Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Nam Thần Kiêu Ngạo – Mạch Ngôn Xuyên

 
Có bài mới 01.08.2020, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3887
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 10.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại]Nam Thần Kiêu Ngạo – Mạch Ngôn Xuyên - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Editor: Rùa Lười

Beta: Tử Dương

Quang cảnh buổi tối bảy tám giờ, cũng là thời điểm ánh đèn rực rỡ nhất, ánh đèn neon trong thành phố chiếu xuống mặt sông, màn đêm yên lặng dịu dàng.

Làn gió thổi bay tóc mái để lộ ra cái trán trơn bóng của cô. Lục Cận Thâm nhớ lại trước kia cũng có mấy lần như vậy, lúc anh quay về Lục gia cũng bắt gặp cô đạp xe rời khỏi, lúc cô ngang qua anh, làn tóc mái cũng bị gió thổi bay như thế này, cái cằm khẽ nâng, đôi mắt trong trẻo sáng ngời chăm chú nhìn phía trước, khuôn mặt tràn đầy sức sống, như mùa xuân lướt ngang qua cửa sổ xe anh.

Nhẹ liếc qua, cũng không quá chăm chú, thậm chí hai ba năm nay anh cũng đã sắp quên, cô lại đột nhiên dùng phương thức như vậy xuất hiện trước mặt anh. Hơn nữa tiểu cô nương đã trưởng thành rồi, duyên dáng yêu kiều đang đứng trước mặt anh.

Lục Cận Thâm thu hồi ký ức xa xưa và đôi mắt đen, đi những bước chân dài đến bên cạnh cô, từ từ nói: “Nhà của em ở gần đây sao?”

Chu Nịnh Nịnh sửng sốt một chút, vừa rồi cô chào hỏi anh, anh chỉ nhìn cô không nói lời nào, làm hại nụ cười trên mặt cô cương cứng lại.

Thật là, người ta cười với anh, anh cười lại một cái sẽ chết sao!

Chu Nịnh Nịnh cũng học anh kiểu kiêu ngạo như vậy, dừng vài giây mới chậm rãi trả lời: “Không phải, nhưng cũng không tính là xa, tôi chạy xe điện đến đây mất khoảng 20 phút.”

“À.” Lục Cận Thâm nói, sau đó nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp thêm vài phần: “Vậy nếu chạy xe đạp thì sao?”

Tiếng nói mang âm điệu khàn khàn đầy từ tính của anh mang theo sóng điện rất nhỏ, nhất là trong màn đêm có chút mờ ảo này nghe đặc biệt gợi cảm mê người, thẳng tắp xuyên vào lỗ tai cô. Tim Chu Nịnh Nịnh đập có chút nhanh, cô chợt nhớ ra mình chưa bao giờ ở một mình cùng người khác phái thưởng thức cảnh đêm như vậy, khụ khụ, đây là lần đầu tiên!

Lục tiên sinh, anh muốn chiếm tiện nghi của tôi sao? Chu Nịnh Nịnh nghĩ thầm trong lòng.

Nhưng mà, Lục tiên sinh, vấn đề anh hỏi có phải hơi kỳ lạ không? Chu Nịnh Nịnh hoài nghi ngẩng đầu nhìn anh, anh vẫn chăm chú nhìn cô, ánh mắt rất chân thành, biểu hiện thật sự rất hiếu kỳ.

Cô suy nghĩ lại một chút rồi nói: “Đạp xe đạp thì mất khoảng 30 đến 40 phút. Nhưng mà đã lâu rồi tôi chưa chạy xe đạp đến đây, lúc trước học cấp 2 và cấp 3 tôi thường xuyên đến đây chơi, bởi vì trường học cũng khá gần với  nơi này. Sau này lên đại học mới ít đến đây hơn.”

Thì ra là thế, Lục Cận Thâm thông suốt, âm thanh kéo dài: “À.”

Một tiếng à ý vị thâm trường như vậy, Chu Nịnh Nịnh cho là anh còn muốn nói gì đó, đợi một lúc lâu không thấy anh nói gì, im lặng một lúc, Chu Nịnh Nịnh không quen với loại không khí tẻ nhạt này nên tự động giải thích: “Bởi vì Đại học Z cách đây rất xa, cuối tuần hoặc ngày hôm sau không có tiết học tôi mới về nhà, một tuần lễ tối đa ở nhà hai buổi tối, đại khái một tháng tới đây hai ba lần. Không khí ở đây rất tốt, cảnh sông rất đẹp, anh cũng đến tản bộ sao?”

“Không phải.” Lục Cận Thâm nói.

