Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 

Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử

 
Có bài mới 26.03.2020, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 57
[b]Chương 12: Thái độ càng ngày càng nghiêm trọng
[/b
Editor: QR - diendanlequydon

Đường Bác là một người rất không có cốt khí, đương nhiên anh cũng chỉ ở trước mặt vài người mới không có cốt khí, Cung Thừa chính là một người trong số đó. Cho nên anh thật sự hoàn toàn túng, lập tức thừa nhận sai lầm với Cung Thừa, cũng chỉ kém quỳ xuống.

“Anh hai, em sai rồi, em không nên mạo phạm... Mạo phạm chị dâu, xin anh trách phạt!”

Cung Thừa đối này với phản ứng này của anh chính là: “Cậu đắc tội với chị dâu cậu, cứ như vậy thôi sao?”

Đường Bác: ... Đã biết tên quỷ hút máu sẽ không bỏ qua cho anh mà.

Cung Thừa vừa nhìn đã biết anh ta suy nghĩ cái gì, anh cũng không thèm để ý: “Mấy miếng đất ở thành Tây bên kia đều không tồi, hơn nữa đây cũng là lúc trả lại cho nhà họ Cung khu chợ ở phố Tường Hòa bên kia. A, thuận tiện gần đây có một công ty của nhà họ Cung đang thiếu vốn quay vòng, cậu giúp đỡ một chút, tôi cũng không làm khó cậu, lấy vốn riêng của cậu giúp đỡ, tôi không muốn bác Đường tới tìm tôi nói tôi ỷ lớn hiếp nhỏ, cậu cảm thấy thế nào?”

Trong lòng Đường Bác khóc không ra nước mắt:... Vì sao miệng anh lại tiện như vậy chứ?

Cung Thừa: “Không nói lời nào? Vậy...”

Đường Bác nóng nảy: “Đừng đừng đừng, em đồng ý! Em đồng ý còn không được sao!”

Lúc này Cung Thừa mới vừa lòng gật đầu, Đường Bác còn tính thức thời, nghĩ đến chuyện vì anh không có mặt, nhà họ Cung bị người bắt nạt còn không có ai dám đi đòi lại, anh lập tức cảm thấy thật sự nhà họ Cung đã an ổn quá lâu rồi.

“Đúng rồi, lúc nãy trong lòng cậu đang chửi thầm tôi là quỷ hút máu đúng không?”

Đường Bác bắt đầu nói lắp: “Anh, anh, anh hai... Không, không, không có việc này, em làm sao, làm sao dám chứ...?”

Cung Thừa cười lạnh: “A, phải không?”

Đường Bác lập tức nhận sai: “Em sai rồi anh hai!”

Cung Thừa cười lạnh một tiếng: “Vậy cậu cút đi, nhớ rõ nói với hai tên phế vật nhà họ nhà họ Chu và nhà họ Vương nhổ những thứ đã ăn của nhà họ Cung ra, nhổ không ra tôi cũng không ngại tạo sát nghiệt!”

Sát ý trong lời nói vô cùng nồng hậu, lông tơ của Đường Bác lập tức dựng thẳng lên, nhanh chóng lăn mất. Vừa lăn còn vừa nghĩ, chẳng lẽ tai nạn xe cộ có thể làm cho một người càng thêm lợi hại hay sao?

Bối Bối rất không thích bộ dáng giống như Tu La dưới địa ngục của Cung Thừa lúc này, lôi kéo tay anh: “Sát nghiệt không tốt, ba ba nói sẽ có lôi kiếp!”

Cung Thừa sửng sốt, lúc này sát ý mới tan đi, cưng chiều cười: “Bé ngốc của anh!”

Đối với người tu tiên mà nói, thật sự không nên tạo quá nhiều sát nghiệt, nếu có nhân quả còn tốt nhưng nếu tạo sát nghiệt oan uổng vậy lôi kiếp có thể không phải đơn giản như vậy. Tích phúc giữ thiện đây là phần lớn cách làm của người tu tiên chính thống, Thiên Đạo không có ở đây nhưng tất nhiên vẫn biết được, lực sát thương của lôi kiếp sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

Nhưng mà mọi việc đều không nhất định ví dụ như Cung Thừa.

Bản thể hiện giờ của anh là linh miêu, loại bản tính của loại mãnh thú này chính là hung mãnh khát máu, sẽ có phương pháp tu tiên của chính mình, huống chi đây là người khác mạo phạm anh trước, cũng coi như không phải là tạo sát nghiệt oan ức.

Mà Bối Bối lại không giống, tuy nói phần lớn lưu truyền đều nói hồ ly tinh tác oai tác quái, mị hoặc lòng người nhưng cô lại là con cháu của cửu vĩ thiên hồ. Phải biết rằng, lúc ban đầu cửu vĩ thiên hồ chính là thần, hơn nữa còn là thần trừ tà. Cho dù huyết thống không thuần, Bối Bối cũng con cháu của cửu vĩ, huống chi bản tính của cô thiện lương.

Mỗi người một tính chính là đạo lý này.

Hai người lại là một phen ân ái, ăn uống no đủ mới về nhà.

Lúc Cung Thừa chỉnh đốn toàn bộ nhà họ Cung cũng không hề lưu tình, nên đánh thì đánh nên giết thì giết, trong khoảng thời gian ngắn lòng người hoảng sợ chỉ có thể cố hết sức làm tốt chuyện của mình, chỉ cầu mong không bị trừng phạt.

Cùng lúc đó, Cung Thừa tuyên bố tin tức Bối Bối đó là vợ sắp cưới của anh, hơn nữa bỏ qua nghi thức đính hôn trực tiếp tuyên bố kết hôn.

Những địa bàn bị mất cũng lục tục được trả lại, có lẽ sợ Cung Thừa, mấy tên tiểu tử kia  rất có ánh mắt biết phải lấy lòng ai, vì vậy mỗi người đều tặng quà cho Bối Bối. Bối Bối cười, trong lòng Cung Thừa vui vẻ, cũng không so đo với bọn họ quá nhiều.

