Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Gả thế thành sủng phi - Bán Tụ Yêu Yêu

 
Có bài mới 05.11.2020, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 409 lần
Điểm: 38.11
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Gả thế thành sủng phi - Bán Tụ Yêu Yêu - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70: Nhớ nàng

Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử

Ban đêm tĩnh mịch, ánh trăng khuyết cùng muôn vàn vì sao mờ ảo trên bầu trời, Đông cung rất yên tĩnh, từ trong cửa sổ có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu ngoài Điện. Vào thu, rốt cuộc cũng có chút gió nhẹ thổi đến, không lâu sau, còn không chờ Lý Hiển ngủ, bên ngoài tiếng mưa đã xào xạt kéo đến. Bầu trời đêm đều đã bị che phủ bời tấm màn đen, Từ Oản ngồi trước án, thu hồi ánh mắt.

Nàng đang giúp Lý Hiển chép kinh văn, không biết vì sao lại luôn có một loại dự cảm không tốt lắm, trong lòng không yên được.d.đ(lê.quý)đôn Lý Hiển đi ra từ bên trong tẩm cung, trong tay cầm một quyển sách, đi đến bên cạnh nàng, xoay người ngồi xuống.

"A Man, ngươi xem bức tranh này, so với thiên sơn vạn thủy* mà ngươi từng đi qua, có phải không thú vị chút nào hay không?"

*thiên sơn vạn thủy: nghìn núi muôn sông, ý chỉ những người hay đi xa, đi qua nhiều núi nhiều sông.

"..."

Bức tranh vẽ một góc mặt hồ, một chiếc thuyền trôi nổi dập dờn.

Nàng nhìn nhìn, cười: "Ta đã từng theo phụ mẫu đi qua mặt hồ như thế này, cũng từng ngồi qua loại thuyền nhỏ như vậy, mới đầu còn có chút sợ hãi, nhưng mà loại cảm giác đi lại trên mặt nước thế này, trước đây thật sự chưa từng trải qua, cực kỳ dễ chịu."

Lý Hiển liên tục gật đầu: "Có thể tưởng tượng đến, lúc nào thì ta... Ôi chao? Bên ngoài mưa rồi à? Từ khi nào vậy, hình như mấy ngày nay trời đều không mưa, ta đi nhìn một chút."

Dù sao hắn vẫn còn trẻ, còn có chút tính trẻ con, ném sách, vội vàng chạy ra bên ngoài Đại Điện.

Thục Nhàn đi theo phía sau hắn, vội vàng gọi hắn: "Điện hạ, cẩn thận lạnh!"

Đã có cung nữ đi lấy áo choàng, Từ Oản cũng không đứng dậy, nàng muốn nhanh một chút chép xong Kinh văn, Đương Kim Thánh Thượng tôn sùng Phật gia, quả thực đã đến mức si mê, đồng trang lứa với Lý Hiển chỉ có nhi tử của Nhị Hoàng tử Lý Thăng, ngoài ra đều là tôn nữ.

Hai người tôn tử tự nhiên có sự ganh đua so sánh với nhau, nhi tử độc nhất của Lý Thăng Lý Thận mới năm tuổi, so sánh với nhau, Lý Hiển cũng có thể được xem là xuất chúng rồi. Từ Oản tới Đông cung đã hơn nửa tháng, lúc trước thời điểm không có phụ mẫu, cũng đã có thói quen một mình, bây giờ ở cạnh phụ mẫu lại thành thói quen, cuối cùng lại sinh ra cảm giác nhớ nhà

Ở trong lòng đọc Thanh Tâm Chú, miễn cưỡng ổn định tinh thần.

Bên ngoài tiếng mưa lớn dần, nàng làm như không nghe thấy, Lý Hiển trước sau cũng không quay lại, ước chừng thời gian một nén nhang, có tiếng bước chân vang lên ở bên tai, Từ Oản tâm nhãn hợp nhất, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

Mùi rượu xông vào chóp mũi, nàng cười cười: "Điện hạ trộm uống rượu à? Sao lại mang theo mùi rượu trở về?"

Không có người trả lời nàng, một giọt nước rơi trên tay nàng, Từ Oản ngạc nhiên.

Ngẩng đầu lên, trong tay Cố Thanh Thành vẫn đang cầm ô, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng: "A Man, theo ta xuất cung đi!"

Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, rõ ràng tuổicòn trẻ như vậy nhưng trên gương mặt lại đều là vẻ cô đơn cùng đau khổ.

Từ Oản vội vàng đứng lên: "Sao ngươi lại đến đây?"

Cố Thanh Thành tiện tay ném ô đi, vén áo ngồi xuống: "Tại sao ta lại không thể đến đây?"

Nàng đưa mắt cửa Đại Điện, lại nhìn xung quanh, thấy không có ai mới nhẹ nhàng thở ra: "Tiểu Điện Hạ mới ra ngoài, lập tức sẽ trở lại, ngươi vẫn nên rời đi nhanh đi!"

