Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Gió nam và hoa hồng - Tĩnh Hề

 
Có bài mới 13.05.2020, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mỹ Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mỹ Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1199
Được thanks: 10644 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gió nam và hoa hồng - Tĩnh Hề - Điểm: 41
Chương 15.2: Chỗ yên lòng.

Editor: Đào Sindy

Trước khi Tết đến.

Tạ Nghiêu Đình và Trần Nhứ ở hai chỗ của Tô Dương mấy ngày, sau đó cùng nhau về Giang Thành.

Lâm Hòe đón họ ở sân bay, trực tiếp đưa đến nhà cha mẹ Tạ Nghiêu Đình. Diệp Dĩnh nhận được tin tức, đã chờ sẵn. Nghe tiếng ngoài cửa là ra ngay.

“Mau vào đi."

Trần Nhứ cười xán lạn, là một học sinh ngoan chào hỏi bà: " Cô Diệp."

Diệp Dĩnh cũng không nhịn được cười.

Vấn đề Trần Nhứ xưng hô với bọn họ, lúc trước quả thực khiến bà bối rối một hồi, luôn cảm thấy gọi sao cũng không thỏa đáng. May mắn Trần Nhứ thông minh, lần thứ nhất gặp mặt đã gọi cô Diệp.

Đúng lúc rất tôn trọng, rất thích hợp.

Thế là, Trần Nhứ liền gọi thầy Tạ cô Diệp, một tới hai đi, song phương cũng dần dần quen thuộc.

Diệp Dĩnh nguyên quán ở Thiệu Hưng, vì để ngày Tết may mắn, dựa theo truyền thống bày một đĩa quýt phúc vàng trên bàn trà, xếp thành hình ngọn tháp xoắn ốc, vị chua thanh. Trong nồi nấu ngô ngọt, và củ khoai... Mùi thịt kho như có như không tỏa khắp. Trong phòng đốt than, từ gió lạnh thấu xương bước vào đời sống ấm áp, đơn giản làm cho người ta đắc chí vừa lòng.

Chóp mũi Trần Nhứ ê ẩm. Có cảm giác gia đình, đại khái chính là như vậy đi.

Vừa mới ngồi.

Diệp Dĩnh tiện tay cầm một quả quýt phúc, nhét vào tay Trần Nhứ: "Ăn quýt, từ phía nam tới, đặc biệt ngọt."

Tạ Nghiêu Đình ở một bên nhìn, lặng lẽ cười cong mi mắt.

Diệp Dĩnh liếc tới: "Nhìn gì? Muốn ăn thì tự mà lấy."

Tạ Nghiêu Đình chậc chậc hai tiếng, lắc đầu.

Diệp Dĩnh đưa tay ấn ấn anh: "Thật sự là mới vừa về đã ăn dấm với Tiểu Nhứ rồi."

Mấy người cười thành một đoàn.

Một lát sau. Trần Nhứ móc ra một thứ từ trong túi: " Cô Diệp, cháu ở Tô Châu mua quà cho người đây."

Diệp Dĩnh nhận hộp, mở ra, đập vào mắt là một chiếc khăn thêu tranh thuỷ mặc từng đường từng nét, màu tím khói đặc biệt, lúc cầm lên nhẹ như bông tuyết bay múa.

Im lặng một lát.

Đầu ngón tay Diệp Dĩnh vuốt ve mặt ngoài: "Đúng lúc thiếu khăn lụa thế này, mùa xuân mặc phối với sườn xám rất ổn. Con thật có lòng."

Trần Nhứ rốt cục yên lòng: "Người thích là được."

Tạ Thế Thanh đang khám bệnh tại nhà cho người gần đó. Lúc về đến nhà, Trần Nhứ đang ngồi trong phòng khách đàn tấu bài 《 Đêm ngoại ô Moscow 》, Tạ Nghiêu Đình ngồi trên ghế sa lon, ôm cánh tay lắng nghe. Diệp Dĩnh đứng một bên, nâng giọng hát câu: "Chỉ mong từ nay về sau tôi và bạn mãi mãi không bao giờ quên, đêm ngoại ô Moscow."

Giọng hát đẹp, thuần hậu mà khuấy động.

Một bài kết thúc.

