Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Ánh mắt chấp niệm - Tiêu Lộ

 
Có bài mới 28.07.2020, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 52
Được thanks: 148 lần
Điểm: 38.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ánh mắt chấp niệm - Tiêu Lộ - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12:

Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử

Beta: Lily58

Trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời, có người muốn ngủ cùng nhau. . . . . .

Ban đêm.

Lâm Nhiên đứng trong phòng của mình, hai tay ôm ngực, hoảng sợ trên mặt còn chưa giảm xuống, nhưng vẫn cố giả bộ bình tĩnh trừng mắt nhìn người phụ nữ đang ngồi trên giường của mình.

"Cô vào đây làm gì? Cô ăn mặc thế này là có ý gì?" Giọng Lâm Nhiên bức người, hận không thể đi đến bóp chết đối phương.

Vẻ mặt An Diệc Tĩnh vô tội, so với ban ngày tựa như hai người khác nhau, chớp đôi mắt xinh đẹp: "Tôi mặc thế này anh không thích à?"

Lâm Nhiên muốn mở miệng, lại thiếu chút nữa cắn trúng đầu lưỡi, nhìn kỹ lại, An Diệc Tĩnh đang mặc một chiếc váy ngắn màu đen, phía trước ngực chỉ vừa đủ che phân nửa cặp tròn đầy đặn kia, cộng thêm cô đang khẽ cúi người, nhìn không sót thứ gì, trên mặt được trang điểm tinh xảo, khiến ngũ quan cô vốn đã hoàn mỹ không tỳ vết lại càng quyến rũ hơn, đôi giày cao gót cùng màu thắt dây trên mắt cá chân mảnh khảnh, lên nữa là bắp chân thon dài, váy dài đến gần đầu gối, theo động tác của cô, da thịt trắng nõn phát sáng rạng rỡ dưới ánh đèn.

"Cô thấy thế nào?" Lâm Nhiên tuyệt đối không thừa nhận bản thân thực sự bị kinh diễm.

"Ừ." An Diệc Tĩnh cắn cắn môi dưới, đứng dậy từ từ đi đến chỗ Lâm Nhiên, vừa đi vừa nói: "Tôi cảm thấy anh sẽ thích, tôi đã chuẩn bị rất lâu đấy."

Lâm Nhiên thấy An Diệc Tĩnh đến chỗ anh, anh bình tĩnh đi vòng qua đối phương, mở miệng: "Lại uống rượu?"

An Diệc Tĩnh vốn định nhào lên, ai ngờ Lâm Nhiên lại tránh được, cô cười xoay người lại, từ từ giương mắt lên, nhanh tay nhanh mắt ôm lấy eo Lâm Nhiên, làm cho hai người dán chặt với nhau, cô còn cố ý cọ xát đối phương, sau đó nhón chân chu đôi môi đỏ mọng lên, nói: "Tự mình ngửi thử."

Lâm Nhiên bị thân thể mềm mại của An Diệc Tĩnh dán lên, cảm thấy nha đầu này không có ý tốt muốn quyến rũ anh, anh có chút miệng đắng lưỡi khô, ngay sau đó vội vàng đẩy tay An Diệc Tĩnh ra, gầm nhẹ với cô một câu ‘tránh ra’, lại phát hiện giọng mình bị khàn.

Anh hắng giọng một cái, chỉ vào An Diệc Tĩnh, giọng nói dường như đã khôi phục lại, lúc này mới nhíu mày mở miệng: "Rốt cuộc cô muốn gì?"

"Lâm Nhiên." An Diệc Tĩnh ra vẻ muốn đi lên, nhưng Lâm Nhiên lại nhanh hơn một bước tránh né khiến cô chụp hụt, cảnh tượng lúc này nhìn thế nào cũng thấy giống cảnh Đường Tăng vào Bàn Ti Động, Yêu Tinh thì từng bước ép sát, còn Đường Tăng thì liên tục tránh né.

"Rốt cuộc cô muốn làm gì?" Lâm Nhiên tránh không thể tránh, vươn tay ấn cô lên ghế, sắc mặt tức giận, trong mắt đều là cảnh cáo.

An Diệc Tĩnh ngồi trên ghế, hoàn toàn phớt lờ cái nhìn cảnh cáo của Lâm Nhiên, vươn chân lên, mũi giày cao gót lơ đãng quét trước đôi chân dài của người đàn ông trước mặt, ngửa đầu nở nụ cười, giọng nói êm dịu mà mê người, cô nói: "Muốn làm anh."