Đông Cung không giống như bên ngoài,dien-dan(le/quy^don đương nhiên phải thận trọng lời nói và hành động.

Một tay Cố Thanh Thành lau trán, bộ dáng cực kì đau đầu: "Ta phải đi đâu? Nàng đang ở đây, ta có thể đi đâu được chứ?"

Nàng thật sự không có biện pháp tranh chấp cùng người say rượu, đứng dậy bước đến đẩy hắn: "Đứng dậy, ngươi không mang theo ai à? Bên ngoài vẫn còn mưa, ngươi nên nhanh chóng hồi phủ Tướng Quân đi.”

Hắn không nhúc nhích, khiến Từ Oản gấp đến mức dậm chân.

Cố Thanh Thành ngồi trước án, cứ như thế nhìn nàng: "A Man, theo ta về nhà đi!"

Nàng kéo cánh tay hắn: "Ngươi về trước đi, ngươi về nhà trước đi, ngươi uống say rồi."

Hắn đau đầu, dễ dàng nắm lấy tay nàng, khí lực rất lớn, liều mạng kéo, trực tiếp kéo người vào lòng, Từ Oản bất ngờ ngã xuống, bị hắn kìm vào ngực, tự nhiên vùng vẫy.

May mà lúc này không ai tiến vào, bằng không thì dù nói thế nào cũng sẽ không rửa sạch nỗi: "Ngươi buông ta ra!"

Cố Thanh Thành gắt gao ôm chặt người trong ngực, vùi đầu lên vai nàng, thở dài: "A Man..."

Đúng lúc đang dây dưa, tiếng cười đùa vang lên ở bên ngoài.

Từ Oản hoảng sợ hung hăng lấy gậy sắt đập vào ngực hắn, khiến hắn buông nàng ra.

Xoay người lại ngồi xuống, mới cầm lấy bút, Lý Hiển đã dẫn đầu đi vào, Thục Nhàn cầm ô đi bên cạnh, hai người vừa nói vừa cười đi vào, vào cửa nhìn thấy Cố Thanh Thành, đều vô cùng sửng sốt.

Thục Nhàn vội vàng bước lên hành lễ, thấy Cố Thanh Thành đang say nên vô cùng lo lắng: "Đại Công tử đây là vừa dự yến tiệc à? Làm sao vậy? Không đi được à? Tìm một chỗ nghỉ ngơi trước nhé!"

Bà dựng ô ở bên ngoài, Lý Hiển bước lên phía trước: "Biểu thúc, ta cho người đưa người về phủ nhé."

Cố Thanh Thành ngẩng mặt, xua tay: "Các ngươi ra ngoài, ta ngồi đây một lát."

Vậy mà lại đuổi Lý Hiển rời khỏi, Thục Nhàn vội vàng nhìn Lý Hiển, từ trước đến nay Lý Hiển đều rất kính trọng vị Biểu thúc này, cũng biết Đông Cung ít nhiều phải dựa vào hắn, nên xoay người đi ra.

Thục Nhàn vội vàng đuổi theo, tiểu cung nữ mới theo về đang đứng bên ngoài vẫn chưa hiểu chuyện gì đã bị mang đi, Từ Oản đâu còn tâm tư chép kinh, đặt bút xuống, xoa xoa mặt mình, hận lúc này không thể có một khe đất để chui vào.

Nhìn Cố Thanh Thành, thở thật dài: "Ngươi muốn làm gì?"

Hắn móc chân, ngay cả ghế đẩu và nàng đều bị kéo đến trước mặt hắn, nàng vừa muốn động, hắn đã nắm lấy tay nàng, đặt lên mặt của mình, nhẹ nhàng xoa.

"A Man, ta sai rồi."

Mi tâm Cố Thanh Thành phát đau, cứ thế cầm lấy tay nàng xoa xoa trán mình.

Thấy Lý Hiển đã dẫn người đi hết, Từ Oản nghĩ muốn tránh cũng tránh không được, bàn tay còn lại khoa tay múa chân bên cạnh hắn nhiều lần, nghĩ muốn đánh hắn, lại không xuống tay được.

Ghế đẩu quá thấp, đôi chân dài của hắn không thể xếp gọn được, kéo nàng cả người lẫn ghế ở trước mặt đến, một tay đỡ eo nàng, ánh mắt run rẩy: "Cứ đợi như thế này đi, khi nào thì nàng mới hết giận chứ? Hả?"

Hai tay Từ Oản đều đặt trước ngực, giương mắt nhìn hắn: "Ngươi uống say rồi, trở về đi, ta không muốn cùng ngươi nói những lời này."

Cố Thanh Thành cúi đầu, sáp lại gần: "Nhưng Bản vương muốn nói, tuy nàng đang trong hình hài thiếu nữ, nhưng đã sớm không phải là thiếu nữ, tự nhiên hiểu rõ ta đang nói cái gì, ta để nàng tùy ý chơi đùa, nhưng không thể để nàng hồ đồ như vậy."

