Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Ranh giới - Đăng Tiểu Hy

 
Có bài mới 16.12.2020, 12:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 8 Nữ
Bài viết: 1635
Được thanks: 731 lần
Điểm: 9.22
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Ranh Giới - Đăng Tiểu Hy - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 72 - NGOẠI TRUYỆN 3: MỘNG THANH XUÂN(1).


Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào?

Gần đây, tôi luôn nghĩ về vấn đề này.

Anh trở về, anh lại trở về, anh thường như vậy, trở về ở lại vài ngày rồi lại đi. Sau đó luôn sẽ có người vẻ mặt thế này thế kia, dùng giọng điệu thế này thế kia, thần bí, uyển chuyển. Lộ ra tung tích của anh, hy vọng nhìn thấy vết tích của sự việc trên mặt tôi.

Tôi sẽ không để những người này đạt được, vì vậy tôi chỉ vô cảm, ngây ngô trả lời: "Ừ..."

Đây cũng nên là chuyện của anh nữa nhỉ! Tôi thường nghĩ, có người vô tình dường như cố ý nhắc tới tôi trước mặt anh không? Sợ rằng không. Anh không phải là tôi, không ai dám mạo phạm.

Vậy thì, nếu cho tôi gặp anh, tôi liền hỏi: "Có việc gì không, thường quay về làm gì?"

Thường quay về làm gì? Thực ra trong lời này vẫn mang ý yêu chiều. Yến, mày mãi mãi đều như vậy, chết không thay đổi.

Tôi đang đi trên cầu dành cho người đi bộ, nghĩ tới đây, tự cười chế giễu mình. Chuyển ánh mắt một chút vào một góc, hai người công nhân đang quỳ ở đó, cầm hàn điện hàn gì đó. Tôi dừng bước, nhìn thấy tên anh, trong những hoa lửa chói mắt tóe ra từ hàn điện.
Một người công nhân oán trách: "Nói với cấp trên từ sớm, đừng dùng đồng, gắn lên sẽ bị người ta ăn trộm mà."

"Đúng vậy, dùng xi măng tốt hơn không."  Một người khác đáp.

"Không bằng đừng lắp nữa, người giàu quyên góp một cây cầu tính làm gì!"

Mắt tôi nhói đau, hoa lửa của hàn điện sáng chói, không thể nhìn trực diện, còn có một cái tên nào đó, biến mất, lại hiện ra, cũng không thể nhìn thẳng. Tôi lập tức trốn chạy về văn phòng.

Đi vội quá, giày dẫm lên rất nhiều bùn, Thắng không biết xuất hiện khi nào, đi sau tôi, chậc lưỡi:"Cô nhìn cô kìa, về nông thôn giúp đỡ người nghèo à? Dính bùn vào gót giầy rồi, mất hình tượng."

Tôi quay đầu nhìn, chỉ nói: "À, đợi chút đi lau."

"Đi đâu? Trưa nay gọi điện cô không nhận."

"Để ở nhà, không biết, có việc à?"

"Chả phải vì sợ cô không có xe về thôi." Thắng nói vô cùng khoa trương, tôi không nén được bật cười.

"Anh tìm tôi, tôi cũng chỉ có thể trả tiền! Bây giờ giải quyết rồi chứ?"

"Giải quyết rồi. Tên Trần Bảo Sơn ấy cũng đủ tốt vừa vặn trả đủ."

Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi.

Thắng vẫn đang nói: "Cô xem đã đá hắn ta rồi thế mà hắn ta vẫn giúp đỡ cô được."

"Tôi...Tối nay...Nhà tôi có chút chuyện, tôi không đi được!" Tôi ấp a ấp úng muốn mượn cớ.

Thắng lúc này mới dừng lại việc hoang tưởng chuyện tiền, quay đầu chú ý biểu hiện của tôi. Sau đó anh ta vỗ vai tôi, tình ý sâu xa: "Yên tâm, tùy cô."

