Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Thủy Thần - Dương Nhi

 
Có bài mới 28.07.2020, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.11.2018, 22:36
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 45
Được thanks: 7 lần
Điểm: 40.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Thủy Thần - Dương Nhi - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 38: HẠ SÁCH


Đông Nô dáng vẻ trầm tư, nói: “Thủy Thần là người có trái tim khá mềm yếu, người có lẽ là nên đánh vào tâm lí đó, chẳng hạn như..”

“Vậy ta tự đánh gãy tay ta rồi tìm đến nàng ấy?”

“Hả?” Đông Nô trợn mắt bàng hoàng nhìn vị chủ nhân với suy nghĩ khác thường không thể tưởng tượng nổi kia của hắn.

“Cũng là cách hay.” Tà Đế bộ dạng suy tư gật gù đầu tán thành.

Đông Nô dở khóc dở cười, nói: “Người đâu cần phải tự khiến bản thân haizz… Chỉ cần tìm đại một con vật nhỏ nào đó bị thương rồi mang đến chỗ Thủy Thần, tiếp đó tự bịa ra một chủ đề để nói là được mà.”

Tà Đế nghe xong, gương mặt thản nhiên ngân dài một tiếng “a” như đã hiểu rõ hướng đi mà Đông Nô gợi ý, khiến Đông Nô chỉ biết thầm lắc đầu thở dài. Lại nghĩ nếu Đông Nô hắn mà không kịp thời ngăn cản thì vị chủ tử này của hắn có thể rất có khả năng sẽ thật sự tự đánh gãy một tay của mình rồi mò đến chỗ Thủy Thần a..

Tà Đế gương mặt không chút biểu cảm, nói: “Vậy thì ngươi mau đi bắt một con chim nhỏ nào đó rồi mang đến đây cho ta, ta sẽ chặt cánh của nó”

“Chỉ cần bẻ là được, không cần phải chặt cánh nó đâu.”

“Ừm, cứ thế đi.”

Đông Nô theo lệnh Tà Đế mang đến cho hắn một con chim nhỏ vừa bắt được bên ngoài. Hắn cầm con vật nhỏ ấy trên tay, đoạn bẻ gãy một cánh của nó, mặc cho nó có kêu lên đau đớn thì hắn vẫn cứ trưng cái bộ mặt thản nhiên vô cảm chẳng chút biến sắc kia. Đoạn liếc mắt nhìn Đông Nô, hỏi: “Thế này đủ đáng thương chưa? Có cần bẻ thêm cánh còn lại?”

Đông Nô dở khóc dở cười, lắc đầu đáp: “Không cần đâu, giờ người cứ mang nó đến chỗ Thủy Thần là được.”

Tà Đế không trả lời Đông Nô mà chăm chú nhìn vào chú chim nhỏ đang nằm gọn trên tay hắn vẫn còn đang vừa rên lên những tiếng kêu đáng thương vừa cố gắng giãy đập một cánh còn lại như muốn nhanh chóng thoát ra khỏi tay hắn, khiến hắn cau mày khó chịu, chỉ muốn bóp chết luôn con vật không chút phối hợp này. Nhưng lại nghĩ vì nghiệp lớn nên hắn sẽ nhẫn nhịn.

Đoạn không nói không rằng, Tà Đế đứng dậy mang con chim nhỏ bị hắn bẻ gãy một cánh kia bước ra khỏi phòng, men theo lối đi trên hành lang đến chỗ của Thủy Thần. Trông dáng vẻ có chút hấp tấp như muốn mau chóng gặp nàng, thêm cả cái bộ dạng cẩn thận cầm món đồ lấy lòng kia như sợ không may lỡ tay sẽ bóp chết luôn chú chim đó, đến lúc đó phải mất công bảo Đông Nô tìm thêm một con khác thì lại tốn thêm thời gian.

Hồng Liên vừa bưng khay đựng cơm ra khỏi phòng Thủy Thần, liền đập ngay vào mặt là dáng người tôn quý của Tà Đế đang đứng sừng sững trước mặt nàng. Một thoáng bàng hoàng, Hồng Liền tim nảy lên liên hồi, vội vàng cúi người hành lễ, lấp bấp nói: “Không… Không biết giáo chủ ghé nên..”

“Tránh ra.”

“Dạ” một tiếng Hồng Liên ngay lập tức khóa chặt miệng ngoan ngoãn đứng dạt sang một bên, mặt cúi gầm xuống đất chẳng dám đối diện với cái khí tức lãnh lẽo toát ra người hắn.

Tà Đế nhìn chú chim nhỏ trên tay đã ngừng kêu rên từ lúc nào, lại nhìn đến cánh cửa trước mặt, đoạn tiến đến một tay đẩy cửa bước vào. Thủy Thần đang tưới nước cho chậu hoa nhỏ chỗ tấm mành vừa nghe tiếng cửa liền theo quán tính quay đầu nhìn lại rồi chợt khựng người.

Tà Đế một thân hắc bào bước nhanh đến chỗ Thủy Thần khiến nàng ngạc nhiên vội lùi ra sau, lưng liền va phải chậu cây nhỏ trên bàn khiến chậu cây như muốn rơi xuống đất. Tà Đế ngay lập tức vươn tay đỡ lấy chậu cây nhỏ kia, cả thân người dường như áp sát hơn về phía nàng.

Hắn cất giọng trầm thấp, nói: “Cẩn thận.”

Thủy Thần nuốt ngụm nước bọt, chớp mắt nhìn Tà Đế một hồi, lúc này tiếng rên của chú chim nhỏ kia lại vô tình vang lên, khiến nàng ngạc nhiên di chuyển ảnh nhìn lên tay của Tà Đế, hỏi: “Đây là..?”

