Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Trò chơi địa ngục - Manh Yêu

 
Có bài mới 21.02.2021, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 10.01.2019, 17:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 56
Được thanks: 30 lần
Điểm: 37.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi địa ngục - Manh Yêu - Điểm: 10
Chương 47: Cô là ai

Bút trong tay đột nhiên dừng lại.

Dung Âm híp mắt nhin chằm chằm cây bút giống như bị đâm trúng chỗ đau mà cứng lại, vừa muốn nói gì đó, thì nghe thấy tiếng của Bộ Lương sắp muốn khóc: "Dung Âm, đỉnh đầu cô, đỉnh đầu cô..."

Có thứ gì đó nhẹ nhàng chạm vào vai của Dung Âm, lạnh lẽo như băng.

Dung Âm duy trì động tác cầm bút, chậm rãi mà ngẩng đầu.

Lúc bọn họ đỡ bàn, vị trí của bàn có hơi lệch đi chút, vị trí cô ngồi bây giờ, chính là nơi Triệu Tiểu Hoa ban đầu treo cổ.

Một cô gái sắc mặt trắng xanh treo trên dây thừng, cô buộc bím tóc đơn giản, mặc váy ngủ trắng có chút cũ, nửa khuôn mặt bên phải bị xé rách đang không ngừng chảy máu ra bên ngoài.

Nhuộm đỏ khuôn mặt cô, nhuộm đỏ hơn nửa váy ngủ.

Hai bím tóc bị xem là dây thừng trói lên cột đèn, cô ngẩng đầu lên, há miệng cười với bọn họ. Đầu lưỡi đỏ tươi lộ ra từ khóe miệng bị xé rách, dường như cũng bị cây kéo làm thương, máu thịt lẫn lộn.

Cô treo trên dây thừng, cổ bị siết đến biến thành xanh tím, thoạt nhìn như sắp muốn đứt ra, chân mặc vớ cũ đu đưa trong không trung, yếu ớt giẫm lên vai của Dung Âm.

Mắt của cô rất lớn, hoàn toàn trợn trắng, tròng mắt trắng cực to nhìn chằm chằm Ôn Nhã phía dưới, nổi lên tia máu đỏ.

"A!"

Ôn Nhã chưa từng nhìn thấy qua nữ quỷ, cô lập tức phát ra tiếng thét ngắn ngủi, thu hồi lại tay đang cầm bút, liều mạng xông về phía cửa: "Cứu mạng! Tôi không muốn chết a!"

"Bộ Lương!"

Lạch cạch một tiếng, cây bút đó rơi xuống mặt giấy, nữ quỷ cũng biến mất không thấy.

Dung Âm khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn chằm chằm Ôn Nhã mất khống chế: "Ngăn cô ta lại!"

Chơi bút tiên, kiêng kỵ nhất chính là buông tay giữa chừng. Không tiễn bút tiên đi thật tốt, con quỷ đó sẽ vĩnh viễn quấn lấy bạn, giày vò bạn, cuối cùng dùng thủ đoạn tàn nhẫn giết chết bạn.

Bộ Lương đương nhiên biết lần buông tay này có ý nghĩa gì, bây giờ cô vừa sốt ruột vừa tức giận, cô ba chân bốn cẳng, vươn tay bắt lấy cánh tay của Ôn Nhã, tiến lên chính là hai bạt tai thanh thúy vang dội.

"Cô điên rồi sao, không phải nói với cô là không thể buông tay sao!"

Ôn Nhã tức giận, căn bản không để ý sức tay, mặt của Ôn Nhã trực tiếp sưng lên.

Cô bị đánh đến có chút mơ màng, ngẩn ra hồi lâu mới phản ứng lại xảy ra chuyện gì. Cô nhìn giấy và bút trên bàn, oa oa khóc lên: "Tôi có thể làm gì chứ, lúc đó tôi quá sợ hãi..."

"Chúng ta trở về."

Dung Âm đứng dậy, mở đèn pin lên, dọn dẹp sạch sẽ thứ trên bàn.

Lúc đi ngang qua Ôn Nhã khóc thút thít, cô dừng bước chân lại.

"Cho dù chúng ta dựa theo quy trình đi, cũng sẽ bị nữ quỷ quấn lấy, hành vi của cô cũng không có nảy sinh hậu quả ác liệt hơn. Bây giờ đã rất muộn rồi, trở về ngủ đi, nhớ dùng khăn ướt đắp mặt."

