Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử

 
Có bài mới 23.04.2020, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1011
Được thanks: 9604 lần
Điểm: 35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 42
Chương 45: Ngoại truyện hai: Chuyện về sát thủ Phương Mục và Tô Nặc

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Ở hiện đại, Tô Nặc là một cảnh sát nhân dân bình thường đến không thể bình thường hơn. Thân thủ của anh không tệ, nhưng vì cha mẹ Tô Nặc lo anh sẽ gặp chuyện không may, cho nên công việc mà cục cảnh sát sắp xếp cho Tô Nặc đa số đều là những việc thoải mái, không có tính nguy hiểm.

Ví như bắt trộm vặt, thẩm vấn người bị tình nghi....

Hôm nay, phố tây xuất hiện một vụ án cướp bóc khá lớn, phạm nhân bắt hai con tin, lực lượng không đủ, tất cả mọi người ở cục cảnh sát đều được điều đi.

Năm phút trước, Tô Nặc còn đang gọi điện thoại cho Lâm Tử Mặc. Anh đã mất liên lạc với Lâm Tử Mặc năm ngày rồi.

Có lẽ tín hiệu ở nông thôn không tốt, lấy tính cách của Lâm Tử Mặc, khả năng gặp chuyện không may sẽ không lớn.

Nhưng để phòng ngừa, Tô Nặc vẫn quyết định ngày mai đến nông thôn thăm cậu.

Toàn bộ cục cảnh sát được điều động, Tô Nặc đương nhiên cũng phải đi, nhưng ai ngờ chuyến đi này lại xảy ra chuyện.

Tô Nặc đã nghĩ bản thân sẽ bị tội phạm nổ súng bắn chết, hy sinh lừng lẫy, cũng từng nghĩ mình vì cứu con tin mà đồng quy vu tận với tội phạm.

Nhưng chưa từng nghĩ tới, anh lại gặp tai nạn khi trên đường đi đến địa điểm xảy ra vụ án.

Lúc xe tải lớn tông vào Tô Nặc, điều cuối cùng anh nghĩ chính là, mẹ kiếp may là trên xe chỉ có một mình mình.

Đến khi Tô Nặc lại mở mắt ra, đập vào mắt chính là một gương mặt rỗ. Tô Nặc kinh hãi quá độ, gào thét.

Mặt rỗ không tức giận, cao hứng chạy đi, vừa chạy vừa gào to: “Lão đại lão đại!! Người tỉnh rồi!! Tỉnh rồi!!”

Tô Nặc ôm ngực ngồi xuống, cảm thấy toàn thân đều đau, hồi lâu sau mới bình ổn lại, đánh giá bốn phía.

Vật dụng đều là đồ cổ, rất giống một căn phòng cổ đại. Tô Nặc ngẩn người, cảm thấy không hiểu nổi, nghĩ rằng mình còn đang nằm mơ.

Cửa lại được mở ra. Phương Mục vội vàng đi tới, thấy Tô Nặc ngơ ngác ngồi trên giường, giơ tay quơ quơ trước mặt y: “Ngã váng đầu rồi à?”

Tô Nặc vô thức muốn tát tên này một cái để đuổi hắn ra, nhưng lại bị Phương Mục nhanh nhẹn tránh được.

Lúc này Tô Nặc mới đưa mắt nhìn về phía Phương Mục. Phương Mục lập tức nở nụ cười cà lơ phất phơ: “Mỹ nhân có thoả mãn với bề ngoài của ta không? Có phải cảm thấy ta rất anh tuấn tiêu sái?”

Tô Nặc mỉm cười: “Con chuột cống này ở đâu ra, hôi thối quá vậy nè.”

Phương Mục không tức giận ngược lại phì cười, cái miệng nhỏ nhắn này thực linh hoạt.

“Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi không định báo đáp ta sao? Hửm?”

Tô Nặc xuống giường, đi qua hắn, ra sân tự mình ngẫm nghĩ.

Đậu xanh, ta quả thật bị xuyên đến cổ đại, không đùa đấy chứ?!

Mặt rỗ bưng đồ ăn tới, rất cung kính nói với Tô Nặc: “Đại tẩu, ăn cơm đi.”

Tô Nặc suýt chút đã lật đổ chén đĩa, trên thực tế y cũng sắp làm thế rồi, chỉ có điều bởi vì tay run nên bị lệch, hất chén đĩa vào mặt Mặt rỗ.

Nội tâm Mặt rỗ hỏng mất, rõ ràng đại tẩu còn hung hãn hơn cả lão đại, cuộc sống sau này còn phải qua thế nào!

Tô Nặc gằn từng chữ: “Ta không phải đại tẩu của ngươi.”

Phương Mục hợp thời tới giải vây: “Ngươi bưng phần khác ra đây.”

Mặt rỗ thở dài, vội vàng chạy biến.

Tô Nặc phiền muộn nói: “Ngươi tên gì? Sao ta lại ở đây?”

“Ta là Phương Mục, làm sao ngươi đến đây ta cũng không biết, chỉ có thể nói ngươi từ trên trời rơi vào lòng ta.” Phương Mục đá lông nheo, nói.