Giây kế tiếp, Lâm Nhiên không nói lời nào đã ném An Diệc Tĩnh và ý nghĩ muốn làm của cô ra khỏi phòng, lưu loát khóa cửa phòng lại, anh dựa lưng vào cửa, phía sau là tiếng gõ cửa của An Diệc Tĩnh, anh không để ý, đưa tay tắt đèn, nằm soài trên giường, hai mắt nhắm lại, tiếng gõ cửa bên tai cũng dừng lại.

Lâm Nhiên lật người, trong đầu đều là cảnh tượng vừa rồi, thân thể mềm mại, nụ cười xinh đẹp, ánh mắt mê hoặc, đôi môi đỏ mọng, anh lăn lộn trên giường một hồi rồi giật bắn người dậy, đưa tay xoa đầu, nghĩ mãi cũng không ra, rốt cuộc người phụ nữ này đã xảy ra chuyện gì?

Một đêm khó ngủ.

Trong núi lớn hôm nay có mưa nhỏ, âm thanh tí tách rơi trên mái hiên, rồi chảy xuống dưới.

An Diệc Tĩnh tỉnh dậy nhìn thấy trang phục và đạo cụ của mình cũng biết lại xảy ra chuyện.

Quả nhiên, chờ cô tẩy trang và đổi quần áo xong đi ra cửa thì vừa lúc bắt gặp người ở cách vách cô – Lâm Nhiên đang đứng trước cửa ngẩn người nhìn mưa, nhìn kỹ, vẻ mặt anh đầy mệt mỏi.

Lâm Nhiên nghe được tiếng động, chuyển ánh mắt sang, lúc nhìn thấy An Diệc Tĩnh không tự giác lui về sau một bước, quan sát cô, trang điểm trên mặt đã tẩy sạch, quần áo cũng bình thường, vẻ mặt cũng khôi phục.

Bị Lâm Nhiên nhìn cả người cô hơi mất tự nhiên, An Diệc Tĩnh cúi đầu nhìn bản thân, cảm thấy cũng không có gì dị thường, lúc này mới quyết định mở miệng đánh vỡ cục diện lung túng này: "Sớm như vậy sao?"

"Ừ." Lâm Nhiên xác định lúc này An Diệc Tĩnh vô cùng bình thường, nhưng càng bình thường thì càng khiến anh cảm thấy càng không bình thường, rốt cuộc anh vẫn không nhịn được, mở miệng hỏi thăm: "Tối hôm qua. . . . . ."

An Diệc Tĩnh vừa nghe thấy đôi mắt đã trợn to, không nghĩ ngợi cắt lời Lâm Nhiên: "Tối hôm qua thế nào?"

Lâm Nhiên thấy rõ sự khẩn trương không cách nào che giấu của An Diệc Tĩnh, tối hôm qua xem ra không phải tình cờ, đột nhiên anh cảm thấy rất buồn cười, nghĩ đến cảnh bản thân bị đùa giỡn xoay vòng, vừa nghĩ tới đó, giọng điệu của anh cũng lạnh hơn vài phần: "Cho nên tối hôm qua là cô cố ý?"

"Tôi. . . . . ." An Diệc Tĩnh biết vấn đề của mình, nhưng cô không thể nói cho bất kỳ ai.

"Ừ, cô giải thích thử xem." Lâm Nhiên bày ra tư thế tra hỏi, vênh váo lại hung hăng.

"Tôi đã từng nói rồi, tôi bị bệnh mộng du." Cô chỉ có thể nói dối như thế.

Rõ ràng là Lâm Nhiên không tin, vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ: "Cô cảm thấy tôi sẽ tin sao?"

"Đây chính là lời giải thích của tôi, tôi đề nghị anh hãy tin tưởng." Nói xong An Diệc Tĩnh xoay người chuẩn bị vào phòng, bỗng dưng nghĩ tới điều gì, lại nhìn Lâm Nhiên bổ sung thêm một câu: "Đúng rồi, tôi có ý tốt nhắc nhở một câu, tối ngủ nhớ khóa chặt cửa."

"Cô. . . . . ." Lâm Nhiên nhìn thấy An Diệc Tĩnh nhanh chóng vào phòng đóng cửa, căn bản không cho anh cơ hội nói chuyện, vừa tức giận lại vừa không biết nói gì, rốt cuộc ai là người làm sai?

