Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Sủng yêu: Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

 
Có bài mới 16.12.2019, 18:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.04.2015, 09:49
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 2223 lần
Điểm: 45.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu: Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên - Điểm: 83
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3: Tuần trăng mật nguy hiểm (3)

Nước Pháp là quốc gia có nhiều lâu đài nhất thế giới, ở một vùng ngoại ô như thế này có xuất hiện một tòa lâu đài không có gì là lạ. Tòa lâu đài này rộng lớn, được thiết kế theo phong cách cổ kính điển hình của phương Tây, lâu đài này không hề nguy nga tráng lệ mà trông nó có phần cũ kĩ, vách tường đã cũ, đống không ít rêu rong, cửa kính bên ngoài cũng đã gỉ sét, cho thấy tuổi thọ của tòa lâu đài không hề thấp, mặc dù như vậy nhưng tòa lâu đài rộng lớn, cách xây dựng và bày trí chẳng khác nào cung điện hoàng gia, cho thấy trước kia nơi này đã có một thời hoàng kim thế nào.

Cánh cổng cao hơn ba mét, xuyên qua cánh cổng cô có thể nhìn vào khu vườn bên trong, nhìn vẻ ngoài giống hệt như Vân Trạch mà cô đã thấy ở Hồng Kông, không, phải nói là Vân Trạch xây dựng dựa trên nơi này cách bày trí ở nơi này, bất quá so với Vân Trạch nơi này lại mang một ý vị hoàn toàn khác hẳn khiến cô vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Sáng sớm tinh mơ, trong lúc Mạc Tử Yên vẫn còn đang ngủ thì đã bị Ám Dạ Duật đã thức sớm chuẩn bị, cô bị anh đánh thức, anh nói muốn đưa cô đến một nơi, Mạc Tử Yên còn nghĩ rằng anh đã tìm thấy một địa điểm thú vị ở đâu đó, mặc đu buồn ngủ nhưng cô vẫn phải thức dậy tắm rửa thay đồ, hai người ăn sáng qua loa rồi lên đường. Hôm nay hai người bọn họ không đi xe taxi mà Ám Dạ Duật lại thuê một chiếc xe hơi chở cô đến vùng ngoại ô của thành phố, khác hẳn với không khí thành phố tưng bừng náo nhiệt, ngoại ô buổi sáng thường rất yên tĩnh, vùng ngoại ô tràn trong sương mù, không khí trong lành mát mẻ của nơi này cùng với làn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến cơn buồn ngủ ập đến, bởi vì tối qua cô không có ngủ đủ giấc cho nên nói với anh một câu rồi ghé đầu vào xe ngủ thiếp đi, lúc cô tỉnh dậy trước mắt đã là một tòa lâu đài như thế này.

“Duật, đây là...” Mặc Tử Yên hơi kinh ngạc, hoàn toàn không biết ý định mà anh đưa cô đến đây là gì.

“Đây là lâu đài nhà Annatoria.”

“Nhà Annatoria chính là...” Mạc Tử Yên trừng mắt, không có đem hai chữ cuối cùng nói ra, bất quá trong lòng cô lúc này cũng rõ ràng.

“Đúng vậy, là nhà bà ngoại của em.” Ám Dạ Duật đưa tay ôm cô vào lòng, nhìn thấy bộ dạng bối rối của cô, anh mỉm cười ôn nhu xoa mặt cô: “Em có vui không?” Kế hoạch hưởng tuần trăng mật của hai người đã được anh chuẩn bih từ trước, ngoại trừ Mạc Tử Yên thì tất cả mọi người đều biết anh đang chuẩn bị một món quà lớn này cho cô, tước khi lên máy bay, Vân Hinh Như đã gọi điện đến tìm anh, nố là nếu có cơ hội hãy đưa cô đến lâu đài nhà Annatoria, nơi Olivia đã từng sinh sống. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng gặp qua bà ngoại của mình ở ngoài đời thật, chỉ có thể thấy qua ảnh, cô cũng chưa từng có được kỉ niệm đẹp về bà của minh, Vân Hinh Như biết mặc dù Mạc Tử Yên không nói ra nhưng đối với người bà giống bản thân đến tám phần này cho dù là bất kì ai cũng nảy sinh sự tò mò với đối phương, cho nên bà muốn anh đưa cô đến nơi mà Olivia đã từng sống để cô có thể hiểu hơn về bà của mình, về người bà mà cô chỉ thấy qua ảnh và hình tượng được xây dựng trên lời nói của người khác.

“Anh... sao anh lại đưa em đến đây?” Mạc Tử Yên bối rối, không biết nên nói gì cho phải.

“Không đúng, tại sao anh lại biết đến nơi này?!” Ngay cả cô là người mang một nửa huyết thống của gia tộc Annatoria cô còn chưa biết lâu đài Annatoria ở đâu trên đất nước Pháp này, vì sao anh lại biết đến?

“Là cậu nhỏ nói cho anh biết.”

“Cậu nhỏ?” Mạc Tử Yên hơi sửng sốt, lúc này mới nhớ lại Vân Mặc sau năm mười tuổi xuất ngoại thì luôn ở nơi này, Vân gia không cho hắn chỗ dựa thì hắn chỉ còn cách gia tộc của mẹ, bất quá gia tộc Annatoria hiện tại đã không còn như xưa, lâu đài Annatoria cũng vậy, chính là không ai ngờ đến người kế thừa gia tộc đã xuống dốc như Vân Mặc lại có thể quay về, một lần xoay người chính là nhất phi trùng thiên, điều này cho thấy gia tộc Annatoria vẫn chưa hoàn toàn hết thời.

“Làm sao vậy, em không muốn đến đây sao?”

“Không phải, em... chỉ là em có chút bất ngờ.” Từ nhỏ đến lớn Mạc Tử Yên đều sống trong sự bảo bọc của Mạc gia, nơi cô từng được đi xa nhất chính là đến Hồng Kông, lần đầu tiên được đi nước Pháp hưởng tuần trăng mật, cô đã rất vui, cũng quên mất chuyện nhà Annatoria cũng ở Pháp. Khi cô ra đời thì Olivia đã không còn nữa, cô chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh của bà qua tranh ảnh, qua những câu chuyện của Vân Hinh Như, cô biết được bà một người bà rất vĩ đại, hơn nữa bà cũng rất đẹp, mà cô lại giống bà đến bảy tám phần, điều này khiến cô tự hào đồng thời lại vô cùng tò mò về bà ngoại của mình, liệu cô có giống hệt bà hay chỉ đơn giản là giống về bề ngoài?

Cô muốn tìm hiểu về bà của mình, chính là cô không nghĩ đến sẽ có một ngày cô lại đến nơi bà đã từng sinh sống, cảm giác này... có chút khó nói nên lời.

“Tối qua anh nhận được điện thoại của cậu nhỏ.”

“Cậu gọi cho anh làm gì?” Kể từ khi quản lí Vân gia Vân Mặc rất ít khi liên hệ với cô, đặc biệt là khi hắn cùng Elena kết hôn, tựa hồ như hầu hết thời gian hắn đều ở bên cạnh Elena, thậm chí năm nay sinh nhật của cô, hắn cũng chỉ gửi quà mà không còn đến dự.

“Cậu muốn anh đưa em đến đây, mẹ em cũng muốn như vậy.”

“Mẹ em sao?”

“Ừ.” Nhìn bộ dạng như đang suy tư của cô, anh đưa tay xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.”

Mạc Tử Yên gật đầu, lúc này cánh cổng tự động mở ra, mặc dù lâu đài đã cổ xưa nhưng hệ thống tự động vẫn còn cho nên không cần người cánh cổng cũng có thể tự mở, Ám Dạ Duật lái xe vào trong, một đoạn đường dài cô chỉ thấy có vài người, nhìn thấy có chiếc xe đi vào thì tất cả mọi người đều dừng lại động tác trên tay mà tập trung sự chú ý vào chiếc xe.

Khu vườn rộng lớn, cách trang trí cùng Vân Trạch có vài phần tương tự, trong vườn trồng rất nhiều loại hoa, trăm hoa đua nở, khoe sắc bốn phương, nhìn từ xa thì tòa lâu đài như được bao phủ trong biển hoa đầy màu sắc, đến gần mới phát hiện lâu đài không hề có vẻ gì là cũ kĩ, mà ngược lại nó càng tô điểm thêm vẻ đẹp cổ kính của những thập niên ở thế kỷ mười chín.

“Yên Nhi.”

Mạc Tử Yên từ xa đã nhìn thấy bóng người đang ông cương nghị đứng đó, bên cạnh là một cô gái với vẻ đẹp dịu dàng, hai người đứng sát nhau như một đôi kim đồng ngọc nữ, giữa biển hoa thế này đẹp như một bức tranh vẽ.

“Cậu nhỏ.” Đón nhận cô là một cái ôm đầy ấm áp mà mạnh mẽ của người đàn ông, cảm giác quen thuộc đập vào mặt cô khiến Mạc Tử Yên không muốn rời xa, bất quá hai người rất nhanh liền buông ra.

“Yên Nhi...”

“Chị Elena, chị cũng ở đây ạ?”
Lần cuối cùng cô gặp Vân Mặc và Elena là mấy tháng trước trong ngày hôn lễ của hai người bọn họ, lúc Vân Mặc đề cập đến chuyện kết hôn Vân Hinh Như tôn trọng ý kiến của hắn nên không có phản đối, bất quá Vân lão gia bên kia lại không đồng ý, hai người tranh cãi một hồi không ai nhường ai, mặc dù Vân lão gia đối xử với Elena như con gái mình nhưng ông lại không chấp nhận cuộc hôn nhân này, mà Vân Mặc cũng không phải dạng người đễ dàng bỏ cuộc, đến cuối cùng hôn lễ vẫn diễn ra, bất quá là do Vân Hinh Như làm chủ. Vân lão gia sau khi biết tin này liền tức đến mức lên cơn đau tim, Vân Mặc lúc này đã nắm quyền Vân gia, đám người Vân gia dưới áp lực của Vân Mặc cũng lần lượt ra đi, Vân lão gia đã lớn tuổi cho nên Elena vẫn ở bên cạnh chăm sóc ông, dần dần ông cũng chấp nhận cô con dâu này, mọi chuyện xem như là diễn ra tốt đẹp.

“Sao lại gọi là chị, phải gọi là mợ mới đúng.” Vân Mặc đưa tay véo mũi cô, bộ dạng nghiêm túc sửa sai cho cháu gái.

“Mợ Elena? Nghe kì chết đi được.” Mạc Tử Yên nhanh chóng tránh khỏi móng vuốt của Vân Mặc, dù có bị nhắc nhở nhiều thế nào thì cô vẫn không chịu gọi Elena là mợ, rõ ràng Elena chỉ lớn hơn cô có mấy tuổi, gọi là mợ thì thật là kì.

Đối với lí luận của cô, Vân Mặc không thể nào hiểu được, hắn không lớn hơn cô bao nhiêu nhưng cô lại gọi hắn là cậu, còn Elena cũng bằng tuổi hắn vậy mà cô lại gọi là chị, huống hồ Elena lại còn là vợ hắn, cách phân biệt đối xử thế này khiến Vân Mặc rất bất mãn.

“Thật hết cách với con.” Vân Mặc thở ra, dù bất mãn nhưng cũng chỉ xoa đầu cô chứ không hề có ý trách cứ.

