Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly

 
Có bài mới 01.12.2019, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6197
Được thanks: 15651 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 45
Truyện đã edit xong và lười post vì k thấy ai tks, k lẽ drop cho các web hứng sau mông mình kiếm lộc há mõm ta =)))


Chương 48:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong phòng yên tĩnh chỉ còn màn che lay nhẹ, hai người dựa sát nhau trong bể, hình bóng thân mật dưới ánh nến hết sức mông lung. LWĐÔN

Tư Mã Vanh vội đẩy hắn ra, nhanh chóng quay đầu sang một bên, thấp giọng nói: “Không cần, qua hai canh giờ nữa là phải vào triều, Thừa tướng nên tranh thủ nghỉ ngơi đi.”

“Đừng lo, ta không mệt.” Vương Thuật Chi khẽ cười, đưa tay chống lên vách bể, chuyển y quay mặt lại, cúi người nhìn vẻ mặt y, nói: “Yến Thanh, ngươi nguyện ý nói thật với ta, chính là tiếp nhận ta?”

Hai người dựa vào quá gần, khi nói chuyện, đôi môi chạm vào nhau như gần như xa, giống như cành liễu phe phẩy, mập mờ đến cực điểm, Tư Mã Vanh lại bị hắn nhiễu loạn tinh thần, mắt nhìn chằm chằm hắn khẽ cong môi, lại khó khăn dời đi: “Nước sắp lạnh.”

“À….” Vương Thuật Chi kéo dài âm tiết, cầm khăn bên cạnh nhúng vào nước, cười nói: “Vậy thì không dây dưa nữa.” Nói xong vớt khăn trong nước ra đặt lên lưng y, tay kia ôm chặt y.

Tư Mã Vanh cảm giác da thịt kề nhau trơn ướt và nóng rực, trên người lập tức có một luồng nhiệt tản ra, sắc mặt đại biến, lại đẩy hắn ra, chật vật trốn sang bên cạnh.

Vương Thuật Chi như keo dán không dứt ra được theo sát tới cùng, bức y tới góc bể, nhìn ánh mắt muốn tránh cũng không tránh được và bộ ngực đập kịch liệt phập phồng của y, đôi mắt sắc đột nhiên sâu kín, dán lên cánh môi mỏng của y giọng khàn khàn nói: “Ngươi có biết bộ dạng này của ngươi cực kỳ hấp dẫn người khác không?”

Cổ họng Tư Mã Vanh khô khốc, hơi thở dồn dập, thầm cảm thấy lời này đổi thành tự nói chính mình thì thích hợp hơn, đáng tiếc đầu vừa nâng lên đã bị giật mình, trong lòng càng loạn hơn, nhất thời nói không ra lời.

Vương Thuật Chi rũ mắt nhìn y, há miệng cắn cắn môi dưới, hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn, cọ xát đến đến lúc hơi thở hai người càng nặng nề, lại không nhịn được tiến vào công thành chiếm đất, càng hôn càng động tình, lòng bàn tay nóng hổi dời về phía thắt lưng y, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trong đầu Tư Mã Vanh hỗn loạn, muỗn giãy dụa nhưng không khống chế nổi thân thể run rẩy.

Vương Thuật Chi dù chưa nhận được câu trả lời của y, nhưng nghe hơi thở thô ráp dồn dập của y, biết trong lòng y đã chấp nhận mình, không khỏi mút vào một cái, buông môi y ra vùi đầu hôn cổ y, một đường đi xuống.

Mặt nước gợn sóng nhẹ, tiếng thở dốc nặng nề không phân biệt được của ai, hình ảnh hai người chồng lên nhau, lại có chút ý vị khó phân biệt.

Vương Thuật Chi vẫn còn chưa đủ, ấn người lên vách bể tựa sát vào, hận không thể không chừa một khe hở nào, môi lưỡi đều có cảm xúc cực kỳ mãnh liệt, dao động liếm láp như cướp đoạt, từ cổ chuyển lên xương quai xanh, giọng nói trầm thấp khàn đục: “Yến Thanh…. Yến Thanh….”

Tư Mã Vanh nghe thấy tim đập rộn ràng, thở gấp một tiếng, nhíu chặt mày, hai hàng lông mi dính nước run rẩy không ngừng

Hai tay Vương Thuật Chi xiết chặt, lại kéo gần khoảng cách, ngẩng đầu ngậm lấy vành tai y nhẹ nhàng gặm cắn, khàn giọng nói: “Bộ dạng ngươi từ chối mà còn nghênh đón, chính là đang trêu chọc ta?”

Tư Mã Vanh chỉ cảm thấy hơi thở nóng rực chui vào trong tai ầm ầm nổ tung, làm ngực chấn động nứt một đường, để mặc hắn mạnh mẽ chui vào, miệng lại vô cùng gượng gạo phun ra một chữ: “Không…..”

Vương Thuật Chi vòng qua người y tới phía trước, hai bên không cách nào che giấu dục vọng dính sát một chỗ, ánh mắt sâu thẳm nhìn y: “Không?”

Không lẽ drop cho các web hứng sau mông mình kiếm lộc há mõm ta =)))

Tư Mã Vanh hoảng hồn, mặt lập tức như lửa cháy, một luồng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, tay đặt trên vai y lập tức xiết chặt, mười ngón tay thon dài vì quá dùng lực mà xuất hiện màu xanh trắng, đầu ngón tay ấn xuống vai tạo thành dấu vết rất sâu.

Một tay Vương Thuật Chi ôm chặt y, tay kia dọc theo đường cong mê người sờ soạng đi xuống, cảm giác miệng đắng lưỡi khô càng mạnh.

“Thừa tướng!” Sắc mặt Tư Mã Vanh đại biến, đột nhiên tỉnh táo lại, một tay vòng ra sau lưng nhanh chóng bắt lấy cổ tay hắn, hoảng loạn nói: “Xin Thừa tướng có chừng mực!”

Vương Thuật Chi nhìn y rất sâu: “Sao lại dừng lại?”

Tư Mã Vanh mạnh mẽ kéo tay hắn ra, lại khiến hắn càng dính chặt hơn, trong nháy mắt sau lưng truyền tới cảm giác tê dại, trên mặt vẻ nhẫn nhịn khó nén, lần nữa chật vật đẩy hắn ra.

Vương Thuật Chi thấy y kháng cự mãnh liệt, liền thuận theo ý tứ y, đưa tay sờ lên mặt y, đầu ngón tay mang theo nước vuốt thẳng tới quai hàm, sóng ngầm trong mắt đã lui, giọng điệu mang theo trấn an và khẽ dụ dỗ: “Yến Thanh, cho ta nhìn  mặt của ngươi một chút.”

Tư Mã Vanh sững sờ, ngước mắt nhìn hắn: “Hả?”

“Ta muốn biết, rốt cuộc ngươi có bộ dạng thế nào?” Vương Thuật Chi nhìn y rất lâu, trong mắt ẩn chứa ý cười, đầu ngón tay nắm vành tai y khẽ vuốt ve, không nhanh không chậm, bộ dạng rất có kiên nhẫn.

Tư Mã Vanh sớm bị hắn gần gũi trêu chọc tinh thần có chút không tập trung, sau khi hiểu rõ câu hỏi mới lấy lại tinh thần, lập tức cảm thấy không được tự nhiên, dời ánh mắt sang chỗ khác cảm khái một tiếng.