Cung Hàn bị điều đến nơi “đất cằn sỏi đá” lại không có cuộc sống tốt như vậy. Từ trước đến nay Cung Hàn ăn xài phung phí, suy cho cùng phế vật cũng nên có bộ dáng của phế vật, không tiêu xài một trận làm sao không làm thất vọng thân phận nhị thế tổ của chính mình.

Nhưng hiện tại anh lại không có khả năng tiêu xài, dưới tình huống tài chính bị hạn chế gắt gao anh làm sao có thể tiêu xài thoải mái? Vì vậy anh ngồi xổm trước cửa khách sạn ăn cơm hộp hai mươi mấy đồng, nhìn Diệp Nhiêu ở bên trong cơm ngon rượu say thật không được tự nhiên. Diệp Nhiêu nhìn thấy ánh mắt trông mong của anh, cười cực kỳ vui vẻ nhưng lại cứ nhìn như thế không cho anh ăn một miếng.

Vì sao anh lại có người vợ như vậy chứ? Vì sao anh lại có anh trai như vậy chứ? Vì sao anh được sinh ra trong nhà họ Cung còn không thể tốt đẹp mà làm một nhị thế tổ?

Có lẽ do Cung Hàn quá mức đáng thương, ông trời nhìn không thuận mắt nên khiến anh càng xui xẻo thêm một chút.

Cung Hàn bị bắt cóc.

Nghe thấy tin tức này, Cung Thừa không có chút ngoài ý muốn nào, anh xuống tay quá độc ác tự nhiên sẽ nhận lấy rất nhiều người bất mãn, muốn nhà họ Cung phải ra ít máu đây cũng là chuyện bình thường.

Chẳng qua những người đó đều là phế vật giống Cung Hàn, bằng không vì sao mất công bắt cóc một tên phế vật?

“Anh hai, em đã điều tra rõ chỗ Cung Hàn bị giam giữ, muốn cứu anh ấy trước không?” Giọng nữ trong điện thoại không có cảm giác quyến rũ mà vô cùng cung kínt.

“Đừng để nó bị thương đến tính mạng đồng thời ăn chút đau khổ.”

“Dạ.”

Cung Thừa cau mày, buông điện thoại, vào thời điểm quan trọng đồng dạng đều là phế vật Cung Hàn còn không có khả năng bằng Diệp Nhiêu. Xem ra cũng nên để Cung Hàn và Diệp Nhiêu sớm sinh con một chút, bằng không anh phải làm gia chủ của cái nhà này đến khi nào.

Chỉ trong một ngày, Cung Thừa cũng đã điều tra xong rốt cuộc là ai ở sau lưng xuống tay với Cung Hàn, không ngoài dự đoán chính là cái tên một hai phải cùng họ đồng âm với tên anh, Cung Thành.

Anh lập tức phái người điều tra Cung Thành, chẳng qua người của anh lại hoàn toàn không biết gì về Cung Thành. Người này đột nhiên chui ra hơn nữa còn thông qua xét nghiệm ADN của nhà họ Cung. Trong lòng anh còn nghi vấn, anh tăng số người theo dõi chặt Cung Thành.

Đối với những người không muốn anh sống tốt, từ trước đến nay thái độ của anh luôn rõ ràng, đó chính là ngươi cũng đừng hòng sống tốt.

Thế là anh gọi điện thoại cho mẹ Cung... A, không phải nói là cậu là em trai cốt nhục cùng cha khác mẹ của tôi sao? Vậy cậu hãy tự mình giải quyết đi!

Còn chuyện hành trình du lịch tình yêu của ba mẹ sau đó có thuận lợi hay không thuận lợi, ngọt ngào hay không ngọt ngào, vậy cũng không liên quan đến anh!

Vốn dĩ sau khi Cung Thừa quay lại, chỉnh đốn nhà họ Cung một lần, tình trạng tốt xấu lẫn lộn của nhà họ Cung tốt hơn rất nhiều, hơn nữa lại lần nữa phát triển không ngừng. Nhưng sau khi Cung Hàn bị bắt cóc, chưa đến ba ngày các loại tình huống bất lợi để lại cho Cung Thừa có thể nói là bay đầy trời. Chuyện bất lợi còn ở phía sau, thủ hạ đắc lực của Diệp Nhiêu và Cung Thừa cũng lần lượt mất tích.

Sau khi những nguyên lão đó biết được cũng bắt đầu nhảy ra đối đầu với Cung Thừa, phản đối quyết sách của Cung Thừa, thậm chí thả ra ý tứ muốn Cung Thừa xuống đài. Nhân viên cũng đều là cỏ đầu tường, xem hướng nào mạnh hơn lập tức nghiêng về hướng đó. Phần lớn nhân viên đã hoàn toàn nghiêng về phía nguyên lão bên kia, chỉ có số ít người còn đang quan sát, bảo trì trung lập.

Lúc này, trong mắt mọi người Cung Thừa hẳn nên vô cùng lo lắng nếu không cũng thành bộ dáng táo bạo như sấm.

Nhưng đều không phải.[QR][diendanlequydon]

[b]Chương 13: Hôn lễ và người phá hủy hôn lễ[/b]

Cung Thừa rất bình tĩnh chuẩn bị hôn lễ với Bối Bối, lúc này anh đang nhàn nhã tự tại đi thử áo cưới với Bối Bối. Anh nhanh chóng chọn được một bộ âu phục màu đen khiến cho dáng người của anh càng thêm cao dài, đẹp trai tuấn lãng lại thêm một chút cuồng dã càng thêm mê người.

Anh ung dung ngồi bên cạnh chờ Bối Bối, cũng không nhàn rỗi tiếp tục xem báo cáo trong tay. Chẳng qua chân mày nhíu chặt lại là nói cho người khác việc này cũng không phải đơn giản như trong tưởng tượng, Cung Thừa cũng không phải nhẹ nhàng như vậy.

“Cung Thừa...” Bối Bối hơi vén rèm lên một chút, trên mặt hồng hồng vô cùng ngượng ngùng, cất giọng gọi Cung Thừa cũng nho nhỏ ngọt ngào.

“Có chuyện gì?” Cung Thừa ngẩng đầu, mỉm cười, nhìn phía Bối Bối, trong nháy mắt sự lo lắng lúc nãy biến mất không thấy. Anh nhìn thấy vẻ mặt Bối Bối như vậy thì biết Bối Bối đang thẹn thùng, tiến lên vài bước dắt Bối Bối từ trong phòng thay đồ đi ra.

