Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Cưng chiều đến cùng - An Nhiên Nhất Thế

 
Có bài mới 24.06.2020, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1888
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Showbiz] Cưng chiều đến cùng - An Nhiên Nhất Thế - Điểm: 78
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73

Edit: MarisMiu – Diễn đàn Lê Quý Đôn.

Tất nhiên, nhóm chương trình biết rằng một số hình ảnh được chụp trong phim trường nếu nó được phát hành chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.

Có điều gần đây scandal của Dương Ngưng trở nên quá lớn, vượt quá sức ảnh hưởng của Lục Phỉ, hơn nữa giải trí England cũng sẽ không để nó lộ ra ngoài.

Dù sao hiện giờ giải trí England cũng đã vô cùng đau đầu rồi.

Dựa vào điều này cho nên mới không muốn đắc tội với cả hai bên.

Không nghĩ tới ánh mắt của các cư dân mạng lại sắc bén có thể phát hiện ra lỗi nhanh như vậy.

"Đạo diễn, các bài bình luận của cư dân mạng đã bắt đầu nổ bom rồi." Bên trong đài truyền hình Việt Quất, một nhân viên vội vàng báo cáo với đạo diễn của tổ chương trình《Bố đã trở về》.

Nghe vậy, đạo diễn cầm lấy di động của đối phương rồi nhìn.

"Chương trình thực tế, mặc dù nói nội dung cần phải được chỉnh sửa nhưng cũng không thể trực tiếp cắt bỏ hết như thế này chứ!"

"Chuyện này trước đó đã xảy ra, vì sao lại phải che giấu, chắc sẽ không phải bị giải trí England bên kia đè ép chứ?"

“1! Mặc dù luôn muốn xem nam thần, tiểu nam thần và tiểu nữ thần nhưng thực sự không thích cách làm này của đài truyền hình."

“Dù sao đoạn video kia cũng đã bị phát tán, sẽ còn ảnh hưởng đến cái gì nữa sao?”

“Lúc nào cũng ra sức ủng hộ chương trình phát sóng, đài truyền hình Việt Quất không khỏi quá mức che chở với giải trí England nhỉ?”

“……”

Nhìn những dòng bình luận này, đạo diễn lại xoa huyệt thái dương lần nữa, thật sự khó xử đến chết mất. Mặc dù mọi người đều nói tỷ lệ người xem ti vi của《Bố đã trở về》rất cao nhưng nó cũng là đối thủ cạnh tranh với chương trình《Bố ơi mình đi đâu thế?》.

Không ai biết bọn họ đã phải bỏ biết bao nhiêu tâm trí vào một tác phẩm như vậy, mới có thể làm cho mọi người không thể đẩy chương trình 《Bố ơi mình đi đâu thế》qua một bên.

Ngoài ra, họ phải cạnh tranh xếp hạng với chương trình《Bố ơi mình đi đâu thế》, nếu không nhờ vào khả năng và năng lực của Lục Phỉ và Lục Hạo thì sự nổi tiếng và phổ biến của 《Bố đã trở về》 có thể sẽ không tốt bằng 《Bố ơi mình đi đâu thế》".

Dù sao đối phương đã tổ chức đến mùa thứ hai và được rất nhiều người "bố" hâm mộ, mà bọn họ lại chỉ mới vừa bắt đầu. l3 quy d0n d i e n d a n l e q u y d o n

Khẽ thở dài một hơi, đạo diễn nhìn về phía nhân viên này rồi nói: “Tạm thời không cần để ý tới, ngày mai hỏi lại giám đốc về chuyện này, l3 quy d0n d i e n d a n l e q u y d o n còn nữa liên hệ với Lục Phỉ và người phụ trách bộ phận quan hệ xã hội của giải trí England hỏi cách giải quyết của bọn họ rồi phản hồi tin tức lại cho tôi.”

“Vâng.”

Nhân viên gật đầu, sau đó nhanh chóng chạy đi làm việc.

Đạo diễn nhìn bóng dáng rời đi của nhân viên đó rồi nhìn tỉ lệ người xem TV mới nhất của ngày hôm nay, vừa lòng gật đầu, tuy rằng sau đó có xảy ra một chút sự cố nhưng may mắn đợt ratings lại đạt được thành tích không tồi, tiền thưởng của anh ta cũng có hi vọng rồi.

Ngoài ra, tin tức hợp tác tiếp theo với chương trình《 bố ơi mình đi đâu thế》 vẫn chưa được truyền ra ngoài.

Bất kể ngày mai chuyện này được giải quyết ra sao thì chỉ cần tung tin đó ra là có thể vượt qua được cơn sóng gió này.

Nghĩ vậy, tâm trí của đạo diễn không còn nặng nề như trước nữa.

*

Ngày hôm sau, khi Nhan Hạ thức dậy, cô thấy cả người mình đang nằm trong vòng tay của Lục Phỉ.

Lại nghĩ về cuộc trò chuyện "kỳ lạ" giữa mình và Lục Phỉ đêm qua, trong lòng vẫn còn một chút tức giận, cả người chậm rãi lùi lại ý đồ muốn thoát khỏi vòng ôm của Lục Phỉ.

Có điều cô vừa mới lăn ra một vòng đã bị một cánh tay lớn "bắt" trở về.

“Có chuyện gì vậy? Cả đêm rồi vẫn còn chưa hết giận sao?” Lục Phỉ thì thầm, ôm lấy cơ thể mềm mại của Nhan Hạ lần nữa. Giọng nói sáng sớm còn mang theo một chút khàn khàn, nghe qua có vẻ rất gợi cảm giống như đang dụ dỗ Nhan Hạ vậy.

Nhan Hạ đột nhiên giật mình, nhớ lại đêm qua bị anh lừa như thế nào, lập tức giữ cho toàn bộ tinh thần rõ ràng.

Nhìn Nhan Hạ như vậy, Lục Phỉ khẽ nở nụ cười.

“Đã không còn tức giận rồi.” Nhan Hạ nhìn vào nụ cười của Lục Phỉ, mặt cô lập tức đỏ lên rồi nói ngay lập tức. Trong khi nói chuyện còn lấy tay của Lục Phỉ ra khỏi eo của mình.

Nghĩ lại chuyện tối qua, cô chỉ cảm thấy làm vợ chồng với nhau đã nhiều năm như vậy rồi mà vẫn luôn bị dụ dỗ, có ... một cảm giác xấu hổ không nói nên lời, lại vẫn có chút buồn bực chính mình vì sao không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ sơn* của Lục Phỉ?

(Năm ngón tay, ý nói không thoát khỏi lòng bàn tay)

Nhìn miệng Nhan Hạ nói không giận nhưng khuôn mặt thì vẫn rầu rĩ không vui, Lục Phỉ duỗi tay giữ thẳng mặt Nhan Hạ, sau đó cúi đầu xuống hôn một cái rồi nói: "Về sau sẽ không bao giờ gạt em nữa."

“Anh còn muốn có về sau?” Nhan Hạ vô thức hỏi ngược lại, mà vừa nói vậy cả người lập tức đã có sức mạnh trở lại.

“Ừm, sẽ không có về sau.” Lục Phỉ nói theo sau Nhan Hạ, giọng nói tràn đầy sủng nịch giống như muốn dìm cho mọi người cùng chết đuối.

Nghe những lời nói bao dung này của anh, một chút buồn bực cuối cùng trong lòng Nhan Hạ lập tức biến mất không dấu vết. Lúc này, khi nhìn thấy vẻ cưng chiều trong đôi mắt của Lục Phỉ, mặt cô lập tức đỏ bừng, đột nhiên trong lúc đó cảm thấy có vẻ mình đã hơi làm kiêu?

Lục Phỉ thấy Nhan Hạ vì bản thân anh nhượng bộ mà khí thế cô thoáng cái tan đi, trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ: Sau bao nhiêu năm Nhan Hạ vẫn vậy, khi người khác nhượng bộ thì cô cũng "thu" lại.

Có điều trong nhiều năm qua Nhan Hạ vẫn thế, điều đó không phải nói rõ rằng anh đã bảo vệ cô cực kỳ tốt sao?

Nhớ lại đoạn đường đi qua giữa hai người, trái tim của Lục Phỉ lại dấy lên cảm giác hạnh phúc mãnh liệt lần nữa.

Mà khi Nhan Hạ cảm nhận được tầm mắt của Lục Phỉ đang ở trên người mình, cô chỉ cảm thấy được một sự dịu dàng lan tràn khắp người từ trên xuống dưới.

“Anh muốn dậy chưa?” Nhan Hạ hỏi, sau đó chạm lên bàn tay của Lục Phỉ ở trên mặt mình. Cô luôn cảm thấy rất xấu hổ khi cứ bị anh giữ như thế này.....

Lục Phỉ cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng trong lòng bàn tay, trong mắt lại nhiễm ý cười lần nữa. Anh duỗi tay nhéo khuôn mặt Nhan Hạ một cái sau đó buông Nhan Hạ ra, xốc chăn lên rồi đứng dậy, quay đầu lại nhìn Nhan Hạ, tiếp tục nói: “Anh đi làm bữa sáng, em gọi Hạo Hạo dậy nhé.”

“Dạ.” Nhan Hạ nghe được những lời này, giống như có một vị cứu tinh, cô nhanh chóng đứng dậy rời khỏi giường, sau đó dọn dẹp một chút rồi mới rời khỏi phòng.

Nhìn vào bóng dáng nhỏ bé của Nhan Hạ, Lục Phỉ lắc đầu bất lực, sau đó cũng đi theo sau ra khỏi phòng.