Ngón tay Trần Nhứ mới rời khỏi phím đàn, liền bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt: "Cô Diệp, hát quá tốt."

Diệp Dĩnh khoát khoát tay: "Thôi đi, bêu xấu."

Tạ Thế Thanh nói: "Bà hát bài này, làm tôi nhớ tới lần chúng ta gặp mặt, hơn ba mươi năm rồi."

Diệp Dĩnh nhìn Tạ Nghiêu Đình và Trần Nhứ đứng sóng vai, lúc ánh mắt hai người vừa đụng vào nhau, bèn nhìn nhau cười. Bà nhẹ giọng thở dài, như cảm khái rất sâu: "Năm tháng không buông tha một ai. Không chịu nhận mình già cũng không được."

Rồi sau đó, bà lại thêm một câu: "Tiểu Nhứ vừa đến, bộ Piano trong nhà này có người kế thừa rồi."

Trần Nhứ yêu quý nhẹ nhàng khép nắp đàn sơn màu đen bóng lại, quay sang, tò mò hỏi: "Trước đó không ai đánh ạ?"

Diệp Dĩnh đến gần mấy bước, ánh mắt không hài lòng liếc Tạ Nghiêu Đình: "Đàn này là bà ngoại Nghiêu Đình để lại cho cô. Bà phải đi trước, lúc qua đời còn dặn dò cô truyền cho con gái sau này. Ai nghĩ đến, đúng lúc gặp phải quốc gia có trọng sách một con, thân thể cô cũng không tiện, vốn cho là đời này không có con gái để đầy đủ may mắn..."

Bà không tiếp tục nói hết.

Bà yêu thương vỗ vỗ mu bàn tay Trần Nhứ, cười giải thích: "Khi Nghiêu Đình còn bé cũng có mấy năm học đàn, nhưng lòng nó không ở đây, cô cũng không bắt buộc nữa."

Trần Nhứ giật mình ồ một tiếng: "Thì ra còn có chuyện anh ấy làm không tốt. "

Tạ Nghiêu Đình cười xen vào: "Anh cũng có thể đánh mấy bài hoàn chỉnh đấy."

“Công phu mèo quào của con đừng lấy ra bêu xấu. Đàn này, đàn này để cho Tiểu Nhứ không thể phù hợp hơn."

Cái này, Trần Nhứ không biết nên nói gì, lẩm bẩm nói: "Cô Diệp..."

Diệp Dĩnh cười một cái, cuối cùng nói: "Đứng trẻ ngoan, sau này cô sẽ xem con thành con gái."

Hốc mắt Trần Nhứ nóng lên, lệ nóng dâng trào.

Diệp Dĩnh vội vàng nói sang chuyện khác: "Đã đói rồi. Đồ ăn có sẵn cả, tôi đi gói ít sủi cảo, lập tức có thể ăn cơm rồi."

Dì Hứa mua xong đồ ngày tết, ăn tết nghỉ ngơi như cũ.

Phòng bếp chỉ có bà Diệp Dĩnh tự mình quản lý, chuẩn bị cơm trưa. Cây thìa là cắt nát trộn đều với sườn, đánh vào hai quả trứng gà, xì dầu, khương nhung*, bột hồ tiêu, muối, đường ào ào đổ xuống, mùi thơm lập tức lan tỏa. Cách hơi nước mờ mịt của cửa thủy tinh kéo truyền vào phòng khách.

*một loại gia vị ở Quảng Đông, gồm gừng, hành lá và dầu ăn trộn đều.

Tạ Thế Thanh gần đây nghiện chơi cờ, cứ bắt lấy người khác chơi vài ván. Tạ Nghiêu Đình ngồi trong phòng khách cùng đánh cờ.

Trần Nhứ không thể ngồi không, chỉ chỉ phòng bếp với Tạ Nghiêu Đình, anh nhẹ nhàng gật đầu. Cô rửa tay sạch sẽ, chủ động bước đến bồn lớn trong phòng bếp:  "Con và cô cùng nhau gói nhé."

Diệp Dĩnh thấy bộ dạng chờ mong của cô, không đẩy cô ra ngoài: "... Được thôi."

