Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 

Sủng thê làm vinh - Thượng Quan Mộ Dung

 
Có bài mới 10.06.2021, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 17.06.2017, 09:37
Bài viết: 516
Được thanks: 7056 lần
Điểm: 48.29
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm vinh - Thượng Quan Mộ Dung - Điểm: 46
Chương 154: Nguyên nhân

Editor: Vyvy1505 - diendanlequydon

Nửa đêm, hành cung Vạn Thọ sơn đột nhiên vang lên tiếng chuông, tiếng chuông này làm tâm thần bá quan đều nứt.

Chỉ có Đế hậu, Thái Tử, Thái Hậu hoăng thệ mới có thể vang lên tiếng chuông, sao hiện tại lại vang lên?

Chẳng lẽ là Hoàng Hậu không trị bỏ mình?

Tiếng chuông kia một tiếng lại một tiếng, mỗi lần gia tăng một tiếng, bá quan sẽ trầm một chút.

Chín tiếng, không nhiều không ít chín tiếng.

Là hoàng đế, hoàng đế hoăng thệ.

Hành cung đột nhiên vang lên tiếng khóc rung trời, văn võ bá quan nhanh chóng thay đổi quần áo, chạy đến cung điện của hoàng đế.

Vẻ mặt Hoàng Hậu bi thương, được Chu Vương thế tử Từ Lệnh Kiểm đỡ ngồi trên chủ tọa, nhưng lại không thấy Ninh Vương thế tử Từ Lệnh Sâm đâu cả.

Quan viên trong triều duy trì Từ Lệnh Sâm không nhịn được trong lòng lộp bộp.

Trước khi Hoàng Thượng băng hà vẫn chưa lập Thái Tử, người trên triều đình đều biết, tân quân chắc chắn là một trong hai người Ninh Vương thế tử, Chu Vương thế tử. Thời khắc mấu chốt này không thấy Ninh Vương thế tử, mà Hoàng Hậu được Chu Vương thế tử đỡ, ý vị không cần nói cũng biết.

Quốc cữu Trường Ninh hầu dẫn đầu đứng dậy: “Nương nương, tiên hoàng băng hà, cả nước bi thương, nhưng nước không thể một ngày không có vua, xin nương nương nén bi thương, sớm lập tân quân.”

Uông Mục mới nhậm chức thủ phụ nội các liếc mắt nhìn Trường Ninh hầu, cũng mở miệng nói: “Hoàng Hậu, Hoàng Thượng băng hà quá mức đột nhiên, không biết vì sao Hoàng Thượng băng hà, thái y nói như thế nào? Vì sao không thấy Ninh Vương thế tử điện hạ?”

Uông Mục vốn làm học chính ở Giang Nam quen biết Kỷ Thanh Y, sau đó được điều về kinh nhậm chức Lễ Bộ thượng thư, một năm sau được thăng làm thủ phụ nội các.

Ở trong mắt người khác hắn vẫn luôn trung lập, trên thực tế là người của Từ Lệnh Sâm.

Hoàng Hậu nắm chặt khăn, bi thương khóc rống: “Thân thể tiên đế vẫn luôn không tốt, chẳng qua là nỏ mạnh hết đà, trên đường quá mức xóc nảy, cho nên …… hoăng thệ. Sớm biết như thế, bổn cung không nên tới hành cung, đều là bổn cung hại tiên đế……”

Trong đại điện thực an tĩnh, Hoàng Hậu bi thương tự trách làm người nghe xong khổ sở theo.

“Nhưng trước khi tiên đế đi đích xác lưu lại khẩu dụ.”

Hoàng Hậu vừa nói ra, đại điện vốn đã an tĩnh nháy mắt trở nên châm rơi có thể nghe, tầm mắt mọi người đều tập trung đến trên người Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu duỗi tay cho Từ Lệnh Kiểm, được hắn nâng, từ chủ vị đứng lên, ánh mắt nàng xẹt qua bá quan trong điện, dùng ngữ điệu đau kịch liệt lại không cần nghi ngờ nói: “Thế tử Từ Lệnh Kiểm tính thành anh duệ, thâm tiếu trẫm cung, là ý trời tương ứng, nay nhận lấy sách bảo, phó thác giang sơn.”

Trong đại điện an tĩnh một lúc, Trường Ninh hầu và người theo phái Từ Lệnh Kiểm lập tức quỳ xuống đất: “Ngô hoàng vạn tuế.”

Một ít quan viên trung lập ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng cũng lựa chọn quỳ xuống bái kiến tân quân.

Quan viên theo phái Từ Lệnh Sâm lập tức nhảy ra: “Không có chiếu thư, đâu ra tân quân? Ninh Vương thế tử đâu? Lý công công đâu?”

“Làm càn!” Trường Ninh hầu lập tức nhảy ra: “Trước mặt Quân thượng mà dám rít gào?”

“Cữu cữu!” Từ Lệnh Kiểm chậm rãi đi xuống, trong mắt hiện lên một tia đau lòng: “Phụ hoàng bệnh nghiêm trọng như thế, là vì Sâm ca đí sai một bước, vì đoạt đế vị, bức phụ hoàng lập hắn làm Thái Tử. Lý công công muốn tố giác hắn, lại bị hạ độc thủ, cũng may trước khi chết Lý công công cảnh báo, tiểu thái giám ngoài cửa mới có thể kịp thời thông tri người khác. Lúc trẫm và mẫu hậu tới tẩm cung của phụ hoàng, Sâm ca đã bỏ trốn mất dạng, phụ hoàng bệnh phát, đã hấp hối hết sức.”

Hắn nói mỗi một câu đều phi thường đau lòng, kết hợp với tiếng Hoàng Hậu thấp giọng khóc nức nở, khiến người ta nói không ra lời.

Uông Mục tuyệt đối không tin tưởng Ninh Vương thế tử sẽ làm ra loại chuyện này, hắn lập tức lớn tiếng phản bác: “Nói hươu nói vượn! Hoàng Thượng yêu thương Ninh Vương thế tử, ý muốn lập ai thể hiện rõ ràng, không chỉ ban ngọc như ý tượng trưng thân phận Thái Tử Phi cho Ninh Vương thế tử phi, mà còn ban tên cho hoàng trưởng tôn là “Tắc”, trên dưới cả triều ai không biết Thái Tử nhất định là Ninh Vương thế tử. Ninh Vương thế tử cần gì nóng lòng nhất thời?”

