Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập]

 
Có bài mới 14.08.2019, 08:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3384 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Cho ta?"

"Phải, sáng sớm mỗi ngày, nàng uống một chén, ác mộng không cần thuốc cũng sẽ tự lui. Nếu như Lan tiểu thư không tiện đến đây dùng trà, ta sẽ cho người mỗi sáng sớm qua đây mang về cho nàng một ấm."

"Cái này..." Khiến y ngày ngày phải hứng sương mai pha trà, tận sâu trong lòng nàng thấy không thỏa đáng, nhưng đối diện với nụ cười ôn hòa của y, nàng lại không biết nên cự tuyệt thế nào, đành thẳng thắn tiếp nhận: "Vậy thì làm phiền công tử."

"Không phiền, ta quen rồi."

Thói qưen này thực sự khiến Hoán Sa không nói được gì. Im lặng một lúc, nàng nghĩ đến chiếc túi thơm tối qua vẫn ở trong người, bèn vội rút ra, đưa cho y. "Cái này trả cho ngài."

Y nhìn túi thơm một lát, không nhận lại. "Vì sao trả cho ta?"

“Ta thấy chỉ thêu trên túi thơm này bị phai màu rồi, chắc hẳn ngài đã mang nó theo người nhiều năm nay, chắc chắn đây là vật rất quan trọng đối với ngài, ta sao nỡ lấy đi dược?”

“Túi thơm này là do Tiểu Trần thêu cho ta nhiều năm về trước, đúng là hơi cũ một chút. Nếu Lan tiểu thư không chê nó cũ thì hãy nhận đi, an thần hương trong túi này kết hợp với trà an thần mới có thể phát huy tối đa công dụng, chữa khỏi hoàn toàn chứng ác mộng của nàng.” Thấy Hoán Sa vẫn còn do dự, y lại nói: “Nếu Lan tiểu thư chê túi thơm này cũ, có thể cho người thêu lại cho đẹp, rồi đeo bên người.”

“Ta sao có thể chê nó cũ chứ?” Nghe y nói như vậy, Hoán Sa cũng không đành lòng từ chối. “Rừng đào do Tiểu Trần cô nương thêu chứa đựng bao tình cảm, hoa đào có tâm, cánh hoa có tình, ta sợ Vũ Văn công tử không nỡ thôi.”

“Nghe nàng nói như vậy, đúng là ta có chút không nỡ.” Y khẽ cười một tiếng, hàng long mày đen như mực, sóng mắt dịu dàng như sắc xuân tháng Ba. “Có điều, đồ vật tận dụng được mới là tốt nhất.”

Nàng không kìm được bật cười, cẩn thận nhận lại túi thơm.

Vũ Văn Sở Thiên lại hỏi: “Nghe Lan phu nhân nói nàng bị bệnh đau xương khớp, mỗi lần thời tiết chuyển biến liền đau nhức xương cốt, có phải thế không?”

“Đúng thế.”

"Ta có thể bắt mạch không?"

Nàng ngay lập tức đặt tay lên bàn. "Hoán Sa mong còn không được."

Y rút chiếc khăn lụa từ trong người ra đặt trên cố tay nàng. Chiếc khăn lụa trắng như tuyết, phía trên thêu một đôi uyên ương màu xanh, tình ý đong đầy, khó mà chia lìa, rõ ràng là vật do nữ tử trao tặng, vậy mà y lại gấp vuông vắn, mang theo bên mình, tình cảm trân quý thể hiện rõ ràng.

Nàng chăm chú nhìn chiếc khăn lụa uyên ương, y thì tập trung bắt mạch cho nàng qua lớp khăn lụa. Hồi lấu, thấy y chau mày, nàng liền hỏi thăm dò:

"Bệnh này của ta có phải là rất khó chữa?"

"Không, không khó. Lan tiểu thư bị hàn khí ngâm vào xương tủy, kinh lạc bị tổn thương, chỉ cần đẩy hàn khí ra khỏi cơ thể là có thể khỏi bệnh."

"Đúng thế, xương cốt tứ chi của ta đau không thể chịu được."

