Diễn đàn Lê Quý Đôn

Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 03.07.2020, 22:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hôm nay edit xong hơi trễ, không biết có nàng nào còn đang thức không? \(≧▽≦)/Đám người Trình thợ mộc chọc phải tổ ong vò vẽ rồi :D Ngày mai LNT có việc nên không thể post chương mới đươc, hẹn mọi người tối chủ nhật nhé! Thương lăm!
Chương 219: Không kiêng nể gì

“Đệ có ý kiến với lời của tức phụ ta à?” Hạng Tử Nhuận hạ mày kiếm, nhàn nhạt hỏi.

Nghe ra uy hiếp trong giọng nói của hắn, Lâm Chiêu Hoành trong lòng cứng lại, lúc này mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Không dám!”

Tô Khả Phương cười tủm tỉm nhìn hắn, trấn an nói: “Lâm đại thiếu, toàn bộ là người của nhà đệ mà, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, tiền phát cho bọn họ chẳng phải cũng là tiền của Lâm gia đệ sao?

Lâm Chiêu Hoành cắn răng không nói lời nào, nữ nhân này đúng là đứng nói chuyện không đau eo!

Sao nàng không đem tất cả tiền nàng kiếm được đưa cho hắn, hắn là thân sư đệ của sư huynh mà, chẳng phải cũng là người một nhà sao?!

Chẳng qua hắn không có can đảm nói lời này trước mặt sư huynh nhà mình, chỉ có thể ở trong lòng chửi thầm.

Thấy ba người căn bản không để ý đến việc hắn muốn báo quan, còn nói chuyện phiếm, không coi ai ra gì, Trình thợ mộc lại nghi ngờ, nếu bọn họ chỉ lấy Liễu Thành chủ ra ngụy trang, khi nghe hắn muốn báo quan chắc chắn sẽ sợ hãi, nhưng nhìn trên mặt bọn họ không có một tia hoảng loạn nào, chẳng lẽ…… bọn họ thật sự quen biết Liễu Thành chủ?

Hạng Tử Nhuận và Tô Khả Phương chính là muốn tâm Trình thợ mộc chợt cao chợt thấp, lặp đi lặp lại chịu dày vò, chẳng qua đây chỉ mới bắt đầu mà thôi.

“Phu nhân, dời trận địa đi.” Hạng Tử Nhuận thấy tức phụ mình lộ ra vẻ mặt vừa lòng, lúc này mới dương môi nhắc nhở.

“Phu quân, chẳng phải bọn họ nói muốn báo quan sao? Hay là chúng ta cứ chờ một chút đi, miễn cho người quan gia phải đi một chuyến tay không.” Tô Khả Phương liếc Trình thợ mộc.

Thấy nàng không kiêng nể gì như vậy, ba người Trình gia làm sao còn dám báo quan, bá tánh vây xem trên đường cũng thầm bàn tán.

“Hai vợ chồng này thật sự quen Liễu Thành chủ sao?”

“Nhìn dáng vẻ thì không phải giả bộ đâu.”

“Các ngươi vừa rồi không nghe Đại thiếu gia Lâm gia kêu nam nhân kia là sư huynh sao? Ngay cả Đại thiếu gia Lâm gia còn cung kính với hắn như vây, cho dù không quen biết Liễu Thành chủ, thân phận hai người cũng không đơn giản!”

“Không sai, không sai, đúng là như vậy.”

Có người vây xem vuốt đuôi nói ra lòng mình rồi, vậy thì đại gia hỏa mau mau đặt quan hệ thôi.

“Phu nhân là người thiện tâm, người ta đưa bạc chon ha dịch, nàng đâu cần phải nhọc lòng? Chúng ta đi thôi.” Hạng Tử Nhuận không cho là đúng nói.

Tô Khả Phương cười khẽ: “Được, ta nghe lời phu quân, dời đi trận địa!”

Nói rồi nàng đứng dậy sóng vai với Hạng Tử Nhuận rời đi.

Đoàn người Hạng Tử Nhuận vừa đi, tức phụ của Trình thợ mộc liền khóc la vọt vào cửa hàng, muốn xem cửa hàng còn sót gì không, nhưng vừa vào cửa thì phát hiện cửa hàng đã thành một mảnh hỗn độn, y như lời của gia đinh Lâm phủ kia, chỉ còn lại vụn gỗ.