“Nếu Ninh Vương thế tử ra tay làm hại tiên đế, vì sao Hoàng Hậu nương nương và Chu Vương thế tử không bắt lấy Ninh Vương thế tử? Nhân chứng vật chứng đều không có, vu khống, tuyệt đối không thể khiến chúng ta tin phục!”

Hắn tiếng nói vừa dứt, ngoài cửa lập tức vang lên tiếng bước chân và áo giáp va chạm, bá quan quay đầu, nhìn thấy thủ lĩnh Kim Ngô Vệ Tào Tường mang theo nhân mã cầm đao thương kiếm kích đi tới cửa. Đao thương sắc bén dưới ánh lửa chiếu phiếm lân lân ánh sáng lạnh.

Sắc mặt bá quan đột biến, Uông Mục giận dữ, chỉ vào Tào Tường chửi ầm lên: “Tào Tường, Hoàng Thượng đối đãi ngươi không tệ, ngươi thế nhưng trợ Trụ vi ngược, cam tâm làm nanh vuốt của loạn thần tặc tử, tổ tiên Tào gia dưới mặt đất có biết, cũng cảm thấy nhục nhã vì ngươi!”

Từ Lệnh Kiểm lạnh lùng cười, nói: “Uông Mục rít gào trước mặt hoàng đế, chính là tội chết, Kim Ngô Vệ, còn không mau bắt lấy!”

Lúc này, chắc là Trần Văn Cẩm cũng đắc thủ rồi.

Hắn chỉ cần chờ bá quan hộ tống hắn về kinh đăng cơ là được.

Hắn chịu đựng lâu như vậy, rốt cuộc chờ tới ngày này!

Từ Lệnh Kiểm thật muốn ngửa mặt lên trời cười to, bên tai lại truyền đến tiếng Uông Mục thê lương mắng: “Từ Lệnh Kiểm! Ngươi là loạn thần tặc tử, mưu hại tiên đế, mưu hại Ninh Vương thế tử, ngươi không chết tử tế được……”

“Kim Ngô Vệ!” Từ Lệnh Kiểm giận không thể át: “Còn không kéo Uông Mục xuống!”

Người Kim Ngô Vệ đứng không nhúc nhích.

Từ Lệnh Kiểm sửng sốt một chút, lập tức thẹn quá thành giận: “Tào Tường! Tào Tường, ngươi thất thần làm gì! Ngươi là kẻ điếc hay sao? Không nghe trẫm phân phó sao? Ngươi có phải cũng giống Uông Mục, không muốn sống nữa!”

Trước mặt các quan, tân quân như hắn lần đầu tiên ra lệnh, đã bị người làm lơ.

Trong cơn giận dữ, Từ Lệnh Kiểm chửi Tào Tường ầm lên.

“Ha ha!” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng cười lạnh trầm thấp, mang theo phẫn nộ.

Thanh âm này, thanh âm này……

Từ Lệnh Kiểm hít hà một hơi, không dám tin tưởng trừng mắt nhìn ngoài cửa.

Ngoài cửa Kim Ngô Vệ ăn mặc áo giáp tay cầm đao thương, vây quanh đại điện vài tầng như cái đinh.

Hắn chỉ có thể nhìn thấy Kim Ngô Vệ, lại không nhìn tới những người khác.

Là ảo giác, nhất định là ảo giác.

Hoàng Thượng đã chết, không có khả năng chết đi sống lại, nhất định là chính mình nghe lầm.

Trong lòng nghĩ như vậy, thân mình lại nhịn không được run lên: “Tào Tường, ngươi, kéo Uông Mục xuống.”

Tào Tường vẫn như cũ đứng không nhúc nhích, ngoài cửa Kim Ngô Vệ lại đột nhiên như thủy triều tách ra hai bên, phân ra một con đường, hoàng đế ngồi trên xe liễn, mắt sáng như đuốc nhìn đại điện.

Sắc mặt Ninh Vương thế tử Từ Lệnh Sâm nhẹ nhàng, không chút khẩn trương làm bạn bên người hoàng đế.

Các quan sớm đã hô vạn tuế, quỳ xuống lạy.

Từ Lệnh Kiểm đối diện hoàng đế, chỉ cảm thấy khắp cả người phát lạnh, bên tai ầm ầm ầm rung động, cái gì hắn cũng không nghe được, chỉ nhìn thấy hoàng đế mở miệng nói gì đó, Tào Tường mang theo hai Kim Ngô Vệ, như lang tựa hổ nhào lên.

Xong rồi, hắn hoàn toàn xong rồi.

Từ Lệnh Kiểm bị mang xuống, Đế hậu nói chuyện riêng, triều thần chỉ có thể nhìn từ xa.

Trong ánh mắt Hoàng đế là bình tĩnh, trong mắt Hoàng Hậu là căm hận.

Hoàng Hậu bị Lý công công mời tới thiên điện, cũng không khổ sở, chỉ ngồi đờ đẫn.

Hoàng đế tiến vào, mí mắt nàng cũng không nâng một chút, chỉ xem như không biết.

Nàng cũng không hoảng loạn, trước sau như một đoan trang ưu nhã.

“Hoàng Hậu, trẫm tự hỏi cũng không thua thiệt nàng.” Giọng Hoàng đế thực bình tĩnh, giống như lúc trước hai người ở trong cung: “Cho dù Hoằng Nhi hoăng thệ một phần bởi vì trẫm, đó cũng tuyệt đối không phải trẫm mong muốn. Hắn là con trai duy nhất của trẫm, hắn không còn nữa, trẫm cũng đau lòng giống nàng.”

Nguyên Thái Tử Từ Lệnh Hoằng nhổ tận gốc mấy bồn hoa lan hắn dưỡng, hắn giận tím mặt, răn dạy nguyên Thái Tử vài câu. Không ngờ đêm đó nguyên Thái Tử phát sốt cao, sốt ba ngày ba đêm, thái y bó tay không biện pháp, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn nguyên Thái Tử bệnh chết.

Hoàng Hậu trách hắn, hắn cũng hy vọng Hoàng Hậu có thể lại sinh một đứa con trai, chỉ tiếc, mấy năm kế tiếp, bọn họ đều không có con.

Cho nên, hắn mới nạp hai người tiến cung, Vu Quý Phi hoài thai trước, hắn đã tính toán, chỉ cần Quý Phi sinh, bất luận nam nữ, đều do Hoàng Hậu giáo dưỡng. Không ngờ Vu Quý Phi từ bậc thang ngã xuống, thai chết trong bụng, một thi hai mệnh.

