Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Vật trong tay - Bối Hân Update ngày 10.12

 
Có bài mới 29.11.2019, 06:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 03.09.2018, 12:58
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 106
Được thanks: 58 lần
Điểm: 39.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật trong tay - Bối Hân (Chương 50 - Trang 21) Update ngày 19.10 - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 69

Hà Nghiên cụp mắt, không bình luận gì về vấn đề này.

Thực ra, Hà Nghiên rất mâu thuẫn. Phó Thận Hành giết Trương Thủ khiến cô hả giận thật đấy, nhưng vừa nghĩ tới cả nhà Trương Thủ vì mình mà bị Phó Thận Hành diệt môn, ngoài cảm giác ớn lạnh, trong  lòng còn nảy sinh cảm giác tội lỗi. Tuy Trương Thủ đáng tội chết nhưng già trẻ lớn bé trong gia đình hắn không đáng phải chết. Xét cho cùng, cô không hề vô tội. Thân là vật nằm trong tay kẻ khác, không rảnh tự lo cho mình, hơi đâu thương vay khóc mướn người ta. Cô mắc bệnh Thánh Mẫu quá rồi.

Hà Nghiên kìm nén những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, hạ giọng hỏi Điền Điềm: “Có thể gửi email qua hộp thư của Vương Tuấn không?"

Điền Điềm lắc đầu: “Lương Viễn Trạch dặn không nên hồi âm, hơn nữa email anh ấy gửi cho mình có virus, xem xong sẽ tự động xóa sạch. Mình đoán anh ấy sử dụng hộp thư bí mật, không phải loại có thể nhìn thấy được.”

Hà Nghiên khẽ ‘ồ’ một tiếng, nét mặt lộ vẻ thất vọng.

Điền Điềm đã sớm xem xong mấy tấm hình, vừa gom toàn bộ những tấm ảnh bị cắt xiên xẹo vào túi, miệng vừa nói: “Nếu anh ấy bảo cậu kiên nhẫn chờ, vậy cậu cứ chờ đi. Yên tâm, nếu anh ấy có truyền tin gì cho mình, mình sẽ lập tức báo cho cậu ngay.”

Chuyện đã đến nước này, cũng đành phải vậy. Hà Nghiên khẽ gật đầu, đột nhiên nhớ ra: “Cậu cho mình số tài khoản để mình chuyển tiền.”

Điền Điềm ngây người, bảo: “Được rồi, cậu khỏi lo. Mình sợ cậu không hiểu ý nên mới nhắc tới chuyện tiền nong thôi.”

“Nếu đã nhắc thì phải đưa để tránh bị nghi ngờ.” Hà Nghiên nói, lấy giấy bút trong túi, giơ về phía Điền Điềm: “Ghi số thẻ cho mình, mình chuyển tiền cho cậu.”

Điền Điềm nghe vậy bèn đồng ý, viết số tài khoản, sau đó không kìm được, hỏi nhỏ: “Vẫn muốn chạy trốn à?”

Chạy trốn ư? Không, lúc này đây, cô không có ý định trốn chạy, cô muốn lật đổ Phó Thận Hành, bắt đầu từ gợi ý của Tiểu Ngũ, nhổ tận gốc cái cây to Phó Thị. Cô phải nhanh chóng đuổi Lương Viễn Trạch đi trước khi anh ấy bị bại lộ. Chỉ như vậy, Lương Viễn Trạch mới ít gặp nguy hiểm, mới chính thức được an toàn. Hà Nghiên khẽ mỉm cười, không trả lời Điền Điềm. Không phải cô không tin tưởng cô ấy, mà là không muốn làm liên lụy nhiều đến cô ấy.

Nhìn dáng vẻ này của cô, Điền Điềm không hỏi lại.

Hai người nói chuyện đã khá lâu, tán gẫu thêm nữa thì vô lý. Điền Điềm đứng dậy trước: “May mà chúng ta nói chuyện yên ổn, nếu không, bảo mình hất cốc nước này lên người cậu, mình thật sự không làm được.” Điền Điềm cười với Hà Nghiên, khoái chí cầm túi rời đi.

Điền Điềm luôn là người thẳng thắn như vậy, Hà Nghiên mỉm cười nhìn bóng lưng cô ấy, một mình ngồi lại, không muốn ra về.

A Giang đang định lại gần, thấy Hà Nghiên vẫn lẳng lặng ngồi đó, gã không dám thúc giục, đành ngồi xuống tiếp tục chờ đợi. Trong lúc chờ, điện thoại đột nhiên vang lên, gã lén lút xoay lưng nhận điện của Phó Thận Hành: “Phó tiên sinh, cô Hà đang ngồi một mình trên quảng trường. Vâng, cô Điền đi rồi ạ.”

Thế là, chưa tới nửa giờ sau, Phó Thận Hành đi bộ đến. Hà Nghiên đang thẫn thờ  nhìn lũ trẻ chơi đùa trên quảng trường, mất mấy giây mới phát hiện có người ngồi xuống bên cạnh. Hà Nghiên quay sang, trông thấy Phó Thận Hành, cô sững người, hơi nheo mắt nhìn hắn.

Phó Thận Hành chột dạ, không đợi cô đặt câu hỏi, chỉ vào tòa thị chính ngay đối diện quảng trường, làm bộ thản nhiên giải thích: “Qua bên kia có việc, thấy em ở đây.”

A Giang đi tới, vừa vặn nghe được câu này, ngước nhìn đài phun nước giữa quảng trường và tòa thị chính đối diện, khoảng cách ước chừng mấy trăm mét. Gã buồn nôn, ở khoảng cách xa như vậy mà lão đại vẫn có thể nhìn thấy Hà Nghiên trong quán cà phê, thị lực của Phó tiên sinh quả là tốt thật.

Bắt gặp Hà Nghiên cũng đang ngước nhìn tòa cao ốc đối diện, A Giang không nỡ nhìn thẳng bản mặt túng quẫn của ông chủ nhà mình. Gã do dự, không tiến lên chào, quay trở lại chỗ cũ.

Đương nhiên Phó Thận Hành cũng nhận ra vấn đề,  không khỏi lúng túng. Nhưng là người da mặt dày, hắn chỉ cười cười, thản nhiên chuyển chủ đề: “Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ?”

Chiều tháng tư, nhiệt độ ôn hòa, ánh nắng dìu dịu, cô che giấu khóe môi lạnh như băng, nở nụ cười nhạt nhòa: “Không tồi.” Cô khẽ trả lời, lịch sự hỏi: “Muốn uống cà phê không?”

Tất nhiên là hắn chớp ngay thời cơ, lập tức gật đầu: “Làm một cốc đi.”

Hắn vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, tùy tiện gọi một tách cà phê. Thực ra, hắn không thích uống thứ này, nhưng nếu có thể ngồi đối mặt với cô như vậy, bảo hắn uống gì, hắn đều chấp nhận. Hắn ngẩng đầu nhìn cô, cười hỏi: “Nói chuyện với Điền Điềm sao rồi?”

“Tạm ổn.” Hà Nghiên nhướng mi, ánh mắt lộ vẻ ranh mãnh: “Trước khi nói chuyện, cô ấy đã uống cạn cốc nước trái cây. Đến lúc thật sự nổi điên với tôi, muốn hắt nước vào tôi nhưng không được, đành quăng hết ảnh đi. Đó đều là những tấm ảnh của cô ấy đã bị cắt bỏ, làm vậy khác nào tự ném mình.”

Rõ ràng là một tình huống hết sức khó xử, qua lời kể của cô lại trở thành một màn khôi hài. Phó Thận Hành muốn cười nhưng khóe miệng không tài nào nhếch lên. Hắn nhìn cô chăm chú, nói: “Thực xin lỗi.”

Hà Nghiên nhún vai, tỏ ý không sao. Cả hai tiếp tục im lặng. Mặt trời ngả dần về phía tây, mặc dù còn chút lưu luyến, nhưng Hà Nghiên vẫn đứng dậy: “Về thôi.”

Phó Thận Hành biết cô không muốn quay lại ngôi nhà giống ‘lồng giam’ kia. Đi được hai bước, hắn chợt bảo: “Ra ngoài ăn tối nhé?”

Cô ngừng bước, quay lại nhìn hắn, mấp máy môi, không từ chối lời đề nghị của hắn: “Đi đâu?”

Câu hỏi của cô khiến hắn vô cùng mừng rỡ, gắng duy trì sự bình tĩnh, chậm rãi bước tới cạnh cô, sợ mình không kìm được ý nghĩ nắm tay dắt cô đi,  liền đút tay vào túi quần, hờ hững đáp: “Đến một nơi rất được, ăn xong đánh bài với bọn Nhãn Kính. Lần trước, thằng nhóc ấy thắng được ít tiền, càn quấy lắm. Em thay tôi dập tắt uy phong của nó đi.”

Kỹ thuật đánh bài của Hà Nghiên rất giỏi, cộng thêm trí nhớ và tiểu xảo tốt, lên bàn bài tưởng như có thể quét sạch cả một đội quân. Quả nhiên, cô cảm thấy hứng thú đánh bài hơn ăn cơm: “Mọi người hẹn nhau rồi à?”

Nào có hẹn ai, nhưng Phó Thận Hành vẫn thản nhiên gật đầu: “Hẹn rồi, Nhãn Kính nhao nhao mấy ngày nay nhưng tôi bận, không có thời gian đối phó với cậu ta.”

Nói xong, hắn làm như vô tình liếc nhìn A Giang. A Giang hiểu ý ông chủ, khẽ gật đầu với hắn, nhân lúc không ai để ý vội gọi điện cho đám Nhãn Kính. Bất luận là ai, đang làm gì, chỉ cần còn sống, tối hôm nay đều phải đến chơi mạt chược.

Hà Nghiên giả vờ không thấy: “Được, tôi sẽ đi.”

Cô đi ăn với Phó Thận Hành trước. Nơi chủ tịch Phó Thị khen, đương nhiên là không kém rồi. Bất kể khung cảnh hay các món ăn, tất cả đều rất tuyệt. Chỉ là hai người vẫn nói rất ít. Cô thì mải nghĩ, làm sao có thể tiếp cận Phó Thận Hành mà không làm hắn sinh nghi. Còn hắn thì mải tìm cách      phá tan tảng băng cứng mà không làm cô khinh ghét. Mỗi người một toan tính, ăn không biết mùi vị.