“Mẹ ơi……” Nghe giọng nói mơ mơ màng màng của Lục Hạo, Lục Phỉ vui vẻ đi vào phòng bếp.

Không có độ sáng ở trước ống kính, cũng không có sự lạnh nhạt xa cách trước mặt các phóng viên, Lục Phỉ trở về với một người đàn ông bình thường của gia đình, mặc dù vậy nhưng anh vẫn rất vui vẻ hạnh phúc.

Khi Lục Phỉ bước vào bếp, mở tủ lạnh để chuẩn bị cho những gì sẽ ăn sáng nay thì điện thoại trong túi anh vang lên tiếng nhạc.

Khi lấy điện thoại ra thì thấy một dãy số lạ hiện trên màn hình.

Sau một hồi, Lục Phỉ nhận cuộc gọi.

"Xin chào, xin hỏi có phải anh Lục Phỉ không?" Đầu dây điện thoại bên kia truyền tới một giọng nói thấp thỏm không yên.

“Là tôi.” Lục Phỉ lạnh nhạt đáp lời.

“Tôi là nhân viên trong đoàn làm phim chương trình《bố đã trở về 》của đài truyền hình Việt Quất, vì hôm qua sau khi phát xong tập mới nhất đã có một số người đã thấy sự không ăn khớp giữa các cảnh. Một phần lớn nội dung bị cắt nên cư dân mạng yêu cầu phải công khai đoạn video đó ra cho nên đạo diễn bảo tôi hỏi qua ý kiến của anh một chút.” Nhân viên ở đầu dây bên kia kiên nhẫn giải thích, giọng nói cũng có chút lo lắng.

“Đợi lát nữa tôi sẽ trả lời lại.” Sau khi nghe xong lời giải thích, Lục Phỉ chỉ dừng động tác trong tay một lát sau đó tiếp tục nói.

“Được.” Nhân viên đáp.

Sau khi cúp điện thoại, Lục Phỉ nhanh chóng mở trình duyệt rồi tìm đến kênh giải trí, tin đứng đầu đầu sóng gió nổi bật nhất liên quan đến tổ chương trình lược bỏ thêm bớt một số cảnh quay trong《bố đã trở về》 , thậm chí một số người đã tìm ra mối liên hệ của bộ quần áo họ mặc vào ngày hôm đó.

Các bạn hữu trên mạng thật đúng là rất vạn năng! Lục Phỉ yên lặng nghĩ trong lòng.

Sau khi xem đoạn so sánh giữa hai video, Lục Phỉ lại chuyển tới Weibo của mình.

Trên đây hỏi thăm về bản thân anh nhiều hơn về việc hỏi chi tiết trong cảnh, rất nhiều fans hỏi có phải có người đang tạo áp lực vào chương trình của anh hay không.

Sau khi đọc xong, Lục Phỉ cũng hiểu tại sao giọng nói của nhân viên đó lại lo lắng như thế.

Bởi vì đoạn video được quay vào ngày hôm đó chỉ có thêm dầu vào lửa cho các sự kiện giải trí của England trong những ngày qua, hiện tại Dương Ngưng hoặc là ở luôn bên trong lao ngục hoặc là ra ngoài nghênh đón những ảnh hưởng tồi tệ hơn từ xã hội, điều đó lại ảnh hưởng đến giải trí England và nhiều ngôi sao ở trong đó nữa.

Nhưng trong quá trình ghi hình có cảnh Lục Hạo chạy ra đẩy Dương Ngưng, đó là một điều đáng lưu ý trong lòng Lục Phỉ, tuy nói phản ứng lúc đó của Lục Hạo là rất bình thường nhưng anh không muốn để con trai của mình vì làm chuyện này mà bị mọi người bàn tán phê bình.

Dương Ngưng và giải trí England không đáng để Hạo Hạo phải chịu nhiều ảnh hưởng như vậy.

Nghĩ vậy Lục Phỉ trực tiếp trở về màn hình chính, bấm số gọi lại cho nhân viên kia: “Tôi từ chối công bố.”

“Giải trí England bên kia cũng không muốn công khai, hiện giờ trên mạng rất khốc liệt, đến lúc đó rất có khả năng sẽ cần sự phối hợp của anh vào thời điểm đó.” Nhân viên bên đầu dây điện thoại bên kia lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, điều anh ta sợ nhất vẫn là cách giải quyết của Lục Phỉ và giải trí England không đồng nhất.

Tổ chương trình chắc chắn không hy vọng lại đắc tội với bất kỳ bên nào.

“Phối hợp cái gì?” Nghe được bốn chữ phối hợp với giải trí England này, đôi mắt Lục Phỉ không khỏi tối sầm lại. Anh nghĩ đến một cái tên: Trần Cảnh, tại sao đối phương lại có điều ác ý với anh, tạm thời anh vẫn còn chưa rõ ràng lắm.

“Anh có tiện tới đây một lát không? Bên này sẽ cùng Trần tổng của giải trí England cùng nhau bàn bạc phương án tiếp theo.”

“Chín giờ tôi sẽ tới.” Lục Phỉ nhìn thoáng qua đồng hồ, trực tiếp đáp.

“Được, chúng tôi chờ anh.”

Cúp điện thoại xong, Lục Phỉ lập tức gửi một tin nhắn cho Vưu Khánh.

Sau khi gửi xong, lúc này Lục Phỉ mới hoàn toàn chuyên tâm nấu bữa sáng.

Mà lúc này, khi Nhan Hạ dẫn Lục Hạo đi ra khỏi phòng thì thấy Lục Phỉ vẫn chưa làm xong bữa sáng lập tức cảm giác được có gì đó kỳ lạ, bình thường nếu anh đã làm cái gì là sẽ làm rất nhanh? Mà hiện giờ nhìn dáng vẻ này xem ra mới chỉ vừa bắt đầu?

“Ba, ba thật chậm, nếu lát nữa Hạo Hạo đến trễ thì phải làm sao?” Lục Hạo đứng ở cửa phòng bếp, nhìn hành động của Lục Phỉ thì không nhịn được thúc giục, quan trọng nhất chính là lúc này bụng của cậu bé đã xẹp lép.

“Sẽ không để con bị trễ, chờ ba.” Lục Phỉ trực tiếp nói.

“Dạ.” Lục Hạo nhẹ nhàng dạ một tiếng, sau đó lập tức quay người đi đến bên cạnh bàn ngồi chờ.

Sau khi Hạo Hạo đi ra ngoài, Nhan Hạ đi tới bên người Lục Phỉ: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Truyện chỉ được edit và đăng tải duy nhất tại diễn đàn lê quý đôn, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.

“Có một số cư dân mạng đã nhìn ra cảnh quay của《 bố đã trở về 》không trùng khớp với nhau, họ cho rằng những cảnh quay đó được cắt ghép từ một cảnh khác và bọn họ hy vọng rằng tổ chương trình sẽ công khai những phân đoạn thật.” Lục Phỉ vừa nói vừa chậm rãi rắc gia vị vào nồi.

“Anh nói như thế nào?” Nhan Hạ nghe xong cũng im lặng một chút, sau đó hỏi.

“Từ chối rồi! Hơn nữa cho dù anh đồng ý, giải trí England bên kia chưa chắc sẽ đồng ý.” Lục Phỉ quay lại, sau đó vớt lên đủ một chén mì rồi đi ra khỏi phòng bếp, đặt ở trước mặt Lục Hạo.

“Cảm ơn ba.” Lục Hạo nói, vui vẻ cầm chiếc đũa và thìa bắt đầu ăn.

Xoa đầu Lục Hạo, Lục Phỉ lại đi vào phòng bếp lần nữa, thấy hai chén mì đã được múc ra sẵn ở trước mặt, lập tức đi tới nhận lấy từ trong tay Nhan Hạ .

Khi hai người cùng xuất hiện ngoài phòng ăn thì thấy miệng của Lục Hạo đầy dầu, bộ dạng cậu bé ăn từng miếng lớn giống như đang ăn thứ gì đó độc đáo và vô cùng ngon miệng.

Nhìn cậu bé ăn đều sẽ có một cảm giác thèm ăn. Cảm nhận được trong bụng mình kêu đói, Nhan Hạ cũng nhanh chóng cầm lấy chiếc đũa lên bắt đầu ăn.

Ăn được vài miếng, cô lại tiếp tục nhìn về phía Lục Phỉ nói: “Vậy tiếp theo sẽ xử lý như thế nào?”

“Anh sẽ đến đài truyền hình Việt Quất trước, có vẻ như đài Việt Quất và England còn nôn nóng hơn anh.” Lục Phỉ nói nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra, về vấn đề này anh đang chiếm quyền chủ động, đi đài truyền hình Việt Quất chủ yếu là muốn gặp mặt Trần Cảnh mà thôi.

“Em sẽ đi cùng với anh?” Nghĩ vậy, Nhan Hạ lại tiếp tục nói.

“…… Được.” Lục Phỉ nhìn lướt qua Nhan Hạ, cuối cùng vẫn đáp ứng.

Vợ chồng họ cũng nên cùng chia sẻ gánh vác trách nhiệm trong tương lai.

“A, con ăn xong rồi!” Cầm lấy cái tô uống một ngụm canh cuối cùng bên trong, Lục Hạo chép miệng nói, sau đó đôi mắt nhìn chăm chú vào cái tô mì lớn vẫn còn nguyên ở trước mặt Lục Phỉ.

Lục Phỉ và Nhan Hạ liếc mắt nhìn nhau, đều coi như không thấy, lập tức cúi đầu xuống ăn.

