Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

 
Có bài mới 17.04.2020, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15963 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Cẩn Ngôn mang Giản Vi lên lầu thay quần áo, ăn mặc rất dày, trang bị đầy đủ mới ra khỏi nhà. LQĐ

Sau khi xuống dưới thì gặp mẹ Lâm, hỏi họ trễ vậy còn muốn đi đâu, Lâm Cẩn Ngôn chỉ nói có chút việc rồi dẫn Giản Vi ra khỏi nhà.

Xe chạy về khu vực ngoại thành.

Giản Vi vẫn còn nhắc tới chuyện đánh bài, nói: “Đã rất nhiều năm em không đánh, vừa đánh một tý, khơi dậy cơn ghiền bài của em lên, kết quả họ lại chạy hết.”

Lâm Cẩn Ngôn cười nói: “Không sao, lát về anh lì xì thêm cho chúng nó ít tiền, lần tới bảo chúng nó lại chơi với em.”

Giản Vi mím môi cười: “Nhưng cũng không sao, chờ hết năm lại bận rộn, làm gì còn có thời gian chơi bài nữa.”

“Bận gì?”

“Khai giảng ạ.”

“Ồ, vậy cũng đúng.”

Xe chạy rất lâu trên đường, cuối cùng dừng một ở nơi rất trống trải.

Giản Vi ngồi trong xe nhìn khắp xung quanh: “Đây là đâu ạ?” Ngoài căn nhà nhỏ trước mặt thì xung quanh không người cũng không có xe.

Lâm Cẩn Ngôn dừng hẳn xe, hơi cúi người cởi dây đai an toàn cho cô, “Lát nữa em sẽ biết.”

Anh đẩy cửa xe xuống xe rồi vòng qua bên Giản Vi, kéo cửa xe cho cô, đưa tay dìu cô xuống.

Giản Vi xuống xe nhìn xung quanh, trong đêm gió thổi vù vù, Giản Vi vô thức rụt cổ, càng kéo chặt áo hơn.

Lâm Cẩn Ngôn kéo Giản Vi vào lòng, lấy áo khoác ngoài quấn cô vào, cả người Giản Vi lập tức núc trong ngực anh, chỉ còn lộ ra hai mắt.

Xung quanh yên tĩnh tối đen như mực, Lâm Cẩn Ngôn cứ như vậy ôm cô đi về phía trước, tay trái của Giản Vi ôm eo anh, ngửa đầu nhìn anh: “Ông chủ Lâm, không phải anh bán em đi đấy chứ?”

Lâm Cẩn Ngôn cúi đầu nhìn cô, tràn đầy vui vẻ: “Vậy cũng phải có người mua đã.”

Giản Vi híp mắt: “Anh có ý gì?”

“Ý chính là, ai dám mua người phụ nữ của Lâm Cẩn Ngôn anh, chán sống à?”

Giản Vi bị chọc cười cũng bật cười theo, không đùa nữa mà nói: “Nhưng rốt cuộc anh đưa em đi đâu?”

Ở đây không có siêu thị cũng không có nhà hàng gì cả, chỉ một mảnh đất trống, đêm khuya chạy tới đây làm gì không biết?

Ánh mắt cô ngó nghiêng xung quanh, đây là một biệt thự tư nhân, rất rộng, rộng gấp đôi chỗ ở của Lâm Cẩn Ngôn.

Sau khi đi tới sân sau, rốt cuộc cũng có người ra đón, cung kính gọi một tiếng: “Cậu chủ.”

Đèn sân sau bỗng dưng sáng lên, ánh sáng đột ngột đâm vào làm mắt Giản Vi hoa lên, theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Lâm Cẩn Ngôn dắt cô tiếp tục đi về phía trước, cô khép hờ mắt một lúc, sau khi hơi thích ứng mới chậm rãi mở mắt ra.

Nhưng khi cô mở to mắt, cả người hoàn toàn ngơ ngẩn.

Chỗ cô đứng là một sân bay trống trải, có một chiếc trực thăng cỡ nhỏ đậu đó.

Giản Vi bỗng mở to hai mắt, khó có thể tin nhìn Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn dắt cô đi lên trước, nói: “Chẳng phải lần trước em hỏi anh có thể lái trực thăng không còn gì?”

“…….”

“Dẫn em đi một vòng.”

Giản Vi được Lâm Cẩn Ngôn mang lên trực thăng, từ khoảnh khắc ngồi lên trái tim liền đập thình thịch không ngừng.

Lâm Cẩn Ngôn giúp cô làm biện pháp an toàn, tay phải nhẹ nhàng vịn lấy vai cô, ánh mắt nhìn cô thật sâu, hỏi: “Sợ?”

Giản Vi lắc đầu: “Không sợ.”

Có Lâm Cẩn Ngôn ở đây cô không sợ, chỉ là cảm thấy quá thần kỳ: “Làm sao anh biết lái trực thăng?”

“Trước kia cảm thấy hứng thú nên có học qua một thời gian.”

