Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Nhiếp Chính Vương - Tự Tự Cẩm

 
Có bài mới 09.07.2021, 07:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6404
Được thanks: 17067 lần
Điểm: 15.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhiếp Chính Vương - Tự Tự Cẩm - Điểm: 10
“Mộng tiêu tương”

3 –

Mùa đông sang vội quá.

Đến cửa hiệu Trần gia, chủ quán đang tất bật bày hàng, điểm tâm mới ra lò còn đang bốc khói nghi ngút, trông rất chi là ngon mắt.

Ngoài cửa tiệm bu đầy trẻ con, đứa nào đứa nấy thèm rỏ cả dãi, lại bị lão chủ đuổi chạy té khói vì sợ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn.

Bản Vương đi tới, ném cho lão một thỏi bạc mà rằng: “Lấy cho ta mỗi loại một phần, không cần thối lại, xem lũ trẻ thích ăn gì thì lấy cho chúng.”


“Vâng vâng có ngay.” – lão hăm hở nhận bạc, rồi vẫy tay với đám choai choai, hô lên: “Có vị tiên sinh tốt bụng mua cho chúng bây ăn này, còn không mau đến cảm ơn ngài đây đi.”

Lũ trẻ nghe thấy vậy thì lao vèo đến, lấy tay chà chà bụi bặm trên mặt, nhao nhao với ta rằng: “Cám ơn đại thúc ạ.”

Bản Vương cười, “Không có chi, mấy miếng bánh thôi.”

Đưa điểm tâm đã gói kĩ càng cho Diêu Thư Vân, Bản Vương hỏi hắn: “Sao, có đi ‘Lưu Thủy Nhân gia’ ăn cá nữa không?”

“Có chứ, đi thôi.” – Diêu Thư Vân hớn hở có người chủ chi, đang định đi lại phát hiện lũ trẻ con đi theo mình, hắn dừng lại, quay ra nghiêm mặt hỏi: “Mấy đứa theo làm gì?”

Giọng điệu có bảy phần đe dọa, ba phần cảnh cáo, làm đám trẻ chết sững tại chỗ, không dám ho he.

Cái gã Diêu Thư Vân này trông thì cợt nhả vậy chứ chung quy vẫn thuộc Hình bộ, cả ngày đứng trong chốn tù đầy, tra tấn khổ hình, trên thân cũng tự khắc lây dính ba phần tàn độc.

Mà kể ra, từ trước hắn đã chả phải hạng thiện lương, tính tình lại xảo quyệt, cả đám quan già lõi còn chả coi ra gì, huống chi là mấy thằng ranh con.

Còn lũ trẻ, tuy đứng như trời trồng ra đó nhưng vẫn không chịu tản đi, đứa nào cũng mặc mỗi manh áo tả tơi, vá chằng vá đụp, nước mũi tèm lem vì lạnh, đưa tay quệt đi, dính thành vệt cả ra mặt.

Để ý kĩ thì chúng đều là những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Bản Vương móc mấy miếng bạc vụn đưa cho chúng, “Cầm lấy.”

Lũ trẻ lại hớn hở đón nhận, song vẫn ỳ chân tại chỗ, rồi một đứa tương đối lớn tuổi, mặt mày sảng sủa trong cả lũ, chạy lên nói với ta: “Đại thúc, chúng con đều là cô nhi, năm trước có bệnh dịch, người trong thôn chết cả rồi, chỉ còn mấy đứa lang thang đầu đường xó chợ, không nơi nương tựa, nếu quý phủ đại thúc thiếu người, ngài xem có thể nhận tụi con không? Đừng thấy tụi con nhỏ, tụi con khỏe lắm á, đun nước, nấu cơm, bổ củi, quét nhà, gì cũng làm được. Chỉ cần cho tụi con chỗ chắn gió che mưa, một phần cơm là được.”

Thằng bé vừa nói, lũ trẻ đều đồng thanh hưởng ứng, “Đúng đó đại thúc, xin ngài rủ lòng thương.”

Bản Vương nhíu mày, nhìn đứa bé đi đầu kia.

Tuy tuổi không lớn lắm, nhưng mồm miệng lại rất lanh lợi. Tiếc rằng, Bản Vương tùy hứng hành thiện, nhưng không phải hạng tốt lành.

