Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Mộng Điệp - Chạng Vạng

 
Có bài mới 28.01.2021, 01:56
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 18.02.2016, 17:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 850
Được thanks: 1310 lần
Điểm: 13.85
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nanbaka-Hoàn]Mộng Điệp-Chạng Vạng - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Sợ hãi và tín nhiệm

Rầm...rầm...rầm...rầm.

Bốn tiếng liên tiếp nối đuôi nhau, vang lên ở bãi tập bắn của nhà tù Nanbaka.

Có chúa mới biết rằng, bọn điên kia, tại sao lại chui vào bãi tập để đột nhập.

Hoặc, một khả năng khác, bọn chúng thật sự chẳng biết cái quái gì về phương hướng mà Nanbaka đang cài đặt, có nghĩa, bọn chúng cũng chả biết bẫy mà phó cai ngục Nanbaka gần đây vừa thử nghiệm.

Mèo đứng một bên, nhìn chăm chú đến mấy vụ nổ của bãi mìn bên kia, sống lưng đột nhiên có luồng hơi lạnh toát, rét hết cả người.

Cai ngục đã kinh khủng rồi. Phó cai ngục độ điên càng lever hơn!

"A.. rê.. phó cai ngục, chuyện ở đây không biết là..."

Miyoko đưa mắt nhìn phó giám ngục biệt danh Mèo kia, thực chất cô chẳng nắm rõ hết mấy cái tên cho lắm, ít nhất Momoko hay nhắc đi vài cái tên đặc sắc, vì vậy cô nhớ tốt 2 3 tên là cùng rồi.

Ngược lại, các thành viên không vượt trội, hay nổi tiếng vì thứ gì đó khác. Nó không thuộc phạm vi não bộ của Miyoko cần phải quan tâm cho lắm.

"Cậu dọn dẹp nơi này đi."

"Vâng."

Mèo gật đầu như mổ thóc, đùa với hắn, bây giờ không làm chắc chắn sẽ mất chức đấy. Tuy Samon có thể trêu chọc được, kể cả Hajime, nhưng bất kể tình huống nào, bất kể là ai, cũng không phải liên quan đến phó cai ngục.

Mèo đưa mắt nhìn đến bãi chiến trường xung quanh, không hẳn là đẫm máu, đến man rợ. Nhưng nó khiến cho người ta cảm thấy sự dứt khoác và lạnh lẽo của kẻ chỉ huy trong nhà tù này.

Kẻ cần diệt nên diệt, kẻ cần bắt nên bắt. Những hố mịn nổ liên tiếp đúng ba vụ, và một vụ chính là do kẻ đột nhập kia ném vào, chỉ cần ba quả boom, và lực lượng giám ngục cấp thấp của khu tù trung ương phía Bắc.

Miyoko đã dọn sạch sẽ một nhóm người có hơn vài trăm tên, chỉ dư lại đúng chục người để tra hỏi và xét xử, cũng như bằng chứng cho vụ việc phó cai ngục không giết người bừa bãi mà không có lý do.

Đồng thời, Mèo chắc chắn rằng, mười mạng người còn sống sót ở đây đều nằm trong kế hoạch của phó cai ngục của họ. Vì hắn còn nhớ rất rõ, khi cuộc chiến vừa diễn ra, còi thông báo đột nhiên vang lên in ỏi.

Hắn chạy ra khỏi khu vực của mình, đã phát hiện phó cai ngục đứng một mình ở đó, nghe tiếng bước chân của hắn, Miyoko mới chậm rãi quay lại đây.

Mèo nhìn rõ trong đôi mắt xanh ngọc của phó cai ngục hiện lên tầng u ám, cùng lạnh buốt, sau đó nó biến mất rất nhanh, tuy là mắt mèo, hắn từng tưởng mình đã bị hoa mắt thật sự. Miyoko lúc đó chỉ nhẹ cười một tiếng, chất giọng rất nhẹ nhàng, thậm chí hoàn toàn là bình thản.

Nhưng tính huồng: ...trước hơn mấy trăm tên có thể giết mình!

Mèo vệt giọt mồ hôi đổ lên trán, dù rằng cơ thể hắn đã đông cứng người.

"Đến rồi sao? Giữ 10 mạng đủ rồi."

Lúc đó, trong lời nói của phó cai ngục, Mèo không hiểu ý của cô. Tới bây giờ, tình hình trước mắt đã khẳng định rõ, ý nghĩa câu kia là cái gì.

Dự đoán trước được tương lai sao?!

Hắn chỉ biết cảm thán trong lòng, liên tiếp niệm nam mô: sau này không nên đắc tội với phó cai ngục, vẫn là lủi thủi đi dọn xác những kẻ xấu số.

--

"Enki, ta sẽ giết ngươi!"

Samon từ trong đống đổ nát của vách tường, chống cây gậy như ý của hắn đứng dậy, trên người tàn tạ không ít chỗ, trông hắn bây giờ không khác gì một cái giẻ lau nhà.

Trước mặt Samon là một nam nhân to hơn hắn gấp mười lần, tay cầm một bả đao lớn.

Miyoko ngồi trên bục đài nhìn đến đống đổ vỡ bên dưới trận chiến, cô chậm rãi thở dài lấy một tiếng.

Tan tành!

Miyoko không ngờ sức công phá của anh em nhà Goku có thể kinh khủng đến thế, suốt quảng đường đi hậu trường đến sân đấu tập ở khu vực 05 này, dường như Miyoko hoàn toàn chỉ nhìn thấy những vết nứt thành mạng nhện trên vách tường, rồi những bức tường nát vụn.

Nanbaka trở thành cái nhà tù không có vách, gió từ biển lùa vào bên trong, đột nhiên làm người khác cảm thấy thoáng mát đến lạ thường.

Nhà tù Nanbaka cũng giống như một cái lồng chim lớn, xây trên hòn đảo này, khu vực này cách xa hơn hàng tỉ cây số ở đất liền, xung quanh chỉ là biển, và bao quanh là chục cái bức tường khác nhau.

Cũng vì thế, cũng không tránh được nhóm nhóc Jyugo liên tục muốn vượt ngục ra ngoài, mà địa điểm luôn là cửa hướng biển, hay sân thượng của khu vực.

Thật sự mà nói, Miyoko cũng luôn tìm kế đi kiểm tra thiết bị rà soát mà trốn ra khỏi những bức tường cao hơn đầu người gấp mấy lần như thế.

