Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới 29.04.2020, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 844
Được thanks: 4856 lần
Điểm: 38.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 84
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trong năm ma thú, không hiểu sao Mavis thích ma thú hệ thổ này ghê gớm, há há há.

Chương 142: Đừng xem thường thủ hộ.

Edit: Mavis Clay

Vân Phong nhìn nụ cười khó hiểu trên mặt người phụ nữ kia, trong lòng chợt cảm thấy quái dị, ánh mắt của mỹ nữ này nhìn mình cứ có cảm giác sai sai thế nào ý… Hình như nóng rực hơn không biết bao nhiêu lần, nhất là câu vừa rồi kia, nghĩ lại là nàng lại thấy mông lung. Vứt hết toàn bộ suy nghĩ trong đầu, ánh mắt ngưng thần lại, nữ nhân thấy ánh mắt nhìn cười khẽ đầy quyến rũ, “Bé con, ánh mắt của ngươi thật đúng là quyến rũ.”

“Bản đại gia nghe buồn nôn chết được.” Tiểu Hỏa trên không trừng mắt, Yêu Yêu bên cạnh ghét bỏ nhìn nữ nhân trước mặt, gương mặt tức giận, chu cái miệng lên không vui. Ghét quá đi! Nữ nhân kia nhất định cũng thích tiểu Phong.

“Bé con, nói trước nhé, đây là trận chiến giữa ta và ngươi, những kẻ khác không được phép nhúng tay, cô bé bên kia, nhóc nghe thấy chứ?” Nữ nhân chuyển mắt, cười khanh khách nhìn Yêu Yêu đang nhíu mày, Yêu Yêu hừ một tiếng quay ngoắt đi, Vân Phong thấy vẻ mặt Yêu Yêu như thế thì sửng sốt, cô bé sao thế?

“Còn lâu ta mới nghe lời ngươi nói! Tiểu Phong bảo ta làm gì ta sẽ làm đó.”

Vân Phong cười khan, nghiêm túc nói, “Biết rồi, ta sẽ không để ma thú khế ước xuất chiến.”

“Nữ nhân kia! Chủ nhân ta là Triệu Hồi Sư, có Triệu Hồi Sư nào mà không cần ma thú khế ước tác chiến không? Ngươi là đang lợi dụng lúc ngươi ta gặp khó khăn!” Tiểu Hỏa trên cao bất mãn hô hào, những sợi mây nãy giờ vẫn bất động đột nhiên quơ múa điên cuồng, từ nhiều hướng đánh về phía Vân Phong. Nàng mủi chân, đã sớm hoàn thành mọi sự chuẩn bị, hoàn mỹ tránh né sự tấn công của dây mây.

Nữ nhân thấy thế càng vui vẻ hơn, “Ta đâu có lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đâu chứ, ta chỉ muốn xem thử khi không có các ngươi, nàng sẽ làm thế nào thôi.”

Vân Phong không ngừng tránh né, nghiêng người, nhào lộn trên không. Tốc độ dây mây thay đổi liên tục, hơn nữa số lượng đông đảo, phải nói trước mặt nàng toàn là dây mây. Thấy dây mây lại sắp chạm tới, nàng mủi chân linh hoạt tránh né chúng, gần như không có lấy một giây dừng lại. Nhìn mữ nũ tươi cười đứng bất động đằng kia, Vân Phong cắn răng, cứ như vầy không phải là cách, mặc dù cơ thể nàng được cải tạo lại vô cùng cường hãn, nhưng thể lực vẫn là có hạn.

So với nàng, những dây mây này không hề biết mệt chút nào. Chỉ cần con ma thú hệ thổ kia vẫn thao túng chúng, nàng vẫn sẽ phải tiếp tục tránh né. Ngạo trừ tránh né không thể làm gì khác, chứ đừng nói là phải tấn công như thế nào.

“Vèo!” Một ngọn mây hung hiểm xẹt qua mặt Vân Phong, nàng khẽ lui người lại, từ phía sau lại đánh tới thêm một cây nữa. Lui đến một khoảng nhất định liền dừng khựng lại, trên trán toát vài giọt mồ hôi, Thổ Nguyên Tố không chỉ có thể thao túng đất, nhìn lại… cây cối có vẻ cũng nghe theo sự chỉ huy của Thổ Nguyên Tố rồi. Nếu muốn tạo cơ hội tấn công cho mình thì phải xóa được nỗi lo ở sau, trước tiên nàng cẩn phải giải quyết được đám roi mây đáng ghét này đã.

Ma trượng trong tay xoay tròn, nắm lại thật chặt. Nhìn những sợi roi cường tráng không ngừng quơ múa trên không, bên môi Vân Phong chợt nhếch lên thành nụ cười. Nữ nhân thấy khóe miệng nàng hơi mỉm cười, ánh mắt hiện lên sự hưng phấn, nha đầu này lại đang âm mưu gì đó?

“Thủy Tiễn!” Vân Phong quát lên, Thủy Nguyên Tố hóa thành mũi tên xuất hiện từ ma trượng bắn về phía đám roi.

Nữ nhân thấy thế không khỏi lắc đầu, “Bé con, chiêu này không dùng được, Thủy Nguyên Tố sẽ không thể làm hại được chúng đâu… Ngược lại còn có thể trở thành chất dinh dưỡng tốt lành cho chúng.”

“Leng keng!” Thủy Nguyên Tố tấn công vào roi mây xong, nháy mắt bị nó đánh vỡ, toàn bộ đều bị roi mây hấp thu. Thân hình roi mây dường như càng lớn hơn trước, càng thêm quơ múa cuồng nhiệt.

Vân Phong nhìn đống đằng trước, nụ cười trên môi sâu hơn.

“Bé con, đây chính là cách của ngươi đó sao?” Nữ nhân nhíu mày, trong mắt khó tránh khỏi có chút thất vọng, cánh tay giương nhẹ, roi mây cuồng mãnh đánh tới Vân Phong, lực lớn hơn vừa rồi rất nhiều. Vân Phong cười lên khanh khách, xuyên qua bụi mây khổng lồ, ánh mắt mang theo ngọn lửa cháy bỏng.

“Nếu Thổ Nguyên Tố có thể biến hóa nhiều dạng, thì Thủy Nguyên tố đương nhiên cũng được, nước có thể được thực vật hấp thu, vậy… băng thì sao đây?” Ánh mắt cong lên tươi cười, nữ nhân nghe vậy trợn to mắt, không lẽ bé con này muốn…

“Đóng băng!” Ma trượng trong tay vung lên, những roi mây mới vừa rồi còn quơ nhanh đã bị chậm lại, một làn khói xanh bắt đầu lan ra, gói gọn cả đám roi mây.

“Đó là băng!” Tiểu Hỏa mở to mắt, nhìn băng nhanh chóng bao phủ khắp roi mây, từ đầu tới đuôi ngọn nhanh chóng bị đóng băng, lá cây vừa rồi còn khí thế bừng bừng giờ đã bị băng hoàn toàn bao phủ, trở thành một biển băng lam sáng lấp lánh. Khí lạnh phả ra, mỹ nữ cười lên ha hả, bé con này quả nhiên không tầm thường.

Vân Phong rơi xuống, nàng đáp lên mấy ngọn roi bị đóng băng, bây giờ chúng đã không còn sức uy hiếp nữa, toàn bộ chúng đã bị biến thành tượng đá rồi. Vân Phong lợi dụng mũi tên nước đưa Thủy Nguyên Tố vào trong cơ thể của những thực vật này, rồi chuyển hóa Thủy Nguyên Tố khiến toàn bộ chúng nó bị đông cứng.

“Bé con, quả nhiên lợi hại.” Mỹ nữ cười khúc khích gật đầu, Vân Phong đáp lại bằng nụ cười mỉm, “Mọi vật đều có nhược điểm cả.”

Nữ nhân cười tươi tắn, bàn tay mảnh khảnh xinh đẹp nắm chặt lại, “Cây chỉ là một phần của Thổ Nguyên Tố mà thôi, bé con, ngươi phải hiểu một điều, trong năm hệ Thổ Nguyên Tố là hệ uyên bác nhất, nó không chỉ có mỗi công dụng phòng vệ.”

“Ầm!” Mặt đất lại chấn động, Vân Phong cảm thấy mặt đất dưới chân càng ngày rung càng mạnh. Bất chợt, đất hai bên người đột nhiên nứt ra thành hai vách tường dày, nhanh chóng ép sát vào nàng như muốn kẹp lại nàng ở trong. Không chút suy nghĩ, nàng mủi chân bay lên, nhưng đỉnh đầu lại thêm một tấm hạ xuống. Không ổn, Vân Phong thềm kêu lên trong lòng.

“Ầm!” Vách tường dày nặng trên đầu đè xuống đậy lại nàng, hai bức tường hai bên ép lại, Vân Phong hoàn toàn bị vây trong không gian kín.

“Chủ nhân!”

“Tiểu Phong!”

Tiểu hỏa và Yêu Yêu đồng loạt hô lên, bên trong không hề có động tĩnh gì, Yêu Yêu tung người tính nhào qua, nhưng một bàn tay đá nhanh chóng ngăn nàng lại. “Xú nữ nhân!” Yêu Yêu bị chặn lại rống lên, nữ nhân cười ha hả, đôi mắt lục nhìn không gian kín bên kia, ngón tay vuốt ve gương mặt mịn màng của mình, “Xú nữ nhân sao? Ha ha, cách gọi này thực ra không tồi.”

“Tiên sư nhà ngươi, rốt cuộc muốn thế nào?” Tiểu Hỏa siết chặt nắm đấm, mắt cháy phừng phực, trong cơ thể mơ hồ có ánh lửa xông ra.

Nữ nhân cười lên vui vẻ, ngón tay nhẹ nhàng vẽ trên không, không gian bịt kín đột nhiên di chuyển. Bốn vách tường gần thu nhỏ lại.

“Tiên sư nhà ngươi, sẽ bị ép đó!” Tiều Hỏa trợn trừng mắt, giãy giụa kịch liệt, nhưng bụi mây khổng lồ quấn rất chặt, Tiểu Hỏa tức giận vỗ mạn tay xuống, lửa cháy vừa chạm phải bụi mây khổng lồ, ngoại trừ khói trắng ra thì không còn gì khác.

“Tiểu Phong!” Yêu Yêu nhìn không gian bịt kín đang chậm rãi co lại, đôi mắt đầy vẻ lo lắng, hận không thẻ xông lên, nữ nhân mỹ lệ ở xa xa nhìn, khóe miệng là nụ cười hứng thú, “Nếu quả thực là chết ở trong, ta cũng không còn cách nào.”

“Nói bậy! Tiểu Phong không có chết!” Yêu Yêu tức giận gào lên.

Nữ nhân cười khẽ, “Vậy thì ta đợi tiếp vậy, để coi nàng sử dụng thời gian bao lâu để ra ngoài được.”

“Ngươi thật biến thái.” Tiểu Hỏa nghiến răng rít lên, nữ nhân cười nhạt không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm về không gian đang không ngừng rút lại kia, bé con à, ngươi đừng làm ta thất vọng đó.

Vân Phong đang bị nhốt trong không gian kín mít ngoại trừ bóng tối ra thì không còn gì khác. Không lâu sau nàng liền cảm nhận vách tường bốn phía đang dần ép sát lại mình.

“Nyanya!” Nhục Cầu trên vai Vân Phong đột nhiên kêu lên, muốn bay lên tông vỡ vách tường, nhưng nàng lại chộp nó lại, Nhục Cầu lại lo lắng kêu lên vài tiếng. Vân Phong cười khì, “Đây là một thử thách hiếm có, nếu như ta không dựa vào khả năng của bản thân để ra ngoài, thì thật hoài nghi chính mình.”

Mắt Nhục Cầu sáng lên, nàng thả nó lại lên vai mình, không gian xung quanh đang không ngừng thu nhỏ lại, nếu trong khoảng thời gian ngắn nàng không đánh nát được Thổ Nguyên Tố để ra ngoài, nàng sẽ bị ép chết thành thịt vụn trong này.

Một quyền nện lên vách tường, mu bàn tay Vân Phong chợt thấy đau, Thổ Nguyên Tố liên kết với nhau chặt hơn gấp mấy lần nàng tưởng tượng, nàng chợt nghĩ tới tường đất của mình, theo lý Thổ Nguyên Tố là phòng ngự xuất sắc nhất, nhưng vì sao lần nào tường đất của nàng cũng đều bị kẻ địch dễ dàng phá vỡ như vậy? Mặc dù đúng là thực lực cao hơn mình, nhưng tường đất đâu thể yếu như vỏ trứng tới vậy? Nếu Thổ Nguyên Tố của mình cũng có thể cứng rắn tới như vậy, thì mới thực sự gọi là phòng ngự.

Trong đầu chợt xẹt qua cái gì, Vân Phong bất động, mắt nhìn những vách tường đang ngày càng  lùi lại, không gian đã càng ngày càng nhỏ, gần như ép sát tới người nàng rồi. “Nyanya, Phong Phong nya!” Nhục Cầu trên vai nàng nhảy tưng tưng, cái đuôi quét qua quét lại mặt nàng, thấy nàng ngẩn người, Nhục Cầu không khỏi nóng nảy.