Bản Vương cần lũ choai choai này làm gì. Hộ vệ canh cửa đã đủ, nha hoàn đầy tớ cũng không thừa.

Thấy ta không đồng ý, thằng bé biết lui, kéo một cô bé duy nhất trong cả đám đẩy lên trước mặt ta, “Đại thúc, không được thì thôi vậy, con trai tụi con da dày thịt béo, không chết cóng được, nhưng tiểu tỷ tỷ của con đây là con gái, yếu ớt hơn. Mong ngài thương xót nhận nàng với ạ.”

“Nghe” nó nói vậy, Bản Vương mới nhìn cô bé kia. Mặt trái xoan, mày lá liễu, mặt mũi nứt nẻ vì lạnh, nhưng không che được đôi mắt sáng rất đẹp.

Tuổi chừng mười ba, mười bốn, hãy còn non tơ, đến khi trưởng thành ắt sẽ thành một mỹ nhân sắc nước.

Đến khi ấy, lang thang giữa chốn vàng thau, lẫn lộn trong đám lưu manh du côn quả là không ổn.

Nghĩ vậy, Bản Vương liền gật đầu, “Thôi được rồi, ta dẫn nàng về.”

Thằng bé mừng rỡ, cảm ơn ta rối rít, “Cảm ơn đại thúc, con biết ngài là người tốt mà.”

Bản Vương bật cười, đây là lần đầu tiên có người bảo ta là người tốt.

Ta lại đánh giá thằng bé mấy lần, tuổi tuy nhỏ, nhưng làm việc cẩn thận và chắc chắn, khá lắm.

“Ngươi tên gì?” – Bản Vương hỏi.

Thằng bé gãi đầu, đáp rằng: “Trong nhà tiểu nhân xếp thứ chín, cha mẹ gọi luôn là Tiểu Cửu.”

Thứ chín à. Thật giống thằng cháu của Bản Vương.

Yến Cửu cũng đứng thứ chín trong số các Hoàng Tử, nên gọi là Yến Cửu.

Chẳng qua, đứa bé kia đạp mọi chông gai, dùng đủ thủ đoạn mưu mô diệt trừ hết đám ca ca của mình để ngồi lên ngôi vị Hoàng Đế. Chỉ duy có Tứ Hoàng tử là được nó phái đến biên cương buốt giá trấn thủ.

Thằng bé Tiểu Cửu này, có lẽ cũng trốn chạy từ vùng bệnh dịch ra, chỉ còn mình nó.

Ta xoay người chực đi, Tiểu Cửu lại đuổi với, đưa cho ta một miếng ngọc, “Đại thúc, tặng ngài.”

Bản Vương nhìn miếng ngọc, chế tác thô sơ, không nhận ra là khắc khỉ hay chó, chỉ được cái trơn nhẵn, trắng noãn không tỳ vết, là một miếng ngọc Dương Chi thượng hạng.

Bản Vương trả miếng ngọc cho nó, “Để dành lấy, mai sau gặp người tinh mắt thì đem bán, đủ sống một thời gian.”

“Mẹ ta nói không thể nhận không ơn huệ của người khác, hôm nay đại thúc cho cái ăn, lại cho tiền, nên ngài nhận miếng ngọc này đi.” – nói rồi, nó nhìn sang tiểu cô nương bên cạnh ta, tiếp rằng: “Sau này làm phiền đại thúc quan tâm tiểu tỷ tỷ. Cả quãng đường chạy nạn, nhờ có nàng đi cầm cố rất nhiều châu báu mẹ nàng để lại, chúng ta mới sống sót được đến ngày hôm nay.”

Hoạn nạn có nhau, chúng đều là những đứa trẻ tốt.

Bản Vương gật đầu, “Yên tâm, đã vào Vương phủ của ta, nàng sẽ không phải chịu uất ức.”

“Vương phủ?” – Tiểu Cửu giật mình, “Không biết ngài là — vị Vương gia nào?”

Bản Vương phẩy tay áo thêu chỉ vàng, thản nhiên bảo: “Tương Vương, Nhạc Sơ.”

Tiểu Cửu:…

Ánh mắt nó nhìn ta, nhoắng cái đã tệ hẳn.

Bản Vương nhét miếng ngọc vào lòng, dẫn tiểu cô nương đang đỏ lên vì lạnh, rồi cả Diêu Thư Vân, đi về phía ‘Lưu Thủy Nhân gia’.

