Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Tâm ma - Jim Maryal

 
Có bài mới 26.03.2020, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 22:18
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 44
Được thanks: 3 lần
Điểm: 29.34
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tâm Ma - Jim Maryal - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Mảnh Ghép Thứ Ba

Trời tối, không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Quyên cần tìm thấy cái hầm thông giữa hai hầm càng nhanh càng tốt. Dù cho có thể bây giờ hai con quỷ kia đã bị giam ở đâu đó, nhưng còn mảnh ghép linh hồn thứ ba của Mộng vẫn bị mê hoặc và tìm đường đến căn nhà hoang đó.

Không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như phần hồn đó không thấy con quỷ kia? Có thể nó sẽ đi tìm, và đi loanh quanh trong khu rừng rậm ban đêm. Có thể một con ma nào đó nhìn thấy và sẽ hấp thụ phần hồn đó? Thật hoang mang khi mà Quyên không biết một cái gì hết và mò mẫm đường đi trong bóng tối một cách vô vọng như thế này…

Bốt điện thoại công cộng?

Nhưng Quyên không hề nhớ số điện thoại của Minh…

Thôi vậy, chỉ còn trông mong vào may mắn mà thôi…

Nếu có thể trở về, cô nhất định sẽ ghi nhớ số điện thoại của Minh và bà Vân!

Nhớ lại đêm qua khi theo dõi người đó, có gì đặc biệt hay không? Để đi bộ hết gần hai tiếng đồng hồ thì cũng mất khoảng 6km.Theo con đường này, cô đã đi đúng theo những gì nhớ được khoảng hơn một tiếng đồng hồ rồi… Tức là khoảng 4km. Đoạn đường đầu tiên cô theo dõi người đó có gì không nhỉ? À, đúng rồi, có một ánh đèn màu đỏ trên bầu trời! Vội nhìn xung quanh thì đúng thật có một ánh đèn màu đỏ trên trời, nhưng ở khá xa. Bây giờ, cô chỉ việc đi ngược lại con đường đã đi hôm qua dựa theo ánh sáng màu đỏ đó. Có thể đó là ánh sáng đặc trưng của một nhà thờ Thiên Chúa giáo nào đó mà cô từng nhìn thấy trên ti vi.

Trong đầu chợt có một ý nghĩ, có phải chúa, hoặc Phật, hoặc một thứ gì đó thiêng liêng trên trời luôn hiện diện mọi lúc, mọi nơi không? Cô không phải là một đứa trẻ mê tín dị đoan, nhưng trong nhiều trường hợp mà cô từng trải qua, không thể phủ nhận rằng luôn có một bàn tay tâm linh giúp đỡ từ phía sau.

“Lạy Chúa!”

Dù cô có theo đạo Phật hay đạo Thiên Chúa, cô vẫn phải cảm kích những thứ thiêng liêng đang giúp đỡ cô tìm đường đến ánh sáng trong đêm đen như thế này…

Cứ đi như vậy, theo sự hướng dẫn của ánh sáng màu đỏ, Quyên chợt nhận ra cái hầm quen thuộc trước mắt, tâm dường như không giữ được sự kích động khi nhìn thấy cái hầm quen thuộc.

Cuối cùng cũng có thể quay trở về rồi!

Quá nhiều chuyện xảy ra khi cô ở nơi này, và cô mong rằng bản thân không cần phải quay lại đây một lần nào nữa…

Không có người đàn ông vô gia cư chắn trước cửa hầm, mọi thứ giống như đều vô cùng thuận lợi. Bây giờ, Quyên chỉ muốn gặp Minh ngay lập tức! Không hiểu tại sao, tim đập rất nhanh, còn có, nước mắt cứ đòi trào ra mà không hiểu lí do.

Nhanh chóng đi qua cái hầm vừa tối lại còn ẩm ướt này một lần nữa, Quyên nhìn thấy một chút ánh sáng, sau đó dịch chuyển nắp hầm ra. Thứ ánh sáng yếu ớt của ánh đèn vàng vọt hắt vào mắt khiến một đứa cả buổi tối không nhìn thấy ánh sáng như Quyên có chút chưa kịp thích nghi.