“Ông trời ơi, làm sao mà sau này chúng ta sống được đây……” tức phụ của Trình thợ mộc ngồi ở cửa hàng khàn khàn gào khóc.

Tiệm mộc này chính là tâm huyết mấy chục năm của cha bà, bây giờ bị hủy ở trong tay của nam nhân bà, bà làm sao ăn nói với cha đây? Về sau gia đình bọn họ sống làm sao đây?

Các học đồ vừa rồi trốn ở ngoài cửa nhìn hướng đám người Hạng Tử Nhuận biến mất, do dự rồi chạy vào tỏng cửa hàng của ba người Trình thợ mộc, không biết có nên nhắc họ đám người Hạng Tử Nhuận hình như đi về hướng phố Tân Hưng?

Ngay khi bọn học đồ còn đang do dự, tiểu nhị vốn dĩ nên ở “Tiệm đồ chơi Thịnh Vượng” xem cửa hàng sắc mặt trắng bệch chạy vọt vào tiệm mộc.

“Lão bản…… Không tốt, không tốt! Có người đến tiệm đồ chơi đập phá cửa hàng. ……” Tiểu nhị vừa thấy Trình thợ mộc thì kêu to kinh hoảng.

“Cái gì?!” Trình thợ mộc kinh hãi, ngay sau đó nghĩ đến lời “dời trận địa” của Hạng Tử Nhuận thì hiểu rõ.

“Lão bản, muốn báo quan hay không?” Tiểu nhị thấy Trình thợ mộc giận dữ ngẩn ngơ, cho rằng hắn cũng dọa choáng váng, vội hỏi.

“Báo cái gì mà báo, ngươi chán sống rồi à?!” Trình thợ mộc đột nhiên nổi bão, nhấc chân đạp tên tiểu nhị, vội vàng đi về hướng tiệm đồ chơi.

Bây giờ hắn đã hoàn toàn tin tưởng hai vợ chồng kia thực sự quen biết Liễu Thành chủ, nếu không bọn họ cũng không dám càn rỡ ương ngạnh như thế, rõ ràng họ nghe được hắn nói muốn đi báo quan mà vẫn tiếp tục phá tiệm mộc, bây giờ lại còn đi phá tiệm đồ chơi của hắn.  

Tiệm đồ chơi bị phá sạch cũng được, đồ trong tiệm mộc bị chém thành vụn gỗ cũng không quan trong, mà trước mắt quan trọng nhất chính là hy vọng dôi phu thê kia đừng đuổi tận giết tuyệt hắn, chỉ cần bọn họ chịu thả cho hắn một con ngựa, bằng thủ nghệ của hắn và quan hệ của nhạc phụ, hắn nhất định có thể Đông Sơn tái khởi!

“Nương, vừa rồi tiểu nhị nói cái gì?” Trình Ngọc Thụ từ nhỏ đến lớn được bảo bọc quá kĩ, cho nên dưỡng thành cái tính tình không coi ai ra gì, lại còn sĩ diện, thật vất vả mới tiêu hóa xong lời tiểu nhị vừa nói, ngốc ngốc hỏi mẫu thân hắn.

Tiệm đồ chơi cũng bị phá……

“Tiệm đồ chơi của ta——”

Trình Ngọc Thụ hô to, liền xông ra ngoài.

Tức phụ của Trình thợ mộc thấy nhi tử bị kích thích, lập tức ngừng gào khan, bò dậy đuổi theo.

“Đứng lại đó cho ta!”

Hai mẹ con mới vừa chạy ra đường, đã bị một lão giả gấp rút quát cho ngừng lại.

Lão giả này không phải ai khác, chính là sư phụ kiêm nhạc phụ của Trình thợ mộc, cũng là phụ thân thân sinh của Điền Thị, Điền Xương.

“Cha ~~”

Điền thị vừa thấy phụ thân đến vừa ủy khuất vừa áy náy rớt nước mắt nói: “Cha, tiệm mộc bị người ta phá……”

“Ta đã biết!” Điền Xương chắp tay sau lưng, giọng ẩn nhẫn tức giận nhìn về phía nữ nhi và cháu ngoại, không cho phản bác nói: “Về nhà!”

