Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

 
Có bài mới 04.09.2019, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2398 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 43
☆, ★ Chương 44: chuyên sủng

Bởi vì trời lạnh gió lớn, sau khi dùng xong bữa tối, Tề Ngọc Yên không ra ngoài cung tản bộ nữa, chỉ ngồi dưới ánh đèn đọc sách một lúc.

Trời vừa tối không lâu thì Tần Dương tới Di Hòa điện, bẩm báo: “Quý tần, Hoàng thượng đến, người nhanh chóng đi tiếp giá ạ.”

Nghe Tần Dương nói, Tề Ngọc Yên sửng sốt, bật thốt lên nói: “Không phải hồi trưa người nói buổi tối không tới ư? Sao lại qua lúc này?”

“Chuyện này tiểu nhân không biết. Chỉ là, loan liễn của Hoàng thượng sắp tới cửa cung rồi ạ, hay là quý tần người ra ngoài tiếp giá trước đi ạ.” Tần Dương thúc giục.

“Ừ.” Tề Ngọc Yên vội đặt sách xuống, đứng dậy, sửa sang lại váy áo, bấy giờ mới bước mau tới cửa cung.

Tới trước cửa cung, trông thấy loan liễn vừa mới hạ xuống. Nàng thở phào nhẹ nhõm, may mắn, không tiếp giá chậm trễ.

Nàng tiến lên hai bước, quỳ lạy nói: “Tần thiếp cung nghênh Hoàng thượng.”

Lý Cảnh xuống liễn thì thấy Tề Ngọc Yên đang quỳ trước mặt mình. Hắn bước tới trước, đỡ nàng dậy, dịu dàng nói: “Dưới đất lạnh, mau đứng lên.”

Nàng cung kính cười nói: “Tạ Hoàng thượng.”

Hắn mỉm cười nhìn nàng, cũng không nói nhiều, rồi giống như buổi trưa, nhất quyết nắm tay nàng đi về phía điện.

“Không phải ban trưa Hoàng thượng nói buổi tối không tới ạ?” Nàng cười nhẹ hỏi.

Hắn quay mặt lại nhìn nàng một cái, nói: “Ta chỉ bảo không tới đây dùng bữa tối, nhưng không hề nói buổi tối không qua.”

Nàng tắc nghẹn. Hình như chàng chỉ nói không qua đây dùng bữa tối thật.

“Phải rồi, đã lâu không đánh cờ cùng nàng. Chiều hôm nay ta nhớ tới thì cảm thấy tay ngứa ngáy. Lát nữa chúng ta làm một ván, thấy sao?” Hắn lại nói.

“Muộn thế này rồi còn chơi cờ ư?” Nàng ngơ ngác.

“Có gì là không thể?” Hắn cười hỏi.

Nàng cười cười, nói: “Giờ trời đã tối mịt, theo thói quen chơi cờ của tần thiếp và Hoàng thượng, muốn đánh xong ván cờ này, sợ rằng phải tới sáng mai.”

“Thì có làm sao?” Hắn nghiêng đầu liếc nàng, “Không đánh xong thì bày ở đó, đêm mai đánh tiếp là được.”

Nghe hắn nói mà nàng sửng sốt.

Đêm mai đánh tiếp?

Nghe giọng điệu này chẳng lẽ đêm mai chàng còn muốn tới?

Chẳng để cho nàng suy nghĩ nhiều, Lý Cảnh đã kéo nàng đi qua cửa Di Hòa điện.

Hai người vào phòng, gọi Thường Hải dẫn người mang bàn cờ lên.

Hai người ngồi ở hai đầu đối diện, bắt đầu chém giết lẫn nhau. Tề Ngọc Yên nghĩ tới lời Lý Cảnh nói lúc trước, cảm giác dường như hắn đối với mình có xu thế phát triển theo chiều hướng kiếp trước, có hơi không tập trung, rất nhanh liền thua trận.

Lý Cảnh bỏ từng viên cờ vào trong kì tứ (hộp đựng quân cờ hình vuông), nâng mắt nhìn nàng, nói: “Ngọc Yên, hôm nay nàng làm sao thế?”

Tề Ngọc Yên ngây ngốc nhìn bàn cờ, nàng không ngờ tới mình vậy mà lại thua nhanh thế, ngỡ ngàng hồi lâu. Nghĩ lại thì, ván cờ đã đánh xong, có phải ngày mai chàng sẽ không tới nữa?

Nghĩ đến đây, nàng ngẩng đầu, cười híp mắt nói: “Kỳ nghệ của Hoàng thượng tiến bộ không ít, tần thiếp bất tài, cam bái hạ phong*.”
(Cam bái hạ phong: chịu thua.)

“Bớt dùng mấy từ trang nghiêm đó đến nịnh nọt ta!” Lý Cảnh dùng mũi hầm hừ, nói: “Ngày mai lại lần nữa, nhưng không được qua loa lấy lệ với ta.”

Tề Ngọc Yên ngẩn người. Hóa ra cho dù ván cờ hôm nay có đánh xong hay không, ngày mai chàng vẫn sẽ đến!

Lý Cảnh cất xong quân cờ, đứng dậy, mệt mỏi vươn vai, nói: “Thời gian không còn sớm nữa, Ngọc Yên, nghỉ ngơi thôi.”

“À dạ.” Tề Ngọc Yên mỉm cười đứng dậy, nói, “Tần thiếp đưa tiễn Hoàng thượng ra ngoài ạ.”

Lý Cảnh quay sang, nét mặt kỳ quái nhìn nàng: “Ai bảo Trẫm muốn đi?”

Nàng ngớ người: “Đêm nay Hoàng thượng lại không rời đi ạ?”

“Lại không rời đi?” Lý Cảnh chau mày: “Tề quý tần có vẻ không thích trẫm nghỉ ngơi ở đây nhỉ?”

Nàng vừa nghe, vội vã lắc đầu, nói: “Không phải, tần thiếp là, là…”

“Là gì?” Trong mắt hắn chợt lóe ý bỡn cợt.

“Tần thiếp là, là quá vui mừng, có chút không dám tin.” Nàng chột dạ nói.

“Vậy thì tốt.” Hắn nở nụ cười. Cho dù nàng có thật lòng hay không, hắn cũng vô cùng hài lòng với câu trả lời này của nàng.

Hai người bèn gọi cung nhân tới hầu hạ chuẩn bị nghỉ ngơi.

Lúc Tề Ngọc Yên tắm rửa xong đi vào phòng, đã thấy Lý Cảnh ở trong phòng. Chỉ thấy hắn nửa ngồi trên giường, đang đọc sách.

Thấy nàng đi đến, hắn đặt sách lên chiếc bàn đặt tại bên giường, vẫy tay với nàng nói: “Lại đây!”

Hắn vừa dứt lời, nàng chợt nghe tiếng cửa phòng phía sau bị đóng lại, trong lòng không khỏi căng thẳng.

“Ngọc Yên, mau lại đây nào.” Hắn thấy nàng đứng đực tại chỗ, lại gọi, “Nàng đứng ở đó không lạnh à?”

Nàng cười gượng gạo, chậm rãi đi tới.

Hắn ngồi ở phía ngoài giường.