Ôn Nhã nhìn bóng lưng của thiếu nữ, lau nước mắt, đi theo.

Bộ Lương xoay đầu nhìn phòng ngủ 444, khóa cửa phòng chặt chẽ lại.

Cô cũng không muốn quay trở lại nơi này nữa đâu.

Phòng ngủ 444 khôi phục lại yên tĩnh như chết lần nữa, không biết qua bao lâu, gió lạnh quanh quẩn trong phòng, dây thừng ở gần đó đột nhiên truyền đến tiếng cười khàn khàn.

Giống như là bị bóp chặt lấy cổ, tiếng cười lạnh lẽo tràn đầy hận ý.

Sau khi trở về tầng sáu, ba nữ sinh cùng nhau đi nhà vệ sinh, giấy dùng để chơi bút tiên đốt thành tro dội đi, những thứ khác thì vứt vào thùng rác, thuận tiện giải quyết vấn đề sinh lý, mới trở về phòng ngủ.

Trong trò chơi linh dị, sau 12 giờ thì tốt nhất không nên manh động, miễn rước họa vào thân, yên tĩnh ngủ chờ đợi trời sáng mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Trong phòng ngủ đều là bố trí giường trên bàn dưới, vì muốn có không gian riêng tư cho mình, bọn họ đều dựng cái giá kim loại nhẹ trên giường. Trên giá treo rèm giường, trong rèm giường treo đèn màu nhỏ, hoặc là ở trong góc đặt ảnh xạ bầu trời, lãng mạn mà có tâm thiếu nữ.

Dung Âm vừa bò lên giường, liền nhìn thấy điện thoại đặt trên gối đang sáng lên.

Cô chui vào chăn, nhấn vào trong app trò chuyện ồn ào kia.

Bối cảnh hình nền của cô là màu hồng nhạt, chính giữa là một con thỏ trắng ôm cà rốt cắn, mà hình nền không ngừng lấp lánh trong danh sách, là một con sói xám ngậm con thỏ.

Dung Âm: "..."

Ngón tay cô lướt, lật xem ghi chép trò chuyện của bọn họ.

[ Nhị Cẩu Tử ]: Chơi bút tiên sẽ dẫn đến quỷ, cô có năng lực đối phó thứ quỷ đó không?

[ Nhị Cẩu Tử ]: Có cần tôi đi trợ giúp cô không?

[ Nhị Cẩu Tử ]: Chậc, thỏ con cô còn sống không?

[ Nhị Cẩu Tử ]: ...

Dung Âm lướt đến phía sau, phát hiện anh cự nhiên gửi cho cô lì xì. Lì xì đó dùng bao bì tương đối lóe mắt, phía trên dùng kiểu chữ lóe mắt hội viên viết "Cho thỏ con mua cà rốt ăn".

Dung Âm: "..."

[ Thỏ Con ]: Tôi vừa trở về phòng ngủ, trò chơi bút tiên đã kết thúc rồi, chúng tôi xảy ra chút tình huống.

[ Thỏ Con ]: Con quỷ đó sẽ quấn lấy chúng ta, nhưng mà lúc cô ta hiện thân, tôi nhìn thấy chiếc váy của cô ta hoàn toàn không bị máu nhiễm đỏ, nếu như cô ta không đạt tới cấp bậc của hồng y, vấn đề sẽ không lớn.

Lúc này trong phòng ngủ nam sinh, tiểu ca áo đen được Ngụy Hiên yêu mến đến sưng mặt sưng mũi đang rưng rưng nước mắt cầm điện thoại: "Anh xem này tôi nói anh gửi cô ấy lì xì, thì cô ấy sẽ để ý anh, anh còn không tin..."

"Cô ấy trả lời rồi?"

Ngụy Hiên lười biếng lấy điện thoại, nhếch miệng khẽ cười.

"Vấn đề không lớn, cô ấy cũng dám nói."

Thời gian đã rất khuya, Dung Âm tóm tắt nói rõ tình huống bên này, liền tắt đi điện thoại đặt bên giường, nằm trong chăn nhắm mắt.

Nhiều năm như vậy, cô sớm đã dưỡng thành thói quen nhanh chóng ngủ sâu, hai nữ sinh khác trong phòng ngủ đều rất yên tĩnh, cô rất nhanh liền tiến vào trong giấc mộng.