Áo cưới dài màu trắng như tuyết, vạt áo tựa như cánh hoa tản ra tầng tầng lớp lớp, càng lên trên eo càng siết chặt, vòng eo của cô gái nhỏ không đủ một vòng tay anh, áo cưới cúp ngực khiến bộ ngực càng thêm lớn, hơn nữa khe rãnh chính giữa càng thêm sâu thẳm, vải ren ở ngực bên trái kết thành một đóa hoa phức tạp, xương quai xanh và cổ đều lộ ra, mái tóc dài như thác nước được tạo thành một búi tóc cổ xưa rất đẹp, mấy sợi tóc đen rủ xuống.

Mỹ nhân thẹn thùng cúi đầu nhìn rất đẹp. Khi nhân viên cửa hàng cất tiếng cười đầy thiện ý mới khiến Cung Thừa bừng tỉnh, anh nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ mềm mịn của Bối Bối: “Xoay một vòng cho anh xem.”

Bối Bối gật đầu, chậm rãi xoay một vòng tròn, làn váy xòe ra tung bay, một làn gió thơm thoảng qua.

Tuy rằng thời gian rất ngắn nhưng Cung Thừa vẫn thấy rõ ràng, sau lưng Bối Bối là lớp ren mỏng in hoa văn, làn da trắng như tuyết như ẩn như hiện, mông lung lại càng thêm mê người.

Không thể không nói, Bối Bối như vậy thật sự rất đẹp nhưng mà... Vì sao áo cưới lại lộ nhiều như vậy!!!

Nhân viên cửa hàng vẫn đứng bên cạnh khen cô dâu, với bọn họ ánh mắt tất nhiên nhận ra được Cung Thừa có tiền có thế, hơn nữa nhan sắc của Bối Bối thật sự bất phàm, áo cưới của họ cùng không tính là bị vùi dập, hơn nữa còn có thể nói Bối Bối khiến áo cưới của họ càng thêm mỹ lệ.

Tâm tình của Cung Thừa không tính là quá tốt, chẳng qua bộ áo cưới Bối Bối mặc thật sự rất đẹp: “Tôi mua bộ này.”

“Cung Thừa... Khó coi sao?” Bối Bối nhìn vẻ mặt khó coi của anh có chút thấp thỏm, không biết có phải cô mặc vào khó coi nên chọc giận Cung Thừa hay không?

“Không phải, rất đẹp, bé ngốc của anh xinh đẹp nhất!” Cung Thừa lại nhẹ nhàng nói một câu bên tai Bối Bối, khiến cô càng thêm thẹn thùng.

“Anh muốn buổi tối em mặc cho anh xem.”

Hôn lễ đúng ngày cử hành, ngày hôm đó ánh mặt trời rực rỡ.

Cung Thừa tổ chức hôn lễ đặc biệt long trọng, có người thật tình, có người chế giễu, có người đến xem náo nhiệt.

Chẳng qua người chế giễu nhất định phải thất vọng rồi, từ đầu đến cuối Cung Thừa đều không lộ ra sự bực bội, ngược lại luôn nở nụ cười không phù hợp với tính cách của anh.

Nụ cười dịu dàng như vậy... Thật đúng là khiến người nhìn thấy sởn tóc gáy.

Nhưng mà chuyện càng sởn tóc gáy hơn đã xảy ra, có thể tham gia hôn lễ của Cung Thừa đều là những người ở trong thành phố này, tùy tiện một câu nói cũng có thể thay đổi rất nhiều người. Tất nhiên bọn họ đề biết chuyện công tử thư hai nhà họ Cung và vợ của anh ta bị bắt cóc. Nhưng mà bây giờ bọn họ lại đang thản nhiên đứng ở bên cạnh Cung Thừa, rõ ràng chính là cách ăn mặc của phù dâu phù rể.

Ai có thể nói cho bọn họ biết đã xảy ra cái gì? Vì sao người không nên ở lại ở? Chuyện chê cười nên nhìn thấy lại nhìn không thấy?

Bọn họ có chút phiền muộn, nhìn không được chuyện chê cười, hôn lễ vẫn là hôn lễ sao?

Đồng dạng khiếp sợ còn có người nào đó. Cung Thành mặt dày mày dạn yêu cầu các vị trưởng lão dẫn anh tới, vì thế các trưởng lão dạo gần đây đang có lòng tin bành trướng cũng làm bộ nhớ ngày đó là ngày gì rồi dẫn anh tới.

Cung Thành nhìn chằm chằm Cung Hàn và Diệp Nhiêu, rõ ràng anh đã bắt cóc hai người kia rồi, vì sao bọn họ còn xuất hiện? Theo lý mà nói kết giới được anh bố trí, người bình thường sẽ không thể đánh vỡ, nhưng cố tình... Cố tình bọn họ xuất hiện ở chỗ này...

Ngay khi cha xứ tuyên bố cô dâu bước vào, mọi người đều quay đầu nhìn phía cửa. Cô dâu mặc một bộ áo cưới kín mít nhưng vô cùng mỹ lệ, khoác tay một người đàn ông mặc trường bào màu đen thêu rồng vàng.

Trong lễ đường phát ra một tiếng ồ, rồi dưới ánh mắt tràn đầy uy hiếp của Cung Thừa  lại nghẹn trở về.

Đây, đây, đây còn không phải ông chủ tiệm đồ cổ thần bí kia sao? Ông ta còn có con gái sao? Con gái còn gả cho Cung Thừa?

Trong khoảng thời gian ngắn bọn họ đối với việc Cung Hàn và Diệp Nhiêu xuất hiện ở chỗ này cũng không cảm thấy kỳ quái, nếu có ông chủ Cảnh giúp đỡ, vậy thật đúng là không phải chuyện gì lớn.

Cung Thừa ghét bộ áo cưới lần trước vì quá lộ liễu, vì vậy anh tìm nhà thiết kế may riêng một bộ cho Bối Bối, bộ váy cưới này bao kín mít Bối Bối từ đầu tới chân, ngay cả bàn tay cũng đeo bao tay bằng ren không lộ ra một chút da thịt nào.