“Cậu, sao cậu lại ở đây?” Cô nhớ sau khi Vân Mặc và Elena kết hôn, một tuần sau hai người bọn họ đã qua Anh hưởng tuần trăng mật, sở dĩ bọn họ không đi Pháp là bởi vì Elena lớn lên ở đây, mà Vân Mặc cũng từng sống ở đây một thời gian dài, đối với một trong hai người họ thì nước Pháp cũng chẳng khác nào ngôi nhà thứ hai của họ, mà Vân Mặc hiện tại không chỉ là người thừa kế của Vân gia mà còn là người kế thừa lâu đài Annatoria nữa.

“Đưa ông ngoại con đến đây nghỉ ngơi, tiện thể ghé thăm nơi này một chút.”

“Ông ngoại cũng ở đây sao?” Mạc Tử Yên hơi sửng sốt, mấy tháng trước Vân lão gia ra nước ngoài du lịch, tận hưởng khoảng thời gian bản thân đã bỏ phí ở Vân Trạch, tin tức của ông cũng dần mất đi, Mạc Tử Yên cũng chỉ nghe được tin của ông từ Vân Hinh Như, chính là không nghĩ đến ông lại ở đây.

“Ông ngoại con bảo đi du lịch đủ rồi, nửa đời còn lại ông muốn sống tại nơi này.” Vân Mặc thần sắc tĩnh như nước, chính là Mạc Tử Yên phát hiện đáy mắt của hắn giấu đầy tia phức tạp, dường như đối với Vân lão gia hắn vẫn còn có khúc mắc chưa giải.

“Cậu, cậu vẫn chưa tha thứ cho ông sao?” Mạc Tử Yên ngập ngừng: “Chuyện của quá khứ sao cậu không để nó trôi qua đi, cứ giữ trong lòng như vậy đối với cậu và ông đều không tốt.” Tuy là Vân lão gia có lỗi nhưng hiện tại ông cũng đã mất đi tất cả, nếu ngay cả đứa con trai này cũng không nhận ông thì quãng đời còn lại của ông ai sẽ sống đau khổ dằn vặt, cô tin Vân Mặc cũng không muốn nhìn thấy điều này.

Lời vừa nói ra xung quanh đột nhiên yên tĩnh, Ám Dạ Duật và Elena đều trầm mặc không nói, suy cho cùng thì bọn họ cũng là người ngoài, không có quyền xen vào chuyện của Vân gia nhưng đứng trên lập trường là thân nhân của đối phương, mọi người đều thật lòng muốn Vân Mặc và Vân lão gia làm lành với nhau.

“Yên Nhi trưởng thành rồi.” Vân Mặc không có phản ứng quá kịch liệt, hắn chỉ thở dài, xem như chấp nhận lời của Mạc Tử Yên.

“Còn biết nghĩ cho cậu nữa.”

“Con đã lớn rồi mà.” Mạc Tử Yên chu môi, bộ dạng đáng yêu khiến Vân Mặc đưa tay xoa đầu cô.

“Trẻ con không ai chịu thừa nhận mình là trẻ con cả.”

Ý tứ chính là, Mạc Tử Yên chính là trẻ con, điều này khiến cô không vui, quay sang kéo tay Ám Dạ Duật, gương mặt lộ vẻ bất mãn: “Ông xã, cậu nhỏ bắt nạt em.”

Vừa dứt thì mọi người lập tức cười rộ lên, khóe môi Ám Dạ Duật hơi nhếch lên, còn chưa có mở miệng Elena đã đi đầu cướp lời: “Yên Nhi còn có chiêu này nữa sao?” Cô nói lời vui đùa, cũng không có ý châm chọc gì, dù sao bộ dạng Mạc Tử Yên thật sự là chọc người thích, đối với cô cháu gái trên danh nghĩa này, cô cũng vô cùng yêu thương.

“Elena em xem, rõ ràng là con bé bắt nạt anh...” Vân Mặc đưa tay ôm eo Elena, gương mặt lộ vẻ bán manh, kể từ khi hắn tiếp nhận Vân gia, phần lớn thời gian đều dành cho công việc, hắn lo cho công việc, cô lại chăm sóc Vân lão gia hai người bọn họ tuy ở bên nhau nhưng gần nhau thì không bao nhiêu mà xa cách thì nhiều. Nếu muốn có thời gian ở bên cô lâu dài thì phải đợi đến khi Vân gia hoàn toàn lột xác, bước chân ra khỏi thế giới ngầm hắn mới có thời gian nghỉ ngơi, mà khoảng khắc đó chắc khoảng một hai năm nữa mới đến, cho nên nhân lúc ngắn ngủi này, Vân Mặc liền làm bộ dạng đáng yêu, tranh thủ sự đồng tình của cô vợ nhỏ.

Một người đàn ông làm ra hành động như vậy quả thật khiến người khác phải rửa mắt mà nhìn, huống hồ người đó lại còn là chủ nhân của Vân gia danh tiếng lẫy lừng Vân Mặc.

Mạc Tử Yên không ngờ Vân Mặc lại có loại kỹ năng đặc thù này, cô bĩu môi, ôm lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ: “Ông xã, cậu nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi còn làm nũng như vậy, rõ trẻ con!” Dám nói cô trẻ con, hiện tại nhìn xem ai mớ là trẻ con.

Ám Dạ Duật mỉm cười, thuận tiện đưa tay ôm lấy cô vào lòng, ánh mắt nhìn về phía Vân Mặc đang cùng Elena làm nũng, mà Elena lại tự nhiên ôm hắn vào lòng, còn đưa tay vỗ đầu hắn khiến anh không khỏi liên tưởng đến hình ảnh cô chủ cùng chú chó nhỏ, mà Vân Mặc lúc này nếu có cái đuôi thì nhất định sẽ không ngừng vẫy vẫy cho mà xem.

“Đây gọi là tình thú, tình thú đó có biết không?” Nghe cháu gái nói mình trẻ con Vân lão đại lập tức mở miệng phản bác: “Ánh mắt đó của con là sao? Mợ con còn chưa ghét bỏ cậu, con làm sao lại ghét bỏ cậu chứ?” Đừng nghĩ rằng hắn đang tranh thủ sự đồng tình của cô vợ nhỏ mà không để ý xung quanh, ánh mắt khinh bỉ của Mạc Tử Yên hắn thấy rất rõ, trong lòng thầm nghĩ con bé ngày càng hư, lúc nhỏ nhìn thấy hắn thì nhào vào lòng ôm hắn, miệng không ngừng gọi “Cậu nhỏ”, hiện lại lớn rồi, gả cho người ta còn có chỗ dựa cho nên bắt đầu ghét bỏ hắn, hắn đúng là đáng thương mà, cô cháu gái này của hắn đáng là tiểu vô lương tâm.

“Hừ!” Mạc Tử Yên hừ một tiếng, không để ý đến hắn.

“Hai cậu cháu đừng giỡn nữa.” Elena ra mặt giải hòa: “Yên Nhi, con vào thăm ông ngoại con đi.” Vân lão gia đến đây cũng được một thời gian, sinh hoạt của ông cũng không có khác gì ở Vân Trạch nhưng Elena nhạy cảm phát hiện so với ở Vân Trạch, cảm xúc của Vân lão gia ở nơi này có hơi kích động, ông thường xuyên ngồi ngẩn người ở trong phòng của Olivia, có lẽ ông đang hồi tưởng về những ngày tháng có Olivia bên cạnh.

Bất kể ai trên đời đều có khoảng thời gian cảm thấy cô đơn, người già cũng vậy, bất đầu suy nghĩ vẫn vơ về khoảng thời gian còn trẻ, chuyện tình của Vân lão gia và Olivia cô cũng từng được nghe kể, lúc đầu cô cảm thấy tiếc nuối cho Olivia vì đã bỏ cả thanh xuân để theo Vân lão gia về Vân gia, sau cùng lại chứng kiến cô lấy hai ba người vợ vào của, cho đến hiện thì cô cảm thấy Vân lão gia cũng đáng thương vô cùng, ít nhất thì sau khi Olivia ra đi, ông đã phải dày vò một thời gian dài.

Hiện tại Mạc Tử Yên xuất hiện rất đúng lúc, bởi vì gương mặt này của cô... nếu mặc vào quần áo của Olivia, có lẽ không ai có thể phân biệt được hai người, Mạc Tử Yên là niềm an ủi cuối cùng của Vân lão gia.

“Được rồi.” Mạc Tử Yên ngoan ngoãn theo Elena đi đến một căn phòng, trong phòng có một người đang ngồi, ông lão tóc bạc ngồi ngược sáng, trên người mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, đôi mắt thanh tỉnh hoàn toàn không giống với bộ dạng già nua của ông, gương mặt đầy nếp nhăn nhìn thấy cô đến lộ ra vài phần ôn hòa, người này không phải là Vân lão gia thì là ai?

“Ông ngoại...” Mạc Tử Yên kêu lên một tiếng rồi đi đến bên cạnh ông ngồi xổm xuống, bàn tay trắng noãn mịn màng cầm lấy bàn già già nua không sức sống của ông, gương mặt xinh đẹp lộ ra một nuu cười ôn nhu như nước.

“Yên Nhi đến rồi đấy à?” Giọng nói khàn khàn của Vân lão gia vang lên, mặc dù tuổi già sức yếu nhưng ông vẫn chưa già đến mức lú lẫn, không nhận ra cháu gái của bản thân, tuy rằng cô cùng Olivia như một khuôn đúc ra nhưng ở trên người cô không có vẻ mềm mại dịu dàng giống như Olivia, đó là lý do khi cô vừa bước vào ông có chút hoảng hốt nhưng khi nhìn kĩ lại mới thấy rõ cô là Mạc Tử Yên.

“Ông... dạo này ông có khỏe không?” Mạc Tử Yên nhẹ nhàng xoa bóp bàn tay của ông, một bên cùng ông trò chuyện, cô nghe nói người già rất thích nói chuyện, cũng đã một khoảng thờ gian cô không gặp được ông, nhân lúc này cô vẫn còn ở đây cùng ông nói chuyện nhiều một chút.

“Khỏe, ông khỏe lắm.” Vân lão gia mỉm cười, nhìn cô cháu gái giống vợ của mình đến mấy phần, đáy mắt không khỏi lộ ra vài phần ôn hòa.

“Ông khỏe thì tốt rồi, cháu nghe nói khoảng thời gian trước đi du lịch khắp nơi ạ?”

“Đúng vậy, khi đó ông qua Hà Lan...” Từ khi Vân Mặc trở về, Vân lão gia sớm đã chuẩn bị tâm lí sẽ giao quyền hành Vân gia cho hắn, ông biết con trai ông ghét ông, thậm chí là oán hận ông, nhưng ông vó lỗi với hắn, cho nên nếu hắn muốn Vân gia ông đều sẽ dâng hai tay cho hắn. Vân lão gia cho Vân Mặc cơ hội, Vân Mặc nếu không tranh thủ cướp Vân gia thì uổng công cho lần trở về này của hắn, vì vậy Vân gia rất nhanh rơi vào tay Vân Mặc. Dưới sự can thiệp của Vân Mặc những người khác của Vân gia cũng nhanh chóng rời đi, Vân Mặc cũng mặc kệ bọn họ, không đuổi cùng giết tận mà để bọn họ tự sinh tự diệt bên ngoài, Trữ Diên và Vưu Tú Ngọc đến từ nơi nào thì đi về nơi đó, Trầm Ngọc Hương thì đưa Vân Tịnh Giai về Trầm gia, những người khác thì mỗi người một nơi. Vân gia đã từng đầy ấp người cũng dần vắng lặng, đối với Vân lão gia Van gia không có Olivia thì không còn là Vân gia nữa, sau đó Vân lão gia quyết định đi du lịch nước ngoài, bên người chỉ dẫn theo quản gia cùng với hộ lí chăm sóc sức khỏe cho ông, những chuyện khác của Vân gia ông không quan tâm nữa, chỉ muốn tranh thủ khoảng thời gian cuối đời, đi đến nơi mà Olivia muốn đi mà chưa kịp thực hiện.