Lục Hạo thấy thế thì dời ánh mắt về phía Nhan Hạ.

Nhan Hạ cũng chỉ cười với Lục Hạo, sau đó lại cúi đầu ăn.

Nhìn ba mẹ “lạnh nhạt vô tình” với mình, Lục Hạo vươn đầu lưỡi liếm miệng. Nó thật sự ăn rất ngon mà!

Ba mẹ thật đúng là không biết thưởng thức gì hết!

Lục Hạo nói thầm trong lòng.

Lục Hạo nhìn xuống cái tô rỗng của mình, chỉ có thể rằng mình đã ăn quá nhanh.

Sau khi ăn bữa sáng xong, một nhà ba người trực tiếp ra khỏi cửa, trong chốc lát đã tới nhà trẻ.

Có điều lúc tới nhà trẻ nhìn phía ngoài đều trống rỗng, bên trong chỉ có một ít người làm việc ra vào, gia đình ba người đều ngây ngẩn cả người.

“Ba mẹ, hôm nay là thứ bảy không đi học, ngày mai là ngày kỷ niệm ngày thành lập trường mới cần phải tới trường.” Lục Hạo với lấy cặp sách nhỏ của mình, giở ra một cuốn lịch nhỏ trong đó, sau đó nói.

Nghe vậy Nhan Hạ nhìn thoáng qua Lục Phỉ, thói quen đã thành tự nhiên nên cô cũng quên mất!

Khoảng thời gian cuối tuần vừa rồi, đoàn làm phim đều đến quay chương trình "Bố đã trở về”, vì vậy cô cũng quên hết khái niệm về ngày cuối tuần.

“Khụ…… Chúng ta cùng đi đài truyền hình Việt Quất.” Lục Phỉ ho nhẹ một tiếng, lập tức quay đầu xe, thẳng đường tới đài truyền hình Việt Quất.

Lúc đến nơi, trước cửa đã có một ít phóng viên đứng chờ sẵn ở đó.

Nhìn thấy một nhà ba người Lục Phỉ đã đến lập tức vội vàng chạy lại.

“Hôm nay một nhà ba người các vị tới công ty là vì chuyện chỉnh sửa nội dung trong chương trình lần này phải không??”

“Về chuyện bị chỉnh sửa này, Lục Phỉ anh có biết trước không?”

“Anh có đồng ý công khai đoạn video đã bị cắt kia không?”

Các phóng viên mồm năm miệng mười hỏi, nhưng vẫn chú ý đứa trẻ đang được Lục Phỉ ôm. Họ vẫn giữ khoảng cách xa hơn một chút, hơn nữa không dồn dập như trước đó.

“Ba ơi, các chú đang nói cái gì vậy? Hạo Hạo nghe không hiểu.” Sau khi các phóng viên liên tục đặt câu hỏi, Lục Hạo ngẩng đầu lên hỏi.

Mà câu nói “các chú” này lập tức khiến tâm tình các phóng viên dậy sóng, bọn họ nhìn còn trẻ hơn nam thần quốc dân Lục Phỉ này sao? Đương nhiên sẽ không, nhưng nghe xưng hô này xong trong lòng rất ngọt ngào.

“Những chú này của con đang hỏi ba một số vấn đề, con đừng nói chen vào.” Lục Phỉ đáp lời, lúc nói đến các chú này cũng ngập ngừng một lát, tuổi tác của những phóng viên này phần lớn đều hơn bốn mươi tuổi, tuy có một ít người trẻ tuổi, nhưng bốn mươi tuổi mà lại so sánh với “tuổi trẻ” của anh thì thật đúng là có một chút áp lực.

“Dạ.” Lục Hạo gật đầu nhỏ, sau đó dùng hai tay nhỏ bưng kín miệng của mình, ra vẻ không nói chuyện nữa.

Vỗ về Lục Hạo xong, lúc này Lục Phỉ mới nhìn về phía các phóng viên, chậm rãi mở miệng nói: “Về chuyện chương trình bị cắt ghép, thực sự trước đó tôi đã biết, hơn nữa cũng đồng ý cắt bỏ và ghép vào một cảnh quay khác.”

“Là có nguyên nhân gì sao?”

“《 Bố đã trở về》là một chương trình dành riêng cho bố và con,tôi hy vọng sẽ mang đến cho mọi người một sự ấm áp thay vì một số tranh cãi không thể giải thích được.” Lục Phỉ mở miệng, nói ra những lời khiến các phóng viên không thể nào bắt bẻ.

Các phóng viên không khỏi nôn mửa trong lòng một trận.

Họ không bao giờ nghĩ rằng Lục Phỉ người luôn kiệm lời ở trước mặt phóng viên, vậy mà hôm nay lại có thể tiếp nhận trả lời phỏng vấn và nói nhiều như vậy.

Bọn họ nên cảm thấy “thụ sủng nhược kinh”, nhưng thực tế là đã nói rất nhiều, khiến cho mọi người bỗng chốc không biết nên làm cái gì bây giờ?

Khi các phóng viên đang suy ngẫm nên nói gì thì một chiếc xe hơi sang trọng xuất hiện ở cửa.

Khi nhìn thấy chiếc xe, trong đầu các phóng viên nghĩ ngay đến tổng giám đốc của giải trí England - Trần Cảnh.

Vị tổng giám đốc hầu như không xuất hiện trước mặt công chúng rốt cuộc hôm nay cũng chịu xuất hiện rồi?

Ngay sau đó, các phóng viên không chút khách khí mà vứt bỏ Lục Phỉ chạy về phía chiếc siêu xe đó.

Tiếp đó, tài xế dẫn đầu bước xuống, đi đến chỗ ghế ngồi phía sau xe, chậm rãi mở cửa xe ra.

Khi cửa xe mở ra, một chân dẫn đầu xuất hiện.

Ngay sau đó, một bóng dáng cao lớn cứ thế xuất hiện trước ống kính của các phóng viên.

Các phóng viên đều biết đến Trần Cảnh.

Nhưng trước kia, khi họ gặp nhau, họ không được phép chụp ảnh, có thể nói hiện tại trên mạng hoàn toàn không có hình chụp của Trần Cảnh.

Có lẽ đại đa số mọi người đều nghĩ rằng tổng giám đốc Trần cũng giống như tổng giám đốc của các công ty giải trí khác đều nghĩ là một ông chú bốn năm chục tuổi, nhưng thực tế Trần Cảnh chỉ mới ba tuổi, hơn nữa bộ dạng cũng không thua kém ngôi sao là mấy...... m a r i s m i u - l 3 q u y d o n

Lúc này gặp mặt vẫn là kiểu người khiến người ta phải kinh sợ!

Lục Phỉ cũng nhìn chằm chằm Trần Cảnh, bọn họ cũng vừa vặn có vài lần duyên phận, nhưng ấn tượng lại vô cùng khắc sâu đối với anh ta.

Dường như có chút địch ý, còn giúp đỡ kiểm soát mọi chuyện của Dương Ngưng…… Mỗi một chuyện đều khiến anh cảm thấy kỳ lạ.

“Mẹ ơi, mẹ bị sao vậy?” Lúc Lục Phỉ đang nhớ lại, bên tai vang lên giọng nói lo lắng của Lục Hạo.

Lục Phỉ quay đầu lại nhìn chỉ thấy cả khuôn mặt Nhan Hạ tái nhợt không một chút máu.

Mà cô đang nhìn chằm chằm về một hướng, lại đúng là hướng của Trần Cảnh.

Trong lòng Lục Phỉ lộp bộp một trận.

Nhan Hạ quen biết Trần Cảnh?

Ý nghĩ này chỉ trong khoảng thời gian ngắn, nháy mắt tiếp theo, Lục Phỉ đã đứng trước người Nhan Hạ, đối diện cô, một tay sờ lên mặt Nhan Hạ: “Em sao vậy?”

“Không…… Chuyện.” Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Cảnh, toàn bộ đầu óc Nhan Hạ đều trống rỗng.

Trần Cảnh vậy mà lại là Trần Cảnh Thâm.

Là người đầu tiên trước khi gặp được Lục Phỉ, là người tạo thành bóng ma trong cuộc đời cô……

Anh ta lại xuất hiện trước mặt cô một lần nữa.

Vốn cho rằng anh ta chỉ mãi là quá khứ.

Trong lòng Nhan Hạ không nhịn được run rẩy một hồi, lúc này chỉ có nhìn Lục Phỉ cô mới có một chút sức lực để đứng vững.

Dù thế nào Lục Phỉ cũng nhìn ra được sự bất thường của Nhan Hạ, có điều anh không muốn lúc này tăng thêm gánh nặng cho Nhan Hạ, sau đó ôn nhu nói: “Chúng ta đi vào nhé?”

“Ừm.” Giọng nói của Nhan Hạ vẫn còn mang theo một chút run rẩy.

Lục Phỉ không trả lời, anh chỉ gắt gao ôm Nhan Hạ, sau đó đi vào phía bên trong.

“Lục Phỉ.” Mà lúc này, sau lưng lại truyền đến tiếng gọi của Trần Cảnh.

Lục Phỉ dừng bước nhưng cơ thể của Nhan Hạ bên cạnh lại cứng đờ.

Cô nghĩ đến Lục Phỉ còn đang ở bên cạnh mình, trong lòng lén lút thở ra một hơi, rồi quay người lại với Lục Phỉ.

Bàn tay kéo lấy cánh tay của anh, dường như Nhan Hạ có rất nhiều sức mạnh, sau đó ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Cảnh.