Trần Nhứ lập tức hân hoan nhảy nhót. Cô trông bầu vẽ gáo*, tốn công nửa buổi mới gói ra một cái sủi cảo ngon lành. Lại vì không có kinh nghiệm, nguyên liệu nhân bánh thiếu nghiêm trọng, gói xong cứ xẹp xẹp, trông rất khó coi.

*ví với mô phỏng theo hình dáng bên ngoài.

Diệp Dĩnh nhìn thấy liền nói: "Tiểu Nhứ, trước kia con chưa từng gói sủi cảo sao?"

Trần Nhứ nhỏ giọng dạ: "Cô dạy con đi."

Diệp Dĩnh cười, vừa làm mẫu vừa giải thích: "Giống như vậy, mở vỏ ra, rồi mới bỏ nhân bánh vào giữa, rồi xếp vỏ lại làm đôi, dùng ngón tay bóp dọc theo vỏ sủi cảo một vòng."

Lúc Diệp Dĩnh làm sủi cảo có thói quen bóp ra hai nếp gấp bên trên chóp đầu, bánh nhân thịt căng phồng thơm ngon, ước lượng vỏ bột mì tuyết trắng, giống như là một thỏi bạc, rất tinh xảo đáng yêu.

Trần Nhứ làm sao cũng không học được, có chút nhụt chí than thở.

Diệp Dĩnh nói: "Từ từ sẽ được, đừng nóng nảy."

Trần Nhứ nhu thuận đáp: "Dạ."

Diệp Dĩnh: "Làm sủi cảo và cầm đũa giống nhau, khi còn bé đều một tay mẹ dạy, mỗi đứa bé gói ra hình dạng cũng khác nhau."

Trần Nhứ lại cầm lấy một miếng vỏ sủi cảo, trải phẳng trên lòng bàn tay, suy một ra ba phụ họa nói: "Giống với luyện chữ, coi như đối chiếu với khuôn mẫu, viết ra cũng không giống nhau."

Tính cách Diệp Dĩnh thích dạy người khác, cười nói: "Quá đúng."

Trong phòng bếp, tiếng cười cười nói nói không ngừng.

Người một nhà tập hợp một chỗ, vừa nói vừa cười ăn sủi cảo.

Từ khi Trần Nhứ bắt đầu việc học, cho tới kiến trúc lịch sử Trung Quốc cận đại, lại nói đến đạo dưỡng sinh, nói lên hiệu quả trị liệu trác tuyệt trong hiện thực của cây cỏ Trung y hoang dại, tiếp theo phát tán đến linh đan diệu dược hư cấu trong tiểu thuyết võ hiệp.

Cơm xong.

Diệp Dĩnh chuẩn bị bút mực giấy nghiên, trải tranh lông cừu trên bàn đọc sách rộng lớn, cắt may đính kim giấy đỏ. Tạ Thế Thanh cuốn tay áo, chấm bút lông vào nghiên mực, phất tay đã viết mấy tấm câu đối. Ngoại trừ bạn bè và học sinh báo danh đến, còn lại phân toàn bộ cho hàng xóm láng giềng.

Lúc chạng vạng tối.

Tạ Nghiêu Đình mang theo câu đối và hồ dán ra cửa.

Trần Nhứ đắm chìm trong bầu không khí ăn tết, hết sức hưng phấn. Để tiện tay chân hoạt động, trên người cô chỉ mặc áo lông áo khoác liền đi theo ra ngoài. Đứng trên ghế bò lên nhảy xuống, lau cửa sân, xoa hồ dán, lại dán hai câu đối hai bên cửa.

Lúc dán câu hoành, cô nhón chân, vừa nhỏ giọng hỏi: "... Ở chính giữa hả?"

Tạ Nghiêu Đình đứng sau cô, thận trọng vịn cái ghế: "Ừm."

Cô nhíu mày, thầm nói: "Sao em cảm thấy nên nghênh sang trái một tý."

Anh thở dài: "Không khác mấy là được rồi, không sao."

Trần Nhứ sao chịu theo, không thành thật nhón chân ngó tới ngó lui. Tạ Nghiêu Đình vội vàng nói: "Em cẩn thận chút, đừng để ngã."

