Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập]

 
Có bài mới 14.08.2019, 08:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3973 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Cho ta?"

"Phải, sáng sớm mỗi ngày, nàng uống một chén, ác mộng không cần thuốc cũng sẽ tự lui. Nếu như Lan tiểu thư không tiện đến đây dùng trà, ta sẽ cho người mỗi sáng sớm qua đây mang về cho nàng một ấm."

"Cái này..." Khiến y ngày ngày phải hứng sương mai pha trà, tận sâu trong lòng nàng thấy không thỏa đáng, nhưng đối diện với nụ cười ôn hòa của y, nàng lại không biết nên cự tuyệt thế nào, đành thẳng thắn tiếp nhận: "Vậy thì làm phiền công tử."

"Không phiền, ta quen rồi."

Thói qưen này thực sự khiến Hoán Sa không nói được gì. Im lặng một lúc, nàng nghĩ đến chiếc túi thơm tối qua vẫn ở trong người, bèn vội rút ra, đưa cho y. "Cái này trả cho ngài."

Y nhìn túi thơm một lát, không nhận lại. "Vì sao trả cho ta?"

“Ta thấy chỉ thêu trên túi thơm này bị phai màu rồi, chắc hẳn ngài đã mang nó theo người nhiều năm nay, chắc chắn đây là vật rất quan trọng đối với ngài, ta sao nỡ lấy đi dược?”

“Túi thơm này là do Tiểu Trần thêu cho ta nhiều năm về trước, đúng là hơi cũ một chút. Nếu Lan tiểu thư không chê nó cũ thì hãy nhận đi, an thần hương trong túi này kết hợp với trà an thần mới có thể phát huy tối đa công dụng, chữa khỏi hoàn toàn chứng ác mộng của nàng.” Thấy Hoán Sa vẫn còn do dự, y lại nói: “Nếu Lan tiểu thư chê túi thơm này cũ, có thể cho người thêu lại cho đẹp, rồi đeo bên người.”

“Ta sao có thể chê nó cũ chứ?” Nghe y nói như vậy, Hoán Sa cũng không đành lòng từ chối. “Rừng đào do Tiểu Trần cô nương thêu chứa đựng bao tình cảm, hoa đào có tâm, cánh hoa có tình, ta sợ Vũ Văn công tử không nỡ thôi.”

“Nghe nàng nói như vậy, đúng là ta có chút không nỡ.” Y khẽ cười một tiếng, hàng long mày đen như mực, sóng mắt dịu dàng như sắc xuân tháng Ba. “Có điều, đồ vật tận dụng được mới là tốt nhất.”

Nàng không kìm được bật cười, cẩn thận nhận lại túi thơm.

Vũ Văn Sở Thiên lại hỏi: “Nghe Lan phu nhân nói nàng bị bệnh đau xương khớp, mỗi lần thời tiết chuyển biến liền đau nhức xương cốt, có phải thế không?”

“Đúng thế.”

"Ta có thể bắt mạch không?"

Nàng ngay lập tức đặt tay lên bàn. "Hoán Sa mong còn không được."

Y rút chiếc khăn lụa từ trong người ra đặt trên cố tay nàng. Chiếc khăn lụa trắng như tuyết, phía trên thêu một đôi uyên ương màu xanh, tình ý đong đầy, khó mà chia lìa, rõ ràng là vật do nữ tử trao tặng, vậy mà y lại gấp vuông vắn, mang theo bên mình, tình cảm trân quý thể hiện rõ ràng.

Nàng chăm chú nhìn chiếc khăn lụa uyên ương, y thì tập trung bắt mạch cho nàng qua lớp khăn lụa. Hồi lấu, thấy y chau mày, nàng liền hỏi thăm dò:

"Bệnh này của ta có phải là rất khó chữa?"

"Không, không khó. Lan tiểu thư bị hàn khí ngâm vào xương tủy, kinh lạc bị tổn thương, chỉ cần đẩy hàn khí ra khỏi cơ thể là có thể khỏi bệnh."

"Đúng thế, xương cốt tứ chi của ta đau không thể chịu được."

"Hàn khí ngấm vào tủy, hẳn là trước đây xương cốt từng bị rạn nứt. Toàn thân nàng đều đau..." Y không nói tiếp nữa, lại chau mày.

Nàng rất bình thản cười đáp: "Không sai. đúng là ta đã trải qua nỗi đau xương khớp toàn thân bị rạn nứt. Ba năm trước ta trượt chân ngã từ vách đá xuống, máu thịt nát vụn, xương khớp đứt lìa, may mắn thay từ bé ta đã luyện Cửu Lê bí thuật, có linh lực hộ thể, nên mới duy trì được một tia tâm niệm chưa tuyệt. Mầu thân ta mời trướng lão bà bà của Lan tộc dùng cổ trùng giúp ta khôi phục thân thể tàn tật, thế nên ta mới sống lại."

“Dùng cổ trùng để gắn kết xương thịt? Vậy thì phải trải qua trăm ngày đau đớn đến cắt da cắt thịt.”

“Trăm ngày?” Hoán Sa lắc đầu, giọng điệu nhẹ nhàng như mây. “Là ba trăm ngày. Thương tích của ta quá nặng, nằm trên giường hàn băng ba trăm ngày, mạng này mới được độc trùng cứu sống. Tuy cứu được tính mạng, nhưng khí lạnh của giường hàn băng lại ngấm vào xương tuỷ, hễ thời tiết chuyển lạnh, lại phải chịu những cơn đau nhức xương khớp. Nếu Vũ Văn công tử có thể trị khỏi căn bệnh này, Hoán Sa vô cùng cảm kích, nguyện làm bất cứ điều gì để báo đáp công tử.”

