Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Thần chết và Trinh nữ

 
Có bài mới 01.10.2019, 12:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2019, 10:58
Bài viết: 11
Được thanks: 0 lần
Điểm: 28.64
Có bài mới Re: [Thần thoại - Lãng mạn] Thần chết và Trinh nữ (Death and Maiden) - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chuơng 3: Tin đồn (1)

***
Madison chợt bừng tỉnh trong vẻ kinh sợ, vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán như vẫn chưa tan những mộng cảnh.

*tách, tách, tách*

Thứ chất lỏng đáp xuống gương mặt mệt mỏi từng giọt lạnh buốc từ trần nhà lúc này lại giúp Madison thêm tỉnh táo. Cô nhìn dưới sàn gỗ, nước mưa từ mái nhà ủ dột đã làm ướt đẫm một vũng những giọt nước ướt át.

Nhìn đồng hồ treo tường, Madison cảm giác như mình vừa mới trải qua một cuộc vật lộn khiến cả người ê ẩm lẫn lạnh buốc. Cô cuộn tròn mình trong lớp chăn bông to bự, xỏ đôi dép lê dưới sàn rồi lê thê bước vừa phía cánh cửa sổ đang vẩy đập như con cá chết trong gió.

Ngoài trời khung cảnh vẫn xám xịt, không chút ánh nắng. Một quý bà London tẻ nhạt và khó đoán như thường lệ với vẻ u sầu và trầm uất của những đám mây.

Madison nhìn về phía đám đông ảm đạm luôn bước đi về phía trước và tự nhủ lòng mình rằng cô nhất định sẽ biến khỏi nơi này, một ngày không xa. Bỗng tiếng gọi đanh thép từ phía dưới nhà vọng lên đánh tan suy nghĩ mơ mộng của cô.

– Maddie, mày đang ở chỗ quái nào rồi hả!?

Mặc vội chiếc áo gandi màu đỏ mận, Madison nhíu mày rồi mau bước xuống từng bậc thang gỗ ọt ẹp cũ mềm, cố tránh cái đinh rỉ sét ở cái bậc cuối cùng rồi nhảy phốc đến bên cánh cửa màu xi măng ảm đạm, nơi phát ra những âm thanh chửi rủa chói tai. Hôm nay hắn ta về sớm hơn mọi khi.

– Mẹ kiếp! Mày bị câm hay điếc mà không trả lời tao hả? Mày có biết là từ tối qua đến giờ tao chưa có thứ gì cho vào bụng không hả con nhỏ khốn khiếp!? Mau lếch cái mông của mày xuống bếp và làm thứ gì đó có thể ăn được ra đây.

Madison như quá quen thuộc với khung cảnh này mà ung dung bước qua chậu lan bonsai đã 5 ngày chưa được uống nước, không nhanh không chậm lấy nó từ phía hành lang đến phòng khách. Khi ghé ngang cửa chính thì thuận tay lấy xấp bao thư với toàn những hóa đơn màu đỏ đã quá hạn.

Liếc qua từng phong thư đủ loại, Madison có chút thở dài. Thứ mà cô chờ đợi vẫn chưa tới.

Bỗng tiếng chai lọ vỡ trên sàn cùng tiếng lầm bầm hối thúc:

– Con điếm kia, mày đâu rồi! Sao tao vẫn chưa thấy thức ăn trên bàn hả! Mẹ nó! Mày tính làm phản à?

Theo tiếng bước chân qua nền sàn cũ mốc, giữa căn bếp tồi tàn chỉ có cái bàn gỗ trông có điểm nhấn với chiếc khăn trải bàn màu đỏ thẩm, vốn dĩ đó là thứ mà ông ngoại cố của cô đã tự mình đẽo đọt từ thời thất thập cổ lai hi nào đó. Nhìn mớ hỗn độn trên sàn nhà cùng những lon bia lăn lóc trên mặt bàn, kéo theo mấy giọt bia rơi vãi xuống bàn lõm bõm vàng khè. Cô thở dài rồi tiến đến cái tủ lạnh rỉ sét với một đống giấy note và sticker đã ngã màu từ những ngày mà cô cư nhiên ngỡ rằng đã rất rất lâu rồi.

Trống trơn, tồi tàn và một số tính từ tương tự để chỉ sự khủng khiếp của một cái tủ lạnh lỗi thời với cái ngăn đông có thể chứa cả một Bắc băng dương lạnh lẽo và hôi hám mùi cá chết. Ít ra còn một thanh Snickers hiếm hoi cùng 2 quả trứng và ½  trái cà chua đã chín rục. Chịu vậy.

Madison xoay người, bóng dáng nhỏ bé liên tục tay chân trong căn bếp chật hẹp. Mỗi một giây trôi qua trong ngôi nhà này đối với cô là một khung hình xám xịt và mỗi khắc trôi qua vô nghĩa đến mức cô không thiết phải để ý đến những thay đổi xuống cấp của nó.

Như những vết nứt trên sàn nhà cùng tiếng nhỏ giọt của vòi nước bị hở van chờ đợi người tới sửa. Madison bằng cách nào đó, cũng đang chờ đợi, nhưng liệu may mắn đó sẽ đến với một kẻ xấu số như cô chăng? Cô cũng không rõ, có lẽ một viên thiên thạch sẽ rơi trúng Trái đất vào ngày mai thay vì một cái bánh mì sẽ rơi trúng đầu cô, cô nghĩ giả thuyết thứ nhất sẽ khả thi hơn.

