạy lấy mạng đến đầu ngõ hẻm ngoài đường luôn, lần này bà vợ đuổi dí xé xác ông chồng tới cùng luôn, hàng xóm láng giềng nghe tiếng la tiếng chạy ra can thiệp, nhưng chẳng giúp được gì cả, cũng chỉ biết là cười đau cả bụng thôi.
Qua được một đêm không giấc mơ gì cả, làm việc trong nhà vườn rau khi đến chiều thì anh đi lấy xe honđa về, trên con đường về thì hai đôi mắt tìm kiếm bóng tiên nữ, vừa tủm tỉm cười, trong lòng anh lần này mà gặp, phải trò chuyện cho biết rõ nàng. Khi anh lái xe gần tới ngõ hẻm nhà, hai đôi mắt đang có gì cuốn hút ở bên kia đường, xe quành vào ngõ hẻm hai con mắt còn để ở ngoài bên kia đường, rồi nữa lại thêm một tai nạn nữa rồi xe tông vào hàng rào đầu ngõ hẻm, cả làng nghe tiếng chạy ra coi là anh, rồi cũng chỉ biết đứng cười, còn bà vợ đang đứng chống nạnh tóc tai đứng sững lên trời, may mà không có gì hư hỏng cả đôi bên, rồi anh lái xe về nhà, hàng xóm láng giềng cũng chạy đến hỏi thăm, bà vợ đang đầy cơn sóng ngầm mấy hôm nay đi vòng quanh ông xã mấy vòng rồi cho một đấm vào mắt ông xã luôn xong cô nói:
- Cái này mới đúng!
Ông xã không có cơ hội chạy như trước, cả làng bò lăn bò quàng ra cười, ông xã bưng một mắt vừa cười không nói gì được, xong hai đêm im lặng không có giấc mơ gì cả.  
Sáng ra anh đi làm như thường xuyên, như dạo này anh hay ngó ra ngoài đường đến nỗi bạn thấy lạ, đặc biệt ngày hôm nay cỡ 11 giờ trưa, có một cô mặc áo tơ lụa vàng xuất hiện ở trước cổng và giơ tay với anh, 3 chân 4 cẳng chạy te te ra gặp, cô đưa cho một ổ bánh mì thịt ăn trưa rồi cô quay lưng đi. Anh quay vào nơi làm việc đã gần đến giờ ăn trưa rồi, khi đến giờ, anh đi kiếm cái rổ cơm mà vợ chuẩn bị cho hàng ngày thì không thấy, ngồi một lúc mới biết là mình quên mang sáng nay, may mà cô mua cho ổ bánh mì không thì đói chết luôn, miệng lẩm bẩm cám ơn người đẹp rồi tới chiều về thì thấy cái rổ cơm vẫn còn đó, bà vợ mặt tái xanh hơn tàu lá chuối luôn vừa nói:
- Dạo này em ngứa răng lắm rồi nhá anh!
Làm cho ông xã ở trong nhà cũng phải đi vòng xa bà vợ mấy bước sợ bị ăn đấm bất thình lình nữa. Gia đình vẫn vui vẻ với cuộc sống nhưng đêm nay có một giấc mơ hiện lên thật là vui vẻ:
- Đang nhảy múa hát, tay đánh trống với tiên nữ giáng trần trong ngày lễ hội, với cái bình an trong đêm khuya vợ con đang ngủ ngon lành, quay ra ầm ầm với tiếng hát, tiếng cười, tay đánh trống rồi đánh cả lên đầu cả mặt bà vợ đang ngủ say ở bên cạnh, bà vợ chợt choàng ngồi dậy tay gãi gãi đầu tưởng chuyện gì, ngồi chống cằm coi một lúc vẫn còn hát ca không ngừng, rồi một quả đấm từ trên trời rơi xuống rầm một cái vào cái má ông xã.
Ông chồng nửa mơ nửa tỉnh quát lên:
- Đừng quấy tôi đang hát đang đánh trống nè!
Bà vợ lộn tam bành tại chỗ ngồi ngứa răng ở bên cạnh lẩm bẩm:
- Còn hát còn đánh trống nữa còn chưa tỉnh phải không?
Thêm một cái đạp từ đông tây nam bắc nào không biết, ông xã văng xuống giường im lặng vài giây rồi mới tỉnh lên giường nằm, tiếp theo là tiếng cười khà khà khà, rồi thêm một quả đấm nữa mới im đến sáng.
Khi sáng dậy bà vợ đang loay hoay ở bếp nấu ăn, ông xã vẫn còn nằm nhịn cười với giấc mơ đêm qua không được mới cười lên khà khà khà, bà xã nghe, lên cơn xắn váy lào từ bếp lên cho thêm một trận nữa mới no đủ, rồi mới im đi làm được.
Dạo này cái mặt anh như lém lỉnh, hàng xóm ai ngó cũng cười đến cả bà vợ với con cũng phải bật cười, cũng chẳng biết nói sao, lại đến chiều với vườn rau rộng rãi ở sau nhà, ông chồng tưới nước rau, bà xã đứng chống nạnh ngó chứ không dám ngồi làm vườn cùng nhau và cũng không dám ở gần, được đâu một lát thì nữa rồi, vừa tưới nước rau vừa ngó ra nhà trước mỉm cười rồi tưới cả lên chân mình ngập cả luống rau một chỗ luôn.