“…” Chu Nịnh Nịnh có ý muốn về nhà rồi, cô và Lục tiên sinh hơi khác nhau, anh nói chuyện rất ngắn gọn cũng không phải loại người chủ động đến gần người khác, cô cũng không biết còn chuyện gì để nói, nhưng mà cứ đi lại như vậy cũng không ổn, dù sao cũng không quen.

Cô đang muốn nói “Trời đã hơi tối, tôi về trước”, dây thừng trong tay cô đột nhiên bị kéo đi, Lucky lại nghịch ngợm chạy đi, cô chạy theo hai bước, giữ dây thừng, gọi nói: “Lucky, đừng chạy lung tung!”

Chu Nịnh Nịnh lại kéo dây thừng, Lucky cũng dừng lại, chạy vòng vòng tại chỗ rồi chạy lại bên chân Lục Cận Thâm, giơ một cái móng vuốt lông xù của nó lên cào cào vào giày của anh, sau đó ngẩng đầu.

“Lucky thích anh đó, đây là cách nó biểu hiện sự yêu thích.” Chu Nịnh Nịnh cười haha giải thích, làm sao lại cảm thấy Lucky đang đứng bên chân anh khóc lóc om sòm, bộ dạng thật sự rất manh, càng nhìn càng thấy manh! Thật muốn chụp cho họ một tấm hình, nhưng khẳng định anh sẽ không đồng ý. Lục Cận Thâm xem chừng chính là loại đàn ông cao ngạo lạnh lùng không thích chụp ảnh, nếu như cô nói muốn chụp, anh nhất định sẽ nói “Không muốn”.

Biểu đạt sự yêu thích… Ai muốn yêu thích con vật lông xù này chứ! Lục Cận Thâm ghét bỏ lui về sau một bước, Lucky cũng nhảy lên phía trước lại đến bên chân anh, lại cào cào vào giày anh. Anh nhấc chân, hơi dùng sức đá một cái vào bụng nó.

Lucky nhảy ra sau một cái, sau đó cảnh giác lui lại mấy bước, một lỗ tai đột nhiên dựng thẳng lên.

Chu Nịnh Nịnh há to miệng, trừng mắt nhìn một màn này, Lucky đã lâu không dựng lỗ tai lên rồi. (σ`д′σ)

Lúc cô bắt đầu nuôi thỏ tai cụp đã tìm hiểu rất nhiều phương pháp, cũng tham khảo kinh nghiệm của người khác trên Baidu, Lucky bị đá một cái liền vểnh tai lên, quả thật là do bị làm cho hoảng sợ.

Chu Nịnh Nịnh nhớ tới cái ngày bị tông, cô để Lucky lại cho anh trông chừng một lát. Sau khi mua lồng quay lại, Lucky cũng là dựng một lỗ tai lên thế này, bây giờ cô đã hiểu là có chuyện gì rồi. (*゜ -゜*)

“Bây giờ Lucky sợ anh rồi.” Chu Nịnh Nịnh cười có chút xấu hổ, cô biết anh cũng không dùng nhiều lực, nhưng có thể thấy anh không hề thích mấy loại vật nuôi này.

Nhưng mà, với tư cách là chủ nhân của Lucky, cô vẫn phải nói vài lời vì nó: “Ừm. Ngày tông xe hôm đó chính là lúc tôi đi mua thỏ, vốn là muốn tặng cho người ta, nhưng cuối cùng lại biến thành vật nuôi của tôi. Trước đây, tôi cũng không thích nuôi thỏ, nhưng Lucky rất đáng yêu, ngoại trừ thích gặm đồ đạc, bình thường đều rất nghe lời, hơn nữa cũng rất đặc biệt, anh nhìn đôi mắt gấu trúc của nó này.”

“Tôi không nghĩ là nó đáng yêu.” Lục Cận Thâm nói không chút lưu tình.

“…” Chu Nịnh Nịnh muốn rớt nước mắt, đừng có ghét bỏ như vậy có được không? Lucky thật sự rất đáng yêu mà!

“Em gọi nó là Lucky?” Ánh mắt Lục Cận Thâm hơi đổi.

“Đúng vậy.” Chu Nịnh Nịnh gật đầu.

Lục Cận Thâm nhìn cô một cái, cũng đoán được nguyên nhân và ý nghĩa cô lấy cái tên này.

Xét thấy đối phương ghét bỏ Lucky như vậy, Chu Nịnh Nịnh kéo nó đến cạnh mình, chuẩn bị về nhà, trước khi đi cô còn hỏi lại một chút vấn đề cái xe: “Lục tiên sinh, chiếc xe kia đã sửa chưa?”