Nãy giờ, Vũ Văn Sở Thiên luôn cúi đầu nghe nàng nói, chờ nàng nói xong, y mới bưng chén trà lên uống một ngụm, đáp: “Công lao rat ay giúp đỡ, không cần phải cảm tạ.”

Ánh sáng ban mai loé lên nơi chân mày của y, phủ lên mắt y một tầng lấp lánh, phảng phất như ánh nước, nhưng biến mất rất nhanh. Hoán Sa tin chắc mình hoa mắt thì mới nhìn ra đó là nước mắt.

Bất giác đã uống cạn một chén trà, Hoán Sa đang định cáo từ thì Vũ Văn Sở Thiên lại rót cho nàng chén nữa. Nàng ngập ngừng một lúc rồi vẫn bưng chén trà lên, tiếp tục trò chuyện cùng y, về chuyện và người mà nàng thấy thú vị, ví như Hoán Linh, Tiêu Tiềm, còn cả Vũ Văn Lạc Trần.

Mải mê trò chuyện đến lúc ánh mặt trời trở nên chói chang, Hoán Linh mặc một chiếc váy mềm mại màu xanh da trời đến Mặc Trúc Viên. Từ ngoài Trúc Môn, nàng đã nhìn thấy Vũ Văn Sở Thiên và Hoán Sa thưởng trà đối ẩm, nói nói cười cười, nụ cười trên môi nàng liền vụt tắt. Nàng muốn gõ cửa nhưng lại thôi, đứng giậm chân ngoài cửa rồi quay đầu bỏ chạy.

Tất cả cảnh tượng đó diễn ra trước mắt Hoán Sa, cũng đọng lại trong con ngưoi của Vũ Văn Sở Thiên, vẻ mặt của y vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ cúi đầu uống trà, không chút sửng sốt. Hoán Sa vốn nghĩ sẽ đuổi theo giải thích, nhưng nghĩ khác đi, nếu cảnh này có thể khiến Hoán Linh hiểu lầm, cho rằng Vũ Văn Sở Thiên là kẻ đứng núi này trông núi nọ, thì chưa chắc đã không phải việc tốt. Suy cho cùng, làm muội ấy tổn thương sâu sắc một lần còn hơn là làm muội ấy nhớ nhung day dứt. Còn về tỷ muội bọn họ, rốt cuộc vẫn là tình máu mủ sâu đậm hơn tình cảm nam nữ, tất nhiên Hoán Linh hiểu cách cư xử của nàng, cũng hiểu tâm tư của nàng đối với Tiêu Tiềm, cứ cho là có chút trách cứ, có chút bất mãn, cũng sẽ dần nghĩ thoáng hơn.

Từ sau hôm đó, Hoán Linh được biết Vũ Văn Sở Thiên hằng ngày đều đem trà an thần đến cho Hoán Sa, thỉnh thoảng cùng nàng thưởng trà, thêm phần vui tươi cho ngày ảm đạm. Nàng ấy cũng nhiều lần đến phòng Hoán Sa, âm thầm dò hỏi tỷ tỷ và Vũ Văn Sở Thiên đã nói những chuyện gì.

Nàng chỉ nói Vũ Văn Sở Thiên đang trị bệnh cho nàng, không có ý gì khác, Hoán Linh chẳng nói gì nữa. Nàng nhẹ nhàng vuốt vai Hoán Linh, cố ý hỏi: "Muội có từng thấy Vũ Văn Sở Thiên cất giữ trong ngực áo một chiếc khăn lụa uyên ương không?"

Hoán Linh  ngỡ ngàng hỏi: "Khăn lụa uyên ương?"

“Ừ, muội chắc biết, xưa nay khăn lụa uyên ương được coi là vật đính ước. Y cất giữ trong người như thế, nhất định đã có thâm tình với nữ tử nào đó, đính ước chung thân rồi.”

Sắc mặt Hoán Linh bỗng nhiên trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe chực trào nước mắt. Nàng oà khóc, không cam tâm ngẩng đầu hỏi: “Tỷ tỷ không lừa muội chứ?”

“Ta là tỷ tỷ của muội, ta mong muội được hạnh phúc hơn ai hết, sao có thể lừa muội được?” Nàng thở dài. “Hoán Linh, nếu y thật lòng với muội, những ngày này sao lại lạnh nhạt với muội như vậy?”

“Nhưng bình thường chàng đối với muội rất tốt, muội nghĩ là chàng…” Những lời sau Hoán Linh càng khó để nói tiếp.

“Ngày hôm đó, chẳng phải y đã nói cho muội biết, y chọc cho muội cười chỉ vì muội giống một người rất quan trọng với y còn gì. Y cũng nói ta giống muội muội Vũ Văn Lạc Trần của y, chắc hẳn y cũng thấy muội giống muội muội của mình, nên ngày hôm đó cố ý đối xử dịu dàng với muội, khiến muội hiểu lầm.” Thấy Hoán Linh vẫn đau buồn, chưa bình tâm lại, nàng lại khuyên: “Hoán Linh, ta biết muội có ý với y, nhưng ta chỉ tiếp xúc với y vài ngày, cảm thấy cử chỉ của y dành cho nữ tử rất ấm áp, dễ dàng thu hút người khác, không thể gửi gắm cả đời được.”

