Diễn đàn Lê Quý Đôn

Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân – Tê Kiến

 
Có bài mới 11.09.2019, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 11.09.2019, 18:32
Bài viết: 1
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân – Tê Kiến
Nhân tiện, ai quan tâm, tôi có thể cho bạn biết làm thế nào để vay tiền nhanh chóng và dễ dàng. Công ty này đã giúp tôi rất nhiều loanexpert.vn/, do đó tôi giới thiệu nó cho bạn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.10.2019, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.11.2016, 01:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 68
Được thanks: 378 lần
Điểm: 39.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân – Tê Kiến - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39

Từ lần đầu tiên gặp cái tên Bốn chữ số này, Sơ Chi đã cảm thấy khắp toàn thân Lục Gia Hành đều ghi “Ông đây có tiền”, “Ông đây có rất nhiều tiền”, “Khắp toàn thân ông đây đều là tiền.”

Hơn nữa anh còn quá lãng phí, nhất định từ nhỏ đã không phải chịu áp lực về kinh tế.

Buổi tối đêm Giáng sinh, Sơ Chi xách một túi táo, lôi kéo Lục Gia Hành chạy đến trường học.

Cô lấy từ trong túi tiền ra một cái túi vải khác bày trên mặt đất, sau đó lấy từng quả từng quả táo đặt ngay ngắn lên trên.

Lục Gia Hành cũng ngồi xổm xuống nhìn cô bày những quả táo: “Em đang làm gì vậy?”

“Bán hàng nha.”

Lục Gia Hành thở dài, một tay anh chống lên mặt đất, nghiêng người ra sau, bị cô làm cho tức giận đến mức cười không ngừng, lặp lại: “Đây là tôi mua cho em.”

Sơ Chi bày quả táo cuối cùng trong túi xong, nghiêng đầu, chăm chú nhìn anh, bắt đầu giảng “Súp gà cho tâm hồn” cho anh nghe: “Lục Gia Hành, tiền đều không phải do gió to thổi tới, lãnh phí rất đáng xấu hổ.”

Lục Gia Hành: “...”

Lục Gia Hành gật đầu, thỏa hiệp: “Được, bán chỗ này đi.”

Sơ Chi giơ tay lôi tay áo anh, kéo về phía trước: “Anh cũng phải bán cùng với tôi.”

“...”

Thái tử kinh ngạc, thái tử không nghĩ tới mình cũng có một ngày phải đi bày bán vỉ hè như thế này.

Lục thiếu gia lớn ngần này rồi, đây là lần đâu có cơ hội cảm nhận được cảm giác bày sạp ven đường là gì.

Không ngờ bán táo.

Nếu như là người khác, Lục Gia Hành có thể trực tiếp ném người này vào trong bồn hoa, còn thuận tiện lấp đất giúp người đó, cắm thêm bông hoa.

Thế nhưng đây không phải là người khác.

Đây là Sơ Chi.

Dường như trong lúc lơ đãng, cô đã chiếm giữ rất nhiều rất nhiều lần đầu tiên của anh, trở thành ngoại lệ và bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời Lục Gia Hành.

Tệ nhất chính là anh còn cam tâm tình nguyện, thậm chí vui vẻ chịu đựng.

Lục Gia Hành ngồi ở ven đường, cánh tay khoát lên đầu gối, một tay che mắt, liếm môi cười bất đắc dĩ: “Được, em nói xem em muốn bán thế nào?”

Đây cũng là lần đầu tiên Sơ Chi làm công việc này, cô có chút phẩn khởi, nóng lòng muốn thử: “Có phải là trước tiên nên định giá không? Chúng ta nên bán bao nhiêu tiền một quả? Ba đồng đi!”

Lục Gia Hành lười nhác chống đầu nhìn cô, bật cười: “Tôi mua 30 đồng một quả đó.”

Dáng vẻ Sơ Chi vô cùng khổ sở: “Nhưng bán 30 đồng một quả không phải là lừa người khác sao?”