Hóa ra như vậy. Đương nhiên, lễ Giáng sinh là một ngày quan trọng. Tôi hít sâu một hơi, ngồi về trước bàn làm học, bắt đầu làm việc. Thắng vẫn như cũ không buông tha tôi, ngồi đối diện với tôi, nghiên cứu biểu hiện của tôi:

"Yến, hơn năm rồi, cô cũng nên bước ra đi. Tôi đề nghị cô không nên theo đuổi tôi nữa."

Tôi không đáp.

Dù cho bao khó khăn em vẫn muốn được yêu anh. Thầm lặng bên anh bấy lâu, chỉ thêm đậm sâu từng ngày. Vậy mà trong tim anh không có em. Em nói, em hứa trọn đời mãi mãi yêu anh. Dù anh không biết anh ko màng, anh ko muốn quan tâm! Em biết anh sẽ chẳng hề mong em nhớ em. Mình em lặng lẽ trong vô vọng, người ơi chờ anh đến bao giờ?!

"Cô như vậy, đối với ai cũng không tốt. Chuyện trước đây, qua rồi thì cho qua đi, cô không thể mãi mãi một mình gánh vác, gánh đến lúc nào mới dừng! Cô nhìn người khác sống tốt biết bao!"

Tôi vẫn không đáp lời.

"Được, cô cứ như vậy đi! Chết cũng không hối cải! Đàn ông tốt đều tuột mất, xem tương lai cô sống thế nào!" Thắng nói xong tức giận, đập bàn một cái rồi bước đi.

Lúc này tôi mới ngẩng đầu lên, thở phào một hơi dài.

Tôi không buồn, chẳng có gì buồn cả, tôi chỉ nghĩ: Yêu trước hay sau...Còn có hứng thú sao? Thắng nhất định đã gặp anh ấy, anh ấy nhất định rất tốt.

Nếu để tôi gặp anh ấy, tôi sẽ làm thế nào? Xin lỗi?

Buổi tối tôi vẫn đi, bạn mới gặp mặt, kết giao. Nói ra mọi người đều là những kẻ nịnh bợ. Trên bàn rượu, ai cũng đều uống rất vui vẻ, khi Thắng kính rượu quá kích động, nửa ly vang đỏ đổ lên người tôi, cổ áo và trước ngực toàn bộ đều bị nhuộm đỏ.

Tôi nói to: "Anh phải đền!"

"Đền thì đền! Đến người tôi cũng đền cô!" Anh ta cũng cao giọng đáp, đáp xong liền tiếp tục tìm chủ nhiệm chuốc rượu.

Tôi loạng choạng chạy ra đến cửa, hét lớn: "Phục vụ, lấy khăn ướt!"

Nhân viên phục vụ đang bưng rượu vang đổ chúng tôi vừa rót chạy đến, tôi giơ tay đón lấy, thúc giục:"Nhanh đi! Lấy khăn ướt cho tôi! Trên người tôi đều bị bẩn hết rồi!"

Nhân viên phục vụ đồng ý rồi quay người chạy đi, chạy nhanh quá, mũ giáng sinh trên đầu rơi xuống đất.

"Mũ này! Mũ! Lại rơi rồi!" Tôi vừa hét vừa cười lớn dáng vẻ hài hước của cô ấy.

"Sao uống nhiều vậy?"
Đằng sau đột nhiên có người nói chuyện.

Tôi quay đầu, nhìn thấy một gương mặt, tôi vui mừng, gọi tên anh: "Sơn, anh không biết, cô ấy vô cùng buồn cười. Chiếc mũ nhỏ quá, đội không được tối nay rơi biết bao lần rồi!" Cười, nói xong mới định thần lại.

Không phải trong mơ, anh rõ ràng đang đứng sau tôi, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào.Tuy tôi vẫn luôn chưa nghĩ ra, nhưng cũng không nên như thế này, trong tay cầm rượu vang đỏ…Trên người nhuộm đầy rượu, mặt đỏ tưng bừng, lời lẽ hơi điên cuồng.

Tôi ngơ ngẩn, quay người nhìn anh, vô thức hỏi: "Sao anh ở đây?"