Vương Thuật Chi buồn bực bật cười: “Sao? Khuôn mặt ngươi rất xấu?”

Khóe mắt Tư Mã Vanh nháy một cái không kịp nhận ra.

“Ta không chê, ngươi cho ta xem một chút.”

Tư Mã Vanh: “…….”

Vương Thuật Chi sờ soạng hồi lâu không ra được gì, chậc chậc khen ngợi, hai tay dời xuống dưới ôm eo y, cười nói: “Thủ pháp rất cao minh, sờ không ra sơ hở… Nếu đây không phải mặt của ngươi, vậy ta còn hôn làm gì? Nhưng cơ thể ngươi thì không phải giả mạo chứ?”

Tư Mã Vanh cảm giác hai tay hắn lại không chịu yên phận, vội cầm lấy cánh tay hắn, nhéo một cái đưa người đẩy lại hắn vào góc, ánh mắt lơ đãng rơi vào nốt ruồi chu sa trên ngực hắn, cổ họng giật giật, vội chuyển mắt sang chỗ khác.

Vương Thuật Chi khẽ cong môi, “Ngươi không cho ta xem mặt thật một chút, ta đây hàng đêm ngủ mơ chẳng phải đã mơ thành người khác?” Nói xong nằm rạp người hôn lên ngực y một cái.

Tư Mã Vanh nghe hắn nói xong trong lòng chợt có luồng lửa nóng, lại bị hắn hôn một cái giật cả mình, tay chân luống cuống thoát khỏi sự kiềm chế của hắn lùi ra sau nửa bước, xoay người bước qua bên kia bể tắm.

“Ai ai! Yến Thanh!” Vương Thuật Chi vạch nước bước đi theo y, từ phía sau giữ chặt tay y, vì dính nước nên để y trượt mất, mắt thấy y rời khỏi bể tắm khoác y phục, bộ dạng lo lắng này y chang chạy nạn, không nhịn được lại thấy buồn cười.

Tư Mã Vanh bất chấp nước trên người, tùy tiện mặc y phục sạch vào, cũng không quay đầu lại nói: “Thuộc hạ đi ngủ.”

“Đợi đã nào!” Vương Thuật Chi vội vàng gọi y.

Tư Mã Vanh dừng lại, xoay người nhìn hắn, lại nhấc chân đi về.

Vương Thuật Chi đang chống thành bể chuẩn bị đi ra, thấy thế dừng lại, mặ lộ vẻ vui vẻ: “Yến Thanh nguyện ý cho ta xem rồi hả?”

Tư Mã Vanh đi tới bên cạnh hắn ngồi xổm xuống, nhìn hắn nói: “Thừa tướng từ từ tắm, không cần phải đuổi theo.” Nói xong mỉm cười nhìn hắn, nhanh chóng nhặt quần áo của hắn rồi đứng lên rời đi, lại tiện tay rút hai bộ y phục trên giá, không chừa lại chút gì cho hắn.

Vương Thuật Chi há nửa miệng, dở khóc dở cười, ào ào một tiếng nhảy ra khỏi mặt nước, đi nhanh theo tới cửa, nhưng lại không thể không dừng chân.

Dù da mặt hắn có dày cũng không thể trần truồng chạy loạn trong phủ, chỉ có thể nhìn bóng đêm lắc đầu cười.

Người hầu bên ngoài thấy Tư Mã Vanh rời đi, vội vào vào hầu hạ, kết quả là thấy Vương Thuật Chi ướt đẫm đứng ở cửa ra vào, còn cười tủm tỉm, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau.

Một đêm đi qua, trong phủ Thừa tướng lại có lời đồn tàn sát bữa bãi: Thừa tướng đùa giỡn công tử Yến Thanh, bây giờ nhất định là nếm được mùi ngon ngọt, nụ cười kia nhìn thế nào cũng như kẻ ngốc! Có điều dưới sự giận dữ, công tử Yến Thanh đoạt quần áo của Thừa tướng, thân thể Thừa tướng trần truồng chạy nửa vòng trong phủ, chạy tới phòng công tử Yến Thanh lại bị không cho khách vào nhà, sau khi rời đi không thể không chạy tiếp nửa vòng còn lại, thê thảm quá!

Vương Thuật Chi trong lúc vô tình nghe bọn họ biên soạn sinh động như thật, cười đến thiếu chút nữa đau cả bụng, đêm đó quả đúng là không chịu gõ cửa, không nếm trải không cho khách vào nhà, chỉ có điều mè nheo hơi lâu nên bị đuổi ra ngoài.

Bây giờ hắn quyết tâm phải kiên trì đến cùng, đi tới cửa giả vờ là đi rồi, bỗng nhiên bộp một tiếng đóng cửa lại, xoay người kéo Tư Mã Vanh đang đi theo phía sau hạ lệnh đuổi khách vào trong ngực, cúi đầu cười nói: “Yến Thanh, cho ta xem mặt ngươi đi.”

Tư Mã Vanh khẽ giật mình, nhanh chóng rời khỏi vòng tay hắn, hất cằm, không mặn không nhạt nói: “Thừa tướng từ từ xem, xem xong thì trở về nghỉ ngơi đi.”

Từ sau hôm tắm đêm, Tư Mã Vanh dường như khôi phục tỉnh táo, Vương Thuật Chi thấy bộ dạng lạnh nhạt này của y, ý cười trong mắt dần đọng lại, đưa tay nắm cằm y, trầm giọng nói: “Ngươi chính là không tin ta? Vì sao mãi không chịu dùng khuôn mặt thật đối diện?”

Tư Mã Vanh bất đắc dĩ thở dài: “Đã cho Thừa tướng nhìn rồi.”

“Sao ta lại không nhớ rõ chuyện này?” Vương Thuật Chi nhíu mày nhìn y: “Yến Thanh, từ trước tới giờ ngươi luôn tuân theo quy củ, cảm thấy ta cũng cần đứng đắn như vậy mới có thể làm ngươi tin tưởng?”

Tư Mã Vanh sửng sốt, có chút không hiểu nhìn hắn.

Cảm xúc trong con ngươi thâm thúy sâu kín của Vương Thuật Chi dần dày lên, đè vai y, vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói trầm thấp: “Yến Thanh, ta thích ngươi, ta sẽ không lấy vợ sinh con, chỉ cần ngươi cam tâm tình nguyện tiếp nhận ta.”

Sắc mặt Tư Mã Vanh khẽ thay đổi, trong đầu ong ong.

“Những lời này xuất phát từ đáy lòng.”

Tư Mã Vanh thở sâu một cái: “Thuộc hạ có tài đức gì mà khiến Thừa tướng nghiêm túc như vậy….”

Vương Thuật Chi hôn lên mi tâm y một cái: “Ngươi chưa từng ép ta, là ta đang ép ngươi, ta hi vọng cùng ngươi đối xử thẳng thắn thành khẩn, mong ngươi tiếp nhận ta.”

Đáy mắt Tư Mã Vanh nổi sóng, dừng một chút, thấp giọng nói: “Gương mặt này là chính ta.”

Vương Thuật Chi nhíu mày, không nói gì thêm, chỉ cẩn thận dò xét sắc mặt y.

Tư Mã Vanh than nhẹ một tiếng, tiến đến bên tai hắn thấp giọng nói: “Ta với Nguyên Sinh có tướng mạo giống nhau.” Nói xong lùi nửa bước, ngước mắt nhìn hắn: “Thừa tướng tin không?”