Cuối cùng cũng trở về căn nhà hoang trong khu rừng sau bao biến cố xảy ra khi cô rời khỏi đi. Minh có phải rất lo lắng cho cô hay không? Hoa thì sao? À đúng rồi còn cái thứ trăng trắng đêm hôm đó nữa…

Mở được nắp hầm, tạm thời thích nghi được ánh sáng trong căn nhà hoang, Quyên rất ngạc nhiên khi thấy một người ở đây – một người mà không ai có thể ngờ tới.

“Bà… Bà…”

Bà của Hoa tại sao lại ở đây?

À không đúng, trước tiên cần phải bình bĩnh cái đã.

Đây có thể không phải bà của Hoa mà là mảnh ghép linh hồn thứ ba của mẹ Hoa. Vấn đề là tại sao “người thân thiết” trong lời cô Mộng nói lại là bà của Hoa?

Trước mắt Quyên chính là bà cụ thân thiện, tưởng như vô hại mà còn vô cùng thương Hoa. Người đó bây giờ không còn dáng vẻ già yếu, mệt nhọc nữa mà trông vô cùng đáng sợ, giống như một người hoàn toàn khác vậy. Trông bà Hoa lúc này chẳng khác nào vừa bước ra từ tu la địa ngục. Hóa ra, phần linh hồn còn lại của mẹ Hoa đáng sợ như thế này sao?

“Bà? Mày là ai? Tại sao mày lại ở đây?”

Quyên có nên trả lời người này hay không? Một lần nữa, cô lại đang rơi vào nguy hiểm…
Hóa ra, cái thứ trăng trắng cô nhìn thấy hôm trước chính là bà của Hoa. Bà ấy chính xác là một bà cụ yếu đuối chân đi không vững phải cầm gậy để chống, và đôi mắt bà ấy nhìn không rõ. Còn người trước mặt cô, không cần gậy chống, đôi chân lại giống như lơ lửng trên không trung và có thể lướt đi trong không khí, đôi mắt lại đáng sợ như vậy, nhìn thẳng vào cô một cách rõ ràng như vậy… Dù là thân thể của bà Hoa, nhưng rất rõ ràng, đây chính là mảnh linh hồn còn lại trong ba mảnh linh hồn của mẹ Hoa. Quyên lờ mờ nhận ra điều gì đó không đúng… Hình như ngay từ đầu, mảnh linh hồn ấy đã dẫn dụ cô gặp bà Hoa, và sau đó là một loạt những tình huống bất ngờ…

Thì ra mọi chuyện trên đời đều không phải tự nhiên mà có.

“Không được đụng đến con bé.”

Giọng nói quen thuộc lại văng vẳng bên tai, cô biết giọng nói đó là của ai.

Một Mộng được tạo bởi hai mảnh linh hồn, và một Mộng đã bị mê hoặc đang ở trong thân xác của người mẹ già.

Quyên biết, từ đây không còn chuyện của cô nữa. Những mảnh linh hồn cần hợp nhất lại thành một linh hồn hoàn chỉnh, và sau đó, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Vấn đề bây giờ là, cô sẽ trở thành khán giả đứng sang một bên, để cho cuộc chiến giữa những mảnh ghép trong linh hồn của mẹ Hoa chiến đấu.

Giống như cô đã từng chiến đấu với tâm ma của mình vậy?

Chiếc nhẫn vàng trên tay đột nhiên phát sáng, và nó tự động bị tháo ra khỏi tay Quyên. Phía đối diện, bà của Hoa đột nhiên ngất xỉu, nằm ngã sõng xoài ra đất. Loáng thoáng có tiếng nói bên tai cô.

“Hãy chăm sóc mẹ tôi cẩn thận, bà ấy đã già yếu lắm rồi.”

“Ừm, tôi sẽ cố gắng hết sức!”