Ca ca của Vu Quý Phi phạm phải đại sai, bị Trần Ung chém đầu, hắn nghiêm lệnh cung nhân không được báo tin tức cho Vu Quý Phi.

Có thể truyền tin tức cho Vu Quý Phi, lại có thể động tay chân trên bậc thang, chỉ có Hoàng Hậu.

Hắn biết, Hoàng Hậu vẫn là hận hắn hại Hoằng Nhi, cho nên giận chó đánh mèo Vu Quý Phi.

Cho nên, một lần kia, hắn làm bộ không biết, tha thứ Hoàng Hậu.

Không nghĩ tới Hoàng Hậu lại trộm hạ dược hắn, cho nên, sau này hắn mới vẫn luôn không có con. Chờ đến khi hạ Giang Nam, Hoàng Hậu không có biện pháp hạ dược, hắn nhất thời xúc động, lâm hạnh Đỗ thị, mới có thể lưu lại một giọt huyết mạch trên đời này.

Ngoài ra, hắn thật sự không biết chính mình có chỗ nào xin lỗi Hoàng Hậu.

Thê tử kết tóc lại hận hắn như thế, hận không thể làm hắn đoạn tử tuyệt tôn, mất đi tánh mạng. Trong lòng Hoàng đế có hận, càng nhiều, là bi thương.

Hắn quả nhiên là người cô đơn sao?

Hoàng Hậu cúi đầu, cũng không tính toán nói gì với hoàng đế.

“Hậu cung của trẫm vẫn luôn chỉ một mình nàng, sau đó vì con nối dõi mới nạp hai cung nhân, trẫm rất ít đi qua, cũng không có ai dám lay động nàng.” Hoàng đế thấy nàng như thế, xoay người muốn đi.

Hoàng Hậu đột nhiên cười: “Ha ha. Ngươi cưới ta, hậu cung chỉ có một mình ta, ngươi cho rằng ta không biết là nguyên nhân gì sao?”

Thân mình Hoàng đế chấn động, lập tức xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Hoàng Hậu.

“Chẳng qua là vì ta giống Phúc Thanh công chúa thôi!” trên mặt bình tĩnh của Hoàng Hậu rốt cuộc lộ ra căm hận, giọng nói cũng mang theo bén nhọn: “Ngươi gian bẩn cô cô ruột thịt của chính mình, không cho nàng gả chồng, an trí nàng ở chùa Phúc Ninh, lúc nào cũng đi hẹn hò với nàng, làm việc cẩu thả ……”

“Câm miệng!” gân xanh trên trán Hoàng đế ứa ra, bị người vạch trần bí mật dơ bẩn nhất trong đáy lòng, hắn lập tức giận dữ: “Ngươi, ngươi…… Ngươi câm miệng!”

Hắn muốn phản bác, lại nói không ra một câu nào, bởi vì Hoàng Hậu nói đều là tình hình thực tế.

Cả đời này của hắn, chưa từng thực xin lỗi bất luận kẻ nào, ngoại trừ Phúc Thanh.

Hắn cho rằng sẽ không có người biết, sao Hoàng Hậu lại biết?

“Hoa lan kia là Phúc Thanh công chúa để lại! Cho nên Hoằng Nhi động vào ngươi mới có thể tức giận như vậy! Chỉ bởi vì một chậu hoa lan, ngươi hại chết Hoằng Nhi của ta! Ngươi là kẻ loạn luân đáng chết, hung thủ giết con, cũng xứng có hậu tự? Ngươi nằm mơ!” Hoàng Hậu đột nhiên đứng dậy, đầy mặt dữ tợn nhìn hoàng đế: “Còn có Giang Nam Đỗ thị, cũng là vì tính tình có vài phần giống Phúc Thanh, lại là tu hành trong miếu, ngươi mới động tâm tư đê tiện! Hoàng đế! Ngươi cũng xứng luận đúng sai với ta.”

Nhiều năm oán hận chất chứa trong lòng nháy mắt bùng nổ, Hoàng Hậu cuồng loạn rống to về phía hoàng đế.

Hoàng đế giận tím mặt, tiến lên một bước, gắt gao bóp lấy cổ Hoàng Hậu.

Chỉ tiếc, thân mình hắn quá yếu, tay căn bản không có sức lực, hắn chỉ dùng ánh mắt không cam lòng nhìn Hoàng Hậu: “Nói cho trẫm, đến tột cùng vì cái gì?”

“Văn Quân, nói cho trẫm!”

Hắn không cam lòng, không cam lòng.

Hắn cho nàng hậu vị, cùng nàng sinh con dưỡng cái, nàng còn biết tất cả bí mật của hắn, ở trước mặt nàng chính mình như người trong suốt.

Nhưng hắn lại một chút cũng không hiểu biết nàng.

“Ha ha ha ha……” Hoàng Hậu điên cuồng cười to: “Ngàn vạn hận, hận tới tận chân trời. Núi trăng không biết chuyện con tim, gió mưa làm rơi hoa trước mắt, nhẹ nhàng đưa áng mây đi xa.”

Hoàng Hậu giơ tay lên, trong tay thình lình nắm một cây kéo sắc bén.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vy Vy 1505 về bài viết trên: Ameri, Hương Trà Thơm Ngát, Phuongphuong57500, Ty Tồ
     
Có bài mới 10.06.2021, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 17.06.2017, 09:37
Bài viết: 516
Được thanks: 7056 lần
Điểm: 48.29
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm vinh - Thượng Quan Mộ Dung - Điểm: 76
Chương 155: Kết cục

Editor: Vyvy1505 - diendanlequydon

Hoàng Hậu giơ kéo lên, nặng nề đâm vào tim chính mình, đau đớn kịch liệt làm nước mắt nàng chảy ra, nhưng khóe miệng lại treo một tia mỉm cười thỏa mãn: “Ngàn vạn hận, hận tới tận chân trời. Núi trăng không biết chuyện con tim, gió mưa làm rơi hoa trước mắt, nhẹ nhàng đưa áng mây đi xa.”

Biểu ca, là hoàng đế hại huynh, là Phương Vân Tư hại chết huynh, Văn Quân, không có bản lĩnh, không thể báo thù cho huynh.

Biểu ca, chúng ta rốt cuộc gặp nhau rồi.

Lúc này, La Quý mang tin tức mới thu được cho Từ Lệnh Sâm: “Điện hạ, là Vương phi từ Sơn Tây truyền tới.”