Thấy Nhan Hạ có thể nhìn thẳng vào mình, ánh mắt Trần Cản hơi u ám, sau đó như cười như không nhìn chằm chằm vào Nhan Hạ nói: “Nhan Hạ, đã lâu không gặp.”

“Trần tổng anh quen biết Nhan tiểu thư sao?” Phóng viên bên cạnh chạy tới nhìn Trần Cảnh, không khỏi đặt câu hỏi.

"Tôi và Nhan Hạ là bạn cùng lớp từ tiểu học đến trung học, nhưng cũng đã hơn mười mấy năm không gặp nhau rồi, không nghĩ tới lại khéo như vậy. Cô ấy đã kết hôn và có con, còn tôi vẫn là một người cô đơn." Trần Cảnh nói xong, trong giọng nói còn chứa chút hoài niệm, mà Nhan Hạ nghe xong lại sợ hãi.

Trước đây, anh ta từng dùng giọng điệu này để điều khiển cuộc sống của cô từng chút một.

“Đúng vậy, đã lâu không gặp.” Đúng vậy, bọn họ đã hơn mười mấy năm không gặp mặt.

Thấy Nhan Hạ đáp lại, khóe môi đang cong lên hình cung của Trần Cảnh lập tức mím lại thành một đường thẳng, sau đó nhìn về phía Lục Phỉ: “Thực vinh hạnh, lại gặp nhau nữa rồi.”

Nói xong, giơ tay tới trước mặt Lục Phỉ.

Mà lúc này, một tay Lục Phỉ đang ôm Lục Hạo, marismiu - ddlqd một tay thì bị Nhan Hạ kéo, nếu muốn bắt tay chỉ có thể buông một trong hai người ra.

Ngay sau đó, Lục Phỉ đặt Lục Hạo xuống, rồi đưa tới một bàn tay kia của Nhan Hạ, sau đó vươn cánh tay vừa mới ôm Lục Hạo ra bắt tay với Trần Cảnh: “Đã lâu không gặp.”

Hai bàn tay siết chặt, đôi mắt nhìn thẳng, dường như có gì đó đang chảy trong mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Hải Như, thtrungkuti
     
Có bài mới 13.07.2020, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1888
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Showbiz] Cưng chiều đến cùng - An Nhiên Nhất Thế - Điểm: 77
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 74

Edit: MarisMiu _ Diễn đàn Lê Quý Đôn


Các phóng viên xung quanh nhìn vào đôi bàn tay nắm chặt của họ rồi lại nhìn vào hai khuôn mặt lạnh lùng đó, đột nhiên cảm thấy nhiệt độ xung quanh đã giảm xuống hơn một nửa.

Nhan Hạ nhìn bàn tay hai người đang nắm chặt, trong lòng cũng có một cảm giác khác thường không ngừng nhen nhóm lên.

Quá khứ và hiện tại lại trùng hợp trong cùng một địa điểm như thế.

Từ trước đến nay Nhan Hạ chưa bao giờ nghĩ tới lại gặp nhau trong một hoàn cảnh như thế này.

“Mẹ ơi, ba bắt tay với bác này cũng được một lúc lâu rồi.” Giọng nói thanh thúy của Lục Hạo đột nhiên vang lên phá vỡ sự im lặng vào lúc này.

Sự chú ý của các phóng viên cũng lập tức bị Lục Hạo hấp dẫn, không phải cái gì khác, mà là……

Lục Hạo gọi bọn họ là chú nhưng lại kêu Trần Cảnh là bác?

Đây thực sự là một cách gọi quá kỳ ảo, bởi vì dù bất kể thế nào Trần Cảnh vẫn trẻ hơn bọn họ rất nhiều.

Lục Phỉ cũng rất vừa lòng với một tiếng "bác" này của Lục Hạo, anh lập tức buông tay Trần Cảnh, cười nhẹ nói: “Gặp lại sau, cả nhà chúng tôi đi vào trước, chỉ sợ Trần tổng đang có việc bận rồi."

Nói xong Lục Phỉ liếc nhìn các phóng viên.

Các phóng viên thấy Lục Phỉ nói vậy mới nhớ tới mục đích của họ, lại vây quanh Trần Cảnh lần nữa.

“Trần tổng, ngài có ý kiến gì về sự kiện bê bối lần này của quý công ty không?”

“Anh có biết rõ về chuyện của Dương Ngưng và các lãnh đạo cấp cao của công ty chứ?”

"..."

Cộng thêm vụ bê bối của công ty giải trí England, rõ ràng vào lúc này Trần Cảnh lại càng được hoan nghênh hơn một ít.

Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Lục Phỉ vẫn không chút thay đổi, sau đó một tay ôm lấy Lục Hạo một tay nắm lấy tay của Nhan Hạ chậm rãi đi vào bên trong.

Trong toàn bộ quá trình Nhan Hạ vẫn luôn vẫn duy trì sự trầm mặc.

Đằng sau ba người, Trần Cảnh đứng tại chỗ nhìn vào bóng dáng hài hòa của ba người, đôi mắt hững hờ lạnh nhạt.

Mãi cho đến đi vào bên trong đại sảnh của đài truyền hình Việt Quất, Nhan Hạ mới cảm giác được ánh mắt luôn dõi theo phía sau biến mất.

Lục Phỉ thấy Nhan Hạ lén lút thở ra một hơi mới nhìn thoáng qua cô, sau đó quay đầu lại nhéo cái mũi của Hạo Hạo, nói: “Hạo Hạo, tại sao con lại kêu người đó là bác?”

“Hạo Hạo không thích chú ấy, cho rằng kêu “bác” chú ấy sẽ không vui giống như những chú lúc trước.” Lục Hạo nghiêng đầu nhỏ nói, tuy rằng cậu bé không rõ vì sao bọn họ lại để ý đến xưng hô giữa chú và bác như thế, nhưng cậu rất rõ một điều rằng khi những người này nghe từ bác sẽ không thích nhưng khi nghe đến chú thì lại có vẻ rất vui vẻ.

Chỉ có thể nói một câu, cảm giác của đứa nhỏ này rất nhạy bén.

Nghe nói vậy, Lục Phỉ nở nụ cười: “Hạo Hạo thật thông minh.”

“Hạo Hạo đương nhiên thông minh!” Lục Hạo dương dương đắc ý đáp lại lời nói của Lục Phỉ.

Sau khi nói xong, ánh mắt đảo qua trên người Nhan Hạ: “Hình như mẹ đang không vui?”

Nghe được Lục Hạo gọi chính mình, Nhan Hạ ngẩng đầu nhìn qua Lục Hạo, khóe môi hơi cong nói: “Mẹ đúng là có chút không vui nhưng nhìn đến Hạo Hạo thì lập tức cảm thấy vui vẻ.”

“Hì hì.” Nghe nói vậy Lục Hạo lập tức vui vẻ nở nụ cười.

Lúc này, Nhan Hạ dời ánh mắt về phía Lục Phỉ dường như có lời gì muốn nói.

Sau đó Lục Phỉ nhéo lòng bàn tay của Nhan Hạ: “Về nhà rồi nói.”

“Ừm, về nhà rồi nói.” Lục Phỉ duy trì thái độ này tạo cho Nhan Hạ rất nhiều động lực.

Nặng nề hít vào một hơi sau đó chậm rãi thở ra.

Còn không phải là chuyện của Trần Cảnh Thâm sao?

Hơn nữa, cô cũng đã không phải là Nhan Hạ của mười mấy năm trước.

Thấy cảm xúc của Nhan Hạ cũng trở lại bình thường, tuy trong lòng Lục Phỉ an tâm nhưng vẫn chặt chẽ ghi tạc cái tên Trần Cảnh này vào trong lòng.

Sau đó có nhân viên đi xuống dưới nghênh đón Lục Phỉ đi vào trong.

“Anh Lục, mời bên này.” Nhân viên cung kính nói.

“Đợi một lát.” Lục Phỉ đáp lại, tiếp đó lấy di động ra gọi một cuộc cho Hình Ảnh.

“Chị Hình.” Điện thoại được kết nối, Lục Phỉ liền gọi tên cô.

“……”

“Chị có thể tới đón Nhan Hạ một chút được không? Đưa cô ấy và Hạo Hạo về nhà.”

“……”

“Ừm, hiện tại có một số việc không tiện.”

“……”

“Được, tôi ở đài truyền hình Việt Quất.”

“……”

Sau khi nói chuyện với Hình Ảnh xong, Lục Phỉ mới nhìn về phía Nhan Hạ: “Em đưa Hạo Hạo trở về trước, còn chuyện bên này anh sẽ xử lý.”

“Được.” Nhan Hạ gật đầu, lúc này lòng của cô có chút phập phồng lên xuống, cô vẫn chưa tìm được phương pháp có thể tâm không gợn sóng đối mặt với Trần Cảnh, càng quan trọng hơn là hiện tại cô đang có thai, cô càng không thể làm cảm xúc của bản thân dao động quá lớn.

Rời đi, mới là lựa chọn tốt nhất với cô.

Có điều cô cũng cảm thấy may mắn vì hôm nay có thể gặp được Trần Cảnh Thâm tại đây.

Cô cũng hiểu rất rõ anh ta, chỉ cần nhìn trúng đồ vật hoặc người thì anh ta sẽ không cho phép nó thoát khỏi sự khống chế của mình.

Cô từng cho rằng mười mấy năm không gặp có thể anh ta sẽ thay đổi, nhưng chỉ trong một cái liếc mắt kia cô đã biết Trần Cảnh Thâm vẫn là Trần Cảnh Thâm, cho dù mười mấy năm trôi qua vẫn không thay đổi.

