Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Đồn Công an Thần Kinh - Lục Giác Mã

 
Có bài mới 02.11.2019, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Bài viết: 11104
Được thanks: 6493 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đồn Công an Thần Kinh - Lục Giác Mã - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


10.

Cuối tuần.

Vương Hoành mang đôi mắt gấu mèo đuổi Chu Thiên Uyên đi ăn sáng, sau đó cho cậu mười tờ tiền đỏ chót làm quà chia tay.

Chu Thiên Uyên cầm một nghìn tệ mà buồn bực: “Đây là cái gì? Tiền xe?” Quá nhiều rồi, đủ cho cậu đi hết khu vực tam giác Trường Giang(*) đó.

(*) 长三角 /cháng sānjiǎo/: khu vực tam giác Trường Giang, bao gồm thành phố Thượng Hải, tỉnh Giang Tô và tỉnh Chiết Giang

Trưởng ban Vương phá tan giấc mơ của cậu: “Em lớn thế này rồi nhưng chắc là ngay cả một đôi tất cũng chưa từng mua cho ba mẹ nhỉ.”

Cậu hai Tiểu Chu nhìn tiền trong tay, lúng túng. “Tôi có tiền mà.”

Vương Hoành biết cậu có tiền: “Chỉ đủ mua một đôi tất.” Có thể mua đến đôi thứ hai hay không thì khó nói lắm. “Đi mua ít đồ mang về cho ba mẹ em đi, đừng để hai ông bà nói nuôi em không bằng nuôi một con heo.”

“À!” Cậu hai Tiểu Chu ngoan ngoãn đồng ý, hỏi: “Tặng gì? Não bạch kim(*)?”

(*) 脑白金 /nǎobáijīn/: Tên một sản phẩm bảo vệ sức khỏe rất nổi tiếng của Trung Quốc

Vương Hoành nhíu mày: Bộ não của đứa nhỏ này phát triển thế nào vậy? Nhìn phòng bếp ngày ấy dần chật chội đi của mình, anh cho cậu ăn không ít đồ bổ não nha.

Trưởng ban Vương ngủ không đủ giấc hơi mệt mỏi mà trả lời: “Tùy em, não bạch kim cũng tốt, não ngu ngốc cũng được. Nếu em cảm thấy ba mẹ em có thể thích thì tặng một bộ não tàn cũng không sao cả.”

Chu Thiên Uyên hơi bất an: “Vương Hoành, có phải anh cảm thấy tôi rất phiền toái không?”

Vùng chân mày của Trưởng ban Vương nhíu hết cả lại: “Vì sao lại nghĩ vậy?”

“Chắc chắn anh thấy tôi rất phiền.” Giọng nói của cậu hai Tiểu Chu đầy ấm ức. “Từ khi tôi dọn đến đây, càng ngày anh càng lạnh nhạt với tôi.”

Trưởng ban Vương sắp nhíu rụng hết lông mày rồi, ý nghĩ của Chu Thiên Uyên quả nhiên đặc biệt thật! Nể tình những ngày cậu hai Tiểu Chu bị anh trêu chọc, bị anh chỉnh đến nỗi kêu gào ầm ĩ, cho nên anh mới cực kỳ quan tâm cung cấp đồ ăn ngon thức uống ngon cho cậu, hóa ra cậu lại không quen.

Trưởng ban Vương cười gằn: “Em thấy anh lạnh nhạt với em ở chỗ nào hả?”

Cậu hai Tiểu Chu cảm thấy sợ hãi, kiên trì nghĩ ra một điều: “Anh không dẫn tôi đến nhà hàng nữa.”

Vẫn là vì ăn à? Trưởng ban Vương chỉ bát đũa chưa được thu dọn trên bàn: “Ngày nào anh cũng ở nhà nấu cơm cho em ăn!”

Lại nghĩ ra được một điều nữa: “Anh cũng không quan tâm công việc của tôi nữa.”

“Bây giờ em làm ở đồn Thần Kinh, không phải ở ban Nhân sự.” Anh là Trưởng ban của ban Nhân sự, không phải Đồn trưởng của đồn Thần Kinh.

Vẫn còn nghĩ ra một điều nữa: “Anh cũng không quan tâm cuộc sống của tôi nữa.”

“Bây giờ chúng ta đang sống cùng nhau.” Trưởng ban Vương sắp hết kiến nhẫn rồi. “Rốt cuộc là vì sao?”

Cậu hai Tiểu Chu vội vàng nhận tội: “Cảm giác, chỉ là cảm giác thôi!”

Vương Hoành nhìn thẳng vào cậu: “Cảm giác gì?”

Hu hu, chính là cảm giác thế này, thật đáng sợ. Chu Thiên Uyên lùi về phía sau. “Cảm giác anh không giống với lúc trước.”

Vương Hoành lại gần. “Không giống ở mặt nào?”

Chu Thiên Uyên không lùi nữa, cậu hai cậu cáu kỉnh rồi đó nha. “Còn ở mặt nào nữa? Chính là đối xử với tôi đó!” Hu hu, vì sao cậu phải sợ Vương Hoành chứ, cậu không sợ! Hu hu.

Vương Hoành đứng im. Trả lời em ấy thế nào đây? Nói rằng cảm giác của em không sai, anh đối xử với em khác trước, bởi vì anh thích em cho nên anh đã hạ quyết tâm phải ở cạnh em, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu cùng trời cùng đất, cùng ba mẹ và anh trai em sao?

Trưởng ban Vương tưởng tượng ra một cảnh tượng: cậu hai Tiểu Chu chui đầu vào phòng hướng Bắc nằm cùng A Hoa nghiên cứu xem có phải bản thân cũng thích người kia hay không.

Đợi đến khi cậu nghiên cứu xong: Không thích – Trưởng ban Vương dự đoán sự lựa chọn này có thể lên đến 90% – bản thân anh thất tình – anh là Vương Hoành, anh biết thất tình, đúng là nực cười!

Thích – đợi đến khi cậu hai Tiểu Chu nghiên cứu ra kết quả là thích Vương Hoành, vậy điều chờ đợi Trưởng ban Vương chính là sự bày tỏ tình yêu của cậu rồi.

Điều nào cũng không nằm trong phạm vi dự đoán của Trưởng ban Vương! Trưởng ban Vương cũng có những suy tính của Trưởng ban Vương mà. “Đợi đến tối em về, anh sẽ cùng với em nói rõ ràng về dự định trong tương lai của chúng ta!”

Tương lai?

Cậu hai Tiểu Chu gật gù đắc ý mà cân nhắc. Hình như đời này chưa từng có ai nói muốn tính toán tương lai với cậu!

“Vì sao phải là buổi tối mới có thể nói?”

Trưởng ban Vương đuổi cậu ra ngoài: “Bởi vì ban ngày anh không muốn nhìn thấy em nữa.”

Hu hu hu hu hu hu—-

Cậu hai Tiểu Chu lê lết ra đến cửa, còn đang do dự. “Vương Hoành, anh không đổi khóa đấy chứ?” Khó đảm bảo rằng Trưởng ban Vương đã nhịn cậu ba tháng sẽ không hạ quyết tâm đuổi cậu ra khỏi nhà.

Ngủ không đủ giấc thật ảnh hưởng đến cảm xúc mà. Trưởng ban Vương nuốt lại câu vừa nghĩ tới, phơi bày sự âm hiểm chốn quan trường ra. “Về nhà ăn cơm trưa với ba mẹ xong thì ăn cơm chiều, ăn xong cơm chiều thì ăn bữa khuya! Mặc kệ em mặc quần áo sặc sỡ hay cởi trần để mua vui cho hai ông bà, tóm lại là phải làm cho hai ông bà cảm thấy em rất hiếu thảo, em trưởng thành rồi, em có thể độc lập suy xét mọi vấn đề rồi. Sau đó vừa dỗ, vừa lừa, vừa ép ông bà rằng em muốn làm cảnh sát tức là em muốn làm cảnh sát, nhất định phải làm cảnh sát. Em hiểu chưa?”

“Nghe hiểu, nghe hiểu rồi mà.” Dọa cũng đã dọa cho hiểu luôn rồi, ba tháng này cậu hai Tiểu Chu sống rất thoải mái cho nên đã quên thật ra tên chết bằm Trưởng ban Vương không phải là người lương thiện gì cho cam. Yên nghỉ nhé, các đồng chí!

Chu Thiên Uyên gào thảm thiết đi về nhà!

