Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Vô Thích - Bạch Tử Nhạn

 
Có bài mới 30.06.2020, 12:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 239
Được thanks: 131 lần
Điểm: 25.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Tiên hiệp] Vô Thích - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 38:
Giữa nguy nan, hồng nhan phẫn nộ vì anh hùng

Không bao lâu đã dừng chân trước một cổng thành, trông thấy người người ra vào tấp nập, ngẩng đầu nhìn lên tấm bảng hiệu với ba nét chữ... Mặc kệ nó viết gì, có nhìn cũng chẳng hiểu, Vô Thích mặt mày hớn hở bước vào trong thành. Nhìn nhìn ngó ngó một hồi cuối cùng trong thấy một quán ăn ven đường, bàn gần nhất có hai vị khách đang ngồi gấp những cọng mì đưa vào miệng, một mùi thơm phức lui lũi chui vào mũi khiến bao tử cô réo rắt liên hồi. Vô Thích lập tức tìm một bàn trống ngồi vào.
Tiểu nhị vui vẻ nhiệt tình bước nhanh tới vội vã lao bàn, vừa nói: “Tiểu cô nương, cô muốn ăn gì?”
Hỏi xong theo phản xạ nhìn sang Vô Thích thì mọi thao tác lao bàn lập tức dừng lại. Vô Thích chẳng hiểu vì sao mới quay mặt nhìn sang tiểu nhị cứ vậy mà ngây ngốc nhìn mình. Lại chẳng mấy ngạc nhiên trước biểu hiện của mấy nam nhân này, cô nói: “Cho ta hai tô mì, một lớn, một nhỏ.”
Tiểu nhị thoáng ngây ngốc một hồi liền niềm nở phấn khởi: “Có ngay, có ngay, nhưng mà mỹ nhân còn có bằng hữu nào cần phải đợi sao?”
Không hiểu tiểu nhị lãm nhãm điều gì, Vô Thích ngẩng đầu: “Bằng hữu nào? Ta đi một mình.”
Tiểu nhị đưa tay gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi: “Không phải chứ? Mỹ nhân gọi đến hai tô kia mà?”
“Ta ăn hai tô, ngươi mở quán bán, sợ khách đến ăn nhiều sao?” Vô Thích khẽ nheo mắt, tỏ thái độ không hài lòng, trên mặt bày rõ ra hai chữ “ngươi nhiều chuyện quá rồi!”
Bị tia lạnh xoẹt ngang trên đôi mắt sáng ngời dọa cho một trận, tiểu nhị lập tức vâng dạ sau đó vọt đi ngay, lòng thầm thán mỹ nhân này thật hung dữ.
“Mẹ, Mịch Mịch cũng muốn ăn!” Tử Mịch ngồi ghế đối diện hai cánh tay đặt trên bàn chòm hồn tới nói với Vô Thích.
Vừa rồi Vô Thích cố tình chọn một bàn hơi khuất ánh sáng và tầm mắt người nhìn rồi mới thả Tử Mịch ra. Dù sao Tử Mịch vẫn là một tiểu u hồn, nên hạn chế tránh ánh nắng trực tiếp. Thấy bé nhìn mình với đôi mắt to tròn long lanh như hai viên bi đen láy, Vô Thích mỉm môi cười, đưa bàn tay lên vuốt ve mái tóc bé: “Tất nhiên rồi, tỷ, mẹ vừa rồi có gọi luôn cả phần của Mịch Mịch.”
Tử Mịch nghiêng đầu ngờ nghệch: “Vừa rồi Mịch Mịch nghe mẹ gọi hai tô. Nhưng mẹ lại nói với vị thúc thúc kia là mẹ ăn hết.” Nói rồi lại ngây thơ lắc đầu: “Mịch Mịch không thấy có phần của Mịch Mịch.”
Nghe vậy khóe môi Vô Thích càng cười sâu hơn, tia cười mang tư vị nuông chiều lẫn yêu thương: “Mẹ nói đùa thôi!”
“Mì đến rồi, mì đến rồi!” Tiểu nhị bước tới đã đặt hai tô mì lên bàn.
Tử Mịch mắt sáng long lanh, chăm chăm nhìn tô mì, thèm thuồng không dứt: “Thơm quá!”
“Sao ngươi còn chưa chịu đi?” Thấy tiểu nhị cứ đứng ngây ra đó, Vô Thích cau mày đuổi khéo.
Tiểu nhị lại bày ra một tràng cười ngây ngốc, tuy không nói thành lời nhưng cũng bày rõ cái suy nghĩ chẳng ra gì kia lên trên mặt “mỹ nhân thân hình thanh mảnh vậy mà sức ăn chẳng thua kém gì nam nhân nhỉ?”. Nhưng may là ông chủ gọi hét lên, tiểu nhị mới ba giò bốn cẳng văng mỹ nhân lại đó rồi chạy đi làm việc.
Cuối cùng cục phiền phức kia cũng chịu bỏ đi, nếu hắn còn đứng lại, Vô Thích sẽ không nễ nang mà ban cho hắn một đạp. Đẩy tô mì nhỏ về phía Tử Mịch, mỉm cười nói: “Mịch Mịch tự ăn được không?”
Tử Mịch gật đầu, vẻ mặt thèm thuồng đã tự lấy đũa gấp từng đũa mì cho vào miệng ăn ngon lành. Tuy dáng vẻ gấp mì còn lượm thượm nhưng với một đứa bé chỉ ba bốn tuổi đã có thể tự mình ăn như vậy đã là rất giỏi. Vô Thích nhớ lại trước kia, khi cô cũng ở cái độ tuổi này đã ở ngoại chợ, rong rũi lang thang khắp nơi, đói đến không thể nhấc chân vẫn cố gắng lê la tấm thân tàn nhỏ bé trên khắp các con hẽm lớn nhỏ chỉ cầu được một chén cơm ngụi canh thừa.
Trong thấy Tử Mịch như bản sao của mình, Vô Thích càng cảm thấy yêu thương bé nhiều hơn. Xem như gặp nhau là duyên phận, nếu bé đã muốn cô làm mẹ, thì cô sẽ làm theo nguyện vọng của bé...
“Mẹ, sao mẹ vẫn chưa ăn? Mẹ không thích ăn sao?” Tử Mịch dừng ăn, nhướng mày nhìn Vô Thích.
Vô Thích môi cong mỉm cười, tia cười ấm áp tựa như người mẹ hiền đang nhìn đứa con bé bỏng: “Mẹ muốn xem Mịch Mịch tự mình ăn sẽ như thế nào?”
Mịch Mịch lại gấp mì ăn, nhai nhai cười cười: “Mịch Mịch thèm ăn lắm, trước kia Mịch Mịch chỉ đứng nhìn người khác ăn không thôi!”
Vô Thích lại cười, có chút xót xa: “Vậy thì Mịch Mịch đi theo mẹ, mẹ vỗ béo cho Mịch Mịch.”
Nói xong liền cảm thấy câu nói của mình hết sức nực cười, hồn ma có thể ăn nhiều mà mập lên như người thường không nhỉ? Nhún vai chịu thua, vấn đề này thì cô bất lực rồi, có nghĩ nát ốc cũng không thể đoán được.
