Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 05.10.2019, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 52: Vị thuốc đáng ngờ

Tề Ngọc Yên quỳ thẳng tắp dưới đất, thấp thỏm chờ Lý Cảnh tới.

La Xảo Nhi thấy Tề Ngọc Yên có thai còn quỳ như vậy, trong lòng có chút không đành, tiến lên hành lễ với Tiêu Thái hậu nói: “Thái hậu, Tề tỷ tỷ mang thai, sợ cứ quỳ dưới đất e sẽ ảnh hưởng xấu tới thai nhi?” Nói tới đây, nàng ấy ngẩng đầu, sợ hãi nhìn Tiêu Thái hậu, “Hay là, Thái hậu để Tề tỷ tỷ đứng lên rồi nói tiếp.”

Thái hậu còn chưa mở miệng, đã nghe Trịnh Hoàng hậu lạnh tanh nói: “Hiện giờ cái thai trong bụng Tề Ngọc Yên vẫn chưa rõ ràng, để cho ả quỳ trước thì có sao? Chuyện còn lại, chờ Hoàng thượng tới rồi nói. La tiểu nghi, ngươi đừng có lo chuyện bao đồng, ngươi tốt nhất đừng xía vào, tuân thủ bổn phận của mình là được rồi.”

Bị Trịnh Hoàng hậu trách mắng, La Xảo Nhi trắng nhợt, nhìn nàng ta, định nói thêm gì đó.

Tề Ngọc Yên vội xoay sang, cười nhẹ lắc đầu với La Xảo Nhi, ý bảo nàng ấy đừng lên tiếng vì mình nữa.

Thấy tình cảnh này, La Xảo Nhi cắn môi, nuốt xuống những lời tới bên môi.

Bấy giờ Tề Ngọc Yên mới quay đầu về, lặng lẽ quỳ trên mặt đất, chờ đợi Lý Cảnh đến quyết định số mệnh của mình.

Thấy trên mặt Tề Ngọc Yên có vẻ khẩn trương, Thái hậu híp mắt, thầm nghĩ, chẳng lẽ Tề Ngọc Yên kia lại to gan đến thế, thật sự dám dan díu với nam tử khác sau lưng Hoàng đế? Nên cũng không cho nàng đứng dậy.

Lúc này đây, sự im lặng bao trùm cung điện. Người trong phòng, ai cũng có suy nghĩ riêng.

Một cung nhân hớt hải chạy vào điện, bẩm báo: “Thái hậu, Hoàng thượng đã tới bên ngoài Nhân Thọ cung.”

Nghe vậy, Tiêu Thái hậu sửng sốt: “Sao Hoàng thượng đến nhanh thế được?”

“Hồi Thái hậu, lúc tiểu nhân trên đường tới Sùng Tâm điện đã trông thấy Hoàng thượng đi về phía Nhân Thọ cung. Nghe nói là Thu Sương cô nương đi mời Hoàng thượng ạ.” Cung nhân trả lời.

Tiêu Thái hậu liếc nhìn Tề Ngọc Yên, cười như không cười nói: “Thị nữ này của Tề quý tần đúng là hiểu chuyện ghê.”

Trịnh Chước lạnh lùng lườm nguýt Tề Ngọc Yên.

Tề Ngọc Yên cắn môi, nhưng không dám lên tiếng.

Tiếng bước chân gấp gáp truyền đến từ bên ngoài điện.

Tiêu Thái hậu ngẩng đầu, liền nhìn thấy Lý Cảnh đang bước vội về phía trong điện.

Mọi người vừa thấy Lý Cảnh tới, lập tức đứng hết lên. Tiêu Thái hậu đón ở phía trước, cười gọi: “Cảnh nhi.”

Đám người Trịnh Chước tới trước mặt Lý Cảnh, nhanh chóng vái chào.

“Mẫu hậu.” Lý Cảnh tiến tới hành lễ với Tiêu Thái hậu, ánh mắt lại đảo quanh tìm kiếm sau lưng Tiêu Thái hậu.

Ngó thấy đằng sau Tiêu Thái hậu chỉ có bốn người Trịnh Chước, hắn nhíu mày, hỏi: “Ngọc Yên đâu ạ?”

Nghe vậy, Trịnh Chước cứng mặt.

“A Chước, các con đứng lên trước đi.” Tiêu Thái hậu nói với mấy người Trịnh Chước, sau đó bà quay người lại, kéo tay Lý Cảnh đi vào trong điện, “Tề quý tần đang ở bên trong.”

Đám Trịnh Chước đứng dậy, tách sang hai bên tạo thành một con đường.

Không còn ngăn trở, Lý Cảnh liếc mắt liền trông thấy Tề Ngọc Yên đang quỳ ở trong điện, kêu lên: “Ngọc Yên, sao nàng lại quỳ?”

Tề Ngọc Yên xoay thân lại, vái Lý Cảnh: “Hoàng thượng.”

“Mẫu hậu, rốt cuộc Ngọc Yên phạm lỗi gì? Tại sao nàng ấy có thai, còn bắt nàng ấy quỳ như vậy?” Lý Cảnh quay đầu, hỏi Tiêu Thái hậu, trên mặt thấp thoáng mang theo chút bất mãn.

Nghe nhi tử nói, Tiêu Thái hậu giật mình. Từ câu nói của Lý Cảnh cho thấy hắn đã nhận cái thai trong bụng Tề Ngọc Yên là của mình. Bà im lặng vài giây, sau đó mỉm cười: “Đã thế thì cho phép Tề quý tần đứng dậy.”