Miyoko đưa mắt lướt qua một lượt, nhóm tù nhân của các khu tù ngồi chụm lại thành một nhóm nhỏ, ở trong góc, đưa đôi mắt quan sát những giám ngục cấp cao, và cai ngục đối đầu với Enki và thuộc hạ của hắn.

Một góc khác, bên này, các cấp cao của Nanbaka trong cuộc chiến này, dường như cũng chỉ có vài người trụ được. Momoko thì được Mitsuru bảo vệ gắt gao là điều đương nhiên, nhưng Kenshirou, và Kiji dường như đã không còn sức đối đầu nữa.

Đương nhiên rồi, Kiji đã dọn hơn mấy trăm con búp bê ở các tầng cơ mà. Còn Kenshirou, hắn yếu "sinh lý" Miyoko biết từ khi gặp mặt ông chú này rồi.

Hèn gì bị Musashi đè!

Miyoko đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía chó con tội nghiệp, xoay mắt bên này hứng thú nhìn đến Samon, và Hajime bị Enki đánh cho bầm dập không ngóc đầu dậy nổi.

Tình hình tệ rồi đây.

"Mimi-chan?"

Đột nhiên giọng nói của Momoko vang lên.

Miyoko đưa con ngươi màu xanh ngọc hướng về phía này nhướn mày, cô ngồi ở đây đã 30 phút, cứ nghĩ sẽ tiếp tục xem kịch vui như một kẻ qua đường. Thế quái nào, nghiệp lại gọi tên cô làm gì?

Enki có thù với cô trong cuộc chiến lần trước, chắc chắn như vậy, Miyoko nhớ như in lần đó khi tống hắn vào ngục rồi, không biết sơ suất làm thế nào lại rơi từ tập tài liệu của cô ra tranh vẽ...

Nhân vật chính là Samon và Enki...

"..."

Được rồi, Miyoko sẽ chấp nhận nói rằng đó là tác phẩm của mình, nhưng cô sẽ không nhận việc chọc giận hắn, lúc đó xém một tí nữa Enki lại bẻ khung sắc, ra bóp cổ cô. Hoàn toàn không do lỗi của Miyoko, mà là.... chắc là cô vẽ chưa được chi tiết cho lắm.

Tuyệt đối không phải do cô!

"Miyoko?"

Chất giọng trầm trầm hướng về phía này, giọng nói này cũng chẳng quên được, lúc trong lồng sắc hắn còn gầm lên bảo thoát được nơi này sẽ tìm cô đầu tiên mà. Vì vậy, Miyoko rất cẩn thận,... cô ném lời nói đó ra sau đầu.

Bây giờ, Miyoko thật sự muốn đánh mình, đáng lẽ giờ này cô nên ở phòng làm việc, chơi với mấy sinh vật hình dáng tảo biển kia rồi.

Sao lại quên bén mối thù năm đó của hắn nhỉ?!

Vụt...

Một tiếng xé gió lao thẳng về hướng này, Miyoko phản ứng nhanh, lập tức nhảy khỏi chỗ ngồi của mình.

Cả cơ thể Miyoko hạ xuống đất một cách lành lặn và an toàn, cô chống người ngồi dậy, phủi chút bụi trên áo mình, lại đưa mắt nhìn đến cây bả đao gắm sâu vào vách tường, nơi mà Miyoko vừa ngồi.

Ừng ực..

Miyoko cố gắng nuốt một ngụm nước bọt khô khan trong cổ họng mình.

Tên đầu chôm chôm này chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!

Miyoko giật giật khóe miệng liên hoài, lại xoay mắt nhìn đến Enki, con ngươi xanh ngọc hơi xẹt qua ánh sáng, lướt qua Enki tìm kiếm một bóng hình khác.

"Miyoko, lâu rồi không gặp."

Giọng nói của Enki chậm rãi vang lên, khí chất mang đậm một nam nhân trưởng thành, điềm đạm, lại thuần thục sự đời. Uy áp tỏa ra theo đó cũng không nhỏ, chậm rãi lan đi khắp không khí.

Miyoko âm thầm lướt mắt qua một lượt, lại xoay mắt nhìn vào đôi mắt đỏ ti hí của Enki, liền cau mày lấy một cái.

"Đùa, ai quen biết gì đâu, lâu với chả gần."

Mọi người: "..."

Tình thế này vẫn còn đùa được, chắc chỉ có mình cô thôi Miyoko!

Khóe môi những người giám ngục ở đây đều kéo lên một đường cứng ngắc.

"Nè, chắc Miyoko không biết đang chọc giận cái tên đó đâu há."

Nico đứng bên này, quan sát hết mọi tình hình với cả nhóm, xoay sang hỏi đến Uno.

Uno lại nhìn cậu, máy móc, xoay mắt nhìn sang Nico, cười méo sệch.

"C-Chắc vậy há."

"Không, cô ấy cố ý!"

Jyugo lạnh lùng bồi một câu tỉnh bơ.

Cả đám bên này gân cổ lên hét vào tai cái đầu đen pha đỏ, mơ muội.

"IM ĐI!"

Jyugo đưa mắt khinh bỉ nhìn đến bảy người đứng bên cạnh mình, thản nhiên nói tiếp.

"Không những thế, câu này mới bắt đầu thôi."

"Mà ngươi to con quá nhỉ, như nhân gian nói: đầu óc ngu si, tứ chi phát triển nhỡ!"

"..."

Jyugo vừa dứt lời, bên này Miyoko lại bồi thêm một câu, như để chứng minh rằng Jyugo đúng.

Cả bọn hóa đá, trừng mắt nhìn cô gái nhỏ không biết trời cao đất dày vẫn ôm lấy cánh tay của Enki xoa xoa cơ bắp của hắn.

Trois nghiên mắt nhìn hành động của Miyoko lại cười cười vài tiếng.

"Không ngờ Mimi-chan lại dễ thương như vậy."

"Bị bệnh!"

Qi đứng bên này cùng với Liang và Upa, đưa con mắt khinh bỉ nhìn về phía Trois, lại hướng về phía Miyoko.

Dễ thương?

Nhóc có bao giờ thấy con bé đó giết người chưa?

Mà thấy rồi chắc cũng không dám thốt ra từ đó đâu!

Bên này người xem bình luận là thế.

Còn bên kia, trong cuộc chiến. Với sự xuất hiện lành lặn của Miyoko, chỉ trừ đồng phục đã sớm dính đỏ thẫm, thì hoàn toàn con bé cư xử như người vô nguy. Samon dừng việc tranh cãi với Enki lại, thật ra thì anh ngẩn người với cách cư xử chẳng xem ai ra gì của Miyoko.