Vương Hoành đóng cửa lại rồi vịn tường. Coi như bước đầu tiên đã bước rồi, đường chầm chậm mà kiếp tu hành thì xa. Mười tám tuổi anh tốt nghiệp trường trung học cảnh sát chuyên nghiệp, đến nay đã mười lăm năm rồi. Từ cảnh sát giao thông trên đường quốc lộ làm được đến vị trí như ngày hôm nay – phía trên là năm người, phía dưới là năm nghìn người, bây giờ đã tìm được mục tiêu thứ hai của đời người rồi. Tinh thần đạt được là gì nào? Đó là không đạt được mục tiêu thì quyết không nản chí!

Trưởng ban Vương nắm chặt tay. Bước tiếp theo – anh phải ngủ bù đã. Sức khỏe là vốn liếng của Cách mạng đó!

Đẩy cửa phòng ngủ hướng Bắc ra, Trưởng ban Vương nghiêm túc tuyên bố với trăn Myanmar: “Hôm nay không được vào phòng tao.”

Ngày cuối tuần đẹp trời, lộ trình tản bộ của Chu A Hoa thiếu mất một phần tư.

***

“Trên ngọn núi kia, bên phía biển cả, có một đám tinh linh màu xanh lam, linh linh linh…”

“Bọn họ đã đánh bại phù thủy ha ha—”

Tiếng chuông cửa sau khi đã bị đồng chí Chu Thiên Uyên thay đổi vang lớn, lặp đi lặp lại, xuyên thẳng vào đầu dây thần kinh của đồng chí Vương Hoành.

Trưởng ban Vương đang nằm trên giường bật dậy.

Nhìn đồng hồ, lúc này mới vừa hơn một giờ chiều, tên nhóc chết bằm dám lén lút về nhà. Ba tháng không chơi đùa cậu, cậu lại nghĩ rằng Vương Hoành anh chuyển sang phái thần tượng – chỉ xem không thực hành rồi sao?

Gương mặt tĩnh lặng như nước mà mở cửa, nhìn thấy hai người bên ngoài, Trưởng ban Vương ngay lập tức chuyển thành dáng vẻ thong dong, trời trong trăng sáng như bình thường. “Khách quý, khách quý. Cảnh sát Lục mà cũng rảnh rỗi đến nhà tôi ngồi sao?”

Lục Minh Ngạn ngớ người ra, còn Tô Bạch thì đã hét ầm lên với Vương Hoành rồi. “Anh là ai? Sao lại ở trong nhà Chu Thiên Uyên?”

Cậu làm cảnh sát lâu quá nên nhìn ai cũng giống kẻ trộm nhỉ! Âm thầm giơ ngón giữa nhiều lần trong lòng, Vương Hoành cười với Tô Bạch: “Cậu là Tô Bạch nhỉ. Cậu còn dám tới nhà của bọn tôi hả?” A Hoa đang ở ngay trong phòng khách, Trưởng ban Vương không ngại để nó đi ra tiếp khách đâu nhé.

Lục Minh Ngạn cười lạnh giới thiệu với Tô Bạch: “Đây là Trưởng ban Vương ban Nhân sự của phân cục chúng ta, điều động mọi người ở đồn Thần Kinh đều do anh ấy làm đấy.”

Tô Bạch nhìn chằm chằm vào Trưởng ban Vương chỉ nghe thấy danh tiếng mà chưa từng được gặp mặt, phân trần với Cảnh sát trưởng Lục: “Không thể trách tôi được, lần trước tôi đến đây không thấy người này mà.”

Cảnh sát trưởng Lục nghĩ đến điều gì đó, cười tươi như hoa nở hỏi Tiểu Bạch: “Triệu lão cũng chưa gặp à?”

Tô Tiểu Bạch cảm thấy mình không hợp với khí hậu ở khu dân cư Mộc Dị, mỗi lần đến đây cậu ta toàn muốn chạy càng xa càng tốt. Đầu cậu ta lúc lắc bày tỏ sự trong sạch của mình: “Tôi không biết anh ta gặp hay chưa.”

Trưởng ban Vương thản nhiên nói: “Cậu ta gặp rồi.”

Luồng không khí xung quanh Lục Minh Ngạn thay đổi rất đột ngột, Tô Tiểu Bạch lạnh run cầm cập, Trưởng ban Vương vẫn tỏ ra bình thường lắm.

Cảnh sát trưởng Lục hỏi: “Chu Thiên Uyên đâu rồi?”

Trưởng ban Vương hòa ái trả lời: “Về nhà, trước khi trời tối sẽ không về đây.”

Lúc này, Cảnh sát trưởng Lục quyết định việc đầu tiên anh ta làm khi gặp lại cậu hai Tiểu Chu vào đầu tuần là bóp nát di động của cậu thành bụi phấn – Cầm theo di động mà không mở máy chi bằng cầm theo cục đá còn hơn.

Trưởng ban Vương đứng chắn cửa, không có ý nhường cho khách vào nhà, thân thiết hỏi: “Hai cậu tìm cậu ấy có việc à?”

“Tô Tiểu Bạch!” Cảnh sát trưởng Lục ra lệnh.

Tô Bạch biết thân biết phận mà trả lời: “Bọn em đến hỏi Tiểu Thiên tí việc.”

“Việc gì?” Vương Hoành anh không phải kẻ dễ bị lừa gạt, một việc cỏn con không đáng để tìm đến tận nhà thế này.

Tô Bạch nhìn Lục Minh Ngạn, nhưng Lục Minh Ngạn không nhìn cậu ta. Cảnh sát trưởng Lục nhìn chằm chằm Trưởng ban Vương, không để sót một tí cảm xúc khác lạ nào trên mặt Trưởng ban Vương.

Tô Bạch đành phải nói thật: “Tới hỏi xem có phải Chu Thiên Uyên thật sự giới thiệu Liễu Thời Phi cho Triệu Bồi Thanh hay không.”

Vẻ mặt của Vương Hoành không thay đổi, ngừng vài giây mới hỏi: “Có ý gì?”

Tô Bạch khai sạch sành sanh: “Tiểu Thiên từng nói muốn giới thiệu bác sĩ Liễu cho Triệu lão.”

Trưởng ban Vương bình tĩnh hỏi: “Giới thiệu thành công?”

Vì sao lại hỏi tôi? Sao tôi biết được! Tô Bạch ai oán nhìn Lục Minh Ngạn.

Cảnh sát trưởng Lục mở miệng: “Giới thiệu thành công hay không thì bọn em không biết, nhưng bọn em tận mắt nhìn thấy hai người kia đi cùng với nhau.”

Trưởng ban Vương cười nói lên sự thật: “Hai cậu theo dõi bọn họ!”

Tôi bị bắt đi mà. Tô Tiểu Bạch kéo Lục Minh Ngạn. “Cảnh sát Lục, nếu Tiểu Thiên không có nhà thì chúng ta về thôi.” Nhìn là biết Trưởng ban Vương không phải hạng dễ nhằn.

Lục Minh Ngạn không chịu, hỏi Vương Hoành: “Anh thật sự không biết bọn họ ở bên nhau sao?”

Trưởng ban Vương thản nhiên nói: “Bây giờ biết rồi.”

“Chuyện của Triệu Bồi Thanh chắc anh biết rõ nhỉ?”

“Chắc là rõ hơn cậu.”

“Nghe nói anh ta có thể thăng chức nhanh như vậy là do anh giúp đỡ rất nhiều.”

“Nghe đồn mà thôi.”

“Lúc mới tới đồn Thần Kinh, anh ta như thế nào anh còn nhớ rõ nhỉ.”

“Nhớ.”

Lục Minh Ngạn nghiêm mặt nói: “Anh sẽ không mặc kệ chuyện này chứ?”

Trưởng ban Vương vẫn cười. “Nếu chuyện này liên quan đến Chu Thiên Uyên thì tôi sẽ không bàng quan đứng nhìn.”

Lục Minh Ngạn ngầm tức giận: “Nếu không liên quan đến Chu Thiên Uyên thì sao?”

“Tôi sẽ cố gắng, có thể giúp sẽ giúp.” Vậy được rồi chứ, về việc giúp như thế nào thì không phải việc mà Lục Minh Ngạn cậu có thể chi phối.

Cảnh sát trưởng Lục không quá hài lòng, đổi đề tài câu chuyện: “Anh và Chu Thiên Uyên có quan hệ thế nào?”