Nàng vội vàng đẩy hắn: "Ta nào có hồ đồ, ta luôn an phận ở lại Đông Cung mà!"

Hắn tự nhiên không tin: "Hiển Nhi có thể gây khó dễ cho nàng? Hắn cũng sắp mười ba, tâm trí của đứa trẻ ở gia đình Đế Vương đều thành thục rất sớm, nếu hắn không làm khó nàng, không đuổi nàng xuất cung, vậy nhất định là dùng lời ngon tiếng ngọt để lôi kéo nàng, nàng chịu được ư?"

Từ Oản mở to mắt: "Ở trong mắt ta, hắn chỉ là một đứa trẻ, lúc trước cũng có làm khó ta, về sau vẫn rất thân thiết với ta, nhưng ngươi thì nói cái gì, ta là người thế nào, bây giờ ta có gia thế thế nào, hắn lôi kéo ta làm gì?"

Hắn dán sát tai nàng, cười nhẹ một tiếng: "Sao lại không?"

Tiếng hít thở nhẹ nhàng ở bên tai, hơi nóng như thiêu đốt mặt nàng, Từ Oản đưa tay đẩy nhưng thoát không khỏi, nghiêng đầu: "Ta có cái gì, mau buông ta ra, Cố Thanh Thành..."

Lời còn chưa dứt, môi mỏng đã hạ xuống tai nàng, giọng nói của hắn nhẹ nhàng như từ phía xa vọng tới: "Nàng có Bản vương, ai mà không muốn lôi kéo nàng."

Nói xong còn triền miên hôn lên tai nàng, dọc theo tai nàng dần hạ xuống gáy, quay người lại, lần tìm đến cánh môi nàng, trên người hắn mùi rượu nhàn nhạt càng lúc càng nồng, có gì đó trong tai nàng như muốn nổ tung.

Hai cánh tay Từ Oản đều bị hắn giữ chặt, vừa quay đầu lại, cánh môi cũng bị hắn mút lấy.

Vừa rồi nàng đang muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn vào mắt hắn, bỗng nhiên chuyện gì cũng không nghĩ ra nữa.

Hô hấp quấn lấy nhau, gương mặt hắn thật sự nóng hầm hập, ý thức dần dần hỗn loạn, Cố Thanh Thành cũng chịu không nổi, thật lâu mới buông môi nàng ra, làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong người, bình tĩnh nhìn nàng: "A Man, đó là giả, nàng phải biết rằng, bởi vì ta, hắn sẽ chỉ làm bộ gây khó dễ nàng, đối đãi tốt với nàng cũng chỉ vì muốn lôi kéo nàng, không thể xem như thật được."

Này tính là gì, Từ Oản mới mơ màng tỉnh táo lại, đã nghe hắn đang nhắc nhở nàng.

Đôi khi, dù có nhìn thấu được mọi chuyện cũng sẽ không nói ra, giữ lại ba phần tốt đẹp, không phải sẽ tốt hơn sao.

Mặt nàng vẫn nóng hổi, trợn mắt trả lời: "Thứ như lòng người, cái gì là thật còn cái gì là giả? Ít nhất hắn vô tâm hại ta, có vài người thì càng không thể tin, bởi vì hắn còn có thể lấy mạng ta!"

Nàng biết đây là điểm yếu của hắn, lại càng nhướng mày.

Cố Thanh Thành cúi đầu, sắc mặt trầm xuống: "..."

Từ Oản đẩy hắn ra, vội vàng đứng xa chút: "Đi đi, ta không muốn thấy ngươi, nhìn thấy ngươi thì ta liền tức giận."

Một tay hắn xoa trán, vẫn không ngẩng đầu: "Nàng không ở Từ gia, e rằng vẫn chưa biết, Từ Vân cập kê, hôn sự cũng đã được định xuống, là người nọ ở Cao gia ta đã nói với nàng, cũng không tệ lắm.dien(dan*le!quy^don Tỷ muội của nàng đã bị Đại Cữu Cữu nàng đưa vào danh sách, đến nhờ cậy ta, ít ngày nữa muốn vào cung."

Từ Oản che lỗ tai: "Không cần nói với ta những cái này, ta không muốn biết, ta cũng không muốn bởi vì vậy mà nợ nhân tình của ngươi..."

Cố Thanh Thành đứng lên, đụng vào ghế đẩu bên chân suýt nữa là ngã nhào xuống.

Hắn tiến lên một bước, chỗ nào giống dáng vẻ say rượu.

Ánh mắt sáng quắc, đứng trước mặt thiếu nữ, ánh mắt hắn thâm thúy, đáy mắt đều là vẻ bất đắc dĩ.

"A Man, có lẽ, ta chỉ muốn nàng."

Những lời vừa nói những hành động vừa làm, cũng đều là lấy cớ, để đến trước mặt nàng, muốn ôm nàng, hi vọng được ôm lấy nàng, dụng tâm mà nói, những lời lúc nãy phần lớn đều không có ý nghĩa gì, hắn chỉ muốn nói một câu kia, một câu kia mà thôi.