Nàng quan sát, đang tự hỏi nên mời Hoàng đế Bệ hạ hạ mình dịch vào trong, hay mình nên trèo qua người Hoàng đế Bệ hạ, ngủ ở bên trong.

Chẳng đợi nàng nghĩ kĩ, Lý Cảnh đã duỗi tay, kéo nàng lên giường. Sau đó nghiêng mình áp nàng dưới thân.

Nàng kinh hô một tiếng, kêu lên: “Hoàng thượng, chàng muốn làm gì?”

Hắn chống đỡ nửa thân mình, nhìn nàng lắc đầu, cười nói: “Ngọc Yên, ta muốn làm gì, trong lòng nàng còn không biết rõ ư? Tại sao lần nào cũng phải đặt câu hỏi này?” Nói xong hôn vội lên môi nàng rồi bắt đầu động thủ cởi bỏ xiêm y của nàng.

Hai lần thân mật với Tề Ngọc Yên, cảm giác đê mê kia khiến hắn muốn ngừng mà không được. Cái đêm sau khi thị tẩm đó, hắn biết là lần đầu của nàng, sợ thân mình nàng không chịu nổi, nên nhẫn nhịn mấy ngày. Sau đêm nồng nhiệt hôm qua, hắn biết thân thể nàng đã tốt hơn, bèn không kiêng nể gì muốn làm gì thì làm.

Tề Ngọc Yên cũng không dám phản kháng, trong lúc vừa đưa vừa đẩy đã cùng hắn quấn lấy nhau. Nàng vô cùng quen thuộc cơ thể của hắn, biết làm thế nào khiến hắn khoan khoái, rất nhanh, hai người đều nổi lên động tình.

Bởi vì Hoàng đế ngủ tại đây, tất cả người phụ trách hầu hạ đều là cung nhân từ Càn Dương cung tới, Mai Hương và Trúc Vận không chen tay vào nổi nên hai người cũng đi ngủ sớm.

Lúc đêm khuya, nghe thấy bên trong chủ điện loáng thoáng truyền ra tiếng kêu la của Tề Ngọc Yên, không lâu sau là tiếng nỉ non be bé, giống như tiếng khóc bị đè nén.

Mai Hương cau mày nói: “Rốt cuộc Hoàng thượng đối với quý tần chúng mình thế nào đây? Lại làm quý tần khóc rồi.”

Trúc Vận học qua y, có hiểu sơ về chuyện nam nữ. Nghe vậy, mặt đỏ rần, trừng Mai Hương, hắng giọng nói: “Chớ lắm miệng. Tự mình đi ngủ đi!”

Mai Hương tủi hờn bĩu môi, cũng chẳng nói thêm gì.

Ngày hôm sau, Tề Ngọc Yên mỏi mệt nằm trên giường, nếu không phải sợ không đi thỉnh an sẽ bị Trịnh Hoàng hậu trách tội, nàng thật sự không muốn xuống giường.

Còn Lý Cảnh thì ngược lại, giống như ăn tiên đơn, thần thái sáng lán vào triều.

Cứ như vậy càng làm cho Mai Hương cảm thấy quý tần nhà mình chịu thiệt thòi lớn.

Liên tục khoảng mười ngày tiếp theo, Lý Cảnh đều qua đêm ở Chiêu Thuần cung. Chuyện này làm chấn động trong cung. Tề Ngọc Yên ở trong cung, rất nhanh trở thành nhân vật chạm tay có thể phỏng. Chẳng qua cứ như vậy, hiển nhiên cũng khiến người ghen ghét.

Hiện tại Trịnh Hoàng hậu nhìn Tề Ngọc Yên chỗ nào cũng không vừa mắt, nhưng lúc Tề Ngọc Yên tiến tới thỉnh an, cấp bậc lễ nghĩa vẹn toàn, cũng ít nói, Trịnh Hoàng hậu không bắt được lỗi, không có cách bắt bẻ nàng.

Chẳng qua, tuy Trịnh Hoàng hậu không dám xen vào chuyện Hoàng đế ngủ tại Chiêu Thuần cung mỗi ngày, nhưng trong cung này, vẫn có người dám nói về chuyện của Hoàng đế.

Tiêu Thái hậu vốn không định quản chuyện hậu cung của Lý Cảnh, nhưng cái cô nàng Tề Ngọc Yên này thăng liền chín cấp, còn Hoàng đế ngày nào cũng ngủ tại Chiêu Thuần cung, Trịnh Chước thường xuyên khóc kể với bà, bà cũng cảm thấy cái việc đứa con này làm có hơi quá đáng.

Hôm nay, nhân lúc Lý Cảnh đến thỉnh an, Tiêu thái hậu bèn hỏi tới chuyện này.

Lý Cảnh nghe xong, lông mày hơi xoắn lại: “Mẫu hậu, nhi thần cảm thấy ngủ tại Chiêu Thuần cung chẳng có gì không ổn cả”

“Chẳng có gì không ổn ư?” Nghe nhi tử nói, Tiêu thái hậu giận tái mặt, nói, “Cảnh nhi, trong hậu cung của con, cũng đâu phải chỉ có mình Tề Ngọc Yên đâu. Hàng đêm con ngủ lại trong điện của cô ta, con đặt Hoàng hậu ở đâu, đặt các tần phi khác chỗ nào?”

Lý Cảnh ngẩng đầu nhìn mẫu thân, trên mặt nhàn nhạt cười: “Vậy mẫu hậu cho rằng nhi thần nên làm thế nào?”

Tiêu Thái hậu giật mình, sau đó nói: “Chuyện này, đương nhiên là vũ lộ quân triêm* cho thỏa đáng.”
(Vũ lộ quân triêm: ý là vua nên ban phúc đồng đều cho các phi tần khác chứ không nên chỉ một người.)

“Vũ lộ quân triêm?” Lý Cảnh nhướn mày kiếm, hỏi ngược lại.

“Cảnh nhi, chỉ có vậy mới cân bằng các cung với nhau, hậu cung con mới có thể thái bình.” Tiêu thái hậu nói.

Lý Cảnh cau mày lắc đầu: “Nhưng hiện giờ nhi thần chỉ sủng một mình Ngọc Yên thôi, cũng không cảm thấy hậu cung này có gì không thái bình cả.”

“Con…” Tiêu thái hậu bị nhi tử làm nghẹn họng, có chút khó thở, “Vậy con nói với mẫu hậu xem xem, tại sao con muốn chuyên sủng một mình Tề Ngọc Yên kia?”

“Không vì lý do nào cả.” Lý Cảnh nhìn thẳng tắp vào Tiêu thái hậu, nghiêm mặt nói, “Mẫu hậu, nhi tử độc sủng Ngọc Yên, là bởi vì nhi tử thích nàng ấy.”

Nhìn dáng vẻ của Lý Cảnh, Tiêu Thái hậu sửng sốt: “Con thích cô ta? Con thích cô ta từ bao giờ? Sao lúc trước chưa từng nghe con nhắc tới?”

