Diễn đàn Lê Quý Đôn

Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 07.07.2020, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 222: Tìm được sự trợ giúp

Edit: loi_nha_tinh

Nhìn Diêu thị cười như vậy, Tô Khả Phương đột nhiên nghĩ đến chuyện phát sinh lúc giữa trưa, khuôn mặt nhỏ tràn đầy xấu hổ.

“Nương, ta vừa rồi đã quên mua đồ ăn cho buổi tối, ta đi chợ bán thức ăn một chút.” Nói xong, nàng để Mã Liên ở lại rồi bỏ chạy.

Diêu thị hiểu rõ cười khẽ, không có lên tiếng ngăn trở.

Tô Khả Phương nói là đi chợ bán thức ăn mua đồ ăn, kỳ thật là đi vào trong không gian cắt một đống rau hẹ, rồi vớt một chậu tôm, muốn làm sủi cảo tôm rau hẹ.

Làm vằn thắn không cần xào đồ ăn gì khác, chỉ nấu một nồi canh vịt bách hợp.

Tô Khả Phương vừa gói sủi cảo xong cho vào nồi hấp thì Hạng Tử Nhuận đã trở lại.

“Chàng về rồi à??”

Vừa thấy hắn, nàng vội vàng đi qua, há miệng thở dốc nhưng cuối cùng lại nuốt lời muốn hỏi trở vào, cười nói: “Chàng đi rửa mặt trước đi, sủi cảo ở trong nồi hấp rồi, có ăn nhanh thôi.”

Không cần nghĩ cũng biết, chuyện này làm gì thực sự có biện pháp giải quyết chứ?

Tô Khả Phương không muốn hắn cảm thấy có áp lực.

Thấy ánh mắt ảm đạm của nàng, Hạng Tử Nhuận biết nàng đang suy nghĩ gì, mở miệng hỏi: “Ta nghĩ ra một biện pháp, nàng muốn nghe không?”

Nghe vậy, mắt hạnh của Tô Khả Phương sáng ngời, không ngừng gật đầu: “Muốn, đương nhiên là muốn! Chàng nói mau lên!”

Hắn nói cho hắn thời gian nửa ngày, nừa ngày còn chưa qua mà hắn đã thật sự tìm ra biện pháp!  

Tô Khả Phương vừa mừng vừa sợ.

“Gọi Mã Liên đến trông lửa đi, chúng ta về thư phòng nói.” Hắn buồn cười nhìn nàng.

Vào thư phòng, Hạng Tử Nhuận đem biện pháp mình nghĩ ra nói cho nàng, cả người Tô Khả Phương phảng phất như sống lại một lần nữa: “Sao chàng lại nghĩ ra được cách này?”

Theo ý của Ấn Hạng Tử Nhuận là trong kỳ báo mới ghi rõ trên mặt là kỳ báo thứ tư in sai, bây giờ chỉ cần lấy kỳ báo cũ tới đây để đổi kỳ báo mới, không cần mua cũng có thể đổi lại kỳ báo mới và kỳ báo thứ tư đã được sửa chữa. Nếu không muốn đổi báo thì có thể đem kỳ báo thứ tử lại đây, chúng ta trả lại mười lăm văn tiền.

Các sạp báo ở huyện thành và trấn dưới tuy rằng đều là người của Tô Khả Phương, nhưng lại mang danh của quan phủ, không ai dám làm bậy, mà mọi người cũng không lo bị lừa.

“Đúng rồi, vị lão bá từ Ô Lan trấn tới đâu rồi? Bảo Húc Đông cho ông chút ngân lượng, phái người đưa ông ấy về đi.” Tô Khả Phương nghĩ nghĩ, lại nói.

Có biện pháp giải quyết cũng coi như có cách ăn nói với vị lão bá ấy.

Lần này may mắn là vị này lão bá nhắc nhở, bằng không nàng cũng không biết khi nào mới có thể phát hiện ra vấn đề này. Không phát hiện ra chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lỡ như bị người có tâm bắt được nhược điểm, nàng thật sự không tự bào chữa được, đến lúc đó xưởng báo chí còn có thể làm tiếp hay không là một vấn đề lớn.