"Nhớ nàng, đúng vậy, ta rất nhớ nàng."

Từ Oản ngớ người, nàng đứng nghiêng người, mở to mắt nhưng không nhìn hắn, chỉ thở dài: "Nói cái gì nhớ ta, về sau đừng nói mấy lời này nữa, ngày vào Đông Cung, ở phủ Tướng quân, có vị tiểu thư còn đang chờ người mà, nói cái gì chờ ta, ngươi có thể chờ được mấy năm, e là tất cả cũng chỉ là chuyện cười mà thôi..."

Hắn tiến lên, cầm một bàn tay nàng: "Tiểu thư nào?"

Nàng bỏ ra rất nhanh: "Vị tiểu thư ở hậu viện phủ Tướng quân, còn có thể là vị tiểu thư nào nữa?"

Ngày ấy nàng đi trả mèo, đều đã nghe thấy hết.

Cố Thanh Thành mất một lát mới nhớ ra, bật cười. Có thể là mượn chút cảm giác ngà ngà say này, mới có thể tiếp cận nàng, hai tay nâng mặt nàng, để nàng quay đầu lại.

Hắn cúi đầu xuống, ý cười càng tươi: "Xem ra, A Man vẫn rất để ý đến Bản vương."

Từ Oản giương mắt, sắc môi đã sớm thay đổi, trên mặt đỏ bừng, nàng tốt xấu gì cũng hành y hai năm, cũng có hiểu chút ít: "Ngươi làm sao vậy? Nhiễm phong hàn rồi à? Sốt rồi hả?"

Không để ý chuyện gì, vươn tay sờ lên trán hắn, hoảng hốt: "A, sao lại nóng thế này?"

Đẩy hắn ra, đoán là nhất định sẽ có người đi theo hắn, đi nhanh ra ngoài Đại Điện, kêu lên: "Người đâu, người đâu, mau đến đây!"

"..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: Hương Trà Thơm Ngát, Ngô Thanh
     
Có bài mới 02.05.2021, 13:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 409 lần
Điểm: 38.11
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Gả thế thành sủng phi - Bán Tụ Yêu Yêu - Điểm: 11
Chương 71: Cười cho qua.

Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử

Tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, lớn đến mức ở trong Điện cũng có thể nghe thấy, gương mặt Cố Thanh Thành đỏ bừng, trán nóng như lò lửa nhỏ, vội vàng gọi người Thái Y Viện tới, chẩn bệnh ngay tại chỗ.

Hắn được chuyển đến Thiên Điện, Từ Oản cũng không có đến.

Nàng tiếp tục chép kinh thư, tâm vô tạp niệm.

Lý Hiển dẫn người đến chăm sóc, đúng là nhiễm phong hàn, do mắc mưa nên mới đột nhiên sốt lên, muốn cho người kê thuốc cho hắn thì được báo là đã uống rồi.

Còn hai trang, chữ nàng rất đẹp, nhưng mà chép ra chỉ để cầu phúc, thật sự quá nghiêm túc rồi.

Muốn viết một mạch cho xong, nàng cúi đầu càng viết càng nhanh.

Niệm Tĩnh Tâm chú trong lòng, tiếng mưa rơi hay tiếng bước chân đều không nghe được, cũng không biết qua bao lâu,d.đ-lqđ hạ nét bút cuối cùng xuống, nàng mới ngồi ngay ngắn trở lại.

Cúi đầu nhìn, mặt sau hai trang giấy đều là A Di Đà Phật.

Vội vàng cầm lên vo tròn ném đi, lại tiếp tục chép.

Tiếng bước chân vang lên ở ngoài Điện, tiểu thái giám che ô, Lý Hiển bước nhanh vào trong, vạt áo hắn ẩm ướt, vào cửa lập tức cho người đi lấy khăn, Từ Oản vội vàng đứng lên, nhanh chóng bước đến, nhận khăn giúp hắn lau tay.

Toàn thân tiểu thái giám ướt đẫm, các cung nữ bị mưa gió tạt vào, mặt đều tái mét.

Lý Hiển so với Từ Oản cao hơn một chút, cúi đầu nhìn nàng: "Ôi, ngươi thực sự nhẫn tâm như vậy sao, Biểu thúc đã bệnh đến thế, thực sự không qua thăm?"

Nàng lau tay hắn xong, lại quét qua hai vạt áo của hắn: "Điện hạ cũng đừng chạy qua đó, gió đêm lạnh, không cẩn thận bị nhiễm bệnh sẽ không tốt."

Mặt mày bình thản, bộ dạng giống như không có chuyện gì.

Lý Hiển nghiêng đầu, thấy nàng không nhắc đến Cố Thanh Thành, cười cười: "Kinh Phật đã chép xong chưa?"

Nàng quay đầu nhìn, xấu hổ cười cười: "Vẫn còn hai trang, rất nhanh sẽ xong."