Lý Cảnh trầm ngâm trong giây lát, sau đó mở miệng nói: “Thật ra nhi thần gặp được nàng ấy ở ngoài cung, khi ấy vừa trông thấy đã thích nàng, nhưng nhi thần không biết thân phận của nàng, không biết nàng ấy là ai. Sau này nàng ấy vào cung, lại bởi sinh bệnh hủy dung, nhi thần không thể nhận ra được nàng ấy, mãi đến khi nàng ấy khỏi bệnh, bấy giờ nhi thần mới nhận ra nàng ấy chính là cô gái mà con đã gặp ở ngoài cung. Cho nên… nhi thần mới…” Nói tới đây, hắn ngừng lại.

“Cho nên, con mới sủng ái nàng ta đủ điều?” Tiêu thái hậu hỏi.

Lý Cảnh cúi đầu không nói lời nào, coi như ngầm thừa nhận.

Tiêu thái hậu nhìn nhi tử, tạm ngừng, ổn định lại giọng điệu, rồi nói tiếp: “Cứ coi như con thích Tề Ngọc Yên, sủng cô ta nhiều chút, vốn cũng không sao, nhưng con không thể chuyên sủng cô ta. Con vẫn nên dành chút ít để sủng hạnh Hoàng hậu và các tần phi khác thì hoàng thất mới đông con nhiều cháu được.”

“Mẫu hậu, người thật sự muốn nhi thần sủng hạnh mấy người các nàng?” Lý Cảnh giật mình, sau đó lạnh lùng cười, nói, “Mẫu hậu, thường hay nói, điều mình không muốn thì chớ làm cho người khác. Chẳng lẽ người đã quên nỗi khổ sở mà mình phải chịu đựng năm đó ư?”

Nghe vậy, Tiêu thái hậu sửng sốt: “Cảnh nhi, ý con là sao?”

Lý Cảnh nâng mắt liếc nhìn Tiêu Thái hậu, sau đó chậm rãi nói: “Năm đó mặc dù nhi thần còn bé, nhưng vẫn nhớ rõ ngày ngày mẫu hậu ở Khôn Dương cung hy vọng phụ hoàng tới. Mỗi khi nghe nói phụ hoàng tới chỗ tần phi khác, mẫu hậu sẽ âm thầm nhỏ lệ. Sau này phụ hoàng chuyên sủng Hứa quý phi, lại càng không biết mẫu hậu đã chảy bao nhiêu nước mắt sau lưng người. Khi ấy nhi thần đã có suy nghĩ, sau này lớn lên tuyệt đối sẽ không lăng nhăng giống như phụ hoàng. Nếu con lấy vợ, sẽ cưới người con thích, toàn tâm toàn ý với một mình nàng, tuyệt sẽ không để nàng ấy phải đau buồn giống như mẫu hậu vậy.”

Tiêu Thái hậu ngẩn ngơ, bất chợt nhớ tới chuyện năm đó, vẻ mặt cũng ảm đạm đi.

Đây chính là vết sẹo nhức nhối nhất trong lòng bà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung, Mặc Lãnh Nguyệt, QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, gllykim, lovely7879, thtrungkuti, tieunai691993, xichgo, y229917
     
Có bài mới 08.09.2019, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2398 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 56
☆, ★ Ngoại truyện: Kiếp trước (1)

Tại ven thảo nguyên Thiên Thương, có mấy lều trại được dựng lên, nơi ra vào có quân sĩ canh gác, nhìn qua là biết, đây là quân doanh.

Tuy mùa xuân đã đến, nhưng ban đêm vẫn hơi se lạnh.

Phía trước lều của trung quân doanh trại nhóm đống lửa, dùng để cho nhóm tướng sĩ xua đi cái lạnh.

Bởi vì vừa đánh thắng trận, các quân sĩ đều cực kỳ phấn khởi, từng tốp ngồi vây quanh đống lửa, uống rượu mua vui, vô cùng vui sướng.

Doanh trướng lớn nhất ở chính giữa khu đóng quân thì lại im ắng hơn nhiều, chỉ có giọng hát hào hùng của nam tử loáng thoáng truyền tới từ nơi xa.

Nội giám cung đình Thường Hải đi vào trong doanh trướng. Chỉ thấy dưới ánh đèn sáng rực như ban ngày, một nam tử trẻ tuổi mặc bộ thường phục màu xanh trời đang cúi đầu xuống bàn, tay cầm bút son, đang phê chữa gì đó.

Thường Hải lại gần, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, Dự vương cầu kiến.”

Nghe thấy tiếng, Lý Cảnh ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuấn lãng hơi đượm vẻ mỏi mệt. Hắn gật đầu với Thường Hải, nói: “Truyền đệ ấy vào!”

“Dạ.” Thường Hải thưa lời rồi lui xuống.

Thấy Thường Hải ra ngoài, hắn bèn đặt bút son xuống, duỗi ngón trỏ hai tay, nhẹ nhàng day huyệt thái dương của mình.

Chỉ chốc lát sau, Dự vương Lý Chương đã vào trong lều, đi thẳng tới trước mặt huynh trưởng, chắp tay thi lễ: “Thần đệ gặp qua hoàng huynh.”

Lý Cảnh gật đầu, lại dùng tay phải xoa nắn mũi, hỏi: “Lục đệ, chuyện ta bảo đệ đi làm sao rồi?”

Lý Chương nói: “Hồi hoàng huynh, võ vệ quân đi hộ tống lúc trước đã trở lại, đã đưa người an toàn đến Quỳnh Châu theo sự dặn dò của hoàng huynh.”

“Tốt lắm.” Lý Cảnh dừng một lát, rồi lại nói, “Vậy đệ dẫn theo hai võ vệ quân đến hắc trướng dẫn người tới đây.”

Lý Chương giật mình, quan sát huynh trưởng, ngập ngừng nói: “Hoàng huynh, huynh thật sự muốn thả hắn ư?”

Lý Cảnh không nói, im lặng chốc lát rồi gật đầu.

Thấy Lý Cảnh gật đầu, Lý Chương có chút nóng nảy, nói: “Hoàng huynh, huynh tha cho già trẻ Tề gia, đưa bọn họ tới Quỳnh Châu, thần đệ cũng không nhiều lời, dù sao cũng là đàn bà và trẻ em vô tội. Nhưng tên Tề Thứ này thật sự từng đầu hàng phản quốc, luận tội phải chém. Nếu như chuyện hoàng huynh thả hắn bị người ngoài biết được, làm sao dân chúng thiên hạ tin phục huynh?”

Nghe Lý Chương nói, Lý Cảnh ngước mắt nhìn y, hỏi: “Lục đệ, đệ sẽ bán đứng hoàng huynh?”

Lý Chương ngớ người, lập tức mặt đỏ phừng phừng, phẫn uất kêu lên: “Hoàng huynh, huynh nói cái gì thế? Sao thần đệ có thể bán đứng huynh cơ chứ?”

Lý Cảnh cười cười, nói: “Ta biết lục đệ sẽ không bán đứng ta, mà đương nhiên võ vệ quân cũng sẽ không bán đứng ta. Người trên thế gian đều cho rằng Tề Thứ đã bị chém chết, nếu không ai bán đứng ta, vậy thì sẽ không có ai trong thiên hạ này biết chuyện Tề Thứ còn sống.”

Lý Chương lại nói: “Tề Thứ này đã đảm nhiệm công việc trong quân nhiều năm, hoàng huynh không sợ có người nhận ra hắn ư?”