Chỉ là không biết khả năng khống chế đối phương của anh ta có còn hay không.

Cô không dám tưởng tượng đối phương sẽ làm ra những chuyện quá đáng gì.

Nghĩ đến đây, Nhan Hạ nhìn Lục Phỉ nói: “Lục Phỉ, hãy cẩn thận với anh ta.”

Nghe vậy, vẻ mặt Lục Phỉ ngưng trọng một chút,  m a r i s m i u - l 3 q u y d o n anh ta trong miệng Nhan Hạ là ai đã rõ ràng.

Lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Nhan Hạ, Lục Phỉ khẽ lên tiếng “Ừm.”

Tuy nhiên lúc Nhan Hạ không để ý, đôi mắt của Lục Phỉ lóe lên.

Anh chưa bao giờ biết Nhan Hạ lại có một cảm giác sợ hãi về một người như thế.

Một lát sau, Hình Ảnh cũng tới đài truyền hình Việt Quất, sau khi cô đi vào, Trần Cảnh cũng đi vào từ bên ngoài.

Người nhân viên nhìn thấy Trần Cảnh cũng nhanh chóng chạy lên chào đón.

Trần Cảnh cũng đáp lại một câu sau đó anh ta lại bước về phía trước.

Có điều lúc này Lục Phỉ lại trực tiếp chắn trước người anh ta.

Còn Nhan Hạ thì ôm Lục Hạo nhìn về phía Hình Ảnh nói: “Chị Hình, chúng ta đi thôi.”

“Được.” Hình Ảnh tuy cảm thấy tò mò với tình huống trước mắt nhưng cũng làm hết phận sự dẫn Nhan Hạ đi ra ngoài.

Lục Phỉ và Trần Cảnh hai người giống như là chưa bao giờ gặp nhau, trong lúc hai bên gắt gao nhìn đối phương thì bầu không khí quanh người lại càng lạnh lẽo hơn vài phần khi ở bên ngoài.

“Lục Phỉ, anh thực không tồi, thật không hổ được cô ấy coi trọng làm chồng.” Trần Cảnh đột nhiên cười một tiếng, ngũ quan trên mặt bởi vì nụ cười này mà có vẻ nhu hòa hơn một ít.

“Anh cũng thật không tồi, tôi rất ít khi nhìn thấy cô ấy sợ hãi một người như thế.” Lục Phỉ trái lại lạnh như băng đáp trả nói, anh chưa bao giờ bỏ phí tâm tư với những người đáng ghét.

“Sợ hãi? Từ này rất thú vị, sao anh không nói là khó kìm lòng nổi, nói thí dụ như gặp được tình nhân cũ gì đó.” Trần Cảnh thấp giọng ha hả cười nói, giọng nói không thể nói là từ tính nhưng lại mang theo một chút u ám.

“Vợ của tôi không có tình nhân cũ, chúng tôi là mối tình đầu của nhau.” Lục Phỉ không bị ảnh hưởng bởi những lời nói của đối phương, vẫn bình tĩnh tự nhiên.

Trần Cảnh nghe Lục Phỉ nói những lời này, ánh mắt càng ngày càng lạnh, nụ cười trên môi lại càng sâu hơn, sau đó tiếp tục nói: “Nếu lúc trước không phạm phải một lần sai lầm, anh cho rằng anh có cơ hội?”

“Nhưng thực tế là tôi đã có cơ hội.” Lục Phỉ chống lại tầm mắt của Trần Cảnh, khóe môi cũng gợi lên một vòng cung lạnh lẽo, thờ ơ mà lại mang theo xa cách.

Trong lúc hai người ngươi nói ta đáp, dường như có từng đợt “sấm sét vang dội ầm ầm”.

Nhân viên kia ở một bên lắng nghe sớm đã bị choáng váng bởi nội dung từ trong miệng hai người.

Anh ta hẳn là không nghe lầm chứ?

Lục Phỉ và tổng giám đốc của giải trí England rất có khả năng là tình địch?

Tin tức này nếu mà được truyền ra ngoài……

Ngay khi ý tưởng này xuất hiện, khoảnh khắc tiếp theo lập tức có hai tầm mắt quét thẳng lên trên người, ngước mắt thì thấy hai khuôn mặt tuấn mĩ với sự tương phản mãnh liệt.

“Lục ảnh đế, Trần tổng.”

“Cuộc đối thoại giữa chúng tôi chỉ có một mình cậu biết, nếu chuyện này mà truyền tới tai người thứ tư, về sau cậu có thể sẽ không còn khả năng tận hưởng ánh mặt trời tốt đẹp nữa.” Trần Cảnh cười tủm tỉm nói với nhân viên đó.

Mà nhân viên này nghe vậy liền không nhịn được bưng kín ngực, đây là trần trụi uy hiếp sinh mệnh mà!

Mà lúc này Lục Phỉ cũng liếc mắt nhân viên này một cái.

“Tôi bảo đảm chuyện này sẽ không truyền đến tai bất kỳ ai.” Nhân viên đó không đợi Lục Phỉ mở miệng nói chuyện, liền chủ động mở miệng nói.

Anh ta đã nghe nói qua chủ tịch của công ty giải trí England xuất thân từ thế giới ngầm. Nếu anh ta dám loan truyền thật chỉ sợ cuộc sống của anh ta có thể sẽ biến mất.

“Mời dẫn đường.” Trần Cảnh tiếp tục hờ hững nói.

“Vâng, vâng.” Nhân viên kia không nhịn được lau trán một cái, anh ta cảm giác chính mình giống như đang đổ mồ hôi lạnh.

Lục Phỉ vẫn luôn trầm mặc không lên tiếng với sự uy hiếp của Trần Cảnh, khi Trần Cảnh dùng lời nói cảnh cáo nhân viên này cũng không nhắc nhở đến anh.

Có điều, anh sợ sao?

Đương nhiên không sợ, đối phương có chiêu gì anh sẽ tận lực bồi tiếp.

Nhan Hạ là điểm mấu chốt duy nhất của anh.

Đụng vào nó, có nghĩ là “chết”!

*

Lúc này, ở phía bên kia, Nhan Hạ đang ngồi ở trong xe của Hình Ảnh, cô ngồi bên cạnh Lục Hạo, trong tay cầm di động lướt xem mọi tin tức có liên quan đến Trần Cảnh.

Quay ngược thời gian về vài năm trước, chứng kiến Trần Cảnh dựa vào khả năng của bản thân để đưa giải trí England đi đến được ngày hôm nay, đáy lòng Nhan Hạ dâng lên sự cảnh giác.

Người nhà Trần Cảnh hy vọng Trần Cảnh có thể kế thừa công việc kinh doanh của gia tộc. Trần Cảnh đã đi vào giới giải trí nhiều năm, chỉ có thể nói rằng Trần Cảnh đã bị gia đình họ từ bỏ hoặc là anh ta đã thành công khống chế gia tộc của mình.

Dựa vào sự hiểu biết của cô về Trần Cảnh, điều thứ hai là có khả năng nhất.

Nghĩ vậy, Nhan Hạ không nhịn được thất thần……

Nói như vậy, liệu bọn họ có thể thoát khỏi sự trêu đùa của đối phương không?

Trái tim của Nhan Hạ không khỏi có chút hốt hoảng.

“Mẹ ơi……” Lục Hạo nhìn bộ dạng của Nhan Hạ thì vội vàng lay cơ thể cô.

“Hạo Hạo, làm sao vậy?” Nhan Hạ nhìn về phía Lục Hạo cố gắng cười nói.

“Mẹ hát cho con nghe đi? Hạo Hạo muốn nghe.” Lục Hạo mong chờ nhìn Nhan Hạ.

“Được.” Nhan Hạ nở nụ cười, sau đó ôm Lục Hạo khẽ cất tiếng hát.

Khi tiếng ca vang lên, suy nghĩ của Nhan Hạ dần được kéo lại.

Khi về đến nhà, Hình Ảnh và Nhan Hạ trò chuyện với nhau vài câu xong lập tức rời đi.

Mà Lục Hạo lại tiếp tục quấn lấy Nhan Hạ muốn xem phim hoạt hình với nhau, muốn đi ra ngoài tản bộ cùng nhau, lại muốn ăn điểm tâm…… Toàn bộ thời gian buổi sáng, Nhan Hạ bị Lục Hạo sai bảo tới sai bảo lui.

Chẳng mấy chốc đã tới gần giữa trưa.

Truyện chỉ được edit và đăng tải duy nhất tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.

“Mẹ ơi, mẹ nấu cơm trưa đi.” Đang ngồi chơi trò chơi xếp gỗ, Lục Hạo đột nhiên ngẩng đầu nói với Nhan Hạ.

Nghe vậy, Nhan Hạ nhìn di động đang được đặt ở một bên.

11 giờ rưỡi rồi!

Nhan Hạ không ngờ rằng thời gian lại trôi qua từng chút một nhanh như vậy.

“Mẹ lập tức đi, con tự chơi nha.” Nói xong Nhan Hạ đi về phía nhà bếp.

Khi lấy gạo ra chuẩn bị nấu Nhan Hạ lại nghĩ đến Lục Phỉ, ngay sau đó lập tức gọi điện thoại cho anh. lequydon l 3 q u y d o n

Ở phía bên kia.

Lục Phỉ vừa mới kết thúc cuộc nói chuyện với đoàn người của đài truyền hình Việt Quất, đang chuẩn bị rời đi thì nhận được cuộc điện thoại của Nhan Hạ.

