Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 

Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

 
Có bài mới 25.03.2020, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1019
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 35.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Đảo mắt lại đến mùa thu,

Mùa thu là mùa thu hoạch trong năm, nhóm chư hầu không bị thiên tử ràng buộc dường như cũng hiểu đây là lúc nên thu hoạch, họ đều bỏ đi tước vị nhiều năm trên đầu mình, bắt đầu tự lập thành vua.

Đầu tiên là Hoa Vũ Trực của đất Tề tự phong Giao Đông vương.

Tương tự, Lữ Tống không cam lòng rớt lại phía sau, lập tức tự lập thành Thường Sơn vương.

Sau đó, Sở Vương tự phong thành Sở An vương, quốc quân Vệ Quốc, Tống quốc, Lỗ quốc cũng tự xưng vương.

Ngay cả Hán Dương Hàn Toàn Lâm bị đại tướng quân Mặc Kiều Sinh của Tấn quốc liên tiếp đánh bại, bị vây khốn tại thủ đô Nam Trịnh mấy tháng cũng tự phong cho mình danh hiệu Hán vương, có vẻ đã bị nghiện xưng vương trước khi bị đánh bại hoàn toàn.

Chỉ có Tấn quốc hai năm qua danh tiếng lẫy lừng lại cứ thong thả, còn không có động tĩnh gì.

Lúc này, trong đô thành Biện Kinh Tấn quốc. Trị lật nội sử Tiếu Cẩn ra khỏi thành năm dặm mới tìm được Chúa công của hắn trên một đồng ruộng.

Tấn Việt hầu Trình Thiên Diệp đang cùng Đại Tư không Thôi Hựu Ngư ngồi song song trên bờ ruộng, xem thổ nhưỡng phì nhiêu đang được công trình thuỷ lợi mới xây tưới xuống.

Sau lưng hai người là Trình Phượng, Hạ Phỉ và một nhóm thị vệ.

Bọn họ bất đắc dĩ nhìn Chúa công kim tôn ngọc quý nhà mình đang bỏ bê hình tượng cùng Thôi điên kia mò mẫm trong sình lầy, khiến cho tay đầy bùn đất.

Ngày thường, Thôi Hựu Ngư luôn kiệm lời trên triều, nay đang ngồi xổm bên cạnh Chúa công mà ba hoa: “Hôm nay chúng ta đã dẫn Tế thủy tưới vùng Biện Châu, lợi dụng nước sông tưới rửa, giúp đất đai vốn chứa quá nhiều muối mặn ở phụ cận Biện Kinh biến thành ruộng tốt phì nhiêu. Theo thần biết, năm nay mẫu sản của dân chúng tăng lên không ít so với năm rồi.”

Trình Thiên Diệp dùng tay dính bùn sờ lên cằm: “Nhưng ta nghe nói ở khu Giao Đông đều là loại lúa mì vụ đông, năm nay lúa tốt, sau là mạch tốt, một năm có thể thu hoạch hai vụ. Còn chúng ta thì rất nhiều đất đai phải luân canh, như vậy hai trăm mẫu điền chúng ta so ra còn kém 100 mẫu của họ, lỗ lả rồi.”

Thôi Hựu Ngư vô cùng chuyên nghiệp về kiến trúc thủy lợi, nhưng việc đồng áng thì dốt đặc cán mai, nhất thời bị hỏi đến ngây ngẩn cả người.

Tiếu Cẩn bước lên hành lễ: “Hạ thần đang tìm Chúa công, ngày mai là đại điển kiến chế của Chúa công, tại sao Chúa công còn ở đây.”

Trình Thiên Diệp đứng lên, Bích Vân và Tiểu Thu bưng chậu nước lên trước cho nàng rửa tay: “Không phải chỉ đổi xưng hô thôi sao? Ngày mai làm cho có hình thức là được rồi. Cũng không phải ngươi xưng vương xong thì sẽ thật sự trở thành chủ của cả thiên hạ.”

Dù nàng nói như vậy nhưng vẫn kéo kéo vạt áo theo Tiếu Cẩn trở về.

“Tiếu đại nhân, vấn đề ta vừa mới hỏi, ngươi biết không? Vì sao đất đai của quốc gia ta không thể hai vụ một năm?”

Tiếu Cẩn áy náy nói: “Thần hổ thẹn, tuy thần là Trị lật nội sử giúp Chúa công quản lý tô thuế, muối sắt tiền của cả nước. Nhưng về việc đồng áng thần lại không tinh thông.”

Trình Thiên Diệp khoát khoát tay: “Sao có thể trách ngươi, ngươi xuất thân thế gia, sau đó theo ta tòng quân, sao có thể thông việc đồng áng. Trị lật nội sử là quản lý tài chính cả nước, quan trọng hơn. Tính cách ngươi nghiêm cẩn lại là người ta vô cùng tín nhiệm, là người thích hợp đảm nhiệm chức vị này nhất.”

Tiếu Cẩn rất cảm động, hắn nói: “Bởi vì thổ nhưỡng khác nhau, ở Giáng Thành phía bắc Tấn quốc ta chỉ thích hợp trồng lúa mạch và đậu mà thôi. Đến Biện Kinh, có kê, tắc, mạch, lương, đã là đã khá nhiều rồi. Ta nghe thấy cũng chỉ có hai nước Tống - Vệ, cùng quốc thổ Giao Đông vương của Hoa Vũ Trực, bởi vì thổ nhưỡng phì nhiêu, nông nghiệp phát đạt, mới phổ cập kỹ thuật một năm hai vụ.”

Trình Thiên Diệp thì thào: “Vừa rồi ta cũng đã hỏi mấy lão nông phu, thổ nhưỡng Biện Kinh quả thực phì nhiêu, sở dĩ không thể nay lúa sau mạch, đoán chừng còn vì chúng ta chưa có nhân lực thúc đẩy kỹ thuật nông nghiệp một cách có hệ thống. Chờ đám nông dân tự phát này học được vậy sẽ mất bao nhiêu năm chứ?”

Tiếu Cẩn hơi giật mình, trong khi các quốc gia đều vội vã khuếch trương lãnh thổ, sẵn sàng ra trận, không ngờ Chúa công của hắn lại đặt hết sự chú ý vào sản xuất nông nghiệp.

Nói thật, bởi vì hắn sinh ra trong thế gia quân sự, khó tránh khỏi có chút xem nhẹ cuộc sống dân chúng ở tầng lớp thấp nhất.

Nhưng vị Thiên Diệp công chúa vốn được nuôi dưỡng trong thâm cung, mười ngón không dính nước, ngay từ lúc ngồi lên vị trí Chúa công, đã hết sức chú trọng cải thiện dân sinh bần cùng.