An Diệc Tĩnh ngồi trên giường, trái tim đập loạn không ngừng, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô soi gương tự nhìn lại mình, trầm giọng chất vấn: "Tối hôm qua rốt cuộc cô đã làm gì?"

Cứ như vậy, mấy ngày kế tiếp, buổi tối sẽ là An Diệc Tĩnh đầy thủ đoạn, mà buổi sáng lại xuất hiện An Diệc Tĩnh liên tục nói bậy.

Buổi sáng ngày thứ nhất An Diệc Tĩnh tỉnh lại với chiếc váy đỏ dài đến mắt cá chân, cổ chữ V lớn, tóc quăn, quý phái mà thanh lịch.

Vẻ mặt Lâm Nhiên mệt mỏi: "Tối hôm qua tôi đã khóa cửa, cô vào bằng cách nào?"

An Diệc Tĩnh: "Thật sao? Tôi bị mộng du mà."

Buổi sáng ngày hôm sau An Diệc Tĩnh tỉnh lại trên người mặc áo da quần da, dây đeo trước ngực, trang điểm màu khói.

Vẻ mặt Lâm Nhiên vẫn mệt mỏi như cũ: "Cô trộm chìa khóa phòng của tôi từ lúc nào?"

An Diệc Tĩnh: "Không thể nào? Tôi bị mộng du."

Buổi sáng ngày thứ ba An Diệc Tĩnh tỉnh lại với váy cực ngắn và áo bó sát, tóc buộc đuôi ngựa, trang điểm màu nude, tuổi trẻ vô địch.

Vẻ mặt Lâm Nhiên vẫn cứ mệt mỏi: "Cô bắt tôi trò chuyện bảy năm trước cả đêm."

An Diệc Tĩnh: "Làm sao có thể? Tôi bị mộng du."

Buổi sáng ngày thứ tư An Diệc Tĩnh tỉnh lại trên người đang mặc áo sơ mi trắng rộng rãi chưa cài đến ba nút, vạt áo dài đến bắp đùi, đôi chân thon dài trong không khí, lười biếng lại hấp dẫn.

Vẻ mặt Lâm Nhiên ngoài mệt mỏi thì cũng chỉ mệt mỏi: "Đừng nói với tôi cô bị mộng du nữa."

An Diệc Tĩnh nhắm mắt, sau đó mở ra ngay, vẻ mặt quyết tâm: "Nếu như tối nay tôi không đến tìm anh . . . anh có thể đừng hỏi tôi nguyên nhân được không?"

Lâm Nhiên cảm thấy không có khả năng, đối với An Diệc Tĩnh kỳ quái, cứ tối đến lại thừa nhận bảy năm trước có quen biết với anh, bây giờ anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ là tìm hiểu xem rốt cuộc những chuyện này là thế nào.

"Được." Lâm Nhiên sảng khoái đồng ý.

"Cảm ơn."

An Diệc Tĩnh hiếm khi cười với Lâm Nhiên từ tận đáy lòng, về phòng lấy điện thoại di động chạy đến cột cờ, bấm số điện thoại.

"Bác sĩ Lưu."

Lưu Miểu cảm thấy có chút khó tin khi vừa sáng sớm đã nhận được điện thoại của đại minh tinh An từ núi Đại Lương xa xôi: "Cuộc sống trong núi có tốt không? Không khí có phải rất trong lành như tôi đã nói đúng không?"

Giọng nói An Diệc Tĩnh trầm thấp: "Không tốt, một chút cũng không tốt."

"Sao vậy?" Lưu Miểu cảm thấy trong giọng nói của An Diệc Tĩnh có chút không bình thường, vội vàng hỏi.

An Diệc Tĩnh nói mấy chuyện đã xảy ra những ngày qua cho Lưu Miểu nghe, bên kia im lặng thật lâu, mới hỏi cô: "Thuốc tôi đưa cô có uống không?"

"Hai ngày nay cháu nghe lời chú uống thuốc rất đúng giờ, chỉ là mỗi khi ngủ dậy lại cảm giác không có ích gì, còn vô cùng mệt mỏi." An Diệc Tĩnh dừng một chút: "Lúc trước uống thuốc cũng không có mệt như thế, có phải thuốc không giống lúc trước hay không?"