"Có việc phải giải quyết, nên anh quay về." Anh đáp.

"Hôm nay là đêm Giáng sinh, anh nên..."

Lời của tôi chưa nói xong đã bị anh cắt đứt: "Ban đầu định đi, nhưng đến lúc đó phải giải quyết nên ở lại."

Anh đã anh tuấn hơn, má hơi gầy đi, chắc là nơi ở mới rất bất tiện. Tôi chỉ hận không thể khắc anh vào trong tim, câu nói đó vẫn nói ra:"Có việc hay không, anh cứ thường về làm gì?"

Ngữ khí của tôi không đúng nhỉ? Nghe ra không giống như yêu chiều, ngược lại có vài phần oán hận. Anh nhìn vào mắt tôi, khẽ đáp:

"Ừ, nhưng luôn không gặp em!"

Lúc này nhân viên phục vụ đứng sau tôi, đưa khăn ướt qua, tôi không chú ý anh giơ tay ra lấy. Lại giật rượu khỏi tay tôi, đưa cho phục vụ. Sau đó, anh dùng khăn ướt lau cổ áo tôi, lắc đầu nói:

"Đã là rượu đỏ, sao lau sạch? Anh đưa em đi mua áo mới."

"Được! Phải mua cái đắt nhất!" Tôi mỉm cười nói.

"Phải mua cái vĩnh viễn mặc không bị hỏng."

"Được!" Anh đáp.

"Còn phải mua quần, quần của em hôm nay cũng bị bẩn rồi, lau thế nào cũng không sạch."

"Được!"

"Còn nữa, em muốn mua kem dưỡng mắt đắt nhất, họ đều nói khóe mắt em có nếp nhăn rồi!"

"Được!"

"Mua trang sức cho em! Mua nhà cho em! Mua xe cho em!..."  Tôi nói một hơi.

Anh vẫn chỉ đáp: "Được!"

"Mua tất cả những thứ có thể dùng tiền mua được mua về cho em. Sơn, những thứ dùng tiền không mua được, em không cần."

"Yến…"  Anh giơ tay nắm lấy tay tôi.

Tốt biết bao!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.12.2020, 12:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 8 Nữ
Bài viết: 1635
Được thanks: 731 lần
Điểm: 9.22
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Ranh Giới - Đăng Tiểu Hy - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 73 - NGOẠI TRUYỆN 3: MỘNG THANH XUÂN(2).


Cuối cùng lại ở trước mắt, cuối cùng lại ở bên! Trong mơ cũng từng như vậy, nhưng trong mơ bàn tay nắm lấy không giống như bây giờ, ấm áp mà có lực. Cửa phòng bên đột nhiên có tiếng động.

Tôi vội vàng vùng ra khỏi anh. Anh cũng vội quay người. Một đoàn người, ùa ra từ sau cửa, dẫn đầu là cha anh. Cha anh liếc thấy tôi, không nói gì đi ra phía cầu thang. Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, để lại ánh nhìn sâu xa trên người tôi và Sơn.

Sơn đứng quay lưng với tôi, hai tay đút túi áo bóng lưng anh, tư thế của anh trong lòng tôi nhớ lại biết bao nhiêu lần.

Cho tới khi tất cả mọi người đều rời đi, anh mới quay người, mặt hướng về phía tôi.

"Đi, anh đưa em đi mua đồ." - Anh nói.

"Thực sự muốn mua? Em chỉ nói đùa thôi." - Tôi cố ý làm ra vẻ nhẹ nhõm trả lời.

"Những điều em nói, anh đều coi là thật." - Trong mắt anh, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình.

Tôi đang định nói gì nữa, trên cầu thang vọng ra tiếng gọi: "Cậu chủ, cha cậu đang chờ, mong cậu nhanh một chút!"

Sắc mặt Sơn có phần không vui, tôi vội nói: "Anh đi nhanh đi, đừng để cha anh chờ."

Anh do dự một lát, gật đầu nói: "Được, muộn hơn chút anh gọi điện cho em."