“Phong Phong kya, kya, nya!” Nhục Cầu gào to mấy câu, hai mắt Vân Phong đột nhiên sáng  lên, lập tức ngồi phịch xuống đất. Lúc này bốn vách tường đã ép tới sát nàng, nếu còn ép sát nữa nàng nhất định sẽ bị kẹp thành bánh thịt,

“Nyanya!” Nhục Cầu la to lên, tính phấn đấu quên mình xông ra, đúng lúc này Vân Phong quwo ma trượng trước mặt mình, quát lên, “Thổ Giới!” Thổ Nguyên Tố vàng nhạt nhanh chóng tụ lại quanh người Vân Phong, hoàn toàn bao phủ lấy nàng, Thổ Giới vừa hình thành, vách tường xung quanh liền đạp mạnh vào Thổ Giới.

“Nyanya!” Nhục Cầu nhìn Thổ Giới gần như bị ép đến sập, mắt trừng thật to, cái đuôi nóng nảy vẩy qua vẩy lại, Vân Phong vẫn ngồi vững dưới đất, đưa mắt nhìn Thổ Giới xung quanh, mắt sáng nên một nụ cười hiểu ra.

Đây chính là điều nàng muốn dạy mình sao? Vân Phong thầm cảm khái trong lòng, xem ra hiểu biết về Thổ Nguyên Tố của mình quá hạn hẹp, đúng hơn là nói… thời gian nàng tìm hiểu về Thổ Nguyên Tố quá nông cạn. Trong đầu nàng, nhận thức về bảy nguyên tố lại được mở ra trang mới, như vừa phá được một bức tường cản trở, tới một cảnh giới hoàn toàn mới.

“Xem ra đã nghĩ thông rồi.” Nữ nhân mỉm cười, bàn tay lại dùng sức, cảm thấy bên trong có lực cản lại, cười khẽ nắm chặt hơn.

“Ầm!”

Lực ép tăng mạnh hơn, vách tường bao vây Vân Phong đột nhiên hoàn toàn vỡ vụn. Đá bay tán loạn hóa thành Thổ Nguyên tố nhàn nhạt phiêu tán trong không trung, Vân Phong vẫn bình tĩnh ngồi dưới đất, quanh thân có một tầng kết giới màu vàng nhạt hơi lóe lên.

“Thổ Giới sao?” Nữ nhân hiểu ra, càng thấy thích thú Vân Phong hơn, Yêu Yêu và Tiểu Hỏa thấy nàng vẫn vô sự không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Vân Phong đứng dậy, tươi cười nhìn mỹ nữ trước mặt, “Đa tạ ngươi, ta học được không ít thứ.”

Nữ nhân cười tủm tỉm nhìn nàng, “Bé con, vẫn chưa xong đâu.”

Ma trượng trong tay vung lên, Thổ Giới đã biến mất, ánh mắt của Vân Phong bộc trực, chân thành, “Đã như vậy, vậy vui lòng chỉ giáo.”

“Ha ha ha, bé con, đúng là ta càng ngày càng thấy thích ngươi mà.” Nữ nhân cười khanh khách, không đứng im tại chỗ nữa. Thấy nàng di chuyển, Vân Phong liền đề phòng, muốn đích thân tấn công sao?

Nữ nhân cấp tốc lao tới Vân Phong, Vân Phong mủi chân né lướt qua người nàng, nữ nhân cười ha ha, mái tóc dài xanh lục theo gió tung lên, nhanh chóng kéo dài ra. Vân Phong cả kinh! Tóc! Cũng làm vũ khí được?

Mãi tóc xanh như đám hải tảo, hệt như đám dây mây khổng lồ mới nãy muốn quấn lấy Vân Phong, Nhục Cầu lưu loát xoay người, dễ dàng nhảy ra khỏi vòng vây, mắt to liếc nhìn tình huống bên dưới, lập tức đổi hướng chạy tới bên cạnh Yêu Yêu, đặt mông ngồi xuống.

Khóe mắt Vân Phong thấy hành động cỉa Nhục Cầu, giật nhẹ khóe miệng, nó cảm thấy nữ nhân này không có địch ý với mình nên cũng trở thành một phe xem chiến rồi sao?

Cái đầu nhỏ của Nhục Cầu di chuyển theo Vân Phong, cái đuôi vỗ bịch bịch xuống đất, Yêu Yêu cũng ngồi xuống, thấy vẻ mặt vừa lòng của Nhục Cầu, thầm yên tâm lại.

“Nếu dám có địch ý với chủ nhân, coi chừng bản đại gia.” Tiểu Hỏa trên không gào lên, Nhục Cầu nâng mắt, con ngươi hơi cong lại, Tiểu Hỏa thấy thế liền đỏ bừng mặt, “Nhục thịt kia! Ngươi lại dám cười nhạo bản đại gia! Đợi bản đại gia xuống được. Ngươi chờ đó cho bản đại gia.”

“Tiểu Hỏa ca ca thật đáng thương…” Yêu Yêu nao nao nhìn lên, sau đó lại quay mặt lại, nhìn chằm chằm về Vân Phong, “Mặc dù nữ nhân này không có địch ý với Vân Phong, nhưng ta vẫn không thích nàng ấy…”

Mái tóc xanh uốn lượn như sóng biển, dài mềm mại bao trùm lấy Vân Phong, Vân Phong cố gắng dùng đao gió cắt đứt, nhưng những sợi tóc này cực kỳ mềm dẻo, toàn bộ lực đánh lên đó như biến thành hư vô.

“Bé con, ngươi còn cách nào không?” Nữ nhân lại cười lên, Vân Phong tối sầm mặt, nếu đổi lại là nàng muốn lấy mạng người, đối mặt với tình huống thế này Vân Phong chỉ có một kết cục. Không có cách cũng phải có cách.

“Đừng có xem thường ta.” Vân Phong khẽ quát lên, Thủy Nguyên tố lại xuất hiện, nữ nhân cười lớn, “Không dùng chiêu đối phó với đám cây hồi nãy được đâu.”

“Vậy thì có thử mới biết được.” Thủy Nguyên tố xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, quấn mất vòng quanh cổ tay, xông về phía đám tóc xanh. “Chát!” Thủy Nguyên Tố không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho mái tóc, chỉ khiến nó hơi ướt mà thôi, mắt Vân Phong sầm xuống.

“Xoẹt!” Bóng nữ nhân đánh tới, cánh tay duỗi ra, Thổ Nguyên Tố trong lòng bàn tay tung ra, Vân Phong nhạy cảm hung hiểm tránh né. Nàng không thể vừa thoát khỏi tình trạng bị nhốt rồi vẫn ở trong tình huống bị động được. Đây là tóc, không phải roi mây, xem ra chiêu vừa rồi thực sự không dùng được. Tóc… tóc… tóc! Mắt Vân Phong sáng lên. Nữ nhân thấy thế cũng sáng mắt lên. Bé con lại có ý nghĩ mới rồi kìa.

“Tóc…” Vân Phong bật cười, ma trượng xoay lại, Lôi Nguyên Tố lách tách xuất hiển.

“Cái gì?” Nữ nhân thấy Lôi Nguyên Tố liền thất kinh. Bé con này là tứ hệ… Không đúng, là năm hệ?

“Thật sự rất xinh lỗi.” Vân Phong cười áy náy, ma trượng giơ lên, “Lôi Minh@”

“Ầm!” Một đòng sét giáng xuống. Lôi Nguyên tố màu tím nhanh chóng hòa vào đám tóc xanh lục, múi khét bốc lên. Nữ nhân liền tái mặt, đột ngột lùi về lại, mái tóc xanh cũng rời khỏi tầm mắt Vân Phong.

“Bé con nhà ngươi…” Một góc mái tóc bị Lôi Nguyên Tố đánh cháy đen, bên trên vẫn còn vài con rắn bạc vui sướng uống éo, nữ nhân thấy thế lập tức cắt phăng mái tóc dài như thác nước, chỗ tóc bị cháy đen lập tức bị cắt đi.

“Xin lỗi, tóc ngươi…” Vân Phong áy náy nhìn mái tóc xanh, vừa rồi còn dài tới mắt cá chân, bây giờ nhìn lại chỉ qua tới vai, Mặc dù không ảnh hưởng chút nào với vẻ ngoài của nàng ấy, nhưng mất đi mái tóc dài đẹp như vậy Vân Phong nghĩ lại thật cảm thấy uổng.

“Không sao đâu, rồi sẽ dài ra lại thôi.” Nữ nhân phất phất tóc của mình, nhìn về phía Vân Phong, “Nhưng mà ngươi hại ta mất nhiều tóc như vậy, cần phải nói một điều khác nữa.”

Vân Phong nhíu mày, nói điều khác? Nếu tóc dài ra lại được thì đâu nhất thiết nữa… “Nói cách khác… ta thắng ngươi?”

Nữ nhân cười khanh khách, “Có thể nói như vậy, để ta đưa đồ cho ngươi trước đã…” Tay nữ nhân giương lên, hay dây mây từ đất lao ra lập tức quấn ngang hông Vân Phong, nàng bị dây mây kéo vụt về phía trước, đập thẳng vào ngực nữ nhân.

“Làm gì thế?” Vân Phong ngạc nhiên, tốc độ di chuyển của dây mây thật nhanh, nàng chỉ cảm thấy có cái gì đó ấm áp phủ lên người mình, một đôi tay ôm chặt lấy mình vào lòng, mà đầu của nàng thì đang hoàn toàn bị vùi vào một nơi mềm mại khác thường.

Pùm! Mặt Vân Phong hoàn toàn đỏ bừng.

“Tỷ tỷ ta hình như càng ngày càng thích ngươi, đã sớm muốn ôm lấy ngươi rồi.” Nữ nhân ôm chầm lấy Vân Phong, mặt mày toe toét, Yêu Yêu và Nhục Cầu xem chiến bên cạnh hoàn toàn sững sờ. Sau đó mới phản ứng lại đi tới, Nhục Cầu đột nhiên xù hết lông mao trên người lên, không nói hai lời lập tức nhào tới. Gương mặt Yêu Yêu cũng nhanh chóng dữ tợn, răng nhọn hé ra.

“Buông Tiểu Phong ra! Xú nữ nhân kia!” Tiểu cô nương gầm lên giận dữ thu hút ánh mắt của nữ nhân, thấy Nhục Cầu xông lại mới nới lỏng cánh tay ra, “Ai nha ai nha. Thật là hẹp hòi…”

“Nyanyanyanya!” Nhục Cầu ré lên thất thanh, răng nhọn không nói hai lời tính cắn lên, nữ nhân cười ha hả, lập tức lui người lại, Nhục Cầu liền nhào tới vai Vân Phong, khó chịu nhe răng gầm gừ, còn Vân Phong vẫn đang đỏ bừng mặt đứng đó.

“Bé con, ngươi tên là gì?” Nữ nhân cười khanh khách hỏi, Vân Phong lúng túng giật khóe miệng, cái ôm nhiệt tình khác thường vừa rồi… rốt cuộc có ý gì?

“Vân Phong.” Vân Phong nói, nữ nhân gật đầu, mảnh bản đồ trôi lơ lửng trong tay của nàng, “Giao thứ đồ này cho ngươi, tỷ tỷ ta liền tự do rồi. Nhưng mà… ta rất thích bé con ngươi, ma thú hệ thổ của ngươi hình như cũng đang trốn, bé con à… khế ước ta được chứ?”

Vân Phong sửng sốt, hơi ngạc nhiên. Ma thú hệ thổ này không hề mạnh bình thường, hơn nữa nàng còn vận dụng Thổ Nguyên Tố rất thuần thục. Vân Phong vốn không nghĩ tới sẽ khế ước nàng ấy, nếu có thể… quả nhiên cầu còn không được. Ma thú hệ thổ của mình quả thực đã bỏ trống lâu rồi.

“Nyanya!” Nhục Cầu đột nhiên lắc đầu, Yêu Yêu cũng chạy tới, nắm chặt tay Vân Phong, “Không cần! Tiểu Phong không cần khế ước ngươi! Không cần không cần không cần!” Tiểu cô nương tức giận gân cổ lên gào, nữ nhân mỹ lệ thấy thế bật cười, “Ta cũng rất thích ngươi, nha đầu.”

“Ta không cần được ngươi thích!” Yêu Yêu tức giận trả lời, nữ nhân càng cười vui hơn, Tiểu Hỏa trên không la lên, “Trước tiên thả bản đại gia xuống đã được không thế?”

“Ai nha. Xém nữa thì quên cậu bé con kia.” Tay nữ nhân động đậy, dây mây buông ra, Tiểu Hỏa chưa kịp chuẩn bị tinh thần liền rơi từ trên cao xuống.

“Á!” Sau khi kinh ngạc Tiểu Hỏa nhanh chóng lộn lại, kinh hô lên vững vàng đáp xuống đất, “Tiên sư nhà ngươi. Muốn làm bản đại gia ngã chết à?”