– Mẹ nó, mày làm cái gì từ nãy đến giờ vẫn chưa xong hả? Tao đói muốn chết rồi đây! Madie!Madie.

Nhưng ông ta vẫn chưa chết. Thật tệ làm sao. Madison nghĩ thầm trong lòng.

Cô vớt cái trứng vàng tươi từ trong chảo rồi rắc chút tiêu, đặt lên dĩa 2 lát cà chua mà cô cho rằng vẫn còn ăn được lên bàn, Madison cuối người xuống nhặt mấy lon bia lăn lốc rồi nhanh chóng xử lý đống rác đang bốc mùi từ 3 ngày trước, rồi sẵn tiện nhét thanh Snicker vào túi áo về phòng của mình.

Trên bàn tròn là một người đàn ông to lớn, râu ria bám đầy khuôn mặt hắn ta, dường như lần cuối gã tắm là một ngày nào đó ở tuần trước, khi hóa đơn tiền nước chưa bị cắt. Hắn ta ngồi đó, gương mặt đỏ âu men cồn, vừa thấy dĩa trứng ráng, hắn lầm bầm chửi rủa vài tiếng rồi nhào đến ăn như chết đói. Gương mặt tục tằng khi nhai phát ra tiếng tóp tép. Khi xử lý xong dĩa trứng ráng đủ nhét kẻ răng, hắn mở lon bia còn chưa khui bên cạnh rồi ngữa cổ tu một hơi ừng ực.

Madison lấy theo chiếc balo con, mang vội đôi sneaker đã 2 năm chưa đổi, rồi ghé tới đầu tủ lạnh nơi đặt quyển sách văn học mà cô mượn từ thư viện trường. Cô ném đống hóa đơn tiền điện lên mặt bàn thay cho lời nói.

Gã đàn ông kễnh kệ ngó theo động tác của cô, hắn lại nạp vào một lượng bia đắng chát rồi nhếch mép cười khinh.

– Mẹ nó, lại là lũ quan chức điếm đàng. Tiền thuế hằng năm tao nộp cho tụi mày chắc đem thải ra ngoài lỗ đít hết rồi à. Con mẹ nó. Khốn khiếp. Tưởng rằng cúp nước thì tao không thể sống được à!

– Nếu như còn không chịu đóng tiền phạt thì tuần sau đến cả điện cũng không có để dùng đâu!

– Câm miệng. Mày hù tao à. Không phải tháng vừa rồi tao mới đóng sao! Đúng là lũ bóc lột dối trá.

– Nếu số tiền đó không bị ông đổ vào mấy con ngựa thì hôm nay đã có nước tắm rồi.

– Mẹ kiếp! Mày đổ lỗi cho tao à? Không phải vì nuôi thêm một miệng ăn nên tao mới phải cực khổ kiếm tiền như vậy sao!? Đồ vô ơn khốn khiếp!

Madison cười khinh bỉ.

– Kẻ vô ơn? Ai là người đã dùng số tiền mai táng của mẹ tôi mà đổ vào cá cược vốn dĩ có thể dùng để sửa lại đường ống nước, thậm chí là cái mái nhà dột nát suốt 2 năm nay hả? Nhưng ông đã làm gì với nó chứ?

– Haa. Mày còn dám cãi tao à! Nếu không phải con điếm kia để mấy đồng lẻ không đủ bỏ túi thì tao có ra nông nỗi như vậy không? Mẹ kiếp mày! Một lũ vô ơn dối trá!

– Ông là đồ cặn bã!

*Bốp*

Maddison bị một cú đau điếng giáng trên mặt mạnh đến mức ngã rạp xuống sàn nhà. Hắn ta không chịu buông tha cô mà còn nắm lấy búi tóc cô kéo ngửa ra sau, hơi thở kinh khủng nồng nặc mùi bia của hắn phả bên tai cô.

– Tao cảnh cáo mày! Một khi tao còn sống thì ngôi nhà này mãi mãi là của tao. Dù con đàn bà kia có sống dậy cũng không thể thay đổi sự thật rằng mày đang sống ở nhà tao! Nghe rõ chưa?

Madison vì cơn đau đớn tỏa trên da đầu liền theo quáng tính với lấy thứ gần nhất để thoát thân.

*Rầm*

Madison nhanh chóng bật chạy khỏi gian bếp chật chội sau khi nghe tiếng rên rỉ của hắn. May cho hắn ta, cái chảo vừa nãy đã nguội hơi nóng, nhưng cú giáng bất ngờ của cô cũng khiến hắn không tự chủ mà buông tay.

– Mẹ kiếp! Mày có ngon thì biến khuất mắt tao! Đúng là con điếm nhỏ láu cá y hệt mẹ của mày vậy! Hừ!

Tiếng cửa chính đóng sầm cắt đứt những lời nguyền rủa vẫn kéo dài dăng dẳng.