Lâm Cẩn Ngôn bắt đầu tiến hành một loạt động tác chuẩn bị bay, Giản Vi nhìn không chớp mắt máy móc, trang thiết bị tinh xảo trước mặt, hoàn toàn nhìn không hiểu.

Trong lòng Giản Vi căng thẳng, hai tay đan chặt vào nhau, cô nghiêng đầu nhìn Lâm Cẩn Ngôn bên cạnh, đường nét khuôn mặt kiên nghị, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm phía trước.

Một lúc sau, Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên cầm tay cô, ánh mắt kiên định mà dịu dàng: “Đừng sợ, rất an toàn.”

Giản Vi nhìn anh, trong lòng không hiểu sao thấy an ổn, gật đầu nói: “Em không sợ.”

Lâm Cẩn Ngôn lái trực thăng mang cô bay lên bầu trời đêm, mọi thứ trên mặt đất đều trở nên nhỏ bé.

Lúc mới bắt đầu Giản Vi còn có chút căng thẳng, nhưng dần dần, chút căng thẳng này hoàn toàn bị thích thú trong lòng chiếm cứ.

Từ bên trên có thể trông thấy cảnh đêm toàn thành phố, tết âm lịch náo nhiệt, đèn neong lập lòe trên đường phố, cả thành phố trông như một bức tranh rực rỡ.

Giản Vi nghiêng đầu hỏi Lâm Cẩn Ngôn: “Em có thể chụp hình được không?”

Lâm Cẩn Ngôn cười: “Được chứ.”

Giản Vi kích động không thôi, lập tức lấy di động ra chụp liên tục mấy kiểu bên ngoài cửa kính, chụp xong lại nhìn điện thoại hồi lâu, vẻ mặt tươi cười.

Xong cô lại ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm Cẩn Ngôn hỏi anh: “Em có thể chụp anh không?”

Lâm Cẩn Ngôn nghiêng mắt nhìn cô.

Ánh mắt Giản Vi đầy mong chờ, “Lâm Cẩn Ngôn, anh quá đẹp trai, em muốn chụp anh, có thể quấy rầy anh không?”

Cô hơi căng thẳng, cẩn thận dè dặt nhìn Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn cười không ngừng, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, dịu dàng nói: “Có thể.”:

Giản Vi được phép, nhếch miệng cười tươi, lấy di động ra chụp lại dáng vẻ Lâm Cẩn Ngôn lái trực thăng, nhưng cũng không dám chụp nhiều, sợ ảnh hưởng tới anh lái trực thăng.

Chụp xong bỏ điện thoại lại vào trong túi, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa kính.

Trực thăng đột nhiên bay thấp xuống một chút, như thể đang đứng im một chỗ mà không bay đi, Giản Vi đang muốn hỏi sao vậy, vừa cúi đầu thì thấy trên mặt đất có một đám ánh nến khổng lồ sáng rực, vô số ngọn nến vây quanh trái tim, chính giữa trái tim dùng ánh huỳnh quang đủ mọi màu sắc viết mấy chữ to – Giản Vi, gả cho anh.

Toàn thân Giản Vi cứng đờ, đôi mắt Giản Vi nhìn chằm chằm xuống phía dưới, cho rằng là ảo giác của mình, còn vô thức xoa mắt, nhưng khi mở mắt ra thì tất cả vẫn không biến mất.

Cô quay đầu lại, khó có thể tin chăm chú nhìn Lâm Cẩn Ngôn.

Khóe miệng Lâm Cẩn Ngôn hơi cong lên, một tay nhẹ nhàng cầm tay Giản Vi, thấp giọng nói: “Vi Vi, gả cho anh.”

Giản Vi cong môi, đôi mắt đột nhiên hơi chua xót.

Trực thăng chậm rãi chạm đất, mười phút sau, vừa vặn dừng ở bãi đất có ánh nến lóe sáng.

Trực thăng an toàn dừng hẳn, Lâm Cẩn Ngôn mở cửa khoang, giúp Giản Vi cởi bỏ thiết bị an toàn, sau đó dắt cô từ bên trong bước ra.

Bên ngoài gió lạnh gào thét, nhưng đứng giữa một đám nến cháy chập chờn lại chỉ cảm thấy ấm áp.

Rõ ràng chỉ có hai người cô và Lâm Cẩn Ngôn, nhưng không hiểu sao thấy hồi hộp.

Cô đứng bên trong những ngọn nến, Lâm Cẩn Ngôn cầm tay cô, ánh mắt thật sâu, nhìn cô một lúc rồi đột nhiên không biết lấy chiếc nhẫn từ đâu ra, một chân quỳ xuống đất, một tay kéo tay cô, một tay giơ nhẫn lên, vô cùng chân thành, nói rõ từng chữ một: “Vi Vi, anh yêu em, có bằng lòng gả cho anh không?”