Thêm một trận chạy lấy mạng nữa, vừa chạy vừa cười vừa la làng, bà vợ ngó ra nhà trước thì chẳng có ai, hỏi ông chồng thì chỉ cười và không nói được một câu gì cả. Hàng xóm láng giềng ai cũng ghẹo anh, sao dạo này thành cái trống cho bà vợ đuổi đấm hàng ngày vậy.
Thêm một buổi chiều thời tiết nóng hổi, chờ ông xã tan làm về rồi rủ nhau đi ăn phở rồi dạo bước chơi chiều. Khi ông xã về tắm rửa xong cả 3 người lang thang bước ra chợ ăn tô phở, bà vợ đặt phở rồi rót ly nước trà ngồi uống chờ. Một lát người chạy bàn bưng phở lên trên bàn và để tô phở xuống trước mặt mỗi người một tô, thêm một tô là để trước cái ghế không người ngồi bên cạnh anh, ba người ngồi ngó mặt nhau.
Bà vợ mới hỏi:
- Tôi đặt phở có 3 tô mà sao cô làm đem lên 4 tô, tôi chỉ có 3 người mà? cô bán phở nói và chỉ tay vào nơi tô phở đó:
- Cô mặc áo vàng đang ngồi đây mà.
Nói xong cô đi thẳng xuống bếp, cả 3 người ngồi ngó ngơ ngác, ngạc nhiên với một tô phở không chủ rồi ai là người trả tiền, khi ăn xong bà vợ trả tiền 3 tô phở rồi bước ra khỏi tiệm.
Vợ anh nói:
- Tiệm phở này lạ kỳ vậy làm một tô phở không chủ cũng có, sao dạo này thấy toàn là chuyện lạ lùng ghê.
Còn anh thì khi ra tới cửa tiệm như có gì đã cuốn hút đôi mắt anh cho quay ngược về nơi tô phở không chủ đó, quả thật có một cô mặc áo vàng đang ngồi ăn phở, rồi vừa đi vừa quay lại ngó, vợ với con đã đi tới ngoài lề đường chờ, còn ông xã thì chưa ra khỏi cửa tiệm phở, thêm một tiếng đánh rầm ông xã té nhào xuống đất đi đụng vào mấy chiếc xe đạp đang đậu ở trước cửa tiệm phở, tiếng cười ngập cả tiệm phở luôn. Bà vợ đang đứng chờ cũng nhịn cười không được, nhưng mắt thì xanh hơn con kiến cam, không phải ngứa răng mà mọc cả răng nanh như ma cà rồng luôn, rồi cả 3 người dạo bước lang thang chiều về nhà.
Vợ hỏi:
- Dạo này anh làm sao bị điện giật à hay anh bị mát nặng ở đâu về vậy?
Ông chồng chỉ biết cười lắc đầu thôi.
Rồi có một giấc mơ đang ngóng chờ đêm đến, trôi vào quá nửa đêm, tiếng người trò chuyện ngập đầy hai cái tai bà vợ trong đêm thanh tĩnh. Bà xã chợt choàng dậy ngồi chống cằm chuẩn bị chiến tranh coi ông chồng đang cãi lộn gì đây trong giấc mơ.
Ông xã nói:
- Không phải anh trả tiền là vợ anh trả mà, một tô phở thôi nếu anh là người trả thì phải trả cho em chứ, đâu bao nhiêu em ơi, chân tay chỉ chỉ chỏ chỏ.
Một người đang ngồi ngứa răng chống cằm chờ, rồi xong một quả đấm rụng xuống im luôn. Bà vợ còn vẫn ngồi coi thì tiếng cười lên khà khà khà nữa được thêm một quả đấm nữa mới im tới sáng.
Bà vợ bắt đầu nghi ngờ để ý coi có gì mà làm cho ông xã bị mát nặng như vậy, trong lòng thắc mắc mà cũng chẳng thấy anh trò chuyện hay gặp gỡ ai, chỉ biết là trong giấc mơ thôi, cũng không có gì là sự thật gì cả. Chiều nay đã xong xuôi việc nhà, anh ra trước nhà đứng ngó ra ngoài ngõ hẻm, bà vợ nhẹ bước ra đứng theo dõi đằng sau lưng chồng. Một lát thấy anh cười rồi giơ tay ra đằng đầu ngõ hẻm mà vợ lại chẳng thấy ai cả, anh thì đang cười với cô áo vàng, vừa lúc một chiếc xe đi qua ngõ hẻm đất đỏ với bụi bặm ngầu ngịt, anh quay mặt lại gấp hắt hơi mạnh một cái, đánh rầm vào đầy cái mặt bà vợ đang đứng ở đằng sau, bà xã tóc tai đứng lên tại chỗ, hàng xóm ngồi ở trước nhà cười tuột trứng luôn, lại thêm một lần chạy lấy mạng nữa, hàng xóm cũng chẳng ai dám can thiệp nữa.
Lại một buổi chiều hai vợ chồng đang làm vườn rau sau nhà, anh đi lấy nước thì bà vợ ngồi ngẩng đầu ngó ra đằng trước nhà thì thấy một cô mặc váy với cái áo vàng như muốn hỏi gì, cô vợ mới đứng lên và đi ra cửa trước rồi đứng sững một lát rồi quay vào miệng lẩm bẩm.