Tôi nhìn anh bước xuống lầu, bóng dáng khuất dần. Giống như trong mơ. Tôi cảm thấy toát mồ hôi, da mặt trắng bệch, đầu tựa lên bức tường lạnh lẽo, tỉnh rượu. Ăn cơm xong, tôi theo Thắng đi hát. Tôi không muốn nhàn rỗi, thế là tôi chiếm micro, căng họng lớn giọng hát, cổ họng có lẽ sắp vỡ tung không sao, tiếp tục hát.

Còn Thắng gần say, cầm chai rượu, ở cạnh tôi hát nhảy theo. Cuối cùng di động rung trên bàn thủy tinh, lóe sáng. Thắng nhiều chuyện, giơ tay cầm bị tôi trừng mắt. Tôi cầm di động ra ngoài, cúi đầu nhìn màn hình, số đó…Quả nhiên vẫn là số đó.

"Alo..." - Tôi nhận máy, nói to.

Bên cạnh mọi người qua lại, tiếng kêu khóc om sòm trong phòng hát vọng ra ngoài, vô cùng ầm ĩ. Tôi cầm di động dán chặt bên tai, bịt tai bên kia miễn cưỡng mới có thể nghe thấy giọng anh, anh đang hỏi tôi:

"Em ở đâu?"

"Em ở ngoài."  - Tôi nói lớn, đi nhanh trong quán karaoke, muốn tìm một nơi yên tĩnh.

"Đang làm gì?" - Anh hỏi tiếp.

"Em đang hát."

Xung quanh đều là người, cửa thang máy vừa mở, một đám trai gái tràn vào khoác vai ôm eo, cười hi hi ha ha.

Anh nói một câu bên kia đầu điện thoại nhưng tôi nghe không rõ.

"Anh nói gì?" - Tôi đành hỏi, sau đó thấy đường thoát bên cạnh thang máy. Tôi len vào đó. Cửa lò xo vô cùng lặng, dùng hết lức mới đẩy nổi.

Đóng cửa, tiếng huyên náo bị chặn lại phía sau, trong hành lang ánh đèn mờ ảo. Sơn bên kia đầu điện thoại, cẩn thận e dè hỏi:

"Anh đến đón em, được không?"

"Để làm gì?"

"Chúng ta đi mua đồ."

"Đi đâu?"

"Em nói đi đâu, chúng ta sẽ đi đó."

"Em không biết?"

"Gặp mặt rồi nói nhé?"

Tôi bâng khuâng, không trả lời, anh cũng im lặng chờ đợi. Rất lâu sau, tôi khẽ giọng gọi tên anh: "Sơn…"

"Ừ?" - Anh vẫn trả lời như vậy.

"Vừa này..." -Tôi dựa vào tường lẩm bẩm nói.

"Nên để anh ôm em."

"Yến..." - Anh đoán ra manh mối, giọng điệu trở nên căng thẳng.

"Anh đến đón em, gặp mặt rồi nói, được không?"

"Không." - Tôi lắc đầu.

"Vừa nãy em uống nhiều, quên rất nhiều chuyện nhưng bây giờ em nhớ lại rồi."

"Hơn năm rồi, anh tưởng rằng em có thể gặp anh." - Anh chán nản nói. Cho dù cách một ống nghe, tôi cũng có thể nghe thấy sự thất vọng của anh.

"Đúng! Em cũng tưởng vậy!" - Tôi trả lời.

"Gặp mặt nhé, Yến coi như là bạn" - Anh vẫn không từ bỏ.

Nước mắt chảy xuống, mũi tắc nghẹn, tôi buồn bã trả lời: "Đừng! Sơn, gặp anh em rất buồn."

Anh im lặng bên kia đầu điện thoại.

"Anh ổn chứ?" - Tôi lau sạch nước mắt, cố gắng đổi chủ đề.

Rất lâu anh không trả lời, sau đó khẽ nói "Ừ."

"Nghe nói anh đã định cư bên Mỹ?"

