Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Võ thần nghịch thiên: Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 03.05.2020, 13:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 872
Được thanks: 7029 lần
Điểm: 45.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Tiểu Hoàng Nhi đã xảy ra chuyện

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Hai tay của Vô Tình ôm chặt lấy nữ tử trong lòng, hai tay giam cầm nàng ở trên giường, trong đôi mắt hắn khẽ nheo lại hiện ra một tia sáng khác thường. Ngay lập tức, trong toàn bộ phòng đều truyền lưu không khí làm lòng người nhảy không thôi…

“Không tốt!”

Quân Thanh Vũ vốn khẽ nhắm hai mắt bỗng nhiên mở mắt ra, trong nháy mắt, trên khuôn mặt tuyệt sắc là một mảnh tái nhợt.

Môi mỏng của nam nhân ngừng ở phía trên nàng, phun ra hơi thở mát lạnh, phả ở trên khuôn mặt của nàng.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Là hoàng nhi!” Đôi mắt của Quân Thanh Vũ trầm xuống: “Ta cảm nhận được Hoàng Nhi đã xảy ra chuyện! Vô Tình, ta muốn đi Phượng Hoàng nhất tộc một chuyến!”

Vô Tình khẽ nhíu mày lại, trong đôi mát lạnh lùng xẹt qua một tia lạnh lẽo: “Ta bồi nàng đi.”

Hắn muốn biết, rốt cuộc là bởi vì ai quấy rầy chuyện tốt của hắn!

……

Quân Thanh Vũ mới vừa đi ra khỏi phòng, một bóng dáng bước nhanh đến, khi nhìn thấy nàng, nháy mắt trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.

“Quân cô nương, vừa rồi minh chủ Liên Minh Luyện Trận Thần Thành muốn gặp ngươi.”

Minh chủ Liên Minh Luyện Trận Thần Thành?

Quân Thanh Vũ nhíu mày lại, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Bàng Thiếu Kỳ, nói: “Ta còn có chuyện quan trọng hơn muốn đi làm, không rảnh đi gặp ông ta, Vô Tình, chúng ta đi thôi.”

Giọng nói vừa dứt, nàng cũng không quay đầu lại đi ra ngoài…

Nhưng mà, khi hai người đi ra viện môn, trong phút chốc một đám người vây xung quanh lại, vây quanh bọn họ ở giữa.

Quân Thanh Vũ dừng chân lại, từ từ nâng ánh mắt thanh lãnh lên, vì thế, dưới hoàng hôn, một giọng nói già nua từ ngoài đám người đã đi tới…

“Quân cô nương.” Diệp Thu mỉm cười, đi tới trước mặt Quân Thanh Vũ, vẻ mặt chân thành tha thiết hỏi: “Không biết ngươi có hứng thú gia nhập Liên Minh Luyện Trận Thần Thành chúng ta hay không?”

Nghe được lời này, Quân Thanh Vũ nghĩ cũng không nghĩ đã cự tuyệt.

“Xin lỗi, ta không có hứng thú.”

Khuôn mặt của Diệp Thu cứng đờ một chút, rất nhanh thả lỏng xuống: “Quân cô nương, ta thừa nhận thực lực của U Minh Thiên Tôn rất mạnh, đáng tiếc thuật luyện trận của ông ta lại không tốt, chỉ cần ngươi nguyện ý gia nhập Liên Minh Luyện Trận chúng ta, ta có thể nhận ngươi làm đồ đệ, tự mình dạy dỗ ngươi tu luyện thuật luyện trận, hơn nữa truyền thụ tất cả tri thức và kinh nghiệm của ta cho ngươi, nếu ngươi không có Luyện Trận Sư thập nhất cấp dạy dỗ, sợ là một mình ngươi cân nhắc, cho dù lại qua đi trăm năm đều không thể đột phá!”

Không phải Diệp Thu tự tin, mà là ở trong Thần Cảnh, trừ lão gia hỏa Thiên Cơ Tử kia ra, cũng chỉ có thuật luyện trận của ông là mạnh nhất, hiện giờ đã đạt tới thập nhất cấp.

Chỉ cần nàng nguyện ý bái ông ta làm sư, ông có thể truyền thụ kinh nghiệm của mình khi đột phá cho nàng. Lúc đó, trong Liên Minh Luyện Trận sẽ có hai thập nhất cấp…

Quân Thanh Vũ nhàn nhạt cong khóe môi lên, giọng nói thanh lãnh mà lạnh nhạt vang lên.

“Xin lỗi, làm sư phụ của ta, ngươi… Còn không có tư cách!”

Giờ khắc này, sắc mặt của Diệp Thu hoàn toàn thay đổi.

Ông ta không nghĩ tới nữ nhân này sẽ không biết tốt xấu như thế, lại sẽ cự tuyệt ông ta! Nếu không có một Luyện Trận Sư chỉ đạo, nàng tuyệt đối không có khả năng đột phá đến thập nhất cấp.

“Quân cô nương, ta là nể tình thiên phú của ngươi không tồi, muốn kéo ngươi một phen, cũng chỉ là xuất phát từ lòng tốt, nếu không cần, ta sẽ không miễn cưỡng, chẳng qua hy vọng ở lúc ngươi gặp được bình cảnh không cần hối hận cơ hội ta chưa cho ngươi!”

Diệp Thu cười lạnh một tiếng, trên khuôn mặt dần hiện vẻ cao ngạo.

Đúng lúc này, một tiếng cười từ phía sau truyền đến: “Hối hận cái gì? Không bằng nói cho ta nghe một chút?”

Giọng nói của lão giả mang theo một tia du dương, lại làm Diệp Thu sửng sốt một chút, quay đầu nhìn Thiên Cơ Tử từ phía sau đi tới, chần chờ hỏi: “Thiên Cơ Tử, sao ngươi lại tới đây?”

Thiên Cơ Tử không trả lời ông ta, cười tủm tỉm đi về phía Quân Thanh Vũ: “Nha đầu, đã lâu không gặp, không nghĩ tới ngươi lại gặp phải chấn động lớn như vậy, Luyện Trận Sư thập cấp trẻ tuổi như vậy, chậc chậc, làm ta giật cả mình…”

Nụ cười của Diệp Thu cứng lại, ánh mắt kinh ngạc dừng ở trên mặt Thiên Cơ Tử, hung hăng nuốt nước miếng: “Thiên…… Thiên Cơ Tử, các ngươi biết nhau?”

Nghe vậy, rốt cuộc Thiên Cơ Tử nhìn về phía Diệp Thu bên cạnh, ha hả nở nụ cười: “Diệp Thu minh chủ, còn nhớ rõ ta đã nói gì không? Ấn đường của ngươi biến thành màu đen, sẽ có tai nạn đến, nhưng ngươi được ta nhắc nhở còn không thu liễm tính tình của mình một chút, đoán chừng ngươi là ghét bỏ mình không đủ xui xẻo.”