Anh hỏi:
- Có gì mà lẩm bẩm vậy?
Cô vợ nói:
- Có một cô đứng chờ ở trước cửa nhà mình khi em ra đến nơi thì bỏ đi mất.
Rồi anh nói:
- Chắc người ta kiếm bà con trong ngõ hẻm xuống nhà mình chăng.
Chiều hôm sau cô đi đón con trước trường học, cô lang thang trò chuyện với người quen thì con mắt cô bị cuốn hút qua bên kia đường khi thấy một cô mặc váy áo vàng đứng ngó cô chằm chằm rồi bước đi tiếp thẳng về ngã tư đằng trước, vừa đúng lúc con tan học ra thì con bé chỉ tay thẳng vào đằng sau lưng người đó và nói:
- Mấy hôm trước khi nghỉ chơi buổi trưa cô đi ngang và cho bánh con đó.
Hai mẹ con ngó thấy cô mỉm cười rồi hai mẹ con dẫn nhau về.
Sáng hôm sau vợ đi đưa rau rồi kiếm mua thịt cá về nhà, khi cô ngó ra một nơi thưa bóng người lại thấy một cô mặc áo vàng đứng ngó về đằng cô một lát rồi đi vào nơi đông người biến mất dạng, đúng là cô mà đứng ở trước cửa nhà chiều hôm đó khi đi ra rồi lại không thấy. Lần này khi ông xã tan làm về tới nhà, vợ kể lại cho anh nghe, anh cười trong lòng anh nghĩ giờ thì phiên bà xã gặp cô áo vàng, xong rồi anh mới nói ra anh thấy cô đó đã nhiều lần mà không biết cô là ai, hôm anh quên rổ thức ăn ở nhà nữa, anh không biết tên cô, không có cơ hội hỏi hay cám ơn gì cả luôn, vừa nói chuyện nhau vừa làm vườn xong rồi tắm rửa ăn cơm.  
Chiều ra ngồi chơi trước nhà hàng xóm láng giềng hỏi:
- Gia đình cô có bà con anh em từ xa tới thăm ở đó có phải không? Chúng tôi thấy một cô lang thang trong nhà, rồi thấy cô đi lên đi xuống ngõ hẻm làng mình luôn luôn, nhiều khi nửa đêm chợt tỉnh giấc đi vệ sinh cũng thấy cô ngồi ở cái ghế trước nhà cô đó. Hai vợ chồng trả lời:
- Đâu có bà con đường xa nào đến đâu, nếu đến cũng phải giới thiệu cho hàng xóm láng giềng ở ngõ hẻm này biết chứ chúng mình ở đây như chung một nhà mà.
Đã chập choạng tối rồi, cô vợ thắc mắc trong lòng sao hàng xóm thấy người lạ ở trong nhà mình miệng lẩm bẩm. Mấy đêm không có giấc mơ rồi đêm nay lại tới thêm một chuyện, bước vào quá nửa đêm, hai vợ chồng chợt tỉnh cùng một lúc khi nghe tiếng rầm rầm ở bếp, rồi hai người chạy xuống nhà dưới thì trời ơi, ông bà ông vải ơi, bát đĩa đồ đạc rơi đầy xuống đất, hai vợ chồng nhặt lên xong xuôi rồi lên nhà ngủ tiếp, nghĩ là chuột đêm đi kiếm ăn.
Một lát anh nửa mơ nửa tỉnh như có tiếng chân người đi đi lại lại ở nhà dưới, anh nhè nhẹ bước từ nhà trên xuống cầu thang ngó theo tiếng động đó, anh thấy mờ mờ vì không có mở đèn gì cả, chỉ có ánh đèn ngoài nhà lọt qua khe vách thôi, chỉ biết đó là một bóng người đàn bà đứng lên ngồi xuống như đang nấu ăn hay đang lùng kiếm gì không biết, anh nghĩ là trộm nên anh mở đèn sáng lên và chạy thẳng xuống bếp, anh đứng ngơ ngác một lát khi thấy bát đĩa mà mình với vợ nhặt, cái lớn cái nhỏ chung nhau vào cái rổ, thì bây giờ đã chồng thành ngăn nắp tử tế nhỏ ra nhỏ, lớn ra lớn gọn gàng, anh kiếm hết cả nhà dưới cũng không có một bóng hình ai, anh thấy lạnh tóc gáy nổi da gà da vịt đêm nay, miệng lẩm bẩm mình đâu đến nỗi hoa mắt đâu, khi đang bâng khuâng trong đầu.
- Úi chà! Đêm nay lòng sao nghĩ tới ma.
Anh cố đi vòng quanh nhà dưới xem thêm một lần trước khi lên ngủ, xong không có ai cả anh đi tắt đèn, đèn vừa tắt thì bỗng ở phía sau có bàn tay vỗ lên lưng anh nhè nhẹ vài cái.