“Thế nào, tiểu Vân Phong?” Nữ nhân cười nhìn Vân Phong, mặt nàng đỏ bừng, nhịp tim hơi rối loạn, đương nhiên là nàng muốn, có thể khế ước với ma thú hệ thổ kiểu này thực không thể tốt hơn, mặc dù tính cách này… thật sự không dám tuyên dương.

“Đúng rồi đúng rồi, quên mất chuyện quan trọng, thực lực hiện giờ của bé con mới Tôn Thần cấp bốn, thực lực của ta cao hơn không khế ước được rồi.” Nữ nhân ảo não, Vân Phong thầm giật mình, đúng rồi sao nàng lại quên mất, ma thú trước mặt thực lực trên mình.

“Nhưng mà không sao, tỷ tỷ đi theo ngươi là được rồi.” Nữ nhân cười ha hả, dây mây quấn bên hông Vân Phong lại dùng sức, nàng lại không hề bị báo trước mà kéo tới, bị ôm chầm vào trong bộ ngực đầy đặn.

Không thể nghi ngờ, mặt của nàng lại nóng lên, lần nữa bị màu đỏ chiếm lấy.

“Nya nya nya!” Nhục Cầu bối rối không thôi, con ngươi Yêu Yêu co lại liên xông lên, chen lấn đi qua, “Xú nữ nhân kia, buông tiểu Phong ra.”

“Ta nói nè… trước tiên ngươi buông ta ra đã.” Vân Phong cố đưa tay đẩy ra, nhưng cây mây ngang hông lại siết lại, mặt vừa mới di ra được chút lại ụp vào trong mềm mại, làm nàng xém bị chèn tới không thở nổi. “Này!” Vân Phong giãy giụa mạnh hơn, càng đỏ mặt hơn.

“Đừng keo kiệt vậy chứ, để tỷ tỷ ôm một cái nào.” Nữ nhân nhìn biểu hiện cáu kỉnh của Nhục Cầu và Yêu Yêu, môi đỏ cong lên, “Cùng lắm thì, sau đó ta lại ôm các ngươi. Ai bảo ta thích tiểu Vân Phong hơn chút chứ.”

“Ta không cần ngươi lại gần!” Yêu Yêu vội vàng quay ngược lại chạy vài bước, Nhục Cầu cũng rùng mình vội vàng nhảy khỏi vai Vân Phong, đáp thẳng xuống đầu Tiểu Hỏa, Tiểu hỏa không nhịn được trừng mắt xem thường, ánh mắt nữ nhân quét tới, “Cậu bé con, tỷ tỷ cũng ôm ngươi nhé.”

“Ngươi dám? Bản đại gia đốt một đuốc thiêu ngươi giờ.” Một tiếng sói gầm phát ra từ cổ Tiểu Hỏa. Nữ nhân cười lớn, cánh tay ôm chặt Vân Phong hơn, “Vẫn là tiểu Vân Phong ngoan hơn, tỷ tỷ ta thích nhất là tiểu Vân Phong ngươi mà.”

Khóe miệng Vân Phong giật giật, tình huống bây giờ là gì đây, ma thú hệ thổ này thực sự đúng là cường hãn, nhưng tính tình này… hình như hơi không ổn.

“Kẻ nào ở đó, bước ra!” Gầm lên giận dữ, một cây mây khổng lồ từ mặt đất đâm lên đánh tới một hướng khác, nữ nhân buông Vân Phong ra đặt nàng ở sau mình, gương mặt giây trước còn xinh đẹp quyến rũ lập tức bay sạch, đôi mắt nhanh chóng trở nên vô cùng sắc bén.

Vân Phong nhìn lại, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu, Nhục Cầu cũng lập tức cảnh giác, nơi đám mây tấn công hồi lâu vẫn không có động tĩnh, từ từ, có một bóng người đi ra. Thấy người đó, Vân Phong khẽ nheo mắt lại.

“Vân Phong, lại gặp mặt.” Gương mặt tuấn tú không cảm xúc của Hạo Thiên hiện ra, La Đằng cũng bước ra từ sau lưng hắn, thấy nữ nhân tóc xanh mắt xanh bên cạnh nàng thì hơi ngẩn ra, đây cũng là ma thú khế ước của nàng?


“Tiểu Vân Phong, đây là người ngươi quen?” Nữ nhân thầm thì, Vân Phong cười ha ha bước lên trước, “Cũng coi là biết, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ khi gặp lại… mối quan hệ giữa chúng ta không còn tốt đẹp nữa.”

Hạo Thiên nhếch mối, lộ ra nụ cười hiếm có, mắt nhìn chằm chằm vào nơi nào đó, nói, “Mảnh bản đồ kia, ta muốn.”

Mắt lục hơi nheo lại, nữ nhân thu lại mảnh bản đồ lơ lửng trên không trung, “Vật này, là của tiểu Vân Phong.”

Hạo Thiên nhíu mày, bàn tay nắm chặt lại, “Vậy sao? Xem ra ta buộc phải đoạt lấy rồi.”

Vân Phong khẽ cau mày, nàng và Hạo Thiên đã từng quen biết, nhưng khi gặp lại chính là lúc chiến đấu, mục tiêu của hai người đều là mảnh bản đồ này, nếu như vậy… thì cứ việc quang mình chính đại đánh một trận đi.

“Vậy còn phải xem ngươi có mấy phần bản lãnh tới đoạt.” Vân Phong cười lạnh, Hạo Thiên đối chiến với đối phương chắc chắn sẽ không nương tay, nàng đương nhiên cũng sẽ như thế.

Hạo Thiên cười phá lên, cổ tay lộn vòng, vũ khí nắm chặt trong tay, “Đã sớm nghe danh Triệu Hồi Sư lợi hại thế nào trong nhân loại, có bản lãnh khống chế ma thú, hôm nay để ta tìm hiểu kỹ càng một phen, rốt cuộc sự thực và tin đồn có khác nhau hay không.”

Tiểu Hỏa và Yêu Yêu đi tới bên cạnh Vân Phong, nữ nhân thầm thì, “Tiểu Vân Phong, có cần ta ra tay không?”

Vân Phong lắc đầu, “Không, đối chiến với hắn ta hy vọng là sẽ dựa vào thực lực của chính mình.”

Con ngươi xanh đảo tròn, cánh tay không nhịn được đưa ra, Vân Phong phát hiện lập tức lách đi, nữ nhân cười rộ lên, “Tiểu Vân Phong, tỷ tỷ rất coi trọng ngươi đó.”

Vân Phong tự nhiên rùng mình, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lại lộ vẻ ớn ợn, ma thú chủ nhân gặp càng ngày càng cổ quái, tính tình ai nấy đều… không thể chấp nhận nổi.

Hạo Thiên nắm chặt vũ khí trong lòng bàn tay, năng lượng Tôn Thần cấp năm hoàn toàn bắn, “Nhào tới đi, Vân Phong! Ta và ngươi chắc chắn sẽ đánh một trận.”



Đã sửa bởi Mavis Clay lúc 02.05.2020, 19:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Chu Phươngg Anh, Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, Vũ Điệp, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, myyy1307, syrachen
     
Có bài mới 30.04.2020, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 844
Được thanks: 4856 lần
Điểm: 38.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 91
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nay đi chơi với gia đình về muộn, m.n thông cảm nhé

Chương 143: Giải quyết

Edit: Mavis Clay

Tôn Thần cấp bốn đấu với Tôn Thần cấp năm.

Mặc dù Vân Phong chỉ mới Tôn Thần cấp bốn, nhưng cộng thêm mấy con ma thú khế ước, đấu với Hạo Thiên không dễ rơi vào thế hạ phong, mà Hạo Thiên cũng hiểu được điều này, đánh với Vân Phong hắn không hề có ý định nương tay, nhất định sẽ dốc toàn lực đối phó.

Nắm chặt ma trượng trong tay, ánh mắt hai ngươi giao nhau, không khí trở nên áp lực tới cực điểm, đột nhiên bộc phát.

Cuộc chiến bắt đầu!

Vân Phong và Hạo Thiên giống như hai ngọn sao băng cháy sáng, thân hình hay người xẹt qua trên không, nhanh chóng tách ra. Trong khoảnh khắc xẹt qua nhau ngắn ngủi đó, màn giao thoa đầu tiên giữa hai người kết thúc.

Vân Phong giật khóe miệng, bàn tay khẽ nắm lại, lúc này trên mu bàn tay đã đỏ một mảng, trao đổi vừa rồi là sử dụng sức mạnh cơ bản của cơ thể, nàng liếc qua mu bàn tay sưng đỏ của mình. Cho dù cơ thể đã được cải tạo, nhưng vẫn đánh không lại Chiến Sĩ hải tộc Tôn Thần cấp năm. Sức mạnh chênh lệch không chỉ là một chút.

Hạo Thiên nhìn chằm chằm Vân Phong, ngón tay hơi run lên, ánh mắt âm u thâm trầm, sức lực của nàng lớn tới như vậy? Nàng chỉ mới là Tôn Thần cấp bốn thôi mà? Mới vừa rồi khi sức mạnh trực tiếp giao nhau đã khiến hắn cảm thấy cực kỳ uy hiếp, thậm chí khớp xương đã hơi đỏ lên.

Hạo Thiên cúi đầu nhìn đốt ngón tay đã đỏ lên của mình, khẽ cau mày, đây là sức mạnh của Tôn Thần cấp bốn á hả? Mặc dù không đủ uy hiếp với mình, nhưng thực sự đúng là khó tin. La Đằng thấy vẻ mặt ngây ngẩn của Hạo Thiên, trong lòng vô cùng kinh ngạc, sao ca ca lại có vẻ mặt đó, chẳng lẽ Vân Phong còn có chỗ kinh người nữa?

“Để coi răng bản đại gia lợi hại, hay da hắn đủ cứng.” Tiểu Hỏa tru lên, một ngọn lửa bao bọc lấy nó, hóa thành Hỏa Vân Lang khổng lồ, trừng mắt nhìn Hạo Thiên, vuốt nhọn đập xuống đất, mặt hiện vẻ hưng phấn bừng bừng.

Ma trượng xoay tròn, Vân Phong biết Hạo Thiên là một kẻ địch rất khó giải quyết, hắn vốn là thiên tài khác người thường, không hề liều lĩnh, có thể khiêm tốn thu lại sát khí, mới khoảnh khác trao đổi vừa rồi đã khiến nàng hiểu, thiên tài này dù là ở bất kỳ phương diện nào đều đúng với sự thực.

Vân Phong cười rộ lên, “Hạo Thiên đúng là khác với người khác, nếu muốn đánh thắng hắn không được phép có bất kỳ lỗi lầm nào, nếu không, những lỗi lầm này sẽ trở thành bàn đạp để hắn chuyển bại thành thắng.”

“Có người còn lợi hại hơn cả tiểu Phong?” Yêu Yêu hừ một tiếng không phục.

Vân Phong mỉm cười, “Người lợi hại hơn ta trên đời này rất nhiều, không chỉ có một mình hắn, dù ta có thể leo được lên đỉnh cao nhất, cũng không có nghĩa ta là mạnh nhất.”

“Bây giờ có nên dùng chiến thuật truyền thống không?” Tiểu Hỏa truyền âm, Vân Phong suy nghĩ cẩn thận, nàng không thể để có bất kỳ lỗi lầm nào xảy ra được, thân là Triệu Hồi Sư kiêm Ma Pháp Sư, nàng cũng nên đi theo quy tắc đó giờ một lần.

“Lần này cứ theo quy trình mà làm đi.” Vân Phong trầm giọng nói, Tiểu Hỏa hừ một tiếng, lèm bèm câu gì đó, Vân Phong hít một hơi thật sâu, vừa rồi học được không ít thứ từ ma thú hệ thổ kia, có thể lấy ra dùng thử, chỉ cần vận dụng được, năng lượng nguyên tố sẽ biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Truyện chỉ được đăng tại diendanlequydon.com, nếu bạn đọc dòng này ở web  khác là copy không xin phép

Mỹ nữ quyến rũ khoanh hai tay lại dưới bộ ngực đầy đặn của mình càng lộ vẻ kiều mị hơn, thấy vẻ mặt Vân Phong thay đổi khẽ cười, ngón tay trắng mịn nhẹ phất qua cằm mình, “Ai nha ai nha, tiểu Vân Phong thật là đáng yêu quá… Đáng yêu đến mức… Thật muốn cắn nàng một miếng.”

“Hỏa Tiễn.” Gầm lên một tiếng, ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng khắp khu vực, giao chiến thực sự chính thức bắt đầu.

Quả nhiên vẫn phải giữ ưu thế khoảng cách sao? Hạo Thiên nhếch môi, đột nhiên xông lên phía trước, nhẹ nhàng lách qua làn mưa tên lửa, Vân Phong nhanh chóng rút lui, thấy tốc độ của hắn thầm nghĩ, tốc độ của Triêu Hi tộc thực đúng là quá nhanh.