“Hà Lan? Cháu nghe nói hoa Tulip ở Hà Lan rất đẹp, có phải không ạ?”

“Đúng vậy, hoa Tulip ở Hà Lan thật sự rất đẹp.”

Hai người trò chuyện cả một buổi sáng, đến trưa sau khi dùng bữa cùng Vân lão gia xong Mạc Tử Yên mới từ biệt mọi người ra về, Elena ngõ ý muốn cô ở lại chơi một hai ngày nhưng bị cô cự tuyệt, tuần trăng mật này chỉ cô và Ám Dạ Duật chỉ kéo dài một tuần, hôm nay đã là buổi sáng ngày thứ năm, còn hai ngày nữa nọn họ phải trở về S thị, dù sao công ty bên kia một mình Trương Đình lo cũng không xuể, cho nên hai ngày này Mạc Tử Yên muốn ở bên cạnh Ám Dạ Duật, về phần Vân lão gia, có dịp khác cô sẽ đưa Ám Dạ Diễm đến đây thăm ông.

Elena thấy cô nói vậy cũng không tiện ngăn cản, bọn họ đều là người trưởng thành, có rất nhiều chuyện đợi bản thân giải quyết cho nên không có thời gian ở bên cạnh chăm sóc ông bà cha mẹ, Elena hiểu rõ điều này cho nên chỉ giữ Mạc Tử Yên ở lại nói vài câu rồi tiễn hai người ra cửa.

Ở cửa Mạc Tử Yên gặp được một vị khách không ngờ đến.

“Michael tiên sinh?” Mạc Tử Yên kinh ngạc nhìn người đàn ông bước ra từ bụi rậm, trên đầu dính vài chiếc lá cây, quần áo cũng bị cây gai đâm rách, bộ dạng có vẻ chật vật nhưng lại không làm mất đi vẻ tuấn tú của hắn.

“Ôi, Mạc tiểu thư...” Nhìn thấy người quen Michael mừng rỡ, tựa hồ như hắn đã lâu không được thấy qua người, bộ dạng này của hắn đúng là khiến người khác cảm thấy buồn cười.

“Michael tiên sinh sao anh lại ở đây?” Tối qua hai người gặp nhau ở hội chợ, sáng nay lại gặp nhau ở lâu đài Annatoria, đây là trùng hợp sao?

“Chuyện là thế này, tôi là một họa sĩ, công việc hàng ngày của tôi là vẽ tranh, sáng nay tôi bắt xe đến nơi này vẽ tranh, sau đó không cẩn thận lạc đường, nhìn thấy tòa lâu đài nhìn nghĩ là có người nên tôi đến xin giúp đỡ.” Michael cười cười, lúc này Mạc Tử Yên mới để ý thấy trên tay hắn đúng là đang cầm giá vẽ tranh, sau lưng còn đeo ba lô, chắc là để chứa giấy vẽ cùng bút màu.

Đúng là nhìn không ra, người đàn ông tuấn tú trước mắt này lại là một người có tâm hồn nghệ sĩ.

“Yên Nhi, đây là...” Vân Mặc cũng nhận thấy người đàn ông này là người Pháp nhưng lại nói tiếng Trung bập bẹ, có vài từ phát âm chưa rõ, nhìn cách hắn cùng cô nói chuyện tựa hồ như rất quen thuộc.

“Cậu, người này là Michael tiên sinh, ngày hôm qua con mới biết anh ấy.”

“Michael tiên sinh xin chào, tôi là Vân Mặc, cậu của Yên Nhi.” Hai người theo lễ phép bắt tay, mặc dù rút ra rất nhanh nhưng Vân Mặc cảm thấy lòng bàn tay của hắn hình như có vết chai, tuy là rất mỏng nhưng lại không giống như là của một họa sĩ nên có, ngược lại giống như là...

“Chào Vân tiên sinh.” Michael mỉm cười đúng mực: “Không ngờ cậu của Mạc tiểu thư lại trẻ tuổi như vậy.”

“Quá khen.” Ánh mắt Vân Mặc rơi vào giá vẽ mà Miachel đang cầm trên tay, trên đó vẫn còn để lại một bức tranh, bức tranh này vẽ về phong cảnh thiên nhiên, mỗi chi tiết nhìn qua vô cùng sinh động.

“Đây là tranh Michael tiên sinh vẽ sao?”

“Đúng vậy.” Michael hào phóng đưa bức tranh ra cho mọi người cùng thưởng thức.

“Đẹp thật.” Elena lên tiếng: “Đây là cảnh ở phía sau núi, anh đến đó để vẽ sao?” Đất đai xung quanh nơi này đều thuộc gia tộc Annatoria, Elena lớn lên ở nơi này cho nên chỉ cần liếc mắt cô cũng nhận ra cảnh vật ở trong bức tranh này là ở đâu.

“Có được lời khen từ tiểu thư mỹ lệ, Michael tôi lấy làm vinh hạnh.”

“Anh quá lời rồi.” Phụ nữ ai không thích nhận được lời khen, Elena cũng vậy, đặc biệt đối phương lại còn là một người đàn ông tuấn tú, điều này khiến cô có chút ngượng ngùng, tuy ngoài mặc ngượng ngùng nhưng trong lòng Elena lại bình tĩnh như nước, đàn ông phương Tây vốn dĩ nhiệt tình, Elena từ nhỏ lớn lên ở nơi này, đối với cách nói chuyện kiểu này sớm đã quen.

“Bức tranh này thật sự sinh động.” Mạc Tử Yên tuy không hiểu về tranh nhưng cô có thể thấy được bức tranh này vẽ rất sinh động, giống như ảnh chụp chứ không phải là do người vẽ.

“Có cơ hội tôi sẽ vẽ cho cô một bức, tôi đảm bảo cô sẽ tác phẩm nghệ thuật tuyệt nhất từ trước đến nay của tôi.” Một câu nói của hắn khiến mọi người kinh ngạc, ánh mắt không tự chủ rơi vào ngươi hắn và Mạc Tử Yên, đáy lòng mọi người đều rõ ràng nhưng cũng không có ai mở miệng nói gì.

“Không cần đâu.” Ám Dạ Duật đưa tay ôm lấy eo Mạc Tử Yên, bộ dạng đầy bá khí như muốn tuyên bố quyền sở hữu.

“Anh sẽ không có cơ hội đó.”

Michael cười như không cười nhìn Ám Dạ Duật, còn chưa đợi hắn mở miệng Mạc Tử Yên đã đi theo tiếp lời anh: “Michael tin sinh, tuần trăng mật của chúng tôi sắp kết thúc, mà chúng tôi phải trở về, có lẽ tôi thật sự không có cơ hội để trở thành tác phẩm của anh.”

“Như vậy sao? Thật là đáng tiếc.” Michael cười nhạt, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối.

“Cái đó... tôi bị lạc đường, có phiền không nếu Vân tiên sinh đưa tôi về thành phố?” Hắn không có hỏi Mạc Tử Yên mà lại quay sang hỏi Vân Mặc, điều này khiến Vân Mặc hơi lấy làm lạ, cho dù đối phương nhận thấy hắn là chủ nhân của nơi này đi chăng nữa thì so với hắn, Mạc Tử Yên không phải quen thuộc hơn hay sao?

“Michael tiên sinh, tôi cùng chồng tôi đang chuẩn bị về thành phố, nếu anh không phiền có thể đi cùng chúng tôi.” Còn chưa đợi Vân Mặc trả lời, Mạc Tử Yên đã lên tiếng.

“Như vậy thì tốt quá, làm phiền rồi.”

“Không có.” Mạc Tử Yên mỉm cười, quay sang chào tạm biệt với Vân Mặc và Elena rồi dẫn Michael đến xe của hai người.

“Duật, cẩn thận người đàn ông đó, tôi cảm thấy hắn không giống là họa sĩ.”

Ám Dạ Duật lạnh lùng nhìn theo bóng dáng Michael, ánh mắt lóe lên tia hàn quang không rõ.

“Con biết rồi cậu.”





Đã sửa bởi Song Nhi lúc 10.01.2020, 16:31, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.12.2019, 16:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.04.2015, 09:49
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 2223 lần
Điểm: 45.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu: Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên - Điểm: 83
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3: Tuần trăng mật nguy hiểm (4)

Trên đoạn đường thanh vắng, Ám Dạ Duật và Mạc Tử Yên ngồi ở đằng trước, Michael ngồi ở phía sau, từ khi lên xe thì không có ai mở miệng nói gì, ngay cả Ám Dạ Duật ngày thường ôn hòa hôm nay như bị đổi tính, luôn duy trì gương mặt lạnh lùng khiến Mạc Tử Yên bên cạnh cũng không dám cùng anh nói nhiều thêm vài câu, không khí trong xe có chút ngột ngạt.

Thời tiết hôm nay trong xanh mát mẻ, theo lí thì tâm trạng con người cũng nên vì vậy mà trở nên tốt hơn, không hiểu vì sao Ám Dạ Duật lại trái ngược, rõ ràng lúc nãy ở trong lâu đài anh vẫn còn cùng cô nói chuyện vui vẻ, hiện tại đột nhiên lại thay đổi như thế, chẳng lẽ là bởi vì... Michael?

Anh hiểu lầm cô với Michael?

Suy nghĩ này rất nhanh bị Mạc Tử Yên bác bỏ, cô sống cùng anh hai kiếp, đối với tính tình anh xem như tường tận, cho dù là đối xử với bất kì ai anh cũng đều dùng thái độ ôn hòa, cả người anh tràn đầy khí chất ấm áp như gió xuân, con người anh cùng với chữ “ghen” này hoàn toàn không thể nào đặt chung với nhau được.

Trước kia ở trước mặt người yêu cũ của cô là Trác Lân, cô cũng không thấy anh có thái độ lạnh nhạt như vậy, chẳng lẽ so với Trác Lân, một người vừa mới nhận thức như Michael lại khiến anh cảm thấy nguy cơ?

Không đúng nha, con người anh đầy tự tin và sức quyến rũ như thế, làm sao có thể cảm thấy nguy cơ đối với một người ngoại quốc được chứ?

Có lẽ anh như vậy là bởi vì cô để Michael đi cùng bọn họ trở về thành phố, bọn họ vẫn còn trong chuyến trăng mật, tuần trăng mật vốn dĩ là không gian riêng tư của hai người bọn họ, hiện tại lại xuất hiện thêm một người ngoài ý muốn anh không vui cũng dễ hiểu thôi.

Nghĩ vậy, Mạc Tử Yên đưa tay đặt lên một bàn tay đang lái xe của anh, hành động này khiến anh ngẩng đầu nhìn cô, thấy ánh mắt cô chứa đầy sự dịu dàng cùng xin lỗi, khóe miệng anh liền xuất hiện một độ cong nhẹ, ánh mắt nhìn cô mang theo vài phần ôn nhu, sự lạnh lùng như băng giá khi nãy dưới sự ấm áp của cô đã biến mất không còn một mảnh.