Tà Đế đặt chậu cây nhỏ kia về vị trí cũ, đoạn bước lùi ra sau, một tay nâng chú chim nhỏ kia đến trước mặt Thủy Thần, nói: “Vô tình thấy nó bị thương, ta lại chẳng giỏi việc trị thương nên mang nó đến cho nàng.”

Thủy Thần tròn mắt bàng hoàng nhìn Tà Đế lại nhìn đến chú chim nhỏ đáng thương trên tay hắn lần nữa, nàng thật sự là chẳng thể tin nổi những gì mình thấy lẫn những gì mình vừa nghe được ừ Tà Đế nên có chút nghi hoặc đứng ngẩn ra đấy chẳng nói gì.

“Còn không mau nhận lấy?”

“Dạ? À.” Thủy Thần bị giọng nói kia của Tà Đế khiến cho sực tỉnh, bối rối nhận lấy chú chim nhỏ trên tay hắn mang đến đặt trên chiếc bàn tròn giữa phòng, đoạn đi lấy hộp thuốc trong tủ ra tỉ mỉ băng bó vết thương cho nó.

Tà Đế dáng vẻ biếng nhác một tay gối lên trên bàn, vừa chống má vừa quan sát gương mặt chú tâm làm việc của Thủy Thần, cũng không biết tự bao giờ trái tim sắc đá của hắn vì nàng mà mấy phen muốn nhũn ra, lớp sắc đá kim loại bao bọc bên ngoài cũng không hiểu vì gì mà rơi ra gần hết. Lại còn vì nàng mà có những rung cảm lạ thường. Nàng là nữ nhân duy nhất khắp thiên địa này khiến lòng hắn cồn cào thấp thỏm, là nữ nhân duy nhất khiến hắn đau đầu bởi những chuyện dù nhỏ nhặt nhất. Khiến hắn bất tri bất giác bị cuốn theo, càng lúc càng tò mò, tò mò đến nổi chỉ muốn móc hết ruột gan nàng ra xem trong đó có chứa bóng hình hắn hay không. Hắn rột cuộc là bị làm sao thế này?

“Xong rồi.”

Thủy Thần nâng chú chim nhỏ đã được băng bó lên trước mặt Tà Đế, miệng nở một nụ cười vui vẻ khiến hắn chợt ngẩng ra.

Chính là nụ cười này, là nụ cười mà hôm qua hắn còn đi ghanh tị với Nhục Thu. Gương mặt dịu dàng của nàng khiến tim hắn giây phút này bất giác nảy lên từng nhịp dồn dập, linh hồn lại như chìm đắm vào đôi con ngươi lấp lánh như chứa cả bầu trời sao ấy của nàng.

Tà Đế tâm tình vui vẻ cất tiếng: “Vui vậy ư?”

Nụ cười trên môi Thủy Thần chợt thu lại một cách ngượng ngùng, nàng bối rối nâng mắt nhìn dáng vẻ biếng nhác đang chống má của Tà Đế, nhìn vào đôi con ngươi đen láy sau lớp mặt nạ kia vẫn đang chằm chằm quan sát nàng.

Nàng cũng không trả lời hắn, cứ đảo mắt sang chú chim nhỏ trên tay mà tìm đường đánh trống lãng, hỏi: “Sao mày lại bị thương thế này? Là ai nhẫn tâm hại mày chứ?”

Lại không biết là nàng vô tình hay cố ý nói những lời đó, mà Tà Đế vừa nghe xong liền ngay lập tức phản xạ lại như kẻ có tật giật mình, hắn đưa tay lên che miệng ho nhẹ vài tiếng khiến Thủy Thần một thoáng ngạc nhiên, lại nghĩ hắn sức khỏe không tốt nên lo lắng hỏi han: “Người không khỏe ở đâu ư?”

“Không.” Tà Đế lắc đầu.

“Hay ta đi nấu cho người ít canh bổ?”

“Ta không sao?”

“Vậy…”

“Sao nàng cứ luôn tránh mặt ta? Là vì chuyện mấy hôm trước ư?”

Tà Đế bất giác hỏi chuyện chẳng chút liên quan khiến Thủy Thần ngạc nhiên, cúi mặt im lặng. Nhìn dáng vẻ đó của nàng, hắn nói tiếp: “Nếu nàng không thích thì ta sẽ không đi nữa.”

Thủy Thần nghe xong bàng hoàng nâng mắt nhìn hắn, hỏi: “Tại sao? Nhưng người đã nói sẽ cùng Nhược An tiểu thư…”

“Ta nói nếu nàng không thích ta sẽ không đi nữa.”

Tà Đế nhấn mạnh lặp lại từng câu từng chữ rõ ràng đến nổi khiến lòng nàng dường như dậy sóng, những con sóng không ngừng dập dờn vỗ vào bờ mang theo những xúc cảm tiếp tục lẻn lỏi trong tim. Hắn nói với gương mặt thản nhiên bình thản đến nổi cứ như đó là lẽ đương nhiên, lại chẳng hề biết rằng chỉ những lời nói ấy của hắn thôi cũng đủ khiến tim nàng đập rộn ràng, khiến nàng vui mừng lẫn ấm áp, khiến nàng tiếp tục không an phận mà ảo tưởng những điều vốn luôn viễn vong.

Tà Đế nhìn bộ dạng ngẩn người ra đấy của Thủy Thần, khẽ cau mày, hỏi: “Vẫn không thích ư?”

“Hả?” Thủy Thần như sực tỉnh, chớp mắt nhìn hắn, lắc đầu đáp: “Không có...”

Đối mặt trước hắn, nàng vốn chẳng có quyền gì. Một nô tì không yên phận như nàng chẳng phải đều luôn vì hắn mà bất chấp đúng sai ư? Làm gì có việc hắn thích gì mà nàng lại không thích chứ.

