Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 

Nam phụ mới thật là tuyệt sắc - Thẩm Hề Hòa

 
Có bài mới 04.10.2019, 22:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10126
Được thanks: 5434 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên thư] Nam phụ mới thật là tuyệt sắc - Thẩm Hề Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98: Gương vỡ lại lành

Edit: Quan Quỷ Cầm Diệu

Beta: Huyết Chú

***

Sương mù, sương mù dày đặc, xung quanh rất im ắng, Tô Bạch dạo bước bên trong, đột nhiên cảm thấy có chỗ không đúng, hắn cúi đầu, mình lúc này đang mặc một bộ cổ phục rườm rà màu trắng, theo động tác cúi đầu, đầu tóc đen nhánh mượt mà rũ xuống trước ngực, hắn giật mình sợ hãi, tóc mình từ khi nào đã dài như vậy, hơn nữa nơi này là chỗ nào, sao mình lại mặc như thế nào, đây không phải y phục của cổ nhân sao?

"Sư huynh." Có người kêu tên hắn, thanh âm khàn khàn trầm thấp, mang theo thâm tình không chút nào che dấu, chỉ là không biết tại sao thanh âm người nọ dường như có chút run rẩy, không khỏi khiến người ta cảm thấy trong lòng chua xót khó chịu.

Ai? Tô Bạch kinh ngạc mà quay đầu lại.

Một thanh niên dáng người cao ngất trường thân ngọc lập đứng cách đó không xa, mặt mũi anh tuấn, đôi mắt thâm thúy sắc bén như lưỡi dao, tuy rằng cũng mặc bạch y giống hắn, lại vô cớ cho người ta một loại cảm giác áp bách mãnh liệt, người nọ vươn tay về phía hắn, môi mỏng khẽ mở, "Sư huynh, lại đây."

Hắn là ai, tại sao lại quen thuộc như vậy, Tô Bạch ôm trán đau khổ suy nghĩ.

Người nọ còn đang kiên nhẫn mà kêu tên của hắn, mỗi một câu, tim Tô Bạch liền co rút đau đớn một chút, rõ ràng trên mặt người nọ là vẻ ôn nhu mỉm cười, Tô Bạch lại cảm thấy trái tim lòng hắn đang rỉ máu.

Giống như bị mê hoặc, Tô Bạch chậm rãi đi về phía hắn, vươn tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm đến ngón tay hơi lạnh của hắn, Tô Bạch lúc này mới phát hiện, trên tay người nọ hình như đeo một chiếc nhẫn giống hắn.

"Ngươi là ai?" Tô Bạch nghe được chính mình hỏi như vậy.

Người nọ bất đắc dĩ lại sủng nịch mà thở dài, "Sư huynh quên ta rồi sao, ta là Mộ Thanh Giác, Thanh Giác của ngươi."

Bỗng nhiên bừng tỉnh, Tô Bạch ôm một đầu đầy mồ hôi, vô ý thức mà nói: "Mộ Thanh Giác..."

Rời giường rửa mặt, không thấy bóng dáng Tô Kính đâu, Tô Bạch biết hắn ban đêm sẽ biến thành mèo, cho dù hóa thành hình người cũng duy trì không được mấy phút, con người bây giờ quá mức điên khùng, còn có kẻ tâm lý biến thái, đặc biệt thích ngược đãi mèo, Tô Bạch thấy hắn không có ở nhà bất giác có chút lo lắng.

Lúc hửng sáng Tô Kính mới trở về, sắc mặt cũng không tốt, bộ dạng có chút thất thần, Tô Bạch trong lòng tò mò, từ trong miệng Tô Kính hắn đại khái biết, người nọ ban đêm thường xuyên đi ra ngoài thăm một người bạn cũ, bây giờ thành như vậy, chẳng lẽ người bạn thần bí kia xảy ra chuyện gì?

Tô Kính sau khi nghe xong nghi vấn của hắn mới gật đầu, có chút buồn rầu nói: "Hình như hắn gặp phải phiền toái gì đó, bộ dạng một mực không yên lòng, hốt hốt hoảng hoảng..." Hắn vừa nói vừa miêu tả bộ dạng người nọ.

Tô Bạch nghe xong liền hiểu, ánh mắt nhìn Tô Kính bất giác mang thêm chút thương xót, nói người chú này của hắn EQ thấp thật đúng là khiến người ta giận sôi, khó trách lớn lên đẹp trai như vậy, lại có công việc tốt, vẫn cứ không tìm được bạn gái, đương nhiên chính Tô Bạch cũng không có, nhưng mà không có kinh nghiệm lý luận phong phú như người ta, vì thế hắn chém đinh chặt sắt mà nói: "Bạn của chú đang bệnh tương tư."

Tô Kính nghe xong quả nhiên sửng sốt, không biết nghĩ tới cái gì, vẻ mặt biến hóa mấy lần cuối cùng quay về vẻ hờ hững: "Như vậy cũng tốt, hắn nên có hạnh phúc của riêng mình."Tô Bạch khó hiểu, nhưng Tô Kính rõ ràng không muốn tiếp tục nói chuyện này, ngược lại hỏi han tình trạng thân thể hắn. Nói đến chuyện này, Tô Bạch liền có chút khó chịu, ánh mắt mê man mà nói: "Hình như cháu đã đáp ứng một chuyện rất quan trọng với một người, nhưng nghĩ mãi không ra rốt cuộc đáp ứng cái gì."

Tô Kính hỏi: "Người nọ là ai?"

"Hình như gọi là Mộ Thanh Giác."

Tô Kính trầm mặc, thật lâu sau mơ hồ không rõ mà nói: "Chờ một chút đi, hiện giờ chú... sợ là không có cách nào đưa con trở về."

Buổi tối Tô Kính đang nấu cơm, Tô Bạch phụ giúp một tay, bưng lên một mâm thức ăn ngon lành đến phòng khách, ngực đột nhiên mãnh liệt co rút đau đớn một trận, Tô Bạch bỗng chốc lảo đảo, gắt gao ôm tim.

Nghe thấy tiếng động, Tô Kính chạy ra, "Làm sao vậy?"

Nhưng vào lúc này biến cố đột nhiên phát sinh, phía sau Tô Bạch bỗng xuất hiện quầng sáng màu trắng thật lớn, ánh sáng mãnh liệt chiếu rọi trên thân ở hai người, hầu như làm bỏng mắt, Tô Kính chỉ nhìn thoáng qua sắc mặt liền thay đổi, đem hắn che chắn ở sau người, thần sắc nghiêm túc hỏi: "Muốn trở về sao?"

Trở về? Tô Bạch nhớ tới thanh niên xuất hiện trong mơ kia, trái tim thắt lại một chút, cũng không biết vì sao bản thân sinh ra một cảm giác xúc động, "Cháu muốn đi gặp hắn."