Không biết A Giang thông báo thế nào, mới hơn nửa bữa cơm, Nhãn Kính đã gọi điện tới thúc: “Anh Hành, rốt cuộc anh có đến không? Mấy anh em đang chờ ở đây cả, hay là anh sợ rồi đấy?”

Tuy Phó Thận Hành rất hài lòng về cách làm việc của Nhãn Kính nhưng khẩu khí thì vẫn nhàn nhạt: “Kiên nhẫn chờ đi, lát nữa tôi qua.” Dứt lời, thấy tốc độ ăn của Hà Nghiên rõ ràng nhanh hơn, hắn liền đổi giọng ấm áp: “Ăn chậm một chút, không phải vội.”

Bên kia điện thoại, Nhãn Kính cố tình bày trò, giả giọng con gái, nũng nịu trả lời Phó Thận Hành: “Biết rồi, anh Hành, người ta đâu có vội.”

Âm lượng điện thoại không nhỏ, Phó Thận Hành lại không đưa di động sát tai, âm thanh phát ra rất rõ. Hắn sửng sốt, Hà Nghiên không kìm được, phun hết nước canh vừa uống, ho sặc sụa không ngừng. Phó Thận Hành vội giơ tay giúp cô vỗ lưng. Ban đầu hắn không phát hiện. Đến khi cô giơ tay ý bảo không cần vỗ, bấy giờ hắn mới giật mình, đột nhiên nhận ra hôm nay cô không kháng cự sự đụng chạm của mình.

Hà Nghiên không để ý, khàn giọng nói: “Không sao, không cần vỗ đâu.”

Hắn ngạc nhiên thu tay, thẫn thờ một lúc lâu. Nhận ra điều bất thường, cô nghi ngờ nhìn hắn, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Không sao, không sao.” Hắn vội rướn môi cười: “Ăn đi, xong đánh cho bọn Nhãn Kính không còn một mảnh giáp nào.”

Sau bữa tối, lúc họ đến Túy Kim Triêu tìm bọn Nhãn Kính đánh bài, tình cờ đụng phải Phó Tùy Chi ngoài cửa, bên cạnh là một cô gái rất gầy, trời nóng vậy vẫn đội mũ, bịt khẩu trang to, đêm hôm đeo kính râm, che kín khuôn mặt cỡ bàn tay. Cách ăn mặc dị thường làm người ta hiếu kỳ, Hà Nghiên không thể không ngó cô ta lăm lăm.

Phó Thận Hành như đoán được suy nghĩ của cô, khẽ thì thầm: “Là một tiểu minh tinh.” * Nói xong, thấy Hà Nghiên khó nén nổi vẻ tò mò, hắn bèn dắt tay cô, bảo: “Đi, tôi dẫn em tới gặp.”

*Tiểu minh tinh: Nữ ngôi sao đang lên

Hắn kéo cô về phía Phó Tùy Chi. Phó Tùy Chi đang giả bộ như không thấy, đành lên tiếng, giọng điệu khó chịu: “Anh cả.” Nhìn thấy Hà Nghiên đứng sau Phó Thận Hành, hắn hơi mất tự nhiên, nhắm mắt làm ngơ. Không ngờ, Hà Nghiên bình thản cười, chào: “Tùy thiếu.”

“Gọi là Phó Tùy Chi.” Phó Thận Hành sửa lời, nhìn em họ sắc mặt tái mét, lạnh lùng giáo huấn: “Lớn thế rồi, không biết chào hỏi là sao?”

Phó Tùy Chi thật sự không biết nên gọi Hà Nghiên là gì, nghĩ Phó Thận Hành đến tìm là để bắt lỗi, bèn kìm nén cơn giận, cười hì hì, cố ý chào Hà Nghiên: “Chị dâu.”

Câu chào đúng ý khiến sắc mặt Phó Thận Hành trở nên dễ coi hơn rất nhiều, hắn hài lòng gật đầu, quay sang tiểu minh tinh bên cạnh Phó Tùy Chi, hỏi: “Bạn của chú à?”

Biểu hiện của Phó Tùy Chi như nhìn thấy ma, nhất thời không nói nên lời. Tiểu minh tinh kia là một ngôi sao mới nổi, thông minh, hoạt bát, biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, thấy thế vội tiến lên hai bước, tháo kính râm và khẩu trang, mỉm cười chào hỏi: “Chào anh Phó, chào chị dâu.”

Nhìn rõ dáng dấp của tiểu minh tinh, Hà Nghiên lúng túng, kinh ngạc vui mừng: “Ồ! Là cô sao? Tôi là fan của cô đấy.”

Nghe cô nói vậy, nữ ngôi sao vừa mừng vừa sợ: “Thật ạ? Trùng hợp quá, được chị dâu hâm mộ em rất vui.”

Hà Nghiên chỉ mỉm cười, suy nghĩ một lúc rồi hỏi một cách lịch sự: “Tôi có thể chụp với cô một tấm ảnh  không?”

Nữ ngôi sao đâu dám từ chối, vội ghé sát người Hà Nghiên, đáp: “Được ạ.”

Hà Nghiên lôi di động ra, đang định tự chụp, không ngờ bị Phó Thận Hành nắm lấy. Cô thoáng giật mình, chợt nghe hắn bảo: “Để tôi.”

Tiểu minh tinh thấy thế,  vội vàng đưa điện thoại của mình cho Phó Tùy Chi, làm nũng: “Tùy Chi, anh cũng chụp cho em một tấm đi.”

Phó Tùy Chi cảm thấy mấy người họ như mắc bệnh tâm thần. Nếu lúc này không phải đang hứng thú với nữ ngôi sao kia, nếu trong lòng không phải nơm nớp lo sợ Phó Thận Hành, thì chắc chắn hắn đã vung tay bỏ đi. Hắn bình tĩnh, nhận điện thoại của bạn gái chụp bừa vài tấm, sau đó, trả lại cho cô ta. Hắn đang nghĩ cách chuồn nhanh, bỗng nghe Phó Thận Hành thản nhiên nói: “Nếu đã gặp thì dẫn bạn gái cùng vào đi.”

Phó Tùy Chi sửng sốt, hận tới mức suýt chút nữa chửi thề.

Hà Nghiên cũng không ngờ Phó Thận Hành lại mở miệng mời Phó Tùy Chi và tiểu minh tinh. Cô lưu vong nước ngoài một năm, sau khi trở về luôn bị Phó Thận Hành giam giữ, đâu có tâm trạng theo đuổi bất kỳ ngôi sao nào. Thực ra,Hà Nghiên không hề biết nữ ngôi sao này, nhưng cô muốn dựa vào cô ta để kéo mối quan hệ với Phó Tùy Chi lên, tạo cơ hội tiếp xúc trong tương lai. Chẳng ngờ, mọi việc lại diễn ra suôn sẻ như vậy.

Trong phòng bao, Nhãn Kính và những người khác đã chờ từ lâu. Vì biết Phó Thận Hành dẫn Hà Nghiên tới nên chúng không gọi tiếp viên nữ mà chỉ có mấy gã đàn ông cao lớn ngồi trên sô pha uống rượu nói chuyện phiếm với nhau. Cửa vừa mở, ngoại trừ Phó Thận Hành và Hà Nghiên, phía sau còn có Phó Tùy Chi. Đám người trong phòng đều là tâm phúc theo Phó Thận Hành suốt hai năm qua, đương nhiên mối quan hệ với Phó Tùy Chi không tính là tốt. Thấy hắn theo Phó Thận Hành tới, bọn chúng không khỏi ngạc nhiên, nhưng không ai để lộ ra mặt, nhao nhao đứng dậy chào hỏi.

Bàn bài đã bày xong, người cũng đủ chân, Nhãn Kính thấy Phó Tùy Chi tới liền chủ động nhường đường: “Tùy Thiếu lại chơi vài ván đi.”

Phó Tùy Chi không muốn đánh bài, đang định từ chối, không ngờ thấy Hà Nghiên ngồi xuống liền đổi ý, khẽ gật đầu, đi tới ngồi đối diện Hà Nghiên. Phó Thận Hành phớt lờ, ngồi cạnh Hà Nghiên, ghé sát đầu, khóe môi ẩn hiện ý cười, thái độ vô cùng thân mật: “Khỏi cần khách khí với họ, dù sao mấy người này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.”

Nhìn cảnh ấy, Phó Tùy Chi choáng váng, không phải vì bản thân bị trúng tà mà vì Phó Thận Hành đã bị người ta hạ độc. Ngày trước, nhà họ Trương bị diệt môn, hắn không tin do Phó Thận Hành làm, giờ thì hắn tin. Rõ ràng, Phó Thận Hành đã bị Hà Nghiên mê hoặc, hoàn toàn không biết mình đang làm cái gì.

Ván bài gần như không mấy căng thẳng, cả ba người cùng bàn đều thua, chỉ mình Hà Nghiên chiến thắng. Nữ ngôi sao vừa ngạc nhiên vừa bội phục, nếu không có Phó Tùy Chi sắc mặt thối hoắc ngồi bên, suýt chút nữa cô ta đã vỗ tay cổ vũ Hà Nghiên. Sau hơn mười ván, Phó Tùy Chi gần như không ù ván nào.

Thẻ đổi tiền chất cao trước mặt, Hà Nghiên bắt đầu cảm thấy nhàm chán, quay sang bảo Phó Thận Hành: “Tôi mệt rồi, anh vào đi.”

Phó Thận Hành không mấy tình nguyện, hắn không sợ thua, mà là nếu hắn thế chân, chắc chắn Hà Nghiên sẽ làm tổ trên chiếc ghế sô pha bên cạnh, không ngồi bên xem hắn đánh tiếp. Hắn cười nhạt, nói: “Mệt thì không chơi nữa, chúng ta về thôi.”

Đám người xung quanh muốn nôn ra máu. Thắng xong liền bỏ đi, không biết phân biệt tốt xấu gì hết. Nhưng không ai dám nói ra điều đó. Chỉ có Phó Tùy Chi là tức tối, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Hà Nghiên, không ngờ bị Hà Nghiên bắt gặp. Cô hơi nhướng mày, cười cười, lật lá bài trong tay mình cho Phó Tùy Chi nhìn: “Đợi lá này phải không?”

