Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch

 
Có bài mới 04.08.2019, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 75
Được thanks: 4 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




72

NGUỒN SỨC MẠNH  

Trời đã về chiều,khắp nơi đắm mình trong một màu tím huyền ảo,ngay trong khu rừng này những tán lá cũng đổi màu từ biếc xanh sang màu tím. Hai người,một bà già và một cô gái trẻ cùng mặc chung một kiểu váy áo màu chàm đơn bạc đang đứng cạnh nhau giữa một khoảng trống được tạo thành bởi năm thân cây lớn. Một chiếc vòng với những sợi dây đồng đang đỏ rực lên ở trên cổ tay bên phải của cô gái trẻ. Và cô ta lấy bàn tay phải ấy nắm chặt lấy bàn tay trái của bà già. Trong khi đó khuôn mặt sáng lạn của cô ta ngước nhìn những tia sáng yếu ớt xuyên qua điểm giao nhau của những tán cây bằng ánh mắt lấy lánh đầy sung sướng. Dáng vẻ này của cô ta thật đã rất khác với lúc bị cậu cháu KHƠ TIÊM,KHƠ RU đem giao cho MO già của TRÂU VÀNG này vào hôm trước. Và NAI LA quả thấy cô ta đã khá hơn rất nhiều so với khi gặp hai chàng trai của TRÂU VÀNG bên bờ sông lúc sớm nay. NAI LA hé miệng thì thầm.

_Tuyệt làm sao, bà thấy phải chứ ? Mà hẳn bà không thể nhận ra cảm giác diệu kì này rồi. Nhưng dù thế nào thì chính nhờ nơi này, càng tới gần đây ta càng thấy mình có được thêm nhiều sức mạnh. Chính nó đã giúp ta và bà có thể vượt qua một quãng đường dài bằng năm ngày đi bộ gộp lại chỉ trong một ngày đó.

NAI LA dứt lời và buông tay MO già của TRÂU VÀNG rồi với khuôn mặt tràn đầy sức sống và một nụ cười không ngớt trên môi. Cô ta bước từng bước qua năm thân cây. Trong khi bà già kia vẫn đứng im một chỗ. Lúc này khuôn mặt bà già ấy trở lên cứng đờ còn ánh mắt thì mờ mịt xăm xa. Sau khi đi đủ một vòng tròn hết năm thân cây cô ta trở lại đứng bên thân cây đầu tiên,vừa lấy một tay khẽ vuốt ve vỏ vây sù sì vừa ngước nhìn nó rồi nhìn sang bà MO già của TRÂU VÀNG và cất giọng đầy vẻ thỏa mãn.

_Đây chẳng phải là một sự sắp đặt lạ lùng của CÁC ĐẤNG THIÊNG LIÊNG sao. Họ sao có thể khiến MO LỬA của TRÂU VÀNG cùng ĐẦU LÃNH KHƠ TIÊM của CLAU trăm tính ngàn tính cuối cùng lại để ta và bà gắn bó với nhau trên đường đi cơ chứ. Đây thật là ... họ đâu biết bà lại có thể giúp ta nhiều đến vậy. Không có TU PHA RIÊNG nhưng lại có bà ở bên. Hơn nữa ... thú vị lắm ... nhờ MO của chính TRÂU VÀNG dẫn đường mà ta, một người trong ĐỀN THÁP của RẮN CHÍN ĐẦU dễ dàng bước qua kết giới của KHU RỪNG THIÊNG này mà không chút đánh động tới những kẻ trông coi nơi đây.  

Bỗng NAI LA nhắm chặt hai mắt,nét mặt cau lại và thân thể hơi loạng choạng đến nỗi cô ta phải lấy hai bàn tay bấu chặt vào thân cây trước mặt. Đứng một lát như thế mà thở nặng nhọc mấy cái thì NAI LA cũng mở được mắt ra nhưng nét mặt cô ta vẫn chưa phai hết vẻ đau đớn. Rồi NAI LA cười nhẹ mà thì thầm.