Nàng tu kiến thuỷ lợi là vì gia tăng thua nhập cho nông dân. Đưa ra chế độ Càng dịch để tân binh trước khi chính thức tham chiến có được sự huấn luyện chắc chắn, làm như vậy là để giảm bớt tử vong của tân binh trên chiến trường. Nàng thậm chí vì ủng hộ sĩ khí, cho nô lệ cơ hội khôi phục tự do, bài trừ sự phân biệt đối xử, thiết lập chế độ quân công thụ tước.

Đồng thời, trong quãng thời gian ngắn, Tấn quốc có chế độ pháp luật cùng hệ thống khảo hạch quan viên nghiêm cẩn, làm cho cuộc sống của dân chúng tại Tấn quốc ngày một được an tâm hơn.

Hiện tại cả nước đang mở rộng quận học, mở kỳ thi chọn lựa nhân tài.

Hôm nay, nàng lại bắt đầu nghĩ cách phổ cập tri thức nông nghiệp.

Có lẽ Thiên Diệp công chúa thật sự là một vương giả trời sinh.

Tiếu Cẩn từng bước một nhìn nàng từ giai đoạn kinh sợ, tiêu cực lảng tránh, nhanh chóng trưởng thành trở thành vị minh quân thành thục ổn trọng, thâm mưu nhìn xa trông rộng như hôm nay.

Chính là nàng, Tấn quốc chúng ta rốt cuộc không tìm đâu được quân chủ cơ trí hơn thế nữa.

Cho dù nàng là nữ tử, Tiếu Cẩn ta cũng nguyện thề chết đi theo.

Tiếu Cẩn thầm nghĩ.

Có lẽ, ta có vinh hạnh này, tận mắt chứng kiến Đại Tấn chúng ta đổi mới vực dậy, xưng bá thiên hạ.

Nương theo niềm vui được mùa, dân chúng Tấn quốc nghe được tin Quân chủ của mình phong vương.

Năm nay, quốc quân Tấn quốc Trình Thiên Vũ trở thành vị Quân vương đệ nhất Tấn quốc, niên hiệu Thiên Khải.

Năm Thiên Khải đầu tiên.

Thủ đô Biện Kinh - Tấn quốc cử hành đại khảo đầu tiên của cả nước, bởi vì là lần đầu, người tham dự khảo hạch không nhiều, chỉ có không đến hai trăm người.

Các giám khảo chia thành tích làm ba bậc thượng trung hạ, rồi đưa danh sách cùng bài thi đệ trình lên án của Trình Thiên Diệp.

Trình Thiên Diệp, Hứa phi và Trình Bằng cùng ở trong Kiến Chương điện. Nàng dựa người vào ghế, vừa rảnh rỗi uống nước trà Hứa phi chuẩn bị cho nàng, vừa tiện tay lật xem bài thi của các thí sinh.

Một học trò tên là Đổng Bác Văn, lọt vào mắt nàng.

Trong bài thi nêu rõ mười vấn đề, đưa ra cách sử dụng đất đai hợp lý, cổ vũ nông dân trồng trọt vân vân và phương thức giải quyết vấn đề, đánh trúng tâm ý Trình Thiên Diệp.

Đặc biệt hắn vốn là người Tống quốc quê ở Định Đào, trong cả bài thi hắn giới thiệu rất kỹ lưỡng về nguyên nhân phát triển cụ thể của nền nông nghiệp Tống quốc. Hắn thậm chí còn đưa ra những gợi ý để hướng dẫn các quan chức cấp cơ sở đi thăm các quận huyện, dạy nông dân các kỹ năng và đưa ra lời khuyên cho họ.

“Được đấy, nhân tài. Hôm nào ta nhất định phải gặp hắn.” Trình Thiên Diệp vỗ đùi, bưng Mật Vân Long trên bàn nhỏ lên uống một ngụm.

Hứa phi là một nữ nhân rất biết chăm sóc. Ở đây, nàng ấy luôn đốt một loại hương có mùi cam tùng nhẹ, lúc tiện tay bưng nước trà lên chắc chắc hơi ấm trà luôn thích hợp, vị vừa phải.

Trong phòng luôn ấm áp dễ chịu, sẽ không quá lạnh cũng không quá nóng.

Đệm ngồi của Trình Thiên Diệp rất mềm mại thoải mái, bên tay có đặt quà vặt nàng thích. Không có một chỗ nào mà không hợp tâm ý nàng.

Trình Thiên Diệp cũng bắt đầu thích thường xuyên đến chỗ nàng ấy ngồi một chút, thể nghiệm cảm giác một quân vương được phi tử tận tâm chăm sóc là thế nào.

Càng hiếm có là, ở đây cực kỳ yên tĩnh. Trừ khi nàng triệu hồi, bình thường Hứa phi không tới quấy rầy nàng vào những lúc không cần thiết.

Nhưng hôm nay lại có chút kỳ quái, bên cạnh hình như có người.

Trình Thiên Diệp ngẩng đầu nhìn lên, một cung nữ dung sắc tươi đẹp, thân thể mềm mại đang ngồi bên cạnh nàng, đưa tình nhìn nàng.

Thấy Trình Thiên Diệp nhìn sang, nàng ta ngượng ngùng cười, duỗi bàn tay nõn nà như hoa cỏ, nhẹ nhàng giúp nàng xoa bóp chân.

Kỹ thuật xoa bóp của nàng ta vô cùng đúng chỗ, nhưng ánh mắt của nàng ta lại khiến Trình Thiên Diệp không thể nhận nổi.

Trình Thiên Diệp vỗ bàn: “Hạ Phỉ.”

Hạ Phỉ từ ngoài cửa bước vào.

“Sao lại thế này?” Trình Thiên Diệp đưa mắt nhìn vị cung nữ kia.

Mặt vị mỹ nhân kia thoáng chốc trắng bệch.

Hạ Phỉ dẫn người ra ngoài.

Sau đó Hứa phi vào cửa thỉnh tội: “Nô tì không quản thúc tốt hạ nhân, quấy rầy phu quân, là tội của nô tì.”

“Ta biết rõ nàng luôn điềm đạm và rộng lượng.” Trình Thiên Diệp kéo nàng ấy ngồi xuống bên cạnh mình: “Nhưng nàng xem tình trạng hiện tại của chúng ta. Nàng không thể độ lượng quá, nàng phải quả quyết lên cho ta, giúp ta cản hết mấy hoa đào không nên có này ở bên ngoài. Đừng cho các nàng lại đến phiền ta.”

Hứa phi cúi đầu, nhỏ nhẹ nói: “Cung nữ này là thân tín bên cạnh Thái hậu, Thái hậu có ý là muốn bên cạnh ngài có thêm một vài tân phi địa vị thấp, mặc dù chỉ có danh phân, không có gì khác, thế trông sẽ đỡ khó coi hơn.”

Trình Thiên Diệp khẽ hừ, nàng hiểu được ý tứ của mẫu thân, nhưng nàng không muốn các nữ tử đó phí hoài cả đời mình.