Một lời nói này, nháy mắt đánh Thiên Cơ Tử vào đáy cốc.

Đoạn thời gian này ông ta xác thật rất xui xẻo, chẳng những mất đi một linh thú cấp bậc Thần Đan, còn ngay cả trưởng lão trong liên minh đều bị người hành hạ đến chết.

Kia chính là một Luyện Trận Sư thập cấp, sao có thể không khiến ông ta đau lòng?

Thiên Cơ Tử không hề nhìn Diệp Thu một cái, ánh mắt lại chuyển về phía Quân Thanh Vũ lần nữa, xoa nắn nắm tay, ha hả cười nói: “Cái kia, nha đầu, trình độ luyện trận của ngươi cao như vậy, chắc chắn có một danh sư dạy dỗ, không biết ta có thể may mắn gặp sư phụ kia của ngươi một lần hay không?”

Quân Thanh Vũ khẽ nhíu mày, vừa định cự tuyệt, trong linh hồn bất ngờ truyền ra một giọng nói già nua.

“Tiểu chủ nhân, hiện tại cũng là lúc ta xuất hiện, chỉ có ta xuất hiện, mới có thể trợ giúp cho ngươi…”

Nghe được lời này, Quân Thanh Vũ ngẩn ra nửa ngày, trầm ngâm thật lâu, mới nói: “Được, hiện tại ta để cho sư phụ ta ra gặp ngươi.”

“Hiện tại?”

Thiên Cơ Tử ngơ ngẩn chớp đôi mắt, có chút khó hiểu nhìn Quân Thanh Vũ.

Chẳng lẽ, sư phụ của nàng ở nơi này?

Xoạt!

Một ánh sáng bỗng nhiên từ trên người Quân Thanh Vũ phát ra, rồi sau đó một thân thể già nua mà trong suốt xuất hiện ở trước mặt nàng.

Đó là một lão nhân đầu tóc hoa râm, thoạt nhìn lại thập phần tinh thần, trên khuôn mặt của ông nở nụ cười nhàn nhạt, giọng nói mờ ảo lạnh nhạt: “Đã lâu rồi ta không được hít thở không khí bên ngoài, không nghĩ tới vẫn là không có sai biệt với ngàn năm trước, không biết hiện tại Thần Cảnh còn có người nhớ rõ ta hay không…”

Ngàn năm.

Nghìn năm qua ông luôn vượt qua ở trong Chu Tước Bảo Đỉnh, không rời đi quá một bước, vì thế, cũng cách xa thế giới bên ngoài ngàn năm thời gian…

“Một lão nhân?” Diệp Thu nhíu chặt mày: “Hơn nữa lại là linh hồn! Chẳng lẽ ông ta chính là sư phụ của ngươi? Ta thấy cũng không thế nào!”

Lão nhân này thoạt nhìn gầy gò, căn bản không có lực lượng gì, sao có thể so với mình?

Nhưng giờ khắc này Diệp Thu không có nhìn thấy Thiên Cơ Tử bên cạnh thay đổi sắc mặt.

“Ngươi… Ngươi là…” Lòng của Thiên Cơ Tử như một đạo sấm sét đánh vào, nháy mắt run rẩy, đôi mắt của ông nhìn chằm chằm Vô Đạo lão nhân, trong ánh mắt bắn ra tia kích động: “Ngươi là Vô Đạo lão nhân? Không sai, ngươi là đệ nhất Luyện Trận Sư ngàn năm trước được thế nhân gọi là Vô Đạo tiền bối!”

Không sai, xác thật là khuôn mặt này!

“Ngươi biết ta?” Vô Đạo lão nhân mỉm cười: “Xem ra đến giờ còn có người nhớ rõ ta.”

“Tiền bối, ta chính là bởi vì ngươi mới bước vào cái ngành Luyện Trận Sư này.” Thiên Cơ Tử kích động nói: “Năm đó ta mới chỉ năm tuổi, đi theo tổ phụ đi tham quan thi đấu Luyện Trận Sư một hồi, cũng chính là ở trên thi đấu kia ta thấy được tiền bối ngươi, còn bởi vì cuộc tỷ thí kia chấn động nhân tâm làm ta quyết định, sau này nhất định phải trở thành Luyện Trận Sư cường đại như ngươi!”

Nguyên nhân chính là vì trận thi đấu kia, ở trong lòng lúc Thiên Cơ Tử nhỏ tuổi chôn xuống một hạt giống, còn là nghìn năm qua, ông đều chưa từng quên khuôn mặt mang đến chấn động kia cho ông.

Đáng tiếc, sau thi đấu kia, Vô Đạo tiền bối biến mất ở trong tầm mắt của mọi người…

“Vô Đạo lão nhân?”

Ầm!

Như một đạo sấm sét nổ vang ở trong đám người, khiến cho một trận động đất kinh thiên động địa.

Toàn bộ Luyện Trận Sư Thần Cảnh, sợ là không có ai không biết đại danh của Vô Đạo lão nhân. Chẳng những bởi vì ông có thuật luyện trận cường đại, còn bởi vì năm đó ông phát danh ra vô số trận pháp, cũng theo ông mà biến mất…

“Không! Không có khả năng!”

Diệp Thu lắc đầu, không dám tin tưởng nói: “Vô Đạo tiền bối là nhân vật ở ngàn năm trước, sao sẽ xuất hiện ở chỗ này, cho dù là linh hồn thể cũng quá không hợp lý, hơn nữa, Thiên Cơ Tử lại quen biết Vô Đạo lão nhân như thế nào? Chẳng lẽ Thiên Cơ Tử là lão quái vật đã sống một ngàn năm?”

Còn khiến cho ông ta khó có thể tiếp thu chính là, Vô Đạo lão nhân có khuôn mặt tầm thường này, lại là sư phụ của nàng! Buồn cười vừa rồi ông ta còn khoác lác, nói nếu nàng từ bỏ cơ hội này, hơn trăm năm đều không thể đột phá.

“Tiền bối.”

Quân Thanh Vũ khẽ nhíu mày: “Thì ra ngươi nổi danh như vậy, ta vẫn là lần đầu tiên biết.”

Nghe được lời này, Vô Đạo lão nhân ha hả cười: “Tiểu chủ nhân, ngươi quả thật chính là đang làm khó coi ta, ta lại có danh, cũng kém hơn tương lai của tiểu chủ nhân ngươi.”

Tiểu chủ nhân?

Lúc này sắc mặt mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Vừa rồi bọn họ không có nghe lầm, Vô Đạo lão nhân gọi nàng là tiểu chủ nhân? Không phải bọn họ là sư đồ sao?