“Đã cho người đưa ông ấy về, qua hai ngày sau khi thẩm tra xong thân phận của ông ấy, ta muốn cho ông ấy đến báo chí xưởng giúp nàng.” Hạng Tử Nhuận bình tĩnh nhìn nàng, nói ra tính toán của mình.

“Giúp ta?” Tô Khả Phương mờ mịt nhìn hắn.

Hắn ngồi vào ghế dựa bên cạnh, kéo nàng ngồi lên đùi mình, lúc này mới chậm rãi nói: “Vị lão bá kia gọi là Cao Xuân Dương, năm nay 59 tuổi, khi còn nhỏ bởi vì nhà nghèo, huynh đệ lại nhiều nên ông ấy bị cha mẹ bán qua Ô Lan trấn, nhà đó chỉ có một dưỡng phụ, trong nhà cũng nghèo. Khi ông còn trẻ cũng có cưới tức phụ, chẳng qua chưa được mấy tháng đã bị bệnh chết. Sau này ông cũng không tái giá, bây giờ chỉ có một mình. Ông ấy hay xem thời tiết, hơn nữa mười lần thì đúng tám chin lần, lần này trước khi bão đến ông ấy có nhắc nhở các hương thân là có khả năng sẽ có thiên tai, chỉ là ông không dám xác định là bão thôi……”

Hạng Tử Nhuận đem tình huống điều tra lão hán Cao Xuân Dương nói cho nàng, Tô Khả Phương nghe xong giật mình: “Thật không? Chẳng lẽ hắn xem thời tiết còn chuẩn hơn so với kia mấy người chuyên viên dự báo thời tiết?”

Theo nàng biết, lần này trước khi bão lớn đến nàng tìm đến mấy chuyên viên dự báo thời tiết kia thì có hai người cũng chỉ đoán được là sẽ có gió to, nhưng lão bá lại nói chính xác là có thiên tai, đây đã là sự chênh lệch lớn rồi.

Nếu lão bá này đúng theo lời Tử Nhuận, ông ấy còn lợi hại hơn cả mấy chuyên viên dự báo thời tiết Tử Nhuận tìm tới cho nàng.

Hơn nữa điều Tô Khả Phương thưởng thức nhất chính là Cao Xuân Dương vì ích lợi của các hương thân, một mình đi bộ thật xa đến Hoài Đường huyện tới chỉ để nhắc nhở bọn họ là báo ra sai, mà không phải tới làm lớn chuyện.

“Lão bá nói còn muốn suy nghĩ, chờ người ta phái đi hỏi thăm trở về mới có thể xác định” Hạng Tử Nhuận dừng một chút, nhìn nàng hỏi: “Nếu tất cả những gì hắn nói đều là thật, vậy giữ hắn lại xưởng báo chí được không?”

“Ta cầu còn không được đây!” Nàng cười giận nói: “Thêm một người giúp đỡ thì ta lại nhẹ nhàng thêm một chút a.”

“Nàng nói có phải chúng ta suy nghĩ tương thông không?” Hắn ý vị thâm trường cười.

“Chàng nghĩ gì?” Hắn nói không đầu không đuôi nói làm nàng có chút không nghĩ ra.

Tay hắn nắm thật chặt, cúi đầu hôn nàng, một lúc lâu sau mới buông ra, thấp giọng nói: “Muốn nàng dành cho ta nhiều thời gian một chút.”

Nàng dựa vào ngực hắn, khẽ thở dài: “Hy vọng Cao lão bá này thực sự lợi hại như chàng nói đi.”

Muốn nàng mặc kệ xưởng báo chí, nàng chỉ sợ làm không được.

Tin tức xác thực còn chưa đén, Hạng Tử Nhuận cũng không nói quá nhiều với nàng, bàn tay to nhéo nhéo eo nàng, bất mãn nói: “Trong khoảng thời gian ta rời đi nàng gầy đi nhiều như vậy, phải nhanh bồi bổ lại.”

Đầu tiên là việc của xưởng báo chí, sau đó mẫu thân hắn sinh bệnh, sau nữa thì chân mẫu thân hắn bị trặc, nếu sớm biết rằng hắn vừa đi thì trong nhà liền liên tiếp xảy ra chuyện thì hắn cũng không vội đi Dương Phong Thành.