Trưởng ban Vương nhướn mày. “Lục Minh Ngạn, tôi biết đồn Thần Kinh là địa bàn của cậu, quy tắc do cậu đặt ra. Nhưng, Chu Thiên Uyên thì khác, cậu ấy không cần cậu quan tâm, cậu ấy vẫn do tôi che chở, việc này tôi đã nói rõ ràng với Lão Long từ lâu rồi, không phải cậu không biết đấy chứ!”

Cảnh sát trưởng Lục không biết nói gì nữa.

Tô Bạch lau mồ hôi. Cuộc trò chuyện này nghe kiểu gì cũng không giống như hai cảnh sát đang nói chuyện, sao nghe giống như hai phe xã hội đen đang phân chia địa bàn thế nhỉ.

“Tiểu Bạch, chúng ta về.” Cảnh sát trưởng Lục thu binh.

Tô Tiểu Bạch mau chóng đuổi kịp anh ta, hai người bước đi như chạy hành quân.

Trưởng ban Vương hừ lạnh đóng cửa lại. Mấy thằng nhãi ranh không biết lễ phép, ngay cả chào tạm biệt cũng không thèm nói.

Chu Thiên Uyên, em cứ hay gây chuyện cho anh thế nhỉ! Trưởng ban Vương không ngừng cười lạnh, quay về phòng ngủ bù tiếp.

Ngoài cổng khu dân cư, Tô Bạch cẩn thận đi theo Lục Minh Ngạn, trưng cầu ý kiến của lãnh đạo: “Tôi có thể về nhà chưa?” Cậu ta ngồi rình với anh ta đến hơn nửa đêm, rồi lại chạy đến nhà người ta từ sáng sớm, cậu ta mệt mỏi lắm đó có biết không hả?

Lãnh đạo không để ý đến cậu ta, lẩm bẩm: “Cũng coi như thu hoạch ngoài ý muốn. Tiếp theo là đi thăm dò điều tra về tên Liễu Thời Phi này.”

Tô Bạch ngửa mặt lên trời rơi lệ. Anh ở bộ đội đặc chủng là chuyên môn điều tra, theo dõi, đừng có mang kẻ nghiệp dư như tôi đi làm gì.

Cảnh sát trưởng Lục không quay đầu lại mà nói thế này: “Tôi dẫn cậu theo để làm chứng.”

Tô Bạch bó tay, chỉ có thể phát huy tinh thần giải trí, hỏi thăm tin vịt từ Cảnh sát trưởng Lục: “Triệu lão lúc mới tới đồn Thần Kinh như thế nào vậy?” Lúc đó, Tô Bạch đây còn chưa đến đó.

Lục Minh Ngạn hình dung khá ngắn gọn và chính xác: “Như một tên thần kinh!” ^^

***

Đồng chí Tô Bạch từng quả quyết rằng mấy tên trong Đồn Công an Thần Kinh đều bị điên.

Đồng chí Chu Thiên Uyên làm cảnh sát nhân dân khu vực, việc vừa linh tinh vừa phiền phức, lớn là vào nhà trộm cướp, xe bị trộm mất, nhỏ là tranh chấp trong thôn xóm, vợ chồng cãi nhau, người dân và các bác gái trong hội cư ủy đều có một cái di động chụp hình gửi thẳng vào di động của cảnh sát, cảnh sát nhân dân khu vực phải tới xã khu để giải quyết ngay lập tức.

Lúc cậu hai Tiểu Chu làm cảnh sát nhân dân khu vực được hơn một tháng, có một ngày, một bác gái trong thôn sau chợ gọi điện thoại đến. “Cảnh sát Chu, không tốt rồi, con trai của nhà Lão Tiền lại trở bệnh, cậu mau đến xem sao đi.”

Cậu hai Tiểu Chu không nói một lời bèn nhảy lên xe đạp phóng đến nhà Lão Tiền, giúp vợ chồng Lão Tiền chế ngự thằng con đang quậy tanh bành, lại gọi cho Tô Bạch lấy xe cảnh sát chở đến bệnh viện.

Bà Tiền khóc lóc ỉ ôi. “Bọn tôi chỉ có một thằng con trai thôi, yêu đương gì mà yêu thành tâm thần phân liệt luôn rồi, bác sĩ nói đã trị khỏi, sao bây giờ lại tái phát chứ?”

Ông Tiền cau mày không nói gì nữa. Cảnh sát Chu đành phải vừa an ủi bà Tiền vừa làm giúp thủ tục nhập viện, tiền không mang đủ, cảnh sát Chu còn góp thêm vào. Đưa người vào phòng bệnh xong, để cho hai ông bà ngồi với nhau, cảnh sát Chu mới thở phào nhẹ nhõm.

Bác sĩ phụ trách ca bệnh gật đầu với đồng chí cảnh sát: “Cậu là cảnh sát tốt!”

Cậu hai Tiểu Chu cười xấu hổ. Đây là lần đầu tiên cậu đến bệnh viện tâm thần, cảm thấy thật mới lạ, hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, các anh dùng cách gì để xác định bệnh nhân đã khỏi bệnh?”

Bác sĩ cười: “Bình thường chúng tôi sẽ làm một thí nghiệm, đựng đầy nước trong một bồn tắm lớn, bên cạnh để một cái muỗng và một cái bát lớn, bảo bọn họ múc nước trong bồn ra ngoài.”

Cậu hai Tiểu Chu quá thông minh: “Vậy tất nhiên là dùng bát lớn rồi, vừa tiết kiệm sức lại còn nhanh nữa!”

Bác sĩ nhìn cậu một cái, chầm chậm nói: “Người bình thường sẽ rút cái nút ở dưới bồn tắm lên…”



Cho nên nói, phán đoán suy luận của đồng chí Tô Bạch về đồn Công an Thần Kinh đều là đồ điên là biện chứng, là chủ nghĩa duy vật, là có căn cứ khoa học…



Sky: Tác giả lại quên chia chương. =.=///



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.12.2019, 18:33
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Bài viết: 11104
Được thanks: 6493 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đồn Công an Thần Kinh - Lục Giác Mã - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11

Cậu hai Tiểu Chu đạp ánh trăng mà về

Cắm chìa khóa vào ổ, xoay một cái, cửa mở, yên tâm rồi. Vào nhà, thay giày, lần mò trong bóng đêm định đi về phòng hướng Bắc thăm hỏi A Hoa thân yêu trước đã.

Vừa mới đụng đến cửa phòng hướng Bắc, đèn sáng, Trưởng ban Vương vắt chéo chân ngồi trên sofa bắt quả tang: “Em về rồi!”

Cậu hai Tiểu Chu suýt chút nữa đã đập vào cửa: “Muộn thế này sao anh còn chưa ngủ?” Muốn cất tiếng ca nửa đêm à?

Vương Hoành hỏi ngược lại: “Em cũng biết giờ đã muộn thế này rồi hả?”

Chu Thiên Uyên cảm thấy Đậu Nga(*) còn hạnh phúc hơn cậu nhiều lắm. “Chẳng phải anh đã bảo không đến tối thì đừng có về à?”

(*) Điển tích nỗi oan của nàng Đậu Nga, ý chỉ những oan ức, sai trái.

“Anh nói buổi tối, không phải là rạng sáng ngày hôm sau.”

Cậu hai Tiểu Chu muốn nhìn bên ngoài xem trời có đổ tuyết không. “Vương Hoành, chính anh bảo tôi ăn xong cơm trưa thì ăn cơm chiều, ăn xong cơm chiều thì ăn bữa khuya mà. Tôi ăn xong bữa khuya thì cũng mười hai giờ rồi, không thể không về vào rạng sáng được.”

Hừ, em thật nghe lời nhỉ =_=!

“Tiểu Thiên, em không đe dọa ba mẹ em thật đấy chứ?”

Chu Thiên Uyên sờ soạng quay lại sofa, ngồi cạnh Vương Hoành: “Không, tôi không dám.”

Trưởng ban Vương thở phào: Bổ não thành công, cuối cùng cũng gặt hái hiệu quả.

Sờ đầu cậu: “Chuyện thế nào?”

Chu Thiên Uyên bị hỏi, ra vẻ đáng thương: “Vương Hoành, tôi bị anh tôi đánh!”

Lông mày của Trưởng ban Vương nhướn thẳng lên: “Chuyện gì xảy ra?”