Thực chất anh không hề tức giận gì cô nhưng không thể phủ nhận việc anh không muốn cùng người đàn ông gọi Michael này đi trên một đoạn đường, người đàn ông này đột nhiên xuất hiện hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của anh, anh đưa cô đến đây là để cô có một kỉ niệm ngọt ngào khó quên, mặc dù anh không biết những chuyện kiếp trước nhưng qua lời nói của cô anh cũng biết, kiếp trước hai người chung sống với nhau nhưng lại như người xa lạ, có lẽ hai người đều có tình nhưng lại không nhận thức được điều đó, cuối cùng mất đi rồi mới hối hận, nên kiếp này anh mới muốn ở bên cạnh cô nhiều hơn, bù đắp cho những tủi thân mà cô phải chịu, chỉ là người đàn ông gọi Michael này xuất hiện, đường ray cũng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Ngay từ lần đầu tiên hắn xuất hiện đã khiến Ám Dạ Duật cảm thấy nghi ngờ, trong hội chợ đông như vậy, người đàn ông này lại bị trùng hợp bị Mạc Tử Yên đụng trúng, xem như đó là trùng hợp nhưng cô cũng đã mở miệng xin lỗi nhưng người đàn ông này lại cứ dây dưa không rõ, cứ xem như người ngoại quốc nhiệt tình nhưng khi nghe cô nói đã có gia đình mà còn nhiệt tình như vậy thì đúng là có vấn đề. Đúng vậy, Ám Dạ Duật sớm đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người, từ khi cô vừa mở miệng anh đã chú ý đến bên này, trong hội chợ có rất nhiều người đến từ các nước khác nhau nhưng hầu hết bọn họ đều nói tiếng Anh hoặc tiếng Pháp, tiếng Trung đột nhiên xuất hiện thế này, đó dù sao cũng là tiếng mẹ đẻ của mình Ám Dạ Duật làm sao không chú ý cho được?

Ở một nơi đất khách quê người thế này, Ám Dạ Duật tất nhiên sẽ không để Mạc Tử Yên một mình quá lâu, sở dĩ anh đi mua kem cho cô là vì hội chợ đông người, sợ cô lạc mất, so với việc để cô đi đi lại lại một mình ở nơi đông người như vậy thì không bằng để cô đứng một chỗ để anh dễ dàng tìm kiếm hơn. Lúc đợi lấy kem, ánh mắt Ám Dạ Duật vẫn không hề rời khỏi người Mạc Tử Yên, cho dù cô có lẫn vào đám người xa lạ thì anh cũng sẽ nhanh chóng tìm thấy vị trí của cô, vì vậy cũng nhìn thấy cảnh cô quay người đụng vào người đàn ông gọi Michael đó, hết thảy tưởng như là trùng hợp nhưng theo như anh ấy chuyện này là có sắp đặt. Gian hàng bên cạnh đồ gốm sứ mà Mạc Tử Yên đang là gian hàng mỹ phẩm, tuy nói đàn ông cũng có thể dùng nhưng phần lớn những gì này đều dành cho phụ nữ, một người đàn ông điển trai như Michael đứng đó cũng xem như nổi bật, chỉ là Mạc Tử Yên quay lưng lại với hắn cho nên mới không phát hiện, lúc cô quay người thì hắn lại bước lên, thành ra một màn “vô tình đụng trúng” này để bắt chuyện với cô, Ám Dạ Duật thấy hết chỉ là anh không nói mà thôi, bởi vì anh nhận thấy đối với sự xuất hiện của người đàn ông này Mạc Tử Yên cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ là anh cũng không thích cảm giác đồ vật của mình bị người khác dòm ngó.

Đàn ông hiểu đàn ông nhất, từ xa anh đã thấy đôi mắt người đàn ông đó nhìn cô, trong mắt hắn ngoại trừ nhiệt tình ra còn chứa một tia hứng thú, hứng thú của đàn ông đối với phụ nữ là bước đầu tiên để dẫn đến một mối tình, dù khi biết được cô đã có gia đình, ngoài miệng hắn nói đáng tiếc nhưng ánh mắt chứa ngọn lửa hứng thú đó lại càng thêm cháy bỏng, cho nên Ám Dạ Duật rốt cuộc cũng nhịn không được mà ra mặt.

Ám Dạ Duật cũng là một người có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ, khi anh cầu hôn cô điều đó có nghĩa là anh đã chấp nhận cô là người của anh, đã là người của anh thì bất kì ai cũng không thể đụng vào hay có ý đồ gì bất chính với cô, cho dù nam hay nữ cũng không thể. Ngày đó Mạc Tử Yên bị Lãnh An Nhiên bắt đi để uy hiếp anh, Ám Dạ Duật chẳng biết dùng từ nào để hình dung cảm xúc của bản thân, đồ của anh, cho dù chết cũng phải chết trong tay anh, Lãnh An Nhiên thì có quyền gì mà đụng đến cô? Cho nên anh ra tay với Lãnh An Nhiên, giữ lại một mạng sống cho cô là vì nể mặt Diệp Hạo, tuy không lấy mạng cô nhưng lại lấy đi thứ quý giá nhất của cô, giọng nói, mất đi giọng nói, Lãnh An Nhiên sẽ không còn là Tiểu Thiên Hậu tài năng của Thịnh Thế, cô sẽ mất đi tất cả.

Đối với Ám Dạ Duật, chỉ cần là người có ý đồ với Mạc Tử Yên anh đều sẽ không buông tha, vậy mà người đàn ông trước mắt này, ngay cả Vân Mặc cũng nhìn rõ mục đích của hắn là cô thì làm sao Ám Dạ Duật lại không nhìn ra?

Người đàn ông này ngay từ đầu chỉ sợ là nhắm vào cô mà đến, anh đã nhìn thấu, im lặng không nói là vì muốn quan sát đối phương, bởi vì trên người hắn ta mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc mà lạ xa, cảm giác này... một lời khó nói hết, chính là anh không thích cảm giác này chút nào, nó khiến anh nhớ lại chuyện cũ.

Ám Dạ Duật dùng một tay điều khiển xe, một tay còn lại nắm lấy tay cô, ở nơi ngoại ô hoang vắng này thường rất ít xe, cho nên khi anh dùng một tay để lái vẫn có thể giữ an toàn.

Thấy Ám Dạ Duật đáp lại, Mạc Tử Yên nghĩ rằng anh đã hết giận, gương mặt xinh đẹp không khỏi xuất hiện nụ cười, ánh mắt nhìn anh càng thêm ôn nhu mềm mại, hình ảnh này lọt vào mắt của người phía sau thì vô cùng chói mắt, chân mày Michael không tự giác nhíu lại, bất quá rất nhanh liền giãn ra.

“Mạc tiểu thư, sao cô lại ở nơi này?” Michael mở miệng phá vỡ không khí tình cảm của hai người, lúc này Mạc Tử Yên mới sực nhớ trong xe không chỉ có hai người bọn họ mà có một người nữa, vội vàng rút tay ra khỏi tay anh, gương mặt xinh đẹp hiện lên vài đám mây hồng.

“Lâu đài lúc nãy là của bà tôi, tôi đến đó thăm người thân.” Mạc Tử Yên có chút xấu hổ nhưng rất nhanh liền bình tĩnh trả lời Michael.

“Ra là vậy.” Michael nở nụ cười như gió xuân ấm áp, khiến người khác không tự giác cảm thấy hảo cảm.

“Michael tiên sinh, vì sao anh lại đến nơi ngoại ô này để vẽ tranh?” Phong cảnh ở nơi này tuy đẹp nhưng lên hình cũng không phải là xuất sắc, so với một số nơi khác lại thiếu đi vẻ lãng mạn ngọt ngào, chỉ có ngọn núi phía sau núi có vẻ hùng vĩ, hơn nữa nơi này lại cách xa thành phố như vậy, từ thành phố bắt xe đến đây, còn phải đi vào rừng vẽ tranh, đúng là rất cực khổ.

“Tôi nghe nói phong cảnh ở đây rất đẹp nên đến xem thử, nhìn thôi cũng không thể chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nó nên muốn lưu giữ nó lại bằng một bức tranh.” Michael lộ vẻ bất đắc dĩ: “Do chú tâm vào cảnh vật quá mà tôi đã đi lạc.”

Không hổ là người làm nghệ thuật, nói chuyện mà cũng văn chương như vậy.

“Tôi nghe nói anh bắt xe đến đây? Vì sao anh lại không lái xe đến?” So với việc bắt xe thì lái xe đến sẽ tiện hơn chứ, dù sao trên xe cũng có bản đồ tự động, đối với một người hay lạc đường thì bản đồ rất cần thiết hay là đây là lần đầu tiên hắn bị lạc?

“Nói ra không sợ chê cười nhưng tôi không biết lái xe.”

Mạc Tử Yên rõ ràng hơi kinh ngạc, thời đại này mà vẫn có người không biết lái xe sao?

Vậy những lúc cần ra ngoài thì sao?

Đi taxi hay đi tàu điện ngầm?

Tựa hồ như nhìn thấy Nghi hoặc trong mắt cô, Michael từ tốn trả lời: “Ngày thường đi đâu tôi đều bắt xe.”

“A, anh ở đâu để chúng tôi đưa anh về?” Chuyện đối phương có biết lái xe hay không thì cũng không liên quan đến cô, cho nên Mạc Tử Yên bèn đổi chủ đề.

“Không cần đâu, như vậy thì làm phiền hai người lắm, hai người cứ chở tôi đến trung tâm thành phố là được rồi.”

“Không phiền.” Ngoài miệng Mạc Tử Yên nói vậy nhưng quyền quyết định vẫn nằm ở chỗ tài xế, chỉ sợ Ám Dạ Duật bên cạnh sớm đã quyết định chỉ chở Michael đến trung tâm thành phố, chứ không có ý định đưa đối phương về tận nhà.

Nửa tiếng sau, xe chạy vào khu vực trung tâm thành phố, lúc này không phải là giờ cao điểm, cho nên trên đường có chút vắng vẻ, còn chưa đợi Michael lên tiếng Ám Dạ Duật đã đỗ xe bên đường.

“Cảm ơn vì đã cho tôi đi nhờ.” Michael mỉm cười thân thiện, mở cửa bước xuống xe, lúc này đã là buổi chiều, ánh nắng có chút chói chang, chàng trai ngoại quốc tóc vàng đứng dưới ánh nắng, vô cùng tỏa sáng.

“Không có gì.” Mạc Tử Yên khách sáo trả lời: “Như vậy... tạm biệt anh.” Lần tạm biệt này có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại, bất quá Mạc Tử Yên cũng không cảm thấy tiếc nuối, nếu đổi lại là người khác nhận thức được một người đàn ông tuấn tú như vậy có lẽ khi chia tay sẽ cảm thấy tiếc nuối nhưng cô thì khác, bởi vì bên cạnh cô đã có một người đàn ông hoàn mỹ không kém Michael, đối với người đàn ông có sức quyến rũ như Michael, cô tuy cảm khái nhưng vẫn không thể so sánh được tình cảm hai kiếp cho dành cho anh.

“Có duyên gặp lại.”

Hai người chẳng qua chỉ là bèo nước tương phùng, nói vài lời khách sáo chỉ là thể hiện sự lễ phép, một câu có duyên gặp lại thế này, có lẽ sẽ không bao giờ xảy ra ở nước Pháp rộng lớn này, bất quá đối phương đã nói như vậy, Mạc Tử Yên chỉ có thể mỉm cười đáp lại.