“Ngươi là minh chủ Liên Minh Luyện Trận?” Vô Đạo lão nhân nhàn nhạt cười, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Thu: “Vừa rồi ngươi muốn thu tiểu chủ nhân làm đồ đệ? Không biết là ai cho ngươi tự tin lớn như vậy, khiến ngươi cho rằng ngươi có thể dạy dỗ nàng.”

Sắc mặt của Diệp Thu trở nên tái nhợt một mảnh, lẩm bẩm nói: “Tiền bối, ta không phải không biết nàng là đồ nhi của ngươi sao? Nói cách khác, lại cho ta nhiều lá gan ta cũng sẽ không cuồng vọng như vậy.”

“Phải không?” Khóe môi của Vô Đạo lão nhân lộ ra nụ cười lạnh nhạt: “Vậy nếu có người muốn thoát khỏi Liên Minh Luyện Trận của ngươi, tin tưởng ngươi hẳn là sẽ không từ chối.”

“Cái gì?”

Diệp Thu sửng sốt một chút, nghi hoặc hỏi.

“Ha ha.” Vô Đạo lão nhân cười hai tiếng, tầm mắt nhìn toàn bộ Luyện Trận Sư ở trên đường phố, nhàn nhạt nói: “Không biết các ngươi có ai nguyện ý rời khỏi Liên Minh Luyện Trận, gia nhập Quân gia của tiểu chủ nhân ta không?”

Trong lúc nhất thời, mọi người trên đường phố châu đầu ghé tai, mở ra nghị luận…

“Vô Đạo tiền bối.” Thiên Cơ Tử cung kính nhìn Vô Đạo lão nhân: “Không biết ta có thể lựa chọn gia nhập Quân gia hay không?”

Xoạt!

Khuôn mặt của Diệp Thu tái nhợt vô sắc, bước chân lảo đảo vài cái.

Năm đó, minh chủ tiền nhiệm liên minh luyện trận muốn giao vị trí cho Thiên Cơ Tử, ông lại cự tuyệt vị trí minh chủ này, tuyên bố mình yêu thích tự do, không thích trói buộc.

Hiện giờ, lại cam tâm tình nguyện trở thành phụ thuộc Quân gia…

Sao không khiến ông ta bị đả kích?

……

“Thiên Cơ Tử lại lựa chọn gia nhập Quân gia!”

“Ngay cả đệ nhất Luyện Trận Sư đều làm ra loại quyết định này, chúng ta còn do dự cái gì? Hơn nữa ngươi không nghe ông ấy nói sao? Lão nhân không quá thu hút kia là Vô Đạo tiền bối, nghe nói ông ấy chẳng những là đệ nhất Luyện Trận Sư, còn có phối phương luyện trận mà những người khác không có, nếu có thể có được những phối phương này, gia nhập cũng không có gì không tốt.”

“Ta đã quyết định, ta muốn gia nhập Quân gia! Quân cô nương tuổi còn trẻ chính là một Luyện Trận Sư thập cấp, sau này tiền đồ tuyệt đối vô lượng, ngay cả Vô Đạo tiền bối cũng là đến ba mươi tuổi mới có thể bắt được thập cấp, kể từ đó, nói lên thành tựu về sau của Quân cô nương còn mạnh hơn Vô Đạo tiền bối!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: HNRTV, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Phuongphuong57500, Vio Lily, soonsun89, y229917
     
Có bài mới 03.05.2020, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 872
Được thanks: 7029 lần
Điểm: 45.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Đi đến Phượng Hoàng nhất tộc

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Nghe tiếng mọi người nghị luận, sắc mặt của Diệp Thu từ lúc ban đầu trắng bệch biến thành tuyệt vọng, lòng đều vỡ thành mảnh vụn, thiếu chút nữa khóc ra.

Thiên Cơ Tử nói quả nhiên không sai, ông ta xác thật tai nạn buông xuống, hơn nữa lại là một tai nạn thật lớn, ngay cả nhóm Luyện Trận Sư trong liên minh đều bị cạy đi rồi.

“Ừ.” Vô Đạo lão nhân vừa lòng gật đầu, cười tủm tỉm nhìn Quân Thanh Vũ: “Tiểu chủ nhân, hiện tại chúng ta có thể đi rồi, không phải ngươi còn muốn đi Phượng Hoàng nhất tộc sao?”

“Được.”

Quân Thanh Vũ khẽ gật đầu, tầm mắt thanh lãnh đảo qua mọi người ở đây, nàng quay đầu nhìn nam nhân tuấn mỹ như tiên nhân phía sau, khuôn mặt thanh lệ tuyệt sắc cong lên một nụ cười nhạt.

“Vô Tình, chúng ta xuất phát đi.”

Vô Tình không nói gì, trong lúc vô tình đôi mắt lạnh băng xẹt qua Diệp Thu, nhưng ngay ở một cái liếc mắt này, lại khiến khắp cả người Diệp Thu phát lạnh, cả người bốc lên khí lạnh.

Mà sau khi bọn họ rời đi, ông ta mới thình thịch một tiếng ngã ngồi trên mặt đất, cơ thể khẽ chấn động…

Thật là đáng sợ!

Thực lực của nam nhân kia tuyệt đối rất mạnh, ít nhất ở cảnh giới Phá Hư đều là cầm cờ đi trước, hiện giờ chỉ liếc mắt một cái đã khiến cho ông ta cảm giác tử vong cách ông ta gần như thế…

“Người nam nhân này…” Thiên Cơ Tử đột nhiên nhíu mày lại, đáy mắt hiện lên một tia chần chờ: “Người nam nhân này không đơn giản, không biết rốt cuộc hắn có thân phận gì, hơn nữa…”

Hơn nữa, trên người hắn có một loại hơi thở rất quen thuộc…

Phượng Hoàng nhất tộc tọa lạc ở trên núi Phượng Hoàng, trên không trung bị làm nổi bật một mảnh đỏ bừng. Mà lúc này trên núi Phượng Hoàng truyền đến một giọng nói lạnh nhạt.

“Đứng lại!”

Thanh niên lạnh lùng khoác hỏa y nhìn đi đến trước mặt một đôi nam nữ, giọng nói lộ ra ý lạnh nhạt: “Nơi này là địa bàn của Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta, không phải là nơi nhân loại có thể bước vào!”

Quân Thanh Vũ dừng chân lại, ánh mắt thanh lãnh nhìn thẳng thanh niên trước mặt, nhàn nhạt nói: “Ta là tới tìm người?”

“Tìm người?” Thanh niên cười lạnh một tiếng: “Xin lỗi, nơi này của chúng ta không có người nhân loại các ngươi muốn tìm! Lập tức rời khỏi nơi này, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Xoẹt!