"Ừ!"

"Đáng tiếc ở Mỹ, em không tới được."

"Ừ!"

"Nhưng anh phải bảo đảm sẽ về nhá."

"Yến, hay là để anh đón em nhé? Gặp mặt chúng ta chỉ nói chuyện thôi, anh bảo đảm!" - Anh đột nhiên trở nên cố chấp.

"Không!" -Tôi từ chối một cách yếu ớt.

"Gặp anh sẽ buồn, không gặp anh sẽ không buồn ư? Đã quên anh rồi à? Có phải đã quên anh rồi không?" - Anh dường như có chút kích động, thấp giọng hỏi nhiều lần.

"Chưa quên, vẫn nhớ…Đến từng câu anh nói em cũng đều nhớ."

"Em ở đâu? Yến, em ở đâu?"

"Em đang hát, vừa hát vừa nhớ anh."

"Yến..."

"Đừng trở lại nữa, bỏ số điện thoại đi! Trần Bảo Sơn, em mãi mãi, mãi mãi, sẽ không quên anh! Em thề, em mãi mãi sẽ không quên anh! Em...Em thực sự xin lỗi." Cho dù anh không nhìn thấy, nhưng cô cũng rất ân hận vì hồi đó đã bạc anh khiến cô trở nên có lỗi với anh rất nhiều.

"Anh cũng vậy." - Anh khẽ đáp.

"Em biết."

"Anh sẽ trở lại, trở lại một mình, anh bảo đảm!"

"Không có tác dụng đâu, em muốn gả cho người khác!"

"Em gả đi! Anh sẽ trở về!"

"Trở về cũng không có tác dụng!"

"Anh sẽ trở về! Vì vậy mãi mãi đừng quên anh!" - Anh kiên định lặp lại.

Cửa an toàn đằng sau đột nhiên được đẩy ra, Thắng đầy hơi rượu gọi tên tôi: "Yến! Cô chạy vào đây làm gì? Tôi vẫn tưởng cô bị đem bán rồi?!"

Tôi nhìn Thắng, nói với Sơn trong điện thoại: "Tạm biệt!"

"Tạm biệt...Đừng quên anh!" - Cuối cùng anh vẫn nói như vậy.

Cúp máy, mắt tôi vẫn không rời Thắng, tôi nhìn anh ta chăm chú, nghiêm túc nói.
"Thắng...Tôi gả cho anh nhé, được không?"

Thắng không hiểu, trong phút chốc thấy kinh ngạc, sau đó anh ta cười mỉa: "Không được!"
"Tại sao?" - Tôi thấy rất kỳ lạ.

"Chẳng phải tôi luôn yêu anh thật lòng ư?"

"Không phải điều đó."

"Vậy là gì?"

"Tôi không muốn cô theo đuổi tôi lần nữa...Mà hãy để tôi."

Từ khi em biết, em đã yêu thương một người là khi em biết cuộc sống thật nhiều đắng cay. Đâu chỉ niềm vui yêu anh, đâu chỉ hạnh phúc êm đềm. Vì em đã trót yêu, yêu anh một người không nên!

Và em cố gắng, cố gắng cho anh hiểu rằng. Dù bao gian khó em vẫn muốn được yêu anh. Thầm lặng kề vai bên anh, dành trọn hết tháng năm dài. Vậy mà trong tim anh không có em...! Và em đã cố gắng để làm cho anh hiểu. Em đã nói, em đã hứa mãi trọn đời bên anh. Mà sao anh nói, anh không yêu, anh không hề yêu em? Ngày qua chưa hết, sao thấy trong em mỏi mệt. Vì trong suy nghĩ em chẳng thể nào muốn quên.

Yêu người còn hơn yêu ta. Sao lại nhìn ta xa lạ. Phải chăng em đã sai, yêu anh là điều ngang trái?

Và em đã cố gắng, để làm cho anh hiểu. Dù bao gian khó, em vẫn muốn được yêu anh. Thầm lặng bên anh bấy lâu, chỉ thêm đậm sâu từng ngày...Vậy mà trong tim anh không có em! Em nói, em hứa trọn đời mãi mãi yêu anh. Dù anh không biết anh không màng, anh không muốn quan tâm!