Bối Bối tay khoác tay Cảnh Diệp Thu đi đến trước mặt Cung Thừa, Cảnh Diệp Thu đặt tay Bối Bối vào trong tay Cung Thừa, hơi hơi mỉm cười: “Nếu cậu phụ Bối Bối, tôi cũng không ngại làm cậu hồn phi phách tán!”

Cha xứ:... Đây là hôn lễ, nói những lời này thật sự tốt sao!!!

Cung Hàn và Diệp Nhiêu: Chúc mừng anh hai có một người nhạc phụ như vậy! Đây là ở ác gặp ác mà!!!

Mọi người:... Không hổ là ông chủ Cảnh, ông chủ Cảnh uy vũ hùng tráng!!!

Cung Thừa cũng không yếu thế, nhếch miệng cười: “Đương nhiên con sẽ không phụ Bối Bối, nhưng thật ra cha vợ nên cưới vợ sớm một chút mới được, đừng để về già không ai phụng dưỡng!”

Cha xứ:... Đây thật là hôn lễ sao?

Cung Hàn và Diệp Nhiêu:... Ngọa tào, anh hai chính là anh hai!

Mọi người:... Có thể thấy trường hợp như vậy cũng không tồi, không đến vô ích!

Cha xứ chậm rãi đọc lời thề, Cung Thừa cũng không nghe rõ, anh vẫn luôn nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, ngón tay ma sát bàn tay nhỏ nhắn trong tay, mỉm cười dịu dàng nhìn Bối Bối.

“Con có đồng ý cưới người phụ nữ bên cạnh làm vợ, yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo hộ cô ấy, yêu cô ấy giống như yêu chính bản thân mình. Trong cuộc sống sau này, cho dù cô ấy nghèo khổ hay giàu có, ốm đau hay khỏe mạnh, trước sau trung thành với cô ấy, tương thân tương ái cho đến rời đi thế giới này hay không?”

“Con đồng ý!”

“Con có đồng ý gả cho người đàn ông bên cạnh làm chồng, yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo hộ anh ấy, yêu anh ấy giống như yêu chính bản thân mình. Trong cuộc sống sau này, cho dù anh ấy nghèo khổ hay giàu có, ốm đau hay khỏe mạnh, trước sau trung thành với anh ấy, tương thân tương ái cho đến rời đi thế giới này hay không?”

“Con đồng ý!”

Hai người nhìn nhau mỉm cười, thâm tình trong ánh mắt không cần nói cũng biết.

“Hai con hãy trao đổi nhẫn cho nhau.”

Bối Bối vươn tay, ngay lúc Cung Thừa đang muốn đeo nhẫn cho cô, một giọng nói từ cửa truyền đến:

“Thật là ngại quá, xem ra tôi tới không đúng lúc. Nhưng mà con người của tôi thích nhất chính là phá hư hạnh phúc của người khác!”[QR][diendanlequydon]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Dct.dlh, Huykngan94, Nicole208, R.Quinn, ayu', ttatuyet
Có bài mới 28.03.2020, 07:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 52
[b]Chương 14: Đại chiến! Biến thành thành hồ ly chín đuôi![/b]

Editor: QR - diendanlequydon

Người đàn ông không mời mà đến ăn mặc rất chỉnh tề nhưng toàn thân lộ ra tà khí, đặc biệt trên mặt còn có hình xăm màu đen nhìn rất tà ác. Bối Bối rất không thoải mái nhíu mày, mạnh mẽ trốn sau lưng Cung Thừa.

Lúc này Cung Thành lại nhanh chóng đi về phía người đàn ông kia, hành lễ, miệng cung kính gọi: “Chủ thượng!”

Sắc mặt năm nguyên lão đồng thời tái đi, phải biết rằng Cung Thành là do bọn họ  dẫn vào, như vậy còn không phải là trực tiếp đánh vào mặt bọn họ sao?

Lúc này người đàn ông đắc ý cười: “Cung Thừa nhìn xem hiện tại nhà họ Cung các người phế vật thành bộ dáng gì? Ha ha ha!”

Lúc này cũng đã có người nhận ra người đàn ông này chính là người nhà họ Ngô, đối thủ một mất một còn của nhà họ Cung. Lúc trước bị một lần hành động của Cung Thừa bóp chết toàn bộ, cuối cùng một nhà bọn họ phải lưu lạc đầu đường, mà người này đúng là con vợ cả của nhà họ Ngô, Ngô Trường Thanh.

Lại nói tiếp, thật ra Cung Thừa cũng chỉ chèn ép nhà họ Ngô một chút mà thôi. Nhà họ Ngô đắc tội cũng không ít người, địa vị không bằng trước tất nhiên sẽ có rất nhiều người bỏ đá xuống giếng. Cuối cùng gia chủ nhà họ Ngô nghiện ma túy, mẹ của Ngô Trường Thanh còn bị gia chủ nhà họ Ngô bán đi làm gái, ngay cả  Ngô Trường Thanh cũng thiếu chút nữa bị bán.

Muốn nói bên trong chuyện này không có một chút mờ ám ai cũng không tin, còn về việc ai ra tay trong lòng mọi người đều hiểu rõ mà không nói ra, suy cho cùng nhà họ Ngô cũng không dậy nổi bọt sóng. Chẳng qua Ngô Trường Thanh đã trở lại, hình như người chơi nhà họ Cung một trận chính là anh ta.

Mọi người sôi nổi ngồi nghiêm chỉnh xem náo nhiệt. Lúc này tại sao lại không có ít hạt dưa hay bánh ngọt chứ? Hôn lễ này của nhà họ Cung nên cho bình chọn kém!

Cung Thừa ôm Bối Bối chặt hơn, hơi hơi híp mắt: “Cậu là ai?”

Câu hỏi này vừa được nói ra trực tiếp bóp chặt tiếng cười của Ngô Trường Thanh, dù thế nào đi nữa anh cũng không nghĩ tới Cung Thừa lại có thể quên mất anh! Anh không dám tin tưởng, trong mắt lửa giận ngập trời: “Anh không nhớ rõ tôi?”

Cung Thừa cho là đương nhiên: “Vì sao tôi phải nhớ kỹ cậu?”