Một thanh trường kiếm xuất hiện ở trước mặt thanh niên, tay hắn cầm kiếm để ở trước ngực, kiếm mang màu đỏ làm nổi bật khuôn mặt của hắn càng thêm cao ngạo, mặt không biểu tình nhìn hai người trước mắt.

Quân Thanh Vũ híp hai mắt lại: “Nếu ta muốn xông vào thì sao?”

“Hừ!” Khóe môi của thanh niên chứa một tia khinh miệt: “Chỉ bằng hai người các ngươi sao? Nữ nhân, Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta không phải các ngươi có thể đắc tội nổi, ta khuyên các ngươi vẫn là đừng tự làm mất mặt!”

Ngay ở lúc hắn dứt lời này, nam nhân luôn đứng ở bên cạnh Quân Thanh Vũ bỗng chốc tản ra một cổ hàn ý lạnh lẽo, hàn ý kia khuếch tán ra, bao phủ toàn bộ núi Phượng Hoàng, làm vẻ mặt của hắn đột nhiên biến đổi, kinh ngạc nhìn về phía dáng người như tiên nhân kia…

“Phượng Khiêm, để cho bọn họ vào.”

Bỗng nhiên, một giọng nói già nua từ trên bầu trời bay tới, rơi vào trong tai Phượng Khiêm.

“Tả Phượng trưởng lão?” Phượng khiêm sửng sốt một chút, lại nhìn về phía Quân Thanh Vũ lần nữa, có lẽ là được Tả Phượng nói, hắn thu cao ngạo trên mặt lại, nói: “Tả Phượng trưởng lão mời các ngươi vào, xin đi theo ta.”

Quân Thanh Vũ kéo Vô Tình, khẽ gật đầu: “Đi trước dẫn đường.”

Địa hình của núi Phượng Hoàng tương đối phức tạp, nếu không ai dẫn đường, chỉ bằng Quân Thanh Vũ và Vô Tình còn không biết muốn tìm bao lâu mới có thể tìm được đường.

Cho nên, ở dưới dẫn dắt của Phượng Khiêm, không bao lâu nàng đã thấy được tộc đàn.

“Nhân loại?”

Những Phượng Hoàng đó nhìn thấy Quân Thanh Vũ và Vô Tình xuất hiện, xoạt vài tiếng, ánh mắt đều nhìn về phía hai người, trong ánh mắt lộ ra tia khinh bỉ và trào phúng.

“Phượng Khiêm!”

Đột nhiên, một giọng nói truyền vào trong tai mọi người, sắc váy hỏa hồng lay động ở trong gió.

Chỉ thấy khuôn mặt của nữ tử này kiều diễm, giữa mày điểm một dấu chu sa phụ trợ gương mặt kia càng thêm kiều mị, váy lửa đỏ hiển ra dáng người mỹ lệ, khuôn mặt trắng nõn khi nhìn về phía hai người bên cạnh Phượng Khiêm thì chứa một vẻ khinh miệt, chất vấn nói: “Ai cho phép ngươi tự tiện mang những nhân loại này tới Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta?”

“Hỏa Hoàng cô nương, đây là mệnh lệnh của Tả Phượng trưởng lão chúng ta, là trưởng lão muốn gặp bọn họ.”

“Lão nhân Tả Phượng kia?” Hỏa Hoàng cười lạnh một tiếng: “Thật không biết có phải ông ta càng ngày càng hồ đồ hay không, lại muốn dính dáng đến quan hệ với nhân loại, toàn bộ Phượng Hoàng nhất tộc ai không biết nhân loại âm hiểm xảo trá? Vì lợi ích mà muốn đánh vào lòng? Sao có thể so với Phượng Hoàng chúng ta? Ta quyết không cho phép bọn họ những nhân loại này vũ nhục địa bàn Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta!”

Sắc mặt của Phượng Khiêm có chút khó coi: “Hỏa Hoàng cô nương, cho dù ngươi là tôn nữ của Hữu Hoàng trưởng lão, nhưng không đại biểu có thể bôi nhọ Tả Phượng trưởng lão!”

Ở Phượng Hoàng nhất tộc, chia làm Tả Phượng phái và Hữu Hoàng phái, hắn là người của Tả Phượng phái, mà thân là tôn nữ của Hữu Hoàng trưởng lão, từ trước đến nay Hỏa Hoàng không để Tả Phượng phái bọn họ vào mắt, không nghĩ tới hiện giờ còn công khai ngăn cản người Tả Phượng trưởng lão muốn gặp…

“Hỏa Hoàng cô nương, xin thứ cho ta không thể vâng theo ngươi nói, ta chỉ nghe theo Tả Phượng trưởng lão!” Phượng Khiêm ngẩng đầu, mặt không biểu tình nhìn Hỏa Hoàng: “Cho nên hy vọng ngươi có thể thứ lỗi.”

“Ngươi…” Sắc mặt của Hỏa Hoàng biến đổi, hung hăng nhìn Phượng Khiêm, lại quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ và Vô Tình, cao ngạo nâng cằm, nói: “Nếu các ngươi không muốn chết thì cút ra khỏi Phượng Hoàng nhất tộc cho ta! Nơi này của chúng ta tuyệt đối sẽ không bị nhân loại làm bẩn, đừng tưởng các ngươi là khách nhân Tả Phượng trưởng lão mời đến là có thể muốn làm gì thì làm, Phượng Hoàng nhất tộc này không phải là đồ vật của ông ta! Ông ta không tư cách làm chủ!”

“Phải không?”

Ngay ở lúc Hỏa Hoàng vừa nói xong, một giọng nói non nớt chợt truyền vào trong tai.

“Vậy không biết ta có tư cách làm chủ hay không?”

Giọng nói quen thuộc làm cơ thể của Quân Thanh Vũ bỗng dưng cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn về phía bóng dáng nhỏ xinh đi dưới ánh mặt trời kia, trong cổ họng bất giác có chút nghẹn ngào.

“Hoàng Nhi……”

Cũng may nàng không có chuyện gì, nếu không, cả đời nàng đều không thể tha thứ cho mình…
“Mẫu thân.”

Một thân mình mềm mại nhào vào Quân Thanh Vũ, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt to tụ đầy ý cười ngây thơ, giọng nói mềm mại: “Mẫu thân, người là tới tìm Tiểu Hoàng Nhi sao?”

“Ừ.” Quân Thanh Vũ cúi đầu, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu của Tiểu Hoàng Nhi, dịu dàng cười nói; “Ta cảm giác được hình như con đã xảy ra chuyện, cho nên tới nơi này gặp con, nhưng cũng may con không có chuyện gì…”

Tiểu Hoàng Nhi chớp đôi mắt sáng ngời như sao trời, tầm mắt quét về phía người phía sau nàng, rồi sau đó nhẹ nhàng thả lỏng Quân Thanh Vũ ra, cười tủm tỉm đi qua.