Phó Tùy Chi sửng sốt, nữ ngôi sao ngồi bên cạnh hắn thốt lên ngạc nhiên: “Chị dâu, sao chị biết hay vậy?”

Mọi người kinh ngạc, nhất loạt nhìn cô. Hà Nghiên khẽ cười với Phó Tùy Chi, thong dong nói: “Bên ngoài còn hai quân, một ở chỗ tôi, một có lẽ ở kia.” Nói xong, cô giơ tay sờ con chip cuối cùng trong đống chíp chất cao tới cằm, bảo: “Đợi sờ vào lần nữa, không biết ù bao nhiêu ván rồi.”

Điều này quá tà tính. Có thể đoán được Phó Tùy Chi toan tính quân nào, có thể biết lá bài đó nằm ở đâu, vô cùng kỳ diệu. Nữ ngôi sao nhanh miệng, thay mọi người đặt câu hỏi: “Sao chị biết rõ thế?”

Hà Nghiên cười nhạt, đáp: “Bởi vì tôi có quân bài ấy.”

Quân bài ấy chính xác đang ở trước mặt cô. Nghĩ tới khả năng ghi nhớ tuyệt vời của cô, tất cả mọi người đều thán phục. Nhãn Kính nản lòng thoái chí, suýt hất văng mấy quân bài trước mặt, anh ta giả vờ giả vịt tán thưởng: “Chơi vậy ai chơi lại, anh Hành dẫn chị dâu tới là để hành hạ chúng ta đây mà.”

Phó Thận Hành mặc dù vẫn bình thản nhưng khóe mắt đuôi  mày khó giấu được vẻ đắc ý. Hắn dựa thế đưa bài cho Hà Nghiên, cánh tay đặt sau người cô nãy giờ, nhẹ nhàng vuốt vai cô, miệng thủng thẳng nói: “Ít nói nhảm đi, chúng tôi tới đây là để giành tiền của các cậu.”

Hà Nghiên cười cười: “Nào có năng lực như vậy, cho dù đoán được mấy quân bài, cùng lắm là ù vài ván, cũng không ngăn được người ta nã pháo, không ngăn được người ta mò ra.” Nói xong, cô mở lá bài trong tay, thay đổi ngẫu nhiên sang một quân bài khác, không cho Phó Tùy Chi phóng ù.

Phó Tùy Chi dù bực nhưng cũng đành bất lực, hạ quyết tâm gỡ bài. Chẳng ngờ, chiếc thẻ vừa ném ra, Hạ Nghiên đã hạ bài: “Ù rồi.”

Ai nấy đều há hốc mồm, Phó Tùy Chi vừa sợ vừa giận. Chỉ có Phó Thận Hành là nhíu mày, lẳng lặng lật hết lá bài phía Hà Nghiên, nhưng không hề thấy quân bài tẩy mà Hà Nghiên nói. Hắn giật mình, cuối cùng đã hiểu tâm ý của Hà Nghiên, khóe môi thoáng co giật, ghé tai cô hỏi nhỏ: “Đồ dối trá, em ngầm tính bài của Tùy Chi, lừa nó để phóng ù hả?”

Cô đâu có khả năng nhớ hết các lá bài trước mặt mình. Nói vậy để lừa Phó Tùy Chi, muốn hắn phá bài trong tay mình. Trên bàn bài, ai nấy đều thông minh nhưng chỉ có mình Phó Thận Hành nhìn ra. Cô hơi bất ngờ, nghiêng đầu nhìn hắn, mất hết hứng thú, lạnh lùng nói: “Nhàm quá đi, tôi không chơi nữa.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.11.2019, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 03.09.2018, 12:58
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 106
Được thanks: 58 lần
Điểm: 39.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật trong tay - Bối Hân (THÔNG BÁO) - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 70

Hai người trở về lúc đêm đã khuya, Hà Nghiên tỏ ra mệt mỏi, vừa vào cửa, liền lên thẳng phòng ngủ, Phó Thận Hành cũng muốn vào theo nhưng sợ mình quá vội vàng khiến cô ác cảm, bèn dừng bước ngay ở phòng khách gọi tên cô. "A Nghiên." Khi Hà Nghiên quay lại, hắn không biết nói gì, chỉ mỉm cười chúc : "Ngủ ngon."

Hà Nghiên bần thần, mím môi im lặng, xoay lưng tiến vào phòng ngủ. Phó Thận Hành đứng ngây thêm một lát, bước vào thư phòng, gọi điện bảo A Giang qua. A Giang ở tầng dưới, nhận được điện thoại lập tức đi lên. Cửa thư phòng không đóng, gã gõ nhẹ hai cái đẩy cửa vào, thấy Phó Thận Hành đang ngồi lẳng lặng sau bàn làm việc hút thuốc.

Giữa màn khói mù mịt, sắc mặt Phó Thận Hành âm u, không dịu dàng và vui vẻ như khi ở bên cạnh Hà Nghiên. A Giang không dám nhìn lâu, khoanh tay đứng trước bàn, dè dặt hỏi: "Anh cần căn dặn việc gì ạ?"

Phó Thận Hành im lặng giây lát, hỏi: "Buổi chiều, gặp Điền Điềm cô ấy đã nói những gì?"

A Giang không thể trả lời câu hỏi. Khi ấy, gã ngồi hơi xa, hai người họ lại nói chuyện rất nhỏ, ngoại trừ lúc Điền Điềm nổi giận nhỡ mồm ra, gã không nghe thêm được gì hết. A Giang không dám nói dối, thuật lại tình hình, thấy Phó Thận Hành không tỏ thái độ, ngập ngừng, hỏi: "Hay để em lén điều tra Điền tiểu thư ạ?'

Từ ngày nhận được điện thoại của Điền Điềm, Hà Nghiên khác hẳn, giống như sợi dây leo khô héo đột nhiên hút nước, tràn trề sức sống sau một đêm, màu xanh nhuộm dần cành lá. Đến A Giang còn cảm nhận được sự thay đổi này, huống hồ một người luôn dồn hết tâm tư vào cô như Phó Thận Hành sao lại không hay biết.

Không ngờ câu trả lời của Phó Thận Hành vượt quá suy đoán của A Giang: "Được rồi, cứ làm vậy trước đi." Giọng hắn bình thản, khóe môi khẽ rướn lên mang theo ý cười giả dối. A Giang ngạc nhiên nhưng chỉ biết im lặng.

Hai ba ngày sau, Hà Nghiên không ra ngoài mà ở lỳ trong nhà. Cuối tuần, Phó Thận Hành không kìm được, hỏi cô: "Ngày mai có muốn đi câu cá không?"

Cô lắc đầu, từ chối thẳng thừng: "Không muốn đi."

Phó Thận Hành nhíu mày, buông bát đũa nhìn cô: "Hay hẹn mọi người đánh bài?"

Hà Nghiên ngước nhìn hắn, bật cười: "Thi thoảng không sao, bắt nạt người ta mãi sao đành."

Cô đích thực là khắc tinh của Phó Thận Hành, chỉ bằng một câu nói đã mang lại niềm vui cho hắn. Hắn nhướng môi, khẽ cười: "Cũng nên tìm việc mà làm, không thể ngồi nhà rầu rĩ được."

Hà Nghiên rướn mày, ngạc nhiên hỏi hắn: "Tôi có thể tùy ý ra ngoài à?"

Câu hỏi quá thẳng thắn, khiến Phó Thận Hành hơi khó chịu, hắn nhếch môi trả lời: "Tôi không muốn biến em thành phạm nhân." Nói xong, tự cảm thấy chột dạ, hắn liền bổ sung: "Hiện tại không muốn, sau này càng không."

Hà Nghiên không bận tâm, suy nghĩ một chút, hỏi tiếp:"Vậy ngày mai tôi có thể ra ngoài không? Hiện Dương Hinh đang quay một phim điện ảnh truyền hình, mời tôi qua chơi."

Dương Hinh chính là ngôi sao trẻ đi theo Phó Tùy Chi. Sau đêm chơi bài, hai người lưu Wechat của nhau, liên lạc suốt mấy ngày qua. Dương Hinh gửi một số hình ảnh ở studio cho Hà Nghiên, còn nhiệt tình mời cô rảnh rỗi tới chơi. Mặc dù không hứng thú với mấy tấm ảnh của Dương Hinh, nhưng do trong lòng có toan tính nên cô vẫn đi.

Bất luận hiện tại cô yêu cầu những gì, hợp lý hay không, Phó Thận Hành đều đồng ý. Hắn mỉm cười ưng thuận: "Được, tôi đi cùng em."

Ngày hôm sau, hắn lái xe đưa cô đến trường quay ở ngoại ô Nam Chiêu, tham quan đoàn làm phim của ngôi sao trẻ Dương Hinh. Thấy Phó Thận Hành đi cùng Hà Nghiên, Dương Hinh như được yêu chiều mà lo sợ, vội vàng xin đạo diễn cho nghỉ, tự dẫn hai người tham quan khắp mọi nơi. Tâm trạng Hà Nghiên rất tốt, cô hào hứng hỏi Dương Hinh: "Buổi tối có thể về thành phố không? Chúng ta cùng nhau ăn cơm."

Dương Hinh đang tiền đồ rực rỡ, được toàn bộ đoàn làm phim bợ đỡ, nên rất thoải mái tự do. Cô ta vội gật đầu: "Được mà, được mà." Nói xong, cô ta quay sang Phó Thận Hành, hỏi: "Anh Phó có thể đi cùng không?"

Phó Thận Hành đi cùng là để chăm sóc Hà Nghiên nên nói rất ít. Nghe vậy, hắn liếc nhìn Hà Nghiên, khẽ gật đầu: "Gọi Phó Tùy Chi cùng ăn cơm."

"Vâng." Dương Hinh gật đầu cười, giở thói làm nũng với Phó Thận Hành, nửa thật nửa giả phàn nàn: "Nhưng Tùy Chi bận lắm, thường xuyên không quan tâm tới em, em sợ mình không hẹn được. Hay là anh Phó gọi một cuộc, hạ lệnh cho anh ấy tới?"

Phó Thận Hành bặm môi, đáp: "Cô cứ bảo với nó là tôi muốn nó đến."

