Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Võ thần nghịch thiên: Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 11.02.2020, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 940
Được thanks: 8558 lần
Điểm: 47.97
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 75
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Tham nhiều nhất định sẽ chết

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Sắc mặt của Lam Y Lăng đột nhiên biến đổi, trong mắt đẹp phun ra hai ngọn lửa giận, nhìn chằm chằm nam nhân tuấn lãng trước mặt, gằn từng chữ một nói: “Hạ lưu!”

Khóe môi của Trọng Cửu khẽ nhếch, giữa mày chứa đầy chứa ý cười: “Quá khen quá khen, so với hạ lưu, ai cũng kém hơn tiểu thư ngươi, không phải là ngay từ đầu ngươi đã mắng chúng ta đầu óc bị cửa kẹp sao? Chẳng lẽ đề tài này là ta gợi trước? Tiểu thư, ngươi để tay lên ngực tự hỏi, rốt cuộc giữa chúng ta ai hạ lưu hơn?”

Ánh mắt khinh miệt nhìn Lam Y Lăng, Trọng Cửu cười lạnh một tiếng, đời này hắn khinh thường nhất chính là loại thiên tài tự cho là đúng như nàng ta, giống như ai cũng đều thiếu nàng ta vậy.

“Ngươi……!” Cả người Lam Y Lăng run rẩy, tức giận lườm Trọng Cửu.

Lam Ba nheo đôi mắt lại đảo qua khuôn mặt anh tuấn mỉm cười của Trọng Cửu, cúi đầu nói một câu ở bên tai Lam Y Lăng: “Lăng Nhi, bây giờ không phải là lúc phân tranh với bọn họ, bây giờ người đi vào Khe Sâu Tử Vong càng nhiều càng tốt, nếu chúng ta ở đây thiệt hại cái gì, càng sau thì càng không nắm chắc.”

Lam Y Lăng thu lửa giận ở trong lòng lại, hung hăng nhìn Trọng Cửu, bất giác hừ lạnh một tiếng: “Vừa rồi ta cũng chỉ là tốt bụng nói với các ngươi, tu luyện ở trước Khe Sâu Tử Vong có mấy cái mạng cũng đều không đủ chết, nếu các ngươi không nghe người tốt nói, chắc chắn có hại ở trước mắt, ta cũng lười đến quản sống chết của các ngươi.”

“Ngươi là tốt bụng hay là hư tình giả ý, hay là muốn nhân cơ hội nhục nhã chúng ta vài phần, chỉ sợ không có ai rõ ràng hơn ngươi.” Trọng Cửu nhếch khóe môi, trên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười như không cười, đôi mắt màu xám kia đặt ở trên người Lam Y Lăng, như có thể nhìn thấu đáy lòng.

Trong mắt Lam Y Lăng chợt lóe tia lạnh lẽo, hàn khí trên người bắn ra đủ để lăng trì người khác, nhưng mà dù sao nàng ta vẫn không nói cái gì, xoay người đi về phía đội ngũ Lam gia.

“Thúc thúc, chúng ta xuất phát đi Khe Sâu Tử Vong!”

“Được.” Lam Ba gật đầu, ánh mắt nhìn về khe sâu bao phủ đầy mây đen phía trước, ánh mắt chứa đầy tia ngưng trọng.

Khe sâu tử vong, khe như tên, người đi vào hẳn phải chết!

Trong lúc nhất thời lòng của mọi người đều nhấc lên……

“Thiếu công tử, tiếp theo chúng ta cũng đi vào với bọn họ sao?”

Trên núi trước khe sâu, một lão giả đồng nhan hạc phát quay đầu nhìn về phía nam nhân bên cạnh, giữa mày nhíu chặt toát ra một tia hoang mang.

Thanh y khẽ bay, nam nhân khoanh hai tay ngạo nghễ đứng thẳng, cơ thể thon dài ở dưới nắng sớm kéo ra một bóng dáng thật dài, như cây thông trong rừng, trong thanh lãnh lộ ra khí chất siêu nhiên.

Nghe thấy lời này của lão giả, hắn nâng khuôn mặt tuấn mỹ lên, trong đôi mắt màu đen bắn ra tia sáng lạnh lẽo, xuyên qua đám người đặt ở trên người thiếu nữ tuyệt sắc bạch y kia, trong mắt lóe ra tia kỳ dị.

“Mục tiêu của chúng ta chính là Khe Sâu Tử Vong, đi với bọn họ thì có ngại gì?”

Nam nhân có giọng nói thanh lãnh, ánh mắt không hề gợn sóng, bình tĩnh như là rừng cây không có gió.

Như thấy được một ánh mắt nhìn chăm chú, Quân Thanh Vũ nhíu mày lại, ngước mắt nhìn về phía trước, ngay tức khắc, ánh mắt thanh lãnh kia đâm vào trong mắt của nàng.

Khi nhìn thấy đôi mắt của nam nhân, lần đầu tiên nàng mới biết có người có thể lạnh lùng đến trình độ này, trong đôi mắt kia không chứa bất kì cảm xúc gì, thanh tịnh như không có gì có thể để vào trong mắt của hắn.

Tay đặt ở bên hông của mình đột nhiên dùng lực, Quân Thanh Vũ đột nhiên rút ánh mắt về, quay đầu nhìn về phía nam nhân bên cạnh, trong ánh mắt phát ra tia nghi hoặc: “Vô Tình, ngươi làm sao vậy?”

Vô Tình không nói gì, khuôn mặt tuấn mỹ hiện vẻ lạnh nhạt.

Quân Thanh Vũ có chút khó hiểu nhìn Vô Tình, nhưng gia hỏa này vẫn luôn có khuôn mặt lạnh một, cũng không thể từ trên mặt của hắn phát hiện ra manh mối gì.

“Muội tử, đây còn không phải là đơn giản sao.” Trọng Cửu vác kiếm lên trên vai, ha hả nở nụ cười: “Vừa rồi muội nhìn chằm chằm nam nhân khác, muội phu hắn ghen tị.”

Đừng nhìn muội tử ngày thường rất lợi hại, lúc đối mặt với phương diện tình cảm thì chính là số không, ngay cả nam nhân ghen cũng đều không nhìn ra.

“Ghen?” Quân Thanh Vũ có chút kinh ngạc chớp mắt: “Vô Tình, ngươi là đang ghen sao?”

Sắc mặt của Vô Tình tối sầm, mắt đen lạnh lùng đảo qua Trọng Cửu xen vào việc của người khác, rồi sau đó thu ánh mắt lại, nhẹ nhàng cầm tay Quân Thanh Vũ, lạnh nhạt trên khuôn mặt tuấn mỹ kia khẽ dịu đi: “Chúng ta đi thôi.”

“Được.”

Quân Thanh Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt dừng ở trên gò má tuấn mỹ của nam nhân. Không thể không nói, Vô Tình có một vẻ đẹp khiến người và thần đều tức giận, góc nghiêng hoàn mỹ kia cũng tuyệt mỹ như thế.

“Ngươi là Quân Thanh Vũ?”

Giọng nói lạnh lùng truyền đến từ bên cạnh, Quân Thanh Vũ khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn nam nhân tuấn mỹ thanh tú.

Cho dù nam nhân này không lạnh nhạt hơi thở cường đại như Vô Tình, cũng không có khuôn mặt khiến người và thần kinh hãi như hắn, nhưng cũng là nam tử tuấn mỹ khó có được, khuôn mặt thanh lãnh kia khiế người ta có cảm giác đặc biệt thoải mái.

“Ngươi biết tên của ta?” Quân Thanh Vũ híp mắt lại, từ vừa rồi nàng đã cảm nhận được ánh mắt của nam nhân này có chút không giống, nếu không cũng sẽ không nhìn hắn nhiều một cái.