“Vừa rồi ngươi nói ai làm ô nhiễm địa bàn của Phượng Hoàng nhất tộc ta? Ta không nghe rõ, có thể lặp lại lần nữa không?”

Sắc mặt của Hỏa Hoàng chợt đại biến, cắn chặt môi, nói: “Nữ vương bệ hạ!”

Tiểu Hoàng Nhi căn bản không cho nàng ta cơ hội biện giải, trên khuôn mặt phấn điêu ngọc trác hiện vẻ phẫn nộ: “Là Phượng Hoàng nhất tộc các ngươi muốn cho ta làm nữ vương, hiện tại lại khi dễ phụ thân và mẫu thân của ta, nữ vương này ta không làm, mẫu thân, Vô Tình phụ thân, chúng ta đi thôi, không cần để ý đến bọn họ!”

Dứt lời, Tiểu Hoàng Nhi kéo tay Quân Thanh Vũ lại, xoay người muốn rời đi Phượng Hoàng nhất tộc.

“Nữ vương bệ hạ!” Hỏa Hoàng sợ hãi kêu lên.

Xong rồi xong rồi, lần này nàng gặp rắc rối rồi! Nếu nữ vương rời khỏi Phượng Hoàng nhất tộc, nhất định gia gia sẽ trách cứ nàng!

Dù sao, nữ vương bệ hạ quá quan trọng với Phượng Hoàng nhất tộc…

“Chậm đã!”

Ngay ở lúc nàng sắp rời đi, phía sau đồng thời truyền đến hai giọng nói già nua, Tả Phượng liếc mắt một cái đã thấy được Tiểu Hoàng Nhi bên cạnh Quân Thanh Vũ, đi nhanh qua.

“Quân cô nương, ta đến nghênh đón chậm, còn xin cô nương hỗ trợ khuyên bảo nữ vương một chút, để nàng không cần rời đi Phượng Hoàng nhất tộc ta.”

Tiểu Hoàng Nhi quay đầu nhìn về phía ánh mắt khẩn cầu của Tả Phượng, chớp đôi mắt, nói: “Ta làm nữ vương này là vì trợ giúp mẫu thân, nhưng người Phượng Hoàng nhất tộc các ngươi khi dễ nương của ta, còn muốn đuổi nàng đi, vậy ta làm nữ vương này còn có ý tứ gì? Mẫu thân, chúng ta về nhà đi, Hoàng Nhi tuyệt đối sẽ không để người chịu khi dễ của bất kì kẻ nào.”

“Nữ vương bệ hạ, ngươi chính là chủ tử của Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta, ngươi nói cái gì thì chính là cái gì, Hỏa Hoàng này to gan muốn đuổi Quân cô nương đi như thế, ta nhất định sẽ cho nữ vương bệ hạ một công đạo.”

Tả Phượng có chút oán hận nói.

Nữ vương quá quan trọng với tộc Phượng Hoàng bọn họ, chỉ có nàng mới có thể dẫn dắt Phượng Hoàng nhất tộc khôi phục phong cảnh lúc trước.

Nhưng Hỏa Hoàng lại còn dám đắc tội nàng!

Sau đó Hữu Hoàng tới rồi nghe được Tả Phượng nói, mày bất giác nhíu lại: “Hỏa Nhi tuổi nhỏ lại không hiểu chuyện, hơn nữa nhân loại âm hiểm xảo trá vong ân phụ nghĩa! Cho nên nàng cũng không nói sai cái gì, nữ vương bệ hạ, ngươi không cảm thấy ngươi có chút chuyện bé xé ra to sao? Vì những nhân loại âm hiểm này, ngươi định từ bỏ toàn bộ Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta? Đừng quên, Phượng Hoàng nhất tộc mới là nhà của ngươi!”

khuôn mặt nhỏ của Tiểu Hoàng Nhi trầm xuống, không tức giận nói: “Ta quản ngươi Phượng Hoàng nhất tộc cái gì, ta chỉ biết, khi ta vẫn là một quả trứng đã bị mẫu thân nhặt được, lại là mẫu thân ấp ra ta, nàng chính là người thân duy nhất cả đời này của ta, không sai, trong thân thể của ta xác thật lưu trữ máu của Phượng Hoàng nhất tộc, nhưng nếu Phượng Hoàng nhất tộc khi dễ mẫu thân, vậy các ngươi chính là kẻ thù của ta!”

Nói xong, nàng quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ, trong mắt to hiện ra một tầng hơi nước, ủy khuất nói: “Mẫu thân, bọn họ đều là người xấu, khi dễ mẫu thân, Tiểu Hoàng Nhi không cần bọn họ, chúng ta đi thôi…”

“Nữ vương bệ hạ!” Sắc mặt của Tả Phượng hoàn toàn thay đổi, tức giận trừng Hữu Hoàng: “Hữu Hoàng trưởng lão, đừng quên, Phượng Hoàng nhất tộc này là của nữ vương bệ hạ! Không có nữ vương bệ hạ, sớm hay muộn Phượng Hoàng nhất tộc sẽ bị huỷ diệt, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn để nữ vương bệ hạ rời đi? Ngươi đảm đương nổi hậu quả này sao?”

Sắc mặt của Hữu Hoàng xanh mét một mảnh, ông ta nắm chặt đại quyền, hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hỏa Nhi, xin lỗi!”

“Gia gia!”

Hỏa Hoàng thất thanh hét lên.

Gia gia lại muốn mình hạ cao ngạo xin lỗi hai nhân loại?

Không! Nàng tuyệt đối không cần!

“Hỏa Nhi, lập tức nhận lỗi với bọn họ, nếu không, ta chỉ có thể không nhận con tôn nữ này!”

Hữu Hoàng nhìn tôn nữ từ mình luôn yêu thương, có chút vô lực nói.

Đương nhiên, ông làm việc này, không phải vì lấy lòng Tiểu Hoàng Nhi. Mà là thèm nhỏ dãi máu trong cơ thể nàng. Nếu để nàng rời đi, sợ là không ai có thể trợ giúp Phượng Hoàng nhất tộc tăng lực lượng lên.

Mà trong khoảng thời gian này, nếu không phải Tả Phượng nơi chốn ngăn cản, ông ta đã sớm thực hiện được. Chỉ cần cướp máu toàn thân nàng đến được tay, còn muốn nữ vương này làm gì?

Bọn họ hoàn toàn có thực lực phát triển Phượng Hoàng nhất tộc lớn mạnh!

Hỏa Hoàng cắn chặt môi, không cam lòng đi đến bên cạnh Quân Thanh Vũ, giọng nói chứa tia oán hận: “Thật xin lỗi!”