Nghe ra đau lòng trong giọng nói của hắn, khóe môi nàng cong lên: “Ta như bây giờ là vừa người rồi, béo quá khó chịu lắm.”

“Nói bậy, có chút thịt mới tốt.” Có thịt bế lên mới có cảm giác tốt a.

Hai vợ chồng cứ lẳng lặng dựa sát vào nhau như vậy, mãi đến khi Mã Liên tới kêu hai người ăn cơm chiều mới ra khỏi thư phòng.

Hai vợ chồng nâng Diêu thị đến phòng ăn ngồi xuống ghế dựa, bà nhìn thấy sủi cảo trên bàn cơm, rồi nhìn sắc mặt bình thường của nhi tử thì kinh ngạc nhìn con dâu, có chút không chắc chắn hỏi: “Phương Nhi, con gói sủi cảo nhân rau hẹ hả?” (LNT – sắp lộ ra ca ca cực ghét rau hẹ rồi (*≧ω≦*))

Bởi vì nhi tử cực kỳ ghét rau hẹ, con nên Diêu thị cũng rất mẫn cảm với hương vị của rau hẹ. Nhưng cũng không phải là nàng không thích ăn, mà chỉ sợ trên bàn xuất hiện rau hẹ làm nhi tử không muốn ăn.

“Nương, là sủi cảo nhân tôm rau hẹ, Tử Nhuận thích, lúc chàng ở đây ta hay làm cho hắn ăn lắm.” Tô Khả Phương cười cười gắp mấy cái sủi cảo cho bà bà và nam nhân nhà mình.

“Hoằng Nhi thích ăn rau hẹ khi nào?” Diêu thị kinh hãi hỏi: “Trước kia Hoằng nhi từ xa mà ngửi thấy mùi rau hẹ đã nôn mửa rồi.”

Tô Khả Phương ngừng tay, đột nhiên ngẩng đầu, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Hạng Tử Nhuận: “Nương nói thật hả?”

Tô Khả Phương đương nhiên sẽ không hoài nghi lời của bà bà, trên đời này nhi tử không biết mẫu thân mình thích gì thì nhiều, nhưng lại không có mấy người mẫu thân không biết nhi tử mình thích gì.

Chỉ là tại sao hắn không nói cho nàng biết hắn không thích ăn rau hẹ, làm hại nàng còn tưởng rằng hắn thích ăn, còn làm nhiều món rau hẹ khác nhau cho hắn ăn nữa.

Tưởng tượng đến hắn mỗi lần ăn rau hẹ đều ăn ngấu nghiến, thì ra không phải bởi vì hắn thích mà là hắn chán ghét, lòng Tô Khả Phương không khỏi bắt đầu buồn phiền… (LNT - Giờ tỉ ấy mới nhận ra hihi 。.:☆*:・'(*⌒―⌒*))))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, bichvan, chú mèo của gió, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 08.07.2020, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 223 Mạnh mẽ hơn cha hắn.

Tưởng tượng đến mỗi lần hắn ăn rau hẹ đều ăn ngấu nghiến, mà thực ra là do hắn chán ghét chứ không phải là yêu thích, Tô Khả Phương bắt đầu buồn bực.  

Nàng không cẩn thận thì thôi đi, gia hỏa này lại ngốc không chịu được!

Hắn là sợ nàng buồn nên mới không nói ra, cuối cùng mỗi lần thấy hắn ăn ngấu nghiến nàng đều cảm thấy rất thỏa mãn.

Thấy đáy mắt ảo não của nàng, Hạng Tử Nhuận gắp một cái sủi cảo đưa vào miệng, không để bụng nói: “Kỳ thật vị rau hẹ cũng không khó ăn như vậy, ăn nhiều rồi cũng thấy thích.”

“Thật không?” Tô Khả Phương nửa tin nửa ngờ hỏi.

“Đương nhiên, chứ nàng nghĩ ta ngốc đến nỗi lần nào cũng cưỡng bách mình ăn sao?” Hắn buồn cười hỏi lại, cũng không thèm nghĩ lúc trước là ai chịu đựng ghê tởm một hơi đem một mâm sủi cảo rau hẹ nuốt xuống đi.

Diêu thị kinh ngạc nhìn chằm chằm nhi tử, một hồi lâu mới buồn bực cười.