“Cha, đám người kia đập xong tiệm mộc, bây giờ lại đi đập tiệm đồ chơi, cha hài tử hắn còn ở bên kia đấy.” Điền thị lo lắng khóc lên.

“Không cần phải xen vào chuyện của hắn, trước tiên các con về nhà với ta rồi nói!” sắc mặt Điền Xương âm trầm đến đáng sợ.

Điền thị đi lên trước, lúc này mới chú ý tay của phụ thân mình chắp sau lưng run run, sắc mặt khẽ biến, lo lắng hỏi: “Cha, thân mình người không thoải mái sao?”

“Về nhà rồi nói!” Điền Xương nói xong xoay người đi về nhà.

Điền thị tuy lo lắng cho nam nhân của mình, nhưng vẫn không yên lòng phụ thân mình, chần chờ một chút mới đuổi theo bước chân phụ thân.

Trình Ngọc Thụ không định về với ông ngoại, hắn nhấc chân đi về phía phố Tân Hưng, vừa nghe được tiếng bước chân của hắn, Điền Xương đột nhiên quay đầu nổi giận nói: “Nếu con không cùng ông trở về, thì về sau cũng đừng gọi ta là ông ngoại con!”

Điền Xương chưa từng quát lớn với ngoại tôn như vậy, chẳng những Trình Ngọc Thụ, ngay cả Điền thị cũng sửng sốt.

Điền thị thấy phụ thân mình càng run đến lợi hại, vội nháy mắt với nhi tử: “Ngọc Thụ, nghe lời ông ngoại con, về nhà trước rồi chút nữa đi xem cha con sau.”

Những người đó chỉ muốn phá cửa hàng, lại có nhiều người xem, bà tin tưởng đám người kia sẽ không thương tổn cha hài tử.

Lúc này Trình Ngọc Thụ cuối cùng cũng thấy thân mình ông ngoại mình run bần bật, cũng bất chấp tiệm đồ chơi, tiến lên lo lắng hỏi: “Ông ngoại, người làm sao vậy? Con đưa người đến y quán xem đại phu nhé?”

Trình ngọc thụ tuy là bị phu thê Trình thợ mộc nuôi đến tính tình có chút hư hỏng, nhưng hắn yêu thương kính trọng ông ngoại hắn từ trong tim mình, thấy thân mình ông có bệnh, hắn thật sự nóng nảy.

“Ta bảo các ngươi về nhà thì về nhà đi!” Điền Xương giận dữ hét, thân mình càng run lợi hại hơn, giống như có thể vì tức giận mà té xỉu bất cứ lúc nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, My Nam Anh, chú mèo của gió, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 05.07.2020, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hôm nay về trễ quá nên đến giờ này mới up chương mới được. Mọi người ai còn thức thì đọc nhé, ai ngủ rồi thì ngủ thật ngon :D
Chương 220: Báo chí bị sai

“Được, được, bây giờ chúng ta đi về ngay, cha ngàn vạn lần đừng nóng giận, tức giận hại thân đó.” Điền thị vội vàng trấn an nói.

“Dạ, ông ngoại, chúng ta đi về với người, người đừng nóng giận.” Trình Ngọc Thụ cũng bị bộ dáng này của ông ngoại dọa cho sợ, vội nói.

Điền Xương tổ tôn ba người trở về nhà, mà giờ phút này Trình thợ mộc chạy vòng quanh đường cái của huyện thành Hoài Đường, còn vừa chạy vừa hô to: “Ta đê tiện vô sỉ bỉ ổi, ta không phải người, ta không phải người, ta đê tiện vô sỉ bỉ ổi……”

Từ ngữ như vậy vừa nghe là biết xuất xứ từ Lâm Chiêu Hoành.

Cho đến khi hắn chạy đủ hai vòng đương cái trong huyện Hoài Đường, Trình thợ mộc lúc này mới trở lại tiệm đồ chơi nhà mình, hổn hển cầu xin với người đang uống trà mua từ trà lâu đối diện: “Vị phu nhân này, là ta có mắt không tròng, ta không nên sai người vây đánh các ngài, ta không nên có ý đồ xấu, ta không nên mạo phạm ngài, ta biết sai rồi, cầu xin đại nhân ngài rộng lượng tha thứ cho ta đi?”