“Được rồi, chỗ mẫu thân ta sẽ đi nói. Nàng là người của ta, nàng chỉ nên nghe ta là được.” Trình Thiên Diệp nhìn mắt Hứa phi: “Nàng không cần để ý đến những lời chỉ trích kia, đã có ta đứng sau lưng nàng.”

Hứa phi đứng dậy, tôn thân hành lễ [1]: “Vâng, nô tì đều nghe theo phu quân.”

[1] tôn thân hành lễ: ngồi quỳ xuống hành lễ. (mình kèm hình nhé)

Trình Thiên Diệp cười lắc đầu, đột nhiên hiểu được suy nghĩ của đế vương cổ đại, kiểu nữ tử thiên kiều bá mị ôn nhu săn sóc thế này quay xung quanh ngươi, phỏng đoán tâm tư của ngươi, ngươi nói gì nghe nấy, thật đúng là làm người ta rất thoải mái.

Tại thủ đô Hán Trung - Nam Trịnh, Hàn Toàn Lâm khẩn trương nhìn sứ thần trở về từ địch doanh.

“Sao, thế nào? Hắn nhận hết sao?”

“Chúc mừng Chúa công, nhận, nhận hết. Lễ vật Chúa công đưa qua hắn đều nhận cả.” Sứ thần lau mồ hôi trên trán, Chúa công cho gã đi sứ địch doanh, gặp mặt vị Tướng quân Mặc Kiều Sinh mà nghe tên đã làm người ta sợ mất mật kia, gã cũng kinh hồn táng đảm.

“Mặc Kiều Sinh thu lễ dày của Chúa công, rất vui vẻ, hắn đồng ý nói chỉ cần Chúa công mở thành đầu hàng, hắn nhất định không làm tổn thương tính mạng quân dân trong thành Nam Trịnh.”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Tâm trạng đau khổ của Hàn Toàn Lâm mấy ngày qua rốt cuộc có thể thả lỏng.

“Chúa công không cần sầu lo, vi thần nghe ngóng, Mặc Kiều Sinh không hề tâm ngoan thủ lạt giống trong truyền thuyết. Lúc hắn công thành đoạt đất, cơ bản cũng không giết hàng (người đầu hàng).” Sứ thần an ủi Hàn Toàn Lâm: “Cam Diên Thọ thủ Kỳ Huyện vốn cũng là thần tử của quốc gia ta. Sau khi đầu hàng Mặc Kiều Sinh, Mặc Kiều Sinh chẳng những không trút giận sang hắn, mà còn tiến cử hắn đảm nhiệm chức Thái thú Trịnh Châu đấy.”

Hàn Toàn Lâm nhẹ nhàng thở ra, ngồi xụi lơ trên vương tọa.

Mặc Kiều Sinh!

Lão nghiến răng nghiến lợi nghĩ, tên nô lệ ti tiện này, lúc trước chỉ là một con chó quỳ trước mặt ta mặc ta làm nhục, hôm nay lại dồn ta đến tình cảnh thế này.

Trên gương mặt gầy còm của Hàn Toàn Lâm mọc râu chi chít, lão chăm chăm siết chặt bàn tay, mở miệng mắng: “Nhưng không sao, hắn chỉ chặt đứt binh mã của, vây ta ở Nam Trịnh. Chỉ cần ta nhịn qua cửa ải khó khăn này, ta còn có cơ hội đông sơn tái khởi.”

“Mặc Kiều Sinh, tiện nô ngươi đừng đắc ý, nếu có một ngày ngươi rơi vào tay ta, ta nhất định sẽ bắt ngươi phải hối hận vì đã làm người.”

Sứ thần nhìn diện mục dữ tợn của Chúa công trên vương tọa, trong lòng thở thật dài.

Đã đến xin hàng rồi mà Chúa công còn đang suy nghĩ mấy chuyện không thực tế. Lúc trước, nếu Chúa công không vì sắc làm mờ thần trí, vũ nhục một vị đại tướng quân uy danh hiển hách như vậy, cơ nghiệp trăm năm của tổ tông Hán Dương sao có thể bị phế bỏ chỉ trong nay mai.



Tập tin gởi kèm:

tôn thân.jpg [ 52.15 KiB | Đã xem 3500 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Aquamarine, Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, Ib_lp7yrs, Nguyên Lý, Thongminh123, meo lucky, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 27.03.2020, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1019
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 35.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 105

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Ngày Hàn Toàn Lâm chính thức mở thành đầu hàng, trời đổ cơn mưa rả rích.

Cổng thành Nam Trịnh mở rộng ra, Mặc Kiều Sinh dẫn binh mã, trong cơn mưa, bước vào tòa đô thành Hán Trung.

Một đám vương thất mặc bạch y, dưới sự dẫn dắt của Hàn Toàn Lâm, phục ở cổng thành quỳ nghênh.

Mặc Kiều Sinh dừng móng ngựa ở trước mặt Hàn Toàn Lâm, hắn nhìn vua Hán Trung đang quỳ phục dưới đất.

Mấy năm trước, cũng là một ngày trời mưa thế này, chỉ khác là hai người họ đổi vị trí cho nhau. Người quỳ trước gã nam nhân này chính là hắn.

Dưới sự dọa nạt của gã này, hắn từng bỏ qua tôn nghiêm của mình, thậm chí suýt nữa đã gặp phải một chuyện khuất nhục nhất cả đời này.

Đến hôm nay, nhìn nam nhân dáng người gầy còm nọ quỳ ở đó, phục xin hàng.

Mặc Kiều Sinh vẫn nhớ rõ rành rành, ban đầu người này dùng biểu cảm chán ghét thế nào khi đứng đối diện với hắn, khiến hắn không còn đường lui, dùng âm điệu lạnh lùng chói tai nói với hắn: “Tự cởi y phục đi.”

Lời nói khuất nhục ngày hôm đó vẫn còn văng vẳng bên tai, Mặc Kiều Sinh siết chặt dây cương, vì quá dùng sức khiến đốt ngón tay hắn trở nên trắng bệch.

Nước mưa lạnh buốt đánh vào mặt hắn, trượt xuống theo đôi má hắn.

Trong lòng hắn đột nhiên mãnh liệt nhớ tới Chúa công, muốn trở về cạnh Chúa công, trở lại làm người có thể tùy ý khóc, tùy ý cười bên nàng.

Móng ngựa màu đen ngừng thật lâu trước mắt Hàn Toàn Lâm, giọt mưa rơi xuống người Hàn Toàn Lâm, làm ông ta vừa lạnh vừa sợ.

Hàn Toàn Lâm nhịn không được lặng lẽ ngẩng đầu, trước mắt của ông ta là một tuấn mã toàn thân đen nhánh, mũi ngựa thở phì phì ra từng làn hơi trắng.

Ngồi trên lưng ngựa là một người cao lớn, người nọ mặc giáp đội mũ sắt. Dưới mũ sắt là gương mặt lạnh lùng đã bị bóng đen che phủ.