Samon cứ nghĩ vì Miyoko là cấp trên của mình, vì vậy anh có chút hơi bị thiệt khi cô gái đó ghét mình ngay từ đầu. Bây giờ thì rõ rồi, cái cư xử chẳng giống ai của Miyoko không phải phân chia, con bé rất đơn giản, cùng một cấp độ, tóm gọn lại tất cả người xung quanh mà đối xử.

Con người lười đổi tính!

"Khụ..."

Samon cười nhẹ một tiếng, chả biết vì sao anh lại cảm thấy trong lòng dễ chịu đi đôi phần, cảm giác lời nói của Hajime lúc còn nhốt trong hầm ngục bị dời đi không ít.

"Lần sau gặp, chính tay ngươi phải giết hắn!"

Samon nghĩ bây giờ, thật sự cái giết hoặc không cũng chẳng nghiêm trọng đến như vậy.

Miyoko cùng Enki xoay mắt lại nhìn về phía này, Miyoko chớp mắt một chút.

"Có chuyện vui à Samon?"

"À... không..."

Samon vươn tay gãi gáy mình, lúng túng.

Miyoko lại nghiên đầu, cô không hiểu thái độ của Samon.

Nhưng có vài kẻ bên này suy nghĩ vẫn bình thường hơn chút.

Kiji khóe môi giật giật lợi hại.

Này, đây là đang nghỉ nửa giờ à?!

Nhưng anh cũng công nhận rằng, khi Miyoko xuất hiện, mọi thứ trở nên vơi đi căng thẳng, không biết vì sinh lực từ đâu. Bây giờ, Kiji cảm thấy không còn lo lắng nữa.

Momoko quét mắt qua một lượt những người ở đây, ngay cả nhóm đối thủ của mình, khóe môi cô cong lên một đoạn, cô vươn tay nắm lấy góc áo của Mitsuru. Đúng lúc ánh mắt của anh cũng hướng về phía này, qua ý nghĩa ánh mắt, họ chậm rãi kéo lấy khóe môi của mình.

Sự tín nhiệm!

Không biết từ lúc nào, Miyoko đã được sự tín nhiệm đông đảo mọi người ở nơi này. Dù con bé quậy thật, tính tình là dở dở ương ương. Nhưng đối với một phó cai ngục, sự tín nhiệm như vậy đã vượt trên mức mong đợi rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.01.2021, 01:58
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 18.02.2016, 17:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 850
Được thanks: 1310 lần
Điểm: 13.85
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nanbaka-Hoàn]Mộng Điệp-Chạng Vạng - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Bí mật

Trong mọi tình huống đã bắt đầu căng thẳng lên, thì mọi chuyện đột nhiên chuyển biến khi có sự xuất hiện của Miyoko.

Momoko đứng một bên cũng chẳng nói gì, hay ra bất cứ lệnh nào.

Và bên này, cơ bản những giám ngục có thể đánh được, đều nằm sải lai trên mặt đất, đứng lên còn chẳng nổi.

Trong khi đó, Samon là người dường như còn kiên cường một chút, lại nhìn đến đôi mắt đỏ của anh trai mình-Enki xoay mắt lại đây, khóe môi anh chậm rãi cong lên một đường đủ nhỏ để hai nam nhân chỉ có thể nhận ra được.

Bên phe của Enki cũng chẳng an ổn không kém, vụ nổ vừa rồi của nhà tù Nanbaka, chắc chắn rằng họ cũng đoán được có chuyện gì xảy ra bên ngoài kia. Thậm chí vật chứng rõ ràng là bộ quân phục của Miyoko sớm đã nhượm từ trắng sang đỏ thẫm, hiện tại thì nó khô cứng lại.

Cuộc chiến với Kiji cũng làm cho Ruka kiệt sức, chưa nhắc đến chuyện hắn hoàn toàn bị bại dưới tay của Kiji. Và Inori...

Miyoko chậm rãi liếc ánh mắt qua bên này một cách khinh bỉ, tên lợn rừng đó sớm gãy một chiếc răng rồi.

Tình hình kiểu này, chắc chắn kết quả mà Hajime ban tặng, tên khỉ đột đó ra tay chỉ có dấu vết như vậy thôi.

Miyoko đảo mắt một cái, than vãn.

"Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển."

Aizzz...

Miyoko xoa lấy trán mình than thở, lại ngẩn đầu nhìn lên Enki, tên nam nhân to xác này cũng thuộc dòng tộc... câu trên.

Cảm giác bây giờ của Miyoko liền lấy quạt xếp đánh vào đầu hắn, đánh thật mạnh cho óc hắn nở ra to bằng thân thể của hắn mới thôi.

"Phó cai ngục Nanbaka!"

Giọng nói thì thầm sau lưng Enki vang lên.

Enki bây giờ mới chậm rãi xoay người lại, hắn bây giờ mới phát hiện, suốt cả trận chiến, có một kẻ duy nhất không bị vết bẩn nào bám lên thân thể mình. Hắn như kẻ ngoài cuộc đúng hơn.

Miyoko nghiên đầu, nhói người qua khỏi cơ thể quá khổ của Enki trước mặt, nhìn đến nam nhân kia.

Hắn có một mái tóc bạc pha lẫn lục nhẹ, và đôi mắt nhắm nghiền, trên người hắn là đồng phục phó giám ngục cấp thấp, nhưng lại được thiết kế màu trắng chủ đạo, và kiểu cách hệt như thầy tù, trên môi bấm hai chiếc khuyên vòng, tay cầm một cây quyền trượng nhiều vòng theo hành động của hắn, những vòng kim loại va vào nhau nghe lên tiếng leng keng thanh thúy.

Miyoko nhìn đến tên nhóc đó, con ngươi xanh ngọc xẹt qua ánh sáng rực rỡ, sau đó tắt ngụm đi.

Mục tiêu!

Bao nhiêu năm chờ đợi, cuối cùng cũng chỉ là một con kiến cỏn con.

Và Miyoko phải mất công ở nơi này trước một năm, hoàn thành xong khóa kiểm tra của người chính phủ về đội đặc nhiệm bí mật.

Đúng, 3 năm trước cô đến nơi này còn có một mục đích khác, ngay cả Momoko là cai ngục ở đây cũng không biết được. Bí mật này chỉ kết thúc đến khi Miyoko nhận được chức phó cai ngục ở nơi này, và Miyoko hiện tại đang đi theo mục tiêu của mình, không bị kiểm soát như trước.