Ám Dạ Duật bên cạnh nghe thấy câu nói này của Michael không khỏi nhếch môi cười lạnh, ánh mắt lộ ra tia châm chọc rõ rệt, đối với thủ đoạn liêu nhân này của Michael, anh có phần khâm phục, nếu đổi là người phụ nữ bình thường khác, có lẽ sớm đã nhào vào vòng tay của hắn, chỉ là Mạc Tử Yên cô không giống vậy, đối với bà xã của bản thân anh vẫn rất tin tưởng, và điều khiến anh tín nhiệm nhất chính là sức quyến rũ của bản thân không hề thua kém người đàn ông kia.

Ám Dạ Duật định lái xe rời đi, thì cửa kính xe bị người gõ, Mạc Tử Yên giật mình nhìn gương mặt  tú của người đàn ông ngoại quốc trước mặt, anh điều khiển cho cửa kính xe hạ xuống, Mạc Tử Yên mới vươn đầu ra ngoài, hỏi: “Michael tiên sinh, anh còn có chuyện gì sao?”

“Mạc tiểu thư, nếu không cô làm người tốt, chở tôi về tận nhà đi?” Michael thái độ nửa nửa giả cười cười, còn chưa đợi cô phản ứng đã lên tiếng: “Lúc nãy tôi gọi điện, tài xế kia của tôi có việc không thể đến đón tôi, mà chỗ này vẫn chưa có chiếc xe nào chạy qua, cho nên có thể nhờ hai người chở tôi về nhà được không?”

Gương mặt của đối phương thể hiện sự thành khẩn khiến cô hơi động dung, chỉ là cô vẫn muốn nghe ý kiến của Ám Dạ Duật, dù sao đây cũng là tuần trăng mật của hai người, sự xuất hiện của Michael là ngoài ý muốn nhưng điều đó lại khiến anh không được vui, bản thân Mạc Tử Yên cũng không muốn anh không vui, bọn họ gặp Michael ở lâu đài Annatoria, chở hắn về đây đã là nghĩa khí lắm rồi, trước đó hai người chỉ gặp nhau có một lần, cũng không tính là thân thiết nhưng là bản thân cô đề nghị chở hắn về tận nhà, hiện tại hắn không bắt được xe, nhờ vã cô cũng là điều hiển nhiên.

“Duật, anh xem...”

“Michael tiên sinh, anh lên xe đi tôi chở anh về.” Nhìn thần sắc bối rối của cô, Ám Dạ Duật gật đầu, anh biết cô suy nghĩ điều gì, cũng biết người đàn ông này có mục đích với cô, chỉ là đối phương đã lên tiếng nhờ vã, nếu không đồng ý thì quả là có chút hẹp hòi.

“Cảm ơn anh, tiên sinh.” Michael cũng không khách khí mà mở ghế sau để ngồi vào, cũng không quên nói lời khách sáo cảm ơn Ám Dạ Duật, nhưng hắn không biết đối phương tên gì cho nên chỉ có thể xưng hô bằng một tiếng tiên sinh.

“Michael tiên sinh, nhà anh ở đâu?” Thấy Ám Dạ Duật không có ý định đáp lại lời của Michael, Mạc Tử Yên lên tiếng giải vây.

“Làm phiền hai người.” Michael báo ra địa chỉ, bình tĩnh nhìn gương mặt Mạc Tử Yên lộ vẻ kinh ngạc.

“Đó... không phải gần khách sạn Camalon Paris sao?” Kể từ khi đặt chân đến nước Pháp hai người vẫn luôn ở trong khách sạn đó, cho nên đối với địa chỉ này cô sớm đã thuộc lòng, tuyệt đối không có khả năng nhớ sai.

“Cô cũng biết khách sạn đó sao? Nhà tôi ở đối diện khách sạn đó.”

“Chúng tôi hiện đang ở khách sạn đó.” Tuần trăng mật của cô chỉ vòng quanh Camalon Paris, đối với tòa nhà đối diện cô cũng chẳng để ý đến.

“Như vậy thì trùng hợp quá.”

Trùng hợp sao?

Có lẽ đi, đến một nơi xa xôi như nước Pháp lại gặp một người nhiều trùng hợp như vậy có lẽ là do ý trời, Mạc Tử Yên nghĩ như vậy cũng không có nói thêm gì.

Ám Dạ Duật ngồi ở ghế lái thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt có vài phần tối tăm, xuyên qua gương chiếu hậu nhìn thấy gương mặt tươi cười của Mịcael, cảm giác quen thuộc lại lần nữa ập tới khiến tâm tình anh có chút không được tốt.

Cứ cho là ngày hôm qua là trùng hợp nhưng ngày hôm nay cũng là trùng hợp sao? Trên đời làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế, nếu không phải là vận mệnh sắp đặt thì chính là con người sắp đặt.

Sự nguy hiểm trên người đàn ông này không giống như những người khác, tuy vẻ ngoài của hắn luôn là một gương mặt tươi cười khiến người khác cảm thấy thiện cảm nhưng bên trong của hắn ai có thể biết được?

Chỉ mong mọi chuyện không như anh nghĩ.

Sau khi Miachel về nhà hắn, Ám Dạ Duật liền đỗ xe vào nhà xe của khách sạn, chiếc xe này là do anh thuê ở khách sạn, cho nên phải trả về chủ cũ, hai người nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi, trong lúc anh đang tắm ở trong phòng tắm thì cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, Mạc Tử Yên hơi nhướng mày, suy nghĩ xem bản thân có gọi gì của khách sạn hay không, vừa suy nghĩ vừa đi ra mở cửa.

“Xin hỏi, cô là...?” Mạc Tử Yên chỉ hơ hé cửa, để lộ gương mặt xinh đẹp của cô ra ngoài, nhìn thấy cô gái ngoại quốc đối diện, cô quyết định nói chuyện bằng tiếng Pháp.

Nhập gia tùy tục, ở đất nước người ta vẫn là nên dùng tiếng mẹ đẻ của người ta đi.

“Xin chào vị tiểu thư, cô chính là chủ của phòng này sao?” Cô gái mặc chiếc áo sơ mi trắng, kết hợp với váy chữ A, rất có phong phạm của một người làm văn phong, Mạc Tử Yên thầm nghĩ chắc là đối phương làm ở quầy lễ tân, chỉ là gương mặt đối phương hơi lạ, khiến Mạc Tử Yên không thể xác định được cô có phải người của khách sạn này hay không.

“Ân, đúng vậy, xin hỏi có chuyện gì sao?”

“Chuyện là thế này, lúc nãy phòng bên cạnh than phiền vì đường nước bị tắt nghẽn, chúng tôi đã xử lí rồi, cho nên chúng tôi sang đây để hỏi đường nước phòng cô có bị tắt nghẽn hay không? Nếu có chúng tôi có thể xử lí.”

“Cô là người của khách sạn?” Vừa mới học tiếng Pháp không bao lâu, cho dù Mạc Tử Yên có thiên phú cỡ nào thì cũng không thể trong thời gian ngắn nói chuyện lưu loát như vậy, huống hồ đối phương vừa nói nhanh lại không rõ, nhất thời cô chỉ nghe được chữ được chữ không.

“Đúng vậy.”

“Làm phiền quá, cô có thể nói chậm một chút hay không? Tôi vừa mới học tiếng Pháp không bao lâu, còn chưa có lưu loát lắm...” Mạc Tử Yên hơi ngượng ngùng, có chút hối hận vì lúc đầu đã dùng tiếng Pháp.

“Đường nước phòng bên cạnh bị tắt nghẽn...” Thái độ của lễ tân tiểu thư cực kì thân thiện, đối với vấn đề của Mạc Tử Yên cô cũng nhẫn nại mà hỏi lại.

“Cho nên chúng tôi sang đây hỏi cô một chút...”

“A, hiểu rồi.” Khi lễ tân tiểu thư nói chậm lại, câu từ rõ ràng thì Mạc Tử Yên cũng nhanh chóng hiểu rõ vấn đề.

“Đường nước phòng này vẫn tốt, làm phiền rồi.” Hiện tại Ám Dạ Duật vẫn đang tắm ở bên trong, nếu đường nước có vấn đề thì anh đã lên tiếng rồi.

“Như vậy a, nếu không có thì tốt rồi, làm phiền cô rồi.” Lễ tân tiểu thư mỉm cười, từ trong túi áo lấy ra một tờ giấy, trên đó có ghi số điện thoại.

“Nếu dường nước có vấn đề, cô có thể gọi vào số này cho tôi, tôi nhất định sẽ cho người đến xử lí.”

Nhận lấy tờ giấy, Mạc Tử Yên cũng ôn hòa mở miệng: “Được rồi, cảm ơn.” Cô định đưa tay đóng cửa nhưng thấy đối phương vẫn chưa có ý định đi, cô không khỏi lên tiếng hỏi lại, dù sao đối với lễ tân tiểu thư này cô cũng có ấn tượng rất tốt nha.

“Còn có chuyện gì sao?”

“A, cô có thể gọi số này của tôi có được không?” Như sợ thái độ của bản thân dọa đến đối phương, lễ tân tiểu thư giải thích: “Bởi vì lúc nãy cô gái phòng bên cạnh có gọi nhưng không được, cho nên...”

“Được rồi.” Sau khi điện thoại đối phương đổ chuông, Mạc Tử Yên liền nhanh chóng cắt đứt, đối phương tựa hồ như đã mãn nguyện, cũng không có dây dưa nhiều với cô mà nhanh chóng quay người rời đi, một hồi nhạc đệm này Mạc Tử Yên vốn không có để trong lòng.

“Có chuyện gì vậy?” Ám Dạ Duật từ trong phòng tắm bước ra, chiếc khăn tắm quấn ngang hông, để lộ cơ ngực rắn chắc, một tay anh vẫn đang cầm khăn lau khô tóc, một vài giọt nước theo đường cong mà chảy xuống khăn tắm, bộ dạng nửa kín nửa hở thế này khiến gương mặt Mạc Tử Yên không khỏi đỏ bừng lên.

“Không có gì, chỉ là nhân viên khách sạn.” Cô đi đến bên cạnh, giành lấy chiếc khăn anh đang lau tóc, đến gần mới ngửi thấy trên người anh có mùi sữa tắm vô cùng dễ chịu.

“Để em lau khô tóc cho anh.” Ám Dạ Duật ngoan ngoãn đi đến bén giường ngồi xuống, cô đứng trước mặt anh, động tác nhẹ nhàng mà lau tóc cho anh, tóc anh rất mềm mại, những sợi tóc xuyên qua ngó tay cô khiến cô cảm thấy hơi ngứa.

“Ông xã đại nhân, hôm nay anh không được vui đúng không?”

“Sao lại hỏi vậy?” Anh vươn hai tay ôm lấy cô, đầu chôn ở trước bụng cô, bộ dạng như đang làm nũng, nhìn anh khiến cô không khỏi nhớ đến Ám Dạ Diễm, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười ôn nhu dịu dàng.

“Chúng ta ở bên nhau bao lâu, cảm xúc anh có biến hóa chẳng lẽ em lại không nhận ra?” Tóc anh không nhiều, lau vài cái thì đã khô rồi, Mạc Tử Yên bỏ khăn lông xuống, đưa tay nâng mặt anh lên, nhìn vào đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch của anh, ôn nhu nói: “Anh không thích Michael tiên sinh.” Đây là câu khẳng định chứ không phải nghi vấn.

“Người đàn ông đó không phải người tốt, em đừng tiếp xúc nhiều với hắn.” Ám Dạ Duật cũng hào phóng thừa nhận bản thân không thích người đàn ông gọi Michael đó, những thứ bọn họ biết về hắn quá ít, ngoại trừ cái tên nghề nghiệp và mục đích của hắn là tiếp cận cô thì hắn là con người thế nào, anh và cô đều không biết, đối với loại người như vậy vẫn là nên ít tiếp xúc mới tốt.