"Nếu trở về, sẽ không quay lại đây được nữa, phải vứt bỏ thân thể hiện tại của con, hiểu không?" Tô Kính nói.

Tô Bạch yên lặng suy tư một hồi, vẫn là gật đầu: "Tuy rằng không biết tại sao, nhưng vừa nghĩ tới người nọ lẻ loi ở lại thế giới kia, cháu liền cảm thấy đau khổ đến không thể chịu đựng được, cho nên cháu muốn đi tìm hắn."

"Như vậy cũng tốt", Tô Kính giống như nghĩ thông suốt cái gì, "Tuy rằng chú vẫn luôn dùng thuốc giúp cháu trị liệu, nhưng bệnh tim của thân thể này thật sự quá nghiêm trọng, đã không cách nào cứu chữa, đến thế giới bên kia lại dùng một thân thể khác, cũng không phải việc khó."

Tô Bạch biết hắn đây là lo lắng thay mình, trong lòng có chút ấm áp, gật gật đầu với hắn, thản nhiên mà kiên định đi vào trong quầng sáng.

Bên tai vang lên một hồi tiếng chuông quỷ dị như có như không, trong quầng sáng dường như có một bàn tay vô hình ló ra, kéo lấy linh hồn Tô Bạch, hắn hầu như có thể cảm nhận rõ ràng được quá trình linh hồn từng tấc tách ra khỏi thân thể, trong đầu đột nhiên tràn vào vô số hình ảnh, ký ức chậm rãi thu hồi, hắn nhớ tới những chuyện bị lãng quên, nhớ một người ở thế giới kia chờ hắn, cùng với những chuyện cũ tươi đẹp.

Hắn cảm kích mà nhìn về phía Tô Kính: "Chú, cảm ơn người giúp cháu gặp được hắn, cũng cảm ơn người đã chăm sóc cháu khoảng thời gian này."

Tô Kính lắc đầu, trầm mặc mà nhìn thần hồn hắn bị sức mạnh cường đại nào đó dẫn dắt chậm rãi rời đi, thân thể mềm nhũn của Tô Bạch nằm lại trên mặt đất, vô thanh vô tức, chỗ tay trái hiện lên một đạo bạch quang, chiếc nhẫn trên ngón áp út biến mất không thấy.

"Tái kiến." Tô Bạch lơ lửng trong không trung, vẫy tay với hắn.

Tô Kính khẽ mỉm cười, cũng học bộ dáng của hắn phất tay ra hiệu, lúc buông xuống, toàn bộ căn phòng chỉ có hơi thở của một mình hắn, hắn bước qua ôm lấy thân thể trên mặt đất, nhẹ giọng nói: "Chúc cháu hạnh phúc ở thế giới bên kia."Ngay từ đầu đi vào thế giới này, hắn đối với người sáng tạo thế giới kia là Tô Bạch kỳ thật là có chút oán trách, cho nên sau khi thần hồn hắn hoàn toàn hòa hợp cùng cơ thể của mèo con, ngoại trừ tu luyện thì thời gian còn lại hắn vẫn luôn dùng để tìm kiếm Tô Bạch.

Hắn thành công, sau khi tìm được Tô Bạch, Tô Kính cố ý làm chút phép thuật trên máy tính của hắn, hơn nữa hắn vẫn còn là Nguyên Hi Thần Quân khi bày ra dẫn hồn trận, dễ dàng đem Tô Bạch đưa đến một thế giới khác. Nội dung văn chương trong máy tính mỗi thời mỗi khắc đều không ngừng biến hóa, phản ánh chi tiết từng hành động của Tô Bạch ở thế giới kia, xem nhiều Tô Kính ngược lại càng ngày càng hiểu hơn về vị chủ nhân sáng thế đáng yêu này, cũng dần dần buông bỏ khúc mắc, thậm chí nguyện ý ra tay giúp đỡ, suy cho cùng Tô Bạch cũng không nợ bọn họ cái gì, ở một ý nghĩa nào đó vẫn là Tô Bạch trao cho bọn họ sinh mệnh.

Cho nên hắn ở trong lúc Tô Bạch ngủ say hao tâm tổn trí mà giúp hắn bảo tồn thân thể, điều chế loại thuốc có thể trì hoãn bệnh tim phát tác, thậm chí lúc Tô Bạch có dấu hiệu tỉnh lại, bởi vì lo lắng mà không nỡ rời đi.

Đem thi thể Tô Bạch đặt lên giường, Tô Kính chậm rãi cười, trước kia hắn gánh vác quá nhiều thứ, bức bách chính mình đoạn tình tuyệt ái, không để mắt đến cuộc sống tươi đẹp của bản thân, bây giờ xem ra có người bên cạnh mình thật sự cũng không tồi, tỷ như thằng cháu trên danh nghĩa này của hắn, tỷ như hai năm trước hắn lấy hình dạng mèo con gặp được người kia...

Ngày hôm sau, Tô Kính sau khi chuẩn bị xong thì đi làm, dọc theo đường đi có vô số học sinh giáo viên nở nụ cười thân thiện với hắn, Tô Kính mơ hồ cảm thấy có chỗ không đúng, để sống tốt ở thế giới này, cũng là để tiếp cận kẻ sáng tạo ra mình, hắn lợi dụng pháp thuật bịa cho mình một thân phận, tại nơi này làm một giáo viên dạy đấu kiếm có tên tuổi, bởi vì hắn có dung mạo đẹp đẽ cùng khí chất khiến người ta không khỏi khen ngợi, bình thường vẫn có không ít người cố ý tiếp cận hắn, nhưng tính tình hắn lạnh lùng có tiếng, mọi người cũng sẽ không có hành động quá mức, loại tình huống giống như hôm nay hầu như không có.

Mới vừa tiến vào sân vận động, ánh mắt mọi người lướt qua một chút, còn có không ít nữ sinh không hiểu sao mắt bừng lên lục quang, kêu gào cái gì mà khí phách tổng giám đốc công thanh lãnh nữ vương thụ, tuy là Nguyên Hi Thần Quân trải qua qua sóng to gió lớn cũng có chút sững sờ, những từ đó từng chữ hắn đều biết, tại sao hợp lại liền nghe không hiểu?

Đang lúc không hiểu, có một người ôm một bó hoa hồng lớn bước tới, người nọ ăn mặc hết sức nghiêm túc, trong ánh mắt mang theo khí chất bễ nghễ, nhưng lúc này trên khuôn mặt anh đĩnh tuấn lãng có một chút khẩn trương không dễ phát hiện, thật cẩn thận mà nói: "Anh có tin tưởng kiếp trước kiếp này không?" Nói xong lại có chút hối hận, nghĩ thầm hắn có thể hay không cảm thấy mình thần kinh đầu óc không được bình thường?