Vì muốn hoàn thành mục đích của mình, Miyoko đã nhận nhịn chừng ấy năm.

"Enki, thuộc hạ của người thật thú vị đấy!"

"Huh?"

Enki đưa đôi mắt đó liếc lại phía cô gái mới đứng đến eo mình, lại nhìn đến người mà Miyoko ám chỉ tới - Houzuki Sanzou. Enki chậm rãi nheo mắt mình, không hẳn hắn quan tâm đến lời con bé nói, nhưng Enki thật sự có quen biết Miyoko trước khi chuyển công tác ra Nanbaka - lúc Miyoko còn ở đất liền, làm việc và học tập dưới quyền của chính phủ. Tính cách Miyoko, thì Enki chẳng lạ gì nữa, cơ bản con bé nếu muốn thì sử dụng từ "thú vị" thay cho từ nguy hiểm để ám chỉ một điều gì đò.

Một con mồi, hoặc hơn vài điểm làm dậy sát khí của con bé.

Và đương nhiên, với thế lực của Miyoko, xác định một con mồi thì chắc chắn, nó gây nguy hiểm với anh – Enki, công nhận điều đó, vì trong câu nói, con bé cố ý nhắc đến tên anh.

Houzuki là kẻ như thế nào?

Enki không phủ nhận, anh quen biết với chị của cậu ta từ nhỏ, và lớn lên như thanh mai trúc mã, nhưng suốt quãng thời gian đó, Houzuki không xuất hiện. Enki đương nhiên cũng chỉ nghe chị gái của cậu ta kể lại qua miệng.

Cho đến bây giờ, với đôi mắt nhắm nghiền của tộc Sanzou làm cho Enki Samon bắt đầu để ý đến, có chuyện gì đó không ổn ở đây.

Lúc này, Houzuki đã chậm rãi mở đôi mắt của mình, con ngươi đó là màu xám phá xanh trong suốt, dường như không có lòng mắt và vô hồn.

"Enki Samon, ngài làm sao vậy?"

"...Huh?"

Enki nhướn mày khi nhìn thấy đôi mắt Houzuki mở ra. Tộc Sanzou từ đầu có mối thân giao với tộc Goku, và có hôn ước từ trước, giống như anh và chị của Houzuki. Nhưng cho tới tận bây giờ, tộc Sanzou vẫn giấu bí mật về đôi mắt của họ, cơ bản họ nhắc đến chỉ là họ có thị lực khá yếu so với người bình thường, thay vào đó các giác quan khác nhạy hơn, vì vậy họ sử dụng cảm giác nhiều hơn tránh đi thị lực. Còn vấn đề tại sao một dòng tộc như vậy thì họ không nói.

Goku cho tới bây giờ không hỏi, nhưng lần này, Enki bắt đầu có khái niệm nguy hiểm từ đôi mắt của Sanzou.

Rầm.

Chưa suy nghĩ xong, một tiếng động bên cạnh Enki vang lên, kèm theo đó là đất và đá từ nền gạch bắn lên tung tóe, vì lực đạo quá mạnh nện xuống sàn.

Điều bất ngờ, chính là thủ phạm lại là Enki, trong khi anh không xác định được hành động của bản thân mình.

Không thể tự chủ!

Nơi Enki vừa đấm xuống là chỗ đứng của Miyoko.

Momoko nhìn sau lớp đất cát, bụi bặm, cố gắng mở căng mắt tìm kiếm bóng dáng của em gái của mình.

Sau đống ngổn ngang đó lắng lại, chỉ còn gạch vỡ, và đá, bóng dáng của Miyoko biến mất.

"Chệt tiệt! Ngươi..."

Momoko gầm lên, ánh mắt đỏ rực của cô đã sớm đầy phẫn nộ, tâm thể sớm chuẩn bị bổ đến Enki một dạng sống mái. Nhưng Samon lại mở miệng nói lớn.

"Không phải do Enki!"

Không gian lần nữa trầm xuống, cả lực chú ý đều hướng về Samon khi cậu mở câu nói đó ra. Hajime từ trong đống đá, chống người đứng dậy. Anh thở dốc vài tiếng lấy hơi sức, lại gật đầu.

"Enki đang bị điều khiển."

"Điều khiển?"

Câu nhắc lại thì thầm bên tai, nhóm tù nhân Jyuugo bên này nheo mắt mình lại.

Jyuugo nhìn không quan tâm đến điều đó, cậu đưa đôi mắt biến sắc nhìn xung quanh một lượt, hòng tìm thấy cô gái tóc hồng kia. Cơ bản cậu không tin, một cú đống của Enki đó thể làm tổn hại đến Miyoko được.

Bên kia, Enki như phát điên, tiếp tục tấn công lấy Samon, trong khi đó, tình hình bây giờ, chỉ có mình Samon là đủ sức gánh chịu từng đòn, chưa kể đến chuyện cậu phải chấp nhận vừa tránh, vừa bảo vệ an toàn cho đồng đội, mặc khác phải tìm ra kẻ điều khiển anh trai của mình.

Samon càng lùi về sau khi tất cả đòn tân công của Enki đổ dồn lên cây gậy như ý của cậu, và ... nó gãy nát thành 3 mảnh với đòn tấn công cuối của Enki.

Samon bị đánh bật ra, bay thẳng vào vách tường của bục đài, cơ thể của cậu tạo thành một lỗ hỗng lớn trên bức tường, từ lỗ hỗng đó lại kéo ra những tia nứt mạng nhện. Samon rơi xuống mặt đất, đồng thời cả tấn đá của bức tường cũng đổ ụp lên người cậu, khi nó vỡ tan nát.

Lộp bộp...

Vài viên đá nhỏ chưa kịp rơi hết, rơi xuống đống đá đề lên người của Samon đã khuất bóng.

Enki mở to mắt nhìn đến thân thể em trai của mình bị chôn vùi dưới lớp đất đá, điều anh không thể tin duy nhất chính là, một ngày chính tay anh lại giết chết đứa em anh yêu quý nhất.

Tất cả mọi chuyện là giả dối.

Enki cảm giác như cái gì đó vỡ vụn.

Samon là người thân cuối cùng của anh trên thế giới này.

Đúng lúc này, cơ thể Enki đột nhiên không bị khống chế nữa, cả cơ thể đều đổ ập xuống đất. Cả người Enki đều cảm thấy đau nhức, đến đứt ra từng mảnh.

Khống chế khiến con người ta quên đi cảm giác, như một con rối trong tay của kẻ cầm chỉ, tùy ý sử dụng. Và cơ thể Enki đã quá sức với điều đó rồi, khi mất lực khống chế, Enki không còn đủ sức để đứng dậy được nữa.