Từ Lệnh Sâm lập tức mở tin ra, từ đầu tới đuôi quét một lần.

Thì ra người Hoàng Hậu ái mộ là cữu cữu.

Lúc hắn chưa sinh ra, cữu cữu đã chết trận sa trường, cho nên hắn tra không được.

Lúc ấy Ninh Vương phi Phương Vân Tư và trưởng huynh Phương Vân Phi sống nhờ Trường Ninh Hầu phủ, cùng lớn lên với Hoàng Hậu Mạnh Văn Quân, Mạnh Văn Quân trộm thích biểu ca Phương Vân Phi, sau lại bị tứ hôn làm Thái Tử Phi.

Mạnh Văn Quân thương tâm muốn chết, lập tức viết thư tỏ lòng ái mộ của chính mình cho Phương Vân Phi, muốn Phương Vân Phi mang nàng cao chạy xa bay.

Lúc ấy Mạnh Văn Quân đã được tứ hôn cho ngay lúc đó Thái Tử hiện giờ hoàng đế, nếu việc này truyền ra, Trường Ninh Hầu phủ sẽ bị trách tội, Phương Vân Phi càng là khó giữ được tánh mạng.

Phương Vân Phi cũng không có tình yêu nam nữ với biểu muội Mạnh Văn Quân, sau khi lớn lên hắn ở ngoại viện cũng rất ít gặp mặt Mạnh Văn Quân.

Thu được thư từ, đầu tiên Phương Vân Phi hoảng sợ, xác nhận thật là đến từ tay biểu muội Mạnh Văn Quân, không chút do dự báo việc này cho trưởng bối Trường Ninh Hầu phủ, lúc ấy Mạnh Văn Quân bị trông giữ. Hắn cũng nhanh chóng quyết định rời đi Trường Ninh Hầu phủ, đi biên cương tòng quân, không ngờ nửa năm sau chết ở biên cương.

Mạnh Văn Quân cảm thấy chính mình hại chết biểu ca Phương Vân Phi, sau khi gả cho đương kim hoàng đế vẫn luôn buồn bực không vui, vài lần có dấu hiệu tự sát. Nhưng nàng là Thái Tử Phi, nếu tự sát, Trường Ninh Hầu phủ nhất định sẽ bị trừng phạt.

Tuy nàng không dám tự sát, thân mình lại càng ngày càng suy sụp, sau đó cơm nước không ăn, thường xuyên ngất, Ninh Vương phi tiến cung khuyên giải an ủi.

Lúc ấy Hoàng Hậu chảy nước mắt, lôi kéo tay Ninh Vương phi, nói: “Đều là tỷ mặt dày vô sỉ, một bên tình nguyện, bức biểu ca không thể không rời đi Trường Ninh Hầu phủ. Ngay cả thi thể biểu ca cũng không tìm được, chỉ có thể xây mộ chôn di vật, tỷ lại bình yên vô sự, hưởng thụ vinh hoa phú quý, tỷ làm không được, thật sự làm không được.”

Nếu không phải nàng, biểu ca sẽ không chết.

Nàng không muốn sống nữa, nàng muốn trả cho biểu ca một mạng.

Thấy Hoàng Hậu lập tức không sống nổi, ngay lúc đó Trường Ninh hầu phu nhân đau lòng con gái, gần như cũng không buồn ăn uống.

Sau đó, bà rốt cuộc nghĩ ra một phương pháp, cầu Ninh Vương phi phối hợp bà bịa một chuyện xưa, lừa gạt Hoàng Hậu, đánh mất áy náy trong lòng Hoàng Hậu.

Đầu tiên là Trường Ninh hầu phu nhân tiến cung nói cho Hoàng Hậu: “Biểu ca con cũng không phải là chính mình muốn rời đi Trường Ninh Hầu phủ, người hại chết hắn cũng không phải con. Biểu ca con cầm thư từ tới cầu tình với ta, hy vọng ta có thể đồng ý hắn mang con rời đi, là nương sợ bị hoàng đế trách tội, báo việc này cho cha con, cha con đánh hắn một trận, đuổi ra Hầu phủ.”

“Con à! Là nương vô dụng, không sớm định ra việc hôn nhân cho các con, khiến các con thành uyên ương mệnh khổ! Con muốn trách thì trách nương đi, người hại chết biểu ca con là nương.”

Hoàng Hậu khiếp sợ, biểu ca thế nhưng cũng thích nàng, biểu ca thật sự muốn mang nàng đi!

Biểu ca, biểu ca!

Nước mắt Hoàng Hậu rơi như mưa, lại không dám tin tưởng.

Ninh Vương phi liền nói: “Nương nương, dì nói không sai, sau khi ca ca bị đuổi đi, liền tới tìm muội.”

Ninh Vương phi áy náy nói: “Hắn muốn muội từ giữa hỗ trợ, giúp tỷ rời đi Trường Ninh Hầu phủ. Là muội nhát gan sợ phiền phức, sợ bị liên lụy, lấy chết tương bức, bức bách ca ca rời đi kinh thành, vĩnh viễn cũng không cần trở về.”

Hai mắt Hoàng Hậu đẫm lệ mông lung nhìn Phương Vân Tư.

Thế nhưng là nàng! Chính mình xem nàng như tỷ muội tốt, nàng lại từ giữa làm khó dễ.

“Lúc ca ca đi lưu lại một phong thư, nhờ muội chuyển cho nương nương, muội vẫn luôn không dám đưa……”

“Lấy tới cho ta!”

Hoàng Hậu mở thư ra, run run xem xong, liền gào khóc.

Kỳ thật lá thư kia là Ninh Vương phi mời người bắt chước chữ của Phương Vân Phi viết ra, nội dung rất ít, chẳng qua chỉ là một bài thơ mà thôi: Ngàn vạn hận, hận tới tận chân trời. Núi trăng không biết chuyện con tim, gió mưa làm rơi hoa trước mắt, nhẹ nhàng đưa áng mây đi xa.

Bắt đầu từ đấy, thân mình Hoàng Hậu dần dần tốt lên, sau đó, còn sinh nguyên Thái Tử.

Lúc này Trường Ninh hầu phu nhân và Ninh Vương phi mới yên tâm.

Từ Lệnh Sâm thở ra một hơi thật dài.

Mẫu phi và Trường Ninh hầu lão phu nhân cho rằng như vậy có thể đánh mất áy náy của Hoàng Hậu, làm nàng có thể sống tiếp. Lại không ngờ, nàng ghi hận hoàng đế, cảm thấy nếu không phải hắn muốn cưới nàng, sao nàng lại tiến cung, sao lại cùng cữu cữu tách ra.