Cơn đói réo rắt như giặc thù tấn công, Vô Thích mới ném mấy suy nghĩ vừa rồi sang bên mà ăn phần ăn của mình. Bên tai lại nghe thấy mấy lời ồn ào the thẻ của bàn ăn bên cạnh.
Bàn bên cạnh có ba người, đều là nam nhân độ tuổi ngang nhau, mặc trang phục giống nhau, có lẽ là cùng một môn phái. Bọn họ nói chuyện không lớn, bàn tuy gần nhưng thanh âm lại cách xa, thế nhưng mấy lời nói đó đều lọt cả vào tai Vô Thích không xót chữ nào. Xem ra, trở thành Ma Tôn, năng lực của cô mỗi lúc một gia tăng, chỉ có lợi hại hơn, đặc biệt hơn.
Dù chăm chú ăn, nhưng lời nói bên tai quá rõ ràng, Vô Thích rãnh rỗi nên cũng chăm chú mới hiểu được nôn na vấn đề bọn họ bàn luận. Bọn họ nhắc gì đến vị minh chủ võ lâm đang bị trói ở Gia Lục trang, đợi đến giờ ngọ tụ hội đủ võ lâm anh hùng hào kiệt sẽ trước mặt mọi người mà giết chết hắn.
Có người còn nói: “Đợi hắn chết rồi, chức vị minh chủ võ lâm sẽ sớm rơi vào tay của trưởng môn”.
Người khác lại nói: “Tất nhiên rồi, ngôi vị võ lâm sao có thể để một tên ranh chưa rõ sự đợi ngồi lên, trưởng môn của chúng ta mới là bậc anh hùng hào kiệt.”
Người nọ lại có vẻ e dè lẫn nễ phục mà nói: “Ta lại thấy đáng tiếc cho một trang anh hùng, dù gì hắn cũng là một thân bản lĩnh đầy mình, văn võ song toàn.”
Người kia lại hứ, vẻ đầy khinh miệt: “Ngươi có phải là người của Xà Sơn phái, sao lại nói tốt cho người khác. Lời này nếu để trưởng môn nghe, ngươi nhất định sẽ không được chết toàn thay.”
Người nọ lại rụt rè, có phần sợ hãi: “Hày, chẳng phải ta chỉ nói với hai ngươi thôi sao?”
Nghe tới nghe lui cũng chỉ là đám võ lâm giang hồ tranh giành chức vị võ lâm minh chủ. Vô Thích phớt lờ ngoài tai, ném những gì nghe được tan vào không khí, tiếp tục ăn mì, âm thầm khen ngon, không thua kém gì sơn hào hãi vị trong chốn cung đình.
Ăn no, Vô Thích dẫn Tử Mịch vào một tiệm bán y phục, chọn cho mình một bộ hắc y mới ném bộ đồng phục màu trắng của Dương thị vào xọt rác. Chọn cho Tử Mịch một bộ màu trắng tinh tươi đáng yêu, còn nhàn rỗi thắt tóc cho bé. Tiếp theo một người một hồn rong rũi khắp chợ, xem đủ thứ trò vui, mua vài món ăn vặt đã thấy phía đằng xa có một lượng lớn người tụ tập. Vô Thích hiếu kì lấy Tỏa Linh Nang hút Tử Mịch vào trong mới tò mò lẫn ham vui chui vào lòng người đông ngạt.
Chui tới lấn lui, đẩy qua đẩy lại nhưng Vô Thích vẫn là bản lĩnh hơn người thường nên đã vượt qua lượng lớn người mà đứng cùng dãy người đầu hàng. Sau khi định hình chỗ đứng, Vô Thích mới lướt mắt nhìn vào khoảng đất trống nghiêm trang trước mắt. Có nhiều đám người phân thành từng nhóm, y phục của mỗi nhóm một phong cách khác biệt, màu sắc hoa văn cũng khác nhau, có lẽ đó là y phục đặc trưng của từng bang phái. Nhẫm sơ cũng có đến hơn hai mươi môn phái lớn nhỏ.
Đang lướt mắt hiếu kì nhìn quanh đã đập vào mắt chính là một nam nhân y phục màu sẫm chính là sự phối hợp giữa màu xanh của vải và màu đỏ của máu tạo thành. Áo quần rách nát thảm hơn cả ăn mày, những vết thương dài ngoạt hiện rõ trên miệng vải rách. Nam nhân kia tóc tai rối bù, đầu gục xuống, hẳn là không còn sức lực bởi thương tích đầy mình, lẫn đói khác và trực tiếp bị phơi dưới bầu trời nắng gắt.
Ban đầu không hiểu là chuyện gì, tò mò đến vui vẻ, nhưng chợt nhớ đến câu chuyện vừa rồi của ba người ngồi bàn cạnh, Vô Thích tin rằng nam nhân mang dáng vẻ thảm hơn cả chết kia chính là vị minh chủ võ lâm bị giang hồ ghen ghét muốn tranh giành chức vị.
Vô Thích khom khom cúi đầu cố nhướng mắt nhìn đằng xa cái gương mặt đang cúi thấp kia, không biết hắn mang gương mặt thế nào nhỉ?
Từ đâu bị đẩy tới một người đàn ông mang thân thể bầm dập, tím xanh từng mảng lớn nhỏ trãi khắp cơ thể ngã nhào giữa sân. Tiếp đến là một giọng nói lanh lãnh chua ngoa: “Đây chính là thuộc hạ của Thích Hàn, hắn vừa qua đã chủ mưu trong vụ thảm sát Ô thị, chỉ với nguyên nhân Ô thị phản đối hắn phản lại triều đình, mưu tính đoạt vị.”
“Hắn còn dám làm cả chuyện này sao? Hèn gì ta đoán mãi không ra ai có được bản lĩnh một đêm đã tàn nhẫn ra tay diệt môn. Hóa ra lại là vị minh chủ ngoài mặt thì quân tử bên trong lại là xà lang hiểm độc.”
Tiếp đến là một nữ nhân ăn mặc hở hang, trang điểm xinh đẹp yếu đuối lao tới, đối diện với mọi người, một tay đưa khăn lao nước mắt, thân thì lã lướt như đang múa lượn, miệng thì không ngừng ca thán: “Vị công tử kia là ai ta không biết, nhưng y thường xuyên nửa đêm lẽn vào phòng ta, còn, còn... Y từng nói sẽ cưới ta làm nương tử, nhưng hết lần này đến lần khác, thân mật với ta... Vậy mà đã hơn hai tháng y lại chưa từng có ý nguyện thực hiện lời hứa. Tiểu nữ là con gái nhà lành, thật không muốn vì chuyện này mà ô uế thanh danh, chỉ là... ta quá yêu chàng, nhưng chàng lại chỉ vui đùa với ta.”
Vô Thích cười không được khóc không xong, trên đời này lại còn có dạng người mặt dày hơn cả cô, không biết liêm sĩ mà ỏng ẹo trước cả đám nam nhân mà đòi lại trinh tiết lẽ phải cho mình. Thật chẳng biết với cái kiểu cách kia thì đã qua tay bao nhiêu nam nhân rồi. Trinh tiết ư? Có phải đã gắn lộn người rồi không?