Hắn không thèm để ý, khoát tay áo: "Thôi, đừng chép nữa, ta không phải vẫn rất tốt sao, tốn công chép thứ đó làm gì, ngươi theo ta vào đây."

Hắn đi vào trong, Từ Oản theo sát phía sau.

Vào tẩm cung, Lý Hiển tiện tay cởi áo ngoài ra, đặt lên tay nàng: "Biểu thúc cũng không cho ngươi đi qua, nhưng có vài chuyện, muốn ta nói với ngươi."

Từ Oản ừ một tiếng: "Là chuyện gì?"

Hắn xoay người ngồi xuống, suy nghĩ một chút rồi học dáng vẻ Cố Thanh Thành nằm xuống, cố ý nghiêm mặt, ánh mắt hơi lườm nàng, gằn từng tiếng nói: "Trở về nói với A Man, mọi chuyện trong nhà đều tốt, để cho nàng yên tâm."

Nhìn bộ dáng này của hắn, giống như đang bàn giao hậu sự, mà giống đến cả ba phần, Từ Oản bị hắn chọc cười: "Đừng bắt chước nữa, ta đã biết rồi, đừng bắt chước!"

Lý Hiển vẫn tiếp tục nằm như sắp chết: "Tuyển tú sắp tới, Từ gia cũng đã sắp xếp thỏa đáng, nếu như có chuyện gì, thì hãy cho người đến phủ Tướng quân báo một tiếng khụ khụ..."

Hắn bắt chước bộ dạng thoi thóp, Từ Oản che miệng cười: "Đã nói là ngươi đừng có bắt chước hắn, đừng có bắt chước!"

Nàng cười đến không khống chế nổi, hai vai run rẩy.

Lý Hiển ngồi dậy, hai tay nâng mặt, ở sau lưng nàng chậc chậc ra tiếng: "Chậc chậc, Biểu thúc này của ta, đối với ngươi thật sự là để tâm, A Man, ngươi có huynh trưởng như vậy, có phải thường xuyên vụng trộm cười hay không?"

Vụng trộm cười?

Đùa à?

Từ Oản xoay người lại, khôi phục lại bộ dáng bình thường, quy củ đáp: "Ta sẽ bảo cung nữ vào hậu hạ,dien@đan.lê+quý^đôn cáo lui."

Lý Hiển thấy nàng muốn đi, vội vàng gọi nàng lại: "Ôi, ôi, ôi.. đừng đi!"

Hắn cười ha ha, nhào về phía trước, túm lấy cánh tay nàng.

Từ Oản quay đầu lại, trong lòng từ từ nổi giận, vô duyên vô vớ, sao có thể lấy huynh muội ra nói thế này.

Nàng có lẽ chột dạ, ý cười trên mặt biến mất sạch sẽ, trịnh trọng nhìn hắn: "Tại sao hôm nay Điện hạ lại đặc biệt lấy ta và ca ca ra trêu ghẹo? Có phải hắn đã nói gì với ngươi hay không? Nói ta gì đó đúng không?"

Lý Hiển thấy nàng bắt đầu tức giận, cười trộm nhiều lần, vờ nghiêm mặt nói: "Không có gì, Biểu thúc không nói gì cả."

Lời này sao có thể khiến người ta tin tưởng được, Từ Oản tiếp tục đi, hắn vội vàng nhảy xuống giường, chặn nàng lại: "Được rồi, được rồi, nói cho ngươi, nói cho ngươi, đều nói cho ngươi nghe hết."

Nói xong còn nháy mắt với nàng.

Lý Hiển ôm tay đi ra ngoài, bước chân rất nhanh, bảo người rót trà, đặt lên án. Hắn ngồi xuống, quay đầu bảo Từ Oản cũng ngồi xuống.

Nàng không rõ chuyện gì, cũng qua ngồi uống.

Hai người sóng vai, hắn thở thật dài: "Thực sự không phải ta muốn giấu ngươi, A Man, ta đang chờ ngươi chủ động nói với ta, nơi như Đông cung này không có chỗ dựa thì ai có thể vào được, ai có thể đến trước mặt ta, lúc trước ta biết ngươi có ân cứu mạng với Biểu thúc, mấy năm nay hắn quan tâm Từ gia, ta cũng chỉ cho là hoàn trả, cái gì mà tình huynh muội, sao có thể tin tưởng được."

Thổi trà, không nóng, Lý Hiển vươn tay chấm vào trà, ở trên án viết xuống một chữ thật mạnh: "Ngày ấy Biểu thúc viết một chữ này cho ta xem, ta biết, hắn không phải đang đùa."

Sắc mặt Từ Oản thay đổi, một tay che lấy chữ kia.

Mang tai nàng nóng lên, dùng sức phất, nước trà trở thành một vũng nước đọng: "Hắn nói? Nói hưu nói vượn! Ai muốn gả cho hắn, ta còn chưa cập kê, cập kê rồi cũng không gả, ta muốn nửa đời sau đều ở trong cung, làm nữ quan, nửa đời còn lại một mình lưu lạc thiên nhai!"