Ngô Trường Thanh: “Rất tốt, Cung Thừa, anh đã hoàn toàn chọc giận tôi! Anh có biết em trai và em dâu của anh còn ở trong tay tôi hay không? Có tin chỉ cần tôi ra lệnh một tiếng, hai người bọn họ sẽ cùng nhau bị luân gian hay không? Đương nhiên, tôi sẽ nhớ rõ gửi một phần video cho anh để anh chậm rãi thưởng thức!”

Trên mặt Ngô Trường Thanh lộ ra một nụ cười bệnh hoạn, giống như anh ta đang thật sự tra tấn Cung Hàn và Diệp Nhiêu, nghe được bọn họ kêu thảm thiết anh ta lập tức cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Làm đương sự, Cung Hàn và Diệp Nhiêu đồng thời cảm thấy cúc hoa căng thẳng, nổi da gà đầy người.

Cung Thừa cười lạnh một tiếng: “Cậu nên đi khám lại mắt, không phát hiện hai tên phế vật đó đang đứng ở bên cạnh tôi hay sao?”

Lúc này Ngô Trường Thanh mới nhìn thấy Cung Hàn và Diệp Nhiêu mạnh khỏe không có việc gì đứng bên cạnh Cung Thừa, trong mắt không dám tin tưởng. Anh vô cùng tức giận, bàn tay vung lên, ném Cung Thành đang đứng sau lưng bay đi thật xa.

“Phế vật!”

Cung Thành đáng thương đã chết.

Ngô Trường Thanh lạnh lùng cười, trên mặt vẫn còn có vài phần tà ý: “Vậy vừa đúng lúc, hôm nay cùng nhau giải quyết hết đi!”

Lúc này trong lễ đường lại nổi lên một trận gió ma quái, đám sương mờ ảo lại chậm rãi trở nên dày đặc. Cảnh Diệp Thu hơi không vui, bàn tay vung lên, toàn bộ mọi người có mặt lễ đường đều ngủ thiếp đi nhưng lại “không cẩn thận” không làm phép với những người trong nhà họ Cung.

Đợi đến khi đám sương mù tự tan đi, một con quái vật khổng lồ đứng ở cửa, cực kỳ giống một con thằn lằn lớn, đôi mắt đỏ rực như máu nhìn Cung Thừa.

Ngoại trừ Cung Thừa, Bối Bối, Cảnh Diệp Thu, những người khác đều vô cùng kinh ngạc, thậm chí Cung Hàn còn hét lên một tiếng.

Bối Bối kéo kéo góc áo của Cung Thừa, Cung Thừa cúi đầu, nghe thấy Bối Bối nói: “Thật xấu!”

Cung Thừa nhìn, gật đầu, thật sự rất xấu.

Cung Hàn:... Đó là quái vật, nữ sinh bình thường chẳng lẽ không phải sẽ thét chói tai sao?

Lúc này Cung Hàn lại nghe thấy Diệp Nhiêu bên cạnh phát ra một tiếng tán thưởng, trong giọng nói lại vô cùng vui sướng: “Ngọa tào, con thằn lằn thật lớn, nếu nuôi được nhất định rất khốc!”

Cung Hàn:... Không có một người phụ nữ bình thường nào sao?


Này này này, các người nên chú ý trọng điểm ‘tại sao người bình thường sẽ biến thành thằn lằn chứ’?

Chỉ thấy con thằn lằn vô cùng xấu xí mở cái miệng to như bồn máu bốc ra mùi tanh tưởi: “Cung Thừa, hôm nay chính là ngày chết của mày!”

Cung Thừa lạnh lùng cười: “Chỉ cậu biết biến hình thôi sao?”

“Ngao ngao!” Móng vuốt bén nhọn từ đệm thịt xòe ra lại thu vào, từ khẽ răng nanh phát ra tiềng gầm nhẹ nặng nề, một đôi tai như ngọn bút đựng lên thẳng tắp, đồng tử nguy hiểm ngẩng lên.

Nếu so về thân hình, Cung Thừa thật sự kém một đoạn nhưng nếu luận về khí thế, Cung Thừa tuyệt không thua con thằn lằn to đầu kia.

“Gâu gâu ~~~” Bối Bối thấy Cung Thừa biến trở về hình thú cũng chen lẫn một chân, biến trở về thành... Một con Husky...

Cung Hàn và Diệp Nhiêu:... Đây là anh hai anh minh thần võ và chị dâu mĩ lệ hồn nhiên của bọn họ sao? Thật sự đây không phải cuộc so tài của động vật chứ?

Năm vị nguyên lão: Đây là cái gì? Bọn họ đã già tới mức mắt mờ hay sao?

Ba người, ách, động vật đồng thời gào rống một tiếng, trong tiếng kêu ẩn chứa pháp lực trực tiếp làm vỡ nóc nhà mà con thằn lằn đầu to kia lui về sau một bước.

“Miao ngao!” Bối Bối đi đến chỗ ba vợ, chờ anh trở lại!

Thân thể linh miêu so sánh với thằn lằn thật nhỏ xinh nhưng anh nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không lùi bước) nhằm về phía con quái vật kia, tư thế oai hùng khắc vào trong lòng Bối Bối, Bối Bối giống như nghe thấy trong lòng mình truyền đến một trận nở hoa nhưng cô vẫn ngây thơ không biết ý nghĩa của âm thanh này.

Cuộc chiến giữa linh miêu và thằn lằn có thể nói là đơn phương ẩu đả, móng vuốt của thằn lằn không thể bằng được móng vuốt sắc nhọn của linh miêu. Linh miêu khắp nơi hạ đòn hiểm, không phải đào đôi mắt chính là cào vào bụng, nơi nào mềm mại thì cào vào nơi đó.

Thằn lằn dần dần kiệt lực, thân thể cao lớn rất cần thể lực nhưng thân hình linh hoạt của linh miêu lại trêu đùa khiến thằn lằn xoay quanh tại chỗ. Cái đuôi vung lên, cửa lớn lễ đường ầm ầm hy sinh mà lúc này Cung Thừa cũng phát hiện...... Cúc hoa... màu đen của thằn lằn...


