Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 298 bài ] 

Phì Lũ đại náo dị giới - JunWei

 
Có bài mới 11.09.2019, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.06.2018, 18:45
Tuổi: 34 Nam
Bài viết: 301
Được thanks: 61 lần
Điểm: 47.03
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới - JunWei - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 291: Tống Anh Kiệt.

“ mâm mâm, ực ~~~, sao lão già, lão nhất định không, ực, không nhúng tay vào thật sao, ực ~~~~~!!!” sau khi bị “ thảm sát” trên bàn cờ, Dương Kiệt quyết định trả thù bằng cách chén sạch những đĩa điểm tâm được bày lên trong thành chủ phủ, không ngừng dùng tay bốc những chiếc bánh ngọt nhét thẳng vào miệng nhau ngấu nghiến vừa lên tiếng hỏi.

Âu Dương Thiện lúc này tinh thần sảng khoái sau khi thỏa mãn " thảm sát" Dương Kiệt trên bàn cờ xong, chỉ khẽ nhâm nhi ly trà trên tay, hoàn toàn không có hứng thú trả lời câu hỏi của đối phương gì cả.

“ Lão không sợ, ực ……” “ Sợ gì chứ?? Chỉ cần chủ nhân của bọn ta kích hoạt võ hồn ngay trước mặt Thanh Hoàng, chỉ sợ đối phương chèo kéo lấy lòng còn không kịp, lấy đâu ra khí phách dám xử tội chủ nhân của bọn ta nữa?? Ngươi nên tự lo bản thân mình đi, haha ~~~!!” Dương Kiệt còn định lên tiếng hù dọa thuyết phục, lão đại há há cười lớn, vừa dùng tay vỗ lên ngực vừa tỏ vẻ đầy tự tin nói.

Sắc mặt của ba người còn lại phản ánh như những gì lão đại vừa nói, hoàn toàn không chút vẻ sợ hãi sau khi Bán Nguyệt thành bị thất thủ, cả thành chủ phủ sẽ bị xử tội vậy.

Quả thật, chỉ cần Âu Dương Thiện “ show show” cái võ hồn của mình ra, mọi lỗi lầm trước kia của lão sẽ được vương triều Thanh Mãng ân xá bỏ qua ngay tức khắc, thậm chí còn dùng phi thuyền sang trọng tới đưa rước ông ta về vương thành nữa là.

Cho dù rơi vào tình huống xấu nhất, cùng lắm dẫn theo cả gia tộc rời khỏi vương triều Thanh Mãng đầu quân tới những vương triều cao cấp hơn, chẳng lẽ còn lo sợ đối phương dám ngăn cản sao??

Đối với một kẻ mạnh có tiềm năng vô hạn như Âu Dương Thiện, phía vương triều Thanh Mãng phải suy nghĩ thật kỹ nếu như muốn có ý định ép chó vào đường cùng, nếu như không thể nhất kích tất sát, để Âu Dương Thiện có cơ hội trưởng thành, tuyệt đối sẽ là một đại họa đối với cả vương triều Thanh Mãng đấy chứ.

Quan trọng nhất là, tội lỗi của Âu Dương Thiện chưa tới mức khiến vương triều Thanh Mãng phải bất chấp tất cả xử tội bằng mọi giá. Lúc này ông ta chỉ đầu hàng chiến lược để bảo tồn dân chúng trong thành, sau hai năm, sau hai năm Bán Nguyệt thành sẽ lại trao trả về tay vương triều Thanh Mãng, vấn đề này dân chúng cả Bán Nguyệt thành có thể làm nhân chứng sống cho Âu Dương Thiện. Nếu như nói một cách chính xác, Âu Dương Thiện không những không có tội mà còn có công khi giúp Bán Nguyệt thành bảo toàn được sinh khí, không bị tổn thất nặng nề sau khi xảy ra chiến tranh nữa là.

Nhưng đó không phải là thứ mà Dương Kiệt muốn đạt được khi đi tới thành chủ phủ lần này, tiếp tục lên tiếng cố gắng thuyết phục: “ lão ra, nếu như …..” “ không cần phải nói nữa, lão phu đã quyết định rồi, tuyệt đối không nhúng tay vào cuộc giao chiến lần này.” Âu Dương Thiện tỏ ra chắc nịch lên tiếng khẳng định, không cho đối phương cơ hội tiếp tục.

nói cho cùng, Âu Dương Thiện luôn tự nhận mình là người của vương triều Thanh Mãng, giờ bảo ông ta giúp quân địch chống lại vương triều mà mình cung phụng, tuyệt đối có thể bị quy vào tội phản nghịch, đó là ranh giới cuối cùng mà Âu Dương Thiện tuyệt đối không dám bước qua.

“ lão phu có thể hứa với các ngươi rằng, lão phu không ra tay giúp đỡ thủ thành, nhưng cũng sẽ kiểm soát binh sĩ trong Bán Nguyệt thành, tránh trường hợp xảy ra bạo loạn trong lúc cuộc giao chiến nổ ra, các ngươi có thể yên tâm công việc thủ thành của mình, đó là nhượng bộ cuối cùng của lão phu dành cho các ngươi. Còn chuyện khác, không cần phải nói thêm nữa.”

Âu Dương Thiện đã có được quyết định của mình, xem như yêu cầu của tam công chúa đã được đáp ứng, nhiệm vụ của Dương Kiệt xem như hoàn toàn. Chỉ là, như thế tuyệt đối không đủ đối với anh ta, anh ta muốn còn hơn thế cơ.

“ lão già, ông không chịu ra tay, vậy không thể ngăn cản người khác ra tay chứ, đúng không??” Đôi mắt của Dương Kiệt lóe qua tia sáng ranh ma, quay sang tứ đại kim cang nói: “ này các ngươi, các ngươi không phải nói là xem ta như bạn sao?? Giờ bạn bè gặp nạn, các ngươi không thể đứng ngoài nhìn mà không giúp chứ nhỉ??”