Hiện giờ xem ra, tất nhiên Hoàng Hậu cũng ghi hận mẫu phi, cho nên đời trước mới có thể giết chính mình. Cũng không biết sau khi hắn chết, Hoàng Hậu làm gì tiếp theo, có đối phó phụ vương và mẫu phi không.

Nhưng đó đều là chuyện đời trước, hiện tại, rốt cuộc kết thúc.

……

Hoàng Hậu bệnh nặng, hoăng thệ ở Vạn Thọ sơn, hoàng đế ruột gan đứt từng khúc, thể xác và tinh thần mỏi mệt, ngày hôm sau nghi giá hồi cung, lệnh Lễ Bộ và Ninh Vương thế tử xử lý tang lễ của Hoàng Hậu.

Giữa tháng tám, hoàng đế hạ thánh chỉ, Ninh Vương thế tử Từ Lệnh Sâm ngày biểu anh kỳ, thiên tư túy mỹ, trước sinh dục hoàng trưởng tôn, sau tìm về tiểu công chúa, nhân phẩm quý trọng, hiếu tâm đáng khen, lập làm Hoàng Thái Tử, chính vị Đông Cung.

Cuối tháng mười, hoàng đế hoăng thệ, Thái Tử Từ Lệnh Sâm kế vị, tân đế lại kiên trì vì tiên đế giữ đạo hiếu ba tháng, sang năm tháng hai cử hành đại điển đăng cơ, chính thức đăng cơ.

Tháng ba đầu xuân ấm áp, thế tử phi Kỷ Thanh Y được sách phong làm Hoàng Hậu.

Ngày hôm sau sách phong Hoàng Hậu, quan viên Lễ Bộ dâng tấu thỉnh cầu hoàng đế tuyển tú, lấp đầy hậu cung, kéo dài con nối dõi, bị hoàng đế cự tuyệt.

“Tiên đế chỉ có một mình nguyên hậu, sau đó vì khai chi tán diệp nạp hai cung nhân, nhưng vẫn không có con. Trẫm muốn noi theo tiên đế, ân ái tình thâm với Hoàng Hậu. Hiện giờ dưới gối trẫm đã có hoàng tử Tắc, ngày sau còn có càng nhiều tiểu hoàng tử tiểu công chúa sinh ra, tuyển tú hao tài tốn của, không cần.”

Quan viên Lễ Bộ còn muốn mở miệng, hoàng đế lại trầm mặt nói: “Ý Trẫm đã quyết, việc tuyển tú, lại không cần đề.”

Chờ Từ Lệnh Sâm bãi triều trở lại hậu cung, nhìn thấy Kỷ Thanh Y đỡ Thiên Hữu, dạy hắn học bước.

Thiên Hữu hơn mười tháng, có thể đứng vững vàng, đi đường bước chân đặc biệt lớn, lại bởi vì không nắm chắc lực, luôn té ngã.

Té ngã hắn cũng không khóc, chỉ mở to mắt nhìn Kỷ Thanh Y, đôi mắt kia vừa to vừa sáng, giống như giữa bạch ngọc có hai viên ngọc trai đen bóng loáng, cực kỳ xinh đẹp. Mỗi khi Kỷ Thanh Y nhìn, một lòng đều phải tan thành nước.

Thời tiết ấm, Kỷ Thanh Y chỉ ăn mặc áo sam màu lục viền hồng, váy đỏ thêu chỉ vàng, nàng nửa ngồi xổm nắm tay Thiên Hữu, Thiên Hữu đi lại, nàng cũng đi theo, vòng eo kia tinh tế nhu nhu như cành liễu trong gió xuân, mông vừa tròn vừa to, hắn nhìn yết hầu phát khẩn, thân mình nóng lên.

Vì tiên đế giữ đạo hiếu ba tháng, ba tháng này đều không chạm vào nàng.

Hôm nay hắn bác bỏ Lễ Bộ tuyển tú, nàng nhất định cao hứng, nhất định sẽ không cự tuyệt chính mình.

Trong lòng Từ Lệnh Sâm ngứa ngứa, nắm tay thả tới bên môi nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

Cung nhân đứng quay chung quanh Kỷ Thanh Y và Thiên Hữu vội quay đầu lại thỉnh an.

Thiên Hữu đang đi vui vẻ, đột nhiên thấy mọi người đều không vây quanh hắn, ngẩng đầu nhìn Từ Lệnh Sâm.

Khuôn mặt nhỏ thịt thịt, tròn tròn, đôi mắt to to, trên người đã có bóng dáng của hắn, lại có dấu vết của Y Y, đáng yêu vô cùng.

Hắn nhịn không được cười, thò tay ôm Thiên Hữu.

Thiên Hữu thấy người cười với hắn, cũng cười theo, đôi mắt cong cong thành trăng non, cái miệng nhỏ mở ra, lộ ra trên dưới bốn cái răng sữa nho nhỏ.

Từ Lệnh Sâm cao hứng, không chút do dự bế Thiên Hữu lên.

Không ngờ trong nháy mắt tay đụng tới Thiên Hữu, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, oa một tiếng khóc.

Từ Lệnh Sâm hoảng sợ, vội hỏi: “Thiên Hữu làm sao vậy? Không thoải mái sao?”

“Chàng bận quá không đến thăm hắn, Thiên Hữu không quen biết chàng.”

Kỷ Thanh Y vội tiếp nhận Thiên Hữu, Thiên Hữu chôn mặt trong lòng ngực Kỷ Thanh Y, ngẫu nhiên ngẩng đầu, trộm nhìn Từ Lệnh Sâm.

Từ Lệnh Sâm sờ sờ chóp mũi, buổi sáng lúc hắn đi, Thiên Hữu chưa dậy, chờ hắn trở lại, Thiên Hữu đã ngủ rồi, khó trách đứa nhỏ này không quen biết chính mình.

Từ Lệnh Sâm sờ sờ đầu Thiên Hữu, áy náy nhìn Kỷ Thanh Y: “Trong khoảng thời gian này, vất vả nàng.”

Trước mặt nhiều người như vậy, Kỷ Thanh Y có chút ngượng ngùng: “Phu thê một thể, Hoàng Thượng bận rộn vì chính sự, thần thiếp không phải không biết lễ.”