Thấy không rõ thần sắc người nọ, chỉ có ánh mắt lạnh buốt từ trong bóng tối bắn ra, từ trên cao nhìn xuống ông ta.

Hàn Toàn Lâm cảm thấy trên lưng ớn lạnh, ông ta vội vàng nằm sát xuống đất.

Giờ khắc này, ông ta thật sự rõ ràng cảm nhận được sự uy hiếp của cái chết.

Trong sợ hãi, ông ta thầm nghĩ: Ta, dù sao ta cũng là quân vương một nước, không có mệnh lệnh Tấn vương, Mặc Kiều Sinh sẽ không dám giết ta. Huống chi lúc đầu ta cũng không thật sự làm chuyện gì với hắn, hắn thu nhiều lễ của ta như vậy, không còn để bụng nữa mới đúng.

Không qua biết bao lâu, đến khi nước mưa thấm ướt y phục ông ta, một câu nói lạnh lẽo vang lên bên trên ông ta: “Hán vương đừng như thế, xin đứng lên đi.”

Hàn Toàn Lâm thầm thở phào một hơi: Xem đi, hắn quả nhiên không dám làm gì ta.

Đến buổi tối, Hàn Toàn Lâm nhận ra mình chỉ bị giam lỏng, không ai dám quá đáng với ông ta, cuộc sống hàng ngày cũng không có gì khác thường.

Ông ta an tâm hơn, tâm tư cũng dần dần buông lỏng.

Mặc Kiều Sinh đóng quân tại thành Nam Trịnh cùng Dương Thịnh và các thuộc hạ thương thảo xem nên hợp nhất hàng binh, ổn định thế cục Hán Trung như thế nào.

A Nguyên vào trướng: “Bẩm Tướng quân, Ngọc Châu công chúa của Hán quốc cầu kiến.”

“Không tiếp.” Mặc Kiều Sinh không ngẩng đầu lên.

“Công chúa nói, nghe nói Chúa công chúng ta thích sưu tầm bảo thạch, nàng có một chí bảo Hán Trung, muốn trình cho Tướng quân.” A Nguyên truyền đạt lại lời cầu khẩn của vị công chúa khốn khổ kia.

Mặc Kiều Sinh ngẩng đầu lên, hắn nhớ tới Chúa công quả thật có sở thích này.

Chúa công luôn mang theo một cái túi đựng bảo thạch, động một chút lại đổ hết mấy viên bảo thạch muôn hình muôn vẻ lên bàn, khều khều chơi.

Sắc mặt hắn bỗng nhu hòa hơn: “Được rồi, cho nàng ta vào.”

Ngọc Châu công chúa Hán quốc này chính là mỹ nhân nổi danh Hán Trung.

Vẻ ngoài ngọc diện môi son, eo thon mảnh mai, tay ngọc nhỏ dài bưng một cái hộp tinh xảo, tư thái động lòng người, từ ngoài cửa tiến vào với sự chân thành.

Như một viên minh châu tỏa sáng đột nhiên soi rọi vào lều trại của các quân sĩ tràn ngập mùi mồ hôi hôi hám.

Trong trướng nhất thời trở nên yên tĩnh, ánh mắt ai nấy đều bị công chúa hấp dẫn, ngay cả Tướng quân Mặc Kiều Sinh xưa nay nghiêm túc cũng tỏ vẻ giật mình, đứng lên.

Trong cuộc sống quân lữ buồn tẻ, thời gian còn lại toàn là đầu đao liếm máu.

Mỗi lúc nghỉ ngơi, những hán tử huyết khí phương cương trong quân đều thích tán gẫu về những tiết mục “thịt thà” ngắn tìm vui, hoặc hẹn nhau đi đến những nơi bướm hoa để phóng túng.

Nhưng Mặc Tướng quân của bọn hắn chỉ khi uống rượu mới có thể cùng bọn họ liều mạng đến trời đất tối tăm, nhưng ở phương diện nữ sắc lại rất biết tự hạn chế, không tham gia cùng bọn hắn.

Đây là lần đầu tiên bọn hắn trông thấy Mặc Tướng quân lộ ra thần sắc như vậy khi gặp một nữ tử.

Vì vậy các tướng quân đều nháy mắt với nhau, cười toe toét lui ra khỏi trướng.

Mặc Kiều Sinh nhìn nữ tử trước mắt, vị công chúa này mặc áo váy đỏ thẫm, gương mặt được trang điểm theo kiểu phi hà đương thời, mái tóc dài rủ xuống sau lưng, phần đuôi kết kiểu song hoàn khéo léo.

Giống hệt với Chúa công khi khôi phục thân phận công chúa.

Lúc ấy, Chúa công đã mặc một cái váy màu đỏ như vậy, đôi mắt sáng ngời, thần thái phấn chấn, khẽ vươn tay đè hắn ở trong rừng cây nhỏ ngoại thành Biện Kinh.

Ngọc Châu thướt tha quỳ xuống trước mặt Mặc Kiều Sinh, ngượng ngùng cúi đầu xuống, lộ ra phần gáy mềm mại.

Nàng biết mình rất đẹp, có tư thái mềm mại trời sinh khơi gợi được cảm xúc thương hương tiếc ngọc ở nam tử, từ đó có thể bắt được trái tim nam nhân.

Hôm nay nàng là vũ khí cuối cùng của phụ thân, phụ vương lệnh cho nàng đến chinh phục nam nhân mà trên chiến trường khó ai có thể đánh bại được này.

Sau khi vào cửa, nàng như nguyện trông thấy đại tướng quân không gần nữ sắc trong truyền thuyết nọ đang nhìn nàng với vẻ kinh ngạc.

Thế nhưng, khi nàng thiên kiều bá mị quỳ xuống thì đột nhiên cảm thấy người phía sau bàn nhìn nàng với ánh mắt lạnh như băng.

Ta có làm gì sai hay không? Ngọc Châu thầm sợ hãi.

Nàng vội vàng bày ra vẻ càng nhu nhược đáng thương, đồng thời dâng hộp trong tay lên.

Một bàn tay nam nhân duỗi tới, lấy đồ trong hộp ra.

“Đây là gì?” Mặc Kiều Sinh nhìn bảo thạch giống hình vảy cá trong tay, nó chẳng lớn hơn đồng xu là bao nhiêu.

Viên đá này nhìn như vàng lại không phải vàng, ngọc cũng không phải ngọc, nhìn sơ qua thì không có gì lạ, nhưng nếu hắn soi lên ánh sáng để xem thì bên trong lại có bảy màu sắc lạ chậm rãi chuyển động, trông như vật sống.

“Bẩm Tướng quân, nghe nói vật này chính là Long Lân, là trấn quốc chi bảo của Hán Trung ta, phụ vương đặc biệt lệnh ta mang đến hiến cho Tướng quân.”

Giọng nói ngọt ngào êm tai trả lời hắn.

“Được, ta biết rồi, ngươi lui ra đi.” Mặc Kiều Sinh lắc lắc Long Lân hai cái rồi cất vào tay áo.