- Eo ơi ! Ông bà ông vải ơi, 3 chân 8 cẳng gì không biết, khi anh chợt tỉnh lại thì anh đang đứng ở đầu ngõ hẻm, tóc tai đứng sững lên trời thân thể đầy gai ốc từ đầu ngón chân đến đầu, anh cũng không biết là mở cửa nhà hay là chạy kiểu nào tới đứng ở đây, rồi trong khi đang đứng run run lẩm cẩm ở đó thì nghe tiếng gọi lẫn tiếng cười quen quen vang vào tai, anh ơi, anh ơi, anh chạy đâu rồi, một người tóc chỉ ra tứ hướng như quả chôm chôm đang đứng trợn hai con mắt lợn luộc sợ ma, thì tiếng gọi với tiếng cười đau cả bụng của bà vợ đang tìm ông xã, khi thấy anh và đến gần thì cô nói:
- Có gì mà sợ đến nông nỗi đó em vỗ lên lưng còn chưa kịp hỏi mà anh đã chạy biến luôn, có phải thấy ma không? Vừa nói vừa cười ôm bụng. Ông xã ngó bà vợ như muốn làm bánh xèo ăn luôn, rồi cũng lắc đầu cười nói:
- Vỗ lưng anh là em?
Bà vợ vừa cười vừa gật đầu rồi hai người đi về nhà ngủ tiếp cho tới sáng. Cả một ngày dài đằng đẵng vừa làm việc vừa nghĩ chuyện xảy ra đêm qua ở nhà, cái bóng trong đêm tối đó là ai?
Thêm một ngày dài làm việc, chiều hôm nay cơm nước xong xuôi ngồi chơi hóng mát trước nhà với bao nhiêu chuyện kể chuyện cười xảy ra đêm hôm qua.
Hôm nay cô đi chợ qua cửa tiệm bán quần áo truyền thống mà cô từng mua bộ áo vàng, lần này ông chủ tiệm gọi bán rẻ cho một đôi giày cao gót, mà đang cầm ra khoe với ông xã được quá rẻ. Ông xã đang ngứa răng với chuyện vỗ lưng đêm qua còn chưa xong làm tí nữa ông xã tè ra quần hay đứng tim luôn và mất cả cái mặt anh hùng rơm nữa chứ. Hai người ngồi cười đau cả bụng rồi trôi về đêm với giấc ngủ, hiên ngoài thì lác đác hạt mưa đêm nay, như đưa tới cơn mát mẻ cho giấc ngủ được bình an, rồi cũng không tránh một giấc mơ nữa, trong mơ anh lại thấy một cô mặc áo vàng tay xách một cái rổ nhỏ với một đôi giày cao gót đến đưa cho anh rồi nói:
- Em gửi anh nè giữ cho kỹ chút em đến lấy, em gấp đi chùa.
Anh ngó xuống cái rổ thì thấy một đứa bé chưa đầy một năm tuổi.
Cô nói tiếp:
- Anh để vào trong tủ quần áo cho kỹ rồi em đến lấy.
Nghe xong anh đem cái rổ với đôi giày cao gót bỏ trong tủ quần áo. Chợt choàng giật mình, anh bước xuống nhà dưới đi vệ sinh tủm tỉm cười với giấc mơ rồi lên ngủ tiếp, vừa đặt lưng xuống giường để gọi giấc ngủ tiếp thì bà xã cũng vừa giật mình dậy với một giấc mơ mà thấy một cô em gái y hệt một cô mà thoáng thấy luôn luôn đó đến gửi một đứa bé với một đôi giày cao gót rồi đi gấp. Hai người kể cho nhau nghe chắc mình sẽ có thêm một đứa con nữa hay sao, trò chuyện một chút rồi ngủ tiếp.
Rồi ngày mới chiều hôm nay xong công việc ăn uống anh ngồi chơi ở trước nhà, vợ làm việc dẹp dọn bếp, một lát bé gái chạy ra hỏi:
- Ba khi nãy ba ngồi chơi với ai vậy, hàng xóm qua ngồi chơi à? con ở sau nhà ngó ra thấy có người ngồi chơi với ba nên con không đi ra ngoài.
Anh ôm lấy con gái và nói:
- Đâu có ai đâu con, ba ngồi hóng gió một mình mà.
Vừa nói đến đây thì bà vợ xong việc trong nhà bước ra với cùng một câu hỏi của con gái mình:
- Hàng xóm qua ngồi chơi với anh à?  
Anh im lặng một lát nói:
- Đâu có ai anh ngồi một mình mà.
Hai mẹ con nói cùng nhau:
- Có một cô ngồi quay lưng vào trong nhà ngồi bên cạnh anh chỉ chỉ chỏ chỏ tay nói chuyện, em ở trong nhà ngó ra thấy mà.
Anh ngồi lắc đầu và thở dài không biết nói sao.
Bé gái nói tiếp:
- Ba nhiều lúc ba lái xe xuống ngõ hẻm nhà mình con thấy một cô ngồi đằng sau xe ba luôn luôn đó có phải cô đó đi quá giang xe ba đi làm không? Có phải cô đó đến chơi khi nảy không?
Hai vợ chồng ngó mặt nhau đứng hình với lời nói con gái mình vì nó con nhỏ.
Nghe bé cưng kể tiếp:
- Con thấy cô đó ở bên cạnh ba luôn luôn, có lúc cô cũng chào con mà, hôm ngồi ăn phở thì cô áo vàng cũng ngồi bên cạnh ba, có lần cô đứng ở vườn rau đằng sau gần mẹ, con nghĩ là hàng xóm đến mua rau cỏ với mẹ, cũng nhiều lần cô đi lang thang trong nhà như một người mà ở chung với chúng mình hàng ngày vậy, hôm mẹ té xuống rãnh nước con thấy cô cười ở bên kia đường.