“Duật, có phải anh có chuyện gì giấu em không?” Mỗi lần nhắc đến Michael, thái độ của anh đều rất lạ, giống như muốn đẩy cô ra để rồi cả người anh như bao phủ trong bóng tối, hoàn toàn cách biệt với cô, cảm giác này khiến cô có chút không vui.

“Anh...”

“Đã nói không được có bí mật với nhau rồi cơ mà? Anh còn như vậy em sẽ giận anh đó.”

“Không có...” Trầm mặc một lúc anh mới mở miệng: “Anh không có giấu em chuyện gì.”

“Em tin anh.” Trong mắt Mạc Tử Yên hoàn toàn là sự tín nhiệm, bởi vì sai lầm kiếp trước mà cô đã đẩy anh ra xa, hiện tại cô sẽ không giẫm phải vết xe đỗ đó nữa, tín nhiệm anh mới điều cô cần phải làm lúc này.

“Đi tắm đi, lát nữa chúng ta đi ăn chút gì đó.”

“Được rồi.” Anh đã nói như vậy, cô cũng không tiếp tục truy cứu.

Bóng dáng cô biến mất ở cửa phòng tắm, lúc này Ám Dạ Duật mới đi đến bên cửa sổ, ánh mắt anh nhìn vào tòa nhà đối diện, sắc mặt âm trầm bất định.

Người đàn ông gọi Michael đó chỉ sợ không chỉ đơn giản là một họa sĩ, nếu hắn là một họa sĩ bình thường thì sẽ không mang đến cho anh cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ thế này, mà cảm giác quen thuộc ở đây... có lẽ cả đời này anh cũng không thể nào quên được chuyện xảy ra với Diệp Hạo ngày đó, con người này bất kể là ánh mắt hay khí chất đều viết rõ ràng hai chữ “tội phạm” trên người. Sinh vật mang tên tội phạm đó cho dù giả trang thế nào cũng không thể ngụy trang được cái cảm giác nguy hiểm mang đến cho người khác, hơn nữa ánh mắt của những kẻ đó sẽ không thể nào che giấu được khi hắn nhìn thấy con mồi của bản thân.

Mặc kệ là mục đích của hắn là gì, chỉ cần hắn đụng đến cô, anh nhất định sẽ không buông tha cho hắn.

Buổi tối, hai người quyết định sẽ ra ngoài ăn tối, nhà hàng sẽ do Mạc Tử Yên quyết định, bởi vì hôm nay đã có một ngày mệt mỏi nên cô cũng chẳng muốn đi đâu xa xôi, vì vậy cô bèn chọn một nhà hàng cách khách sạn không xa, không ngờ ở nơi này lại gặp một người quen.

“Ôi, Ám Dạ.” Nhà hàng này có không khí lãng mạn, đặc biệt chỉ dành cho cặp vợ chồng tình nhân, đang lúc hai người đang dùng bữa thì một giọng nói vang lên, là giọng của người Pháp.

“Henry tiên sinh.” Ám Dạ Duật nhìn thấy người đến lập tức đứng dậy đón tiếp.

“Henry tiên sinh cũng đến đây dùng bữa tối?”

“Đúng vậy, sao cậu lại ở đây?” Người đàn ông gọi Henry tiên sinh là người đàn ông ngoại quốc có mái tóc vàng và đôi mắt xanh điển hình, thân hình ông cao to vạm vỡ, tuổi tác ông cũng không thấp, gương mặt để lộ vài phần già dặn nhưng cũng có thể nhìn ra được thời còn trẻ ông cũng là một mỹ nam tử, bên cạnh ông là một người phụ nữ Pháp, giống như những người phụ nữ Pháp khác, xinh đẹp, cao quý, nhẹ nhàng, khiến người khác không khỏi nhìn thêm một chút.

“Tôi cùng vợ tôi đến đây hưởng tuần trăng mật.” Nói đến đây anh nắm tay cô đến trước mặt vợ chồng Henry tiên sinh giới thiệu: “Đây là vợ của tôi, Mạc Tử Yên.”

“Mạc, cô thật xinh đẹp.”

“Tiểu Yên, Henry tiên sinh là người đã đầu tư dự án lần này của công ty, là người quen của cậu nhỏ.”

“Henry tiên sinh quá khen, hóa ra ngài là người quen của cậu nhỏ.”

“Cô chính là cháu của Vân? Quả là xinh đẹp.” Người phụ nữ bên cạnh Henry tiên sinh mở miệng, nhìn thái độ của bà rõ ràng là nhận thức Vân Mặc.

“Đúng vậy, Henry phu nhân.”

“Gọi tôi Anna được rồi, Vân là học trò của tôi.”

Mạc Tử Yên hơi kinh ngạc: “Anna phu nhân là giáo viên sao?”

“Nhìn không giống sao?”

“Anna phu nhân xinh đẹp như vậy cho nên tôi nghĩ ngài là một giáo viên.”

“Ai da Mạc, miệng cô thật ngọt a.” Anna phu nhân cũng là phụ nữ, nghe thấy người khác khen mình xinh đẹp bà tất nhiên vui vẻ, huống hồ đối phương lại còn là một cô gái trẻ đẹp như vậy.



Đã sửa bởi Song Nhi lúc 10.01.2020, 16:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.01.2020, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.04.2015, 09:49
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 2223 lần
Điểm: 45.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu: Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên - Điểm: 80
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3: Tuần trăng mật nguy hiểm (5)

“Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.” Mạc Tử Yên mỉm cười, lời này của cô tuy không phải hoàn toàn là sự thật nhưng cũng không tính là giả dối, Anna phu nhân rất đẹp, vẻ đẹp của bà giống như người phụ nữ sinh ra trong gia đình giàu có, tự tin và cao quý, thanh nhã nhưng cũng không kém phần diễm lệ, người phụ nữ như thế này, nhìn thế nào cũng không giống như một giáo viên.

“Lúc nãy nghe Duật nói hai người lần này đến đây là để hưởng tuần trăng mật?” Anna phu nhân tuổi tác không thấp nhưng vì bà biết cách bảo dưỡng nên trên mặt cũng không có để lộ vết nhăn, lúc bà cười rộ lên như một đóa hoa hồng nở rộ, phong quang vô hạn.

“Đúng vậy.”

“Hai người vừa mới kết hôn sao?” Anna phu nhân tò mò.

“Không phải, chúng tôi kết hôn với nhau cũng đã hơn hai năm rồi nhưng bởi vì công việc của anh ấy bận quá nên tuần trăng mật đành phải dời lại.”

Anna phu nhân gật đầu, tuần trăng mật vốn là một phần của hôn lễ, tuy nói chỉ là phần lễ nhưng đối với mỗi một cặp vợ chồng đều mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng, nếu đổi lại là người bình chỉ sợ sớm đã quậy lên rồi, bất quá nghe giọng điệu này của Mạc Tử Yên xem ra cũng không có oan giận gì, thật là một người phụ nữ biết suy nghĩ cho chồng con, hiếm khi được nhận thức với một người như vậy, bà rất là thưởng thức cô.

“Lần trước đến S thị, tôi cũng không có nghe là Ám Dạ lại có một vô vợ xinh đẹp như vậy?” Henry tiên xinh một bên đánh giá Mạc Tử Yên, một bên nói chuyện với Ám Dạ Duật, giọng điệu có phần oán trách: “Cô gái xinh đẹp như vậy, cậu lại giấu đi, cậu như vậy là không được rồi!”

Ám Dạ Duật chỉ cười không nói, trong lòng anh luôn nghĩ nếu có thể anh cũng muốn đem cô giấu đi, để chỉ mình anh mới có thể thưởng thức hết vẻ đẹp của cô, như vậy cô mới hoàn toàn thuộc về anh.

“Vì sao hai người lại chọn đến đây để hưởng tuần trăng mật?” Anna phu nhân có chút tò mò, tuy nói nước Pháp cũng là một trong những thiên đường để hưởng tuần trăng mật nhưng vẫn có một số người cũng không nhất định sẽ chọn đi Pháp, theo như Henry thì bà nghe nói Ám Dạ Duật cũng không có đặc biệt ưa thích với nơi này, cho nên hiện tại thấy hai người đến đây hưởng tuần trăng mật, bà không khỏi có chút tò mò.

“Bà ngoại cô ấy là người Pháp, nơi này cũng xem như là quê hương thứ hai của cô ấy.” Ám Dạ Duật lên tiếng thay cô, chuyến đi lần này là do anh quyết định, sở dĩ anh chọn nước Pháp làm điểm đến cũng là vì cô.

“Như vậy xem như cô cũng là con lai nhỉ? Thảo nào nhìn cô quen thuộc như vậy.” Tuy nói mẹ cô mới đích xác là con lai nhưng so với Vân Hinh Như, Mạc Tử Yên mới là người kế thừa phần huyết thống người Pháp của Olivia, Anna phu nhân là người Pháp chính tông, chồng bà Henry tiên sinh là người Anh, hai người quen nhau khi Henry sang đây làm việc ở đây, sau này kết hôn Henry chuyển đến đây sống và làm việc, cho nên đối với việc cô là người Pháp, Anna phu nhân rất thân thiện mà đối đãi.

“Phu nhân cũng là người Pháp ạ?”

“Đúng vậy.”

“Các người đúng là biết chọn, nơi này quả là một ngươi lí tưởng để hưởng tuần trăng mật.” Henry tiên sinh lên tiếng, mặc dù ông không phải người dân ở đây nhưng sinh sống ở đây nhiều năm ông sớm đã nảy sinh tình cảm với nơi này, con người nơi này không chỉ thân thiện mà còn rất nhiệt tình, hơn nữa những món ăn ở đây cũng đều rất ngon miệng.

“Hai người đến đây lâu chưa?” Anna phu nhân lôi kéo tay của Mạc Tử Yên, giống như trưởng bối đối đãi với tiểu bối, dù sao bà cũng là thầy của Vân Mặc, mà Vân Mặc lại là cậu của Mạc Tử Yên, hai người cũng xem như là có mối quan hệ thân thiết.

“Gần được một tuần rồi ạ.” Mạc Tử Yên có chút ngượng ngùng khi thái Anna phu nhân đối đãi với cô như tiểu bối trong nhà.

“Khi nào hai người kết thúc chuyến trăng mật?”

“Vài ngày nữa ạ.”

Anna phu nhân một bên hỏi chuyện, Mạc Tử Yên một bên ngoan ngoãn trả lời, hai người trò chuyện thân thiết giống như là đã quen biết lâu rồi, bỏ mặc hai người đàn ông bên cạnh bất đắc dĩ nhìn nhau, cũng không có ai lên tiếng cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ, hai người đàn ông ngày thường làm mưa làm gió trên thương vậy mà đứng trước người phụ nữ của mình lại không dám nói gì, cũng chỉ có thể ủy khuất đứng một bên, đợi khi hai người dừng tán gẫu mới dám lên tiếng.

“Henry tiên sinh cùng với Anna phu nhân cũng đến đây dùng bữa tối sao?” Tuy Ám Dạ Duật không nói nhưng Mạc Tử Yên cũng biết lúc này anh đang nhìn cô với ánh mắt oán giận, mà Anna phu nhân bên kia cũng phát giác ánh mắt của Henry tiên sinh nên cũng muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.

“Đúng vậy, hôm nay là kỉ niệm 25 năm ngày cưới của chúng tôi, vốn dĩ đã đặt một nhà hàng khác rồi chỉ là không ngờ nhà bếp của nhà hàng đó bị thương, không thể làm món ăn mà tôi muốn cho nên chỉ đành đến nơi này.”