Cô mệt mỏi ngồi chồm hỗm, quay đầu liếc mắt nhìn, nhẹ nhàng quét tầng tuyết mỏng đọng lại bên trên gạch bồn hoa, ngồi xuống.

Lục Gia Hành nghiêng đầu, dứt khoát tháo khăn quảng trên cổ xuống, vỗ vỗ chân cô: “Lên.”

Sơ Chi cho rằng anh cũng muốn ngồi, cô liền trượt sang bên cạnh.

Anh không nói thêm, trực tiếp đứng lên, gấp khăn quàng cổ thành một khối, cúi người, đặt xuống chỗ cô vừa ngồi trên gạch bồn hoa. Để xong, anh dương dương tự đắc hất cằm: “Ngồi lên cái này.”

Sơ Chi sửng sốt một chút, vội vã xua tay: “Không cần, anh đeo vào đi, tối nay lạnh đó.”

Lục Gia Hành lại ngồi xổm xuống lần nữa, thích thú nhếch nhếch môi: “Tôi không lạnh, bây giờ tôi cực kỳ nóng.”

Sơ Chi hoàn toàn không nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, kiên trì nói: “Đến lúc đó anh lại bị cảm.”

Lục Gia Hành muốn nói thân thể anh rất khỏe mạnh, ngâm nước lạnh nửa giờ và để người trần gió thổi mới sốt 38 độ.

Anh nhíu mày: “Vậy tôi ôm em ngồi nhé?”

Anh vừa dứt lời, khuôn mặt tiểu cô nương đỏ lên, cô đứng lên rất nhanh, đặt mông ngồi lên chiếc khăn quàng cổ của anh.

Chiếc khăn làm bằng lông dê mềm mại, dày dặn, trên mặt còn mang theo nhiệt độ của anh, ngồi lên lại ấm áp dễ chịu.

Sơ Chi chống khuỷu tay lên đầu gối, hai tay nâng gò má nhìn anh: “Vậy chúng ta bán bao nhiêu tiền hả?”

Lục Gia Hành ngồi trước mặt cô, giơ tay vẫy vẫy túi vải: “Ba đồng đi.”

Đôi lông mày thanh tú của Sơ Chi xoắn xuýt vào một chỗ, cô không muốn bán quá cao, lại không muốn khiến anh thiệt thòi nhiều như vậy: “Hay là năm đồng nhỉ?”

Lục Gia Hành nở nụ cười trầm thấp: “Được, vậy thì năm đồng đi.”

Sơ Chi gật đầu, móc một tờ giấy trắng trong túi tiền ở áo lông vũ ra.

Tời giấy trắng được cô xếp rất ngay ngắn, vì cô mang găng tay nên động tác có chút vụng về, vuốt nếp nhăn trên mặt xong cô lại móc một cây bút đen từ trong túi tiền, viết từng nét một: “Quả bình an.”

Tờ giấy mong manh bị cô đặt trên đùi, không ngay ngắn, chữ cũng bị xiêu xiêu vẹo vẹo, có chút xấu.

Sơ Chi cau mày, ngước mắt lên nhìn Lục Gia Hành: “Anh xoay người.”

Anh không lên tiếng, im lặng xoay người, hướng lưng về phía cô.

Sơ Chi cầm tờ giấy trắng, đặt lên lưng anh, nằm sấp viết chữ.

Lục Gia Hành hơi nghiêng đầu.

Tiểu cô nương nhẹ nhàng nằm trên lưng anh viết chữ, chiếc bút trong tay vang lên tiếng sàn sạt nhẹ nhàng, đầu cúi thấp, gò má yên tĩnh, tóc con trên trán buông xuống, lông mi dài bao trùm đầy tinh tế.

Trên lưng truyền đến áp lực nhẹ nhàng, như xuyên thấu qua sống lưng trực tiếp đè lên trái tim anh.

Sơ Chi viết xong, đậy nắp bút, nâng cằm thưởng thức một lúc, không hài lòng cho lắm.

Điều kiện khó khăn, chữ viết hơi xấu.