Cậu hai Tiểu Chu kể lại tình hình lúc đó cho anh biết: “Tôi mua đồ mang về nhà. Đúng rồi, tôi còn lấy cả hóa đơn nữa, giữ lại để báo cáo chi tiêu với anh. Mẹ tôi thấy mấy thứ đó thì cứ ngơ ngác, chẳng nói chẳng rằng, sau đó cô giúp việc nói với tôi rằng mẹ ngồi trong phòng rơi nước mắt vì cảm động. Tôi cảm thấy mẹ tôi rất được an ủi, cảm thấy tôi thật thân thương. Sau đó, tôi giúp mẹ nấu cơm trưa, nói hết mọi chuyện ở đồn Thần Kinh cho mẹ nghe, nói với mẹ về Đồn trưởng, Chính trị viên, còn có Triệu lão, cảnh sát Lục, Tiểu Bạch, Mễ Lão Thử, Cao Thang, Đại Tiên, Tây Thi,… Tôi cảm thấy mẹ tôi trông mặt mà bắt hình dong, bà cảm thấy rất hứng thú với mấy tên cảnh sát trong bảng xếp hạng trai đẹp kia…”

Vương Hoành kịp thời ngắt lời Chu lắm lời: “Anh không có hứng thú với cảm giác của em. Vui lòng nói ngắn gọn. Cám ơn.”

Đồng chí Chu Thiên Uyên dừng năm giây, hiểu được ý của Trưởng ban Vương, hóa ra người ta chê khả năng diễn đạt của cậu quá kém.

Cậu hai Tiểu Chu bắt đầu nói đơn giản hơn: “Ăn xong cơm trưa, ba và anh tôi về nhà. Anh tôi biết tôi mua đồ cho ba mẹ mà chưa mua cho anh ấy thì đánh tôi mấy phát. Buổi chiều, tôi giải thích với họ lý do thích làm cảnh sát, ba tôi cười lạc cả giọng, mẹ tôi bảo cô giúp việc nấu thêm óc heo cho bữa chiều, anh tôi… lại đánh tôi thêm vài phát nữa.”

Chu Thiên Uyên nhìn Vương Hoành, mong ngóng Trưởng ban Vương có thể an ủi cậu vài câu.

Vương Hoành an ủi cậu: “Nói tiếp đi!”

Cậu hai Tiểu Chu chề môi nói tiếp. “Sau đó ăn cơm chiều, ăn xong cơm chiều thì anh tôi đi. Mẹ tôi hỏi khi nào thì tôi đi, tôi nói tôi không đi, tôi chờ ăn bữa khuya. Mẹ tôi lại hỏi ăn xong bữa khuya xong có còn đi hay không, tôi nói tôi phải về nhà, mẹ tôi bèn kéo ba tôi lên lầu, để một mình tôi ở dưới! Sau đó, mẹ tôi xuống dưới làm cho tôi một nồi canh chua cay, uống xong thì tôi về đây nè.”

Tự thuật xong, đôi mắt tràn ngập mong chờ nhìn Vương Hoành.

Trưởng ban Vương hỏi rất chân thành: “Tiểu Thiên, anh có thể đánh em không?”

Bản năng bảo vệ bản thân của cậu hai Tiểu Chu rất mạnh, vèo một cái nhảy khỏi sofa, y như một viên đạn bay đến trước cửa phòng của A Hoa. “Không thể.” Vì sao chứ? Cậu chỉ làm theo những gì anh nói kia mà!

Trong tay Vương Hoành không biết cầm thêm cái chổi lông gà từ lúc nào, liếc mắt nhìn cậu. “Lại đây.”

Lập trường của cậu hai Tiểu Chu rất vững vàng: “Không lại.”

Vương Hoành cười lạnh: “Ngày mai anh sẽ nói với cô nấu cơm ở căn tin là ai đã đổ hai lọ tiêu vào trong cơm làm cho Chính ủy đau đỏ mắt, hại cô ấy tháng sáu mù sương(*) phải cõng cái chổi đến nhận tội với Chính ủy!”

(*) oan ức

Chu Thiên Uyên không sợ, bây giờ cậu không ở phân cục, không ăn trong căn tin phân cục.

“Tiện thể anh sẽ lên lầu năm, đến trung tâm chỉ huy nói với hoa khôi bộ phận chỉ huy là ai đã viết thư đe dọa cô ta, khiến cho cô ta buông tha cho một đám trai đẹp mà tìm một bạn trai hộ tống cô ta về nhà mỗi ngày, đến bây giờ cũng sắp sinh con luôn rồi!”

“Đó là thư tình! Thư tình! Không phải thư đe dọa!”

“Lại tiện thể đến lầu sáu lầu bảy lầu tám, mãi cho đến lầu mười tám, nói hết với đương sự về những việc làm thiếu đạo đức của em, cả những việc mà người khác không biết nữa. Anh nghĩ cuối cùng cũng sẽ có một hai người đến đồn Thần Kinh gặp em uống trà, nói chuyện phiếm thôi.”

Đồng chí Chu Thiên Uyên không cứng nổi nữa: “Anh đừng đi, tôi đến chỗ anh còn không được sao?” Đợi đến khi Vương Hoành chạy một vòng khắp các tầng lầu, bảng ghi chép số lần gây thù hằn của cậu ở phân cục từ chín có thể bổ sung thêm một cái mới để thành mười luôn đó.”

Làm cảnh sát, bị một đám đông vây quanh thì còn có thể giải thích, bị một đám cảnh sát vây quanh thì rất là xấu hổ đó.

Cậu hai Tiểu Chu dè dặt bước lại. “Vương Hoành, anh đừng quên hơn nửa số đó là ý tưởng của anh bày ra cho tôi đấy.”

Trưởng ban Vương nói mà không biết ngượng: “Quá rõ ràng rồi, khả năng phân tích và khả năng thực hành của em có vấn đề.”

Cậu hai Tiểu Chu đứng dưới đất cúi đầu nhận tội.

“Ông bà đồng ý cho em làm cảnh sát?”

“Không nói rõ, nhưng không liên tiếp bảo tôi đừng làm cảnh sát như trước kia nữa.” Lôi một tấm thẻ ra. “Anh tôi lại cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.”

Xem ra là ngầm đồng ý.

Suy đoán của Trưởng ban Vương: Người nhà vừa đau lòng vừa không yên tâm. Nhưng con trai có thể thật sự tự lập, làm việc mà bản thân thích, người làm cha mẹ luôn cảm thấy vui mừng.

Sau đó hỏi han: “Vì sao không mua đồ cho Chu Cảnh Uyên?”

“Anh không nói tôi mua đồ cho anh ấy mà.” Lý do vẹn toàn.

Trưởng ban Vương khống chế được xúc động muốn vung chổi lông gà lên của mình lại. Phương diện đối nhân xử thế của cậu hai này cứ như một ngọn nến vậy, không đốt thì không sáng!

“Tại sao ba em cười?”

“Ông nói ông mưu tính hại nhau, tranh danh đoạt lợi cả đời lại nuôi ra một thằng con trai ‘con nhà người ta’ học giỏi nhiều lĩnh vực, toàn tâm toàn ý phục vụ vì nhân dân, ông rất được an ủi, cho nên cười đau sốc hông.” Nếu để nhóm cảnh sát ở phân cục biết được mấy lời khích lệ này thì có thể họ sẽ đến chính quyền thành phố khởi nghĩa đấy.Trưởng ban Vương có thể hiểu được suy nghĩ của ông cụ, có thằng con trai như vậy không hề bẽ mặt, nhưng không thể khiến người lớn trong nhà yên tâm được. Bạn nói xem, thả một con thỏ trắng ra ngoài hại người, người nhà họ Chu lo lắng cho an toàn của người khác hay là lo lắng cho an toàn của con trai đây?

Cậu hai Tiểu Chu cẩn thận quan sát sắc mặt của Trưởng ban Vương, tự động trả lời thêm: “Mẹ tôi muốn thêm óc heo là bởi vì…”

“Em là heo, bà muốn để mấy đứa tàn sát lẫn nhau!” Trưởng ban Vương ngắt lời cậu, cả thế giới đều biết em cần phải bổ não, đừng nhấn mạnh lại nữa.

Chu Thiên Uyên tỏ vẻ nghi hoặc. “Mẹ tôi nghĩ vậy sao?”

Trưởng ban Vương hỏi tiếp: “Sao Chu Cảnh Uyên lại đánh em?”

Cái đầu trước mặt cúi càng thấp hơn. “Anh ấy muốn xả giận. Nhéo tai tôi nói, nuôi dạy nuôi dạy, sau này anh ấy chỉ chịu trách nhiệm nuôi, không chịu trách nhiệm dạy nữa, bảo tôi rằng nếu còn gây chuyện nữa thì đừng đến tìm anh ấy.” Coi như bồi thường cho việc chỉ nuôi chứ không dạy, cậu hai Đại Chu đưa thẻ ngân hàng cho em trai rồi đuổi đi.