Tứ đại kim cang lập tức tỏ ra khó xử. Với người trọng nghĩa khí như họ, bạn bè gặp nạn tất nhiên là lên đao sơn xuống vạc dầu không díu mày lấy một cái, nhưng tình nghĩa lưỡng nan toàn, chủ nhân đã quyết định không nhúng tay vào cuộc giao chiến lần này, bản thân tuyệt đối không dám vượt mặt làm những việc ảnh hưởng tới thành chủ phủ. Vì bốn người họ không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn đại diện cho cả thành chủ phủ, không phải sao??

Dường như nhận ra nỗi khó xử của tứ đại kim cang, Âu Dương Thiện từ từ đứng dậy, trực tiếp quay người rời khỏi hoa viên, giọng nói từ phía xa truyền thẳng vào tai của những người có mặt ở đây: “ thời gian gần nay lão phu cảm nhận được cảnh giới có dấu hiệu lung lay, có thể đột phá bất kỳ lúc nào, nên phải tạm thời bế quan một thời gian. Trong thời gian lão phu bế quan, mọi việc trong phủ giao hết cho quản gia phụ trách, ngoài ra, lão phu tuyên bố trục xuất tứ đại kim cang ra khỏi thành chủ phủ, bắt đầu từ ngày hôm nay, họ có thể tự do làm việc mình muốn làm, mọi chuyện họ hành sự ở bên ngoài không liên quan gì tới lão phu, tới thành chủ phủ cả, thích làm gì thì làm.”

“ Đa tạ chủ nhân ~~~~!!” “ có thế chứ lão già ~~~!!” tứ đại kim cang mang theo vẻ mặt cảm kích chấp tay thi lễ về phía bóng lưng của Âu Dương Thiện, trục xuất tứ đại kim cang chỉ là một cái cớ, hôm nay trục xuất, đợi tới khi cuộc giao chiến kết thúc hoàn toàn có thể thu nạp lại vào trong thành chủ phủ một cách dễ dàng, nên tứ đại kim cang hoàn toàn không cảm thấy khó chịu tuyệt vọng hay lo lắng gì cả, ông ta làm thế chẳng khác nào đồng ý cho phép tứ đại kim cang giúp đỡ bạn bè của mình.

Tứ đại kim cang, thực lực lớn mạnh nhất chính là lão đại đã đạt tới cảnh giới nguyên thần tầng thứ 4, cộng thêm võ hồn cấp 3 của mình, ngay cả một nguyên thần tầng thứ 7 khi chưa kích hoạt võ hồn cũng không phải là đối thủ của hắn, tuyệt đối là những chiến tướng đắc lực nhất trong cuộc thủ thành lần này.

Nên nhớ rằng lúc này tiểu đội Bạch Ưng kẻ có thực lực mạnh nhất cũng chỉ là nguyên thần tầng thứ 2 mà thôi. Có tứ đại kim cang, à không, tam đại kim cang, lão tam vẫn chưa hoàn toàn hồi phục nên không thể trông mong gì vào hắn cả, tuyệt đối là một nguồn sức mạnh chất lượng đối với thế lực của tam công chúa vào thời điểm này.

Dương Kiệt hí hửng khi mục đích của mình đã đạt được, tuy không thuyết phục được Âu Dương Thiện ra tay, nhưng tam đại kim cang cũng không tệ, có còn hơn không, không phải sao??

Hai bên hẹn thời điểm tụ tập trước cuộc giao chiến nổ ra, sau đó từ biệt rời khỏi thành chủ phủ quay trở về trang viên của tam công chúa để báo cáo kết quả.

“ chiến tranh ư?? Thú vị đấy!! đó mới chính là vũ đài giành cho những đàn ông chân chính như mình ~~~!!!” hít sâu một hơi vào người, Dương Kiệt tỏ ra hào hứng phấn khích vô cùng, hai tay nắm chặt lại thật mạnh, toàn thân run lên cười nói.

Lần này có thể nói là chiến tranh có quy mô lớn nhất mà Dương Kiệt tham gia. Từ nhỏ đã đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa, vô cùng sùng bái các vị võ tướng anh hùng hào kiệt xông pha trên chiến trường, tướng đấu tướng, binh đấu binh, mưu sĩ đấu trí với mưu sĩ, ao ước một ngày nào đó mình cũng có cơ hội trải nghiệm bầu không khí đầy nhiệt huyết đó, nên lúc này tỏ ra hào hứng phấn khích vô cùng.

“ Vương triều Thanh Mãng, Tống Anh Kiệt !! Hy vọng các ngươi sẽ không làm ta thất vọng ~~~!!”

--- ------ ----
“ bẩm, bẩm đại nguyên soái, tướng quân của chúng, chúng tôi đã thuyết phục được một phần mười binh sĩ trong thành, ngoài ra, ngoài ra tam đại gia tộc cũng đã đồng ý ra tay, chỉ cần, chỉ cần nhận được mật hiệu của nguyên soái, nguyên soái phát ra, binh sĩ và, và tam đại gia tộc trong thành chắc chắn sẽ nổ ra cuộc bạo loạn chiếm…. đoạt cổng thành gần nhất, trực tiếp mở to cổng thành nghênh đón, nghênh đón đại quân của chúng ta vào thành mà không cần tốn quá nhiều công sức ạ.” Trên phòng họp rộng lớn trong chiếc phi thuyền khổng lồ đang dẫn đầu đoàn phi thuyền gần chục chiếc đang lao thẳng về hướng Bán Nguyệt thành với tốc độ cực nhanh, một bóng người đang cố gắng duy trì vẻ mặt nịnh hót  tôn kính lấy lòng, toàn thân run lên cầm cập không biết là vì phấn khích hay hoảng sợ bởi khí thế đáng sợ của gần chục kẻ mạnh nguyên thần đang xếp thành hàng dọc ở hai bên, đặc biệt là khí thế đáng sợ của bóng người đang ngồi trên chiếc ghế được đúc bằng cẩm thạch ở phía xa, run giọng cười nói.

Nghe xong kế hoạch có thể dễ dàng chiếm lại thành Bán Nguyệt, các vị tướng đứng dọc hai bên không những không tỏ ra vui vẻ, ngược lại còn phóng ánh mắt chán ghét về phía tên đàn ông nịnh nót kia.