Lục Gia Hành nghiêng đầu, đột nhiên nói: “Tiếp tục viết một lúc.”

Toàn bộ sự chú ý của Sơ Chi đều đặt trên tờ giấy, cô không chú ý nghe, nhếch miệng, ngẩng đầu lên: “Hả? Cái gì?”

“Không có gì,” Lục Gia Hành quay đầu đi, “Viết xong rồi sao?”

Sơ Chi cất bút vào trong túi tiền, cô đứng dậy, đặt tờ giấy viết xong phía trước đống táo, dùng một quả chặn lại.

Cô đứng ở phía trước chống nạnh thưởng thức một lúc, sạp hàng bày một đống táo, phía sau là một anh chàng đẹp trai, tóc đen da trắng, mắt dài môi mỏng, nở nụ cười.

Dưới ánh đèn đường toàn thân như được bọc một tầng ánh sáng, giống như vị thần anh tuấn lỗi lạc đi nhầm xuống trần gian.

Sơ Chi khá là thỏa mãn, nhảy nhót tung tăng mới vòng ra sau ngồi xuống, hai tay chống gò má chờ mong khách hàng tới cửa.

Buổi tối Giáng sinh, cũng chính là thời điểm lượng người đi trong sân trường nhiều nhất, những đôi tình nhân và nhóm bạn bè đi qua, có lẽ là bởi vì người đằng trước đảm đương về phần giá trị nhan sắc, cũng có thể bán quả bình an này thật sự tiện nghi, trong chốc lát, chỗ táo chỉ còn lại mấy quả.

Sơ Chi cực kỳ hưng phấn, năm đồng lại năm đồng thu nhận, ngón tay nhỏ ngắn cầm một tờ, nhảy nhót đến trước mặt Lục Gia Hành đang ngồi, đôi mắt tỏa sáng, tựa như dâng vật quý: “Chúng ta kiếm được nhiều tiền như vây!”

Lục Gia Hành cười khẽ, nhịn không được giơ tay xoa đầu cô, giọng nói dịu dàng: “Sơ Sơ thật là lợi hại.”

Sơ Chi đang đếm tiền rất hài lòng, động tác liền dừng lại, hơi sửng sốt.

Trái tim đập lỡ một nhịp.

Đối diện sạp bán của bọn họ, có hai ba cô gái đứng chung một chỗ, vừa lén lút nhìn về phía này vừa khẽ bàn luận.

Lúc này, cuối cùng mấy người đó không nhịn được đi tới.

Chắc hẳn bốn cô gái là bạn cùng phòng với nhau, một người trong số đó mặc chiếc áo khoác lông màu trắng, mặt tròn mắt to, ngồi xổm xuống, cầm một quả táo lên, giọng nói dịu dàng mềm mại: “Xin hỏi cái này là năm đồng một quả sao?”

Sơ Chi hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn cô ấy cười: “Vâng, đúng vậy,” cô khua tay ra hiệu với cô ấy, “Nhưng mà bởi vì chỉ còn sót lại mấy quả thôi nên mình có thể bán cho bạn ba đồng!”

Cô mở to mắt, dáng vẻ chăm chú giống dân buôn bán, rất có phong thái của bà chủ nhỏ.

Còn bán phá giá.

Lục Gia Hành ngồi ở đó, dáng vẻ thâm tình nhìn cô, mu bàn tay che ở bên môi, mỉm cười.

Cô gái kia kêu ôi chao một tiếng, dứt khoát móc ra năm đồng tiền, cầm một quả táo: “Năm đồng đã rất hời rồi, không bằng năm đồng đi!”

Sơ Chi cảm thấy cô gái này thật là quá tốt rồi, cô phấn khởi thu tiền, vừa định cảm ơn một tiếng liền nghe thấy cô gái kia lại hỏi: “Cái đó, xin hỏi hai người là người yêu sao?”

Sơ Chi sững sờ, ngẩng đầu lên.

Cô gái len lén liếc mắt nhìn Lục Gia Hàng đang ngồi ở phía sai, gò má đỏ ửng mang theo chút mất tự nhiên.