Vương Thuật Chi vô cùng kinh ngạc, đang muốn mở miệng chợt sau lưng vang lên tiếng gõ cửa.

Cách một lớp cửa, Bùi Lượng cung kính nói: “Bẩm Thừa tướng.”

Vương Thuật Chi dừng một chút, bất đắc dĩ cười, xoay người mở cửa ra.

Bùi Lượng không ngờ cửa mở nhanh như vậy, có phần kinh ngạc, ngẩng đầu thấy hai người đều đang đứng ở cửa ra vào, bị dọa kêu to một tiếng.

Vương Thuật Chi cau mày, có chút ghét bỏ nhìn hắn ta: “Chuyện gì?”

Bùi Lượng nghe ra hắn không kiên nhẫn, trong lòng nhất thời sáng như gương, không khỏi đau đầu nhức óc, vội cung kính đáp: “Vĩnh Khang vương tự kêu bệnh nặng, từ chối vào kinh, chắc hẳn ngày mai tin tức sẽ truyền tới hoàng cung.”

Vương Thuật Chi im lặng một lúc, gật đầu nói: “Ừ.”

Bùi Lượng vội vàng cáo lui, có phần thức thời bước đi nhanh chóng.

Vương Thuật Chi xoay người nhìn thoáng qua Tư Mã Vanh, đột nhiên bật cười, đi thong thả miệng thở dài: “Vĩnh Khang vương quả là lão già gian xảo, xem ra là không thể trông cậy ông ta vào trong kinh quấy đục nước rồi.”

Tư Mã Vanh nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Như vậy cũng tốt, Vĩnh Khang vương khó đối phó, không vào chúng ta cũng bớt lo.”

“Chỉ sợ Hoàng thượng sẽ phái người tin cẩn tới huyện Vĩnh Khang thăm dò, ta phải chặn hắn ta lại.” Vương Thuật Chi nói xong liền đi tới trước mặt y, nghiêm mặt nói: “Không bằng tối nay ta ở lại chỗ này của ngươi, cùng ngươi bàn bạc thử xem.”

Tư Mã Vanh nheo mắt, đưa tay đẩy hắn ra ngoài cửa, gọn gàng dứt khoát đẩy chốt cửa, cách cánh cửa nói: “Thừa tướng anh minh, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách hay.”

Vương Thuật Chi: “………”

Hết chương 48



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Kiriya Ayame
Có bài mới 02.12.2019, 07:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6197
Được thanks: 15651 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 62
Chương 49:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hôm sau, Vương Thuật Chi thay triều phục vào chầu triều xong, chưa nghỉ ngơi chút nào đã vội vã đi tới Mạc phủ ở phía Bắc kinh thành. LWĐ

Mọi người đều ra chào đón, thấy hắn tới vội vã không khỏi kinh ngạc, Triệu trưởng sử chắp tay hỏi: “Thừa tướng lo lắng như thế, không biết là gặp chuyện gì rồi?”

Ánh mắt Vương Thuật Chi quét nhẹ, thấy Tư Mã Vanh đứng trong đám người, trong mắt lại như thân thiết, vẻ mặt không khỏi dịu xuống, đi vào xốc vạt áo lên ngồi xuống, lại chờ Tư Mã Vanh ngồi xuống bên cạnh mình, lúc này mới mở miệng: “Sáng sớm hôm nay Hoàng thượng đã hạ lệnh phái Thích Toại tới huyện Vĩnh Khang.”

Tư Mã Vanh vừa nâng bút, nghe vậy dừng tay lại, nghiêng đầu nhìn hắn.

Mọi người đều có chút bất ngờ, Triệu trưởng sử cau mày hỏi: “Không phải Thừa tướng đã sắp xếp xong xuôi rồi sao? Sao có thể để Thích Toại giành mất?”

Vương Thuật Chi cười cười: “Thích Toại đại diện cho Hoàng thượng, cũng không phải là hắn ta giành mất mà là lần này tâm ý Hoàng thượng đã quyết, vả lại vô cùng kiêng kỵ chúng ta. Đan đại nhân là cận thần của Hoàng thượng, bề ngoài không hề liên quan tới chúng ta, tiến cử Đan đại nhân vô cùng hợp tình hợp lý, nhưng hôm nay Hoàng thượng cứ phản đối ta, mặc kệ bọn ta tiến cử là ai, chỉ cần từ trong miệng bọn ta nói ra, tất cả ông ta đều không tán thành.”

Triệu trưởng sử vốn có một khuôn mặt đầy nếp nhăn, lúc này nghe hắn nói như vậy, mặt mày miệng mũi đều gom chung một chỗ, nghi ngờ nói: “Trên triều đình nhiều đại thần tạo áp lực như vậy, Hoàng thượng lại không chút nào lay chuyển, chẳng lẽ ông ta có gì đó dựa vào, đủ mạnh đến mức có thể ngang nhiên xem thường ý kiến của nhiều thế gia đại tộc như vậy?”

“Thế thì chưa chắc, bây giờ Hoàng thượng đang ‘Tứ lượng bạt thiên cân,’ chỉ nói huynh trưởng mình bị bệnh, tìm người tới thăm một chuyến, cũng chỉ là việc nhà, việc tư không cần gióng trống khua chiêng bàn bạc, như vậy bọn ta quả thật không nên nhiều lời.”

*(Bốn lạng địch ngàn cân) là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương (dĩ nhu chế cương)

Nghe Vương Thuật Chi nói vậy mọi người đều giật mình, thầm nghĩ: Hoàng thượng có nơi dựa vào hay không, phủ Thừa tướng không có khả năng không biết chút gì, bây giờ xem ra là có người thông minh nói vào tai ông ta chỉ điểm. Đêm tin tức vừa truyền vào cung, sáng sớm hôm sau Hoàng thượng có đã đối sách, nhanh chóng như vậy, có thể thấy người này tất nhiên ở trong hoàng cung… Chẳng lẽ là Dữu hoàng hậu?

Vương Thuật Chi như thể đoán ra suy nghĩ của bọn họ, khóe môi cong lên: “Chỉ sợ là Dữu hoàng hậu không nén được tức giận, Dữu đại tướng quân sắp về triều, chúng ta phải cẩn thận. Nhưng ngày mai Thích Toại đã muốn rời kinh, bây giờ cần gấp nhất là làm thế nào để ngăn hắn ta lại.” Nói xong nhìn qua Triệu trưởng sử, “Trong vòng nửa canh giờ cần phải nghĩ ra biện pháp đối phó.”

Triệu trưởng sử vội cung kính đáp ứng.

Vương Thuật Chi giao phó xong, nghiêng đầu nhìn Tư Mã Vanh, trong mắt chứa ý cười mỏng manh và chút tình cảm ấm áp, đứng dậy đi tới trên bàn y để công văn, tiện tay mở ra, hơi nhíu mày, sau đó gọi y theo mình ra ngoài, kéo y đi lên đỉnh núi, xoay người nhìn y: “Yến Thanh, mấy hôm nay ở Mạc phủ đã quen chưa?”

Vẻ mặt Tư Mã Vanh bình tĩnh: “Quen rồi.”