“Vậy hôm đó, Cùng ta vào thành đi, ta muốn cho nàng xem những thứ đẹp đẽ bên ngoài.”

Đúng vậy, Tà Đế hắn vì nàng đã hao tâm tổn trí nhiều rồi, cũng chẳng biết vì sao càng lúc lại càng muốn có được lòng nàng, có được nụ cười tự nguyện từ nàng.

Đôi mắt đen láy sau lớp mặt nạ ấy ôn nhu hứng trọn gương mặt nàng, hắn vẫn cứ dáng vẻ biếng nhác như thế mà ngắm nàng, vẫn cứ một vẻ mặt thản nhiên mà buông lời khiến nàng động tâm.

Tình cảm giống như một con thuyền mất neo trôi dạt trên biển, khi biển động mỗi lúc một lớn thì con thuyền đó cũng một lúc nào đó sẽ không trụ được nữa mà bị lòng đại dương kia nhấn chìm. Tình cảm của nàng thật sự đã bị hắn nuốt trọn từ lâu rồi. Từ lúc nàng trao cho hắn đóa sen ở Mộng Lan sơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.08.2020, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.11.2018, 22:36
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 45
Được thanks: 7 lần
Điểm: 40.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Thủy Thần - Dương Nhi - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 39: TẾT NGUYÊN TIÊU


Tết Nguyên Tiêu năm Nhục Phu thứ 13…

Đường phố Du Châu thành từ sáng sớm đã bắt đầu có đông người qua lại, người người đổ xô xuống phố sắm sửa thêm những thứ còn thiếu trong nhà, người thì lụi cụi sửa chiếc đèn giấy bị rách, hay tỉ mỉ sơn lại cánh cổng vô tình bị tróc sơn. Người thì xăm xoi chọn lựa một chiếc lắc tay hay đơn giản là một cây trăm cài tóc để thưởng cho bạn thân trong dịp năm mới hay tặng cho người mình thương. Dù cho hành động hay sự việc khác nhau, nhưng ai ai cũng cùng chung một tâm trạng háo hức của mùa hội đang diễn ra. Không khí nô nức ấy cứ thế được kéo dài đến tối cũng chẳng hề thuyên giảm đi chút nào, ngược lại còn càng lúc càng nhộn nhịp hơn, càng có đông người lui tới hơn, trong đó có cả khách qua đường và người dân ở các thôn trang lân cận cũng đến góp vui.

Đèn hoa muôn màu muôn vẻ treo khắp nơi trong ngoài thành đã bắt đầu được thắp lên sáng rực cả một vùng, khiến cảnh sắc nơi đây nhờ đó mà được tô điểm thêm, đến nỗi hai chữ phồn hoa cũng không diễn tả hết được vẻ đẹp này. Chưa kể đến các hàng quán lớn nhỏ nối đuôi nhau kéo dài ngay ngắn hai bên vệ đường, bày bán nào là các món hàng hóa đa dạng phong phú không khỏi không thu hút người xem, không khí lúc này so với ngày thường còn nô nức hơn gấp hai ba lần. Người dạo bước dưới phố ai nấy trên mặt đều mang vẻ hớn hở tươi vui.

Lại nói đến việc hôm nay Tà Đế có chút mặt dày vô sỉ, lúc chập tối Nhược An một thân ăn vận xinh đẹp mang theo dáng vẻ háo hức tìm đến tận thư phòng của hắn, chỉ để đợi cùng hắn tham dự cái tết Nguyên Tiêu mà nàng đã rất mong đợi mấy ngày qua. Ấy vậy mà hắn vẫn một mặt lanh tanh thản nhiên không đoái hoài đến, bộ dạng giống y như rằng hắn chưa từng đồng ý với nàng bất cứ điều gì vậy.

Tà Đế bình thản, hỏi: “Ta đã từng nói thế ư?”

Trước câu hỏi đó của Tà Đế, Nhược An cảm thấy bản thân như đang bị đem ra làm trò đùa giỡn, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút tức giận và mất mặt, cười ngượng nghịu đáp: “Chỉ mới có hai ngày, sao huynh lại...”

“Ta thật đã nói với nàng ta như thế?”

Tà Đế lười biếng nghiêng đầu nhìn Đông Nô đang đứng bên cạnh, mặt dày hỏi lại câu hỏi vừa dành cho Nhược An, cũng vô tình cắt ngang lời đang nói dở của nàng. Mà Đông Nô lúc này lại rất biết hưởng ứng, nghiêm mặt trả lời hai chữ “chưa từng” dửng dưng như không, khiến Nhược An cả người bàng hoàng, trợn mắt thất kinh nhìn Đông Nô rồi lại quay sang nhìn Tà Đế, tiếp tục dây dưa không từ bỏ.

“Huynh sao lại có thể như thế với ta? Rõ ràng hôm đó huynh đã đồng ý cùng ta…”

“Nàng ấy đã chuẩn bị xong chưa?” Tà Đế lại tiếp tục cắt ngang lời Nhược An, không trả lời nàng, cũng chẳng quan tâm là nàng đang đứng đó lảm nhảm cái gì, cứ thế xem nàng như không khí mà hỏi Đông Nô điều hắn thật sự muốn biết lúc này.

“Hình như đã xong rồi.”