Trong giấc mộng, trước mắt cô là thứ gì cũng nhìn không thấy, chỉ có thể nghe thấy rất nhiều giọng nói quen thuộc hoặc xa lạ.

"Các người xem, tóc và mắt của cô ta đều rất kỳ lạ..."

"Nghe nói mẹ cô ta là điếm đấy, không biết cô ta có..."

"Vậy cô ta không có ba à, ai ya, thật đáng thương."

"Nghe nói cô ta đã 19 tuổi rồi, cự nhiên còn đang học cao trung, là phạm sai chuyện gì bị ở lại lớp sao?"

"Mẹ tôi không phải là quản hồ sơ học sinh sao, tôi nghe mẹ tôi nói, trước đó cô ta từng ở trường học tàn tật, sau đó trường học đó xảy ra hỏa hạn, cô ta mới bắt đầu đi học ở đây. Các người nói cô ta là tàn tật gì, tôi thấy tuy cô ta mắc rất nhiều bệnh, nhưng cũng không thiếu cái nào a?"

"Cô ta chắc không phải là có khiếm khuyết về mặt tinh thần, cô xem dáng vẻ mặt than đó của cô ta..."

*mặt than: mặt không cảm xúc.

"Đợi đã, mặt than có tính là một loại tàn tật không hahaha!"

Tóc bị người ta hung hăng tóm lấy từ phía sau, Dung Âm khẽ nhíu mày, vừa muốn giãy giụa, đối phương liền nắm lấy tóc của cô, ấn đầu của cô lại, đập cô lên kính thủy tinh trước bồn rửa tay.

Ầm một tiếng, cả kính nhất thời vỡ vụn ra.

Dung Âm đứng thẳng người dậy, nhìn bản thân ở trong kính mảnh vụn.

Vài giọt máu tươi dọc theo trán trong suốt trắng nõn chảy xuống, lướt qua sống mũi của cô, nhỏ giọt xuống ở trên môi cô. Vốn dĩ môi nhàn nhạt đến không có bất kỳ màu sắc nào bị nhuộm lên màu đỏ thảm thiết, trong cổ họng của cô cũng tràn đầy mùi vị máu tanh.

"Tôi rõ ràng nhìn thấy anh ấy cười với cô rồi!"

"Nếu cô không có quyến rũ anh ấy, trong không gian của anh ấy sao lại có bức ảnh của cô!"

*không gian: chỗ đăng lên trạng thái của app trung được gọi là không gian.

"Gì mà thiên sứ thuần trắng lỡ rơi vào thế gian, cô cũng không nhìn xem dáng vẻ bệnh ốm yếu này của cô!"

Cả khuôn mặt ngâm vào trong bồn rửa tay, Dung Âm nhắm chặt mắt, cô chống tay lên bồn rửa tay, muốn đứng thẳng người dậy, nhưng lại bị mấy nữ sinh gắt gao đè xuống.

"Thật không biết xấu hổ, cũng không nhìn xem bản thân là thứ gì, mà dám đi quyến rũ người tôi thích!"

"Mẹ cô là điếm, thì cô chính là điếm con, quả nhiên mẹ như thế nào thì nuôi con ra như thế đấy!"

Mở mắt ra lần nữa, Dung Âm phát hiện mình ở trong phòng nào đó của nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng lộp bộp quen thuộc, cô rũ mi mắt xuống.

Một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, đồng phục học sinh của cô đều ướt đẫm hết.

Cô ngồi xổm xuống, nhắm mắt lặng lẽ ôm chính mình.

Tí tách tí tách, giọt nước không ngừng chảy xuống từ trên lọn tóc của cô.

Dung Âm cứ như vậy lặng lẽ co rút ở góc, không biết qua bao lâu, cửa phía sau đột nhiên mở ra.

Cô đứng dậy đẩy cửa ra, sau cửa là căn phòng kiểu Âu châu nguy nga lộng lẫy. Một đàn ông khôi ngô ngồi trên sofa, trong lòng ôm một cô gái nhỏ có vài phần giống với anh.

Cô gái nhỏ đó có dáng dấp vô cùng tinh xảo, tóc dài bạc kim, làn da trắng tuyết, con mắt thâm thúy mà xinh đẹp giống như là bảo thạch xanh biển. Cô mặc chiếc váy xanh nhạt, tầng tầng lớp lớp lá sen bên mép, trên đầu đội trang sức ngọc trai trắng, thoạt nhìn giống như là tiểu công chúa sống trong nhung lụa.