Trên đường, Diêu Thư Vân nhìn tiểu cô nương từ đầu đến chân, làm khuôn mặt người ta đang đỏ cũng biến thành tím như gan heo, sau đó mới ra kết luận, “Thì ra Vương gia thích kiểu này.”

Bản Vương còn đang không hiểu đầu cua tai nheo, đã thấy hắn tự thêm thắt, “Nhưng ra tay với con nít, vẫn thật là cầm thú.”

Và thế, sắc mặt cô nương ta càng thêm trắng bệch.

*

Cơm nước xong xuôi, ra khỏi ‘Lưu Thủy Nhân gia’, chỉ thấy trước mắt lất phất bay, trời đổ tuyết.

Trận tuyết đầu mùa năm nay đến sớm hơn mọi khi.

Bản Vương kéo áo khoác, chùm mũ, rồi vung tay áo choàng cho tiểu cô nương, nói với nàng: “Đi thôi, nơi này cách Vương phủ không xa.”

Rõ là nàng ta thoáng hoảng hốt, dịch chân tránh né, dè dặt nói rằng: “Thảo dân không dám làm phiền Vương gia, chỉ chút tuyết thôi, không sao ạ.”

Nàng đã có lời, Bản Vương cũng không ép, dẫm lên màn tuyết trắng xóa, đi về hướng Vương phủ, tới trước cửa thì vẫy tay với Diêu Thư Vân, “Nợ ngươi chân giò hầm tương, hôm khác mời vậy.”

“Nhớ đấy.” – hắn toét cười, bung quạt, quạt phành phạch mấy cái giữa trời đông rét buốt cho có tý gọi là phong lưu, rồi cầm quạt lủi thủi về phủ…

Bản Vương liếc cái cổng Diêu phủ nhà hắn, trông còn hoành tráng hơn Vương phủ của ta.

Tiểu tử đó rất chú trọng chất lượng cuộc sống, biết hưởng thụ, gì cũng phải tốt phải đẹp, thí dụ như hai chữ “Diêu phủ” kia, cũng phải dùng gỗ lim tơ vàng tốt nhất, lại đòi Bản Vương ngoáy bút cho, sau đó sai người khắc lên.

So với Diêu phủ nhà hắn, Vương phủ của ta nghèo nàn hơn hẳn.

Bước qua cửa là bắt gặp lèo tèo vài ba nhà thủy tạ, đình đài giản đơn, hoa thì không ít loại, nhưng cũng chỉ là mấy loại lan trúc thông thường, gió bắc vừa ào qua là đã bị vùi dập tả tơi, không còn nhìn ra hình thù nguyên sơ nữa.

Vào tới trong sân, Bản Vương bắt gặp quản gia Lý Trung, thế là đưa tiểu cô nương đi theo nãy giờ cho lão, dặn dò: “Đây là nha đầu mới vào phủ, bố trí cho nàng mấy việc lặt vặt, tiện thế sắp xếp chỗ ăn ở.” – đoạn ta quay ra hỏi nàng, “Ngươi tên gì?”

Rốt cuộc cô gái cũng hoàn hồn, khép nép trả lời, “Dạ, nô tì là Tô Dung.”

Học nhanh ra phết, Bản Vương rất là hài lòng, dặn thêm Lý Trung: “Nàng còn nhỏ tuổi, bố trí công việc nhẹ nhàng thôi. Còn nữa, lấy thuốc mỡ cho nàng bôi, da dẻ nẻ toác để lại sẹo mất.”

“Nô tài hiểu.” – Lý Trung khom người nhận lệnh.

Bản Vương vừa định về phòng lại bị lão ta kéo lại, chỉ thấy lão bảo: “Vương gia, Hoàng Thượng tới quý phủ.”

Bản Vương giật mình, “Đến bao giờ.”

“Cũng vừa mới.” – lão nói: “Vừa đến được một lúc, thấy Vương gia không có nhà cũng không sai người đi tìm, giờ đang thưởng tuyết trong đình nghỉ chân, không có ai hầu hạ.”

Bản Vương nhíu mày. Tuyết dày hạt, gió thì rét buốt thế này, chạy ra đình làm cái gì không biết?