Đôi mắt Giản Vi chua xót, đột nhiên không kiềm chế được rơi nước mắt, cô liên tục gật đầu, nghẹn ngào nói: “Bằng lòng, em bằng lòng.”

Làm sao có thể không bằng lòng chứ.

Nhưng cô thật sự hoàn toàn không ngờ hôm nay Lâm Cẩn Ngôn sẽ cầu hôn cô, lại còn dùng phương thức như vậy. Tất cả đều quá bất ngờ, cũng quá kinh hỉ, cô chưa bao giờ biết Lâm Cẩn Ngôn cũng là người biết lãng mạn như vậy.

Cô đưa tay lau nước mắt rồi đưa tay cho anh, vui sướng rồi lại nghẹn ngào không che giấu được, nói: “Đeo nhẫn cho em.”

Chiếc nhẫn ấm áp từ trong tay Lâm Cẩn Ngôn đeo vào ngón tay của Giản Vi, lúc này Lâm Cẩn Ngôn mới đứng lên.

Giản Vi kiễng chân ôm chặt cổ anh, cằm đặt trên vai anh, giọng nghẹn ngào: “Anh chuẩn bị mấy thứ này khi nào, cũng không nói cho em một chút.”

Cô thật sự một chút tâm lý cũng không chuẩn bị.

Lâm Cẩn Ngôn ôm chặt cô, thấp giọng cười: “Nói thì sẽ không còn kinh hỉ nữa nên đương nhiên không thể nói.”

Giản Vi lau nước mắt, từ trong ngực Lâm Cẩn Ngôn lui ra, nhìn anh chăm chú hỏi: “Mai tới cục dân chính nhé?”

Lâm Cẩn Ngôn giật mình, lập tức không nhịn được bật cười, đưa tay xoa nhẹ đầu Giản Vi: “Gấp hơn cả anh, hửm?”

Giản Vi chui vào ngực anh, ngửa đầu nhìn anh, “Cũng không phải vậy, vội muốn trở thành bà chủ nhỏ của anh thôi.”

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn đầy cưng chiều, đưa tay vuốt mũi cô một cái, cười nói: “Ngày mai vẫn còn nghỉ mà, chờ hết tết, ngày đi làm đầu tiên sẽ đi.”

Giản Vi cười tủm tỉm gật đầu: “Được, tất cả đều nghe theo anh.”

Cô ôm anh rất chặt, đầu lại vùi vào trong ngực anh, khóe miệng tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Hết chương 50





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Cuncute, Daisy py, Huỳnh thị ánh Hoa, Nucuoitoanang, Văn Bối Nhi, little_loan
     
Có bài mới 23.04.2020, 11:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15963 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ánh đèn trong phòng êm dịu, quần áo Giản Vi lộn xộn, lưng dán lên tường, hai chân quấn chặt eo Lâm Cẩn Ngôn, môi bị Lâm Cẩn Ngôn hôn triền miên, gần như thở không ra hơi, nhưng bên dưới bị kích thích mãnh liệt khiến cô muốn hét to, đầu ngón tay bấu chặt sau lưng Lâm Cẩn Ngôn. LQĐ

Dưới ánh đèn vàng nhạt, mồ hôi sau lưng Lâm Cẩn Ngôn nhỏ xuống từng giọt từng giọt theo sống lưng rộng lớn gợi cảm của anh.  

Cổ họng Giản Vi nghẹn cứng, nằm trên giường, khẽ đẩy Lâm Cẩn Ngôn, khàn giọng nói: “Em muốn uống nước.”

Hai cánh tay có lực của Lâm Cẩn Ngôn chống nửa người lên, ánh mắt đầy mập mờ nhìn chằm chằm vào Giản Vi, thấp giọng cười: “Cổ họng hét quá nên bị khô à?”

Giản Vi trừng nhìn anh, “Anh còn nói?”

Lâm Cẩn Ngôn bật cười, xoa đầu cô, sau đó mới vén chăn đứng lên.

Dưới người anh lõa lồ, Giản Vi liếc nhìn thấy, sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại.

Lâm Cẩn Ngôn tiện tay lấy áo tắm trên giá xuống, cười cô: “Đâu phải chưa từng nhìn thấy, còn xấu hổ?”

Giản Vi đỏ bừng cả mặt, dứt khoát làm đà điểu chui đầu vào trong chăn không thèm để ý tới anh nữa.

Lâm Cẩn Ngôn chậc một tiếng, ánh mắt đầy ý cười.

Anh đi tới bên giường, đột nhiên vén chăn lên.

Thân thể không có vật gì che chắn, Giản Vi sợ tới mức thét lên, theo bản năng cuộn người lại, mặt đỏ như sắp thiêu cháy, “Lâm Cẩn Ngôn anh có bệnh hả!”

Lâm Cẩn Ngôn cười cười, lấy áo tắm của Giản Vi trên giá xuống quấn quanh người cô rồi ôm ngang cô lên.

Giản Vi nhíu mày nhìn anh, “Anh tính làm gì?”