Madison kéo mũ áo choàng để che đi vết đánh của người mà cô gọi là cha dượng kia. Gió lướt qua da thịt cô cách một tầng áo mỏng manh, cô ôm lấy thân thể mình bước vội, trong giây phút cô tự hỏi, vì sao mẹ lại kết hôn với một gã không ra gì như thế, tại sao lại để lại tất cả tài sản của bà cho gã ta.

… giá như mẹ cô còn sống …

***

Vốc nước từ vòi sen tạt vào gương mặt mệt mỏi, nhợt nhạt, Madison cố dặn bản thân mình chỉ còn một chút thôi mà, một chút nữa là được, một chút nữa cô sẽ thoát khỏi căn nhà vốn dĩ không còn gọi là nhà nữa. Nhìn sang những tiếng cười nói gần cửa, rồi nhìn vào gương, cô như thấy một phiên bản trắng đen của cuộc đời mình mà mọi thứ xung quanh cô đều là những màu sắc đẹp đẽ.

Thay một bộ đồ mới, cảm giác hòa mình vào trong nước lạnh khiến cô như được rột rửa khỏi những muộn phiền của phiên bản đơn sắc mà đời cô khắc họa .

Lớp học vẫn còn khá sớm để bắt đầu nhưng sân trường đã đây đó tiếng chân người nói cười.

Trung học quả là một quãng đường tươi đẹp với biết bao ước mơ và kiêu hãnh. Nhìn bọn họ như những cổ máy biết nói chuyện, biểu cảm cùng hành động thật linh hoạt, cô cảm giác năng lượng của họ luôn không ngừng lên xuống.

Có thể rất nhiều người không tin, nhưng Madison có thể cảm nhận được nội tâm của một người thông qua cách họ nói chuyện. Cô cảm tưởng như con người luôn phát ra một dãy sóng điện, khi họ nói dối, sóng điện sẽ xung đột lên xuống tiếp diễn. Khi một người lo lắng, họ phát ra tín hiệu sóng cao và ngắt quãng. Và khi con người hạnh phúc, sóng điện sẽ là hình zic zac hoàn hảo.

Còn sóng của người đang tiến tới chỗ cô vừa có dạng zic zac lại vừa ngắt quãng. Thật kì lạ. Nhưng sao trông người này quen mặt thế …

– Chào “người bạn” chăm chỉ! Đến sớm nhỉ? (mate)

Andrew, người bạn chỉ có một và duy nhất Andrew Bowen, gã trai nóng bỏng trong top các chàng trai nổi tiếng của trường trung học Bulkvakie, kẻ được mệnh danh là tia chớp bóng. Một thần tượng trong mắt của những cô nàng non nớt và là một thằng nhóc lôi thôi nói nhiều trong mắt cô.

– Chào “anh bạn”! (dude)

– Eww! Chuyện gì xảy ra với gương mặt xấu xí của cậu vậy?

– Haa. Ăn một cú tát của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai _ Madison né gương mặt sưng tấy khỏi những ngón tay thon dài của Andrew

– Thật chứ? Voldermore đã tán một nữ sinh trung học và không một ai quay lại điều đó sao? Thật tệ, nó có thể trở nên viral cậu biết đấy.

– Ồ đúng rồi nhỉ! Sau đó tớ có thể hốt tiền từ những đoạn video ngớ ngẩn ấy và trở thành một hiện tượng xã hội trên top 1 Youtube và rồi tớ sẽ bắt đầu một kênh youtube riêng và trở thành một youtuber triệu like với câu cửa miệng bằng “Xin chào! Tớ là Maddision, chào mừng các cậu đến với kênh của tớ”!?

– Thật đấy, và rồi cậu có thể dùng số tiền từ kênh youtube của mình để trốn sang một đất nước khác và sống một cuộc sống mà cậu muốn, một bà chủ cửa hàng hoa với 50 con mèo và sẽ chết trong cô độc trên cái ghế sofa đầy lông, hmm.. nghe có vẻ hợp với cậu đấy nhỉ?

– Ha ha, hài hước đấy nhưng cậu biết gì không, tớ có thể sẽ chết già tại nơi này trước khi đặt chân qua máy quét của sân bay rồi đấy!

– Awh, hãy nghĩ theo chiều hướng tích cực nào, 50 năm nữa biết đâu nhân loại sẽ sử dụng dịch chuyển tức thời thay cho các loại phương tiện khác thì sao?

– Và lúc đó thì tớ cũng đã 70 tuổi rồi “anh bạn” ạ!

Madison hướng đi về phía sân trường, ghé chân chọn đại một băng ghế cạnh vườn hoa tẻ nhạt mà thầy hiệu trưởng luôn tự hào về điều đó. Lấy từ trong túi áo khoát thanh Snicker có chút chảy nước rồi cắn vài ngụm lót dạ. Vị ngọt của chocalate thật dễ chịu làm sao.

Bỗng nhiên một thứ lạnh buốc áp vào má cô, nơi vết đánh hồi sáng đã có phần bớt sưng đi nhiều, Madison quay lại thì đã thấy cái đuôi Andrew từ lúc nào lấy ra một hộp nước ép táo, hương vị cô thích mà ném vào lòng cô.