“Grào!” Một tiếng sói gầm kèm theo bộ móng bổ ngang trời đánh tới, Hạo Thiên hơi nhíu mày lách người, giương vũ khí trong tay lên ngênh đón. Móng của Hỏa Vân Lang liền bị chặn lại. Hạo Thiên tăng sức cánh tay, Tiểu Hỏa bị đẩy ra, hắn vốn định xông lên phía trước lại, nhưng nhiệt độ vừa lui về sau đột nhiên lại đánh tới. Dưới ý thức của cơ thể khiến Hạo Thiên hung hiểm né tránh ngọn lửa hừng hực bắn ra từ miệng Tiểu Hỏa.

Dù là ma thú khế ước của không thể khinh thường, Hạo Thiên thầm kết luận, cảm giác quanh thân liền nhạy cảm hơn, đối chiến với Triệu Hồi Sư hắn rất khó có phần thắng, nhất là người này. Dù như thế, hắn vẫn muốn đánh một trận.

“Phong Nhận!” Công kích hệ phong đánh tới, mắt Hạo Thiên tối sầm, Triệu Hồi Sư đa hệ… nếu muốn thắng quả thực quá khó.

“Vèo!” Bóng Hạo Thiên hóa thành một vạch đen, né tránh công kích đao gió, những ngọn đao gió tấn công không thành lập tức biến mất, nhưng vẫn khiến không gian hơi uốn éo vặn vẹo. Mặt đất bị hỏa vũ điên cuồng vừa rồi tạo thành trăm ngàn vết thương, La Đằng cẩn thận trốn đi, thấy bóng lưng bất chấp của Hạo Thiên, cắn môi một phát.

“Oành!” Một lực đánh xuống đất làm mặt đất chấn động, La Đằng kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy một chiếc đuôi cá sặc sỡ đang đánh vào mặt đất, làm cái khe trên đất nứt rộng ra gấp mấy lần. Phía trên phần đuôi cá là thân cô gái quyến rũ mỹ lệ, quanh thân phủ một quầng sáng lam nhàn nhạt, trong lành lấp lánh.

Đôi mắt lục mang ý cười, rất tự hào ưỡn đỉnh phong trước ngược mình, nếu so về vóc người, cơ thể trưởng thành của Yêu Yêu vẫn không sánh bằng sóng đào mãnh liệt này.

“Đánh ghét! Tiểu Phong, ta không bắt được hắn.” Giọng Yêu Yêu tắc giận vang lên trong đầu, Thủy Nguyên Tố phủ đầy trời, tốc độ đuôi cá vỗ rất nhanh xuống đất, nhưng tốc độ của Hạo Thiên vẫn luôn nhanh hơn, đuôi cá Yêu Yêu mãi chẳng bắt được hắn. Không chỉ Yêu Yêu, công kích của Tiểu Hỏa và Vân Phong cũng thế.

Hạo Thiên vẫn chưa bộc lộ tốc độ hoàn toàn đã có thể linh hoạt né tránh dưới làn công kích nguyên tố điên cuồng như thế, nếu đổi lại là người khác đã sớm nằm thoi thóp rồi.

Là tốc độ. Nhìn Hạo Thiên tránh né cấc loại nguyên tố, Vân Phong khẽ nheo mắt, Lam Dực cũng không nhưng không bằng hắn, nàng có ma thú khế ước, Hạo Thiên có tốc độ kinh người, hai người nói qua nói lại vẫn ngang nhau. Chín phần công kích của Vân Phong đều không có bất kỳ hiệu quả gì, chỉ có nâng lên mười phần mới có thể tạo thành uy hiếp tới Hạo Thiên, tuy nhiên vẫn chưa thể đánh bại thực sự được.

Cứ tiếp tục thế này sẽ biến thành tình thế giằng co, xem thử bên nào phí sức vô ích trước mới thôi.

Công kích nguyên tố không ngừng tự vỡ ra trên không, trước mắt, trừ Thổ Nguyên Tố Vân Phong đã sử dụng cả bốn loại, nhưng tốc độ của Hạo Thiên vẫn rất mau, phần lớn đều phí công vô ích. Hai người chiến đấu đã qua một lúc lâu, đối với Chiến Sĩ thì chả sao, nhưng đối với Ma Pháp Sư và kể cả Triệu Hồi Sư, là chuyện vô cùng mệt người.

“Vân Phong tới giờ vẫn chưa thua sao?” La Đằng ngạc nhiên quan sát, thầm tính nhẩm thời gian, theo lý ca ca đã kéo dài lâu tới như vậy rồi, phàm là Ma Pháp Sư đều tiêu tốn Tinh Thần Lực rất nhiều, nhất là Vân Phong còn liên tục dùng nguyên tố để tấn công, Tinh Thần Lực sẽ càng tiêu hao nhiều hơn, nhưng tại sao nàng lại không hề có chút mệt mỏi nào. Rốt cuộc Tinh Thần Lực nàng có bao nhiêu?

Hạo Thiên cũng cảm thấy rất khó hiểu, hắn đã cố tình kéo dài lâu tới như vậy rồi, chính là để đợi tới lúc Tinh Thần Lực của Vân Phong khô kiệt sẽ giáng một kích cuối cùng, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng, đến giờ nàng vẫn sung khí bừng bừng. Sức mạnh Tinh Thần Lực không hề thấy cạn kiệt chút nào, công kích ma pháp nguyên tố cũng chưa từng giảm đi, trông cũng phải tốn rất rất nhiều Tinh Thần Lực. Điều này là không thể nào! Hạo Thiên hô to trong lòng, chẳng lẽ Tinh Thần Lực của nàng là vô hạn?

Hạo Thiên nhíu chặt mày lại, nhìn Vân Phong đang không ngừng huơ ma trượng, nàng liên tục sử dụng ma pháp nguyên tố nãy giờ, bất luận là lớn hay nhỏ đều cần Tinh Thần Lực duy trì. Tại sao Ma Pháp Sư cần phải giữ ưu thế về khoảng cách? Tất nhiên là để đoạt được cơ hội ra tay trước, hơn nữa còn để rút ngắn thời gian chiến đấu, giảm tiêu hao Tinh Thần Lực.

Nhưng lúc này nàng hoàn toàn không giống như hắn đã đoán, Theo suy nghĩ của hắn, bây giờ Vân Phong chắc đã tới giai đoạn Tinh Thần Lực bắt đầu cạn kiệt dần rồi mới đúng chứ, đó cũng chính là thời cơ tốt nhất để hắn phát động tấn công.

Tất cả đều nằm ngoài dự đoán của Hạo Thiên, mọi thứ đều khiến kế hoạch của hắn rối loạn.

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra… Tinh Thần Lực của Vân Phong… có phải quá thịnh rồi không?” La Đằng trợn mắt há mồm, công kích nguyên tố trên không vẫn liên tục kéo dài, đua nhau mà tới.

Xem ra dùng cách câu giờ không có tác dụng với Vân Phong. Hạo Thiên nghiêm túc, tốc độ trên thân tăng nhanh hơn rất nhiều, tránh thoát toàn bộ mọi đòn chặn của Tiểu Hỏa và Yêu Yêu, hai ma thú lập tức tấn công bằng công kích nguyên tố, nhưng vẫn không hề tạo thành bất cứ uy hiếp gì tới Hạo Thiên. Tốc độ không theo kịp, mọi thứ đều chỉ là phù du.

Hắn phát hiện rồi sao? Vân Phong nhíu mày, Hạo Thiên bất chấp tất cả vọt tới nàng như thế, rõ ràng đã thay đổi kế hoạch tác chiến, Tinh Thần Lực của nàng chỉ mới tiêu mất có ba phần thôi, nếu hắn nghĩ chiêu kéo dài thời gian sẽ hữu dụng với nàng, thì sai hoàn toàn, Hạo Thiên đã nhận ra được điều đó.

“Chủ nhân!” Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lo lắng hô lên, Phong Nguyên Tố xanh lục bao trùm lên người Vân Phong, nàng nhanh chóng lui lại cả trăm mét, nhưng tốc độ của Hạo Thiên cuồng mãnh hơn, Chiến Khí Tôn Thần cấp năm trong tay hắn nhanh chóng ngưng tụ lại.

Định một chiêu đánh bại sao? Vân Phong trừng mắt, cánh tay giương nhẹ, một tia sáng xanh lục xuất hiện. Hạo Thiên chợt thấy bóng đen trước mắt xẹt đi, lúc định thân lại Vân Phong đã biến đâu mất. EditbyMavis

Chuyện gì xảy ra vậy? Hạo Thiên ngửa đầu lên, chợt thấy sau lưng Vân Phong xuất hiện một đôi cánh chậm rãi vỗ đều.

Cánh? Con ngươi Hạo Thiên co lại, La Đằng cũng trợn mắt há mồm, thủ hộ đứng một bên xem chiến mỉm cười, nhìn Vân Phong trên không, cười khúc khích, “Tiểu Vân Phong đúng là thông minh.”

“Chủ nhân, người không sao chứ?” Giọng Lam Dực vang lên, Vân Phong gật đầu, cánh tay Lam Dực bên hông siết chặt hơn, hai cánh vỗ mạnh dừng lại giữa bầu trời.

“Có ảnh hưởng tới sự hồi phục của cái cánh kia không?” Vân Phong nhíu mày, Lam Dực cười khẽ, “Đương nhiên là không, cái cánh bị thương ta đã thu lại, không sao cả.”

“Hóa ra là ma thú hệ phong…” Hạo Thiên thấy đôi cánh lam sau lưng Vân Phong, lẩm bẩm, mặc dù ở đây bị tước mất Không Gian Lực, nhưng bản năng của ma thú thì không bị sao, Sư Ưng từ khi ra đời đã là một bộ tộc biết bay.

“Thì ra là ma thú…” La Đằng thở phù ra một hơi, mới nãy hắn còn tưởng là Vân Phong mọc cánh chứ, bây giờ nghĩ lại dù Vân Phong có mọc cánh hắn cũng không cảm thấy quá lạ, chỉ hơi kinh ngạc mà thôi, dù gì trên người nàng cũng đã xuất hiện quá nhiều chuyện bất ngờ không dự đoán được.

Được Lam Dực mang bay lên cao, Vân Phong có được chút lợi thế, nhưng muốn chiến thắng được Hạo Thiên, chút lợi thế này chỉ là tạm thời, nhất định phải giải quyết khả năng di chuyển thần sầu của Triêu Hi tộc trước đã.

“Ngươi có ở trên cao cũng vô dụng thôi.” Hạo Thiên cười lạnh, lòng bàn chân tăng sức, phóng thẳng lên trời. Lam Dực thấy thế liền bay đi, ma trượng trong lòng bàn tay Vân Phong xoay tròn, công kích nguyên tố từ trên cao đánh xuống, trong mắt Hạo Thiên tươi cười, lách người đi, vậy mà đạp thẳng lên sức mạnh nguyên tố của nàng.

Không hổ là một thiên tài. Vân Phong thầm cảm thán trong lòng, Lam Dực ôm Vân Phong chuyển sang hướng khác, tránh né công kích của Hạo Thiên, Hạo Thiên từ trên không vững vàng đáp xuống đất, sắc mặt âm trầm, như vậy cũng không phải là cách, Vân Phong ở trên không khiến hắn mất đi rất nhiều cơ hội tấn công, hiệu quả đòn đánh ũng bị giảm đi nhiều.

Yêu Yêu và Tiểu Hỏa vẫn tiếp tục ngăn chặn, giúp Vân Phong ở trên trời có thời gian suy nghĩ kỹ hơn, cuộc chiến lại một lần nữa lâm vào trạng thái giằng co, làm sao mới có thể trói được hoàn toàn tốc độ của Hạo Thiên, để ưu thế này của hắn biến mất hoàn toàn?

Một ánh mắt nóng bỏng thu hút sự chú ý của Vân Phong, nàng nhìn lại, bắt gặp đôi mắt xinh đẹp đang nhìn nàng, trong con ngươi xanh lục mang sự vui vẻ. Vân Phong ngạc nhiên, tầm mắt lại quét sang Nhục Cầu, nó đánh ngáp một cái, cái đuôi lắm lông vỗ vỗ xuống đất.

Mặt đất… Cả vùng đất… Thổ Nguyên Tố?

Một tia sáng từ đâu đó xẹt qua Vân Phong, ánh mắt nữ nhân lọt vào đầu của nàng.

Thổ Nguyên Tố không chỉ có mỗi tác dụng phòng ngự, nó còn có tác dụng khống chế người khác. Khống chế! Khống chế một cách hoàn toàn!

“Thả ta xuống đi, Lam Dực!” Vân Phong nói, Lam Dực ngạc nhiên, “Chủ nhân, ở trên cao có lẽ còn có chút lợi thế, nếu đi xuống…”

“Lợi thế trên cao chỉ là tạm thời mà thôi, hơn nữa Không Gian Lực ở đây đã bị tước đoạt rồi, nếu sau này lỡ đối mặt với kẻ địch cường hãn, trên cao hay ở dưới đất với ta chả có gì khác nhau.”

Mắt Lam Dực hơi lóe lên, đôi cánh vỗ nhẹ, “Ta hiểu rồi, ta đưa chủ nhân xuống.”