“Nhan Hạ.”

“Anh có trở về ăn cơm không? Hiện tại em đang chuẩn bị nấu cơm trưa.” Giọng nói của Nhan Hạ dịu dàng xuyên qua di động truyền tới tai của Lục Phỉ, bỗng nhiên khiến trái tim Lục Phỉ trở nên mềm mại.

“Ừm, hiện giờ anh chuẩn bị về.”

“Mọi người nói chuyện như thế nào rồi?” Nhan Hạ nhìn qua không chút để ý nhưng kỳ thật lại rất để ý, trong giọng nói thể hiện rõ không còn nghi ngờ gì nữa.

Lục Phỉ lắc đầu cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Hôm nay lúc chúng ta ở cửa tiếp nhận phỏng vấn đã tỏ rõ rõ lập trường rồi, hơn nữa đài truyền hình cũng đã có động thái mới, những tin tức này cực kỳ dễ dàng lắng xuống, điều đài truyền hình lo lắng chẳng qua chỉ là ý kiến của anh và công ty giải trí England bên này không thống nhất thôi.”

“Động thái mới gì?” Nhan Hạ ở trong điện thoại cũng vội vàng dời theo đề tài.

“《 Bố đã trở lại》 và 《 Bố ơi mình đi đâu thế? 》dự định sẽ cùng đi ngoại cảnh với tổng cộng mười gia đình trong lần tới, còn sẽ mang theo mẹ, em cảm thấy ổn không?” Lục Phỉ cười hỏi.

“Ngoại cảnh sao? Đi đâu vậy?” Nhan Hạ ở đầu dây điện thoại bên kia lập tức hỏi.

Nếu điều đó là sự thật, nó chắc chắn sẽ được quay chụp trong vòng hai ngày, đến lúc đó cô cũng đi theo vậy có phải có thể sẽ tránh được Trần Cảnh một đoạn thời gian hay chăng?

“Địa điểm trước mắt sẽ được giữ bí mật, nhưng nó sẽ không ở trong thành phố.”

“Hạo Hạo hẳn là sẽ rất cao hứng, thằng bé rất thích ngoại cảnh.” Nhận được đáp án mình muốn, tâm trạng Nhan Hạ cũng lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Được rồi, em hãy nấu một bữa ăn thật ngon, anh sẽ lập tức trở về.”

Lục Phỉ cảm nhận được cảm xúc vui vẻ của Nhan Hạ, giọng điệu nói chuyện tuy rằng vẫn không có gì biến hóa nhưng trong lòng lại không khỏi đau lòng. Ngay lúc đó, ánh mắt nhìn về phía Trần Cảnh đang dựa người vào ở một bên góc tường, anh vừa đi vừa nói: “Giờ anh chuẩn bị lên xe, em hãy nấu ăn ngon, chờ anh!”

“Vâng, anh lái xe cẩn thận một chút.”

“Anh biết rồi.”

Nói xong câu đó, Lục Phỉ cúp điện thoại.

Mà Lục Phỉ vừa cúp di động cất vào túi, Trần Cảnh đã chậm rãi đi tới: “Thấy hiện giờ các người hạnh phúc như vậy, tôi thực sự rất vui mừng. Cảm ơn anh đã chăm sóc chiếu cố cô ấy trong bảy năm qua.”

“Tôi sẽ làm anh vui mừng cả đời.” Lục Phỉ nhìn Trần Cảnh, lời nói nhẹ nhàng hững hờ.

“Chậc, thật đúng là khó khăn, không biết phải bắt đầu làm như thế nào đây! Con người của tôi luôn không thích đồ vật của mình coi trọng bị người khác nhìn chằm chằm. Trước kia tôi cho rằng chỉ cần tôi giấu đồ vật tôi coi trọng và không cho người khác nhìn thấy thì tốt rồi, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy rằng điều tôi muốn làm là khiến cho người khác không dám nhìn vào những thứ mà tôi để ý." Nói xong câu cuối cùng này, đôi mắt hẹp dài của Trần Cảnh đột nhiên ánh lên một tia sáng nguy hiểm, giống như một con sói hoang đang chờ cơ hội đối phương không chú ý hung hăng cắn đứt cổ của anh ta.

Nhìn lại ánh mắt nguy hiểm của Trần Cảnh, vẻ mặt của Lục Phỉ vẫn như cũ: “Trái ngược với anh, nếu như tôi thích một người tôi sẽ để cô ấy đứng bên cạnh và chấp nhận lời chúc phúc của mọi người.”

Lục Phỉ nói khiến con ngươi Trần Cảnh không khỏi co rụt lại.

Khí chất lạnh nhạt của Lục Phỉ ở thời điểm này có phần vượt quá dự đoán của anh ta.

Anh ta chỉ có thể nói thật sự không hổ là người đạt được giải ask ảnh đế!

Mặc dù nói ask đánh giá cao kỹ thuật diễn xuất cá nhân, nhưng trên thực tế, bên trong lại rất phân biệt đối xử với từng khu vực, đặc biệt Lục Phỉ lại là một người Trung Quốc.

Khi anh ta nghe về điều này thì cảm thấy trong đó có cái gì đó ngu ngốc, hiện tại xem ra Lục Phỉ cũng có người chống lưng ủng hộ sao?

“Nếu không có việc gì nói thì tôi đi trước, vợ và con của tôi vẫn đang ở nhà chờ cơm.” Khóe môi của Lục Phỉ hơi cong lên, nhìn lướt qua Trần Cảnh, sau đó trực tiếp đi thẳng ra cửa.

Nhìn bóng dáng của Lục Phỉ, lại nghĩ đến mọi thứ xuất hiện trước mặt Nhan Hạ trong ngày hôm nay, màu sắc trong mắt Trần Cảnh dần tối đi.

Lần này, anh ta sẽ không để Nhan Hạ dễ dàng trốn thoát nữa.

Nếu không phải lúc trước……

Thì hiện giờ người đứng bên cạnh Nhan Hạ sẽ chỉ là anh ta!

*
Lục Phỉ vội vã tăng tốc trên đường trở về, lúc này anh háo hức rất muốn về nhà.

Với cuộc đối thoại đơn giản với Trần Cảnh vừa rồi, anh rất hoài nghi chướng ngại tâm lý hiện giờ của Nhan Hạ chắc chắn có quan hệ với Trần Cảnh.

Hơn mười mấy năm qua, Nhan Hạ vẫn có chút nơm nớp lo sợ khi đối mặt với người khác, rốt cuộc người đàn ông kia đã làm gì với Nhan Hạ?

Không bao lâu sau, xe đã vững vàng dừng lại ở trước cửa nhà.

Nghe được âm thanh, Lục Hạo đang ở chơi xếp hình với các khối xây dựng lập tức có phản ứng chạy tới, Lục Phỉ vừa vào cửa thì thấy Lục Hạo nghiêng ngả lảo đảo nhào tới.

Lục Phỉ đành phải ôm lấy Lục Hạo trước, bất đắc dĩ nói: “Con chạy cái gì?”

Lục Hạo nghe vậy thì cười hì hì một tiếng, sau đó nhìn thoáng qua phòng bếp, bám vào Lục Phỉ, thủ thỉ bên tai anh nói: “Ba ơi, con quấn lấy mẹ cùng chơi với con từ sáng tới giờ nha, khẳng định mẹ sẽ không có thời gian nghĩ đến cái khác đâu.”

“Ừm, thật ngoan.” Nghe Lục Hạo nói xong, Lục Phỉ thuận thế hôn Lục Hạo một cái.

“Khanh khách……” Cảm giác được Lục Phỉ khẽ hôn ở trên mặt có chút ngứa, Lục Hạo một bên vừa cười một bên trốn tránh ở trên người Lục Phỉ.

Tiếng cười của Lục Hạo rất nhanh đã truyền tới trong phòng bếp, Nhan Hạ đang xào rau không khỏi nhô đầu ra nhìn thì thấy bộ dạng hai cha con đang thân mật, cô bật cười sau đó lại quay đầu trở về.

Chơi đùa với Lục Hạo một lát, lúc này Lục Phỉ mới ôm Lục Hạo đi vào trong nhà bếp.

Vừa vào cửa thì ngửi thấy một mùi thơm xông thẳng vào mũi.

Lục Hạo đột nhiên nặng nề mà hít vào một hơi, sau đó nói: “Thật thơm nha!”

Vừa nãy chơi đùa cũng chưa cảm thấy đói, hiện tại chỉ ngửi mùi thơm thôi lại thấy thật đói rồi!

“Tiểu tham ăn, sắp được ăn rồi, có muốn xuống dưới phụ mẹ dọn đồ ra ngoài ăn hay không?” Nhan Hạ hỏi.

“Được ạ, được ạ!” Lục Hạo gật mạnh đầu, sau đó nhanh chóng bảo Lục Phỉ thả cậu xuống dưới đất. m a r i s m i u  d i e n d a n l e q u y d o n

Sau khi chạm mặt đất, tròng mắt cậu bé lập tức xoay chuyển trên đĩa đồ ăn, sau đó lựa chọn một món mà cậu thích nhất rồi tung ta tung tăng bưng chạy ra ngoài.

Lục Phỉ thừa dịp này hôn nhẹ lên mặt Nhan Hạ một cái, cũng bưng hai món đi ra ngoài.

Khi đi ra ngoài quả nhiên nhìn thấy Lục Hạo đặt cái dĩa kia ở vị trí gần cậu bé nhất.