Hình như mỗi lần cô thấy anh đều nói chuyện này, Lục Cận Thâm nhìn nhìn Chu Nịnh Nịnh: “Chưa.”

Còn chưa sao? Chu Nịnh Nịnh tiếc nuối nói: “Vậy chủ xe là ai? Nếu không anh đưa số điện thoại của người đó cho tôi đi, đến lúc đó tôi tự liên lạc trực tiếp, cũng không cần làm phiền đến anh.”

“Không sao.” Lục Cận Thâm nói, lại bồi thêm một câu: “Tôi cùng và ta chung một công ty, hơn nữa ngày đó là tôi lái xe, để tôi xử lý là phù hợp.”

Chu Nịnh Nịnh cảm thấy anh nói cũng đúng, cô uyển chuyển nhắc nhở anh: “Vậy, nếu các anh rảnh thì hãy mang xe đi sửa, nếu không bị trầy mất sơn nhìn cũng rất khó coi.”

Lục Cận Thâm nhàn nhạt nhìn cô: “Được rồi, tôi sẽ nhắc anh ta.”

Trên thực tế, xe của Tô Gia Trạch đã sớm sửa xong, ngay sau buổi tối Tô Gia Trạch thấy Chu Nịnh Nịnh đã đem xe đi sửa, hơn nữa sửa trong ngày là xong.

Ngày đó, sau khi hội nghị dự án kết thúc, Tô Gia Trạch bắt chéo hai chân hỏi Lục Cận Thâm: “Cô gái kia không phải muốn đền bù phí sửa xe cho tớ sao? Đưa số điện thoại của cô ấy cho tớ, tớ sẽ liên lạc.”

Lúc đó, Lục Cận Thâm nhàn nhạt liếc anh ta, không nhanh không chậm mở miệng: “Cậu thấy thiếu mấy ngàn đó sao?”

Sặc, giọng điệu xem thường này không ảnh hưởng chút nào đến Tô Gia Trạch, “Tớ cảm thấy rất thiếu mấy ngàn đó đấy.”

Lục Cận Thâm trực tiếp đi ra phòng họp, bỏ lại một câu: “Tớ nhớ xe cậu có bảo hiểm.”

Tô Gia Trạch: “…”

“Tôi về nhà trước. Lục tiên sinh, anh chậm rãi đi dạo đi, cảnh đêm ở đây rất tuyệt.” Chu Nịnh Nịnh cười nói, sau đó vẫy tay: “Tôi đi đây, tạm biệt.”

Lục Cận Thâm: “Tạm biệt.”

Mấy phút sau, Lục Cận Thâm nhàm chán nhìn mặt sông, quay người rời đi.

Chậm rãi đi dạo, thưởng thức nhiều năm như vậy rồi, một mình anh thưởng thức cái rắm!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: HNRTV
     
Có bài mới 01.08.2020, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3887
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 10.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại]Nam Thần Kiêu Ngạo – Mạch Ngôn Xuyên - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Thưởng thức cảnh đêm

Editor: Rùa Lười

Beta: Tử Dương

Sau vài ngày kể từ lúc “vô tình gặp nhau” ở bờ sông, Chu Nịnh Nịnh lại dẫn Lucky đến bờ sông.

Gần đây, dường như Lucky gặm lồng rất hăng hái, Chu Nịnh Nịnh cảm thấy chắc nó muốn ra ngoài chơi, trong lúc dắt nó đi dạo dưới lầu, có hai đứa bé nghịch hai lỗ tai của nó, cô nhìn thấy rất đau lòng, muốn dẫn Lucky đi, nhưng hai đứa bé kia khóc lóc không cho cô đi đến cả cha mẹ của chúng cũng không có cách nào.

Cuối cùng, cô chỉ có thể dỗ dành hai đứa bé kia: “Lucky bị bệnh rồi nên chị phải mang nó đi gặp bác sĩ.”

Em bé thiên tính lương thiện, vẫn cứ đi theo sau cô, đợi cô để Lucky vào lồng, rồi mang chiếc xe ra chạy đi mới bằng lòng rời đi.

Chu Nịnh Nịnh nhìn thời gian, chưa tới tám giờ, có thể đến bờ sông dạo một vòng rồi về.

Tám giờ, khu biệt thự Lục gia, Lục Cận Thâm thu hồi tầm mắt, xoay người rời khỏi sân thượng lầu 3.

Lúc anh chạy xe ngang qua bờ sông, ở giao lộ phía trước có một chiếc xe điện đang chậm chạp chạy về phía này, đôi mắt sắc của Lục Cận Thâm hiện lên tia cười, lập tức xoay tay lái, chạy xe lên phía trước đỗ lại.