Có câu nói này của hắn, Phó Tùy Chi dù không tình nguyện đành phải tới, mặt mũi xám xịt suốt bữa ăn. Khi Hà Nghiên và Dương Hinh đi toilet, hắn hỏi thẳng Phó Thận Hành: "Thẩm Tri Tiết, anh cả à. Anh hồ đồ thật hay giả hồ đồ vậy? Anh không nhận ra mục đích của cô ta hay sao? Cô ta đang làm gì anh thế? Loại đàn bà như rắn độc này, sao có thể hâm mộ một ngôi sao trẻ hai mươi tuổi?"

"Đúng vậy, có mục đích riêng." Sắc mặt Phó Thận Hành hết sức bình tĩnh, gật đầu cười khẽ: "Chỉ cần cô ấy vui, điều đó không thành vấn đề."

Phó Tùy Chi nổi đóa, ngạc nhiên nhìn hắn một lúc lâu: "Thẩm Tri Tiết, tôi thấy anh đúng là đã bị ma nhập." Hắn không ngồi thêm, nổi giận đứng dậy ra ngoài. Vừa đẩy cửa, hắn liền vấp phải Hà Nghiên và Dương Hinh. Dương Hinh nhìn bộ dạng hắn, không khỏi ngạc nhiên: "Tùy Chi, anh đi đâu vậy?"

Phó Tùy Chi bực bội lườm Hà Nghiên, không nói một lời, túm cổ tay Dương Hinh, kéo cô ta đi. Hà Nghiên không ngăn cản cũng không đặt câu hỏi, đứng đó nhìn họ rồi bình thản quay trở về phòng. Phó Thận Hành vẫn ngồi trước bàn, ngẩng đầu cười nhạt: "Lại ăn cơm đi."

Hai người coi chuyện ban nãy như không tồn tại, im lặng ăn xong bữa cơm, đứng dậy ra về.

Hắn uống chút rượu, định lái xe nhưng bị Hà Nghiên ngăn lại: "Để tôi." Cô bước lên trước mở cửa, ngồi xuống vị trí lái. Hắn đứng đó nhìn cô, vòng sang bên cạnh. Hắn mới đổi xe, cô chưa quen, mãi mới khởi động được máy. Nãy giờ Phó Thận Hành không nói gì, chỉ dựa cửa xe lẳng lặng nhìn cô. Tóc cô hơi dài, không nhuộm, chưa lộ rõ kiểu, mềm mại buông lơi, chạm vai.

"A Nghiên?" Hắn đột nhiên gọi khẽ.

Hà Nghiên không quay sang, hỏi: "Hửm?"

"Sau này muốn gặp Tùy Chi thì nói thẳng với tôi, khỏi cần vòng vo mất thời gian."

"Được." Cô thong dong ưng thuận, không giải thích nửa câu.

Cuối cùng, hắn mất kiên nhẫn, trầm mặc một hồi, hỏi: "Tại sao?"Hà Nghiên mím môi, đáp: "Con người nên có mục tiêu để tồn tại."

Hắn ngẩn người, vô thức mỉm cười: "Mục tiêu của em là tiếp cận Phó Tùy Chi, nhân cơ hội châm ngòi mối quan hệ giữa tôi và nó, khiến hai chúng tôi đấu đá, thương vong đúng không?"

Đây là màn đấu đá tranh giành của những kẻ quyền thế trong phim truyền hình, nếu có đủ thời gian, nếu không căm hận Phó Thận Hành, có lẽ cô sẽ lựa chọn cách đấy. Nhưng bây giờ không được, cô không có thời gian húc đổ bức tường giữa anh em họ, không có thời gian chờ đợi Phó Thị sập từ bên trong. Việc cô cần làm lúc này là tạo chút mánh khóe gây nhầm lẫn cho kẻ thù, chính thức liên kết với Tiểu Ngũ hiện đang ở Đông Nam Á, lật mở hoàn toàn gốc rễ đen tối của Phó Thị phơi bày trước mặt người đời.

Con đường ấy sẽ rất khó khăn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Hà Nghiên gật đầu, mặc kệ hắn tin hay không: "Phó Thận Hành, tôi không muốn giấu diếm. Lúc này, tôi chưa thể buông tay, đành vác nó lên lưng, hướng tới mục tiêu, tiến từng bước về phía trước. Cuối cùng, có thể đi đến đâu, có thể buông bỏ hay không tôi đều không biết."

Phó Thận Hành chậm rãi gật đầu, khẽ khàng rướn môi: "Rất tốt, ít nhất em có thể tiến lên phía trước."

Về tới nhà, Phó Thận Hành theo Hà Nghiên lên lầu như thường lệ, giữ cô lại trước khi cô bước vào phòng ngủ. Hắn dựa thế say rượu, áp cô lên tường, vòng tay vây cô vào trong. Hà Nghiên định giãy dụa, hắn đã thấp giọng nói: "Đừng sợ, tôi sẽ không chạm vào em."

Hắn thực sự không động vào cô mà chỉ dùng cánh tay, dùng thân thể tạo thành chiếc lồng, giam giữ cô. Hắn nhìn cô chằm chằm, từ từ cúi người, nghiêng đầu, xích lại gần, rất gần, cho đến khi đôi môi mỏng gần chạm vào cô. Hà Nghiên không nhúc nhích, rủ mắt mím môi, thở khe khẽ. Phó Thận Hành ngừng ở đó rất lâu, như gần như xa, cuối cùng di chuyển, hơi thở ấm áp xoẹt qua mặt cô, rơi xuống vành tai.

"A Nghiên, tôi sẽ giúp em." Hắn thì thầm: "Ở bên cạnh em, chăm sóc cho em, tới khi em chịu buông bỏ, hoặc là, đạt được mục tiêu của mình."

Cô hơi sững người, giơ tay đẩy mạnh hắn ra, cười lạnh hỏi: "Phó Thận Hành, anh uống nhiều quá phải không?"

Cả hai có một sự chênh lệch lớn về thể lực, dù cô cố gắng thế nào cũng không đẩy được hắn ra. Hắn vẫn vây cô giữa vòng tay, thân thể gần như không xê dịch. Cô dừng lại, ngước lên nhìn thẳng vào hắn, khóe môi ẩn chứa sự mỉa mai: "Thẩm Tri Tiết, tôi nghi ngờ anh lại bị hoán đổi, mấy lời quải đản này không thể thốt ra từ miệng anh, ngạc nhiên quá đi mất. Anh sẽ giúp tôi đạt được mục đích ư? Nếu đã có lòng, sao phải dùng tới cách phiền toái? Hãy chết trực tiếp cho tôi xem, chỉ cần anh chết, tôi có thể xóa sạch hận thù, buông bỏ mọi thứ."

Hắn im lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm u ám, khiến người ta không thể trông thấy đáy. Một lúc sau, hắn bật cười, thấp giọng hỏi: "Nếu tôi thực sự chết đi, em có rơi nước mắt vì tôi không?"

"Không chỉ vài giọt nước mắt đâu. Nếu anh chết, tôi sẽ vui mừng phát khóc, khóc một trận thật to, khóc hẳn ba ngày ba đêm." Cô trả lời, cánh môi mềm mại thốt ra những lời tàn nhẫn vô tình nhất.

Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc xõa trên trán cô, bình thản mà ve vãn: "Tôi sẽ không chết, A Nghiên, bởi vì tôi không nỡ để em khóc."

Hà Nghiên là người ẩn nhẫn, bị mấy lời vô sỉ của hắn làm cho phát điên, hận không thể bổ nhào cắn một phát mới cho hả giận. Nhưng cô biết rất rõ, nếu mình thực sự bổ nhào tới cắn sẽ trúng ý của hắn. Cô nhìn hắn chằm chằm, đột nhiên bật cười: "Phó Thận Hành, tôi sẽ không mắc lừa anh đâu."

Cô cứng mềm không ăn, chợt giận chợt thích, khiến Phó Thận Hành yêu không được hận không xong, bó tay bất lực. Hắn mỉm cười, thả cô, lùi về sau một bước: "Tốt thôi, em có thể như vậy, tôi rất thỏa mãn."

Đang nói, điện thoại trong túi áo Phó Thận Hành vang lên, hắn lôi di động nhìn số người gọi, lông mày hơi cau lại. Hắn vô thức liếc nhìn Hà Nghiên, xoay lưng vào trong thư phòng. Hà Nghiên hiểu, người gọi cú điện thoại này ít nhiều có liên quan tới cô, nếu không, Phó Thận Hành đã không có biểu hiện như thế.

Cửa thư phòng rất dày, hiệu quả cách âm không thể chê, dí tai cũng không thể nghe lén được gì. Cô dứt khoát không làm chuyện vô dụng, đứng nguyên một chỗ, lặng lẽ nhìn cánh cửa. Đó là cánh cửa khóa bằng vân tay. Cho tới bây giờ, cô biết chỉ có Phó Thận Hành và A Giang là có thể dùng khóa vân tay tùy tiện ra vào. Cô từng thừa dịp không có người bí mật thử qua vài mật mã, đều không đúng.

Nếu mở được cánh cửa này thì tốt, sau nó không biết ẩn chứa biết bao nhiêu bí mật. Cô luyến tiếc nhìn lâu thêm một chút rồi trở về phòng rửa mặt nằm ngủ. Một lúc sau, Phó Thận Hành cũng đẩy cửa bước vào, im lặng vào phòng tắm, lẳng lặng nằm xuống mé giường bên kia.

Hắn thường ngủ ở phòng khách dưới tầng. Hôm nay đột nhiên quay trở lại, thừa cơ vào đây không biết có ý gì khác. Hà Nghiên không biết, cũng lười đoán, nằm co ro bên cạnh, cố gắng tránh xa hắn một khoảng, ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, cô phát hiện thấy mình nằm ngủ trong lòng Phó Thận Hành, một tay khoác lên người hắn, như thể ôm một chiếc gối lớn. Cô lúng túng, giả bộ bình tĩnh đứng dậy xuống phòng tập thể hình dưới tầng luyện yoga. Lúc cô từ phòng tập ra, Phó Thận Hành đã đi làm.

Buổi tối trở lại, Phó Thận Hành đi thẳng lên lầu, không vào căn phòng phía dưới.