Nói đến đây, Hoán Sa không kìm được nhìn theo hướng Mặc Trúc Viên, trong lòng nàng thấy thật áy náy vì đã nói xấu Vũ Văn Sở Thiên, nhưng vì hạnh phúc trọn đời của muội muội, nàng đành phải hy sinh nhân phẩm của y.

Vất vả khuyên giải Hoán Linh cả nửa ngày, nàng ấy mói miễn cưỡng nín khóc, dụi đôi mắt đỏ hoe, nói: "Chàng phụ muội như vậy, muội cũng không thèm để ý đến chàng nữa!"

Hoán Sa coi như tạm yên tâm, có thể yên ổn ngủ một giấc như đêm nay thật là hiếm.



Sáng tinh mơ ngày hôm sau, Vũ Văn Sở Thiên đem trà an thần đến cho nàng. Vì cảm thấy áy náy với y, nàng liền mời y vào phòng, thẳng thắn đem những lời nói xấu y tối qua với Hoán Linh kể cho y nghe, còn nói thêm: "Ta muốn Hoán Linh từ bỏ ý định vói ngài, không thể không ra hạ sách này, mong Vũ Văn công tử rộng lượng tha thứ."

Vũ Văn Sở Thiên không có vẻ bận tâm, cười nói: "Không sao. Kỳ thực, nàng nói không sai, xưa nay ta không giỏi đối đáp với nữ tử, hành vi cử chỉ có chút sai sót, khiến nhị tiểu thư hiểu lầm, là lỗi của ta."

"Vũ Văn công tử nặng lời rồi, Hoán Sa không có ý này."

Thực ra, tiếp xúc mấy ngày nay, nàng đã hiểu thêm về cách cư xử của Vũ Văn Sơ Thiên. Những chuyện khác không nói, riêng đôì với nữ nhân, y tuyệt đôi xứng vói tám chữ "phẩm hạnh đoan chính, cử chỉ thận trọng". Ban đêm, y đứng ngoài cửa sổ phòng nàng, rõ ràng là vì nhớ nhung muội muội mà thôi, lúc y bắt mạch cho nàng cũng cố ý dùng khăn lụa uyên ương, xem ra là để tránh hiểu lầm.


Người đàn ông như vậy, cho dù đầy rẫy nợ tình thì có lẽ vẫn sẽ có vô số nữ tử ái mộ y, sẵn sàng lao vào y như thiêu thân lao đều vào lửa, chứ không phải vì y có dã tâm gì.

Lặng lẽ uống hết nửa chén trà, Vũ Văn Sở Thiên nói với nàng rằng y đã tìm ra được phương pháp và phương thuốc trị bệnh đau xương cốt của nàng, chỉ thiếu một vị dao thảo. Vị thuốc này khả ngộ bất khả cầu, phải mất một vài ngày, chờ y hái thuốc về mới có thể trị bệnh cho nàng.

Hoán Sa từng nhìn thấy dao thảo trong Bát hoang kinh. Dao thảo trong truyền thuyết là loại cỏ được thần nữ Dao Cơ biến ra, mọc ở núi Cô Dao, chỉ có một gốc, hơn nữa đất Ương Quốc nằm trong lãnh thổ trung nguyên, khoảng cách đến núi Cô Dao có thể ví như xa tận chân trời góc bể, sao y có thể tìm thấy trong một thời gian ngắn được?

Nàng che giấu nỗi thất vọng trong lòng, mỉm cười gật đầu, để y bớt lo, lại rót đầy chén trà cho y.

Hai người ngày ngày tiếp xúc, cảm giác xa lạ đã dần mất đi, trò chuyện cũng không phải quá cẩn trọng nữa. Trong các cuộc trò chuyện, chủ đề được nhắc đến nhiều nhất vẫn là muội muội của y. Mỗi lần đề cập đến Vũ Văn Lạc Trần, dù chỉ là một vài lời, ngữ điệu của y đều khó mà giấu nổi tình cảm, đủ để thấy tình cảm huynh muội bọn họ tốt đến cỡ nào.5



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Lavender - Blue, lý tiểu anh, sâu ngủ ngày
Có bài mới 06.10.2019, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 863 lần
Điểm: 17.24
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 3:  ÂM THẦM NẢY SINH TÌNH CẢM

Type: Thích Cháo Trắng

Từ lúc Vũ Văn Sở Thiên đến ở Lan hầu phủ, chứng ác mộng của Hoán Sa ngày một thuyên giảm, nhưng thi thoảng vẫn bị ác mộng làm tỉnh giấc. Sau khi tỉnh giấc, nàng thường thấy đèn ở Mặc Trúc Viên vẫn chưa tắt, nhìn xa xa, cứ như là đốm lửa ấm áp nhất ngày đông tuyết phủ. Nàng còn phát hiện, bất luận trước lúc ngủ nàng có đóng cửa sổ hay không, khi tỉnh dậy cửa sổ luôn được đóng chặt mà Minh Tâm xem ra không biết gì về việc này.

Còn nữa, nàng phát hiện nàng quên tìm người sửa bích sa song, vậy mà không biết từ lúc nào nó đã trở lại như ban đầu.