“Được, lần này ta tha cho ngươi!” Tô Khả Phương sảng khoái đáp ứng, đưa chén trà cho một gia đinh Lâm phủ, cười hờn dỗi nói với nam nhân bên cạnh mình: “Phu quân, ta mệt mỏi rồi ~~”

“Vậy thì về nhà nghỉ ngơi!”

Hạng Tử Nhuận cười cười, nâng nàng dậy, còn muốn bế ngang nàng lên.

Tô Khả Phương vội vàng trừng mắt liếc hắn, người vây xem trên đường cái nnhiều như vậy, da mặt nàng còn chưa dày đến như vậy đâu.

“Tức phụ, diễn trò thì phải làm tới cùng nha!” Hạng Tử Nhuận nhìn nàng, cười mị hoặc, không đợi nàng phản ứng đã bế ngang nàng lên.

Tô Khả Phương bị tươi cười của hắn chói mắt ngẩn ngơ, khi nghe tiếng kinh hô của quần chúng vây xem ở phố mới lấy lại tinh thần, liền vùi đầu vào ngực hắn.

Bây giờ nàng không muốn nổi bật cũng không được rồi!

Lâm Chiêu Hoành đi theo phía sau khóe mắt giật giật, hai vợ chồng này thật là không biết xấu hổ!

Trình thợ mộc nghĩ cũng không dám nghĩ Tô Khả Phương sẽ thống khoái buông tha hắn như vậy, nhất thời ngốc tại đó, mãi đến khi đoàn người Tô Khả Phương biến mất khỏi phố Tân Hưng, tiểu nhị của tiệm đồ chơi tiến lên nói khẽ, hắn mới phản ứng lại.

Tuy rằng nữ nhân kia đã tha cho mình, không biết tại sao trong lòng Trình thợ mộc vẫn không cảm thấy vững bụng, loại cảm giác không yên ổn này mãi đến khi về đến nhà gặp được nhạc phụ, tức phụ và nhi tử của mình mới biến mất.

“Cha hài tử, cửa hàng không còn thì thôi, chúng ta làm lại một lần nữa.” Điền thị cười khẽ an ủi nam nhân mình, nhưng rũ mắt xuống giấu đi cỗ hận ý tê tái muốn xé nát hắn.

Nghĩ đến cái tên súc sinh này lại dùng tiền của nhà nàng đi nuôi nữ nhân và hài tử khác, nàng hận không thể một đao giết chết hắn.

Nhưng nghĩ đến phụ thân và nhi tử của mình, còn có tâm huyết cả đời của phụ thân, nàng chỉ có thể nghiến răng nuốt vào bụng.

Điền xương ở một bên cũng hát đệm nói: “Cũng không sao, giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt, trên tay chúng ta không phải vẫn còn tiền tích góp sao? Đó mới là quan trọng nhất.”

Lúc Điền Xương nói lời này rồi bình tĩnh nhìn đồ đệ và nữ tế (con rể) mình yêu thương, đáy mắt xẹt qua tia lạnh lẽo.

Nghe sư phụ mình nói lời này, Trình thợ mộc chớp mắt, chột dạ nói: “Cha nói đúng.”

Hắn là người chưởng quản tài chính trong nhà, nhưng hắn đã đem phần lớn tiền đi nuôi hai ngoại thất và con của ngoại that, còn dư lại trong tay cũng chỉ có một ít ruộng đất và một cái thôn trang.

Muốn Đông Sơn tái khởi (1), cũng chỉ thể bán ruộng đất và thôn trang, nhưng việc bán ruộng đất và thôn trang này hắn chỉ có thể ngấm ngầm làm, vì rốt cuộc nếu hắn muốn Đông Sơn tái khởi cũng phải dựa vào nhân mạch(2) của nhạc phụ hắn. Việc này mà bị ông biết thì đến lúc đó mới thật sự là cái gì cũng không có.

(1)     làm lại từ đầu, trở lại như ngày xưa, thua keo này ta bày keo khác
(2)     nhân mạch: quan hệ, quen biết (nhân mạch tốt – quan hệ tốt, quen biết rộng với mọi người

Cha con Điền Xương có thể tự mình che giấu hận ý, nhưng Trình Ngọc Thụ người kiêu ngạo, mà người kiêu ngạo thương không che dấu tốt cảm xúc của mình, huống chi hắn chỉ mới là hài tử choai choai, từ lúc Trình thợ mộc vừa vào cửa, mắt hắn đã lộ ra hận ý nhìn chằm chằm ông.  