Vương Thuật Chi nắm tay y kéo lại gần hơn, cúi đầu hôn lên lên trán y một cái, rũ mắt nhìn sâu vào y: “Với năng lực của ngươi, làm việc nhất định rất thành thạo, chỉ là ta càng hi vọng tất cả chuyện của ngươi, nếu như có chuyện gì khó xử lý thì đừng gạt ta.”

Tư Mã Vanh chợt cảm thấy trán nóng hổi, không chút dấu vết rút tay ra, xoay người nhìn dòng nước sông mênh mông như kéo dài tới chân trời, không được tự nhiên lên tiếng: “Dạ.”

Vương Thuật Chi dừng một chút, không tính thân thiết nữa, chỉ cười nói tiếp: “Yến Thanh, ta thích nhất thấy ngươi đứng trên cao nhìn xa, ngươi có biết vì sao không?”

Tư Mã Vanh quay đầu không hiểu nhìn hắn: “Vì sao?”

Vương Thuật Chi đưa tay ra, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đầu lông mày y, cười nói: “Vì lúc này ngươi khác hẳn ngày thường.”

Ánh mắt Tư Mã Vanh hơi khựng lại, trầm mặc nhìn thẳng hắn, chờ hắn nói tiếp.

Vương Thuật Chi cười không ngớt: “Ngày thường, ngươi luôn thu liễm chút bản tính vốn có, chỉ có giờ phút này, đối mặt với núi sông rộng lớn, mới lộ vẻ mặt thật.”

Tư Mã Vanh lẳng lặng nhìn hắn một lát, thấy bộ dạng đã tính toán trước mọi chuyện của hắn, không hiểu sao cảm thấy muốn cười, vội dời tầm mắt sang chỗ khác, khóe môi không tự chủ cong lên: “Thừa tướng nếu có ngày rảnh rỗi, có thể dựng lều xem tướng cho người ta, chắc hẳn không lo ăn lo mặc.”

“Hả?” Vương Thuật Chi nhíu mày, đi tới ghé sát bên tai y nói, “Vậy ngươi có nguyện ý ngồi bên cạnh thu bạc cho ta không?”

Sắc mặt Tư Mã Vanh hơi lúng túng, đột nhiên cạn lời, đành phải nhìn nước sông chảy cuồn cuộn giả câm vờ điếc.

Vương Thuật Chi cười khẽ một tiếng, đứng sánh vai cùng y, tiện thể ôm eo y, thấy vành tai y hơi đỏ, ra vẻ trấn định nhưng lại không đẩy mình ra, ánh mắt không khỏi nóng rực.

Tư Mã Vanh bị hắn nhìn lỗ tai cũng sắp bỏng, lại xị mặt xuống, xoay người không sóng không gió nói: “Nên xuống núi rồi.”

“Đợi đã nào!” Vương Thuật Chi đưa tay kéo y về, nhéo nhẹ cằm y ép y ngẩng đầu nhìn mình, đôi mắt thâm trầm, nhìn y không chớp mắt, thấp giọng nói: “Yến Thanh, đợi tới ngày ngươi báo thù xong rồi, có tính toán gì không?”

Tư Mã Vanh không ngờ tới hắn đột nhiên hỏi như vậy, không khỏi sững sờ, há to miệng lại nói không ra lời, chỉ kinh ngạc nhìn hắn.

Đôi mắt Vương Thuật Chi mang vẻ chờ mong, thấy y không né đối mặt với mình, trong lòng rung động, cúi người hôn khẽ lên môi y rồi buông ra, thấy trong đáy mắt tĩnh mịch của y hơi gợn sóng, không nhịn được lại hôn thêm một ngụm.

Hơi thở của Tư Mã Vanh không đều đặn, trong lòng hỗn loạn, muốn lùi về sau một bước.

Tay Vương Thuật Chi bên eo y xiết chặt, không cho y rời đi, lẳng lặng nhìn y, nhưng mãi không nghe được câu trả lời của y, cuối cùng chống lên trán y khẽ cười một tiếng: “Về thôi.”

Hai người trở lại Mạc phủ, người bên trong đều ném ánh mắt tới, ý tứ hàm xúc không rõ.

Vương Thuật Chi khẽ liếc Tư Mã Vanh một cái, thấy vẻ mặt y thờ ơ lạnh nhạt, tự tại thảnh thơi, trong lòng không khỏi bật cười.

Hắn chưa bao giờ cố gắng giấu diếm tâm ý của mình, phàm là người có tâm nhãn đều có thể nhìn ra một hai phần, Yến Thanh mới tới Mạc phủ, lại có quan hệ thân mật với mình, khó tránh khỏi bị người ta hiểu lầm và khinh thường, nhưng Yến Thanh không quan tâm, còn hắn tuy trong lòng không thoải mái nhưng có điều không nên che chở quá, thứ nhất làm ảnh hưởng hòa khí của Mạc phủ, thứ hai là để đánh giá năng lực của Yến Thanh.

Vừa rồi hắn chỉ tùy xem một lần đã nhìn ra công văn thiếu rất nhiều, mà lại thiếu một số tương đối quan rọng, chắc là Quý chủ bộ sinh lòng bất bình, cố ý gây khó dễ.

Thân là chủ bộ, tuy chỉ cần xử lý một số công văn vụn vặt, nhưng vì hầu hạ bên cạnh Thừa tướng, không chỉ địa vị không thấp mà có mấy phần được kính trọng. Bây giờ vị trí này người ngồi lên đổi thành Yến Thanh người cả ngày cùng mình như hình với bóng, tất nhiên người khác rất có ý kiến.

Vương Thuật Chi mặt không đổi sắc nhìn vẻ mặt mọi người, lại nhìn phong thái lạnh nhạt của Tư Mã Vanh, mơ hồ sinh ra vài phần tự hào, đột nhiên tò mò lai lịch của y.

Triệu trưởng sử bước nhanh lên trước, thấp giọng nói: “Thừa tướng, đêm nay Thích Toại mở tiệc mời khách trong phủ, mà trùng hợp phủ Thích có vị đầu bến từng chịu ơn huệ của Ngụy tòng sự, chúng ta có thể ra tay từ đó.” Nói xong liền nói tường tận chi tiết bàn bạc biện pháp một lần.

Vương Thuật Chi gật đầu: “Đầu bếp này đáng tin hay không?”

“Đáng tin.”

“Được, vậy ngươi lập tức sắp xếp đi.”

“Dạ.”

Vương Thuật Chi phân phó xong, lại dặn Tư Mã Vanh trở về sớm, để lại cho y hai người hộ vệ, lúc này mới yên tâm rời đi.

Tư Mã Vanh xoay người trở lại bàn của mình, xem hết những công văn còn lại, cuối cùng đặt bút xuống đi tới trước mặt Quý Lễ, mỉm cười: “Quý chủ bộ.”

Quý Lễ mặt lộ vẻ ngạc nhiên, liên tục khoát tay: “Bây giờ tại hạ đã không còn là chủ bộ gì đó nữa rồi, Yến Thanh huynh ngàn vạn lần đừng chế nhạo ta.”

“Không dám.” Tư Mã Vanh thấy người khác như có như không ghé mắt sang, vẻ mặt không thay đổi, chỉ lạnh nhạt nói: “Trong tay Quý huynh còn giữ một ít công văn, dựa theo tầm quan trọng của những công văn đó, tại hạ nên tiếp tục gọi ngươi một tiếng chủ bộ. Chỉ là Thừa tướng có lệnh, muốn tại hạ xem tất cả công văn một lần, không biết khi nào thì Quý huynh mang số công văn còn lại ra? Tại hạ muốn xem hết để còn có cái mà báo cáo với Thừa tướng.”