Sau khi xuống xe, Lục Cận Thâm vừa đi vừa đưa mắt tìm kiếm, nhanh chóng nhìn thấy Chu Nịnh Nịnh, cô lại đang chạy, phía trước vẫn là con vật nhỏ lông xù còn hăng hái chạy hơn so với cô.

Lục Cận Thâm cười cười, không hiểu sao cảm thấy hình ảnh này rất đáng yêu, đến con vật Lucky kia cũng không quá đáng ghét như trước.

Anh đi về phía cô.

Chu Nịnh Nịnh lôi kéo Lucky đi về phía đường nhỏ trong hàng rào ở bờ sông, có một bóng người cao lớn thon dài chậm rãi đi xuống từ bậc thang bên trái, cô ngẩng đầu nhìn về phía người đó nở nụ cười: “Lục tiên sinh, thật khéo, lại gặp anh ở đây rồi.”

“Ừm, thật khéo.” Người nào đó gật đầu, kỳ thật không khéo một chút nào.

Lần này đến phiên Chu Nịnh Nịnh hỏi: “Nhà anh ở gần đây sao?”

Lục Cận Thâm đi đến bên cạnh cô, cúi đầu nhìn: “Ừm, cha mẹ tôi ở gần đây, mấy năm trước tôi đã chuyển ra ngoài, bây giờ thỉnh thoảng mới về nhà ăn cơm.”

Chu Nịnh Nịnh quan sát bốn phía, ở đây ngoại trừ có một khu chung cư phía trước thì chỉ có khu biệt thự Giang Cảnh, sau đó giơ tay chỉ về một hướng hỏi anh: “Là ở đó sao?”

Lục Cận Thâm nhìn theo hướng ngón tay cô, theo tầm nhìn của cô, hướng cô chỉ chính là Lục gia.

“Ừm.” Lục Cận Thâm nhẹ nhàng gật đầu, khóe miệng hiện lên nụ cười nhẹ, cả người lập tức nhu hòa thêm vài phần.

Chu Nịnh Nịnh ngây người một chút, lập tức dời ánh mắt, vui đùa nói: “Ngài địa chủ.”

Lục Cận Thâm liếc cô, Chu Nịnh Nịnh vội vàng nói: “Tôi hay nói giỡn, anh là cao phú soái, không phải địa chủ, haha.”

Hai người cùng đi dạo trên con đường nhỏ, Chu Nịnh Nịnh cảm giác có chút vi diệu, còn cảm thấy có hơi chút mất tự nhiên, cô và ngài chủ nợ cứ như vậy mà cùng nhau tản bộ. Thật sự là không thể tưởng tượng ra được.  ┑( ̄Д ̄)┍

Đôi khi, Lucky nghịch ngợm, đột nhiên chạy đi, Chu Nịnh Nịnh chỉ có thể chạy theo sau nó, mà Lục Cận Thâm chỉ cần bước nhanh hơn là có thể đuổi kịp.

Đợi Lucky dừng lại, Chu Nịnh Nịnh định quay đầu lại nhìn người phía sau thì phát hiện anh đã tới bên cạnh, chân dài thật là tự do nha!

“Lục tiên sinh, anh cao bao nhiêu?” Cô rất ngạc nhiên.

“1m89.” Lục Cận Thâm nói, sau đó cúi đầu nhìn cô, ánh mắt nheo lại nhìn đỉnh đầu cô sau đó lại dời đến trên người mình, nhàn nhạt di chuyển ánh mắt, thanh âm chắc chắn: “Người em chắc cao khoảng tầm 1m60 đến 1m62.”

“Woa.” Chu Nịnh Nịnh ngạc nhiên: “Anh nhìn rất đúng nha, tôi 1m61 rưỡi. làm tròn lên là 1m62, haha.”

“Thoạt nhìn, em là một thứ rất nhỏ bé.” Lục Cận Thâm nói, sau đó nhấc chân đá con vật lông xù kia qua một bên.

Lần này Lucky không dựng lỗ tai lên bởi vì độ lực của Lục Cận Thâm rất nhẹ.

Một thứ rất nhỏ bé ư?…  -_-|||

Mặt Chu Nịnh Nịnh đầy vạch đen, cái này là kiểu hình dung gì thế! Hơn nữa lại dùng từ “thứ”! Lục tiên sinh anh chắc chắn bản thân không dùng sai từ à? Cô cũng đâu phải là động vật!