Lý Cảnh cười nói: “Đảo Quỳnh Châu và Kinh thành cách xa nhau mấy ngàn dặm, người ở thưa thớt, địa thế hoang vu. Hơn nữa eo biển giữa đường cách xa nhau, người bình thường sẽ không đi Quỳnh Châu. Chỉ cần Tề Thứ không tự vạch trần thân phận, sẽ không có ai nhận ra hắn.”

Lý Chương im lặng một lúc rồi hỏi: “Hoàng huynh, huynh làm vậy là vì Tề quý phi?”

Nghe vậy, Lý Cảnh giật mình, nhưng không đáp lời.

Lý Chương nói tiếp: “Hoàng huynh đối với Tề quý phi tình thâm ý trọng, nhưng nàng ta lại đối xử với hoàng huynh như thế, lẽ nào hoàng huynh không oán hận trong lòng ư?”

Nghe Lý Chương nói xong, Lý Cảnh thật lâu không nói tiếng nào. Hắn yên lặng nhìn tấu chương trên bàn, trong đầu là hình ảnh khi mình đẩy cửa vào phòng, trông thấy Tề Ngọc Yên và Chung Dục trần truồng trên giường. Tay đặt trên bàn siết chặt thành quả đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

Mãi sau, hắn mới từ từ thả lỏng bàn tay, thở dài nói: “Hận chứ, sao lại không hận được? Nếu không hận thì ta đã không xử tử Chung Dục tại chỗ, phế truất nàng ấy. Nếu không hận, ta cũng sẽ không nhốt vào lãnh cung chẳng ngó ngàng. Nhưng muốn ta quên nàng, xóa nàng khỏi trái tim ta, quả thật ta không tài nào làm được.”

Nói tới đây, hắn quay sang, nhìn Lý Chương, cười khổ nói: “Kỳ thật, ta thờ ơ với nàng cũng chỉ được chưa tới một tháng. Sau đó, ta thật sự không nhịn nổi, ban đêm lén lút tới bên ngoài Lan Vu cung, dẫu rằng không trông thấy nàng, nhưng có thể nghe thấy được tiếng bước chân của nàng ở trong điện, biết nàng còn ở cạnh bên ta là ta thỏa mãn rồi.”

Tới đây, hắn ngẩng đầu nhìn Lý Chương, cười nói: “Lục đệ, có phải tứ ca ngốc quá phải không?”

“Hoàng huynh…” Mũi Lý Chương chua xót, đã không thể nói ra lời.

“Đôi khi ta cũng hối hận, rằng tại sao lúc trước ta lại đi nghe lời của Phan Báo! Ông ta nói phụ tử Tề Trí Viễn gia phong tấn tước quá nhanh, nếu lại sắc lập Ngọc Yên làm Hậu, sẽ bị quần thần lên án. Ta thì muốn làm một minh quân, không muốn để quần thần nói ta bởi ham mê nữ sắc mà bỏ qua triều cương (kỷ cương triều đình), nên không nhắc lại việc lập Ngọc Yên làm Hậu. Khi đó ta nghĩ, dù sao trong lòng ta cũng chỉ có mình nàng, lập Hậu sớm hay muộn cũng chẳng khác nhau là bao. Nếu như sớm biết nàng ấy sẽ vì vậy mà bất mãn, lại quấn quít với Chung Dục, ta không cần quan tâm đến mọi thứ, lập nàng làm Hậu thì có làm sao?”

Lý Chương lắng nghe, kinh ngạc hỏi: “Hoàng huynh nói Tề quý phi lại quấn quít với Chung Dục là sao? Chẳng lẽ bọn họ đã có tư tình từ trước đấy?”

Lý Cảnh ngừng một lát, sau đó gật đầu, nói: “Sau khi chuyện xảy ra, ta sai người dò la, trước khi nàng nhập cung, Ngọc Yên và Chung Dục có qua lại giao thiệp, đều có tình ý với nhau.” Nói tới đây, hắn cười khổ, “Nếu không phải Ngọc Yên bị tuyển vào cung, phải chăng nàng ấy sẽ gả làm vợ Chung Dục?”

“Chuyện đó thì…” Lý Chương nâng mày, nhìn huynh trưởng, “Một khi đã như vậy, vì sao hoàng huynh còn phải lăn tăn về Tề quý phi như thế? Hoàng huynh thật sự không quan tâm tới chuyện khi xưa của nàng ta sao?”

Lý Cảnh trầm mặc, rồi lại nói: “Cho dù trước kia nàng thế nào với Chung Dục, nhưng mấy năm qua nàng ở bên ta, ta cảm nhận được, nàng có lẽ đối với ta có vài phần thật lòng.”

Lý Chương nghe xong, gật đầu, nở nụ cười: “Đúng thật! Lúc trước thần đệ tiến cung đã phát hiện, chỉ cần hoàng huynh xuất hiện, ánh mắt Tề quý phi chỉ vây quanh lấy mình huynh, cái kiểu liếc mắt đưa tình đó, chắc hẳn không phải giả vờ giả vịt đâu.” Nói tới đây, y ha ha cười, “Đương nhiên, cái này là trước khi sinh Huyên nhi. Sau khi có Huyên nhi thì khác hẳn, trong mắt nàng ta chỉ có Huyên nhi thôi.”

Nhắc tới Huyên nhi, đường nét trên gương mặt Lý Cảnh dịu đi rất nhiều: “Huyên nhi rất đáng yêu, cũng thật thông minh, sau này chắc chắn còn giỏi hơn cả ta.”

Lý Chương giật mình: “Hoàng huynh tính lập Huyên nhi là Thái tử?”

Lý Cảnh gật đầu nói: “Thằng bé là đứa con trai độc nhất của ta, không truyền vị cho nó thì truyền cho ai?”

“Hoàng huynh còn trẻ, sau này còn có thể có hài tử nữa mà.” Lý Chương nói.

Lý Cảnh ngẩn ra, cười khổ nói: “Hiện giờ ta đã giết Chung Dục, cũng chẳng biết nàng có hận ta không? Còn nguyện ý sinh con cho ta không?” Nói tới đây, hắn thở dài một tiếng.

Lý Chương vừa nghe, liền im lặng không lên tiếng.

“Không nói mấy thứ này nữa. Lục đệ, đệ đi đưa Tề Thứ tới đây đi.” Lý Cảnh nói tiếp, “Nhân lúc bây giờ vẫn chưa tiến vào địa giới Trung nguyên, hắn đi đường cũng dễ dàng hơn.”

“Vâng.” Lý Chương thấy chủ ý của huynh trưởng không thay đổi, chỉ thở dài một hơi rồi lui xuống.

Sau khi Lý Chương rời đi, Lý Cảnh lại cầm bút son lên, mở tấu chương ra, nhưng lại chẳng phê nổi, trong lòng rối rắm như mớ bòng bong, cuối cùng không có cách nào bình tĩnh lại được.

Sau khoảng thời gian một chén trà, ngoài lều truyền đến tiếng bước chân nho nhỏ. Một chốc sau thấy Lý Chương vén mành đi vào. Sau y là hai võ vệ quân đang áp giải một nam tử trẻ tuổi bị trói gô, vừa vào cửa nhìn thấy Lý Cảnh liền la mắng: “Hôn quân!”