Hà Nghiên đang vùi mình trên ghế sô pha xem ti vi. Hắn thay quần áo, hỏi cô: "Lại không ra ngoài à?"

Cô gật đầu: "Không muốn vận động."

Hắn ngồi xuống bên cạnh, thuận miệng hỏi: "Sao không rủ Điền Điềm dạo phố? Hay gọi điện cho Dương Hinh cũng được, còn hơn ngồi chết dí ở nhà."

"Tìm Điền Điềm sợ gây rắc rối cho cô ấy." Cô thản nhiên trả lời, khóe môi như cười như không: "Còn Dương Hinh, anh bảo muốn tìm Phó Tùy Chi thì cứ nói thẳng, tôi hà tất phải mất thời gian dỗ dành cô bé đó."

Phó Thận Hành không vội vã tức giận, khẽ gật đầu, nghiêm túc thương lượng: "Nếu muốn tìm Phó Tùy Chi, hay là em đến công ty làm việc đi. Tôi sẽ sắp xếp cho em một vị trí bên cạnh Phó Tùy Chi, em gặp nó cũng tiện."

Tựa như một cú đấm vào bịch bông, không cần tốn sức, nhưng vẫn khiến cô suýt nôn ra máu. Hà Nghiên nhất thời nổi đóa, hung hăng lườm hắn, xoay đầu phớt lờ. Hắn bao dung mỉm cười, im lặng cùng cô ngồi xem ti vi. Vì không thích xem tivi, hắn mất kiên nhẫn quay người, dựa ghế sô pha, lặng lẽ ngắm cô.

"Thấy đẹp không?" Cô bỗng hỏi.

"Đẹp." Hắn trả lời. Mặc dù không ra ngoài, nhưng cô vẫn trang điểm nhẹ, khuôn mặt trắng nõn, nét nào ra nét ấy. Cô quả thực là một phụ nữ xinh đẹp và quyến rũ. Hắn nhướng môi bổ sung: "Rất đẹp, giống như tranh vẽ."

Cô không quay sang, khẽ nhướng mày: "Cảm ơn."

Buổi tối, hai người vẫn ngủ chung trên một chiếc giường. Trước khi ngủ, Hà Nghiên đã cố tình nằm sát bên cạnh, không hiểu sao, nửa đêm tỉnh dậy lại thấy mình ngủ thiếp trong vòng tay Phó Thận Hành. Hắn ôm cô từ phía sau, một tay luồn dưới gáy cô, tay kia đặt hờ quanh eo cô, không giống giam cầm mà tựa như bảo vệ.

Hà Nghiên không tin đây là tư thế ngủ mình tạo nên. Cô bực bội hất tay hắn. Chẳng ngờ, hắn không những không buông mà còn giữ chặt hơn, thu toàn bộ người cô vào trong lòng. "Phó Thận Hành." Cô giận dữ gọi hắn: "Anh giả vờ ngủ ít thôi! Thả tôi ra!"

Hắn mở mắt, dáng vẻ ngái ngủ, giọng khàn khàn "Ồ." một tiếng rồi buông tay: "Xin lỗi, ngủ say quá."

Bảo hắn ngủ say, ai tin.

Cô bò ra khỏi lòng Phó Thận Hành, quay lại trừng mắt nhìn, nhấc chân đạp một phát: "Xuống dưới tầng ngủ, không được ngủ trên giường tôi."

Hắn nhanh tay lẹ mắt, túm lấy chân cô, tốt bụng nhắc nhở: "A Nghiên, đây là giường của tôi."

Hà Nghiên sửng sốt, không nhiều lời, định bò xuống giường. Nhưng hắn nắm chân cô không chịu buông. Cô nổi nóng, quay đầu hét: "Buông tay! Trả giường cho anh đấy, tôi xuống dưới tầng ngủ."

Hắn chẳng những không buông, còn kéo chân cô vào trong lòng mình, rướn môi cười uy hiếp: "Đừng làm loạn, nhất là đừng làm loạn trên giường. Chưa nghe bao giờ sao? Cãi nhau đầu giường, làm hòa cuối giường. Tôi đã ăn chay nhiều ngày, em đừng có quyến rũ tôi."

Dù tu dưỡng tốt thế nào cũng không vượt qua được một kẻ vô sỉ như hắn, Hà Nghiên suýt chửi ầm. Cô hít sâu mấy hơi, nhẫn nhịn chịu đựng, không tiếp tục giãy dụa mà thỏa hiệp: "Da mặt tôi không dày như anh, anh buông tôi ra, tôi không xuống dưới tầng nữa."

Bấy giờ Phó Thận Hành mới buông tay, vỗ nhẹ lên giường, ý bảo cô nằm xuống: "Mau ngủ đi, ngày mai còn nhiều chuyện phải làm."

Hà Nghiên nhìn hắn đề phòng, thoáng ngập ngừng, nhặt chiếc gối dài cuối giường, chặn giữa hai người. Ai ngờ, ngày hôm sau tỉnh dậy, cô vẫn nằm trong lòng hắn, chiếc gối ôm không biết biến đi đâu. Cô ngẩn người nhìn trần nhà, bỗng như nhận ra, đập tay hắn, bảo: "Dậy mau, đi làm."Hắn mở mắt, nhếch miệng cười giảo hoạt, đứng dậy rửa mặt đi làm.

Mấy ngày sau, sự gần gũi về thể xác đã xoa dịu sự bế tắc giữa hai người. Đêm ấy, khi Phó Thận Hành đi xã giao xong trở về, Hà Nghiên trực tiếp mở miệng yêu cầu: "Giúp tôi sắp xếp một vị trí trong công ty, không quan trọng là việc gì. À, đừng để người khác biết mối quan hệ của chúng ta."

Hắn vui mừng nhưng làm bộ thản nhiên: "Tới làm trợ lý cho tôi?"

"Không." Cô dứt khoát từ chối, nói chuyện không chút lưu tình: "Thời gian ở cùng anh đã nhiều, ban ngày không muốn gặp anh nữa."

Hắn không giận, cười hỏi: "Chẳng lẽ em muốn ở bên Phó Tùy Chi? Nhưng hiện tại nó không có ở trụ sở chính, nếu em muốn theo nó thì tôi phải điều nó đến trụ sở chính trước đã."

"Chưa thôi đi à?" Cô tiện tay cầm chiếc gối trên sô pha ném về phía hắn: "Tôi muốn lợi dụng Phó Tùy Chi thì cũng khỏi cần anh giúp đỡ. Anh để tôi đi thế này là do không đề phòng hay muốn tác hợp cho hai chúng tôi hả?"

Hắn mỉm cười, ném chiếc gối trở lại sô pha, nằm tựa lưng lên, ôm hờ cô từ phía sau: "Vậy ngày mai tôi sẽ mang danh sách công việc của các bộ phận về cho em, em muốn chọn làm ở đâu thì chọn, được chưa?"

Quả là một ông vua ngu đần, mang giang sơn ra đổi lấy một nụ cười của người đẹp.

Cô nghiêng đầu liếc hắn, chui ra khỏi lòng hắn, ngồi quỳ trên sô pha: "Phó Thận Hành, anh nghiêm túc đi. Anh không muốn tôi bước chân vào Phó Thị thì cứ nói thẳng, đừng suốt ngày lôi Phó Tùy Chi ra làm giá đỡ, coi tôi là đứa trẻ dễ lừa sao? Không sai, anh là người thông minh, nhìn ra tôi muốn lợi dụng Phó Tùy Chi để sinh sự. Nếu bại lộ, đương nhiên tôi sẽ nghĩ cách khác. Tôi ngốc như vậy, anh có muốn chơi cùng không?"

Hắn nheo mắt, cười như không cười dò xét cô:"Cách gì khác?"

"Ngu mới nói cho anh biết." Cô tức giận lườm hắn, quay người tiếp tục xem ti vi, không để ý tới hắn.

Cô cứ như vậy nửa giả nửa thật nũng nịu đùa nghịch, khiến trái tim hắn bắt đầu ngứa ngáy, kìm không được muốn tiếp cận cô. Hắn đang định trêu chọc, thừa cơ kiếm lời, không ngờ liền bị cô đẩy ra, mặt lộ vẻ chán ghét: "Hôm nay anh đến chỗ quỷ quái nào người hôi rình thế, đi tắm đi."

Đúng là trên người hắn còn vương mùi rượu, hơn nữa buổi tối còn có phụ nữ má ấp tay kề, ngã thẳng vào lòng hắn. Phó Thận Hành chột dạ, sợ thân mình dính mùi nước hoa, thấy Hà Nghiên không nghi ngờ, hắn vui vẻ đứng dậy: "Tôi đi tắm trước."

Hắn rời ghế sô pha, cởi quần áo vào phòng tắm. Hà Nghiên ngồi không nhúc nhích, đợi tiếng nước thấp thoáng truyền ra, cô mới nhẹ nhàng bò dậy, rón rén mò điện thoại trong túi áo hắn. Cô không nghĩ ra cách liên lạc với Tiểu Ngũ, đành mạo hiểm tìm số trong di động của Phó Thận Hành.

Do tự tin quá mức, nghĩ không ai dám động vào điện thoại của mình nên di động của Phó Thận Hành không gài password. Hà Nghiên trong lòng rõ căng thẳng nhưng động tác vẫn vô cùng nhanh gọn dứt khoát, nhấp vào biểu tượng cuộc gọi, xuất hiện đầu tiên là giao diện các cuộc gọi gần đây nhất. Thật bất ngờ, cô nhìn thấy tên của Trần Hòa. Hà Nghiên ngạc nhiên nhưng không mấy quan tâm, nhanh nhẹn lật danh bạ, tìm kiếm tên của Tiểu Ngũ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.12.2019, 20:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 03.09.2018, 12:58
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 106
Được thanks: 58 lần
Điểm: 39.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vật trong tay - Bối Hân (Chương 50 - Trang 21) Update ngày 19.10 - Điểm: 77
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 71

Điện thoại cá nhân của Phó Thận Hành không lưu nhiều số và cũng chỉ có một vài cái tên nên chẳng mấy chốc Hà Nghiên đã tìm ra di động của Tiểu Ngũ. Số này rất lạ, khác hoàn toàn với số cô nhớ trước kia. Hà Nghiên nhìn giờ, sắp đến thời điểm Phó Thận Hành tắm xong. Cô quyết định dùng điện thoại của Phó Thận Hành gọi trực tiếp vào số này.