Ngón tay Sơ Chi nắm chặt tờ tiền lẻ, cô vội vã lắc đầu: “Không phải.”

Cùng lúc đó phía mấy cô gái đang đứng chờ phát ra tiếng ồn ào dường như là tiếng cười, cô gái đó tựa như cũng thở phào nhẹ nhõm, cô đỏ mặt nhìn về phía Lục Gia Hành, lấy dũng khí cẩn thận hỏi: “Vậy xin hỏi chúng ta có thể trao đổi số điện thoại không?”

Sơ Chi trừng mắt nhìn, rồi cúi đầu xuống.

Cô đeo găng tay đan bằng len sợi, mặt trên chiếc găng tay hồng nhạt khâu một cái lông tơ, cô nắm xấp tiền lẻ trong tay, một tờ lại một tờ, đếm không tập trung.

Đếm tới bao nhiêu tờ rồi nhỉ?

Sơ Chi chôn đầu thật sâu, nhíu nhíu mày.

Thật sự là đáng ghét.

Nhàm chán.

Cô thực sự muốn trả lại cho cô gái đó năm đồng tiền này, đoạt lại quả táo trong tay cô ấy, lớn tiến nói “Tôi không nên bán cho cô! Cho tôi năm đồng nữa tôi cũng không bán! Đi nhanh một chút!”

Cô buồn buồn chờ Lục Gia Hành đọc dãy số, trong lòng lại có chút kỳ vọng.

Sơ Chi cũng không biết mình đang kỳ vọng điều gì.

Bọn họ đã ở bên ngoài một hồi lâu, thời tiết rất lạnh, chóp mũi Sơ Chi hồng hồng, bị lạnh đến phát đau.

Cô khịt khịt mũi, yên lặng cúi thấp đầu không nói lời nào.

Trong lúc Lục Gia Hành im lặng, Sơ Chi có thể nghe thấy tiếng cười và tiếng thì thầm của các cô gái đó.

“Không thể.” Cô nghe thấy anh nói.

Ngón tay Sơ Chi đang đếm tiền liền dừng lại.

Lục Gia Hành ngừng lại trong chốc lát, đôi mắt buông xuống, nhìn cô gái nhỏ đang chôn cái đầu thật sâu, chầm chậm mở miệng: “Thật xin lỗi, tôi có người mình thích rồi, là đơn phương yêu mến, bây giờ đang theo đuổi.”

Sơ Chi sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Cô có chút không phản ứng kịp, lông mi dài vểnh lên, đôi mắt to tròn nhìn anh, dáng vẻ hơi ngốc nghếch.

Chóp mũi cô bị lạnh đến có chút hồng, đôi mắt đen long lanh, trên mi mắt còn mang theo một lớp sương mỏng manh.

Lục Gia Hành hơi cong khóe môi, tầm mắt hơi chếch lên, rơi trên người cô: “Mặc dù hơi khó theo đuổi, thế nhưng thích muốn chết, không thể không có cô ấy, vì lẽ đó thật xin lỗi không thể cho cô số điện thoại được.”

Giọng nói trầm thấp dịu dàng mang theo ý cười, tựa như hờ hững.

Đôi mắt đào hoa đen ánh sáng rực, giọng điệu bảy phần lười nhác, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.

Lông mi Sơ Chi run lên, trong lòng tựa như có một chiếc lông chim vẫn nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung, đột nhiên rơi xuống rồi.

Giống như thuyền thuộc về cảng, như vết bụi lắng xuống trên món đồ nào đó.

Sơ Chi cũng không biết mình đến cùng là đang chờ mong điều gì.

Bây giờ suy nghĩ lại, có thể là đang chờ câu nói này của anh.