"Âm Âm, em là lolita đẹp nhất anh từng thấy."

Người đàn ông nói rồi, mang theo dục vọng mà hôn lên trán của cô.

Dung Âm đi về phía cô gái nhỏ đó, đầu ngón tay vừa mới chạm vào tóc của cô, thứ trước mắt liền tan rã ra. Cô ngơ ngẩn đứng tại chỗ, phía sau bỗng nhiên truyền đến giọng nói trong veo dịu dàng của thiếu niên.

"Anh có một thứ muốn tặng em."

Thiếu niên đó khẽ cười phía sau cô, anh cầm cái đuôi của pikachu, xách nó tới trước mắt cô: "Đây là lúc anh tới đây mẹ anh mua tặng anh."

"Nó là pikachu, em có thể kêu nó là PiPi, em có xem qua thần kỳ bảo bối chưa?"

Dung Âm lắc đầu.

"Pikachu là tiểu tinh linh đấy, gặp được nguy hiểm gì, nó đều sẽ đứng bên cạnh em bảo vệ em, nhưng mà nó chỉ sẽ tìm đứa bé mà nó thích làm chủ nhân. Nếu như nó thích em, thì nó chính là của em."

"Em biết nó thích đứa bé như thế nào không?"

Dung Âm mím môi, cẩn thận đón nhận pikachu vào trong lòng: "Nó thích đứa trẻ thích cười."

"Đúng vậy."

Thiếu niên phía sau sờ đầu cô: "Nhưng mà, bất luận em có thích cười hay không, anh đều thích em."

"Vậy thì Dung Âm, anh là ai?"

Anh là ai?

Dung Âm do dự chốc lát, vừa muốn xoay người, liền nghe thấy một hồi tiếng âm nhạc.

Cảnh vật xung quanh nhất thời tan biến, cô bình tĩnh mở mắt ra, đúng lúc đối diện với khuôn mặt kinh ngạc của nữ quỷ.

Thứ đánh thúc cô, không phải là thánh vật trừ tà gì, mà là cuộc gọi của Ngụy Hiên gọi đến.

Nữ quỷ đó mặc váy ngủ trắng bị máu nhuộm đỏ, tóc đen rối tung, cô dùng hai đôi mắt trắng bệch đó nhìn chằm chằm Dung Âm, nửa gương mặt máu tươi đầm đìa hoàn toàn bại lộ dưới tầm mắt của cô.

Thấy cô ấy tỉnh lại, cô giơ cây kéo trong tay lên, muốn vạch xuống mặt của cô!

"A A A A ---"

Nữ quỷ ôm ngực, đầu ngón tay vừa mới chạm tới, lại bị nóng đến rút lại. Cô phát ra tiếng thét thảm thiết, gắt gao nhìn chằm chằm mặt của Dung Âm, hai hàng máu nước mắt chảy ra từ trong hốc mắt.

Bùa trừ tà chu sa dán ở ngay ngực cô, đang không ngừng đốt cháy lên.

Dung Âm ngồi dậy, nhàn nhạt nhìn chằm chằm nữ quỷ gào thét trong góc.

Không giống với bình tĩnh thậm chí có chút ngốc manh của trước đó, đáy mắt đen kịt của cô không có dâng lên bất kỳ sóng gợn nào, giống như bầu trời ảm đạm trong đêm khuya, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ngôi sao đang lấp lánh.

Nhưng khi kéo gần lại khoảng cách, thì sẽ phát hiện vài ngôi sao xanh thẳm đang nhanh chóng áp sát vào nhau, rất nhanh thì sẽ đụng vào nhau, dẫn đến sự nổ tung có tính hủy diệt.

"Đừng có nhìn trộm ký ức của tôi nữa, nhất là có liên quan đến hắn."

Dung Âm chớp mắt, trong giọng nói lạnh lùng ngọt ngào mang theo sự lãnh khốc hời hợt.

"Lần sau tôi sẽ trực tiếp giết cô."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2021, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 10.01.2019, 17:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 56
Được thanks: 30 lần
Điểm: 37.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi địa ngục - Manh Yêu - Điểm: 10
Chương 48

Sau khi người phụ nữ rách miệng chạy trối chết, Dung Âm liền vén rèm giường lên.