“Vậy, đa tạ mẫu hậu.” Lý Cảnh trả lời, sau đó chạy tới trước, đỡ Tề Ngọc Yên đứng dậy.

Tề Ngọc Yên vừa đứng lên, chân mềm nhũn, liền ngã xuống đất.

“Cẩn thận!” Lý Cảnh vòng tay ôm lấy nàng.

Tề Ngọc Yên đứng có chút không vững, tựa vào người Lý Cảnh, nói: “Xin Hoàng thượng thứ tội, tần thiếp quỳ tê hết cả chân, không đứng nổi.”
“Tê chân?” Lý Cảnh cả kinh, “Họ bắt nàng quỳ bao lâu?”

“Không, không lâu, tại chân tần thiếp yếu thôi.” Tề Ngọc Yên nói.

Nghe thấy Tề Ngọc Yên ôm toàn bộ chuyện vào mình, Lý Cảnh trừng mắt với nàng, “Đừng chuyện gì cũng một mình gánh vác!” Sau đó bế bổng nàng lên.

“Hoàng thượng!” Tề Ngọc Yên kinh hô, mặt đỏ bừng. Phải biết rằng, Thái hậu và Hoàng hậu, còn có các tần phi khác đều có mặt ở đây hết, hắn bế mình như này, thật sự khiến nàng có chút lúng túng.

“Bây giờ nàng đang mang thai, coi như không chú ý tới bản thân, cũng phải để tâm tới trong bụng chứ. Nhỡ ngã rồi sảy thai thì sao?” Hắn lại không hề cảm thấy xấu hổ, vừa trách nàng, vừa bế nàng tới bên cạnh ghế dựa, đặt nàng ngồi lên ghế.

“Tần thiếp tạ ơn Hoàng thượng.” Nàng cúi đầu, thỏ thẻ nói.

“Nàng yếu đuối vậy, ta không quan tâm tới nàng, sợ rằng nàng bị người khác gặm tới chẳng còn cái xương!” Lý Cảnh hừ lạnh, ánh mắt lại liếc về phía Trịnh Chước.

Thấy Lý Cảnh mắt lạnh liếc mình, trong lòng Trịnh Chước ấm ức vô cùng. Nàng ta và Phan Dửu Quân đánh mắt qua lại với nhau, sau đó căm giận bước lên, nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, người đừng để Tề Ngọc Yên lừa bịp, cái thai trong bụng ả không phải của người đâu.”

Nghe Trịnh Chước nói như vậy, Tề Ngọc Yên giật giật tay áo Lý Cảnh, khẩn trương giải thích: “Hoàng thượng, tần thiếp thật sự không phản bội Hoàng thượng, chẳng qua, tần thiếp không hiểu sao lại có thể mang thai được nữa.”

“Mang thai là chuyện vui.” Lý Cảnh vỗ nhẹ lên tay Tề Ngọc Yên, sau đó thẳng người, nhìn Trịnh Chước, nhíu mày hỏi: “Tại sao Hoàng hậu nói như vậy? Chẳng lẽ Hoàng hậu cho rằng, ngay cả cái thai trong bụng nữ nhân của Ttrẫm có phải của mình hay không cũng không biết ư?”

Trịnh Chước cắn môi, nói: “Theo thần thiếp biết, mỗi lần Tề Ngọc Yên thị tẩm xong đều uống Tị tử canh. Nếu đã thế rồi thì sao ả ta có khả năng mang thai con cho Hoàng thượng được?”

Nghe xong, Lý Cảnh ngây ra trước, sau đó mới lạnh lùng hỏi: “Sao Hoàng hậu lại biết chuyện riêng trong tẩm điện của Trẫm hả?”

Trịnh Chước tái mét, nhưng không đáp lời.

Tự tiện dò la chuyện riêng của Hoàng đế là phạm vào cung quy.

Thấy hai người căng thăng, Tiêu thái hậu vội mở miệng: “Cảnh nhi, hay là con hỏi Tề quý tần trước đã, nếu như nàng ta uống Tị tử canh rồi, sao lại mang thai được?”

Lý Cảnh hừ lạnh: “Ai bảo nàng ấy uống Tị tử cạnh hả?”

Lý Cảnh vừa dứt câu, mọi người trong điện sửng sốt.

Đúng lúc này, có cung nhân tiến tới bẩm báo: “Sử Viện Chính của Thái y viện đã đến ạ.”

“Truyền!” Lý Cảnh nói.

“Dạ!” Cung nhân bèn lui xuống.

“Mẫu hậu, người có nghi vấn gì, hỏi Sử Viện Chính là được.” Lý Cảnh nói.

Chỉ chốc lát sau, Sử Viện Chính đã vào điện, tiến tới hành lễ.

“Sử Viện Chính, việc Tề quý tần uống Tị tử canh là do ngươi kê đơn?” Tiêu thái hậu do dự hỏi.

“Tị tử canh nào?” Sử Viên Chính ngơ ngác, “Vi thần chưa bao giờ kê Tị tử canh cho Tề quý tần ạ.”

“Thế sau mỗi lần Tề quý tần thị tẩm, Thu Sương lại cho ả ta uống thuốc gì hả?” Trịnh Chước chất vấn.

“Hóa ra Thái hậu muốn hỏi thuốc Thu Sương cô nương tới lấy ạ.” Sử Viện Chính cười nói: “Hồi Hoàng hậu nương nương, Thu Sương cô nương không hề bảo vi thần phối tị tử canh, trái lại bảo vi thần phối Trợ dựng canh.”