Hai vợ chồng toát mồ hôi lạnh rợn tóc gáy tại chỗ khi nghe con mình con thơ mà nói ra như vậy.
Vợ mới hỏi:
- Anh có nhớ những lời hàng xóm láng giềng hỏi chúng mình mấy ngày trước đây không hay là anh gặp ma, em cũng thấy rồi con mình nữa cũng thấy ma sao đây?
Anh nói:
- Để coi chút thời gian tới thế nào, nếu còn thấy như vậy nữa thì chúng mình đi vào chùa cúng bái.
Rồi anh quay mặt về đứa con cưng của mình và nói:
- Từ giờ đi nếu con thấy cô đó hay thấy gì là lạ thì con phải nói với ba mẹ tại chỗ nghe không con.
Nói xong đã tối rồi vào nhà chờ giấc ngủ tới. Sau khi trò chuyện nhau thì im lặng cả tuần lễ không có gì xảy ra cả trong giấc mơ nữa, cuộc sống trở về như xưa.
Rồi sáng thứ bảy trời xanh phố đẹp từ sáng sớm, con gái cưng tắm rửa thay quần áo đứng chờ ba mẹ đi dạo phố ở trước nhà, ba mẹ còn ở nhà trên thay quần áo thì bỗng nhiên có một cô đi tới và nói với cô bé:
- Là cô đến đây lấy đồ mà cô gửi trong tủ trên nhà, xin cháu dẫn cô lên lấy đồ có được không?
Cô bé trả lời:
- Ba mẹ con đang ở trên nhà cho con đi gọi đã, chờ con một chút. Cô bé chưa kịp đi thì.
Cô đó nói tiếp:
- Càng tốt nếu ba mẹ ở trên nhà thì cô lên lấy đồ có chút xíu rồi cô đi luôn không có gì mà con phải lo. Nói xong cô cất bước vào trong nhà.
Cô bé ngây thơ đi theo sau cô lên cầu thang nhà trên, trong khi ba mẹ đang mặc quần áo ngó thấy đứng sững ngơ ngác và chưa kịp hỏi gì cả, cô đó nói:
- Tôi đến lấy đồ và đi thẳng vào cái tủ quần áo, mở cửa tủ đưa hai tay vào trong tủ và ẵm ra một đứa bé chưa đầy một năm tuổi rồi quay mặt đi xuống cầu thang ra đằng trước nhà rồi biến mất dạng. Hai người đứng sát vào nhau ngó cái tủ quần áo rồi ngó theo sau cô, hai người đứng hình giữa ban ngày, khi thở dài được vài hơi thì anh ẵm con gái cưng bay xuống cầu thang với tiếng la hét thẳng vào nhà hàng xóm, cái khủng hoảng của chủ nhà và người chạy tới ầm ĩ không biết nói sao, uống hết mấy ly nước mới nói nên lời, rồi kể câu chuyện xảy ra cho hàng xóm nghe.
Bà hàng xóm mặt tái xanh khủng hồn khủng vía và nói:
- Nếu là ban đêm thì không diễn tả được, khi tủ quần áo trong phòng ngủ nhà mình lại có một đứa bé sơ sinh nằm ở trong đó từ lúc nào. Bà hàng xóm quay sang bé cưng hỏi:
- Con có thấy cô đó không??
Bé cưng trả lời:
- Dạ, con ngồi chơi ở trước nhà, cô đến nói với con: Cô đến lấy đồ mà gửi với ba mẹ con, con nghĩ là cô quen với ba mẹ, nên con nói với cô là để con lên nhà trên gọi ba mẹ xuống, cô không cho con kịp đi gọi, cô lẹ bước vào trong nhà thẳng lên cầu thang nhà trên, con chạy theo sau cô lên.
Giữa ban ngày thì tất cả mọi người cũng gọi cái bình tĩnh về được lẹ và ý kiến hàng xóm là:
- Giúp nhau nhặt bông hoa gấp và đi vào chùa ngay hôm nay bàn bạc với sư thầy rồi xin ý kiến ông thêm là làm thế nào tiếp. Hàng xóm bên này bên kia gọi nhau lui tới rợn hồn với chuyện vừa xảy ra.
Xong rủ nhau vào xem trong nhà cô, chờ cô thay quần áo truyền thống để đi vào chùa, cô đi nấu nước trà tiếp hàng xóm, anh thay quần áo xong trước xuống ngồi chơi với khách, còn vợ đang lựa chọn mặc váy áo đi chùa một bộ mua về chưa bao giờ mặc, lời an ủi trò chuyện nhau ở nhà dưới đứng hình, ai nấy đều giật mình đứng lên tại chỗ khi nghe tiếng ầm ầm, tiếng la hét và tiếng chạy của cô ở nhà trên, thấy vợ tụt xuống cầu thang bằng cái mông chứ không phải bằng chân chạy xuống, cô cũng đau cái mông không phải vừa, tóc tai chỉ lên trời chân tay run run, anh chạy lại ôm lấy vợ gấp vừa hỏi han, hàng xóm chờ nghe là chuyện gì, cô nói không nên lời:    
- Cái gư gư gương c c có ma ở trong đ đ đó... em soi gương mà trong gương lại không phải là hình em nó đáng sợ lắm.
Ông chồng cho thêm một câu:
- Nó đáng sợ giống mặt em lúc này không?