Quyên chạy đến nơi bà của Hoa đang ngất xỉu, dựng bà ấy dậy tại một góc, sau đó theo dõi những biến hóa trước mắt mình.

Cô chợt nhận ra một vấn đề.

Mẹ Mộng trông như thế nào?

Hình như từ đầu đến cuối, ngoại trừ cái thứ trăng trắng đêm hôm trước cô nhìn thấy trong nhà và theo dõi thì cô chưa từng nhìn thấy ngoại hình thật của mẹ Hoa. Cô Mộng ấy gầy hay béo, cao hay thấp? Hình như cô không còn nhìn thấy ma nữa rồi?

Vì vậy, trận chiến trước mắt diễn ra như thế nào cô hoàn toàn không biết được. Bóng đèn lung lay, những cơn gió lạnh lẽo cứ từng đợt ùa vào trong phòng. Thỉnh thoảng, Quyên sẽ nhìn thấy một vài ánh sáng xanh lè xuất hiện trên không trung. Không có bóng người, cũng chẳng có âm thanh gì hết. Dù không thể nhìn hay nghe thấy bất cứ cái gì nhưng Quyên vẫn cảm thấy hồi hộp trước trận chiến của một linh hồn.

Liệu bên nào sẽ thắng? Là phần linh hồn tỉnh táo, hay phần bị mê hoặc? Là phần thiện, hay phần ác? Liệu phần ác thắng thì sao? Còn nếu như phần thiện thắng, thì thứ gì đã khiến phần thiện thắng?

Lại hàng ngàn câu hỏi mọc lên trong đầu Quyên.

Nhưng bà của Hoa có biết việc này không? Nếu như bà ấy biết một phần linh hồn của con gái mình luôn ở trong người mình, bà ấy sẽ cảm thấy thế nào đây?

Quyên nghĩ, tốt nhất là bà ấy không nên biết gì hết…

Được thôi… vậy bây giờ nhiệm vụ của cô là ngồi đợi trận chiến này kết thúc…

Tiếng cửa đột nhiên rầm rất mạnh, và hai hình bóng quen thuộc lao vào trong.

Là Minh và Hoa!

Mọi đè nén giống như trong một khoảnh khắc ấy bị bung ra hết.

Quyên không để ý bất cứ một cái gì nữa, đứng dậy và lao thẳng về phía Minh. Cô ôm chặt Minh, nước mắt trực chào như muốn khóc nhưng cuối cùng không có giọt nào rơi ra ngoài hết.

“Minh…”

Về phần cậu, vì quá bất ngờ trước cái ôm của người cậu hằng tìm kiếm mà niềm vui như vỡ òa. Cái ôm thật chặt của hai người chứa đựng bao nỗi nhớ nhung… Thật vui khi cuối cùng Minh và Quyên lại tìm thấy nhau.

Chẳng cần nói nhiều, chỉ một cái ôm thôi là đủ, cả hai đều có thể hiểu hết.

Chẳng ai thấy Hoa đứng bên cạnh, đôi mắt buồn buồn. Cô cố gắng quay mặt đi chỗ khác, né tránh, và bất ngờ phát hiện ra một người.

“Bà ơi!”

Tiếng gọi khiến hai người đang ôm nhau chợt nhận ra đây không phải là thời điểm thích hợp để đoàn tụ, để hàn huyên.

Quyên kéo tay Hoa và Minh vào góc có bà của Hoa, sau đó nói nhỏ.

“Hiện tại đang rất nguy hiểm, chờ cho trận chiến này xong cái đã.”

Trận chiến? Trận chiến nào?

Hai người còn lại đều có thắc mắc to đùng trong đầu như vậy.

Một lúc lâu sau, cuối cùng gió cũng ngừng lay động, những ánh sáng xanh lè xanh lét trên không trung đã biến mất hoàn toàn. Trước mắt cả ba người hiện ra một người phụ nữ xa lạ. Hoa chợt khóc. Cô bé không hiểu tại sao mình lại khóc, nhưng cũng không thể ngừng khóc lại được.