Người này là huynh trưởng của Tề Ngọc Yên – Tề Thứ.

“Cởi dây thừng cho hắn.” Lý Cảnh nhìn Tề Thứ.

Nghe vậy, Lý Chương nhíu mày: “Hoàng huynh, thế này…”

“Không cần sợ.” Vẻ mặt Lý Cảnh bình thản, “Nghe lệnh Trẫm, cởi ra là được!”

“Dạ!” Võ vệ quân cởi dây thừng trên người Tề Thứ.

Tề Thứ thoát khỏi sự trói buộc xoa nắn hai tay, lớn tiếng mắng mỏ Lý Cảnh: “Lý Cảnh, ngươi là một tên hôn quân, ngươi giết cả nhà Tề phủ ta, ngươi cho rằng ngươi không giết ta thì ta sẽ cảm kích ngươi sao? Ta khuyên ngươi, tốt nhất vẫn nên giết ta đi thì hơn, bằng không, nói không chừng một ngày nào đó ta sẽ giết ngươi!”

“Ai nói hoàng huynh giết cả nhà Tề gia ngươi hả?” Lý Chương vừa nghe huynh trưởng bảo vệ Tề gia như vậy, lại bị Tề Thứ xỉ vả như kia, bấy giờ mới giận dữ nói: “Hoàng huynh ta gánh vác áp lực nặng nề, chịu vô số lời can gián, mới bảo vệ được cả nhà Tề phủ ngươi, ngươi lại mắng huynh ấy như thế? Ngươi có ý gì hả? Ngươi theo địch phản quốc, vốn là tội diệt môn, nhưng hoàng huynh ta không chỉ không giết người nhà ngươi, còn giữ lại tính mạng của ngươi, giờ ngươi còn nói những lời hỗn xược! Tề Thứ, ngươi đúng là thứ không biết phân biệt!”

“Lý Cảnh, ngươi không giết người nhà ta?” Tề Thứ sửng sốt: “Không phải nói là sau khi phụ thân ta bại trận, ngươi đã tịch thu Tề phủ, chém đầu toàn bộ gia quyến Tề phủ để răn chúng sao? Chính bởi ta nghe nói người nhà chết hết, mới bi phẫn không chịu nổi mà nương nhờ địch quân.”

Lý Cảnh nhìn chằm chằm vào Tề Thứ, hai mắt sáng tỏ: “Trẫm không biết ngươi nghe tin từ đâu. Sau khi Tề tướng quân bại trận bỏ mình, Trẫm không hề động tới bất kì ai trong Tề gia ngươi, mãi đến sau khi ngươi theo địch phản quốc, Trẫm mới giam người Tề phủ lại.”

“Vậy người nhà tôi đâu? Bây giờ họ ở nơi nào?” Tề Thứ hỏi.

Lý Cảnh ngừng một lúc, nói: “Lưu đày Quỳnh Châu.”

“Vậy là tất cả bọn họ vẫn còn sống?” Tề Thứ chăm chú nhìn Lý Cảnh.

“Đúng.” Lý Cảnh gật mạnh đầu.

Tề Thứ đứng đực tại chỗ, sửng sốt một lúc, sau đó hắn đột ngột ngồi xụp xuống, ôm mặt, khóc lớn tựa như một đứa trẻ.

Lý Cảnh thở dài một hơi, nói: “Tề Thứ, thừa dịp hiện tại đại quân vẫn chưa trở về Trung nguyên, ngươi hãy xuất phát ngay, đi về phía Nam tìm họ! Lộ phí trang bị Dự vương đã chuẩn bị đầy đủ cho ngươi, ngươi có thể lên đường bất cứ lúc nào, chỉ là, người trên thế gian đều nói ngươi đã đền tội, về sau ngươi không thể dùng lại thân phận Tề Thứ nữa. Sau khi tìm được họ, ngươi cải danh đổi họ sống cùng với họ. May thay Quỳnh Châu xa xôi, sẽ không có người nhận ra ngươi đâu.”

“Hoàng thượng, người…” Tề Thử ngẩng mạnh đầu lên, khóc sướt mướt, gần như không nói lên lời, “Hoàng thượng, ân đức như thế… Kiếp này thần, thần khó báo. Thần, thần không đi. Hoàng thượng, thần phản quốc, thần phạm sai lầm lớn, cho dù Hoàng thượng bảo thần chết ngay tại chỗ, thần cũng không hề có lời oán hận!”

“Thôi, ngươi đi đi!” Lý Cảnh thở dài, nói: “Ta làm như vậy, không hoàn toàn là vì ngươi.”

Nghe vậy, Tề Thứ sửng sốt, sau một lúc mới dè dặt hỏi: “Hoàng thượng vẫn chưa tuyệt tình với Ngọc Yên, phải không ạ?”

Lý Cảnh quay sang, ngơ ngẩn nhìn ngọn đèn trên bàn. Bỗng nhiên bấc đèn nổ một cái nhỏ, trong mắt hắn xuất hiện một đốm hoa lửa.

“Hoàng thượng, thần luôn cảm thấy Ngọc Yên không có khả năng làm ra chuyện có lỗi với ngài, vụ việc kia, trong đó nhất định có điều kì quái.” Tề Thứ nói.

Lý Cảnh đảo mắt nhìn Tề Thứ, cười khổ nói: “Ngươi thấy, trẫm tự mình bắt gian tại giường, còn có thể có gì kì quái chứ?”

“Chính vì bắt gian tại giường mới kì quái!” Tề Thứ lắc đầu, nói: “Trước đến giờ Ngọc Yên không có tình ý gì với Chung Dục, con bé thích luôn là Hoàng thượng người, sao nó lại làm ra cái chuyện quan hệ bất chính với hắn chứ?”

Thân mình Lý Cảnh hơi run lên, sau đó ngoảnh sang phía khác, không đưa mắt nhìn Tề Thứ, hỏi: “Sao ngươi biết được?”

“Hoàng thượng, trước khi Ngọc Yên tiến cung, có phải người từng gặp được con bé ở Vạn Phật tự không?” Tề Thứ hỏi.

Lý Cảnh kinh ngạc nhìn Tề Thứ, sau đó chậm rãi gật đầu, nói: “Không sai.”

“Vậy là đúng rồi.” Tề Thứ nở nụ cười: “Trước lúc Ngọc Yên tiến cung, thần thấy con bé rầu rĩ, hỏi con bé nguyên nhân. Lúc đầu nó không chịu nói, sau bị thần ép hỏi, nó mới nói với thần, nàng gặp được người mình quý mến ở Vạn Phật tự.”

Kể tới đây, Tề Thứ liếc nhìn Lý Cảnh, thấy trên mặt hắn lộ vẻ xúc động, hắn tiếp tục nói: “Sau khi Ngọc Yên tiến cung, tuy thần nghe nói Ngọc Yên trong cung rất được Hoàng thượng sủng ái, nhưng bởi vì thần biết trong lòng con bé có người khác, luôn lo lắng cho nó, sợ nó không quên được thì không hay. Đợt năm mới, lúc thần theo phụ mẫu tiến cung gặp Ngọc Yên, nhìn khí sắc tâm trạng con bé rất tốt, không giống giả vờ, nên len lén hỏi nó. Ai ngờ, nó nói với thần, Hoàng thượng chính là người mà nó gặp được ở Vạn Phật tự kia.”