“Anna phu nhân kỉ niệm ngày cưới vui vẻ.” 25 năm, đúng là một đoạn thời gian dài, có thể cùng người mình yêu đi đến đoạn đường này cũng không biết là đã trải qua bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, bất quá vẫn có thể giữ được cảm giác như ban đầu thì đoạn tình cảm này quả thật rất đẹp.

“Cảm ơn.” Anna phu nhân là người từng trải, nhìn vào đôi mắt Mạc Tử Yên bà cũng biết là cô đang nghĩ gì, tất nhiên cũng nghe ra sự hâm mộ trong lời nói của cô, chính bà cũng cảm thấy hạnh phúc khi có thể cùng chồng mình đi đến đoạn đường này, huống hồ là người khác.

“Ám Dạ, hạng mục《Địa vương》lần trước vẫn còn nhiều chỗ không thích hợp, tôi vẫn muốn thảo luận với cậu nhưng không có cơ hội, mấy ngày này cậu rảnh rổi thì chúng ta bàn tiếp chuyện này đi.” Đàn ông luôn thích nói chuyện công việc hơn là những chuyện bát quái khác, đặc biệt là những người đàn ông thành đạt như Henry, chỉ cần có cơ hội ông sẽ không bỏ qua.

“Ông này, đây là tuần trăng mật của tụi nhỏ, sao lại bàn công việc?” Anna phu nhân bất mãn kéo tay chồng, cũng không quên nhìn Mạc Tử Yên với ánh mắt xin lỗi, tuần trăng mật có ý nghĩa đặc biệt với mỗi cặp đôi mới cưới, mặc dù Ám Dạ Duật và Mạc Tử Yên đã kết hôn lâu rồi nhưng đến giờ này bọn họ vẫn đi hưởng tuần trăng mật thì cũng đủ thấy bọn họ không hoàn toàn là không xem trọng chuyện này.

“Aizz, thật ra tôi cũng không muốn phá vỡ tuần trăng mật của hai người nhưng mấy ngày nữa tôi phải bay qua Đức, cũng không có nhiều thời gian để bàn về việc này, nhân lúc gặp cậu ở đây nên mới đề nghị, nếu bất tiện thì để dịp khác cũng được.” Henry tiên sinh cũng biết lời nói của mình không phải nhưng thân là thương nhân ông luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hạng mục lần này có thể trì hoãn nhưng trì hoãn càng lâu thì thiệt hại càng nhiều, đến lúc lợi nhuận cũng sẽ giảm, bất quá đối phương là người quen nên Henry tiên sinh cũng châm chước cho vài phần.

“Nếu được thì ngày mai đi.”

Ám Dạ Duật nhìn Mạc Tử Yên, tựa hồ đang chờ ý kiến của cô, trong lòng anh cũng biết rõ lời này của Henry tiên sinh là không sai, hạng mục này anh để Trương Đình phụ trách, trước khi đến Pháp đã thảo thuận ổn thỏa nhưng mấy ngày trước Trương Đình đột nhiên gọi đến nói là hạng mục có sai sót, mặc dù không lớn nhưng vẫn cần sửa chữa, Henry tiên sinh bên kia cũng từng đi một chuyến đến S thị, ý đồ muốn anh phải đích thân phụ trách hạng mục lần này nhưng khi đó anh đã đến Pháp, khó mà trở về, cho nên giao cho Trương Đình toàn quyền xử lí. Trương Đình làm việc rất tốt nhưng vẫn chưa thể đáp ứng được yêu cầu của Henry tiên sinh, Henry tiên sinh là muốn đích thân Ám Dạ Duật phụ trách, nhưng anh lại không có ở đây, khi đó Henry tiên sinh vừa bay từ Mĩ đến S thị, chờ ông còn một đống công việc, tất nhiên không thể chờ đợi anh chờ về, cho nên hạng mục này đành phải hoãn lại. Hoãn lại thì đồng nghĩa với việc hạng mục không thể thực thi, không thể thực thi thì không thể thu được vốn, người làm ăn trong chữ tín, lại công trọng lợi ích, nếu không phải có Vân Mặc nói giúp, chỉ sợ Henry tiên sinh sớm đã rút khỏi hạng mục này, nếu hiện tại anh từ chối Henry tiên sinh, có thể ngoài mặt ông không nói nhưng đáy lòng sẽ sinh ra bất mãn, lần hợp tác sau sẽ có phần khó khăn hơn, nhưng nếu hiện tại anh đồng ý, dù sao đây cũng là tuần trăng mật của hai người, anh cũng không muốn nhìn cô phải chịu ủy khuất.

“Anh quyết định là được rồi.” Mạc Tử Yên cũng nghe ra hàm ý trong lời nói của Henry tiên sinh, mặc dù không biết rõ hạng mục này quan trọng thế nào nhưng cô biết thương nhân luôn đặt lợi ích làm đầu, huống hồ Henry tiên sinh đã lên tiếng, nếu từ chối thì thật không phải phép, tuy nói hiện tại vẫn trong thời gian trăng mật của hai người nhưng cô cũng không thể vì vậy mà khiến công ty thua lỗ được.

Kiếp trước cô đã hại anh mất đi Ám Dạ thị một lần rồi, kiếp này tất nhiên cô không muốn bản thân sẽ là nguyên nhân khiến anh thất bại.

“Henry tiên sinh cứ quyết định, tôi nhất định sẽ đến.” Ám Dạ Duật mỉm cười ôn hòa, thái độ của anh khiến Henry tiên sinh rất hài lòng, tuổi trẻ thức thời như vậy mới tiến xa được, trăng mật mà thôi, để dịp khác bù lại không phải được rồi sao, đây là suy nghĩ của Henry tiên sinh, mà Anna phu nhân bên cạnh thở dài một hơi, im lặng không nói gì.

“Được rồi, tôi sẽ liên lạc với cậu sau.”

Lúc này một nhân viên phục vụ của nhà hàng đi đến hướng này, nhìn về phía Henry tiên sinh chào hỏi, tựa hồ như có nhận thức, hắn nói một câu tiếng Pháp tiêu chuẩn: “Henry tiên sinh, bàn ăn của ngài đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

“Được rồi.” Henry tiên sinh gật đầu, quay sang Ám Dạ Duật chào tạm biệt: “Tôi đi trước, chúc hai người bữa tối ngon miệng.”

“Hai vị cũng vậy, lễ kỉ niệm hạnh phúc.”

“Mạc, có rảnh cùng ra ngoài dạo phố uống trà đi.” Trước khi đi Anna phu nhân đã nói một câu như vậy.

“Có cơ hội tôi nhất định sẽ đi.” Mạc Tử Yên chỉ khách sáo trả lời, đối phương dù sao cũng là thầy của Vân Mặc, cũng tính là trưởng bối, cô tất nhiên không tiện từ chối, chỉ có thể nói một câu như vậy mà thôi.

Henry tiên sinh trước khi đi cũng không quên bắt tay với Ám Dạ Duật, mà Anna phu nhân cũng là ưu nhã mỉm cười tạm biệt cô, hai người bọn họ theo phục vục của nhà hàng đi vào một căn phòng, còn cô và anh thì đi về hướng ngược lại.

“Thật xin lỗi.” Không gian khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, anh đột nhiên nói một câu như vậy khiến cô ngẩn ra, rất nhanh liền hiểu anh đang nói về chuyện gì.

“Lần này anh đã cố gắng sắp xếp công việc, chỉ là không ngờ lại xảy ra tình huống này.” Hạng mục lần này xảy ra sai sót cũng là ngoài ý muốn, chính Trương Đình cũng là tốn mấy ngày mấy đêm không ăn không ngủ để hoàn thành, sai sót cũng là không thể tránh khỏi, anh không trách Trương Đình, có trách thì trách bản thân anh dạo này không tập trung vào công việc, chỉ vì muốn làm cô vui mà đã đi học làm bánh, thời gian phân bố không điều cho nên mới xảy ra sai sót này, mấy ngày nay anh vẫn luôn nhận Trương Đình, vốn dĩ anh muốn đợi tuần trăng mật của bọn họ kết thúc rồi mới trở về để giải quyết công việc, chỉ là không ngờ lại gặp Henry tiên sinh tại đây, mà mấy ngày sau ông lại bay sang Đức, không có thời gian nên mới hẹn anh ngày mai bàn bạc.

“Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng đã hưởng tuần trăng mật xong rồi mà.” Mạc Tử Yên ôm lấy cánh tay của anh, gương mặt xinh đẹp hoàn toàn không có vẻ gì là tức giận, mà thay vào đó còn có chút cảm thấy có lỗi, mấy ngày nay anh luôn nhận được điện thoại của Trương Đình, tuy không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện nhưng cô biết nhất định là công ty đã có chuyện, cô từng muốn cùng anh kết thúc sớm chuyến trăng mật này nhưng chính anh lại phản đối, anh nói là... muốn bù đắp cho cô.

Bù đắp cho những gì kiếp trước mà cô phải chịu, trong khi cô mới là người làm tổn thương anh.

“Thiệt thòi cho em rồi.” Anh đưa tay ôm cô vào lòng, đáy lòng cảm thấy cô đang phải chịu uất ức, càng nghĩ anh càng cảm thấy khó chịu thay cô.

“Em không hề cảm thấy thiệt thòi.” Bước chân của cô dừng lại, cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh nở một nụ cười: “Thật đấy, mấy ngày qua em đã rất vui, em không hề thiệt thòi gì cả, mà ngược lại là anh...” Nói đến đây đáy mắt cô không khỏi rũ xuống, mi dài như cánh bướm khẽ rung động, mang theo sự buồn bã không rõ.

“Anh vì em mà gác lại công việc cùng em đi hưởng tuần trăng mật, em cảm thấy... rất có lỗi, bởi vì em làm chậm trễ công việc của anh.”

“Em không có, đừng nói những lời này.”

“Em...”

“Ngày mai anh đi gặp Henry tiên sinh, nếu em buồn chán thì ra ngoài đi dạo đi.” Anh chuyển sang chuyện khác khiến lời vừa tới miệng cô lại không thể nói tiếp được.

“Được rồi, em sẽ đi mua một ít quà cho Tiểu Diễm, sáng nay con có gọi đến nói là rất em và anh.” Cô biết anh không muốn vì chuyện này mà suy nghĩ lung tung nên mới nói những lời này khiến cô yên tâm.

“Ừm.”

Sáng ngày hôm sau hai người vẫn dùng bữa sáng như bình thường, đến gần trưa Ám Dạ Duật đi gặp Henry tiên sinh, Mạc Tử Yên ở trong khách sạn buồn chán nên đi dạo phố để mua sắm, đang lúc ghé vào cửa hàng nước hoa thì gặp một người quen, ở đất nước xa lạ này vậy mà có thể gặp được người quen, hơn nữa không chỉ gặp có một lần, đúng là... một lời khó nói hết được.

“Mạc tiểu thư, lại gặp rồi.” Hôm nay Michael mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối với quần jean, bộ dạng khác hẳn với vè hào hoa phong nhã này thường mà có phần ngã ngớn thiếu đúng đắn, tuy nhiên điều này không làm ảnh hưởng đến gương mặt tuấn tú của hắn mà ngược lại còn mang thêm vài phần ý vị khác.

“Michael tiên sinh, anh... trùng hợp thật.” Mạc Tử Yên rất bất ngờ, không nghĩ lại gặp Michael ở đây.