Nửa đêm cô đơn, có một ngọn đèn thắp thâu đêm, nửa đêm tỉnh dậy thấy cửa sổ được đóng chặt, và mỗi sáng tinh mơ đẩy cửa ra, trông bóng người điềm đạm thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng trúc, ánh kiếm lạnh lẽo vẽ ra những đường hồ quang đẹp đẽ, còn nữa, lúc luyện nghe ý nghĩ, thi thoảng nàng còn nghe thấy tiếng sáo lay động lòng người… Những thứ này vô hình trung đã hình thành sự ấm áp mà nàng khó có thể miêu tả được.

Có lúc nàng nghĩ, nếu nàng có thể thay thế Vũ Văn Lạc Trần, trở thành muội muội của y thì cũng không tồi. Chưa biết chừng, ngày Ương Quốc tan vỡ, y có thể nể tình nàng, bỏ qua cho Tiêu gia, thả cho Lan gia trở về thánh vực Miêu Cương.

Đương nhiên, đây chỉ là việc chưa chắc chắn. Cũng chưa biết chừng, Ninh vương Vũ Văn Sở Thiên này đến hầu phủ còn có mưu đồ thâm độc hơn.

Suy cho cùng, thế gian này chỉ có lòng người là khó đoán nhất.

Đúng là lòng người khó đoán, nhưng lòng người cũng có tình nhất.

Bao nhiêu hiềm nghi, bao nhiêu tính toán, bao nhiêu lo sợ, khi đối diện với người chân tình với bạn, người thật lòng che chở cho bạn, cuối cùng bạn cũng sẽ quên sạch.

Ở núi Lạc Bối có một hồ khoáng nóng, có thể trị bệnh đau xương của Hoán Sa, điều này cũng hoàn toàn khiến nàng tin tưởng Vũ Văn Sở Thiên là người có tình.

Ngày hôm đó, từ sáng sớm, Vũ Văn Sở Thiên đã đến tìm nàng, đôi mắt lạnh lùng ánh lên một tia vui tươi hiếm có. Y bảo nàng: “Ta chuẩn bị xong hết rồi, có thể trị bệnh cho nàng rồi.”

“Bây giờ sao?” Nàng vừa tỉnh dậy, y phục còn chưa thay.

“Phải, nàng chuẩn bị đi, ta dẫn nàng đến một nơi, đi về phải mất bốn ngày.”

Vội vã chuẩn bị mọi thứ, sau đó y đưa nàng rời hầu phủ, rời đế đô Nghiệp Thành. Đêm muộn hai ngày sau, bọn họ vất vả leo lên được đỉnh núi Lạc Bối.

Đỉnh Lạc Bối cao nghìn trượng, tuyết tụ lâu ngày trên đỉnh núi, hàn khí rất đáng sợ. Đi bộ lâu, hàn khí ngấm vào xương, toàn thân Hoán Sa bị đông cứng, may thay, Vũ Văn Sở Thiên không câu nệ lễ nghĩa, ôm nàng vào lòng, lấy hơi ấm của bản thân ngăn chặn hơi lạnh ngấm vào xương nàng, nàng mới không đến nỗi chết rét ở chốn gió lạnh băng tuyết này.

Trăng treo lơ lửng trên trời, sương mù bay lượn, trên vách đá cheo leo có thể nhìn thấy một dòng suối nóng, nước suối màu xanh nhạt như lưu ly phỉ thúy, mây khói mù mịt. Đây chính là hồ Lạc Bối.

Vũ Văn Sở Thiên bế nàng nhảy vọt lên vách đá. Thân thể đột nhiên mất trọng lực, nàng vô tình bám lấy cổ y. Đôi mắt của nàng và lông mày của y gần trong gang tấc. Nàng ngửi thấy mùi hương trên người y, là hương thơm ấm áp của thảo dược và mùi thơm tinh khiết của lá trúc, còn có một mùi hương mát lạnh độc nhất thuốc về y. Một cảm giác thân quen trỗi dậy, nàng ngỡ ngàng nhìn y, khi bốn mắt nhìn nhau, nàng đọc được trong mắt y một chút ngượng ngùng. Nàng cho rằng mình nhìn nhầm, nhưng khi nàng tập trung nhìn kỹ, y lại vội rã rời đi, không nhìn nàng thêm chút nào nữa.

Phi thân xuống trước hồ Lạc Bối, Vũ Văn Sở Thiên đặt nàng bên hồ, rồi rắc xuống hồ các loại dược liệu mà y đã chuẩn bị sẵn như gỗ đàn hương, ngưu kinh, mi trúc, xuyên khung, nhược mộc, đinh lịch, huệ thảo, huân thảo cùng hàng chục loại cỏ. Sau cùng, y mở hộp gỗ trong lòng, lấy ra dao thảo, đặt xuống nước. “Nước hồ Lạc Bối ngưng tụ nghìn năm, quy tụ linh khí của trời và đất, là nước thánh trị thương, kết hợp cùng phương thuốc bí mật thời thượng cổ và linh điểu tinh hồn châu, có thể gắn kết lại gân cốt.”

“Linh điểu tinh hồn? Thế gian này đến linh điểu còn khó tìm, huống hồ là tinh hồn châu của nó.”

Vũ Văn Sở Thiên khẽ cười, nhìn lên không trung, nói: “Nó đến rồi kìa.”