Hàng xóm thì muốn thấy cái gương còn hai vợ chồng thì chiến tranh nát cả cái vườn rau đằng sau nhà, tiếng cười hàng xóm hết ga ngập cả nhà luôn, rồi hai người với hàng xóm lên coi thì cũng chẳng thấy gì cả. Xong tất cả dẫn nhau đi chùa gấp, xong tụng niệm ông sư thầy đưa cho thêm xô nước về nhà rửa mặt, rồi ông như có gì thắc mắc và hỏi:
- Dạo này hai con hay bé nhỏ đã được đem cái gì mà là lạ hay có giá cả về giữ ở trong nhà không? Hay là có ai cho cái gì về đằng tâm linh cúng bái gì không? các con về nhà tìm kiếm coi cho kỹ nghe, theo ông thấy hình như có cái gì đó, nó là món đồ tìm được và đem ra khỏi nhà là xong chuyện, nếu có gì mà quá xá xảy ra nữa thì trở về chùa ngay lập tức hay gọi hàng xóm, đừng khủng hoảng trong nhà một mình nghe.
Trên đường về thì hỏi nhau, vẫn nghĩ không ra là ai đã mang gì về nhà trong thời gian này, rồi vừa tới trước nhà hàng xóm còn đứng đó, thì nghe tiếng la hét bực bội với tiếng rên rỉ trong nhà vang vọng ra ngoài, đứng ngơ ngác ngó mặt nhau, anh mở cửa tung ra, hàng xóm chạy vào cùng nhau ai cũng lắc đầu rợn tóc gáy, vì trước khi đi chùa thì ai cũng ở đây và đồ đạc trong nhà gọn gàng sạch sẽ, bây giờ bát đĩa ly chén rơi xuống đất nát bể, cả đồ đạc bàn ghế lung tung hết.
Hàng xóm nói tiếp:
- Có gì thì cứ gõ cửa, gọi nhau đêm hay ngày nghe, đừng có phiền lòng, chuyện đã xảy ra lâu rồi mà sao không cho ai biết vậy.
Hàng xóm ngồi chơi chút rồi ra về để cho anh chị dẹp dọn đồ nhà.
Cả ba người lấy nước trong cái xô tụng niệm từ chùa về rửa mặt cầu may xong cô lên nhà trên thay quần áo, lại thêm một tiếng hò hét ở trên nhà, anh với con gái chạy lên gấp thì lần này kịp thấy một chút hình bóng trong gương, cả ba người đứng hình với cái sợ sệt một lát, cũng gọi cái bình tĩnh được lẹ vì giữa ban ngày.
Anh nói:
- Em dẫn con xuống nhà dưới nghỉ ngơi mặc kệ váy áo em vất xuống nền anh dọn cho.
Ông xã dọn đồ nhà trên một mình rồi lần này không phải vợ anh chạy mà là anh chạy rầm rầm từ nhà trên xuống cầu thang như bay và thẳng ra vườn rau sau nhà đứng lẩm cẩm ở đó.
Vợ với con chạy theo hỏi:
- Có gì không anh? Anh thấy gì nữa thêm? Giờ anh tin em không? Em ngó lên cầu thang nhà trên em đã nổi da gà rồi sao đêm nay chúng mình lên ngủ ở nhà trên được nữa, hay xin ngủ nhờ nhà hàng xóm một đêm.
Anh trả lời:
- Giờ vẫn còn sớm mới buổi trưa, để coi đến tối mình hẵng bàn nhau thêm, giờ nên làm việc nhà mình trước đã.
Con cưng hỏi ba:
- Ba gặp ma à? Rồi ma có đẹp giống mẹ không? Ma có đem bánh trái cho con không? Tại sao nó cứ đến thăm nhà mình mà không đến thăm hàng xóm láng giềng vậy ba hay là cô ma này ưng ba có phải không?
Anh im lặng một lát mới kể chuyện xảy ra khi nãy:
- Khi anh đang cúi nhặt áo em ở nền, như có tiếng thở dài ở phía đằng sau anh rồi như có gì cuốn hút hai con mắt ngó qua cái háng mà đang cúi ấy, thấy hai chân một chút cái váy rồi anh cố gượng coi cho hết thì thấy tay cô áo vàng đưa thẳng vào đằng sau anh, bất thình lình bật đứng lên như cái lò xo lúc nào không biết như có gì đẩy cho mình chạy hú hồn hú vía luôn. Trong khi anh đang kể đó thì con gái cưng hò hét lên và chỉ tay về phía đầu cầu thang nhà trên rồi nói:    
- Kìa kìa kìa ba mẹ, cô đang đứng ở đầu cầu thang kìa!
Cô bé vừa nói vừa chạy lên cầu thang, hai vợ chồng chạy theo gọi con lại, rồi cả hai người theo con lên nhà trên thì cũng không thấy gì cả. Cô gấp bộ mặc khôi phục để vào trong tủ, rồi xuống nhà dưới dẹp dọn tiếp đồ ở bếp. Anh ra ngoài nhà ngồi như có gì thắc mắc trong lòng từ khi thấy qua cái háng rõ hình người, là cùng một cô rót nước trà hay là mình thấy luôn luôn trên đường sá, nghĩ tới ly nước trà trong mơ mà anh ngồi đứng hình lạnh cột sống giữa ban ngày, lúc đó chỉ nghĩ là vui với giấc mơ không nghĩ về đường ma quái gì cả, rồi đến cả ổ bánh mì nữa, chỉ biết ngồi nổi gai ốc lắc đầu.