Một vầng sáng lao từ trên không xuống, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu thấy thế không khỏi ngạc nhiên, Hạo Thiên khẽ cau mày, biết rõ ở trên cao nàng có lợi thế, sao lại chủ động bỏ đi?

Hai chân Vân Phong nhẹ nhàng đáp xuống đất, Lam Dực đứng bên cạnh nàng, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu lập tức chạy vội tới, “Chủ nhân, ngươi…”

“Chủ động bỏ đi lợi thế, ngươi có gan đấy.” Hạo Thiên lạnh lùng nói, cảm thấy Vân Phong hơi cuồng ngạo, nếu nàng đã tin chắc vào thực lực của mình như vậy, hắn cũng không cần khách khí nữa.

“Vèo!” Hạo Thiên bắn tới như chớp, ma trưởng trong tay Vân Phong đảo tròn, bàn tay tăng sức, ma trượng bị cắm sâu vào đất.

“Không cẩn cả ma trượng sao…” Nụ cười bên môi Hạo Thiên lạnh hơn, trong lòng chợt thấy tức giận, Chiến Khí ngưng tụ trong lòng bàn tay càng lúc càng dày.

“Chủ nhân!” Ba ma thú thấy hành động đó của Vân Phong đồng loạt sửng sốt.

“Điên rồi sao…?” La Đằng lẩm bẩm, thân là Ma Pháp Sư mà đến ma trượng cũng không cần?

Nhục Cầu trợn mắt, chớp chớp mắt vài cái, lập tức đứng phắt dậy, nữ nhân thì lại cười quyến rũ hơn, “Ai nha ai nha, xem ra tiểu Vân Phong sắp đánh thật rồi…”

“Ma trượng cũng không cần, ngươi đang làm gì?” Hạo Thiên gầm lên giận dữ, bàn tay vỗ mạnh xuống đất, nháy mắt mặt đất bị nứt ra. Khe nứt như một con rắn nhào về phía Vân Phong, mở ngoác miệng muốn nuốt chửng nàng vào trong đó. Diêndanlequydon

Vân Phong giương môi cười, Tinh Thần Lực lấy ma trượng làm trung tâm tản ra, thấm vào từng tấc đất, từng hòn đá nhỏ, từng hạt cát, thẩm sâu vào xuống từng ngóc ngách nhỏ xíu.

“Ầm!” Mặt đất đang nứt ra đột nhiên dừng lại, Hạo Thiên trợn to mắt, nhìn từ sâu trong lòng đất có một bàn tay khổng lồ từ dưới chui lên, trong lòng kinh ngạc không thôi. “Đây… đây là gì…?”

Bàn tay khổng lồ chặn lại sự khuếch tán của khe nứt, ngón tay trên không khẽ di chuyển, phát ra tiếng đất đá ồm ồm, giống như tiếng khớp xương cứng rắn khi di chuyển phát ra tiếng động, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu không xa lạ gì, đây chẳng phải là chiêu của nữ nhân kia sao?

“Ừm, trẻ nhỏ thật dễ dạy.” Nữ nhân hài lòng dùng ngón tay vuốt cằm, gương mặt tươi cười.

“Bây giờ là lúc ta nên phản công rồi.” Vân Phong vừa dứt lời, bàn tay khổng lồ đột nhiên nhào lên phía trước. Hạo Thiên chỉ cảm thấy như có một ngọn núi tối đen đánh về phía mình, lập tức lóe mình, bàn tay khổng lồ đâm mạnh vào mặt đất, phát ra một tiếng nổ lớn.

“Tốc độ đó, ngươi không thể bắt được ta.” Hạo Thiên lạnh lùng nói, sức lực của bàn tay không lồ kia không nhỏ, nhưng tốc độ di chuyển lại tương đối chậm, căn bản không tạo thành uy hiếp với hắn. Vân Phong nghe vậy cười khẽ, “Chỉ có một bàn tay thì sao mà đủ được? Muốn bắt được con chim bay loạn thì phải thiết kế một cái lồng tre mới đúng.”

“Ầm ầm ầm!”

“Cái gì?” Hạo Thiên kinh ngạc nhìn xung quanh, tường đá bốn phía dựng lên, nháy mắt chặn hết xung quanh hắn. Chết tiệt! Hạo Thiên cắn răng, mủi chân không ngừng dùng sức chạy dọc theo tường đá, nhưng không ngờ lại bị một cái bóng khổng lồ phủ xuống che miệng ở trên.

“Phích!” Một bóng đen miễn cưỡng bật ra, Hạo Thiên rơi xuống đất thở dốc, quét mắt nhìn tường đá kiên cố xung quanh, ánh mắt trầm xuống, một khi bị thứ kia nhốt lại thì phiền to.

“Ca! Cẩn thận!” Tiếng gào thất thanh của La Đằng làm hắn giật mình, theo bản năng nhảy bật lên, lúc này mới phát hiện tường đá đã chặn lại bốn phía, hắn không thể bị nhốt ở đây được.

Tình thế hiện giờ đã hoàn toàn thay đổi, Hạo Thiên vừa mới khí thế bừng bừng bây giờ lại chật vật không thôi, tốc độ mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo từ tấn công tới vũ khí bây giờ lại không hề có chút tác dụng để chạy trốn. Hạo Thiên chật vật chạy đi, hơi thở bắt đầu không ổn định, hắn không thể dừng lại được, dù là một giây cũng không thể. Chỉ cần dừng lại là sẽ bị những tường đá nhốt lại.

Hạo Thiên nhìn đất dưới chân, trái tim run lên mãnh liệt. Thổ Nguyên Tố… nàng dùng tiếp tới Thổ Nguyên Tố, ma trượng mà nàng cắm xuống đất có lẽ là để Tinh Thần Lực thấm vào đất tốt hơn, nói vậy chẳng lẽ… cả mảnh đất rộng lớn này đều đã bị nàng khống chế trong tay rồi?

“Ha ha, bây giờ tới lượt hắn giống như con khỉ vậy.” Tiểu Hỏa lười biếng nói, Hạo Thiên không ngừng nhảy tới nhảy lui, không biết tường đã sẽ từ chỗ nào mọc ra, không dám ngừng lại bất cứ một giây phút nào, cảm giác căng thẳng khiến hắn thoạt nhìn như một con khỉ đang bị đùa giỡn vậy.

Vân Phong bật cười, đây là chiêu nàng mới học lỏm được đó, trải qua trận chiến vừa rồi với ma thú hệ thổ kia, Vân Phong đã lỉnh ngộ được sức mạnh cao hơn của lực nguyên tố, trùng hợp chiêu của nữ nhân kia rất hợp với tình huống hiện giờ, nên lấy ra dùng thử, bây giờ nhìn lại, ở nơi bị tước mất Không Gian Lực này thực ra đang hỗ trợ cho nàng.

Dưới sự thao túng tường đất của Vân Phong, Hạo Thiên không hề có cơ hội tấn công, nhìn vẻ mặt hắn ngày càng âm u, Vân Phong hiểu đã đến lúc quyết định. Khống chế Thổ Nguyên Tố của cả một khu vực lớn như thế, Tinh Thần Lực của nàng tiêu hao vô cùng lớn, cứ tiếp tục mãi hiệu quả sẽ mất đi.

“Tiểu Hỏa, Yêu Yêu, Lam Dực, dồn hắn lại vào một chỗ, ta muốn nhốt hắn hoàn toàn vào lồng.”

“Vâng!” Ba ma thú khế ước hô lên, xông thẳng về phía trước, ánh mắt Hạo Thiên không khỏi âm trầm hơn, Không Gian Lực bị tước mất, mặt đất lại thuộc quyền thao túng của Vân Phong, cuộc chiến này e rằng dù hắn có năng lực lớn hơn nữa cũng không thể nào xoay chuyển càn khôn.

“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Tường đất từ bốn phía dựng lên, cộng thêm ba ma thú giáp công, Hạo Thiên hết chỗ để tránh, bị Vân Phong thiết kế một cái lồng nhốt lại.

“Ca!” Một tiếng rống to, La Đằng vọt lên trước, cũng nhốt vào theo Hạo Thiên. Vân Phong không ngờ La Đằng sẽ chủ động nhảy vào, bàn tay vung lên, toàn bộ bốn vách tường và nóc trên đều bị phong kín.

“Đáng ghét!” Một tiếng gầm giận dữ vọng ra từ trong bức tường dày nặng, tiếp theo là một sức mạnh đánh lên bức tường, Vân Phong rút ma trượng khỏi mặt đất, “Hạo Thiên, ta sẽ không bắt ngươi làm gì đâu.”

“Có chơi có chịu! Ta thua tùy ngươi xử lý! Nhưng Tiểu La không liên quan tới cuộc chiến giữa chúng ta.”

Vân Phong im lặng, Hạo Thiên thực ra rất quan tâm tới người đệ đệ này của mình, con người hắn mặc dù lạnh nhạt, nhưng lại đối xử với La Đằng quả thực khác với người khác. Chẳng trách La Đằng lại bảo vệ người ca ca này của mình như thế, còn rời khỏi Đông Hải đi tìm mảnh bản đồ mà Hạo Thiên luôn để ý tới. Mavis_LeQuyDon

Vân Phong! Ngươi mà giết ca ta rồi, thì đừng để ta sống nữa.” Giọng La đằng vang lên, Vân Phong nhíu mày.

“Tiểu La! Câm miệng! Đây là chuyện giữa ta và nàng ấy, ta đã thua, tùy nàng là đúng rồi.”

“Đệ mặc kệ! Nàng muốn giết thì giết hết đi, để đệ lại sẽ càng khiến nàng không được tốt.”

Hai huynh đệ tự nhiên ở trong chí chóe lên, Vân Phong ngao ngán, đôi huynh đệ này có phải nghĩ nhiều quá rồi không? Thua thì sẽ mất mạng sao? Nàng cũng đâu phải mấy hải tộc ở Vô Tận Hải đâu, đối mặt với mâu thuẫn giữa nhân loại, muốn giết là liền giết.

Khẽ thở dài, Vân Phong liền đưa hộp tường đá khổng lồ kia vào trong Long Điện, tiếng cãi vã của hai huynh đệ cũng theo đó bị ngăn lại, Vân Phong thở phào một hơi, được yên tĩnh rồi.

“Chủ nhân tính xử lý bọn họ thế nào?” Lam Dực hỏi, Vân Phong suy nghĩ trong một thoáng, “Đợi ra khỏi Vô Tận Hải, ta sẽ thả họ ra ngoài, ta vẫn không muốn mang theo phiền phức.”

“Tiểu Vân Phong sao lại đáng yếu thế chứ!” Một giọng nói vang lên, ngay sau đó là một dây mây không hề báo trước quấn lấy eo Vân Phong. Không ổn rồi! Vân Phong lập tức rùng mình, Tiểu Hỏa và Yêu Yêu biến sắc, Vân Phong lập tức bị kéo đi, lần nữa rơi vào lồng ngực ôn hương nhuyễn ngọc.

“Ngươi là ai? Buông chủ nhân ta ra!” Lam Dực lạnh lùng quát lên, liền muốn tấn công, nữ nhân ôm lấy Vân Phong, tay sờ sờ tóc nàng, ấn mặt nàng vào ngực mình, nâng mắt, “Nam nhân tuấn tú như vậy cũng là ma thú khế ước của tiểu Vân Phong sao, trông thật không tồi.”

“Ngươi…” Lam Dực chợt cảm thấy mình bị trêu ghẹo, nữ nhân này là sao vậy? Mặc dù nàng không hề có bất kỳ địch ý gì với Vân Phong… nhưng mà sao hắn lại có cảm giác nguy hiểm hơn thế nhỉ?

“Ưm! Bỏ ra trước đã! Không thở được!” Vân Phong giãy giụa muốn thoát khỏi chỗ đầy đặn, quả ngực cao ngất làm nàng không thể thở nổi, vóc người nữ nhân này thật quá bốc lửa rồi.

Nữ nhân nghe nàng la lối vội vàng buông tay, nhìn hai gò má đỏ rực của nàng, cảm thấy Tiểu Vân Phong thật là đáng yêu. Cảm thấy nàng sẽ tiếp tục ôm lấy mình, Vân Phong lập tức thốt lên, “Được rồi!”

Nữ nhân hơi uất ức dẩu môi, bộ mặt vô cùng khêu gợi, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ đáng thương chớp chớp, Vân Phong bỗng nhiên cảm thấy rùng mình rét run.

“Đúng rồi đúng rồi, còn thứ trời đánh này nữa.” Nữ nhân cười lớn, mở tay Vân Phong ra, mặt mày chê bai giao mảnh bản đồ vào tay nàng, “Thứ này là của tiểu Vân Phong, tỷ tỷ ta cũng là của tiểu Vân Phong.” Ngón tay tinh xảo ngứt má của Vân Phong, nàng lập tức cảm thấy lạnh tới mức buồn nôn.