Lâm Cẩn Ngôn cười nói: “Chẳng phải muốn uống nước à? Cùng xuống dưới đi.”

Nói xong rồi ôm Giản Vi xuống lầu.

Tết đến nên dì Lan cũng về nhà với ba mẹ, trong nhà trống trải chỉ còn hai người Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi.

Lâm Cẩn Ngôn ôm Giản Vi xuống lầu, đặt thả xuống sofa, sau đó mới qua phòng trà nước rót nước cho cô.

Giản Vi thừa dịp Lâm Cẩn Ngôn đi lấy nước lập tức nghiêm túc mặc áo tắm vào, nếu không chờ Lâm Cẩn Ngôn quay lại, với sự hiểu biết của cô về anh, không tránh khỏi lại lăn lộn một hồi. Quấn áo tắm chặt chẽ, kiểm tra cẩn thận, xác định không còn bất kỳ chỗ nào có thể kích thích thú tính mới tạm hạ xuống trong lòng của người nào đó, mới ngồi trên sofa cầm điện thoại chơi.

Lễ mừng năm mới, đám bạn bè, tất cả mọi người đều đang khoe hạnh phúc, Giản Vi suy nghĩ một lúc, gửi tấm hình Lâm Cẩn Ngôn lái trực thẳng lên mạng.

Nào biết vừa đăng lên, không đầy một lúc bình luận bên dưới liền bùng nổ.

Thẩm Đình: “Trời ơi! Lẩm tổng nhà cậu đẹp trai quá đi!”

Tạ Nhu: “Má ơi, lái trực thăng đấy, đây quả thật là nam thần toàn năng!”

Trương Tâm: “Vi Vi, giới thiệu cho mình một người bạn trai đi, không cần biết lái trực thăng, gần bằng một phần tư Lâm tổng nhà cậu là được!”

Giản Vi cười tủm tỉm, chồng mình được khen ngợi trong lòng vẫn có chút vui vẻ.

Nhưng niềm vui nhỏ nhoi ấy không duy trì được bao lâu đã bị một bình luận bên dưới dọa co hết lại –

Chu Lâm Diên: Em đang ở đâu?

Trong lòng Giản Vi run lên, lập tức thoát khỏi wechat, sau đó tắt điện thoại, giả vờ không biết gì.

Lâm Cẩn Ngôn lấy nước trở về, chỉ thấy cô buộc chặt dây áo tắm, cổ áo còn kéo lên cao che kín cổ.

Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, đề phòng anh?

Anh đi qua, đưa ly nước cho cô.

Giản Vi cầm ly uống một hơi hết nửa ly, Lâm Cẩn Ngôn chăm chú nhìn cô, cười nói: “Uống nhiều một chút.”

Giản Vi khẽ nâng mắt liếc anh, “Có ý gì?”

Ý cười trong mắt Lâm Cẩn Ngôn tràn ra, nói: “Lát nữa có sức để kêu.”

Giản Vi nghe vậy sợ tới mức lập tức níu chặt cổ áo.

Lâm Cẩn Ngôn đưa tay ôm cô ngồi lên đùi, hai tay thuần thục tìm kiếm dưới người cô, ánh mắt đầy vui vẻ, thấp giọng nói: “Phía trên đã chặn hết, sao phía dưới không chặn?”

Mặt Giản Vi đỏ bừng, mới vừa rồi chưa kịp kéo….

Cô đẩy vai Lâm Cẩn Ngôn muốn xuống, nhưng Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên xoay người đặt cô dưới thân, thấp giọng cười: “Đêm xuân ngắn ngủi, Vi Vi.”

Giản Vi quả thật muốn khóc, tủi thân chép miệng: “Em muốn ngủ.”

“Ừ, em ngủ kệ em, anh làm kệ anh.”

Giản Vi: “……”

Hu hu, ai muốn chồng có thể lực tốt trong chuyện kia… Thì tặng không nè!

……..

Hết kỳ nghỉ đông, ngày đầu tiên làm việc lại, Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn hẹn nhau đi lấy giấy đăng ký kết hôn.

Trước khi ra khỏi nhà, cô lặng lẽ chạy tới phòng Chu Lâm Diên.

Chu Lâm Diên còn đang ngủ, chăn bị người khác kéo ra, anh ấy nhíu mày mắt mở hi hí.

Giản Vi ngồi xổm bên giường, cười hì hì nói: “Anh trai, em vào lấy sổ hộ khẩu.”

Chu Lâm Diên híp mắt: “Lấy cái đó làm gì?”

Giản Vi cũng không lừa dối anh, nói: “Hôm nay cục dân chính làm việc rồi, em và Lâm Cẩn Ngôn đi đăng ký kết hôn.”

Chu Lâm Diên nhíu mày: “Anh đồng ý à?”

Giản Vi chớp mắt, “Anh, dù bây giờ chị Tô chưa muốn gả cho anh, nhưng anh đừng lo lắng, em chỉ tính lấy giấy đăng ký kết hôn trước anh thôi, chuyện sinh con sẽ không chạy trước anh đâu, anh đừng lo.”