Từ Lệnh Sâm cho vú nuôi một ánh mắt, nàng tiến lên bế Thiên Hữu lui xuống.

Các cung nhân khác lại ngơ ngác đứng, hoàn toàn không có ý tránh đi, Từ Lệnh Sâm có chút không vui: “Các ngươi đều đi xuống đi.”

Chờ người đi hết, hắn chặn ngang bế Kỷ Thanh Y lên, đi đến tẩm cung, vừa đi vừa oán giận: “Mấy cung nữ đó sao lại thế này, không có ánh mắt gì cả. Tuệ Tâm Thải Tâm đâu? Sao không thấy các nàng?”

Kỷ Thanh Y biết chuyện tuyển tú sáng nay, nàng cũng đoán được Từ Lệnh Sâm sẽ làm thế này.

Mỗi khi hắn làm thành chuyện gì, đều sẽ tranh công trở về lăn lộn nàng, thời gian lâu, nàng cũng thói quen.

“Qua mấy ngày, Tuệ Tâm Thải Tâm sẽ xuất giá, tự nhiên phải chuẩn bị của hồi môn, sao có thể hầu hạ ta giống như trước.”

Tuệ Tâm Thải Tâm theo nàng nhiều năm như vậy, Kỷ Thanh Y cố ý nhờ Từ Lệnh Sâm giúp nàng chọn hai võ tướng tòng lục phẩm, các nàng gả ra ngoài liền không phải nô tỳ, mà là quan gia thái thái.

“Vẫn là Hoàng Thượng làm mối, Hoàng Thượng đã quên sao?” Nàng mỉm cười nhìn hắn, mặt mày doanh doanh, kiều tiếu cực kỳ.

“Đừng gọi ta là Hoàng Thượng.” Từ Lệnh Sâm thở phì phò đè ép lên: “Kêu ta Từ Lệnh Sâm.”

Hắn phải nỗ lực nhiều hơn, làm Y Y sinh thêm mấy hài tử, làm toàn bộ quan viên Lễ Bộ câm miệng.

Không biết lăn lộn bao lâu, Kỷ Thanh Y sau đó mơ mơ màng màng, chỉ nhớ rõ Từ Lệnh Sâm ôm nàng đi tắm, dùng khăn mềm chà lau thân mình cho nàng.

Chờ nàng ngủ dậy, đã là lúc lên đèn.

Từ Lệnh Sâm hôn gương mặt nàng, kêu nàng tiểu mèo lười: “Y Y tiểu mèo lười, nên rời giường.”

Kỷ Thanh Y mở to mắt, thấy khóe miệng hắn mỉm cười, trong ánh mắt đều là sủng nịch như trước, liền trở mình, ngủ nướng.

“Thanh Thái và Việt biểu ca đều tới.” Từ Lệnh Sâm duỗi tay cào hai cái trên eo nàng: “Thiên Hữu cũng tới, mọi người đều chờ nàng đó.”

“Ai nha, ta đã quên tối hôm nay Thanh Thái và Việt biểu ca sẽ đến.” Kỷ Thanh Y nhanh chóng đứng lên, vừa luống cuống tay chân mặc quần áo, vừa oán trách Từ Lệnh Sâm: “Sao chàng không đánh thức ta sớm một chút, hại ta xấu mặt.”

“Không vội không vội.” Từ Lệnh Sâm mỉm cười, nhẹ nhàng cắn một ngụm trên vai nàng mượt mà đáng yêu: “Bọn họ vừa tới, A Đậu còn chưa tới, nàng còn thời gian.”

Kỷ Thanh Y nghĩ nghĩ nói: “Chàng biết chuyện giữa A Đậu và Việt biểu ca chứ?”

Ngay từ đầu nàng cảm thấy A Đậu là tương tư đơn phương, sau đó mới phát hiện, thì ra Việt biểu ca cũng có tình ý với A Đậu.

Việt biểu ca nói với nàng, hắn muốn thượng chủ.

Nhưng mà, triều đại có quy định, phò mã thượng chủ không thể tay cầm trọng binh, chỉ có thể đảm nhiệm hư chức lãnh bổng lộc.

Hắn nguyện ý vì A Đậu từ bỏ tất cả hiện tại?

Từ Lệnh Sâm vừa mới đăng cơ, trong tay thiếu người, đúng là lúc yêu cầu người tài giỏi như Việt biểu ca, nếu Việt biểu ca làm phò mã, Từ Lệnh Sâm lại mất đi một người.

Hắn sẽ đồng ý sao?

Cho dù hắn đồng ý, thái phu nhân và Bình Dương hầu sẽ đồng ý sao? Dù sao Trần Văn Cẩm đã chết, tương lai Bình Dương Hầu phủ đều đặt trên người Việt biểu ca.

“Ta biết.” Từ Lệnh Sâm nhẹ giọng nói: “Nàng đừng lo lắng, vận mệnh chú định đều có duyên phận. Nếu bọn họ có duyên, tự nhiên có thể ở bên nhau, ta sẽ chúc phúc. Nếu vô duyên, chúng ta cũng không bắt buộc.”

Kỷ Thanh Y ngẫm lại, cảm thấy hắn nói không sai, quyết định không nhúng tay, chỉ đứng xem hai người bọn họ sẽ như thế nào.

Nếu Việt biểu ca thật có lòng, nhất định sẽ đột phá chướng ngại cưới A Đậu về nhà.

Một nén nhang sau, Kỷ Thanh Y và Từ Lệnh Sâm nắm tay tham dự.

“Gặp qua Hoàng Thượng, Hoàng Hậu.”

Thiếu niên trong sáng tuấn dật như trời quang sau cơn mưa, thanh niên trầm ổn kiên nghị như thanh tùng trên núi.

Một người là biểu ca của nàng, một người là ấu đệ của nàng.

Một người là Bình Viễn tướng quân bình định Nam Cương, lúc Từ Lệnh Kiểm phản loạn lại lập công lao, một người là học sinh nổi danh của Quốc Tử Giám.

Kỷ Thanh Y nhìn, trên mặt lộ ra vẻ có chung vinh dự.

Từ Lệnh Sâm hơi hơi mỉm cười: “Mau đứng lên, hôm nay chỉ cần gia lễ.”

Trần Văn Việt cũng nghe nói Từ Lệnh Sâm bác bỏ quan viên Lễ Bộ tuyển tú, hắn thấy sắc mặt Kỷ Thanh Y hồng nhuận giống như lúc trước, an tâm thoải mái gật gật đầu.