Anh đã phải đối đầu với bốn giám ngục trưởng, một trưởng ngục thông tin, lẫn cai ngục. Cơ bản quần quật cả 1 ngày, sử dụng "ki" quá nhiều, cơ thể không đủ sức để phá giải việc bị khống chế của mình.

Cánh tay bị Miyoko chạm vào, cơ bản chỉ được sử dụng có một chút lực, nó là chữa trị. Nhưng vô dụng thay, chính cánh tay đó lại đánh Miyoko, và giết cả em trai mình.

Enki thở hắc ra, anh không cam tâm.

Ngay từ khi phát hiện có một loại vũ khí sinh học lấn trốn ở nhà tù, anh đã cố gắng ngăn chặn hắn. Cho đến khi anh giết được hắn, anh phải đánh đổi lấy một cánh tay của mình. Nhưng vũ khí sinh học đó không thể chết như vậy, anh lại phải trên hành trình diệt hắn, Enki trở thành kẻ xấu trong mắt của người khác, nhưng anh chắc chắn, mọi chuyện anh làm đều không hối hận.

Enki cảm thấy khóe mắt mình cay xòe đi.

Cuối cùng, mục đích của anh vẫn không hoàn thành được.

Trải qua vài phút lặn người, tiếng cười khẽ của một nam nhân vang lên.

Khi tất cả lực chú ý đều đổ dồn về phía hắn, họ mới nhận ra được hắn là Houzuki. Kẻ đứng sau mọi chuyện.

Dễ hiểu vì sao, hắn lại trông sạch sẽ đến như vậy.

"Một đám ngu xuẩn"

Người ở đây bắt đầu cau chặt mày lại, với giọng cười đểu của Houzuki.

Nhóm Jyuugo hoàn toàn không thể ra ngoài được, xung quanh họ đã xuất hiện vòng tia laze, cơ bản mật khẩu này do Miyoko phát triển, Jyuugo không thể tự động giải được.

Nhưng kẻ cùng thế giới, đều biến thái như nhau!

Houzuki lần này nhờ khung chắn laze đó được lợi không ít, một lần bắt cả trọn gói so với kế hoạch của mình còn nhanh hơn.

Hajime cau mày.

"Ngươi đã bày ra trò này từ trước?"

Kenshouri chống người đứng dậy, nhưng sớm đã bị ngã lại dưới đất, chân anh bị phế khi Enki tấn công đến. Kenshirou cực kì "điên" trong lúc này, tâm trạng anh không những tệ hơn, mà còn tệ quá tệ.

Houzuki lại nhìn vẻ chật vật của những kẻ trước mặt mình lại cười đểu.

"Đúng vậy, khó khăn mới kết nối được với Inori, sau đó lên kế hoạch đẩy cai ngục về đất liền. Tuy bà chị về quá sớm, nhưng không sao, kế hoạch sớm hoàn thành."

"Ngươi có mục đích gì?"

Momoko đỡ lấy Mitsuru đã sớm ngục xuống đất, cơ thể anh không ít vết thương vì chắn cho cô, lẫn chịu đả thương trong chiến đấu của phần mình.

Houzuki lại nhếch miệng.

"Làm cho cả Nanbaka này biến mất!"

"..."

Chỉ một câu khẳng định rõ thân phận của hắn. Houzuki là kẻ phe đối lập hiện tại cần diệt trừ.

Momoko vẫn giữ lại bình tĩnh khi có chút khí tức của Miyoko đang vờn quanh mình. Con ngươi đỏ của cô liếc đến Houzuki.

"Ngươi chẳng lẽ là gián điệp của phe đối lập sao?"

"Ưm huh? Thông minh đấy bà chị, tôi cũng không ngại giải quyết thắc mắc, trước khi các người thành ma. Để xem, từ đâu đây, ừm.... gia tộc Sanzou vốn ngay từ đầu là gia tộc lớn về tinh thần lực, cũng vì nó mà khiến cho bọn rẻ mạc các ngươi đến truy lùng gia tộc ta. Cuối cùng cố gắng lắm, mới giữ được toàn vẹn mạng sống 10 người trong tộc, chúng ta cố gắng che chở bản thân, kết thông gia với các tộc khác nhằm một ngày vươn lên thống trị thế giới, dẫm các ngươi xuống gót chân của mình. Nhưng không ngờ, kế hoạch đi một nửa, Goku lại là gia tộc ngăn cản, phản bội bọn ta, nên cuối cùng..."

"Ngươi diệt sạch gia tộc Goku!"

Enki ánh mắt đỏ hoe, không rõ anh vì tức giận, hay nhớ quá khứ. Đúng gia tộc anh, chỉ trong một đêm diệt sạch, chỉ còn mình anh và Samon có thể sống sót mà chạy thoát.

Houzuki lại gật đầu.

"Nhưng đáng tiếc, lại có hai con chuột chạy thoát!"

Houzuki ngừng một chút nhìn đến Enki, lại nhẹ cười, nói tiếp.

"Bà chị của ta có hôn ước với ngươi, đột nhiên muốn dừng lại mọi chuyện. Trong khi đó, ta vừa bắt được manh mối ngươi có mối thù với Nanbaka này. Còn điều gì tuyệt hơn khi làm ngư ông đắc lợi đây?!"

"Vậy cho nên tất cả kế hoạch từ bùa chú bị lấy trộn, khống chế Enki đều do ngươi bày ra!?"

"Đúng vậy... ngươi..."

Houzuki đang trong cơn vui vẻ, đột nhiên hắn sửng người xoay mắt nhìn đến chủ nhân của giọng nói.

Miyoko đang ôm lấy Samon đứng một bên của tường thành, trong tay còn có máy điều khiển flycam trên tay.

"Ngươi không phải đã..."

"Ta chết dễ như vậy thì chức phó cai ngục này để cho ai chứ?"

Miyoko ôm lấy người Samon nhảy xuống, đặt Samon ở bên cạnh Enki, thở dài, buông cậu ta ra. Nhún vai nhìn đến Houzuki.

"Kế hoạch hoàn hảo, nhưng lần sau đừng bắt kẻ như ta đi diễn kịch với ngươi! Khó khăn lắm mới hợp vai đấy, ít nhất ta chưa giết người trong 2 3 giây đầu."

Miyoko thở ra, hoàn toàn như một cách cô luôn sử dụng về vấn đề nguy hiểm thản nhiên.