Lời còn chưa dứt, cô đứng trên ghế nhích tới nhích lui, như đang nhảy ba lê chợt lắc lư mất thăng bằng, trực tiếp ngã xuống. Cũng may anh sớm chuẩn bị tâm lý, phản ứng nhanh chóng giơ hai tay tiếp được cô. Cô giật nảy mình, cho đến khi vững vàng ghé vào đầu vai anh, cảnh báo mới giải trừ.

Đèn kích hoạt bằng giọng nói trong hành lang chợt tắt.

Cô mặc ít, trên người chịu đựng cái lạnh của mùa đông. Anh giơ vạt áo ra, phủ cả người cô trong ngực mình. Lòng bàn tay ấm áp của anh xoa mặt cô, tay của cô ôm eo anh, trong bóng tối, mắt cô tỏa ra yêu thương, sáng như sao.

Anh bất đắc dĩ, chỉ vào mũi cô, thấp giọng nói: "Tay chân vụng về thế đấy, thật không khiến người khác yên tâm."

Cô không nói lời nào, mím môi cười.

“Đang yên đang lành, cười ngây ngô gì đó?"

Cô vịn vai anh: "Em cố ý đấy."

“Hả?"

“Để anh đời này không thể rời mắt khỏi em."

Anh sững sờ một lát, trên mặt vẫn treo nụ cười lạnh nhạt, giọng trầm xuống: "Anh lớn hơn em nhiều tuổi như vậy. Nếu như ngày nào đó... Anh không có ở đây, em phải làm sao đây?"

“Xuỵt..."

Cô đưa ngón trỏ lên môi anh, làm động tác im lặng: "Đừng nói vậy... Em từng nghĩ, em sẽ ở cùng anh mãi mãi. Nếu thực có ngày đó, em cũng muốn ở cùng anh."

Anh không ngờ cô có thể nói ra những lời dứt khoát như vậy, trong mắt có vẻ khiếp sợ: "Tiểu Nhứ..."

Giọng điệu Trần Nhứ kiên định không thể nghi ngờ: "Không có anh, cuộc sống với em mà nói, vốn không có chút ý nghĩa nào. Cho nên, anh nhất định phải khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi."

Mùng một đầu năm, hai người dắt tay đi lễ tạ thần tại miếu thờ trên núi ngoại ô.

Núi xanh liên miên, hương nến mờ mịt.

Tôn giáo là nơi có thể gửi gắm hy vọng nhất. Mặc dù năm tháng càng lúc càng mờ nhạt, trong miếu lại càng náo nhiệt hơn từng năm. Chung quanh tiếng người huyên náo. Hai người dọc theo đường dành cho người đi bộ đi lên.

Nén nhang dài xếp chồng, cháy ra làn khói lượn vòng, tơ hồng cầu nguyện treo đầy trên nhánh cây cổ thụ trong miếu thờ.

Cầu phú quý bình an, cầu kinh doanh phát đạt, cầu ông trời tác hợp cho.

Được Diệp Dĩnh nhờ, Tạ Nghiêu Đình đi ra sau điện tìm sổ ghi chép đèn hoa sen được cúng. Trần Nhứ không đi cùng, một mình đứng giữa một đám thiện nam tín nữ thắp hương khẩn cầu an khang, dáng vẻ nghiêm trang với Kim Thân Bồ Tát, chắp tay trước ngực, nhắm mắt thành kính làm lễ. Ba năm trước, cô quỳ gối trên bồ đoàn trước phật, hy vọng có thể tìm được gia đình mới, bây giờ, cũng coi như đạt được ước muốn.

Anh đứng dưới cầu thang người người nhốn nháo, còn cô ở dưới đỉnh lô mây mù quấn giá, nhìn nhau từ xa.

Trong mắt cô dần dần chứa ý cười nhàn nhạt.

Hồng trần thế tục, vạn trượng huyên náo. May mà có anh, cho em một gia đình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Bongbong28, meomeo1993
     
Có bài mới 14.05.2020, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mỹ Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mỹ Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1199
Được thanks: 10644 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gió nam và hoa hồng - Tĩnh Hề - Điểm: 44
Chương 15.3: Kết thúc: Anh đang ở điểm cuối chờ em.

Editor: Đào Sindy

Lại một mùa xuân đến.

Quý tốt nghiệp.