Ôn Nhã và Bộ Lương hình như còn đang ngủ say, bọn họ vừa rồi náo động tĩnh lớn như vậy, đều không có ảnh hưởng giấc ngủ của bọn họ.

Dung Âm cầm lấy điện thoại, phía trên hiển thị Ngụy Hiên đã gọi hai cuộc đến.

Anh gặp phải phiền phức gì rồi sao?

Thanh niên không phải là kiểu tính cách thích cầu xin giúp đỡ hay là thích làm nũng, đêm khuya gọi cho cô, khẳng định là có chuyện gấp, Dung Âm tự động bỏ qua ghi chú là "chồng", nhấn gọi lại.

Điện thoại rất nhanh thì được nghe máy, đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của thanh niên: "Hửm?"

"Bên kia của anh xảy ra chuyện gì?"

Phòng ngủ của nam sinh, bên cửa sổ của cửa thang lầu tầng một, Ngụy Hiên dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn chằm chằm ánh trăng bên ngoài cửa sổ. Cây đường đao đã lấy ra khỏi vỏ, cùng với vỏ đao song song tựa vào trên vách tường bên cạnh anh. Phía dưới mũi đao, là camera giám sát bị anh linh hoạt chém xuống.

Nghe thấy giọng nói bình tĩnh của thiếu nữ trong điện thoại, chân mày nhíu chặt của Ngụy Hiên mới chậm rãi giản ra: "Cái gì mà bên tôi, rõ ràng là bên cô."

"Vừa rồi sói của tôi nói với tôi cô có nguy hiểm, nếu như cô không nghe điện thoại của tôi nữa, thì tôi sẽ tiến vào phòng ngủ nữ sinh xách cô ra, vừa rồi cô xảy ra chuyện gì rồi?"

"Sói của anh?"

Dung Âm rũ mắt nhìn chiếc nhẫn bạc kim trên ngón tay, phía trên điêu khắc một con sói đang chạy.

"Vừa rồi tôi bị con nữ quỷ tập kích, tôi dùng bùa trừ tà làm cô ta trọng thương, không cần để ý."

"Bùa trừ ta?"

"Phần thưởng vượt ải của trò chơi lần hai."

Ngụy Hiên hồi tưởng lại khoảng thời gian không hề vui vẻ đó, có chút bất mãn mà nhíu mày: "Nói mới nhớ, lúc trò chơi lần hai của cô sao lại không triệu hồi tôi."

"Trò chơi lần hai của cô là thôn Liên Tử, tôi biết trò chơi đó, thân thể nhỏ này của cô giải quyết đám thôn dân đó như thế nào?"

"Tôi gặp được Tiêu Độ."

Dung Âm cầm lấy điện thoại, thả nhẹ giọng nói: "Thanh niên đó không khác gì anh, nhưng mà tội ác không nặng như anh, không có trở thành Kẻ thu gặt. Anh ta bảo vệ tôi rất tốt, tôi không có gặp qua nguy hiểm gì."

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc hồi lâu, thỉnh thoảng nghe thấy được tiếng thở nhàn nhạt của thanh niên.

Thấy anh không có lời quan trọng gì muốn nói, Dung Âm nói câu ngủ ngon, tắt điện thoại đi.

Điện thoại bị cúp máy, Ngụy Hiên lắng nghe tiếng tút tút có chút buồn tẻ, trong con mắt màu vàng nhạt, con ngươi màu đen khẽ co rút lại. Anh nhếch môi, thản nhiên cầm lấy đường đao: "Tiêu Độ..."

"Ha, ở đâu ra người đàn ông này chứ."

Sáng sớm hôm sau, ông bác của ký túc xá nam phát hiện, tất cả camera trong cả tầng lầu đều bị chém xuống, trên vách tường còn có vài vết trầy lung tung cực kỳ.

Những vết trầy đó cực sâu, lớp vôi cũng sắp bị chém không còn, nhất định phải quét vôi lại một lần nữa mới được.

"..."

Ông bác khóc.

Chim chóc dậy sớm có trùng ăn, chuyện này rất nhanh liền bị các nam sinh trong lầu phát hiện. Có bạn học còn chụp hình, gửi lên diễn đàn trường học, vô cùng náo nhiệt cả tầng lầu.