Editor: Xin chào các bạn đã và đang theo dõi truyện Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân, thời gian qua có quá nhiều truyện xảy ra khiến mình không thể cập nhật chương truyện thường xuyên và đúng thời hạn. Mình rất xin lỗi và mong các bạn thông cảm cho mình. :thanks: . Qua đây mình hy vọng các bạn vẫn tiếp tục theo dõi bộ truyện, ủng hộ mình cũng như tác giả và mong rằng chúng ta vẫn gắn bó với nhau cho đến chương cuối cùng.  :-D  :-D  :bird:  :bird:  :bird:  <Linhh Linhh>


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linhh Linhh về bài viết trên: Tóc Xoăn, luna.moon, meomeo1993, ratthichdoctruyen
     
Có bài mới 19.10.2019, 23:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.11.2016, 01:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 68
Được thanks: 378 lần
Điểm: 39.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân – Tê Kiến - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40

Cuối cùng còn lại hai quả táo.

Sơ Chi không bán, cô gấp tờ giầy viết giá tiền rồi nhét vào túi áo lông.

Cô thu dọn đồ đạc, còn Lục Gia Hành nhận điện thoại.

Sơ Chi không quan tâm xem ở bên kia anh đang nói gì, một tay cô cầm xấp tiền, ôm hai quả táo vào trong lồng ngực, cái đầu cúi thấp không biết đang suy nghĩ điều gì.

Cô muốn chờ anh nói chuyện xong, cảm ơn anh một tiếng, rồi trả tiền lại cho anh nữa.

Hình như cô cũng chưa chúc anh Giáng sinh vui vẻ.

Sơ Chi chậm chạp lấy điện thoại ra nhìn thời gian, đã tám giờ tối.

Đúng lúc đó Lục Gia Hành cúp điện thoại, đi tới.

Sơ Chi giống như con rùa nhỏ, cả khuôn mặt đều núp bên trong khăn quàng cổ chỉ để lộ ra đôi mắt, cô cúp thấp đầu khiến người ta không nhìn thấy cảm xúc bên trong.

Lục Gia Hành cất điện thoại di động vào túi áo, đưa tay lên giúp cô kéo khăn quàng cổ cao lên: “Có lạnh không?”

Động tác của anh rất cẩn thận, chầm chậm kéo mép khăn mềm mại đang rủ xuống lên, che đi chóp mũi hồng hồng của cô.

Cũng không biết điều gì làm anh vui vẻ, đột nhiên Lục Gia Hành cười nhẹ một tiếng, nắm khăn quàng tiếp tục kéo hướng lên trên, cho đến khi che đi đôi mắt cô.

Sơ Chi buồn bực “A” một tiếng, đầu ngẩng lên, mặt bị khăn vây quanh chặt chẽ.

Cô cầm đồ trong tay, còn ôm hai quả táo vào trong ngực, tay không thể động đậy liền lắc lư đầu muốn tháo chiếc khăn tay anh đang nắm xuống.


Chiếc khăn quàng cổ bằng lông dê màu xám nhạt kia của anh bị Sơ Chi lót dưới mông chắc hẳn buổi tối không thể đeo lên, lúc này cũng đang được cô cầm trong tay.

Sơ Chi lắc lư cái đầu, phát hiện hình như người này tìm được thú vui rồi, càng ngày càng hăng hái lôi kéo chiếc khăn, gắt gao che đi đôi mắt cô.

Chiếc khăn che đi ánh sáng khiến trước mặt chỉ còn lại một vùng tăm tối, Sơ Chi im lặng một lúc, nhíu nhíu mày: “Lục Gia Hành, anh thật là ấu trĩ.”

Lục Gia Hành “Ồ” một tiếng, ngừng lại vài giây mới chậm rãi kéo khăn quàng của cô xuống.

Anh mặc áo khoác màu đen phẳng phiu, không cài khuy, phanh ra làm lộ lớp áo len nhạt màu bên trong.

Sơ Chi vẫn cảm thấy nam sinh mặc áo len so với áo sơ mi càng đẹp hơn.

Cô luôn cảm thấy loại áo len này nam sinh muốn mặc đẹp càng khó hơn áo sơ mi.

Mà cảm giác ấy, khi nhìn sang Lục Gia Hành thường sẽ đạt tới đỉnh điểm.

Anh mặc áo len thực sự rất đẹp.