Trần Nhứ ngồi trước bàn dưới giường trong kí túc xá, nhìn chằm chằm màn ảnh máy vi tính, lại đọc sơ lược lý lịch từ đầu tới đuôi một lần.

Quách Hương Hương định báo danh công chức tỉnh lị thành phố tại quê, thành tích phỏng vấn đã có, kết quả không như ý muốn. Cô ấy không phải quá để ý, định toàn lực chuẩn bị đề cương luận văn trước, năm sau tìm cơ hội tái chiến. Ngoài ra còn hai bạn cùng phòng, một được cử đi học nghiên cứu sinh khoa học tự nhiên tại đại học Hoa Nam, một người khác lúc đi học bán hàng qua mạng từ kiêm chức biến thành toàn chức.

Gặp nhau một hồi, mắt thấy đã muốn đường ai nấy đi.

Trần Nhứ tìm việc không quá thuận lợi.

Quả thật, thành tích của cô không tệ, nhưng trình độ khoa chính quy của cô thành gông cùm xiềng xích. Trong nước được xếp hạng cỡ lớn là thiết kế kiến trúc Sở Sự Vụ hoặc là viện nghiên cứu, thông báo tuyển dụng cương vị thực tập sinh phần lớn đều là tốt nghiệp thạc sĩ trở lên. Cộng thêm cô vẫn đang do dự đung đưa không ngừng giữa Sơn thành và Giang Thành, lựa chọn thì càng ít.

Dựa theo ý của cô, cô vốn không muốn quay về nơi đau lòng kia, thế nhưng lần này ra quyết định thì thật sự phải định cư ở Sơn thành rồi. Cha mẹ Tạ Nghiêu Đình lớn tuổi, dần dần cần người chăm sóc, cô không thể ích kỷ như thế. Hai người ở cùng nhau, nếu như nhất định phải có người thỏa hiệp, cô càng ngày càng hi vọng có đủ khả năng, người kia sẽ là mình.

Lúc đầu, dựa theo xếp hạng tổng hợp chuyên ngành của cô, bảo đảm cô có tên trong đó.

Bây giờ nghĩ đến mấy tháng trước, sau khi cô do dự bàng hoàng, cuối cùng vẫn vứt bài bảo vệ nghiên cứu sinh vào máy hủy giấy, sau khi giải thích với giảng viên từ lầu hành chính đi ra, vừa lúc ánh nắng nghiêng nghiêng, cô cứ như lần đầu tiên quyết định phản nghịch trong đời cực kỳ sảng khoái.

Nhìn lại hiện tại, trong hộp thư lẻ loi trơ trọi mấy phong cao với không tới, thấp lại không xong, hai lần so sánh, thật sự là răng cũng chua theo.

“Tít —— "

Giang Tư Mạc gọi video tới, màn hình điện thoại hiển thị Ma Vương cool.Cậu được học ngành công nghệ thông tin như ý nguyên tại MIT. Ước mơ sáng chế phát minh tăng cao, cứ một thời gian sẽ làm một số đồ vật nhỏ công nghệ đen*.

*Công nghệ đen là công nghệ hoặc sản phẩm vượt qua trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại.

Trần Nhứ kết nối.

Trong màn ảnh không có người, phòng thí nghiệm rộng lớn, một người máy màu da cam hình cầu tròn bằng kim loại trên mặt đất đập vào mi mắt. Tích tích hai tiếng, ở trên màn ảnh bắn ra ánh huỳnh quang màu lam, từng hàng số liệu xẹt xẹt chạy ra, phân tích vắn tắt biểu hiện trên mặt liên quan tới Trần Nhứ.

Trần Nhứ đã sớm tập mãi thành thói quen, cười chào hỏi với vật với phẩm bất minh kia: "Này, bạn mới, chào cậu."

Lời Giang Tư Mạc thuyết minh cách sóng điện thoại truyền đến rõ ràng: "Đến, long trọng giới thiệu một chút bạn gái e mới của tớ, cậu cũng có thể gọi cô ấy là Tiểu Quýt."