Đối mặt với ánh mắt bất mãn của nhi tử, Trình thợ mộc còn tưởng rằng nhi tử đang trách hắn không có xem trọng tiệm đồ chơi, nói với hắn: “Ngọc Thụ, chờ cha kiếm tiền rồi sẽ mở lại tiềm đồ chơi còn lớn hơn tiệm này cho con.”

Trình Ngọc Thụ nắm chặt nắm tay, xoay người chạy ra ngoài.

Trình Ngọc Thụ lo lắng nếu mình còn nhìn ông một cái nào nữa sẽ nhịn không được mà giết ông mất.

“Đừng để ý đến nó, đứa nhỏ này bị chàng chiều cho hư rồi.” Điền thị lo lắng hắn nhìn ra manh mối, vội mở miệng nói: “Chàng hôm nay cũng quá mệt rồi, nhanh về phòng nghỉ ngơi một chút đi.”

Bỏ qua chuyện cha con Điền Xương và Trình thợ mộc đấu đá lẫn nhau, Hạng Tử Nhuận và Tô Khả Phương bên kia chia tay với đám người Lâm Chiêu Hoành, hai vợ chồng đi về tiệm ruốc cá.

Mới vừa đi vào đầu phố thì thấy một lão hán hơn sáu mươi tuổi cầm trongs tay một tờ báo, dùng sức lấy báo đập vào cửa xưởng báo.

Hạng Tử Nhuận vàTô Khả Phương nhìn nhau, đi vào tiệm ruốc cá.

Vợ chồng hai người đi vào mật đạo, đứng yên trong mật đạo của xưởng báo chí, nghe được tiếng nói lễ phép của Húc Đông từ trong xưởng báo truyền đến: “Lão bá, không biết ngài tìm chưởng quản của xưởng báo chúng ta có chuyện gì?”

“Tiểu tử, ngươi chính là quản sự của xưởng báo này?” Giọng của lão hán lớn, Tô Khả Phương ở trong mật đạo không cần lắng tai nghe cũng có thể nghe ông nói rõ ràng, Hạng Tử Nhuận thì càng không cần phải nói.

“Cũng gần như vậy.” Húc Đông nói.

“Tiểu tử, ngươi là quản sự nơi này, ta sẽ nói rõ với ngươi.” Giọng lão hán nghe như vẻ không nói rõ thì không bỏ qua.

“Mời lão bá nói.” Húc Đông liếc tờ báo trong tay ông, đoán được ý đồ của ông đến nhất định có quan hệ với tờ báo này, nên rất thận trọng.

“Tiểu tử, ngươi nhìn xem tờ báo này của cách ngươi, đây là tờ báo người dân thôn chúng ta mua mất mười lăm văn tiền, ai ngờ ta vừa đọc báo, thấy căn bản là không chuẩn xác, ta phát hiện không thích hợp nên vội vàng chạy từ trấn Ô Lan tới đây!” Lão hán nhíu mày nói.

Thấy lão hán đúng là có vẻ phong trần mệt mỏi, Húc Đông giật mình hỏi: “Lão bá, ngài đi từ trấn Ô Lan đến tận đây sao?”

Từ trấn Ô Lan đi bộ đến Hoài Đường huyện mất tới vài ngày, chẳng lẽ lão bá này ngay trong ngày phát hành đã chạy đi huyện Hoài Đường rồi?

“Lão bá, trang báo này chẳng qua chỉ có mười lăm văn tiền, ngài từ thật xa chạy tới như vậy không đáng đâu, lãng phí không ít công phu của ngài rồi?”

Thời gian đối với nông dân rất quý giá, trồng lúa hay thu hoạch lúa đều là giành giật từng giây, lão bá này lại bỏ được nhiều thời gian như vậy vì hương thân cùng thôn đi chuyến này, Húc Đông trong lòng bội phục.

Chẳng qua, lão bá này nói báo không chuẩn xác, ông dựa vào đâu mà nói vậy?