Nghe đến đó, trong lòng Lý Cảnh như bị đập nhẹ một cái: “Nàng, nàng nói như vậy thật ư?”

“Hoàng thượng, lời thần nói, câu nào cũng là thật, tuyệt đối không giả dối.” Tề Thứ nói, “Quả thật, Chung Dục có ý với Ngọc Yên, nhưng Ngọc Yên luôn lấy lễ mà đối đãi, không có bất kì chuyện vượt ngoài khuôn phép. Thời điểm trước khi Ngọc Yên được tuyển tiến cung, Chung Dục từng nhờ thư gửi gắm tình cảm, cũng bị Ngọc Yên từ chối. Hoàng thượng, thử hỏi xem, Ngọc Yên vốn có tình với Hoàng thượng, mà Hoàng thượng cũng chuyên sủng nó, thần thật sự nghĩ không ra lý do gì con bé lại muốn phản bội Hoàng thượng.”

“Có người nói rằng là bởi vì Trẫm không lập nàng làm hậu nên uất ức trong lòng.” Lý Cảnh chậm rãi nói.

Tề Thứ nói: “Hoàng thượng, thế nhân đều biết người chuyên sủng một mình Ngọc Yên. Con bé thân là quý phi, trên nó, trong cung không có người, hơn nữa cũng chỉ có một mình nó sinh được hoàng tử. Tuy con bé không phải Hoàng hậu, nhưng thực chất có gì khác với Hoàng hậu? Hoàng thượng và Ngọc Yên bên nhau sáu năm trời, người cho rằng Ngọc Yên là người như vậy ư?”

Nghe vậy, Lý Cảnh cúi đầu, không nói gì.

“Hoàng thượng, xin tin tưởng thần, Ngọc Yên tuyệt đối sẽ không phản bội ngài.” Tề Thứ nói.

“Nhưng ta, tận mắt chứng kiến nàng ấy và Chung Dục với nhau…” Nói tới đây, tay hắn không tự chủ lại nắm thành quả đấm.

Tề Thứ im lặng chốc lát, nói: “Hoàng thượng, sau khi chuyện xảy ra, người có từng nghe Ngọc Yên giải thích không?”

“Đương nhiên nàng ấy không thừa nhận.” Lý Cảnh cười khổ.

“Hoàng thượng, nếu như người vẫn chưa đoạn tình với Ngọc Yên, xin lần này sau khi người trở về, bình tâm tĩnh khí nghe Ngọc Yên giải thích xem, rốt cuộc lúc ấy đã xảy ra chuyện gì. Nghe con bé giải thích xong, Hoàng thượng ra quyết định cũng chưa muộn.” Tề Thứ nói.

Tay Lý Cảnh từ từ nới lỏng rồi thả ra: “Được, sau khi ta trở về, sẽ nghe nàng giải thích một lần nữa!” Tiếp đó hắn quay mặt lại, nhìn Tề Thứ, “Tề Thứ, ngươi cũng đi đi! Sau khi ngươi đến Quỳnh Châu, chăm sóc Tề phu nhân cho tốt giùm Ngọc Yên. Có lẽ, đời này kiếp này, hai mẹ con nàng sẽ không ngày gặp lại.”

Nghe vậy, Tề Thứ lại lần nữa rơi nước mắt trai tráng: “Thần sẽ ạ. Thần cũng cầu Hoàng thượng, xin người cho Ngọc Yên một cơ hội, làm rõ sự tình, trả lại trong sạch cho con bé.”

Lý Cảnh gật đầu: “Được.”

Tề Thứ quỳ trước mặt Lý Cảnh, dập mạnh đầu ba cái: “Hoàng thượng bảo trọng!”

“Đi đi!” Lý Cảnh nhẹ nhàng phất tay.

Lý Chương và võ vệ quân dẫn theo Tề Thứ rời đi.

Trong lều chỉ còn lại mỗi Lý Cảnh. Hắn đứng trước ngọn đèn, nhớ tới những lờiTề Thứ nói, lâm vào trầm tư.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Luong My Dung, Mặc Lãnh Nguyệt, QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, gllykim, lovely7879, thtrungkuti, tieunai691993, ttatuyet, xichgo, y229917
     
Có bài mới 13.09.2019, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 311
Được thanks: 2398 lần
Điểm: 42.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên - Điểm: 44
☆, ★ Chương 45: Cung xưa

Nhớ năm đó, trước khi Tiêu Thái hậu xuất giá, cũng từng xinh đẹp có một không hai tại kinh thành. Bởi vậy, bà mới lọt vào mắt Hoàng hậu lúc bấy giờ, kết đôi với Thái tử làm Thái tử phi. Sau đó Thái tử đăng cơ, chính là Hoàng đế Nguyên Long sau này, bà trở thành Hoàng hậu.

Ngay từ đầu, Hoàng đế Nguyên Long cũng thích bà, bà có một đoạn thời gian vui vẻ. Nhưng mới mẻ qua đi, Hoàng đế Nguyên Long liền gạt bà sang bên, hàng đêm lưu luyến bụi hoa. Còn bà rõ ràng khổ sở trong lòng, lại vẫn phải làm ra dáng vẻ một vị Hoàng hậu khoan dung độ lượng, đối xử hòa nhã với nhóm tần phi của ông.

Về sau, Lương Vương tặng cho Hoàng đế Nguyên Long một mĩ nhân họ Hứa, Hoàng đế Nguyên Long bị nàng ta mê hoặc, từ đó chỉ chuyên sủng một mình nàng ta, lục cung vì vậy mà thành một lớp vỏ rỗng tuếch. Đối với chuyện này, bà càng thêm đau lòng không thôi, thầm rơi không biết bao nhiêu nước mắt. Không ngờ mọi chuyện đều bị Lý Cảnh vẫn còn nhỏ năm ấy nhìn thấy hết.

Thấy trên gương mặt mẫu thân hiện lên vẻ bị thương, Lý Cảnh biết không nên nhắc tới nỗi đau của mẫu thân, trong lòng có chút không đành lòng, vội vàng khuyên nhủ: “Mẫu hậu cũng đừng thương tâm, chuyện đều đã qua. Nhưng nhi thần thật sự không muốn giống như phụ hoàng.”

Nghe vậy, Tiêu Thái hậu thở dài, nói: “Con làm như vậy, đương nhiên là lo lắng tới cảm nhận của Tề quý tần, nhưng con có nghĩ tới, A Chước mới là người vợ đầu của con không, con nhiều năm chưa từng tiến vào Khôn Dương cung một bước, con bé đau lòng dường nào? Chắc chắn nước mắt con bé chẳng kém mẫu hậu năm đó.”

Nghe mẫu thân nhắc tới Trịnh Chước, Lý Cảnh cau mày nói: “Nhưng mà việc cưới Trịnh Chước đó chẳng phải điều nhi thần mong muốn. Nhi thần luôn luôn bất hòa với Trịnh Chước, mẫu hậu vẫn luôn biết mà.” Ý của hắn là, Hoàng hậu rõ ràng là do người bắt ép đưa cho con.