“Con gái ngoan.”

Người phụ nữ cũng có vẻ xúc động, nước mắt rơi lã chã.

Đến đây, Quyên đã xác định được phần thắng thuộc về bên nào.

“Cô là Mộng, mẹ của Hoa ạ?”

Minh hỏi lớn. Cậu nghĩ hiện giờ mọi người cần phải bình tĩnh và tỉnh táo nhất có thể.

“Đúng vậy.”

“Cô có biết cô Mai không ạ?”

Mắt con ma nữ dường như dao động rất dữ dội.

“Cô ấy đang ở gần đây…”

“… Tôi chỉ còn rất ít thời gian để có thể ở lại dương gian. Tôi hy vọng có thể gặp lại cô ấy trước khi rời đi… Còn mẹ của tôi, hy vọng bà ấy không biết bất cứ một điều gì đã xảy ra. Bà ấy cần sự bình an và sức khỏe.”

“Cô không nghĩ rằng bà ấy đã sống trong sự dằn vặt và đau khổ rất nhiều khi không tìm được con gái đã mất tích của mình sao?”

Quyên nói nhỏ, cô chợt thông suốt điều này khi gặp người bán bánh dạo.

“Tôi không nghĩ gặp lại tôi có thể là một việc tốt cho bà ấy…”

“Dù sao, việc gặp lại cô lần cuối sẽ là một điều tốt đẹp đối với bà ấy đấy.”

Quyên khuyên nhủ con ma nữ lần cuối. Cô cảm thấy bà mẹ già ấy rất đáng thương. Hồi trẻ đã trở thành góa phụ, cơ cực nuôi con, vậy mà cuối cùng lại rơi vào cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh như thế này.

Hoa từ đầu đến cuối vẫn im lặng không nói, không phải là không muốn nói, mà là không thể nói, không biết nói gì khi trước mắt mình chính là người mẹ đã mất tích bấy lâu nay.
Hận, có, buồn, có, thương, có, vui, có, dường như tất cả cảm xúc của cô lúc này là một mớ hỗn độn không tên. Đây chính là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Hoa được gặp mẹ mình. Ai có thể hiểu thấu cảm giác của cô bé lúc này?

“… Tôi sợ, nếu gặp bà ấy, tôi sẽ không thể đi.”

“Chuyện đấy… tùy cô thôi. Dù sao đi nữa, nếu cô cứ vậy mà đi thì sẽ mang tội bất hiếu…”

Quyên thở dài. Sinh ly tử biệt, ai có thể thoát được bốn chữ ấy sao? Còn có thể gặp lại nhau chính là cái phúc. Đó là những gì mà kiếp này có, phải biết trân trọng. Người ra đi, sang kiếp sau có thể sẽ quên, sẽ chẳng còn nhớ bất cứ thứ gì ở kiếp này nữa, nhưng còn người ở lại thì thế nào?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.03.2020, 14:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 25.07.2018, 22:18
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 44
Được thanks: 3 lần
Điểm: 29.34
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tâm Ma - Jim Maryal - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Sự Thật Cuối Cùng

Trong không gian tràn ngập sự xúc động của sinh ly tử biệt, trong khi tất cả mọi người đều dồn hết sự chú ý của mình về phía người phụ nữ đã mất tích từ lâu ấy, một giọng nói nho nhỏ phát ra, nhẹ bẫng, đè nén.

“Con gái à…”

Bà cụ già nua nhẹ nhàng cất tiếng, sau khi tất cả đều đã nói xong và trở nên im lặng.

Đó là bà của Hoa, là mẹ của người phụ nữ trước mặt, người đã giấu kín những đau khổ mà cuộc đời đem lại vào sâu bên trong mình. Bà đã tỉnh dậy từ lâu, và lắng nghe hết tất thảy. Bà im lặng không nói, vì chưa đến lúc phải nói.

Đôi mắt kèm nhèm của bà đột nhiên tinh tường, nhìn người trước mặt một cách vô cùng rõ ràng. Có thể đó là linh cảm của người mẹ, là giác quan thứ sáu khiến bà có thể nhìn thấy được con gái mình lần cuối.