Madison cảm thấy an ủi, ít ra cô biết rằng trên thế giới này ngoài mẹ ra, Andrew chính là người bạn tri kỉ thân thiết nhất với cô.

– Cảm ơn nhé!

Andrew cười lắc đầu rồi lơ đãng cất giọng.

– Này, cậu biết rằng nhà tớ luôn chào đón cậu phải không?

– Tớ biết chứ.

Madison híp mắt nhìn Andrew rồi chọt ống hút vào hộp nước ép. Uống 1 ngụm ngọt ngào, hương táo thoang thoảng dễ chịu xua tan mệt mỏi.

Cô luôn biết dì Anna ủng hộ việc cô rời bỏ ngôi nhà kia và sẵn sàng cho cô một chỗ trú ẩn. Gia đình Andrew sống ở thị trấn bên trên trong khi nhà cô nằm ở cuối phố, khi quen biết Andrew, Madison đang học lớp 6 và đó cũng là lúc gia đình Andrew mới chuyển từ nước Mỹ tới sống ở thị trấn cổ xưa tại trung tâm London này.

Có thể nói dì Anna là mẫu phụ nữ cô luôn muốn hướng tới, tuy rằng không có chồng ở bên cạnh nhưng dì ấy luôn mạnh mẽ và kiên cường nuôi dạy con cái của mình. Mỗi lần Madison đến chơi nhà Andrew, dì sẽ mỉm cười dịu dàng mà làm thật nhiều bánh ngọt cho cô, còn cố dúi rất nhiều túi thức ăn cho cô trước khi cô về nhà. Có lần, cô sốt rất cao, trong nhà không có người lớn, dì Anna tình cờ ghé qua may mắn phát hiện liền đưa cô đi bệnh viện rồi còn ở lại chăm sóc cô tận tối khuya, tới khi mẹ cô đến mới trở về nhà.

Và còn rất nhiều thứ từ gia đình Andrew mà Madison biết rằng mình không nên mắc nợ họ quá nhiều. Vì vậy, khi bắt đầu trung học, cô đã lén đi làm thêm để tự trang trải sinh hoạt phí của mình. Cô không muốn dựa dẫm vào người khác quá nhiều, nhất là sau khi mẹ cô mất. Madison biết được bản thân cần bao nhiêu cố gắng để có thể thoát khỏi hiện trạng bây giờ của mình.

Đột nhiên một bóng dáng màu vàng tươi thoăn thoát chạy như vũ bão đến bên bọn họ. Bộ váy đậm sắc hoa cùng mùi nước hoa nồng nặc đến gay mũi đánh thức cái tinh thần mệt mõi của Madison.

– Các cậu sẽ không tin được đâu!

– Uhh… để tớ đoán nhé, tuần lễ thời trang vừa kết thúc với bộ sưu tập “những bông hoa diêm dúa” được tài trợ độc quyền bởi Coco Chanel số vô tỷ?

Madison phốc cười gần như sặc cả nước táo ép.

– Ha. Ha. Cứ cười tớ đi, nhưng mà hãy xem ai được tuyển vào trường Đại học quốc gia Manfield nào!? Tadaa!

– Cái gì!?

– Wow. Thật chứ Garget! Chúc mừng cậu nhé…

– Cảm ơn cậu, tớ cũng không tin vào bản thân mình nữa. Nhưng khi giấy trúng tuyển gửi đến nhà tớ, tớ như muốn phát nổ, cậu biết chứ, sau đó thì mẹ tớ cũng tới, và rồi hai mẹ con như phát nổ cùng nhau, và tớ thì tiếp tục không tin vào những gì mình đang thấy, cho tới khi ba tớ trở về, và rồi cả gia đình tớ như pha…

Andrew nhìn kĩ giấy báo trúng tuyển của Garget rồi chảy vài giọt mồ hôi. Mặc cho cô nàng tiếp tục phát thanh như cái máy hát, cậu nhìn sang Madison trầm giọng:

– Này, Madison, cậu đã nhận được giấy báo chưa?

– Tớ không biết, tớ vẫn chưa nhận được nó…

– Thật sao? Không phải thầy Vincent đã xin học bổng giúp cậu sao? Sao tới giờ họ vẫn chưa có hồi âm nhỉ?

– Tớ cũng không rõ nữa. Có lẽ … tớ sẽ hỏi lại thầy Vincent.

– Đúng rồi đấy, cậu nên mau lên thì hơn bởi vì, um, cậu biết đấy, mùa hè sắp đến rồi…

Madison gật đầu nghiêm túc. Cô hiểu những gì Andrew muốn nói đến.

– … và rồi cả chú tớ và dì tớ cũng tới chúc mừng, ông nội và bà nôi cũng rất vui mừng. Các cậu không biết gia đình tớ đã mừng đến mức nào đâu, tất cả mọi người như muốn ph…

– PHÁT NỔ!! Chúng tớ biết rồi Garget ạ! Ai trong gia đình cậu cũng như phát nổ khi nghe tin cậu trúng tuyển cả đấy!

– Tất nhiên rồi, còn cậu thì sao, Andrew? Liệu rằng trường đại học danh giá nào sẽ nhận cậu đây khi mà một học sinh 18 tuổi phát biểu rằng “cá sấu là động vật thân mềm” hả?