Tô Nặc yên lặng, chỉ nhớ mình bị xe tông, chuyện kế tiếp là gì thì không nhớ rõ.

Phương Mục nói thật. Hắn nhận một nhiệm vụ ám sát treo giải thưởng rất cao.

Đứng trên nóc phòng đợi vài ngày, rốt cuộc đã có cơ hội. Tuy nhiên, đột nhiên nghe được động tĩnh, Phương Mục ngẩng đầu thấy một người từ trên rớt thẳng xuống.

Phương Mục còn chưa kịp phản ứng đã bị người nọ tông vào, chỉ nghe ầm ầm, nóc nhà lập tức bị đập thành cái lỗ, và Phương Mục bị người nọ nện ngã vào phòng.

Có cái đệm này, Tô Nặc đương nhiên không sao cả, chỉ từ từ nhắm hai mắt bất tỉnh.

Phương Mục hoài nghi Tô Nặc là do địch nhân phái tới, muốn nhanh chóng giải quyết y, nhưng vừa xoay mặt Tô Nặc lại, hắn lập tức thay đổi chủ ý.

Ơ, là một tiểu mỹ nhân.

Giải quyết đối tượng ám sát của mình xong, Phương Mục vui vẻ khiêng Tô Nặc thẳng bước rời đi.

Sau khi Tô Nặc được đưa về, Phương Mục tìm đại phu đến khám. Đại phu nói thân thể Tô Nặc không đáng ngại, chỉ bị ngất đi mà thôi.

Phương Mục thấy trang phục trên người Tô Nặc kỳ quái, nhưng không để ý, còn không biết xấu hổ cởi y phục Tô Nặc, ngay cả nội y cũng không chừa, thay lại cho y một bộ trung y nhẹ nhàng, khoan khoái.

Tuy Tô Nặc không quá cam tâm tình nguyện ở lại nhà Phương Mục, nhưng bây giờ y đang ở cổ đại, chưa quen cuộc sống nơi đây, tùy tiện đi ra ngoài rất có thể sẽ phơi thây đầu đường.

Huống hồ dù miệng Phương Mục tiện nhưng nếu không có sự đồng ý của Tô Nặc, hắn sẽ không động tay động chân “chấm mút”.

Có ăn có uống có ngủ, Tô Nặc tạm thời xem như thỏa mãn. Trong nhà y còn có một đệ đệ, không cần phải lo lắng ai chăm sóc cha mẹ. Lo lắng nhất đại khái chính là Lâm Tử Mặc, dù sao hắn cũng chỉ có mình là bạn thân.

Phương Mục không thích Tô Nặc đi ra ngoài một mình, muốn ra ngoài cũng được nhưng phải có ta đi theo.

Điều kiện trong nhà Tô Nặc không tệ, chưa từng nếm trải khó khăn, ở hiện đại cũng là tiêu tiền như nước.

Vì thế, vừa ra phố y đã ngốn một khoản tiền lớn của Phương Mục. Mỗi lần trả tiền, Phương Mục đều tự khích lệ bản thân, nhất định phải nhận nhiều vụ hơn, bằng không sẽ không nuôi nổi vợ mình.

Giống Lâm Tử Mặc, Tô Nặc là một trạch nam, phần lớn thời gian đều ở nhà, không có một câu oán thán.

Hơn nữa, trong nhà còn có rất nhiều người có thể cho y luyện tay.

Công phu cổ đại và hiện đại khác biệt rất lớn. Tô Nặc rất ngạc nhiên về điều này, thỉnh giáo Phương Mục không ít.

Phương Mục cũng không che giấu, có gì tốt đều dạy cho Tô Nặc. Tô Nặc luyện mấy lần thì nhận ra công phu của mình tiến bộ rất xa, mặc dù không có nội công chống đỡ.

Mặt rỗ cùng những hạ nhân trong phủ đều là hảo huynh đệ của Phương Mục. Bọn họ một mực đi theo Phương Mục, rất trung thành, cho nên cũng có chiếu cố Tô Nặc.

Tô Nặc không có nội lực, dù võ công y không phải là đối thủ của họ, nhưng họ nào dám nặng tay, tình nguyện để mình mặt mũi bầm dập, chứ không dám đụng vào một sợi tóc của Tô Nặc.

Cứ như vậy được nửa năm, đột nhiên Phương Mục phải đi xa nhà một chuyến, nói phải đến thủ thành làm một vụ lớn.

Tô Nặc chưa từng đến thủ thành nên rất ngạc nhiên, quấn quít lấy Phương Mục đòi đi theo.

Phương Mục lo rằng nếu mình không ở nhà, Tô Nặc sẽ thừa cơ chạy trốn, vì vậy cũng dắt y theo luôn.

Lúc thi hành nhiệm vụ, đương nhiên Phương Mục không thể dẫn theo y, ném Tô Nặc vào khách điếm, hơn nữa cho hai người có võ công tốt nhất canh giữ ở cửa.

Thật ra, Tô Nặc cũng không có ý muốn chạy trốn.

Dù sao ở cùng Phương Mục cũng tạm được, sống như vậy không có gì không tốt.

Đáng tiếc Phương Mục không biết. Nếu hắn biết rõ, chắc chắn sẽ cứng không nổi.