Trưởng ban Vương tỏ vẻ hài lòng với kết quả trên, nói với cậu hai Tiểu Chu: “Em có thể đi ngủ rồi đấy.”

Kinh ngạc: “Chỉ vậy là xong rồi á?”

Vương Hoành nhìn chổi lông gà trong tay mình: “Nếu em cảm thấy da dẻ ngứa ngáy thì vẫn chưa xong.”

“Không phải, ý tôi không phải vậy.” Chu Thiên Uyên xua tay liên tục. “Chẳng phải anh muốn bàn tính tương lai gì đó với tôi sao?”

Vương Hoành chỉ vào đèn hỏi cậu: “Tiểu Thiên, em có từng nộp tiền điện chưa?”

“Chưa từng.” Nộp tiền điện và lập kế hoạch cho tương lai có quan hệ gì hả?

Quan hệ là: “Nếu chưa từng nộp, vậy đừng tưởng nửa đêm nửa hôm anh sẽ bật đèn để tính toán tương lai với em!”

Hu hu, không có tiềm lực tài chính thì không có quyền lên tiếng. Huơ huơ tấm thẻ trong tay. “Tôi có tiền rồi.”

Trưởng ban Vương cười: “Hay là hai chúng ta tính toán xem chừng nào em dọn đi nhỉ?”

Nhét thẻ vào trong tay Vương Hoành: “Tôi kiên quyết không dọn đi!”

Vương Hoành hất tay cậu ra, cầm chổi lông gà đứng dậy. Lông thỏ của Chu Thiên Uyên dựng ngược hết cả lên, nhưng vẫn rất cương quyết. “Không dọn, không dọn đâu.”

Ý cười tràn ngập đôi mắt của Trưởng ban Vương, vỗ vai cậu hai Tiểu Chu. “Không dọn thì không dọn, ngủ sớm đi, ngày mai dẫn em đi ăn.”

Đồng chí Chu Thiên Uyên bị lối suy nghĩ quay ngoắt 180 độ của Trưởng ban Vương thuyết phục, nuốt nước miếng. “Tôi muốn ăn cá filet sốt cay.”

“Vậy thì đến Xuyên Quốc Diễn Nghĩa.”

Chu Thiên Uyên vui vẻ, để thể hiện sự vui sướng của mình, cậu lấy thẻ bỏ vào túi, rồi lại lấy một xấp tiền mặt ra, nói với Trưởng ban Vương: “Cho anh nè, đây là tiền mua đồ còn thừa.”

Trưởng ban Vương bèn nhìn thứ trong tay Chu Thiên Uyên, hỏi cậu: “Thừa bao nhiêu?”

Cậu hai Tiểu Chu rất tự hào mà nói: “Chín trăm tám.”



“Anh cho em bao nhiêu tiền?”

“Một nghìn.”

“Em còn thừa chín trăm tám?”

“Đúng vậy.” Có nhiều mới sống được.

Trưởng ban Vương cười thân thiện hỏi: “Tiểu Thiên, em mua cho ba mẹ em cái gì vậy?”

“Hai đôi tất.”

Trưởng ban Vương trầm tư nhìn chổi lông gà trong tay.

Cuối cùng cậu hai Tiểu Chu cũng cảm thấy có gì đó sai sai, hỏi rất cẩn thận: “Vương Hoành, anh — không sao chứ?”

Trưởng ban Vương tiếp tục suy nghĩ, rồi hỏi cậu: “Em chắc chắn là mẹ em khóc vì cảm động chứ?”

“Chắc vậy.” Cậu cũng chỉ nghe nói thôi mà.

“Em chắc chắn Chu Cảnh Uyên đánh em vì em không mua đồ cho cậu ta chứ?”

“Chẳng lẽ… không phải à?” Cảm giác về nguy hiểm càng ngày càng mạnh.

“Em chắc chắn ba em cười đau sốc hông chứ không phải là tức giận đến đau sốc hông chứ?”

“Tôi chắc chắn, tôi chắc chắn.” Cậu hai Tiểu Chu thiếu mỗi giơ tay thề thôi đó. “Ông ấy luôn cười, lúc tôi uống canh chua cay ông ấy cũng luôn cười với tôi mà.”

Trưởng ban Vương gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trịnh trọng tuyên bố: “Chu Thiên Uyên, anh vẫn nên đánh em một trận mới ổn được.”

***

Qua hôm sau, cậu hai Tiểu Chu vẩy rụng lông gà trên người, hình người dáng người đi theo Trưởng ban Vương đi ăn cơm.

“Chúng ta đến nhà hàng bên cạnh siêu thị sách đi, Triệu lão cũng nói mùi vị của món ăn ở nhà hàng đó là chính thống nhất.”

Trưởng ban Vương từ chối cho ý kiến, chạy xe đến siêu thị sách, dừng lại rồi đi theo Chu Thiên Uyên lên lầu.

Nhân viên phục vụ chu đáo đưa bọn họ đến bàn hai người. Cậu hai Tiểu Chu hí hửng gọi món, bại lộ hoàn toàn thái độ hôi của. Trưởng ban Vương nhàn nhã đánh giá khung cảnh xung quanh. Không tệ, ánh sáng mờ mờ, trên mỗi mặt bàn đều đặt một ngọn đèn nhỏ, phong cách lịch sự, tao nhã, rất thích hợp cho các cặp đôi ăn uống. Trưởng ban Vương rất… không hài lòng.

Trưởng ban Vương lịch sự nói với nhân viên phục vụ: “Rất xin lỗi, chúng tôi muốn đến nhà hàng khác.”

Nhân viên phục vụ lúng ta lúng túng: “Anh à…”

Cậu hai Tiểu Chu rất bình tĩnh, nói với người ta: “Cô à, ngại quá, bọn tôi chọn món xong sẽ gọi cô.”


timviec taitro


Nhân viên phục vụ ù ù cạc cạc đi ra.

Cậu hai Tiểu Chu bày ra bộ mặt hung ác. “Vương Hoành, anh lại chỉnh tôi đấy hả?” Không cho ăn cơm? Anh ác thật!

Ánh mắt của Trưởng ban Vương sâu xa: “Tin anh đi, chắc chắn ở trong này em nuốt không trôi thứ gì được đâu.”

Cậu hai Tiểu Chu không tin: “Nhà hàng này tôi đến nhiều lần lắm rồi, có lần nào ăn không trôi mà bỏ về đâu.”

Trưởng ban Vương thu lại ánh mắt sâu xa. “Thật sự muốn ăn ở chỗ này?”

“Thật!”

“Không hối hận?”

“Không hối hận!”

Trưởng ban Vương bó tay. “Vậy chúng ta đổi bàn đi.”

???

“Tại sao phải đổi bàn?” Tại ngồi chỗ này không tốt sao?

“Bởi vì…”

“Bởi vì… Thật sự là… quá trùng hợp rồi.” Giọng nói như sắp tắt thở của Tô Bạch cất lên.

Chu Thiên Uyên kinh ngạc quay đầu lại, sau bàn kia chẳng phải là Tô Bạch sao? Còn có — Lục Minh Ngạn.

Cậu hai Tiểu Chu ngạc nhiên. “Anh Lục, Tiểu Bạch, sao hai người lại ở đây?”

Lục Minh Ngạn tức giận trả lời lại; “Bởi vì cửa của nơi này mở ở hướng Nam Bắc, ai cũng đến được!”

“Cô à, bọn tôi muốn đổi bàn bốn người.” Cậu hai Tiểu Chu vui vẻ nói to với nhân viên phục vụ, nhiều người ăn cơm mới thú vị.

Vương Hoành sửa lại cho đúng: “Cô gái, đổi bàn sáu người.”

Chu Thiên Uyên khó hiểu: “Vì sao phải đổi bàn sáu người? Chúng ta chỉ có bốn người!”

Tô Bạch che mặt, hận không thể chui xuống dưới gầm bàn luôn cho rồi.

Lục Minh Ngạn gằn từng tiếng mà trả lời: “Bởi – vì – giọng – của – mi – rất – lớn!”

Hả? Không hiểu! Cậu hai Tiểu Chu nhìn Vương Hoành.

Ánh mắt của Trưởng ban Vương lại thâm sâu nhìn ra xa. Cậu hai Tiểu Chu nhìn theo.