"Hàn khí ngấm vào tủy, hẳn là trước đây xương cốt từng bị rạn nứt. Toàn thân nàng đều đau..." Y không nói tiếp nữa, lại chau mày.

Nàng rất bình thản cười đáp: "Không sai. đúng là ta đã trải qua nỗi đau xương khớp toàn thân bị rạn nứt. Ba năm trước ta trượt chân ngã từ vách đá xuống, máu thịt nát vụn, xương khớp đứt lìa, may mắn thay từ bé ta đã luyện Cửu Lê bí thuật, có linh lực hộ thể, nên mới duy trì được một tia tâm niệm chưa tuyệt. Mầu thân ta mời trướng lão bà bà của Lan tộc dùng cổ trùng giúp ta khôi phục thân thể tàn tật, thế nên ta mới sống lại."

“Dùng cổ trùng để gắn kết xương thịt? Vậy thì phải trải qua trăm ngày đau đớn đến cắt da cắt thịt.”

“Trăm ngày?” Hoán Sa lắc đầu, giọng điệu nhẹ nhàng như mây. “Là ba trăm ngày. Thương tích của ta quá nặng, nằm trên giường hàn băng ba trăm ngày, mạng này mới được độc trùng cứu sống. Tuy cứu được tính mạng, nhưng khí lạnh của giường hàn băng lại ngấm vào xương tuỷ, hễ thời tiết chuyển lạnh, lại phải chịu những cơn đau nhức xương khớp. Nếu Vũ Văn công tử có thể trị khỏi căn bệnh này, Hoán Sa vô cùng cảm kích, nguyện làm bất cứ điều gì để báo đáp công tử.”

Nãy giờ, Vũ Văn Sở Thiên luôn cúi đầu nghe nàng nói, chờ nàng nói xong, y mới bưng chén trà lên uống một ngụm, đáp: “Công lao rat ay giúp đỡ, không cần phải cảm tạ.”

Ánh sáng ban mai loé lên nơi chân mày của y, phủ lên mắt y một tầng lấp lánh, phảng phất như ánh nước, nhưng biến mất rất nhanh. Hoán Sa tin chắc mình hoa mắt thì mới nhìn ra đó là nước mắt.

Bất giác đã uống cạn một chén trà, Hoán Sa đang định cáo từ thì Vũ Văn Sở Thiên lại rót cho nàng chén nữa. Nàng ngập ngừng một lúc rồi vẫn bưng chén trà lên, tiếp tục trò chuyện cùng y, về chuyện và người mà nàng thấy thú vị, ví như Hoán Linh, Tiêu Tiềm, còn cả Vũ Văn Lạc Trần.

Mải mê trò chuyện đến lúc ánh mặt trời trở nên chói chang, Hoán Linh mặc một chiếc váy mềm mại màu xanh da trời đến Mặc Trúc Viên. Từ ngoài Trúc Môn, nàng đã nhìn thấy Vũ Văn Sở Thiên và Hoán Sa thưởng trà đối ẩm, nói nói cười cười, nụ cười trên môi nàng liền vụt tắt. Nàng muốn gõ cửa nhưng lại thôi, đứng giậm chân ngoài cửa rồi quay đầu bỏ chạy.

Tất cả cảnh tượng đó diễn ra trước mắt Hoán Sa, cũng đọng lại trong con ngưoi của Vũ Văn Sở Thiên, vẻ mặt của y vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ cúi đầu uống trà, không chút sửng sốt. Hoán Sa vốn nghĩ sẽ đuổi theo giải thích, nhưng nghĩ khác đi, nếu cảnh này có thể khiến Hoán Linh hiểu lầm, cho rằng Vũ Văn Sở Thiên là kẻ đứng núi này trông núi nọ, thì chưa chắc đã không phải việc tốt. Suy cho cùng, làm muội ấy tổn thương sâu sắc một lần còn hơn là làm muội ấy nhớ nhung day dứt. Còn về tỷ muội bọn họ, rốt cuộc vẫn là tình máu mủ sâu đậm hơn tình cảm nam nữ, tất nhiên Hoán Linh hiểu cách cư xử của nàng, cũng hiểu tâm tư của nàng đối với Tiêu Tiềm, cứ cho là có chút trách cứ, có chút bất mãn, cũng sẽ dần nghĩ thoáng hơn.