“Bất kể là con muốn hay không, con đã cưới con bé, thì phải đối xử tử tế với nó.” Tiêu Thái hậu nói, “Hơn nữa, A Chước là con gái của tỷ tỷ ta, cũng là biểu muội của con. Khi trước cũng do ta làm chủ, thú nó tiến cung vào. Nếu như A Chước sống không tốt, con bảo mẫu hậu còn mặt mũi nào gặp bác của con?”

Nói tới đây, Tiêu Thái hậu ngẩng đầu nhìn Lý Cảnh, thành khẩn nói: “Cảnh nhi, nếu con thật lòng thích Tề quý tần, mẫu thân cũng không can thiệp các con, nhưng một tháng con vẫn nên dành ra mấy ngày ở bên Hoàng hậu mới phải chứ.”

Lý Cảnh lặng im một lúc rồi lắc đầu nói: “Mẫu hậu, những chuyện khác, nhi thần đều có thể nghe theo người. Coi như nhi tử tới bên Hoàng hậu, chưa được mấy câu đã tranh cãi, mọi người hà tất phải rời đi trong sự tức tối? Nên là, mẫu hậu, việc này, xin thứ cho nhi thần khó mà vâng lời được.”

“Con…” Không ngờ tới nhi tử lại quyết giữ ý mình đến vậy, sắc mặt Tiêu Thái hậu trầm xuống, tức giận tới nói không thành lời.

Thấy sắc mặt mẫu thân không tốt, Lý Cảnh khom người hành lễ, nói: “Mẫu hậu, đã tới lúc nhi thần phải vào triều rồi, xin cáo lui trước.” Nói xong tính xoay người, muốn rời khỏi nơi thị phi này.

“Ừ.” Tiêu Thái hậu gật đầu, lại lạnh giọng nói, “Phải rồi, Cảnh nhi, dù thế nào thì việc Hoàng đế ngủ bên ngoài Càn Dương cung thời gian dài cũng không hợp với lễ nghi. Từ hôm nay trở đi, con trở về Càn Dương cung ngủ nghỉ, không được tới Chiêu Thuần cung qua đêm.”

Lý Cảnh ngây ra, nhưng hắn cũng không muốn đối chọi với mẫu thân, chỉ đành gật đầu đáp: “Nhi thần tuân mệnh!” Sau đó vội vã rời đi.

Buổi trưa, Lý Cảnh vẫn tới Chiêu Thuần cung dùng cơm.

Ăn được một lúc, hắn đột nhiên buông đũa bạc xuống, thở dài.

Thấy tình hình vậy, Tề Ngọc Yên cho rằng thân thể hắn khó chịu, nên cũng đặt đũa bạc xuống, ân cần hỏi han: “Hoàng thượng sao thế? Người không thoải mái ư?”

Lý Cảnh nâng mắt nhìn Tề Ngọc Yên, than thở: “Ngọc Yên, từ nay trở đi, sợ là ta không thể tới Chiêu Thuần cung qua đêm rồi.”

Nàng sửng sốt, hỏi: “Tại sao?”

“Mẫu hậu nói, Hoàng đế ở lại Càn Dương cung thời gian dài, không hợp quy củ.”

Nghe Lý Cảnh nói, đầu tiên nàng ngẩn ra, tiếp đó tâm tình trở nên có chút rối ren. Mấy ngày nay, Lý Cảnh ở lại Chiêu Thuần cung, đòi hỏi vô độ, đêm nào cũng bị chàng vần vò tới rất muộn, nàng quả thật cũng có hơi mệt mỏi. Nếu chàng trở về Càn Dương cung, bản thân có thể thanh bình, cũng săn sóc lại thân thể. Chẳng qua, lần này chàng thật sự phải trở về, trong lòng nàng cũng có chút ít hụt hẫng, có chút ít luyến tiếc chàng.
  
Nhìn thấy hàng mày của nàng hơi nhíu lại, không bởi vì mình rời đi mà có vẻ mừng rỡ, trong lòng hắn cực kì vui vẻ, nhưng trên mặt lại bày ra bộ dạng khổ sở: “Ngọc Yên, tối nay, ta sẽ trở về.”

Nàng dừng một lúc, ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười. Sau đó mở miệng nói: “Hoàng thượng, Thái hậu nói có lý. Hoàng thượng ở tại nơi này của tần thiếp, quả thật rất không hợp quy củ. Hoàng thượng hẳn nên quay về Càn Dương cung.”

Lý Cảnh nói: “Nếu Ngọc Yên cũng nói thế, vậy thì tối nay ta sẽ không đến nữa.”

Nàng ngẩn người, sau đó chậm rãi gật đầu.

“Vậy nàng nhớ tối đến Càn Dương cung sớm chút nhé.” Hắn nói.

Nàng ngạc nhiên: “Tại sao Tần thiếp phải tới Càn Dương cung?”

Hắn nhướn lông mày, đúng lý hợp tình nói: “Đêm nay ta ở Càn Dương cung, đương nhiên nàng cũng phải tới Càn Dương cung rồi.”

Nàng mang theo chút kinh ngạc hỏi: “Ý Hoàng thượng là muốn tối nay tần thiếp tới Càn Dương cung thị tẩm?”

Hắn gật đầu, nói: “Từ đêm nay trở đi, tối nào nàng cũng phải tới Càn Dương cung bồi ta.”

“Hằng đêm?” Nàng cả kinh.

“Đúng thế.” Hắn vẻ mặt đứng đắn nhìn nàng, nói: “Nàng sợ lạnh như kia, không có ta ủ ấm tay chân cho nàng, sao nàng có thể ngủ ngon được?”

Hắn nói trái lại không sai chút nào. Mấy ngày nay, mỗi tối lúc ngủ, hắn đều dùng thân thể của mình ủ ấm tay chân giúp nàng, thân thể nàng ấm áp, ngủ rất vào giấc.

Nhưng nàng sao dám đồng ý với hắn chứ? Nếu đáp lời, chẳng phải là nói để Hoàng thượng làm ấm giường cho mình? Nghĩ đến đây, nàng vội vã nói: “Tần thiếp có tích nô ở bên rồi ạ.”

Hắn trừng mắt liếc nàng: “Tích nô ấm được bằng ta à?”

Nàng nghe thấy, dở khóc dở cười, nhưng không biết trả lời ra sao, dứt khoát cúi đầu không lên tiếng.

Hắn còn nói thêm: “Hơn nữa, Càn Dương cung có địa long*, lúc chúng ta thân mật, nàng cũng sẽ không lạnh.”
(Địa long: cách làm ấm cả phòng vào mùa đông của nhà giàu, có tiền thời cổ đại Trung Hoa.)
     
Nghe hắn nói vậy, mặt nàng thoắt cái bị thiêu, xấu hổ trừng mắt với hắn.

Thấy nàng đỏ mặt, hắn ngẩn ra, rồi cười vang.

Nàng quay sang, lén liếc cung nhân hầu hạ ở bên, thấy vẻ mặt bọn họ vẫn nghiêm nghị, không hề có ý cười, bấy giờ nàng mới nhẹ nhõm trong lòng.