Tuy nước trà đều loạn thành vũng nước, nhưng chữ kia vẫn như còn nhiệt độ thiêu đốt tay nàng.

Lý Hiển cười, viết một chữ tương đồng ở bên cạnh, giống như chữ Thê mà khi đó Cố Thanh Thành viết, nhướng mày nhìn nàng, muốn cười: "Ta cảm thấy được như vậy cũng không tệ, một mình lưu lạc thiên nhai, hay là làm nữ quan, nhưng ta thấy Biểu thúc của ta, sợ là không nỡ."

Từ Oản đứng lên, buồn bực: "Đừng nghe hắn nói bậy, thật sự không có chuyện này."

Lý Hiển ừ một tiếng, nói được rồi, không có thì không có.

Hắn cũng đứng lên, nhích lại gần nàng, từ cổ tay áo lấy ra một vật nhét vào lòng bàn tay nàng: "Kỳ thật, Biểu thúc bảo ta ngày mai mang ngươi tiến cung một chuyến, đêm nay ngươi đi ngủ sớm một chút đi, sáng mai phải dậy sớm.”

Nhưng mà thực tế, Cố Thanh Thành là nói, nếu nàng còn giận, vậy thì mang nàng tiến cung.

Lý Hiển cố ý đùa với nàng, nhưng cũng có chừng có mực.

Đưa nàng vào hậu cung làm gì?

Từ Oản nắm chặt đồ vật trong tay, cúi đầu nhìn, là một khối Yêu Bài.

Mặt trên mơ hồ có thể thấy được một chữ Cố, chắc là phủ tướng quân gì đó.

Vừa đi ra, Thục Nhàn đã chạy vào từ bên ngoài, nàng mặc áo tơi*, vừa vào Điện đã run lên: "Bên ngoài lại mưa rất lớn, ta thấy đến hết đêm cũng chưa chắc đã ngừng."

*Áo tơi: (hoặc áo lá) là cách gọi một loại áo khoác hờ để tránh mưa nắng của người Á Đông từ xưa, nay vẫn còn được dùng tuy ít hơn.

Trên mặt nàng cũng ướt, Từ Oản xoay người cầm khăn đưa cho nàng lau mặt, cũng quá hấp tấp rồi.

Thục Nhàn lau mặt qua loa: "Điện hạ ngủ rồi à?"

Đương nhiên không có, Từ Oản lắc đầu.

Thục Nhàn vội vàng gọi người vào hầu hạ, một chữ thừa cũng không nói, cũng không nhắc đến bệnh tình của Cố Thanh Thành. Từ Oản đi theo vào trong tẩm cung, đáng tiếc mặc kệ nàng hỏi thế nào, Lý Hiển cũng không nói mang nàng đi làm gì.

Cũng không còn sớm, toàn thân Thục Nhàn ướt sũng, cũng phải đi rửa sạch, bên này bố trí người hầu hạ Lý Hiển ngủ, bên kia lại cho người đi lấy nước.

Từ Oản khom người rời khỏi, ngồi trở lại án, vẫn còn hai trang kinh Phật chưa chép xong.

Chép xong, nàng thở thật dài.

Trên một bên án, vẫn còn có nước đọng, một chữ kia từng nét bút như hiện ra trước mắt nàng, cười nhạo một tiếng, nhắm mắt lại.

Nhờ trận mưa mà trong điện mát rượi.

Kinh Phật đã chép xong từ lâu, Lý Hiển cũng đã ngủ, Thục Nhàn dẫn theo cung nữ đang hầu hạ bên trong, nàng không ngủ được, xem tạp thư một lát, lại đi lanh quanh trong Đại Điện.

Không thể nói tại sao, chỉ cảm thấy bản thân đang chờ điều gì đó.

Từ Oản dọn dẹp trên án gọn gàng, nước đọng đã khô từ lâu, nàng vươn tay lấy khăn ở trong túi ra, cẩn thận lau sạch sẽ.

Cũng không biết trải qua bao lâu, mưa dần dần tạnh, Từ Oản đi ra ngoài.

Mưa đêm, bầu trời vẫn là màu xám, trăng sao cũng không sáng, nàng ngước mặt, gì cũng không thấy, đèn lồng treo ngoài điện cũng đã tắt mấy cái, nhưng nhất thời không ai quan tâm, không người phát hiện.

Giờ cũng không còn sớm, nàng đứng trên thềm đá, một tay vịn cột, đón gió đêm.

Mưa từng giọt từng giọt rơi xuống mái hiên, trên thềm đá cũng có nươc chảy, mưa to đến như vậy, nhưng chỉ e rằng đến ngày mai gió nổi lên, mưa cũng không dấu vết nào.

Nhưng mà, những nhánh cây bị mưa lớn làm gãy, thềm đá bị những giọt mưa xuyên qua, không thể nào lau sạch, cũng không thể quay lại như ban đầu.

Từ Oản dựa cột, ánh mắt dừng ở cửa Thiên điện.