“Tôi đến đây mua một ít đồ, cô cũng thế ư?” Trong lúc cô đánh giá hắn thì Michael cũng thuận tiện đánh giá cô, hôm nay Mạc Tử Yên không có mặc váy, cô mặc một chiếc quần bò ôm lấy đôi chân thon dài kết hợp với áo chiffon tay lỡ có phần năng động cá tính.

Không mặc váy cũng tốt, như vậy thuận tiên cho hắn rất nhiều, Michael nở một nụ cười tà tứ.

“Đúng vậy, sắp trở về rồi nên mua một ít đồ làm quà đó mà.” Mạc Tử Yên cười gượng, thái độ của Michael khiến cô có chút không thoải mái, đặc biệt là ánh mắt của hắn khi nhìn cô, tựa hồ như đang nhìn một món đồ vật gì đó, trước mặt Ám Dạ Duật thì hắn thu liễm một chút, hiện tại không có anh hắn lại làm càng, không chút đắng đo mà nhìn thẳng vào cô.

Phụ nữ vốn nhạy cảm, đặc biệt là đối với ánh mắt của đàn ông, ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ cô đã nhận thấy người đàn ông này có vấn đề, cô chỉ là vô tình đụng phải hắn, xin lỗi là được, cũng chẳng muốn dây dưa gì với nhau, thế nhưng hắn đặc biệt thích thú muốn trò chuyện cùng cô, khi đó cô cũng chỉ cho là người ngoại quốc thì vẫn luôn nhiệt tình như vậy, nên cũng chẳng nghĩ nhiều, cùng hắn khách sáo nói vài câu để cho qua. Sau đó cô thấy được người đàn ông này tựa hồ như có hứng thú với cô, dù chỉ qua lời nói những cô cũng cảm nhận được giọng điệu liêu nhân của hắn, khi đó hắn không biết cô là người đã có gia đình nên mới dùng giọng điệu như vậy, cô cũng chẳng trách gì, sau đó hắn biết rõ mọi chuyện nhưng khi nói chuyện vẫn mang theo vài phần thân thiện quá mức, giống như hai người bọn họ không phải là lần đầu tiên gặp nhau, cảm giác xa lạ này khiến cô không quá thích ứng, cho dù đã có gia đình hay chưa nhưng trong lòng cô đã có anh rồi thì cô vẫn luôn tự giác muốn tránh xa những người đàn ông khác, vậy mà người đàn ông trước mặt này, hắn hỏi những câu mà cô không có biện pháp nào không trả lời, giống như muốn điều tra cô vậy, cho đến khi Ám Dạ Duật xuất hiện cô mới có thể yên tâm thở ra.

Một hồi nhạc đệm này cô vốn dĩ không hề bận tâm, dù sao cũng chỉ bình thủy tương phùng, ở một nơi rộng lớn như nước Pháp, cô không tin bản thân lại có thể gặp lại hắn, chính là... cô đúng là sai lầm rồi, ngay cả khi cô đến tận ngoại ô thành phố cũng có thể gặp được hắn, đây gọi là duyên phận sao? Duyên phận có thể tồn tại, bất quá duyên phận không chỉ ở trời mà còn do người định đoạt. Ngày đó cô cho hắn đi nhờ xe đơn giản chỉ là hắn gặp chuyện lạc đường, không có xe chở về, mà hai người cũng thuận đường đi về thành phố nên mới đưa hắn trở về mà thôi, không nghĩ đến hắn lại ở đối diện khách sạn Camalon mà cô đang ở, trong lòng Mạc Tử Yên đối với chuyện này cũng cảm thấy kì lạ nhưng cô cũng không nghĩ rằng người đàn ông này theo dõi cô, chỉ là trong lòng cô cũng sinh ra phòng bị với hắn, hơn nữa điều khiến cô bất ngờ hơn cả là anh lại phát hiện ra hắn có ý đồ không tốt với cô, còn căn dặn cô đừng tiếp xúc nhiều với hắn, giọng điệu của anh khi đó có phần kì quái, giống như đang giấu cô chuyện gì đó, chỉ là anh không muốn nói, cô lại không tiện hỏi nhiều.

Hai lần gặp gỡ thì là trùng hợp, như vậy lần thứ ba thì sao? Vẫn là trùng hợp ư?

“Đúng rồi nhỉ, cô sắp trở về rồi.” Nói đến đây giọng nói Michael mang theo vài phần tiếc nuối, mà Mạc Tử Yên chỉ mỉm cười không nói, cô cũng không có quên lời của anh đã dặn, loại người mang cho người khác cảm giác nguy hiểm này vẫn nên tránh xa mới tốt.

“Khó khăn lắm tôi mới quen được một người bạn như cô, hiện tại cô phải trở về đúng là có phần tiếc nuối.”

“Gặp nhau vốn là có duyên, có cơ hội thì sẽ gặp lại thôi.” Trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, huống hồ hai người bọn họ cũng không quá thân thiết, giọng điệu như vậy của hắn đúng là khiến người dễ cảm thấy hiểu lầm.

“Tôi mua đồ xong rồi, tôi đi trước, có duyên gặp lại.” Mạc Tử Yên đặt lọ nước hoa trong tay xuống, cầm lấy vỏ xách chuẩn bị rời khỏi nơi này, bộ dạng tựa hồ như thật gấp gáp.

Michael nheo mắt, trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhưng nụ cười vẫn chưa đạt đến đáy mắt, cô đang nói dối, rõ ràng cô vừa mới ra cửa không lâu, đây là cửa hàng thứ ba cô bước vào, hơn nữa cô vừa bước vào chưa đến năm phút thì hắn cũng đã vào, trong thời gian ngắn như vậy làm sao cô có thể mua xong những thứ cần mua được? Bộ dạng hiện tại của cô, rõ ràng là bởi vì sự xuất hiện của hắn mà nảy sinh ý định trốn tránh, ý đồ muốn rời khỏi nơi này.

Hắn có nên khen giác quan của cô nhanh nhạy hay không đây?

“Như vậy để tôi đưa cô về.”

“Không cần đâu.” Mạc Tử Yên lập tức từ chối: “Lát nữa chồng tôi sẽ đến đón tôi.” Lời này của cô tất nhiên là nói dối, Ám Dạ Duật vừa mới đi gặp Henry tiên sinh, đàn ông bàn bạc công việc cũng giống như phụ nữ đi mua sắm, hiển nhiên là không thể nhanh như vậy được, nhưng mà đối mặt với người đàn ông khác, cô phải đem người đàn ông của mình ra làm lá chắn rồi.

“Tiện đường mà.”

Mạc Tử Yên nhìn hắn, gương mặt tuấn tú của người đàn ông vẫn duy trì vẻ mỉm cười nho nhã, hoàn toàn khiến người khác không nhìn ra vẻ khác thường nào.

“Tôi không về nhanh như vậy, tôi còn phải ghé sang chỗ khác nữa, không cần làm phiền anh.”

“Được rồi, tạm biệt.” Michael nghe thấy vậy cũng không có ý định ngăn cản gì cô nữa, Mạc Tử Yên cũng đáp lại hắn rồi nhanh chóng rời đi nơi này.

Giữa trưa là giờ cao điểm, lúc này khu mua sắm cũng có không ít người ra vào, Mạc Tử Yên đi về phía cửa, trên tay cầm điện thoại di động bấm một dãy số, một phút sau vẫn không bấm nút gọi, thường thì trong thời gian bàn công việc thì anh sẽ tắt máy, gặp Michael ở đây cũng không phải chuyện to tát gì, huống hồ hiện tại cô cũng đang định trở về, có lẽ sẽ không sai đâu, vì vậy cô đành bỏ điện thoại vào túi xách, sau đó đứng ở cửa đợi bắt xe, lúc này một cuộc điện thoại gọi đến, là số lạ.

“Xin chào?”

“Mạc Tử Yên tiểu thư.”

“Cô là ai?” Mạc Tử Yên bất giác nhíu mày, giọng nói người phụ nữ này tựa hồ như cô đã nghe ở đâu đó rồi, chỉ là hiện tại cô ta nói tiếng Trung khiến cô có chút cảm thấy xa lạ.

“Tôi là thư kí của Henry tiên sinh.”

“A? Cô có chuyện gì sao?” Thư kí của Henry tiên sinh sao đột nhiên lại gọi cho cô? Chẳng lẽ Ám Dạ Duật bên kia xảy ra chuyện gì?

“Ám Dạ tiên sinh nhờ tôi đến khu mua sắm để đón cô đến chỗ anh ấy, tôi hiện tại đang ở bãi đỗ xe, không biết cô đang ở đâu?”

“Duật nhờ cô đón tôi sao? Sao tôi không nghe anh ấy nói gì về chuyện này?” Mạc Tử Yên cũng không phải loại người dễ dàng tin tưởng vào người khác, đặc biệt là ở một nơi xa lạ như nước Pháp, cô lại càng không dám tin vào một ai.

“Lúc nãy Henry tiên sinh nghe Ám Dạ tiên sinh nói là cô đang ở khu mua sắm, Henry tiên sinh liền muốn mời cô dùng bữa trưa cùng mọi người nên đã cho tôi đến đây đón cô.”

Mạc Tử Yên cảm thấy lời này của đối phương có thể tin tưởng, cô ta biết hôm nay Henry tiên sinh cùng anh bàn công việc, lại biết cô đang ở khu mua sắm, hơn nữa đối phương còn có số điện thoại của cô, ở đất nước xa lạ này, ngoại trừ anh ra thì không ai có số của cô cả, Mạc Tử Yên đã quên mất rằng ngày hôm qua đã có người xin số điện thoại của cô, cho nên ở nơi này không chỉ một mình anh mới có số của cô.

“Bãi đỗ xe? Tôi đang ở trước cổng, cô có thể đến đây không?”

“Thật xin lỗi Mạc tiểu thư, tôi gặp phiền phức ở bãi đỗ xe, phiền cô đến đây có được không?” Giọng nói của đối phương mang theo vài phần thành khẩn, mà bên kia cô cũng có nghe thấy âm thanh gì đó rất lớn nên đã đáp ứng rồi.

Mạc Tử Yên không biết là đối phương ở bên kia vừa cúp điện thoại xong thì những âm thanh ồn ào mà cô nghe được cũng biến mất, lúc này đây nếu cô ở đây cô nhất định sẽ nhận ra người vừa cùng cô nói chuyện chính là người ngày hôm qua tự xưng là nhân viên của khách sạn, người đến phòng để kiểm tra nguồn nước và xin số điện thoại của cô, mà bên cạnh cô ta lúc này còn có một người đàn ông khác, người đó cũng không xa lạ gì với cô.

“Người rất nhanh sẽ đến, tiền anh sẽ giao chứ?”

Người đàn ông mỉm cười: “Cô yên tâm, tiền sẽ được chuyển đến tài khoản của cô, nhưng cô nên nhớ là phải im lặng.”

“Đây là công việc của tôi, anh không cần lo lắng.” Cô không biết người đàn ông này muốn gì ở cô gái kia, mà cô cũng chẳng muốn biết, cô chỉ coi trọng tiền, còn những chuyện khác cô không quan tâm, người đàn ông này trả tiền cho cô có được số điện thoại của Mạc Tử Yên, lại trả tiền muốn cô giúp hắn hẹn cô ta ra, cho dù người đàn ông này có làm ra chuyện gì cũng không liên quan đến cô, cô... bất quá chỉ là nhận tiền làm việc.

“Tốt nhất là như vậy.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chanhleocake, Google [Bot], Ngan0501, Pé sửu, Văn Thị Thanh Giang và 223 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.