Từ sau hôm đó, Hoán Linh được biết Vũ Văn Sở Thiên hằng ngày đều đem trà an thần đến cho Hoán Sa, thỉnh thoảng cùng nàng thưởng trà, thêm phần vui tươi cho ngày ảm đạm. Nàng ấy cũng nhiều lần đến phòng Hoán Sa, âm thầm dò hỏi tỷ tỷ và Vũ Văn Sở Thiên đã nói những chuyện gì.

Nàng chỉ nói Vũ Văn Sở Thiên đang trị bệnh cho nàng, không có ý gì khác, Hoán Linh chẳng nói gì nữa. Nàng nhẹ nhàng vuốt vai Hoán Linh, cố ý hỏi: "Muội có từng thấy Vũ Văn Sở Thiên cất giữ trong ngực áo một chiếc khăn lụa uyên ương không?"

Hoán Linh  ngỡ ngàng hỏi: "Khăn lụa uyên ương?"

“Ừ, muội chắc biết, xưa nay khăn lụa uyên ương được coi là vật đính ước. Y cất giữ trong người như thế, nhất định đã có thâm tình với nữ tử nào đó, đính ước chung thân rồi.”

Sắc mặt Hoán Linh bỗng nhiên trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe chực trào nước mắt. Nàng oà khóc, không cam tâm ngẩng đầu hỏi: “Tỷ tỷ không lừa muội chứ?”

“Ta là tỷ tỷ của muội, ta mong muội được hạnh phúc hơn ai hết, sao có thể lừa muội được?” Nàng thở dài. “Hoán Linh, nếu y thật lòng với muội, những ngày này sao lại lạnh nhạt với muội như vậy?”

“Nhưng bình thường chàng đối với muội rất tốt, muội nghĩ là chàng…” Những lời sau Hoán Linh càng khó để nói tiếp.

“Ngày hôm đó, chẳng phải y đã nói cho muội biết, y chọc cho muội cười chỉ vì muội giống một người rất quan trọng với y còn gì. Y cũng nói ta giống muội muội Vũ Văn Lạc Trần của y, chắc hẳn y cũng thấy muội giống muội muội của mình, nên ngày hôm đó cố ý đối xử dịu dàng với muội, khiến muội hiểu lầm.” Thấy Hoán Linh vẫn đau buồn, chưa bình tâm lại, nàng lại khuyên: “Hoán Linh, ta biết muội có ý với y, nhưng ta chỉ tiếp xúc với y vài ngày, cảm thấy cử chỉ của y dành cho nữ tử rất ấm áp, dễ dàng thu hút người khác, không thể gửi gắm cả đời được.”

Nói đến đây, Hoán Sa không kìm được nhìn theo hướng Mặc Trúc Viên, trong lòng nàng thấy thật áy náy vì đã nói xấu Vũ Văn Sở Thiên, nhưng vì hạnh phúc trọn đời của muội muội, nàng đành phải hy sinh nhân phẩm của y.

Vất vả khuyên giải Hoán Linh cả nửa ngày, nàng ấy mói miễn cưỡng nín khóc, dụi đôi mắt đỏ hoe, nói: "Chàng phụ muội như vậy, muội cũng không thèm để ý đến chàng nữa!"

Hoán Sa coi như tạm yên tâm, có thể yên ổn ngủ một giấc như đêm nay thật là hiếm.



Sáng tinh mơ ngày hôm sau, Vũ Văn Sở Thiên đem trà an thần đến cho nàng. Vì cảm thấy áy náy với y, nàng liền mời y vào phòng, thẳng thắn đem những lời nói xấu y tối qua với Hoán Linh kể cho y nghe, còn nói thêm: "Ta muốn Hoán Linh từ bỏ ý định vói ngài, không thể không ra hạ sách này, mong Vũ Văn công tử rộng lượng tha thứ."

Vũ Văn Sở Thiên không có vẻ bận tâm, cười nói: "Không sao. Kỳ thực, nàng nói không sai, xưa nay ta không giỏi đối đáp với nữ tử, hành vi cử chỉ có chút sai sót, khiến nhị tiểu thư hiểu lầm, là lỗi của ta."