Đây là cách mạo hiểm nhất, cũng có thể là an toàn nhất. Phó Thận Hành giám sát di động của mọi người nhưng không tự giám sát chính mình.

Hà Nghiên thầm toan tính trong lòng. Rất nhanh, Tiểu Ngũ nhận điện, cười ha hả hỏi thăm: "Anh Hành, có chuyện gì vậy?"

Cô trấn tĩnh, hạ giọng: "Tôi là Hà Nghiên, Phó Thận Hành đang tắm."

Điện thoại thoáng im lặng, Tiểu Ngũ tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ồ, chị Hà?"

Hà Nghiên không quan tâm tới thái độ vờ vịt của anh ta, lạnh giọng hỏi: "Nói cho tôi biết, làm cách nào để nhổ tận gốc cái cây kia?"

Tiểu Ngũ cười cười: "Chị Hà, chị đang nói gì vậy?"

"Đừng giả ngốc, anh biết tôi đang nói gì." Hà Nghiên tỉnh táo trả lời, vô thức quay đầu nhìn hướng phòng ngủ, cửa phòng mở toang, tiếng nước vẫn vang vọng trong phòng tắm: "Phó Thận Hành sẽ xuất hiện trong khoảng năm phút nữa. Tôi cần xóa nhật ký cuộc gọi trước khi hắn ra ngoài, khôi phục nguyên trạng mọi thứ. Tiểu Ngũ, tôi không có thời gian đùa cợt với anh."

Tiểu Ngũ trầm mặc khoảng mười mấy giây rồi mới lên tiếng: "Anh ấy đã cứu mạng chị."

Đúng là Phó Thận Hành đã cứu mạng cô, hắn đã xông qua lửa đạn lao vào trong nhà tìm cô, bảo vệ cô, dùng thân thể mình che chắn mảnh đạn cho cô. Cảm động ư? Không hề cảm động. Nhưng trong bóng tối dưới đống hoang tàn đổ nát, hắn đã thật sự trấn an được nỗi sợ hãi của cô.

Phải làm thế nào đây? Chính hắn đã mạnh mẽ, tàn khốc, tước cô ra khỏi cuộc sống ban đầu, kéo vào trong bóng tối. Nếu không có hắn, giờ có lẽ cô đang cùng Lương Viễn Trạch trải qua cuộc sống hạnh phúc, bình yên. Nếu không có hắn, hiện tại cô đã sớm có những đứa con của mình.

Hà Nghiên lạnh lùng trả lời: "Đúng vậy."

Tiểu Ngũ trầm ngâm, nói tiếp: "Trước kia tôi đã hiến kế cho anh ấy, bảo anh ấy nên ngoan ngoãn phục tùng chị, liệt nữ sợ triền lang *, chỉ cần anh ấy đủ tốt, một ngày nào đó chị sẽ mềm lòng. Hà Nghiên, anh ấy thật sự yêu chị."

*Liệt nữ sợ triền lang: Phụ nữ dù mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ mềm lòng trước người đàn ông nhiệt tình theo đuổi.

"Còn ba phút." Cô kiên quyết ngắt lời Tiểu Ngũ: "Chúng ta còn ba phút, bỏ qua cơ hội này, sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu."

Chợt nghe Tiểu Ngũ bật cười: "Chị sẽ vĩnh viễn không động lòng với anh ấy, đúng không?"

"Hai mươi bốn giây." Hà Nghiên nhắc nhở.

Tiểu Ngũ ngừng cười, trả lời rành rọt: "Chị cần vào thư phòng của hắn để tìm tài liệu. Trong đó có bằng chứng rửa tiền giữa Phó Thị và tướng quân Đan Ước, các hạng mục đầu tư của Phó Thị ở Đông Nam Á, cũng như các thông tin tài chính liên quan đến Đan Ước. Toàn bộ dữ liệu đen của Phó Thị đều nằm hết trong đấy."

Giọng cô hết sức rành mạch: "Có chắc trong thư phòng của hắn không? Là giấy hay điện tử?"

"Là một chiếc USB, có lẽ trong thư phòng, bởi vì tôi đã tìm trong văn phòng rồi." Tiểu Ngũ trả lời, ngừng một lát, dặn dò: "Cẩn thận, khả năng trong thư phòng của hắn có camera giám sát."

"Sau khi tìm được thì xử lý thế nào?" Cô hỏi: "Đưa cho anh à?"

"Tốt nhất là đưa cho tôi." Tiểu Ngũ đáp, suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: "Vì sự an toàn của chị, nên sao lưu một bản đưa cho tôi, không nên chuyển bản gốc."

Hà Nghiên mím môi, hỏi vấn đề cuối cùng: "Rốt cuộc, anh là ai?"

Tiểu Ngũ mỉm cười: "Chị đoán xem."

Hà Nghiên không đoán, trực tiếp cúp máy. Trong phòng tắm, tiếng nước đã ngừng. Nếu không ngoài dự đoán, Phó Thận Hành sẽ nhanh chóng ra đây. Cô căng thẳng tới mức run lẩy bẩy, xóa bỏ lịch sử cuộc gọi với Tiểu Ngũ, sau đó, thả chiếc điện thoại hơi phát nhiệt vào trong túi quần hắn. Mọi việc hoàn tất nhanh chóng và lặng lẽ, khi Hà Nghiên trở lại chỗ ngồi, bộ phim trên tivi vừa hay chiếu tới màn đặc sắc, viên gián điệp của ta vừa truyền tin tức đi thì kẻ địch xông vào.

Tình tiết quá mức trùng hợp, Hà Nghiên trừng mắt, vô thức bật cười.

Thật kỳ lạ, sau khi tắm rửa xong, Phó Thận Hành không ra ngoài ngay, mà ở lại thêm hai ba phút, mới lau tóc từ trong phòng ngủ đi ra: "Xem gì cười vui thế?"

Cô không hoảng hốt, quay đầu nhìn hắn. Thấy hắn chỉ quàng hờ khăn tắm quanh hông, cô cau mày, hỏi mỉa: "Không lạnh à?"

Phó Thận Hành mặt không đổi sắc, giật giật khóe môi, đáp: "Không lạnh."

Hà Nghiên chậm rãi gật đầu, quay sang tiếp tục xem tivi, giọng điệu thờ ơ, hỏi: "Anh có thể đổi sách cho tôi không? Mấy cuốn lần trước xem xong rồi." Cô đứng dậy, đến bên chiếc xích đu gần cửa sổ cầm cuốn sách mượn lần trước, đưa cho hắn: "Cái này trả anh."

Phó Thận Hành giơ tay ra nhận, nhưng chưa kịp chạm vào, Hà Nghiên đã thu tay, nhíu mày, nói: "Tay ướt." Tay hắn đúng là vẫn còn ướt, cô lại là người cực kỳ yêu sách, khó tránh khỏi khó chịu. Phó Thận Hành thản nhiên cười: "Vậy em cầm đi."

Hắn quay người rời phòng khách, đi về phía thư phòng đối diện. Hà Nghiên theo sau, nhìn ngón tay hắn dừng trên tay nắm cửa hai giây, sau đó, cửa phòng bật mở. Cô thất vọng, hắn sử dụng vân tay, không dùng mật mã, như vậy hoàn toàn không có cơ hội để cô vụng trộm. Không biết có cách nào làm vô hiệu hóa khóa vân tay hay không. Chỉ cần hắn nhập mật mã một lần trước mặt cô, cho cô giới hạn, cô sẽ dễ dàng đoán ra mật khẩu.

Phó Thận Hành không biết suy nghĩ của Hà Nghiên, hắn chặn cửa giúp cô, khẽ nghiêng người ý bảo cô vào.

Như thường lệ, Hà Nghiên tự đến chỗ giá sách, ngẩng đầu, quan sát kỹ càng những cuốn sách trên giá, lựa ra những cuốn mình cảm thấy hứng thú. Phó Thận Hành không thúc giục, đứng phía sau cách đấy không xa, im lặng đợi cô. Tầm mắt cô di chuyển từng tầng một, cuối cùng nhìn thấy một quyển, bèn kiễng chân, với tay lấy. Thật không may, chiều cao không đủ, đầu ngón tay của cô vẻn vẹn chạm được vào phần dưới gáy sách, rất khó để kéo cuốn sách ra.

Hắn nhìn thấy, không nhịn được cười.

Cô quay lại, xấu hổ trừng mắt: "Cười cái gì mà cười? Có gì đáng cười đâu."

Hắn phớt lờ cơn giận của cô, bước tới, đứng đằng sau lấy quyển sách giúp cô. Hắn áp sát, một tay rất tự nhiên đặt ngang eo cô, tay kia vươn qua đỉnh đầu, không nhanh không vội rút quyển sách đó ra. Cơ thể Hà Nghiên thoáng cứng đờ, lén nghiến răng nhưng không di chuyển.

Đúng là hắn có mưu đồ khác, sách đã lấy nhưng không chịu rời đi, đã thế, hắn còn cúi xuống, khẽ hôn gáy cô. Cô thoáng run rẩy, đổi giọng: "Tránh ra, anh đừng có mà lợi dụng."

Câu nói như cổ vũ, hắn đặt quyển sách lại, hai tay đỡ eo cô, tiếp tục hôn, từ cổ ra sau vai, từ cổ sang bên tai: "A Nghiên." Giọng hắn đã trở nên khàn đặc: "Chúng ta thử lại nhé?"

Thử để xem cơ thể cô còn kháng cự hắn giống như trước không. Thử để xem có thể phá vỡ tảng băng cứng, tiến lên trước một bước không.

Hà Nghiên không trả lời, cúi đầu cắn môi.

Phó Thận Hành mở cờ trong bụng, cố gắng kiềm chế, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên, cúi đầu phủ xuống. Lúc đầu, còn kìm nén, nhưng khi đầu lưỡi xâm nhập vào môi cô, hắn liền mất kiểm soát. Cô cố ý quyến rũ hắn, nửa thật nửa giả giãy dụa. Màn giãy dụa này như đáp trả, khiến hắn càng thêm gấp gáp.