# Tối qua bạn ngủ say như heo chết tuyệt đối không thể bỏ lỡ #

# Kinh hoàng! Đêm khuya ký túc xá của nam sinh vậy mà lại xảy ra chuyện này #

# Vết trầy kinh hãi thần bí xuất hiện trong ký túc xá nam sinh, có hình có chân tướng #

# Sinh vật thần bí đêm khuya cào tường là loài nào #

Lúc Dung Âm tỉnh lại, đã là 8h rồi.

Cô ngồi dậy, cầm lấy điện thoại, phát hiện đồng hồ báo thức cô chỉnh 6h đã vang lên ba lần, nhưng mà cô lại không có chút ấn tượng nào. Tối qua cô ngủ vô cùng say, cho đến bây giờ, ý thức của cô mới khôi phục lại.

Nhưng cái này không phải là hiện tượng tốt gì.

Dung Âm tiện tay nhấn vào diễn đàn, nhìn thấy tin tức hot nhất hôm nay: "..."

Ôn Nhã cũng thức dậy, đang cầm lấy chậu chuẩn bị đi vệ sinh.

Thấy cô tỉnh dậy, cô mỉm cười nói: "Chào buổi sáng, tối qua cô ngủ ngon không. Hôm qua vốn dĩ tôi nơm nớp lo sợ, kết quả nửa ngày trời cũng không có chuyện gì xảy ra, rất nhanh liền buồn ngủ đến mức ngủ thiếp luôn."

"Tối qua tôi làm thương con nữ quỷ đó, cô ta tạm thời sẽ không đến tìm chúng ta."

Dung Âm nhàn nhạt bỏ lại tin tức có tính bùng nổ này, bưng chậu đi ra khỏi cửa phòng ngủ: "Rửa mặt."

Lúc bọn họ đi, Bộ Lương còn đang ngủ, lúc bọn họ rửa mặt trở về, rèm giường của cô vẫn kéo chặt lại. Dung Âm mím môi, thuận theo cái thang bên giường leo lên, vén rèm giường ra một góc.

Bộ Lương đang nằm ngửa mặt, sắc mặt trắng bệch, trán chảy mồ hôi.

Dung Âm lắc lư vai của cô: "Tỉnh lại đi, cô gặp ác mộng rồi."

"A a a a ---"

Bộ Lương đột nhiên phát ra tiếng thét, bất chợt ngồi dậy, cô trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Dung Âm đang đứng trên thang, lồng ngực phập phòng kịch liệt. Dung Âm nhìn thấy hai mắt của cô phủ đầy tia máu, trán cũng nhất thời không ngừng chảy mồ hôi, trạng thái vô cùng tệ.

"Xảy ra chuyện gì rồi."

Ôn Nhã đưa khăn giấy lên, Dung Âm truyền khăn giấy cho cô.

Bộ Lương vội vàng cầm lấy khăn lau mồ hôi, hít thở sâu mấy lần, một tay cô nâng trán, giọng nói có chút mệt mỏi: "Tôi biết ngay chơi bút tiên sẽ không có chuyện gì tốt, tôi gặp ác mộng rồi."

"Trong giấc mộng, tôi đi dạo trong hành lang lầu chính của trường học, trong hành lang không mở đèn, chỉ có ánh trăng từ cửa sổ xuyên qua có thể chiếu sáng."

"Xung quanh một người cũng không có, tôi rất sợ hãi, liền đứng ở gần cửa sổ không động đậy, sau đó tôi liền nghe thấy một loại tiếng động kỳ lạ."

"Tiếng động đó không giống như là tiếng bước chân, cũng không giống như là bò đi, có chút giống như là đang lôi kéo thi thể, nhưng mà lại rất nhẹ. Tiếng động đó vang lên ở ngay chỗ rẽ phía sau tôi, vì vậy tôi xoay người lại."

Bộ Lương nói tới đây, hít một hơi khí lạnh.

"Tôi nhìn thấy con nữ quỷ đó, cô ta còn khủng bố hơn so với dáng vẻ mà tôi nhìn thấy trong phòng ngủ 444."

"Cô ta mặc váy trắng, tóc dài đen xõa tung, hai mắt trợn trắng, khóe miệng xé rách."

"Mặt của người sao lại có nhiều máu như vậy, máu của cô ta đều nhuộm đỏ cả hơn nửa chiếc váy, máu chảy thuận theo bắp chân lộ ra của cô ta không ngừng chảy xuống, nhỏ giọt xuống ngón chân của cô ta."