“Tiểu tử, ta cũng không phải là vì này mười lăm văn tiền mới chạy lên đây, ta lo lắng báo này của các ngươi sẽ đưa tin sai cho các hương thân, làm các hương thân bỏ lỡ thời cơ tốt để canh tác nên mới tự chạy lên đây một chuyến.”

Húc Đông sửng sốt, rồi lại nghe lão hán nghiêm túc nói: “Lúc này không phải là lúc cày bừa vụ xuân hay thu hoạch vụ thu cho nên liên lụy không lớn, nhưng tới lúc đó dự báo thời tiết sai thì sẽ hại chết các hương thân!”

(Lời tác giả) P/S: Biên tập cho giá truyện này 20 tệ một chương, đọc hơn mười vạn chữ sẽ bắt đầu thu phí, Ôn Phong là sống dựa vào viết văn, truyện này đã miễn phí hơn 50 vạn chữ, bây giờ cũng đến lúc phải thu phí rồi. Cuối cùng, không cần biết mọi người có tiếp tục ủng hộ Ôn Phong hay không, Ôn Pjhong cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ và làm bạn với Ô Phong cho tới nay, cám ơn mọi người, moah moah ~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, selenasnow, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
     
Có bài mới 06.07.2020, 23:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lân Nhi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.06.2020, 00:52
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 201
Được thanks: 1142 lần
Điểm: 20.11
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đến hẹn lại lên ạ....
Chương 221: Nghĩ biện pháp sửa chữa.

“Lão bá, báo dự báo thời tiết của chúng ta đã bán ra nhiều kỳ như vậy, chưa bao giờ xảy ra sai lầm, hơn nữa cũng không có khả năng làm lỗi, làm sao ngày có thể nói dự báo thời tiết của chúng ta là sai đây?” Húc Đông nghe lão hán nói xong có chút không cao hứng.  

“Tiểu tử, báo này của ngươi không làm lỗi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta chạy từ thật xa tới là vì muốn đòi ngươi mười lăm văn tiền này sao? Lão hán cũng có chút không cao hứng: “Bây giờ vừa mới hết bão, hoa màu trong đất của các hương thân đều bị hư, cho nên dự báo thời tiết lần này sai thì cũng sai rồi, ta chỉ là lại đây nhắc nhở các ngươi một chút, hy vọng về sau các ngươi có thể cẩn thận một chút, không nên dự báo thời tiết sai cho các hương thân, không ngờ người của xưởng báo chí các ngươi lại có thái độ này, về sau làm sao cách hương thân còn có thể tin tưởng các ngươi nữa?”

Lão hán thật sự rất tức giận, báo dự báo thời tiết này vừa phát hành, hắn vốn dĩ còn rất cao hứng thay cho các hương thân, dù sao báo chí này cũng rất có ích cho việc canh tác của các hương thân, nhưng xưởng báo chí dự báo sai mà còn chết không chịu thừa nhận, đây mới làm cho hắn thật thất vọng

“Lão bá……”

Lời nói của lão hán hơi nặng, sắc mặt Húc Đông có chút không vui đang muốn lý luận cùng lão hán, nhưng lại nghe thấy một tiếng ho nhẹ từ mật đạo truyền tới, Húc Đông vội vàng nuốt lời chuẩn bị nói xuống.

Lão hán nghe được tiếng này thì đưa mắt nhìn xung quanh, cuối cùng tưởng tiếng này truyền tới từ cửa hàng kế bên nên cũng không nghĩ nhiều.

Hiểu được tiểu thư nhà mình cố ý ngăn hắn lại, vẻ mặt Húc Đông nghiêm lại, ý thức được mình vừa rồi có chút xúc động, dừng một chút, thái độ đối với lão hán hòa hoãn hơn: “Lão bá, nếu không ngài tới một gian nhà khác ở trước mặt nghỉ một chút, ngài đưa báo cho ta để ta kiểm tra đối chiếu lại một chút, chờ ta kiểm tra đối chiếu xong lại qua tìm ngài, có được không?”

Sự thay đổi của Húc Đông  làm sắc mặt của lão hán tốt lên, nói lời thấm thía: “Đây là chuyện lớn có liên quan đến bá tánh toàn huyện, ngươi chịu kiểm tra đối chiếu thì quá tốt rồi.”

Húc Đông sai người dẫn lão hán ra gian nhà ở, Tô Khả Phương và Hạng Tử Nhuận liền đi ra.