Mang về cho Chúa công, Chúa công sẽ rất thích.

“Phụ vương đã dâng ta cùng bảo vật này... hiến cho Tướng quân.” Giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào, ẩn chứa nét hấp dẫn cùng thẹn thùng.

...

A Nguyên canh giữ bên ngoài lều Tướng quân, hắn cho rằng lúc này đây mình cần đợi thêm một lúc nữa.

Ai ngờ không bao lâu sau, trướng mành “xoạt” bị người xốc lên, Mặc Tướng quân nổi giận đùng đùng đi ra, tay xách cổ áo vị công chúa kia, không chút thương hương tiếc ngọc ném mỹ nhân ra ngoài trướng.

Hắn lạnh nhạt nói: “Kính xin công chúa tự trọng.”

Công chúa giãy dụa đứng dậy, khóc đến hoa lê đẫm mưa: “Ta kính ngưỡng uy nghi Tướng quân, cam nguyện ủy thân cho Tướng quân, Tướng quân cần gì phải chối từ ta như vậy.”

Nàng khóc sướt mướt nói: “Nghe nói Tướng quân là phò mã của Thiên Diệp công chúa Tấn quốc, Tướng quân lo lắng Thiên Diệp công chúa sẽ không thích ta ư? Ta đã là một kẻ vong quốc, trôi dạt không nơi nương tựa, không dám tranh giành với công chúa, chỉ nguyện làm nô tỳ hầu hạ Tướng quân và công chúa. Công chúa là người rộng lượng, chắc hẳn có thể dung hạ được nữ tử đáng thương như ta.”

Các sĩ ngũ ngoài trướng nhìn thấy một mỹ nhân khóc đến điềm đạm đáng yêu như vậy, còn tự hiến mình, không lý do gì mà Tướng quân chê bai cả, thậm chí thầm nghĩ Tướng quân thể nào cũng mềm lòng thôi.

Ai ngờ Mặc Tướng quân chẳng những không biết phong nguyệt, còn không nể mặt ai, hừ lạnh: “Chỉ bằng ngươi cũng xứng!”

Hắn thuận tiện còn “giận chó đánh mèo” phó quan A Nguyên canh giữ ngoài trướng: “Từ nay về sau không được cho mấy kẻ không ra gì thế này vào trong trướng của ta!”

A Nguyên không dám nói là chính Tướng quân đã cho người ta vào, đành phải khúm núm cúi đầu lĩnh tội.

Mặc Kiều Sinh không đoái hoái đến Ngọc Châu công chúa đang khóc như mưa mà xốc trướng mành xoay người trở vào.

Thủ vệ ngoài trướng nhìn công chúa bưng mặt khóc chạy đi mà líu lưỡi, thấp giọng hỏi phó quan A Nguyên: “Ngay cả mỹ nhân thế này mà Tướng quân cũng không vừa mắt, chắc Thiên Diệp công chúa mà Chúa công chúng ta hứa gả cho ngài ấy hấp dẫn hơn nhiều lắm hả?”

A Nguyên cố ý nói thật to vọng vào trong trướng: “Đúng vậy! Thiên Diệp công chúa của chúng ta được xưng là quốc sắc thiên hương, nữ tử Hán quốc cỡ này sao sánh nổi, nàng ta và công chúa quả thực là khác nhau một trời một vực!”

Trong trướng bồng vang lên tiếng ho khan hài lòng của Tướng quân.

Lúc này A Nguyên mới thở ra, thiếp thân đi theo Tướng quân lâu như vậy, hắn dần dần hiểu được tính tình của tướng quân.

Chúa công và Thiên Diệp công chúa chính là nghịch lân của Tướng quân, không thể động chạm vào.

Trái lại, chỉ cần ca ngợi Chúa công hoặc Thiên Diệp công chúa, mặc dù tướng quân đang nổi giận đùng đùng thì cũng sẽ nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp.

——

Biện Kinh - Triều Ngô điện, Trương Phức vội vàng bước vào điện.

“Sao vậy?” Trình Thiên Diệp ngẩng đầu nhìn y.

“Khởi bẩm Chúa công, mấy ngày trước Mặc Tướng quân chiếm được thủ đô Hán quốc, chiêu hàng Hán vương Hàn Toàn Lâm.”

“Ồ? Việc này không phải đã biết rồi sao? Tin chiến thắng hai ngày trước đã đến rồi.” Trình Thiên Diệp có chút kỳ quái.

“Hôm nay thần thu được cấp báo, Mặc Kiều Sinh mặt ngoài chiêu hàng, nhưng khi đã vào thành và khống chế được thế cục ở Nam Trịnh thì hắn âm thầm dùng một ly rượu độc giết chết Hán vương Hàn Toàn Lâm.”

Trương Phức thầm nói, theo bí báo ta thu được, Hàn Toàn Lâm còn bị chết cực kỳ đau đớn.

“À? Thật tốt quá, tên này đáng giết.” Trình Thiên Diệp nhướng mày: “Ngươi đừng lưu tâm, Mặc Tướng quân tuân theo ý chỉ của ta, xử tử Hàn Toàn Lâm.”

Trương Phức biết rõ nàng đang bao vệ Mặc Kiều Sinh: “Chúa công, giết hàng không cát [1].”

[1] cát: ở đây là may mắn thuận lợi, ý nói giết kẻ đầu hàng rồi sẽ không phải là điều lành.

“Vậy phải xem là ai. Trương đại nhân, Hàn Toàn Lâm là xà thử lưỡng đoan [2], không hề có uy tín, giữ lại chỉ vô ích, ta chính là muốn hắn chết.”

[2] xà thử lưỡng đoan: rắn chuột hai đầu. Ý nói tham lam như rắn và nhút nhát như chuột.

Trương Phức nghẹn lời, năm đó y tận mắt thấy lão thất phu Hàn Toàn Lâm kia làm nhục Mặc Kiều Sinh khi còn là nô lệ như thế nào, y còn không rõ tâm tính quan báo tư thù của Chúa công hay sao?

“Được rồi, Trương đại nhân, ta hiểu ý ngươi mà.” Trình Thiên Diệp dừng bút: “Nhưng hôm nay Kiều Sinh có thể lấy được công tích như thế, tuy có một phần thiên vị của ta nhưng chẳng lẽ không phải do năng lực và nỗ lực của hắn tạo nên sao? Ta là quân vương một nước, thì không thể có lòng tin tưởng với các tướng quân của mình sao?”

Trương Phức thở dài: “Mặc Tướng quân quả thực là một vị tướng tài xuất thế. Nhưng thần lo lắng...”

Trình Thiên Diệp bước ra, vỗ vỗ vai Trương Phức: “Hôm nay mặc dù Hán vương đã đền tội, nhưng người Hán Trung còn chưa phục, nơi nơi đều có dư nghiệt quân Hán. Tóm lại, phải chờ thế cục Hán Trung ổn định, ta mới có thể gọi Kiều Sinh về lại Biện Kinh.”