Trong một góc u ám ở đằng xa, anh chàng Triệu lão và bác sĩ Tiểu Liễu nhi đang nhìn bọn họ với hai vẻ mặt khác nhau…

***

Một ngày nọ, Cảnh sát trưởng Lục hiếm khi vui vẻ, mời Tô Bạch và Chu Thiên Uyên đến nhà anh ta làm khách. Bạn nhỏ Tô Tiểu Bạch và bạn nhỏ Chu Thiên Uyên vui vẻ tay cầm tay đi đến, mãi đến khi người nhà của Cảnh sát trưởng Lục về nhà mới chịu chào ra về.

Vừa ra đến cổng nhà họ Lục, bạn nhỏ Tô và bạn nhỏ Chu đều khóc lóc. Tô Tiểu Bạch khóc rằng sẽ về nhà tìm mẹ, Chu Tiểu Thiên khóc rằng về nhà tìm Vương Hoành.

Mẹ Tô hỏi Tiểu Bạch: “Lại chạy đi đâu trộm gà không được còn mất nắm gạo vậy con?”

Tiểu Bạch khóc nói với mẹ: “Con tưởng anh ta chỉ theo dõi Đồn trưởng, chỉ theo dõi Chính trị viên, chỉ theo dõi Triệu lão, chỉ theo dõi Cao Thang, chỉ theo dõi Đường Lang, chỉ theo dõi…”

Mẹ Tô ngắt lời cậu ta: “Con nói xem cậu ta không theo dõi ai đi?”

Tô Bạch nói: “Con tưởng anh ta không theo dõi con!”



Chu Tiểu Thiên khóc lóc về đến nhà, Trưởng ban Vương hỏi cậu: “Em lại bắt nạt ai vậy?”

Tiểu Thiên nói với Trưởng ban Vương: “Trong nhà Lục Minh Ngạn có thật nhiều thật nhiều báo cáo theo dõi và ảnh chụp hiện trường.”

Trưởng ban Vương nhíu mày: “Bao gồm cả của em?”

“Bao gồm tất cả mọi người trong đồn Thần Kinh!” ^^

Trưởng ban Vương cười lộ cả răng ra: “Bị em phát hiện cho nên cậu ta đánh em?”

Cậu hai Tiểu Chu lắc đầu.

“Vậy em khóc lóc cái gì?” Chu Thiên Uyên bị theo dõi sẽ khóc hả? Cậu sẽ chúc mừng vì sự thu hút của bản thân là vô hạn!

Chu Tiểu Thiên lại muốn khóc. “Vợ của anh ta về nhà.”

Trưởng ban Vương khó hiểu: “Vợ cậu ta về thì em khóc cái gì hả?”

Chu Thiên Uyên khóc nói: “Bởi vì vợ anh ta chính là kiểu mẫu ngự tỷ(*) tôi thích nhất đó!”

(*) 御姐/yùjiě/: ngự tỷ – người con gái xinh đẹp, mạnh mẽ, giỏi giang. Mình thấy để là ‘ngự tỷ’ cũng được, vì đây là tiếng lóng của bên Trung, cho nên không biên ra thuần Việt. ^^



Lục Minh Ngạn, xếp hạng bốn trong danh sách trai đẹp của phân cục P, bộ đội đặc chủng xuất ngũ, anh hùng chiến đấu, gương mặt như host Nhật Bản, trai đẹp lạnh lùng, cưới một ngự tỷ xinh đẹp MM. Nhân phẩm đứng đắn, tác phong nghiêm chỉnh.

Sở thích cá nhân: Theo dõi, rình mò.



Sky: Từ chương 12 đến chương 16 tác giả lại không chia chương… =.=///



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.12.2019, 18:36
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Bài viết: 11104
Được thanks: 6493 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Đồn Công an Thần Kinh - Lục Giác Mã - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12

Bàn tròn lớn với sức chứa mười hai người trong phòng VIP chỉ ngồi một nửa số ghế, tạo thành thế ba chân vạc, y như buổi tọa đàm sáu nước. Nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên đều im lặng đi vào, đặt (ném?) đồ ăn xuống rồi chạy, — mấy người ngồi bàn này vừa nhìn đã biết chẳng phải người tốt rồi!

Cậu hai Tiểu Chu không hiểu gì mà nhìn ba thố cá filet sốt cay, hỏi Vương Hoành: “Vì sao chúng ta phải thuê chung một phòng?” Bên ngoài rất nhộn nhịp, cậu không thích lạnh lạnh lùng lùng đâu nhé.

Trưởng ban Vương dạy dỗ cậu hai Tiểu Chu: “Tiểu Thiên, làm người phải có đạo đức nơi công cộng, đánh nhau chốn đông người không tốt.”

Đánh nhau? Ai muốn đánh nhau với ai?

Cậu hai Tiểu Chu nhìn một vòng những người đang ngồi trên bàn ăn, quyết định chọn quả hồng mềm mà hỏi: “Tiểu Liễu nhi, cậu muốn đánh ai?”

Bác sĩ Liễu trả lời rất thành thật. “Tôi muốn đánh cậu.”

Cậu hai Tiểu Chu quay đầu lườm Vương Hoành. “Anh đã hứa với tôi không đi mách lẻo rồi mà?”

Vương Hoành mỉm cười, cười đến nỗi cõi lòng của Chu Thiên Uyên dần dần lạnh giá. “Sáng sớm hôm nay anh vừa đe dọa em xong, vẫn chưa kịp đi, vừa rồi quên mất. Nhưng ngày mai đi làm sẽ không quên nữa.”

Cậu hai Tiểu Chu sợ hãi, vội vàng rót trà nhận sai. Quay đầu lại, một cái thìa bay qua, chất vẫn bác sĩ Liễu: “Tại sao đánh tớ?”

Tô Bạch ném một cái đĩa qua: “Cậu ta là muốn đánh, không giống cậu, là đánh thật.” Cậu ta may mắn hơn so với bác sĩ Liễu, đã không thể gặp mặt lại còn bị người khác bắt nạt.

Chu Thiên Uyên nổi giận: “Tô Tiểu Bạch, cậu cũng muốn đánh nhau hả?”

Tô Bạch đứng bật dậy. “Ông đây nhịn cậu lâu lắm rồi đấy.”

Đây là sự khiêu chiến chính thức, cậu hai Tiểu Chu không mang theo khăn tay trắng(*), cho nên không nói hai lời mà bổ nhào vào khoảng không giữa hai người.

(*) khăn tay trắng để treo cờ đầu hàng. =.=///

Đồng chí Liễu Thời Phi ăn nói lung tung xem kịch vui, hỏi Vương Hoành: “Trưởng ban Vương, anh không cản bọn họ hả?”

Trưởng ban Vương bình tĩnh uống trà.

Hỏi hai vị lãnh đạo của đồn Thần Kinh. “Hai anh không đi khuyên giải hả?”

Đồng chí Đồn phó mơ màng nhớ lại: “Nhìn thấy bọn họ, khiến tôi nhớ lại một bộ phim hoạt hình từng xem hồi còn nhỏ.”

Đồng chí Cảnh sát trưởng hừ lạnh: “Không rỗi hơi và vô vị.”

Đồn phó rất cảm động: “Cảnh sát Lục, sự ăn ý của chúng ta lại xích gần thêm một bước rồi.”

Cảnh sát trưởng Lục cũng rất cảm động, nói thẳng với hắn: “Tôi theo dõi mấy người không phải ngày một ngày hai, hôm nay nếu bị anh nhìn thấy thì cũng chẳng có gì hay ho mà nói. Anh thành thật khai báo đi.”

Vì sao cậu theo dõi tôi mà tôi còn phải khai báo với cậu chứ? Đồn phó Triệu cười mà như không hỏi lại: “Những điều mà tôi phải khai báo có nhiều lắm, cậu muốn nghe khúc nào?”

“Cái khúc của anh và Liễu Thời Phi ấy.”

Suýt chút nữa là Liễu Thời Phi trượt xuống khỏi bàn rồi, hỏi Lục Minh Ngạn: “Cảnh sát trưởng Lục, vừa rồi anh nói ‘theo dõi mấy người’ là ám chỉ Triệu Bồi Thanh với ai?”

Cảnh sát trưởng Lục không hề úp mở: “Cùng cậu.”

Bác sĩ Liễu chống mặt bàn. “Ý anh là sao?”