Đối phương lại tự nhiên, không hề cảm thấy bản thân dùng sai từ, Chu Nịnh Nịnh cắn môi phản bác: “Tuy tôi không cao, nhưng cũng không thấp mà! Tôi cảm thấy như vậy là phù hợp rồi!”

“Rất phù hợp.” Lục Cận Thâm trầm ngâm.

“Vậy anh còn nói tôi là một thứ rất nhỏ bé?” Cô hỏi lại.

“Mặt em giống em bé, phối với kiểu tóc nhìn rất giống một con ngoan trò giỏi đang học cấp 3, thân hình em cũng rất mảnh mai, tóm lại là nhìn em rất nhỏ.” Lục Cận Thâm nói, sau đó bổ sung một câu: “Em có thể ăn nhiều lên một chút.”

“Tôi ăn rất mạnh.” Chu Nịnh Nịnh có chút muốn cười, cụm từ “con ngoan trò giỏi” từ miệng anh nói ra nghe thật kỳ quái.

“Vậy ăn nhiều thêm chút nữa.” Giọng điệu Lục Cận Thâm như đang dặn dò cấp dưới làm việc.

“…” Nói thật nhẹ nhàng, dạ dày cô chỉ lớn bằng cái dố, ăn nhiều thêm một chút sao? Ăn nhiều thêm một chút chắc cô bị bể bụng mất. (# ̄~ ̄#)

Người với người ở chung chính là như vậy, qua mấy lần vui đùa, liền cảm thấy thân thiết hơn vài phần. Chu Nịnh Nịnh mang theo thú cưng cùng Lục Cận Thâm tản bộ, cuối cùng dựa vào hàng rào mà nói chuyện.

Chu Nịnh Nịnh vốn cảm thấy Lục Cận Thâm rất kiêu ngạo khó gần, nhưng bây giờ cô nghĩ lại, thật ra anh cũng không quá khó để ở chung.

Cảnh đêm rất đẹp, tâm tình cũng rất tốt, người lại hoạt bát đáng yêu. —— đây chính là cảm giác của Lục Cận Thâm , khiến anh có chút suy nghĩ.

Lục tiên sinh, tôi cùng anh tản bộ nói chuyện phiếm, anh đang chiếm tiện nghi của tôi sao? —— Đây chính là cảm giác của Chu Nịnh Nịnh.

Hai tay Chu Nịnh Nịnh đặt trên hàng rào, mắt hướng về phía dòng sông nhìn cảnh sắc đối diện, sau đó suy nghĩ dừng lại ở chuyện chiếc xe: “Lục tiên sinh, xe của bạn anh vẫn chưa sửa sao?” Lần này cô hỏi rất tự nhiên.

“Chưa sửa.” Lục Cận Thâm dựa lưng vào hàng rào, khoác cánh tay lên đó, đôi chân dài duỗi ra.

Chu Nịnh Nịnh lén nhìn về phía bàn tay anh đặt bên cạnh, những ngón tay thon dài đẹp mắt dưới bóng đêm càng thêm hoàn mỹ, ách… Thật muốn sờ vào một cái… Chỉ một cái thôi…

Khụ khụ! Dừng lại! Cô không phải nữ lưu manh!

“Vậy sao? Vậy đến lúc đó tôi có khả năng tự mình trả nợ rồi.” Chu Nịnh Nịnh tính toán thời gian, còn hơn nửa tháng nữa là tới tháng chín, cũng không cách ngày cô nhận lương bao lâu.

“Hả? Vậy em không định nhờ anh hai à?” Muốn lấy thân báo đáp sao? Lục Cận Thâm nhếch khóe môi nở nụ cười, vì sao lại nảy ra một ý nghĩ buồn cười như vậy, nhưng mà anh sẽ không nói loại từ ngữ này, ít nhất là giai đoạn bây giờ.

Loại chuyện tình cảm này, anh cảm thấy mình cũng không có nhiều hứng thú. Mà cô, anh vẫn chưa hiểu hết.

Anh cần xác định, xác định bản thân mình và cô có thích hợp không.

“Tôi đi làm thêm, anh cũng biết là tôi học vẽ.” Chu Nịnh Nịnh nói, không đợi anh trả lời lại nói tiếp: “Tôi đang dạy vẽ cho một lớp học sinh tiểu học.”

“À.” Lục Cận Thâm nghiêng đầu nhìn cô: “Ở đâu?”

Khoảng cách hai người rất gần, lúc anh nghiêng đầu dường như lại gần thêm chút nữa, Chu Nịnh Nịnh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cũng đang chuyên chú nhìn cô.