“Mẫu thân, chúng ta vẫn là rời đi đi.” Tiểu Hoàng Nhi bĩu môi, không cho là đúng nói.

“Ngươi……” Hỏa Hoàng tức đến sắc mặt xanh mét; “Ta đều đã xin lỗi, ngươi còn muốn làm gì?”

Tiểu Hoàng Nhi chớp đôi mắt, quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ: “Mẫu thân, Tiểu Hoàng Nhi có thể ăn nàng sau đó ở trong lòng xin lỗi nàng hay không?”

“Phụt!”

Sau khi Phượng Khiêm nghe đến lời này, mặt không biểu tình rốt cuộc cũng phá rách, nhịn không được lên tiếng cười.

Hỏa Hoàng hung hăng nhìn Phượng Khiêm, tức giận nhìn về phía Tiểu Hoàng Nhi: “Vậy ngươi muốn như thế nào?”

“Cái này sao…” Tiểu Hoàng Nhi nở nụ cười ngây thơ: “Mẫu thân bị vũ nhục, là cần bồi thường, Hoàng Nhi nghe nói Hữu Hoàng trưởng lão có ba Linh Thú Thần Đan, không bằng đến tiếp viện mẫu thân.”

Khuôn mặt của Hữu hoàng đại biến, sắc mặt dữ tợn.

Thần Đan kia là ông ta định sau này trợ giúp Hỏa Hoàng tăng thực lực lên, tổng cộng có ba con, không nghĩ tới nàng há mồm là toàn muốn bộ.

“Nữ vương bệ hạ, lòng vẫn đừng quá tham, hơn nữa nàng là nhân loại, không thể dùng linh thú Thần Đan chúng ta!”

Tiểu Hoàng Nhi ủy khuất miết miệng: “Đây không phải là Hoàng Nhi muốn rời đi, là bị các ngươi ép rời đi, Tả Phượng trưởng lão, Hoàng Nhi cũng rất muốn ở lại, nhưng…”

“Hữu Hoàng!”

Đôi mắt của Tả Phượng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Thần Đan và nữ vương bệ hạ cái nào quan trọng hơn? Ngươi sẽ không phải không rõ ràng chứ? Nếu nữ vương bệ hạ muốn, vậy ngươi cho nàng là được, ai bảo tôn nữ của ngươi trêu chọc Quân cô nương trước?”

“Tốt! Rất tốt!” Hữu Hoàng cười ha ha lên, tiếng cười kia tràn ngập phẫn nộ: “Ta cho ngươi ba Thần Đan này! Chỉ là, hy vọng về sau ngươi đừng hối hận!”

Chỉ cần chờ ông ta có thể lấy được máu tươi trong cơ thể nàng, nữ vương này giữ lại cũng vô dụng. Một khi đã như vậy, Thần Đan đặt ở trên người nàng, sau này vẫn sẽ trở lại trong tay ông ta…

“Mẫu thân.”

Tiểu Hoàng Nhi vui vẻ tiếp nhận ba Thần Đan, như tranh công đưa tới trước mặt Quân Thanh Vũ, nở nụ cười ngây thơ: “Ba Thần Đan này cho người.”

Nhìn tay nhỏ duỗi đến trước mặt mình, trong lòng Quân Thanh Vũ có chút cảm động, nhưng cái gì cũng đều không nói…

Có ba Thần Đan này, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn có thể tăng thực lực của ba bọn họ Tiểu Điện lên tới cảnh giới Thần Đan…

“Quân cô nương, các ngươi đi theo ta, ta có một số lời muốn nói với các ngươi.”

Vẻ mặt của Tả Phượng nghiêm túc, sắc mặt đoan chính nói.

“Được.”

Quân Thanh Vũ thu Thần Đan lại, lạnh nhạt nói: “Chúng ta đi thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: HNRTV, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Phuongphuong57500, Vio Lily, soonsun89, y229917
     
Có bài mới 03.05.2020, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 872
Được thanks: 7029 lần
Điểm: 45.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Cửa Chu Tước thứ mười

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Bên trong tộc đường Phượng Hoàng nhất tộc, Tiểu Hoàng Nhi ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Quân Thanh Vũ, trên khuôn mặt phấn điêu ngọc trác là một vẻ ngây thơ, trong mắt to trong sáng chứa đầy ý cười.

“Ta muốn biết, trong khoảng thời gian này Tiểu Hoàng Nhi tới đã xảy ra chuyện gì!” Quân Thanh Vũ lạnh nhạt nhìn Tả Phượng, giọng thanh lãnh nói.

Tả Phượng thở dài, cười khổ nói: “Tất cả đều là bởi vì Hữu Hoàng trưởng lão, ông ta trăm phương nghìn kế muốn có được máu tươi trong cơ thể của nữ vương bệ hạ dùng để cải thiện Phượng Hoàng nhất tộc, mà trước đó không lâu, ông ta đã bí mật bắt cóc nữ vương bệ hạ, may mắn ta sớm phát hiện, mới không để ông ta thực hiện được…”

Vẻ mặt của Quân Thanh Vũ lập tức trầm xuống.

Nàng không nghĩ tới trong khoảng thời gian Tiểu Hoàng Nhi rời đi, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy…

“Mẫu thân.”

Tiểu Hoàng Nhi chớp mắt to trong sáng, ngây thơ nói: “Tiểu Hoàng Nhi vẫn tốt, mẫu thân không cần lo lắng, hơn nữa, con còn muốn trợ giúp mẫu thân…”

“Hoàng Nhi, yên tâm đi, lúc này, ta sẽ không rời khỏi nơi này, chờ nguy cơ của Phượng Hoàng nhất tộc giải trừ, ta mới có thể dẫn con rời đi.”

Khuôn mặt tuyệt sắc của nữ tử nở nụ cười nhạt, khi nhìn Tiểu Hoàng Nhi khi, ánh mắt nàng nhu hòa xuống.

“Quân cô nương.” Vẻ mặt của Tả Phượng ngẩn ra: “Ta có một việc muốn ngươi hỗ trợ.”

Quân Thanh Vũ khẽ nhếch mày, ánh mắt nhìn về phía Tả Phượng, hỏi: “Chuyện gì?”

“Là thế này…” Sắc mặt của Tả Phượng khó có được nghiêm túc: “Nữ vương bệ hạ trở về Phượng Hoàng nhất tộc, nhất định phải tiếp nhận truyền thừa, nhưng Truyền Thừa Trận đã bị tổn hại, chỉ có Luyện Trận Sư thập cấp mới có thể khôi phục nó, cho nên, chúng ta muốn chờ sau khi cô nương đột phá thập cấp thì giúp một chút.”