“Ừm”

Theo sau thanh âm trầm thấp đó là bộ dạng khoan thai đứng dậy cùng Đông Nô rời đi của Tà Đế, lúc bước ngang qua Nhược An, hắn còn chẳng buồn liếc nhìn nàng lấy một cái, khiến nàng trong lòng dâng đầy phẫn uất, cả người cứ như bị ai đó điểm huyệt mà cứng đờ như khúc gỗ đứng đấy, mặt cúi gầm, tay nắm chặt đến mức khiến móng tay nhọn dài vô tình cắm thẳng vào lòng bàn tay đến nhỏ máu. Cảnh tượng đó khiến tỳ nữ Ngọc Hương bên cạnh nhìn thấy vừa xót xa lại vừa lo lắng, vội vàng tiến đến gỡ tay Nhược An ra, rơi lệ nói: “Chủ nhân, người đừng làm tổn thương bản thân có được không? Người đừng khiến Ngọc Hương sợ mà, cách này không được thì chúng ta bày cách khác, nhất định rồi cũng có lúc giáo chủ sẽ hiểu cho tấm lòng của người mà quay lại bên cạnh người thôi. Người như thế này há chẳng phải sẽ khiến ả tiện nhân kia được phen hả hê sao. ”

Từng câu từng chữ mà Ngọc Hương nói càng khiến Nhược An dấy lên thù hận, đôi mắt chứa đầy sát khí, nàng nghiến răng rít lên từng chữ “Huyền Minh”, hận không thể nhanh chóng kéo nữ nhân đó xuống mười tám tầng địa ngục, để yêu ma quỷ quái thi nhau cắn xé thân thể nàng ta.

Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng khóc thút thít của Ngọc Hương, Nhược An lúc này mới thả lỏng tay mình, cất tiếng: “Về thôi.”

Ngọc Hương vẻ mặt vui mừng vội nâng tay lau nước mắt, đoạn ngẩng đầu nhìn Nhược An, gật đầu vâng lệnh rồi dìu nàng rời đi.

Mà Tà Đế sau khi vô tâm bỏ mặc Nhược An ở thư phòng mình, liền mang tâm tình vui vẻ đến biệt viện của Thủy Thần tìm nàng, trong lòng ngoài sự bồn chồn không muốn để lộ ngoài ra kia, thì một cũng là nghĩ đến nàng, hai cũng là nghĩ đến nàng, ba cũng là chỉ muốn nhanh chóng đến gặp nàng mà thôi. Phải nói là trong đầu hắn lúc này, ngoài nàng ra thì chẳng còn để tâm đến ai cả.

Còn nhớ mọi lần khi đến tìm Thủy Thần, Tà Đế đều vô cùng tùy ý mà thản nhiên đẩy cửa xông vào khuê phòng nàng, cũng chẳng mảy may quan tâm việc nam nữ khác biệt. Ấy vậy mà hôm nay không biết vì điều gì, hắn có thể nhẫn nại dừng lại trước cửa, nâng tay gõ nhẹ cửa phòng nàng mấy cái, còn cất giọng ôn nhu, nói: “Là ta đây.”, khiến Đông Nô chứng kiến mà không khỏi bàng hoàng thất sắc.

Hồng Liên cùng Thủy Thần cũng chẳng hơn là mấy, ngạc nhiên trợn mắt nhìn nhau, chỉ sợ là bản thân vừa nghe nhầm. Vị Giáo chủ bá đạo đó từ bao giờ lại hiểu phép tắc như thế? Phải chăng hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi chăng?

Nhưng hiếu kỳ cỡ nào, Hồng Liên cũng không dám làm trễ nải giờ lành của chủ tử nàng, lại sợ rằng phép tắc đó của Tà Đế cũng sẽ nhanh chóng tàn lụi mà đạp cửa xông vào nếu nàng còn lề mề chưa chịu đưa người ra. Nên chẳng dám để hắn phải đợi lâu, Hồng Liên liền mỉm cười đắc ý, đảo mắt một lượt nhìn Thủy Thần đã được nàng chuẩn bị đâu ra đấy, nói: “Giáo chủ đến rồi, người mau ra ngoài đi thôi.”

“Như thế này có ổn không? Ta có nên tháo một cái trâm cài ra không?” Thủy Thần lúng túng hỏi Hồng Liên, liền bị Hồng Liên khẽ cau mày, bĩu môi nhắc nhở: “Trên đầu cô nương chỉ cài vỏn vẹn có hai cây trâm nhỏ thôi, như thế đã rất, rất, rất đơn giản rồi, cô nương người lại còn muốn tháo một chiếc ra? Như thế mới là không ổn đấy.”, đoạn bước đến dìu Thủy Thần đứng dậy, không để cho nàng có cơ hội nhiều lời, cứ thế đẩy nàng ra cửa, nói: “Mau mau ra đi, cô nương hôm nay phải là người đẹp nhất mới được.”

Cánh cửa phòng mở toang, Thủy Thần một thân bạch y thanh nhã bước ra ngoài, ngũ quan như họa ấy bình thường vốn đã lay đọng lòng người nay lại được Hồng Liên tô điểm thêm chút son phấn  càng khiến người khác không khỏi không trầm mê.

Chiếc đèn lồng treo trước hiên nhà theo gió khẽ lay động, hắt từng đợt ánh sáng nhàn nhạt xuống gương mặt ẩn hiện chút e thẹn của của nàng, khiến Tà Đế một khắc ngẩn người. Nàng ngẩng đầu chớp mắt ngượng ngùng nhìn đến gương bị che đi phân nửa bởi chiếc mặt nạ của Tà Đế, không rõ biểu hiện lúc này của hắn là gì, cũng không đoán được suy nghĩ của hắn lúc này. Chỉ biết trong đôi con ngươi đen láy sâu thẵm ấy của hắn đang hiện rõ gương mặt nàng, như ẩn sâu, lại như muốn nuốt trọn lấy nàng vào đó.

Thủy Thần cất tiếng, hỏi: “Trông Minh Nhi lạ lắm ư?”

“Không”

Tà Đế chợt ngoảnh mặt sang hướng khác dường như muốn che dấu điều gì đó, đoạn đưa tay lên che miệng ho nhẹ một tiếng, nói tiếp: “Nhưng nàng đeo mạng che mặt lại đi.”