Bà biết nhi tử chán ghét rau hẹ cỡ nào, nhưng hắn vì tức phụ mình ngay cả đồ hắn chán ghét nhât cũng có thể ăn, điểm này so với cha hắn mạnh hơn nhiều, bà hy vọng nhi tử có thể tiếp tục giữ nguyên như vậy.

Bà không cầu mong nhi tử có thê thiếp thành đàn, chỉ hy vọng hai vợ chồng bọn họ có thể một lòng sống qua ngày thì bà đã thấy mỹ mãn.

Đã từng đương gia phu nhân của tướng quân phủ, Diêu thị biết quá rõ nữ nhân hậu viện, thứ tử thứ nữ dễ dàng ngăn cách phu thê đến bao nhiêu. Đều là nữ nhân, bà không hy vọng Phương Nhi phải đi lại đường của mình ngày xưa, càng không hi vọng Phương Nhi chịu đau đớn và dày vò mình đã từng chịu.

Cơm nước xong, Hạng Tử Nhuận đem bỏ thuốc đang đắp trên chân mẫu thân, xoa bóp một hồi, sau đó thay thuốc mình tự phối chế.

Mã Liên múc nước giúp Diêu thị rửa mặt chải đầu xong thì đưa bà về phòng nghỉ ngơi, còn Tô Khả Phương thì lại đến điêu phòng bắt đầu điêu khắc đồ chơi.

Trong khoảng thời gian này nàng bận trước bận sau, đã lâu không có động thủ.

Nàng từ không gian lấy ra một khúc gỗ Kim Tơ Nam (xem hình cuối chương) ý muốn khắc vòng tay Phật châu, vòng tay thoạt nhìn đơn giản, nhưng vì nàng muốn khắc đồ án trên mỗi viên phật châu, hơn nữa nàng còn dùng kỹ thuật điêu khắc nổi, cho nên khắc một buổi tối mới khắc xong vài hạt châu, mãi đến khi Hạng Tử Nhuận ở thư phòng di qua đây thúc giục nàng về phòng nghỉ ngơi, nàng mới thu hồi đao khắc.

Thấy nàng điêu khắc mấy viên phật châu kia, đáy mắt Hạng Tử Nhuận kinh ngạc, cầm lấy Phật châu cẩn thận quan sát một chút, sau đó nhớ tới cái gì, từ trong lồng ngực móc ra một món đồ vật đeo lên cổ nàng, banh mặt nói: “Về sau không được tháo xuống nữa!”

Tô Khả Phương cúi đầu nhìn, thì ra là ngọc trụy (dây chuyền có mặt bằng ngọc) lần trước hắn đưa cho nàng ở trên núi, sau đó bị nàng ném trả lại cho hắn.

Nghĩ đến việc trước kia, nàng bĩu môi: “Ai bảo chàng không nói thân phận của chàng cho ta biết ngay từ đầu?”

Nếu hắn nói ra thân phận của hắn cho nàng biết, thì làm sao nàng lại trả ngọc trụy lại cho hắn chứ?

“Trước kia đều là ta sai, về sau sẽ không có chuyện như vậy nữa.” Hắn ôm lấy nàng, khẽ thở dài.

Cũng may tất cả đều đã qua.

Dựa vào người hắn, ngửi mùi hương quen thuộc, đáy lòng căng chặt của nàng do thời gian này bận rộn cuối cùng cũng thả lỏng, ngay lúc nàng cảm thấy hơi buồn ngủ thì thân hình bỗng chốc bị nâng lên.

Nàng tức khắc tỉnh táo, vội vàng ôm cổ hắn.

“Còn chưa làm xong việc mà muốn ngủ à?” ánh mắt hắn hơi trầm xuống, thổi tắt đèn dầu rồi ôm nàng đi ra khỏi thư phòng, về phòng tiếp tục việc lúc trưa chưa làm xong.

Bởi vì Diêu thị cũng ở tại nội viện, Mã Liên ngủ ở bên ngoài phòng của Diêu thị, hai vợ chồng khóa chặt cửa phòng rồi vào không gian.

Tiểu biệt thắng tân hôn, hơn nữa Hạng Tử Nhuận là người tập võ, thân thể cường tráng, Tô Khả Phương đến cuối cùng thật sự không chịu nổi xin tha, hắn mới buông tha nàng.