Dứt lời, chỉ thấy một con chim ngũ sắc, đuôi dài, mào đỏ, bay đến từ không trung. Nó có đôi chân thon dài, đôi mắt nhanh nhạy. Linh điểu đậu lên vai Vũ Văn Sở Thiên, từ trong cặp mỏ màu đỏ nhả ra viên ngọc trắng óng ánh, sau đó nó chầm chậm bay đi.

“Đây lẽ nào là… song song điểu?” Lan Hoán Sa kinh ngạc nhìn Vũ Văn Sở Thiên thả viên hồn châu màu trắng vào nước suối.

“Không sai, chính là tinh hồn châu của song song điểu. Bọn ta từng giao hẹn, ta cứu mạng nó, nó sẽ cho ta tinh hồn châu của nó lúc ta cần.”

Song song điểu chính là thần điểu thượng cổ, cực kỳ thông minh, có thể nói chuyện với con người. Tinh hồn châu của nó có công dụng thần kỳ, xua đi hàn khí, nhưng song song điểu bản tính cao ngạo, hiếm khi tiếp xúc với người, không ngờ Vũ Văn Sở Thiên lại có thể giao hẹn với nó. Điều này khiến nàng vô cùng kinh ngạc.

“Nếu muốn phát huy công dụng tối đa, nàng phải cởi bỏ y phục, ngâm mình dưới hồ.” Y nhẹ nhàng nói.

Hoán Sa lặng lẽ gật đầu. Từ lúc nhìn thấy hồ thiêng này, nàng đã đoán được cách trị bệnh như thế nào. Mặc dù lương y như từ mẫu, nhưng nghĩ đến việc cởi y phục trước mặt Vũ Văn Sở Thiên, hai má nàng vẫn hơi ửng đỏ lên.

Y quay người, lưng đối diện nàng, thấy nàng chần chờ chưa cởi, liền xé một đoạn vải lụa ở bên thắt lưng, bịt mắt mình lại. Đợi thêm một lúc, y vẫn chưa nghe thấy tiếng nước động, nghĩ rằng nàng không phải người có tính bẽn lẽn, chắc là do cử động không tiện, thế là y dò hỏi: “Lan tiểu thư, có cần ta giúp không?”

Lúc này, Hoán Sa vẫn đang dùng những ngón tay bị tê cóng, khó nhọc cởi đai áo. Nghe thấy vậy, nàng ngước lên nhìn sắc trời, đành phải khẽ đồng ý một tiếng.

Do dự một lát, Vũ Văn Sở Thiên cũng mò được đường đến trước mặt nàng. Y cố gắng giữ phép tắc, cởi dần từng thứ một, trước tiên là đai áo, sau đó là áo khoác bông bên ngoài, áo gấm bên trong, tiết y, cuối cùng chiếc yếm lụa mỏng màu vàng tươi cũng bị cởi nốt, để lộ thân hình mềm mại, yêu kiều của nàng.

Hoán Sa liếc mắt nhìn Vũ Văn Sở Thiên, thấy động tác của y có vẻ ngập ngừng, sắc mặt thì vẫn bình thường nhưng nhịp thở lại có phần không ổn định. Đối với một nam nhân bình thường, có thể không nhìn, nhưng liệu có thể không ham muốn? Má Hoán Sa bỗng nhiên càng nóng hơn.

Ổn định lại nhịp thở rồi, Vũ Văn Sở Thiên mới đưa tay ra bế nàng lên. Khi lòng bàn tay nóng ấm của y chạm vào làn da mềm mại của nàng, nàng thầm sợ hãi trong lòng, cơ thể cũng khẽ run lên, sức nóng từ hai má bỗng chốc lan ra toàn thân, đến nỗi hơi thở của nàng cũng nóng theo. May thay quá trình diễn ra không lâu, chỉ nháy mắt, thân thể của nàng đã chìm trong nước. Nước hồ trong trẻo, ấm áp, hương thơm của thảo dược lan tỏa, giúp nàng nhanh chóng định thần lại.

Vũ Văn Sở Thiên bịt mắt đứng bên hồ, rút cây sáo ngọc bên thắt lưng ra đặt lên môi, chậm rãi thổi khúc Nhân bất quy. Tiếng sáo uyển chuyển, giai điệu du dương, lắng nghe kĩ, trong khúc nhạc không thấy nỗi đau thương cùng cực, mà nhiều hơn là tình cảm quấn quýt, khó mà chia lìa được.

Trong lòng có tình, khúc nhạc mới có tình, xem ra y lại nhớ đến người trong tim rồi.

Khúc nhạc vừa dứt, thân thể Hoán Sa dần dần tỏa sáng, rõ ràng là rất khoan khoái, chứng đau xương nhẹ đi nhiều phần, xương khớp bị đứt lúc trước cũng dần dần hồi phục. Tinh hồn châu trong nước phát ra một tia sáng trắng, rồi dần dần biến mất. Bỗng nhiên nàng thấy tức ngực, toàn thân không có chút sức lực nào, liền giơ đôi tay ra quờ quạng, muốn nắm lấy thứ gì đó. Tiếng nước khuấy động vang lên.

Vũ Văn Sở Thiên nương theo âm thanh đó mà chạy đến, kéo nàng từ dưới nước lên, ôm vào lòng. Nàng yếu ớt nằm gọn trong lòng y, sắc mặt trắng bệch. Tóc tai lòa xòa, nước từ viên ngọc phát sáng lấp lánh trên da nàng, càng hiện rõ vẻ yêu kiều mị hoặc.