“Phải rồi.” Hắn như nghĩ tới điều gì, lại mở miệng nói, “Chiêu Thuần cung cách Càn Dương cung quá xa, ta nghĩ rồi nghĩ, hay ngày mai nàng chuyển tới Trọng Hoa cung đi. Chỗ đó gần Càn Dương cung, cho dù là nàng đi tới, hay ta tìm nàng, đều thuận tiện hơn.”

Nghe lời đó, Tề Ngọc Yên ngẩng mạnh đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lý Cảnh.

Trọng Hoa cung là cung điện nàng ở kiếp trước. Hơn nữa về sau vì nàng mà Lý Cảnh còn đổi tên cung này thành “Linh Ngọc cung.”

Nghĩ tới đây, lòng nàng đâm căng thẳng.

Vị phần giống hệt kiếp trước, nếu như lại ở tại Trọng Hoa cung như kiếp trước. Vậy mọi chuyện kiếp này, dường như cũng giống với kiếp trước.

Nhìn biểu tình của Tề Ngọc Yên, Lý Cảnh nheo mắt, có chút không hiểu: “Ngọc Yên, nàng sao thế?”

Nghe thấy hắn nói, nàng vội ngẩng đầu, cười nhẹ nói: “Hồi Hoàng thượng, tần thiếp ở tại Chiêu Thuần cung cũng đã gần một năm rồi, đã quen ở trong đây. Tần thiếp cảm thấy có nhất thiết phải chuyển tới Trọng Hoa cung không?”

Hắn lắc đầu nói: “Từ Chiêu Thuần cung đến Càn Dương cung phải cần hai đến ba thời gian uống cạn chén trà, đường đi như vậy rất là dài. Mà từ Trọng Hoa cung tới, chưa tới một chén trà, thuận tiện hơn rất nhiều.” Nói xong hắn dịu dàng cười với nàng, nói, “Nàng nghe lời, chuyển tới Trọng Hoa cung đi.”

Nàng hết cách, đành phải gật đầu đáp: “Tần thiếp tuân chỉ.”

Nghe được nàng chấp thuận, bấy giờ hắn mới hài lòng nở nụ cười.

Thấy hắn đứng dậy, chuẩn bị trở về Sùng Tâm điện, nàng nhanh chóng đứng dậy đưa tiễn.

Đi đến cửa cung, lúc hắn lên loan liễn, vẫn không quên dặn dò bên tai nàng: “Nhớ đó, giờ Tuất đêm nay tới.”

Nàng khẽ cười đáp lời: “Tần thiếp đã biết.”

Hắn xoay người lên loan liễn, quay sang nhìn nàng, trên mặt là nụ cười dịu dàng, như một làn gió xuân, thổi vào lòng nàng. Như thể trời đông giá rét bị cơn gió này thổi cuốn đi mất, để lại sự ấm áp trong nàng.

Nàng yên lặng đứng trước cửa cung, giống mọi khi, nhìn loan liễn chở hắn dần dần xa khuất, lúc này nàng mới lưu luyến không rời quay về cửa cung.

Tại nơi hoàng cung rộng lớn dường này, vậy mà có chuyện gió thổi cỏ lay gì lại truyền đến là nhanh.

Tin tức Hoàng thượng trở về Càn Dương cung nghỉ ngơi rất nhanh truyền ra.

Tin Tề Ngọc Yên chuyển tới Trọng Hoa cung cũng thật nhanh truyền tới.

Mà mặc dù Hoàng đế hồi Càn Dương cung, nhưng Tề Ngọc Yên ngày ngày ở tại Càn Dương điện, mãi đến khi trời sáng mới rời đi, càng làm cho chốn hoàng cung ồn ào huyên náo.

Sau khi nghe được tin này, trong lòng Trịnh Chước vô cùng khó chịu. Trước khi Tề Ngọc Yên xuất hiện, hắn chẳng liếc tới mình, hiện giờ trong mắt hắn chỉ có mỗi Tề Ngọc Yên, sợ rằng đến cả dư quang khóe mắt cũng sẽ chẳng lia tới chỗ mình?

Mỗi ngày trông thấy Tề Ngọc Yên thỉnh an mình, Trịnh Chước đều cảm thấy nụ cười mỉm động lòng người trên mặt nàng kia, như thể đang hướng thẳng về mình ra oai, khiến nàng căm phẫn khó nhịn trong lòng. Nhưng nàng vẫn không bắt được lỗi nào trên người Tề Ngọc Yên, không có cách trút giận, đành phải chạy tới Nhân Thọ cung, bù lu bù loa với Tiêu Thái hậu vừa là dì vừa là mẹ chồng.

Nhưng đối với việc này, Tiêu thái hậu trừ bỏ an ủi Trịnh Hoàng hậu vài câu, cũng chẳng còn cách nào khác.

Dẫu rằng bà là mẫu thân của Lý Cảnh, nhưng bà không thể bắt ép nhi tử lên giường với ai, không lên giường với ai.

Chẳng qua, thấy Trịnh Chước khổ sở đến vậy, trong lòng bà cũng buồn bực, dù sao Trịnh Chước cũng là ngoại sanh nữ ruột của bà. Hơn nữa, Lý Cảnh sủng ái Tề Ngọc Yên như vậy, làm bà lại nhớ tới hình ảnh trượng phu của mình – Hoàng đế Nguyên Long sủng ái Hứa quý phi, không kìm nổi lạnh lẽo trong lòng.

Trịnh Chước lau nước mắt, tức tưởi khóc lóc kể lể: “Mẫu hậu, nhi thần tự hỏi diện mạo chẳng kém Tề Ngọc Yên kia là bao, tại sao Hoàng thượng nhất quyết không thích nhi thần?”

“Chuyện này không đơn giản chỉ là vấn đề diện mạo.” Tiêu Thái hậu lắc đầu, nói: “Dáng vẻ của Phan Dửu Quân chẳng kém Tề Ngọc Yên, không phải Cảnh nhi cũng không thích nàng ta sao?”

“Thế nguyên nhân là vì gì?” Trịnh Chước ngẩn ra.

Tiêu Thái hậu ngừng chốc lát, liếc nhìn Trịnh Chước, thở dài một tiếng: “Rốt cuộc là nguyên do gì, mẫu hậu cũng không rõ. Mẫu hậu nhớ năm đó trong hậu cung của tiên hoàng, người xinh đẹp hơn Hứa quý phi có rất nhiều, nhưng sau khi tiên hoàng có Hứa quý phi, chỉ chuyên sủng một mình nàng ta. Hiện giờ Cảnh nhi cũng chuyên sủng cái cô Tề Ngọc Yên kia, bây giờ mẫu hậu chỉ lo lắng, hắn đừng đi theo con đường cũ của phụ hoàng hắn.”

Nghe Tiêu thái hậu nói, Trịnh Chước càng thêm căng thẳng trong lòng.

Tiêu Thái hậu chậm rãi tới bên cửa sổ, nhìn chiếc lá khô vàng lìa khỏi cây, bà thở dài thườn thượt, dường như đang nhớ lại những ngày gian khó xưa kia, lòng cay đắng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mặc Lãnh Nguyệt, QTNZ, Tearyruby, banhmikhet, gllykim, hh09, thtrungkuti, tieunai691993, xichgo, y229917, yomi99
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuabien0709, hoatuyetvang_379, Mẹ gấu, TSky và 253 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.