“ bổn soái hiểu rồi, nếu như không có việc gì nữa, hãy quay về phòng của ngươi nghỉ ngơi đi.” Bóng người ngồi trên ghế cẩm thạch khẽ vẫy vẫy tay, giọng nói không nóng không lạnh vang lên, trực tiếp ra lệnh “ đuổi cổ” đối phương quay về phòng mình.

“ dạ, dạ, nhưng mà …..” “ Nguyên soái đã lên tiếng, còn không mau mau cút về phòng mình mà còn dám nán lại nơi này nữa?? Ngươi muốn bị xử tử theo quân lệnh đúng không??” người đàn ông nịnh nót còn định nói thêm gì đó, nhưng một tướng quân đứng ở vị trí hàng đầu phóng ánh mắt đầy sát khi nhìn chằm chằm vào hắn, thậm chí không cần nể mặt, trực tiếp quát thẳng vào mặt đối phương, tay phải đã nắm chặt cán kiếm treo trên eo, nếu như đối phương dám do dự, tuyệt đối kiếm sẽ rời khỏi bao chẻ đầu của hắn ra ngay tức khắc.

“ Dạ, dạ, đi, tiểu nhân đi về phòng mình ngay ạ ~~~~!!!” tên đàn ông suýt chút tè ra khỏi quần trước sát khí đáng sợ của vị tướng quân đó, nửa lăn nửa bò hối hả rời khỏi phòng họp quay về phòng mình.

“ phế vật ~~~~!!!” vị tướng quân hừ mạnh một tiếng.

“ không nên để mấy tên phế vật tiểu nhân này ảnh hưởng tới tâm trạng của mình.” “ thưa vâng ạ ~~!!” Giọng nói của bóng người ngồi trên ghế lần nữa vang lên, vị tướng quân nhanh chóng quay trở về trạng thái đứng như bức tượng như ban nãy.

Bóng người ngồi trên ghế sở hữu khuôn mặt chữ điền với nhiều nét nhăn, tóc đã bạc hết cả đầu, sở hữu đôi mắt chim ưng đầy sắc bén, mũi to miệng rộng, một khuôn mặt đầy vẻ nghiêm khắc và chính trực chứng tỏ đối phương tuyệt đối không phải là nhân vật tầm thường. Trên người mặc một bộ giáp sắt màu bạc, bề mặt phủ đầy mảnh vây giống hệt như vây rắn quấn quanh cơ thể, phía sau lưng là chiếc hồng bào dài tới gót chân trông vô cùng oai phong lẫm liệt.

Người này không ai khác chính là đại nguyên soái của vương triều Thanh Mãng, chủ soái của cuộc chiến chinh phạt lần này, người có thực lực mạnh nhất nhì trong vương triều, đạt tới cảnh giới nguyên thần tầng thứ 9 đáng sợ, Tống Anh Kiệt.


Tống Anh Kiệt, tuyệt đối là một truyền kỳ, một tượng đài bất tử đối với vương triều Thanh Mãng, suốt cuộc đời đã trải qua hàng trăm trận giao chiến lớn nhỏ, có thể nói kinh nghiệm chiến trường thuộc dạng bậc nhất trong cả khu vực U Châu chứ không chỉ riêng khu vực phía tây nam này.

Trong hàng trăm trận chiến sinh tử trên chiến trường, tỷ lệ giành được chiến thắng lên tới 80 %, một tỷ lệ tuyệt đối không nhỏ, vì khi bước ra chiến trường, trên thế gian này không ai dám vỗ ngực tự tin tuyên bố có thể trăm phần trăm cả. 80% chiến thắng có thể nói là con số mơ ước của biết không biết bao danh tướng chủ soái trên đại lục Huyền Thiên này rồi, có thể xếp vào bậc thần tướng huyền thoại được rồi đấy.

Tỷ lệ thất bại lên tới 20 % đó chính là những trận giao chiến lấy một trội mười, thực lực hai bên chênh lệch tới mức tuyệt vọng, hoặc là rơi vào mưu kế xảo quyệt của đối phương, thậm chí bị nội gián bán đứng vào thời điểm quan trọng nhất. Nhưng cho dù thất bại, nhưng lần nào Tống Anh Kiệt cũng có thể an toàn rút quân về vương thành, thiệt hại có thể nói là giảm thiểu tới mức có thể chấp nhận được, thậm chí có thể xem như là kỳ tích.

Khác xa với đại đa số quan đại thần có tính cách nham hiểm như loài rắn độc trong vương triều, tính cách của ông ta hoàn toàn trái ngược hẳn, đường hoàng chính chính, quang minh chính đại, ngay cả phong cách dẫn quân cũng chính trực công khai, dùng sức mạnh vô địch của bản thân càn quét tiêu diệt kẻ thù, nên vô cùng căm ghét những mưu mô xảo quyệt trời đánh ( nhiều lần bị bại trận do dính phải mưu mô chước quỷ của kẻ địch, không hận mới lạ á). Dùng câu nói của ông ta để nói: “ Chiến trường là nơi để đàn ông đại trượng phụ phô diễn ý chí, sức mạnh và xương máu của mình, chứ không phải nơi để dành cho những tên thư sinh trói gà không chặt chỉ biết sử dụng mưu kế xảo quyệt."

Nếu như lần này không phải nhận được mệnh lệnh của Mãng Hoàng phải tốc chiến tốc thắng, phải trong thời gian ngắn nhất chiếm đoạt lại Bán Nguyệt thành để dằn mặt thiên hạ, ngoài ra, Bán Nguyệt thành chỉ là khởi đầu, theo thông tin nhận được thời gian gần nay thì những ngôi thành trì tầm trung ở khu vực biên giới liên tục bị thất thủ vào tay kẻ địch, đó cũng là những mục tiêu cần phải giành lại trong đợt chinh phạt lần này.

Chính vì không muốn tốn quá nhiều thời gian, thì còn đâu ông ta mới thèm đếm xỉa tới những tên tiểu như người đàn ông lúc nãy cũng như chủ nhân của hắn.

“ Còn khoản bao lâu nữa sẽ tới Bán Nguyệt thành???” giọng nói của Tống Anh Kiệt lần nữa vang lên.