Người y bỗng cứng đờ, sau đó y cúi người bế nàng lên bờ, bắt đầu cởi áo của mình.

Hoán Sa bỗng chốc hoảng sợ nghĩ đến chuyện sai trái. Ở chốn rừng núi hoang vắng, không có vết tích con người này, nếu Vũ Văn Sở Thiên cư xử không đúng đắn với nàng, sợ là nàng có phản kháng đến chết cũng không có tác dụng gì. Vậy thì nàng nên làm gì, thà chết không theo, hay là nhẫn nhục, giữ lại tính mạng, để sau này trả thù y?

Trong lúc nàng còn đang mải băn khoăn, một chiếc áo khoác còn ấm hơi người trùm xuống, gói gọn toàn cơ thể nàng đến nỗi gió không tài nào chui lọt. Y lại cúi người bế nàng lên, đi vào trong hang đá, trong hang có đặt một chiếc giường ngọc ấm áp.

“Chiếc giường ngọc này được điêu khắc từ noãn ngọc núi Đơn Cô từ hàng nghìn năm trước, ấm áp không gì sánh bằng, có thể ngưng tụ nguyên thần, nguyên khí.” Y nói, trong giọng có chút gượng gạo. “Nàng ngủ một đêm trên chiếc giường này, khi tỉnh dậy sẽ không thấy đau xương nữa.”

Nàng khẽ “vâng” một tiếng.

Đặt nàng lên giường ngọc rồi, Vũ Văn Sở Thiên liền rảo bước đi mất, cứ như không muốn lưu lại một khắc nào.

Chiếc giường ngọc này quả nhiên không tầm thường, khoảnh khắc nàng nằm lên đó, dù thấy hàn khí trong núi vẫn vây quanh người như cũ, nhưng lại không thấy đau xương chút nào, ngược lại thấy xung quanh mát mẻ dễ chịu, dần dà đi vào giấc ngủ.

Đến khi nàng tỉnh dậy, y phục của nàng đã được xếp gọn, đặt bên cạnh giường ngọc, chỗ nàng có thể với tới.

Nàng mặc quần áo, chải lại đầu tóc, ôm áo choàng của Vũ Văn Sở Thiên ra khỏi hang, chỉ thấy mặt trăng đã lặn, bình minh lấp ló.

Một bóng người mặc áo xanh đứng trên tảng đá lớn ở đỉnh Lạc Bối, vạt áo bay phấp phới, toát lên vẻ cô độc. Bỗng nhiên Hoán Sa nhớ đến người đứng trên đỉnh Phù Sơn một năm trước, bóng dáng lúc ẩn lúc hiện, vẻ lạnh lẽo hiu quạnh đến thấu xương ấy, so với Vũ Văn Sở Thiên trước mắt đúng là giống hệt nhau.

Hóa ra, người thoáng xuất hiện nhưng để lại ấn tượng sâu sắc trên đỉnh Phù Sơn ấy chính là y.

Nàng ôm áo choàng của y leo lên tảng đá lớn, đứng bên cạnh y, đúng lúc mặt trời mọc. Đỉnh Lạc Bối đơn độc được đón ánh bình minh đầu tiên, xóa tan mây mù, để lộ ra bầu trời xanh thẳm.

“Nàng ngủ có ngon không?” Vũ Văn Sở Thiên hỏi.

“Rất ngon.” Nàng cảm kích đáp. “Chứng đau xương trên thân thể ta đã hoàn toàn khỏi rồi. Thật sự đa tạ ngài! Nếu không phải ngài hao tâm tổn sức giúp ta trị bệnh, cả đời này ta sẽ phải chịu đựng nỗi giày vò đau đớn. Đại ân của ngài, Hoán Sa đến chết cũng không quên.”

Y nhẹ nhàng đáp lại: “Ta nói rồi, công lao ra tay cứu giúp, không cần cảm tạ.”

Mặc dù y nói rất nhẹ nhàng, nhưng nàng biết lần trị liệu này hao tâm tổn sức như thế nào, nàng lặng lẽ ghi nhận tấm ân tình này trong tim.

“Giang sơn Ương Quốc thật là đẹp.” Y bỗng nhiên thốt lên.

“Đúng vậy.” Nàng nghĩ, chính vì giang sơn Ương Quốc đẹp như vậy, Tuyên Quốc mới ham muốn mảnh đất này đến thế.

“Ương Quốc có ngàn khoảnh ruộng, núi sông quanh co khúc khuỷu, cảnh sắc tươi đẹp, nhưng Ương Quốc cũng có vô số nạn dân lưu lạc, không chốn nương thân, hoàng thành đêm đêm sênh ca, khắp nơi bách tính than khóc.”

Hoán Sa không nói nên lời.

Vũ Văn Sở Thiên lại nói: “Mẫu thân ta là người Ương Quốc, ta sinh ra ở Ương Quốc, lớn lên cũng ở Ương Quốc, vì thế ta cảm nhận được sự chia cắt, phân ly mà rất nhiều bách tính Ương Quốc đang phải chịu đựng, người nghèo lưu lạc khắp nơi, đói rét bám riết, nhục nhã lầm than… Vì thế ta không có hứng thú với giang sơn diễm lệ, ta chỉ muốn chấm dứt cơn ác mộng của bách tính Ương Quốc, giúp họ an cư lạc nghiệp, đủ ăn đủ mặc. Nàng cho rằng ta làm thế có sai không?”