Em biết anh sẽ chẳng hề mong em nhớ em. Mình em lặng lẽ trong vô vọng, người ơi phải chờ anh đến bao giờ?





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.12.2020, 12:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 8 Nữ
Bài viết: 1635
Được thanks: 731 lần
Điểm: 9.22
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Ranh Giới - Đăng Tiểu Hy - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 74: HẬU KÝ.

Lại đến lúc viết hậu ký, thân là một tác giả viết truyện tự sáng tác, đây chính là cái thời khắc mà tôi tổng kết về cái thành quả của mình trong thời gian.
Các bạn hãy cùng lắng nghe và cảm nhận truyện nhé.

Tôi quen anh. Áo sơ mi trắng, cương nghị lạnh lùng mà mà vô tâm. Anh dậy tôi biết rung động. Cũng như là bước ngoặt khởi đầu lớn cho sự thay đổi của tôi, vẫn mang theo một phần nhớ thương nào đó của hồi ức mộng mơ. Tôi quen anh. Hàng lông mi rậm thanh tú, đôi mắt u sầu. Khi tất cả coi tôi là kẻ bỏ đi, chỉ có anh vẫn đối xử tốt với tôi nhưng vô tâm với tình cảm của tôi. Anh vẫn có chỗ đứng trong những kỷ niệm tuổi thanh xuân chưa bao giờ phai nhòa của tôi.  
Tôi quen anh. Vì những năm năm sau anh mới nói là anh yêu tôi. Tôi đã rời bỏ anh không dám tiếp nhận tình cảm đó. Tôi luôn cự tuyệt anh, cố chấp đâm đầu vào những nguy hiểm. Tôi chỉ làm theo đúng trình tự của cuộc sống.

Tôi quen anh. Mặc dù anh là người đến sau và đã ở cùng tôi năm năm vượt qua bao khó khăn gian nan. Dạy tôi mọi điều để trở thành một sát thủ rồi tự mình gánh chịu mọi nỗi đau nhưng tới cuối cùng tôi vẫn không chọn anh. Anh thật đáng thương và tôi cũng thế, tôi nợ anh một tấm chân tình.

Có người chết rồi. Có người điên rồi. Cũng có những phong cảnh mãi mãi vì tôi mà phải bị kín bụi rồi..

Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì?

Tất cả mọi việc đã xảy ra...

Tôi nhớ lại tâm trạng tôi lúc tôi 15 tuổi. Bị mọi người ghét bỏ, xa lánh, ruồng bỏ. Nhưng tôi cũng không biết nói gì ngoài câu: "Tôi chẳng làm gì sai cả!"

Tôi biết bày tỏ cùng ai đây?

Không lẽ một tình yêu không có kết thúc không thể bày tỏ sao? Tiễn biệt cũng giống như ái mộ, cần một trái tim ấm áp.

Hồi ức được yêu?

Có thể sẽ biến thành sức mạnh cho ta sống tiếp quãng đời còn lại! Có ai mà biết được chứ?

Đó là chính là câu chuyện của tôi...Dưới ngòi vút trên những trang giấy...Đã hết! Cũng đã có người từng hỏi tôi tại sao thích viết thể loại này như vậy? Tôi chỉ cười và nói nó giống như một sự hứng thú trong tôi vậy. Cũng có thể mai đây hay một hôm nào đó gần nhất tôi lại viết cho Runa và Rer sống trong thế giới cổ đại...Đó chỉ là một hôm nào đó có ngẫu hứng thú để họ sống trong thế giới cổ đại mà thôi :))

Và các bộ truyện tiếp theo của tôi...Nhân vật chính cũng sẽ chỉ là hai cái tên Rer và Runa. Nếu mọi người thấy thắc mắc là vì sao tôi lại làm vậy thì cũng không phải là sự hứng thú mà là vì nó giống như một phần không thể thiếu trong tôi.