Anh không đeo khăn quàng cổ, Sơ Chi giương mắt nhìn cái cổ thon dài của anh, ở đó có một trái táo a-đam nổi lên, trên nữa là chiếc cằm nhọn, đường góc khuôn mặt đẹp đẽ và bờ môi mỏng hơi cong lên.

Bỗng nhiên Sơ Chi xoay người lại, cô vội vàng cúi đầu, không hiểu tại sao đột nhiên không dám nhìn lên trên nữa.

Cô cầm một xấp tiền kiếm được và một quả táo đưa cho anh.

“Những cái này cho anh,” cô thấp giọng nói.

Lục Gia Hành không nhận.

Sơ Chi suy nghĩ một chút liền sáng rỏ.

Anh mua một quả táo ba mươi đồng, bị cô bán đi chỉ có năm đồng.

Anh bị lỗ rất nhiều nha.

Sơ Chi nghĩ nhất định Lục Gia Hành không mấy vui vẻ gì, cảm thấy có lẽ anh sẽ không nhận, cô liền cầm một quả táo khác nhét vào trong túi xách, rồi khom lưng, bàn tay trống không cầm lấy tay anh kéo qua.

Lục Gia Hành mặc cho cô lôi kéo, bàn tay thuận theo mở rộng ra, lòng bàn tay ngửa lên trên.

Sơ Chi cầm một xấp tiền lẻ nhăn nhúm đặt lên tay anh, đặt quả táo đè lên phía trên.

Quả táo màu hồng tím, bởi vì là quả cuối cùng còn dư lại nên hình dạng cũng không được tốt cho lắm, hơi méo, miễn cưỡng mới đứng vững trong lòng bàn tay anh.

Cô gái nhỏ đeo găng tay màu trắng, bàn tay nhỏ bé bắt lấy cổ tay anh, ở bên ngoài quá lâu nên ngón tay đã lạnh lẽo, nhưng lại như thiêu đốt bỏng làn da của anh.

Cô đưa táo và tiền cho anh, tựa như kiên nhẫn dụ dỗ trẻ con, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại như sô-cô-la: “Ai nha, anh không cầm là không được đâu, số tiền còn thiếu tôi cũng sẽ trả lại cho anh.”

Cô vừa nói xong.

Đột nhiên người trước mặt duỗi cánh tay ra, bàn tay thon dài giữ gáy cô, nhẹ nhàng dùng sức kéo lại gần.

Sơ Chi bất ngờ lảo đảo tiến lên trước hai bước, trán đụng thẳng vào ngực anh.

Áo len của anh rất mềm mại, mang theo nhiệt độ người anh xen lẫn mùi nước giặt quần áo, còn có một chút mùi vị quen thuộc về anh.

Mùi vị đó rất rõ ràng, đặc biệt lại lạnh lẽo, không phù hợp với tính cách của anh.

Sơ Chi trợn to hai mắt, không nhúc nhích.

Thời gian gần đây anh quá ngoan ngoãn rồi.

Ngoan đến mức thậm chí Sơ Chi quên mất tính cách của anh.

Cô không tránh, im lặng nằm nhoài trong ngực anh, cảm nhận hô hấp đang lên xuống trong lồng ngực và áp lực từ bàn tay mềm mại sau đầu của anh, cô chớp mắt một cái, nhẹ nhàng mở miệng hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Câu nói này Sơ Chi từng hỏi anh rất nhiều lần.

Tức giận, xấu hổ, mơ màng và nghi ngờ là cảm giác lúc đó.

Nhưng lần này Sơ Chi lại có cảm giác không giống như mọi lần.

Động tác Lục Gia Hành chặt hơn.

Tiếng nói của anh trên đỉnh đầu cô có chút khàn khàn, căng thẳng, thận trọng: “Xin lỗi, tôi chỉ ôm một lúc thôi, em đừng động đậy, một phút là tốt rồi.”

Sơ Chi mím mím môi.

Đầu cô hơi động, nghiêng một chút, cuối cùng trước mắt không còn một vùng tăm tối nữa, tia sáng từ ánh đèn đường thâm nhập vào đây.