Ngày hôm sau lúc Tô Khả Phương tỉnh lại đã là buổi trưa, vừa ra khỏi phòng thì thấy bà bà và trượng phu im lặng ngồi ở trong viện.

Hạng Tử Nhuận thì nghiền nát dược liệu, mà bà bà thì ngồi một bên im lặng chọn thảo dược, hai mẹ con ngồi đối diện tuy không nói gì nhưng vô cùng ấm áp.

Nghe được tiếng mở cửa, hai mẹ con cùng lúc ngẩng đầu lên.

Nhìn đáy mắt bà bà hoàn toàn mang ý cười, khuôn mặt nhỏ của Tô Khả Phương đỏ bừng lên, ánh mắt chột dạ né tránh, ấp úng nói: “Dạ… nương, chân ngài có thấy khỏe hơn không?”

“Khá hơn nhiều rồi, đã có thể xoay cổ chân.” Diêu thị cười cười, tầm mắt lướt qua cần cổ của quần áo cao cổ nàng đang mặc, ý cười trên mặt nồng đậm: “Cơm sáng cũng nguội rồi, con đến phòng bếp hâm nóng lại ăn đi.”

Tô Khả Phương bị bà bà nhìn đến thẹn thùng, gật đầu vội vàng đi ra nội viện.

“Nương, ngài uống nước không?” Hạng Tử Nhuận đột nhiên hỏi mẫu thân mình.

“Pha cho ta ly trà đi.” Hiểu con không ai bằng mẹ, nàng làm sao không hiểu lòng nhi tử nhà mình, không khỏi thêm một câu: “Nhớ dùng nước mới vừa đun sôi.”

Ngụ ý chính là cứ từ từ đi, bà không vội.

Nghe vậy, Hạng Tử Nhuận bên tai đỏ hồng một mảnh nhỏ đến khó phát hiện, Chẳng qua hắn đi ra ngoài trên mặt không lộ ra biểu tình gì.

Vào phòng bếp, thấy tức phụ mình đang hâm cháo, liền đi qua.

“Sao chàng không gọi ta dậy?” Thấy hắn, Tô Khả Phương tức giận trừng mắt.

“Hôm nay không có việc gì, để cho nàng nghỉ ngơi nhiều một chút, nương cũng nói đợt này nàng không ngủ đủ, muốn cho nàng ngủ nhiều.” Hắn đoạt lấy que cời lửa trong tay nàng chọt chọt vào bếp.

Tô Khả Phương trừng hắn, bà bà nói như vậy là cho nàng cái bậc thang, chứ làm sao nàng thể thật sự ngày nào cũng ngủ đến trưa trờ trưa trật?

Hai vợ chồng chuyển qua nói việc tìm cửa hàng xiên hướng cho Giả thị, Hạng Tử Nhuận nghe thấy nàng tìm mấy ngày cũng chưa tìm được cửa hàng thích hợp, nghĩ nghĩ nói: “Nếu không thì thuê một chỗ nhỏ trong khối đất trống ở đầu đường phố Đông Hưng cho tẩu tử dựng sạp làm xiên nướng đi?”

Phố Đông Hưng là tên phố chỗ tiệm gà chiên và tiệm ruốc cá, do các phố phụ cận tương đối vắng vẻ, nên đầu đường có một khối đất trống lớn chưa cho thuê, lúc này toàn bộ huyện Hoài Đường sợ cũng chỉ còn mỗi khối đất trống này.

“Chỗ này có vắng vẻ quá không?” Tô Khả Phương có chút chần chờ.

Đường phố của phố Đông Hưng rất dài, dòng người qua phố này vốn dĩ đã không đông, đến đầu phố bên kia thì cơ hồ không còn người nào.

“Trước kia thì vắng vẻ, bây giờ không phải là náo nhiệt hơn trước kia rồi sao? Ta tin tưởng có thể làm được.” Hạng Tử Nhuận nói.