Ở trong Thần Cảnh, đều không phải là không có Luyện Trận Sư thập cấp, nhưng từ trước đến nay Phượng Hoàng nhất tộc không lui tới với nhân loại gian trá, lần này mới khiến Truyền Thừa Trận vẫn luôn không thể khôi phục.

“Truyền Thừa Trận?”

Quân Thanh Vũ nhìn Tiểu Hoàng Nhi bên cạnh, nói: “Vậy Truyền Thừa Trận ở chỗ nào?”

Tả Phượng sửng sốt một chút: “Quân cô nương, chuyện này cũng không vội, chờ ngươi tới thập cấp thì chúng ta đi cũng không sao, hiện tại ngươi đã là một Luyện Trận Sư cửu cấp, tin tưởng rất nhanh là có thể tới thập cấp…”

Ông rõ ràng nhớ rõ, ở trong cuộc thi đấu trong Thần Môn lúc trước kia, nàng đã đột phá tới cửu cấp rồi! Hiện giờ đã qua mấy tháng, mà nhiều nhất hai ba năm, nàng tất nhiên có thể lại đột phá lần nữa…

“Truyền Thừa Trận ở nơi nào?”

Quân Thanh Vũ lại hỏi một lần lần nữa, chỉ là lần này giọng nói có chút không kiên nhẫn.

“Quân cô nương, nếu ngươi muốn nhìn, hiện tại ta sẽ dẫn ngươi qua.”

Tả Phượng phục hồi tinh thần lại, mỉm cười nói.

Có lẽ là Quân cô nương muốn muốn biết một chút Truyền Thừa Trận trước, cho nên mới đề nghị đi xem Truyền Thừa Trận một chút…

“Vô Tình.” Quân Thanh Vũ nhàn nhạt cười, tầm mắt dừng ở trên khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân: “Chàng ở chỗ này chờ ta, ta đi một chút sẽ về.”

Vô Tình không nói thêm gì, đôi mắt luôn lạnh băng chỉ khi nhìn nàng mới bị hòa tan…

Trong mật thất, Tả Phượng dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ, nói: “Quân cô nương, đây chính là Truyền Thừa Trận.”

Quân Thanh Vũ khẽ vuốt cằm, đôi mắt lẳng lặng nhìn Truyền Thừa Trận đặt ở trước mặt.

Chỉ là liếc mắt một cái, nàng đã nhìn ra điểm xấu của Truyền Thừa Trận…

“Niên đại của Truyền Thừa Trận này đã quá lâu, làm cho linh khí không đầy đủ, chỉ cần thay linh thạch thập cấp làm tâm trận là đủ rồi!”

Tả Phượng bất giác bật cười, điểm này ai cũng biết, nhưng chỉ có Luyện Trận Sư thập cấp mới có thể chữa trị Truyền Thừa Trận…

“Quân cô nương, chúng ta có thể chờ ngươi đột phá thập cấp, chỉ cần…”

Bỗng nhiên, lời nói của Tả Phượng bị chặn ở trong cổ họng, như là đã chịu kinh hách mở to hai mắt, cả người đều hoàn toàn ngây ngốc…

Chỉ thấy Quân Thanh Vũ không biết từ chỗ nào lấy ra một linh thạch thập cấp, cục đá ban đầu mất đi linh lực tiếp tục thay đổi, phụt một tiếng, Địa Tâm Chi Hỏa bốc cháy, làm nổi bật khuôn mặt thanh lãnh kia…

“Được rồi.”

Rất nhanh Quân Thanh Vũ thu tay lại, xoay người nhìn về phía Tả Phượng, nhàn nhạt nói.

“Được… Rồi?” Tả Phượng kinh ngạc chớp đôi mắt, hiển nhiên còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Vị chủ nhân này của nữ vương bệ hạ, lại là một Luyện Trận Sư thập cấp?
Đây…

“Nếu không có việc gì, ta đi nghỉ ngơi trước.”

Quân Thanh Vũ nhíu mày lại, giọng nói lạnh nhạt thanh lãnh, nàng không do dự nhiều đi ra ngoài cửa phòng…

Tả Phượng ngây ngốc nhìn Quân Thanh Vũ rời đi, thật lâu sau mới thanh tỉnh lại, một tiếng cười dài cắt qua không trung, truyền vào trong tai toàn bộ Phượng Hoàng nhất tộc…

Ông chẳng thể nghĩ tới, ngắn ngủn mấy tháng Quân Thanh Vũ đã đột phá tới Luyện Trận Sư thập cấp rồi!

“Hiện tại nữ vương bệ hạ đã trở về Phượng Hoàng nhất tộc, lại có một thiên tài như thế, còn sẽ sợ hãi ngoại địch sao? Nữ vương bệ hạ, hiện tại ngươi có thể tiếp nhận lực lượng truyền thừa, chờ truyền thừa qua đi ngươi sẽ có biến hóa long trời lở đất!”

Tiểu Hoàng Nhi chớp lông mi thật dài, gương mặt phấn điêu ngọc trác tỏa ra ánh sáng tươi đẹp, nàng quay đầu lại, ngây thơ hỏi: “Tả Phượng gia gia, hiện tại có thể bắt đầu truyền thừa sao? Mẫu thân có thật nhiều kẻ thù, Hoàng Nhi muốn giúp mẫu thân đánh người xấu.”

Khi nói lời này, trong đôi mắt đỏ của nàng hiện ra một tia khát máu, rồi lướt qua giây lát, lại khôi phục bộ dáng đáng yêu ngoan ngoãn kia lần nữa.

“Truyền Thừa Trận đã được chữa trị, hiện tại chúng ta có thể bắt đầu rồi, ha ha!” Tả Phượng cười ha ha hai tiếng: “Chỉ cần ngươi tiếp nhận truyền thừa, rốt cuộc Hữu Hoàng trưởng lão cũng không thể làm gì được ngươi!”

Tiểu Hoàng Nhi cũng mặc kệ lão nhân yếu ớt đó, nàng nghĩ trong lòng, chỉ có đi lên đỉnh cao, vì mẫu thân chống đỡ cả không trung…

“Tiền bối, hiện tại có phải ta có thể mở thứ mười ra hay không?”

Trong Chu Tước Bảo Đỉnh, Quân Thanh Vũ nhìn Vô Đạo lão nhân đứng ở trước mặt, khóe môi cong lên một độ cong lạnh nhạt.

Từ sau khi thành công đột phá đến tầng thứ mười, nàng đã gặp lại Vô Tình, kế tiếp lại vội vàng đi gặp Tiểu Hoàng Nhi, nên cho tới bây giờ, mới không xem đồ vật cửa Chu Tước thứ mười giao cho nàng…

“Ha ha.”