Trần Nhứ cười đến không dừng được, giả bộ ngạc nhiên nói: "Cậu lại có bạn gái mới à, lần này dự định kết giao bao lâu?" d%đ+l:q8đ

Cậu lắm lời líu lo không ngừng giới thiệu sản phẩm: "Cậu chớ xem thường Tiểu Quýt của tớ, trí tuệ nhân tạo đầu tiên dùng trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy hiện tại là một ngôi sao mới nổi. Đợi đến lúc cậu cần xử lí hôn lễ, nói không chừng cô ấy có thể tiến hóa đến độ đứng trước sảnh nhận lì xì. Trực tiếp quét hình ảnh hình người, tương ứng với từng người, rồi mới vận chuyển số liệu, đóng dấu danh mục quà tặng, nhiều chức năng thuận tiện mau lẹ. Nói đến đây, hai người định thời gian nói sớm cho tớ biết, tớ sớm đặt trước vé máy bay."

Trần Nhứ thở dài: "Tớ còn đang vội tìm việc làm đây, đề cương luận văn sửa đến bài thứ ba rồi, sứt đầu mẻ trán."

“Không học nghiên cứu sinh sao? Trước đó không phải nói đảm bảo có tên trong danh sách mà."

“Trường đó không phù hợp. Mà lại, tớ không muốn lại giày vò mấy năm. Cân nhắc liên tục, vẫn nên từ bỏ."

Giang Tư Mạc chậc chậc hai tiếng: "Ý của chú nhỏ sao?"

Trần Nhứ khẽ giật mình: "Anh ấy vốn không biết chuyện bảo vệ nghiên cứu này."

Lần này đến phiên bên kia trợn mắt hốc mồm.

Ngừng tạm, Trần Nhứ lại nói : "Lúc cậu và anh ta nói chuyện chú ý chút, đừng nói lỡ miệng. Tính cách của anh ấy cậu cũng biết, tớ không muốn anh ấy cảm thấy tớ thua thiệt gì đó. Chuyện này hoàn toàn là cá nhân tớ quyết định."

Giang Tư Mạc gật đầu, giơ lên thủ thế thành giao.

Sơn thành mùa xuân, nhiều mưa.

Cây nhãn bên đường mới mọc chồi non. Cả thành thị ban đêm, đắm chìm trong giấc mộng mê say nhiều màu.

Khoảng thời gian trước, Tạ Nghiêu Đình tham gia giao lưu Trung thảo dược quốc tế, mới từ Anh về. Máy bay đáp đất, liền hẹn Trần Nhứ ăn cơm chiều. Tắc xi chạy đến đường Tân Giang, anh đang đứng dưới hiên trước nhà hàng đợi cô.

Mưa rơi không lớn, tiếng xào xạc như tiếng lá thông ma sát.

Dù khoảng cách chỉ là mấy bước, anh vẫn đón.

Anh không bung dù, mặc trên người một cái áo khoác kaki nhàn nhã, cánh tay dài vòng qua cổ cô, nhẹ nhàng đè vai Trần Nhứ, kéo cô vào nhà hàng.

Vị trí gần cửa sổ Lâm Giang, đúng lúc thủy triều, nước sông chảy xiết. Khói nhẹ mưa phùn bờ sông ảm đạm, toàn thế giới ùn ùn hơi nước.

Trần Nhứ chợt có ý nghĩ gọi một chai rượu sâm banh, ly thủy chạm vào nhau. Trong sảnh tuần tự phát nhạc giao hưởng, âm thanh rất nhẹ, càng lộ ra yên tĩnh quanh mình.

Cô giơ ly lên cụng vào ly anh: "Hoan nghênh trở về."

Tạ Nghiêu Đình nhìn cô nuông chiều, hỏi : "Có chuyện gì vui sao?"

Cô một tay nâng hàm, giọng nhẹ nũng nịu: "Liên quan tới công việc. Hôm nay em nhận được hai offer, một là Sở Sự Vụ em thích từ lâu. Một ở Giang Bắc, còn có một ở ... Tại khu Thiên Hà Giang Thành."

Tạ Nghiêu Đình chuyển cái ly trong tay, mỉm cười, không nhanh không chậm nói : "Em trưởng thành rồi, chủ kiến cũng lớn. Ngay cả chuyện từ bỏ bảo vệ nghiên cứu sinh cũng tự mình quyết định, chuyện công việc đại khái anh cũng không có quyền hỏi tới."