“Ngươi cơi dây mây ra trước đã.” Vân Phong nhìn dây mây quấn bên hông mình, nữ nhân liền uất ức lầm bầm, “Tỷ tỷ chỉ muốn thân thiết với tiểu Vân Phong một lát, dù sao tiểu Vân Phong cũng là người đầu tiên khiến tỷ tỷ đặt trong lòng…” Dây mây chậm rãi buông ram Vân Phong lập tức rút lui về sau, Yêu Yêu vội vàng chạy tới bắt lấy tay nàng kéo lại về sau, Lam Dực thì quan sát cẩn thận nữ nhân xinh đẹp nở nang trước mắt, chẳng lẽ nàng là… ma thú hệ thổ mà chủ nhân tính khế ước?

“Mỹ nam, dù ngươi ngươi nhìn ta lâu tới không chớp mắt như thế, nhưng tim tỷ tỷ đã dành cho tiểu Vân Phong rồi.” Nữ nhân quét mắt tới, Lam Dực chợt cảm thấy bối rối, nữ nhân này cái gì cũng dám nói thế?

“Tiểu Phong, chúng ta đi thôi!” Yêu Yêu lôi kéo Vân Phong tức giận muốn rời khỏi đây, Lam Dực cũng gật đầu, nên sớm rời khỏi đây thôi, nên sớm rời khỏi nữ nhân khó hiểu này…. Nếu không chủ nhân sẽ gặp nguy hiểm.

Nhục Cầu nhảy lên đầu Tiểu Hỏa, con ngươi to đen liếc nhìn nữ nhân, cái đuôi vỗ lên đầu Tiểu Hỏa, nó bất mãn ngước mắt lên, “Làm gì thế, cục thịt?”

“Nya nya, nyanya ché ché!” Nhục Cầu khẽ kêu, Tiểu Hỏa im lặng hồi lâu, sau đó trợn to mắt. “Cục thịt… ngươi nói thật đấy chứ?”

Cái đuôi Nhục Cầu vẩy lên, Tiểu hỏa quay ngoắt đầu, mắt nhìn chằm chằm vào nữ nhân thân hình đầy đặn có mái tóc dài màu xanh lục kia, trái tim đập lên cuồng loạn. Không phải chứ… Ma thú hệ thổ này lại là… lại là…

“Được rồi, bây giờ phải rời khỏi đây thôi, tỷ tỷ ta đã sớm muốn đi cùng ngươi rồi.” Nữ nhân cười khanh khách nói, đương nhiên đi theo sau, Yêu Yêu hất mặt từ chối, “Không cần không chịu không muốn! Ngươi không cần đi theo! Không cần ngươi đi theo chúng ta!”

“Cô bé con! Tỷ tỷ đáng ghét như vậy?” Nữ nhân khom lưng muốn sờ Yêu Yêu, nàng lập tức hung dữ nhe răng hằm hè, nữ nhân bất đắc dĩ nhún vai, “Được rồi, nhóc có không thích ta cũng chả sao, nhưng mà tiểu Vân Phong không hề nói không được nha.”

Mắt Vân Phong hơi lóe lên, nhìn gương mặt uất ức của Yêu Yêu có chút bất đắc dĩ, đưa tay xoa mặt Yêu Yêu, nhìn thẳng vào vị kia, “Tên của ngươi…”

Nữ nhân chậm rãi nhếch môi, một nụ cười điên đảo chúng sinh xuất hiện, “Tên à…. Gọi ta là Hoa Hoa đi.”

Lam Dực hít một ngụm lãnh khí, Yêu Yêu trợn trừng mắt, Tiểu Hỏa xém chút nữa mất thăng bằng té chổng vó, Nhục Cầu chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt khiếp sợ, khóe miệng Vân Phong co rúm vài hồi, “Thật là một…. cái tên rất hay.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, myyy1307, syrachen
     
Có bài mới 01.05.2020, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 844
Được thanks: 4856 lần
Điểm: 38.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 91
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 144: Vi phu tới đây

Edit: Mavis Clay

“Ta tự nghĩ ra cái tên này đó, không tồi chứ?” Ngón tay nhẹ nhàng khẩy nhẹ mái tóc xanh uốn lượn như làn sóng, mặc dù đã ngắn đi rất nhiều, nhưng mỗi lần tóc gợn lên là lại lăn tăn uốn lượn, thật sự rất xinh đẹp.

Vân Phong nhìn quanh, thuận lợi lấy được bốn mảnh bản đồ rồi, còn gặp được một ma thú hệ thổ thực lực cường hãn tính tình quái dị, trước đó là vì bỏ chạy nên mới không thể không vào đây, bây giờ nhìn lại còn bội thu hơn mình nghĩ nữa. Nếu như Huyết Hồn biết được thứ họ muốn tìm lại đang nằm ở đây, bây giờ còn rơi vào tay nàng, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

“Chủ nhân, bây giờ rời khỏi đây sao?” Lam Dực bên cạnh hỏi, Vân Phong gật đầu, chân mày hắn không khỏi nhíu lại, “Huyết Hồn nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ ở bên ngoài, có thể còn có cường giả cấp bậc cao hơn tới đây, bây giờ chủ nhân mà ra ngoài…”

Yêu Yêu và Tiểu Hỏa cũng hơi lo lắng, Vân Phong bây giờ mới Tôn Thần cấp bốn, cho dù cộng thêm bọn họ lẫn dùng toàn bộ sức mạnh, nhưng nếu cao thủ Huyết Hồn tới thêm chắc chắn không đỡ được nhiêu phần. Với sự hứng thú của cấp cao Huyết Hồn với Vân Phong, rất có khả năng người của cấp cao sẽ tới đây. Đến lúc đó, phiền càng thêm phiền.

“Cho dù thế, ta vẫn cần ra ngoài. Ở đây tu luyện nâng cao thực lực cũng được, nhưng trừ phi ta vượt qua Tôn Thần, nếu không Huyết Hồn vẫn luôn có cường giả có thể áp chế ta. Chẳng lẽ ta phải sống mãi ở đây không ra ngoài hay sao?”

“Nhưng…” Lam Dực còn muốn nói gì đó, nhưng Vân Phong lắc đầu. “Tuy không ngại về mặt thời gian, nhưng không thể để lãng phí vô ích. Bây giờ ta không phải chỉ có mỗi bản thân mình.” Mặc dù Mộc Thương Hải và Trạch Nhiên ở trong Long Điện không bị nguy hiểm tới tính mạng, nhưng tình hình hai người không lạc quan cho lắm. Huống hồ Trạch Nhiên còn cần tới Vạn Thú Sơn Mạch, nàng không thể nào vì chuyện của mình mà khiến người khác chậm chuyện của họ được.

“Long Điện tuy mạnh nhưng trước mắt nó không thể xuyên qua được bức tường không gian của nơi này.” Lam Dực nói, Vân Phong gật đầu, Long Điện có tổng cộng chín tầng, trước mắt nàng chỉ mới luyện tới tầng thứ năm, vẫn còn bốn tầng nữa chưa mở ra, nếu như có thể luyện hóa đủ toàn bộ chín tầng, có lẽ bức tường không gian kia hoàn toàn không thành vấn đề, bọn họ cũng có thể im hơi lặng tiếng chạy khỏi mí mắt Huyết Hồn.

“Bây giờ nhìn lại, mục tiêu càng nhỏ càng tốt, sau khi xông ra chỉ có thể liều một phen.” Vân Phong đảo mắt, ba ma thú kiên định lắc đầu.

“Nếu như thế thì hãy để chúng ta làm mồi.” Tiểu Hỏa rống lên, Vân Phong đưa tay véo tai nó, cười vui vẻ, “Vô dụng thôi, người bọn chúng thực sự thấy hứng thú là ta, mục tiêu có lẽ chỉ có ta mà thôi.”

“Mặc dù Huyết Hồn hứng thú với chủ nhân, nhưng bọn chúng cũng sẽ không bỏ qua như thế.” Lam Dực nghiêm túc nói, Vân Phong gật đầu, “Nếu như bên ngoài có người cấp cao của Huyết Hồn, đành phải đánh cược vậy.” Vân Phong vẫn còn hai lá phù chú của sư tôn để lại, mặc dù rất không muốn dùng tới, nhưng bây giờ chỉ còn nó có thể làm đòn sát thủ, có phù chú của sư tôn mở được, nàng có lẽ sẽ thuận lợi đào tẩu được.

“Tiểu Vân Phong nói chuyện dọa người như thế làm gì, chuyện đâu có tệ tới mức đó.” Nữ nhân bên cạnh sau một hồi im lặng lên tiếng, cười khanh khách nhìn Vân Phong, khóe miệng Vân Phong giật giật vài cái, “Hoa… Hoa tỷ, sao lại nói vậy?” Cuối cùng nàng đành gọi là tỷ tỷ, dù sao cách gọi Hoa tỷ vẫn dễ nghe hơn Hoa Hoa.

“Ghét quá à, tỷ tỷ ta thích tiểu Vân Phong gọi ta là Hoa Hoa cơ.” Nữ nhân lại vươn tay muốn ôm, Yêu Yêu lập tức kéo Vân Phong lùi lại, nàng chợt cảm thấy có một mùi hương hoa cỏ mát mẻ xẹt qua chóp mũi, ánh mắt uất ức của Hoa tỷ khiến toàn thân nàng lạnh run mấy hồi.

“Grừ~! Ngươi có gì cứ nói đi! Đừng có động tay động chân!” Tiểu Hỏa bước tới trước một bước, cách Vân Phong lại sau mình, tức giận nhìn Hoa  tỷ, Hoa tỷ cười khanh khách vòng tay khoanh trước ngực, “Dữ dằng thế làm gì, cậu bé con, cẩn thận ta không vui cắn ngươi một phát.”

“Ngươi…” Tiểu Hỏa trừng mắt, Nhục Cầu ngồi trên đầu phe phẩy cái đuôi, Tiểu Hỏa miễn cưỡng đè nén lửa giận của mình xuống.

“Hoa tỷ, tỷ có cách sao?” Lam Dực rất vui mừng hỏi, Hoa tỷ chớp chớp khẽ đôi mắt xanh, “Đương nhiên có cách, nếu không tỷ tỷ ta đã không lên tiếng.” Lam Dực giật giật khóe miệng, không biết nên nói tiếp thế nào.

“Cách gì?” Vân Phong hỏi, Hỏa tỷ lập tức toét miệng cười, vươn cánh tay mảnh khảnh, “Để tỷ tỷ ôm một cái, tỷ liền nói cho tiểu Vân Phong biết.”

Mặt Vân Phong liền đỏ lên, rốt cuộc nữ nhân này bị gì vậy? DđLqĐ.c0m

“Không được!” Yêu Yêu rít lên, Tiểu Hỏa cũng gầm lên, Nhục Cầu hơi híp mắt, Hoa tỷ bất đắc dĩ nhún vai, “Ai nha, vừa rồi chỉ là giỡn thôi mà, tỷ tỷ ta rất biết chừng mực.”

Mấy ma thú khế ước không hề vì câu nói đó mà lơ là cảnh giác, Hoa tỷ buột miệng cười, “Đề phòng ta thế làm gì, sau này chúng ta sẽ phải chung sống thật tốt với nhau nữa đấy. Được rồi, cách này đơn giản thôi, tiểu Vân Phong, ngươi còn nhớ ta đã từng nói với ngươi Thổ Nguyên Tố không đơn giản chỉ là để phòng ngự không thôi không?”

Vân Phong gật đầu, những lời này khiến nàng giác ngộ được rất nhiều điều, Hoa tỷ cười hài lòng, “Trong bảy nguyên tố, Thổ Nguyên Tố là phổ biến nhất, bao quát nhất, có thể nói là một nguyên tố mang tất cả đặc tính của các nguyên tố khác, bất luận là phòng ngự, công kích hay cái gì khác, đương nhiên, trị liệu lại là chuyện khác nữa.

Quang Nguyên Tố và Ám Nguyên Tố thì hiếm thấy rồi, trong năm nguyên tố  lớn bình thường, con người chỉ khai thác được chức năng phòng ngự của Thổ Nguyên Tố, liền tự nhận ưu thế của Thổ Nguyên Tố là phòng ngự. Hiển nhiên, Thổ Nguyên Tố thực sự có khả năng phòng ngự kinh người, nhưng nó cũng là một loại nguyên tố có thể thay đổi cực kỳ linh hoạt.”

Vân Phong để những lời này thấm sâu vào người, giới hạn hiểu biết của nàng về Thổ Nguyên Tố cũng chỉ ở dừng mặt phòng ngự, bây giờ gặp được Hoa Tỷ mới hiểu rằng, sức mạnh nguyên tố còn có thể khai thác được nhiều mặt hơn.

“Có thể nói ở trong không gian này, mọi thứ sở hữu vật thể đều nằm dưới sự khống chế của Thổ Nguyên Tố. Cỏ cây, đất đai, sông suối, toàn bộ đều là căn cơ của Thổ Nguyên Tố.”

“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?” Tiểu Hỏa nghe mà váng hết cả đầu, nếu còn để nàng nói tiếp nữa sớm muộn gì hắn cũng sẽ nhiễu loạn mất.