“Mặt khác, ta định sẽ cho Du Tướng quân lĩnh quân chinh phạt Tống quốc.” Trình Thiên Diệp đứng trước địa đồ.

“Phạt Tống?” Mắt Trương Phức sáng rực lên.

“Đúng, phạt Tống. Lúc này đây ta muốn nắm trọn Tống quốc.” Trình Thiên Diệp quay đầu nhìn về phía Trương Phức: “Đại Tấn chúng ta nhân tài đông đúc, vĩnh viễn sẽ không chỉ có một vị Tướng quân tài năng thiện chiến như Kiều Sinh thôi.”

Mặc dù Chúa công nặng tình nghĩa, nhưng cũng không phải không nghe khuyến cáo của y, thậm chí đang cố gắng dùng một phương thức thích hợp hơn để giải quyết các tai hoạ ngầm.

Trương Phức cúi đầu, chân tâm thật ý thi lễ.

——

Lần thi này có ba mươi học tử được đánh giá là thượng đẳng đang tiến vào vương cung Biện Kinh, cùng đợi Tấn vương Trình Thiên Vũ triệu kiến.

Trong lòng Lý Khuyết hơi thấp thỏm, hắn và Đổng Văn Bác đều là người Định Đào, Định Đào vốn là đất cũ của Tống quốc.

Gần đây Biện Kinh thịnh truyền, bởi vì năm trước thái tử Cơ Ngang Tống quốc phái thích khách hành thích Chúa công, Chúa công lửa giận ngút trời, quyết ý phát binh phạt Tống.

“Văn Bác.” Lý Khuyết thấp giọng nói: “Huynh nghĩ Chúa công có thể vì chúng ta đã từng là người Tống quốc mà có thành kiến với chúng ta, không yên lòng dùng người Tống không.”

Đổng Bác Văn im lặng lắc đầu, ý bảo hắn ta không nên nhiều lời ở nơi thế này.

Chúa công là một người thế nào, gặp rồi sẽ biết. Trong bài thi của mình, hắn đã trình bày và phân tích về chiến lược ưu tiên hàng đầu của Tấn quốc là mạnh mẽ thúc đẩy nền nông nghiệp. Nếu Chúa công thật sự là một người hiểu biết, chắc hẳn sẽ không bởi vì mâu thuẫn vùng miền mà buông bỏ thượng sách này của hắn.

Đoàn người leo lên bậc thang đài tạ, đi qua hành lang thật dài, đầu tiên là trông thấy một túc vệ trưởng mặc hồng y.

Người nọ mặt mày tuấn dật, trông rất có uy, cản đoàn người bọn họ lại, lệnh cho người hầu trong nội cung kiểm tra từng người, rồi mới cho qua.

Đi về phía trước, đến cổng Triều Ngô điện, lại có một vị nữ quan đứng chắp tay canh gác, nữ quan kia toàn thân hùng mạnh, eo giắt hai lưỡi đao, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ rồi vào điện bẩm báo.

Sau khi nhập điện, mọi người phục hành lễ.

Trên án cao, bên tay phải là một quan văn tuấn dật, nho nhã ngồi trên xe lăn. Bên tay trái là một người đứng thẳng, đang mỉm cười nhìn bọn họ.

Sau án thấp thoáng một bóng người mặc hoa phục đầu đội kim quan, đó chính là Chúa công của bọn họ, vua của Tấn quốc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, R.Quinn, Tearyruby, Thongminh123, hdung, meo lucky, namlun2921, nobi, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 30.03.2020, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Ngọa Hổ Tàng Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 1019
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 35.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Bích Vân dẫn vài cung nữ đi lên bậc thang Triều Ngô điện, ngừng lại trước mặt Trình Phượng.

“Chúa công còn đang triệu kiến những thí sinh trong kỳ đại khảo.” Trình Phượng nói một câu đơn giản.

Bích Vân yên lặng hành lễ, dẫn người của nàng lui qua một bên chờ.

Tiểu Thu lộ mặt ra từ phía sau Bích Vân, tiến tới bên cạnh Trình Phượng: “Trình Phượng ca ca, mấy ngày rồi không gặp huynh nha.”

Thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi dáng người trổ mã, đã không còn béo lùn như trước rồi.

Nhưng bởi vì quá tham ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hơi tròn trịa, trắng nõn, thêm một đôi mắt hạnh long lanh, rất thiện cảm với mọi người.

Trình Phượng liếc cô bé, không nói gì.

“Mấy ngày nay muội và tỷ tỷ đi Trịnh Châu đâu.” Mắt Tiểu Thu lóe sáng, cô bé chẳng hề mảy may để ý đến thái độ lạnh nhạt của Trình Phượng: “Chúa công phái bọn muội đến Trịnh Châu tặng quà cho Thiên Hương phu nhân.”

“Bọn muội ngồi lâu thuyền, còn đi bằng đường sông, ngồi thuyền thật sự rất nhanh đó, chỉ mất hai ngày đã đến Trịnh Châu, Trình Phượng ca ca ngồi lâu thuyền chưa?”

Trình Phượng không mặn không nhạt ừ một tiếng.

“Thiên Hương phu nhân cũng tặng quà đáp lễ cho Chúa công, bọn muội muốn đệ trình cho Chúa công.”

“...”

“Phu nhân còn cho muội nhiều quà vặt Trịnh Châu, đều rất ngon, muội để trong phòng rồi, lát nữa chia cho huynh nha.”

“Ừ.”

Tiểu Thu líu ríu nói.

Trình Phượng trông lạnh lùng, nhưng vẫn lắng nghe, câu được câu không đáp lại vài tiếng, không hề mất kiên nhẫn.

Một cung nữ đứng phía sau nhẹ nhàng đụng vào đồng bạn, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thu gan thật đấy, dám nói chuyện với Trình Tả túc trưởng.”

Đồng bạn kia nhìn xung quanh một chút, phát hiện không có ai chú ý tới các nàng mới hạ giọng đáp: “Đúng đó, tuy dung mạo Trình đại nhân tuấn mỹ, nhưng tính cách quá nghiêm khắc. Lần trước có một tỷ tỷ muốn tiếp lời hắn, bị hắn răn dạy đến nỗi bật khóc. Ta cũng sợ hắn rồi.”

“Nghe nói hắn và Bích Vân tỷ còn có Tiểu Thu vào hầu hạ Chúa công cùng một đợt, biết nhau là chuyện thường, khác với ta và ngươi.”

“Có đổi chỗ thì ta cũng không dám như thế đâu, khí thế của Trình đại nhân lạnh như băng, ta chỉ nhìn xa thôi mà muốn đứng không nổi rồi.”

Đang nói, một nhóm người lui ra khỏi cửa Triều Ngô điện.

Bọn họ đều là thí sinh thượng đẳng của đại khảo lần này, vừa được Chúa công tự mình triệu kiến.