Chu Lâm Diên đưa tay vỗ xuống đầu cô: “Nói bậy bạ gì đó!”

Anh ấy chẳng muốn nghe cô nói hưu nói vượn nữa, dứt khoát lấy sổ hộ khẩu trong ngăn kéo ra đưa cho cô: “Cầm lấy đi!”

“Cảm ơn anh trai!” Giản Vi cười hì hì, ôm sổ hộ khẩu chạy ra ngoài.

Chu Lâm Diên nhìn chằm chằm bóng lưng cô, đứng im một lúc, tâm tình đột nhiên không hiểu sao thấy khó chịu, xoay người xuống giường mặt nặng đi vào phòng tắm.

……

Ngày Giản Vi là Lâm Cẩn Ngôn lấy giấy đăng ký kết hôn, tâm tình Lâm Cẩn Ngôn vô cùng tốt, ngày đi làm trực tiếp phát mỗi người một hồng bao cho tất cả nhân viên.

Thư ký Mạnh dẫn theo trợ lý đang kiểm kê tiền lì xì, Giản Vi lặng lẽ nằm úp sấp trên bàn làm việc của Lâm Cẩn Ngôn, vươn tay về phía anh: “Ông chủ Lâm, có phải anh cũng nên phát cho em một cái không?”

Lâm Cẩn Ngôn vỗ xuống tay cô, cười nói: “Tất cả của anh đều là của em rồi, còn muốn lì xì gì nữa?”

Giản Vi ngẩn ra, sau hồi lâu chợt mỉm cười: “Cũng đúng ha.”

……

Sau khi Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn lấy giấy đăng ký kết hôn xong không bao lâu thì đi học lại.

Hôm khai trường, ký túc xá liên hoan, mọi người hơn một tháng không gặp, vô cùng phấn khởi ôm nhau.

Thẩm Đình đấm nhẹ vào ngực Giản Vi, cười hì hì nói: “Bé con, làm việc nhanh đấy, chừng nào thì cưới?”

“Còn sớm mà.”

“Đều đã lái trực thăng cầu hôn rồi, lãng mạn như vậy, nếu là mình, tổ chức cưới hay không cũng không quan trọng nữa.” Trương Tâm chống đầu, tưởng tượng hình ảnh Giản Vi được cầu hôn thì vô cùng hâm mộ.

Bản thân Giản Vi thì cũng nghĩ như vậy, lễ cưới gì đó cô không mấy để ý.

Nhưng cô không thèm để ý không có nghĩa là nhà họ Lâm cũng không thèm để ý, không chỉ có hôn lễ, mà ngay cả lễ đính hôn cũng phải tổ chức vô cùng long trọng.

Ngày đính hôn, Giản Vi mang giày cao gót ra cửa, vừa lên xe đã bị Lâm Cẩn Ngôn cởi ra: “Đi giày đế bằng là được.”

“Nhưng em không mang theo.”

“Đi mua một đôi.” Lâm Cẩn Ngôn lái xe đưa cô tới siêu thị, anh xuống xe mua cho cô, còn cô thì ngồi trong xe chờ anh.

Cô cúi đầu nhàm chán nghịch điện thoại.

“Vi Vi –“ Bên tai đột nhiên có một giọng đàn ông lạnh lẽo vang lên, Giản Vi sợ tới mức toàn thân run lên, điện thoại rơi cộp xuống sàn xe.

Giản Đại Phú ghé vào bên cửa kính, vẻ mặt tràn đầy ý cười, nói: “Vi Vi, nghe nói mày gả cho tổng giám đốc Lâm thị hả, mày cho tao ít tiền được không? Lúc trước tao đánh bạc lại thua thêm ít, mày yên tâm, không nhiều lắm đâu, chỉ 30 vạn thôi!”

Giản Vi cắn chặt răng, “Tôi không có tiền! Ông cũng không phải là ba tôi!”

Giản Đại Phú vừa nghe lời này, ánh mắt đột nhiên trở nên hung ác, “Mày có ý gì? Mày con nhóc này ngay cả bố mày mà cũng không nhận!”

“Đã nói ông không phải ba tôi! Từ nay về sau ông sống hay chết đều không liên quan đến tôi!” Cô nói xong quay cửa kính lên, sau đó nhanh chóng khóa cửa xe từ bên trong.

Giản Đại Phý phẫn nộ, không ngừng đập cửa kính từ bên ngoài: “Mở cửa! Con nhóc thối kia mở cửa! Mày trèo lên cành cao lợi hại rồi, ngay cả bố mày cũng không nhận!”

Giản Vi không dám đi ra, sợ Giản Đại Phú chó cùng rứt giậu làm gì đó với cô, khóa cửa lại liền gọi ngay cho Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn đang tính tiền, nghe Giản Vi nói vậy, mi tâm nhíu chặt nói: “Em đừng sợ, ngồi im trong xe đợi, anh lập tức ra ngay.”