Nhưng mà hắn thật sự rất muốn nói cho người trước mắt này, mình thật sự từ nhỏ đến lớn mỗi một đêm đều mơ thấy một giấc mơ giống nhau, gặp được cùng một người, mặc dù chưa bao giờ thấy rõ dung mạo người kia, nhưng hắn dần dần yêu con người thanh lãnh lại nhẫn tâm ở trong giấc mơ đó.

Tô Kính nhìn bộ dạng hơi luống cuống của hắn, đột nhiên nhớ tới một tiết dạy nào đó của mình, có một nam sinh cũng như thế này, vẫn luôn đỏ mặt nhìn lén hắn, kiếm trong tay năm lần bảy lượt đập vào mu bàn chân, ngây ngốc không biết nhặt liên, hắn thực bất đắc dĩ, đành phải giữ lại nam sinh đó hướng dẫn cho một mình hắn. Sau lại mới phát hiện nam sinh kia rất thông minh, thành tích học tập cũng rất tốt, cũng không biết vì sao vừa đến tiết của hắn liền hoảng loạn không biết làm sao, mãi về sau hắn nhịn không được mới hỏi, có phải thật sự không thích kiếm thuật không, kết quả nam sinh kia lắp bắp mà phủ nhận, tỏ vẻ chính mình rất thích môn này.

Tô Kính đến bây giờ còn nhớ rõ tình cảnh nam sinh kia tạm biệt hắn sau tiết học cuối cùng, trong đôi mắt hồn nhiên của hắn không biết từ khi nào nhiễm chút đau buồn, nhẹ giọng nói: "Thầy, thầy có biết, tình yêu khiến cho người ta sợ hãi."

Mãi đến sau này hắn mới hiểu được tâm tư của nam sinh kia, chỉ là không lâu sau đó thằng nhóc ấy đã ra nước ngoài du học.

Ánh mắt của người đàn ông trước mắt này giống hệt nam sinh kia, con ngươi sáng ngời, mang theo tràn đầy chờ mong, bản tính người này có cỡ nào là bá đạo mạnh mẽ không ai rõ hơn hắn, cũng bởi vậy càng thêm cảm động, Tô Kính duỗi tay nhận lấy đóa hoa hồng.

Trên mặt người đàn ông cường tráng lộ ra vẻ thỏa mãn vui sướng, lại thấy động tác tiếp theo của hắn, ánh mắt không kiềm được mà tối sầm, có chút ảo não mà cắn chặt môi mỏng.

Tùy ý mà đặt hoa ở trên mặt đất, Tô Kính vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vẻ ủy khuất trên mặt người đàn ông, trong lòng không khỏi buồn cười, tiến lên một bước ôm hắn, "Ngốc, tôi ôm hoa rồi thì làm sao ôm cậu?"

Người nọ mừng rỡ như điên, kích động mà ôm hắn, chính mình cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, từ ngày hôm qua sau khi thấy người trước mặt này luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế mình như hắn thế mà không cách nào yên tâm làm việc, trong đầu tới tới lui lui đều là bóng dáng của người nọ, trải qua một đêm tự hỏi, rốt cuộc không thể không thừa nhận, chính hắn thế mà nhất kiến chung tình với người nọ.

Đám nữ sinh xung quanh mắt ánh lục quang mà thét chói tai chụp ảnh, còn có người ôm mặt nói đừng rảnh rỗi sinh nông nỗi.

Tô Kính nhìn khuôn mặt tươi cười xán lạn trước mắt, tâm tình cũng không tự giác mà tốt lên, hắn tiến lên hôn khóe môi người nọ, "Ta yêu ngươi, Mộ Duyên Chiêu."

Tác giả có lời muốn nói: Vốn định để cho làm Tô Bạch trước hết sống ở hiện đại một thời gian, chờ Mộ Thanh Giác đi Tuế Hàn thành mới để cho hắn tỉnh lại, nhưng mà, mọi người đều quá thiện lương, không chịu nổi ngược tâm, bản thân Hề Hòa cũng không muốn ngược tiểu công cùng tiểu thụ, cho nên chương sau Tô Bạch sẽ trở về.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.10.2019, 22:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10126
Được thanks: 5434 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên thư] Nam phụ mới thật là tuyệt sắc - Thẩm Hề Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Tô Bạch trở về

Edit: Quan Quỷ Cầm Diệu

Beta: Huyết Chú

***

Thần hồn mạnh mẽ bị kéo vào một thế giới khác, tiếng chuông bên tai như ẩn như hiện, Tô Bạch cảm thấy đầu một trận đau đớn, hắn luống cuống mà nhắm mắt lại, tiếng chuông càng ngày càng gần, Tô Bạch đang ở trạng thái linh hồn không chịu khống chế mà đi theo tiếng chuông. Xuyên qua quầng sáng trắng xóa của đường hầm thời gian, xuyên qua thiên sơn vạn thủy, cảnh vật nhanh chóng thay đổi, thân thể đi vào một tòa thành đen như mực dưới mặt đất.

Trực tiếp xuyên thấu qua vách tường, Tô Bạch có chút khẩn trương, vì sắp gặp lại nhau lần nữa.

Bạch quang chói mắt dần dần tiêu tán, bên trong chậm rãi hiện ra bóng người mơ hồ, mọi người khẩn trương mà nhìn, không tự giác mà ngừng thở.

Thần hồn từ đó rời ra, Chuông Dẫn Hồn treo trên không trung, tần suất dao động yếu dần, cho đến khi hoàn toàn im ắng, mọi người rốt cuộc cũng thấy rõ diện mạo người nọ.

Sắc mặt tái nhợt như tuyết, mái tóc đen nhánh xinh đẹp ngắn tới tai, tóc mái trên trán hơi dài, che khuất đôi mắt người nọ, hắn mặc bộ y phục cổ quái mà mọi người chưa bao giờ gặp qua, lộ ra cần cổ nhỏ nhắn trắng nõn trơn mềm,từ trên cao nhìn xuống mọi người, nhẹ nhàng cắn cánh môi, tựa hồ có chút khẩn trương, đương nhiên là ở trạng thái linh hồn.

Mộ Thanh Giác thu hồi pháp lực, Chuông Dẫn Hồn bộp một tiếng rơi xuống mặt đất, hắn như là căn bản không chú ý tới, chỉ là ngưng mắt nhìn hồn phách nửa trong suốt kia, thật cẩn thận mà vươn tay lên, muốn chạm vào rồi lại sợ hãi đây chỉ là một giấc mộng, vừa chạm vào đã tan biến. Hai bên cứ như vậy mà im lặng, xem tình hình này, Tô Bạch càng khẩn trương, đậu má, bây giờ ta thay đổi một khuôn mặt khác cũng không biết hắn có còn nhận ra không, nhỡ đâu hắn chê ta xấu thì phải làm sao bây giờ, mặc kệ, hắn nếu là thật sự dám như vậy, ta liền... ta liền ám hắn cả đời!