Vô Tình nhíu mày, mắt lạnh nhìn Quân Thanh Vũ đến gần nam nhân kia, cũng không có bất kì hành động gì, nhưng mà hàn khí quanh quẩn ở quanh người kia lại nồng đậm như thế.

Nam nhân như không cảm nhận được hàn khí vờn quanh không khí kia, ánh mắt lạnh lùng đặt ở trên người Quân Thanh Vũ: “Ta và Gia Cát Vân là bằng hữu, nàng đã từng nhắc qua ngươi.”

Nói đến ba chữ Gia Cát Vân này, ánh mắt thanh lãnh của nam nhân hiện ra một tia ôn nhu khác thường, cả người đều toả ra một loại khí chất khác với vừa rồi.

“Tiểu Vân?”

Quân Thanh Vũ ngẩn ra, cảnh giác trong lòng kia cũng chợt thả lỏng xuống.

Rồi sau đó, nam nhân cảm nhận được hàn khí vừa rồi còn đến xương bỗng nhiên biến mất, khẽ nhẹ nhõm không thôi. Chợt khóe môi của hắn lộ ra một tia cười khổ, bằng hữu của Vân Nhi thật sự không đơn giản, đặc biệt là nam nhân bên cạnh nàng kia, thực lực lại cường đại như vậy……

“Tiểu Vân nàng…… Sao rồi?”

Nhớ đến nữ tử kiếp trước kiếp này đều chiếm cứ phân lượng rất lớn ở trong tính mạng của mình kia, khuôn mặt của Quân Thanh Vũ dịu xuống, nếu người nàng ấy tán thành, vậy người này nhất định có chỗ hơn người.

“Nàng ấy ở đó rất tốt, ngươi không cần lo lắng.” Trong mắt nam nhân bắn ra tia thanh lãnh, giọng nói kia như tiếng nhạc động lòng người: “Mặt khác, tên của ta là Vân Thanh Ca, nàng ấy đã từng nói với ta, là ngươi vươn tay ra ở lúc nàng ấy bị người ta bắt nạt, từ khi đó nàng ấy đã bắt đầu quyết định, vì ngươi dù là dốc hết tất cả cũng đều không hối hận, vì thế không tiếc không biết ngày đêm ở trong Vô Thượng Tông tu luyện, có đôi khi ta đều rất hâm mộ, hâm mộ một người có thể chiếm cứ phân lượng lớn như vậy ở trong cảm nhận của nàng ấy……”

Quân Thanh Vũ trầm mặc, lòng như bị cảm động sâu sắc.

Dốc hết tất cả? Đúng vậy, kiếp trước Gia Cát Vân vì nàng mà dốc hết tất cả, nữ nhân này, vẫn đều là nói được làm được……

“Thúc thúc, nam nhân kia là ai?”

Lam Y Lăng nhíu chặt mày, mắt lạnh nhìn nam nhân thanh lãnh tuấn mỹ như nguyệt hoa phía trước: “Có thể nhìn ra nam nhân kia thực lực thế nào hay không?”

“Không rõ lắm.” Lam Ba lắc đầu: “Trên người hắn như mang theo bảo bối che dấu thực lực gì đó, nhưng con nhìn thấy lão nhân bên cạnh hắn không, lão nhân kia hẳn là ở Tiên Thiên, về phần rốt cuộc là cấp bậc gì thì ta không nhìn ra.”

Lam Y Lăng híp đôi mắt lại, lạnh giọng nói: “Không nghĩ tới đi một cái Tuyết Tông rồi, lại tới một Tiên Thiên cũng biết nàng, cũng may bọn họ cũng chỉ có hai người, đến lúc đó bọn họ sẽ biết chỗ tốt của Lam gia ta, chỉ cần bọn họ nguyện ý cúi đầu cầu xin một tiếng, nói không chừng ta sẽ để cho bọn họ gia nhập, dù sao cũng là đồng môn, con cũng không muốn bọn họ rơi vào kết quả thê thảm như vậy.”

Đúng vậy, nàng chỉ muốn bọn họ cúi đầu để thỏa mãn cá tính hiếu thắng kia của nàng, nhưng những người này lại là thà chết cũng không muốn cúi đầu với nàng! Còn không phải là cúi đầu cầu xin một câu sao, có khó như vậy không? So với chết còn tốt hơn.

……

Khe sâu tử vong, một trận gió lạnh ập vào trước mặt, mọi người đều nhịn không được run lập cập, có chút kiêng kị nhìn Khe Sâu Tử Vong khiến cho vô số cường giả đều dừng bước này.

Bá!

Xoát xoát xoát!

Gió lạnh gào thét qua, cây cối rung động xào xạc, trong khe sâu chật hẹp, thỉnh thoảng truyền đến từng hơi thở cường đại, chỉ là hơi thở này đã đủ khiến người ta phá vỡ can đảm trong lòng rét run.

“Thúc thúc, chúng ta…… Vẫn là trở về đi.”

Lam Y Lăng sợ hãi rụt cổ, cắn môi nói.

“Đừng nói Lam gia chúng ta tổn thất nhiều như vậy còn cái gì cũng đều không có lấy được, chỉ bằng con tay không trở lại môn phái, thì cho môn chủ các ngươi công đạo thế nào?” Lam Ba nhíu mày nhìn Lam Y Lăng, hận sắt không thành thép nói.

Lam Y Lăng cắn chặt môi, có chút oán giận lườm Quân Thanh Vũ, nếu không phải nữ nhân này quét sạch dược liệu quặng tinh còn có những thiên tài dị bảo đó, sao mình có thể bị bắt tiến vào Khe Sâu Tử Vong?

“Các ngươi xem, phía trước kia chính là thứ gì?”

Đột nhiên, một giọng nói kinh hỉ phá vỡ yên tĩnh, khiến tất cả mọi người ngước mắt nhìn lại.

Dưới ánh sáng rực rỡ, vô số Chân Linh Thạch chồng chất ở trên mặt đất, như là đang chờ nhân loại nhặt lấy.

Chân Linh Thạch đại biểu cho chính là thực lực, nếu có đủ Chân Linh Thạch còn không sợ thực lực không lên được sao? Ngay lập tức tất cả mọi người như điên mà xông về phía những Chân Linh Thạch đó, hai mắt tỏa sáng.

“Trời ạ, thật sự có rất nhiều Chân Linh Thạch, còn có Chân Linh Thạch Chi Tâm, đây thật sự là Chân Linh Thạch Chi Tâm.”

“Ha ha ha, lần này phát tài rồi, chúng ta thật sự phát tài rồi!”

Một thanh niên nâng một đống Chân Linh Thạch lên, như nổi điên ngửa đầu cười ha hả, cơ thể kia đều bởi vì kích động mà run rẩy, trong mắt là vui sướng điên cuồng.

“Còn không phải là Chân Linh Thạch thôi sao, những người này đều điên rồi.” Quân Thanh Vũ nhìn những người nổi điên đó, bất đắc dĩ nói.

Rồi sau đó trong linh hồn truyền ra giọng nói già nua của Vô Đạo lão nhân: “Tiểu chủ nhân, với loại Chu Tước Bảo Đỉnh biến thái này mà ngươi có được, những Chân Linh Thạch đó đương nhiên không đại biểu cái gì, nhưng nhiều Chân Linh Thạch như vậy cho dù là cầm đi môn phái nhất lưu cũng đều sẽ khiến cho chấn động một hồi.”

Biến thái này có loại thần vật Chu Tước Bảo Đỉnh này, khi đột phá đến Luyện Trận Sư ngũ cấp, cửa thứ năm của Chu Tước đã thưởng cho nàng vô số linh thạch luyện chế trận pháp và Chân Linh Thạch để tu luyện, thì sao có thể hiếm lạ những thứ này.

Ngọc Lâm Phong cong môi cười, ánh mắt đặt ở trên mặt Quân Thanh Vũ.