“Bà…”

Hoa định nói gì đó, nhưng bà của cô bé đã kịp thời giơ tay cản lại. Có lẽ khoảng thời gian mười năm qua, dài thì có dài, nhưng trong khoảnh khắc này, khoảng thời gian ấy lại giống như chưa từng tồn tại, chớp mắt cái đã qua, vèo cái là biến mất. Trong kí ức già cỗi của bà lại hiện lên hình ảnh ngày nào, khi mà Mộng còn là một đứa trẻ con chăm chú nhìn vào một hiệu thuốc nào đó.

“Mẹ, con muốn trở thành bác sĩ!”

“Tại sao con lại muốn thành bác sĩ?”

“Con không biết, chỉ là con rất muốn chữa bệnh cứu người!”

“Chữa bệnh cho bố con chứ gì? Mẹ biết tỏng!”

“Hihi, mẹ là thiên tài!”

Vào sinh nhật năm Mộng 20 tuổi, bà dẫn con gái đi mua một chiếc vòng tay, và mọi chuyện bi kịch kể từ đó bắt đầu xảy ra.

Tình yêu của hai đứa con gái. Hai con quỷ giết người và lễ tế hồn. Bà đều biết hết tất tần tật.

“Con gái, con đừng trách mẹ.”

“…”

“Thực ra, chính mẹ là người đã đồng ý cho hắn nhập phần hồn thứ ba vào người…”

“Mẹ… như vậy là sao?”

“Mẹ sẽ kể cho con hết tất cả mọi chuyện.”

“…”

“Năm đó, sau khi Hoa ra đời, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt, vậy mà mẹ của nó lại bị giết bởi chính bố ruột của mình. Hắn đã ra điều kiện với mẹ. Để cho phần hồn thứ ba của con sống trong người mẹ và chôn giấu sự thật mãi mãi, hoặc là… hắn giết Hoa để tế linh hồn thuần khiết của đứa trẻ sơ sinh ấy… Mẹ chỉ có thể nuốt nước mắt vào trong mà giao kèo với hắn…”

Hoa dường như bị sốc sau khi nghe thấy những lời nói như vậy được phát ra từ chính miệng bà của mình, Minh bất lực chỉ có thể vỗ vai an ủi cô bé.

“Thế nhưng chuyện như vậy đâu đã xong? Còn cái Mai, nó bị tước mất một nửa linh hồn… Con có biết nửa ấy giờ đang ở đâu không? Ở trong người cái Hoa… Vì vậy, chuyện con bé bị mộng du hằng đêm là điều dễ hiểu. Mẹ biết hết nhưng không thể làm gì được. Ai sẽ tin lời của một bà già lẩm cẩm? Ai sẽ tin rằng trên đời này tồn tại những thứ như là lễ tế hồn? Để bảo vệ cái Hoa, mẹ chỉ có thể cứ như vậy chôn vùi sự thật. Mẹ dằn vặt, đau đớn, hận bản thân chết cũng không thể nào đền hết tội cho con được… Vì vậy, con gái à, đừng luyến tiếc một người mẹ tồi này nữa, con cứ đi đi, và đừng tha thứ cho những lỗi lầm mà bà già này đã làm…”

Con ma nữ lặng thinh, sau đó cười khổ.

“Không, mẹ chẳng có tội tình gì hết.”

Tội lỗi ư? Tội lỗi thực sự là do hai con quỷ kia gây ra! Người mẹ già ấy chẳng qua là cố gắng hết sức mình để bảo vệ cháu gái. Trong tình huống này, ai đúng, ai sai không còn quan trọng nữa. Sự thật là mọi chuyện đều đã trôi qua hết rồi và thứ duy nhất vẫn còn tồn tại chính là tình cảm gia đình. Đó là tình mẫu tử, là tình thân ruột thịt mà ông trời ban tặng cho mỗi người. Bài học quý giá mà mỗi người cần phải rút ra chính là càng thêm quý trọng người thân trong gia đình mình hơn sau bao nhiêu bi kịch xảy ra.