Nhẹ nhàng đáp xuống, Tô Bạch chậm rãi đi đến bên cạnh Mộ Thanh Giác, hơi hơi ngẩng đầu lên, vén mái tóc che khuất tầm mắt sang một bên, trong lòng có chút hối hận sao mình không nhân lúc còn sớm cắt phăng nó đi.

"Sư huynh, là ngươi sao?" Đối diện với đôi mắt của hắn, Mộ Thanh Giác cả người chấn động, đáy mắt tràn đầy kích động cùng chờ đợi, là hắn, hắn thật sự đã trở lại, tuy rằng đã thay một gương mặt khác, nhưng vẫn là đôi mắt của hắn, hơi thở của hắn, mình tuyệt đối không thể nhận lầm, hắn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm người trước mắt, người trước giờ luôn kiêu căng khó thuần thế mà sinh ra cảm giác sợ hãi, sợ hắn quên mất mình.

Tô Bạch trong lòng cảm động, nam nhân cường đại này vào giờ khắc này vậy mà luống cuống hệt một hài tử, "Ta trở về rồi."

Mộ Thanh Giác xúc động tràn ra nước mắt, những ngày tháng đau khổ vì mất đi hắn, rốt cuộc cũng đã qua, ngẫm lại đều cảm thấy không thể tưởng tượng, chính mình cũng không biết làm sao có thể chịu đựng khoảng thời gian không có hắn kia, hắn bị cảm giác vui mừng làm mờ đầu óc, theo thói quen mà vươn tay muốn ôm hắn vào lòng hắn, cánh tay lại xuyên qua thân thể hắn. Mộ Thanh Giác trong lòng đau nhói, nói không nên lời: "Sư huynh, ngươi..."

Trầm mặc một lúc lâu, Tô Bạch mới mở miệng lần nữa, "Ngươi cũng thấy rồi đó, ta bây giờ chỉ là một du hồn."

"Thì ra là như vậy..." Mộ Thanh Giác dần dần từ trong niềm vui mất mà tìm lại được bình tĩnh lại, nghĩ xem làm sao giúp hắn, "Sư huynh thân thể của huynh ở thế giới kia đâu?"

"A..." Tô Bạch sửng sốt, nhìn dáng vẻ hắn xem ra đã biết, một khi đã như vậy cũng không cần thiết giấu bọn họ, hắn nhìn phía sau Mộ Thanh Giác, mấy người Bạch Phàm Diệp Mính đều ở đây, như vậy cũng tốt, những người này cùng hắn vào sinh ra tử, trải qua trắc trở, vài lần suýt nữa bỏ mạng, bọn họ có quyền được biết chân tướng mọi chuyện.Thời gian tiếp theo, Tô Bạch giải thích sơ lược một chút về lai lịch của hắn, cùng với bản chất của thế giới này.

Nếu không phải mọi người đều biết thái độ làm người của Tô Bạch, biết hắn không có khả năng nói dối, mọi người suýt nữa còn cho rằng đang nghe chuyện cười, chạm phải ánh mắt nghiêm túc của Tô Bạch đều trầm mặc, nhất thời có chút khó có thể tiếp thu, Tô Bạch thông cảm với cảm nhận của bọn họ, nếu có một ngày nào đó có người nói với mình rằng kỳ thật mình chỉ là một nhân vật dưới dưới ngòi bút của hắn, từ khi sinh ra, cuộc sống đã sớm bị người ta an bài, thành kết cục đã định, phỏng chừng chính mình cũng không tiếp thu được.

Vẫn là Mộ Thanh Giác trước hết phản ứng kịp thời, hỏi trúng tim đen: "Nói như vậy thì từ khi huynh bắt đầu tiến vào thế giới này, hết thảy đều bị đảo lộn?"

Tô Bạch nghĩ như thế cũng không sai, quy luật vận hành của thế giới này không trói buộc được hắn.

Mộ Thanh Giác gật đầu, không để bụng nói: "Một khi đã như vậy thì cần gì phải chấp nhất thế giới này rốt cuộc là cái gì, nếu huynh cảm thấy thế giới này là thật, vậy thì nó là thật, huống chi, huynh chỉ là giới hạn quỹ đạo phát triển ban đầu của thế giới này, mà hiện tại thế giới này đã sớm đã thoát ly quỹ đạo định trước, còn nữa, nếu là cường giả chân chính sao lại bị quy luật hư vô này trói buộc, tu hành đến đỉnh cao nhất định, đạp vỡ hư không đều không phải là việc khó."

Tô Bạch biết hắn cố tình an ủi mình, đồng thời cũng là sợ mấy người Bạch Phàm Diệp Mính có khúc mắc đối với mình, cho nên cố ý nói lời này, đánh thức bọn họ, cho tới nay luôn che giấu bí mật này, Tô Bạch cảm thấy có lỗi bọn họ, mà nay rốt cuộc nói ra, trong lòng nhẹ nhàng hẳn, lại thấy Mộ Thanh Giác vẫn chưa nhân lúc này xa cách mình, tức khắc cảm động đến rối tinh rối mù.

Những người khác thấy thế như có điều suy nghĩ, Bạch Phàm nhăn lại khuôn mặt bánh bao tỏ vẻ những chuyện sâu xa như vậy thật sự không hợp với mình, gãi gãi đầu cười nói: "Thì ra là có chuyện như vậy, trách không được nhiều năm như vậy sư huynh vẫn không có thay đổi gì." Nói xong dùng vẻ mặt nghiêm nghị mà nhìn Tô Bạch, nghiêm túc nói: "Ta mặc kệ ngươi là ai, cũng mặc kệ ngươi từ đâu tới đây, ta chỉ biết là ngươi đối ta rất tốt, dù sao ta cũng đã kêu ngươi là sư huynh mười năm, bây giờ dù cho ngươi đổi ý cũng đã muộn."

Hắn bày ra vẻ mặt đứng đắn như thế, Tô Bạch nhìn không khỏi sửng sốt, trong lòng ấm áp, nếu không phải không có thân thể, thật muốn tiến lên vò hắn đến lông tóc bù xù. Diệp Mính luôn luôn thông tuệ thản nhiên, là người hiểu chuyện nhất trong đám, bởi vậy cũng rất nhanh tỏ vẻ tiếp thu.