“Cậu bé con nóng vội thật, tỷ tỷ ta còn chưa nói tới trọng điểm mà.” Hoa tỷ cười tươi, đáy mắt xẹt qua tia giảo hoạt, Vân Phong mỉm cười, “Ta nghĩ ta hiểu ý tỷ muốn nói là gì rồi.”

Hoa tỷ sửng sốt. Hiểu rồi? Hiểu cái gì? Nàng còn chưa nói một câu nào tới mấu chốt mà?

“Tiểu Phong đã hiểu rồi?” Yêu Yêu hâm mộ ngẩng mặt.

Vân Phong mỉm cười, “Đại khái thôi, cũng không biết ta có hiểu đúng không.” Vân Phong ngước mắt nhìn Hoa tỷ, “Thổ Nguyên Tố không chỉ có mỗi chức năng phòng ngự, trong bảy đại nguyên tố Thổ Nguyên Tố là nguyên tố thay đổi nhiều nhất, nếu vạn vật trên thế giới ra đời từ Thổ Nguyên Tố, vậy thì cũng có thể trở về nó.”

“Trở về? Về đâu?” Yêu Yêu mơ hồ, Tiểu Hỏa nghe mà váng đầu, Hoa tỷ cười khanh khách, “Không hổ là tiểu Vân Phong, suy nghĩ thật thấu đáo.”

“Ý của chủ nhân là nói… Thổ Nguyên Tố có thể bảo vệ chúng ta lúc đi ra không bị Huyết Hồn phát hiện?” Lam Dực nói, là người duy nhất có thể theo kịp được suy nghĩ.

“Ừ, Thổ Nguyên tố có thể bảo vệ được ta không bị bên ngoài làm hại, đương nhiên cũng có thê giúp ta không bị bên ngoài phát hiện.”

“Nhưng phải làm thế nào…” Lời Lam Dực bị Hoa tỷ cắt đứt, “Mỹ nam à, nhìn mặt đất thử đi, đây chẳng phải là lá chắn thiên nhiên tốt nhất sao?”

Lam Dực ngẩn ra, mặt đất? Lá chắn thiên nhiên? Chẳng lẽ ý của nàng là đi xuyên qua lòng đất?

“Như vậy quả thực sẽ không bị trở thành một mục tiêu lộ liễu, nhưng Huyết Hồn chắc chắn cũng sẽ chú ý tới mặt đất, khả năng không bị phát hiện cũng rất thấp.” Lam Dực lo lắng nói, muốn từ trong này mở một lối đi ra ngoài để tránh Huyết Hồn căn bản là không thể, bởi vì đó là lối ra duy nhất. Quy luật không gian đã bị tước đi, Truyền Tống Trận trong Long Điện hiển nhiên không dùng được, lối ra duy nhất thì Huyết Hồn đang canh giữ ở ngoài, kế hoạch vạch ra phải cẩn thận an toàn, cách làm đó giờ của chủ nhân lại không thể dùng được, ngộ nhỡ bị phát hiện thì làm sao?

“Nếu Huyết Hồn gì đó trong miệng các ngươi thật sự lợi hại như thế, phương pháp này nghĩ lại có khả năng thất bại.” Giọng Hoa tỷ trở nên nghiêm túc, “Hiện tại thực lực của ta là Tôn Thần cấp sáu, có lẽ vẫn chưa đủ để đối phó với Huyết Hồn gì ngoài kia nhỉ.”

Vân Phong tối sầm mặt, Tôn Thần cấp sáu… đương nhiên là không đủ. Bây giờ vẫn chưa rõ thực lực tạo thành Huyết Hồn là bao nhiêu, nhưng chỉ một căn cứ nhánh mà người phụ trách đã là Tôn Thần cấp năm, so với những người ở cấp cao, thực lực sẽ càng cao hơn. Người thống lĩnh Huyết Hồn như thế, rốt cuộc đã đạt tới cảnh giới gì?

“Hoa tỷ nói không sai, dù dùng cách gì cũng không tuyệt đối nắm chắc được, nhưng dù có bị bọn chúng phát hiện, cũng chưa chắc là có thể bắt được ta.”

Lam Dực trầm mặc, trước mắt có lẽ chỉ có cách này có thể dùng được, nhưng mà lời đề nghị là Hoa tỷ nói, dù sao nàng vẫn chưa trở thành ma thú khế ước của Vân Phong, trong lòng Lam Dực vẫn ôm phòng bị với nàng.

“Được rồi, vậy quyết định dùng cách đó ra ngoài đi, nhưng mà trước khi đi, tiểu Vân Phong có phải nên để tỷ tỷ được xem thử ma thú hệ lôi không?”

Nhìn nụ cười mị hoặc của Hoa tỷ, khóe miệng Vân Phong giật nhẹ, cá tính giữa Nhị Lôi và Hoa tỷ là tương tự nhất, không chừng giữa hai người có thể có tiếng nói chung. Nếu đã quyết định để nàng làm ma thú khế ước hệ thổ của mình, đương nhiên cần phải giới thiệu một chút.

Mavis_DđLQĐ

“Xoẹt!” Một tia sáng màu tím hiện ra, thân thể vạm vỡ của Nhị Lôi mơ hồ xuất hiện trong vầng sáng, sau khi ánh sáng tản đi, một đại thúc bầy hầy xuất hiện trước mặt Hoa tỷ, nàng khẽ há mồm, cánh tay nâng lên chỉ vào Nhị Lôi, hồi lâu vẫn không thốt nên lời.

“Nữ nhân này là sao thế?” Mắt Nhị Lôi hơi lóe lên, hung tợn trừng mắt nhìn Hoa tỷ, mắt Hoa tỷ chợt ầng ậng nước, dường như nước mắt đang chảy ra.

“Tiểu Vân Phong! Quái vật thô lỗ này là ai thế, tỷ tỷ ta thật sợ quá đi!” Hoa tỷ nhào tới bất chấp ôm chầm lấy Vân Phong, Yêu Yêu cố gắng muốn đẩy nàng ra, nhưng cánh tay nàng như roi mây vậy, quấn chặt lấy Vân Phong, bề ngoài là nữ nhân nhưng sức lực lại lớn tới kinh người.

Vân Phong xém chút nữa thì bị siết tới không thở nổi. “Đây là Nhị Lôi, ma thú khế ước hệ lôi của ta.”

“Sao tiểu Vân Phong lại khế ước với quái vật thế, đổi cái khác đi đổi cái khác đi!” Mắt Hoa tỷ ướt nhẹp, hình như bị Nhị Lôi dọa sợ, Lam Dực bên cạnh liền bật cười, thật đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nữ nhân này thoạt nhìn chả sợ ai, cuối cùng lại sợ Nhị Lôi.

“Ngươi dám nói lão tử là quái vật?” Nhị Lôi gầm lên vang dội, tia sét bạc đột nhiên lao ra, Hoa tỷ càng ôm chặt Vân Phong hơn, “Quái vật nói chuyện kìaaaaa!” (Mavis: Chết cười với ma thú này mất)

“Ngươi còn dám nói lão tử là quái vật, lão tử đánh chết ngươi!” Nhị Lôi bùng nổ quát lên.

“Tiểu Vân Phong, bảo vệ tỷ tỷ mau….!” Giọng Hoa tỷ run rẩy sợ hãi.

“Này hai người các ngươi…” Giọng Vân Phong vừa bất đắc dĩ lại bất lực.

“Đủ rồi đó.” Tiểu Hỏa lầu bầu, xoay mặt nhắm mắt làm ngơ. “Cục thịt, có cần phải nói với chủ nhân về bản thể của nữ nhân kia không?” Tiểu Hỏa ngước mắt nhìn Nhục Cầu trên đầu, nó quét qua quét lại cái đuôi vài cái, Tiểu Hỏa ngạc nhiên, “Thì ra ngươi cũng có mặt ác thế nha…”

Sau cuộc gặp mặt hỗn loạn, bốn ma thú khế ước từng người trở lại nhẫn khế ước, Hoa tỷ được Vân Phong thu vào Long Điện, Nhục Cầu cũng rất tự giác đi vào. Vân Phong tính toán sơ sơ, đi một người là tốt nhất.

“Phù…” Thở ra một hơi, Vân Phong cảm thấy nhịp tim mình hơi cuồng loạn, lúc này nàng đã tới trước bức tường không gian chắn lại lối vào, lối đi này ra dễ vào khó, người bên trong ra ngoài không cần tốn nhiều sức.

Bắt đầu thôi!

Mắt Vân Phong khép lại, không gian Tinh Thần Lực chậm rãi xoay tròn, từ chậm tới nhanh, tốc độ càng ngày càng nhanh, cho đến khí tràn ra khỏi người Vân Phong, thấm vào mảnh đất dưới chân. Tinh Thần Lực không ngừng chảy dọc xuống phía dưới, hoàn toàn ngấm vào mặt đất.

Chân Vân Phong lún xuống đất, tiếp đó là bắp chân, sau đó là đầu gối, giống như có một cánh tay vô hình kéo nàng vào lòng đất. Nàng vẫn nhắm mắt, không hề hốt hoảng, từ chân tới đầu tóc từ từ lún xuống, cho đến khi trên mặt đất không còn bóng dáng của nàng.

Xoẹt!

Sau khi chìm hoàn toàn xuống đất nàng mở mắt ra, một hào quang màu vàng nhạt xẹt qua mắt nàng, trong bóng tối hơi mờ hiện ra một thế giới, vừa nhìn là biết con đường phía trước.

“Đúng rồi đó tiểu Vân Phong!” Giọng Hoa tỷ trong Long Điện vọng ra, Vân Phong khẽ mỉm cười, thử giật nhẹ tay, không có gì khác thường, cử động chân cũng thế. Nhìn mảnh đất bằng phẳng rộng lớn trước mặt, bàn tay khẽ nắm chặt, mùi chân dùng sức, như một viên đạn bắn đi dưới lòng đất.

Vân Phong nhìn con đường phía trước, thân thể di chuyển, nhanh chóng cảm thấy được bức tường không gian cản lại đằng trước, cắn chặt răng, toàn thân căng lên cố chấp vọt tới.

“Đại nhân, chúng ta đã chanh chừng ở đây cả nửa tháng rồi, Vân Phong vẫn chưa ra ngoài, có khi nào đã bị chết ở trong đó rồi không?” Tôn Thần cấp bốn của Huyết Hồn lên tiếng, Tôn Thần cấp năm cầm đầu tối sầm mặt, “Ngu xuẩn! Sống phải thấy người chết phải thấy xác.”

“Hừ! Thật đúng là mất thời gian!” Tôn Thần cấp năm hung tợn nhìn chằm chằm không gian trước mặt, nâng tay đánh một luồng Ám Nguyên Tố qua, bức tường không gian chợt run lên, sau đó vẫn đứng sững, khiến Tôn Thần cấp năm nổi trận lôi đình.

“Vân Phong, đợi ngươi ra ngoài nhất định sẽ khiến ngươi đẹp mặt, mạnh tay tra tấn ngươi.” Tôn Thần cấp năm đỏ bừng mắt vung lên, nửa tháng nay ngày nào cũng lặp lại cảnh này, đám Tôn Thần cấp bốn đã sớm thấy nhưng không thể nói gì, biết Tôn Thần cấp năm nổi nóng, chỉ có thể dùng cách này để trút giận.

“Lúc nào thì người Huyết Hồn ta lại lỗ mãng thiếu kiên nhẫn như thế?” Không giống với giọng nói khàn khàn của các thành viên Huyết Hồn khác, một giọng nói trơn tru vang lên, ngay sau đó là một bóng đen bay tới, chớp mắt đã ở ngay trước mặt.

“Đồ… Đồ đại nhân!” Tôn Thần cấp năm tái mặt, thấy người vừa tới lập tức kích động, những Tôn Thần cấp bốn còn lại bị khí thế của Đồ đại nhân này chấn động, trái tim trong lồng ngực khẽ run lên.

“Phế vật.” Áo choàng bao toàn thân, gương mặt trắng bệch, ngũ quan đặc trưng kèm theo những nếp nhăn vụn vặt, đôi mắt không chút nhiệt độ quét tới, làm Tôn Thần cấp năm run lên bần bật. “Đúng, đúng là thuộc hạ vô năng… là lỗi của thuộc hạ…”

Áo choàng đen vung nhẹ, Đô đại nhân nhìn thẳng về trước. “Chính là ở đây sao?”

“Vâng! Chính là bức tường không gian chắn ở đây, nếu không thuộc hạ đã sớm bắt được Vân Phong rồi.”

Đồ đại nhân hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo lại quét tới, “Dựa vào ngươi cũng có thể dễ dàng bắt được Vân Phong, thì chúng ta đã không cảm thấy hứng thú như vậy với nàng.”

Tôn Thần cấp năm lập tức câm miệng, Đồ đại nhân săm soi bức tường không gian trước mặt, áo choàng không gió mà bay, một luồng Ám Nguyên Tố hung ác xông thẳng lên.

“Ầm!” Bức tường không gian chấn động lên mãnh liệt, Tôn Thần cấp năm hiện vẻ mừng rỡ, có Đồ đại nhân ở đây, bức tường này chắc chắn không thành vấn đề. Vân Phong nhất định trốn không thoát.