Thông qua mấy ngày ở chung, hắn đã sớm biết nữ nhân này không có khả năng để lại một ít vật phẩm cho những người khác, mặc dù đó là đồ bỏ nàng không cần, nếu bây giờ không đi đoạt lấy, vậy đại biểu những Chân Linh Thạch đó không thể đoạt được.

“Thật là một đám ngu ngốc.” Lão giả đồng nhan hạc phát lắc đầu than nhẹ một tiếng: “Khe Sâu Tử Vong nguy hiểm như vậy, sao có thể tùy tiện ném Chân Linh Thạch ở chỗ này để ngươi nhặt? Cũng không dùng đầu óc ngẫm lại, sao những người xúc động này còn có thể sống ở trên đời này?”

Vân Thanh Ca trầm mặc không nói, ánh mắt thanh lãnh xuyên qua u ám đặt ở trên người mọi người đang điên cuồng cướp đoạt Chân Linh Thạch, khuôn mặt chứa vẻ lạnh lùng: “Đồng lão, đạo lý tham nhiều nhất định chết này không phải bất kì kẻ nào cũng đều hiểu.”

……

“Rõ ràng viên Chân Linh Thạch Chi Tâm này chính là ta bắt được trước!”

“Ai nói ngươi lấy đến tay trước? Rõ ràng chính là ta!”

“Có bản lĩnh thì đánh một trận!”

“Đánh thì đánh, ai sợ ai?”

Trong khe sâu, mọi người tranh đoạt Chân Linh Thạch, không bao lâu đã đánh nhau, trong lúc nhất thời toàn bộ khe sâu đều tràn ngập hơi thở khói thuốc súng, những người này đều bại lộ ra tham lam và đáng ghê tởm của nhân loại.

Vân Thanh Ca mắt lạnh nhìn tất cả trước mắt, cũng không định ra tay ngăn cản trận chiến tràn ngập khói thuốc súng này, nếu những người này tham lam như thế, vậy chắc chắn trả giá đại giới vì tham lam của mình!

“Ha ha, ta cướp được, rốt cuộc ta cũng cướp được Chân Linh Thạch Chi Tâm, cứ như vậy, nhi tử của ta sẽ có thể đột phá!” Lam Ba cầm Chân Linh Thạch Chi Tâm trong tay, phá lên cười điên cuồng.

Nhi tử này của ông không có thiên phú cường đại như Lam Y Lăng, với năng lực kia của hắn không biết khi nào mới có thể đột phá đến thập giai, bây giờ có Chân Linh Thạch Chi Tâm này, là có thể trực tiếp khiến cho hắn đột phá, cũng có thể khiến hắn bớt chút lực.

“Nhiều,mang  nhiều những cái đó trở về, nói không chừng có thể khiến cấp bậc của Lâm Nhi tăng lên tới Tiên Thiên, Chân Linh Thạch Chi Tâm là bảo bối hiếm có, một ngàn một vạn cái Chân Linh Thạch đều kém hơn một Chân Linh Thạch Chi Tâm.”

Lam Y Lăng ngây ngốc nhìn Lam Ba và mọi người đều lâm vào điên cuồng, đáy lòng lập tức cảm thấy một trận bi ai, đây thật sự chính là thúc thúc ổn trọng kia của mình sao? Vì sao thấy ích lợi sẽ biến thành bộ dáng như thế?

Lúc này Lam Y Lăng nghiễm nhiên quên mất, lúc ấy nàng cũng vì Hỏa Phượng Hoàng kia mà điên cuồng như thế, tuy Chân Linh Thạch Chi Tâm cũng hấp dẫn nàng, nhưng không đến nỗi điên khùng như vậy……

“Thúc thúc, không thể để Lâm Nhi đường đệ quá ỷ lại vào Chân Linh Thạch Chi Tâm, như vậy với tu luyện của hắn không có chỗ tốt.”

“Con thì biết cái gì?” Lam Ba trừng mắt nhìn Lam Y Lăng, theo bản năng che lấy Chân Linh Thạch Chi Tâm trong tay: “Lăng Nhi, bây giờ con đã là Hậu Thiên thập nhị cấp, Chân Linh Thạch Chi Tâm này với con không có tác dụng quá lớn, xem như lãng phí, cho nên con cũng đừng đoạt, thật ra những Chân Linh Thạch đó ta đều có thể cho con, những thứ này cho đường đệ của con đi.”

Lòng của Lam Y Lăng đột nhiên trầm xuống, đột nhiên cảm thấy từ lúc chào đời tới nay nàng ỷ lại Lam Ba là phạm phải sai lầm lớn nhất.

“Thúc thúc, nếu Chân Linh Thạch Chi Tâm đã lấy được rồi, vậy chúng ta nên rời khỏi Khe Sâu Tử Vong này được hay không?”

“Không được, tuyệt đối không được!” Lam Ba vội vàng lắc đầu: “Ngay từ đầu là có được Chân Linh Thạch Chi Tâm, nói không chừng phía dưới còn có bảo bối càng nhiều và lớn hơn nữa, nếu ta đi vào nơi này sao có thể từ bỏ? Ta nhất định phải đi xuống dưới!”

Tham lam vĩnh viễn là kẻ địch lớn nhất của nhân loại, tuy lúc trước Lam Ba nói qua ông ta tuyệt đối sẽ không tham nhiều, nhưng gặp được ích lợi chân chính, lại có bao nhiêu người có thể kịp thời thu tay lại?

Có một số người chính là như thế, không đến lsuc chết, tuyệt đối không bỏ qua! Mặc dù biết rõ tiếp tục đi xuống có lẽ là chảo dầu, cũng sẽ ôm một tia hy vọng kia mà thò tay ra……

“Chúng ta tiếp tục xuất phát! Ha ha ha!”

Lam Ba hưng phấn cười to hai tiếng, dẫn theo một đám được đệ tử Lam gia lấy được tiện nghi đi về phía trước.

Nhìn hình bóng quen thuộc phía trước, Lam Y Lăng lại nhìn người Lam gia ngã xuống bên cạnh, lòng chìm vào thung lũng một chút……

“Tiểu muội tử, chúng ta làm sao bây giờ?” Trọng Cửu quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ, hỏi.

Quân Thanh Vũ nhíu mày: “Chúng ta cũng tiếp tục về phía trước đi.”

“Được.”

Mọi người gật đầu, đi qua những thi thể ngã xuống vì một trận chiến tranh đoạt Chân Linh Thạch đó, rất nhanh đã biến mất ở chỗ này.

Mà những thi thể bị thua đó, chỉ có thể vĩnh sinh vĩnh thế nằm ở nơi này, cho đến khi hóa thành một đống xương cốt……

“Rống!”

“Rống rống rống!”

Đột nhiên, phía trước truyền đến từng tiếng rống sợ hãi, chấn động đến tất cả mọi người nhịn không được run rấy một chút, khi bọn họ ngẩng đầu nhìn lại là lúc chợt sợ ngây người.

“Là…… Là Chân Linh Thú……”

“Sau Chân Linh Thạch lại là Chân Linh Thú? Bên trong còn kèm theo rất nhiều linh thú Tiên Thiên, chẳng lẽ chủ nhân của Khe Sâu Tử Vong này cố ý đào bẫy rập cho chúng ta nhảy vào? Làm sao bây giờ? Lần này nên làm cái gì bây giờ?”

Chân Linh Thú là một linh thú tham ăn, bọn họ chỉ có một thứ tham, đó là Chân Linh Thạch.

“Thúc thúc, nhanh ném Chân Linh Thạch ra!” Lam Y Lăng vội vàng hét lớn nói.

“Không được, đó là của nhi tử ta!” Lam Ba ôm chặt bố bao trong tay, ánh mắt cảnh giác nhìn những Chân Linh Thú chạy như bay mà đến đó.