Bùi Nhiên cười hì hì cảm thán một phen thế giới thật thần kỳ, nói rằng chỉ cần không ảnh hưởng hắn ngắm mỹ nhân, những cái khác đều không sao cả, thậm chí khi đã biết nghề nghiệp của Tô Bạch còn muốn hối lộ hắn viết cho mình một bản khác, kỹ càng tỉ mỉ ghi lại mấy thứ như phong lưu tình sử gì đó của mình.

Sau đó là Mạc Ngôn, đứa nhỏ này có chút trì độn, phản ứng chậm, nhưng tính cách như vậy cũng có chỗ lợi, tỷ như tư tưởng thuần túy, dễ nói chuyện, không đợi Tô Bạch hỏi hắn liền trực tiếp hết sức nghiêm túc đứng đắn mà nói: "Sư huynh ngày thường chăm sóc cho chúng ta rất nhiều, Thanh Nhiên bất tài, nhưng cũng biết đạo lý uống nước nhớ nguồn, vô luận như thế nào, sư huynh cũng chính là sư huynh." Tô Bạch cảm động không thôi, cảm thán mình ngày thường không uổng công chiếu cố những người này.

"Được rồi." Mộ Thanh Giác cắt ngang màn giao lưu ánh mắt của bọn họ, kỳ thật hắn căn bản không quan tâm những người này thấy thế nào, nhưng vừa rồi khi Tô Bạch nói những lời này ánh mắt luôn không tự giác mà đảo qua người mình cùng mấy người Bạch Phàm, hắn liền biết Tô Bạch kỳ thật vẫn là có chút khẩn trương cùng lo lắng. Nói ra lời kia cũng là muốn khiến cho Tô Bạch buông bỏ khúc mắc, người này vừa mới trở lại bên cạnh hắn, lại là ở trạng thái linh hồn, nhìn quần áo trên người hắn cũng biết thế giới kia tất nhiên là cùng nơi này khác biệt rất lớn, tuy rằng ngoài miệng không nói nhưng thật ra những lo lắng của Tô Bạch hắn đều thu vào trong mắt, sao có thể lại nhẫn tâm vì những chuyện khác mà khiến hắn bất an?

Có điều, dù sao đi nữa thì đây cũng là một bí mật kinh người, mặc dù là nói ra sẽ không ai tin, Mộ Thanh Giác cũng không muốn mạo hiểm, nỗi đau mất đi hắn, chịu một lần cũng đủ rồi, lại một lần nữa thì hắn thật sự sẽ nổi điên, cho nên hắn dùng giọng điệu sắc bén nói: "Những việc này các ngươi biết, tuyệt đối không thể để cho người khác biết được, biết chưa?"

Khí thế trên người Mộ Thanh Giác càng thêm khiếp người, mọi người ngoan ngoãn gật đầu, thậm chí chủ động lập lời thề tâm ma, đương nhiên bọn họ cũng là sợ không cẩn thận sẽ mang đến nguy hiểm cho Tô Bạch.

Từ sau khi Tô Bạch rời đi, Mộ Thanh Giác cực kỳ đau thương, tất cả mọi người đều nhìn thấy, lúc này chứng kiến hai người lần nữa tương ngộ, đều có một loại cảm động chứng kiến người có tình cảm với nhau sẽ thành thân thuộc, biết hai người tất nhiên là có chuyện muốn nói, thức thời đều tìm lấy cớ rời đi.

Con ngươi Mộ Thanh Giác thâm trầm như bầu trời đêm, hắn vươn tay, ngón tay cách thần hồn Tô Bạch một centimet thì dừng lại, giống như là cách khoảng không khẽ vuốt, tinh tế phác hoạ mặt mũi Tô Bạch.Tuy rằng đang ở mật thất âm lãnh, Tô Bạch lại cảm giác trong lòng như có ánh mặt trời chiếu qua, hắn đứng bất động ở nơi đó, hoàn toàn phối hợp với động tác của Mộ Thanh Giác."Tin tưởng ta," Thanh âm Mộ Thanh Giác tràn đầy kiên định, "Nhất định sẽ có cách."

Tô Bạch không chút do dự gật đầu, nếu đã lựa chọn trở về, tự nhiên là hết sức tin tưởng hắn, huống chi, trong lòng hắn cũng có tính toán của mình, cho dù là chỉ có thể ở loại trạng thái này bồi hắn, Tô Bạch cũng cam nguyện.

Không biết nghĩ tới điều gì, Mộ Thanh Giác đột nhiên thần sắc biến đổi, khẩn trương mà nhìn chằm chằm hắn: "Vậy ngươi, sẽ còn trở về sao?"

Cho dù là muốn cũng không trở về được, Tô Bạch biết hắn ở bất an, lắc đầu: "Không trở về, ở lại với ngươi."

Hắn nói xong câu này liền thấy ánh mắt Mộ Thanh Giác sáng lên, lộ ra vẻ tươi cười mà Tô Bạch quen thuộc, chớp mắt đã qua, đầu ngón tay ngừng ở giữa trán Tô Bạch, Mộ Thanh Giác nhăn lại hàng lông mày dài, đối với trạng thái chỉ có thể nhìn không thể ăn, thậm chí liền chạm vào cũng không được rất bất mãn, "Nếu đã như vậy, ta đây liền nghĩ cách đem thân thể của huynh đưa tới thế giới này, dù sao cũng không thể để huynh tồn tại ở trạng thái này được."

Tô Bạch liếc hắn một cái, luôn cảm thấy lời này còn có thâm ý, dường như có chút ảo não cùng không cam lòng? Nghĩ nghĩ, vẫn là nói thật với hắn, "Thân thể của ta vốn đã hư hao tim mạch nghiêm trọng, đã không thể dùng nữa."

"Vậy sao..." Mộ Thanh Giác có chút đau lòng cùng áy náy, trong lòng biết người này tất nhiên là ở thời điểm mà mình không biết chịu không ít khổ sở, chỉ là nhìn thần sắc Tô Bạch có vẻ không muốn nói nhiều, bởi vậy cũng không truy cứu, ôn tồn an ủi nói: "Không sao, huynh không cần lo lắng những việc này, ta sẽ nghĩ cách." Đáy lòng lại suy nghĩ, nếu có thể đứng ở đỉnh cao của thế giới, đạp vỡ hư không, áp đảo phép tắc Thiên Đạo, như vậy tạo ra thân thể đều không phải là việc khó, bằng không cũng có thể đoạt xá, cho dù sư huynh không muốn, hắn cũng có thể nghĩ ra một trăm cách khiến cho người khác cam tâm tình nguyện mà nhường ra thân thể, vì người trước mắt này, cho dù là bị trời phạt thì đã sao?

Tô Bạch trầm mặc.