Tôi cũng đã từng nghĩ rằng mọi điều tôi viết ra và tưởng tượng ra phải chăng nó sẽ trở thành sự thật nhỉ? Phải chăng Runa và Rer ngoài đời sẽ bên nhau như vậy? Tuấn - Mai, Cry - Max, Đức - Ngọc Anh...Cũng thế?

Giá như ai có thể hiểu cho cuộc sống của tôi? Để biết rằng nó thực sự chưa bao giờ ổn, luôn luôn cần một ai đó ở bên nắm lấy tay tôi mỗi khi tôi gục ngã. Cùng chia sẻ tiếp cho tôi nghị lực. Một cái ôm giúp tôi thêm vững bước và biết rằng mình cần được yêu thương.
Thở dài...Là một cách kìm nén cảm xúc. Là để ngưng lại những giọt nước mắt sắp rơi để thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ và trở về với thực tại. Có lẽ đêm là khoảng thời gian ta sống thật nhất, bao nhiêu cảm xúc chẳng thể nào che giấu. Sống để thấy mình có khờ dại hay không? Tồn tại để thấy người chạy không đổi thay..

Nói cho cùng tôi cũng rất mong Runa, Rer, Max, Cry, Tuấn, Mai, Đức Ngọc Anh...Với toàn bộ nhân vật trong truyện họ có thể sống một cuộc sống vui vẻ hơn là những gì tôi đã viết ra.

Khi bộ truyện này sắp sửa hoàn thành, tôi đã rất mâu thuẫn không biết sắp xếp kết thúc thế nào cho hợp lý, sau một tháng suy nghĩ khổ sở...Tôi cảm thấy vẫn nên kết thúc trong vui vẻ. Còn nói về nhân vật phản diện Hà Phương thì cô ấy cũng là một người đáng thương nên mới trở thành độc ác như thế. Nói đúng hơn ai cũng đáng thương trong chính câu chuyện của cuộc đời mình cả. Quan trọng là họ sẽ chọn cách bày tỏ và ứng xử ra sao mà thôi!

Suy cho cùng, tôi cũng là một người theo chủ nghĩa lạc quan, bất cứ thứ gì cũng nên hướng về phía hoàn mỹ. Đương nhiên trên thế gian này chẳng hề tồn tại sự hoàn mỹ tuyệt đối, bất cứ chuyện gì cũng đều như vậy.

Cảm ơn những lời bình luận, có những bình luận chê trách cùng với khen ngợi khiến tôi thực sự cảm động. Đó là những lời ủng hộ và khuyến khích của mọi người dành cho một nghiệp dư như tôi. Cảm ơn mọi người, cho dù các bạn có thích tiểu thuyết của tôi hay không, cảm ơn các bạn đã đọc truyện...Cảm ơn các bạn đã thông cảm.

END.

Bộ truyện Ranh Giới!

00: 00 - 27/1/2017, Ngày Update: 13/12/2020.

Viết tại Việt Nam.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Hi Hi Ha Ha 1102, meomuop và 232 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 264, 265, 266

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 71, 72, 73

4 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 87, 88, 89

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 156, 157, 158

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

11 • [Cổ đại] Kiều nữ Lâm gia - Xuân Ôn Nhất Tiếu [HOÀN TRỌN BỘ]

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 142, 143, 144

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

16 • [Hiện đại] Hôn nhân mỏng manh chồng trước quá ngang tàng - Thiện Tâm Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

17 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 245 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Mèo Mướp Thích Ngủ vừa đặt giá 201 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 201 điểm để mua Ếch che nắng
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 200 điểm để mua Đá chanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 349 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 580 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 200 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 256 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 381 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 242 điểm để mua Hổ sung sướng
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 215 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 432 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 2
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 201 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 253 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Hương Trà Thơm Ngát vừa đặt giá 200 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi tình yêu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Pikachu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 200 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 201 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 527 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 550 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 377 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 774 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Trần Thu Lệ vừa đặt giá 720 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.