Quý Lễ vẻ mặt kinh ngạc: “Làm sao có thể? Tất cả công văn ta đều giao hết vào tay Yến Thanh huynh rồi, không phải Yến Thanh huynh nhìn nhầm rồi chứ?”

“Công văn không liền mạch, sao lại là ta nhìn nhầm? Tư Mã Vanh đưa tay chỉ lên bàn, “Thiếu không ít, Quý huynh tới xem là biết liền.”

Quý Lễ thấy y tích cực như thế, đành phải đứng dậy đi qua, cuối cùng mặt tràn đầy nghi ngờ nói: “Cái này lạ quá, hay là Yến Thanh huynh không cẩn thận lỡ vứt đi rồi?”

Tư Mã Vanh nhìn thấy hắn ta như vậy, không khỏi nhíu chặt mày: “Mỗi lần tại hạ ra vào đều có hộ vệ đi theo, nếu dễ dàng mất đồ như vậy, chẳng phải nói những hộ vệ kia của phủ Thừa tướng đều là hạng người không có năng lực?”

Sắc mặt Quý Lễ có chút cứng ngắc.

Đinh Văn Thạch cách đó không xa mỉa mai cười nói: “Yến Thanh huynh rất tôn quý, ra vào đều có người của Thừa tướng bảo vệ bên cạnh, trông chừng đến như thế, cần gì ngày nào cũng chạy tới Mạc phủ? Cứ ngoan ngoãn ở trong phủ Thừa tướng, chờ Thừa tướng cưng chiều là được.”

Vẻ mặt Tư Mã Vanh không có gì là lúng túng, chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn ta một cái, trong mắt ý lạnh lại thêm chút hoảng sợ, nghĩ lần trước bàn bạc chuyện Bắc phạt Trương Cần ở Duyệt châu thì tên Đinh Văn Thạch này cũng kỳ lạ, không khỏi có chút khinh thường, cũng lười để ý tới hắn ta, lại quay đầu nhìn Quý Lễ: “Quý huynh suy nghĩ lại thử coi.”  

Đinh Văn Thạch thấy y làm như không nghe thấy lời mình châm chọc, không khỏi có cảm giác vô lực như đánh vào bông, lại thấy vẻ mặt y lộ sự khinh thường, chợt cảm thấy mất mặt, rất không thoải mái cười lạnh một tiếng.

“Chuyện này…..” Quý Lễ cũng bị khí thế vừa rồi của y làm chấn động, nghĩ đến y bất quá chỉ là một người hầu, lập tức lấy lại sức mạnh, vỗ vỗ trán chợt nói: “Trời ơi, nghĩ ra rồi! Là có mốt số chưa lấy ra….”

Tư Mã Vanh lẳng lặng nhìn hắn ta.

Quý Lễ nói xong cười ha ha nhìn y: “Nhưng những công văn kia liên quan tới cơ mật của Mạc phủ, vô cùng quan trọng, ngàn vạn lần không thể sơ suất. Yến Thanh huynh ngày trước là người hầu, chắc hẳn không làm được mấy chuyện này, hơn nữa ngươi ở đây chưa lâu, đối với việc trong Mạc phủ không thể thuận buồm xuôi gió, không ngại thì học thêm đi, đợi thích ứng rồi nói sau.”

Tư Mã Vanh tức giận vô cùng, cười phản lại: “Quý huynh xem thường ta thì cũng thôi đi, chẳng lẽ còn xem Thừa tướng là kẻ ngốc à? vừa rồi Thừa tướng đã xem qua những công văn kia, đối với ngươi làm gì đều một rõ hai ràng. Thừa tướng thăng chức cho ngươi, chứng tỏ có chỗ coi trọng ngươi, nếu như ngươi động tay động chân vào việc này, sợ là sẽ hủy tiền đồ của mình, mong suy tính cẩn thận.”

Quý Lễ quanh co lòng vòng, Tư Mã Vanh lại lòng ngay dạ thẳng, lần này khiến hắn ta không thể nào chống đỡ, không khỏi sửng sốt, cảm giác sâu sắc bản thân mình đánh giá thấp người trước mặt.

Mọi người quan sát Tư Mã Vanh lần nữa, trước kia thấy y không kiêu ngạo không siểm nịnh chỉ cho rằng y ỷ có Thừa tướng bên cạnh, nhưng hôm nay một mình y ở dây, đối với với Quý chủ bộ gây khó dễ, vẫn lạnh nhạt như cũ chống đỡ, vô cùng tỉnh táo, chỉ sợ là tâm tư rất sâu kín.

Ngay lúc mọi người âm thầm suy nghĩ thì Đinh Văn Thạch đứng dậy đi tới, lần nữa cười lạnh: “Yến Thanh huynh thật đúng là cầm lông gà làm mũi tên, nếu Thừa tướng cảm thấy Quý chủ bộ làm sai, vừa rồi đã nói ra, nhưng ngươi đi theo lên đỉnh núi thổi gió bên tai lâu như vậy, Thừa tướng cũng không trách cứ Quý chủ bộ đấy thôi? Dùng sắc lừa người thôi, thật sự coi mình là người có năng lực?”

Mọi người ở đây đều biến sắc, Quý chủ bộ càng chấn động, hắn ta vốn chỉ muốn bắt bí chút nho nhỏ thôi, nhưng nếu lần này Đinh Văn Thạch khiêu khích chọc giận người ta, một khi chuyện ầm ĩ lên, chỉ sợ bản thân mình cũng không kết thúc được.

Tư Mã Vanh liếc xéo y, cười lạnh lùng, vẫn không để ý tới hắn ta như cũ, xoay người đi về trước bàn của mình ngồi xuống, xách bút nhúng mực, đầu không ngẩng lên nói: “Quý huynh cẩn thận như vậy, quả thật là phúc của Mạc phủ, nếu như thế trước tiên ta cứ học đã. Chỉ là công văn phân chia trong tay hai người ta và ngươi, vậy khác nào có hai chủ bộ, chức trách cần phân rõ, ngươi nói có đúng không?”

Trong lòng Quý Lễ bị nhéo một cái: “Yến Thanh huynh nói vậy có gì gì?”

Tư Mã Vanh cười cười, vừa viết vừa nói: “Trong tay ta có bao nhiêu, thiếu bao nhiêu, đều ghi lại từng mục trong danh sách, đến lúc đó giao cho Thừa tướng, chắc hẳn Quý huynh không có ý kiến gì. Nhưng ở chỗ ta đều là mấy thứ không quan trọng, xem bao lâu cũng chỉ làm rõ được bề ngoài, tương lai ngộ nhỡ phạm sai lầm gì, cũng phải xem là khuyết điểm của ta hay là do công văn thiếu sót không được đầy đủ.”

Sắc mặt Quý Lễ lập tức khó coi.

Đinh Văn Thạch khinh thường nói: “Cái này còn chưa bắt đầu dốc sức vì Mạc phủ, đã muốn phủi sạch tội lỗi trước, ngược lại tính toán quá hay.”