"Không, vẫn giống." Lưu Miểu suy nghĩ một chút, tiếp tục nói với An Diệc Tĩnh: "Thế này, căn cứ theo kinh nghiệm của tôi, nhân cách kia sau khi cô ngủ say mới có thể xuất hiện được, hai ngày tới cô cố gắng đừng ngủ."

An Diệc Tĩnh hoài nghi hỏi: "Có được hay không?"

Lưu Miểu thở dài một cái, nói: "Bây giờ cô không đi được, tôi cũng không thể tới đó được, tình huống cụ thể của cô tôi cũng không cách nào chẩn đoán chính xác, chỉ có dây dưa với cô ấy, xem ai nhẫn nại hơn."

"Chú bảo cháu dây dưa với nhân cách kia? Có nhầm không vậy?"

"Nếu không thì làm sao bây giờ, cô có thể nói cho người khác biết cô bị tinh thần phân liệt à? Có thể công khai chuyện này sao?"

"Không thể." An Diệc Tĩnh lập tức nhụt chí.

Lưu Miểu hòa hoãn lại một chút, nói: "Cho nên, trước tiên cứ cố gắng chống đỡ, tôi sẽ nghĩ biện pháp."

An Diệc Tĩnh âm thầm gật đầu một cái: "Ai, chỉ có thể như vậy, nhưng cháu cũng không hiểu tại sao cô ấy lại muốn đến tìm người tên Lâm Nhiên đó?"

"Bình tĩnh, cô nên cảm thấy may mắn vì lòng dạ nhân cách phân liệt kia của cô cũng không xấu, không có khuynh hướng bạo lực, không phải cô nói người tên Lâm Nhiên kia bộ dạng không tồi sao? Tôi nghĩ là có lẽ cô ấy thích soái ca." Lưu Miểu phân tích.

Tâm tư An Diệc Tĩnh như tro tàn: "Hi vọng được như lời chú nói, cô ấy sẽ không làm chuyện gì xấu"

Cúp điện thoại An Diệc Tĩnh đến tìm Tang Diệp, phân phó: "Mang toàn bộ cà phê đến cho chị, em đi tìm loại trà đắng nhất, pha cho chị mấy cốc, còn nữa mang toàn bộ bóng đèn và nến đến phòng chị, ừ, tạm thời cứ tìm những thứ đấy trước, chị nghĩ ra sẽ bổ sung sau."

Tang Diệp mơ màng nhìn An Diệc Tĩnh thao thao bất tuyệt*, hỏi cô: "Chị Tĩnh, chị muốn những thứ này làm gì?"

*thao thao bất tuyệt: nói liên tục, nói không ngớt

"Em đừng quan tâm, làm theo là được." An Diệc Tĩnh phất tay một cái, thở dài, chuẩn bị đến lớp.

Trong lớp.

"Được rồi, chúng ta sẽ đọc lại bài thơ này một lần nữa." Bây giờ An Diệc Tĩnh đã có thể quản lí được lớp học, càng ngày càng thuận buồm xuôi gió.

" Tảo phát bạch Đế Thành, Lý Bạch. . . . . ."

Tiếng đọc thơ lanh lảnh vang lên, An Diệc Tĩnh đứng thất thần trên bục giảng.

Tối hôm nay cô nhất định không thể ngủ, tuyệt đối không thể, như vậy Lâm Nhiên sẽ không hỏi cô nguyên nhân nữa, bí mật về nhân cách phân liệt sẽ không ai biết được.

Cô thở dài, cũng không biết tại sao buổi tối cô ấy đi đâu không đi, cứ cố tình đến tìm Lâm Nhiên, nhân cách háo sắc kia mỗi khi trời tối lại đi tìm đàn ông, mà cô lại là người nhận lấy hậu quả mà nhân cách kia gây ra, thật sự là. . . . . .

"A. . . . . . Phiền chết được. . . . . ." An Diệc Tĩnh không tự chủ được rống lên một câu.

Khi cô phục hồi tinh thần, bọn nhỏ đều rối rít ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt nhìn cô.

Vào giờ phút này, trong phòng học yên lặng như tờ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: Phượng Ẩn, cò lười
     
Có bài mới 29.07.2020, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 52
Được thanks: 148 lần
Điểm: 38.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ánh mắt chấp niệm - Tiêu Lộ - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13:
Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử
Beta: Lily58

Giữa những ánh mắt sáng ngời lại mang theo nghi hoặc của bọn nhỏ, An Diệc Tĩnh chống đỡ đến hết một tiết, tiếng chuông tan học vang lên, cô dọn dẹp sách vở chuẩn bị rời đi, Nhĩ Dã đã chạy đến trước mặt chặn đường cô.