So với Trần Văn Việt cẩn thận, Thanh Thái lại thả lỏng hơn nhiều, không biết từ nơi nào lấy ra một búp bê hình hổ, cầm trong tay trêu đùa Thiên Hữu.

Toàn bộ cung điện chỉ nghe thấy tiếng Thanh Thái giả làm hổ kêu “Gào ô” và tiếng Thiên Hữu “Khanh khách” cười, không khí đặc biệt ấm áp.

Trần Văn Việt ngồi, tổng cảm thấy thiếu chút gì.

Bên ngoài đột nhiên có cung nữ thông bẩm: “Hoan Nghi công chúa tới.”

Tay Trần Văn Việt đặt trên đầu gối nhịn không được run lên, chờ A Đậu vào, hắn và Thanh Thái đứng dậy bái kiến Hoan Nghi công chúa.

A Đậu phi thường bình tĩnh, giống như Trần Văn Việt là người xa lạ vậy: “Đứng lên đi.”

Gân trên trán Trần Văn Việt run lên một chút, lại thực mau khôi phục bình thường.

Cung nữ đưa món ngon mỹ vị lên, mấy người ngồi xuống dùng bữa, tầm mắt Trần Văn Việt liên tiếp đặt trên người A Đậu, lại không chiếm được bất luận đáp lại gì.

Chầu cơm này hắn ăn đần độn vô vị.

Sau khi ăn xong, A Đậu đưa ra cáo từ, Trần Văn Việt đột nhiên đứng lên: “Hoàng Thượng, thần có chuyện muốn nói với Hoan Nghi công chúa.”

Từ Lệnh Sâm cũng không trách móc, vẫy vẫy tay nói: “Rốt cuộc là khanh cứu A Đậu, là ân nhân cứu mạng của nàng, khanh đi Dao Hoa cung nhìn xem.”

“Tạ Hoàng Thượng.”

Trần Văn Việt theo A Đậu cùng nhau rời đi.

Tối mùa xuân vẫn hơi hơi lạnh lẽo, giọng Trần Văn Việt không cao không thấp: “A Đậu, hiện tại muội có khỏe không?”

“Muội rất tốt.” A Đậu trước sau như một ôn nhu, lại có xa cách rõ ràng: “Bình Viễn tướng quân, ngài nên gọi ta Hoan Nghi công chúa.”

Bước chân Trần Văn Việt ngừng một chút, A Đậu đã bước nhanh đi đến phía trước.

“Hắn đi rồi sao?” A Đậu thấp giọng hỏi cung nữ bên người.

Cung nữ quay đầu lại, thấy Trần Văn Việt còn ở nơi đó, liền nói: “Không có, Bình Viễn tướng quân vẫn luôn đứng đấy.”

“Chúng ta đi nhanh chút.”

Cung nữ có chút khó hiểu.

Bình Viễn tướng quân thật tuấn tú, có tình với công chúa, nhi lang tốt như vậy, vì sao công chúa lại cự tuyệt chứ?

A Đậu đi thực mau, mới đi không bao lâu, nghe được phía sau truyền đến tiếng bước chân nam tử thật mạnh.

Trong lòng nàng đột nhiên hoảng loạn, chua xót và ngọt ngào, vẫn còn chưa kịp dư vị, liền cường tự đè ép xuống, nàng hít một hơi, phân phó cung nữ: “Ngươi đi về trước, làm theo ta phân phó.”

Cung nữ bước nhanh đi.

Trần Văn Việt đuổi theo, A Đậu đột nhiên nói: “Bình Viễn tướng quân xin dừng bước, Dao Hoa cung liền ở phía trước, không cần tướng quân đưa tiễn.”

Một ngụm một cái bản công chúa, từng bước từng bước tướng quân.

Trần Văn Việt không tin A Đậu sẽ tuyệt tình như vậy.

“Hoàng Thượng ;ệnh thần đến cung điện của công chúa nhìn một cái, làm sao thần dám không phụng chỉ?”

Nói, hắn đi nhanh tiến lên, đoạt đèn lồng từ trong tay nàng: “Thần, đưa công chúa trở về.”

Trong lòng A Đậu run rẩy, không nói chuyện nữa, trầm mặc đi theo phía sau Trần Văn Việt.

Dao Hoa cung liền ở trước mắt, ngoài cửa treo hai ngọn đèn lồng chiếu sáng cung điện giống như ban ngày.

“Gâu, gâu, gâu.” Theo tiếng kêu vang lên, một con chó con chạy ra, vui sướng phe phẩy cái đuôi bổ nhào vào chân A Đậu.

Đó là một con chó xồm toàn thân tuyết trắng, lông rất dài, thực hoạt bát.

A Đậu cực kỳ cao hứng, ôm chó con lên: “A Tuyết, sao lại ra đón ta? Cũng thật ngoan!”

Trần Văn Việt liền nhớ tới con chó hắn đưa cho A Đậu: “Sao lại không thấy Tiểu Hoa?”

A Đậu vừa trêu đùa chó xồm, vừa không thèm để ý nói: “Tiểu Hoa quá xấu, Thái Hoàng Thái Hậu tặng A Tuyết cho ta, tính tình Tiểu Hoa quá xấu, cứ khi dễ A Tuyết, ta đưa Tiểu Hoa cho thái giám bên Vĩnh Hạng, vừa lúc có thể trông cửa, phòng ngừa những người đó chạy loạn.”

Vĩnh Hạng là nơi giam giữ phi tần cung nữ phạm sai lầm, âm u ẩm ướt, hàng năm không thấy được ánh mặt trời.

Ánh mắt Trần Văn Việt tối sầm lại, thấp giọng nói: “Nếu công chúa không thích, thần có thể mang Tiểu Hoa đi.”

“Bản công chúa đã đưa Tiểu Hoa cho thái giám Vĩnh Hạng, không thể lật lọng.” A Đậu liếc mắt nhìn Trần Văn Việt, giọng nói vẫn thanh thúy ôn nhu, chỉ là không còn tình ý như trước: “Bình Viễn tướng quân hẳn là biết, người ta nói lời phải giữ chữ tín, đúng không?”

Trần Văn Việt nhìn A Đậu, không nói chuyện nữa, xoay người liền đi.

A Đậu gắt gao cắn môi, nước mắt lập tức rớt xuống.

Một chân bước vào ngưỡng cửa Dao Hoa cung, A Đậu đột nhiên bưng kín mặt.