“Trợ dựng canh?” Trịnh Chước hơi biến sắc, “Là ai sai Thu Sương đi phối Trợ dựng canh?”

“Đương nhiên là Trẫm!” Lý Cảnh mở miệng.

Nghe thấy vậy, không chỉ những người khác đều chấn động, ngay cả Tề Ngọc yên cũng sững sờ. Sau một lúc, nàng mới nói: “Nhưng sau lần đầu tần thiếp thị tẩm, lúc Thu Sương mang thuốc tới cho tần thiếp uống, thật sự nói là Tị tử canh mà. Từ đó cứ sau mỗi khi thị tẩm, Thu Sương luôn mang thuốc này tới cho thần thiếp uống.”

Lý Cảnh cúi đầu nhìn Tề Ngọc Yên, ánh mắt dịu bớt: “Đây cũng là Trẫm bảo cô ấy nói như vậy. Thứ nhất, lúc đó Trẫm đang giận nàng, nghĩ rằng nàng ghét bỏ Trẫm, nên Trẫm phải ghẻ lạnh lại nàng, nên bảo Thu Sương nói với nàng rằng đây là Tị tử canh, cố ý chọc tức nàng. Thứ hai, ta cũng có tư tâm, ta sợ nàng biết đây là thuốc hỗ trợ mang thai, sẽ không chịu uống, cho nên về sau vẫn không nói cho nàng.”

Nghe Lý Cảnh giải thích, Tề Ngọc Yên ngây ngốc mất một lúc. Nghĩ tới bản thân mình lúc trước còn hốt hoảng lo sợ, suýt chút nữa bị Trịnh Chước gọi người đánh dã man, không chết cũng mất nửa cái mạng, đôi mắt nàng chợt hoe đỏ, nước mắt chảy xuống, oán giận nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, sao chàng có thể làm vậy chứ? Chàng có biết tần thiếp với con suýt nữa thì chết oan không hả.”

Trông thấy Tề Ngọc Yên như thế, Lý Cảnh hoảng sợ, cuống cuồng dùng tay lau nước mắt cho nàng, miệng thì nói: “Ngọc Yên, nàng đừng khóc, là ta sai, không nên nói dối nàng.”

Lý Cảnh càng nói, Tề Ngọc Yên càng khóc tợn hơn.

Lý Cảnh vụng về dỗ dành nàng: “Ngọc Yên, đừng vậy, cẩn thận hài tử. Nàng muốn trách cứ trách ta đi, nàng đừng tự mình đau mình, khóc nhiều sẽ ảnh hưởng tới thân thể.”

Mọi người trông thấy tình cảnh này, nhìn nhau. Trải qua chuyện này, trong lòng tất cả mọi người đều biết, địa vị của Tề Ngọc Yên trong lòng Hoàng đế không ai có thể chạm tới được.

Tiêu Thái hậu thấy Lý Cảnh lúc này hoàn toàn không có tí bộ dạng nào của một Đế vương cả, nói năng nhún nhường dỗ dành Tề Ngọc Yên, trong lòng không khỏi có hơi bực tức, lạnh giọng hô lớn: “Hoàng đế!”

Lý Cảnh quay đầu, thấy Tiêu Thái hậu nghiêm mặt, biết mẫu hậu nhất định không quen nhìn hành động của mình, nhanh chóng đứng thẳng người, vái chào Thái hậu nói: “Mẫu hậu gọi nhi thần có việc gì ạ?” Nhưng ánh mắt không kìm được liếc sang Tề Ngọc Yên.

Bấy giờ Tề Ngọc Yên cũng biết bản thân vừa xong có hơi luống cuống, khiến cho Thái hậu không vui, vội nín, nhỏ giọng thút thít.

Tiêu Thái hậu đối với thái độ nhận sai của hai người, cũng coi như vừa lòng, ngừng một lúc rồi nói: “Nếu Tề quý tần đang có thai, Cảnh nhi, con đưa cô ấy về nghỉ sớm đi.”

“Tạ mẫu hậu! Vậy bọn con cáo lui ạ.” Lý Cảnh hành lễ, sau đó quay sang nói với Tề Ngọc Yên, “Ngọc Yên, bây giờ chân của nàng còn tê không?”

“Hết tê rồi!” Tề Ngọc Yên nghe xong, sợ hắn lại bế mình tiếp, vội vã đứng dậy, hành lễ với Thái hậu, nói: “Tạ Thái hậu, tần thiếp xin cáo lui ạ.”

“Phải rồi, mẫu hậu.” Lý Cảnh còn nói tiếp, “Hiện giờ Ngọc Yên mang thai, đi đi về về cũng không tiện, nhi thần thấy, hay là miễn cho nàng ấy không cần tới thỉnh an Hoàng hậu hằng ngày nhé?”

“Mỗi thỉnh an thôi thì có vấn đề gì chứ?” Trịnh Chước nghe vậy, trong lòng hơi bất mãn.

Thấy Trịnh Chước không vui, Tề Ngọc Yên vội vàng nói: “Tần thiếp có thể…” Còn chưa dứt lời đã thấy Lý Cảnh quay đầu, lườm mình, nàng vội ngậm miệng lại.

Hành động nhỏ nhặt này của Lý Cảnh với Tề Ngọc Yên lọt hết vào mắt Tiêu Thái hậu.