Cảnh sát trưởng Lục xua tay nói ra ý của mình: “Hai tuần trước, hai người uống cafe trong Auchan(*) cách đối diện phân cục hai con đường khoảng hai tiếng đồng hồ. Hôm trước, hai người ở trong quán bar ngoài công viên Mai Kều đến gần nửa đêm. Hôm nay, ngay sau hôm hai người hẹn nhau ở quán bar một ngày, hai người lại cùng nhau đi dạo phố ăn trưa. — Hai lần sau cùng này là tôi và Tô Bạch cùng nhau theo dõi. Rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì hả?”

(*) 欧尚/ōushàng/: Auchan, hay còn gọi là Groupe Auchan SA, là một tập đoàn bán lẻ quốc tế của Pháp và tập đoàn đa quốc gia có trụ sở tại Croix, Pháp. Đây là một trong những nhóm phân phối chính của thế giới có sự hiện diện ở Pháp và 15 quốc gia. – Theo Wikipedia.

Bác sĩ Liễu còn muốn biết hơn Cảnh sát trưởng Lục cơ đấy: “Anh cảm thấy có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng tôi?”

Lục Minh Ngạn nhìn Triệu Bồi Thanh. Triệu Bồi Thanh im thin thít.

Vương Hoành hỏi lại: “Triệu Bồi Thanh là đồng tính, cậu nghĩ cậu ta sẽ cảm thấy giữa hai người sẽ xảy ra chuyện gì chứ?”

Liễu Thời Phi thất thần, quay đầu hỏi Triệu Bồi Thanh: “Anh là đồng tính?” Sự kinh ngạc thể hiện ngay trong câu nói.

Trưởng ban Vương quay đầu nói với Lục Minh Ngạn: “Thì ra cảm giác của cậu là sai.”

!!!

“Fuck!” Bác sĩ Liễu cuối cùng cũng nhận ra vấn đề: “Anh tưởng tôi và anh ta đang yêu đương hả?”“Hở?” Tô Tiểu Bạch bị câu nói của bác sĩ Liễu làm cho bất ngờ, chỉ thất thần chút xíu đã bị cậu hai Tiểu Chu đánh trúng.

“Hả?” Chu Thiên Uyên bị câu nói của bác sĩ Liễu dọa sợ, đè bẹp Tô Bạch xui xẻo.

Chu Thiên Uyên chống hai tay hỏi Tô Bạch: “Hai người theo dõi bọn họ? Còn nghi ngờ người ta đang yêu đương hẹn hò? Cho dù hai bọn họ yêu thật thì có liên quan gì đến hai người chứ?”

Đồng chí Tô Bạch bị đè, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, lẩm bẩm hỏi: “Vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tớ, tớ chưa từng nói là liên quan đến tớ mà.” Cậu ta bị trưng dụng, có hiểu không hả?

Khóe mắt Trưởng ban Vương khẽ giật, đứng dậy, nắm lấy cổ áo cậu hai Tiểu Chu kéo khỏi người Tô Bạch. “Cá sốt cay sắp nguội rồi, nguội ăn không ngon.”

À, quên mất. Hôm nay cậu đến đây không phải để đánh nhau với Tô Bạch, cũng không phải đến theo dõi Liễu Thời Phi, lại càng không phải đến để phân bì cao thấp với lãnh đạo trong đồn, cậu đến đây để ăn cá filet sốt cay. Cậu hai Tiểu Chu quăng đối thủ ra rồi quay lại bàn ăn, bắt đầu ăn, vừa ăn vừa nhìn trộm những người còn lại.

Đồng chí Tô Bạch nằm dưới đất. Dưới đất thoải mái hơn trên bàn, không giương cung bạt kiếm, không tàn sát lẫn nhau. Ngẫm lại nửa đêm hôm thứ Sáu đã không ngủ, thứ Bảy cuối tuần chạy rong một ngày, ngày cuối cùng của cuối tuần chạy suốt từ sáng cho đến bây giờ, rốt cuộc cũng có cơ hội nằm xuống. Cậu ta không muốn đứng lên chí chóe với năm anh em siêu nhân kia làm gì nữa.

Lục Minh Ngạn cau mày với Liễu Thời Phi: “Các cậu bị cái gì vậy hả?”

Trưởng ban Vương nghiền ngẫm nhìn bọn họ, cậu hai Tiểu Chu thì lấm la lấm lét hết nhìn trái lại ngó phải.

Bác sĩ Liễu trưng cầu ý kiến của Triệu Bồi Thanh. “Có thể nói ra không?”

Đồng chí Triệu Bồi Thanh cười hì hì nói: “Tùy cậu.”

Bác sĩ Liễu thở dài một hơi, chỉ vào Đồn phó Triệu. “Mọi người. Xin cho phép tôi long trọng giới thiệu bệnh nhân gặp chướng ngại tâm lý hai nhân cách – đồng chí Triệu Bồi Thanh!”



“Lạch cạch.” Bát đũa trong tay cậu hai Tiểu Chu rơi xuống. “Choang.” Ly trà trong tay Trưởng ban Vương nát bấy.

“Nghe nhầm nhỉ.” Tô Bạch nói mớ. “Hay là tôi cứ ngủ thêm một lúc vậy.” Nhắm mắt lại, đồng chí Tô Bạch hài lòng lắm.

***

Hàng năm, cục Công an luôn tổ chức kiểm tra sức khỏe cho cảnh sát một lần, mỗi lần đều có thể tìm ra những người mắc bệnh nặng, không hợp với cương vị đang nắm giữ. Báo cáo kiểm tra sức khỏe mấy năm gần đây của đồng chí Triệu Bồi Thanh luôn có một dòng đề nghị thế này: “Có chướng ngại về tâm lý rất rõ ràng, vui lòng chú ý khai thông.”

Năm nay, báo cáo của Đồn phó Triệu lên cấp, đổi thành. “Có xu hướng của phân liệt nhân cách, vui lòng khống chế và trị liệu kịp thời!”

Bác sĩ Tiểu Liễu cầm báo cáo kiểm tra sức khỏe coi như là được mở rộng tầm mắt rồi, cảm thấy chuyên ngành tốt nghiệp tại đại học y của bản thân đến để kiểm tra cảnh sát thật sự có giá trị rồi.

Phân liệt nhân cách ư, bao nhiêu năm nay mới xuất hiện một người. Cục Công an sắp xếp bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp mới được vài năm thôi, thế mà để y gặp phải rồi.

Vì chưa từng có tiền lệ, cho nên người có bệnh này có thể làm cảnh sát hay không, có cần đổi chức hay không, cảnh sát tốt nghiệp tâm lý học chuyên nghiệp Liễu Thời Phi cũng không nắm được chính xác, không biết có nên báo cáo với cấp trên hay không. Vốn muốn tìm cậu hai Tiểu Chu để thương lượng, nhưng xét thấy cậu hai Tiểu Chu đang sống cùng với lãnh đạo, bác sĩ Liễu cảm thấy không ổn cho lắm. Vì thế chiếu theo tư tưởng đi thăm gấu trúc(*), Liễu Thời Phi hẹn Triệu Bồi Thanh một ngày đẹp trời đến phân cục nói chuyện phiếm.

(*) gấu trúc là quốc bảo của Trung Quốc, ý của cụm này có nghĩa là thử nghiệm, đi xem cho biết rồi tính sau.

Đồn phó Triệu có chướng ngại về tâm lý với tòa nhà phân cục, từ chối đến phân cục, trong sự yêu cầu sát sao của bác sĩ Tiểu Liễu mới đi uống cafe, sau đó lại đến quán bar giết thời gian, cuối cùng còn ăn bữa trưa lãng mạn với nhau.

“Thì ra là cậu theo đuổi Triệu lão!” Cảnh sát trưởng Lục với thần kinh kiên cường và dẻo dai đưa ra một tổng kết cho sự việc lần này.

Bác sĩ Liễu mắt chữ A miệng chữ O – Một đời thanh danh của y!

Không một ai có thể làm lung lay nhận định này của Cảnh sát trưởng Lục.

Trưởng ban Vương bình tĩnh hỏi Lục Minh Ngạn: “Cậu có biết cậu ta có hai nhân cách không?”

“Nếu như hai nhân cách mà anh nói là chỉ ban ngày và buổi tối có sự khác biệt rõ ràng thì em biết, một nửa số người trong đồn Thần Kinh cũng biết.”

“Tôi không biết!” Tiểu Bạch, Tiểu Thiên đang giả làm xác chết và tượng đá trăm miệng một lời bày tỏ sự trong sáng của mình.

Cảnh sát trưởng Lục khinh bỉ hai người họ. “Tôi biết, Đồn trưởng biết, Chính trị viên biết, người cùng tổ trực ban với anh ta biết, ngay cả Lão Thái bảo vệ cổng cũng biết!”