Tư Mã Vanh vẫn không rảnh để ý như cũ, đặt bút xuống, đứng dậy cầm cuốn sổ mỏng đã ghi rõ ràng rành mạch các khoản mục đưa tới trước mặt Quý Lễ, cười nói: “Quý huynh suy nghĩ cho tại hạ như thế, tại hạ vô cùng cảm kích. Quyển sổ này đã viết rất rõ ràng, mời Quý huynh xem qua, nếu cảm thấy phù hợp thì giao cho Thừa tướng đóng ấn. Nếu Quý huynh cảm thấy tại hạ ứng phó được với chuyện của Mạc phủ, thì cũng có thể tiêu hủy quyển sổ này, và giao công văn còn dư lại cho ta.”

Quý Lễ vô thức đưa tay nhận, chợt thấy sống lưng lạnh cả người, muốn nói gì đó nhưng phát hiện mình không phản bác được.

“Quý huynh lo chuyện chu toàn, việc nhỏ như này chắc không kéo dài quá lâu, vậy tại hạ sẽ chờ ngày mai Quý huynh trả lời chắc chắn.” Tư Mã Vanh nói xong liền đi tới qua, đi qua bên người Đinh Văn Thạch, thoáng liếc nhìn hắn với vẻ mặt khinh thường, chân không dừng bước, nhẹ nhấc tay áo bước ra khỏi cửa.

Đinh Văn Thạch bị y nhiều lần không đếm xỉa tới, cảm thấy đã bị y coi thường, trong lòng sớm phẫn nộ, lúc này thấy y muốn rời đi, không nhịn được cất giọng nói: “Lời ta vừa mới nói … Yến Thanh huynh cũng không cãi lại, xem ra là ngầm thừa nhận.”

Tư Mã Vanh lắc đầu thở dài, xoay người nhìn hắn ta: “Đinh tòng sự nhiều lần cắt ngang ta và Quý huynh nói chuyện với nhau, lời nói lại quá khó nghe, không biết cấp bậc lễ nghĩa như vậy, so với dùng sắc dụ cao quý hơn ở chỗ nào?”

“Ngươi –!” Sắc mặt Đinh Văn Thạch khó coi, khẽ cắn môi, cuối cùng phẩy tay áo một cái, hừ lạnh nói: “Ngươi đây là thừa nhận? Đã như vậy, vẫn nên ngoan ngoãn ở bên cạnh Thừa tướng đi, thân là nam sủng, nên ở lầu cao thoa phấn tìm niềm vui cho chủ nhân, chạy tới Mạc phủ khoa chân múa tay chỉ càng khiến người ta chê cười.”

Tư Mã Vanh giận quá hóa cười, nhíu mày nhìn hắn ta: “Đinh tòng sự quen thuộc như vậy? Vậy còn không mau tới phủ Thừa tướng, cởi sạch y phục tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường chờ đợi đi?”

Ngoài lê,squydon chính chủ ra thì những web khác là copy, mong mem đọc ủng hộ chính chủ
Đinh Văn Thạch lập tức đen mặt, vừa vội vừa giận: “Ai quen mắt ngươi làm nam sủng chứ!”

“Vậy ngươi quen mắt ta cái gì?”

" …… " Đinh Văn Thạch không ngờ sập bẫy trong dăm ba câu nói của y, sắc mặt đại biến, dừng một chút, che giấu cơn giận hừ lạnh nói : " Ta cũng chỉ là nghĩ cho Mạc phủ thôi, chỉ hi vọng người biết rõ bổn phận của mình. "

" Đinh tòng sự nói rất hay, Thừa tướng chỉ dùng người mình biết, chắc là cảm thấy ta có thể vì Mạc phủ dốc chút lực mỏng, nên mới không so đo xuất thân của ta. " Tư Mã Vanh cười cười, " Cũng giống như Đinh tòng sự, nhất định Thừa tướng cũng thấy Đinh tòng sự có chỗ hơn người, nên mới không so đo phẩm hạnh của ngươi. "

Dinh Văn Thạch sững sờ, cơn giận thật vất vả mới đè xuống được lại lần nữa dâng lên.

Tư Mã Vanh không để ý tới hắn ta nữa, xoay người rời đi, thân hình cao lớn lắc lư như cây tùng, hiển nhiên không bị chuyện vừa rồi ảnh hưởng chút nào.

Hộ vệ hai bên góc đi tới nghe một rõ hai ràng chuyện vừa rồi, " Ha ha " cười không ngừng, bước nhanh theo Tư Mã Vanh rời khỏi Mạc phủ.

Hết chương 49


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Kiriya Ayame
Có bài mới 03.12.2019, 18:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6197
Được thanks: 15651 lần
Điểm: 15.17
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân lâm dưới thành - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 47
Chương 50:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Trước khi đi lại trùng hợp là mừng thọ 50 tuổi của Thích Toại, đêm đó trong phủ mở tiệc chiêu đãi tân khách, ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt, Vương Thuật Chi thân đứng đầu bách quan, tất nhiên nằm trong hàng ngũ được mời, chỉ có điều bề ngoài hai bên đều thờ ơ, chứ lần thọ yến này đều có tâm tư. LQĐÔN

Vương Thuật Chi cơm nước no nê về trở về phủ Thừa tướng, thừa dịp say rượu ở lỳ trong phòng Tư Mã Vanh không chịu đi, ôm eo y đầu tựa vào cổ y, hơi thở nóng rực, hai con ngươi bị hun say, cũng không biết mấy phần thật mấy phần giả.

Tư Mã Vanh bị hắn cọ trong lòng hỗn loạn, vốn định dìu y trở về phòng nghỉ ngơi nhưng chân không vững, sau vài lần suýt ngã liền đẩy hắn nằm lên giường, nhất thời đen mặt: “Thừa tướng, ngươi đây là đang giả say?”

Vương Thuật Chi híp đôi mắt say cười không lên tiếng, đột nhiên ngậm chặt môi y chui vào trong hôn sâu.

Trong đầu Tư Mã Vanh ong ong, nhanh chóng thất thần, tựa như cả người đều bị mùi rượu trong miệng hắn vướng vít, chưa đầy một lát đã bị mùi rượu hun đến có vài phần men say, trong lòng lập tức có chuông báo động mãnh liệt, vội dùng sức đẩy người trên người mình ra, cuống quít bước xuống.

Vương Thuật Chi nhanh chóng giữ chặt tay y, đôi mắt ngập ánh nước: “Yến Thanh, đừng đi.”

Tư Mã Vanh quay đầu lại, thấy hắn nhíu mày, quần áo hơi lộn xộn, hai mắt nhìn chằm chằm mình, không hề tỉnh táo như ngày thường, đoán hắn thật sự say, không hiểu sao cảm thấy trong lòng hơi suy sụp, liền cúi người tháo guốc gỗ cho hắn, kéo chăn mỏng qua đắp cho hắn, lại gọi người đưa một chậu nước ấm tới, lau mặt cho hắn.

Tầm mắt Vương Thuật Chi vẫn khóa trên mặt y từ đầu tới cuối, đôi mắt say mỉm cười, nói khẽ: ‘Rốt cuộc ngươi cũng không đuổi ta đi.”

Tư Mã Vanh cởi mũ quan, cởi búi tóc giúp hắn, nghe vậy tay run lên, vội lấy lại bình tĩnh: “Thừa tướng tỉnh rồi? Vậy thuộc hạ đưa ngài về nghỉ ngơi.”