“Chấm dứt cơn ác mộng của bách tính Ương Quốc có rất nhiều cách, Tuyên Quốc thôi dấy lên chiến tranh, bách tính sẽ không phải chịu nỗi khổ loạn lạc nữa.” Nàng biết bản thân mình đang biện minh át lẽ phải, nhưng thân là người Ương Quốc, bất luận thế nào nàng cũng không nói ra được câu: “Ngài nói đúng!”.

“Ồ, nàng thật sự cho rằng như vậy sao? Vậy thì nay chiến tranh hai nước đã tạm dừng, không còn nỗi khổ loạn lạc nữa, hãy xem hoàng đế Ương Quốc sẽ cho bách tính sống một cuộc sống ra sao.”

Nghe y nói vậy, Hoán Sa giật mình tỉnh ngộ. Cuối cùng nàng đã hiểu vì sao Tuyên Quốc đưa ra lời nghị hòa, tạm dừng chiến tranh, vì sao Ninh vương Vũ Văn Sở Thiên lại ở Nghiệp Thành lâu đến vậy. Nhiều năm liên tiếp, Tuyên Quốc không ngừng xâm phạm, hôn quân dựa cớ loạn lạc để thu sưu cao thuế nặng, khiến bách tính chịu khổ không nói thành lời, trút oán hận lên Tuyên Quốc. Đến nay, chiến tranh tạm dừng, sự mê muội của hoàng đế, sự hủ bại của chính quyền, lòng tham vô đáy của quan lại ngày một nghiêm trọng đúng như dự đoán của Vũ Văn Sở Thiên, lão bách tính chắc chắn sẽ hoàn toàn tỉnh ngộ. Họ sẽ nhận ra nỗi khổ của bọn họ không liên quan đến Tuyên Quốc, không liên quan đến loạn lạc, tất cả đều là do hoàng đế ngu muội bất tài, hoang dâm vô đạo.

Lòng người đã chết rồi, đất nước còn có thể bình yên được không?

Đối diện với nam nhân có thể xoay chuyển vận mệnh đất nước, Hoán Sa không kìm được thầm cảm thán: Vũ Văn Sở Thiên, ngài nói không sai! Dập tắt niềm tin trong lòng người, so với việc tàn sát đẫm máu, là sự nhân từ lớn lao nhất. Không uổng cho dòng máu Ương Quốc đang chảy trong con người ngài, suy cho cùng ngày vẫn yêu thương mảnh đất mẹ này!

Nhưng với thân phận của nàng nàng không thể nói rõ với y những lời này.

Vũ Văn Sở Thiên cúi đầu nhìn nàng, bỗng nhiên hỏi: "Nếu Ương Quốc tan vỡ, nàng muốn đi đâu?"

Miêu Cương Thánh Vực.

“Được.” Không nhiều lời, chỉ một từ dường như lại là lời hứa.

Hoán Sa cảm kích đầy mình Nhưng xét trên lập trường thân phận nàng lại ái ngại không tiện biểu đạt cảm nghĩ chỉ dâng lên y chiếc áo choàng ôm trong lòng trời lạnh ngài Mau mặc áo vào đi.

Y đón lấy chiếc áo, nói: “Chúng ta cũng nên về thôi.”

Trên đường về, Hoán Sa thấy y khẽ chạm vào cây sáo trúc, liền tán thưởng khúc nhạc của y uyển chuyển, tình cảm đong đầy, mang đến một làn gió mới cho khúc nhạc vốn bi thương này.

Y khẽ động lông mày. "Có chuyện đó sao?"

Nàng bật cười. "Có, chắc hẳn lúc ngài thổi sáo, tâm trí đang nhớ đến Hồng Nhan của mình?"

Y ngỡ ngàng một lát, ngước mắt nhìn nàng, xem ra nàng đoán đúng rồi. Vị hồng nhan này chẳng nói cũng rõ, chắc là nữ tử đã tặng y khăn lụa uyên ương rồi.

Nàng chỉ thuận miệng nói ra suy đoán, nhưng dường như Vũ Văn Sở Thiên lại hiểu lầm, giải thích một cách nghiêm túc: "Ta vừa mới nghĩ đến người ta tâm niệm nhiều năm nay, không có ý gì khác với muội muội Hoán Linh của nàng. Còn nữa, ta đã sớm nói với nàng ấy rằng, trái tim ta chỉ gửi gắm cho một người, đời này sẽ không thay đổi."

Haizzz! Hoán Sa không kìm được khẽ thở dài một tiếng, hóa ra Vũ Văn Sở Thiên này tâm tư trong sáng, không hiểu tấm lòng nữ tử gì cả. Dùng những lời si tình như "trái tim ta chỉ gửi gắm cho một người, đời này sẽ không thay đổi" để cự tuyệt một nữ nhân, đây rõ ràng là khiến nữ nhân đó càng kiên trì ý định! May là Hoán Linh đã xác định tình cảm rõ ràng, nếu không, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng được.

Hồi lâu thật sự không biết nên nói gì, nàng đành cảm thán: "Nếu cô nương đó có thể đối đãi với ngài thật lòng, kiếp này thực sự không còn gì để luyến tiếc."

Ai ngờ Y lại trầm mặc một lúc, rồi đáp: "Nàng ấy đã quên ta rồi, ta cũng có việc cần làm, gặp gỡ không bằng quên đi.”