Bản Vương vội vã chạy đi tìm, bước qua từng phiến đá xanh lầy lội, băng qua hàng trúc xanh rì lặng yên, lật đật chạy đến bên hồ.

Chỉ thấy Yến Cửu đang đứng trong đình giữa hồ, trân trân nhìn tuyết rơi lả tả trên mặt nước, như đang trầm tư điều gì đó.

Nó khoác chiếc áo lông cáo trắng muốt dày dặn, lẳng lặng đứng đó, như sắp hòa mình vào tuyết trời, trong trẻo, nhưng lạnh lùng và cô đơn.

Rồi nó nhìn thấy ta, trên khuôn mặt lạnh lùng ấy nhoẻn lên một nụ cười ấm áp.

Hệt như gió xuân tháng ba, lướt qua có thể khiến muôn hoa đua nở.

Đôi mắt ấy vẫn tuyệt đẹp thế, sóng sánh trong veo, như chân tình rồi lại đa tình.

Nó nhìn ngươi, làm ngươi có một loại ảo giác rằng.

Như thể, nó yêu ngươi.

Thằng gấu con. Bản Vương thầm mắng một tiếng.

Đang lúc thời tiết quái thai này không ngoan ngoãn ở trong phòng cho ấm đi, còn chạy ra đây ra vẻ đa tình cái quần què gì chứ!

Ta đây vừa định chạy qua đã thấy nó ra khỏi đình, đi về phía này, bước đi chậm rãi, tay áo phất phơ, rất chi là phong độ.

Chẳng qua cây cầu giữa hồ quá trơn, sơ sảy trượt chân cái đã lăn cái tùm vào trong nước, hệt như con gấu ngốc ngếch, sau một hồi giãy đạp không ăn thua, thế là chìm lỉm.

Bộ y phục lông cáo gặp nước càng ướt nhẹp, ngay cả bọt khí cũng không thấy nổi lên.

Bản Vương:…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.07.2021, 07:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6404
Được thanks: 17067 lần
Điểm: 15.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhiếp Chính Vương - Tự Tự Cẩm - Điểm: 10
“Mộng tiêu tương”

4 –

Xung quanh chẳng có ma nào, Bản Vương đành phải cởi áo phi xuống hồ.

Thằng cháu ngốc của Bản Vương mặc chi cho lắm áo, lông cáo gặp nước nặng như cùm, Bản Vương tốn sức chín trâu hai hổ mới vớt được nó lên, đến bờ chỉ thấy nó lạnh đến run cầm cập, mặt mũi tái xanh.

Bản Vương vội lấy áo khoác bên bờ bọc kín lại, ôm chạy về phòng, tay quen lột trần nó ra, nhét vào chăn.


Yến Cửu không kịp phản kháng, chỉ run rẩy trợn tròn mắt lườm ta, nghiến răng nghiến lợi hăm dọa: “Trẫm, Trẫm, Trẫm, trở về, nhất định, sẽ, trị, trị ngươi tội phạm, phạm thượng.”

“Ừ ừ.” – Bản Vương gật đầu lấy lệ, mở to lò sưởi trong phòng, sau đó sai người đi đun nước cho Bản Vương và Yến Cửu ngâm người tắm rửa.

Tuy Bản Vương không cảm thấy gì thật đấy, nhưng để người bị nhiễm lạnh kiểu gì cũng ốm ra.

Đổi bộ quần áo ướt sũng trên người, Bản Vương liếc Yến Cửu đang chui rúc trong chăn, lấy tấm khăn, ra lau tóc cho nó.

Lần này thì nó ngoan ngoãn gối lên đùi Bản Vương, nghển cổ, thoải mái hưởng thụ Bản Vương hầu hạ.

Bản Vương vừa tức vừa buồn cười, hỏi nó: “Trời lạnh thế mà chạy ra hồ làm gì?”

“Hiếm khi mới có trận tuyết rơi, Trẫm đi ra ngắm cảnh.” – nói rồi lại tức giận, không biết trút vào đâu thế là đổ hết lên cái cầu, “Hoàng thúc, đập cái cầu kia đi, cầu gì mà chẳng có lan can bảo vệ, nguy hiểm chết.”

Đã là ý chỉ của Thánh Thượng, Bản Vương nào dám cãi lời, chỉ đành gật đầu, đồng ý “Ừ”.