Từ đâu lại vang ra giọng nói khàn khàn đầy tức giận: “Sao lại có chuyện đó, minh chủ sao lại là kẻ súc sinh, không, còn hơn cả súc sinh.”
“Ta nghĩ với loại người này, vẫn nên giết hắn đi, tránh hậu họa về sau nguy hại cho võ lâm.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Giết hắn đi. Giết Thích Hàn!”
Một người réo lên cả làng cùng hùa theo: “Giết chết Thích Hàn, giết chết Thích Hàn! Giết cẩu Thích, giết cẩu Thích!”
Vô Thích mắt nhắm mày nhíu, ngón trỏ cho vào lỗ tai ngoáy ngoáy, ồn chết được. Cái vị minh chủ mang họ “Thích” kia vô duyên lại giống với tên “Thích” của cô. Đám người này mắng y cẩu Thích, khác nào là đang mắng cô. Lời mắng chữi này chẳng thuận tai chút nào.
Bổng dưng tiếng la hét dần tắt lịm, Vô Thích mới mở mắt nhìn thì thấy một đạo sỹ tay cầm phất trần trắng bạc, đưa tay vuốt chòm râu đen mà nói: “Mọi người khoan kích động. Những lời đồn đại không tốt về y trước giờ ta nghe rất nhiều, nhưng thực chất vẫn là không dám tin y là hạng người vô liêm sĩ tán tận lương tâm.”
Vô Thích nhếch mày, nói năng kiểu này khác nào đẩy cái vị minh chủ võ lâm kia vốn đã ố danh giờ lại càng bị chà đạp dưới vũng bùn lày nhơ nhuốc.
Tiếp đến lại vang ra một giọng nói trầm đục, khàn khàn: “Y vốn dĩ là tán tận lương tâm, ỷ mình một thân võ nghệ hơn người cùng mưu mô thủ đoạn liền qua mặt chúng ta, xem chúng ta như kẻ mù người điếc mà làm những điều mà tiểu nhân cũng không thể mang ra so sánh bằng.”
Minh chủ võ lâm Thích Hàn kia thật đúng là dính phải kiếp nạn mang tên cái chết cận kề. Bao nhiêu người bày ra vỡ tuồng kẻ khích, người lấn, kẻ nghi ngờ, người khẳng định, còn lôi đâu ra mấy cái nhân chứng chẳng biết diễn xuất kia bày ra một trận anh hùng vì nghĩa không diệt thân cũng diệt ngụy quân tử. Vô Thích thầm ngáo ngán, tiếc thay cho một trang tuấn kiệt, lại phải chết oan.
“Mọi người im lặng, nghe Xà Sơn trưởng môn nói!”
Vang dội giữa thanh âm ồn ào sát khí mang bốn chữ Xà Sơn trưởng môn uy nghiêm tột đỉnh, mọi người đều im thinh im thích, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về nhân vật ngồi ở vị trí cao nhất. À không, Vô Thích nên nhìn lại, vị trí cao nhất chính là chiếc ghế trạm khắc tinh xảo có vàng giáp quanh vẫn đang trống không, có lẽ đó là chiếc ghế của minh chủ võ lâm. Hai bên trái phải chỉ có một chiếc ghế duy nhất một người ngồi, tuy không cao nhất nhưng lại là sát vị trí cao nhất, có lẽ đó là chiếc ghế của vị trí... Vô Thích ngẫm nghĩ phán đại đó có thể là vị trí của phó minh chủ.
“Phó Xà minh chủ, xin người hãy nói gì đó, cho chúng tôi một lời công đạo.” Một vị trưởng môn nào đó như sợ mình bị thiếu đất diễn, vội vã đứng lên, uy uy dũng dũng hướng về phía vị kia mà kính nễ khẩn cầu.
Vô Thích ngạo mạn nhếch môi cười, ánh mắt mang phần châm biếm, vừa rồi cô tự phân đại chức vị của người kia, không ngờ lại đúng thật là phó minh chủ. Nên nói cô thông minh, hay đây chỉ là mấy cái chức vị mà cô vẫn thường nghe trong mấy bộ phim kiếm hiệp cô vẫn thường xem trong những lúc thất nghiệp*.
*Thất nghiệp*: Không được đại nhân phân công hoặc có thể nói không có mục tiêu để giết. Sát thủ nhàn rỗi, ở nhà xem phim truyền hình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.06.2020, 12:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 239
Được thanks: 131 lần
Điểm: 25.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Tiên hiệp] Vô Thích - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39:
Giữa nguy nan, hồng nhan phẫn nộ vì anh hùng - 2

Vị phó Xà minh chủ kia cư nhiên một thân ngạo nghễ, dáng ngồi uy nghiêm, mặt không mang biểu lộ bất kì tia sắc thái nào, hắn đưa mắt nhàn nhạt nhìn về phía Thích Hàn đang thân thể nhơ nhuốc máu me bẩn thĩu, cất giọng âm vang: “Thích minh chủ, với những gì ngươi đã làm cùng với những tội trạng lần lượt đều đã bày ra, ngươi còn gì để nói?”
Nghe hỏi vậy, Vô Thích mới chuyển tầm nhìn sang người đang bị trói kia, cô cố ý cúi thấp đầu, chăm chăm nhìn mái tóc rối bề có chút ẩm máu nhợt nhạt. Nhưng dù cố nhìn thế nào cũng chẳng thấy được rõ gương mặt. Thích Hàn khẽ ngẩng đầu, hai bên tóc phủ xuống, mặt bê bết máu lẫn dơ bẫn bụi đen bám vào. Mặt mũi thì không nhìn rõ được, hai cánh môi trắng tái nhợt nhạt ý cười, tuy mệt, tuy đau, tuy không sức lực nhưng vẫn là ý cười đậm nồng khinh rẽ, giọng nói vang ra, khàn đặc như tiếng máy rền: “Các ngươi... không cần... diễn kịch. Mạng của ta... các ngươi mau chóng lấy đi.”
Gật gật đầu tán thành, Vô Thích đồng ý với ý kiến của Thích Hàn, sống bị đầy đọa, đau đớn lẫn nhụt nhã này, chi bằng vẫn là một đau đoạn tuyệt, chết quách cho xong, còn bày tuồng diễn kịch làm gì thêm mất thời gian.
Phó Xà minh chủ vẫn một mặt lạnh nhạt, lòng bàn tay lăn qua lăn lại hai viên bi màu đen to đùng, khóe môi nhàn nhạt tư vị châm biếm nhưng vẻ mặt vẫn là một trang nghĩa hiệp đầy mình, khinh bỉ nhả ra hai chữ: “Mau chóng?”
“Ngươi cưỡng bức dân nữ, sát hại Ô thị, ý đồ phản quốc,... Thật ra ngươi còn bao nhiêu việc tán tận lương tâm vẫn chưa được lộ ra. Ta hỏi ngươi, chức vị minh chủ võ lâm ngươi xem là không đủ sao? Vì cớ gì lại tàn nhẫn giết hại những người vô tội?”
Sau đó lại như phẫn nộ, hét lên, gằng từng chữ: “Ngươi muốn mau chóng chết? Không dễ!”