– Ồ, vậy ư Garget! Cậu thì hơn tớ sao? Tớ cá rằng Manfield tốt nhất đừng đưa cậu phân biệt giữa este và hoa cúc nghệ nhỉ?

– Thì sao? Không phải thầy Peter đã nói rằng chúng có liên quan với nhau cơ mà!

– Phốc! Ha ha ha ha ha …

– Này đồ to xác, cậu cười cái gì chứ! Đồ đầu đất thối tha!

Sau vài cú đấm loạng choạng, Garget lại nhìn Madison như vừa nhớ ra thứ gì đó. Cô nàng bắt lấy tay Madison, giọng thân thiết hỏi thăm:

– Mà này Madison, cậu đã ghi danh trường nào vậy?

– Tớ đã chọn Quinshire ở phía nam London và cả … Hemingstone nữa.

– Sao chứ? Madison cậu điên rồi à? Với điểm số của cậu thì phải vào UCL hay ít nhất phải là Kings chứ?

– Biết sao được, tớ không nghĩ mình đủ trang trải qua mùa hè này chứ đừng nói về học phí đại học đắt đỏ kia.

– Ôi …Madison à …

Garget đột nhiên ôm chầm lấy Madison rồi cọ quẹt cái mùi gay gắt sang cho cô. Sau khi thỏa mãn màn an ủi sướt mướt, Madison và Andrew nhanh chóng tẩu thoát trước khi bông hoa nhỏ tiếp tục phát thanh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.10.2019, 12:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 01.10.2019, 10:58
Bài viết: 11
Được thanks: 0 lần
Điểm: 28.64
Có bài mới Re: [Thần thoại - Lãng mạn] Thần chết và Trinh nữ (Death and Maiden) - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Tin đồn (2)

***

Lớp học hôm nay kết thúc muộn hơn mọi ngày.

Nhìn bầu trời đậm những bóng mây, Madison có linh cảm rằng hôm nay sẽ có mưa, mặc dù dự báo thời tiết nói rằng hôm nay là một ngày khô ráo. Mà có bao giờ thời tiết ở London này chiều lòng mấy nhà thiên văn đâu nhỉ.

Nhanh chóng thay đồng phục màu cà chua cùng mấy cái nơ sến rện, Madison cất bước đến trạm xe buýt ven đường, nơi có một cây táo vô cùng lớn đang dang những cánh tay mát mẻ chờ đợi. Ngồi dưới băng ghế chờ, chỉ có mình cô, Madison lôi chiếc máy ipod cũ kĩ từ thời Steve Job còn sống. Nhẹ nhàng ấn nút play, cô hít một ngụm không khí rồi hòa mình vào âm nhạc.

Bài hát của The Carpenters luôn khiến cô yên tĩnh, một giai điệu dễ chịu.

Ngắm nhìn xung quanh, người người xe cộ vẫn lướt qua, dưới ánh mặt trời bị che phủ bởi lớp bóng mây dày cộm, có mấy khi được diện kiến ánh sáng ấm áp nhất. Gió thổi nhè nhẹ qua những lá cây, một giọt nắng vô tình đậu trên tay cô rồi chạy mất khi cô vươn tay chạm lấy.

Rồi bỗng tầm mắt cô dừng lại ở cái máy bán hàng tự động.

Bâng khuâng một hồi rồi Madison cũng quyết định tiến đến nó. Nhìn đống snack và nước giải khát trong tủ đang chớp chớp vài ánh đèn led lạ lùng, không có nhiều sự lựa chọn lắm. Cô quyết định lấy hộp nước táo còn lại duy nhất. Nhưng mà không hiểu sao hộp nước trái cây vẫn không chịu rơi xuống.

Madison bắt đầu thấy khó chịu, cô bấm liên tục vào nút chọn đồ uống nhưng cái máy bán hàng vẫn như đang thách thức kiên nhẫn của cô. Madison đá vài cái vào thân máy cũng không khiến nó hoạt động, rồi cảm thấy nực cười cho bản thân mình, may mắn chưa bao giờ làm cô thất vọng cả.

Đặc biệt là một giọng nói lanh lảnh chua ngoắt từ phía sau truyền tới khiến Madison đột nhiên lĩnh ngộ ra về từ “Phát nổ” của Garget.

– Ôi kìa, xem ra có người vừa mới trút giận vào cái máy bán hàng tội nghiệp sau khi tiêu hóa một nồi cà ri Nhật nhỉ? Ôi không, hình như tớ đã nhầm, là người đó vừa mới “sản xuất” ra nó chứ nhỉ!? Ha ha ha ha

Tràn cười hả hê theo sau cũng cất lên khiến các giây thần kinh của Madison như muốn đứt. Cô hít một hơi thật sâu, rồi quay lại cười xinh đẹp cất lời.

– Ít ra thì cũng đỡ hơn ai đó không thể há nổi mồm trong lúc đá lưỡi vì cái mũi đáng giá 5000 bảng của mình sẽ bị lệch mất, ôi không~ tớ nhầm rồi ư? Hm. Không! không nhầm tí nào cả vì nó được trực tiếp toàn trường mà.