"Yo~, đã để đợi lâu rồi!"

"Ôi cái lưng của tôi"

Giọng nói già nua của hai người xuất hiện, vợ chồng nhà Okina đứng bên cửa ra vào, vẫy tay với gương mặt khó nuốt trôi con nợ.

"Okina-san"

Nico mừng rỡ. Lão lại nhún vai.

"Tôi không đến cứu các ngươi đâu, nếu như Miyoko dọa trừ lương của tôi thì tôi cũng chẳng dính vào chuyện phiền phức như thế này."

Kazaki lại bắt chước theo chồng mình, lại nhún vai.

"Dù sao ta cũng từng là giám ngục ở đây, chuyện vui này sao thiếu ta được chứ. Chưa kể đến, Houzuki Sanzou, cậu vừa làm hư hơn một chục camera an ninh, cộng vào đó là chi phí xây dựng. Thanh toán một lần chứ?"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.01.2021, 01:59
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 18.02.2016, 17:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 850
Được thanks: 1310 lần
Điểm: 13.85
Có bài mới Re: [Đồng nhân Nanbaka-Hoàn]Mộng Điệp-Chạng Vạng - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Kết thúc.

3 năm sau.

Một nam nhân trên trang phục của giám ngục nhà tù Nanbaka ngồi trên đá chống cằm nhìn những tù nhân phía dưới mình, giọng điệu oan oan thuyết giảng, kể chuyện, cách điệu bộ của anh ta như hoa chân múa tay, làm người đi qua thật vô cùng ngứa mắt.

"Chuyện sau đó là do hai vợ chồng Okira và Kizari giải quyết."

"Giám ngục."

Một tù nhân giơ tay phát biểu ý kiến.

Nam nhân trong bộ quân phục, mở mắt nhìn tên tù nhân đó, lại nhún vai.

"Số 043 cậu có chuyện gì?"

"Theo lời anh kể thì phó giám ngục cũng ở đó, sao cô ấy chẳng làm gì cả?"

"Đương nhiên rồi, Phó giám ngục cao quý đến mức nào, chỉ cần chỉ huy thôi là đủ."

"Không phải anh nói, cai ngục cũng tham gia vào trận chiến lúc đó sao?"

Một tù nhân khác phản bác.

Đúng lúc này, nam nhân giám ngục liền không có chuyện để nói, cơ bản là cứng họng không có lời giải thích. Anh cau mày, đôi mắt xanh, nhỏ hẹp như loài rắn đảo một chút, lại cười tươi.

"Hết giờ giải lao rồi, mau chóng về tù giam đi."

"Ờ."

Một tiếng uể oải đáp lại anh, sau đó, các tù nhân đều lục đục rời đi khỏi chỗ ngồi của mình đi ra cánh cửa tù giam.

Mitsuru chống hông nhìn đến nam nhân phía dưới với quân phục lạ lẫm liền nhếch mày.

"Đã mấy năm rồi, mà thằng nhóc đó không đổi được tính cách nhỉ?!"

"Cũng như anh thôi mà Mitsuru!"

Momoko bước đến bên cạnh anh, khóe mắt liếc nhìn anh một cái, nhẹ cười.

Mitsuru nhún vai, vươn tay xoa lấy bờ vai của vợ mình, không nói nhìn khung cảnh trước mặt mình của tù ngục.

Momoko lại nghiên mắt nhìn xung quanh.

"Đúng rồi, Miyoko đâu rồi ấy nhỉ?"

"À, con bé nói xuống máy bay riêng vào chiều này."

Mitsuru không mặn không nhạt đáp lời.

Sau cuộc chiến của Sanzou, Miyoko đột nhiên bị triệu tập trở về đất liền ngay lập tức. Đêm hôm đó, Momoko nhận được thông báo rằng đến bình minh sáng ngày mai phải hủy bỏ tất cả dấu vết của nhà tù Nanbaka đang có.

Một đêm thức trắng, không còn biện pháp để trở người, đến khi tất cả đều tuyệt vọng thì lại một tin báo mật đến, yêu cầu hủy lệnh ban đêm.

Nhà tù Nanbaka được an toàn.

Công sức này hơn 1 năm sau Momoko mới biết ai đã đứng ra che chắn cho nhà tù Nanbaka.

Thật sự, Miyoko là đứa trẻ tài năng nhất mà chính Momoko và tộc trưởng Hyakushiki không ngờ đến. Con bé từ khi bước vào nhà, tuy họ đều biết con bé có ánh mắt phản diện, và đối lập với gia đình, nhưng Miyoko cho đến bây giờ vẫn chậm rãi chấp nhận tất cả mọi thứ về bản thân, và không ít lần giúp đỡ gia đình họ.

Vì công ơn nuôi dưỡng sao?

Không, Momoko chắc Miyoko không vì điều đó mà yên lặng như vậy.

"Cai ngục."

Giọng nói của nam nhân khác làm cả hai giật mình, xoay người, tập trung chú ý vào người bước đến chỗ mình kia.

"Enki Goku? Anh không nghỉ ngơi sao?"

Momoko mở miệng trước với lời chào thân thiện, nhưng không kém khoảng cách. Mitsuru chỉ cười với anh một cái.

Enki nhún vai lắc đầu.

"Vết thương trên tay cũng ổn rồi. Với lại thằng nhóc Samon làm tôi lo việc cai quản ngục 05 của mình, nên tôi cần thêm vài thời gian nữa để chuyển đến công tác của tầng ngục cấm."

"Ừm nhỉ, nghe nói chính phủ đã quyết định liên thông các tầng ngục với nhau, và khôi phục chức vị cho anh."

Mitsuru gật đầu, anh nhớ lại chính sách vừa đưa được nhận cách đây 2 năm trước, sau chuyện chính phủ bãi bỏ xử phạt, và đưa bảng án trắng cho Enki Goku, khôi phục hoàn toàn tất cả quyền lợi, và nghĩa vụ của anh.

Enki gật đầu một cái.

"Tôi không ngờ, cuối cùng người tôi không trông mong nhất lại là chiếc phao cuối cùng của tôi."

"Phải nói anh không ngốc đến nổi bỏ chiếc pháo cuối cùng đó đi mới đúng."

Momoko trêu chọc cười lấy một tiếng. Cô đưa mắt nhìn về phía bầu trời.

"Không biết đến giờ chưa nhỡ."

"Anh nghĩ chúng ta nên đến bãi đậu chờ con bé thì hơn."

Mitsuru mỉm cười một tiếng, lại xoa đầu Momoko.