Tô Nặc ở khách điếm chơi ăn ngủ phủ phê, Phương Mục rốt cuộc đã trở lại.

Vừa về đến hai người đã đánh một trận, chỉ là đùa giỡn thôi. Phương Mục thấy Tô Nặc không hào hứng mấy, vì vậy thuật lại một chuyện lạ mà mình đã phát hiện ra.

“Một nam nhân có thai.”

“Chuyện lạ thế này cũng có? Người nọ là ai?”

“Tên là Lâm Tử Mặc.”

“What??? Lâm cún?!” Tô Nặc sợ ngây người, lập tức truy vấn: “Có phải người đó trông rất thanh tú, rất sáng sủa, cười lên trên mặt còn có hai lúm đồng tiền.”

Tâm tư Phương Mục chuyển đổi liên tục rồi kiên định lắc đầu: “Không đúng, người đó còn cao và cường tráng hơn ta, râu ria đầy mặt, mắt tam giác, trán rộng, trông rất xấu.”

“Thật không?” Tô Nặc nheo mắt.

“Đương nhiên là thật!” Vẻ mặt Phương Mục chính khí. Ta đáng yêu như thế, thiện lương như thế, sao ngươi có thể hoài nghi ta chứ?!

Tô Nặc hầm hừ, miễn cưỡng tin. Xác suất hai người họ đồng thời xuyên đến đây thật sự quá thấp.

Sau khi Phương Mục trở về, không biết xuất phát từ tâm tư gì, không thiêu hủy bức họa Lâm Tử Mặc mà quốc sư đưa cho hắn, mà giấu ở giá sách trong thư phòng.

Một năm rồi lại một năm trôi qua, Tô Nặc chấp nhận tình cảm của Phương Mục. Hai người ở bên nhau, hôn môi rồi lăn lên giường, có phu phu chi thực.

Phương Mục không cha không mẹ, văn thơ đối ngẫu của hắn không ra sao cả, cho nên Tô Nặc không bị áp lực, chỉ mở một cửa hàng bán sách ở trong thành, miễn cưỡng đủ sống tạm qua ngày, không có dư dả gì.

Cho đến bốn năm sau, lúc Tô Nặc thu dọn thư phòng mới phát hiện ra bức họa này, dù cho trang giấy đã ố vàng, nhưng Tô Nặc vẫn nhận ra người trong bức tranh chính là Lâm Tử Mặc.

Nhớ tới lời Phương Mục từng nói, Tô Nặc vỗ bàn, đồ vô sỉ!

“Phương Mục! Lăn ra đây cho ta!”

Phương Mục khoác quần áo lười nhác đi ra: “Làm sao vậy?”

“Rau má nó, đây là có chuyện gì?!” Tô Nặc ném bức họa vào Phương Mục.

Phương Mục sớm đã quên chuyện này, nhặt lên xem kỹ mới nhớ ra, lập tức chột dạ nói: “Không phải ta sợ ngươi thay lòng đổi dạ sao.”

“Ngươi thúi lắm! Người ở đâu?! Ta muốn gặp hắn! Dẫn ta đi tìm hắn!”

Phương Mục không vui bĩu môi, bị Tô Nặc dùng sức véo một cái thì hắn mới cầu xin tha thứ: “Ta sẽ phái người đi thăm dò liền.”

Tin tức tra được khiến Phương Mục kinh ngạc. Lâm Tử Mặc vẫn còn ở trong rừng Vạn Vật.

Lòng Tô Nặc nóng như lửa đốt, Phương Mục đành phải lập tức dẫn y xuất phát, ai ngờ sau khi tới phát hiện Lâm Tử Mặc không ở đó.

Phương Mục thấy có căn nhà gỗ nhỏ, nghĩ không thể đi một chuyến tay không, vì vậy cùng Tô Nặc đợi ở nhà gỗ.

Không quá hai ngày, Lâm Tử Mặc quả nhiên cùng Diệp Nhiên Tiêu trở về.

Tô Nặc nghe được tiếng động lập tức chạy ra, thấy rõ là Lâm Tử Mặc mới cất tiếng gọi: “Lâm cún!”

“Nặc Nặc?!” Lâm Tử Mặc cũng vô cùng kinh hỉ.

Hai người lập tức kề vai bá cổ, tâm sự với nhau.

Phương Mục và Diệp Nhiên Tiêu lại rất xấu hổ.

Tô Nặc quyết đoán bỏ qua Phương Mục, nói: “Ngươi về một mình đi, ta muốn ở đây một khoảng thời gian.”

Phương Mục và Diệp Nhiên Tiêu đều co quắp miệng. Phương Mục ho khan hai tiếng nói: “Ngươi ở đây sẽ quấy rầy người ta.”

“Ai nói quấy rầy? Nặc Nặc là bằng hữu của ta, phải ở đây một đoạn thời gian.” Lâm Tử Mặc trừng mắt nói với Diệp Nhiên Tiêu.

Diệp Nhiên Tiêu quay đầu, không đồng ý cũng không phủ nhận.

“Được, ta cũng ở lại đây.” Phương Mục cắn răng. Một mình Tô Nặc ở đây, hắn chắc chắn sẽ lo lắng.