Không phải tất cả mọi người đều có loại đồ vật túi trữ vật này, mà túi trữ vật duy nhất của Lam gia đã cho Lam Y Lăng, ông ta lại lo lắng Lam Y Lăng sẽ tham đồ vật của ông ta, cho nên mới buộc Chân Linh Thạch ở sau lưng.

Bây giờ Chân Linh Thú đã sớm ngửi thấy được hơi thở của Chân Linh Thạch, hung hăng xông về phía Lam Ba.

“Thúc thúc!” Sắc mặt của Lam Y Lăng đều thay đổi, tức giận quay đầu nhìn về phía Lam Ba: “Người cũng chỉ suy nghĩ đến con của người sao? Ném Chân Linh Thạch xuống, chúng ta đều có thể được cứu trợ, nếu không tất cả mọi người sẽ chết ở chỗ này!”

Lòng của mọi người đều run rẩy, nếu Chân Linh Thú chỉ là Hậu Thiên thì còn dễ nói, nhưng nơi này có Chân Linh Thú Tiên Thiên, nếu chiến đấu với bọn nó, cho dù không chết cũng sẽ rất tiêu hao chiến lực, đường xá kế tiếp còn đi như thế nào?

“Muội tử, có phải muội sớm biết điểm này, cho nên mới không đi đoạt Chân Linh Thạch hay không?” Trọng Cửu quay đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ, bội phục nói.

Quân Thanh Vũ mỉm cười không nói, nàng có thể không cho Chân Linh Thú phát hiện Chân Linh Thạch trong túi Càn Khôn vạn vật, cho nên mặc dù là những Chân Linh Thạch đó bị nàng cướp được trong tay, nàng cũng có nắm chắc khiến chúng nó không phát hiện được.

Chẳng qua, nếu những người này muốn đối mặt với Chân Linh Thú như thế, vì sao nàng lại không thành toàn cho bọn họ?

“Tham nhiều nhất định chết.” Vân Thanh Ca nhìn mọi người do dự không thôi, thanh lãnh nói: “Bây giờ bọn họ chỉ có hai lựa chọn, một là ném Chân Linh Thạch xuống, hai đó là vì bảo vật mà bỏ mạng!”

Một số người như là hạ quyết tâm, không nhịn được ném Chân Linh Thạch trên mặt đất.

Lam Ba nhìn Chân Linh Thú hung mãnh như hổ, lại trông thấy hành động của mọi người thế lực khác, ông ta si ngốc nhìn Chân Linh Thạch Chi Tâm trong bao, như là hạ quyết tâm ném xuống mặt đất.

Giờ khắc này, trong lòng ông ta cảm thấy vô cùng bi ai. Nếu sớm nghe Lăng Nhi cầm những Chân Linh Thạch Chi Tâm đó rời đi, thì sẽ không gặp phải Chân Linh Thú.

Đôi khi, tham lam không thể ngừng lại, duy chỉ khi gặp được tuyệt vọng mới hối hận không kịp, nhưng đã muộn mất rồi……

“Lăng Nhi, chúng ta tiếp tục đi!” Lam Ba quyết tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lam Ba ta tuyệt đối không thể tay không mà về! Chúng ta đi!”

Phất tay, Lam Ba bước đi.

Những người khác nhìn Chân Linh Thạch trên mặt đất, rơi lệ đi về phía trước, bọn họ đơn giản đều là quyết định giống nhau, tuyệt đối không thể tay không trở về!

Nhìn mọi người dần biến mất, ánh mắt của Quân Thanh Vũ chợt lóe, ngay lập tức cũng đi về phía phương xa.

“Muội tử, muội đi làm gì?”

Trọng Cửu sửng sốt một chút, nhưng khi nhìn thấy hành động tiếp theo của Quân Thanh Vũ thì đại kinh thất sắc, vội vàng hô: “Muội tử, mau trở lại!”

Như không có nghe được hắn nói, Quân Thanh Vũ phất ống tay áo, Chân Linh Thạch chồng chất trên mặt đất nháy mắt biến thành từng ánh sáng bay vào trong túi Càn Khôn vạn vật.

Rồi sau đó, nàng như không có việc gì đi về phía mọi người Trọng Cửu, mỉm cười nói: “Không thể lãng phí.”

“Đây…… Đây……” Trọng Cửu mở to đôi mắt, kinh ngạc nhìn những Chân Linh Thú còn đang tìm Chân Linh Thạch đó: “Muội tử, muội làm như thế nào vậy?”

“Chân Linh Thú không có mắt, dựa vào hơi thở phân rõ, chúng nó chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của Chân Linh Thạch, trừ cái đó ra hơi thở khác đều không thể cảm nhận được.”

“Cho nên ta mới hỏi muội, muội biết được như thế nào.”

Trọng Cửu ngây ngốc chớp đôi mắt màu xám.

Những Chân Linh Thú đó không đầu không đuôi chuyển động khắp nơi, hoàn toàn không rõ hình dáng. Vừa rồi chúng nó còn cảm nhận được nơi này có rất nhiều hơi thở của Chân Linh Thạch? Sao lập tức đã biến mất rồi?

Không thể tra xét đến đồ vật mình muốn, không đến một lát, tất cả Chân Linh Thú đều lập tức giải tán, rất nhanh khắp khe sâu lại khôi phục yên tĩnh lúc trước……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.02.2020, 09:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 940
Được thanks: 8558 lần
Điểm: 47.97
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Cốc chủ Khe Sâu Tử Vong

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Ánh trăng sáng rực chiếu xuống, hiện ra hình dáng loang lổ ở trong khe sâu nhỏ hẹp, có lẽ là trải qua chuyện lúc trước, dọc theo đường đi này mọi người cũng không dám tùy ý nữa.

Lam Y Lăng nhìn đám người Quân Thanh Vũ theo sát mà đến, khẽ nhíu mày, mắt lạnh xẹt qua những khuôn mặt khí phách hăng hái đó, khẽ hừ lạnh một tiếng.

Hai trận chiến lúc trước khiến các thế lực khác đều thương vong thê thảm, duy chỉ có những người đó vẫn luôn không chịu thiệt hại một tinh anh nào.

Chỗ sâu trong khe sâu, bên trong u đàm, nam tử hồng y tóc bạc ngồi ở trong u đàm mở hai mắt ra, trong đôi mắt đỏ như máu hiện ra tia khát máu, đột nhiên, hắn nở nụ cười âm lãnh, ánh mắt nhìn về phía khe sâu u ám thâm trầm một mảnh ở phía trước kia……

“Không sai, hơi thở kia xác thật là đến từ trên người Chu Tước! Ha ha ha, mấy vạn năm, ta bị phong bế ở chỗ này đã mấy vạn năm rồi, mà mấy vạn năm này, ta đã từng từ cường giả tuyệt đại kia xuống dốc đến nông nỗi như thế, còn khiến tu vi tan rã nhanh như vậy, đều là chuyện  do hắn ta làm, không nghĩ tới mấy vạn năm sau còn ở nơi này cảm nhận được hơi thở của hắn.”

Một trận chiến năm đó khiến Chu Tước mất đi tung tích, hắn cũng bị phong ấn ở đây, không thấy mặt trời. Hai người có thù không đội trời chung, lần này có cơ hội hắn cần phải giết hỏa điểu đáng giận kia!

……

Trên đường núi gập ghềnh, Quân Thanh Vũ không nhanh không chậm đi ở phía sau mọi người, khóe môi khẽ cong lên một độ cong, ngay vào lúc này, trong Chu Tước Bảo Đỉnh truyền đến một tia dao động khác thường.

Quân Thanh Vũ khẽ nhấc mày, ý cười bên môi càng sâu: “Xem ra Chu Tước sắp thức tỉnh.”