Trong nhà có một anh trai anh tuấn, nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, tự nhiên làm sức chống cự với trai đẹp rất mạnh. Tim Chu Nịnh Nịnh đột nhiên bị lỡ nửa nhịp, vội vàng cụp mắt không dám nhìn nữa, “À… Là ở Trung tâm Hoa Nghệ trên đường Dân Tộc.”

“À.” Lục Cận Thâm quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

“Vậy… Đã muộn rồi, tôi về trước, anh chậm rãi thưởng thức cảnh đêm đi.” Chu Nịnh Nịnh lại đối mặt với anh, nói tạm biệt.

“Tôi cũng cần đi rồi.”

“À, vậy, tạm biệt.”

“Ừm.”

Hai người cùng đi, Chu Nịnh Nịnh ôm Lucky, Lục Cận Thâm đi sau lưng cô. Chu Nịnh Nịnh đi về bên phải lấy xe, Lục Cận Thâm đi về bên trái, hai người lại nói tạm biệt.

Lục Cận Thâm lái xe theo sau cô, Chu Nịnh nghi hoặc quay đầu nhìn qua, Lục Cận Thâm thả chậm tốc độ, kéo cửa xe xuống, nói với người bên ngoài: “Chạy xe nhớ nhìn phía trước.”

Chu Nịnh Nịnh bối rối: “À, sao anh lại đi đằng sau tôi?”

Lục Cận Thâm: “Tiện đường.”

Chu Nịnh Nịnh:  “Vậy tạm biệt.”

Vài ngày sau, lớp của Chu Nịnh Nịnh có thêm một học sinh mới vào lớp, mới chỉ năm tuổi, tên là Lục Hi Dịch, bộ dạng hoàn toàn là một cậu bé ngây thơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: HNRTV
     
Có bài mới 03.08.2020, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3887
Được thanks: 3107 lần
Điểm: 10.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại]Nam Thần Kiêu Ngạo – Mạch Ngôn Xuyên - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Dụng cụ tán gái

Editor: Rùa Lười

Beta: Tử Dương

Lớp mỹ thuật ở trung tâm được phân ra cấp phổ thông và cấp mẫu giáo, số học sinh ở mỗi lớp của cấp mẫu giáo sẽ không quá 10 người. Lớp Chu Nịnh Nịnh dạy là lớp mẫu giáo, sỉ số vừa vặn đúng 10 người. Các học trò trong lớp đều là học sinh tiểu học từ lớp 1 đến lớp 6, chỉ có duy nhất bé trai ngây thơ Lục Hi Dịch vẫn còn là học sinh mẫu giáo.

Ngày đầu tiên đi học của bé trai ngây thơ ấy, Chu Nịnh Nịnh phải dành hơn phân nửa tiết học để quan tâm đến cậu bé, bởi vì đứa bé này dường như không thích vẽ tranh, nền tảng đặc biệt chênh lệch, nhưng vẫn muốn vẽ nhân vật trò chơi! Cậu bé hỏi cô có chơi game không? Đương nhiên là cô không chơi rồi! Cô cũng không phải người mê game.

Hơn nữa, đứa bé năm tuổi nhà ai lại chơi game! Mau đón cậu bé về đi.

Kết thúc buổi học, sau khi chịu sự tra tấn, Chu Nịnh Nịnh chạy đi tìm cô giáo Trịnh, cô hữu khí vô lực nói: “Cô giáo Trịnh, em muốn hỏi tại sao lại không xếp Lục Hi Dịch vào lớp nhi đồng? Nền tảng của em ấy rất kém, hoàn toàn không theo kịp lớp học.”

Cô giáo Trịnh mờ mịt: “Lục Hi Dịch nào?”

Chu Nịnh Nịnh càng nghi ngờ: “Cô giáo Trịnh không biết sao? Con nghĩ là do cô sắp xếp.”

Cô giáo Trịnh lắc đầu: “Không phải cô, cô không biết chuyện này. Cô chỉ phụ trách việc chiêu sinh, em thử đi hỏi cô giáo Mạc xem.”

Chu Nịnh Nịnh lại chạy đi hỏi cô giáo Mạc, cô cảm thấy sắp xếp như vậy rất bất ổn, sẽ làm trễ nải việc học tập của học trò. Nhưng câu trả lời cô giáo Mạc cho cô là: “Các lớp nhi đều đã đủ số lượng, bình thường cô thấy em rất kiên nhẫn nên mới xếp cậu bé vào lớp em.”

Chu Nịnh Nịnh suy sụp, cô giáo Mạc an ủi cô: “Không sao, em cứ tùy tiện dạy cậu bé là được, không cần phải quá quan tâm đến nó, cậu bé chỉ đến học cho vui vậy thôi.”