“ bẩm nguyên soái, với tốc độ bay của chúng ta, khoảng hai ngày nữa sẽ có mặt tại bầu trời khu vực Bán Nguyệt thành ạ.” Vị tướng quân vừa hăm dọa người đàn ông lúc nãy dường như là trợ thủ đắc lực nhất của Tống Anh Kiệt, ông ta khẽ cúi người đích thân lên tiếng trả lời.

“ Tốt, mọi người hãy quay về phòng mình nghỉ ngơi cho lại sức, đánh một trận thật hoàng tráng đẹp mắt để dằn mặt thiên hạ, qua trận chiến lần này lão phu phải cho thiên hạ nhìn thấy, vương triều Thanh Mãng tuyệt đối không phải con chó con mèo nào cũng có thể đụng chạm vào được, hừ ~~~~~~~~!!!” Tống Anh Kiệt trực tiếp từ trên ghế đứng bật dậy, không nóng không lạnh nói, sau đó quay người rời khỏi phòng họp dưới những ánh mắt đầy tôn kính của đám thuộc hạ có mặt ở nơi đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.09.2019, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.06.2018, 18:45
Tuổi: 34 Nam
Bài viết: 301
Được thanks: 61 lần
Điểm: 47.03
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới - JunWei - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 292: Hàn Thiếu Phong khiêu chiến.

“ Dương bang chủ, xin hỏi hai vị tiền bối khi nào mới có thể tới Bán Nguyệt thành tiếp viện cho chúng ta ạ.”

Trên tường thành Bán Nguyệt thành, lúc này đã phủ đầy cấm vệ quân và hắc kỵ hoàng gia, hệ thống phòng thủ cũng đã được kích hoạt, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hồi hộp lo âu, không ngừng cầu nguyện và động viên khích lệ bản thân, hy vọng có thể toàn mạng để quay trở về với gia đình sau cuộc chiến sinh tử sắp đổ ra.

Tam công chúa không ngừng đưa mắt nhìn về phía xa xăm như ngóng chờ điều gì đó, tỏ ra thấp thỏm không yên bước tới bên cạnh Dương Kiệt khẽ lên tiếng hỏi.

Lúc này Dương Kiệt đã sử dụng Dịch Dung Thuật thay đổi hình tượng thành một người đàn ông cao to lực lưỡng, sở hữu khuôn mặt tầm thường tới nỗi ném vào đám đông cũng không ai nhận ra, vô cùng thích hợp với tình thế của anh ta vào thời điểm.

“ tam công chúa xin hãy yên tâm, tại hạ vừa mới liên lạc xong với hai vị đại thần đó, họ đang trên đường di chuyển nhanh về hướng này, trong vòng ngày hôm nay sẽ có mặt tại Bán Nguyệt thành hỗ trợ cho chúng ta.” Dương Kiệt dùng lời hứa suông để trấn an tam công chúa, thực ra hai vị đại thần đang nằm gọn trong Càn Khôn tháp của mình, chỉ cần tình thế nguy cấp, sẽ lập tức triệu hội họ tới ngay.

Tất nhiên, đó là khi tình thế cực kỳ nguy cấp bắt buộc mới sử dụng thẻ bài chiêu mộ, vì dù sao thì hai thẻ bài này là át chủ bài bí mật của mình, nếu như không cần sử dụng tới, tất nhiên là không bao giờ dùng tới rồi. Có gì sau này còn có thể dùng để giữ mạng khi cần thiết, không phải sao??

“ nếu như thế thì ….” Uỳnh uỳnh uỳnh ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!! “ tới rồi, tới rồi, quân địch tới rồi ~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!”

Tam công chúa còn chưa kịp bình tâm trở lại, tiếng động cơ của phi thuyền vang động cả trời đất, sau đó là tiếng gào thét đầy kinh hãi của binh sĩ trên tường thành vang lên liên miên không dứt, nhất thời cả tường thành Bán Nguyệt náo loạn hẳn lên.

“ bình tĩnh, tất cả bình tĩnh ~~~~~~~~~~~!!!” Đội trưởng đội hắc kỵ hoàng gia là người có địa vị cao nhất chỉ sau tam công chúa ở đây, nhanh chóng lên tiếng gào thét trấn an binh sĩ của mình.

Trận chiến còn chưa bắt đầu mà đã rối loạn như thế tuyệt đối không ổn, chỉ sợ đối phương còn chưa cần xung phong, Bán Nguyệt thành đã tự thất thủ mất tiêu rồi.

Dưới tiếng gào thét của đội trưởng hắc kỵ hoàng gia, thành viên hắc kỵ hoàng gia và cấm vệ quân nhanh chóng bình tĩnh trở lại, mặc dù lúc này trên trán họ đã chảy đầy mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt vũ khí đã run lên cầm cập vì lo âu sợ hãi.

Nếu như phải đối diện với những binh đoàn bình thường, binh sĩ của vương triều Thiên Ưng tuyệt đối không bao giờ có những biểu hiện mất mặt như thế này. Cho dù đối phương đông hơn gấp nhiều lần, tinh nhuệ hơn gấp nhiều lần đi nữa, họ vẫn có thể chống cự một cách kiên cường bất khuất.

Nhưng vấn đề là, một cái tên đã tạo ra áp lực và ám ảnh không nhỏ tới binh sĩ vương triều Thiên Ưng, đó chính là Tống Anh Kiệt.

Là vương triều thù địch truyền kiếp với nhau, tất nhiên là từng nổ ra không ít cuộc giao chiến khốc liệt rồi. Và Tống Anh Kiệt, chính là nỗi ác mộng chết chóc khiến cho binh sĩ vương triều Thiên Ưng chỉ vừa nghe thấy tên, ngửi thấy mùi từ xa đã kinh hãi hoảng sợ, mất hết ý trí chiến đấu rồi.

Đừng nói thống lĩnh hiện giờ chỉ là một tam công chúa không chút kinh nghiệm trận mạc, hay vị đội trưởng hắc kỵ hoàng gia nửa mùa, cho dù Ưng Hoàng có mặt ở đây, cũng chưa chắc giúp binh sĩ vương triều Thiên Ưng có được tự tin khi phải đối diện với người đàn ông đáng sợ đó.