Một bóng trắng, chậm rãi đi xuống thềm đá.

Sau lưng hắn là ánh vàng ấm áp chiếu lên bóng dáng cao to của hắn, từng bước một đi về bên này, Từ Oản nghiêng đầu nhìn thấy, đứng thẳng, cũng tiến lên hai bước.

Trời tối đen như mực, chỉ có mấy ngọn đèn treo trên cao là còn ánh sáng.

Cố Thanh Thành cũng thấy nàng, đi tới.

Một người đứng trên thềm đá, một người lại đứng ở phía dưới.

Một người ở dưới đèn, một người lại đứng giữa bóng đen của cây cột.

Hắn ngước mặt, giống như mang theo ý cười.

Từ Oản nhẹ nhàng chào hắn: "Nếu đang ốm, tại sao không đi nghỉ ngơi, còn ra ngoài làm gì?"

Cố Thanh Thành khoanh tay, cũng đứng lại: "Sợ ngươi ngủ không được, muốn đến xem."

Nói xong, nhấc chân, muốn bước lên thềm đá.

Từ Oản cười nhẹ, thân hình khẽ động, đi trước một bước ra khỏi bóng đen: "Ca ca dừng lại."

Hắn đúng là nghe lời nàng, không hề động.

Hai tay Từ Oản tự nhiên buông xuống bên người, cúi đầu nhìn hắn: "Ta hỏi lại ca ca, tại sao lại tới đây?"

Hắn bị nàng hỏi, cuối cùng vẫn không thể nói dối, thản nhiên: "Núi không theo ta thì ta chỉ có thể lên núi."

Nàng thở thật dài, từ trong lòng lấy ra một đồ vật, chính là vật mà là Lý Hiển đưa cho nàng, Yêu Bài của phủ Tướng quân.

"Phủ Tướng quân nếu như thiếu nữ quyến, ta nghĩ kinh thành có rất nhiều tiểu thư khuê nữ nguyện ý tiến vào, kính vỡ khó lành, ta và ca ca chỉ có duyên nửa đời, đời này kiếp này nếu có thể giữ lại thứ tình cảm huynh muội này, cũng coi như viên mãn, nếu như muốn thứ khác, thứ cho A Man không thể đáp lại."

Nói xong dùng lực ném đồ về phía hắn, Yêu Bài phủ Tướng quân bay thẳng đến chỗ hắn.

Yêu Bài đánh lên người hắn, kỳ thật chỉ cần vươn tay là hắn có thể đón lấy, có thể tiếp được,dien>đan(lê.quý(đôn nhưng hắn chỉ nhíu mày, đồ vật rơi bên cạnh hắn, còn lăn hai vòng, nhẹ nhàng rơi xuống trong màn đêm yên tĩnh.

Cố Thanh Thành chỉ nhìn nàng, vẫn không nhúc nhích: "Ta có thể đợi."

Đợi cái gì, thiếu nữ khẽ nâng váy, xoay người.

Cũng không lưu lại một ánh mắt, chỉ cười một tiếng rồi đi.

"A..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: R.Quinn
     
Có bài mới 04.05.2021, 17:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 409 lần
Điểm: 38.11
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Gả thế thành sủng phi - Bán Tụ Yêu Yêu - Điểm: 43
Chương 72: Mẫu thân ngươi không tệ.

Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử

Mưa đêm qua đi, bầu trời lại trở nên tươi đẹp.

Dậy sớm, Từ Oản điều chế hương liệu ở trước án, đặc biệt bỏ thêm một chút thuốc ngủ cho Lý Hiển, nghiền nát thật tỉ mỉ. Lý Hiển ăn mặc chỉnh tề, lúc đi ra khỏi tẩm cung, cũng còn rất sớm.

Đi ngang qua nàng, vẫn không quên nháy mắt với nàng: "A Man, đi thôi, đi thăm Biểu thúc."

Hắn đứng chờ nàng ở cửa Đại Điện, nàng đành phải đứng lên, lau tay, đi tới bên cạnh hắn, thật sự nhu thuận. Thục Nhàn đuổi theo ở phía sau, trong tay đang cầm phối sức
(phụ kiện) của Lý Hiển: "Chờ chút đã, bây giờ vẫn còn sớm mà."

Thục Nhàn chạy đến bên cạnh Lý Hiển, đeo lên cho hắn.

Thắt lưng Từ Oản chỉ treo hai khối ngọc, là mẫu thân cho nàng, thỉnh thoảng khi tâm trạng không tốt, thì sờ một cái, Lý Hiển không thích đeo những thứ này, khó tránh luôn lải nhải.

Quay đầu lại, thấy Từ Oản đang cúi đầu, trêu ghẹo nàng: "Tiểu Thẩm! Sao thế?"

Nàng tức giận ngẩng đầu lên hung hăng trợn mắt nhìn hắn: "Còn nói bậy, ta sẽ đánh ngươi!"

Lý Hiển không thèm để ý, chờ Thục Nhàn đeo phối sức xong, bước đi: "Đi thôi!"