Đồng chí Chu Thiên Uyên rất xấu hổ, sự quan tâm của cậu đối với đồng đội không đủ rồi. Để bù đắp cho thiếu sót của mình, cậu hai Tiểu Chu xin ý kiến của chuyên gia: “Tiểu Liễu nhi, bệnh hai nhân cách rất nghiêm trọng hả?”

Liễu Thời Phi trả lời rất chuyên nghiệp: “Hai nhân cách là chỉ một người ngoài nhân cách cơ bản ra thì còn có thêm một nhân cách độc lập nữa, trái ngược với nhân cách cơ bản, tách ra khỏi nhân cách cơ bản trở thành nhân cách thứ hai, đây là một bệnh chứng chướng ngại tâm lý – chia tách tính cách. Tình trạng của anh ta khá nhẹ, chỉ là một kiểu chướng ngại tâm lý.”

“Vậy tức là không sao hả?” Cậu hai Tiểu Chu không chắc chắn lắm.

Liễu Thời Phi ngẫm nghĩ: “Chắc chắn là không sao.”


timviec taitro


“Không sao là tốt rồi. Chúng ta mau ăn đi.” Trên bàn ngoài ba thố cá filet sốt cay còn có thêm ba đĩa gà xắt hạt lựu xào ớt, hai bát thăn bò, hai đĩa lươn nướng áp chảo, một thố tiết canh hỗn hợp(*)! Nhìn lại thì chỉ có một mình cậu là người động đũa.

(*) 毛血旺/máoxiěwàng/: mao huyết vượng – tiết canh hỗn hợp, với nguyên liệu chính là tiết vịt, kỹ thuật nấu nướng lấy việc nấu chín đồ ăn làm chủ, mùi vị thuộc loại cay the. Đây là một món đồ ăn phổ biến ở thành phố Trùng Khánh (thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc), đây là một trong những món ăn dân dã có từ xa xưa của tỉnh Du (Du là tên khác của Trùng Khánh), được xếp vào cuốn ‘Hệ thống nấu nướng tiêu chuẩn các món ăn tỉnh Du’.

Vương Hoành nói với Lục Minh Ngạn: “Cậu cũng cảm thấy hai nhân cách không là gì?”

“Đúng vậy!” Bác sĩ Liễu cũng cảm thấy vậy, vì sao anh ta không thể chứ.

“Cho nên mấy người đã phát hiện ra từ lâu cũng không cảm thấy cần thiết phải báo cáo?”

“Báo cáo cho ai? Cho anh sao?” Lục Minh Ngạn nhìn thẳng Vương Hoành. “Để cho các anh có lý do sa thải anh ta?”

Vương Hoành thản nhiên nói: “Lục Minh Ngạn, chứng bệnh hoang tưởng mình là người bị hại của cậu lại nặng thêm rồi đấy.”

Chu Thiên Uyên và Liễu Thời Phi chẳng hiểu nổi đoạn đối thoại của họ, nhưng đều rất thông minh chọn cách im lặng. Bác sĩ Liễu thấy cậu hai Tiểu Chu ăn uống ngon lành cũng cầm đũa lên.

Thái độ đối xử khác nhau của Trưởng ban Vương thật rõ ràng, đũa của người ta còn chưa đụng đến đồ ăn đâu đó. “Liễu Thời Phi, cậu nói cho cậu ta biết hai nhân cách hình thành thế nào đi.”

Bác sĩ Liễu đành chịu vậy, bỏ đũa xuống. “Y học thường cho rằng, sự xuất hiện của hai nhân cách là một sự phòng ngự với áp lực của hoàn cảnh sống, biểu hiện ra một mặt trái là sự tự ti và yếu đuối rất mãnh liệt.”

Cậu hai Tiểu Chu nhai đồ ăn đầy miệng, nhồm nhoàm hỏi Triệu Bồi Thanh: “Triệu lão, anh chịu áp lực lớn à? Anh rất tự ti? Anh rất yếu đuối?”

Đồn phó Triệu rầu rĩ hỏi cậu: “Chi bằng cậu hỏi anh xem có phải anh rất muộn tự sát hay không đi?”

Cậu hai Tiểu Chu không định hỏi nữa, Trưởng ban Vương muốn hỏi: “Liễu Thời Phi, tình trạng buổi tối của cậu ta thế nào?”

Bác sĩ Liễu kể lại lượng tư liệu ít ỏi mà mình đang nắm giữ: “Rất chán chường, hạ thấp bản thân, có sự bi quan, chán đời, kém xa so với ban ngày.”

“Nhưng tuyệt đối không ảnh hưởng đến sức phán đoán và khả năng làm việc của anh ta.” Cảnh sát trưởng Lục bênh vực lẽ phải.

“Nhưng không có nghĩa là cậu ta có khả năng sinh hoạt bình thường!” Trưởng ban Vương nói đúng trọng điểm.

“Tôi nói nè.” Đồng chí Triệu Bồi Thanh không thể không cắt ngang cuộc thảo luận nhiệt tình của bọn họ về y học được. “Mấy người coi tôi là người chết đấy hả?” Hắn ngờ rằng nếu ở cùng đám người này thêm một lúc nữa thôi thì mình sẽ từ người hai nhân cách biến thành đa nhân cách mất.

Trưởng ban Vương đứng ra làm chủ, áp đảo không để ý đến hắn, hỏi Liễu Thời Phi: “Có cách nào để điều trị không?”

“Hôm nay em dẫn anh ta đi gặp chuyên gia rồi, người ta nói bệnh của anh ta nhẹ, nhân cách thứ hai mới hình thành vài năm gần đây thôi, có lẽ là phản ứng với áp lực mà thôi, tỉ lệ chữa khỏi cao hơn rất nhiều so với người bị từ nhỏ, tất nhiên là sự phối hợp của bệnh nhân cũng rất quan trọng. Giảm bớt áp lực, tạo cảm giác thoải mái và cảm giác an toàn mới là cách chữa trị hiệu quả nhất.”

Vương Hoành nhìn Lục Minh Ngạn: “Cậu nói xem?”

“Chữa trị cũng được, nhưng chỉ giới hạn sáu người trong phòng này biết thôi. Nếu có người thứ bảy biết việc này, người đầu tiên mà tôi làm thịt…” Cảnh sát trưởng Lục chỉ tay vào Trưởng ban Vương, tự hỏi một chút, ngón tay cong lại, chỉ về phía cậu hai Tiểu Chu. “Cậu ta!”

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ!” Cậu hai Tiểu Chu chưa kịp nuốt ngụm canh trong miệng, bị sặc.

“Ý cậu thế nào?” Trưởng ban Vương hỏi đương sự.

Triệu Bồi Thanh tự tin vô cùng: “Em cảm thấy hiện giờ bản thân không có gì không tốt cả.”

Xác chết Tô Bạch ngồi dậy khỏi mặt đất. “Triệu lão, nên chữa thì chữa, nên uống thuốc thì uống, đừng bướng. Nếu mấy năm nay anh không ở đồn Thần Kinh thì bây giờ đã không bị nhân cách phân liệt mà là thần kinh phân liệt đó! Có phải vậy không, cảnh sát Lục?”

Lục Minh Ngạn im thin thít.

“Sâu sắc!” Cậu hai Tiểu Chu ca ngợi sự liên tưởng của Tô Bạch, tiện tay bưng tô tiết canh hỗn hợp qua chỗ mình uống.

Triệu lão lặp lại quan điểm của mình: “Hiện giờ bản thân tôi không có gì không tốt cả.”

Trưởng ban Vương cười với hắn. “Triệu Bồi Thanh, cậu cảm thấy đồng tính luyến ái không có gì không tốt ư?”

Triệu Bồi Thanh cười. “Đúng là chẳng có gì không tốt cả.”

Trưởng ban vương cười rạng rỡ. “Tiểu Triệu, quên không nói với cậu, tôi là song tính luyến. Nhưng, bây giờ là đồng tính luyến ái. Tôi cảm thấy, bản thân rất tốt!”

“Bẹp!” Đầu của cậu hai Tiểu Chu cắm thẳng vào tô canh.

***

Đồng chí Chu Thiên Uyên cảm thấy ở đồn Thần Kinh này chỉ có mình và Tô Bạch là tốt nhất. Tuy rằng ngày đầu tiên gặp mặt thì Tô Bạch đã đánh cậu rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TTripleNguyen và 81 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.