“Đúng vậy, không nên ban cho hắn một cái chết dễ dàng, như vậy quá hời cho hắn.”
Cả đám như fan cuồng cổ vũ, hò hét dơ vũ khí hướng hướng về trời đồng thanh hùa theo. Vô Thích như người già không thích náo nhiệt, chê bai lắc đầu.
Tất cả mọi người lại lần nữa im lặng, vị phó Xà minh chủ kia lại cất cao giọng, như ban ra một thánh chỉ lệnh: “Minh chủ Thích Hàn tội ác tày trời, Xà Chỉ Cưu ta thay mặt cho các vị anh hùng hào kiệt cắt đi chức vị minh chủ của ngươi. Tội sống không thể tha, tội chết càng không dễ. Ngươi gây thù chuốc oán khắp nơi tuyệt không thể trừng trị theo lối bình thường.”
Nói rồi lại quay sang các nhân sĩ võ lâm, nói tiếp: “Ta tin hẵn Thích Hàn có thù hận cá nhân với nhiều người nơi đây. Hôm nay chính là cơ hội cuối cùng, ai có thù thì lần lược bước lên chém hắn một nhát. Hắn chết rồi, thù hận hóa giải, oan ức tiêu tan. Cũng chẳng có ai phải e dè sợ hãi, có Xà Chỉ Cưu ta ở đây làm chứng, tuyệt đối sẽ không ai tìm đến các người báo thù. Nếu có thì kẻ đó chính là kẻ thù của Xà Chỉ Cưu ta.”
Một đám nhân sĩ võ lâm một lòng nín bặt, đưa mắt nhìn nhau, người kinh hãi, người thích thú, người do dự, người phấn chấn...
Vô Thích nghe xong một thân run rẫy, cái tên Xà Chỉ Cưu kia ngoại trừ muốn tranh đoạt chức vị minh chủ võ lâm kia còn có thù hận riêng gì không, sao lại tàn nhẫn vậy chứ? Mỗi người cho một đau, cái chết không dễ gì kéo tới, đau đớn cắt thịt, máu tươi từ từ chảy cho đến chết. Độc ác, quá độc ác rồi.
Thấy mọi người đều xầm xì bàn tán, nhìn qua nhìn lại không có ai dám xông lên. Xà Chỉ Cưu khóe môi khẽ cong, mang tia khinh miệt. Nhưng chỉ thoáng qua đã là một gương mặt chính trực, nói: “Không ai dám lên, hay không ai có hận thù gì với hắn?”
Hahahahaha.... Hahahaha....
Mọi người đều đổ dồn mắt về phía người đang cười, Vô Thích thấy Thích Hàn kia đã ngẩng cao đầu, hai bên tóc rối bời đã có thể lệch đi nhường gương mặt máu me bày ra. Chẳng rõ gương mặt kia sau lớp máu có tuấn tú khôi ngô hay không, chỉ thấy một đôi mắt mở to hết cỡ, dưới khóe mắt hằn lên tia máu đỏ lòe, không mang sát khí, không mang lệ quang chỉ có sự kiêu ngạo, lẫn thách thức, xen lẫn đâu đó từ sâu đáy mắt là sự mệt mỏi, tan thương, ủy khuất. Dưới bờ môi là những vệt máu màu hồng nhạt đã khô nằm trong lớp máu đỏ tươi. Sau khi bày ra một tràng cười mai mĩa, Thích Hàn mới lia mắt nhìn một lượt đám người trước kia vẫn một hai gọi y là minh chủ. Còn có nhiều người từng cùng vào sinh ra tử với mình. Ánh mắt y lướt nhìn tới đâu, nơi đó đều có người cười khinh rẻ, người nhụt nhã cúi đầu.
Nực cười... Thích Hàn cười phì một tiếng, nén cơn đau mà khiêu khích: “Thế nào, ta đã trở nên thế này rồi, chẳng còn sức đâu đối kháng với các ngươi. Các ngươi còn không dám xông lên mỗi người ban cho ta một đao. Đây chính là cơ hội cuối cùng, nếu các người không ra tay, đợi ta chết rồi chẳng phải sẽ một đời tiếc nuối sao?”
Vô Thích gãi gãi bên huyệt thái dương, người này vậy mà không sợ hãi còn buôn lời thách thức. Có phải vì bị đánh đến nông nỗi này nên đã bị “nghiện” ăn “đao” rồi không? Thế nên có thêm mười người, tám chục người ban cho chín mươi, trăm đao nữa cũng chỉ như mỗi người đến thắp cho y một nén nhang, xem như là tiễn biệt y lìa trần.
Lắc lắc đầu, vẫn là không nên để bản thân mình trở nên thể thảm như vậy.
Một cơn gió lạnh thình lình kéo tới mang theo sát khí lẫn ma khí vây phủ, bầu trời đang nắng gắt bổng nhiên bị mây đen che kín, quang cảnh trở nên nhàn nhạt sương đen. Gió thổi tới ào ào như cơn thịnh nộ lấp trời, thổi len qua đám người nhân sĩ như sát phạt thân thể. Nơi đâu nó lướt qua, chỗ đó liền trở nên đau đớn kịch liệt, da thịt thì bầm đen đến đó. Cả đám thoáng chốc sợ hãi, kinh sợ hét lên ầm ỉ:
“Chuyện gì thế này, cơn gió này là sao?”
“Ối, ối… Sao tay ta bị bầm rồi. Mặt của ngươi cũng bị bầm rồi.”
“Trời ơi, đau quá, gió biết đánh người, gió biết đánh người.”
“Có ma sao? Sao bổng nhiên không khí trở nên quỷ dị thế này. Ma khí nồng nặc, lẽ nào...”
Nhiều tiếng hét dồn dập ập vào tai, cả đám người đều rối lên từng cơn sợ hãi. Đang lúc ngỗn ngang giữa dòng người hò hét, Vô Thích vẫn bình chân như vại, chờ đợi đám u hồn sau khi làm nháo một trận đã tụ về trước mặt cô mà quỳ gối.
U hồn kéo tới rất đông. Cô liền nhận ra ngay bốn u hồn đang quỳ gối đầu tiên, chính là vợ chồng Hạn Liêm, cùng với Hạn Dương và tân nương Tô Yểm Thụy Du. Có chút kinh ngạc hiện ra trong đáy mắt trầm tĩnh, sao hồn ma Hạn gia lại kéo tới đây?
“Ma Tôn!” Các u hồn đồng thanh cung kính.
Vô Thích nghi ngờ nói: “Đều đứng lên. Có chuyện gì?”
U hồn Hạn gia nhất tề một mực quỳ gối.
Hạn Liêm cất giọng âm lãnh, vang vang theo hơi gió ma mị: “Khẩn cầu Ma Tôn hãy cứu vớt huyết mạch cuối cùng của Hạn gia!”
Mi tâm khẽ nhíu lại, Vô Thích hỏi: “Chẳng phải ngươi nói Hạn gia của ngươi đều một đêm chết sạch, không còn một ai sống xót sao?”