Tô Nặc khoát tay: “Tùy ngươi, tùy ngươi, khuya hôm nay ta muốn ngủ cùng Lâm cún.”

Dù cho hai tiểu thụ kiên trì muốn ngủ cùng nhau, nhưng cuối cùng vẫn bị tiểu công của mình lôi đi.

Tô Nặc ở lại nửa tháng thì trở về cùng Phương Mục. Lúc đi Tô Nặc nói: “Tớ sẽ thường xuyên đến thăm cậu, ngoài ra cậu phải cố gắng sinh thêm đứa nữa, tớ muốn làm cha nuôi.”

Tô Nặc vỗ vỗ bụng Lâm Tử Mặc. Lâm Tử Mặc cũng không mắc cỡ, liên tục gật đầu. “Được rồi, cậu nhất định phải thường xuyên đến thăm tớ đấy.”

Vừa nghe Lâm Tử Mặc đồng ý sẽ sinh con tiếp cho hắn, Diệp Nhiên Tiêu mừng rỡ đến nỗi tìm không ra phương hướng.

Phương Mục khinh bỉ Diệp Nhiên Tiêu, nhưng thật sự có tí hâm mộ.

Thế nhưng, ngẫm lại sinh con đau thế, hay là thôi, hắn không nỡ để Tô Nặc chịu đau.

Sau khi Tô Nặc trở về, một mực muốn mua y phục và giày cho tiểu hài tử, như thể Lâm Tử Mặc đã mang bầu rồi vậy.

Phương Mục ghen, đè Tô Nặc xuống giường. “Nếu Nặc Nặc đã yêu thích hài tử như vậy, vậy không bằng chúng ta cũng sinh một đứa?”

Tô Nặc đạp liên tục vào hắn, bà nó, ta sẽ không sinh.

Nhưng mà sau khi giãy dụa vài cái tượng trưng, Tô Nặc không phản kháng nữa, yên lặng nằm hưởng thụ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Nguyên Lý
Có bài mới 25.04.2020, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1011
Được thanks: 9604 lần
Điểm: 35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 29
Chương 46: Ngoại truyện ba: Chuyện về An Thanh và Nam Thần (một)

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

“Đi thôi.” Văn Sênh khiêng An Thanh đi, tâm trạng vô cùng thoải mái.

An Thanh bị điểm á huyệt nói không ra lời, chỉ có thể dùng sức giãy dụa, sức lực kia chỉ như gãi ngứa đối với Văn Sênh, hoàn toàn không có tác dụng.

Văn Sênh không cưỡi ngựa tới, dùng khinh công rời đi, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, khinh công của Văn Sênh vô cùng tốt, cho dù là Nam Thần cũng chưa hẳn là đối thủ.

Một lúc lâu sau, Văn Sênh vào trong phòng mình, đồng thời dùng chân khép cửa lại, nhẹ nhàng thả An Thanh xuống giường.

An Thanh vừa được thoát khỏi khống chế của Văn Sênh, lập tức đứng lên muốn chạy.

Văn Sênh đứng ở một bên, không chớp mắt nhìn An Thanh chạy, dù sao cửa đã bị hắn khóa rồi.

An Thanh thử vài cái, nhưng mở không được, bắt đầu giận dữ dùng chân đạp, nhưng mà cửa này kiến tạo cực kỳ chắc chắn, với sức chân của cậu, tuyệt đối đạp không ra.

An Thanh mệt mỏi như cún mà cửa vẫn không động đậy. An Thanh lại nghĩ ngay đến cửa sổ, kết quả vừa mở ra, phát hiện nơi này cách mặt đất tối thiểu là bảy tám thước.

Khinh công của An Thanh rất nát, từ đây nhảy xuống thì khả năng ngã chết còn cao hơn so với an toàn đáp xuống đất.

An Thanh kinh sợ quay đầu lại. Văn Sênh thấy thế, đắc ý nhướng mày với cậu, ý khiêu vô cùng rõ ràng.

“Ngươi bắt ta tới đây làm gì?!” An Thanh nhón chân, cố tỏ vẻ khí thế bức người, hỏi.

Văn Sênh nhìn chằm chằm An Thanh, ánh mắt đầy thâm tình: “Đương nhiên là làm yêu, ta đã yêu ngươi.”

“Sao ngươi nói chuyện buồn nôn thế chứ?!” An Thanh bị lời của hắn khiến cả người nổi da gà, không khách sáo nói.

Văn Sênh: “...”

Hắn buồn nôn chỗ nào? Chiêu này lần nào cũng hữu dụng với người khác, sao đến cậu lại là buồn nôn chứ.

“Ngươi nhanh chóng thả ta ra, ta sẽ xem như không có chuyện này. Nếu ngươi dám làm gì ta, sẽ khơi mào tranh chấp giữa hai nước.” An Thanh nói rất hợp lý, đáng tiếc Văn Sênh không thèm để ý.

“Người Văn quốc chưa bao giờ sợ chiến tranh, hơn nữa ca ca của ngươi An Ôn, chắc chắn sẽ không tới cứu ngươi.” Văn Sênh tới gần An Thanh, nâng cằm của cậu, ra vẻ nghiền ngẫm, tràn ngập tính xâm lược.