"Vũ Văn công tử nặng lời rồi, Hoán Sa không có ý này."

Thực ra, tiếp xúc mấy ngày nay, nàng đã hiểu thêm về cách cư xử của Vũ Văn Sơ Thiên. Những chuyện khác không nói, riêng đôì với nữ nhân, y tuyệt đôi xứng vói tám chữ "phẩm hạnh đoan chính, cử chỉ thận trọng". Ban đêm, y đứng ngoài cửa sổ phòng nàng, rõ ràng là vì nhớ nhung muội muội mà thôi, lúc y bắt mạch cho nàng cũng cố ý dùng khăn lụa uyên ương, xem ra là để tránh hiểu lầm.


Người đàn ông như vậy, cho dù đầy rẫy nợ tình thì có lẽ vẫn sẽ có vô số nữ tử ái mộ y, sẵn sàng lao vào y như thiêu thân lao đều vào lửa, chứ không phải vì y có dã tâm gì.

Lặng lẽ uống hết nửa chén trà, Vũ Văn Sở Thiên nói với nàng rằng y đã tìm ra được phương pháp và phương thuốc trị bệnh đau xương cốt của nàng, chỉ thiếu một vị dao thảo. Vị thuốc này khả ngộ bất khả cầu, phải mất một vài ngày, chờ y hái thuốc về mới có thể trị bệnh cho nàng.

Hoán Sa từng nhìn thấy dao thảo trong Bát hoang kinh. Dao thảo trong truyền thuyết là loại cỏ được thần nữ Dao Cơ biến ra, mọc ở núi Cô Dao, chỉ có một gốc, hơn nữa đất Ương Quốc nằm trong lãnh thổ trung nguyên, khoảng cách đến núi Cô Dao có thể ví như xa tận chân trời góc bể, sao y có thể tìm thấy trong một thời gian ngắn được?

Nàng che giấu nỗi thất vọng trong lòng, mỉm cười gật đầu, để y bớt lo, lại rót đầy chén trà cho y.

Hai người ngày ngày tiếp xúc, cảm giác xa lạ đã dần mất đi, trò chuyện cũng không phải quá cẩn trọng nữa. Trong các cuộc trò chuyện, chủ đề được nhắc đến nhiều nhất vẫn là muội muội của y. Mỗi lần đề cập đến Vũ Văn Lạc Trần, dù chỉ là một vài lời, ngữ điệu của y đều khó mà giấu nổi tình cảm, đủ để thấy tình cảm huynh muội bọn họ tốt đến cỡ nào.5



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Lavender - Blue, lý tiểu anh

Có bài mới 06.10.2019, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 197
Được thanks: 760 lần
Điểm: 16.98
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai - Diệp Lạc Vô Tâm [Trọn bộ 2 tập] - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 3: ÂM THẦM NẢY SINH TÌNH CẢM

Type: Thích Cháo Trắng

Từ lúc Vũ Văn Sở Thiên đến ở Lan hầu phủ, chứng ác mộng của Hoán Sa ngày một thuyên giảm, nhưng thi thoảng vẫn bị ác mộng làm tỉnh giấc. Sau khi tỉnh giấc, nàng thường thấy đèn ở Mặc Trúc Viên vẫn chưa tắt, nhìn xa xa, cứ như là đốm lửa ấm áp nhất ngày đông tuyết phủ. Nàng còn phát hiện, bất luận trước lúc ngủ nàng có đóng cửa sổ hay không, khi tỉnh dậy cửa sổ luôn được đóng chặt mà Minh Tâm xem ra không biết gì về việc này.

Còn nữa, nàng phát hiện nàng quên tìm người sửa bích sa song, vậy mà không biết từ lúc nào nó đã trở lại như ban đầu.