Trong nhóm người này, có người tuổi còn trẻ, có người cũng đã qua hoa giáp [1].

[1] hoa giáp: ngoài sáu mươi.

Có vài người y phục đẹp đẽ quý giá, cử chỉ văn nhã, có lẽ xuất thân giàu có.

Có người lại mặc ngoại bào không quá vừa người, làn da ngăm đen, tay chân thô to, hiển nhiên đã từng trải qua khoảng thời gian vất vả.

Bọn họ lui khỏi Triều Ngô điện, có không ít người sắc mặt còn ửng hồng, hai tay siết chặt, vẫn đang hưng phấn sau khi được Chúa công triệu kiến trong.

Bích Vân dẫn cung tỳ sau lưng đi thẳng về phía trước, lướt qua nhóm nam tử đang đầy phấn khởi này.

Những người này có thân phận khác nhau, nhưng bất luận là xuất thân từ đâu thì sau này quỹ đạo cuộc đời họ sẽ có chiều hướng thay đổi.

Phần lớn trong đó sẽ trở thành trụ cột trong triều đình Tấn quốc, chèo chống quốc gia, còn những người khác cũng sẽ được phân công đến địa phương, trở thành quan viên Mục thủ [2] một phương.

[2] Mục thủ: thống đốc của một quận.

“Tỷ tỷ, những người này thật sự may mắn quá, có thể gặp được quân vương như Chúa công.” Tiểu Thu nói vọng từ sau lưng Bích Vân.

Bích Vân quay sang nhìn nhìn muội muội được nuôi đến châu tròn ngọc sáng của mình, vươn tay nhéo nhéo tay nhỏ của cô bé.

Bích Vân thầm nghĩ, tỷ muội các nàng cũng may mắn, có thể gặp được Chúa công.

Bởi vì có Chúa công cải biến cuộc sống của bao người trong thiên hạ, tạo nên may mắn cho rất nhiều người.

Lý Khuyết vừa về tới nơi, bỗng chốc túm chặt đôi vai Đổng Bác Văn: “Bác Văn, ta quá kích động.” Hắn ta liều mạng lắc lắc bằng hữu của mình: “Chúa công là một người hòa ái dễ gần, dung mạo tuấn mỹ như vậy.”

Đổng Bác Văn buồn cười kéo hắn ta xuống.

“Lúc ngài ấy hỏi ta, ta khẩn trương đến mức nói lắp luôn.” Lý Khuyết nhớ lại vừa nãy, ảo não vò đầu: “Haiz, khi đó bộ dáng ta nhất định rất buồn cười, làm sao đây, lần đầu tiên đã lưu lại ấn tượng xấu cho Chúa công rồi.”

Đổng Bác Văn ngồi xuống, lấy trà cụ pha trà: “Bên cạnh Chúa công quả nhiên có rất nhiều nhân tài.” Đổng Bác Văn cảm thán, cho Lý Khuyết một ly trà.

“Đúng vậy, đúng vậy.“ Lý khuyết hưng phấn nói: “Bên cạnh Chúa công, thậm chí có nữ tử làm quan. Còn có vị đại nhân Chu Tử Khê kia, chân của hắn...”

Đổng Bác Văn thưởng thức trà thơm trong tay: “Bởi vậy mới nhìn ra Chúa công quả nhiên là một vị dùng người không đi theo lối mòn.”

Hắn tinh tế phân tích trọng thần trong triều Tấn quốc: “Hôm nay bên cạnh Chúa công có Chu đại nhân phụ trách chế định chính sách pháp quy, Trương Phức Trương đại nhân thiên về quyền mưu và ngoại giao, mặt khác nghe nói có một vị Tiếu Cẩn đại nhân phụ trách quản lý thuế ruộng và thuế vụ. Còn có một Thôi Hựu Ngư Thôi Tư không tinh thông xây dựng công trình thuỷ lợi.”

Đổng Bác Văn chậm rãi buông chén trà nhỏ trong tay: “Không biết Chúa công sẽ cho chúng ta đi theo vị đại nhân nào?”

Lý Khuyết vội vàng nói: “Ta thích vị Trương đại nhân kia, hắn thoạt nhìn đặc biệt thân thiết, luôn cười hòa nhã.”

Đổng Bác Văn lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ Trương đại nhân cũng không dễ thân cận như vẻ ngoài vậy.

“Ta lại vô cùng kính ngưỡng Chu Tử Khê đại nhân.“ Đổng Bác Văn nói: “Chu đại nhân mặc dù thân có tật nhưng lại là một vị có tài năng bất thế, “Tấn luật” cùng chế độ sát hạch bách quan là do hắn định ra, ta cẩn thận đọc qua, cảm thấy vô cùng bội phục.”

Trong Triều Ngô điện, Trình Thiên Diệp cầm bút, cẩn thận ghi chú đằng sau mỗi một cái tên.

“Chúa công cảm thấy lần đại khảo này có chọn ra tài năng nào có thể dùng không?” Trương Phức hỏi.

“Ừ, có không ít người thú vị.“ Trình Thiên Diệp điểm nhẹ tên trên sách lụa: “Lý Khuyết này tinh thông toán học, tính cách cũng trung hậu, phân cho Tiếu Cẩn là được. Đổng Bác Văn thì...”

Trương Phức cùng Chu Tử Khê đồng thời nói: “Đổng Bác Văn có thể giao cho thần.”

Trình Thiên Diệp mỉm cười: “Rất biết nhìn người đấy. Đổng Bác Văn này quả thật khá thú vị, ta muốn giữ hắn lại cho mình, không cho các ngươi được rồi.”

Chu Tử Khê và Trương Phức thấy Chúa công mở ra một cái hộp gỗ đàn đặt trên bàn, từ đó lấy ra khỏi một viên đá xanh thẫm, thả lăn một vòng trên bàn.

Vào thu, Tấn vương hạ lệnh chỉnh đốn và cải cách quan chế trung tâm của Tấn quốc. Đại phong (ban tước vị) cho bách quan.

Trong triều đình, nguyên thủ cầm quyền cao như tam công Thái sư, Thái bảo, Thái phó dần dần trở thành một hư chức thể hiện sự vinh dự.

Trình Thiên Diệp phong Trương Phức làm Thừa tướng, thụ Kim Ấn tím, chưởng thừa quân vương, dẫn đầu bách quan, phụ tá các vấn đề quan trọng.

Chu Tử Khê thành Ngự Sử đại phu, thụ Ngân Ấn xanh, giám sát bách quan, là phó tướng.

Lang Trung lệnh Hạ Lan Yến Chi thăng thành Thái úy, chưởng việc võ.

Trình Phượng phong vệ úy, chưởng cung vệ quân.

Tiếu Cẩn vẫn giữ chức Trị Lật nội sử, kiêm Thái phó của thái tử.

Các tướng quân Du Đôn Tố, Mặc Kiều Sinh, Cam Diên Thọ đợi dẫn quân về sẽ dựa vào quân công thụ tước.