Hồng Liên rõ ràng có thể hiểu và cảm thông được hành động cùng lời nói của Tà Đế như thế là vì nguyên cớ gì, chỉ riêng Đông Nô lại cứ ngu ngu ngơ ngơ chẳng hiểu nổi vì sao chủ tử hắn lại bắt Thủy Thần phải che mặt lại. Nhan sắc diễm lệ kia của nàng ấy chẳng phải rất thu hút ánh nhìn hay sao? Đến cả Đông Nô hắn chỉ vô tình liếc qua một cái thôi, tim cũng đã nhảy lên mấy nhịp rồi huống chi là lũ phàm phu tục tử kia. Vậy mà chủ tử hắn lại không muốn ngắm thêm, còn vô tình bảo một cô nương vì mình mà tô son điểm phấn phải che mặt lại. Thật đúng là tảng băng lạnh chẳng hiểu chút phong tình.  

Đông Nô nhìn Tà Đế mà chỉ biết thầm lắc đầu thở dài, còn Hồng Liên thì theo lệnh Tà Đế, vội chạy vào phòng lấy mạng che mặt đeo lên cho Thủy Thần, đoạn cười khúc khích, tinh nghịch đẩy Thủy Thần đến gần Tà Đế, mong rằng hôm nay mối quan hệ của chủ tử nàng và giáo chủ có thể tiến triển nhiều nhiều một chút.

Tà Đế quay đầu lại nhìn Thủy Thần, thanh âm ôn hòa, nói: “Có vẻ hơi ổn rồi.”

“…”  Thủy Thần chớp mắt nhìn Tà Đế, trong lòng hiếu kỳ việc ổn hay không ổn mà hắn nói, phải chăng là do nàng trang điểm không thuận mắt hắn? Nàng có nên tẩy trang rồi đi không?

“Bây giờ đi được chưa?”

Thủy Thần đang suy nghĩ linh tinh lại bị câu hỏi kia của Tà Đế lôi đầu trở về, nghĩ chắc không cần nàng phải tẩy trang nữa, liền lúng túng gật đầu “ừm” một tiếng đáp lại lời hắn. Khoảnh khắc đó nàng chợt thấy cánh môi mỏng đa tình của hắn khẽ nhếch lên thành một đường cong tuyệt hảo, lộ ra nụ cười mị hoặc chúng sinh, hắn cất giọng ôn nhu nói với nàng: “Vậy đi thôi.”



“…”

Rảo từng bước chân trên đường phố Du Châu thành ồn ào náo nhiệt, không có Đông Nô cũng chẳng có Hồng Liên bên cạnh làm phiền. Lúc này chỉ có nàng và hắn, hai con người vốn kiệm lời cứ im lặng mà cặm cụi đi như thế, lại chẳng biết là phải đi đến bao giờ.

Lúc này, Thủy Thần đảo mắt nhìn cảnh sắc phồn hoa trên phố, nhìn những nam nhân lẫn nữ nhân đi trên đường ai nấy đều xúng xính những bộ y phục cùng trang sức xinh đẹp lộng lẫy. Tay người này không cầm đèn hoa thì là cầm đồ ăn, không cầm trang sức thì là cầm đồ chơi, vừa đi vừa cười nói rôm rả khiến người nhìn cũng cảm thấy vui lây.

Những trà lâu, tửu quán vẫn mở cửa chào đón khách như mọi ngày. Chỉ là hôm nay số lượng khách ra vào khá đông, trong đó có cả khách ở ngoại ô và du khách đi đường dừng chân ghé lại, khiến các bàn trong quán hầu như đều kín chỗ, tiểu nhị thì bị hành chạy đi chạy lại đỏ mặt đến thương. Thủy Thần cũng muốn dừng chân uống chén trà nhưng vì không tìm được chỗ nào thoáng đãng nên ngoài việc tiếp tục cùng Tà Đế đi dạo như thế thì chẳng ghé được vào đâu.

Trong khi Thủy Thần bận chiêm ngưỡng những thứ mĩ lệ trước mắt thì Tà Đế hắn cũng bận quan sát nàng, quan sát vẻ mặt vui thích của nàng thấp thoáng sau lớp mạng che, khiến tim hắn không ngừng nảy lên từng nhịp ấy, khiến hắn cảm thấy quyết định đưa nàng ra ngoài thế này là một quyết định vô cùng đúng đắn, mà đáng lý phải được thực hiện sớm hơn, nhiều hơn. Nhưng chưa được bao lâu hắn lại cảm thấy có chút bất thường, liền mau chóng dời mắt khỏi người nàng mà đảo nhìn xung quanh, ngay lập tức bắt gặp những ánh nhìn như sói đói rình mồi từ những nam nhân bên đường khiến lòng hắn cảm thấy vô cùng khó chịu. Dù đã yêu cầu nàng đeo mạng che mặt, nhưng phong thái và ngũ quan của nàng thật sự vẫn rất thu hút lũ ong bướm kia.

Lại chưa kịp xử lí đám nam nhân đó thì đã có kẻ không an phận chen vào. Một vài đứa trẻ con tay cầm đèn lòng hình thú cười giỡn đuổi bắt nhau trên phố, chúng vô tư xô đẩy chen chúc người đi đường để cố gắng chạy nhanh hơn. Lúc chúng gần đến chỗ Thủy Thần, liền chẳng có một cơ hội chạm vào người nàng đã bị Tà Đế nhanh hơn một bước ngăn cản. Hắn với tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, cũng chẳng cần dùng nhiều lực, cứ thế dễ dàng kéo nàng đến bên cạnh hắn, gần đến mức gương mặt nàng dán ngay vào phía trước vòm ngực vững chắc của hắn, khiến hương thơm êm dịu thanh mát từ người hắn sộc thẳng vào mũi nàng cùng sự ngượng ngùng đến chín cả mặt, bên cạnh vẫn còn nghe được tiếng cười  đùa của những đứa trẻ lần lượt lướt qua.