Người duy nhất trong vương triều Thiên Ưng có thể khiến Tống Anh Kiệt cảm thấy rắc rối đôi chút, chắc chỉ có mỗi thừa tướng Lý Hiển mà thôi.

Chỉ thấy vùng chân trời phía xa đã bắt đầu xuất hiện hơn chục đóm đen nhỏ li ti như hạt cát và đang có dấu hiệu phình to với tốc độ mắt thường có thể cảm nhận ra được.

Chính là phi thuyền của vương triều Thanh Mãng!

Khác xa với những người có mặt ở nơi này, Dương Kiệt tỏ ra phấn khích hào hứng đưa mắt nhìn chằm chằm vào những đóm đen ở phía xa, hai tay nắm chặt lại, toàn thân run lên cầm cập.

Dương Kiệt run không phải vì sợ hãi như những người khác, mà chính là vì quá phấn khích.

Trận chiến trên chiến trường đầu tiên trong cuộc đời của mình chính là đây ~~!!!

“ Ngô tướng quân, mọi sự trông nhờ vào tướng quân.” Tam công chúa không có kinh nghiệm chỉ huy trên chiến trường, chỉ còn cách giao lại cho người có kinh nghiệm nhiều nhất chính là vị đội trưởng đội hắc kỵ hoàng gia, bản thân chỉ đứng sang một bên quan chiến và cổ vũ mà thôi. Nên bước tới trước mặt Ngô đội trưởng, dùng tay vỗ nhẹ lên vai đối phương vài cái, mang theo vẻ mặt kỳ vọng mỉn cười khích lệ.

Mặc dù trong lòng cô ta biết rõ tên Ngô đội trưởng này bảo hắn xông pha mặt trận còn được, chỉ huy quân đội chống lại quân địch hùng mạnh hơn gấp nhiều lần, đặc biệt thống soái quân địch là Tống Anh Kiệt đại nguyên soái, cũng chỉ như lấy trứng chọi đá mà thôi.

Nhưng biết làm sao bây giờ, ai bảo trong tay mình lúc này không có chiến tướng, chỉ còn cách trông mong vào “ chiến tướng nửa mùa” này mà thôi.

Con heo được cổ vũ sẽ dám trèo cây. Đặc biệt được một đại mỹ nhân, người trong mộng của tất cả đàn ông vương triều Thiên Ưng lên tiếng khích lệ, Ngô đội trưởng phấn khích tới nỗi gần như nhảy cẫng lên, cảm giác như bản thân vừa được tiếp theo luồng sức mạnh vô hạn, thậm chí đủ tự tin lao ra giáp lá cà với Tống Anh Kiệt nữa là. Không ngừng dùng tay vỗ ngực la lớn: “ tam công chúa xin hãy yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ toàn tâm toàn lực trấn giữ Bán Nguyệt thành, đẩy lùi quân địch, cho dù có tan xương nát thịt cũng không màng tới.”

Tiếng la hét của Ngô đội trưởng đã lọt vào tai của binh sĩ trên tường thành, dưới sự ảnh hưởng của ông ta, sĩ khí có phần tăng nhẹ so với lúc nãy. Xem ra tên Ngô đội trưởng không phải phế vật như người ta thường nghĩa, ít ra trong trường hợp này biết khích lệ sĩ khí, chỉ là không biết ông ta có phải chó ngáp phải ruồi hay không thôi.

“ Dương huynh đệ không cần phải quá lo lắng, nếu như thực sự không thể, ba anh em chúng tôi sẽ hộ tống cậu rút về thành chủ phủ một cách an toàn.” Nhìn thấy Dương Kiệt toàn thân run rẩy nhìn chằm chằm về phía xa, tam đại kim cang lầm tưởng rằng anh ta đang sợ hãi lo âu, nên đã bước tới bên cạnh lên tiếng trấn an anh ta: “ trước khi xuất phát, chủ nhân đã có dặn dò đã phải bảo đảm an toàn cho cậu, nên hãy yên tâm.”

Mặc dù biết đối phương đã hiểu lầm, nhưng Dương Kiệt cũng không giải thích làm gì, đặc biệt vô cùng cảm động trước câu nói của tam đại kim cang. Xem ra lão già Âu Dương Thiện là tên mặt lạnh lòng ấm, vẫn còn nghĩ tới an nguy của bổn thiếu gia, không uổng công bổn thiếu gia xem lão là bạn.

“ Hạ cánh, hạ cánh rồi ~~~~~~~~~!!!” Rầm ~~~ rầm ~~~ rầm ~~~~~~!!!

Khi bầy phi thuyền bay tới khu vực cách Bán Nguyệt thành khoảng hai mươi dặm đã nhanh chóng hạ cánh xuống vùng đồng bằng bằng phẳng. Vì Bán Nguyệt thành đã kích hoạt hệ thống phòng thủ, phi thuyền tuyệt đối không thể đột phá vào bên trong thành được, nên đã hạ cánh ở khu vực ngoài thành.

Két ~~~~~ !! két ~~~~ két ~~~~~ ……………..!!

Tiếng cửa phi thuyền mở toang ra tựa như một bản giao hưởng đầy chết chóc vang lên liên miên không dứt, cho dù cách xa gần hàng chục dặm, nhưng vẫn tựa như những nhát dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim của những binh sĩ của vương triều Thiên Ưng.

Đặc biệt là tiếng vô ngựa và bước chân chạy vang lên từ phía sau cánh cửa phi thuyền, chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn của thần chết đang vang lên, những người có tâm lý yếu kém thậm chí đứng không vững ngồi ngã mông trên tường thành, sắc mặt tái xanh ngơ ngác như người mất hồn.

Gần hai chục vạn quân tinh nhuệ nhất dưới quyền Tống Anh Kiệt tựa như hóa thân thành một con mãng xà khổng lồ đang trườn thẳng về phía Bán Nguyệt thành để nuốt trọn con mồi ở trước mặt.

Mặc dù đã nhận được “ buff” của tam công chúa, nhưng khi đối diện sự thực, Ngô đội trưởng cũng không kìm được toàn thân run rẩy, miệng không ngừng nuốt nước bọt vào cổ họng khô khan của mình, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn chằm chằm vào “ con mãng xà khổng lồ” đang trườn tới ở phía xa.