Tiêu Thái hậu trầm ngâm một hồi, sau đó cười nhạt mở miệng: “Tề quý tần mang thai là con đầu lòng của Hoàng đế, hắn khó tránh khỏi hơi sốt ruột.” Nói xong, bà quay đầu nhìn Trịnh Chước, “Một khi đã vậy, A Chước, con cũng rộng lượng chút, miễn cái lễ cho Tề quý tần đi.” Nói xong bà dùng ánh mắt nói với Trịnh Chước.

Trịnh Chước nghe Thái hậu nói vậy rồi, đành miễn cưỡng đáp: “Mọi chuyện theo lời mẫu hậu ạ.”

“Tạ mẫu hậu, vậy nhi thần và Ngọc Yên xin cáo lui.” Lý Cảnh nói xong thì hành lễ, sau đó nói với Tề Ngọc Yên: “Ngọc Yên, đi nào.”

Tề Ngọc Yên nhanh chóng hành lễ với Thái hậu và Hoàng hậu, rồi theo sau Lý Cảnh ra ngoài.

Trịnh Chước thấy hình ảnh Lý Cảnh và Tề Ngọc Yên cùng rời đi, trong lòng bực bội không yên.

“Các ngươi lui ra hết đi!” Tiêu Thái hậu nói với những người bên dưới.

Nghe vậy, đám Trịnh Chước hành lễ cáo lui với Tiêu Thái hậu.

“Hoàng hậu ở lại, ai gia có lời muốn nói với con.” Tiêu Thái hậu nói.

“Dạ!” Trịnh Chước đáp.

Phan Dửu Quân, Lương Tử Vân, La Xảo Nhi sau khi đứng lên thì nối đuôi nhau ra khỏi điện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mặc Lãnh Nguyệt, Tây Tây Công Tử
     

Có bài mới 05.10.2019, 22:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 53: Toan tính

“Mẫu hậu.” Thấy trong điện chỉ còn lại Tiêu Thái hậu và mình, Trịnh Chước tức tưởi òa khóc.

Tiêu Thái hậu thở dài, nói: “Vừa rồi con cũng thấy Cảnh nhi đối với Tề Ngọc Yên như nào, hiện tại mẫu hậu cảm thấy, coi như con và Phan Dửu Quân bắt tay, chỉ sợ cũng vô dụng.”

“Tại sao ạ?” Trịnh Chước ngước lên đôi mắt đẫm lệ.

“Ban nãy từ lúc Cảnh nhi tiến vào điện, mẫu hậu ngầm quan sát, phát hiện ngoại trừ Tề Ngọc Yên, Cảnh nhi chẳng hề lia mắt đến bất cứ nữ tử nào khác.” Tiêu Thái hậu đau lòng nhìn Trịnh Chước, nói: “Bởi vậy, cho dù là con, hay là Phan Dửu Quân, e rằng đều khó lọt vào mắt của Cảnh nhi.”

“Vậy, vậy nhi thần cứ thế mà cam chịu ư?” Trịnh Chước lại chảy nước mắt.

“A Chước, nãy mẫu hậu suy nghĩ, con muốn có chỗ đứng vững trong cái cung này, vẫn còn có cách khác. Phải rồi, nếu Tề Ngọc Yên đã mang thai, con nên đối xử tốt với cô ta chút đi.” Tiêu Thái hậu nói.

Trịnh Chước cắn môi, nhưng không hé răng đồng ý. Ả nữ nhân kia cướp trượng phu của mình, còn bảo mình phải đối xử tốt với ả ta ư?

“A Chước, con đừng thiển cận quá.” Tiêu Thái hậu biết trong lòng Trịnh Chước nghĩ gì, kiên nhẫn giải thích cho nàng ta, “Tề Ngọc Yên hoài thai, đối với con mà nói, chưa hẳn là chuyện tồi tệ.”

Nghe Tiêu Thái hậu nói, Trịnh Chước khó hiểu, hoang mang nhìn thẳng bà: “Ý của mẫu hậu là gì, nhi thần không rõ.”

Tiêu Thái hậu thở dài, nói: “A Chước, mẫu hậu mới nói, Cảnh nhi quan tâm Tề Ngọc Yên như thế, so với tiên đế đối với Hứa quý phi chỉ hơn chứ không kém. Nếu muốn tranh giành trượng phu, sợ cả đời con cũng không vượt qua nổi Tề Ngọc Yên. Mẫu hậu đã nghĩ, nếu con muốn sống êm ả trong cung về sau, cách tốt nhất chính là có con trai, sau đó phong nó làm Thái tử. Như thế, quãng đời sau này của con cũng có chỗ để dựa vào.”

Trịnh Chước cười cay đắng nói: “Mẫu hậu cũng nói, trong mắt Hoàng thượng chỉ có mỗi Tề Ngọc Yên, không có bất cứ ai khác, sao nhi thần có cơ hội mang thai sinh con chứ.”

Tiêu Thái hậu cười nhẹ, nói: “Đứa con không nhất định phải do chính con sinh, bây giờ trong bụng Tề Ngọc Yên không phải có một đứa à?”

Trịnh Chước sửng sốt, nói: “Ý mẫu hậu là, bảo nhi thần lấy con của Tề Ngọc Yên sang?”

Tiêu Thái hậu gật đầu, cười nói: “Con là Hoàng hậu, tự mình chăm sóc con của tần phi sinh ra dưới gối mình, có gì không được?”