Hành động đột ngột kia của Tà Đế vô tình khiến tim Thủy Thần đập mạnh liên hồi, nàng ngay lúc này có thể cảm nhận rõ ràng gương mặt của Tà Đế đang ở trên đỉnh đầu mình, cảm nhận được cả hơi thở ấm nóng của hắn đang từ từ phả ra, khiến nàng cả đầu ong ong hoa mắt, liền nuốt một ngụm nước bọt, bối rối nói: “Cảm ơn.”. Đoạn bẽn lẽn lùi người ra sau hòng thoát khỏi lòng hắn, sợ rằng cứ thế này hắn sớm muộn gì cũng sẽ nghe được nhịp tim đang vì hắn mà không ổn định của nàng. Nhưng chẳng để nàng được như ý, Tà Đế trước hành động muốn giãy ra khỏi người hắn kia của nàng liền cau mày không hài lòng, nâng tay còn lại nhanh chóng choàng qua eo nàng giữ chặt nàng lại.

“Người?..”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.08.2020, 23:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.11.2018, 22:36
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 45
Được thanks: 7 lần
Điểm: 40.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Thủy Thần - Dương Nhi - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 40: TA MUỐN CÙNG NGƯỜI


Thủy Thần trợn mắt bàng hoàng ngẩng đầu nhìn Tà Đế, liền lập tức chạm mắt phải nửa phần ngũ quan yêu mị kia, khiến nàng có chút đứng không vững nữa. Quá gần, thật sự là quá gần.

Đôi con ngươi sau lớp mặt nạ kia thu trọn lấy gương mặt nàng, Tà Đế cong môi đắc ý, hỏi: “Sao thế?”

“Người, người buông Minh Nhi ra đi.” Thủy Thần bối rối đẩy Tà Đế ra, liền nhận được một câu “không” chắc nịch của hắn khiến động tác của nàng như đông cứng.

Hắn nói: “Nàng có nhìn thấy những ánh mắt của lũ nam nhân chết tiệt kia đang dõi theo nàng?”

Hắn nói: “Ta cảm thấy rất khó chịu.”

Hắn còn nói: “Ta cho phép nàng nắm tay ta.”

Lại chẳng để Thủy Thần đáp lại, Tà Đế thản nhiên làm theo ý của mình, hắn buông đôi tay đang ôm eo nàng ra, tay kia vẫn cứ nắm lấy tay nàng. Đắc ý đảo mắt nhìn vẻ tiếc nuối của lũ nam nhân xung quanh. Thủy Thần thì bị hắn dọa cho ngây người, không biết mấy câu mang nặng mùi dấm chua ấy của hắn có là ý gì, có phải giống như những gì nàng đang nghĩ hay không? Hay chỉ là nàng tự mình đa tình?

Vẫn cứ một động thái nắm lấy tay nàng không buông, lần này Tà Đế bỗng dưng chăm chăm mắt nhìn nàng, nhìn nữ nhân khiến hắn bận tâm đang đứng trước mặt hắn.

Nàng ở bên cạnh hắn lâu như vậy, hắn có cảm giác gần gũi với nàng đó là điều hiển nhiên, nhưng trong lòng hắn rõ ràng biết không phải chỉ vì mỗi lí do đó mà còn là vì điều gì khác nữa, chỉ là hắn vẫn chưa thể tìm ra được điều đó là gì. Còn nhớ lần đầu tiên gặp nàng ở Thủy Linh Cung, hắn cũng có cảm giác như vậy, một người chỉ vừa mới gặp lần đầu lại có cảm giác như đã biết nhau từ lâu rồi chẳng phải rất kỳ lạ sao? Mà cảm giác đó chỉ đối với duy nhất một mình nàng lại càng khiến hắn cảm thấy kỳ lạ hơn.

Cho đến lúc này, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của nàng, nhìn vào đôi mắt của nàng, sao hắn lại cảm thấy nàng có chút giống một người. Nữ nhân vừa xa lạ lại vừa thân quen đã từng luôn không ngừng xuất hiện trong giấc mơ kia của hắn. Là giống với nữ nhân ấy?

Một phút vô tình, trong đầu Tà Đế chợt hiện lên hình ảnh bản thân đang tươi cười hạnh phúc, cử chỉ dịu dàng ôm lấy nữ nhân vô hình vô ảnh kia cùng nhau ngắm hoa lê trắng xóa trước hiên nhà, một khắc đó khiến tim hắn chợt nhói lên, bàn tay đang nắm lấy tay Thủy Thần cũng bất giác siết chặt hơn khiến nàng đau đến nhíu mày.

Cảm thấy có gì đó không ổn, Thủy Thần lên tiếng gọi: “Giáo chủ?”

Tiếng gọi nhẹ nhàng ấy của nàng lại ngay lập tức đánh thức hắn khỏi trầm tư, hắn chớp mắt nhìn gương mặt đang lo lắng nặng ra nụ cười ngượng ngạo của nàng, nhận ra bản thân mình có vẻ đã không kiểm soát được lí trí, liền lập tức giảm lực đạo trên tay nàng, chứ nhất quyết không buông tay ra. Giọng nói cũng trở nên ôn nhu, hỏi nàng: “Ta làm nàng đau?”

Thủy Thần lắc đầu: “Minh Nhi không sao.” Đoạn hiếu kỳ hỏi: “Người đang suy nghĩ gì ư?”

“Nghĩ về nàng.”