Vương Thuật Chi lắc đầu, dịch vào bên trong, nhường hơn nửa giường cho y, nắm tay y, vẻ mặt ngẩn ngơ cười cười: “Yến Thanh, ta chưa bao giờ nếm trải tư vị này, ngày ngày nhớ, đêm đêm mong, hận không thể lúc nào cũng buộc ngươi bên cạnh mình…. Vừa rồi tiệc rượu ăn uống trong phủ Thích, đối mặt với nhiều khuôn mặt tươi cười giả tạo, trong đầu lại tất cả đều là ngươi, càng nhớ trong đầu càng trống trải….”

Tư Mã Vanh nghe xong rung động một hồi, hai con mắt âm u vội hiện chút bối rối, ánh mắt không biết nên đặt chỗ nào mới tốt, chuyển loạn xung quanh, cuối cùng không nhịn được bị ghim trong đôi mắt thâm thúy của hắn, tay bị hắn nắm hơi run rẩy, thiếu chút nữa không khống chế nổi vuốt ve gò má hắn, lúc đang giãy dụa bị hắn dùng lực, ép đặt trên mặt hắn, chợt cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng.

Vương Thuật Chi nhẹ nhàng cọ xát lòng bàn tay y, nghiêng đầu hôn lên, nắm ngón tay thon dài của y, thỏa mãn thở dài một tiếng, không nói thêm gì chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tư Mã Vanh thấy bộ dạng tỏ ra yếu thế hiếm khi gặp của hắn, tình cảm bị đè nén rất lâu đột nhiên như thủy triều tàn sát bừa bãi trong lòng, không thể ngăn dừng lại, tựa như nếu ngọn sóng này cao hơn một chút nữa sẽ phá vỡ bức tường kiên cố cao ngất dày cộm được lập nên.

Như thế không biết qua bao lâu, Tư Mã Vanh cảm giác tay hắn nới lỏng lực đạo, nghe hơi thở hắn chậm rãi kéo dài, lúc bấy giờ mới biết hắn say thật, từ từ rút tay ra, đổi thành chống tay ngồi bên cạnh hắn, lẳng lặng ngưng mắt nhìn khuôn mặt hắn.

Gương mặt này khi ngủ say lại có vẻ cực kỳ đứng đắn, khác một trời một vực bộ dạng phong lưu xa lạ cợt nhả ngày thường, giữa hai hàng lông mày ôn hòa như đổi thành một người khác, nhìn hắn thấy tim đập rộn lên, miệng đắng lưỡi khô.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Tư Mã Vanh cúi người ghé sát, càng dựa càng gần, trong đôi mắt đen kịt cũng thêm vài phần say chếnh choáng, giống như không bị khống chế, sờ nhẹ khóe môi y, chỉ một cái chớp mắt ngắn ngủi, lỗ hổng đầu quả tim đột nhiên bị kéo nứt càng lớn, lập tức trống ngực đập có chút dồn dập.

Vương Thuật Chi nhắm chặt hai mắt, hai tay đang bị cuộn chặt, hận không thể lập tức ôm lấy y đè xuống dưới người, nhưng cuối cùng thật sự không làm điều đó, dù vậy, trong lòng đã bị kinh ngạc mừng rỡ mãnh liệt chiếm hết, niềm vui này không khống chế nổi bật thốt lên: “Yến Thanh.”

Tư Mã Vanh đột nhiên bừng tỉnh, bỗng chốc lùi lại, thấy hắn vẫn nhắm chặt hai mắt, liền cho rằng hắn vẫn ngủ say như cũ, kinh ngạc ngồi sau nửa ngày, cuối cùng đưa tay nặng nề xoa mi tâm vài cái, hơi ảo não thở dài, đầu óc rối loạn nằm xuống bên cạnh hắn.

Hôm sau, Vương Thuật Chi làm như cái gì cũng không nhớ, mỉm cười nhìn y như ngày thường, chỉ là ánh mắt càng nóng rực hơn ngày trước.

Tư Mã Vanh đột nhiên cảm nhận được cái gì gọi là “Có tật giật mình,” trong lòng hối hận không thôi, đành phải cố gắng bình tĩnh, dùng xong cơm tới Mạc phủ mới khó khăn thở phào một cái.

Quý Lễ thấy y tới, vẻ mặt đột nhiên lộ vẻ xấu hổ, do dự hồi lâu, cuối cùng mang toàn bộ công văn còn dư vào trong tay y.

Tư Mã Vanh nhận lấy mở ra, gật đầu mỉm cười nhìn hắn ta: “Đa tạ Quý huynh.” Nói xong liền ôm mấy công văn kia đi vào, lúc đi qua bên người Đinh Văn Thạch, liếc nhìn thoáng qua hắn, không chút để ý vẻ mặt khó coi của hắn ta, mỉm cười với hắn ta.

Mặt Đinh Văn Thạch càng thêm đen, nhưng cũng không dám tùy tiện mở miệng.

Tư Mã Vanh ngồi vào trước bàn của mình, đang đọc công văn thì chợt nghe có người đi tới kích động nói: “Thích Toại ngã bệnh!” Không khỏi dừng đầu bút lại, nâng mắt nhìn qua, trong lòng bình tĩnh.

Lúc này trên triều đình, Hoàng đế nghe nói Thích Toại không lên đường đúng hạn, không khỏi trầm mặt, hỏi: “Sao đang yên đang lành Thích đại nhân lại bị bệnh? Rốt cuộc là bệnh gì?”

Nội thị truyền lời cung kính đáp: “Nghe nói là bị tiêu chảy, nửa đêm thức dậy chạy đi hơn mười lần, bây giờ toàn thân đã vô lực, bò cũng không bò dậy nổi, muốn đi ra ngoài cũng cần người dìu đi, đại phu cũng đã nhìn qua, quả thật là vô cùng nghiêm trọng.”

Hoàng đế nghe xong nhíu mày: “Hôm qua phủ Thích nhiều người như vậy, sao người khác không bị tiêu chảy mà hắn lại bị tiêu chảy?”

“Cái này….” Nội thị đổ mồ hôi lạnh, “Tiểu nhân không biết ạ.”

Trong đại điện tiếng vọng lanh lảnh, triều thần bên dưới nghe họ nói chuyện rõ ràng rành mạch, nghĩ đến bộ dạng thê thảm của Thích Toại liền không nhịn được cười không ngừng, nguyên đám người cúi đầu, tròng mắt đồng loạt nhìn qua Vương Thuật Chi.

Hôm nay tâm tình của Vương Thuật Chi rất tốt, nụ cười trên mặt như mùa xuân tháng ba, đợi Hoàng đế phất tay cho nội thị lui xuống, mới thản nhiên đứng ra chắp tay nói: “Hoàng thượng, Thích đại nhân bệnh nặng, sợ một hai ngày rất khó khỏe lại, không bằng phái người khác đi ạ.”

Hoàng đến khoát tay: “Không cần, đợi thêm hai ba ngày nữa vậy.”

“Vĩnh Khang vương bệnh nặng, nếu Hoàng thượng kề cà không sắp xếp người vấn an ông ta, chỉ sợ không ổn!” Vương Thuật Chi không đợi ông ta mở miệng phản bác, nói tiếp: “Trong điện chư vị đại thần đều là thần tử của Hoàng thượng, chắc hẳn đều mong phân ưu vì Hoàng thượng, Hoàng thượng cố ý giao việc này cho Thích đại nhân, dù cho Thích đại nhân bệnh nặng cũng phải chờ ông ta khỏi bệnh, đây không phải là làm trái tim các thần tử khác thấy lạnh lẽo sao?”