“Nhưng mà, Hoàng thượng sẽ đồng ý chứ?” Trịnh Chước hơi nhíu mày.

“Hoàng hậu là mẹ các con của Hoàng đế, muốn tự mình nuôi nấng con mình, hoàn toàn là làm theo lễ pháp. Đợi Tề Ngọc Yên sinh xong, con trực tiếp bế đứa bé đi là được, chắc chắn Cảnh nhi cũng không thể nói gì. Nếu hắn không đồng ý, cứ bảo hắn làm cho con tự sinh một đứa, cho hắn tự chọn.” Tiêu Thái hậu ngẫm nghĩ, rồi nói thêm: “Huống hồ Cảnh nhi và Tề Ngọc Yên còn trẻ, đứa con này cho con, tụi nó sinh tiếp là được mà.”

Trịnh Chước do dự một hồi, cuối cùng gật đầu, nói: “Vậy thì, mọi chuyện nghe theo lời mẫu hậu.”

Lúc này Tề Ngọc Yên đang ngồi trên loan liễn cùng Lý Cảnh, hoàn toàn không hay có người có ý đồ với đứa con trong bụng nàng.

Lý Cảnh ôm chặt lấy nàng, để nàng tựa đầu lên vai mình, còn mình dán má lên trán của nàng.

Tề Ngọc Yên nhắm mắt lại, tay xoa xoa bụng của mình.

Không hề báo trước, ấy vậy mà mình lại mang thai. Bất chợt nàng nhớ tới Huyên Nhi. Nàng nhớ rõ thời điểm mình mang thai Huyên Nhi tại kiếp trước hình như sớm hơn hai tháng so với kiếp này. Điều này cũng có nghĩa, kiếp này, đứa bé trong bụng không phải là Huyên Nhi, cho nên mình sẽ vĩnh viễn không có cơ hội được gặp lại Huyên Nhi.

Nghĩ đến đây, gương mặt đáng yêu của Huyên Nhi lại hiện lên trước mắt nàng. Mũi nàng cay cay, nước mắt chảy xuống.

Nghe thấy tiếng thút thít nho nhỏ của Tề Ngọc Yên, Lý Cảnh sửng sốt, vội ngẩng lên, hỏi: “Ngọc Yên, sao thế?”

Tề Ngọc Yên dời đầu khỏi vai hắn, quay mặt sang hướng khác quệt vội giọt nước mắt đi, sau đó xoay đầu lại, nói với Lý Cảnh: “Tần thiếp không có việc gì ạ, Hoàng thượng.”

Lý Cảnh nhìn nàng chằm chằm, một lúc sau mới nói: “Có phải, nàng, không muốn đứa bé này?”

Tề Ngọc Yên giật mình, vội vã trả lời: “Không phải, Hoàng thượng, không phải tần thiếp không muốn bé.”

Lý Cảnh nhìn thẳng vào nàng một lúc lâu rồi kéo môi cười: “Vậy thì tốt, ta sợ nàng giận ta vụ lén lút cho nàng uống Trợ dựng canh.”

“Tần thiếp không dám.” Nàng miễn cưỡng nở nụ cười.

“Ta không nghĩ nàng không dám.” Hắn ngẩn ra, sau đó bắt lấy bả vai nàng, kéo nàng lại vào ngực mình, thì thầm bên tai nàng: “Ta muốn trong lòng nàng, sẽ không bao giờ trách giận ta.”

“Trong lòng tần thiếp, thật sự chưa bao giờ nghĩ tới sẽ trách gì Hoàng thượng.” Tề Ngọc Yên bất đắc dĩ cười nói: “Tần thiếp là tần phi của Hoàng thượng, sinh con dưỡng cái cho Hoàng thượng vốn là trách nhiệm của tần thiếp mà.”

“Hóa ra nàng nghĩ như vậy à.” Lý Cảnh gượng cười.

“Thế Hoàng thượng cho rằng tần thiếp nghĩ thế nào?” Nàng nhướn mày hỏi.

Lý Cảnh cúi đầu, trông thấy da nàng trắng nõn, mày mắt như vẽ, môi như anh đào, chỉ muốn nhập vào lòng mình. Đương nhiên ta muốn nàng bởi vì tâm duyệt với ta, mới nguyện ý sinh con dưỡng cái cho ta, chứ không phải vì là tần phi của ta, vì việc sinh con dưỡng cái là bổn phận của nàng.

Nhưng hắn đắn đo hồi lâu, vẫn không nói ra những lời trong lòng mình, chỉ cười cười, nói: “Không có gì, nàng nghĩ vậy cũng rất tốt.”

Thấy vẻ mặt Lý Cảnh buồn bã, Tề Ngọc Yên cũng không rõ hắn muốn thế nào, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Hai người trầm mặc trong giây lát, bỗng hắn nói: “Ngọc Yên, ngày mai ta sẽ tấn vị phân cho nàng.”

Nàng sửng sốt: “Tần thiếp vừa mới tấn phong quý tần, Hoàng thượng vẫn muốn tấn phong vị phân nữa cho tần thiếp?”

“Tất nhiên rồi.” Hắn gật đầu, “Giờ nàng đang mang thai, theo quy củ thì nên tấn vị phân cho nàng.”

Bây giờ nàng đã là chính tam phẩm quý tần, lên một bậc chính là tòng nhị phẩm chiêu nghi, chiêu dung, chiêu viện hoặc là chiêu hoa, lên nữa là chính nhị phẩm phi, tòng nhất phẩm phu nhân, cuối cùng chính là chính nhất phẩm “tứ phi” quý, đức, thục, hiền. Nàng nhớ rõ, kiếp trước sau khi nàng mang thai, Lý Cảnh tấn phong cho nàng làm chính nhị phẩm phi.