Tay Sơ Chi hơi nhấc lên, giơ lên một nửa sau lưng anh, cô cắn cắn môi, cuối cùng vẫn quyết định hạ xuống.

Chỉ có đầu ngón tay nhẹ nhàng phất qua vải áo khoác của anh, nhẹ nhàng như lông chim, người khác không có thể phát hiện được.

Cô thất bại thở dài, cúi đầu xuống, rầu rĩ nói: “Anh như này cũng là đùa giỡn lưu manh.”

“Xin lỗi.”

Sơ Chi buồn bực: “Có phải hôm nay anh chỉ biết nói xin lỗi hay không.”

Lục Gia Hành thở một hơi thật dài: “Tôi sợ dọa em, sợ em sẽ chạy mất, mới liều mạng kìm nén,” giọng nói anh rất nhỏ, tốc độ nói chậm mang theo chút bất đắc dĩ, “Vì vậy em đừng động đậy chân tay, tăng thêm độ khó cho tôi.”

Lúc này Sơ Chi mới nhớ tới, một tay khác của anh còn bị cô cầm lấy.

Trong lòng bàn tay còn có mấy tờ tiền lẻ và một quả táo ngăn cách giữa hai người, đó là khoảng cách duy nhất giữa bọn họ.

Sơ Chi đỏ mặt, bàn tay cô nhanh chóng rút ra, trái tim đập bình bịch, một tiếng lại một tiếng rất mạnh.

Mặt cô đỏ như máu, may lúc này cái đầu đang bị anh đè vào ngực, cô nhẹ nhàng chuyển động, nhỏ giọng nói ngập ngừng: “Ai sẽ chạy nha...”

Cô vừa mới nói chuyện, Lục Gia Hành đã buông tay, người lùi về phía sau hai bước thả cô ra.

Sơ Chi lo sợ, lúng túng, cô cảm thấy hẳn là anh nghe thấy được, nhưng mình còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn né tránh, khuôn mặt đỏ bừng hơi sốt sắng nhìn anh.

Lục Gia Hành nghiêng đầu, cụp mắt.

Sơ Chi nuốt nước miếng một cái, cô hít một hơi thật sâu, lấy dũng khí kiên định nhìn anh.

Lục Gia Hành: “Hả?”

“...”

Sơ Chi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không biết tại sao lại cảm thấy có một chút thất vọng.

Cô cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, nhỏ giọng lầu bầu nói: “Không có gì...”

Điện thoại của Lục Gia Hành vang lên lần thứ hai.

Mặt anh không cảm xúc, mặc kệ tiếng chuông reo trong túi áo, dáng vẻ giống như không quan tâm.

Sơ Chi ngẩng đầu: “Anh nhận điện thoại đi.”

Tiếng chuông vẫn kiên nhẫn vang lên, khóe môi Lục Gia Hành hơi hướng về phía dưới, thiếu kiên nhẫn, lười biếng tiếp điện thoại: “Sao vậy?”

Ở đầu bên kia điện thoại, Trình Dật không nói gì.

Ngừng vài giây, anh ta mới nói: “Điện hạ, ăn cơm không?”

Lục Gia Hành vừa định cúp điện thoại, Trình Dật nhanh chóng nói tiếp: “Không đi ăn thì đàn em có đói bụng không?”

Động tác Lục Gia Hành dừng lại, đôi mắt nhìn Sơ Chi, không lên tiếng.

Trình Dật giống như có thiên lí nhãn đoán được toàn bộ, anh ta cười hai tiếng, nói địa điểm: “Mang đàn em tới đây cùng nhau trải qua lễ Giáng sinh đi, nhất định cậu không đoán được hôm nay ai trở lại đâu.”

Lục Gia Hành không hứng thú đáp: “Ồ, tôi không đoán được.”

“Lâm Ngữ Kinh đã trở lại.”

“...”

Trình Dật có chút bồn chồn: “Tại sao cậu không phản ứng gì vậy?”