Đặc biệt là ngay đỉnh đầu “ con mãng xà” có thể nhìn thấy rõ một bóng người cao to vạm vỡ, oai phong hùng dũng đang đứng trên một chiếc chiến xa được làm bằng bạch ngân hoàng tráng, phi phong đỏ rực như lửa phất phới dưới những cơn gió thoáng qua, khí thế nguyên thần tầng thứ 9 đáng sợ phát tán ra bao phủ cả bầu trời khiến Ngô đội trưởng có chút muốn quay đầu bỏ chạy khỏi Bán Nguyệt thành ngay tức khắc.

Mẹ kiếp!! Chỉ là một ngôi thành tầm trung thôi mà, có cần thiết phải huy động một lực lượng đáng sợ như thế này không chứ???

Hô ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

“ Con mãng xà khổng lồ” trườn tới cách Bán Nguyệt thành còn khoảng hai dặm đường đột nhiên ngưng lại, lúc này nhìn từ trên tường thành xuống, sẽ phát hiện quân đội của vương triều Thanh Mãng ngay sau khi vừa dừng lại đã nhanh chóng bố trí thành một trận pháp có hình dáng giống hệt như một con mãng xà đang cuộn tròn cơ thể của nó lại, chỉ phần đầu nhô lên cao như thách thức và đánh hơi con mồi đáng thương ở trước mặt.

“ may quá, may quá, nếu như lúc nãy mình nóng đầu dẫn hắc kỵ hoàng gia ra khỏi thành xung phong, e rằng lúc này đã bị kẻ địch nuốt không còn mẫu xương nào luôn rồi.” nhìn thấy trận pháp “ mãng xà thôn mồi trận” của kẻ địch, Ngô đội trưởng không ngừng dùng tay lau những vũng mồ hôi lạnh đã chảy đầy trên trán.

Lẽ ra lúc này nóng đầu định dẫn theo hai vạn hắc kỵ hoàng gia rời khỏi Bán Nguyệt thành, hình thành thế xung phong đánh phủ đầu làm rối loạn trận hình đối phương để chiếm lợi thế, lúc này nhìn kỹ lại, mới phát hiện mình may mắn biết dường nào.

Chỉ sợ hắc kỵ hoàng gia vừa lao tới trận pháp của kẻ định, đã bị quân địch cuốn chặt vào bên trong trung tâm, từ từ bị bóp chết như loài mãng xa cuốn chặt cơ thể con mồi cho tới chết trước khi nuốt vào bụng rồi.

Đường đường một danh tướng truyền kỳ như Tống Anh Kiệt, sao có thể phạm sai lầm ngớ ngẩn để quân địch có cơ hội khai thác được chứ??

Ngô đội trưởng còn non và xanh lắm.

Vút ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

“ thập đại thần tướng dưới quyền Tống đại nguyên soái, Hàn Thiếu Phong có mặt tại đây, lũ phế vật vương triều Thiên Ưng kia, ai dám bước ra đấu tướng với bổn tướng nào???” Chỉ thấy một trong mười vị tướng cưỡi ngựa đứng xung quanh Tống Anh Kiệt từ trên lưng ngựa bay thẳng lên không trung, tay cầm trường kích vẫy múa một vòng trên đỉnh đầu rồi chĩa thẳng về hướng Bán Nguyệt thành, hùng hổ hét lớn khiêu chiến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.09.2019, 14:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.06.2018, 18:45
Tuổi: 34 Nam
Bài viết: 301
Được thanks: 61 lần
Điểm: 47.03
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới - JunWei - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 293: Đấu Tướng!

Giống như chiến tranh thời Tam Quốc ở Trái Đất, trên đại lục Huyền Thiên cũng vô cùng phổ biến cảnh đấu tướng 1VS1. Trảm sát tướng địch đối phương, không chỉ đả kích sĩ khí quân địch và gia tăng sĩ khí cho phe mình, quan trọng nhất đó là phương pháp tốt nhất dùng để tiêu hao lực lượng của kẻ địch, giúp cho phe ta có thể dễ dàng giành được chiến thắng mà không cần phải tổn thất lực lượng quá nhiều khi cuộc chiến thực sự nổ ra.

Như đã nói, ở Huyền Thiên đại lục này, kết cục của những cuộc giao chiến, đôi khi chỉ được định đoạt bởi những kẻ mạnh mà thôi.

Nhìn thấy phía vương triều Thanh Mãng có người xung phong khiêu chiến kèm theo những lời khinh thường thóa mạ, sắc mặt của người vương triều Thanh Mãng trở nên khó coi vô cùng, hận không thể lao ra chiến tuyến trảm sát kẻ định đang hùng hổ bố láo ở trước mặt.

Chỉ là khi cảm nhận khí thế của một nguyên thần tầng thứ 6 từ trên người Hàn Thiếu Phong phát tán ra, tựa như một xô nước đá tạt thẳng vào đầu.

Chỉ một chiến tướng đã có thực lực của một nguyên thần tầng thứ 6?? So với thực lực hiện có trong Bán Nguyệt thành, mạnh nhất có thể chỉ là lão đại của tứ đại kim cang thuộc thành chủ phủ, cũng chỉ là một nguyên thần tầng thứ 4, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp mà.

Nhất thời binh sĩ trên tường thành đưa mắt nhìn nhau với vẻ ngơ ngác kinh hãi, ngay cả tiểu đội Bạch Ưng và Ngô đội trưởng cũng toàn thân run lên vì giận dữ pha lẫn sợ hãi, không ai dám đứng ra nghênh chiến cả.

Đùa à, lúc này dám lao ra, chỉ sợ chưa đỡ được hai đòn của người ta, đã bị người ta biến thành cái xác không đầu rồi.