Mộ Thanh Giác cho rằng hắn đang lo lắng, tiến lên một bước vươn ra hai tay, giống như lúc trước, làm ra động tác muốn ôm người vào lòng, thanh âm hoa lệ khêu gợi ở trong căn phòng kín kẽ mà trống trải nhiều thêm một phần thanh lãnh, mang theo cảm giác thanh thanh như ngọc, "Đừng nghĩ nhiều, chỉ cần ngươi trở lại bên cạnh ta, hết thảy còn lại đều không thành vấn đề."

Lời của hắn giống như lông chim quét qua đáy lòng, khiến lòng người ngứa ngáy, Tô Bạch ngẩng đầu nhìn lướt qua hắn, vừa định mở miệng nói chuyện, ngón tay Mộ Thanh Giác cách hư không đặt ở khóe môi nửa trong suốt của hắn, nhu tình trong đáy mắt gần như đều hóa thành thật chất, "Ngoan, đừng nói chuyện, để ta nhìn huynh thật kỹ..."

Tuy rằng lời này đúng là rất cảm động, nhưng là, Tô Bạch há miệng: "Ta..."

"Ngoan." Mộ Thanh Giác lại lần nữa cắt lời hắn, thân thể nghiêng về phía trước, hơi hơi cúi đầu, môi mỏng mát lạnh chậm rãi kề sát.

Chà! Động tác này Tô Bạch quá quen thuộc đi, hừ, ta thành ra bộ dáng này, xem ngươi hôn thế nào.

"Ngươi có biết trong khoảng thời gian không có ngươi này ta vượt qua như thế nào không, may là ngươi đã trở lại, về sau đừng rời xa ta nữa, nếu không ta thật sự sẽ điên mất..."

Tô Bạch bùng nổ, tuy rằng lời này cũng đúng là cảm động, nhưng mà, Tô Bạch gào rống: "Có thể nghe ta nói cho hết rồi mới hôn có được không, ta biết cách trọng tố thân thể!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.10.2019, 11:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10126
Được thanks: 5434 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên thư] Nam phụ mới thật là tuyệt sắc - Thẩm Hề Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100: Bằng hữu

Edit: Quan Quỷ Cầm Diệu

Beta: Huyết Chú

***

Hư ảnh óng ánh trong suốt xuyên thấu tường đá, Tô Bạch tỏ vẻ thật ra trạng thái bây giờ cũng rất tốt, bay đến đâu cũng không cần gõ cửa là có thể vào, ngay cả đi đường cũng không cần nhìn, chỉ cần dùng ý niệm khống chế thần hồn nhẹ nhàng di chuyển là đến nơi, ngoại trừ lúc vừa mới bắt đầu có chút không thích ứng, thường xuyên thoáng cái đã bay tới mấy chục mét có hơn, 囧.

Hơn nữa điều quan trọng nhất chính là không cần sợ nam chính nữa, nhìn hắn mỗi ngày xanh mắt dài mặt, Tô Bạch liền cảm thấy chính mình đã đổi đời thành chủ nhân, cảm giác này cũng không quá thoải mái.

Đây là một gian mật thất hoa lệ, Tô Bạch ngẩng đầu nhìn một cái, ơ, đây không phải là chỗ mà khoảng thời gian trước kia mỗi ngày đều ép ca ngâm mình sao? Một nam nhân ngồi ở chỗ cao nhất, mặc hắc bào hoa lệ tinh xảo, thần sắc uể oải, bộ dạng có chút thất thần, chỗ xương quai xanh mơ hồ có hàn quang thoáng hiện, đó là ánh sáng của Tỏa Hồn Đinh.

Quả nhiên lăn lộn một hồi sớm muộn gì cũng phải trở lại, Tô Bạch cảm khái bay qua, giơ bàn tay quơ quơ ở trước mặt hắn, "Này?"

"Ngươi đã trở lại?" Phong Vô Tình miễn cưỡng mở mắt ra, ánh mắt nhất thời mê man, đột nhiên vẻ mặt hoảng sợ mà trừng mắt hắn, ngón tay run rẩy mắng, "Mặt ngươi bị làm sao vậy, sao lại xấu như thế, còn có y phục trên người của ngươi, cái thứ gì đây, một chút cũng không có mỹ quan, lộ cả cổ cả cánh tay, quả thực đồi phong bại tục!"

Đậu má, ta đáng ra không nên đồng cảm với ngươi, Tô Bạch đen mặt, vươn tay vén tóc sang một bên, duỗi cổ hầm hừ nói: "Ngươi nhìn kỹ xem, như thế này có thể kêu xấu sao!" Đại khái là bởi vì bọn Mộ Thanh Giác đều biết hắn không phải là Tô Bạch lúc ban đầu, về khúc mắc với Tô Khải cũng đều đã cởi bỏ, tóm lại bây giờ Tô Bạch làm chuyện gì cũng bớt cẩn trọng, mỗi ngày tâm tình nhẹ nhàng sung sướng, chứng ngại xã giao cũng dần bớt đi, thỉnh thoảng bản tính trỗi dậy, hắn còn học tiểu hài tử, dùng tay kéo mí mắt khóe miệng, làm ra một bộ mặt quỷ thình lình bay tới phía sau mấy người Mộ Thanh Giác dọa bọn họ, lại nói hắn bây giờ không phải chính là quỷ sao orz.

Có điều đối với vẻ mặt của Phong Vô Tình như kiểu nhìn thấy hiện trường tai nạn xe cộ, Tô Bạch vẫn là tỏ vẻ tiếp thu không nổi, tuy rằng Tô Bạch chân chính so với hắn thanh lãnh tiên khí, da cũng tốt hơn so với hắn, nhưng mà dù sao Tô Bạch kia cũng là nhân vật hắn đối chiếu với mình mà tạo ra, hai người dung mạo ít nhất cũng giống nhau đến sáu bảy phần, dù cho so ra kém nguyên chủ, hắn cũng là hàng nhái cao cấp →_→ đây rốt cuộc có cái gì đáng để kiêu ngạo?

Nhưng Phong Vô Tình không nghĩ như vậy, làm một kẻ có bệnh nhan khống nặng tới phát rồ, coi như là một chút chút xíu tì vết cũng không chấp nhận được, nhìn trán hắn tóc tai xốc xếch, nhìn hai cái quầng thâm to tướng chỗ khóe mắt hắn, lại nhìn cách ăn mặc một chút cũng không hợp thẩm mỹ của mình, Phong Vô Tình ôm ngực, tỏ vẻ sắp thổ huyết tới nơi, có một gương mặt mỹ lệ lại không giữ gìn cho tốt quả thực chính là phí phạm của trời, không thể tha thứ!

Vì thế, thời gian tiếp theo, Phong Vô Tình tỉ mỉ thấu đáo giảng giải cho Tô Bạch làm sao để tăng thêm phần tỉ mỉ cho khuôn mặt, Tô Bạch mơ màng màng mà nghe, đáy lòng mơ hồ có suy đoán, đậu má, tên này không phải là chòm Xử Nữ sao?