Trần Nhứ sửng sốt một chút: "Làm sao anh..."

Cô áo não nói: "Em biết mà, Giang Tư Mạc không đáng tin cậy."

Anh nhàn nhạt giải thích: "Không liên quan đến Mạc Mạc. Lúc em điền thời khóa biểu trên máy tính của anh, anh trong lúc vô tình thấy."

Cô không có tìm anh thương lượng, thì đại biểu cô không muốn anh biết. Anh đành phải gọi điện thoại tới phòng giáo vụ của trường  hỏi rõ ràng tình huống lúc đó, mới biết được là cô chủ động buông tha cơ hội này.

Ở trước mặt anh, Trần Nhứ quen đắn đo rồi.

Cô chắp tay trước ngực, chống trên trán, tư thế xin khoan dung:  "Em sai rồi. Em không nên tự mình định đoạt, anh đừng nóng giận."

Tạ Nghiêu Đình vốn không định tính sổ, chỉ nhẹ nhàng thở dài ra một hơi, giọng thật thấp: "Anh không tức giận."

“Chuyện công việc, anh thay em chọn đi."

“Quyền quyết định trong tay em."

Cô thở dài: "Em có rất nhiều lo lắng."

Tạ Nghiêu Đình nuốt xuống miếng salad cuối cùng, vung khăn tay nhẹ nhàng lau miệng, mắt nhìn thẳng vào cô: "Anh chỉ có một câu. Em ở đâu thì anh sẽ ở đó."

Trong lòng Trần Nhứ đột nhiên dâng lên hăng hái vô tận. d$đ_l&q!đ

Cô nhìn anh, nói : "Chúng ta kết hôn đi."

Tạ Nghiêu Đình bị cô đột nhiên bẻ lái làm giật mình: "Sao thế... Đột nhiên nói chuyện này?"

“Anh không đồng ý à?"

Anh lắc đầu, dịu dàng trả lời cô: "Anh còn chưa kịp chuẩn bị nhẫn cầu hôn và hoa tươi."

Trần Nhứ cười thần bí, vỗ tay với người phục vụ phía sau. Xe kim loại được đẩy lại, hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu, mùi thơm và rượu sâm banh chính là hơi thở ngọt ngào dung hòa vào nhau, thói đời làm cho người ta hiểu ra nhiều thứ, bên cạnh có hộp tơ nhung, một chiếc nhẫn bạch kim lẳng lặng nằm bên trong, mang theo cảm giác trang trọng hứa hẹn và nghi thức.

Trên mặt Tạ Nghiêu Đình có sự vui mừng kinh ngạc không cách nào che giấu.

Anh cười lặng lẽ, tất cả trước mắt đều khiến người ta cảm động, trong lúc nhất thời không nói ra lời.

Tay cô nắm chặt khăn ăn anh đang vắt, ánh mắt mỉm cười, mắt không chuyển nhìn lấy: "Anh đồng ý không?"

Yên lặng một lát.

“Anh đồng ý." Anh cười nói.

Tháng năm.

Tạ Nghiêu Đình và Trần Nhứ dắt tay trở lại Giang Thành.

Bọn họ cầm hộ khẩu đến cục dân chính đóng dấu, đi một chuyến đến nghĩa trang ngoại ô thăm hỏi Đinh Tĩnh Nghi. Bốn mùa lưu chuyển, vạn vật sinh trưởng, tất cả đều có hy vọng sống tốt. Trần Nhứ khuỵu chân, đặt cây mã đề màu trắng thuần trước mộ bia, đứng lên sóng vai cùng Tạ Nghiêu Đình: "Mẹ, con dẫn anh ấy đến thăm mẹ đây."

Tạ Nghiêu Đình nắm tay cô: "... Con sẽ chăm sóc Tiểu Nhứ thật tốt."

Trần Nhứ nhìn ảnh đen trắng nho nhỏ trên tấm bia, nói : "Mẹ ở trên trời nhìn xuống, chúng con nhất định sẽ thật hạnh phúc."

Đường núi uốn lượn. Nấc thang của nghĩa trang rất dài, thông hướng dưới núi đời người hỗn loạn.

Trần Nhứ kéo tay anh, bước từng nấc thang đi xuống.