"Cô giáo An."

An Diệc Tĩnh cúi đầu nhìn Nhĩ Dã. Nhàn nhạt cười một tiếng, hỏi cậu: "Sao vậy?"

Nhĩ Dã ngẩng đầu lên, con ngươi khẽ động nhìn An Diệc Tĩnh, nói: "Lúc nãy trên lớp cô không thoải mái ạ?"

"Không có!" An Diệc Tĩnh thấy đứa nhỏ này biết quan tâm cô, dường như trong nháy mắt tất cả phiền não đều tan thành mây khói, quả nhiên mỗi đứa trẻ đều là một thiên sứ, sưởi ấm lòng người.

"À." Nhĩ Dã cắn cắn môi, muốn nói lại thôi.

An Diệc Tĩnh thấy Nhĩ Dã hình như còn có lời muốn nói, vì vậy mới ngồi xổm xuống ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi: "Sao thế? Còn chuyện gì à?"

Nhĩ Dã nhìn An Diệc Tĩnh, rất nghiêm túc nhìn cô, hồi lâu mới nói nhỏ: "Cô giáo An, chuyện lần trước em nói với cô, cô đã suy nghĩ chưa?"

"Chuyện gì?" Gần đây dung lượng não của An Diệc Tĩnh không đủ dùng, cộng thêm mỗi ngày đều có không ít đứa trẻ nói chuyện với cô, cho nên trong chốc lát cô vẫn chưa nhớ ra là chuyện gì.

Đột nhiên Nhĩ Dã gục mặt xuống, giọng nói cũng trở nên yếu ớt: "Em biết cô cũng giống như thầy Lâm mà, sẽ không giúp em."

An Diệc Tĩnh thấy bộ dạng Nhĩ Dã lúc này, bỗng dưng nhớ ra chuyện gì đó, chuyện Nhĩ Giáp mà Lâm Nhiên đã kể cho cô nghe, nhưng cô lại không có cách nào nói với Nhĩ Dã. Cô nghĩ nghĩ, nhìn Nhĩ Dã nói: "Em muốn cô giúp em tìm anh trai đúng không?"

Nhĩ Dã vừa nghe thấy, hai mắt đã tỏa sáng, liên tục gật đầu: "Sao cô biết em muốn tìm anh trai?"

"Đương nhiên là thầy Lâm nói cho cô biết."

"Đúng như vậy ạ."

An Diệc Tĩnh thấy khát vọng trong mắt Nhĩ Dã, chẳng biết tại sao trong lòng lại như bị siết chặt rất khó chịu, chờ đợi một người vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở lại, liều mạng dùng mọi cách tìm một người đã rời xa thế gian này, đối với một đứa bé mà nói là có bao nhiêu thống khổ.

Mà đứa bé Nhĩ Dã này lại quật cường, chỉ cần trong lòng cậu bé còn ôm kỳ vọng, cô biết cậu bé vĩnh viễn sẽ không ngừng tìm kiếm, bất chấp những sức mạnh mà con người không thể nào chống lại.

"Nhĩ Dã. Em có thương anh trai của mình không?"

Nhĩ Dã gật đầu một cái: "Em rất rất thương anh trai."

"Vậy anh trai em có thương em không?" An Diệc Tĩnh lại hỏi.

Nhĩ Dã tiếp tục gật đầu: "Tất nhiên ạ, anh trai rất thương em."

An Diệc Tĩnh nhẹ nhàng vuốt tóc Nhĩ Dã, nở nụ cười rực rỡ: "Cho nên, em phải tin tưởng anh trai của mình, cậu ấy thương em như vậy, nhất định sẽ trở lại tìm em, mà việc bây giờ em cần phải làm là học tập thật tốt,d.đ_l!q@đ chờ khi anh trai em trở về thấy em đã học được rất nhiều kiến thức nhất định sẽ rất vui vẻ, em thấy có đúng không?"

"Đúng vậy, cô giáo An cô nói đúng, em nhất định sẽ học tập thật tốt, em tin tưởng anh trai em nhất định sẽ trở lại tìm em." Trên mặt Nhĩ Dã tràn đầy ý cười.

"Ừ, đi chơi đi."