“ hahaha, sao thế??? Lũ rùa cụt đầu kia, cả vương triều Thiên Ưng chẳng lẽ không có nổi một tên có thực lực dám bước ra giao đấu với bổn tướng thật sao?? Đúng là lũ phế vật, đám vương triều Thiên Ưng các ngươi, từ trên xuống dưới, trong mắt vương triều Thanh Mãng của bọn ta, chỉ là lũ vô dụng không hơn không kém, trước sau gì cũng trở thành nô lệ quỳ phục trước sự hùng mạnh vĩ đại của vương triều Thanh Mãng mà thôi ~~~!!” Nhìn thấy phía Bán Nguyệt thành không có động tĩnh, Hàn Thiếu Phong được nước làm tới, không ngừng buông ra lời khiêu khích sỉ nhục không chỉ người đang có mặt trong Bán Nguyệt thành, thậm chí cả vương triều Thiên Ưng cũng không tha, nhất thời mới oai phong lẫm liệt làm sao.

Tam công chúa đã giận tới nỗi mặt đỏ tía tai, căm hận Hàn Thiếu Phong bao nhiêu cũng căm hận luôn cả “ lũ vô dụng” của phe mình bấy nhiêu. Người ta đã chạy tới ngay trước cửa nhà chửi hét “ ném mắm tôm” rồi, thế mà cả đám chỉ như lũ rùa cụt đầu không dám bước ra nghênh chiến, sống gần ba chục năm trên thế gian này, tam công chúa chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã như ngày hôm nay.

“ AAAAA, đồ khốn, ngươi dám sỉ nhục vương triều Thiên Ưng của ta, chết này ~~~~~~~~~~~~~!!!” ít ra trong đám rùa cụt đầu cũng có một “ anh hùng hảo hán” thật thụ, chỉ thấy đại đội trưởng của tiểu đội Bạch Ưng kìm chế không nổi trước những lời thóa mạ sỉ nhục của Hàn Thiếu Phong, dưới ánh mắt đầy kinh hãi của những người xung quanh, thậm chí đồng đội cũng không kịp kéo hắn lại, hắn trực tiếp tung người bay ra khỏi Bán Nguyệt thành, vũ khí Trảm Thiên Đao xuất hiện trong tay, một con Bạch Hổ to gần hai trượng xuất hiện ngay trên đỉnh đầu rồi nhập vào cơ thể, chỉ trong tích tắc đã xuất hiện ngay trước mặt kẻ địch, hai tay nắm chặt cán đao, theo thế Thái Sơn Áp Đỉnh bổ thẳng vào đầu đối thủ.

“ Tuyệt học thần thông, Bạch Hổ Cuồng Phong Trảm, trảm ~~~~~~~~~~~~~!!!”

Lưỡi đao vẽ một đường cong xé gió chẻ thẳng vào đầu đối thủ, phía trước mũi đao xuất hiện hình bóng một con Bạch Hổ với tư thế từ trên cao lao thẳng xuống, hai chi giơ ra phía trước, miệng hổ há to ra hết cỡ để lộ ra bộ răng hàm sắc nhọn hơn cả những lưỡi cưa sắc bén nhất trên thế gian này, nếu như để cái đầu lọt vào giữa răng hàm đầy kinh tởm đó, chỉ sợ chưa đầy một phần trăm giây, hai phần cơ thể sẽ bị phân tách thành đôi rồi.

“ không tệ, dũng khí cũng đủ, chỉ là, chỉ có nhiêu đó thôi sao???” tuyệt học kinh hoàng của kẻ địch bổ ngay xuống đầu mà Hàn Thiếu Phong vẫn giữ vẻ mặt thảnh nhiên, thậm chí còn có thời gian mỉn cười bình phẩm, không biết nên nói là hắn quá tự tin hay quá tự phụ đây.

Quả nhiên, hắn nhanh chóng chứng minh cho thiên hạ thấy rằng sự tự phụ của mình là có cơ sở. Chỉ thấy cây kích bạch ngân trong tay chỉ khẽ vung lên, mũi kích hướng thẳng vào lưỡi đao đang chẻ xuống với uy lực kinh hoàng đâm tới.

Keng ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!! “ cái, cái gì ~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!”

Âm thanh ma sát giữa kim loại vang lên sởi cả tóc gáy, chỉ thấy lưỡi đao thô to gần bằng nửa cơ thể của một người đàn ông trưởng thành chỉ khẽ chạm nhẹ vào mũi kích chỉ to bằng lòng bàn tay lập tức như miếng đậu hũ chọi thẳng vào thanh sắc sắc bén, gãy đứt làm đôi.

Chưa hết, dưới ánh mắt đầy kinh hãi của đội trưởng Bạch Ưng, mũi kích tiếp tục đâm thẳng vào đầu của con Bạch Hổ đang giữ tư thế vồ xuống, chọt thẳng vào vùng cổ họng xuyên thủng qua cổ sau, nó thậm chí không kịp kêu gào tiếng nào, cơ thể bị nổ tung biến mất trong không khí.

Đội trưởng Bạch Ưng còn chưa kịp hoàn hồn, mũi kích đã được Hàn Thiếu Phong chuyển hướng canh ngay vùng tim của đối thủ đâm thẳng vào.

Phập ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Cơn đau khủng khiếp đã lập tức kéo đội trưởng Bạch Ưng quay trở về thực tại, chỉ cảm thấy cảnh tượng ở trước mặt đang tối sầm xuống với tốc độ cực nhanh, chỉ còn kịp nhìn thấy hình ảnh cuối cùng của cuộc đời chính là đối thủ của mình đang mang theo nụ cười chế giễu rút lại cây kích ra khỏi vùng tim của mình.

Rầm ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!
Hô ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Cơ thể của đội trưởng Bạch Ưng tựa như trái chuối già từ trên không trung rơi thẳng xuống mặt đất ở độ cao gần cả trăm mét. Tiếng kêu gào đầy phấn khích của binh sĩ vương triều Thanh Mãng vang lên kinh động cả trời đất, minh chứng cho chiến thắng cuộc đấu tướng đầu tiên vừa diễn ra và kẻ giành được chiến thắng chính là Hàn Thiếu Phong.

AAAAAAAAA ~~~~~~~~~~~~!!!

Tiếng gào thét từ xác của đội trưởng Bạch Ưng vang lên, chỉ thấy một tia sáng có hình dáng giống hệt như đội trưởng Bạch Ưng bị thu nhỏ lại từ trong cái xác phóng thích ra, hối thúc thục mạng bay trở về Bán Nguyệt thành.