Enki đứng trước hai vợ chồng này lại bĩu môi một cái, xoay người nhún vai.

"Vậy tôi đến đó trước đây, hai người cứ thong thả."

Nói đoạn, anh dứt khoác rời đi không xoay đầu lại.

Enki không muốn nhìn tình cảm mặn nồng của hai vợ chồng mới cưới đó, cơ bản anh vẫn đang nhớ cô vợ sắp cưới của anh đang ở đất liền kia.

--

Đến 8 giờ đêm, trực thăng đáp xuống muộn hơn cả 4 tiếng so với dự định của Miyoko.

Cô choáng váng, kéo lấy cánh cửa trực thăng, lôi ra khỏi ghế ngồi, xuống nền đất, kéo theo đó là đống quà đủ màu sắc đủ kích cỡ, thay nhau từ trên ghế sau đổ ập xuống trên người cô.

Có một hộp, không nở tình, rơi thẳng lên đầu cô, đau điếng.

Miyoko xoa lấy đầu mình, gương mặt khổ sở, cố tìm lối thoát khỏi đồng quà, rồi lếch xác ra.

"Miyoko-chan!"

Nico vội vàng chạy đến đỡ lấy Miyoko đứng dậy, tách khỏi đống quà lềnh kềnh kia. Ánh mắt xanh ngọc lo lắng, nhìn cô dò xét.

"Chị không sao chứ?"

"Sắp chết rồi!"

Miyoko mặt méo sệch, lắc đầu, nhìn Nico trong đồng phục quân sĩ, liền mỉm cười xoa đầu nhóc.

"Xem ra những năm qua nhóc không ngừng cố gắng nhỉ?"

"Hì hì, đó là công sức chị xóa bảng án cho em mà lại."

Nico gãi đầu mình, cười tươi rối.

"Nè, Mimi-chan, em đem đống quà này đến đây đấy à?"

Mitsuru nhìn đống quà chất thành núi, khóe môi giật lợi hại, biết là chức vị của Miyoko ở đất liền có thể được xem là rất lớn, nhưng có cần đi khoe khoang như vậy không?

Máy bay trực thăng tuy không đòi hỏi trọng lực quá lớn, nhưng mấy đống quà "dở" hết từ đất liền đến đảo Nanbaka này có hơi quá...

Miyoko ánh mắt liếc nhìn Mitsuru khinh bỉ một cái, khi anh đang cố tình chọt lấy chọt đỡ, ra ý mỉa mai mấy hộp quà bên cạnh trực thăng.

Lúc này quân sĩ lái trực thăng mới nhảy xuống khỏi máy bay, nhún vai.

"Đó không phải là quà của phó cai ngục đâu."

"Huh?"

Mitsuru hơi nhướn mày, không phải quà của Miyoko, thì là của ai? Kẻ nào ở đây tổ chức sinh nhật lại nổi tiếng đến như vậy kia chứ?

"Một phần là quà cưới của anh và cai ngục, một phần là của Tsukumo."

Từ trong trực thăng liền xuất hiện một nam nhân khác, nhảy khỏi thực thăng đến đứng song song với Miyoko lại nhìn đến Nico cười một tiếng.

"Yo~ Nico."

"Jyuugo-kun."

Nico mừng rỡ reo lên.

Bên kia có hai tiếng bước chân bước lại đây vỗ lấy vai của Jyuugo tươi cười.

"Chú mày đi lâu quá đấy."

"Anh chẳng phải về rồi sao?"

Jyuugo tươi cười nhìn hai bạn của mình trong quân phục sĩ quan, lại nhìn sang Miyoko.

Miyoko bị ánh mắt của Jyuugo nhìn sang đây, liền vươn tay xoa lấy cánh tay của mình.

"Đừng có nhìn tôi, hai người tương thân tương ai gặp gỡ thì gặp đi. Mà nhớ, quà cưới tự vác đến đi, lần sau tôi không vác giúp hai người đâu."

Miyoko xoay người đi, để mặt cho bốn nam nhân ngẩn ngơ nhìn bóng cô.

Hình như là...cô ấy vừa nói đến đám cưới giữa hai thằng đực rựa thì phải?!

Uno nhìn đến Jyuugo mặt tái đi, xoay người đi chỗ khác ói lấy ói đỡ. Jyuugo cũng không kém cạnh. Rock và Nico bên này được phen cười khoái chí.

Bỗng Uno quay lại xách lấy cổ áo của Jyuugo sắc mặt như gặp quỷ.

"Nè, Jyuugo, chú nói cho anh biết mấy năm qua Miyoko ở trên đất liền đã ăn cái gì ngộ độc không? Hay học với ai không? Đi cùng ai không? Tại sao suy nghĩ cô ấy lại biến thái đến như vậy?..."

Nói đoạn, Uno liền bỏ áo của Jyuugo ra, ôm lấy đầu mình, liên tục lẩm bẩm.

"Không, chắc chắn là không, lúc nãy chỉ là mơ, là mơ..."

Jyuugo thoát khỏi cơn điên của Uno, liền liếc mắt nhìn đến Uno một cái, khinh bỉ.

Miyoko từ trước đến giờ như vậy, ai nhờ cậu ta xây dựng hình tượng quá lí tưởng làm gì.

"Mà, Miyoko-chan không thay đổi nhỉ?"

Nico nhún vai, cười cười nhìn cô gái tóc hồng phấn, đang vui vẻ đứng trước mặt, vị trí xa xa kia nói chuyện với cai ngục Momoko.

Rock lại thở dài gật đầu, cũng như đồng tình.

Jyuugo mỉm cười, bước vài bước đi về phía trước, không quên để lại một câu chọc tức.

"Mà quên, Uno, anh bây giờ là giám ngục cấp cao. Chức chú còn thua anh đấy!"

"Cái gì?"

Uno gầm lên, muốn tóm lấy Jyuugo nhưng rất nhanh Jyuugo lại tuộc mất. Thời gian Jyuugo ở đất liền, không những học về kiến thức, văn hóa con người, mà còn cả thể lực, và cách tháo còng ra khỏi người anh.

Bây giờ, Jyuugo cảm thấy mình vô cùng tự do, và thoái mái, tốt hơn là nhẹ nhõm một cách vui vẻ. Anh cũng biết được người đàn ông có vết sẹo sau cổ là ai, người mà anh luôn đeo đuổi, lại là người đã mất, và còn... là cha của mình.

Miyoko đứng bên này nhún vai, lắc lắc lấy tay chị gái mình.

"Nha~ Nee-chan, tiệc chào mừng cho em đâu?"