Hắn bế Hà Nghiên bằng hai tay, quay lưng đặt cô lên bàn, cúi người chặn cô lại. Bấy giờ, cô mới đẩy mạnh hắn ra, vẫy vùng giữa màn mưa hôn dày đặc, giọng run run: "Đừng ở đây."

Hơi thở đã trở nên dồn dập nhưng hắn vẫn ngăn cơn hứng tình, hỏi: "Sao vậy?"

Cô quay sang, nhìn giàn hoa nhỏ màu đen làm vật trang trí bên cạnh bàn, xấu hổ nói: "Thẩm Tri Tiết, anh là đồ biến thái, anh định ghi lại cảnh này sao?"

Phó Thận Hành liếc theo hướng cô nhìn, nhịn cười khẽ cắn môi cô, giải thích: "Đó là đồ nghe trộm, không phải camera."

"Thật à?" Cô nghi ngờ nhìn hắn: "Sẽ không ghi lại chứ? Anh đừng có lừa tôi."

"Thật." Hắn trả lời, cảm thấy vẻ rụt rè này của cô hết sức dễ thương. Hắn cong môi, nhanh nhẹn lột quần áo của cô. Trên cơ thể mịn màng của cô có mấy vết mờ mờ, là vết roi lần trước, bác sĩ nói tuy không để lại sẹo nhưng phải rất lâu mới có thể biến mất. Hắn nhìn mà đau lòng, động tác vô thức nhẹ nhàng hơn, cúi người hôn lên vết thương.

Hà Nghiên dồn toàn bộ tâm tư vào chiếc USB nên mới chấp nhận màn quấy nhiễu của Phó Thận Hành. Khi hắn hôn lên cơ thể, cô bỗng nổi cáu. Cô có thể chịu đựng được sự thô bạo, nhưng không thể tiếp nhận sự dịu dàng biến thái của hắn. "Nhanh lên." Cô mở miệng thúc giục, mất kiên nhẫn nhắc nhở: "Dùng bao đi."

Động tác của Phó Thận Hành cứng đờ, muốn buông nhưng không nỡ. Đúng vậy, hắn không nỡ buông. Giống như chàng trai trẻ lần đầu nếm thử ham muốn, sau khi biết rõ mùi vị sẽ không thể vãn hồi. Đành trông ngóng tới ngày có thể dùng sự dịu dàng và nóng bỏng để dành phần nào chút thương cảm của cô.

Hai ngày sau, Hà Nghiên nhận được lời mời của tổng bộ Phó Thị. Tuy Phó Thận Hành nói không quan tâm nhưng không quan tâm sao được. Hắn kín đáo bảo A Giang chuyển lời cho bên HR (bộ phận nhân sự), sắp xếp cho Hà Nghiên một vị trí cực kỳ nhàn hạ, dỗ cô vui là chính. Hà Nghiên thừa biết nhưng không chỉ ra, hàng ngày đi làm tan tầm giống mọi người.

Cô đoán mật khẩu thư phòng rất nhiều lần, nào là sinh nhật Phó Thận Hành, nào là sinh nhật Thẩm Tri Tiết, thậm chí thử cả ngày sinh của mình nhưng vẫn không thể mở được. Những lúc có Phó Thận Hành, cô mượn cớ vào tìm sách, nhưng ở trước mặt hắn, cô không dám hành động.

Đồ không lấy được, Phó Thận Hành thì lại dây dưa không tha. Điều này càng khiến Hà Nghiên thêm bực bội. Bất an hơn cả là thời kỳ sinh lý đã qua từ lâu mà bà dì vẫn chưa thấy đến. Cô không khỏi hoang mang, nếu không phải lần nào Phó Thận Hành cũng sử dụng bao, cô đã nghi ngờ mình mang thai.

Hy vọng không thấy đâu, lại không được bên ngoài giúp đỡ, Hà Nghiên không kìm nén hơn được nữa, đành mạo hiểm hẹn Điền Điềm đi dạo. Hai vệ sĩ theo cách đấy không xa. Sau lần Hà Nghiên gặp chuyện, mỗi lần ra ngoài, Phó Thận Hành đều cho người theo sát. Thường là A Giang, nếu A Giang không rảnh thì sẽ là những vệ sĩ được Phó Thận Hành tin tưởng.

"Không có tin tức gì của Lương Viễn Trạch." Điền Điềm nói, với tay nhặt quần áo mùa hè trên kệ, lấy một chiếc ướm lên người Hà Nghiên, miệng lẩm bẩm những chuyện không liên quan đến trang phục: "Mình thăm dò động tĩnh của Vương Tuấn, không thấy anh ta gửi mail cho mình. À, lần trước gặp anh ta trên mạng, nghi Lương Viễn Trạch dùng tên của anh ta nên đã nói chuyện phiếm một lúc, bị bà vợ gọi điện tới mắng cho một trận."

Hà Nghiên sững người, không nhịn được cười.

Điền Điềm lườm cô, thủng thẳng nói: "Còn không biết xấu hổ mà cười, Hà Nghiên, cậu thiếu nợ tình cảm của mình nhiều quá rồi đấy."

"Ừ, đúng là thiếu nợ nhiều quá rồi." Hà Nghiên khẽ gật đầu, gượng cười: "Mình không mong gì, chỉ mong sau này không làm liên lụy tới cậu."

"Yên tâm đi, tuy mình không nhiều mưu mẹo nhưng khả năng tự bảo vệ thì có thừa." Điền Điềm rướn môi nhìn Hà Nghiên, khẩu khí kiêu ngạo: "Hơn nữa, ba mình lại là thị trưởng, Phó Thận Hành muốn làm gì cũng phải cân nhắc một chút."

Phó Thận Hành là kẻ điên, không e dè khi làm chuyện điên rồ. Hà Nghiên cười cười, chuyển chủ đề, thì thầm hỏi Điền Điềm: "Cậu bảo nên dùng cách gì để đặt mật mã?"

"Ngày sinh hoặc một con số nào đấy mang ý nghĩa đặc biệt." Điền Điềm suy nghĩ, lườm Hà Nghiên: "Có phải ai cũng kỳ quái giống cậu đâu, nhìn lướt qua là nhớ ngay. Người bình thường như mình, phần lớn phải dùng mật mã là những con số đặc biệt, nếu không sẽ không thể nhớ nổi."

Hà Nghiên đồng tình, chỉ là những cách tương tự như chọn ngày sinh nhật đã bị loại bỏ. Đối với Phó Thận Hành, còn có con số nào mang ý nghĩa đặc biệt không? Cô nghĩ nát óc vẫn không giải ra.

Hai người dạo phố xong không ăn cơm, Hà Nghiên về thẳng nhà. Vừa vào cửa, cô bất ngờ phát hiện thấy giày của Phó Thận Hành và A Giang ở huyền quan. Lúc này không sớm không muộn, cả hai cùng về khiến Hà Nghiên nảy sinh nghi hoặc, cố ý thả nhẹ bước chân, chậm rãi lên lầu.

Cửa thư phòng khép hờ, tiếng Phó Thận Hành lạnh như băng truyền ra: "Vẫn chưa tìm thấy người sao?"

Hà Nghiên giật mình, vô thức dừng bước ngoài cửa, nín thở đứng đó, nghiêng tai lắng nghe bên trong nói chuyện.

Chợt nghe A Giang lên tiếng: "Chưa ạ. Em đã tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không có tin tức. Điện thoại tắt nguồn không định vị được, hẳn là đã chuẩn bị từ trước."

Trong căn phòng tĩnh lặng, giọng nói của Phó Thận Hành càng trở nên lạnh lùng: "Tiếp tục đi, phải tìm cho bằng được." Hắn ngừng lại, bổ sung: "Cẩn thận, đừng để Hà Nghiên biết."

Hà Nghiên giật mình kinh sợ. Trên đời này, những người có quan hệ với cô, ngoại trừ ba mẹ và Lương Viễn Trạch thì không còn ai. Cha mẹ cô vẫn sống ở Nam Mĩ, còn Lương Viễn Trạch thì đang ở Tây Ban Nha tìm kiếm bằng chứng của Phó Thận Hành. Không lẽ, hành động của anh đã bị bại lộ?

Trong thư phòng, Phó Thận Hành lại dặn dò câu gì đó, Hà Nghiên nghe không rõ, chỉ thấy A Giang trả lời ngắn gọn: "Rõ ạ." Hà Nghiên đang phán đoán thì A Giang nhanh chóng từ trong phòng đi ra, cô gần như lùi lại theo bản năng, cố gắng ẩn núp.

Không ngờ, vừa lùi được hai bước, không biết giúp việc ra khỏi bếp từ bao giờ, đứng dưới tầng nhiệt tình chào hỏi: "Cô Hà, cô về rồi ạ?"

Hà Nghiên thoáng sững người, xoay lưng nhìn xuống dưới, thản nhiên trả lời: "Ừm."

Lúc quay lại, Phó Thận Hành đã mở cửa thư phòng, đứng đó nhìn cô. Mặc dù sắc mặt vẫn rất điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại hơi co giật. Trông thấy hắn, Hà Nghiên bình tĩnh lạ thường. Cô giương cằm, lạnh lùng nhìn hắn. A Giang từ trong thư phòng bước nhanh ra, khách khí chào cô, sau đó đi xuống.

Chỉ còn Phó Thận Hành và Hà Nghiên ở cửa.

Phó Thận Hành chăm chú nhìn cô, nhẹ nhàng bảo: "A Nghiên, vào đi." Hắn quay người vào trước, ra hiệu cho cô đóng cửa. Hắn dựa trước bàn hờ hững nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường: "Nghe được bao nhiêu rồi?"

"Không nhiều." Hà Nghiên ngồi xuống, ngước lên nhìn hắn, không có ý định giấu diếm: "Các anh đang tìm ai, chuyện cần giấu tôi là gì?"

Hắn không trả lời ngay, ngập ngừng một chút, đáp: "Đang tìm Trần Hòa."

Hà Nghiên giật mình, trong lòng như có một tảng đá lớn rơi xuống. Cô không dám biểu hiện, tiếp tục trầm mặt, cười lạnh: "Tìm cô ấy? Tại sao vậy?"

"Ừm." Phó Thận Hành gật đầu, khóa chặt cô bằng ánh mắt, hỏi lại sau một hồi suy nghĩ: "Còn nhớ tập hồ sơ vân tay ở Bắc Lăng trước kia không?"