Truy phong Hạ Lan Trinh thành Dũng Nghị hầu, cho đệ của hắn thừa tước.

Nguyên Cửu khanh cùng các quan viên trung tâm vẫn giữ lại hoặc điều chỉnh sơ.

Đồng thời ban bố chế độ khảo hạch thường niên đối với các quan lại để phòng ngừa làm rối kỉ cương.

Mỗi cuối năm, cho bách quan tự quản, cùng nhau tiếp thu ý kiến, rồi mới xác định thưởng phạt xứng đáng.

Cứ ba năm sẽ khảo hạch quan viên, xuất sắc có thể được thăng chức, không xứng chức sẽ xem xét tình huống, có thể giữ lại hoặc cắt chức hoặc trục xuất.

Nhất thời triều đình Tấn quốc được đổi mới hoàn toàn.

Các quan viên trẻ mới nhậm chức, tinh thần phấn chấn, dùng sự nhiệt huyết dồi dào thay máu cho triều đình.

Nhóm triều thần lão làng vốn ổn trọng không cam lòng cúi đầu trước mặt kẻ mới, cũng đều vứt bỏ hết thái độ lười chính (lười lo việc triều chính) và làm việc cẩn trọng hơn.

Mặc dù cũng có không ít thủ cựu lên tiếng phản đối.

Nhưng hôm nay Chúa công Trình Thiên Vũ tay nắm quân quyền, dưới trướng nhân tài đông đúc, danh tiếng hùng mạnh, đã không còn ai dám chĩa mũi nhọn vào nữa. Vì thế, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng từng bước một dựa theo ý chí của mình đẩy mạnh cải cách cho cả quốc gia.

Sang xuân,

Tấn vương lấy lý do thích khách Tống quốc hành thích, lệnh cho Đại Thượng tạo Du Đôn Tố dẫn mười vạn binh mã xuất binh phạt Tống.

Mùa xuân, vạn vật sống lại, khắp nơi tràn ngập sức sống.

Chu Tử Khê ngồi xe lăn, đi trên con đường sầm uất của Biện Kinh.

Tuy thân là đốc tra bách quan Ngự sử đại phu, công vụ vô cùng bận rộn nhưng Chu Tử Khê vẫn muốn rút chút ít thời gian, đi thăm thú phố phường.

Qua dân sinh muôn màu sẽ hiểu rõ phần nào quá trình phổ biến tân chính, nắm được chỗ lợi và chỗ hại, để kịp thời chỉnh đốn và cải cách.

Vài hài đồng đang chơi đùa ven đường, một nam đồng trong lúc vui đùa đã vô ý ngã gần xe lăn của Chu Tử Khê.

Sau lưng Chu Tử Khê đột nhiên duỗi ra một cánh tay tái nhợt, mạnh mẽ níu chặt cánh tay đứa bé trai kia lại, không để cậu bé tới gần nửa bước.

Cánh tay bị đau, nam hài khóc òa lên.

“Chu Minh.” Chu Tử Khê gọi.

Chu Minh nhìn chằm chằm vào nam hài hồi lâu, rốt cuộc buông lỏng tay, ném nam hài kia xuống đất cách xa Chu Tử Khê.

Nam hài nhìn cánh tay mình bị in hằn lên năm dấu ngón tay bầm tím, gào khóc chạy về nhà.

“Chu Minh, ngươi cũng quá thần hồn nát thần tính rồi.” Chu Tử Khê bất đắc dĩ nói: “Ngươi như vậy, bảo ta đi thăm quan thế nào?”

Chu Minh lại đẩy xe lăn giúp Chu Tử Khê, xe lăn đi trên con đường đất nện vang lên tiếng lộc cộc. “Hôm nay nước ta cùng Tống quốc đang trong thời gian chiến tranh, sao đại nhân có thể không phòng bị được chứ?”

Giọng của Chu Minh vọng lên từ phía sau lưng ghế: “Chúa công đã phó thác an nguy của đại nhân cho ta, mặc dù có làm đại nhân không vui, ta cũng không thể buông lỏng cảnh giác.”

“Đúng vậy, chúng ta đang giao chiến cùng Tống quốc. Nghe nói chiến sự cực kỳ thuận lợi.” Chu Tử Khê nhẹ nhàng xoa xoa ngón tay mình: “Nhưng ta cảm thấy đã bỏ sót điểm nào rồi. Có phải là quá trôi chảy không?”

Triều Ngô điện, Trình Thiên Diệp rạng rỡ vân vê quân báo, nói với Trương Phức: “Trương tướng ngươi xem, lại là tin chiến thắng!”

Trương Phức cười nói: “Chúc mừng Chúa công, gần đây tin chiến thắng liên tiếp báo về, đại quân của Du Tướng quân đã tới gần thủ đô Bành Thành của Tống quốc. Xem ra ngày quân ta diệt Tống quốc sắp tới rồi.”

Trình Thiên Diệp ngồi xuống, cười dịu dàng nhìn vào một tờ quân báo khác: “Kiều Sinh ở Hán Trung cũng đang rất trôi chảy, qua vài tháng sẽ được hồi kinh. Ông trời thật đúng là đang chiếu cố Đại Tấn ta.”

——

Biện Kinh, trong phủ Thái bảo, có một mật thất tối mờ.

Thái bảo Ngụy Tư Bố đang ngồi trong gian mật thất tối tăm này, gắt gao nhìn ngọn đèn yếu ớt trước mắt.

Ngọn lửa mờ nhạt chập chờn lắc lư, rọi vào sắc mặt thất bại của ông ta.

“Đại nhân, đừng do dự nữa.” Trong góc có một giọng nói u ám vang lên.

Ngụy Tư Bố siết chặt tay thành nắm đấm,

Đúng vậy, ông ta đã từng là Thái bảo một nước, đứng hàng tam công, tay cầm quyền cao, nhớ ngày xưa phủ đệ của ông ta không phải đông như trẩy hội sao?

Từ khi dời đô đến Biện Kinh,

Ông ta dần dần bị mất hết quyền chức, trạch viện càng ngày càng hiu quạnh.

Trên triều đình, người mới lên nắm quyền, rốt cuộc không còn ai nhìn sắc mặt ông ta để làm việc, chỉ cho ông ta một hư chức để làm cảnh.

Để rồi, ông ta bị rơi vào tình cảnh thế này đây.

“Đừng do dự nữa đại nhân, chúng ta không thể cứ mặc Chúa công từng bước một buộc chúng ta lui về sau như vậy được.”

“Tiếp tục như vậy nữa, Tấn quốc này không còn đất cho chúng ta dung thân đâu.”

Trong góc tối vang lên một giọng nói âm u.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Heo♥LoveLy, Phuongphuong57500, Thongminh123, hdung, hh09, meo lucky, nobi, selenasnow, thtrungkuti, xichgo
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 140 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 210 điểm để mua Tứ diệp thảo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.