Vô Đạo lão nhân ha hả cười: “Càng về sau, bảo vật cũng sẽ càng thêm trân quý, cho nên, ta cũng rất chờ mong cửa Chu Tước thứ mười cho ngươi cái gì…”

Quân Thanh Vũ nhướng mày, ánh mắt xuyên qua mấy đại môn màu son mở ra kia dừng ở trên một cửa đóng chặt…

Ở trên cửa kia, có khắc chữ thập dùng sơn màu đỏ thắm.

“Tiền bối, chúng ta đi xem một chút đi.”

Quân Thanh Vũ bước về phía cửa Chu Tước thứ mười…

Trong nháy mắt mở cửa, một ánh sáng chói mắt phát ra, khiến Quân Thanh Vũ theo bản năng che hai mắt lại.

Chờ thích ứng với ánh sáng này, nàng chậm rãi buông tay xuống, ánh mắt ngơ ngác nhìn linh thú xinh đẹp kia…

Linh thú này lông tuyết trắng, trên đỉnh đầu có một sừng, ở trong đôi mắt xinh đẹp xanh thẳm chứa tia sáng rực rỡ.

Cử chỉ nó ưu nhã như thế, như là một thân sĩ quý tộc chân chính.

“Là Thiên Không Độc Giác Thú!”

Vô Đạo lão nhân phát ra tiếng kinh ngạc cảm thán: “Thiên Không Độc Giác Thú, trên đời này chỉ có một con, rất nhiều năm trước đã biến mất, không nghĩ tới lại là bị nhốt đến nơi này.”

“Thiên Không Độc Giác Thú?” Quân Thanh Vũ quay đầu nhìn về phía Vô Đạo lão nhân, nói: “Thiên Không Độc Giác Thú là cái gì? Rất lợi hại sao?”

“Ha ha.” Vô Đạo lão nhân nở nụ cười: “Thiên Không Độc Giác Thú đều không phải là linh thú hệ chiến đấu, nhưng tốc độ của nó lại là cực nhanh, tỷ như nói toàn bộ Thần Cảnh, Thần Cảnh này lớn nhỏ ngươi hẳn là rõ ràng, cho dù là cường giả Thần Đan dùng Gia Tốc Trận, một năm cũng không thể đi hết, nhưng Thiên Không Độc Giác Thú không như vậy, trong vòng một ngày, nó có thể chạy một vòng toàn bộ Thần Cảnh! Xem như là pháp bảo chạy trốn tốt nhất, cho dù là cường giả Phá Hư chạy ở trong Hư Giới, cũng không đuổi kịp tốc độ của nó…”

Cường giả Phá Hư có thể cắt qua hư không, lại không đại biểu cho có thể nháy mắt tới bất kì địa phương gì, chỉ là có thể thông qua con đường Hư Giới, lộ trình ở nơi đó rõ ràng ngắn hơn, có thể tới nơi mục đích nhanh nhất.

Nhưng mà, ngay cả cường giả Phá Hư đều kém hơn Thiên Không Độc Giác Thú, hoàn toàn có thể tưởng tượng được tốc độ của nó…

“Nhưng…” Vô Đạo lão nhân dừng một chút: “Chỗ trân quý của Thiên Không Độc Giác Thú cũng không ở chỗ này! Ta cũng đã từng nói với ngươi, Luyện Trận Sư tới cuối cùng, có thể khiến người khác khởi tử hồi sinh, cho dù là ngươi hồn phi phách tán, đều có thể cứu vớt ngươi trở về! Mà trận pháp này, chưa từng có người luyện chế thành công, bởi vì thiếu một vị chủ yếu.”

“Chủ dược kia, đó là nước mắt của Thiên Không Độc Giác Thú! Có công năng chữa trị thân thể và linh hồn!”

Quân Thanh Vũ sửng sốt một chút, nàng không nghĩ tới, Thiên Không Độc Giác Thú lại trân quý như thế. Xem ra lúc này thật sự là đạt được một bảo bối không nhỏ…

“Chủ nhân.”

Thiên Không Độc Giác Thú ưu nhã đặt chân tới trước ngực, cong người xuống, nói: “Ta ở chỗ này chờ ngươi đã lâu rồi, xin cho ta tự giới thiệu một chút, ta tên là Thiên Không, ngươi gọi ta là Không Không là đủ rồi, hoặc là Thiên Thiên cũng đúng…”

Nói xong lời này, Thiên Không Độc Giác Thú tiến tới gần về Quân Thanh Vũ, một đôi mắt xanh thẳm chứa đầy ý cười hài hước.

“Tân chủ nhân tôn kính của ta, kế tiếp, có phải ngươi muốn ban thưởng cho ta một cái hôn, hoàn thành lần khế ước này hay không?”

Ầm!

Ngay ở lúc Thiên Không Độc Giác Thú ưu nhã đi đến trước mặt Quân Thanh Vũ, một giọng nói lạnh lẽo sát khí từ phía trước bắn đến, bức lui nó vài bước.

Hồng y khẽ bay, tóc bạc như ma, nam nhân từ trên cao nhìn xuống đứng ở trên đỉnh đầu, hai mắt khát máu tàn nhẫn hung hăng nhìn chằm chằm Thiên Không Độc Giác Thú, vẻ mặt kia nghiễm nhiên muốn bầm thây vạn đoạn nó.

“Từ đâu ra con ngựa trắng, cũng dám nhìn trộm nữ nhân của bổn tọa!”

Thiên Không Độc Giác Thú đánh cái rùng mình.

Nó chỉ là một linh thú tính phụ trợ, không có bất kì sức chiến đấu gì, căn bản không phải là đối thủ của nam nhân như ma mị này.

Nhưng ngay ở lúc nó lui về phía sau, bất giác đụng phải một tường thịt, cổ hơi thở lãnh khốc kia quanh quẩn ở quanh người nó, làm nó hung hăng đánh cái rùng mình.

“Cái này… Hiểu lầm, hiểu lầm, đều là hiểu lầm!”

Thiên Không cười hai tiếng với nam nhân sắc mặt lãnh khốc phía sau, trong lòng lại khóc không ra nước mắt, đây đều là chuyện gì vậy, nó chỉ là đùa một chút mà thôi, những người này coi là thật sao?

“Chu Tước, ngươi ở phía sau, ta phía trước chặn nó lại, tốc độ của nó tương đối nhanh, đừng để cho nó chạy thoát!” Khóe môi lạnh lẽo của Tuyệt cong lên một nụ cười tàn khốc.

“Nếu không giáo huấn hỗn đản này một chút, nó đại khái quên mất, ở trong những người chúng ta, nó chỉ là một người mới tới! Nhất định phải bị bắt nạt!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: HNRTV, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Phuongphuong57500, Vio Lily, hasgn, soonsun89, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.