“Ồ…” Đối với người con gái mình yêu sâu sắc mà có thể nói quên đi một cách nhẹ nhàng đến vậy sao? Đối với nam nhân này, nàng hoàn toàn không biết phải nói gì.

Trên đường ra sức quất roi ngựa, mau chóng quay về hầu phủ. Hoán Linh chờ đợi đã lâu bên ngoài Mặc Trúc Viên lập tức nghênh đón, liến thoắng nói: “Tỷ tỷ, hai người đi đâu vậy, làm muội nhớ chết đi được.”

Đương nhiên Hoán Sa hiểu người khiến Lan nhị tiểu thư nhớ nhung nhiều như vậy không phải nàng, liền đánh mắt ra hiệu cho Vũ Văn Sở Thiên. Y lập tức hiểu ra, bèn viện cớ có việc, vội vàng đi vào Mặc Trúc Viên, trốn tránh Hoán Linh.

Hoán Sa cười, vỗ về Lan nhị tiểu thư vài câu, rồi kéo nàng ấy cùng đến gặp mẫu thân để bà đỡ nhớ nhung.


Từ lúc quay về từ núi Lạc Bối, bệnh dâu xương của Hoán Sa đã khỏi hoàn toàn, chứng ác mộng cũng giảm bớt, nghĩ đến đây đều là ân tình của Vũ Văn Sở Thiên, nàng tâm niệm muốn tặng y thứ gì đó, để thể hiện lòng cảm kích.

Nhưng y là vương gia của Tuyên Quốc, là chủ nhân của Vô Nhiên sơn trang, cần gì đều có dễ như trở bàn tay, báu vật gì cũng sợ là khó mà vừa mắt y.

Suy nghĩ khá lâu, nàng bỗng nhiên nhớ ra Vũ Văn Sở Thiên từng nói, thời niên thiếu mỗi đêm y đọc sách, Vũ Văn Lạc Trần thường hay nấu cho y một bát cháo trắng, làm ấm cái bụng đói cồn cào của y. Vì thế đối với y mà nói, bất cứ sơn hào hải vị nào cũng không sánh được với mỹ vị của một bát cháo trắng.

Lúc này vừa hay đêm đã khuya, đèn ở Mạc Trúc Viên vẫn chao động, Vũ Văn Sở Thiên chắc là đang đọc sách, có phải y đang thấy đói bụng không?

Nghĩ đến đây, đầu óc Hoán Sa phấn chấn hẳn lên, nàng bèn đến nhà bếp nấu một bát cháo trắng. Nhưng khi nàng bê bát cháo trắng còn nóng hổi đến Mạc Trúc Viên thì lại do dự. Đêm khuya mù mịt, nàng chủ động thể hiện sự quan tâm với một nam nhân như vậy, liệu có vi phạm phép tắc không? Làm không khéo có khi còn khiến y hiểu lầm...

Nhưng nghĩ khác đi, Vũ Văn Sở Thiên ở lại Lan hầu phủ, chỉ vì nàng và Vũ Văn Lạc Trần quá giống nhau. Y tiếp cận nàng, cũng chỉ muốn nhân dịp này làm dịu nỗi nhớ nhung muội muội. Nàng coi y như huynh trưởng, giúp y toại nguyện ý nguyện xưa, mới chính là sự báo đáp tốt nhất với y.

Trong lòng nàng không tạp niệm, hà cớ gì câu nệ phép tắc? Nghĩ thế, không chần chừ gì nữa, nàng đi vào Mạc Trúc Viên.

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, Vũ Văn Sở Thiên mở cửa phòng, nhìn thấy Hoán Sa bưng bát cháo trắng đứng trước cửa, biểu cảm của y rõ ràng là ngượng ngùng.

Nàng hơi khom người, hành lễ trước: "Ta thấy đèn vẫn sáng, đoàn là lúc này ngài đang đọc sách, chắc chắn là đói bụng rồi, bèn xuống bếp nấu cho ngài bát cháo trắng, không biết ngài có muốn ăn không?"

Y tức khắc đón lấy, trong mắt khó giấu nổi sự ngỡ ngàng. "Đúng là ta đói thật." Nói rồi y lùi lại, hành lễ mời nàng: "Mời vào."

"Không cần, cũng không còn sớm, ta không làm phiền nữa."

Vũ Văn Sở Thiên cũng không giữ nàng lại. "Ta tiễn nàng về phòng nhé."

"Đêm đã khuya có chút bất tiện, ta tự về thì tốt hơn."

Y hiểu sự lo lắng của nàng, nên không đi cùng nữa, chỉ dõi theo bóng nàng về phòng. Khi nàng đóng cửa phòng lại, vẫn lờ mờ nhìn thấy y đứng trước cửa, trên tay bưng bát cháo trắng đó...

Giây phút đó, nàng chỉ cảm thấy người đứng trong màn đêm đó không phải Ninh Vuơng, cũng không phải Vũ Văn Sở Thiên, mà là một nam nhân trọng tình.

Đối với muội muội, y nhớ nhung khôn nguôi, xót thương từ tận đáy lòng.

Đối với người y yêu, tấm lòng y chỉ gửi gắm cho một người, suốt đời không thay đổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Nguyenhavi, sâu ngủ ngày
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 227, 228, 229

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 390 điểm để mua Đá Peridot
real_qingxia: Hi
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 361 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 578 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 314 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Hamster chạy bộ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.