Kỳ thật mật đạo này có hai cửa thông qua, một cái ở cửa sau của xưởng báo chí, một cái ở gian phòng trong ngay tại đây, cửa thông ở cửa sau của xưởng báo chí là để làm đường chạy trốn, còn ngày thường thì Tô Khả Phương đều đi ra từ phòng này.

“Tiểu thư, ngài xem này……”

Thấy thần sắc của nàng, Húc Đông đoán được tiểu thư nhà mình đã nghe được lời vừa rồi bọn họ nói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Khả Phương hơi trầm xuống, nhíu mày hỏi: “Tờ báo của lão bá kia mang đến đâu?”

“Đây ạ.”

Húc Đông vừa nói vừa lấy tờ báo lão hán mang đến từ trên bàn gỗ phía sau đưa cho Tô Khả Phương.

Thấy tiểu thư nhà mình thận trọng như vậy, trong lòng Húc Đông có chút thấp thỏm.

Tờ báo này sẽ không sai chứ?  

“Kỳ thứ tư?” Tô Khả Phương thấy số kỳ ở mặt trên tờ báo, nhíu mày lại: “ Ông đi lấy báo cáo dự báo thời tiết của năm vị dự báo khí tượng cùng với trang đầu của kỳ thứ tư tới đây cho ta.”

“Được.” Húc Đông nói xong liền đi qua gian nhà ở kế bên

Nhà ở kế bên chứa đầy các kệ sách được đặc biệt chế tạo, phía trên để báo cáo của năm vị chuyên viên dự báo thời tiết và bản thảo kiểm tra đối chiếu của Tô Khả Phương, còn có cả trang báo đầu tiên của mỗi kỳ và số lượng in ấn từng kỳ. Trên mỗi một ô vuông đều có đánh dấu số kỳ báo, nên Húc Đông có thể nhanh chóng lấy ra báo cáo của kỳ thứ tư, bản thảo kiểm tra đối chiếu của Tô Khả Phương và trang đầu kỳ báo.  

Sau khi Tô Khả Phương xem xong báo cáo và bản thảo kiểm tra đối chiếu của mình  cùng với bản chép tay, sắc mặt trầm xuống.

“Thật là đã làm sai sao?” Hạng Tử Nhuận nhíu mày kiếm, thấy biểu tình này của nàng là biết chuyện xấu rồi.

“Chữ viết và bản đồ thời tiết không khớp nhau!” Nàng nhíu chặt mày liễu.

Đây thực là sai lầm nghiêm trọng, khó trách lão hán kia tức giận như vây, ở nông thôn bá tánh chỉ xem hiểu bản đồ, cũng không biết chữ, cho nên bản đồ làm sai thì sẽ chỉ dẫn các hương thân sai, làm mọi người bị tổn thất.

“Ta nhớ ra rồi, ngày đó ta đang kiểm tra đối chiếu trang đầu của kỳ thứ tư thì nghe nương xảy ra chuyện ở chợ bán thức ăn bên kia, cho nên ta mới kiểm tra đối chiếu được một nửa thì rời đi, có thể bọn họ cho rằng ta đã kiểm tra đối chiếu trang đầu xong rồi nên đem xuống in.”

Khuôn mặt nhỏ của Tô Khả Phương ngưng trọng, trong ngày đó, đầu tiên là bà bà xảy ra chuyện, sau đó nàng lại đi đến đại lao của huyện nha, nên đã quên mất chuyện này.

Báo này của nàng mới ra mấy kỳ đã xuất hiện sai lầm, sau này làm sao có thể làm cho mọi người tin phục nữa?

“Đều do ta sơ suất quá!” Tô Khả Phương ảo não nói.

“Việc đã xảy ra, tự trách cũng vô dụng, chúng ta vẫn nên nhanh nghĩ cách sửa chữa đi.” Hạng Tử Nhuận trầm ngâm nói.

Húc Đông đứng một bên nghe được tờ báo này thật sự sai cũng khẩn trương lên, nhưng hắn cũng chỉ có thể ở một bên lo lắng suông, không dám lên tiếng quấy rầy hai người nghĩ cách, Húc Đông cũng thực tự trách khi nghĩ đến thái độ vừa rồi đối với lão hán.