Hắn bế quan không sai biệt lắm đã được hai năm rồi, xác thật là lúc thức tỉnh, không biết hai năm bế quan sẽ khiến cho thực lực của Chu Tước trở nên như thế nào……

Nghĩ đến nam nhân anh tuấn lãnh khốc phong hoa tuyệt đại kia, đôi mắt của Quân Thanh Vũ nhu hòa đi. Nếu không phải Chu Tước xuất hiện, chỉ sợ bây giờ nàng vẫn là phế vật ở sau núi Quân gia nhận hết ức hiếp không thể phản kháng.

Đột nhiên, tay nàng bị một bàn tay to nắm chặt, Quân Thanh Vũ kinh ngạc quay đầu lại, đối mặt với nam nhân bên cạnh có khuôn mặt hoàn mỹ như tiên nhân.

“Cẩn thận.” Nam nhân hé mở môi mỏng, trong mắt đen lạnh nhạt có ôn nhu không ai biết: “Khe Sâu Tử Vong này có chút không tầm thường, về sau nàng đừng rời khỏi bên cạnh ta.”

Như có một dòng nước ấm chảy vào đáy lòng, Quân Thanh Vũ nở nụ cười dịu dàng: “Ta biết.”

Tay nàng bị nam nhân giữ chặt lấy, lòng bàn tay truyền đến ấm áp khiến nàng an tâm xưa nay chưa từng có, như chỉ cần có nam nhân này ở đây, mặc kệ có gì khó khăn đều có thể giải quyết dễ dàng.

“Các ngươi mau nhìn, kia…… Đó là cái gì?”

Ngay vào lúc này, một tiếng kêu sợ hãi từ phía trước truyền đến, tất cả mọi người nâng mắt nhìn lại, ngay lập tức, một Viên Hầu kim sắc chiếu vào trong hai mắt của mọi người.

Chỉ thấy Viên Hầu kia lông vàng tỏa sáng lấp lánh, trên đầu mang một đai tóc màu đỏ, trong đôi mắt màu vàng của nó bắn ra tia hung tàn, tay nó cầm một cây gậy màu đỏ, lẳng lặng ngồi ở phía trước đài hiến tế, như không phát hiện ra những người này đã đến.

“Là Kim Nhãn Tinh Thú!”

“Nghe nói Kim Nhãn Tinh Thú này có tính tình tàn bạo, bị coi là mãnh thú đứng đầu đại lục, thực lực cường đại như vậy, vì sao Kim Nhãn Tinh Thú sẽ ở nơi này?”

“Có Kim Nhãn Tinh Thú chặn đường, chúng ta còn có thể đi qua sao?”

Mọi người hung hăng hít một ngụm khí lạnh, trong ánh mắt hiện ra tia kinh ngạc.

“Mẹ nó, còn không phải là Kim Nhãn Tinh Thú thôi sao, lão tử ngược lại muốn nhìn xem nó có cường đại đúng như trong truyền thuyết hay không!”

Nam nhân trung niên như là đỏ mắt, rút kiếm trong tay ra xông về phía Kim Nhãn Tinh Thú.

Thấy một màn như vậy, lòng của mọi người đều hung hăng nhấc lên, còn có người rất tức giận mắng to: “Ngu ngốc, đừng đi trêu chọc nó! Ngươi muốn chết chúng ta còn không muốn chết!”

Nhưng rõ ràng đã không còn kịp nữa rồi……

Bởi vì Kim Nhãn Tinh Thú ngồi dưới đất kia đã đứng lên.

Nó giơ gậy gộc trong tay lên, hung hăng đánh về phía nam nhân trung niên không muốn sống kia, phịch một tiếng, nháy mắt đầu của nam nhân vỡ toang, chất lỏng đỏ trắng chảy ra từ trong sọ não bị vỡ.

Cơ thể của nam nhân trung niên chấn động, lảo đảo lui về phía sau, đột nhiên ngã xuống trên mặt đất, bụi đất bao trùm thân thể của ông……

Kim Nhãn Tinh Thú lắc đầu, từ từ ngồi xổm xuống, nắm óc đang chảy xuôi ra có mùi ngon kia lên ăn……

Một cổ hàn ý từ lòng bàn chân chạy vào trong lòng, khi nhìn thấy tình cảnh này mọi người đều nhịn không được giật mình, trong ánh mắt là sợ hãi chưa từng có.

Rồi sau đó, bọn họ nhìn thấy Kim Nhãn Tinh Thú hút khô một giọt óc cuối cùng, nhẹ nhàng đứng lên, đôi mắt màu vàng hung tàn nhìn về phía người khác……

“Chạy!”

Trong nháy mắt, trong lòng mọi người đều bị khái niệm này bao trùm.

Kim Nhãn Tinh Thú là Tiên Thiên cao cấp, đã là trình độ bọn họ không thể giải quyết rồi.

“Các vị đừng hoảng hốt, đều đừng hoảng hốt.” Ánh mắt của Lam Ba chợt lóe vài cái, nói: “Các ngươi nhìn thấy đồ vật phía sau Kim Nhãn Tinh Thú đang bảo vệ không? Nói không chừng nơi đó sẽ có bảo bối hiếm quý gì đó, chúng ta nhiều Tiên Thiên liên thủ như vậy chẳng lẽ còn đánh không lại nó sao? Ở dưới uy hiếp của Kim Nhãn Tinh Thú, nếu chạy trốn đó là chỉ có chết, liên hợp lại còn có khả năng chuyển bại thành thắng, hơn nữa các ngươi cam tâm mà về tay không sao?”

Cam tâm?

Tổn thất nhiều người như vậy, cái gì cũng đều không lấy được, sao bọn họ có thể cam tâm?

“Được, chúng ta nghe ngươi, bây giờ những người khác đi hấp dẫn chú ý của nó, cường giả Tiên Thiên chúng ta tới vây công nó!”

Nói thật dễ nghe một chút là hấp dẫn chú ý của Kim Nhãn Tinh Thú, khó nghe một chút, đó là đi làm vật hi sinh chịu chết, ai nguyện ý đi làm loại chuyện ngu xuẩn này?

“Không bằng để bọn họ đi?”

Một nam nhân có diện mạo gian xảo chợt liếc mắt, ánh mắt nhìn về phía mọi người chiến đội linh thú Phong Vân, nở nụ cười ha hả: “Ở trong những người này, thực lực của các ngươi là kém cỏi nhất, ở lại nơi này không có tác dụng gì, cho nên không bằng hy sinh vì đại cục một chút? Sau khi trở về ta nhất định sẽ dâng hương hỏa lập bài vị cho các ngươi.”

Càng chủ yếu hơn là, lúc trước những người này đã được không ít chỗ tốt, lúc này không cho bọn họ xuất lực sao cam tâm? Hơn nữa nếu bọn họ chết, đồ vật đoạt được có thể chia đều, chỗ tốt nhiều không thể tưởng tượng.

“Hắn là người của Vân Lĩnh Phái, ngoại hiệu là Tặc Thử, đã từng làm kẻ trộm, sau đó cũng không biết vì cơ duyên xảo hợp gì mà được thu vào Vân Lĩnh Phái.” Vân Thanh Ca nhìn nam nhân gian xảo, cúi đầu nói ở bên tai Quân Thanh Vũ.

“Tặc Thử? Tên gọi này lại rất thích hợp với hắn.” Quân Thanh Vũ nâng đôi mắt lên, ánh mắt thanh lãnh xuyên qua từng lớp mây đen dừng ở trên mặt âm hiểm của Tặc Thử.

Tặc Thử nheo đôi mắt vốn không lớn lại, dùng giọng sắc bén kia nói: “Rốt cuộc các ngươi có đồng ý hay không!”

Ở lúc bọn họ nói chuyện, lại một người ngã xuống dưới côn của Kim Nhãn Tinh Thú, tim của Tặc Thử đột nhiên nhấc lên cổ họng, một đôi mắt nhỏ tràn ngập tia kinh sợ.

Trọng Cửu cười nhạo một tiếng: “Ngươi cho chúng ta là đồ ngốc sao? Đi làm vật hi sinh này?”