“Tôi phải có phản ứng gì.”

“Cậu ít nhất cũng phải cho tôi chút phản ứng gì chứ,” đột nhiên Trình Dật ồ một tiếng đầy bỉ ổi, “Có phải tôi quấy rối chuyện tốt gì của cậu rồi không? Nhưng mà không phải bây giờ cậu vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi đầy đau khổ sao, cậu và đàn em đang làm gì vậy?”

Lục Gia Hành cụp mắt xuống, nhìn quả táo trong tay và mấy tờ tiền lẻ, hờ hững nói: “Bày sạp.”

“...”

Trình Dật không kịp phản ứng: “Cái gì?”

“Vừa rồi bày sạp bán hàng, bây giờ đếm tiền.” Lục Gia Hành nhếch môi, giọng nói khá là sung sướng, “Chúng tôi kiếm được hơn 100 đồng.”

Trình Dật: “...”

*

Trong bốn người bạn thân của Lục Gia Hành, chỉ có Lâm Ngữ Kinh là con gái, hơn nữa so với bọn họ còn nhỏ tuổi hơn.

Bình thường nữ sinh sẽ được chiếu cố nhiều hơn, thế nhưng Lâm Ngữ Kinh lại không như thế.

Cô cầm đầu nhóm.

Cô gái nhỏ nhà họ Lâm, không có việc xấu nào là không làm, thế nhưng lúc nào cũng bày ra khuôn mặt cực kỳ ngoan ngoãn đến mức cô nàng không phải chịu bất kỳ tai họa nào, chỉ cần đứng bên cạnh im lặng ủy khuất, tất cả người lớn đều sẽ nghĩ cô nàng vô tội là chuyện đương nhiên, tất cả đều úp nồi lên lưng bọn Lục Gia Hành và Trình Dật.

Về sau khi ba mẹ Lâm tách ra, Lâm Ngữ Kinh theo mẹ chuyển tới miền Nam, đã nhiều năm bọn họ không gặp nhau.

Địa điểm vẫn chọn quán rượu của nhà Trình Dật.

Lần này không phải là hải sản, có lẽ chiều theo Lâm Ngữ Kinh sinh sống nhiều năm ở miền Nam, đã thay đổi món ăn.

Lúc Sơ Chi và Lục Gia Hành đến đã sắp chín giờ, bên trong phòng náo nhiệt, ngồi đầy người.

Sơ Chi theo Lục Gia Hành đi vào, đến trước cửa, chàng trai nhẹ nhàng nâng tay, mặt không chút biến sắc vỗ vỗ lưng cô.

Sơ Chi cầm quả táo trong tay, ngẩng đầu lên.

Lục Gia Hành cúi đầu, nói nhỏ với cô: “Hôm nay khả năng có hơi nhiều người.”

Sơ Chi không hiểu vì sao.

Cô hơi nghiêng đầu mờ mịt, vừa định hỏi anh sau đó thì sao, liền nghe thấy giọng nữ nhẹ nhàng gọi: “Ô kìa, A Hành.”

Sơ Chi quay đầu, nhìn về phía chủ nhân của giọng nói đó.

Cô gái có khuôn mặt nhỏ, mí mắt mỏng, mắt hạnh hơi vểnh lên, da dẻ rất trắng, rất xinh đẹp.

Áo sơ mi trắng mềm mại buông xuống, chiếc bốt da bao lấy đôi chân thon dài.

Tầm mắt Lâm Ngữ Kinh lướt qua Lục Gia Hành, cô hơi nghiêng cổ, bờ môi mỏng nhạt màu tạo ra nụ cười thân thiết: “Đã lâu không gặp, có nhớ mẹ không?”

Sơ Chi: “...”

Sơ Chi cảm thấy mẹ của đàn anh Lục thực sự rất trẻ tuổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linhh Linhh về bài viết trên: Ngô Thanh, khanhthi
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lily_Carlos, Thỏ vui vẻ, Tích Lạc và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1644

1 ... 206, 207, 208

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 30, 31, 32

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 276 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.