_Không sao, đến đây thì không gì có thể làm khó ta nữa. Chuyến đi vất vả này rồi cũng đã đến tới nơi rồi. Chỉ là ...vẫn thấy không thỏa trong lòng khi nghĩ đến. Cuộc chiến đó là vì cái gì. Vậy mà... chỉ còn một đoạn nữa lại bị chặn rồi đánh bật trở về . Nếu ĐĂM RANG chiếm được vùng này thì người của ĐỀN THÁP đã không gặp phải trở ngại rồi. Mà cũng phải thôi ... CÁC ĐẤNG THIÊNG LIÊNG chắc chắn đâu dễ chiều lòng ĐỀN THÁP, nếu dễ dàng có được thì ta đã chẳng phải nhọc sức thế này . Công lao của hắn, đứa con của TRÂU VÀNG nhưng mang trong bụng mối hận thù đến nỗi sẵn sàng hủy hoại đi chính sức mạnh của TRÂU VÀNG. Công lao của hắn thật lớn và ĐỀN THÁP chắc chắn sẽ không quên điều đó. Tìm ra được nơi này … KHU RỪNG THIÊNG của hai chạ cổ, một nơi nắm giữ sức mạnh ngàn đời hiếm có không chỉ ở TRÂU VÀNG mà còn trên khắp mặt đất này. Có được sức mạnh của nơi này thật đáng lắm thay. Bà MO  của TRÂU VÀNG, tới lúc bà làm phần việc của mình rồi đấy.

_ Vâng thưa cô.

Bà MO già của TRÂU VÀNG đang đứng quay lưng lại với NAI LA khi nghe cô ta sai phái mình tức thì xoay người lại,cúi gập người và đanh giọng đáp lại. Rồi bà ta ngưởng lên với nét mặt cứng đờ và ánh mắt mờ mịt như cũ. Sau đó bà ấy bỏ tay nải đang khoát trên vai xuống,cởi nó và lấy từ trong đó ra rồi bày trên đám lá cây mục vài thứ. Đó là một túi nhỏ đựng muối,một túi nhỏ khác đựng gạo,một bình gốm nhỏ đựng rượu,và lư đồng nhỏ chứa hương trầm. Sau đó bà ta với tay quơ lấy một túm hoa dại mọc gần mình. Mấy thứ này được sắp xếp đâu đó rồi bà ngồi hẳn xuống,hai chân khoanh lại. Sau đó bà già mau tay lấy ống lửa châm vào lư đồng cho trầm hương cháy rồi bắt đầu lầm rầm khấn. Lúc này NAI LA đã bước lại gần bà MO của TRÂU VÀNG. Sau khi nhíu mày nhìn thân thể bà ta từ từ lắc lư và cô ta hiểu là lễ kêu gọi SỨC MẠNH CỦA RỪNG THIÊNG đang được MO của TRÂU VÀNG bắt đầu. NAI LA gật đầu với nét mặt và giọng nói vẫn tỏ ra rất hài lòng.

_Đúng rồi. Trước là phải như thế này. Trước là gọi về sức mạnh của ánh sáng, của lòng tốt của sự trở che mà CÁC ĐẤNG THIÊNG LIÊNG dành cho con người trên mặt đất này. Sau đó mới đến thứ mà ta mong mỏi lấy được. Đúng rồi. Khi nào cũng vậy . Từ thủa trời đất mới ra đời, khi có ngày thì sẽ có đêm, có tốt ắt phải có ... Sức mạnh của bóng tối sẽ đến theo sau sức mạnh của  ánh sáng. Và lúc này ... hãy tụ họp lại đây ánh sáng và bóng tối. Bà MO kia. Bà hãy giúp ta, hãy dâng lên thứ làm thức tỉnh SỨC MẠNH THIÊNG LIÊNG của vùng đất này. Mau lên cho ta.

_ Vâng thưa cô .

Bà MO già của TRÂU VÀNG từ nãy đã vừa lắc lư liên tục vừa lẩm bẩm đọc lời chú. Khi NAI LA lại một lần nữa sai phái mình thì bà ta lấy từ trong thắt lưng ra một con dao nhỏ rồi cứa nó vào tay mình trong khi đáp lại với một vẻ không cảm xúc như cũ. Những giọt máu nhỏ xuống đám cây hoa dại trong ánh nhìn hài lòng của NAI LA. Rồi cô ta bước ra điểm chính giữa của bãi đất tròn được tạo bởi năm thân cây ở sâu trong khu rừng già nằm giữa hai chạ XưA và TỘ. Tới nơi NAI LA dừng lại,nét mặt trở lên đầy kích động,hai mắt từ từ khép lại,hai tay rang rộng. NAI LA bắt đầu thì thầm .