Nhìn Lục Hạo nằm bò ở góc bàn, đứng ở đó ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm vào dĩa thức ăn, đôi chân dường như bị đóng đinh bất động.

Sau khi đặt đĩa xuống, Lục Phỉ yên tâm trở lại phòng bếp.

Có đồ ăn hấp dẫn, trong khoảng thời gian ngắn thằng bé hẳn là sẽ không chạy vào đâu.

Khi trở lại phòng bếp, Nhan Hạ đã vớt xong món cuối cùng ra.

Khi chiếc đĩa được đặt xuống, một giây tiếp theo cả cơ thể trực tiếp bị áp sát vào.

Không kịp phản ứng, Nhan Hạ chỉ cảm thấy cánh môi của cô bị giữ chặt bởi một đôi môi ấm áp khác.

Hơi thở của Lục Phỉ nóng rực, cứ một tấc tiến công xâm lược chiếm đóng thành trì, tham lam dây dưa, đồng thời toàn bộ thân mình cũng ôm Nhan Hạ, giống như muốn ép cả người cô vào trong cơ thể mình vậy.

Anh muốn dùng hành động để cho cô thấy anh khát vọng cô đến cỡ nào.

Nhan Hạ có chút bị dọa sợ trước sự nhiệt tình đột ngột của Lục Phỉ, lúc đầu không biết phản ứng như thế nào, chỉ tùy ý để Lục Phỉ thiêu đốt lý trí của mình từng chút một.

Giữa một vài hơi thở ngắt quãng làm cho suy nghĩ trở nên rõ ràng, cô bắt đầu đáp lại Lục Phỉ một ít, chậm rãi ôm cổ Lục Phỉ, môi lưỡi hòa vào nhau.

Hai người cứ kịch liệt hôn ôm như vậy.

Lập tức những "ngọn lửa" đã bùng nổ trong không gian chật hẹp của nhà bếp.

Không biết qua bao lâu, Nhan Hạ cảm thấy hơi thở của mình trở nên có chút khó khăn, lúc này mới duỗi tay ý bảo Lục Phỉ buông tay.

Nhận được ý của Nhan Hạ, lúc này Lục Phỉ mới thở gấp buông Nhan Hạ ra.

Khi tách ra, dư vị nhiệt tình của hai người đều trôi qua, hô hấp của Nhan Hạ cũng có hơi dồn dập.

“Anh……” Sau khi xác định mình đã mang thai, Lục Phỉ rất ít khi nhiệt tình như vậy, cho nên lúc này ý thức của Nhan Hạ bị chập điện.

“Chỉ là rất muốn hôn em, muốn nói cho em biết anh yêu em.” Lục Phỉ nói, giọng nói vì hôn quá kịch liệt mà mang theo chút khàn khàn, nghe qua càng gợi cảm, cũng chậm rãi tràn vào trong lòng Nhan Hạ.

Nhìn trong mắt Lục Phỉ không chút nào che dấu sự yêu thương trong đó, Nhan Hạ cười: “Em cũng yêu anh.”

“Ba mẹ, con cũng yêu hai người.” Lục Hạo cũng nhanh nhẹn chạy tới, khi nghe được lời nói của Nhan Hạ thì lập tức thuận miệng thổ lộ.

“Hạo Hạo, con đứng ở đó từ khi nào.” Nghe giọng nói của Lục Hạo, Nhan Hạ bị dọa hoảng sợ.

“Lúc mẹ nói yêu ba.” Lục Hạo nghiêm túc trả lời, sau đó nhìn khuôn mặt của Nhan Hạ và Lục Phỉ, lại tiếp tục nói: “Ba mẹ, hai người nóng lắm sao? Vì sao mặt lại hồng như vậy."

“Vì sao con lại đứng ở đó lâu như vậy?” Lục Phỉ bình tĩnh hơn Nhan Hạ, quay người trực tiếp ôm ngang thân mình Lục Hạo bước ra ngoài, thằng nhóc này có khả năng tự kiểm soát tốt hơn một chút rồi.

“Ba ơi, đừng bế con như vậy, con khó chịu!”

Xa xa, Nhan Hạ nghe được giọng nói oán giận của Lục Hạo, bất đắc dĩ lắc đầu, cô cầm lấy cái đĩa bên cạnh, nhanh chóng sửa sang lại chén đũa, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại dùng nước lạnh vỗ mặt, lúc này mới đi ra ngoài.

Mà trong khoảng trống này, Nhan Hạ cũng không nhận ra rằng cô chưa bao giờ nghĩ đến bất kỳ điều gì liên quan đến Trần Cảnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Em Phạm, HNRTV, Hải Như, Ruby0708, linhkhin, meomeo1993, thtrungkuti
     
Có bài mới 13.01.2021, 15:31
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1888
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 11.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Showbiz] Cưng chiều đến cùng - An Nhiên Nhất Thế - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 75

Edit: MarisMiu

Ăn xong bữa trưa, Nhan Hạ thu dọn bát đũa vào bếp để rửa chén.

Lục Phỉ nhìn về phía Lục Hạo đang xem TV thì bước thẳng tới: "Quay về phòng ngủ đi con!"

"Con sẽ xem TV." Lục Hạo nói, ngay cả đầu cũng không quay lại.

"Tới thời gian nghỉ trưa rồi." Lục Phỉ nói, cầm điều khiển từ xa ra vẻ muốn tắt TV.

"Ba ơi, con muốn xem TV." Lục Hạo nhanh chóng bước đến trước mặt Lục Phỉ, nhìn anh làm nũng, cậu không buồn ngủ chút nào mà!

"Ba muốn nghỉ ngơi vào buổi trưa, con xem TV ..."

"Sẽ không có âm thanh đâu." Lục Hạo chạy đến trước TV, bấm hai đến ba lần đã làm cho âm thanh của TV giảm xuống thành không tiếng động, sau đó đôi mắt cậu bé sáng rực nhìn chằm chằm vào Lục Phỉ.

Nhìn vào vẻ tinh ranh của Lục Hạo trong chốc lát, Lục Phỉ lại quay đầu đi về phía phòng bếp.

Lục Hạo khó hiểu nhìn theo bóng lưng của Lục Phỉ, cậu quay đầu lại tiếp tục nhìn lên TV. Khi thấy cái gì thú vị sẽ khúc khích cười rộ lên.

Khi Lục Phỉ vào bếp, Nhan Hạ đã thu dọn chén đũa gọn gàng xuống bồn, đang chuẩn bị bắt tay vào rửa, m a r i s m i u - l 3 q u y d o n vừa rửa xong thì thấy Lục Phỉ đang đứng ở cửa nhìn chằm chằm chính mình, cô nhíu mày nói: "Hạo Hạo đâu rồi?"

"Đang xem TV. "

"Không phải đã đến giờ ngủ trưa rồi sao? "Nhan Hạ đáp, rồi đi ra cửa thì thấy Lục Hạo ngồi trên ghế sofa đang xem TV rất vui vẻ...

"Thằng bé mệt sẽ tự đi ngủ, bây giờ chúng ta nói chuyện nhé? "Lục Phỉ khẽ thì thầm.

Chuyện về Trần Cảnh không phải bọn họ không nói thì nó sẽ không tồn tại.

Lục Phỉ không muốn biết lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa Trần Cảnh và Nhan Hạ, điều anh muốn biết là tại sao Nhan Hạ lại có nỗi sợ hãi sâu sắc với Trần Cảnh như vậy.

Lúc nghe Lục Phỉ nói muốn tâm sự, cả cơ thể của Nhan Hạ lập tức cứng ngắc, sau đó mới có phản ứng lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi sau đó nói: "Ừm."

Tiếp đó, hai người cùng nhau bước vào phòng.

Ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng, Nhan Hạ dựa vào trong lồng ngực của Lục Phỉ, bắt đầu nói về quá khứ.
"Em đã nói với anh rằng em là một đứa trẻ mồ côi. Nhưng thực sự em vẫn còn nhớ rõ khi em còn nhỏ, cha mẹ luôn coi em như một cô công chúa nhỏ, nhưng mọi thứ đã thay đổi khi em gặp Trần Cảnh Thâm, khi đó em vẫn nhớ.

Lúc tan học trên đường về nhà, em đã vô tình va chạm với Trần Cảnh Thâm. Anh ta bị thương, đang trốn ở trong một con hẻm nhỏ. Em thấy anh ta trạc tuổi nên đã đưa anh ta về nhà.

Bố và mẹ em băng bó miệng vết thương cho anh ta, hỏi anh ta vài chuyện nhưng anh ta không trả lời một câu nào, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào em.

Buổi tối hôm đó, chúng ta ngủ chung trong một căn phòng, em nằm ở trên giường còn anh ta thì nằm ở dưới đất. Em nói chuyện tán gẫu với anh ta một lúc, nhưng nói về cái gì thì em đều đã quên hết.

Ngày hôm sau, có một chiếc ô tô mở cửa đón anh ta lên xe, có vẻ như anh ta không muốn trở về nhưng vẫn bị đưa đi. Người đưa anh ta đi để lại một tờ chi phiếu trong nhà em nhưng bị bố mẹ em tịch thu, họ cảnh cáo em về sau đừng tùy tiện cứu người ở trên đường nữa, cũng bảo em về sau không được tiếp xúc với anh ta và em đã đồng ý.

Em đã sớm quên mất chuyện này, nhưng một tháng sau, lớp học của em có một học sinh chuyển trường tới, đó chính là Trần Cảnh Thâm.