– Cậu! Ohh~ các cậu nghe thấy chứ?! Này, đầu cà ri, tôi nói cậu biết, đây là hàng thật 100% và tôi có thể đem giấy xác nhận từ bệnh viện uy tín nhất thành phố này để kiện cậu tội xúc phạm danh dự người khác đấy nhé!

– Ô, vậy à? Là bệnh viện nổi tiếng toàn quốc Amisstrée ư? Nghe nói giám đốc bệnh viện là người đã lộ video chat gạ gẫm các anh chàng có “cặp mông Mỹ” trên Tinder và bị người ta từ chối nhỉ?

– Ohhhh!!! Sao cậu dám!? Ba tôi không phải là gay! Cậu..

– Huh?! Oh my Jesus! thật ư Caroline? Ba cậu là Tiến sĩ Dickson à? Wow! Caroline nóng bỏng đệ nhất của Bulkarie là con gái của Mr.D!? Thật tuyệt làm sao! Cậu biết gì không? Video viral đó gần như đã đạt 200 nghìn view chỉ trong 1 tuần đấy! Tin được không chứ! Chúc mừng cậu nhé! Caroline!?

– Cậu! cậu dám! Aaaaahhh !!!!!

– Caroline bình tĩnh nào! Đừng để con nhỏ hạ tiện đó làm cậu bực mình, cậu biết đấy … tức giận sẽ làm nhăn cái mũi của cậu đấy.

– Yeah! Đúng đấy Caroline, hãy nghe lời cô bạn đầu bự của cậu đi, tức giận sẽ làm nó rớt xuống đấy. Ha ha!

– Mày! Đúng là đồ con đ…

– Uh oh! Các công chúa đừng chửi thề chứ! Thật không cao sang chút nào. Cha mẹ các cậu hẳn sẽ rất buồn đấy.

– Mày…mày!

– Caroline! Hít thở nào … 1 … 2 … đúng rồi…

– Đừng nghe cô ta nữa, nó chỉ là đồ nghèo mạt dối trá sống trong một căn hộ tồi tàn bốc mùi mà thôi. Các cậu biết không? tớ nghe nói căn hộ kia từng có người tự tử đấy!

– Thật sao!? Đáng sợ vậy?

– Tớ còn nghe nói đó thật ra là một vụ giết người được che đậy bằng hiện trường giả. Nghe nói, kẻ sát nhân sau khi thực hiện tội ác đã cắt đứt một ngón tay út của nạn nhân để làm chiến tích. Khi người ta tìm ra hung thủ thật sự, kẻ đó đã mỉm cười và nuốt ngón tay đó trước khi bị bắt vào tù giam.

– Urghhh … Cái gì chứ!? Penny, thật kinh tởm, cậu nghe nó từ đâu vậy? Sao có kẻ biến thái tới vậy chứ!?

– Tớ cũng phản ứng như cậu sau khi nghe anh họ của tớ làm trong Cục cảnh sát thành phố kể lại.

– Nhưng sao phải là ngón tay út nhỉ?

Madison cười khinh bỉ.

– Theo tớ được biết thì đó là một chứng bệnh tâm thần nào đó của gã ta hoặc có thể là một nghi thức ma quỷ nào đó.

– Thật ư? Đừng nói với với tớ là ngôi nhà đó … có ma nhé. Không phải mẹ cậu ta chết trong chính căn hộ của mình mà không một ai biết ư?

– Đúng thật nhỉ? quả là một nơi xui xẻo. Nhưng không sao, tớ đã có thần hộ vệ bên cạnh tớ rồi.

– Ôi im miệng đi Penny, cậu lại nói nhảm nhí về thánh thần kì lạ nào đó từ Châu Á mà gia đình cậu sùng bái à?

– Này đừng như thế! Họ có thật đấy nhé! Hãy tôn trọng họ …

Trong khi Caroline thở dài và cuộn tròn cặp mắt được kẻ eyeliner dày cộm thì xe buýt đã tới điểm dừng. Madison thu xếp balo của mình chuẩn bị lên đường, khi đi ngang qua những cô gái kia thì bị chặn bởi ánh nhìn soi mói của Caroline.

– Xì, thật rẻ tiền. Ý tớ không muốn xúc phạm bộ váy đó nhưng mà trông nó thật kinh khủng. Nhỉ?

– Cậu có thể hi vọng gì ở một kẻ bị nguyền rủa chứ. Không chừng mẹ của cậu ta cũng bị sự xui xẻo của cậu ấy làm cho chết mất.

Một tràn cười giễu sau lưng cất lên.

Madison đột nhiên dừng bước.

Cô quay đầu nhìn đám người khoác trên mình những bộ áo đắt tiền, trên con xe thể thao đắt tiền và tự cho mình cái quyền thóa mạ người khác. Madison phát ra ánh nhìn lạnh buốc khiến cho bọn họ cảm thấy có chút đáng sợ.

– Gì chứ? cậu ta tính nhìn chết chúng ta hay sao? Ha ha .

– Đúng đấy, tớ sợ quá đi! Ha ha ha.

Madison không nói gì, không nhanh không chậm bước đến bên chiếc xe thể thao đắt tiền, ánh mắt vẫn nghiêm túc hung tàn. Đến khi chỉ còn nghe tiếng xào xạc của đám lá cây ven đường.