Đối với quan hệ giữa các vị hoàng tử An quốc, Văn Sênh cực kỳ tinh tường. An Thanh không thuộc phe An Ôn, huống hồ trời cao hoàng đế xa, lúc này, hai vị Tướng quân đóng ở đây cũng là người của An Ôn. An Ôn hoàn toàn có thể một tay che trời, nói là An Thanh bị người Văn quốc giết chết, đương nhiên sẽ không lao lực tới cứu cậu.

An Thanh quật cường trừng mắt, đẩy móng vuốt của Văn Sênh ra, gằn từng chữ: “Nam Thần sẽ đến cứu ta.”

“Nam Thần? Người nam nhân bên cạnh ngươi? Tình nhân của ngươi?” Văn Sênh sa sầm.

Tình nhân, xưng hô thế này chợt làm An Thanh đỏ mặt: “Ngươi đừng có nói hươu nói vượn!”

Văn Sênh thấy vẻ mặt thẹn thùng của An Thanh thì vô cùng khó chịu, hừ lạnh: “Ngươi ở đây trước đã, ngươi đã khẳng định hắn sẽ đến cứu ngươi, vậy ngươi ở đây chờ thử xem.”

Sau khi An Thanh chạy khỏi đây, mặc dù Nam Thần lo lắng nhưng vẫn cực lực kiềm chế xúc động muốn đi ra ngoài, một đêm không ngủ đến hừng đông.

Nam Thần đã dậy sớm thành thói quen, rời giường, phủ thêm áo ngoài rồi muốn đi gặp An Thanh.

Qua một đêm, tiểu tổ tông hẳn là tỉnh táo lại rồi.

Nhưng Nam Thần gõ cửa phòng An Thanh hồi lâu, trong phòng lại không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.

Nam Thần hiểu rất rõ tính cách của An Thanh, dù cho có tức giận, nhiều lắm là gào to lên thôi, không đến mức sẽ không để ý tới hắn.

Nam Thần vội vàng đẩy cửa vào, phát hiện trong phòng quả nhiên không có An Thanh.

An Thanh thích ngủ nướng, sớm như vậy lại không ở trong phòng, nhất định không hợp lẽ.

Nam Thần không chút suy nghĩ, lập tức đi ra ngoài.

Tìm nửa ngày, không có kết quả. Hắn hỏi ngày binh sĩ gác đêm hôm qua, bọn họ đều nói không thấy, nhưng có nói, vừa mới cây nhặt được một ngọc bội trong rừng.

Nam Thần cẩn thận nhìn một chút, phát hiện ngọc bội này rất hiếm, chỉ có Văn quốc mới tạo ra được, vả lại trên ngọc bội có khắc chữ, là văn tự Văn quốc, nếu Nam Thần không lầm, từ này chắc là Sênh.

Vậy thì không sai, hai chuyện này chắc chắn có liên quan, khả năng An Thanh bị Văn Sênh bắt đi rất lớn.

Nam Thần nắm chặt ngọc bội trong tay, gần như muốn bóp nát.

Đêm tối dám đến địa bàn An quốc cướp người, có khí phách!

Nam Thần phân tích sự tình nặng nhẹ, dù lòng nóng như lửa đốt nhưng vẫn đến nói với An Ôn.

“Bị bắt đi? Việc này ngươi xác định bằng cách nào? Nói không chừng An Thanh chạy đi lười biếng ở đâu đó rồi.” An Ôn rất hoài nghi lời Nam Thần.

Từ trước đến nay Nam Thần không phải người nói nhiều, càng đừng trông cậy hắn sẽ giải thích cặn kẽ với An Ôn một phen.

Nam Thần nhẫn nại hỏi lại: “Vậy ngươi có cứu người hay không?”

An Ôn muôn phần từ chối, thậm chí có ý nghĩ khác: “Trước tiên không đề cập tới tính xác thực của việc này, cho dù là thật, vậy làm sao ngươi biết được? Chẳng lẽ ngươi là gian tế Văn quốc phái tới An quốc?”

Nam Thần nheo mắt lại, giọng nói trầm thấp, như phong ba bão táp sắp kéo đến: “Ngươi nói cái gì? Lặp lại.”

An Ôn đã gặp qua muôn hình muôn vẻ người, nhân vật hung ác thế nào đều đã gặp, nhưng vẫn bị ngoan lệ trong mắt Nam Thần làm kinh hãi.

“Ngươi. . .” An Ôn vô thức lui về phía sau vài bước.

Nam Thần liếc gã, xoay người đi, chạy thẳng đến chuồng ngựa.

Ở đó đã có sáu người tụ họp rồi. Họ là người Nam Thần xếp vào trong quân, đương nhiên cũng phải đi theo Nam Thần cứu người về.

Lúc Nam Thần vất vả đuổi tới Văn quốc, đã là giữa trưa. Đêm qua An Thanh lăn qua lăn lại một đêm không ngủ, gần sáng mới chợp mắt được, bây giờ còn ngủ trên giường.

Văn Sênh có bưng thức ăn đến một lần nhưng thấy cậu chưa tỉnh nên không gọi.