"Tôi nhìn thấy hai chân trần của cô ta đứng trên mặt đất, nhưng cả người lại bay về hướng của tôi, chân của cô ta lê lết trên mặt đất, bị lết đến chảy ra máu."

"Trong tay cô ta cầm lấy một cây kéo vô cùng lớn, trên đó dính đầy thịt vụn, loại kéo đó cũng có thể dùng để cắt cành cây thô, có thể cắt đứt cổ người."

"Cô ta vừa đùa bỡn cây kéo, tạo ra tiếng vang răng rắc răng rắc, vừa trợn mắt trắng cười với tôi."

"Cả buổi tối tôi đều liều mạng chạy trong hành lang, tôi căn bản không biết lối ra ở đâu, cứ như vậy dốc sức chạy, một vòng rồi một vòng, nếu như cô không đánh thức tôi, thì tôi đã bị cô ta đuổi kịp rồi."

Bộ Lương nói xong liền không lên tiếng nữa, bả vai cô co rút, muốn khóc nhưng lại khóc không ra.

Nhìn ra được cô thật sự rất mệt mỏi.

Chuyện xảy ra trong giấc mộng, không ít hoặc nhiều khúc xạ lên người cô, cô thoạt nhìn mệt mỏi rất nhiều.

Dung Âm lặng lẽ rũ mi mắt xuống, từ trên cầu thang bò xuống. Cô kéo mở rèm giường hoàn toàn, khiến ánh nắng vàng rực chiếu vào trong phòng: "Bây giờ chúng ta chỉ là thu thập thông tin, không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, cô cứ nghỉ ngơi trong phòng thật tốt, sau khi ăn sáng xong, tôi sẽ mang đồ ăn cho cô."

Cô rót ly nước ấm đặt trên bàn, rải chút muối vào trong.

"Ôn Nhã, chúng ta đi thôi."

Trong trường học có rất nhiều căn tin, giá cả không giống, chất lượng thức ăn cũng không giống.

Thân là con gái nhà giàu, Dung Âm và Ôn Nhã đến căn tin Vi Thiên có giá cả cao nhất, căn tin lấy tên có ý nghĩa là "Dân dĩ thực vi thiên", mùi vị thức ăn bên trong đều không tồi.

*dân dĩ thực vi thiên: người dân xem thức ăn là trời.

Căn tin bình thường đều là giới hạn cung cấp, đến trước có trước, đến muộn thì chỉ có thể lấy những thức ăn mà người khác chọn thừa lại. Nhưng ở đây thì không giống, bất cứ lúc nào, chỉ cần học sinh muốn, đầu bếp đều có thể làm liền.

Đồ ăn trong căn tin dùng khay trắng nhỏ và vỉ hấp nhỏ đựng, các học sinh cầm lấy khay đi chọn, có chút giống như là đang ăn điểm tâm sáng kiểu Hồng Kông.

Ôn Nhã tự cảm thấy mình là có sức ăn lớn nhất trong nữ sinh, bữa sáng của cô phải ăn hai bánh bao, một bánh nhân, một trứng luộc, một chén cháo, còn thêm một ly sữa đậu nành nóng hổi.

Thời gian này, người trong căn tin đã không còn nhiều nữa, Ôn Nhã và Dung Âm chọn xong vị trí, thì mỗi người tự đi chọn đồ ăn.

Nhìn cái khay có chút đầy, cô có chút ngượng ngùng, ngay khi cô suy nghĩ có nên đặt bánh bao trở về hay không, thì cô liền thấy cái bàn được đặt thức ăn đầy bàn.

Ôn Nhã: "..."

Cả bàn được đặt đầy các loại các kiểu thức ăn, gần như bao hàm hết tất cả đồ ăn trong căn tin.

Vốn dĩ là vì theo đuổi tinh xảo, trong mỗi một khay chỉ đựng vài bánh bao nhỏ gì đó, vì muốn tiết kiệm không gian, Dung Âm lấy khay ra ngoài, mỗi một khay đều đựng rất đầy.

Những thức ăn bao quanh đầy cái bàn, hình thành đối lập rõ ràng với thiếu nữ nhỏ nhắn.

Thoạt nhìn tráng lệ vô cùng.

Dung Âm còn tương đối tri kỷ mà chừa chỗ trống cho Ôn Nhã, Ôn Nhã đặt khay lên bàn, cân nhắc mà mở miệng: "Nếu tôi nhớ không sai, tổng cộng là có sáu người chơi."