Cung nữ nắm Tiểu Hoa chạy tới, đột nhiên có chút không biết làm sao, Tiểu Hoa cũng không biết chủ nhân bị làm sao, kêu gâu gâu đi liếm giày A Đậu, dùng móng vuốt nhẹ nhàng chụp váy áo A Đậu.

“Tiểu Hoa.” Nhìn Tiểu Hoa lo lắng cho chính mình, A Đậu nhớ tới thời gian lúc trước, khóc càng thêm lợi hại.

“Gâu gâu gâu.”

Tiểu Hoa kêu, A Tuyết cũng kêu, hai con chó kêu hết đợt này đến đợt khác.

Trần Văn Việt sửng sốt, lập tức quay đầu lại, đi tới cửa liền nghe được tiếng cung nữ khuyên giải an ủi: “……Công chúa thích Bình Viễn tướng quân, vừa rồi vì sao phải làm như vậy?”

“Ngươi không hiểu!” giọng A Đậu có chút nghẹn ngào: “Tướng quân chí tại bốn phương, làm sao có thể vì ta từ đây chỉ có thể làm chức quan nhàn tản? Tuy ta thích tướng quân, nhưng không thể lấy oán trả ơn.”

Cung nữ thở dài một tiếng, lại nói gì đó, Trần Văn Việt đã không nghe thấy.

Hắn muốn bước đi vào, ôm nàng vào lòng, cuối cùng lại xoay người rời đi.

Từ Lệnh Sâm và Kỷ Thanh Y đang ôm Thiên Hữu chơi đùa, nghe cung nữ thông báo nói Trần Văn Việt có việc yêu cầu thấy Hoàng Thượng, hai người liếc nhau, Từ Lệnh Sâm trước một bước đi ra ngoài.

“Thần ái mộ Hoan Nghi công chúa đã lâu, thỉnh Hoàng Thượng gả Hoan Nghi công chúa cho vi thần, thần tất chắc chắn đối đãi công chúa như châu tựa bảo.”

Từ Lệnh Sâm cười cười: “Trẫm, ân chuẩn.”

Nửa năm sau, Trần Văn Việt rốt cuộc cưới được A Đậu vào cửa.

Từ Lệnh Sâm không chỉ không miễn chức Trần Văn Việt, còn đề bạt một bậc, phong Trần Văn Việt làm Phong Đài đại doanh đề đốc.

Trần Văn Việt vừa nhận được thánh chỉ phong chức, liền có ba ngự sử đồng thời dâng tấu nói hoàng đế làm vậy không ổn.

Từ Lệnh Sâm áp xuống tấu chương, giữ mà không phát, sau đó điều ba ngự sử này đi Phong Đài đại doanh theo Trần Văn Việt cùng thao luyện, cũng lệnh cho bọn họ trong quá trình thao luyện, tiến cử người có thể đảm nhiệm đề đốc, khi nào tiến cử thành công, khi đó hồi triều.

Ngự sử trong quá trình thao luyện khổ không nói nổi, một tháng sau liền dâng sổ con thỉnh tội.

Lúc này Từ Lệnh Sâm mới thông báo trên triều hội: “Thái Tổ hoàng đế đánh giang sơn, lập quy củ, người sau nên tuân thủ, nhưng cũng không thể bảo thủ, chùn chân bó gối. Nếu có thể phá cái cũ xây dựng cái mới, lấy lợi trừ hại, trên dưới triều đình một lòng, dùng người chỉ xem tài năng, duy đức, Đại Tề ta cần gì sầu không thể ổn định và hoà bình lâu dài, bốn biển thái bình?”

Sau khi Tân đế đăng cơ, làm không ít cải cách, hiệu quả lộ rõ, bá quan quỳ xuống đất hô vạn tuế: “Ngô hoàng thánh minh.”

Đột nhiên có thái giám tới cửa: “Báo, Hoàng Hậu nương nương khám ra hỉ mạch, long thai trong bụng đã ba tháng rồi.”

Bá quan lập tức mở miệng chúc mừng: “Chúc mừng Hoàng Thượng, chúc mừng Hoàng Thượng.”

Từ Lệnh Sâm đại hỉ, muốn lập tức bay đến bên cạnh Kỷ Thanh Y, lại ngại với triều thần, không thể không tiếp tục ngồi.

Triều thần lại biết rõ tâm tư hoàng đế không ở triều đình, một đám cũng không dâng tấu, Từ Lệnh Sâm kêu một tiếng “Bãi triều”, vui mừng khôn xiết về hậu cung.

Tên tiểu tử thúi Thiên Hữu càng lớn càng dính người, mỗi ngày bá chiếm Y Y, ngay cả ngủ cũng không buông tha.

Lần này, Y Y nhất định phải sinh cho hắn một tiểu nữ nhi tri kỷ mới được.

Nếu thai này không phải nữ nhi, vậy hắn sẽ không ngừng cố gắng, hắn chắc chắn sẽ có con gái.

Hắn nghĩ, khóe miệng càng cong, bước chân cũng càng lúc càng nhanh, Y Y, ta tới đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vy Vy 1505 về bài viết trên: Ameri, Hương Trà Thơm Ngát, LinMin, Ngô Thanh, Phuongphuong57500, Ty Tồ, hanayuki001
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: QTNZ, Quynhmy, y229917 và 127 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 253, 254, 255

3 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 24, 25, 26

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 153, 154, 155

7 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

12 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Sự mềm mại dưới quân trang - Chiết Chỉ Mã Nghị

1 ... 34, 35, 36



đêmcôđơn: bởi vì nó đã bị ad xóa khỏi dd rồi.
Kim chi chay: Cho e hỏi tại sao lại ko xem được lits truyện sắc ak????
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa 2
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: nothing
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 243 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôrêmon 2
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 289 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
akiaki2325: TR NGƯỜI XA LẠ THÂN QUEN NHÀ MÌNH HOÀN RỒI XIN VÔ LÍT TR HOÀN NHA CHỦ PIC
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 264 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 200 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 269 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: kotranhvoidoi vừa đặt giá 255 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 469 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 214 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Đào Sindy: Chỗ đang sáng tác đó bạn :))
Ngakhoi236: Em muôn doc truyen mới của dien đan e vô đâu ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 226 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 599 điểm để mua Hamster lêu lêu
Xi Hoàng: Hello
Shop - Đấu giá: thuonglu vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 454 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún lúc lắc 2
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 201 điểm để mua Cún ăn kẹo
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ shopping
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ăn chocolate
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 560 điểm để mua Ngọc xanh biển

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.