Nàng dò hỏi: “Thế Hoàng thượng định tấn vị phân gì cho tần thiếp?”

Hắn quay mặt lại, cười nói: “Ta vừa mới nghĩ, tấn phong nàng làm chính nhị phẩm phi, có được không?”

Tề Ngọc Yên nghe xong, tim nảy bình bịch, quả nhiên vị phân giống hệt kiếp trước. Nhưng hiện giờ nàng không muốn bước trên con đường kiếp trước, vì thế, nàng lắc đầu, nói: “Không được.”

Hắn sửng sốt, nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, sau đó cười nói: “Vậy phong nàng là phu nhân nhé, tòng nhất phẩm luôn!”

“Thế cũng không được, Hoàng thượng!” Nàng hoảng hốt, sao chàng càng nói vị phân càng cao vậy.

Thấy Tề Ngọc Yên vẫn không chịu, hắn cau mày nói: “Nếu nàng thích, bây giờ phong nàng làm tứ phi cũng không phải không được, chỉ là sau khi nàng sinh Lân nhi* rồi sẽ không còn vị phân để tấn phong đâu.”
(Lân nhi: chỉ đứa con trai quý.)

Tề Ngọc Yên ngớ người, sau một lúc mới phản ứng lại, hóa ra Lý Cảnh cho rằng mình đòi chàng cho vị phân, mau miệng cười nói: “Hoàng thượng hiểu sai rồi, tần thiếp thấy Hoàng thượng phong vị phân quá cao, tần thiếp sợ hãi thôi.”

“Hử? Vậy nàng muốn sao ?” Lý Cảnh nhìn nàng hỏi.

“Tần thiếp chỉ là mang thai, không cần phải tấn vị phân.” Nàng nhỏ nhẹ cười nói.

“Không được!” Lý Cảnh lắc đầu, “Nàng mang là đứa con đầu của ta, không thể bạc đãi nàng và con, ta nhất định phải tấn phong vị phân cho nàng.”

“Vậy thì…” Thấy Lý Cảnh kiên quyết, Tề Ngọc Yên đành bất đắc dĩ nói: “Vậy thì Hoàng thượng cứ chọn đại vị phân tòng nhị phẩm nào đó cho tần thiếp là được rồi.”

Lý Cảnh lại lắc đầu, nói: “Ta muốn cho nàng lên làm chính phẩm, không muốn để nàng làm tòng phẩm, trước đó đã nghĩ tới chuyện này nên mới quyết định tấn phong nàng làm chính nhị phẩm phi, ngay cả tòng nhất phẩm phu nhân cũng không chọn, thì cái tòng nhị phẩm tự nhiên càng không cần suy tính.” Đã khiến nàng phải làm vợ lẽ, không thể đến vị phân cũng không để nàng được làm chính.

“Tấn vị phân thôi, không sao cả.” Nàng cười nói.

“Nếu nàng đã muốn tòng phẩm, chẳng bằng tòng nhất phẩm.” Hắn nói.

Nàng ngây ngốc, nói: “Hoàng thượng, tòng nhị phẩm là tốt lắm rồi. Tần thiếp được tấn vị phân quá nhanh, thật sự vô cùng hoảng sợ.”

“Cái này có gì mà hoảng với sợ? Ai bảo bụng nàng không đòi ganh đua chứ!” Nói xong hắn còn vuốt ve cái bụng của nàng.

Nghe hắn nói mà nàng dở khóc dở cười. Đây rõ ràng là hắn trăm phương ngàn kế khiến mình có thai, giờ lại đổ tại bụng mình tranh đấu.

Chỉ là nghe hắn nói vậy, trong lòng nàng vẫn vui mừng đôi chút. Ít nhất trong lòng chàng, vẫn yêu thương mình như kiếp trước. Nhưng những chuyện xảy ra tại kiếp trước khiến nàng mỗi khi nhớ lại, vẫn cảm thấy tim gan run sợ.

Nhất định phải giống với kiếp trước ư?

Nghĩ đến đây, lòng nàng rét run, sau đó xoay mặt cười với hắn: “Tần thiếp cảm thấy tòng nhị phẩm rất tốt.”

Thấy nàng vẫn đôi co với mình, hắn nghiêm mặt, nói: “Đừng nói nữa, tòng nhất phẩm phu nhân, chính nhị phẩm phi, nàng chọn một cái.”

Nàng đực mặt, đành nói: “Vậy tần thiếp nghe theo Hoàng thượng, chính nhị phẩm phi là được rồi ạ.” Nàng chọn vị phân thấp hơn.

“Giờ mới phải!” Hắn thấy nàng đồng ý, nhịn không được hôn nhẹ lên má nàng khích lệ rồi nói: “Đợi sinh con xong, ta tấn phong vị phân cho nàng tiếp.”

Nàng cười cười, nói: “Tần thiếp tạ Hoàng thượng.”

Đáy lòng lại thở dài. Cuối cùng vẫn không trốn khỏi vận mệnh kiếp trước ư? Không được! Chuyện xảy ra tại kiếp trước, kiếp này, tuyệt đối không cho phép nó lặp lại nữa. Kiếp trước, chính bởi vì Lý Cảnh chỉ độc sủng mỗi mình mình, mới khiến Phan Dửu Quân ghen ghét, cuối cùng Phan thị mới hại cả nhà mình.