Còn thêm một cái gì nữa mà anh ngồi hai tay ôm đầu, sáng nay khi đi chùa đã hiện một cái gì từ ở trong nhà rồi cả trên đường đi, mà lúc đó có hàng xóm láng giềng đi theo vừa trò chuyện vừa an ủi chọc ghẹo nhau, nên anh quên, bây giờ anh đang cố nghĩ mãi mà vẫn không ra nổi.
Vợ anh xong việc ở bếp bước ra trò chuyện và hỏi:
- Anh có gì trong lòng sao mà thấy anh ngồi im cả tiếng đồng hồ ở trước nhà chẳng nói gì cả? Em thấy rất là lạ tại sao dạo này lại có thêm một cô theo chúng mình cũng như là ở chung nhà vậy, anh nghĩ coi có ai đem cái gì về không trong thời gian này, anh nghĩ tới lời ông sư thầy nói sáng nay không??
Anh lắc đầu nói:
- Anh không thấy gì lạ lùng mà chúng mình đem về nhà cả, thôi anh đi tưới nước rau từ sớm nghỉ ngơi rồi hẵng nghĩ sau.
Sau vườn rau thì anh lại ra ngồi một mình ở trước nhà nữa, cố ngồi kiếm lại một lý do gì đó mà sáng nay mình đã quên vì quá nhiều chuyện khủng hoảng và đông người.
Vợ tắm rửa cho con và chuẩn bị bữa cơm chiều để trên bàn, lòng đầy lo lắng vì từ khi lập gia đình chưa bao giờ thấy ông xã ngồi im lìm như vậy không chọc ghẹo chỗ này thì chỗ khác gây chiến tranh thì giỏi nhất làng, lần này ông xã ngồi im lặng cả tiếng đồng hồ, đang lúc bâng khuâng đó thì nghe tiếng ông xã hét lên:
- Tôi biết rồi, tôi biết rồi, tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi! Nhảy cà đỏng cà đỏng vào trong nhà chỗ vợ con, vừa nói vừa cười, vợ với con ngạc nhiên mới hỏi:
- Anh bị ma nhập à? hay anh bị sét đánh bị tẩn tẩn mát mát gì vậy?? Anh hiểu gì, anh biết gì thêm thử nói cho em với con nghe coi đang khủng hồn khủng vía nè.
Vợ chạy đi rót nước trà cho anh rồi ngồi xuống trò chuyện, vợ đang hồi hộp muốn nghe cầu cho kiếm được lý do để gia đình trở về bình an như xưa. Anh ngồi xuống vỗ đầu con, thơm con một miếng với bà xã một miếng rồi bắt đầu kể:
- Sáng khi hàng xóm láng giềng đầy nhà mình đó, anh ngó vào trong nhà không được chú ý thấy em mặc đồ truyền thống, nó xảy ra với anh 2-3 lần cả trên đường đi chùa nữa, anh nghĩ là anh hoa mắt, anh thấy khuôn mặt đó không phải là em mà là cô áo vàng, trên đường đi chùa có hàng xóm trò chuyện nên anh quên luôn, cả trong mơ mà mình mơ giống nhau có một cô gửi đứa bé trong tủ quần áo, anh ngồi mãi mới nghĩ ra khi thấy em mặc bộ đồ này, từ ngày em mua về là đêm anh uống nước trà nóng trong mơ.
Vừa nói đến đây thì tất cả im lặng ngó mặt nhau khi nghe có tiếng gì ở nhà trên nữa, cả 3 người bước lên cầu thang nhà trên chậm chậm, tiếng vẫn không ngừng cứ tiếp tục lủng củng như người lục lậy cái gì, 3 người lên trên nhà và đi thẳng vào nơi có tiếng thì nó ở trong tủ quần áo, hai người nén thở dài, anh đưa tay mở bật cửa tủ mạnh ngó vào thì bà vợ giật mình vì khi mình đem quần áo lên cất vào trong tủ thì đã xếp tử tế thành chồng, nhưng bây giờ như người vò nhàu váy với áo vào nhau một đống, cô vợ đứng lắc đầu một lát, rồi hai vợ chồng đem bộ quần áo với đôi giày gói lại, mang xuống nhà dưới và đem ra để ngoài nhà ngay lập tức coi ra sao, rồi coi đêm nay thế nào, hai vợ chồng ngó nhau mừng như trong lòng có thêm một năng lực can đảm gì không biết, chắp tay lễ cầu xin cho đời sống trở về bình an như xưa.
Ông xã nói:
- Chúng mình không sai gì đâu, chưa bao giờ thấy em mặc bộ này và khi thấy em mặc nó vào sáng nay là đúng với cô áo vàng đó luôn.
Bữa cơm chiều nay rất là vui, lo cho con học hành tiếp theo với bóng đêm đang chờ.