Thế là thằn lằn hét thảm một tiếng, bị bạo cúc! Còn không đợi thằn lằn bảo vệ tiểu cúc hoa chịu khổ bị tàn phá, bụng bị cào một cái... Xin tự tưởng tượng ra cảnh tượng máu mẹ nội tạng đầy đất...

Thế này cũng chưa tính xong, Cung Thừa căn cứ vào nguyên tắc nhân lúc người bệnh muốn lấy mạng người, tiến lên cào phế đi hai mắt của thằn lằn.

Linh miêu nhẹ nhàng không tiếng động nhảy xuống đất, anh dũng ngồi xổm trên mặt đất, tư thái thong dong liếm móng vuốt... Ọe, cái hương vị gì vậy... Khụ khụ, tư thái thong dong đi về phía Bối Bối.

Nhưng mà lúc này chuyện kỳ lạ đột nhiên xảy ra, Ngô Trường Thanh biến trở hình người vốn dĩ hơi thở thoi thóp lấy ra một thứ màu đen giống như súng, họng súng tập trung ánh sáng màu đen, khi linh miêu quay đầu nhìn lại muốn né tránh đã không còn kịp rồi.

“Gâu ~~~” Một tiếng tru dài, trên người Bối Bối phát ra ánh sáng lóa mắt, thân thể phồng lên cực nhanh, vốn dĩ bề ngoài Husky lại chậm rãi gần bằng con hổ. Một cái đuôi dài lay động ở không trung, lại lấy tốc độ cực nhanh biến đổi thành ba bốn năm... chín cái, chín cái đuôi dài trắng như tuyết mỹ lệ xòe thành hình quạt trong không trung, nhìn thấy Cung Thừa sắp bị ánh sáng hắc ám đánh trúng, một cái đuôi dài quấn lấy anh.

Ánh sáng màu đen nhanh chóng bao phủ toàn bộ, đám người Cung Hàn dùng tay che khuất đôi mắt, chờ đến ánh sáng màu đen tản đi, một cái hố thật lớn xuất hiện ở chính giữa.

Ngô Trường Thanh không ngừng thở dốc, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngay khi Ngô Trường Thanh đắm chìm trong vui sướng khi giết chết kẻ thù, lại là nghe thấy một tiếng kêu ngạo mạn “Miao ngao!”. Ngô Trường Thanh trợn to hai mắt, một con linh miêu vô cùng cao ngạo đứng ở trên đầu một con hồ ly chín đuôi, tư thế kia giống như đang cười nhạo.

“Không có khả năng, tại sao anh không chết!”

Trả lời Ngô Trường Thanh chính là một tiếng rú dầy tức giận hồ ly chín đuôi.

Hồ ly chín đuôi là sinh vật mỹ lệ lại thần bí, từ trước đến nay chỉ tồn tại trong tranh vẽ và vật trừ tà, là vị thần lương thiện nhất. Nhưng rồng cũng có vảy ngược, người đụng vào nhất định phải chết. Cô làm sao không như vậy, Cung Thừa chính là vảy ngược của cô.

Chín cái đuôi dài nhảy múa trong không trung, tựa như cánh hoa bao vây, đập mạnh vào thân thể Ngô Trường Thanh. Một cái đuôi dài cuốn cái súng màu đen lên, dùng lực một chút, một tiếng “Răng rắc” vang lên, cái súng đứt đoạn, một thứ tà ác bị hủy như vậy.

“Ai nha nha, Bối Bối, tại sao con lại có thể huỷ hoại nó chứ? Cho ba ba nghiên cứu không được sao?” Cảnh Diệp Thu rất hối hận, ông yêu nhất nghiên cứu mấy thứ này, đều do động tác của Bối Bối quá nhanh.

“Ẳng ~~~” Không cần, con không thích nó!

“Được rồi, vậy quên đi. Ai, thật đáng tiếc a!”

“Mời hai con trao đổi nhẫn.”

Mọi người tỉnh lại, vừa vặn tới lúc trao đổi nhẫn. Tuy rằng nghi hoặc tại sao mình lại ngủ gật còn có cảm giác hình như bản thân đã quên mất cái gì nhưng bọn họ cũng không dám nói ra. Tự nhiên có một cảm giác Cung Thừa rất đáng sợ, không thể chọc giận anh ta.

Ai cũng không phát hiện vài vị trưởng lão đang run như cầy sấy, mồ hôi rơi xuống như mưa, vài vị lão đáng thương bị chuyện khủng bố phát sóng trực tiếp tại hiện trường làm kinh sợ.

Một đôi bích nhân vô cùng xứng đôi trao đổi nhẫn cho nhau cùng với một nụ hôn hương diễm lâu dài.

Bối Bối cười rực rỡ: “Cung Thừa, em, em yêu...”

“Bối Bối!”

Áo cưới trắng tinh nhiễm một ít tro bụi.

Lúc này Bối Bối té xỉu là bị thương vì huyết mạch thần thú bùng nổ.

Huyết mạch thần thú cũng rất bá đạo, đây cũng là nguyên nhân khi mẹ Bối Bối sinh Bối Bối bị nguyên khí đại thương. Toàn tộc cửu vĩ thiên hồ dần dần suy thoái,muốn tiếp tục tồn tại trên cơ bản đều kết hợp với những yêu thú khác để sinh hạ đời sau, huyết mạch thần thú một thế hệ so một thế hệ càng bị pha loãng.

Nhưng có một loại hiện tượng gọi là phản tổ, huyết mạch đặc trưng của thần thú dần dần bắt đầu bùng nổ, mẹ của Bối Bối chính là một trong số đó, tuy không phải chín đuôi hoàn mỹ nhưng sáu đuôi cũng cực kỳ hiếm thấy, uy lực của nó không thể giải thích.

Tuy nhiên, bọn họ cũng không thể khống chế nó hật tốt. Có loại huyết mạch không có phương pháp học tập và rèn luyện, chỉ có thể ở lúc huyết mạch thần thú bùng nổ lần lượt đánh sâu vào, thân thể bị thương nặng. Mẹ của Bối Bối khó có được thiên tư ưu tú, nếu không phải vì sinh hạ Bối Bối, thành tựu ngày sau không ngừng là sáu đuôi.