Nó im lặng một chốc, thấy mình nổi giận thật vô cớ, thế là giả đò ho khù khụ mấy cái, sửa lại: “Thôi, Trẫm nói vậy thôi, dù gì cũng bắc mấy chục năm rồi, trước kia Trẫm còn hay chạy chơi trên đấy, có chút kỷ niệm, giữ lại đi.”

Ta vẫn “Ừ ừ” đồng ý theo nó.

Thế rồi chả hiểu sao nó đùng đùng nổi giận, người ngoáy như con đông tây, nói rằng: “Ừ ừ ừ, cái gì cũng ừ? Nếu Hoàng thúc không thích thì cứ nói. Từ bao giờ giữa chúng ta lại khách sáo thế?”

Bản Vương nhức đầu, nói gì nghe nấy cũng sai hở?

Lúc Bản Vương tăm tắp nghe theo thì có kẻ mắng nhiếc Bản Vương rẻ rúng Hoàng quyền, không coi Hoàng Đế ra gì, đến lúc trái lệnh thì lại nói ta được đằng chân lân đằng đầu.

Kiểu gì cũng bắt bẻ được.

Yến Cửu thấy ta không nói gì lại nhăn nhó ngoáy ngó người, hung hăng ghì đầu lên đùi ta, vì ngoạy ngọ liên tục mà chăn trượt xuống, để lộ ra bờ ngực trắng phau, trông còn mịn màng hơn cả gấm Vân Nam thượng hạng.

Làm Bản Vương bỗng nhớ đến lời Diêu Thư Vân mời mọc vừa ban sáng. Rằng đàn ông, không phải dạng vai u bắp thịt, râu tóc xồm xoàm, nếu làm về nghề trăng hoa đương nhiên là thân hình thon thả, da dẻ nõn nà.

Thật chứ, trần đời còn ai có thể sánh được với làn da mịn màng trơn láng bằng tiểu Hoàng Đế sống trong ngọc ngà nhung lụa đây.

Bản Vương mới bần thần, ánh mắt cũng quên cả kiêng kị.

Yến Cửu nằm trên đùi ta, tơ hơ để cả bờ ngực lõa lồ, đôi môi hồng đào nhoẻn lên, như cười như không hỏi ta rằng: “Hoàng Thúc, ngài đang nhìn gì đấy?”

“Không gì cả.” – Bản Vương đảo mắt về, nghiêm chỉnh đắp chăn cho nó.

Yến Cửu sượng mặt, tức thì lại nổi cơn giận dỗi, cuốn chăn, chui vào góc giường.

Thằng bé thay đổi cứ như thời tiết, làm Bản Vương cũng không hiểu ra làm sao.

Tục ngữ có câu “Trời tháng sáu và trẻ con là thay đổi thất thường”, ấy thế mà thằng cháu ta đã tròn mười lăm, vậy mà tính tình vẫn thật khó đoán.

Lại có câu, gần Vua như gần cọp, đúng là khổ không để đâu cho hết.

Tự dưng thấy thật tẻ nhạt, Bản Vương lấy miếng ngọc Dương Chi mà Tiểu Cửu tặng cho, quan sát một lúc rồi lấy đao tỉ mỉ đục khoét.

Từ một miếng ngọc chả hình thù trở thành một miếng ngọc dẹt hẳn hoi, Bản Vương thổi hết vụn ngọc, khắc hoa văn.

Mấy khóm xương bồ dần hé nở, từ từ lộ ra những chi tiết ban đầu cho miếng ngọc.

Bản Vương đang định khắc hai chữ “Tử Nhiên” vào mặt sau thì Yến Cửu lại trở mình, cuộn chăn bò lại, hỏi: “Trẫm chỉ biết nghìn vàng khó cầu được tranh chữ của Hoàng Thúc, không ngờ Hoàng Thúc điêu khắc cũng cao siêu thế.”

“Hoàng Thượng chê cười rồi.” – Bản Vương chà nhẹ miếng ngọc bích, nói: “Chút tài lẻ thôi.”

“Thật không?” – chừng như Yến Cửu rất lấy làm thích thú, đôi mắt phượng hấp háy đầy mong chờ, “Không biết Hoàng Thúc khắc để mình dùng, hay đem tặng ai?”