Sau khi nghe Hạng Tử Nhuận nói xong, Tô Khả Phương có chút nhụt chí lắc đầu: “Nếu là trước khi phát hành ta nhớ tới việc này thì có lẽ còn có biện pháp sửa chữa, bây giờ báo đã bán lâu như vậy rồi thì làm sao sửa chữa chứ?”

Nếu trước khi phát hành mà phát hiện việc này thì còn có thể bảo công nhân in ấn sửa lại hoặc in lại một lần, nhưng bây giờ nàng cugnx không biết giải thích chuyện này cho khách mua báo như thế nào nữa.

“Đừng lo lắng, việc này giao cho ta.” Hạng Tử Nhuận suy tư một lát, khẽ vuốt nàng tóc trấn an nói.

“Có thể nghĩ ra biện pháp sao?” Nàng lo lắng sốt ruột nhìn hắn.

Báo chí làm sai chuyện lớn như vậy còn phải nói một tiếng với Nghiêm Trung Đình nữa, Tô Khả Phương âm thầm thở dài.

“Nhất định sẽ có biện pháp, cho ta thời gian nửa ngày.” Hắn lại nói: “Bên này giao cho ta, để A Cam đưa nàng về trước đi.”

Xưởng báo chí này dù sao cũng là của nàng, Tô Khả Phương muốn ở lại giúp nghĩ cách, nhưng nghĩ đến bà bà ở nhà đang bị thương, hơn nữa nếu hắn đã nói có biện pháp, theo bản năng nàng cũng tin tưởng hắn. Chần chờ một chút, nàng gật đầu, đi qua mật đạo về tiệm ruốc cá.

Tô Khả Phương vừa đi khỏi, Hạng Tử Nhuận liền đi gặp vị lão hán vừa rồi.

Tô Khả Phương trở lại nam thông viện, Diêu thị đã ngủ trưa xong.

Thấy dáng vẻ Tô Khả Phương thất thần, Diêu thị lo lắng hỏi: “Phương Nhi, Nghiêm Đại nhân thẩm tra vụ án không thuận lợi à?”

“Không phải, là việc làm ăn xảy ra chút vấn đò, nhưng Tử Nhuận nói chàng có thể giải quyêt, nương đừng lo.” Tô Khả Phương vội thu lại cảm xúc, cười nói.

“Đúng rồi, nương, người sai khiến bọn du côn vây đánh người đã tìm được rồi, là Trình thợ mộc, lão bản của “Tiệm đồ chơi Thịnh Vượng” (Nguyên bản là tiệm đồ chơi Ngây thơ, nhưng tiệm Ngây thơ là của tỷ tỷ, không phải của Trình thợ mộc nên mình sửa lại), vốn dĩ người mà mấy tên du côn đó muốn vây đánh là con, người lại bị thay con, toàn là con hại người thôi.” Tô Khả Phương áy náy nói.

“Nói cái gì ngốc nghếch vậy?” Diêu thị oán trách: “Chúng ta là người một nhà, dù là ai gặp chuyện như vậy cũng không tốt cả, Nghiêm đại nhân phải thật nghiêm trị người này mới được!”

“Nương, con và Tử Nhuận đã phá nát tiệm đồ chơi và tiệm mộc của bọn họ, cũng coi như đã báo thù cho người, về sau hắn cũng sẽ không sống yên đâu, người cứ chờ xem, hắn sẽ còn thảm hại hơn so với ngồi tù nữa!” Tô Khả Phương cười cười.

Diêu thị nhìn nàng, cũng cười nói: “Chỉ cần Trình thợ mộc kia về sau không thể hại người nữa là được.”

Diêu thị không phải là người thích dò hỏi tới cùng, con dâu không nói tỉ mỉ, nàng cũng không hỏi.

Nếu là trước kia, Diêu thị nhất định sẽ không tán thành hành vi dã man trực tiếp phá cửa hàng nhà người ta, nhưng bây giờ nàng cảm thấy chỉ cần hai hai tử này cao hứng, biết điểm dừng là được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn loi_nha_tinh về bài viết trên: Catstreet21, Phuongphuong57500, tamanh1908, thtrungkuti, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 240 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kitty187, Nancy Trần, Nhók_loli, pengok_zenny và 239 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 297 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.