Chính là nguyên thần của đội trưởng Bạch Ưng.

“ Chạy??? ngươi tưởng chiến trường là cái chợ, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao???” Hàn Thiếu Phong nhìn thấy nguyên thần của kẻ địch đang bỏ chạy về thành, trên môi lộ ra nụ cười chế giễu, bạch ngân kích trong vẫy tròn một vòng ngay trước mặt, mang theo tư thế đâm kích đâm thẳng về phía nguyên thần đang bỏ chạy: “ Bạch Xà Thôn Thiên Kích, chết đi ~~~~~~~~~~~~~~!!!”

Một con rắng toàn thân trắng như tuyết dài gần năm trượng từ mũi kích phóng thích ra, với tư thế vồ mồi “ trườn” thẳng về phía trước với tốc độ nhanh như tia chớp.

Nhất kích tất sát con mồi của loài rắn ~~~!!

“ không ~~~~~!!” “ khoan, khoan đã, chúng tôi  ……” “ Đội trưởng ~~~~~~~~~~~~~~!!!”

Tình huống xảy ra quá nhanh, tam công chúa còn chưa kịp lên tiếng thương lượng, thành viên Bạch Ưng còn chưa kịp lao ra giải cứu cho đội trưởng của mình, con rắn khổng lồ đã trực tiếp nuốt trọn nguyên thần của đội trưởng Bạch Ưng vào trong bụng dưới tiếng gào thét đầy thảm khốc.

Chết, chết rồi ~~~!!! Đường đường một nguyên thần tầng thứ 2, kích hoạt cả võ hồn cấp 4 của mình, thế mà xuất trận được đầy nửa khắc giờ, đã tử nạn ngay cả nguyên thần cũng không còn cơ hội đầu thai. Từ lúc nào mà nguyên thần bị giết một cách dễ dàng như việc một con người dùng ngón tay dí mạnh vào con kiến như thế này chứ nhỉ???

Nhìn thấy thuộc hạ của mình trảm sát thành công tướng địch, Tống Anh Kiệt đứng trên chiến xa khẽ ngật đầu hài lòng, cảm nhận được sĩ khí phe mình đang tăng lên với tốc độ chóng mặt.

Sĩ khí, tuyệt đối là một vũ khí vô hình đáng sợ trên chiến trường, nó thậm chí có thể giúp cho một đội quân tân binh hóa thân thành bầy sói khát máu không sợ chết, khi áp dụng vào quân đoàn tinh nhuệ của mình, càng như hổ mọc thêm cánh.

Lúc này trên tường thành Bán Nguyệt đang chìm sâu trong sự im lặng đầy chết chóc, thậm chí không ít người đã quỳ xuống buông bỏ vũ khí, lúc này kẻ địch tới đứng ngay trước mặt chặt đầu hắn, hắn cũng không có dũng khí để phản kháng.

“ tên, tên này, không tệ chứ nhỉ???” lão đại khẽ nuốt miếng nước bọt vào cổ họng, dùng khủy tay hích nhẹ vào eo của Dương Kiệt ở bên cạnh.

“ ủa? hả? tên nào không tệ??” cú hích nhẹ của lão đại đã kéo Dương Kiệt quay trở về thực tại sau khi mãi chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Thì ra khi Hàn Thiếu Phong hùng hổ khiêu chiến, bên tai của Dương Kiệt đột nhiên nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống, nên nãy giờ tâm hôn của anh ta chìm đắm trong câu thông báo, hoàn toàn không để ý những gì xảy ra ở bên ngoài.

“ Dính dong, kích hoạt nhiệm vụ cưỡng chế: trấn giữ Bán Nguyệt thành.”

“ Mãng Hoàng tỏa ra phẫn nộ vương triều Thiên Ưng phát động chiến sự chiếm đoạt thành Bán Nguyệt, nên đã phái đại nguyên soái Tống Anh Kiệt dẫn quân thảo phạt hòng chiếm đoạt lại Bán Nguyệt thành từ tay của vương triều Thiên Ưng.”

“ Điều kiện hoàn thành nhiệm vụ: giúp tam công chúa bảo toàn Bán Nguyệt thành, thành công đẩy lùi cuộc xâm chiến của Tống Anh Kiệt.”

“ phần thưởng nhiệm vụ: LV X4, một phần thưởng bí ẩn. ( chú thích: trong thời gian xảy ra chiến sự, mỗi trảm sát một kẻ địch, điểm kinh nghiệm nhận được sẽ X 10).”

Dương Kiệt suýt chút bị “ hạnh phúc” đè xuống ngất xỉu tại chỗ.

Rõ ràng “ con quỷ hút máu” đang muốn “buff” mạnh cho mình đây mà.

Nhưng Dương Kiệt nhanh chóng bình tĩnh lại, tuy hệ thống đã “ buff” cho mình, nhưng nhiệm vụ này rõ ràng không dễ xơi chút nào, nếu như không muốn nói đã đạt tới cấp “ địa ngục” của nhiệm vụ.

Tất nhiên, nhiệm vụ thất bại không bị trừng phạt, vậy nên không cần phải lo lắng quá nhiều. Cùng lắm bổn thiếu gia không quan tâm đến nhiệm vụ cuối cùng, chỉ hướng vào việc trảm sát kẻ địch được nhân điểm kinh nghiệm lên gấp 10 lần so với bình thường, chỉ cần tích cực cộng thêm chút may mắn, chỉ nhắm vào những binh sĩ thông thường ra tay, ăn diểm kinh nghiệm cũng đủ cho mình thăng thêm vài cấp chứ chả chơi.

Trong lúc Dương Kiệt đang tính toán làm sao khuếch đại lợi ích cho bản thân, bị cú hích tay của lão đại kéo trở về thực tại.

“ ủa, ai trông quen quen thế này???” Sao khi liếc nhìn Hàn Thiếu Phong đang hùng hổ trên không trung, đôi mắt không tự chủ liếc qua trên mặt đất, nơi cái xác của đội trưởng Bạch Ưng đã tử nạn khi nãy, không tự chủ lên tiếng hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 298 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: namlun2921 và 53 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

20 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.