Hiểu được đạo lý ấy, bỗng nhiên tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Đó chính là sự tha thứ, lòng bao dung và lòng vị tha. Oán hận, giống như cô Mai? Cô ấy đã sống trong đau khổ nhiều năm trời vì lòng thù hận rồi.

“Người có lỗi trong chuyện này chính là đứa con gái bất hiếu đang hiện diện trước mặt mẹ! Con đã không làm tròn số phận của một người con hiếu thảo, không thể phụng dưỡng khi mẹ tuổi già sức yếu, không thể trở thành một người mẹ hiền mẫu mực dạy dỗ con cái với tình yêu thương… Và cả Mai, chính vì con mà cuộc đời của cô ấy đã tụt dốc không phanh, chìm ngập trong đau khổ… Từng ấy năm con luôn ở bên cạnh cô ấy, trong chiếc nhẫn màu vàng đã đính ước tình yêu của chúng con… Điều tệ hại nhất là cô ấy đã lỡ dở một đời người trong tay một con ác thú.”

Sự im lặng lại một lần nữa bao trùm.

Hóa ra bên cạnh Quyên lại có nhiều sự đau khổ đến vậy. Không chỉ cô, mà ai trong cuộc đời này cũng có những nỗi khổ tâm riêng không thể kể cho ai biết.

Phật từng nói: “Đời là bể khổ”.

Mỗi một người sinh ra trên thế gian này đều có một nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành. Đó là sống trong bể khổ. Thế nhưng trong bể trầm luân gian khổ ấy, con người có quyền lựa chọn cách sống cho riêng mình. Sống như thế nào để hạnh phúc ngay trong chính những nỗi khổ mà cuộc đời đem lại? Bạn sẽ chọn cách sống vị tha, bao dung, luôn cố gắng để tìm ra ánh sáng trong đêm tối, hay sống trong sự thù hận, tự mình làm khổ mình?

Thực ra, mỗi người đều có một cách suy nghĩ khác nhau, chỉ cần luôn là chính mình, sống đúng với bản chất mà mình có là ổn.

Còn Quyên thì sao? Cô vẫn sẽ là chính cô, vẫn sẽ quyết tâm tìm ra hung thủ giết hại gia đình mình. Bởi vì nếu không làm như vậy, sự dằn vặt, ân hận và đau đớn sẽ ngày càng xâm chiếm linh hồn cô, kéo cô xuống vực sâu của địa ngục – nơi không có một chút ánh sáng nào.

“Cô Mai đang ở gần đây, cô có thể tranh thủ đi thăm cô ấy một lúc được không?”

“Được, tôi phải gặp lại cô ấy lần cuối.”

Tình yêu của hai người là một sai trái, ngay từ đầu đã là một sai trái. Vì tình yêu ấy, mọi bi kịch mới xảy ra. Tình yêu ấy bị xã hội phản đối, ngay cả chính những người thân thiết nhất trong gia đình cũng phản đối, mà đến cả ông trời cũng phản đối. Bây giờ tình yêu ấy bị chia cắt, một người cõi âm, một người cõi dương, thế nhưng tình yêu ấy vẫn mãnh liệt tồn tại. Dù cho tất cả mọi người đều không đồng ý, dù cho bị những thế lực xấu xa chia cắt, bị cái chết chia cắt, thế nhưng nếu nhìn theo một chiều hướng khác, đó vẫn là một câu chuyện tình yêu đẹp.