Trong thư phòng.

Văn Sênh vừa xử lý công việc, vừa hỏi Văn Trần: “Phụ hoàng nói thế nào?”

“Hoàng thượng tỏ vẻ không quá đồng ý suy nghĩ của người, bởi vì An Thanh là nam tử. . .” Văn Trần nói.

“Không đồng ý à?” Văn Sênh sờ sờ cằm mình, chuyện này ngoài dự liệu của hắn rồi, chỉ có điều chuyện mà Văn Sênh đã quyết, vẫn chưa ai có thể ngăn được hắn.

Văn Trần tò mò hỏi: “Chủ tử, tại sao người phải làm thế, chúng ta cũng đâu sợ bọn An quốc.”

“Nếu phụ hoàng định truyền ngôi vị hoàng đế lại cho ta, ta nhất định phải làm vậy. Đương nhiên, nếu phụ hoàng không có suy nghĩ này, chỉ do ta tự mình đòi lấy thì không có gì vui.” Văn Sênh nhún nhún vai, nếu hắn ở vị trí Hoàng đế kia, hắn nhất định sẽ đưa Văn quốc phát triển cực tốt.

Mặc dù phụ hoàng của Văn Sênh được lòng dân nhưng rất hiếu chiến. Văn Sênh lại cho rằng để giúp quốc gia phát triển hơn, điều kiện chủ yếu chính là hòa bình.

Hậu quả chiến tranh là tự mình hại mình, hao người tốn của. Vì thế thay vì tuyên chiến với An quốc, không bằng lựa chọn chung sống hòa bình.

Phương thức giảng hòa có rất nhiều loại, nhưng không bền chắc bằng liên hôn. Vốn Văn Sênh muốn chọn một người trong số những đệ đệ hoặc muội muội của hắn ra để liên hôn nhưng hắn lại gặp được An Thanh.

Văn Sênh đã gặp được người hợp nhãn, đương nhiên hắn phải chủ động.

An Thanh là hoàng tử tôn quý của một nước, đến Văn quốc chắc hẳn sẽ là chính thất, nhưng hắn là nam tử, không thể có con nối dòng, cho nên phụ thân Văn Sênh mới không đồng ý.

Văn Trần đang muốn khuyên Văn Sênh, đột nhiên một thị vệ gõ cửa xin vào.

“Điện hạ, người đã đến cổng thành.”

“Ồ, nhanh vậy cơ à.” Văn Sênh buông việc trong tay, đứng dậy. “Ra xem thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Nguyên Lý
Có bài mới 27.04.2020, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1011
Được thanks: 9604 lần
Điểm: 35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam thê xung hỉ biết sinh con - Lộ Gia Bàn Tử - Điểm: 33
Chương 47: Ngoại truyện bốn: Chuyện về An Thanh và Nam Thần (hai)

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Nam Thần yên tĩnh chờ đợi ở ngoài cổng thành, chỉ ngồi trên lưng ngựa, binh sĩ thủ thành cũng có thể cảm thấy được bị một áp lực đè nén.

Văn Sênh sớm đã căn dặn binh lính, vừa thấy Nam Thần, không được hành động thiếu suy nghĩ, lập tức phải báo cho hắn ta.

Nam Thần không chờ lâu, Văn Sênh rất nhanh đã tới rồi.

Mở cổng thành ra, Văn Sênh ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt treo nụ cười bất cần đời.

“Ơ, thật sự là một vị khách hiếm gặp, mời vào.”

Văn Sênh làm động tác mời. Nam Thần không do dự, cưỡi ngựa đi vào.

Lập tức, mấy người đằng sau cũng muốn theo vào nhưng bị Văn Trần ngăn lại.

Họ lo lắng một mình Nam Thần đi vào, mắt thấy sắp động thủ thì Nam Thần nhàn nhạt nói: “Các ngươi đều chờ ở đây.”

Nam Thần lên tiếng, họ đành phải chờ bên ngoài. Văn Sênh tỏ vẻ nghiền ngẫm liếc nhìn Nam Thần.

Nam Thần chẳng thèm nâng mắt lên, hoàn toàn không nhìn Văn Sênh.

Văn Sênh không tức giận, đánh ngựa đi phía trước dẫn đường.

Sau khi sai người đóng cổng thành lại, Văn Trần cũng đi theo đằng sau Văn Sênh.

Nam Thần và Văn Sênh sóng vai. Nam Thần đánh giá bốn phía, quân đội chỉnh tề, huấn luyện nghiêm chỉnh, mạnh hơn so với An quốc.

Nam Thần hỏi thẳng: “An Thanh đâu?”

Văn Sênh nhún vai: “Hắn không ở chỗ ta.”

“Nói dối, ngươi có thể thu lại cái nụ cười đáng ghét trên mặt ngươi không?” Nam Thần giễu cợt không nể mặt ai.

“Hả, làm sao ngươi xác định tiểu bạch thỏ ở chỗ ta?” Văn Sênh cười lạnh.

Bởi vì cách xưng hô tiểu bạch thỏ này, Nam Thần nhíu mày: “Không phải ở chỗ ngươi thì ngươi sẽ cho ta vào à.”