Lâm Cẩn Ngôn cúp máy rồi nhanh chóng chạy từ bên trong ra.

Giản Đại Phú vốn đang hung hăng càn quấy đá cửa xe, thấy Lâm Cẩn Ngôn từ phía xa, bị dọa sắc mặt tái nhợt, co cẳng chạy trốn.

Nhưng không nghĩ tới, vừa chạy tới đường cái đối diện, rất nhiều người đàn ông mặc âu phục màu đen từ trên xe màu đen đột nhiên đi xuống, mấy người vây quanh ông ta, xoắn tay ông ta bắt lại.

Giản Đại Phú hét to: “Các người là ai? Thả tao ra! Thả tao ra!”

Lâm Cẩn Ngôn mở cửa xe ngồi vào.

Giản Vi nhìn chằm chằm phía đối diện, có chút kinh ngạc hỏi Lâm Cẩn Ngôn, “Mấy người kia….”

“Người của anh, lát nữa đưa ông ta tới cục cảnh sát, không sao rồi/”

Giản Vi lại sững sờ: “Cục cảnh sát? Ông ta phạm tội gì sao?”

“Thu thập chứng cứ lúc còn bé ông ta ngược đãi em, nên phạt như thế nào thì là chuyện của toàn án.”

Khi còn bé Giản Vi thường xuyên bị Giản Đại Phú đánh, người trong thôn đều biết hết, nhưng không nghĩ tới Lâm Cẩn Ngôn sẽ đưa ông ta tới cục cảnh sát.

Lâm Cẩn Ngôn lái xe chạy tới địa điểm đính hôn, Giản Vi nhìn ngoài của sổ từ nãy tới giờ, không biết đang suy nghĩ gì.

Lâm Cẩn Ngôn nhẹ nhàng cầm tay cô, thấp giọng nói: “Không phải là em không đành lòng đấy chứ?”

Giản Vi lắc đầu: “Em không có cảm tình với ông ta.” Ngừng một lát cô lại nói tiếp: “Em chỉ nhớ mẹ nuôi em thôi, bà luôn đối xử rất tốt với em, khi còn bé nửa đêm em bị sốt, bà đi trong mưa ôm em tới bệnh viện, bà giấu em trong quần áo còn chính bà toàn thân ướt đẫm, em thì một giọt mưa cũng không bị dính….”

“Chờ có thời gian anh và em tới viếng bà.”

Giản Vi hơi mím môi, gật đầu nói: “Dạ.”

Hết chương 51




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Cuncute, Daisy py, Huỳnh thị ánh Hoa, Phương Tử La, Văn Bối Nhi, little_loan
     
Có bài mới 29.04.2020, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6237
Được thanks: 15963 lần
Điểm: 15.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau khi Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn lấy giấy đăng ký kết hôn, tất nhiên hẳn là ở cùng nhau. LQĐ

Nhưng từ sau khi Giản Vi khai giảng ngày nào cũng chạy về nhà thì hơi phiền, vì thế quyết định dọn tới căn nhà bên ngoài trường học.

Ngày Lâm Cẩn Ngôn cho người ta dọn nhà, Giản Vi đang học ở trường, Lâm Cẩn Ngôn dọn nhà xong thì chụp hình gửi cho cô.

Giản Vi nhìn tấm hình này không nhịn được bật cười, trả lời tin nhắn của anh: “Em nói muốn ở cùng anh khi nào nhỉ?”

Lâm Cẩn Ngôn: “???”

Giản Vi mím môi cười trả lời anh: “Em ở trường thôi, trường không cho ở ngoài.”

Lâm Cẩn Ngôn: “Không sao, anh đã xin trường giúp em rồi.”

Giản Vi ngẩn ra, sau đó phẫn nộ gửi hình một con dao phay dính máu cho anh.

Lâm Cẩn Ngôn cười tủm tỉm gửi về cho cô một con dao phay khác.

Giản Vi: [Lửa giận] Anh còn dám chém em?”

Lâm Cẩn Ngôn: [Ngoan ngoãn quỳ xuống] Không dám.”

Giản Vi: “Chuyển bàn giặt của em qua!”

Lâm Cẩn Ngôn: “… Ném rồi…..”

………….

Vào ban đêm, Lâm Cẩn Ngôn  chạy tới ký túc xá của Giản Vi dọn đồ, thật ra năm 3 năm 4 đại học thì có rất nhiều người không ở lại trường, có một số ra ngoài thực tập, cũng có một số thuê phòng bên ngoài để học tập thi nghiên cứu sinh.

Giản Vi tạm thời không thi nghiên cứu sinh, nhưng cô tìm một công ty để thực tập, là một văn phòng tư vấn tâm lý nổi tiếng trong giới.

Tất cả mọi người trong văn phòng đều là tiền bối có danh tiếng, Giản Vi vì học hỏi thêm này nọ, suốt ngày theo sát các tiền bối chạy trước chạy sau, còn bận hơn cả lúc đi học.