Từ Oản và Thục Nhàn theo sát phía sau, đến cửa Thiên Điện, lại được báo người đã đi rồi, Cố Thanh Thành không còn ở đây, Lý Hiển ít nhiều có chút thất vọng, quay đầu nhìn Từ Oản, thở dài: "Biểu thúc đi sớm quá, còn chưa gặp mặt một lần."

Lý Hiển chỉ sợ mình ở Đông Cung quá nhàm chán, dường như việc hắn (Cố Thanh Thành) không gặp A Man sẽ ít đi rất nhiều việc vui. Từ Oản nhẹ nhàng thở ra, không gặp mới tốt, tối qua Cố Thanh Thành say rượu,dien.dan+lê!quý(đôn ôm cũng ôm rồi, hôn thì cũng hôn, sau đó, nàng lại cố tình xa cách hắn, cũng là muốn giải quyết dứt khoát.

Không thể để hắn tiếp tục dây dưa nữa, nàng sợ sẽ không khống chế nổi tâm chính mình.

Lý Hiển than thở: "Chỉ sợ ta đã bỏ qua trò hay gì rồi. A Man, nếu không, ta dẫn ngươi đi dạo Hậu cung?"

Nàng vội khéo léo từ chối, đứng thật xa: "Điện hạ tha cho A Man đi, Hậu cung là địa phương nào, đi vào đó nhỡ nháo ra chuyện gì thì sao, không bằng ở lại Đông cung, ta làm chút đồ cho ngươi."

Lý Hiển cảm thấy nhàm chán, nhớ chuyện Cố Thanh Thành giao phó, hứng thú lại dâng lên: "Đi, ta dẫn ngươi đi dạo xung quang, qua hai năm nữa, ta có thể sẽ bố trí cho ngươi đến cung nào đó tốt."

Từ Oản liên tục xin tha, Đông cung còn chưa đứng vững, nàng không muốn gây thêm rắc rối.

Lý Hiển nhìn nàng lắc đầu, dẫn nàng đi dạo một vòng Đông cung, kết quả không tìm được chuyện gì vui, trái lại được Chu Thái phó nghênh đón, ông bảo Từ Oản làm bạn ở bên cạnh, giúp Lý Hiển học thuộc kinh Phật, còn bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng, nói là Hoàng Đế đột nhiên nhớ đến Hoàng Tôn này, muốn gặp hắn.

Vì thế, cả buổi sáng đều phải đọc thuộc sách, Từ Oản cũng không may mắn thoát khỏi, vội vàng đi theo đọc sách.

Rất nhanh đã đến trưa, quả nhiên có người tới truyền, cho gọi Lý Hiển yết kiến.

Lý Hiển gọi Từ Oản và Thục Nhàn đi theo, ra khỏi Đông cung, người trong cung cũng vừa đến. d.đ+lê(quý*đôn Từ Oản cúi đầu, bước theo sau Thục Nhàn cô cô, sau lưng nàng là một chuỗi thái giám theo đuôi, tất cả đều nín thở ngưng thần, bước chân chỉnh tề.

Lý Hiển cho người phía trước đứng dậy, quay đầu nhìn Từ Oản, cho nàng một ánh mắt cơ linh. Hắn ngồi ở trên xa liễn, vừa đi vừa ngầm đọc thuộc sách, cũng không biết là họa hay phúc.

Đã mấy ngày không lâm triều, lão Hoàng Đế giờ đã xuất hiện ở Trung Hưng Điện, các cung đều rục rịch bày trận thế, sẵn sàng nghênh đón.

Lúc Lý Hiển đến, trong Điện đã có vài người, Vũ Đế ngồi ngay ngắn ở trên, trong lòng đang ôm một tiểu bất điểm, tiểu Lý Thận mới năm tuổi đang cầm trong tay khối Quế Hoa Cao đưa vào trong miệng.

Lý Hiển dẫn người vào, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Vũ Đế ừ một tiếng, cho đứng dậy.

Từ Oản không dám ngẩng đầu, đi theo Lý Hiển sang một bên, khi hắn ngồi xuống, mới đứng sau lưng hắn cùng với Thục Nhàn cô cô.

Lúc này nàng mới nâng mắt lên, nam nhân ngồi đối diện liếc qua, nàng mới phát


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: R.Quinn
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher, Thiên Bình2323, Wowie_Autumn và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

3 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 243, 244, 245

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 148, 149, 150

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

15 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tuyệt sắc đan tôn - Hàn Thiên Mặc

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 394 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 201 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 200 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 216 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Ghế cây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 374 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 201 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 200 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 429 điểm để mua Tay súng nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 251 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 269 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 255 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 218 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô gái áo hồng
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: - Sammy - vừa đặt giá 215 điểm để mua Bé hồng 4
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Quả táo
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 281 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 320 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 796 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 200 điểm để mua Tâm trạng doraemon
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 240 điểm để mua Thầy tu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: AEira vừa đặt giá 200 điểm để mua Mây trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.