Tà Đế hắn là một người vô cùng kiệm lời, nhưng nếu đã mở lời thì thật sự là người nói một nhưng bắt người nghe phải hiểu mười hoặc nghĩ gì sẽ nói đó, hơn nữa nếu là Thủy Thần nàng hỏi, hắn đương nhiên sẽ trả lời. Sự thật là hắn đang suy nghĩ về nàng, nên khi nàng đột nhiên hỏi hắn như thế, hắn tất nhiên sẽ trả lời không sai vào đâu là đang nghĩ về nàng. Chỉ là cái sự thẳng thắn ấy của hắn lại vô tình khiến tim nàng nhảy nhót không thôi.

“Ai mua mặt nạ không a? Mặt nạ đủ loại đủ hình vô cùng độc đáo đây, muốn loại nào có loại đó đây…”

Tiếng rao bán mặt nạ của ông chủ quầy hàng cạnh đó vừa hay như một đường lui ông trời ban cho, nàng liền lập tức mượn đó mà thay đổi bầu không khí có chút không tự nhiên này.

“Minh Nhi muốn mua mặt nạ.” Vừa nói, nàng vừa chỉ tay đến quầy hàng ở đằng trước mặt.

Tà Đế dời mắt xuống lớp mạng che Thủy Thần đang đeo, rồi lại nhìn sang quầy hàng bán mặt nạ kia, nghĩ nếu nàng đeo luôn hai thứ thì chắc hẳn sẽ triệt để che luôn cả mặt, như vậy cũng tốt, tránh được ánh nhìn không tốt của kẻ khác, hắn đỡ phải bẩn tay móc mắt từng người.

Tà Đế gật đầu đồng ý với yêu cầu của Thủy Thần đưa ra, đoạn cùng nàng tay trong tay đến trước quầy hàng bán mặt nạ.

Ông chủ quầy hàng vừa thấy khách đến liền tươi cười niềm nở chào đón: “Vị tiểu nương tử và lang quân đây là muốn mua loại mặt nạ nào a? Chỗ ta có rất nhiều mặt nạ có hình dạng dễ thương a, hình hắc miêu nè, hình tiểu hổ…”

Thủy Thần vừa nghe mấy lời giới thiệu của ông chủ quầy hàng huyên thuyên bên tai vừa đảo mắt nhìn một lượt những chiếc mặt nạ đa dạng được bày bán trên quầy hàng. Cố tình phớt lờ câu chào hỏi mở đầu tự cho nàng và Tà Đế là mối quan hệ kia theo suy nghĩ của ông ấy. Đoạn dừng lại ở chiếc mặt nạ treo trước mặt, nàng nói: “Ta lấy cái này.”. Vừa nói, Thủy Thần vừa với tay lấy chiếc mặt nạ bạch miêu đang treo trên quầy hàng xuống rồi ướm thử lên mặt, đoạn quay sang nhìn Tà Đế, mỉm cười hỏi: “Trông thế nào?”

“Hoàn mỹ” Quả thật che hết cả mặt chỉ chừa mỗi đôi mắt.

“Vậy Minh Nhi mua cái này.”

“Bao nhiêu tiền?” Tà Đế quay lại hỏi ông chủ quầy hàng

“10 quan tiền.”

“Còn dư cứ giữ.”

Tà Đế lấy ra một nén bạc trong chiếc túi nhỏ đeo bên hông đặt trên bàn cho ông chủ quầy hàng, đoạn cùng Thủy Thần rời đi, coi như vừa trả tiền chiếc mặt nạ mà Thủy Thần muốn mua, vừa thưởng cho sự ăn nói khéo léo làm hài lòng hắn của ông ta. Khiến ông ta hai mắt sáng rỡ vội chụp lấy nén bạc cất vào người rồi liên tục tươi cười cảm ơn, còn không quên bồi thêm mấy câu: “Chúc hai người bách niên giai lão, tình thâm như hải, con cháu đầy đàn a…”

Thủy Thần ho nhẹ vài tiếng, những bước chân cũng trở nên gấp gáp hơn hòng rời khỏi chỗ đó, chỉ có Tà Đế hắn là trong lòng thoải mái mà thể hiện tâm tình vui vẻ tỉnh bơ thế kia.

Đi được một đoạn, Thủy Thần dừng lại loay hoay định gỡ mạng che mặt xuống, Tà Đế thấy vậy liền cau mày giữ cái tay không ngoan ngoãn kia của nàng lại, hỏi: “Sao lại muốn gỡ xuống?”

Thủy Thần tròn mắt ngạc nhiên, đáp: “Minh Nhi muốn đeo mặt nạ, nếu đeo mạng che nữa thì có chút…”

“Không sao, đeo cả hai đi, ta thấy đẹp.”

Dứt câu, Tà Đế lấy chiếc mặt nạ bạch miêu kia đeo thêm lên cho nàng, mà nàng thì cứ chớp mắt ngây ngây ngô ngô nhìn hắn.

Hai người cứ thế tiếp tục đi dạo cho đến khi nghi thức thả đèn trời sắp được diễn ra ở khu vực bên cạnh hồ Mộng Nguyệt, lúc này mọi người đã bắt đầu ùa đến bên cạnh hồ, ai nấy trên tay đều cầm những chiếc đèn thiên đăng lớn bé kiểu dáng giống hệt nhau chỉ khác mỗi màu sắc và ước nguyện được ghi trên đèn, khiến lối đi cạnh hồ dường như kẹt cứng bởi dòng người. Thủy Thần cũng cùng Tà Đế ghé đến chỗ bán thiên đăng gần đó, nàng tỉ mỉ chọn một chiếc đèn thiên đăng, đoạn cầm bút định viết ước nguyện lên thiên đăng nhưng chợt nghĩ gì đó nên đành thôi, hạ bút không viết nữa. Sau đó loay hoay tìm chỗ đứng, nhưng chẳng còn chỗ trống nào để nàng cùng Tà Đế chen vào hòng ngắm những chiếc thiên đăng lẫn ánh sáng phản chiếu dưới mặt hồ của chúng, nên chỉ đành cùng Tà Đế đến bãi cỏ trống cách chỗ mọi người tụ tập khá xa. Tuy chỗ thả thiên đăng của nàng và hắn không thích hợp với không khí vui vẻ lúc này cho lắm, nhưng ngược lại nó khá yên tĩnh, lại chẳng cần phải đứng chen chúc trong đám người ồn ào kia, hơn cả còn có thể cảm nhận rõ khí trời ban đêm mát mẻ trong lành, vừa hay lại hợp ý Tà Đế.