_Thay mặt cho ĐỀN THÁP của RẮN CHÍN ĐẦU, ta kêu gọi sức mạnh của mảnh đất này. Ta kêu gọi sức mạnh đã có ở đây qua bao đời người. Ta kêu gọi những kẻ đã trông thấy sự sống ra đời rồi mất đi, cái tốt cùng cái sấu xa của con người, sự hiền hòa và hung dữ của muôn loài nơi đây. Hỡi mảnh đất này, hỡi cây cây cối và muôn thú nơi đây, hãy đem dâng lên cho ta hết thảy sức mạnh đang nắm giữ. Hãy nghe lời ta, hãy nghe lời ta.  

Cùng với từng lời thì thầm của NAI LA,từng đợi gió nổi lên quần đảo khắp xung quanh người cô ta và làm tán lá của năm thân cây rung chuyển. Và rồi khoảng trống được tạo nên bởi năm thân cây này bỗng trở nên tách biệt hẳn với phần còn lại của khu rừng. Nơi này bỗng rực sáng lên bởi hằng hà sa số những đốm li ti màu vàng lấp lánh,màu trắng bạc chuyển sang biếc xanh hay màu tím nhạt chuyển sang hồng phớt. Hết thảy những đốm sáng lung linh này bay nhảy trong không gian,đậu lại trên thân cây,cành,lá trên cao cho tới những thảm cỏ,rêu,lá mục bên dưới. Chúng khiến cho những nơi mình đậu lên trông sống động hơn,tươi tốt hơn .  

Chúng cũng đậu lên người của NAI LA,lên váy áo của cô ta,lên da dẻ hay lên tóc của cô ta. Những đốm sáng sáng lung linh này cũng khiến NAI LA dần dần biến đổi. Cũng giống như cảnh vật xung quanh,NAI LA trở lên tươi trẻ tràn đầy sức sống hơn hẳn lúc thường. Tuy vậy ngay thoáng chốc sau đó NAI LA lại chuyển biến theo một kiểu khác hẳn. Làn da trên khuôn mặt vừa mới trở lên tươi sáng đã bỗng nhiên chuyển sang màu xám đen,rồi ở một bên mặt khi thì bên trái lúc bên phải hiện lên những vết hằn với hình thù kì quái.  

Rồi nước da đen sạm và những vết hằn này biến mất như chưa từng có ở trên khuôn mặt của NAI LA thay vào đó làn da tươi sáng mịn màng. Hại trạng thái này thay nhau biến chuyển trên gương mặt của NAI LA. Cùng với đó là nét mặt đau đớn dữ dội hay dễ chịu của NAI LA thay nhau hiện ra cùng với sự xuất hiện và biến mất của màu xám đen và những vết hằn kia. Mọi sự diễn ra như thế được một lúc thì NAI LA chợt hé mắt trong một thoáng rồi cười lạnh mà nói thầm .

_Có những kẻ không mời đang tới.Bà hiểu phải làm sao rồi đấy.  

_Vâng thưa cô .

Bà MO già đang ngồi khoanh chân với tấm lưng không ngừng lắc lư khi nghe được lời NAI LA sai phái mình tức thì đanh giọng đáp lại rồi bật đứng giậy. Ngay sau đó từ xa dần dần kéo đến tiếng nói của hai người đàn bà.

_MO của CHẠ TỘ này, bà vậy là cũng cảm thấy có gì đó không ổn phải không ?_ Một người nói.

_Đúng thế MO của CHẠ XƯA à. Nhưng mà thật không rõ là thế nào nữa ? Hai chúng ta đều đã xem xét rồi đó thôi, mấy tảng đá kết giới vẫn ổn hết._ Người còn lại đáp.

_ỐI, nhìn kìa. Đúng là có chuyện rồi. Mà cái loại PHÉP CHÚ này...hai người kia nữa  ... ai vậy chứ ?  