Nghĩ đến đây, Tề Ngọc Yên ngẩng đầu nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, tần thiếp mang thai, chỉ sợ không thể hầu hạ Hoàng thượng được nữa. Mấy ngày này, Hoàng thượng cứ gọi La tiểu nghi các nàng thị tẩm đi”

Lý Cảnh nghe xong, Tề Ngọc Yên lại rộng lượng bảo mình sủng hạnh tần phi khác, xem ra, quả nhiên trong lòng nàng ấy vẫn không có mình. Nghĩ đến đây, hắn bực bội trong lòng, mặt lạnh te, nói: “Trẫm muốn thị tẩm ai, không cần Tề quý tần bận tâm.”

Nghe vậy, vẻ mặt Tề Ngọc Yên căng cứng, cúi mày thỉnh tội nói: “Dạ, là tần thiếp đi quá giới hạn, xin hoàng thượng thứ tội.”

Lý Cảnh xoay mặt sang hướng khác, không để ý tới nàng.

Tề Ngọc Yên nhìn sắc mặt của chàng là biết mình chọc tức chàng rồi, lập tức im lặng. Kỳ thật trong lòng nàng cũng rất mâu thuẫn, từ sâu thẳm trong lòng, đương nhiên nàng không thích thú việc Lý Cảnh ở bên nữ nhân khác, nhưng vì không muốn giống với kiếp trước, nàng không dám lại độc chiếm người đàn ông này. Nhưng bản thân đẩy chàng ra như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai? Lúc này, nàng có hơi băn khoăn.

Cả quãng đường, hai người đều lặng thing không nói.

Loan liễn dừng trước cửa Trọng Hoa cung, Tề Ngọc Yên nhanh chóng đừng dậy nói với Lý Cảnh: “Hoàng thượng, tần thiếp xin cáo lui.”

Lý Cảnh quay mặt lại ngó nàng, vẫn không hề lên tiếng, nhưng thản nhiên đứng dậy, trực tiếp xuống khỏi loan liễn, sau đó xoay người lại, bế Tề Ngọc Yên vẫn còn ngơ ngác từ trên liễn xuống.

Tề Ngọc Yên hét nhỏ một tiếng, cả người đã vào trong lòng hắn.

“Hoàng thượng, mau đặt tần thiếp xuống!” Nàng hốt hoảng kêu lên.

“Ngồi lâu như vậy, không động đậy, chân nàng không tê à?” Hắn hỏi lại.

Nàng ngẩn ra, sau đó bật cười thành tiếng: “Hoàng thượng, chân tần thiếp không có tê!”

Nghe tiếng cười êm ái như chuông bạc quẩn quanh bên tai, sắc mặt hắn dịu dần, hừ khẽ, nhưng vẫn không nói gì.

Nàng tựa đầu vào ngực hắn, hai tay ôm cổ hắn, thỏ thẻ nói: “Hoàng thượng, vừa rồi tần thiếp nói sai, ngài đừng giận tần thiếp, có được không?”

Hắn trứng lớn nàng, nói: “Sau này nàng còn dám bảo ta đi sủng hạnh người khác, xem ta trừng phạt nàng ra sao!”

“Tần thiếp không dám nữa.” Nàng cười nói, hai tay càng quấn chặt hắn hơn.

Sao nàng nguyện ý chắp tay nhường chàng cho kẻ khác? Nếu ông trời đã cho chàng yêu nàng lần nữa, chắc chắn mọi chuyện đều là thiên mệnh khó tránh.

Giờ, nàng cũng đã nghĩ thông suốt. Muốn thay đổi vận mệnh kiếp trước, nếu chỉ trốn tránh, sẽ tránh không thoát.

Nàng tính toán trong lòng, hiện tại cách chuyện phụ thân thua trận bỏ mình ở kiếp trước còn có năm năm. Thời gian năm năm, nàng tin tưởng, đủ để nàng làm ra rất nhiều chuyện có thể thay đổi những chuyện xảy ra ở kiếp trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mặc Lãnh Nguyệt, Tây Tây Công Tử
     
Có bài mới 10.10.2019, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 278
Được thanks: 1497 lần
Điểm: 41.05
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, ★ Chương 54 khăn lụa

Mai Hương và Trúc Vận nhìn thấy Lý Cảnh bế Tề Ngọc Yên vào Trọng Hoa cung, tưởng Tề Ngọc Yên xảy ra chuyện gì, vội vã chạy tới, lo lắng hỏi han: “Quý tần, cô sao thế ạ?”

Tề Ngọc Yên xoay mặt lại, cười với hai người, nói: “Ta không sao.”

“Không có chuyện gì ạ?” Trúc Vận hơi nhíu mày, nói, “Thế tại sao Hoàng thượng lại bế quý tần vào điện?”

“Ngọc Yên có thai.” Lý Cảnh nhìn Tề Ngọc Yên, trìu mến mỉm cười.

Nghe Lý Cảnh nói, đầu tiên Trúc Vận sửng sốt, tiếp đó thì reo mừng: “Oa! Tuyệt quá!”

“Quý tần, cô mang thai thật ạ?” Còn Mai Hương thì lộ ra vẻ vừa mừng vừa lo.

Hai má Tề Ngọc Yên ửng hồng, gật nhẹ đầu.

“Tốt quá tốt quá đi!” Mai Hương kích động không thôi.