Từng phút giây hồi hộp trong đêm nay, một ngày hoang mang lo sợ, thắc mắc mệt mỏi rồi cũng chìm vào trong giấc ngủ sớm đêm, khi đến nửa đêm bà vợ tỉnh giấc trước, khẽ khẽ gọi anh dậy, hai người ngồi nắm tay nhau im lặng theo dõi nghe tiếng khóc và nức nở ở bên ngoài nhà nơi bộ quần áo cất ở đó, rồi hai người vừa sợ vừa nhè nhẹ bước xuống cầu thang đứng im ngó ra phía tiếng, chứ không đến gần cửa trước, tiếng khóc lóc nức nở với tiếng bé nhi èo ẹt, hai người ngó vòng quanh như tất cả vẫn bình an, mặc kệ chuyện ở ngoài nhà rồi lên tiếp giấc ngủ cho tới sáng.
Sáng ra anh nói với bà xã:
- Anh phải đi làm từ sớm, sau đưa con đi học thì em kể chuyện đêm qua và bàn với hàng xóm, lấy bộ quần áo đi trả lại tiệm em mua hay tặng vào chùa thì tùy em, miễn là đem ra khỏi nhà mình.
Bà xã gói bộ quần áo với đôi giày đàng hoàng đưa con đi học về ghé tiệm mà mình mua tặng lại cho chủ tiệm, ông chủ tiệm ngó thấy bộ quần áo với đôi giày.
Ông nói:
- Trước kia tôi không hiểu, cho đến cô mua ra khỏi tiệm tôi mới biết là nó có linh hồn đi theo bộ đồ này, trong đêm chưa bao giờ có cái an tĩnh, như có người ở chung nhà với mình từng đêm nghe tiếng chân, tiếng cười, tiếng khóc, đến nỗi bà xã tôi cũng ở không được cứ đêm về như chuyện rùng rợn đang đón chờ từng đêm vậy, cúng bái đủ mọi đường cũng không xong được, rồi khi cô mua ra khỏi tiệm thì từ đó im lặng tới hôm nay, sau khi bán tôi mới hiểu là bộ quần áo này là của một người có mang thai chết còn chưa được mặc thì em cô túng tiền mới đem bán rẻ vào đây, tôi hiểu hoàn cảnh đã xảy ra nên tôi đền tiền lại cho cô, rồi tôi cũng mang nó gửi về cho gia đình bà con cô mang thai đó.
Cô nói:
- Cháu không lấy tiền trả lại đâu, chỉ cầu cho linh hồn ở trong bộ quần áo này được bình an, và gia đình cháu cũng trở về bình an như trước kia là đủ rồi.
Nói xong cô chắp tay lễ ông chủ tiệm rồi ra về với tiếng cười êm ấm, trong lòng như nhấc ra một gánh nặng gì không biết, thấy nhẹ tênh cả người.
Trên đường ngõ hẻm về nhà thì hàng xóm đều lo lắng chờ nghe tin, vì hôm qua chuyện rùng rợn tóc gáy xảy ra giữa ban ngày, còn hôm nay ai cũng mong cho có gì không tốt đẹp hơn ngày qua. Một lát thì bóng cô xuất hiện đầu ngõ hẻm về nhà, hàng xóm thấy mặt cô rất tươi, mỉm cười từ xa, xong cô ghé hàng xóm cả tiếng đồng hồ với chuyện kể, ai cũng rất ngạc nhiên với bộ quần áo mà xảy ra chuyện đến thế, tiếp với câu chúc may mắn cho nhau ầm ĩ luôn.
Khi chiều cô nói với ông xã:
- Hoàn cảnh ông chủ tiệm cũng giống như gia đình mình khi còn giữ cái bộ quần áo này trong tiệm, làm cúng bái gì cũng không xong rồi đến ngày em mua nó về thì tiệm mới bình yên được.
Ông xã nói:
- Anh ngó thấy ly nước trà ma rót trong đêm mà khủng hồn khủng vía luôn sao anh lại uống nó xuống bụng được ta, lần này em mua ma đàn bà con gái về nhà, lần sau em rinh ngay con quỷ về nghe, nó mới vui hơn đây đó cưng, rồi lại chiến tranh nữa mới tới bữa cơm chiều.
Tôi ngồi nghe ông già kể chuyện này xong mà cười hết ga luôn.  

  
                                            Chuyện Bộ quần áo
                    Bounthanh Sirimoungkhoune


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 253, 254, 255

3 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 153, 154, 155

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

12 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Sự mềm mại dưới quân trang - Chiết Chỉ Mã Nghị

1 ... 34, 35, 36



đêmcôđơn: bởi vì nó đã bị ad xóa khỏi dd rồi.
Kim chi chay: Cho e hỏi tại sao lại ko xem được lits truyện sắc ak????
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa 2
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: nothing
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 243 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôrêmon 2
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 289 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
akiaki2325: TR NGƯỜI XA LẠ THÂN QUEN NHÀ MÌNH HOÀN RỒI XIN VÔ LÍT TR HOÀN NHA CHỦ PIC
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 264 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 200 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 269 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 469 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 214 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Đào Sindy: Chỗ đang sáng tác đó bạn :))
Ngakhoi236: Em muôn doc truyen mới của dien đan e vô đâu ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 226 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 599 điểm để mua Hamster lêu lêu
Xi Hoàng: Hello
Shop - Đấu giá: thuonglu vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 454 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún lúc lắc 2
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 201 điểm để mua Cún ăn kẹo
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ shopping
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ăn chocolate
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 560 điểm để mua Ngọc xanh biển

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.