“Đứa trẻ kia vốn là con trai út của ta, Hạn Chính. Vừa chào đời đã bị bắt đi, ta cho người tìm kiếm khắp nơi đều không có tung tích, cứ tưởng đã bị sát hại. Lại không biết Chính nhi bị lưu lạc trở thành con nuôi của một hộ dân nghèo. Sau khi lớn lên trở thành minh chủ võ lâm, lại bị đám tiểu nhân ghen ghét hãm hại đến bước đường này.” Hạn Liêm thanh âm sát lạnh, ai oán trần thuật.
Nghe vậy, Vô Thích chuyển tầm nhìn sang Thích Hàn vẫn đang bị trói, nơi y đứng không có gió vây quanh. Trái ngược với đám người kia và cả Xà Chỉ Cưu bị gió vây cho một trận nháo nhào, muốn chạy cũng không thể chạy, la hét ỏm tỏi...
Tiếp theo cô một hơi thở dài, nhìn u hồn Hạn gia mà tiếc thương: “Gia tộc của ngươi đúng là mệnh khổ.”
Không phải sao? Thân là hoàng thân quốc thích lại rời khỏi chốn triều đình lui về nơi chốn bình yên. Cầu bình yên, bình yên không đến, lại vì một cái lý do gì đó mà một đêm tộc nhân hóa hồn. Uỷ khuất mười hai năm chờ đợi một tân nương, ôm hận mối thù chẳng biết từ đâu. Nay biết được Hạn gia vẫn còn một huyết mạch duy nhất để duy trì nòi giống cũng bị đám giang hồ kia hãm hại đến thân tàn ma dại. Nói cô không giúp, cô sao có thể nhẫn tâm? Huống chi, màng cảnh giả giả vừa rồi cô nhìn cũng không thuận mắt.
Vô Thích dứt khoác: “Được!”
Hạn Liêm mừng rỡ dập đầu: “Đa tạ Ma Tôn!”
Những u hồn phía sau đồng loạt dập đầu, âm thanh vang ra như gió rít rào, thê lương uất nghẹn: “Đa tạ Ma Tôn!”
Sau đó toàn thể u hồn biến mất, cơn gió ma mị nhanh chóng tan đi, mây đen biến mất trả lại một bầu trời trong xanh. Đám nhân sĩ võ lâm sau hồi hốt hoảng lần lượt chấn tỉnh dão dát nhìn quanh, cơn khiếp sợ vẫn lấn át trong lòng, hoang mang cơn gió lạ từ đâu xuất hiện đánh bọn họ một trận tơi bời khói lửa, lại biến mất như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Chuyện gì vậy chứ?”
“Thời tiết kiểu gì vậy? Gió gì mà độc thế không biết?”
“Ta nghĩ đó không phải là gió bình thường đâu, có chút quỷ dị, ta vừa đau vừa cảm thấy ớn lạnh nè...”
Bổng nhiên một tiếng quát giận dữ hét lên: “Mọi người trấn tĩnh. Mọi người trấn tĩnh!”
Tiếng ồn ào bàn tán dần dần tắt đi, mọi người nhìn về phía Xà Chỉ Cưu. Tuy hắn một thân chật vật, mặt bầm mũi tím, tóc tai lệch lạc, quần áo xộc xệch nhưng nét mặt bày ra vẫn là một trang hào kiệt. Vô Thích trong như vậy không kiêng nễ bật cười phì một cái.
May thay nơi đây người đông, cả bọn đều chỉ hướng nhìn về phía cái tên ngụy quân tử kia nên không ai để ý đến một tiểu cô nương đang bày ra vẻ mặt ngã ngớn cười cợt.
“Chỉ là một cơn gió bình thường đã khiến các ngươi hốt hoảng như vậy sao? Chuyện quan trọng trước mắt, ta hỏi lại lần nữa, có ai muốn ra tay thì lần lượt tiến lên.” Xà Chỉ Cưu mặt hầm mày giận không còn kiên nhẫn mà lớn tiếng đe dọa. Hoàn toàn mất sạch uy nghiêm, nhưng vẫn sát khí tràn lan.
Lại là một chuỗi do dự nhìn nhau, vị đạo trưởng tay cầm phất trần hiên ngang bước lên: “Nếu không ai dám tiên phong, chi bằng để ta dẫn đầu.”
Xà Chỉ Cưu gật đầu, tán dương: “Được! Ngưu đạo trưởng, mời!”
Ngưu đạo trưởng trên mặt có đến hai, ba vết bầm lớn nhỏ bước chân vững trãi tiến về phía đối diện với Thích Hàn, phất trần trên tay không còn thẳng tấp như trước, các sợi dây trắng bạc đều rối tung cả lên, hướng mắt nhìn Thích Hàn: “Ta vì chính nghĩa, vì hòa bình thế gian, không nguyện vì triều đình cũng không muốn ngươi khơi mào phản quốc!”
Phất trần không nôn vội vung ngang trong không khí, nhìn như nhẹ nhàng nhưng hắn đã dồn đến bảy tám phần công lực, đánh không gãy xương cũng ruột gan đứt đoạn.
Nào ngờ phất trần vừa vung lên, một thân hắc y từ đâu xuất hiện, bàn tay trắng như tuyết đưa lên nhẹ nhàng tóm lấy. Ngưu đạo trưởng kinh hãi, mọi người đều xanh mặt. Trong giới võ lâm giang hồ ai nấy đều biết phất trần của Ngưu đạo trưởng đánh ra tới đâu người chết tới đó, uy lực vững mạnh vô cùng. Sao lại có thể bị khống chế dễ dàng, lại còn là rơi vào tay của một nữ nhân xinh đẹp thanh mảnh.
“Ngươi... Tiểu cô nương, ngươi như vậy là muốn gì?” Ngưu đạo trưởng dấu đi biến sắc trên mặt, bình tĩnh nhìn người vừa xuất hiện. Bàn tay cầm phất trần thầm lặng nhiều lần dùng lực muốn giật lại nhưng dù thế nào vẫn là phí sức vô lực.
Vô Thích mày ngang mắt sáng mang theo ý vị tươi cười, miệng nhếch lên, hỏi ngược lại: “Ngươi nghĩ là ta muốn gì?”
Ngưu đạo trưởng xanh mặt: “Ngươi muốn cướp người?”
Vô Thích chân thật gật đầu, không ý dấu diếm, ý cười càng lan rộng trên gương mặt rạng ngời: “Ta sẽ đưa người này đi!”
Đám nhân sĩ võ lâm đứng xa đứng gần nhìn thiếu nữ kia xinh đẹp đến lạ thường, nhưng ánh mắt sáng trong kia mang tia công kích, tựa như trường kiếm sắc bén chiếu rọi dưới ánh mặt trời, lóa mắt đến tột độ, khóe môi nhàn nhạt như có như không mang theo nét cười thanh túy. Cuốn hút người nhìn thế kia lại có thể hiên ngang buông một câu nhẹ nhàng, nhìn như tùy ý lại như sát phạt ngập tràn. Nhiều người âm thầm không cùng hẹn nhưng cùng có chung suy nghĩ, phải chăng trận cuồng phong kéo theo ma khí vừa rồi chính là từ thiếu nữ này mà ra?
Thích Hàn mí mắt gượng mở, cố nhìn người đang chắn ở trước mắt, nhưng chỉ là một bóng lưng đen huyền.