Thừa dịp đại giảng đường mỹ lệ hạ màn, Tô Bạch tận dụng triệt để, "Sau này ngươi định làm thế nào?"

"Làm thế nào cái gì?" Phong Vô Tình chưa bao giờ chưa thấy qua một học sinh không biết tiến bộ như vậy, những con rối ngày trước nghe lời cỡ nào, nhất thời có chút hận rèn sắt không thành thép, lười nhác trả lời hắn, "Đương nhiên là tiếp tục ở lại chỗ này, tình cờ gặp mỹ nhân."

Tô Bạch bĩu môi, "Sau đó tiếp tục cùng Linh Lung Các tương ái tương sát?"

Phong Vô Tình nghe được cái hiểu cái không, có điều vẫn biết đại khái ý tứ, hơi hiếu kỳ nói: "Thật ra ta vẫn luôn muốn hỏi, ngươi hình như rất hiểu ta?"

Đó là đương nhiên, ta chính là người sáng tạo ra ngươi đó, Tô Bạch rụt rè gật đầu: "Hiểu sơ, hiểu sơ thôi."
Đậu má, ngươi hiểu sơ cái rắm, trước giờ như vậy không phải rất tốt sao!

"Quên đi." Phong Vô Tình chán nản ngồi lại trên ghế, đỡ trán, "Người, có đôi khi nên giả vờ hồ đồ, quá khôn khéo sống sẽ rất mệt mỏi."

"Thứ cho ta nhắc nhở một chút, hai chúng ta bây giờ đều không phải người," Tô Bạch nhíu mày, "Hoặc còn có thể nói, chúng ta không phải là hai người!"

Phong Vô Tình cười như không cười mà liếc xéo hắn một cái, sắc bén mà nói: "Ngươi trước kia cũng không phải là một người."

"Đây không phải trọng điểm," Tô Bạch biết hắn đã nhìn ra mình trước kia chỉ là một u hồn bám vào trên người nguyên chủ, cũng không thèm để ý, "Trọng điểm là tại sao ngươi không thích Linh Lung Các?" Hai mắt hắn sáng ngời có thần mà nhìn chằm chằm Phong Vô Tình, đầy mặt đều là khát vọng hóng hớt, Emma, chuyện phong lưu ít người biết của đám nam thần nữ thần này ta cảm thấy rất hứng thú.

"A," Phong Vô Tình chỉ là cười khẽ, lắc đầu không nói, "Đều là chuyện đã qua."

Đừng mà, Tô Bạch trong lòng thở dài, thật cẩn thận hỏi: "Vô Ưu chân nhân kia đâu?" Hắn nhớ rất rõ ràng, lúc ở trong Mê Vụ huyễn trận Vân Chu từng khoe sư phụ Vô Ưu chân nhân của hắn lúc trẻ tuổi soái đến không có bằng hữu.

Nghe được cái tên kia, vẻ mặt Phong Vô Tình nháy mắt mất tự nhiên, càng nhiều hơn là bi thương không thể làm gì được, ánh mắt mờ mịt mà nhìn chằm chằm vách đá phía trên, thanh âm sâu kín dường như thở dài, "Đều là lúc trẻ không hiểu chuyện, quá mức kích động, cho nên gây ra đại họa, hủy..."

Cuối cùng mấy chữ nói cực nhỏ, Tô Bạch láng máng nghe được, hình như là cái gì mà "Tình cảm chân thành cả đời"?

Giống như phạm sai lầm, Tô Bạch có chút áy náy, đáng ra mình không nên gợi lên nỗi thương tâm của người ta, tuy rằng sở thích của Phong Vô Tình có chút biến thái, nhưng thật ra những ngày bị nhốt ở địa thành Phong Vô Tình đối với hắn thiệt tình không tồi, có đôi khi Tô Bạch thậm chí sẽ cảm thấy ánh mắt hắn bi thương đến khiến người không nỡ nhìn thẳng, hắn có thể trở lại nơi này nói như thế nào cũng có công lao của Phong Vô Tình, hơn nữa Phong Vô Tình biến thái như vậy, xét đến cùng vẫn là hắn muốn tìm kiếm kích thích, cố ý đem cốt truyện Bách Quỷ Thành viết thành âm trầm quỷ dị, đem Phong Vô Tình biến thành một kẻ vì yêu mà điên.

Cho nên hắn mới xin Mộ Thanh Giác, một mình tới gặp Phong Vô Tình, kỳ thật cũng là khuyên giải Phong Vô Tình, tha lỗi cho mình, bây giờ hắn không muốn nói, Tô Bạch cũng không miễn cưỡng, hai người đối diện không nói gì.

Im lặng một hồi, Phong Vô Tình chủ động nêu đề tài, "Các ngươi phải đi sao?"

Tô Bạch gật đầu, hắn đã sớm phát hiện, thật ra Phong Vô Tình tâm tư tỉ mỉ cẩn thận, đối với mọi người cũng rất quan tâm, trong hành vi cử chỉ rất có phong phạm của danh môn đệ tử, tin rằng nếu không có những biến cố dẫn tới tính tình hắn đại biến, thành tựu ngày nay của hắn chưa chắc sẽ kém hơn Vô Ưu chân nhân bao nhiêu.

"Thôi, quen biết cũng lâu, lại làm tổn hại thân thể ngươi sống nhờ, hiện giờ thân thể kia chỉ còn lại bạch cốt, lại là bị Cửu U ngọc trâm gây thương tích, quỷ khí quá nặng, sợ là không thể dùng tiếp, nếu các ngươi rời khỏi Bách Quỷ thành, thần hồn ngươi sẽ không chịu được ánh mặt trời, ta tặng ngươi một món pháp bảo." Phong Vô Tình mỉm cười nói.

Ngón tay Phong Vô Tình nhẹ nhàng vuốt tọa ỷ, không biết đụng phải nơi nào, chỉ nghe được góc tường cách đó không xa đột nhiên lõm một khối, lộ ra một cửa động đem ngòm, là mật thất ngầm.

"Bây giờ ta hành động không tiện, tự ngươi đi lấy đi, món thứ ba trên thạch đài từ trái sang phải."

Tô Bạch 囧 không đi, hắn không phải sợ Phong Vô Tình thiết kế bẫy cầm tù hắn, mà là lấy hắn trạng thái bây giờ của hắn, lấy đồ vật gì đó, thần thiếp làm không được!Phong Vô Tình nhìn hắn một cái, "Yên tâm đi, những thứ khác ngươi không cách nào đụng vào, nhưng thứ đó thì khác."