Tà Đế với tay gở chiếc mặt nạ bạch miêu lẫn mạng che trên mặt Thủy Thần xuống, nói: “Lúc chỉ có ta bên cạnh, nàng không cần phải che đi gương mặt mình, ta muốn ngắm nàng.”

Thủy Thần chớp mắt nhìn hắn, thẹn thùng gật đầu, hắn luôn khiến lòng nàng rung động tuy chỉ với những câu nói đơn giản như thế.

Tà Đế đảo mắt nhìn đến chiếc thiên đăng đã được thắp đèn trên tay Thủy Thần, hỏi: “Giờ phải làm gì với nó?”

“Ước nguyện rồi thả nó lên trời.”

“Ước nguyện? Nàng có ước nguyện gì cứ nói ta là được rồi, không cần phải…”

“Vì ta muốn cùng ước nguyện với người.”

Thủy Thần mỉm cười ôn nhu, nâng mắt nhìn Tà Đế khiến hắn chợt khựng lại, ý muốn hỏi nàng trong lòng như nghẹn lại nơi yết hầu rồi tan biến. Hắn nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của nàng đang ẩn hiện gương mặt hắn, ghi nhớ từng câu từng chữ nàng vừa thốt lên kia, rằng nàng muốn cùng hắn ước nguyện, muốn cùng hắn làm những điều đơn giản tầm thường như những phàm nhân dị giới này.

Tà Đế nói: “Được thôi.”

Thủy Thần mỉm cười đưa chiếc thiên đăng đang cháy ngọn lửa nhỏ bên trong lên trước mặt Tà Đế, hắn nâng hai tay cầm lấy phần miệng đèn giống như nàng. Nhìn bấc đèn cháy loe loét với ánh sáng nhỏ hắc lên ngũ quan diễm lệ của nữ nhân đối diện mình, lại hiếu kỳ không biết nàng là đang muốn ước điều gì với đám thần tiên thấp hèn trên trời kia, nên ánh nhìn của hắn lúc này có chút chú ý đến cánh môi mấp máy ước nguyện không thành tiếng kia, nhìn từng chữ hiện lên qua khẩu hình miệng của nàng thấp thoáng dưới ánh đèn, khiến trái tim hắn bất giác run lên. Ước nguyện của nàng là…

Mong hắn được một đời bình an vui vẻ….

Thật ngốc nghếch, hắn là vì muốn bảo vệ nàng một kiếp bình an mà đến đây, là vì muốn lợi dụng nàng mà sắp đặt mọi thứ. Hắn còn là vì muốn có được nàng mà bị những cảm xúc chết tiệt của đám phàm nhân ngu xuẩn kia bủa vây xâm nhập, là thích nàng từ khi nào cũng chẳng rõ. Vị hoàng muội ngu ngốc kia của hắn có phải cũng đã mang trong mình những cảm xúc như hắn lúc này không? Là vì thế nên mới bất chấp mọi sự ngăn cản để tìm đến tên Lục Mạch Niên kia chuốc lấy đau lòng chăng? Đây là…

Thủy Thần từ từ mở mắt, đoạn buông tay khỏi miệng đèn để chiếc thiên đăng kia nương gió mà bay lên trời. Cùng lúc đó những chiếc thiên đăng khác cũng đồng loạt được thả lên. Một bầu trời đêm với lốm đốm chấm vàng như một dãi ngân hà đang tỏa sáng lấp lánh đẹp đến nao lòng. Thủy Thần khẽ chớp mắt nhìn người nam nhân trước mặt, nhìn hắn đang chăm chăm mắt nhìn nàng từ lúc nào.

Thủy Thần bối rối hỏi: “Mặt Minh Nhi dính gì ư?”

“Ta đã từng nói với nàng rằng ta đến đây là vì nàng chưa ?…”

Vẫn giọng điệu ôn nhu cùng đôi mắt như chứa đựng nhu tình ấy, cánh môi mỏng đa tình khẽ nhếch, hắn buông lời nhẹ bẫng như không khiến nàng ngẩng người. Chiếc thiên đăng nàng vừa thả bay thẳng lên trời hòa vào biển thiên đăng đang lơ lửng kia rồi như lẫn đi mất tăm chẳng rõ là chiếc nào. Bầu trời đêm rực rỡ ánh sáng như những ngôi sao tụ họp lại một nơi, soi sáng cả bóng hình hắn và nàng. Làn gió đêm thanh nhẹ khẽ thổi bay từng lọn tóc, khẽ thổi qua dáng người tôn quý của hắn, thổi đến bức tranh ma mị bình yên ấy.

Đôi lúc nàng tự hỏi rằng, bản thân nàng hèn mọn liệu có thể thích hắn? Hắn cho nàng cuộc sống mà nàng mong muốn, khiến trái tim nàng vì hắn mà rung động. Nàng tò mò rằng liệu hắn có bao giờ cũng có những cảm xúc giống như nàng? Hay mọi lời hắn nói với nàng, nàng có thể tin là thật không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Feedfetcher, Huỳnh Hải, Mai_mit12, Mẹ Bảo, R.Quinn, tophettjaim và 101 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1593

1 ... 199, 200, 201

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 221, 222, 223

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 330 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 3967 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3777 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.