Mà giao dịch của Cảnh Diệp Thu và mẹ Bối Bối chính là ông có biện pháp có thể để cho Bối Bối hoàn toàn tái hiện phong cảnh của tộc cửu vĩ thiên hồ nhưng điều kiện đó là Trường Sinh Diệp mà mẹ Bối Bối có được trong lúc vô ý.

Vốn dĩ kế hoạch của Cảnh Diệp Thu chính là ở khi Bối Bối còn nhỏ ức chế huyết mạch thần thú trong cơ thể cô. Bởi vì lúc mẹ Bối Bối sinh Bối Bối bạo phát một lần huyết mạch, cho nên từ nhỏ Bối Bối đã suy nhược. Vì vậy mỗi lần Cảnh Diệp Thu đều mài một ít bột phấn từ yêu đan, lại lấy linh tuyền nuôi nấng Bối Bối. Tuy làm vậy nhưng cũng rất khó khăn, phải nuôi dưỡng Bối Bối một trăm năm sau mới để cô tỉnh táo lại, khai thần trí.

Cùng Cung Thừa giao hợp cũng không nằm trong kế hoạch của Cảnh Diệp Thu nhưng mà Cảnh Diệp Thu ngẫu nhiên biết được một loại pháp thuật song tu. Thuật song tu là linh khí của hai người thông qua giao hợp chuyển sang thân thể đối phương đạt tới hiệu quả đồng thời tăng lên tu vi của cả hai, lúc này Cung Thừa lại tự nhiên có thể có được lực lượng của huyết mạch.

Đậy kín không bằng tản ra, chờ đến khi lực lượng của huyết mạch di chuyển một lần khắp trong thân thể kia vừa có thể tăng lên thực lực của một bên khác vừa giảm bơt thuộc tính cuồng bạo của thân thể yếu hơn, cớ sao không làm. Càng thêm tuyệt diệu chính là, linh miêu trời sinh tính thích cuồng dã hung mãnh, loại cuồng bạo này đối bớiCung Thừa bổ ích hơn rất nhiều.

Chẳng qua, ngàn tính vạn tính không bằng trời tính. Cuối cùng Bối Bối vẫn bạo phát một lần, cũng may phương pháp của Cảnh Diệp Thu hữu dụng, làm yếu bớt uy lực của nó, sau khi bùng nổ tình huống của Bối Bối cũng coi như là ổn định, chẳng qua nội thương lại muốn chính mình tự phục hồi như cũ, nếu dùng ngoại vật sẽ khiến tu hành Bối Bối trở thành vô ích.

Cuối cùng hôn lễ của nhà họ Cung kết thúc bằng việc cô dâu mới thình lình choáng váng ngất xỉu, sau đó phía nhà họ Cung giải thích đương gia chủ mẫu thể nhược, chỉ nhất thời vô cùng mệt mỏi mà thôi.

Sau đó Cung Thừa lấy thủ đoạn càng thêm bạo liệt sửa trị nhà họ Cung, nếu là ngày thường vài vị nguyên lão chỉ sợ muốn đi ra lải nhải một phen, nhưng lúc này thái độ lại khác thường mà an tọa ở trong nhà, cầu thần bái phật Cung Thừa không cần nhớ tới bọn họ.

Năm sau, dưới sự đốc thúc của Cung Thừa cuối cùng Cung Hàn và Diệp Nhiêu sinh hạ một đôi song sinh.

Mười lăm năm sau, dưới sự giáo dục ma quỷ của Cung Thừa, đôi song sinh khỏe mạnh trưởng thành.

Cùng năm, Cung Hàn viết xuống di chúc để đôi song sinh kế thừa gia nghiệp, mất đi cùng ngày với vợ.

Có người nói, có một ngày bọn họ thấy một con linh miêu chạy ra khỏi nhà họ Cung.

Trăm năm sau.

“Ưm...” Cửu vĩ hồ xinh đẹp chậm rãi mở to mắt, một con linh miêu canh giữ ở bên cạnh.

“Miao miao!”

Cuối cùng em cũng tỉnh.[QR][diendanlequydon]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Dct.dlh, Huykngan94, Nicole208, R.Quinn, ayu'
Có bài mới 30.03.2020, 07:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
Đại Thần Báo Đen Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.01.2018, 11:51
Bài viết: 346
Được thanks: 4041 lần
Điểm: 40.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không – Hệ thống] Xuyên nhanh: Quyến rũ không có tội I - Bình Tử - Điểm: 23
[b]Ngoại truyện: Bổ sung hôn lễ cho em

Editor: QR - diendanlequydon[/b]

Lần này Bối Bối ngủ chính là trăm năm, thành công dung hợp hoàn toàn huyết mạch thần thú nhưng mà lực lượng này cho Bối Bối thật đúng là khiến cho người tiếc hận, bởi vì cô... Ngu xuẩn đến không biết nên dùng như thế nào... Thậm chí còn tức giận vì hình dáng hồ ly của cô còn không đẹp mắt bằng hình dạng Husky mà ba ba đặt ra cho cô... Sau khi Bối Bối tỉnh lại, trong phòng náo nhiệt rất nhiều, bởi vì tùy thời có thể nhìn thấy một con hồ ly chín đuôi nho nhỏ đi vòng tròn bắt cái đuôi của mình...

Hơn nữa bởi vì Bối Bối không thể nắm chắc lực lượng trong tay mình, thời gian duy trì hình người cũng không nhất định, có khi Cung Thừa muốn thân thiết với Bối Bối một chút cô lại đột nhiên biến thành một con hồ ly... Lúc ấy trong lòng Cung Thừa có một vạn con ngựa cố chấp chạy qua...

Hình dạng hồ ly này một chút cũng không đáng yêu, một chút cũng không!

Sau đó rốt cục có một ngày Cung Thừa không chịu nổi, lẻn vào cửa hàng đồ cổ làm một giao dịch với Cảnh Diệp Thu vẫn không già không chết như cũ.

Đan dược trong tay tản ra mùi thơm nhàn nhạt, Cung Thừa cười rực rỡ, trên thế giới có loại đồ vật này thật tốt!