Chấn động đi qua, bức tường không gian không hề có bất kỳ biến hóa nào, dù là một tiếng nứt cũng không có.

Tôn Thần cấp năm ngạc nhiên há to mồm. Điều này sao có thể? Với năng lực của Đồ đại nhân cũng không thể rung chuyển được nửa phần, sao Vân Phong kia có thể vào được? Đồ đại nhân thoáng nhíu mày, vô cùng hứng thú quan sát hồi lâu, trong lòng cũng hơi kinh ngạc, vừa rồi gã dùng tới bảy phần lực mà chẳng rung chuyển được nửa phần, chứng tỏ người lập bức tường không gian này có cấp bậc cao hơn gã nhiều, đến gã còn không thể mở ra được bức tường không gian này, Vân Phong làm sao vào được?

Tôn Thần cấp năm thấy Đồ đại nhân im lặng nãy giờ, run sợ hỏi, “Đồ đại nhân, bây giờ nên làm gì…”

Đồ đại nhân từ từ xoay người lại, ánh mắt như có thể nhìn thấu lòng người, Tôn Thần cấp năm khẽ run lên, “Mấy ngày qua thế nào, thì cứ tiếp tục đi.”

“Vâng!” Tôn Thần cấp năm lập tức gật đầu, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, những Tôn Thân cấp bốn khác đến đầu còn không dám ngẩng, cúi thấp đứng một bên, chỉ dám nhìn dưới chân của mình. Đồ đại nhân vung áo choàng trên người, lơ lửng giữa không trung, mọi người ở đây lập tức đều hiểu, một trong những thành viên cao cấp Huyết Hồn muốn đích thân canh giữ ở đây rồi.

Lúc này Vân Phong đang thuận lợi từ trong lao tới bức tường không gian, so với sự khó khăn lúc đi vào, lúc ra ngoài vô cùng đơn giản không hề khó khăn chút nào, cảm giác quanh thân lập tức thay đổi, quy tắc không gian đã quay trở lại, giác quan cũng trở nên nhạy cảm hơn. Mấy dòng năng lượng nháy mắt quét tới, may mà Vân Phong đã sớm đề phòng, áp chế hơi thở của mình xuống mức thấp nhất, quanh thân là Thổ Nguyên Tố, tăng thêm một phần bảo đảm cho nàng.

Cảm nhận mấy hơi thở tìm kiếm, Vân Phong có thể tưởng tượng ra được trên mặt đất người Huyết Hồn đã sớm dàn trí chờ phát động thế nào, chỉ còn đợi nàng từ trong đi ra ngoài. Nhưng bọn họ sẽ không ngờ, nàng thực sự đã ra ngoài, nhưng lại dùng tới một con đường không ngờ tới được.

Thận trọng tiến lên trước, lúc này nàng không dám dùng tốc độ quá nhanh, sợ sẽ gây chú ý với Huyết Hồn, chỉ cần an toàn vượt qua khu vực này, là có thể chạy thoát khỏi đây. Thế giới trước mặt đều mờ mịt, Vân Phong hơi ngước mắt, có thể thấy mấy bóng người mặc choàng đen đứng trên không.

Tôn Thần cấp năm cầm đầu, còn có mấy Tôn Thần cấp bốn khác cũng có mặt ở đây, còn có một… kẻ mặc đồ đen xa lạ đứng trên không. Vân Phong híp mắt, nàng hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của người này, hơi thở của người này hoàn toàn trống rỗng.

Có lẽ là thành viên cao cấp của Huyết Hồn, Vân Phong cười tự giễu, không ngờ nàng chỉ là một Vân Phong, lại có thể khiến cả một thành viên cấp cao của Huyết Hồn ra tay. Thật đúng là buồn cười… Cứ như thế đi ra ngoài, hay lượn lại vào hang ổ Huyết Hồn đây, nàng vẫn chưa quên rất có khả năng linh hồn tổ tiên bị nhốt ở đây.

Càng cẩn thận thu lại hơi thở của mình hơn, Vân Phong cẩn thận di chuyển trong lòng đất, cố tránh thu hút Huyết Hồn, mặc dù dọc đường khẩn trương nhưng vẫn bình an vô sự. Vân Phong nhắm về một hướng, bắt đầu gia tăng tốc độ tiến lên.

“Hử?” Đồ đại nhân khẽ nhíu mày, hơi xoay mặt đi, ánh mắt nhìn chằm chú xuống đất, Vân Phong vừa mới dừng lại ở chỗ đó. Đồ đại nhân nhìn một lúc lâu, khóe miệng chợt chậm rãi giương lên, quay mặt lại, trong mắt hiện lên một tia sáng hưng phấn mơ hồ.

Vân Phong đã thoát khỏi khu vực Huyết Hồn tập trung tìm kiếm, bắt đầu chạy vào hang ổ của chúng, trên đường không có bất kỳ trở ngại nào, toàn bộ lâu la Huyết Hồn đã bị chết dưới nguyên tố dung hợp của nàng, những cường giả còn lại thì bị đả thương không ít, thực lực bị trọng thương tới mức gần như về số không. Những kẻ còn lại thì đang tập trung ở quanh bức tường không gian cẩn thận tìm kiếm hành tung của mình, hang ổ gần như bỏ không.

Vân Phong nghĩ tới đây, máu trong người đột nhiên chảy nhanh. Tổ tiên, tổ tiên người có ở đây không?

Địa thế trước mắt rõ ràng bị thay đổi, nơi mà bọn chúng xuất hiện đầu tiên hiện ra. Vân Phong hít một hơi thật sâu, nhảy lên khỏi lòng đất, nhón chân dùng sức, toàn thân hóa thành một bóng đen xông thẳng lên trước.

“Ầm!” Một luồng Ám Nguyên Tố cuồng mãnh từ bên hông đánh tới. Vân Phong kinh ngạc! Vừa rồi nàng không hề phát hiện có người sau lưng, rốt cuộc là ai có thể hơi lặng tiếng đi theo? “Ưm!” Không tránh né kịp nữa, tốc độ của Ám Nguyên Tố cao hơn tốc độ của nàng nhiều, một đòn nghiêm trọng đánh tới, Vân Phong rơi từ trên cao xuống, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi.

Một áo choàng đen chậm rãi xuất hiện giữa không trung, giống như đang hòa vào cả không gian này, bất kỳ ở nơi nào chỉ cần một ý nghĩ là có thể tới ngay lập tức, thân hình từ từ hiện ra, đôi mắt âm trầm lãnh khốc lúc này lại sáng rực lên.

Vân Phong chống người dậy, vươn tay lau máu ở khóe miệng mình đi, với sức mạnh vừa rồi, nếu không phải cơ thể đã được cải tạo đã sớm banh xác rồi. Gã ta… còn chưa dùng toàn lực. Nhân vật cấp cao của Huyết Hồn… thực lực của gã đã tới cảnh giới nào rồi?

“Vân Phong.” Người mặc choàng đem thầm thì, giọng nói trơn tru, Vân Phong nghe thấy trợn to mắt. “Là ngươi!” Sau khi Lãnh Mịch chết nàng lấy được một khối ngọc bội màu đen, giọng nói phát ra từ ngọc bội khi đó chính là kẻ này.

“Ha ha ha, vậy mà ngươi nhớ giọng của ta?” Kẻ mặc choàng đen cười lên, mặt Vân Phong lạnh lẽo, “Ta nhất định sẽ không quên.”

Đồ đại nhân chậm rãi giương khóe môi, Vân Phong lật tay, ma trượng xuất hiện. Mắt kẻ mặc choàng đen lóe lên, “Trên người ngươi có không ít thứ tốt, huyết mạch… còn có những bảo bối không tưởng tượng được.”

“Chúng vĩnh viễn không bao giờ là của ngươi.”

Đồ đại nhân hơi cứng lại, lạnh lùng nói, “Đợi ngươi hôi phi yên diệt rồi, đương nhiên thành vật vô chủ.”

Vân Phong tối sầm mặt, nàng biết nàng không phải là đối thủ của kẻ này, có cộng lại toàn bộ sức chiến đấu cũng không phải là đối thủ của gã. Nhân vật cấp cao xuất hiện ở đây, đồng nghĩa với việc linh hồn tổ tiên không thể nào ở đây được, việc duy nhất nàng cần làm là chạy.

Để đối phó với kẻ này chỉ còn cách dùng phù chú mà sư tôn để lại, mình mới có thể có một đường để chạy. Ma trượng nắm chặt, Vân Phong quát lên, “Thủy Xích!” Xích băng giữ chặt trong lòng bàn tay, tăng sức vung về phía Đồ đại nhân, Đồ đại nhân không thèm động đậy cười lạnh, xích băng tự động vỡ tan tành trước mặt gã.

Vân Phong không ngờ công kích của mình lại bị hóa giải dễ dàng như thế, nàng chạy đi cố vào được không gian trữ vật lấy phù chú của sư tôn ra, bây giờ đành phải mạo hiểm thôi. Tinh Thần Lực của nàng nhanh chóng mở không gian trữ vật ra, tìm kiếm phù chú sư tôn để lại. Tìm được rồi!

“Ưm!”

“Ầm!”

Vân Phong cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong người như đang bị xoắn lại với nhau, cánh tay bị sức lực cường hãn túm chặt lấy, kể cả cổ của nàng. Mở mắt ra, ba bàn tay to lớn màu đen trong áo choàng lao ra, siết lấy cổ Vân Phong và cánh tay của nàng gì mạnh xuống đất. Ánh mắt Đồ đại nhân âm lãnh nhìn chằm chằm Vân Phong, chậm rãi nói, “Ta sẽ không để cho ngươi có cơ hội lật ngược.”

Vân Phong thầm kêu không ổn, mọi cử động của nàng đều đã bị khóa lại, cơ hội duy nhất đã biến mất.

“Ha ha ha ha!” Đồ đại nhân nhanh chóng hưng phấn và khát máu, “Rút linh hồn ngươi ra làm bạn với Vân Lan thấy thế nào? Chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn tìm ông ta sao? Hay là… cắt linh hồn của ngươi thành mấy phần, để thú vị hơn chút?”

“Là các ngươi! Là các ngươi ra tay với nhị ca Vân Khải của ta!” Vân Phong trừng mắt, không kiềm được tức giận rống lên. Một sự bi thống tột cùng và tức giận dâng lên trong lòng.

Đồ đại nhân cười ha hả, “Xem ra ngươi cũng muốn như thế, chi bằng ta thành toàn cho ngươi.”

Nghiến răng, trong miệng xộc lên thứ mùi tanh tưởi, bàn tay gì ở cổ đột nhiên dùng sức, Ám Nguyên Tố muốn chui vào cơ thể Vân Phong. Gương mặt dữ tợn của Đồ đại nhân càng ngày càng mờ đi, Ám Nguyên Tố xâm chiếm khiến nàng đau đớn, nàng không thể thua được… tuyệt đối không thể thua.

Trước mắt dần tối đi, nhưng Vân Phong lại mơ hồ thấy được một tia sáng, giống như ánh sáng hy vọng chỉ lối cho nàng, là ánh sáng… ánh sáng đó là gì… Vân Phong run rẩy, lòng bàn tay lướt nhẹ qua ánh sáng, ngọc bội đen lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay, ánh sáng nhạt kia là từ đó tỏa ra.

“Đây là…” Đồ đại nhân thấy ngọc bội đen, con ngươi lập tức co lại, Ám Nguyên Tố đánh tới tính cuốn ngọc bội đi, nhưng lại không ngờ rằng tia sáng chói mắt từ ngọc bội loan ra, chói lóa tới mức khiến người khác không mở mắt nổi. Đồ đại nhân không kịp nghĩ đột ngột lùi lại ra sau, ánh sáng chói mắt cắt phăng Ám Nguyên Tố. Con ngươi Đồ đại nhân lại co lại, đây là… Quang Nguyên Tố.

Mọi thứ đều là ánh sáng chói mắt, mặc dù rất chói nhưng Vân Phong lại cố hết sức mở mắt ra, một cảm giác ôn hòa quen thuộc phủ lấy nàng, vô cùng an tâm.

“Lam Y…” Nỉ non cái tên khiến trái tim nàng rung động, Vân Phong khẽ khàng thốt lên, cả người đột nhiên được một vòng tay ôm lấy, nàng ngước mắt, trong ánh sáng chói lòa, có một đôi mắt đen đang nhìn thẳng vào nàng, trong đó tràn ngập dịu dàng và yêu thương.

Nàng từ từ nhắm hai mắt lại, yên tâm giao mình cho hắn, giao cho lồng ngực ấm áp khiến nàng an lòng, lời nói thoáng như gió xẹt qua bên tai, khiến nàng không khỏi mỉm cười.

“Tiểu Phong Phong, vi phu tới rồi đây.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Chu Phươngg Anh, Darkness_Angel, Heo kute, Meo meo hồ tiên, anamini564, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, myyy1307, syrachen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 660 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Slyvia_, bichmong77, Habun2904, huyenchi119, Junwei, nobi, Thần Mèo và 199 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.