Lâm Cẩn Ngôn nghẹn vô cùng, vốn cho rằng sau khi kết hôn thì thời gian hai người ở chung sẽ nhiều hơn một chút, nhưng bây giờ không riêng gì anh bận rộn, mà đôi khi Giản Vi còn bận hơn cả anh.

Ngày đó là sinh nhật của Lâm Cẩn Ngôn, cố ý đặt nhà hàng muốn cùng Giản Vi trải qua thế giới hai người đầy lãng mạn, buổi trưa tan làm liền gọi điện thoại cho Giản Vi, Giản Vi đang nghe các tiền bối thảo luận một vụ án, nên từ chối nghe máy của anh.

Lúc ấy Giản Vi đã liên tục vài ngày tập trung tinh thần vào công việc, không quan tâm tới Lâm Cẩn Ngôn, tối khuya mới về nhà, về nhà cũng tắm rửa rồi nằm xuống ngủ mất. Lâm Cẩn Ngôn nhẫn nhịn vài ngày, ngay khoảnh khắc Giản Vi từ chối nghe điện thoại, dây cung kéo căng kia tiềm ẩn xu thế muốn đứt.

Anh kiềm chế nổi nóng gọi điện lại, Giản Vi lúc này ngược lại nghe máy, nhưng không đợi anh mở miệng Giản Vi đã nói: “Em đang họp, tối gọi lại cho anh.” Nói xong lại cúp máy luôn.

Dây cung kéo căng của Lâm Cẩn Ngôn hoàn toàn bị đứt, khoảnh khắc cúp điện thoại liền ném máy xuống bàn –

Vừa lúc Mạnh Dao đi tới thấy thế giật mình, cẩn thận dè dặt hỏi: “Tổng…. Tổng giám đốc….”

…….

Lúc Giản Vi xong hết việc trong tay là đã hơn 16h chiều, vội vàng xin cấp trên cho nghỉ, từ văn phòng chạy ra ngoài gọi xe đi tới tiệm bánh ngọt tự làm gần đó.

Hôm nay là sinh nhật Lâm Cẩn Ngôn, cô không quên. Đến tiệm bánh ngọt liền gọi điện cho Lâm Cẩn Ngôn, nào biết điện thoại vang lên hồi lâu nhưng không ai nghe máy.

Nghĩ chắc có lẽ anh đang họp nên quyết định không gọi lại nữa, đứng đó nghiêm túc làm bánh sinh nhật cho Lâm Cẩn Ngôn.

Lâm Cẩn Ngôn không thích ăn ngọt, cho nên hương vị cơ bản đều rất nhạt, từ 17h chiều đến 19h tối, một chiếc bánh kem tuy hơi xấu nhưng tự tay cô làm được hình thành.

Trên bánh kem còn dùng mứt trái cây viết mấy chữ: Chồng, em yêu anh.

Đã làm xong còn rất kiêu ngạo thưởng thức một lúc, sau đó mới gọi ông chủ gói bánh kem lại giúp cô.

Từ cửa hàng bánh ngọt đi ra, cô gọi xe về nhà.

Trên đường về lại gọi điện cho Lâm Cẩn Ngôn, kết quả lúc này còn hay hơn, trực tiếp tắt máy.

Giản Vi nhìn chằm chằm điện thoại nhíu mày: Không phải người này quên sinh nhật của chính mình rồi đấy chứ?

Ngồi xe nửa tiếng, cuối cùng đã tới bên ngoài tiểu khu.

Giản Vi cầm bánh kem vui vui mừng mừng đi lên lầu, nghĩ Lâm Cẩn Ngôn không ở nhà, vừa lúc cô nấu cơm trước cho anh.

Nào biết mở cửa ra thì thấy giày của Lâm Cẩn Ngôn ở cửa ra vào.

Ở nhà hả ta?

Cô đặt bánh kem lên tủ giày, cất giọng gọi hai tiếng: “Lâm Cẩn Ngôn? Anh có nhà không?”

Gọi hai tiếng không ai trả lời cô.

Cô thay giày đi vào bên trong, trong phòng, chăn mền đùn lên cao, Lâm Cẩn Ngôn nằm lỳ trong chăn như một đứa trẻ.

Giản Vi bị dọa vội vàng chạy tới đưa tay kéo chăn ra, “Lâm Cẩn Ngôn, Lâm Cẩn Ngôn anh làm sao vậy?”

Lâm Cẩn Ngôn mặc chiếc áo T-shirt ngắn tay màu trắng, quần dài màu đen, lúc xốc chăn lên, anh nhiêng người đưa lưng về phía Giản Vi.

Giản Vi vội nằm úp sấp trên người anh, đưa tay sờ trán anh: “Anh làm sao vậy? Có phải không thoải mái không? Em gọi cho anh mấy cuộc điện thoại nhưng anh không nghe máy. Ôi trời, hình như hơi nóng, anh chờ nhé em đi lấy nhiệt kế cho anh.”