Nửa đêm cô đơn, có một ngọn đèn thắp thâu đêm, nửa đêm tỉnh dậy thấy cửa sổ được đóng chặt, và mỗi sáng tinh mơ đẩy cửa ra, trông bóng người điềm đạm thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng trúc, ánh kiếm lạnh lẽo vẽ ra những đường hồ quang đẹp đẽ, còn nữa, lúc luyện nghe ý nghĩ, thi thoảng nàng còn nghe thấy tiếng sáo lay động lòng người… Những thứ này vô hình trung đã hình thành sự ấm áp mà nàng khó có thể miêu tả được.

Có lúc nàng nghĩ, nếu nàng có thể thay thế Vũ Văn Lạc Trần, trở thành muội muội của y thì cũng không tồi. Chưa biết chừng, ngày Ương Quốc tan vỡ, y có thể nể tình nàng, bỏ qua cho Tiêu gia, thả cho Lan gia trở về thánh vực Miêu Cương.

Đương nhiên, đây chỉ là việc chưa chắc chắn. Cũng chưa biết chừng, Ninh vương Vũ Văn Sở Thiên này đến hầu phủ còn có mưu đồ thâm độc hơn.

Suy cho cùng, thế gian này chỉ có lòng người là khó đoán nhất.

Đúng là lòng người khó đoán, nhưng lòng người cũng có tình nhất.

Bao nhiêu hiềm nghi, bao nhiêu tính toán, bao nhiêu lo sợ, khi đối diện với người chân tình với bạn, người thật lòng che chở cho bạn, cuối cùng bạn cũng sẽ quên sạch.

Ở núi Lạc Bối có một hồ khoáng nóng, có thể trị bệnh đau xương của Hoán Sa, điều này cũng hoàn toàn khiến nàng tin tưởng Vũ Văn Sở Thiên là người có tình.

Ngày hôm đó, từ sáng sớm, Vũ Văn Sở Thiên đã đến tìm nàng, đôi mắt lạnh lùng ánh lên một tia vui tươi hiếm có. Y bảo nàng: “Ta chuẩn bị xong hết rồi, có thể trị bệnh cho nàng rồi.”

“Bây giờ sao?” Nàng vừa tỉnh dậy, y phục còn chưa thay.

“Phải, nàng chuẩn bị đi, ta dẫn nàng đến một nơi, đi về phải mất bốn ngày.”

Vội vã chuẩn bị mọi thứ, sau đó y đưa nàng rời hầu phủ, rời đế đô Nghiệp Thành. Đêm muộn hai ngày sau, bọn họ vất vả leo lên được đỉnh núi Lạc Bối.

Đỉnh Lạc Bối cao nghìn trượng, tuyết tụ lâu ngày trên đỉnh núi, hàn khí rất đáng sợ. Đi bộ lâu, hàn khí ngấm vào xương, toàn thân Hoán Sa bị đông cứng, may thay, Vũ Văn Sở Thiên không câu nệ lễ nghĩa, ôm nàng vào lòng, lấy hơi ấm của bản thân ngăn chặn hơi lạnh ngấm vào xương nàng, nàng mới không đến nỗi chết rét ở chốn gió lạnh băng tuyết này.

Trăng treo lơ lửng trên trời, sương mù bay lượn, trên vách đá cheo leo có thể nhìn thấy một dòng suối nóng, nước suối màu xanh nhạt như lưu ly phỉ thúy, mây khói mù mịt. Đây chính là hồ Lạc Bối.

Vũ Văn Sở Thiên bế nàng nhảy vọt lên vách đá. Thân thể đột nhiên mất trọng lực, nàng vô tình bám lấy cổ y. Đôi mắt của nàng và lông mày của y gần trong gang tấc. Nàng ngửi thấy mùi hương trên người y, là hương thơm ấm áp của thảo dược và mùi thơm tinh khiết của lá trúc, còn có một mùi hương mát lạnh độc nhất thuốc về y. Một cảm giác thân quen trỗi dậy, nàng ngỡ ngàng nhìn y, khi bốn mắt nhìn nhau, nàng đọc được trong mắt y một chút ngượng ngùng. Nàng cho rằng mình nhìn nhầm, nhưng khi nàng tập trung nhìn kỹ, y lại vội rã rời đi, không nhìn nàng thêm chút nào nữa.