Khi tiệm gà chiên của tức phụ mình khai trương đã kéo rất nhiều khách đến, đến lúc đó nếu việc làm ăn của tiệm xiên nướng Giả thị thực sự thành thì bọn họ có thể giới thiệu tiệm xiên nướng Giả thị với khách trong tiệm gà chiên.  
Sau khi Tô Khả Phương nghe Hạng Tử Nhuận nói xong cũng suy tư, đề nghị của hắn không tồi, nhưng làm sinh ý thức ăn chính là dựa vào số lượng người, đầu phố bên kia cách hơi xa tiệm gà chiên của mình, nếu muốn dựa vào tiệm gà chiên để hỗ trợ quảng cáo thì có chút nguy hiểm.

“Hay là suy nghĩ lại đi, tẩu tử ta trước nay chưa từng làm ăn, lỡ như sinh ý không tốt, ta lo lắng sẽ làm nàng buồn chết.” Tô Khả Phương lo lắng do dự nói.

Cơm nước xong hai vợ chồng liền đi đến xưởng báo chí, bởi vì ngày mai chính là ngày phát hành báo, cũng là lúc thu đổi báo cũ của kỳ thứ tư, nên hôm nay phải đem tin tức này báo cho các sạp báo, rồi phải phái hạ nhân truyền tin tức ra ngoài.

Có Hạng Tử Nhuận ở đây, áp lực trên người Tô Khả Phương được giảm bớt, nàng chỉ cần đem báo chí kiểm tra đối chiếu cho tốt, còn những việc khác thì cứ giao cho hắn là được.

--- ---------Chú Thích---- ------ ------
images
Gỗ Kim Tơ Nam nổi tiếng là loại gỗ trân bảo, nằm trong danh sách những thực vật được bảo tồn của Trung Quốc (nguồn: Internet)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, chú mèo của gió, linhkhin, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 09.07.2020, 22:58
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 224: Nghĩ ra biện pháp

Kiểm tra đối chiếu xong trang đầu của tờ báo, sau khi chắc chắn không có sai lầm mới sai Húc Đông an bài người đi in.

Lần phát hành này vô cùng quan trọng, mỗi một xấp Hạng Tử Nhuận đều sẽ rút một tờ báo bất kỳ để kiểm tra lại, mãi đến khi xác định hoàn toàn không có sai lầm mới thôi.

Tô Khả Phương thấy Hạng Tử Nhuận làm hết việc của mình, liền đi loanh quanh đầu phố.

Đoạn đường đầu phố này bất kỳ lúc nào trong ngày cũng quạnh quẽ như nhau, lúc Tô Khả Phương đi ngang ngay cả một người cũng không có.

Khối đất trống đầu phố này kéo dài đến tận mấy cái đầu phố khác , ước chừng cũng dài mấy trăm mét, rất trống trải, nếu ở chỗ này mở một sạp bán xiên nướng sẽ làm người cảm thấy rất quái dị.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tẩu tử buôn bán, mệt mỏi thì không có gì, nàng chỉ lo lắng sẽ đả kích đến lòng tự tin của tẩu tử.

Tô Khả Phương đi từ đầu phố này đến đầu phố kia, lại từ đầu phố kia đi đến đầu phố này, đến khi nàng cũng không biết mình đã đi bao nhiêu vòng, đột nhiên có người kéo vai nàng lại.

“Nàng đi như vậy mà không chóng mặt sao, ta nhìn muốn hôn mê rồi.” tiếng nói bất đắc dĩ của Hạng Tử Nhuận vang lên ở trên đầu.

Tô Khả Phương ngẩng đầu: “Chàng làm xong rồi sao?”

“Làm xong rồi.” Hắn nâng tay áo tỉ mỉ lau mồ hôi trên vầng trán của nàng, nhẹ giọng trách: “Trời nắng như vậy cũng không biết tìm chỗ mát mà đi, lỡ như nàng bị cảm nắng thì làm sao bây giờ?”

Nghe hắn nhắc nhở, Tô Khả Phương mới phát hiện mặt trời đã lên thật cao trong đám mây thật dày.

“Đã là giờ nào rồi?” Nàng hỏi.

“Vừa rồi Mã Liên đã đến đây gọi chúng ta về ăn cơm, nàng nói xem canh giờ nào rồi?” Thấy vẻ mặt mơ hồ của nàng, hắn vừa bực mình vừa buồn cười.

“Đã giữa trưa rồi ư?” Nói xong, Tô Khả Phương chuẩn bị đi cùng với hắn về Nam Thông viện ăn cơm.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe sáng trong đầu nàng, nàng vừa mừng vừa sợ kêu: “Ta có biện pháp rồi, cửa hàng xiên nướng của tẩu tử nhất định có thể làm được!”