“Đây là suy xét vì đại cục!”

“Đại cục? Ha ha!” Trọng Cửu ngửa đầu cười to hai tiếng: “Vậy vì sao ngươi không đi? Dựa vào cái gì mà người chiến đội linh thú Phong Vân chúng ta không thân chẳng quen mà hy sinh vì các ngươi?”

Sắc mặt của Tặc Thử đại biến, khuôn mặt nháy mắt trầm xuống.

Nếu không phải còn có Kim Nhãn Tinh Thú như hổ rình mồi ở bên cạnh, hắn đã sớm ra tay tàn nhẫn hung hăng đi dạy dỗ những hỗn đản này!

Kim Nhãn Tinh Thú khẽ đảo mắt, ánh mắt vừa chuyển đã dừng ở trên người Tặc Thử, cảm nhận được cổ áp bách cường đại kia, hắn hung hăng nghiến răng: “Các vị, mỗi thế lực chúng ta phân ra vài người đi hấp dẫn lực chú ý của nó, những người khác vây công từ bên cạnh.”

Mọi người đều gật đầu, dù sao cũng chỉ có phương pháp này.

Những người bị phân công ra nhất định là có thực lực kém cỏi nhất trong thế lực đó, cho dù biết lần đi này chính là đưa tới cửa để kim Nhãn Tinh Thú giết, lại không có bất kì kẻ nào có thể nghịch chuyển vận mệnh.

Trong lúc nhất thời trên khuôn mặt của những người đó đều hiện ra vẻ bi ai tuyệt vọng.

Từ đầu đến cuối, Quân Thanh Vũ chỉ thờ ơ lạnh nhạt, trên khuôn mặt không có vẻ thương hại. Đại lục này vốn là như thế, cường giả vi tôn, không có bất kì đạo nghĩa đáng nói nào, nếu gia nhập đội ngũ kia, thì phải chuẩn bị hy sinh.

Nàng còn không nhàn hạ đi quản loại chuyện này……

“Chúng ta đi!”

Lam Ba cắn răng một cái, nói: “Lăng Nhi, con đi sang bên cạnh, thúc thúc cần phải chiến đấu với Kim Nhãn Tinh Thú! Vì những bảo bối nó bảo vệ phía sau đó!”

Lam Y Lăng khẽ gật đầu, yên lặng thối lui sang một bên.

Trận chiến của cấp bậc Tiên Thien, đã tới trình độ những người như bọn họ không thể đến gần……

Nhìn thấy những nhân loại cấp thấp đó cũng dám công kích về phía mình, đáy mắt của Kim Nhãn Tinh Thú chợt lóe lửa giận, trường côn trong tay giơ lên đã chém ra một ánh sáng màu vàng, ầm một tiếng nhấc lên một trận động đất, những vật hi sinh đó xông vào trước trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi, tứ chi rơi xuống đất.

Sắc mặt của đám người Lam Ba đồng thời đại biến, vốn muốn để những người đó hấp dẫn chú ý của Kim Nhãn Tinh Thú giáp công từ bên cạnh, ai ngờ những vật hi sinh đó còn chưa phát huy ra tác dụng, cũng đã ngã xuống không dậy nổi.

“Đáng chết, hiện tại chỉ có thể trực tiếp lên!” Lam Ba cắn chặt răng, vung tay lên nói: “Chư vị, chúng ta cùng đi đua ngươi chết ta sống với Kim Nhãn Tinh Thú!”

Trong phút chốc, trong đám người vụt ra hơn mười bóng dáng, động tác nhất trí chỉ về phía Kim Nhãn Tinh Thú.

Những người này cơ bản đều là ở Tiên Thiên cấp thấp, chỉ có hai người trung cấp, mà thực lực trên Tiên Thiên chênh lệch quá rõ ràng, dù là những người này cùng nhau lên, cũng không thể chế phục được Kim Nhãn Tinh Thú là Tiên Thiên cao cấp.

“Thiếu công tử, để lão phu cũng đi tham gia náo nhiệt, ha ha!” Đồng lão cười lớn hai tiếng, bóng dáng tuyết trắng đi về phía mọi người đang vây quanh Kim Nhãn Tinh Thú.

Trong nhiều cường giả Tiên Thiên như vậy, chỉ có lão nhân này sắc mặt vẫn luôn lạnh nhạt, bạch y không dính bụi trần, trong ánh mắt không có tia sợ hãi.

Vân Thanh Ca nâng đôi mắt lên, ánh mắt thanh lãnh xuyên qua mọi người dừng ở trên người kia lão nhân và Kim Nhãn Tinh Thú chiến đấu, đáy mắt chợt lóe ra một tia sáng làm người nhìn không hiểu……

Lam Ba đột nhiên ngăn cản công kích của Kim Nhãn Tinh Thú, gậy gộc cường đại kia rơi xuống trên thân kiếm của ông ta, như có một lực lượng hung hăng đánh vào ngực, làm ông ta thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

Nhưng Lam Ba không bị Kim Nhãn Tinh Thú đánh hộc máu, nhưng khi nhìn thấy một màn kế tiếp, một ngụm máu tươi trực tiếp phun ra từ trong miệng của ông ta, tức giận rống lớn nói: “Nha đầu thúi, ngươi đang làm cái gì!”

Giờ khắc này, Lam Ba mở to đôi mắt, khóe mắt muốn nứt ra, hai mắt như là sung huyết đỏ bừng, hung hăng nhìn thiếu nữ thừa dịp bọn họ dây dưa với Kim Nhãn Tinh Thú mà đi lên trên đài hiến tế mở rương bảo vật ra……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.02.2020, 17:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 940
Được thanks: 8558 lần
Điểm: 47.97
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn - Băng Y Khả Khả - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Thừa dịp trộm cướp

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Như không nghe thấy được tiếng rống to tức giận kia, Quân Thanh Vũ mở bảo rương trước mặt ra, ngay lập tức, một đống vật phẩm rực rỡ muôn màu chiếu vào trong mắt nàng.

“Đây chính là nội đan linh thú?”

Đôi mắt của Quân Thanh Vũ hơi sáng lên, không chút do dự thu tất cả vật phẩm vào trong túi Càn Khôn Vạn Vật.

“Nha đầu thúi, ngươi tìm chết!” Lam Ba hoàn toàn tức giận, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Quân Thanh Vũ, lửa giận ở đáy lòng kia thiếu chút nữa cắn nuốt ông ta.

Bọn họ ở đây liều sống liều chết, nàng ngược lại thừa dịp trộm cướp?

Nếu không phải vì đồ vật trong bảo rương kia, bọn họ phải đến chống cự Kim Nhãn Tinh Thú sao? Ngược lại bây giờ đồ vật không lấy được, còn trêu chọc Kim Nhãn Tinh Thú, muốn rời khỏi đây đều không còn kịp nữa rồi……

Kim Nhãn Tinh Thú cũng không để ý tới Quân Thanh Vũ phía sau, theo nó, những nhân loại dám phát ra công kích với nó mới ghê tởm hơn, rống lớn một tiếng lại nhấc gậy gộc lên xông lên lần nữa.

Phụt!

Lam Ba lập tức về lui lại phía sau mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi, ông ta lau vết máu ở khóe miệng, ngước mắt nhìn Kim Nhãn Tinh Thú trước mặt.

“Nha đầu thúi, chờ chúng ta giải quyết linh thú này lại đến tính sổ với các ngươi.”

“Thúc thúc!”

Đột nhiên, phía sau truyền đến giọng nói của Lam Y Lăng: “Nhược điểm của Kim Nhãn Tinh Thú là đôi mắt của nó! Tất cả lực lượng của nó đều tập trung ở trong cặp mắt kia, các ngươi hãy công kích vào đôi mắt của nó.”

Đôi mắt?

Mọi người ngẩn ra, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía đôi mắt màu vàng của Kim Nhãn Tinh Thú.