Giản Vi đang muốn từ trên người Lâm Cẩn Ngôn đứng lên, Lâm Cẩn Ngôn lại đột nhiên nghiêng người ôm chặt eo cô.

Giản Vi bị ép vào trong ngực anh, sắc mặt anh có chút không tốt, cô đau lòng sờ má anh, lo lắng hỏi: “Anh sao vậy? Sáng ra cửa không phải còn tốt à?”

“Em có biết hôm nay là ngày gì không?” Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên mở miệng.

Giản Vi chớp mắt, lập tức bật cười, “Biết chứ.” Hai tay cô úp lên mặt Lâm Cẩn Ngôn, dùng sức bóp, “Là sinh nhật chồng em.” Nói xong cúi đầu nặng nề hôn xuống môi anh một cái, cười tủm tỉm: “Sinh nhật vui vẻ, chồng.”

Lâm Cẩn Ngôn hơi híp mắt: “Em nhớ?”

“Đương nhiên.” Giản Vi kỳ quái, đôi mắt chớp chớp, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh: “Không phải anh cho rằng em quên nên một mình ở trong nhà sinh lòng hờn dỗi đấy chứ?”

Lâm Cẩn Ngôn bị chọc trúng tâm tư, vẻ mặt có chút không nén được giận, đẩy cô ra xa, xoay người từ trên giường ngồi dậy. Lúc anh chuẩn bị xuống giường, Giản Vi bỗng ôm anh từ phía sau, cằm đặt lên vai anh, cười hì hì hỏi: “Lâm Cẩn Ngôn, sao anh giống con nít thế?”

Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, giọng điệu hơi chua chua: “Anh lạnh nhạt với em vài ngày thử xem?”

Giản Vi xoay người đi tới trước mặt anh, ngồi trên đùi anh, ôm cổ anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, nghiêm túc hỏi: “Em lạnh nhạt với anh hồi nào?”

“Em cứ nói đi?” Lâm Cẩn Ngôn híp mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Giản Vi cẩn thận suy nghĩ biểu hiện mấy hôm nay của mình, hình như thật sự công việc bận rộn hơn….

Cô cười hì hì, lại nịnh nọt hôn môi anh, nói: “Em sai rồi, từ nay về sau sẽ chú ý.”

Cô nói xong làm nũng lắc lắc cánh tay Lâm Cẩn Ngôn, “Đừng giận nữa, thọ tinh? Nhé?”

Giản Vi làm nũng, trong lòng Lâm Cẩn Ngôn có giận mấy thì cũng xẹp xuống, cúi đầu hung hăng hôn lên môi cô: “Lạnh nhạt với anh lâu như vậy mà muốn dễ dàng cho qua thế à?”

Giản Vi: “Vậy anh muốn thế nào?”

Lâm Cẩn Ngôn ôm cô, bàn tay chụp lên mông cô, hừ lạnh: “Đêm này đừng hòng ngủ!”

Giản Vi cười khanh khách kêu to: “Đại hiệp tha mạng!”

Lâm Cẩn Ngôn ôm cô đi vào phòng tắm, cười nói: “Gọi chồng yêu cũng vô dụng!”

“Ôi có ai không, có người đùa giỡn lưu manh!”

Lâm Cẩn Ngôn cười không nín được, đặt cô trên bồn rửa mặt, cúi đầu chặn môi cô lại, rất lâu sau mới buông ra, ánh mắt đầy vui vẻ: “Kêu đi, càng lớn tiếng anh càng thích.”

Giản Vi nâng chân đá vào đũng quần anh: “Lão lưu manh!”

Lâm Cẩn Ngôn nghiêng người tránh đi, đưa tay nắm chặt chân cô, đôi mắt hơi híp lại: “Muốn làm quả phụ?”

Giản Vi mỉm cười nghiêng người về trước, làm bộ như lại muốn đá anh: “Anh quá lắm Lâm Cẩn Ngôn, bắt nạt người ta!”

Lâm Cẩn Ngôn ghé vào hôn cô, thấp giọng cười: “Anh yêu em còn không kịp sao có thể bắt nạt em.”

Giản Vi ôm cổ anh, nghiêm túc nói: “Em chuẩn bị quà cho anh, xem quà trước được không?”

Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày: “Quà gì đó?” xin ủng hộ chính chủ LÊQUYDOON

“Nhìn thì anh sẽ biết.” Nói xong liền từ bồn rửa mặt nhảy xuống, kéo tay Lâm Cẩn Ngôn đi ra ngoài…

Hết chương 52




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Cuncute, Daisy py, Huỳnh thị ánh Hoa, Nucuoitoanang, Văn Bối Nhi, dao bac ha, little_loan
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mimiii, Ngoctu02101985, Nhoclizi, onlyanhthu, Sontay, Văn Bối Nhi, Vệ Tử Y và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.