Văn Sênh nói giọng muốn ăn đòn: “Ngươi chỉ đoán đúng phân nửa, ta cho ngươi vào được, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể gặp hắn.”

Tuy Nam Thần rất chín chắn, khả năng nhẫn nại cũng tốt, nhưng như vậy không có nghĩa hắn sẽ chịu đựng Văn Sênh.

Lúc này Nam Thần động thủ với Văn Sênh, trái lại rất hợp tâm ý Văn Sênh, hắn ta một mực muốn phân cao thấp với Nam Thần một phen.

Văn Trần biết rõ tính tình chủ tử nhà mình, binh sĩ tướng lĩnh chú ý tới bên này, lập tức đưa ánh mắt nhìn về phía Văn Trần.

Văn Trần nháy mắt ra hiệu, tướng lĩnh dẫn quân sĩ đổi chỗ khác huấn luyện.

Lần trước giao thủ với Nam Thần, Văn Sênh nhìn ra võ công của Nam Thần không chính thống, rất có phong cách riêng.

Chỉ có điều loại võ công này, hắn dường như đã thấy ở đâu.

Văn Sênh thầm suy đoán, đương nhiên muốn xác định lại.

Trong tay hai người đều không có vũ khí, chỉ dựa vào nắm đấm, như thể chỉ đang luận bàn mà thôi, nhưng Văn Trần biết rõ hai người không phải, một chút ý nhượng bộ cũng không có.

Nam Thần ra chiêu độc ác, chiêu thức xảo trá. Văn Sênh không dám khinh thường, nhưng cũng không khiếp sợ, hai người càng đánh càng hăng.

Từ trên lưng ngựa đánh xuống đất. Văn Trần ở một bên ngây ngẩn nhìn xem, đầu không ngừng lắc trái lắc phải, đuổi theo bóng dáng của hai người.

Vẫn tưởng hai người đánh khó hoà giải thì An Thanh không biết từ đâu đi tới.

Sau lưng An Thanh còn có hai binh lính giám thị đi theo, An Thanh nhăn mặt bánh bao, rất không vui khi bị người theo sát.

Song khi cậu nhìn thấy bóng dáng cách đó không xa, An Thanh cảm thấy mình hơi hoa mắt rồi, rõ ràng là thấy Nam Thần.

An Thanh kích động chạy tới, chạy được một nửa mới nhớ tới Nam Thần đã cự tuyệt cậu rồi, bước chân lập tức chậm lại, ủ rũ đi qua.

Nam Thần tới cứu cậu. Đáng ra An Thanh nên vui mừng mới phải, nhưng trên thực tế lại không có. Ngược lại An Thanh cảm thấy Nam Thần đang đùa giỡn với cậu, rõ ràng đã từ chối cậu, vậy mà lại đến trêu chọc cậu, có hành động làm cho cậu hiểu lầm.

An Thanh mắt lạnh nhìn hai người. Nam Thần nhận ra An Thanh đã xuất hiện, lập tức bức lui Văn Sênh, đi tới trước mặt An Thanh.

An Thanh mím môi, sắc mặt không tốt lắm.

Nam Thần vô thức cho rằng Văn Sênh bắt nạt cậu, hỏi ngay: “Sao sắc mặt kém vậy, hắn ức hiếp ngươi à?”

Nam Thần giơ tay muốn chạm vào mặt An Thanh, bị An Thanh hất ra.

Nam Thần yên lặng, rút tay về, ánh mắt rất tĩnh mịch nhìn An Thanh.

Văn Sênh kịp thời nhẹ nhàng tới, một tay ôm lấy An Thanh, kéo cậu cách xa Nam Thần: “Động tay động chân không phải là chính nhân quân tử.”

An Thanh kéo bàn tay heo của Văn Sênh ra, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

Nam Thần nhíu mày, hiếm khi cất giọng mềm mại: “Quậy gì thế? Theo ta về đi.”

Vừa nghe Nam Thần dùng giọng điệu này nói chuyện với mình, An Thanh không khỏi nổi giận đùng đùng: “Ai quậy?! Ta tại sao phải về với ngươi? Ngươi không thích ta vì sao còn muốn tới tìm ta?!”

“Hai ta không nên xung đột.” Nam Thần nhàn nhạt nói.

Văn Sênh mỉm cười, cũng biết mâu thuẫn giữa An Thanh và Nam Thần, nói: “Ây da, trưa rồi, Văn Trần đi chuẩn bị đồ ăn đi, trưa nay ta phải chiêu đãi Nam thiếu hiệp.”

Nam thiếu hiệp, cụm từ này Nam Thần nghe thấy không được tự nhiên, lập tức nói: “Không cần, ta sẽ đưa An Thanh đi.”

Văn Sênh mở hai tay ra: “Ngươi hỏi xem hắn có muốn đi theo ngươi không.”

Nam Thần đưa mắt nhìn về phía An Thanh. An Thanh tránh đi, quay người đi vào bên trong.

Văn Sênh cười khà khà, đi sau lưng An Thanh. Nam Thần khẽ thở dài, chỉ đành đi theo.

Văn Trần cho người gọi những người đang ở ngoài cổng thành vào, gọi ít đồ ăn cho bọn họ.