Hai mắt có tính lạnh nhạt với người, còn có tàn nhẫn không coi tính mạng là gì, chỉ là khi nhìn thấy hai đôi mắt khát máu này, đã khiến người ta không tự chủ được nổi lên một tia sợ hãi.

“Được.” Lam Ba thu tâm thần lại, gật đầu: “Chư vị, tiếp theo chúng ta hãy công kích vào đôi mắt của nó! Ta cũng không tin chúng ta nhiều người như vậy còn không giải quyết được một Kim Nhãn Tinh Thú!”

Nhìn Kim Nhãn Tinh Thú hung tàn, lòng của mọi người đều là căng thẳng, lại nhấc vũ khí trong tay lên lần nữa.

“Lưu Vân Kiếm Pháp!”

“Địa Thứ Cửu Biến!”

“Ngưng Sương Phá!”

Giờ khắc này, mười mấy cường giả Tiên Thiên bao vây lấy Kim Nhãn Tinh Thú, phát ra võ kỹ cường đại nhất của mình về phía nó, ngay lập tức không trung như bị bùng nổ, từng tiếng nổ cường chấn động đến trong toàn bộ khe sâu hồi âm không ngừng.

Tặc Thử giữ chặt chân, cơ thể bỗng nhiên rơi vào trong đất, rồi sau đó ầm một tiếng chạy trốn khỏi lòng bàn chân của Kim Nhãn Tinh Thú, đột nhiên không kịp phòng ngừa, chân của Kim Nhãn Tinh Thú bị kiếm đâm thủng, đau đớn rống lên.

Nó như thế nào cũng không nghĩ tới nhân loại bị mình khinh thường lại có thể tổn thương chính mình, trong lòng bùng lên lửa giận thiếu chút nữa khiến nó bốc cháy, tức giận mãnh liệt kia khiến nó đánh mất lý trí, nâng gậy gộc lên hung hăng đánh về phía Tặc Thử.

Tặc Thử sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, muốn chạy thoát lại hoàn toàn không dùng được lực.

“Ầm!”

“Ầm ầm ầm!”

Lại vào lúc này, vô số công kích từ sau lưng Kim Nhãn Tinh Thú truyền đến, hung hăng đánh vào trên lưng nó, khi nó tức giận xoay người lại, một ánh sáng sắc bén xẹt qua không trung, hung hăng đâm vào đôi mắt của Kim Nhãn Tinh Thú.

“Ngao!” Kim Nhãn Tinh Thú ăn đau hét lớn một tiếng, vội vàng ném gậy gộc trong tay của mình ôm lấy đôi mắt, khuôn mặt kia vô cùng thống khổ.

Máu tươi nhiễm đỏ lông vàng trên mu bàn tay của nó, từ từ chảy xuống mặt đất, thấm vào trong đất đai.

Tặc Thử thở phào nhẹ nhõm, có một loại vui sướng nhặt về một cái mạng……

“Thắng? Chúng ta thắng sao? Ha ha ha!”

Vui sướng cường đại khiến Tặc Thử nhịn không được hưng phấn, sau khi giải quyết Kim Nhãn Tinh Thú thì nên tính sổ với nha đầu thúi thừa dịp đánh cướp kia! Bọn họ ở đây cực khổ chiến đấu với linh thú, nàng lại cướp đoạt thành quả của bọn họ, sao có thể khiến cho bọn họ không tức giận?

Cái gì gọi là vui quá hóa buồn? Kế tiếp Tặc Thử đã hiểu rõ……

Kim Nhãn Tinh Thú tức giận xoay người lại, nâng móng vuốt của mình lên hung hăng đánh về phía Tặc Thử, bốp một tiếng, đầu óc của hắn lập tức chấn động, cơ thể đột nhiên rơi vào trong mặt đất, kẹp ở bên trong nửa vời.

“Lăng Nhi, không phải con nói đôi mắt của Kim Nhãn Tinh Thú biến mất thì sẽ không có lực lượng sao?” Sắc mặt của Lam Ba đại biến, tức giận rống lớn nói.

Lam Y Lăng hoàn toàn trợn tròn mắt, nàng cũng không biết sao lại thế này, trên thư tịch Lưu Nguyệt Môn rõ ràng giới thiệu loại linh thú Kim Nhãn Tinh Thú này, nàng cũng không nói sai mà.

“Thúc thúc, con cũng không biết đây là làm sao.”

Cắn chặt môi đỏ, trong đôi mắt lạnh băng của Lam Y Lăng hiện ra tia oan ức.

Nhìn một màn giữa sân, Quân Thanh Vũ khẽ cong khóe môi lên, trong ánh mắt thanh lãnh chứa cảm xúc ý vị không rõ: “Các ngươi cho rằng cốc chủ Tử Vong Cốc là một tên ngốc sao? Lỗ hổng rõ ràng như vậy sao có thể xuất hiện?”

Lam Y Lăng vốn dĩ cảm giác vô cùng oan ức vừa nghe thấy lời này của Quân Thanh Vũ, tức giận rống lên: “Quân Thanh Vũ, ngươi đang mắng ta là tên ngốc sao? Có bản lĩnh ngươi tới giải quyết Kim Nhãn Tinh Thú đi! Chỉ biết thừa dịp người khác chiến đấu cướp lấy bảo vật thì tính là bản lĩnh gì! Ngươi rõ ràng chính là đứng nói chuyện không đaueo sao?”

Ánh mắt thanh lãnh nhìn về phía Lam Y Lăng, Quân Thanh Vũ khẽ cong khóe môi: “Ngươi tin hay không, chỉ cần ta đếm tới ba là có thể khiến Kim Nhãn Tinh Thú ngã xuống.”

“Đếm tới ba?” Lam Y Lăng cười lạnh: “Quân Thanh Vũ, co dù là nằm mơ cũng sẽ không khoa trương như vậy, ta thừa nhận ngươi xác thật rất có thiên phú, nhưng Kim Nhãn Tinh Thú là linh thú Hậu Thiên cao cấp, ngươi khoác lác như thế sẽ không sợ đồ tăng chê cười?”

Quân Thanh Vũ khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng nâng một đầu ngón tay lên: “Một.”

“Hai.”

“Tam……”

Giọng nói lạnh nhạt của thiếu nữ xẹt qua bên tai, Lam Y Lăng cười lạnh nhìn trò cười này, nàng ngược lai muốn biết lúc này thiếu nữ kia có phương pháp gì khiến Kim Nhãn Tinh Thú ngã xuống.

Bỗng nhiên, đôi mắt của nàng ta đột nhiên co rút, kinh ngạc mở to hai mắt.

Bởi vì Kim Nhãn Tinh Thú vừa rồi còn hung mãnh lại ở trước mắt bao người ngã xuống……

Không sai, xác thật là ngã xuống!

Đây…… Sao có thể?

May mắn, đây nhất định là may mắn mà thôi!

Đừng nói người khác, dù là đám người Trọng Cửu cũng là ngây ngẩn cả người, ánh mắt kinh ngạc nhìn thiếu nữ, yết hầu lên xuống vài cái: “Muội tử…… Muội…… Muội làm như thế nào vậy?”

Quân Thanh Vũ nhàn nhạt cười: “Đều là tham ăn chọc họa.”

“Tham ăn?”

“Không sai, ở lúc Kim Nhãn Tinh Thú hưởng dụng đầu óc của nhân loại, ta để Hồng Ngọc trộm hạ độc cho nó, độc tố của nó có một loại thành phần nếu trộn lẫn óc của nhân loại vào nhau sẽ sinh ra hậu quả bị ngất, mà vừa rồi lúc ta đi lấy bảo rương đã bố trí trận pháp ở xung quanh Kim Nhãn Tinh Thú, hấp thu độc tố nhanh hơn.”