Dung Âm gật đầu: "Ừm, sẽ có hai nam sinh không khác gì chúng ta qua đây."

Ôn Nhã: "..."

Ôi đcm, cô chưa từng nhìn thấy qua con gái nào có thể ăn như vậy.

Ngay lúc Ôn Nhã hoài nghi cuộc sống, một giọng nói khàn khàn trầm thấp truyền đến từ phía sau cô.

"Sao lại dậy muộn như vậy thế."

Ôn Nhã vừa nghiêng đầu, liền nhìn thấy đỉnh đầu của Dung Âm được bao phủ một cánh tay.

Cánh tay đó trắng ngần, sạch sẽ, khớp xương tinh xảo, móng tay trong suốt mượt mà. Chiếc nhẫn bạc kim được điêu khắc hoa văn đeo trên ngón áp út, khẽ phát sáng, thoạt nhìn đẹp vô cùng.

Chiếc nhẫn này...

Ôn Nhã chú ý tới trên ngón trỏ tay phải của Dung Âm cũng đeo chiếc nhẫn cùng kiểu này.

Bọn họ là đồng đội?

Đồng đội không phải là đeo cùng kiểu huy hiệu sao?

Bởi vì là đồng đội nam nữ, cho nên làm lãng mạn như vậy sao?

Dung Âm xoay đầu, tầm mắt lướt qua Ngụy Hiên, nhìn thấy tiểu ca áo đen vô tình gặp được ở dưới lầu.

Thì ra anh tên là Hướng Dương.

Tiểu ca thoạt nhìn thê thảm, trên mặt dán rất nhiều băng cá nhân. Anh giống như là đã bị Ngụy Hiên chiếu cố qua, lúc này đang ôm laptop, giống như là cô gái nhỏ vậy đi theo phía sau anh.

"Nghề nghiệp vốn dĩ của cậu ta là hacker, cô cần manh mối gì có thể tìm cậu ta."

Ngụy Hiên ngồi bên cạnh Dung Âm, mắt không chớp nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, hưng phấn mà nhếch miệng.

"Đây là cái gì?"

"Bánh bao thịt lợn, ngoài giòn trong mềm, bên trong có nước thịt, lúc ăn cẩn thận bị tràn ra."

"Cái này thì sao?"

"Đây là bánh trứng, bề ngoài là giòn, bên trong ngọt ngọt mềm mềm."

"Vậy cái này thì sao?"

"Đây là bánh trôi, nhân là dùng lòng đỏ trứng làm, nhớ ăn nhân lúc nóng."

"Cái này lại là cái gì?"

"Pudding sữa đậu đỏ, mùi sữa vô cùng nồng."

Ngụy Hiên híp mắt, hiếu kỳ mà nhìn về hướng bánh hạch đào trong góc: "Cái này thì sao?"

Dung Âm nhấp miếng sữa đậu nành, nhàn nhạt mở miệng: "Ôn Nhã, còn lại thì cô kể cho anh ta biết đi."

Cô nói xong thì cùng Ôn Nhã đổi vị trí. Sau khi kể vắn tắt chuyện xảy ra khi chơi bút tiên, ánh mắt cô bình tĩnh nhìn về phía Hướng Dương run lẩy bẩy: "Làm phiền hack vào mạng trường, giúp tôi điều tra tư liệu liên quan đến Triệu Tiểu Hoa, đồng thời tìm thông tin bạn cùng phòng của cô ta."

Ôn Nhã: "..."

Ngụy Hiên: "..."

Ôn Nhã nhìn khí áp xung quanh thanh niên dần dần giảm xuống, tự nhiên không dám chạm vào xui xẻo, lặng lẽ ăn cơm. Ngụy Hiên rũ mắt xuống, mặt không biểu cảm mà quét sạch hết.

Áp suất thấp thì áp suất thấp, nhưng đồ ngon vẫn là ăn hết.

Hướng Dương run rẩy, lặng lẽ tập trung lực chú ý lên laptop.

Anh là hacker đỉnh cao, tường lửa của mạng trường đối với anh mà nói còn không lợi hại bằng răng cưa lề đường, anh thuần thục mà hoàn thành nhiệm vụ, xoay chuyển laptop được đặt ở đầu gối.

"Tư liệu của Triệu Tiểu Hoa đều ở đây."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chú mèo của gió, Landien11, muatrongdem, Viha566 và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

17 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 297 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.