Tô Bạch đi thử một chút, trên thạch đài đặt một cây dù, cán dù óng ánh bóng loáng như bạch ngọc, tán dù cũng là màu trắng, bởi vì là khép lại, cho nên nhìn không ra mặt trên có đồ án hay không. Vươn ngón tay, mới vừa chạm vào cán dù, cây dù như là có sinh mệnh, kêu một tiếng mở ra bay lên, quanh thân phóng ra ánh sáng màu trắng oánh nhuận, cũng không chói mắt, thoạt nhìn có nhiều hơn vài phần thánh khiết.

Trên tán dù dùng loại nguyên liệu cực kỳ tinh xảo mà chế tạo, lụa trắng phủ lên, không biết là dùng loại tơ gì thêu nửa bức sơn thủy đồ màu đen, dãy núi ở nơi xa trùng trùng điệp điệp hiện lên, chân núi ẩn ẩn trong sương khói buổi hoàng hôn, suối nước quanh co, múa bút khí thế, bên cạnh thêu mấy chữ "Tà phong tế vũ bất tu quy", nét chữ nhẹ nhàng phóng khoáng, bút đoạn ý liền, linh khí vờn quanh.

Tô Bạch cầm dù yêu thích không buông tay, Phong Vô Tình ung dung nói: "Đây chính là Dù Ngưng Ngọc, loại lụa phủ trên tán dù gọi là Nguyệt Hoa, là tơ do Băng Tằm nhả ra dùng lông Thanh Loan điểu dệt thành, Hàn Băng tiên tử tự mình thêu tranh đề chữ, cán dù dùng tinh phách của hàn ngọc thời thượng cổ từ Tuyết Sơn ở cực bắc tẩm bổ mà thành, có thể che chắn một ít chí dương chi khí, chỉ cần ngươi che dù này, đừng nói là mấy ngày, chính là mấy năm cũng là không ngại."

Tô Bạch có chút xấu hổ, thật ra hắn biết Phong Vô Tình có món pháp bảo này, một phần nguyên nhân của lần tới này là mượn tới dùng một chút, nhưng nghe được người ta hào phóng chủ động cho mượn như vậy, vẫn là cảm thấy ngượng ngùng, trịnh trọng nói: "Đa tạ."

Phong Vô Tình xua tay: "Không cần, ta ở Bách Quỷ thành này hơn ba trăm năm, ngươi là người thứ nhất nguyện ý nói chuyện phiếm với ta, cũng là người cùng ta nói chuyện nhiều nhất, cho dù là vì cái này, ta cũng sẽ giúp ngươi một phen."

Tô Bạch nghe được trong lòng hơi chua xót, trong lòng biết những con rối kia đều mất đi ý thức, tự nhiên không có khả năng nói chuyện phiếm với hắn, đến nỗi những quỷ tu kia, chỉ sợ là đa số đều sợ hắn, trốn còn không kịp.

Suy nghĩ một chút, Phong Vô Tình nhìn hồn phách Tô Bạch, "Chỉ là bộ dạng của ngươi bây giờ ở bên ngoài hành tẩu thật sự quá mức gây chú ý."

Tô Bạch che Dù Ngưng Ngọc, cả người thoạt nhìn cùng người bình thường cũng không khác nhau lắm, đương nhiên đây chỉ là thoạt nhìn, trên thực tế nếu có người đưa tay đụng vào, vẫn là sẽ trực tiếp xuyên qua thân thể hắn. Hắn cau mày, cúi đầu nhìn áo thun quần bò trên người, y phục như thế này ở giữa một đám tu sĩ mặc trường bào đạo phục quả thật hết sức gây chú ý, mà hắn hiện tại là hồn phách, dĩ nhiên là bớt tiếp xúc với những người đó thì tốt hơn, nhất thời cũng có chút rối rắm.

Nhìn bộ dạng khó xử của hắn, Phong Vô Tình cười nhạo một tiếng, "Nếu là người khác thì tất nhiên là không có biện pháp, nhưng với ta chẳng qua chỉ là việc cỏn con, ngươi đi tới một chút."

Tô Bạch ngơ ngác mà đi tới, Phong Vô Tình ra hiệu cho hắn cúi người, đầu ngón tay ở ấn đường của hắn cách không điểm một chút, Tô Bạch chỉ cảm thấy hồn phách giống như là bị điện giật, một trận rùng mình rất nhỏ qua đi, lại cúi đầu vừa thấy, Tô Bạch tức khắc liền muốn gào thét, này không phải bộ dạng của lúc trước của ta sao, à, không, là bộ dạng của nguyên chủ Tô Bạch sao, tóc dài cài ngọc quan, bạch y phiêu phiêu, ngươi rốt cuộc là đối bộ dạng này có bao nhiêu chấp nhất!

Phong Vô Tình nhanh nhẹn mà thu hồi ngón tay, âm thầm gật đầu: "Như vậy thuận mắt hơn nhiều."

Tô Bạch 囧, đã sớm biết Phong Vô Tình đối hai màu trắng đen hết sức thiên vị, ghét những màu khác, nhưng mà không nghĩ tới bệnh trạng sẽ nghiêm trọng đến như vậy, vẫn là từ bỏ trị liệu đi thôi.

Hắn vừa định mở miệng nói, lại nghe Phong Vô Tình ho khan vài tiếng, lập tức liền nghĩ đến tu vi của hắn hiện tại bị Tỏa Hồn Đinh áp chế, nói vậy vừa rồi pháp thuật kia hẳn là hao phí không ít tâm thần của hắn. Bản tính người này thật ra cũng không xấu, hai mắt Tô Bạch lấp lánh nhìn hắn.

Chạm đến ánh mắt của Tô Bạch, Phong Vô Tình không khỏi run một cái, "Ánh mắt kia của ngươi là sao, chẳng qua là một thủ thuật nho nhỏ, che dấu tai mắt mà thôi, có phải xúc động như thế, lại nói ta cũng không phải giúp ngươi, ta chỉ là quá nhàm chán."

Tô Bạch hung hăng gật đầu, rồi lại cố ý chọc hắn: "Ơ, chẳng lẽ không phải bởi vì ta là bằng hữu của ngươi sao?"

Tác giả có lời muốn nói: Cốt truyện Bách Quỷ thành đã xong rồi, ừm, tiếp theo là đi phó bản Tuế Hàn thành, đưa nữ thần của cuộc đời nam chính ra đi bộ một vòng là kết thúc, thuận tiện làm cho Tiểu Bạch một thân thể mới, về phần làm thế nào, tạm thời bảo mật, nhưng mà hãy tin Hề Hòa cũng là phường nhan khống, hơn nữa hết sức điên cuồng, cho nên độ mỹ mạo gì đó tuyệt đối có tăng không giảm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 135 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.