“Hửm? Biện pháp tốt gì, nàng nói ta nghe xem?” Hạng Tử Nhuận mắt mang ý cười nhìn nàng.

Nghe xong dự tính của nàng, ý cười trên môi Hạng Tử Nhuận càng sâu: “Nàng nói đầu óc của nàng lớn lên như thế nào vậy, cách này mà nàng cũng nghĩ ra được nữa?”

“Chàng nói xem cách này có được không?” Nàng cười giận.

“Được, đương nhiên là được, nhưng việc này còn phải chờ cái gật đầu của quan phủ bên kia mới được.”Hắn nhắc nhở nói.

Nhưng với quan hệ của nàng với Từ Tư Di và Nghiêm Trung Đình, việc này cũng không khó làm.

Nàng cười giảo hoạt: “Có người quen làm quan thì dễ làm việc, còn nữa, ta cũng chỉ cần Nghiêm đại nhân xử việc công theo phép công, ta không cần hắn cho ta đi cửa sau nên hắn nhất định sẽ đồng ý.”

Hạng Tử Nhuận cười cười, nói: “Đi về ăn cơm trước, cơm nước xong chúng ta cùng nhau đi huyện nha tìm Nghiêm đại nhân.”

Nghiêm Trung Đình quả nhiên không làm khó Tô Khả Phương, hai vợ chồng rất dễ dàng lấy được khế ước cho thuê một mảnh đất lớn ở đầu Đông Hưng.

Tâm tình Tô Khả Phương rất tốt, nàng đem khế ước cho thuê cất vào không gian rồi mới đi về xưởng báo chí.

Buổi tối, các tiệm bán báo ở dưới huyện thành trình lên số lượng báo cũ đổi báo mới, hai vợ chồng ở xưởng báo chí làm đến gần sáng mới xong.  

“Tổng cộng còn thiếu 61 tờ.” Tô Khả Phương đưa số liệu thống kê cho Húc Đông ghi nhớ.

Có lẽ là bởi vì tờ báo này là đồ mới lạ, lại có lẽ mọi người rất coi trọng dự báo thời tiết, cho nên báo cũ đều được giữ rất kĩ, vừa nghe có thể lấy báo cũ đổi báo mới, hơn nữa đổi một tờ được đến hai tờ báo, tất cả mọi người đều đem báo đến đổi.

“Kỳ báo này tổng số lợi nhuận chỉ có mấy lượng bạc.” Húc Đông nhìn số liệu Hạng Tử Nhuận thống kê ra, đau thịt nói.

Kỳ báo thứ tư nếu không bị sai thì lợi nhuận cũng phải cả trăm lượng bac.

“Tiền không thành vấn đề, may mắn là xưởng báo chí này vẫn có thể tiếp tục làm.” Tô Khả Phương nhìn Húc Đông, nghiêm nghị nói: “Lần này làm sai, nguyên nhân lớn nhất là ở ta, nhưng Húc Đông ngươi cũng có một phần trách nhiệm!”

Nghe vậy, sắc mặt Húc Đông nghiêm túc hẳn, nói: “Tiểu thư, ta biết lần này ta sai bởi vì ta quá sơ ý và quá ỷ lại, nếu lúc ấy ta có thể xác nhận lại một lần nữa với người trước khi đem đi in thì cũng sẽ không tạo thành cục diện ngày hôm nay.”

Thấy Húc Đông đã ý thức được sai lầm của mình, Tô Khả Phương rất an tâm, nhưng nên nói vẫn nói: “Còn chuyên của Cao lão bá nữa, phương pháp xử lý của ngươi cũng chưa thỏa đáng.”

“Tiểu thư, qua chuyện của Cao lão bá ta cũng thức tỉnh rồi, ngày hôm qua ta không nên vừa nghe lời Cao lão bá đã vội vàng phủ định!” Húc Đông tự trách: “Lúc ấy ta nên nghe kĩ lời ông nói, sau đó đem báo chí cẩn thận kiểm tra đối chiếu rồi mới phát biểu ý kiến. Tiểu thư, ta bảo đảm với người, về sau nếu gặp lại chuyện như thế này, ta nhất định không tái phạm!”