Còn mình bưng thức ăn đã chuẩn bị xong vào phòng Văn Sênh.

Ba người ngồi ở bàn cơm, ai cũng không để ý ai, bầu không khí thật xấu hổ.

Rốt cuộc Văn Sênh là chủ nhân, mở lời: “Sao không ai nói gì vậy?”

“Ta và ngươi không có gì hay để nói.” Nam Thần liếc Văn Sênh. Văn Sênh nhún vai: “Vậy bây giờ ngươi đi đi.”

Nam Thần không lên tiếng. An Thanh nói: “Nam Thần, ngươi trở về đi, ta ở đây rất tốt.”

Văn Sênh lập tức phụ họa: “Ngươi xem tiểu bạch thỏ đã lên tiếng rồi, nếu ngươi thật sự không muốn ở đây, bây giờ rời đi đi.”

“Ngươi phải về cùng ta.” Nam Thần vẫn lặp lại những lời này. An Thanh một mình ở lại đây hắn chắc chắn sẽ lo lắng.

An Thanh không đáp, vừa vặn đồ ăn được dọn lên.

Sau khi món ăn được bày ra, Văn Sênh lập tức ăn tới tấp. Nam Thần chậm chạp không động đũa, tựa hồ không có khẩu vị.

An Thanh cầm đũa ăn như sói như hổ, biến thức ăn trở thành Nam Thần, dùng sức nhai nuốt vào bụng.

An Thanh và Văn Sênh ăn thật hớn hở. Nam Thần xem như không nhận ra, chỉ nhìn chằm chằm vào An Thanh, bản thân lại không ăn.

An Thanh nện chén xuống bàn “bốp” một tiếng: “Nhìn cái gì, chết đói kệ ngươi đấy!”

Nam Thần vừa nghe An Thanh mắng hắn, lập tức phấn khởi, cầm lấy đũa bắt đầu gắp thức ăn.

Văn Sênh nheo mắt cười. Tuy ngữ điệu An Thanh hung dữ, nhưng lại có ý quan tâm Nam Thần, không cần nói cũng biết.

Sau khi ăn xong, Nam Thần đứng lên, vươn tay về phía An Thanh: “Ngươi theo ta đi.”

“Ta không đi.”

“Ngươi là hoàng tử An quốc, ở lại Văn quốc còn ra thể thống gì!” Giọng điệu Nam Thần trở nên nghiêm khắc, quát lớn.

“Tiểu bạch thỏ nán lại Văn quốc cũng gần một ngày, nhưng dường như An quốc không phái ai tới.” Văn Sênh trào phúng.

Văn Sênh nói rất đúng, hai người không thể phản bác gì. Nam Thần thở dài: “Tiểu Thanh, theo ta trở về đi, về rồi chúng ta nói chuyện đàng hoàng với nhau.”

“Nếu không muốn về, chỗ ta vĩnh viễn hoan nghênh ngươi.” Văn Sênh không ngừng chen lời.

An Thanh đi ngang qua Nam Thần, muốn về phòng của mình.

Nam Thần cũng không khách sáo nữa, bước tới khiêng An Thanh lên vai, đóng gói mang đi thẳng một mạch.

An Thanh tức giận đến mức muốn phun máu, sao ai cũng có thể khiêng cậu lên vậy?! Văn Sênh đã vậy, Nam Thần cũng thế.

Văn Sênh đưa mắt nhìn Nam Thần đi ra ngoài, tặc lưỡi: “Thật là thô bạo.”

Hoàn toàn quên mất chuyện y hệt mà ngày hôm qua bản thân mình cũng làm.

Văn Trần đi tới. Văn Sênh hỏi: “Thả tin ra chưa?”

“Thả ra rồi, tin cũng được truyền ra ngoài rồi.” Văn Trần gục gặc.

Văn Sênh thoả mãn gật đầu, mọi thứ đều ở trong dự tính của hắn ta.

An Thanh liều mạng giãy dụa trên lưng Nam Thần. Nam Thần đánh vào mông An Thanh một cái: “Ngoan đi.”

An Thanh lập tức đỏ mặt, không dám cử động nữa, trở nên an phận hơn.

Nam Thần khiêng An Thanh ra khỏi cổng thành, trên đường đi không có bất kỳ ai ngăn cản.

Nam Thần sa sầm mặt. Uy danh của Văn Sênh ở Văn quốc, tại An quốc Nam Thần cũng nghe qua không ít chuyện của hắn ta. Gã này không phải kẻ đầu đường xó chợ, lần này ép buộc An Thanh, dường như là cố ý muốn dẫn mình tới, hiện tại lại nhường đường, thả bọn họ đi.

Chắc chắn Văn Sênh có mục đích khác, hơn nữa mục đích không chỉ là An Thanh.

Vừa nghĩ thế, Nam Thần thoải mái và buông lỏng hơn nhiều, chỉ cần không nhắm vào An Thanh là tốt rồi.

Chỉ có điều Nam Thần chưa hiểu rõ con người Văn Sênh, cho nên nhanh chóng bị vả mặt. An Thanh vẫn bị liên lụy vào.

---HOÀN---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Nguyên Lý
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 240 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.