Tạ Nghiêu Đình đi theo sau: "Tiểu Nhứ?"

Nghĩa trang là nơi rất dễ khiến người ta có cảm giác chia xa, nhịn không được muốn suy nghĩ chuyện sống chết đã vắt ngang lịch sử nhân loại mấy ngàn năm, nhưng mãi vẫn không giải được. Anh đột nhiên nhớ tới lúc dán câu đối năm ngoái, cô thề son sắt nói muốn sống cùng chăn chết chung huyệt với anh.

Cô ngửa mặt lên nhìn anh, nhẹ giọng đáp: "Hửm?" d=đ@l^q!đ

Lòng bàn tay của anh nắm chặt tay cô, khẽ nói với cô: "Anh lớn tuổi hơn em rất nhiều, đã định trước tuổi thọ tương lai không bình đẳng. Đồng ý với anh, nếu quả thật có một ngày, anh rời bỏ em thì hãy sống cho tốt. Ở điểm cuối cuộc đời, anh sẽ chờ em."

Trần Nhứ không lên tiếng, càng không trả lời có hay không. Cô ôm anh một lúc lâu.

Tháng bảy.

Trần Nhứ chính thức nhận chức vụ kiến trúc Sở Sự Vụ khu Thiên Hà Giang Thành, trở thành lính mới phù hợp với tên. Trong giờ làm việc mỗi ngày luôn chần chừ trăn trở, hãm sâu cầu núi sẽ biển, ứng phó các loại quan hệ và tình huống chưa quen thuộc phát sinh. Tạ Nghiêu Đình đồng ý lời mời làm giảng viên tại viện y học đại học Giang Thành, một tuần ba ngày đến bệnh viện thành phố ngồi xem bệnh, bình thường nhàn hạ, phần lớn thời gian đều ở Nhân Đường bào chế thuốc bắc.

Cuộc sống đúng lúc quay về quỹ đạo cân bằng.

Hôm nay Tạ Nghiêu Đình không có việc, dừng xe cùng mấy người tại ven đường quảng trường trên đường Tân Giang trong chốc lát. Cô chỉnh đốn sẵn sàng, từ cửa kính Sở Sự Vụ đèn đuốc sáng trưng bước ra.

Tiếng suối tuôn róc rách ở trung tâm, nước sông Trường Hà chảy cuồn cuộn.

Anh nhìn thấy cô, mở cửa xe từ vị trí lái, rất có kiên nhẫn đợi trên đường cái, đuôi lông mày khóe mắt đều là ý cười bình yên dịu nhẹ. Cô liếc mắt, nhận ra bóng dáng quen thuộc trước mặt, không tự chủ được cười rộ lên, cũng mặc kệ đồ công sở và giày cao gót trói buộc trên người, chạy về phía anh.

Quen biết nhiều năm, bình thường anh hay ủi đồ như nắm được cách thức thần kỳ, vẫn nguyên vẹn đầy đủ khiến cô bất ngờ. Anh thậm chí không cần làm chuyện gì, bản thân anh tồn tại, có thể dễ như trở bàn tay dẹp yên tất cả trạng thái tiêu cực và mỏi mệt không chịu nổi trong công việc của cô.

Mây ngũ sắc và ranh giới màn đêm dây dưa không dứt trên nền đô thị, uốn lượn thành biển.

Bọn họ đứng trong biển đèn mà ôm hôn.

Hơi thở của anh lướt qua má và môi cô, dịu dàng như cơn gió nam phớt qua một bông hoa hồng.

--- --- HOÀN CHÍNH VĂN---- -------

P/s: Còn 2 ngoại truyện nhưng mình chưa tìm được raw, tìm được sẽ bổ sung sau, còn không tìm được thì coi như chấm dứt tại đây. Cảm ơn tất cả mọi người đã đọc. Và lí do mình hoàn thành bộ này hôm nay là vì muốn Chúc mừng sinh nhật lão công Độc Bá Thiên (người mở hố), chúc anh iu sinh nhật vui vẻ, những điều tốt đẹp sẽ đến với anh nhé ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Bongbong28, Xám, meomeo1993
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chongchongtre211, Iris.tran, Kieupham199607, Megold22, Quách Thái Uyên, Quỳnh Như 94 và 202 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 240 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.