Tô Khả Phương biết Húc Đông quá mức tín nhiệm nàng, cho nên hôm qua mới quá mức độc đoán, gần như lập tức phủ quyết lời nói của Cao Xuân Dương.

Kỳ thật Tô Khả Phương cũng không muốn nghiêm khắc với Húc Đông như vậy, nhưng hắn là quản sự xưởng báo chí, lúc cần gánh vác trách nhiệm thì phải gánh, nếu không hắn quản sự cũng chỉ vô ích.

Hiện tại thấy hắn biết sai có thể sửa, còn biết tự mình thức tỉnh, Tô Khả Phương cũng không nói thêm nữa, để hắn tự sửa chữa đi.

“Còn 61 tờ báo cũ không thấy đem đổi, cũng không biết là tìm không ra hay đã bị hủy?”

Hoặc là bị người có tâm cất giấu rồi?

Tô Khả Phương nhíu mày trầm ngâm.

“Không cần lo lắng, người đổi báo cũ ta đã ghi tên lại, ta sẽ phái người đi điều tra một lần.” Hạng Tử Nhuận sớm đã có tính toán, hắn sẽ để bất kỳ kẻ nào nắm nhược điểm của tức phụ mình.

Thấy nàng ngáp, hắn nói: “Đã làm suốt một đêm rồi, nàng về nhà nghỉ ngơi đi.”

“Vậy còn chàng?”

“Ta đang đợi tin tức của Cao Xuân Dương bên kia, chờ có tin tức ta liền trở về.” Hắn hôn lên trán nàng, thấp giọng nói: “Nếu nàng không muốn quay về thì vào không gian ngủ một giấc cũng được.”

“Ta vẫn nên trở về thôi, nương còn ở nhà, ta về thì bà cũng có thể yên tâm chút.” Bà bà không thích nhắc mãi, cũng không phải người hay biểu lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng Tô Khả Phương biết cả một đêm bọn họ không về, bà bà nhất định sẽ lo lắng.
Nàng vừa dứt lời, cả người đã bị kéo vào lồng ngực hắn, tùy ý hôn xuống, mềm mại lưu luyến, trằn trọc triền miên……

Cũng không biết đã qua bao lâu sau hắn mới buông nàng ra, nàng tức giận liếc hắn, thấp giọng nói: “Húc Đông ở phòng ngủ kế bên đấy!”

“Cầm lòng không được!” Mặt hắn nồng đậm ý cười, lại cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái lên môi nàng.

Mẫu thân và tức phụ thân như mẹ con, thấu hiểu và thông cảm lẫn nhau, trong lòng hắn rất vui sướng.

Nàng đấm nhẹ lên hắn, hạ giọng nói: “Được rồi, đừng làm ầm ĩ Húc Đông, ta đi về trước, chàng cũng ngủ một giấc đi, có tin tức thì quay về nghỉ ngơi.”

Hắn đưa nàng đi qua mật đạo, thấy nàng ra khỏi tiệm ruốc cá mới quay lại xưởng báo chí.

Khi Tô Khả Phương trở lại Nam Thông viện thì Ngân Hạnh và Sơn đang muốn đi ra tiệm đồ chời, nàng hỏi Mã Liên mới biết bà bà quả nhiên một buổi tối không ngủ được, mãi đến khi trời sáng hẳn mới ngủ, bây giờ vẫn chưa dậy, liền dặn dò Mã Liên báo cho bà bà là nàng đã về sau khi bà tỉnh dậy, rồi vào phòng tắm.

Tô Khả Phương rửa mặt chải đầu xong, uống chén cháo rồi về phòng ngủ.

Thật ra chạng vạng ngày hôm qua Tô Khả Phương có nhờ Triệu Kính Tài về Nam Thông Viện thông báo với Diêu thị, nói cho bà biết mình và Hạng Tử Nhuận có thể không có thời gian về nghỉ , không ngờ Diêu thị vẫn ngủ không an ổn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, bichvan, chú mèo của gió, selenasnow, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhók_loli, pengok_zenny, Pinni và 180 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
ciel99
ciel99
Jung Ad
Jung Ad
Xám
Xám
baonganpham
baonganpham
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Windyphan
Windyphan

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.