Trong từng ấy năm bị giam cầm trong địa ngục, Mộng luôn luôn âm thầm ở bên Mai, ngày cũng như đêm, gắn bó keo sơn như thế. Cho dù Mộng đã chết, dù Mai không hề hay biết gì về sự hiện diện của Mộng suốt quãng thời gian đau khổ ấy, nhưng Mai vẫn luôn yêu Mộng mà không hề vứt bỏ thứ tình cảm sai trái ấy. Dù biết rằng Mộng đã chết và không thể nào gặp lại người mình thương được nữa, Mai vẫn luôn ấp ủ trong mình một thứ tình cảm thiêng liêng và đẹp đẽ không thể nào phai mờ qua năm tháng. Có lẽ tình yêu ấy đã thực sự khiến ông trời cảm động, nên Mai mới có thể gặp lại Mộng lần cuối cùng…

Trong căn nhà hoang tối tăm lạnh lẽo, cô Mai ngồi co ro cúm rúm lại trong một góc, người rung lên bần bật từng cơn vì gió rét. Hình như sức sống mãnh liệt của cô đã giúp cô vượt qua và làm quen với bóng tối sau nhiều năm. Lời trăn trối cuối cùng của Mộng luôn lởn vởn quanh tai cô, khiến sức sống trong cô như một ngọn lửa không bào giờ tắt.

“Phải sống, nhất định phải sống tốt.”

Trong đôi mắt mù lòa ấy, hai giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má.

“Mai nhớ Mộng…”

“Mai à…”

Giọng nói quen thuộc đã lâu lắm rồi không được nghe khiến Mai chợt bừng tỉnh. Cô đập vào má mình vài cái, sau đó tự thì thầm.

“Không phải mình mơ đấy chứ?”

Một cánh tay nhẹ nhàng cản tay Mai lại, bàn tay ấy lạnh lẽo dần trở nên ấm áp.

“Đừng tự đánh mình như vậy, Mộng đau.”

Như gặp lại người cực kì quan trọng sau một thời gian dài bị chia cách, cô Mai vội vàng quờ tay trong không trung, sờ nắn người trước mặt.

Là Mộng, đúng là người con gái cô ngày nhớ đêm mong đây rồi! Là người bằng xương bằng thịt! Bất chợt Mai đẩy mạnh Mộng ra.

“Đừng… đừng có qua đây! Bây giờ Mai trông hôi hám bẩn thỉu lắm, đừng chạm vào Mai!”

Mộng vẫn nhẹ nhàng ôm cô Mai, an ủi.

“Không sao đâu, có Mộng đây rồi, mọi chuyện đều qua hết rồi, đừng cố đè nén nữa!”

Tức nước vỡ bờ, Mai òa khóc thật to trong lòng Mộng, giống như một đứa trẻ.

Chẳng cần phải nói gì nhiều, một câu nói của Mộng đã có thể khiến Mai xả hết mọi uất ức và đau khổ trong lòng ra bên ngoài.

“Mộng… đừng… đừng bỏ Mai nữa nhé?”

Vẫn cái ôm mùi mẫn, nhưng giọng điệu của Mộng có chút buồn man mác, giống như đây thật sự là lần cuối cùng Mai gặp Mộng.

“Mai phải sống thật tốt, sống luôn cả phần của Mộng nữa nghe không?”

Mai ôm Mộng thật chặt, giống như Mộng sắp biến mất, vậy nên cô phải níu giữ người ấy lại bằng mọi giá.

“Không muốn, Mộng phải sống cùng với Mai!”

Giọng Mộng nghẹn ngào như đang khóc, nhưng Mai lại chẳng thể nhìn thấy người con gái mình thương lần cuối.

“Mộng bắt buộc phải đi. Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ sống cùng nhau được chứ? Nghe lời Mộng, sống thật tốt, sống cả phần của Mộng nữa… Đừng chìm ngập trong đau khổ nữa, cũng đừng tự hành hạ bản thân mình nữa… Hãy… luôn vui vẻ và thoải mái sống một cuộc đời an yên… Mong rằng, sẽ có một người thay Mộng yêu Mai thật nhiều…”

Mai cố níu giữ lại hơi ấm cuối cùng của người ấy, nhưng cái ôm dường như đang dần dần biến mất, hơi ấm cũng chẳng còn. Chợt nhận ra, người ấy đã hoàn toàn biến mất.