An Diệc Tĩnh đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Nhĩ Dã đang đùa giỡn với bạn bè, nhìn đến vô cùng nghiêm túc, cô nhìn theo bóng dáng bọn nhỏ chạy nhảy, bỗng dưng lại thoáng thấy một bóng dáng đứng dưới gốc cây đại thụ, là bé trai lần trước, lúc này, ánh mắt cậu bé toàn bộ đều rơi trên người Nhĩ Dã.

Giống như lần trước, lần này An Diệc Tĩnh muốn tìm hiểu đến cùng, đáng tiếc nơi đó đã sớm không còn tung tích của đứa bé kia, nhìn xung quanh, vẫn không có ai, cũng không biết tại sao, cô lại cảm thấy từng đợt ớn lạnh không ngừng.

Bả vai đột nhiên bị vỗ một cái, cô giật mình, xoay người, thở dài một hơi.

"Chị Tĩnh, chị đang nghĩ gì vậy? Em gọi mãi mà chị cũng không nghe." Tang Diệp nhìn An Diệc Tĩnh, trong mắt mang theo sự khó hiểu.

An Diệc Tĩnh thấy Tang Diệp dùng ánh mắt dò xét nhìn cô, cũng không nói gì, mà hỏi ngược lại: "Đã tìm xong hết chưa?"

Tang Diệp gật đầu một cái: "Tìm xong rồi, nhưng Chị Tĩnh, rốt cuộc chị cần mấy thứ đó làm gì?"

"Không có gì."

An Diệc Tĩnh trả lời qua loa rồi ôm sách vở xoay người rời đi, Tang Diệp đi theo phía sau, càng nhìn càng thấy khó hiểu, từ khi bọn họ tới nơi này, cô luôn cảm thấy chị Tĩnh có rất nhiều bí mật, còn thầy Lâm nữa, cả hai người đều rất lạ, nhưng lạ ở điểm nào, trong chốc lát cô lại không thể nói ra được.

Buổi chiều, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, núi lớn tĩnh mịch bởi vì tiếng đàn ghi-ta phát ra từ nơi nào đó trong trường mà dồi dào sức sống hẳn lên.

Ở phía cuối phòng học Tang


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: Phượng Ẩn, cò lười
     
Có bài mới 01.08.2020, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Huyết Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.04.2020, 07:00
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 52
Được thanks: 148 lần
Điểm: 38.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ánh mắt chấp niệm - Tiêu Lộ - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14:

Editor: Huyền Thiên Tiểu Tử

Beta: Cò Lười

Buổi tối, trăng sáng như ngọc, ngọt ngào như gương mặt trẻ sơ sinh, ánh trăng sáng, trải dài khắp núi rừng, phiêu bạt trên mặt đất, giấu đầu hở đuôi.

An Diệc Tĩnh nhìn đồng hồ, chín giờ, cách thời gian lần trước mới mười phút mà thôi

Cô âm thầm thở dài một hơi, thuận tay đặt sách xuống, lại không khống chế được ngáp một cái, kể từ khi đến rừng sâu núi thẳm này, thời gian làm việc và nghỉ ngơi thật khiến người ta giận sôi, không đến chín giờ thì đã ngủ, làm sao có thể có thể được chứ.

Cô bỗng nhiên đứng dậy đi tới đi lui hai vòng trong phòng, mở cửa phòng đứng ở cửa nhìn sân trường tối đen, nghĩ thầm nếu cứ tiếp tục cũng không phải là biện pháp.

Vì vậy, cô quay đầu lại cầm cái áo khoác lên mặc vào, nắm điện thoại di động đi tìm tín hiệu.

Làm cô ngoài ý muốn chính là, cô còn chưa đi đến bục cờ, từ xa nhìn đến, nơi đó giống như đang có mấy con đom đóm bay qua bay lại, như ẩn như hiện, lúc sáng lúc tối.

An Diệc Tĩnh đi tới, trong nháy mắt đom đóm đã biến thành điện thoại di động, chủ nhân điện thoại liên tục dùng nhiều loại tư thế giơ điện thoại lên tìm tín hiệu, gọi điện thoại, lên mạng, chỉ cần có tín hiệu, dùng tư thế thế nào cũng không quan trọng.

Cho nên, cô Mục ngồi chồm hổm, thầy Ngô – Ngô Kị dựa người vào cột cờ tay giơ điện thoại thật cao, còn Tang Diệp thì nằm sấp lên bàn cờ gọi điện thoại cũng không phát hiện An Diệc Tĩnh đang từ từ lại gần, muốn nghe lén.