Khi hai người đàn bà rõ là Mo của hai chạ XƯA và TỘ ở TRÂU VÀNG này bước đến được chỗ có vòng tròn của năm thân cây rồi nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra ở đây. MO của CHẠ TỘ với nét mặt sửng sốt đã thốt lên. Mo của CHẠ XƯA cũng với nét mặt tương tự và cùng một dáng ngây người như bà bạn đã lập cập tiếp lời.

_Đúng vậy. Hai người này...nhìn cô ta xem...bà già kia...Hai người từ đâu tới, sao lại làm phép trong RỪNG THIÊNG mà không thèm xin phép những người trông coi là chúng tôi cơ chứ ?

_Âý cẩn thận. Đây là SỨC MẠNH LƯẢ THIÊNG của ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU bên TRÂU VÀNG chúng ta. Xem ra bà ấy vốn là người mình rồi.

MO của CHẠ TỘ vừa hét lên vừa thoăn thoắt vẩy tay liền mấy cái để làm phép tạo màng chắn nhằm ngăn không cho những đám lửa nhỏ từ trên tay của người đàn bà lạ mặt ném về phía mình cùng MO của CHẠ XƯA. Trong khi đó Mo của CHẠ XƯA vừa suýt bị SỨC MẠNH LƯẢ THIÊNG kia chạm tới người cũng thấy cực kì choáng váng cùng tức giận.

_Thật quá lắm rồi. Dù có là người của ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU bên TRÂU VÀNG đi nữa thì cũng chẳng thể vì cái lẽ gì mà làm ra cái chuyện này. Để sau chúng ta phải làm rõ phải trái với ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU mới được. Nhưng mà xem kìa. Lửa bắt hết vào cây cỏ. Tôi đây phải làm phép gọi mưa dập lửa đã.

MO của XƯA vừa dứt lời thì với ánh mắt đầy lo lắng nhìn những đám cháy nhỏ xung quanh do lưả phép bị văng đi bốn phía tạo lên mà vung tay lầm rầm đọc lời chú gọi mưa. Rất nhanh sau đó trời bắt đầu chuyển màu xầm xì đi một chút,mưa bắt đầu lát đát rơi. Trong lúc đó MO già ở TRÂU VÀNG đi cùng NAI LA với nét mặt trở lên hung hăng,đôi mắt đã trở nên đỏ ngầu vẫn không ngừng ném từ trong lòng hai bàn tay mình ra những đám lửa nhỏ về phía hai bà MO coi rừng.  

Những đám lửa mỗi lúc một quất tới tấp hơn khiến bà MO của CHẠ TỘ phải vất vả hơn để giữa vững màn chắn che chở cho bà và MO của CHẠ XƯA. Nhưng mưa dày hơn cũng từ từ khiến không chỉ các đám cháy nhỏ bị dập mà các đám lửa được tạo ra cũng yếu dần đi và không còn bay đủ xa tới chỗ hai MO coi rừng nữa.  

Rồi MO của CHẠ TỘ dồn sức vẩy tay làm phép tạo một cú đánh chuyền từ chỗ  bà đứng lao thẳng tới chỗ của hai người lạ mặt. Cú đánh này ngay tức thì đã quật rất mạnh vào bà Mo của TRÂU VÀNG đi cùng NAI LA khiến bà ta ngã xõng soài. Nhưng không làm NAI LA mảy may xuy chuyển. Nhưng ngay sau đó trời đất bỗng tối xầm,mưa bỗng như thác lũ đổ xuống khu rừng khiến hai Mo của CHẠ TỘ và CHẠ XƯA bị quất xối xả. Hai bà đứng không vững phải bám víu vào nhau cuối cùng vẫn ngã nhào xuống nền đất đã ngập nước. MO của CHẠ XƯA hốt hoảng kêu lên.

_MO của CHẠ TỘ, thế này là sao ? Bà đâu cần phải làm mưa lớn thế này. Thế này gây hại cho chạ của hai chúng ta mất thôi.

_Không phải tôi mà, tôi đâu dại làm thế chứ. Là bà ta...là bà ta đấy. Không ngờ bà ta vừa là MO LỬA vừa là MO NƯỚC chứ. Mà có là MO NƯỚC đi nữa thì làm mưa lũ khủng khiếp nhanh chóng thế này thì cũng không dễ đâu. Càng lúc chuyện này càng đáng sợ rồi đấy, Mo của CHẠ XƯA ơi.