Đám người Trọng Cửu hoàn toàn kinh sợ, nàng có suy nghĩ cẩn thận bố trí tất cả như thế, mà bọn họ lại không cảm kích chút nào, thậm chí khi nào nàng động tay cũng không biết.

Cho dù nữ nhân này không có thiên phú kinh người, ở đại lục cũng có thể xen lẫn hô mưa gọi gió, nguyên nhân chính là thiên phú kinh người của nàng, bình thường mới hiếm khi dùng một ít âm mưu quỷ kế đi đối phó với kẻ địch.

Thật ra điều kiện Quân Thanh Vũ bố trí đều liên quan đến nhau.

Nếu Kim Nhãn Tinh Thú không ăn đầu óc của nhân loại, chỉ dựa vào độc tố của Hồng Ngọc và trận pháp thì vẫn không thể chế phục nó. Mà mặc dù hoàn thành hai điều kiện phía trước, nếu mất đi trận pháp quạt gió thêm củi, cũng sẽ không thể hấp thu nhanh như vậy, thậm chí có hấp thu hay không còn không nhất định, đương nhiên, nếu chỉ có trận pháp, cũng không có khả năng làm nó ngất.

Cho nên ba điều kiện, thật sự là thiếu một thứ cũng không được.

“Chúng ta đi thôi, rốt cuộc thực lực của Hồng Ngọc vẫn là yếu đi một ít, nhiều lắm có thể khiến nó hôn mê nửa nén hương, hơn nữa không thể tổn thương nó, nếu không sẽ khiến nó tỉnh giấc.”

Kim Nhãn Tinh Thú là Tiên Thiên cao cấp, là cấp bậc xa xa không phải Hồng Ngọc có thể hàng phục……

“Được.” Trọng Cửu gật đầu, vác kiếm lên trên vai, mím môi cười: “Muội tử, đại ca ta thật là phục muội rồi, hình như người đối nghịch với muội đều không kết cục tốt gì.”

Chính xác là như thế, một đường nàng đi tới, phàm là địch với nàng kết cục cuối cùng đều rất thê thảm.

Ánh mắt lạnh nhạt của Vô Tình đặt ở trên người thiếu nữ, từ đầu đến cuối, chỉ có vẻ mặt của hắn vẫn chưa xảy ra thay đổi. Bởi vì vừa rồi Quân Thanh Vũ động tay chân, đều chiếu vào trong đôi mắt của hắn……

“Đi?” Tặc Tử thật vất vả phục hồi tinh thần lại, cố gắng rút cơ thể từ trong mặt đất ra, ánh mắt tham lam nhìn về phía Quân Thanh Vũ: “Ngươi cho rằng ngươi có thể đi sao? Giao đồ vật ngươi lấy được ra đây cho ta!”

Linh thú ở trong đại lục đa dạng, nhưng trong một ngàn linh thú cũng không thấy có một linh thú có được nội đan, có thể tưởng tượng được sự tôn quý của nội đan linh thú.

Mà nàng lại từ trong rương kia lấy được một rương nội đan linh thú!

Đó là một cái rương nội đan, không phải là một viên hai viên gì, sao có thể không khiến cho nhiều người có lòng tham như vậy?

Nếu có thể đạt được nhiều nội đan linh thú như vậy, vậy bọn họ phát đạt rồi!

Nhìn những cường giả bao vây ở xung quanh mình kia, ánh mắt của Quân Thanh Vũ bắn ra tia thanh lãnh: “Các ngươi thật sự đều muốn làm như vậy? Lam gia…… Cũng như thế sao?”

Khi nói lời này, ánh mắt của nàng lại nhìn về phía Lam Y Lăng.

Cảm nhận được lạnh lẽo chứa trong ánh mắt của thiếu nữ kia, nàng ta cắn chặt môi đỏ, nói thật, từ lần đầu tiên gặp mặt, Lam Y Lăng đã không thích nữ nhân này, huống chi nàng còn dám nhục nhã thần tượng trong lòng mình.

Nhưng nói thật, đến bây giờ nàng vẫm không nghĩ tới muốn giết chết nàng.

Đương nhiên, nếu nàng không phải là đệ tử của Lưu Nguyệt Môn, chết cũng đã chết rồi, nguyên nhân chính là vì là đồng môn nàng mới không muốn giết hại lẫn nhau, nhưng mà tình hình bây giờ không phải do nàng nói một chữ.

Huống chi nàng cũng rất muốn nội đan linh thú kia……

“Quân Thanh Vũ, chúng ta đều là đệ tử của Lưu Nguyệt Môn, ta cũng không muốn giết ngươi, nhưng tình hình hiện giờ ta không giúp được ngươi, nếu ngươi có thể giao nội đan linh thú ra đây, ta sẽ để thúc thúc giữ cho ngươi một mạng.”

Quân Thanh Vũ hơi hơi nheo đôi mắt lại, cười lạnh: “Nếu ta không giao thì sao?”

“Không giao?” Lam Ba hừ lạnh một tiếng: “Đây không phải do là ngươi! Kim Nhãn Tinh Thú là chúng ta đánh đổ, dựa vào cái gì chỗ tốt lại bị ngươi cướp đi? Vốn dĩ nội đan linh thú sẽ thuộc về chúng ta, ngươi chỉ là thùa dịp đoạt đi ồi mà thôi, ta xin khuyên ngươi một câu, người thức thoài mới là trang tuấn kiệt, đừng tự mình chuốc lấy cực khổ.”

Theo ông ta, cho dù là nam nhân tuấn mỹ lạnh lùng kia giúp đỡ nàng, giữa bọn họ cũng chỉ có một Thiên Thiên mà thôi, sao có thể tranh phong với mười mấy Thiên Thiên là bọn họ?

Kia không phải tìm chết là cái gì?

“Ngươi là đang nhắm mắt lại nói dối?” Đôi mắt màu xám của Trọng  Cửu hơi tối sầm lại, cười lạnh một tiếng: “Rõ ràng Kim Nhãn Tinh Thú kia là bị muội tử của ta hạ gục, khi nào trở thành các ngươi hạ gục? Nếu không phải là muội tử, đoán chừng bây giờ các ngươi đều bị Kim Nhãn Tinh Thú đập vỡ đầu lấy não ăn rồi.”

“Ha ha! Nàng hạ gục?” Lam Ba như là nghe được chuyện cười dễ nghe gì đó, ngửa đầu cười to: “Ai thấy được? Là ai nhìn thấy Kim Nhãn Tinh Thú là bị nàng hạ gục? Kia rõ ràng chính là công lao của chúng ta! Bởi vì chúng ta phế đi đôi mắt của Kim Nhãn Tinh Thú, nó mới có thể không chống đỡ được mà ngã xuống!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Haonguyen810, jacobcak545, luongngoc, Lê hường27, meyil và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 235, 236, 237

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 143, 144, 145

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

18 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247


Thành viên nổi bật 
Song Nhi
Song Nhi
lila.lam
lila.lam
Đào Sindy
Đào Sindy
tieungu2512
tieungu2512
Aka
Aka
Jung Ad
Jung Ad

Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 200 điểm để mua Mashimaro tập lặn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo trong giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 291 điểm để mua Con kiến đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 238 điểm để mua Lung linh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 490 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 300 điểm để mua Hươu hồng
LogOut Bomb: Mika_san -> Ân Ngọc
Lý do: Buổi tối vui vẻ
thuytinhden750: Các bạn ơi cho mình hỏi làm thế nào để lên vip để đọc hết truyện đc ạ
đêmcôđơn: BVậy sau này bỏ luôn box truyện sắc luôn hả ad?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 355 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Hạt mưa nhỏ: Các bạn cho mình hỏi thăm là box truyện sắc đâu rồi ạ , cả box sắc hoàn nữa ?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền
Mẫu Tử Song Linh: Đại gia Ếch Ộp Kêu ngày xưa nay còn đâu? =))
Độc Bá Thiên: Tết lì xì chị nhá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.