Ngưu đạo trưởng cười nhạo, cao giọng nói: “Muốn đưa tội nhân thiên cổ này đi, chỉ với sức lực của tiểu cô nương, không thấy bản thân mình ăn nói hàm hồ sao?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.06.2020, 12:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 239
Được thanks: 131 lần
Điểm: 25.62
Có bài mới Re: [Xuyên không - Tiên hiệp] Vô Thích - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 40:
Giữa nguy nan, hồng nhan phẫn nộ vì anh hùng - 3

Xà Chỉ Cưu nhìn hai người trước mắt cùng nắm phất trần, thoáng qua chỉ hết sức bình thường nhưng hắn hiểu con người của Ngưu đạo trưởng, sẽ không cho ai động vào phất trần của hắn, ngoại trừ kẻ chết hoặc bị thương nặng. Nhưng thiếu nữ kia cơ nhiên xuất hiện lại có thể đối diện ngạo nghễ cầm lấy. Xem ra nội lực không hạn tầm thường, khẽ nheo nheo hai hàng lông mày rậm, cân nhắc suy đoán một hồi mới khàn giọng lên tiếng: “Vị tiểu cô nương đây không biết nên xưng hô thế nào?”
Vô Thích không đáp trả, đầu mày bên phải nâng lên, ý cười càng đậm.
Đối diện với nét mặt cuồng ngạo không để ai vào mắt của Vô Thích, Ngưu đạo trưởng một phen thịnh nộ, sát tâm lập tức nổi lên: “Nếu ngươi đến đây là vì tên tội nhân thiên cổ này, thì chính là kẻ thù của võ lâm. Ngưu Trí ta tuyệt đối không tha thứ!”
Lời dứt, Ngưu Trí đạo trưởng dồn lực vào cách tay rút mạnh phất trần ra. Nhưng lực thì đến đỉnh điểm mà đối phương lại tùy ý buông tay. Phất trần phản lực dội về sau, Ngưu Trí không kịp phản ứng bật lùi hai bước đã bị người trước mắt túm áo kéo ngược về lại.
Ngay khi cơ thể vừa kéo về đã trực tiếp đối diện với gương mặt tươi cười của Vô Thích. Ngưu Trí trước sững sốt sau hét lên như gà cắt cổ.
Vì khuất tầm nhìn nên mọi người không nhìn thấy được Ngưu đạo trưởng vì sao lại la hét thất thanh đến vậy. Chỉ xem xem chính là một mỹ nữ xinh đẹp tươi cười rạng ngời, một đạo trưởng mặt trắng như hút sạch máu đất trời gào thét.
Ngưu Trí miệng la hét gào thét như sắp chết đến nơi mơ hồ nhìn xuống tay mình vẫn đang bị Vô Thích nắm giữ. Mà Vô Thích không dấu hiệu báo trước, nghĩ buông liền buông tay, Ngưu Trí lùi về sau vài bước đã không trụ vững ngã nhào xuống đất. Lúc này mọi người mới nhìn thấy rõ nguyên nhân hắn la hét khổ sở chính là bởi cánh tay của hắn đã bị biến dạng. Trục xương cánh tay bị gãy đôi, hai đầu đoạn xương gãy xếp chòng lên nhau đâm ra khỏi thịt, máu đỏ chảy loan rơi xuống nền đất sẵm.
Xương đâm xuyên thịt, máu chảy bê bết, tiếng hét vang vọng...
Chỉ cần là người trong giới nhân sĩ võ lâm đều khi nghe nhắc đến đạo sĩ Ngưu Trí sẽ bốn phần kính năm phần sợ một phần khinh. Nhưng nữ nhân trước mắt chẳng thấy manh động gì đã chớp nhoáng làm ra hành vi tàn nhẫn, cánh tay kia xem như bị phế.
Cả đám mặt xanh mày xám, run rẫy dơ vũ khí đề phòng. Ngay cả Xà Chỉ Cưu đứng gần tận mắt chứng kiến lòng đang nhảy dựng, nhìn Vô Thích với ánh mắt kinh hãi, hoàn toàn mất đi phong độ giả tạo của chính nhân quân tử.
Vô Thích hai lòng bàn tay tự qua quẹt như phủi đi đóng bụi bẩn từ Ngưu Trí dính vào tay, cực kì dơ bẩn. Nét cười vẫn tùy ý, ánh mắt mang tia sáng sắc ý lướt nhìn đám người đang kinh kinh hãi hãi nhìn cô, miệng như tùy hứng ném ra vài lời: “Đợi kết thúc chuyện này, nếu ai muốn là kẻ thù của ta, ta đây nguyện ý xin hầu. Ta họ Vô tên Thích, các ngươi về sau lăn trãi giang hồ sẽ không sợ quên ta.”
Chẳng phải tên Ngưu Trí vừa rồi có nói cô cứu Thích Hàn chính là kẻ thù của võ lâm sao?
Thì là kẻ thù vậy?
Ai kêu bọn họ khiến cô nhìn không thuận mắt, cô đã hứa với u hồn Hạn gia, giữ lại huyết mạch này thì ai muốn gây hại đến y cũng tức là đối chọi với cô.
“Còn ai muốn xông lên nữa không? Không thì người này ta sẽ mang đi?” Vô Thích nhàn rỗi buông một câu hỏi hết sức hời hợt như thể ta hỏi ngươi: “Có muốn đánh nhau không, không thì ta đi đó?”
Một câu hỏi tùy ý thế kia, bất giác lòng người run rẫy.
Im lặng không ai trả lời, mọi người đão mắt nhìn nhau, trên tay đều đã cầm vũ khí lại vì e ngại trận cuồng phong sát phạt vừa rồi. Ngưu Trí chớp nhoáng cánh tay bị tàn phế, nữ nhân kia phong thái nhàn nhã, tia cười giễu cợt hoàn toàn không để võ lâm hào kiệt vào mắt. Ung dung trực diện hỏi bọn họ một câu, dung dung nhàn rỗi chờ đợi một đáp án. Nhưng trong lòng ai cũng đều tồn tại một cơn sợ hãi lẫn hoang mang nghi ngờ về năng lực của Vô Thích thật sự lợi hại đến đâu. Nếu xông lên kết cục có phải tựa như Ngưu Trí không, hay còn thê thãm hơn thế nữa. Còn nếu không xong lên, cứ vậy mà để cô cướp người đi, như vậy mặt mũi nào bọn họ đứng trên giang hồ.
Thật ra Vô Thích chẳng phải một thân bản lĩnh đầy mình như những vị tu Phật tu tiên kia. Chẳng qua sau giai đoạn vượt cấp trở thành Ma Tôn, Vô Thích nhận thấy sự khác biệt rõ ràng của cơ thể, cảm thấy trong người luôn tràn trề khí lực, thân thủ lưu loát thuần phục hơn, thậm chí có thể bật nhảy hoặc bay xa hơn lúc trước gấp mấy lần. Tất nhiên cô đã lợi hại hơn, một mình đánh với ba mươi, bốn mươi cao thủ kia còn có thể nhưng với mấy trăm người gọp lại kia, tin rằng cô ra tay chưa được bao lâu sẽ biến thành miếng dẻ rách cho người người giẫm đạp.