Đương nhiên Hà Nghiên nhớ, bởi chính vì nó mà cô đã cố gắng bằng mọi cách để đánh cắp dấu vân tay của Phó Thận Hành. Nếu không bị Trần Hòa phá rối, có lẽ cô đã thành công. "Nhớ, chẳng phải bị anh đốt rồi sao?"

"Bản gốc đã bị đốt, còn bản sao đang nằm trong tay Trần Hòa." Phó Thận Hành trả lời, rướn môi cười nhạt, thong dong giải thích cho cô nghe: "Tôi đã cho người tìm kiếm trong một thời gian dài nhưng vẫn chưa tìm thấy. Bà Trần là cao nhân, giấu bản sao đó rất kỹ."

"Hay là không hề có bản sao?" Hà Nghiên nhíu đôi mi thanh tú, nói dối mặt không đổi sắc: "Một người đi đứng bất tiện như bà ấy thì có thể giấu thứ đấy ở đâu?"

Phó Thận Hành nói: "Chắc là có, vì đã bị Trần Hòa lấy được."

Lúc này, nét mặt Hà Nghiên mới lộ rõ vẻ ngạc nhiên, cô liên tưởng đến lịch sử cuộc gọi giữa hắn và Trần Hòa trước đấy, không nhịn được hỏi: "Cô ấy đã lấy trộm dấu vân tay của anh à?"

Thấy Hà Nghiên thật sự tin lời mình, Phó Thận Hành bất giác nhẹ nhõm: "Cô ta không tới lấy trộm dấu vân tay của tôi mà là tới uy hiếp tôi."

"Cho nên các anh mới tìm kiếm cô ấy, đúng không?" Hà Nghiên hỏi tiếp.

Phó Thận Hành đoán không ra tâm tư của Hà Nghiên, cẩn thận quan sát nét mặt cô: "A Nghiên, tôi không còn cách nào khác, sự tồn tại của thứ đó là mối đe dọa đối với tôi, tôi phải loại bỏ mối đe dọa này." Hắn do dự, nói bằng giọng hối lỗi: "Không giấu em, đúng là trước kia tôi có dính líu một chút tới cô ta. Lúc ấy chỉ vì giận em, muốn chọc tức em, không ngờ lại thành ra thế này."

Ừ, vì trả thù mà tới trêu chọc, lừa tình cô bé ấy. Hà Nghiên cười khẩy, thật sự muốn nói với Phó Thận Hành rằng, hành động này không trả thù được cô. Biết người Phó Thận Hành cần tìm không phải là Lương Viễn Trạch, tâm trí cô đã tỉnh táo trở lại. Tự mình gây họa, hậu quả Trần Hòa phải gánh chịu là gì, không liên quan tới cô. Cô nhếch môi rời ghế, lạnh nhạt nói: "Nếu đã tạo ra rắc rối thì tự mình giải quyết đi."

Cô ra khỏi thư phòng, quay về phòng ngủ thay quần áo.

Phó Thận Hành đi theo, chần chừ tiến lên nhốt chặt vòng eo của cô từ phía sau, không chịu buông tay. Hắn nhẹ giọng dỗ dành: "Em giận à?"

Hà Nghiên thật sự không giận, mặc dù cô đoán Phó Thận Hành và Trần Hòa không chỉ 'dính líu' đơn giản như thế. Nhưng điều ấy liên quan gì tới cô? Miễn là hắn không chạm vào bạn cô, chạm vào ai khác hay không, nhiều hay ít, cô không quan tâm. Chỉ có điều, bẩn vẫn hoàn bẩn, từ trước tới nay chưa bao giờ sạch sẽ.

"Buông ra." Cô khẽ đuổi, làm bộ ghen tuông: "Tôi muốn đi tắm."

"Được, anh sẽ đi cùng em." Hắn cười, mặc cô giãy dụa, ôm cô vào phòng tắm, ân cần cởi quần áo giúp cô. Hà Nghiên vừa thẹn vừa giận, nhưng vẫn bị hắn bế vào trong bồn tắm lớn. Cả hai gần như trần trụi, hắn không che giấu suy nghĩ xấu xa, ôm chặt cô vào lòng, nâng khuôn mặt cô hôn xuống. Hà Nghiên không thể trốn tránh đành bất lực để tùy hắn phóng túng.

Trong không gian nhỏ hẹp của bồn tắm, hai người nép sát vào nhau, thân thể cường tráng rắn chắc kết hợp với kỹ năng giày vò làm nhiễu loạn hô hấp của Hà Nghiên. Tâm trí cô dần mơ màng, cho tới khi hắn ưỡn lưng định xâm nhập, cô mới bừng tỉnh: "Đừng."

Đôi đồng tử của hắn tối sầm, hơi thở loạn nhịp, nửa dỗ dành nửa lừa gạt: "Sao vậy? Yên tâm, tôi không bắn vào trong, giải quyết cho đỡ thèm, lát sẽ dùng bao."

Gần đây hắn thường xuyên như vậy, luôn dụ dỗ cô không dùng biện pháp bảo vệ, thậm chí còn nắm rất rõ chu kỳ của cô. Bị hắn quấy nhiễu, sắc mặt cô đỏ ửng nhưng thái độ thì vẫn rất lạnh lùng. Đây là câu trả lời cho chuyện của Trần Hòa. Hôm nay, cô không muốn để hắn chạm vào người. Hà Nghiên biết, dùng sức mạnh sẽ không thể đánh bại hắn. Cô liền thay đổi phương thức, khẽ cắn môi, nói nhỏ: "Tôi sắp tới kỳ, cơ thể không thoải mái, không muốn làm."

Phó Thận Hành ngẩn người: "Sắp rồi à?"

"Ừm." Cô gật đầu, sợ bị hắn nhìn thấu, mắt hơi cụp xuống: "Một hai ngày nữa, tôi thấy không khỏe nên không muốn làm."

Ánh mắt hắn lóe lên tia thất vọng nhưng nhanh chóng che giấu. Hắn cúi đầu hôn cô, giận dỗi nói: "Đồ xấu xa, không làm được sao còn quyến rũ tôi?" Hắn nắm tay cô, ép cô đi xuống nắm chặt lấy hắn, cắn tai cô thì thầm: "Em nói xem, tôi phải giải quyết sao đây."

"Chờ một chút, tôi đi lấy ít đồ." Cô gỡ tay hắn, kéo khăn tắm bao bọc cơ thể lao ra khỏi bồn tắm. Cô quay lại nhìn thẳng vào nơi đang dựng đứng, cười ranh mãnh. Hắn ngây người nhận ra mình đã bị lừa, vội vươn tay túm mắt cá chân cô. Nhưng cô đã chuẩn bị từ trước, phóng vọt ra ngoài phòng tắm, đóng sầm cửa, nhanh chóng khóa lại:"Anh cứ từ từ, không phải vội, tôi sẽ ở bên ngoài chờ."

"Đừng để tôi bắt được em." Hắn thật sự tự mình giải quyết, không che giấu tiếng động, đến thời điểm mấu chốt còn khàn giọng gọi tên cô: "A Nghiên, A Nghiên, rên cho tôi nghe đi."

Hà Nghiên sững người một lúc mới hiểu, mặt đỏ tới tận mang tai, xấu hổ mắng: "Phó Thận Hành, anh là đồ biến thái."

Vừa dứt lời, tiếng rên rỉ khó chịu liền truyền qua cánh cửa. Một lúc lâu sau, tiếng nước vang lên. Hà Nghiên thở phào, mở khóa cửa, xoay người thay quần áo. Không ngờ, vừa đi được hai bước, cô đã bị Phó Thận Hành tấn công từ phía sau. Cô hoảng hốt hét toáng, ngã nhào xuống thảm. Hắn nhìn cô cười đắc ý: "A Nghiên, em quá coi thường người đàn ông của mình, anh ta đâu dễ tự xả bằng tay."

Nói xong, hắn luồn tay vào dưới khăn tắm của cô, đặt vật nóng hổi giữa đùi cô. Hắn không mạnh mẽ xâm nhập mà chỉ cọ xát trêu đùa.

"Phó Thận Hành! Anh là đồ khốn kiếp." Cô giận dữ chửi rủa, mặt mũi đỏ ửng bởi hành động của hắn.

Hắn mỉm cười, cúi người hôn lưng cô, từ dịu dàng đến kịch liệt, cuối cùng phóng thích giữa hai chân cô. Hắn ôm cô trở lại phòng tắm, cả hai tắm qua một lần nữa. Thấy cô vẫn lạnh mặt, hắn ghé sát dỗ dành: "Đừng giận nữa, còn chưa vào mà."

Cô nghiến răng phớt lờ, ném gối vào người hắn: "Cút, tối nay ngủ chỗ khác đi."

Không ngờ hắn lại đồng ý: "Được thôi, dù sao cơ thể em cũng không thoải mái, nhìn mà không ăn được khác nào hành hạ tôi. Chi bằng mấy ngày tới chúng ta ngủ riêng đi. Em nhớ tôi thì cứ xuống dưới tầng tìm tôi."

Hà Nghiên hơi bất ngờ, trước kia mỗi lần cơ thể không thoải mái, không thấy hắn trốn tránh như thế này bao giờ. Hôm nay đúng là rất kỳ. Cô sinh nghi nhưng nét mặt vẫn dửng dưng, lạnh lùng nói: "Đi mau! Ai thèm nhớ anh."

Đêm đó, Phó Thận Hành thật sự ngủ dưới tầng.

Hà Nghiên có cảm giác hắn đang lừa mình, là chuyện gì thì cô nhất thời không đoán ra. Cảm giác này rất khó chịu. Vì vậy, lúc đi làm, cô không khỏi thất thần. Suy nghĩ quá nhập tâm nên lúc chiếc điện thoại để trên bàn đột nhiên vang lên, cô giật mình, sững sờ mất một lúc mới nhấc điện thoại lên: "A lô, xin chào."

Đối phương không lên tiếng ngay, yên lặng giây lát, nhẹ nhàng cất lời: "Cô giáo Hà, tôi là Trần Hòa."


Đã sửa bởi Only Me lúc 06.12.2019, 06:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé Heo92, khaian105, motngontinh, phuonggggg và 75 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.