– Các cậu biết vì sao tên giết người lại nuốt chửng ngón tay của nạn nhân hay không? Đó là nghi thức ràng buộc linh hồn của người cổ đại, khi có một kẻ muốn giam giữ linh hồn của một người ở bên mình cả đời, bằng việc nuốt ngón út, ngón tay mỏng manh nhất trong bàn tay, linh hồn của người đó sau khi chết sẽ thuộc về kẻ đã nuốt chửng sẽ bị buộc ở thể xác hắn vĩnh viễn không được tái sinh. Đó là phương pháp trao đổi với thần chết. Nhưng để đổi lại, thân xác của kẻ thực hiện nghi thức sẽ chết không được toàn thây và linh hồn của kẻ đó sau khi chết sẽ thuộc quyền sở hữu của thần chết. Nói đúng hơn là, nó sẽ trở thành … Ác quỷ!

– Gì chứ!? cậu nói chuyện đó với chúng tớ để làm gì? Thần chết sao? Cậu đọc Harry Porters hay dùng thuốc phiện quá liều thế hả?

– Không thứ gì cả, Caroline à. Tớ chỉ là kẻ bị nguyền rủa xui xẻo nhưng cậu biết gì không?
Bởi vì Hộ thần của tớ … chính là Thần chết.

– …Ha!… cậu đừng làm tớ phát cười. Thần chết ư? Cậu đang đọc truyện cổ tích của Anderson à? Ha ha.

– Đúng vậy không? Penny? _ Madison giáng ánh nhìn gắt gao xuống cô gái tóc vàng được chăm sóc kĩ lưỡng.

– ha ha…Đúng là điên rồ mà! _Penny miễn cưỡng cười qua quít nhưng cô nàng đã sớm cảm thấy khô miệng.

Không để cô nàng nói xong câu của mình, Madison túm lấy cánh tay Penny, ghì chặt, mắt nhìn chằm chọc vào đôi mắt của một con chó Puddle – Penny.

– Này! Cậu làm gì chứ! Bỏ tay tớ ra!!

Penny hoảng hốt cố gằng tay khỏi sự kìm hãm của Madison nhưng không ngờ sức lực của Madison không phải yếu ớt như vẻ bề ngoài của cô ấy.

– Bỏ tay cậu ấy ra!! Đồ xấu xí kia!! _ Caroline nhăn mày cau có thét lên.

Mặc cho âm thanh chói tai bên cạnh cô giằng co đưa đẩy. Madison áp chế tâm lý Penny bằng ánh mắt lạnh lùng của mình, cô nói bằng chất giọng trầm bổng của một kẻ dẫn chuyện trên các vở kịch mà cô nghe trên đài. Âm thanh Madison như có thứ gì tác động khiến không gian trở nên vô cùng kịch liệt.

– Khi vị thần cô độc đến bên ngươi, ánh mắt và sự lạnh lẽo của hắn đủ thiêu cháy ngươi dưới vạn nghìn hố băng và linh hồn méo mó của kẻ dối trá sẽ quỳ gối dưới quyền năng của hắn. Vị thần kéo theo bóng tối quyền năng và những tiếng gầm rú của con quái vật từ sấm sét. Gió bắt đầu thổi lạnh thấu tim người, lột trần bản ngã đen tối hạ tiện của những thân xác đoản mệnh.

Và khoảnh khắc hắn đặt chân đến bên cạnh ngươi, tin ta đi, khi cái chết đến bên ngươi, sự yên tĩnh của nó sẽ khiến ngươi như nổ tung, áp lực của thanh âm im lặng sẽ nuốt chửng cái lưỡi dơ bẩn bịa đặt của ngươi khiến những tế bào trong cơ thể mà ngươi luôn tự hào ngã quỵ.

Và khi đó, thứ ngươi cảm nhận được chính là nhịp tim hoảng sợ và nước bọt dưới cần cổ của mình.

Nói đoạn, cô nàng tóc vàng hoe đã nuốt khan nước bọt của mình.

– Hãy cẩn thận, thần chết luôn quan sát ngươi … những kẻ luôn nghĩ mình xứng đáng để sống.

Penny hét to một tiếng, cố thoát khỏi sự áp bức vô hình.

Câu nói cuối cùng phát ra, Madison cố tình ghé vào tai Penny, âm thanh nhẹ nhàng nhưng đủ kết liễu tinh thần yếu ớt của cô nàng tóc vàng.

Nói xong rồi, Madison nắm thanh sắt vịnh của xe buýt, bước lên.
Tiếng xe dần lăn bánh.
Bỗng trên môi cô nở nụ cười quỷ dị, cô đưa ngón tay út của mình lên môi làm động tác im lặng, mắt nhìn dõi theo về phía bọn họ mãi.

Không khí lúc bấy giờ trở nên lạnh lẽo và gió đột ngột thổi mạnh, khiến những cô nàng đỏng đảnh như vừa trải qua một cảm giác lạ lẫm khó tả.

Penny tội nghiệp như muốn tè trong quần. Bởi những lời nói như sự thật kia. Cô nàng bất giác cảm nhận bản thân như bị lột trần, đôi bàn tay chợt run rẩy giấu vào một góc.