Vô Thích là người luôn cho mình xinh đẹp thông minh quỷ kế, tất nhiên trước những tình huống nhìn nguy hiểm này lại rất ôi dễ giải quyết. Đơn giản cô sẽ lợi dụng sự sợ hãi bởi trận cuồng phong ma khí vẫn chưa tan biến trong lòng bọn họ. Lại chọn cách phủ đầu chiếm thế thượng phong, ra tay dứt khoác với Ngưu Trí đạo trưởng, ra tay càng tàn nhẫn càng tốt, càng khiến sợ hãi chòng lên sợ hãi. Những người này hẵn nhiên sẽ nghĩ cô pháp lực cao cường, vạn người không địch nổi.
Nhìn đám người mặt hoang mang nhìn cô, muốn xông lên, lại không muốn xông lên, muốn mắng chửi, lại không dám hó hé. Như vậy chính là đã rơi vào bẫy cô bày ra.
Vô Thích gật đầu, nói: “Không ai lên, được thôi!”
Nói xong chẳng chần chừ cũng không vội vã mà xoay người lại đối diện đã thấy Thích Hàn tự lúc nào đã mắt lớn mắt nhỏ bầm dập xưng hút nhìn mình. Vô Thích thấy y nhìn mình, hiếp mắt, cười một cái.
Thích Hàn như ngây ngẫn, chẳng biết có phải thương tích trầm trọng mà ngây ngô rồi không.
Bước lên vài bước, Vô Thích ngồi xuống bên chân Thích Hàn, tính lấy dao cắt dây trói. Nào ngờ sau tai vang ra giọng quát: “Nữ nhân ngông cuồng ngạo mạng, xem ta đây trị ngươi thế nào?”
Vô Thích mày phải khẽ nhếch, vẫn đang ngồi liền xoay người, trên tay phóng ra một thứ kim loại sáng vàng lấp lánh kéo theo sát khí xé gió bay thẳng về phía người đàn ông mặc đồ xanh đang cầm kiếm tấn công về phía cô.
Áaaaa…
Ông ta bất chợt dừng chân, bên tay đưa lên ôm lấy bên mắt phải, máu đỏ nhanh chóng chảy ướt cả bên mặt. Sau đó hai chân quỳ mạnh xuống đất, chẳng biết đầu gối có đau đớn không chỉ thấy tay ôm mắt la hét thê lương.
Vô Thích khẽ chớp mắt, ngượng ngùng đưa tay gãi tóc. Cô vốn chỉ muốn ném vào đầu đẩy ông ta ra xa, nào ngờ công lực mạnh hơn cô tưởng mà cấm xuyên vào mắt rồi chăng? Vị trí trúng điểm lệch đi không ít, danh hiệu thiên hạ đệ nhị phóng tiêu, bắn súng mà cô tự xưng có phải nên xem lại? Nhưng mà, ngẫm nghĩ chẳng biết vừa rồi trong lúc vội vàng cô đã dùng gì mà ném nhỉ?
Đáp án lập tức dâng ngay trước mắt. Người đàn ông áo xanh bàn tay run rẫy, sợ hãi mà chậm chạp đưa tay rời khỏi con mắt mà nhìn bàn tay mình vậy mà đã ướt đẫm máu tươi. Vô Thích mở to hai mắt nhìn thứ đang cấm vào bên mắt phải, ấy mà lại là một thỏi vàng?
Bất lực mà đưa tay bóp trán, thôi vậy, xem như đó là tiền bồi thường chữa trị.
“Trưởng môn, trưởng môn!” Một đám người khác cũng mặc một màu xanh tương tự, nhưng chất liệu vải cùng với họa tiết thì lại thấp kém hơn, bọn họ gọi “độc nhãn mặt máu” kia là trưởng môn, vậy có thể bọn họ là đệ tử của ông ta rồi.
“Nữ nhân độc ác, Ngưu đạo trưởng và Trần trưởng môn có thù oán gì với ngươi, ngươi muốn cứu người cũng không thể ra tay tàn nhẫn.”
“Đúng vậy, đúng vậy, quá độc ác rồi!”
Một người mắng, lần lượt nhiều người kích động hùa theo. Vô Thích đưa tay rời khỏi trán, học theo phong thái của Nhất Dạ Chi Vương, bày ra gương mặt vân đạm phong khinh, nhưng ánh mắt lóe lên tia sát khí, nhếch môi cười lại ẩn nhẫn tư vị cảnh cáo: “Ta chỉ lấy nhân đối nhân.”
“Các ngươi hôm nay tụ hội không phải là muốn giết chết Thích Hàn, người ta đã thê thảm thế này các ngươi còn muốn từng đao cắt thịt. Ta chỉ mới bẻ gãy một cánh tay, đâm mù một con mắt đã nói ta tàn nhẫn. Ta đây chính là lấy cách của người trị lại người. Sao lại nói là ta tàn nhẫn, các ngươi thật biết cách tự tát vào mặt mình.”
Chỉ là lời nói buông cợt, Vô Thích vẫn khí thế áp người, tiếp tục nói: “Hôm nay, người, ta sẽ đưa đi. Ai không hài lòng cứ việc xông lên. Còn nếu đồng lòng nhất tề cùng lên, Vô Thích ta vốn lười biếng nhất định sẽ một đòn đáp trả, giải quyết dứt điểm tránh làm mất thời gian của ta. ”
Tiếp tục lặng im, chỉ có sát khí cùng phẫn nộ lan rộng, mà người thì vẫn một bước cũng không ai nhấc chân. Vô Thích nhếch mày khinh, sau đó rút lấy con dao cắt lấy dây trói hai bên chân. Người đứng thẳng lại, vẫn là đôi mắt kia như đợi sẵn chăm chú nhìn cô.
Với những người kia, Vô Thích một là tia cười sát lạnh, hai là kiểu cười giả tạo. Nhưng khi nhìn Thích Hàn, cô chẳng cần gì phải diễn kịch, nụ cười chân thật tự nhiên bày ra, nói: “Đừng sợ, ta đến đây cứu huynh!”
Nói rồi dao đưa sang cắt đứt dây trói tay bên phải. Mất đi điểm buột, cơ thể không sức lực đỗ ào về phía trước. Vô Thích đối diện lập tức đỡ lấy, vội nói: “Có sao không?”
Thích Hàn cơ thể mềm nhũn, gối cầm trên vai Vô Thích, run rẫy hít sâu vài hơi kìm nén, sau vài giây mới không trả lời mà lắc đầu.
Vô Thích tiếp tục dùng dao cắt lấy đoạn dây trói còn lại, cả người Thích Hàn hoàn toàn đè lên người cô. Vô Thích tức thì hai tay vòng ra sau lưng ôm lấy y, cố sức giữ chặt không để y ngã. Cảm thấy xung quanh nguy hiểm áp sát, Vô Thích đở Thích Hàn xoay người. Đám võ sĩ giang hồ miệng đầy chính trực chính nghĩa, thấy cô quay lưng mất cảnh giác liền âm thầm đồng nhất tấn công. Đúng là lũ hèn mọn tiểu nhân.