Đại thần bên dưới đều lau mồ hôi lạnh, muốn nói một câu “Trái tim không lạnh lẽo” trấn an Hoàng thượng một cái, nhưng sợ chọc giận Thừa tướng nắm đại quyền, lập tức nguyên một đám mặt xanh xao như thiếu ăn.

“Chuyện này….” Vẻ mặt Hoàng đế cực kỳ khó coi, “Các vị đại nhân cứ cố gắng làm tròn bổn phận của mình là được, về phần việc nhà của trẫm, các vị đại nhân không cần tranh luận nữa.”

Vương Thuật Chi cười tủm tỉm nói: “Hoàng thượng nói rất đúng, chỉ là Thích đại nhân bệnh đau không lâm triều được, nhất thời nửa khắc sợ là bổn phận cũng không thể dốc sức được…..”

“……..” Trán Hoàng đế nổi đầy gân xanh, thở dài một cái: “Vậy Thừa tướng cho rằng đổi ai đi thì tương đối ổn thỏa?”

Vương Thuật Chi không trả lời, xoay người nhìn một đám đồng liêu, cười hỏi: “Không biết chư vị đại nhân có ai nguyện ý đi không?”

Tạ Dật đứng ra đầu tiên: “Thần nguyện ý đi.”

Tạ Dật chính là em họ của của Tạ Trác, cậu họ của Tư Mã Vanh, mới vào kinh thành hơn nửa năm nay, chỉ là chức quan không cao, ông vừa nói ra, đa số chức quan cao hơn ông càng không thể không quan tâm, trong lúc nhất thời, trong đại điện vô cùng náo nhiệt.

Hoàng đế thấy đầu to như cái đấu, lần trước ông ta không để ý kiến của mọi người, cố ý muốn dùng người của mình, đã khiến rất nhiều đại gia tộc không hài lòng, lúc này muốn dùng chiêu cũ thì gay go, nhưng nhìn xuống dưới một đoàn người toàn là người của Vương Thuật Chi, ông ta càng không muốn dùng, cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, đành phải bình ổn cục diện, chọn người không dựa vào bên phe nào, không tình nguyện nói: “Ừm…. Vậy thì Tạ đại nhân đi.”

Bên phe Thái tử lập tức có đại thần không vừa lòng: “Tạ đại nhân mặc dù có đủ tài danh, nhưng dù sao chức quan không cao, phái Tạ đại nhân đi sợ là không thể hiện được thành ý của Hoàng thượng được!”

Vẻ mặt Tạ Dật nghiêm túc, cung kính nói: “Xin Hoàng thượng đồng ý cho thần mang thánh chỉ đi.”

Thấy thánh chỉ như thấy Hoàng thượng, người cầm thánh chỉ đi như Hoàng thượng đích thân tới, lo gì không thể hiện thành ý? Chỉ là lời thỉnh cầu này do bản thân triều thần nói ra hình như có chút không thích hợp, hơn nữa người này cũng không phải là trọng thần, chuyện này cũng không phải là chuyện lớn lao gì, vì vậy mà cầm thánh chỉ đi, lá gan cũng quá lớn…..

Một câu ngắn ngủi của Tạ Dật bịt miệng được bên phe Thái tử, thực sự khiến đám người của Vương Thuật Chi chấn động, mà ngay cả sắc mặt Hoàng đế cũng có chút thay đổi.

Hoàng đế lùi không được tiến cũng không xong, cái này không ổn, cái kia cũng không ổn, gần như chỉ còn lại lỗ mũi thở hổn hển, nghĩ bây giờ không còn cách nào khác, người trung lập trong triều vốn không nhiều, Tạ Dật tốt xấu gì cũng coi như cậu cả của mình, miễn cưỡng cũng có thể dùng một làn, cuối cùng bất đắc dĩ phất tay, “Đồng ý.”

Chuyện cứ thế được quyết định, Vương Thuật Chi trở lại phủ Thừa tướng, nhìn Tư Mã Vanh, cười ý tứ sâu xa: “Hôm nay thật sự là vô cùng bất ngờ, từ trước tới giờ Tạ thị luôn bo bo giữ mình đột nhiên thay đổi tính nết, thể hiện sự sắc sảo trên triều.”

Tư Mã Vanh không thay đổi sắc mặt, chỉ có chút nghi ngờ: “Thể hiện sắc sảo thế nào?”

Vương Thuật Chi nhìn y thật sâu, kể lại chuyện lúc lâm triều một lần.

Tư Mã Vanh rũ mắt tránh ánh mắt hắn, lạnh nhạt nói: “Tạ thị đã nguyện ý quấy vũng nước đục, Thừa tướng không ngại lặng lẽ theo dõi kỳ biến, nói không chừng việc này có lợi cho Thừa tướng, dù sao Tạ thị và Vĩnh Khang vương từng có liên hệ, chắc hẳn sẽ có lòng thiên vị.” xin mem ủng hộ L,q,dôpn tẩy chay web copy trục lợi

Vương Thuật Chi nâng cằm y bắt y ngẩng đầu, nhìn chằm chằm y, cười rộ lên: “Được, nghe lời ngươi.”

Tư Mã Vanh nghiêng đầu tránh tay hắn.

Vương Thuật Chi vân vê ngón tay, vẻ mặt hơi hiểu ra, thấp giọng cười nói: “Nếu uống say mà có thể ngủ cùng giường với ngươi, ta rất hi vọng đêm nào cũng say.”

Hai tai Tư Mã Vanh lập tức đỏ lên, lạnh mặt nói: “Say rượu tổn hại sức khỏe, Thừa tướng phải kiềm chế chút mới tốt.”

“Ồ, Yến Thanh nói có lý, nhưng, tổn hại sức khỏe còn hơn tổn hại tinh thần!”

Tư Mã Vanh: “…….”

Vương Thuật Chi đưa tay sờ môi, than nhẹ một tiếng: “Cũng không biết làm sao cảm thấy nơi này hơi ngứa, bây giờ vừa vào mùa hè, chẳng lẽ đã có muỗi sớm như vậy?”

Tư Mã Vanh xoay người: “Thuộc hạ còn có công văn chưa xem hết….”

“Yến Thanh!” Vương Thuật Chi vội kéo tay y lại, ân cần nói: “Tối qua ngươi có bị muỗi cắn không?”

“Không có.” Khóe miệng Tư Mã Vanh phun ra hai chữ, dừng một chút lại xoay người đi.

“Yến Thanh!” Vương Thuật Chi kéo y lại, nắm tay y ấn lên môi mình, khẩn trương nói: “Cũng không biết là bao nhiêu con muỗi, ngươi xem giúp ta một chút, có bị sưng lên không?”

Đầu ngón tay của Tư Mã Vanh như bị bỏng, vội rút tay về, thấy vẻ mặt hắn vô tội, lập tức trong lòng tức giận, cắn răng nén giận, nói: “Thừa tướng còn có việc gì không?”

“Không.”

“…”

Tư Mã Vanh không nói một lời, xoay người rời đi.

Hết chương 50






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: HNRTV, Kiriya Ayame
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BảoBình95nt và 19 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.