Lý Cảnh bế nàng đặt xuống tháp quý phi, bản thân ngồi cạnh nàng, ủ chặt tay nàng trong tay mình.

Mai Hương đứng bên, vui vẻ đến nỗi chân tay vung vẩy.

“Sau này ăn uống của quý tần sẽ do chính nô tỳ kiểm tra rồi mới được dùng.” Trúc Vận cầm một cái gối lót sau lưng Tề Ngọc Yên, để nàng được ngồi thoải mái hơn chút.

Lý Cảnh cũng gật đầu, nói với Tề Ngọc Yên: “Trúc Vận thông y lý, có cô ấy chiếu cố nàng, ta cũng yên tâm phần nào.”

“Tần thiếp nghe theo Hoàng thượng ạ.” Tề Ngọc Yên cười nói.

Lý Cảnh ngắm nàng một lúc, sau đó lưu luyến đứng dậy, nói: “Lúc trước ta đang xử lý dở chính sự thì Thu Sương tới gọi ta, ta tới ngay Nhân Thọ cung. Giờ nàng đã ổn, ta phải trở về Sùng Tâm điện đây.”

“Tất nhiên chính sự quan trọng hơn, Hoàng thượng cứ đi đi ạ, không cần lo lắng cho tần thiếp đâu.” Nàng mỉm cười nói.

“Vậy ta đi đây.” Hắn đứng dậy.

Nàng nhìn hắn, trong mắt lại không tự chủ mang theo vài phần không nỡ rời xa.

Ánh mắt của nàng, hắn đương nhiên hiểu, trong lòng trào lên một niềm vui sướng. Thầm nghĩ, xem ra mình đi nước cờ này là đúng, sau khi nàng mang thai, quả nhiên đối với mình khác hẳn. Nghĩ đến đây, hắn cúi người xuống, lấy tay vuốt ve bụng của nàng, nói: “Nàng nhớ cẩn thận đấy.”

Nàng mỉm cười gật đầu, tính đứng dậy tiễn hắn.

Hắn ấn nàng xuống, nói: “Không cần, nàng ngồi là được, đừng làm ảnh hưởng đến con.”

Nàng cười: “Sao thế?”

“Ta bảo nàng không được đứng dậy thì nàng cứ nghe lời ta.” Hắn nói.

“Vậy, tần thiếp nghe Hoàng thượng.” Nàng ngẩng đầu mỉm cười.

“Ta xử lý xong việc sẽ tới thăm nàng.” Hắn nói.

“Dạ.” Nàng mỉm cười gật đầu.

Bấy giờ hắn mới yên tâm, tiến về phía ngoài điện.

Ánh mắt của nàng vẫn dõi theo hắn.

Tới trước cửa điện, hắn xoay người quay đầu nhìn nàng, thấy nàng vẵn đang dõi theo mình, trong lòng vui vẻ, nở nụ cười với nàng.

Dường như nụ cười trên gương mặt nàng càng thêm tươi tắn.

Hắn vẫy tay với nàng, sau đó mới xoay người bước ra ngoài, bước chân như nhanh nhẹn hơn thường ngày.

Nhìn bóng lưng hắn dần dần khuất khỏi tầm mắt, nàng cảm giác lòng mình như thể trống rỗng theo.

Nàng bất chợt cảm thấy, một màn vừa xong, cực kỳ giống với kiếp trước. Khi đó hai người thắm thiết y vậy.

Nếu ông trời đã cho hắn yêu mình như kiếp trước, nàng cũng không có ý định tiếp tục trốn tránh tình cảm của mình dành cho hắn.

Chỉ là kiếp này, nàng nhất định thay đổi vận mệnh kiếp trước. Nàng không chỉ muốn cả nhà Tề gia mạnh khỏe, muốn đứa con trong bụng mình mạnh khỏe, nàng còn muốn hắn! Kiếp này, nàng nhất định phải vì bản thân mình không mong gì hơn.

“Quý tần, đừng nhìn nữa, Hoàng thượng đã đi xa rồi!” Tiếng Trúc Vận vang lên mang theo giọng cười.

Trúc Vận lên tiếng, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ.

Nàng ngẩng đầu, nhìn Trúc Vận và Mai Hương đều đang cười sung sướng.

“Hình như tình cảm giữa Quý tần và Hoàng thượng tăng lên không ít nhỉ.” Mai Hương cười nói.

Nàng đỏ mặt, tay nhẹ nhàng xoa bụng, “Chàng là cha đứa bé mà!”

“Hoàng thượng đối với quý tần tốt thế, sau này quý tần mà sinh được hoàng tử, chắc chắn Hoàng thượng sẽ càng thêm cưng chiều quý tần.” Trúc Vận cười nói.

Nghe vậy, Tề Ngọc Yên ngây ngốc. Hôm nay mình mang thai, ngày mai Lý Cảnh sẽ tấn chức mình làm phi, cứ như vậy thì mình quá nổi bật ở trong cung này rồi. Như thế, Phan Dửu Quân, Lương Tử Vân sẽ cực kì hận mình? Nếu mình sinh ra con trai, sợ rằng sẽ càng thêm người ghen ghét?

Nàng bất giác nhớ tới Huyên Nhi bị Phan Dửu Quân hại chết ở kiếp trước. Nếu Huyên Nhi là con gái, biết đâu Phan Dửu Quân sẽ không hạ độc thủ với nó? Hiện giờ mình vẫn không biết có


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lq0410, teddy95 và 32 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.