Mấy trăm người cứ vậy mà cầm vũ khí xông lên, cô có mức mọc cánh bay lên trời mới có thể an toàn thoát nạn, nhưng rất tiếc cô không có pháp lực, nên suy nghĩ này chỉ thoáng qua liền trở thành trò cười cho chính mình. Vô Thích tính triệu u hồn Hạn gia kéo cuồng phong tới trợ giúp thì từ đâu một hắc y chớp nhoáng chạy tới, dừng lại vừa hay là quay lưng chắn trước hai người Vô Thích. Ngay khi đám võ lâm kia chưa nhận thấy tình hình thì hắc y nhân kia hai cánh tay dài vươn ra, một đạo ma khí đen ngòm từ người y phóng ra đánh bay đám người đó ngã sóng xoài trên nền đất.
Vô Thích hai mắt trợn trừng, khiếp hãi trước uy lực khủng khiếp kia, y chỉ vung tay một cái, cả mấy trăm người cứ vậy mà bị đánh lùi, máu tươi phun khắp mặt đất, hẳn nội tạn bị thương tổn không nhẹ.
Thích Hàn không sức lực đè nặng trên bờ vai nhỏ bé, Vô Thích vô thức chỉnh lại tư thế đứng của y cho thuận lợi không ngã, mắt vẫn nhìn chăm chăm ngưỡng mộ bóng lưng trước mắt.
Hắc y nhân thong thả xoay người lại, là một nam nhân mang gương mặt tuấn tú, đôi mắt nhàn nhạt khóe miệng nhếch lên, như cười như không, áo đen phủ người, gió bay vạt áo lượn lờ phây phẩy. Vô Thích mặt bày kinh hãi, trong lòng hét lên một tiếng: “Qủy… Qủy La Sát, Cưu Ma Cô Tịch, Mạc… Mạc Ngôn Phù Sai?”
Hèn gì lợi hại đến vậy!
“Tiểu cô nương, có cần phải dùng ánh mắt như thấy quỷ mà nhìn ta không?” Cưu Ma Cô Tịch khóe miệng khẽ cong tia cười khi thấy Vô Thích mặt cứng ngắt nhìn y với ánh mắt hiện rõ sự sợ hãi lẫn kinh ngạc.
Nghe hỏi, Vô Thích mới nhớ mà kéo hồn về. Cô vốn là người dù trong lòng sợ hãi nhưng bề ngoài vẫn bộ mặt điềm tĩnh. Nhưng, nhưng người vừa đến kia vì sao lại là đại ma đầu Cưu Ma Cô Tịch chứ? Mấy ngày trước cô đã suýt mất mạng bởi Cưu Ma Sát Tịch, đến giờ nghĩ lại tim vẫn đập thình thịch. Hai đại ma đầu Cưu Ma này phải nói ma lực ngang sức. Một mình cô, một mình cô…
Không đúng! Vô Thích vô tình nhìn thấy dưới chân Cưu Ma Cô Tịch chính là một bóng người đổ xuống, đó chính là bóng của y. Lại ngẩng đầu nhìn Cưu Ma Cô Tịch, Qủy La Sát không có bóng. Trước kia chứng kiến y cùng nữ ma đầu kia đấu nhau, cả hai rõ ràng đều không có bóng dưới ánh mặt trời. Vậy tai sao y lúc này lại có một chiếc bóng sờ sờ như bao nhiêu người bình thường khác.
Vô Thích tin rằng mình không nhìn lầm, nhưng quả thật đây có điểm đáng ngờ.
Cưu Ma Cô Tịch chậm rãi đều bước tiến về phía Vô Thích: “Thế nào rồi, bọn họ cùng xông lên, ta thay tiểu cô nương một lần giải quyết bọn họ, rút ngắn thời gian. Có cần phải bày ra vẻ mặt như thế mà đáp trả người vừa giúp mình?”
Câu trước y nói, không phải chính là mấy lời cô mang ra đe dọa đám võ lâm kia sao? Vốn không biết được động cơ y có mặt ở đây là gì, Vô Thích chỉ có thể lấy tĩnh chế động, cô nhướng mày, hỏi: “Huynh đến đây trước rồi, sao lại không sớm ra mặt?”
Dừng lại trước Vô Thích, Cưu Ma Cô Tịch ánh mắt mang tia sáng, ý cười bên khóe môi, đáp: “Vốn định ra mặt cứu y, không ngờ tiểu cô nương nhanh chân hơn một bước.”
Vô Thích hỏi: “Huynh quen biết Thích Hàn?”
Cưu Ma Cô Tịch lắc đầu, đưa mắt nhìn đám võ lâm lăn qua lăn lại rên rỉ trên nền đất, nói: “Nhìn chướng mắt.”
Vô Thích gật đầu: “Vô cùng chướng mắt.”
“Nặng quá!” Vô Thích kêu lên, xong, đẩy Thích Hàn qua người Cưu Ma Cô Tịch. Y nhất thời đỡ lấy, nhìn Vô Thích, không có vẻ kinh ngạc, thoáng nhanh ánh mắt lại mang tia cười: “Đi thôi, y bị thương khá nặng.”
Nói rồi Cưu Ma Cô Tịch choàng vai dìu Thích Hàn đi. Đi được vài bước thì khựng lại, xoay người nhìn Vô Thích vẫn chưa chịu rời đi. Không hiểu cô đang muốn làm gì đã thấy cô lướt mắt nhìn đám người nằm trên nền đất.
Cả đám sợ hãi trước ánh nhìn của Vô Thích, một vài người cơ thể đau đớn cố lùi về sau, hận không thể lúc này đứng lên bỏ chạy.
Nhìn khắp lượt chẳng thấy bóng dáng của Xà Chỉ Cưu đâu, không biết có phải vì lượng người đông nhìn không ra, hay sợ quá mà trốn mất tiêu. Khóe miệng Vô Thích tươi cười cực kì thỏa mãn, còn lẫn một chút không đứng đắn: “Xà Chỉ Cưu, chúc mừng ngươi nhé, công thành danh toại. Cái ghế minh chủ võ lâm xem như ngươi ngồi chắc rồi. Chỉ là ta khuyên ngươi một câu chân thành, những người trước đây có thù hận với ngươi, nên tha mạng cho họ. Bọn họ trước có mắt như mù, lỡ đắc tội với ngươi cũng đã là chuyện cũ, đừng để thế lực vững mạnh lại ra tay thãm sát. Ngươi nên cho họ một cơ hội để có thể trung thành với vị tân minh chủ là ngươi. Đúng không nào, mọi chuyện nên dĩ hòa vi quý. Đấu đá thủ đoạn, ta đâm ngươi chém mãi cũng không phải là cách.”
Nói rồi lại cợt nhã cười một cái xoay người đi. Cưu Ma Cô Tịch như hiểu ra điều gì, khẽ lắc đầu đở Thích Hàn vừa mới bất tĩnh đi cạnh Vô Thích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: changbiet, Ghét thì ghét, Google Feedfetcher, kotranhvoidoi, lamdaimoc, Mái ngố răng nhô, thtrungkuti, Thần Mèo và 140 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 183, 184, 185

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.