Sau khi anh ta đến, càng ngày càng ít người trong lớp chịu chơi với em, em có hỏi qua người bạn chơi thân nhất của mình nhưng chỉ nhận được một câu trả lời là không muốn chơi với em nữa. Em không biết tại sao, em thực sự rất buồn và rất khổ sở, rồi sau đó Trần Cảnh Thâm đã chủ động chạy đến chơi cùng em, vì có người chơi cùng nên em đã quên mất lời hứa với ba mẹ mình.

Ở trường em và anh ấy chơi cùng với nhau, buổi sáng anh ấy tới đón em và buổi tối tụi em lại tan học cùng nhau.

Mặc dù lúc đó thỉnh thoảng em vẫn cảm thấy cô đơn nhưng em nghĩ mình vẫn còn có một người bạn tốt.

Sau khi tốt nghiệp tiểu học, vì bố mẹ em thay đổi công việc mới và chuyển đến một nơi làm việc khác nên em cũng chuyển trường, nhưng khi khai giảng em vẫn gặp Trần Cảnh Thâm và tụi em vẫn ngồi cùng một bàn. Em rất vui vì có thể chơi với những người bạn tốt của mình nhưng nó vẫn giống tình huống ở trường tiểu học, các bạn mới khai giảng cùng lớp chơi với em lại bắt đầu giữ khoảng cách với em một lần nữa và em chỉ có thể chơi cùng với Trần Cảnh Thâm.

Cái gì em cũng không biết, mãi đến khi tới tốt nghiệp trung học cơ sở, có một học sinh nam bí mật nói với em rằng Trần Cảnh Thâm uy hiếp đe dọa họ không được chơi với em, nếu không anh ta sẽ không khách khí với bọn họ. Một số người trong số họ không tin điều đó nhưng sau đó đã lập tức xảy ra chuyện. Khi đó, họ chỉ có thể giữ khoảng cách với em.

Sau khi biết chuyện này, em lập tức chạy đi tìm Trần Cảnh Thâm để chất vấn.

Anh ta nói, anh ta không thích em chơi với người khác, em chỉ có thể ở bên anh ta và anh ta chỉ có thể ở bên em.

Em cực kỳ hỗn loạn, tụi em đã có nhiều năm tình bạn, em cảm thấy không đáng để từ bỏ anh ấy.

Cho nên em đã tha thứ cho anh ta.

Đến khi em học cấp ba, bên cạnh em như cũ vẫn chỉ có anh ta.

Trong một lần trên đường anh ta đưa em về nhà, không biết vì cái gì mà anh ta lén hôn trộm lên mặt em vừa vặn bị ba mẹ em nhìn thấy.

Bố mẹ em bắt anh ta tránh xa em ngay lập tức.

Thời điểm đó, em nhìn thấy trong ánh mắt anh ta có một sự u ám...."

Nói về tới đây, giọng nói của Nhan Hạ có chút nghẹn ngào. "Mỗi ngày ba mẹ đều tự mình đưa đón em đi học, ngoại trừ ở trường, em không thể chơi với Trần Cảnh Thâm. Em đã nói xin lỗi anh ta rất nhiều lần, anh ta nói không sao và sẽ có biện pháp giải quyết. Không lâu sau đó ba mẹ em xảy ra tai nạn xe cộ, em nghe họ nói rằng có ai đó đã động chân động tay vào phanh xe, nhưng kết quả cuối cùng lại là tai nạn giao thông ngoài ý muốn. Em cho rằng bản thân đã nghĩ nhiều nhưng trong một lần vô tình nghe Trần Cảnh Thâm đang nói chuyện điện thoại, em nghe được anh ta thừa nhận với đối phương rằng chuyện này có liên quan đến anh ta và yêu cầu đối phương đưa thêm một ít tiền như một khoản trợ cấp cho ba mẹ em... "

Nghe đến đó Lục Phỉ ôm chặt lấy Nhan Hạ.

Trần Cảnh Thâm mà Nhan Hạ nói tới, chính là Trần Cảnh trong tâm trí của Lục Phỉ lúc này.

"Sẽ chỉ để mắt cô ấy nhìn thấy sự tồn tại của tôi."

Đây là cách theo đuổi của Trần Cảnh Thâm?

"Sau khi trải qua sự việc này, em tránh xa Trần Cảnh Thâm và không muốn nói một lời nào với anh ta nữa, anh ta cũng tức giận nóng nảy trước mặt em nhưng em lại lờ đi, em không thể nào quên được cái chết của ba mẹ. Mà sau khi phớt lờ anh ta, anh ta lại bắt đầu chĩa mũi nhọn vào em, các bạn học nữ trong lớp bắt đầu xa lánh, bất kể dù em đi tới đâu bọn họ cũng xì xào bàn tán, trước giờ họ không bao giờ nhằm vào thể xác mà là dùng đủ loại ngôn ngữ khó nghe áp bức em.

Em biết chuyện này là do Trần Cảnh Thâm làm, nhưng lúc đó em quật cường thậm chí không muốn cầu xin anh ta tha thứ, em vẫn chịu đựng những thứ khi dễ này nhưng càng về sau chúng càng trở nên tồi tệ hơn. Mỗi lần nhìn Trần Cảnh Thâm em càng trở nên phiền muộn, em vẫn cứng rắn kiên trì chịu đựng hết thảy, mà sự việc này khi lần đầu tiên em có thể cảm nhận được cảnh tượng họ nhắm vào em và sau đó phản công.

Mỗi ngày đều như vậy thật sự rất mệt mỏi ... Đã từng có rất nhiều lần, em đều có suy nghĩ muốn từ trên lầu nhảy xuống để chấm dứt hết tất cả mọi chuyện, bởi vì mỗi lần thấy ánh mắt của ai đó nhìn vào em, em đều nhớ lại ba mẹ bị người ta hại chết như thế nào!

Em không rõ, vì sao sau khi gặp Trần Cảnh Thâm, thế giới của em lại trải qua những biến hóa nghiêng trời lệch đất, khiến em ngay cả một cơ hội phản ứng cũng đều không có."

"..." Sau khi nghe những lời nói của Nhan Hạ, Lục Phỉ hoàn toàn không biết phải nói gì để an ủi Nhan Hạ, anh chỉ biết ôm chặt lấy cô, phải một lúc lâu sau mới nói: "Anh đã biết, anh sẽ không bao giờ để anh ta có cơ hội lại gần em nữa."

"Tiếp đó ..." Nhan Hạ tìm được cảm giác an nhiên từ giọng nói thương yêu của Lục Phỉ, thở ra một hơi chuẩn bị kể tiếp câu chuyện còn dang dở.

"Chuyện kế tiếp không cần nói gì nữa ..." Biết rõ được điều này, sao Lục Phỉ có thể vạch trần vết sẹo của Nhan Hạ một lần nữa, để thoát khỏi sự kiểm soát của Trần Cảnh Thâm cô ấy đã phải trả giá tâm tư và lao lực không ít rồi.

"Nói ra kì thật em cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa. Em đã có thể thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta vì em đã giả vờ rằng em không thể chịu đựng được nữa, em đã làm hòa với anh ta, sau đó từng bước một hiểu rõ con người, cuộc sống của anh ta, sở dĩ tính cách anh ta trở nên như vậy là do yếu tố gia đình, em không làm gì cả, em chỉ đến gặp bố anh ta và cho ông ấy biết những gì con trai ông ấy đã làm với em và để ông ta hiểu rằng nếu để con trai tiếp tục như vậy nữa, em sẽ lựa chọn cùng đến chỗ chết ... Cha anh ta đã thỏa hiệp và mạnh mẽ đưa anh ta ra nước ngoài, rồi ngăn chặn tin tức của em, em mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi sau đó vào đại học và gặp anh, dường như mọi thứ tất cả đã trở lại đúng quỹ đạo, nhưng di chứng để lại sau chuyện này là em không thể đối mặt với ánh nhìn của người khác. "

"Thực ra đây là một trở ngại tâm lý, bởi vì trong tiềm thức vẫn nhớ rằng có một người giống như anh ta, cho nên em sợ hãi muốn trốn thoát theo cách này, có lẽ gặp lại anh ta không phải là chuyện xấu, có lẽ, em thực sự có thể loại bỏ được chứng rối loạn thị giác của mình."

"Anh chỉ hối hận rằng đã không gặp em sớm hơn. " Lục Phỉ


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cogaivungbien, huetrinh, huyenkhanh1404, little_loan và 47 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 55, 56, 57

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 144, 145, 146

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 235, 236, 237

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247


Thành viên nổi bật 
Song Nhi
Song Nhi
tieungu2512
tieungu2512
Jung Ad
Jung Ad
Aka
Aka
nheg
nheg
lila.lam
lila.lam

pemap93pytn: list truyện sắc đi đâu rồi cả nhà ơi?
Meolun: Có bạn nào cho mình hỏi box truyện sắc đâu rồi ạ ?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 200 điểm để mua Mashimaro tập lặn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo trong giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 291 điểm để mua Con kiến đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 238 điểm để mua Lung linh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 490 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 300 điểm để mua Hươu hồng
LogOut Bomb: Mika_san -> Ân Ngọc
Lý do: Buổi tối vui vẻ
thuytinhden750: Các bạn ơi cho mình hỏi làm thế nào để lên vip để đọc hết truyện đc ạ
đêmcôđơn: BVậy sau này bỏ luôn box truyện sắc luôn hả ad?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 355 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Hạt mưa nhỏ: Các bạn cho mình hỏi thăm là box truyện sắc đâu rồi ạ , cả box sắc hoàn nữa ?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.