"Tiệc gì cơ?"

Momoko nhướn mày, vờ như không hiểu.

Gương mặt Miyoko phụng phịu, lại bĩu môi.

"Không có thì thôi..."

"Phó cai ngục, chúng tôi đã tổ chức một bữa tiệc cho cô ở trụ sở."

Người nói là Kenshirou, anh đã được chữa trị vết thương, tuy có thể anh bị tàn phế. Nhưng các sinh vật tảo mà Miyoko để lại, không ngờ lại có tác dụng với vết thương của anh. Bây giờ Kenshirou có thể hoạt động như người bình thường.

Miyoko đưa mắt lại nhìn Kenshirou lại nhẹ cười, gật đầu một cái.

"Kenshirou khỏe chứ?"

"Vâng, phó cai ngục, tôi rất tốt."

"Musashi đâu rồi? Không phải đi với anh sao?"

"Cậu ta đang ở phòng tập dị năng hệ hỏa, tôi không tiện quấy rầy."

"Có bạn đời tâm lý như anh, Musashi thật biết chọn đấy."

"..."

Momoko đứng một bên cố nín cười, rồi xoay người vỗ lấy vai của Miyoko.

"Đi thôi, còn nhiều người đang đợi em trở về đấy."

"Huh? EM cũng đói quá rồi."

"Ý chị không phải thế."

Momoko thở hắc ra một cái nhìn cô gái được Kenshirou dẫn đi phía trước.

Mitsuru bước đến vỗ vai Momoko mỉm cười với cô. Momoko nhìn anh đáp lại một nụ cười, cùng nhau song song đi theo phía sau Miyoko.

Enki đứng ở một góc của hành lang nhìn Miyoko nhẹ gật đầu, khẽ chào một tiếng, Miyoko nhìn thấy anh cũng đáp lại cho anh nụ cười.

Enki nhận được liền xoay người rời đi.

Miyoko lại nhìn bóng anh, không để ý. Cơ bản Enki là người hành động, cùng làm việc độc lập. Giống như cuộc chiến vừa diễn ra vài năm trước, cũng vì muốn bảo vệ cho em trai, và phụ nữ anh yêu, mà Enki chấp nhận làm kẻ xấu trước mặt người đời.

Nam nhân trầm lắng như vậy, kiền cường đến vậy.

Có lẽ một phần nào đó, Miyoko và Enki cùng trong một thế giới, có thể dễ dàng hiểu hàm ý qua ánh mắt của nhau, dù hiếm khi có ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Enki.

Hiện tại Hajime, Samon, Kiji, Kenshirou đã lên giám ngục cấp cao. Tù nhân 13 khu 13 cũng được trắng án tù, Uno lên chức giám ngục, trong khi Rock và Nico làm phụ tá cho Yamato. Khu tù nhân của Kiji, vẫn khá bình thường, thậm chí theo nhận xét của Kiji, anh ta chưa muốn Honney và Trois bị xổng chuồng bây giờ. Còn về phía Samon lại có tiến triển hơn một chút, Qi được cung cấp cho phòng điều chế và nghiên cứu thuốc, anh ta làm việc dưới trướng của Okina, Upa và Liang vẫn theo Samon học tập về khí công và võ thuật, dưới chức danh là tân sĩ quan. Musashi chuyển vào thành viên của đội bảo vệ Nanbaka, anh ta có hẳn phòng riêng để tập luyện dị năng của mình.

Phần Inori và Ruka tiếp tục đi theo Enki cai quản ngục tầng tối.

Kẻ theo đuổi Jyuugo bị giam giữ cũng dưới ngục tầng tối đó.

Có thể nói, bây giờ Nanbaka hoàn toàn được xem là yên ổn. Nhưng không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhưng những người ở đây, thế hệ sau luôn nối tiếp thế hệ trước để giữ gìn một nơi đưa con người đến hy vọng của họ.

Nanbaka là nhà tù nghiêm ngặt nhất trên thế giới. Nghiêm ngặt không vì cai quản, hay luật lệ, mà vì nghiêm ngặt trong cách đối xử bình đẳng cai ngục với tù nhân. Đưa những con người lầm lỡ trong bóng đêm ra ánh sáng của họ.

--

Dưới hoàng hôn, hai nữ nhân đứng song song với nhau, nhìn mặt trời dần dần lặn trên biển.

Làn tóc gió biển nhẹ nhàng trườn qua cơ thể họ, đùa giỡn với những loạn tóc.

Không gian tĩnh lặng cho tới khi, Momoko xoay mắt nhìn đến Miyoko.

"Lúc đó, cơ hội em giết chết Liang, tại sao em không làm?"

Miyoko nhìn đến chị gái của mình nhẹ cười một tiếng.

"Không phải, Miyoko là lấy từ sự tha thứ và hi vọng sao?"

"..."

Cả hai đứng lặng ở đó hơn một giờ nữa.

Giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên.

"Miyoko-san!"

Miyoko và Momoko cùng quay lại, bất ngờ một bóng xanh nước biển nhào hẳng vào lòng Miyoko, ôm chặt cứng.

Miyoko hạ mi mắt dịu dàng xoa nhẹ đầu đứa nhóc đang ôm mình.

"Upa"

"Mừng cô về Miyoko!"

Liang đứng một bên mỉm cười nhìn Miyoko. Cô chậm rãi mỉm cười gật đầu với anh.

--

Lại một ngày nữa trôi đi.

Buổi chiều tà Nanbaka dần tắt nắng, dưới hoàng hôn ấm áp.

--

END.

(p/s: thực ra cái kết của bản gốc là Enki sẽ bị chính Samon giết chết, sau đó các phần sau liền xuất hiện nhiều nhân vật khác, "soái" hơn các anh nhân vật chính nữa, nhưng phe phản diện hay sao ấy.

Tuy vậy mình muốn kết thúc truyện cho Enki một cái còn sống, vì cơ bản anh ta cũng chỉ muốn bảo vệ em trai mình với một vũ khí sinh học quá nguy hiểm, còn có chính vũ khí của Jyuugo khi mất lý trí đã chặt đứt cánh tay của anh ta. Nhân vật này chết cũng quá tiếc đi. Huống hồ gì, Enki xây dựng một con người tự lực tự cường trong cái xã hội rối ren.

Cuối cùng cảm ơn các bạn đã theo dõi.)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duongthimay98, Hà Thị Hồng Nhi, krisstr24, Samn, thuyeujijung, tinh thanh, Van Tuyet Nhi và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

17 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 297 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.