Cho đến khi Madison mất dạng theo chiếc xe buýt, Caroline mới hồi phục lại tinh thần kiêu ngạo và cao quý của mình, vừa rồi Madison nói chuyện như đang thôi miên bọn họ vậy, cái gì mà thần chết đến bên cạnh chứ. Không ngờ được là cô tý chút nữa cũng bị cô ta làm cho mê tín. Caroline nghĩ thầm, tự chửi mình một câu rồi lại quay sang phía Penny đang nhìn về vô định.

– Cái gì chứ? Con nhỏ đó bị điên à? Thần chết? Ha ha. Đùa nhau à! Này Penny? Chút nữa Jack sẽ đến MisLana, chúng ta sẽ dùng bữa trước khi cậu ấy đến, nhưng để đảm bảo cậu sẽ nhớ điều này, lần thứ 100 rồi đấy Penny,  cậu chỉ được dùng salad Hy lạp mà thôi, không sốt cà và sanswicht chẻ đôi. Được chứ?
Tớ không muốn đống mỡ thừa làm tớ và Jack mất tâm trạng đâu. Penny?

– …

– Penny! Penny! Này Penny cậu sao vậy? _ Caroline búng búng ngón tay trước mặt Penny đang ngơ ngác

– Sao chứ…! Tớ…

– Tỉnh lại đi Penny! Đầu óc cậu đang ở chỗ quái nào vậy! Tớ nói chúng ta sẽ tới MisLana đấy!

*lộp bộp**lộp bộp*

Một vài giọt nước rơi trên gương mặt Penny. Cô nàng ngước nhìn bầu trời trong xanh không chút mây đen.

– Chuyện gì chứ! Mưa sao? Không phải bảo hôm nay nắng đẹp à? Lũ thời tiết ngu ngốc!…

Caroline hết kiên nhẫn liền chửi thề một tiếng, kéo trần xe từ chiếc xe đắt tiền được tặng vào sinh nhật thứ 18 của mình, sau đó kéo gương xe trên đầu mà dặm lại lớp trang điểm hoàn hảo sẵn tiện tô lại cặp môi bóng bẫy.

Mặc cho Caroline kêu ca về mọi thứ xung quanh không theo ý mình. Penny bất giác bắt gặp bóng dáng khiến những dây thần kinh của mình đột nhiên co cứng. Nét mặt cô nàng chợt gượng gạo.

Gã đàn ông đứng ở phía nhà chờ xe buýt. Bộ dáng toàn thân là màu đen, gương mặt hắn bị che phủ bởi mũ áo choàng khiến người khác không thể nhìn rõ mặt mũi của mình.

Hắn ta xuất hiện từ bao giờ chứ. Hắn ngồi ở đó, hai tay đan vào nhau, đầu có hơi cuối xuống.

Như phát hiện có người nhìn hắn, gã ta xoay đầu hướng về phía 2 cô nàng đang ngồi bên trong chiếc xe đắt đỏ.

Penny trợn tròn mắt muốn tránh né ánh nhìn kia. Cô nhanh chóng nâng cửa kính ô tô.

Lúc này gió bổng thổi mạnh, lá cây bay mịt mù, đột nhiên trên trời lóe một tia chớp bất chợt vang tới mức khiến cho son môi của Caroline bị lem luốc mất một phần.

Caroline lại tính buông câu chửi tục. Nhưng lần này Penny lại cắt ngang. Cô nàng hối hả

– Này … Caroline … cậu..cậu.. có thấy người đó hay không?!

– Ai chứ?

– Cái gã mặc áo choàng màu đen đang trùm mũ ngồi phía băng ghế đằng kia …

Caroline theo hướng Penny nhìn nhưng không thấy ai cả. Băng ghế trống không một bóng người.

– Thật ư? Penny? Áo choàng đen ư? Đừng nói với tớ cậu lại tin lời nói hù dọa của con nhỏ xấu xí kia nhé?

– Nhưng tớ vừa mới thấy … Nếu như đó là …

– Penny! Nhìn tớ này! Sẽ không đời nào có chuyện một tên mặc áo khoác đen đột nhiên xuất hiện trước mặt chúg ta với lại hoodie là trend mùa đông năm ngoái rồi, cậu hãy tin tớ. Mà trên đời này làm quái gì có Thần chết cơ chứ!

*rầm rầm*

Caroline dứt câu, đột nhiên âm thanh vang vọng bên ngoài cửa kính ô tô bất giác xuất hiện dưới thị giác của một người mặc áo choàng đen che kín khuôn mặt như Penny vừa miêu tả.

Cả 2 thét đến chói tai.

– Oh my god! Oh my god! Oh my god! Chạy, chạy mau lên Caroline!! Mau lên! Hắn tới kìa!

– Im miệng đi! Tớ đang khởi động đây! M@#$%&****

Tiếng đập cửa kính lại tiếp tục khiến 2 cô nàng trở nên hoảng loạng.

Chiêc xe màu hồng phấn mau chóng vào số rồi vút chạy thật nhanh một tiếng “vù”, trong tiếng thúc giục của tóc vàng Penny và tiếng chửi rủa không ngừng của Caroline nóng bỏng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: samachoa_vb và 10 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.