An Diệc Tĩnh đứng ở chỗ rẽ, lấy bao thuốc lá ra, nhìn cũng không nhìn, quen thuộc lấy ra một điếu ngậm lên môi, cái bật lửa trên tay bật lên bật xuống, nhưng lại không châm thuốc.

"Dạ dạ dạ, em biết rồi ạ, tuyệt đối sẽ không gây chuyện, dạ, đúng, em có để ý đến, không phải là cố ý không gọi điện thoại, mà do tín hiệu nơi này có vấn đề, thật, em không dám lừa chị đâu, thật, em thề. . . . . ."

An Diệc Tĩnh cứ dựa vào bục cờ hồi lâu, nghe cô gái nhỏ Tang Diệp cung cung kính kính với người đầu bên kia điện thoại, bộ dạng ấp úng ngập ngừng lại lúng túng, không nhịn được lấy điếu thuốc trên môi xuống, đi tới đoạt lấy điện thoại của Tang Diệp, đặt lên tai.

Bên kia là giọng nói quen thuộc: "Đừng có chuyện gì cũng phải chờ tôi dạy cô phải làm thế nào, đi theo tôi lâu như vậy mà cô cũng không học được chút gì hay sao?"

"Vậy à?" An Diệc Tĩnh cười cười, giọng nói lười biếng lại mang theo chút mỉa mai: "Chị Thanh, những thủ đoạn của chị tốt nhất đừng để Diệp Tử học được, sẽ dạy hư người."

Hiển nhiên đầu bên kia đã nhận ra giọng nói khác, chậm chạp hai giây, lúc này mới lên tiếng, giọng điệu rõ ràng mềm mại không ít: "Chị cũng vì muốn tốt cho em, ban đầu cho em chọn không ít trợ lý, người nào so với Tang Diệp cũng đều ưu việt hơn, em lại cười nhạo, lại không cần người nào, cuối cùng lai chọn con bé này, chị biết em là người dễ mềm lòng, thấy con bé đó đáng thương, chị cũng không có ý kiến gì, vẫn nghe theo em, thế nào, bây giờ chị dạy dỗ cô ta em cũng có ý kiến?"

"Uhm." An Diệc Tĩnh dừng một chút: "Người của em, em tự dạy, chị đừng quan tâm mấy chuyện vớ vẩn, tín hiệu không tốt, cúp đây."

An Diệc Tĩnh cúp điện thoại, ném điện thoại cho Tang Diệp, châm thuốc, liếc cô.

"Mỗi đêm đều phải báo cáo?" An Diệc Tĩnh hỏi.

Tang Diệp yếu ớt gật đầu, không dám lên tiếng.

"Báo cáo những gì?" An Diệc tĩnh nhả khói, hỏi tiếp.

Đêm tối mờ mịt, không thể thấy rõ sắc mặt đối phương, chỉ có thể nhìn thấy những chấm nhỏ lập lòe của tàn thuốc, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt, Tang Diệp không hút thuốc lá, cô cũng từng khuyên An Diệc Tĩnh đừng hút nữa, mà không chỉ có cô, Thẩm Thanh bọn họ tất cả đều đã nói vô số lần, nói chuyện này sẽ gây tổn hại cho hình tượng nữ thần quốc dân, nhưng nói cũng đã nói, mắng cũng đã mắng, mềm cứng đều dùng qua, hoàn toàn vô dụng, nên lúc cần hút là hút liên tục.

"Thật ra, cũng không có gì, chỉ nói những chuyện chị đã làm trong ngày, những chuyện như. . . . . ." Tang Diệp phục hồi lại tinh thần trả lời.

An Diệc Tĩnh búng tàn thuốc, giọng nói không lớn không nhỏ, nghe không ra được chút cảm xúc nào, chỉ nhàn nhạt: "Về sau không cần báo cáo với Thẩm Thanh, chị ấy muốn biết chuyện gì cứ bảo trực tiếp gọi cho chị."

"Chị Tĩnh, thật ra những chuyện chị Thanh làm đều vì muốn tốt cho chị, chị không cần. . . . . ."

"Chị biết chị ấy là vì muốn


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Thiên Tiểu Tử về bài viết trên: cò lười
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: rainbow_ptg, sương mai, VictoriaUng và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

3 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1623

1 ... 203, 204, 205

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

11 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 8, 9, 10

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79



Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.