“Tặng Thư Vân.” – Bản Vương cười, “Mấy hôm trước hắn tìm cho ta một miếng huyết ngọc, miếng ngọc này là để đáp lễ.”

“Vậy à…” – thế rồi chả hiểu sao nó lại dỗi, xoay người chui vào lại góc giường.

Bản Vương: …

Đây là cớ làm sao?

Rốt cuộc là muốn ta sống sao?

Ngọc bội chưa khắc xong đã thấy nô tài bê hai chiếc thùng gỗ lớn, bẩm báo: “Vương gia, nước đã chuẩn bị xong rồi.”

“Ừ, các ngươi lui xuống đi.” – Bản Vương cất miếng ngọc, liếc nhìn Yến Cửu đang cuộn tròn trên giường, gọi nó: “Hoàng Thượng, dậy ngâm người xua lạnh đi nào.”

Yến Cửu rúc sâu vào trong chăn, không buồn nhúc nhích.

Cực chẳng đã, Bản Vương lại phải phạm thượng, mò vào ổ chăn kéo người, bế thẳng vào thùng nước.

Nãy vô tâm cũng chả để ý nhiều. Giờ nhìn vào bồn nước mới thấy cả người Yến Cửu trắng ngần như thoa phấn, mịn màng không tỳ vết, ngay cả ‘Tiểu thái tử’ rung rinh trong nước cũng xinh xắn và thanh tú hơn người thường.

Ta đây chỉ nhìn bâng quơ vậy chứ nào có tâm tư dâm dục nào, vậy mà chả hiểu sao con gấu con ấy lại đỏ bừng cả mặt mũi, hằm hằm lườm ta, gắt gỏng: “Nhìn cái gì thế hả? Cẩn thận Trẫm trị ngươi tội bất kính!”

Vâng vâng, Bản Vương cũng không thiếu cái đó nhé, không nhìn thì thôi.

Ta xoay người, cởi quần áo, vắt đại sang một bên, rồi nhấc chân bước vào thùng.

Ngoái đầu lại chỉ thấy Yến Cửu vội vã chuyển mắt không dám nhìn Bản Vương, y chóc kiểu có tật giật mình.

Bản Vương đây lại không ngại cho nó nhìn thêm mấy bận.

Nhờ chăm chỉ luyện võ, da dày thịt béo, trừ tay với bụng hơi có thịt ra còn lại chả có gì đáng xem.

Cho nó nhìn cũng chả mất miếng thịt nào.

Yến Cửu thì dường như rất hâm mộ, mong mỏi nhìn ta bảo rằng: “Hoàng Thúc sức dài vai rộng, tay chân thon dài, dáng người thật đẹp. Chả bù cho Trẫm, cũng muốn tập võ lắm mà xương cốt không hợp, mấy năm trước lại trúng độc, nằm liệt giường nửa năm mãi mới qua khỏi, nhưng cũng không được như trước kia, mới đứng trung bình tấn đã thở không ra hơi.”

Bản Vương trông khuôn mặt nó bị nước nóng hun hồng hào, bật cười, “Hoàng Thượng là Vua một nước, lấy mưu trí trị vì thiên hạ, mấy thứ võ vẽ này để phần cho hạng võ phu là được rồi.”

Nó nhéo nhéo cánh tay trắng nõn mềm mại của mình rồi bĩu môi, chìm sâu vào trong bồn, tóc tản ra la đà trên mặt nước, hệt như gấm đen hảo hạng.

Khuôn mặt nó nhuốm một lớp hơi nước li ti, giữa làn khói nhờ nhờ chừng như thêm mấy phần sầu não.

Bản Vương cách nó hai tấm ván, mặt đối mặt, nhất thời im lặng chẳng ai nói gì.

Bản Vương khép hờ mắt nghỉ ngơi, đến khi nhìn lại đã thấy mặt nó đỏ lựng, ánh mắt lờ đờ, cả người gật gà gật gù, rồi đột nhiên chìm nghỉm vào trong bồn.

Bản Vương hoảng hốt, nhảy vội ra khỏi bồn, áo cũng chưa kịp mặc, chạy ra mò nó lên.

Chỉ thấy Yến Cửu híp mắt, cả người nhũn như bùn, mềm oặt dựa vào lòng Bản Vương, thều thào, “Trẫm, hình như bị sốt rồi.”