Những tia sáng đầu tiên xuất hiện trên nền trời, vẫn là theo quy luật của nó, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Sau một đêm đầy giông tố, cuối cùng, Quyên đã có thể mỉm cười bên cạnh Minh.

“Hihi, Quyên cười lên là xinh nhất trên đời!”

Cô bé nhìn Minh với vẻ vui tươi rạng rỡ chưa từng có, khiến cậu bé “act cool” đứng hình mất năm giây.

“Vậy sao? Vậy thì sau này tớ sẽ cười nhiều thật nhiều!”

Minh không đuổi kịp trước thái độ của Quyên lúc này, gãi gãi đầu thắc mắc.

“Có phải mình nhìn nhầm không nhỉ? Quyên lạnh lùng bay đâu mất rồi nhỉ? Hay mình đang mơ ta…”

Khu rừng ngày hôm nay vô cùng nhộn nhịp. Người của Minh, phóng viên, nhà báo, cảnh sát…

“Vâng, thưa quý vị, phía sau lưng tôi đây là một trong những vụ án bí ẩn nhất từ trước đến nay đã được khai phá bởi một nhóm học sinh tiểu học! Ngay phía sau nơi tôi đứng đây chính là một vũng bùn, các bạn có biết trong đó có gì không ạ? Trong vũng bùn ấy là một xác chết của một người được cho là vợ của ông chủ tiệm vàng XX nổi tiếng cách đây hàng chục năm trước! Một vụ án đã đi vào lịch sử! Người con gái của xác chết này được cho là cô Mai đã bị mất tích cách đây mười năm về trước bỗng nhiên xuất hiện dạo gần đây…”

Tiếng nói của cô phóng viên liên tục vang lên, hình ảnh của bộ ba đứa trẻ Quyên, Minh và Hoa liên tục bị các phóng viên chụp hình đưa tin. Nhờ có người của Minh, cả ba đều có thể an toàn trốn thoát. Còn bà của Hoa? Bà cụ ấy cười tươi roi rói trong căn nhà vốn đã chật nay lại còn chật hơn bởi đám phóng viên háu đói. Bà lão uống nước chè với đám phóng viên, tám chuyện vui vẻ.

Nếu bạn thắc mắc rằng bà cụ có kể hết sự thật cho đám phóng viên không? Tất nhiên là không rồi, sự thật phải được che giấu mãi mãi mà không một ai biết. Bà cụ đã tạo ra một câu chuyện hài hước về tất cả những gì xảy ra, về cái xác dưới vũng bùn – mẹ Mai, về người con gái mất tích – thực ra là đi làm ăn xa, về bố Hoa – thực ra là đã mất từ lâu, và ti tỉ thứ khác. Thật không thể xem thường đầu óc của một bà lão được đúng không?

Còn ngôi nhà nơi hai con quỷ đó đã từng xuất hiện và trói Quyên thì đã bị thành phố niêm phong không rõ lí do, nghe đâu người ta phát hiện một cái xác chết đã bị mục ruỗng thối nát trong nhà và một cái bàn thờ có vẻ huyền bí luôn cắm hai ngọn nến cháy rực mà không có bất kì một di ảnh nào. Còn tiệm vàng 9999, nghe nói gia đình ấy đã chuyển đi ở tại một nơi khác mà không rõ lí do.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về vụ án này?

Đôi lời tác giả: Surprise! Bất ngờ chưa? Sau một thời gian ẩn thân thì Jim quyết định hiện hình lại rồi đây! Mọi người muốn có một ngoại truyện về tình yêu của hai cô gái này thì còm men bên dưới để Jim biết nhé! Còn nếu như đi thẳng sang vụ án tiếp theo thì cũng còm men bên dưới nhé! Mọi người học được gì sau vụ án này, có thể chia sẻ cho Jim một chút không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bé mụi, canutcanit, dhhh, NKT2901, thanhnga282, vtvnzz và 100 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



Lục Bình: Bị ẩn đề tài bà ơi :hixhix: có mở topic cho bà được đâu
romote: Love you chụt chụt
ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.