Chu Nịnh Nịnh khóc không ra nước mắt, cô cũng biết là cậu bé đến học cho vui, nếu không có đứa bé nào ngồi vẽ nhân vật trò chơi trong lớp đâu.

Quan trọng là đứa bé này không chịu vẽ tranh, càng không có hứng thú muốn vẽ, toàn bộ tiết học của cậu là để miêu tả nhân vật trò chơi, sau đó nói với cô phải vẽ như thế nào mới đúng, thật ra thì ai mới là học trò đây?

Nhưng có một điểm Chu Nịnh Nịnh phải thừa nhận, năng lực thuyết minh của cậu bé này rất tốt, cô có thể dựa vào sự miêu tả của cậu bé mà vẽ ra được một bức họa nhân vật trò chơi, tuy vẫn có sự khác biệt nhưng Chu Nịnh Nịnh vẽ rất đẹp.

Sau khi kết thúc lớp học, Lục Hi Dịch rất vui vẻ cầm lấy bức tranh vẽ nhân vật trò chơi.

Ngoài cổng có một chiếc xe SUV màu đen đang ở đó, Lục Hi Dịch vui sướng chạy tới, tự mình kéo cửa xe rồi bò lên chỗ ngồi phía sau, sau đó nhìn phía trước cười hì hì nói: “Chú út, tối nay chúng ta đi ăn KFC sao?”

Lục Cận Thâm liếc mắt nhìn cậu bé: “Ngồi xuống.”

Lục Hi Dịch bĩu môi, ngoan ngoãn ngồi vào vị trí.

Xe chạy được một lúc, Lục Hi Dịch lại hỏi: “Chú út, khi nào chúng ta mới đi ăn KFC, chú nói có thể dẫn cháu đi ăn KFC mười lần, chú không được nuốt lời nha.”

Lục Cận Thâm cười cười: “Chú nói sẽ dẫn cháu đi ăn, nhưng không nói là hôm nay.”

Lục Hi Dịch sốt ruột hỏi: “Vậy thì lúc nào? Mẹ cháu không chịu dẫn cháu đi ăn gì hết, ba cháu lại càng không cho cháu ăn.”

“Vậy phải xem biểu hiện của cháu có tốt không, hôm nay cháu không làm khó cô giáo chứ?” Lục Cận Thâm bắt đầu đặt ra nghi vấn.

“Đương nhiên rồi, cô giáo thích cháu nhất, còn vẽ cho cháu một bức tranh nữa.” Lục Hi Dịch dương dương đắc ý nói.

Thật không? Lục Cận Thâm yên tâm, nhưng mà anh vẫn muốn cảnh cáo một chút: “Nhớ kỹ, đi học không được nói nhiều, không được phá phách, cũng không được làm phiền cô, cô nói gì thì cháu phải làm cái đó.”

Lục Hi Dịch: “Chú út, những lời này tối hôm qua chú đã nói rồi, cháu đều nhớ rất kỹ.”

Lục Cận Thâm dừng lại vài giây, sau đó nói: “Không thể chỉ nhớ kỹ, lời nói phải đi đôi với việc làm.”

“Chú út, có phải chú thích cô giáo không?” Lục Hi Dịch cười hì hì hỏi, lại nói ra một câu kinh người, giống như một người lớn.

Lục Cận Thâm trầm mặc một lát, dạy bảo cậu bé: “Đây là chuyện người lớn, con nít không được hỏi nhiều.”

Lục Hi Dịch lắc đầu nói: “Nếu như chú thừa nhận, cháu còn có thể giúp chú, cô giáo mỗi ngày đều lên lớp với cháu, hơn nữa cô ấy rất thích cháu, hôm nay cô còn cho cháu một thanh chocolate.”

Lục Cận Thâm lạnh giọng: “Lục Hi Dịch, cháu thật nhiều chuyện.”

Trở lại Lục gia, Lục Hi Dịch đưa bức tranh kia cho mẹ xem như dâng một vật quý, hưng phấn nói: “Mẹ, mẹ xem, đây là cô giáo Chu vẽ đấy.”

Mạc Thanh Tịch cầm lấy ngắm nhìn, khen ngợi nói: “Rất đẹp, cô giáo của con thật giỏi.”

Lục Hi Dịch gật đầu: “Con cũng biết, con mang cho bà nội xem đây.”

Mạc Thanh Tịch nhìn con trai chạy khắp nơi dâng vậy quý, sau đó dựa vào người chồng mình, cố ý cười lớn tiếng: “Chồng ơi, con chúng ta bị biến thành dụng cụ tán gái rồi.”