Bản Vương vội vàng sờ trán nó, rồi chợt nhớ ra ta làm gì có xúc giác mà nhận ra nóng hay lạnh, thế là lau người cho nó, vùi vào trong chăn, sau đó khoác áo, cho người đi mời đại phu.

Ba năm trước, Yến Cửu bị Ngũ Hoàng Tử đầu độc, may thoát chết trở về, nhưng từ đó tạo thành gốc bệnh không dứt. Chỉ cần khó chịu thôi là sẽ phát bệnh như núi đổ, nằm bẹp trên giường không dậy nổi.

Lúc trưa cũng thế, nó nằm ngủ trên giường mà mặt mày nhăn nhó, trông đã biết là rất khó chịu.

Giờ đã sẩm tối, đại phu có tới bắt mạch hỏi han, kiểm tra đủ kiểu mới bốc thuốc, chỉ bảo là cảm lạnh thông thường, không có gì đáng lo.

Vậy nhưng Yến Cửu uống thuốc rồi mà chẳng thấy đỡ, đến nửa đêm thì sốt bừng bừng, không làm sao được Bản Vương đành sai người vào cung, khiêng đám ngự y đến đây.

Lại kiểm tra hỏi han, bốc thuốc uống thuốc các kiểu, lê thê đến ngày hôm sau, Yến Cửu vẫn không có gì biến chuyển, làm người đứng ngoài cũng lo lắng thay.

Ở trong cung, Yến Cửu lúc nào cũng là đối tượng được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, trời lạnh mặc thêm áo, trời nóng vội giảm nhiệt, đi đường cũng có người chạy trước dọn sạch đá, chỉ sợ ngã thôi cũng nguy hiểm đến tính mạng.

Tóm lại là nâng như nâng trứng, hứng như hứng bông, làm nó càng thêm yết ớt.

Chỉ nhiễm lạnh chút xíu đã đổ bệnh.

Cả một đám người bó tay, ngoài cửa Tô Dung bỗng xin vào, nói là có học y thuật, cả gan muốn xem bệnh cho Hoàng Đế.

Nàng ta mới chân ướt chân ráo đến quý phủ đã muốn tranh công, Bản Vương chưa tra ra thân phận nàng, không muốn cho vào. Nhưng đến giữa trưa, Yến Cửu vẫn mê man sốt, Bản Vương buộc lòng phải cho nàng vào thử.

Vừa thấy Yến Cửu, nàng đã đăm chiêu một lúc lâu.

Tô Dung ra dáng đại phu đặt tay lên cổ tay Yến Cửu, nheo mắt nghe mạch, lại kiểm tra mắt và lưỡi rồi mới nói: “Hoàng Thượng quá yếu, dường như có liên quan đến gốc bệnh nhiều năm trước.” – rồi đứng dậy, “Vương gia, nô tì muốn mượn ngài giấy bút để viết phương thuốc.”

Bản Vương sai người mang giấy bút đến, nhìn nàng cặm cụi viết ra từng loại một, nét chữ mảnh dẻ, hai tiền rễ sắn, hai tiền quế, một tiền cam thảo, hai tiền cúc tây, hai tiền bạch thược…

Vừa đề bút đã viết liền tù tì, nghe chừng thường xuyên kê đơn thuốc.

Viết xong, Tô Dung thổi khô mực, đưa cho thái y để họ xem trước.

Mấy vị thái y ban đầu còn ra vẻ khinh khỉnh, nhưng cầm phương thuốc ngâm cứu một lúc đã biến sắc, vẻ mặt nghiêm túc, thảo luận với nhau một hồi mới lũ lượt quỳ xuống, mồ hôi đầm đìa, “Hạ quan vô dụng, tự phụ đọc nhiều sách y học, chữa được nhiều bệnh nan y, không ngờ hôm nay lại thua kém một cô nương, thật là hổ thẹn.”

Bản Vương còn hỏi lại cho chắc, “Ý các ngươi nói là phương thuốc này chữa được?”

“Vâng! Quả là thần kì!” – mấy người vỗ tay, mặt mày hồ hởi.

Nếu đã vậy Bản Vương cũng không dám chậm trễ, sai người đi bốc thuốc, sắc theo.