Một con hồ ly chín đuôi màu trắng cuộn thành hình tròn ngủ say sưa, khóe miệng còn chảy ra chất lỏng khả nghi, thỉnh thoảng chép cái miệng nhỏ nói rõ con hồ ly nhỏ này đang nằm mơ thấy chuyện gì tốt.

Một bóng đen lặng lẽ đến gần, con hồ ly nhỏ giống như cảm thấy nguy hiểm mở to mắt nhưng đã không còn kịp rồi. Cung Thừa cười gằn ôm lấy cô, một tay bóp cái miệng nhỏ nhắn của của cô mở ra, đan dược trong tay bay thẳng vào trong miệng cô, sau đó Bối Bối buồn bực phát hiện cô đã nuốt xuống rồi!

"Ưm ưm ưm!" Cung Thừa, tên xấu xa này, anh cho em ăn cái gì? ? ?

"Đồ tốt, em sẽ thích, anh đã mua về một bình lớn!"

Bối Bối chỉ cảm thấy thân thể nóng lên, lần nữa mở mắt đã biến trở về hình người, lần này cuối cùng cô đang biết được dụng tâm hiểm ác của anh.

"Phi, tên sắc lang này!"

Cung Thừa vẫn cười vui vẻ như cũ, hoàn toàn không để tâm đến quyền đấm cước đá của cô: "Bé ngốc ngoan, anh dẫn em đi một chỗ nha!"

Cung Thừa vừa dứt lời lập tức làm phép với Bối Bối, đôi mắt của tô tạm thời không nhìn thấy nhưng cô tin tưởng anh cũng không kinh hoảng. Cô có thể cảm giác bàn tay của anh không ngừng di chuyển trên người cô, có cái gì đó một tầng một tầng phủ lên người cô. Bối Bối cũng không cảm giác khó chịu nhưng cảm thấy ngưa ngứa một chút, muốn tránh né.

"Bé ngốc ngoan, không nên cử động!" Bối Bối nghe được giọng điệu đè nén ẩn nhẫn của anh, cô bị dọa sợ cũng không dám động đậy nữa chỉ sợ anh cứ như vậy làm cô.

Cung Thừa dịu dàng lại ẩn nhẫn mặc quần áo cho cô, đeo vớ, đi giầy, lại còn những động tác dịu dàng êm ái trên mặt cô, cô thật sự không nhịn được lòng hiếu kỳ: "Cung Thừa, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Xuỵt! Ngoan ngoãn, đợi một chút nữa là được!"

Cung Thừa dắt bàn tay nhỏ bé của cô. Bối Bối không nhìn thấy, sợ ngã xuống, anh cẩn thận che chở, dẫn dắt Bối Bối đi tới. Nhìn qua vừa ấm áp lại ngốc nghếch, hai người đều quên mình là yêu thú có pháp lực cao cường, cho dù ngã xuống cũng sẽ không có chuyện gì...

Không biết đi bao lâu, Cung Thừa mới thu lại pháp thuật. Một lúc lâu sau Bối Bối mới chậm chạp mở mắt, cô vừa mở mắt đã bị hình ảnh trước mắt làm cho kinh hãi.

Đó là một cây đại thụ, một cái cây vô cùng to lớn, tản mát ra hơi thở nhu hòa không giống những cây khác, hơi thở này hấp dẫn rất nhiều động vật. Bối Bối nhận ra, phần lớn bọn họ đều đã khai thông linh trí.

"Cảnh Diệp Thu nói với anh, đây là cây chúc phúc duy nhất. Nó rất hòa thuận, cũng sẽ chúc phúc cho những tiểu tử này."

"Chúng ta tới đây làm gì?" Bối Bối quay đầu nhìn Cung Thừa, lúc này mới phát hiện người đàn ông bên cạnh đang mặc hỉ phục cổ đại, phía trên thêu mây trắng tinh xảo, tóc búi thật cao. Nhìn lại cô một chút, cô cũng đang mặc hỉ phục xinh đẹp, trên đầu đội mũ phượng, khuôn mặt được anh trang điểm tinh xảo.

Cô nghi ngờ nhìn anh, mặc đồ này khiến cô không hiểu chuyện gì.

"Lần trước hôn lễ bị phá hư, lần này chỉ có hai chúng ta, em để ý sao?" Trăm năm trước, trừ hai vợ chồng Cung Hàn cũng không có họ hàng hay bạn bè thân thiết gì nhưng anh vẫn muốn bổ sung cho cô một hôn lễ. Hơn nữa bởi vì Bối Bối là đời sau của thiện thần nổi danh thời cổ đại, cho nên anh mới để cô mặc hỉ phục cổ đại, thực hiện một hôn lễ truyền thống.

"Cảnh Diệp Thu còn nói, có thật nhiều yêu tinh yêu thú sẽ tới nơi này thề nguyện. Thiên địa làm chứng, chúng ta nắm tay một đời, bất ly bất khí. Em có bằng lòng hay không?"

Lúc này cười trên mặt Cung Thừa nụ không biết có bao nhiêu dịu dàng, đơn giản hòa tan lòng cô. Trong mắt ngập tràn nước mắt, làm sao cô có thể không đồng ý với anh, dùng sức gật đầu.

"Đừng khóc, hư lớp trang điểm thì làm sao bây giờ?" Ngón tay vuốt ve gương mặt mềm mại của cô, anh hôn lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm: "Vậy chúng ta bắt đầu đi."

Cây chúc phúc rất có linh tính, để một cành cây trước mặt bọn họ, Cung Thừa và Bối Bối cùng chạm vào, đồng thời cảm nhận được cây chúc phúc đang chúc phúc bọn họ. Một đóa hoa lặng lẽ nở ra trên đỉnh cành cây, ý của cây chúc phúc là muốn đưa bọn họ đóa hoa này, hi vọng tình yêu của hai người giống như đóa hoa này luôn nở rộ xinh đẹp.

Cung Thừa hái một đóa hoa, cắm ở trên búi tóc của Bối Bối, hôn giữa trán cô.[QR][diendanlequydon]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quí Rùa về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, ayu'
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 154 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hannah Dinh, Ngô Hoàng Dương, Nucuoitoanang, Roise, tuyetnganthanhkhe, Tóc Xoăn, Y Y Nhiên và 83 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.