Lục Cận Chu ôm cô, nhàn nhạt nói: “Đúng là vậy rồi.”

Sáng sớm hôm nay, Phùng Anh đã nghe nói đến chuyện này rồi, bà ôm cháu trai bắt đầu hỏi: “Cô giáo kia của con có tốt không?”

Lục Hi Dịch mãnh liệt gật đầu: “Cô rất dịu dàng đáng yêu, vẽ tranh rất đẹp, cháu rất thích cô ấy.”

Nghe được câu nói “Cháu rất thích cô ấy”, khóe miệng Lục Cận Thâm có chút co rút.

Phùng Anh nhìn về phía Lục Cận Thâm, bàn bạc với anh: “A Thâm, ngày mai để mẹ đi đón Tiểu Dịch.”

Lục Cận Thâm nhàn nhạt đáp lại: “Không cần, mẹ đừng quấy rối.”

Phùng Anh chột dạ: “Mẹ chỉ là đi đón cháu trai thôi, tại sao lại là quấy rối.”

Lục Cận Thâm sao lại không rõ tâm tư của mẹ mình, “Tóm lại mẹ đừng can thiệp, khi nào xác định quan hệ, con sẽ dẫn cô ấy về nhà.”

“Được rồi.” Phùng Anh thật sự muốn xem cô gái này là người thế nào, lại có thể khiến đứa con trai vạn năm độc thân của mình để bụng như vậy.

__________

Ngày thứ ba Lục Hi Dịch đi học, đúng 5h chiều Lục Cận Thâm ở dưới lầu đón cậu bé, đợi rất lâu cũng không thấy cậu bé xuống.

Lục Cận Thâm tìm được lý do để lên lầu nhìn xem, anh nhớ Lục Hi Dịch từng nói mình học ở tầng 3 phòng 302, anh sải bước chân dài đi lên cầu thang.

Trên hành lang có vài người đi ngang qua người anh, có rất nhiều học sinh cấp 2 cấp 3, nhìn thấy Lục Cận Thâm đi qua, một người đàn ông cao lớn thon dài đẹp trai như vậy đúng là hiếm thấy, các thiếu nữ cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn nhiều lần.

Lục Cận Thâm nhìn không chớp mắt, đi thẳng đến phòng 302.

Anh đứng ở sau cửa nhìn vào bên trong, phía trước chính là phòng vẽ tranh, Chu Nịnh Nịnh bị những đứa bé vây ở giữa, đằng trước cô là một cái giá vẽ. Lục Hi Dịch dáng người nhỏ bé, Lục Cận Thâm nhìn không thấy cậu bé, đang định mở miệng hỏi thăm, chợt nghe bên trong hoan hô một tiếng: “Cô giáo vẽ thật đẹp.”

Chu Nịnh Nịnh cười nói: “Được rồi, các em về nhà nhanh đi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục.”

Bọn nhỏ lập tức giải tán, Lục Cận Thâm nhìn thấy Lục Hi Dịch ghé người vào gần nhất, bọn nhỏ nhao nhao vẫy tay với Chu Nịnh Nịnh nói: “Tạm biệt cô giáo.”

Chu Nịnh Nịnh cũng vẫy tay chào bọn trẻ: “Tạm biệt, đi đường cẩn thận.”

Lúc đi ra bọn nhỏ đều tò mò nhìn Lục Cận Thâm mấy lần, mà bản thân Lục Cận Thâm đã bước vào phòng vẽ.

Lúc Lục Hi Dịch nhìn thấy anh liền kêu lên: “Chú út, tại sao chú lại lên đây?”

Chu Nịnh Nịnh quay người nhìn về phía sau, Lục Cận Thâm cũng nhìn cô một cái, lập tức dời mắt đi, “Tan học lâu rồi, sao cháu còn chưa xuống?”

“À, cháu đang xem cô giáo vẽ tranh, cho nên quên mất, cháu xin lỗi.” Lục Hi Dịch đi đến trước mặt anh, nhỏ giọng xin lỗi.

Vừa rồi Lục Hi Dịch gọi anh là chú út, Chu Nịnh Nịnh thật sự không thể tưởng tượng được, cậu bé khó trị này lại là đứa bé nhà Lục Cận Thâm… ( ̄△ ̄)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: HNRTV
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Arika2904, huongtriples, Hương Lý, Kim Phương, lamlan, nguyenthoatda, Ninhngoan04082015, NiniPipi, PA79, Tran hanh và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1632

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.