Phi thân xuống trước hồ Lạc Bối, Vũ Văn Sở Thiên đặt nàng bên hồ, rồi rắc xuống hồ các loại dược liệu mà y đã chuẩn bị sẵn như gỗ đàn hương, ngưu kinh, mi trúc, xuyên khung, nhược mộc, đinh lịch, huệ thảo, huân thảo cùng hàng chục loại cỏ. Sau cùng, y mở hộp gỗ trong lòng, lấy ra dao thảo, đặt xuống nước. “Nước hồ Lạc Bối ngưng tụ nghìn năm, quy tụ linh khí của trời và đất, là nước thánh trị thương, kết hợp cùng phương thuốc bí mật thời thượng cổ và linh điểu tinh hồn châu, có thể gắn kết lại gân cốt.”

“Linh điểu tinh hồn? Thế gian này đến linh điểu còn khó tìm, huống hồ là tinh hồn châu của nó.”

Vũ Văn Sở Thiên khẽ cười, nhìn lên không trung, nói: “Nó đến rồi kìa.”

Dứt lời, chỉ thấy một con chim ngũ sắc, đuôi dài, mào đỏ, bay đến từ không trung. Nó có đôi chân thon dài, đôi mắt nhanh nhạy. Linh điểu đậu lên vai Vũ Văn Sở Thiên, từ trong cặp mỏ màu đỏ nhả ra viên ngọc trắng óng ánh, sau đó nó chầm chậm bay đi.

“Đây lẽ nào là… song song điểu?” Lan Hoán Sa kinh ngạc nhìn Vũ Văn Sở Thiên thả viên hồn châu màu trắng vào nước suối.

“Không sai, chính là tinh hồn châu của song song điểu. Bọn ta từng giao hẹn, ta cứu mạng nó, nó sẽ cho ta tinh hồn châu của nó lúc ta cần.”

Song song điểu chính là thần điểu thượng cổ, cực kỳ thông minh, có thể nói chuyện với con người. Tinh hồn châu của nó có công dụng thần kỳ, xua đi hàn khí, nhưng song song điểu bản tính cao ngạo, hiếm khi tiếp xúc với người, không ngờ Vũ Văn Sở Thiên lại có thể giao hẹn với nó. Điều này khiến nàng vô cùng kinh ngạc.

“Nếu muốn phát huy công dụng tối đa, nàng phải cởi bỏ y phục, ngâm mình dưới hồ.” Y nhẹ nhàng nói.

Hoán Sa lặng lẽ gật đầu. Từ lúc nhìn thấy hồ thiêng này, nàng đã đoán được cách trị bệnh như thế nào. Mặc dù lương y như từ mẫu, nhưng nghĩ đến việc cởi y phục trước mặt Vũ Văn Sở Thiên, hai má nàng vẫn hơi ửng đỏ lên.

Y quay người, lưng đối diện nàng, thấy nàng chần chờ chưa cởi, liền xé một đoạn vải lụa ở bên thắt lưng, bịt mắt mình lại. Đợi thêm một lúc, y vẫn chưa nghe thấy tiếng nước động, nghĩ rằng nàng không phải người có tính bẽn lẽn, chắc là do cử động không tiện, thế là y dò hỏi: “Lan tiểu thư, có cần ta giúp không?”

Lúc này, Hoán Sa vẫn đang dùng những ngón tay bị tê cóng, khó nhọc cởi đai áo. Nghe thấy vậy, nàng ngước lên nhìn sắc trời, đành phải khẽ đồng ý một tiếng.

Do dự một lát, Vũ Văn Sở Thiên cũng mò được đường đến trước mặt nàng. Y cố gắng giữ phép tắc, cởi dần từng thứ một, trước tiên là đai áo, sau đó là áo khoác bông bên ngoài, áo gấm bên trong, tiết y, cuối cùng chiếc yếm lụa mỏng màu vàng tươi cũng bị cởi nốt, để lộ thân hình mềm mại, yêu kiều của nàng.

Hoán Sa liếc mắt nhìn Vũ Văn Sở Thiên, thấy động tác của y có vẻ ngập ngừng, sắc mặt thì vẫn bình thường nhưng nhịp thở lại có phần không ổn định. Đối với một nam nhân bình


Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.