Sau khi cho tất cả ra ngoài, Bản Vương nhìn về phía Tô Dung, hỏi: “Cô nương, Bản Vương thấy nét bút của ngươi thanh nhã gọn gàng, như đã viết nhiều năm. Ngươi không phải con của thường dân phải không? Còn học y thuật nữa?”

Nàng khom người trả lời, “Bẩm chủ nhân, gia đình nô tì vốn mở y quán, cũng có chút danh tiếng trong địa phương. Từ nhỏ nô tì đã theo cha, mưa dầm thấm đất cũng học được sơ sơ.”

“Vậy à?” – Bản Vương nhìn nàng, “Học sơ sơ mà cũng có thể khiến mấy lão già đó tâm phục khẩu phục, nói vậy, y thuật của cha ngươi phải rất cao siêu, có thể chữa bách bệnh.”

Nhắc đến cha mình, Tô Dung không khỏi tự hào, đứng thẳng dậy trả lời ta, “Cha ta không chỉ giỏi nghề mà còn có tâm như từ mẫu. Gặp đồng hương khốn khó đều khám chữa miễn phí. Thường xuyên như thế nên nhà cửa chẳng khấm khá gì, chỉ đủ sống ấm no. Cha ta nói, hành y cũng như tế thế, không vì tiền tài. Dù y thuật có giỏi cũng không được để mất lòng người. Cha ta ông ấy —” nói tới đây thì nàng ta rơm rớm nước mắt, lại cố không cho chảy ra, nói tiếp: “Cho dù đối mặt với bệnh dịch hoành hành vẫn kiên trì cứu người. Cuối cùng ông ấy, không chết vì dịch bệnh, mà vì quá sức.”

Bản Vương cũng bùi ngùi.

Lương y như từ mẫu[1], nhân từ, y đức.

Người như thế, đời này không gặp, quả là đáng tiếc.

_____________

1. Nguyên gốc là cụm “Hạnh lâm xuân noãn”, ý chỉ những người hành nghề ycó y thuật cao minh, y đức cao thượng. Mình nghĩ chả mấy ai đọc chú thích đâu nên phang luôn câu dễ hiểu vào cho lành. Ai cảm thấy không thích có thể tự sửa :))

Chuyện rằng: Đổng Phụng là nhà y học trứ danh đời Tam Quốc và cuối thời Đông Hán. Ông xem mạch không lấy tiền, chỉ yêu cầu bệnh nhân khỏi bệnh trồng cây hạnh xung quanh nhà ông, bệnh nặng trồng năm cây, bệnh nhẹ trồng một cây. Làm như thế, sau mấy năm, xung quanh nhà ông có đến trên mười muôn cây hạnh, thành ra một rừng hạnh xuân. Ông lấy quả hạnh đổi lấy lương thực cứu giúp người nghèo, rất được nhân dân mến chuộng.

Mỗi độ xuân về, hoa hạnh nở rộ, xuân sắc đầy vườn, người ta lại nhớ đến Đổng Phụng, nên xưng tụng ông là ‘Hạnh Lâm Xuân Noãn’ (Xuân ấm rừng hạnh), ‘Dự Mãn Hạnh Lâm’ (Tiếng tăm dầy rừng hạnh)




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Mẫu đơn chân quốc sắc - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 47, 48, 49

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 258, 259, 260

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 154, 155, 156

6 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 121, 122, 123

13 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

14 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

15 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

16 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Tịnh Thiên: Tường vi đêm đầu tiên
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 351 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 374 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 336 điểm để mua Heo hồng lắc mông
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 538 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 200 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Mercedes
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 230 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 351 điểm để mua Ma Kết Nữ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 201 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Bạch Lộc Thời vừa đặt giá 375 điểm để mua Cổ vũ
Công Tử Tuyết: @ngonnhipro9 vào đây đọc hướng dẫn đăng bài nha nàng :D

Link: viewtopic.php?t=406446
ngocnhipro9: Đăng bài thế nào vậy ạ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 328 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 399 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 379 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 283 điểm để mua Bướm đen
Công Tử Tuyết: @Lam Mộc Linh, bạn đăng chương mới rồi gửi link truyện mình chuyển ra cho nha
Lam Mộc Linh: Các nàng ơii, làm sao để chuyển truyện đã ngừng đăng sang viét tiếp được ạ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 200 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 759 điểm để mua Hồng ngọc

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.