MO của CHẠ TỘ nắm chặt lấy tay của MO của CHẠ XƯA bằng đôi bàn tay run bần bật của mình trong khi gào lên đầy hãi hùng. Qủa thật có vẻ đúng như lời bà ta khi mà MO lạ mặt lúc nãy nhận cú đánh trời giáng tưởng không dễ dàng gượng dậy nổi lúc này đã đứng sừng sững trước mặt hai bà. Hai tay bà ta đang giơ lên trời và miệng bà ta đang lẩm bẩm. Từ trên cao bỗng vang lên liên tiếp những tiếng nổ gầm vang của sét đánh xuống mặt đất ở quanh khu này. Bà ta vừa làm phép vừa cười man rợ và quát lớn.

_Mưa lũ này là để hai bà không làm phiền đến chuyện của chúng ta. Mà thôi, bấy nhiêu cũng đủ rồi. Đã đến lúc. Các bà nên thấy may mắn khi một lần trong đời được nhìn thấy cảnh tuyệt vời hiếm có. Hãy biết ơn hắn ta đã cho hai bà cái may mắn này , người mà hai bà đều biết là ai đấy.  

Bà MO củaTRÂU VÀNG đi cùng với NAI LA vừa dứt lời thì mưa cũng dứt hẳn,không còn rơi lấy một giọt. Mây đen ùn ùn kéo đến cũng tan biến hết ngay tức thì. Trời sáng bừng lên. CÁC đốm sáng lung linh lại bay nhảy trong không trung. Khắp nơi cảm giác ẩm ướt dần tan biến,mọi thứ trở nên khô ráo nhanh đến không ngờ. Nhưng hai MO coi rừng càng lúc càng thấy cùng sự khô ráo là cảm giác cái nóng mỗi lúc một dâng lên.  

Mọi thứ dường như đang bị nung nóng,thiêu đốt. Cây cối như đỏ rực lên và dần dần quắt queo. Hai MO coi rừng thấy ngay chính họ như cũng đang bị khô quắt đi,cảm giác nóng khát,và sức sống bị rút ra khỏi người họ rất nhanh. Rồi họ bắt đầu thấy năm thân cây cao lớn mấy trăm tuổi cháy thành than hồng rực trướt mắt,mặt đất và chính họ cũng đang bốc cháy. Nhưng hai người lạ mặt vẫn yên lành đứng đó. Còn chút tỉnh táo và sức sống cuối cùng,hai MO coi rừng nhìn nhau với ánh mắt thông cảm và day dứt.

_Chúng ta đã cố hết sức rồi. Không phải bà ta mà là cô gái kia. Chính cô ta mới có quyền phép mạnh đến không thể tưởng tượng nổi thế này. Bà già tội nghiệp kia cũng bị mê hoặc, bị làm phép thôi. Cô ta thật đáng sợ._ MO của CHẠ TỘ thều thào.

_Đúng, cô ta đáng sợ quá. Dù đó là ai thì...những người còn sống rồi sẽ...hết sức khó khăn khi chống đỡ lại cô ta. Mà...đáng giận quá chừng, hắn ta, lẽ nào chính là kẻ trong điềm báo. Bây giờ hắn đã làm hại cho hai chạ của chúng ta như thế này. Sau này TRÂU VÀNG rồi sẽ bị hắn gây hại rất lớn mà xem. Mong là...mong là mọi người mau mau nhận ra con người thật của hắn. _ MO của CHẠ XƯA trút ra từng tiếng theo cùng những hơi thở cuối cùng.

Rồi hai Mo coi rừng nhắm mắt,ngừng thờ. Và hai tấm thân cháy thành than đỏ. Hằng hà sa số những đốm sáng li ti lúc này đã đậu lại trên đó cũng như trên năm thân cây hay năm cột than đỏ rực. Và chúng chuyển hết sang màu đen,những đốm đen bay nhảy chạm vào những đốm sáng và chuyển đổi chúng thành đen.  


Hết thảy những đốm màu đen dần tụ lại thành từng luồn khói đen trông như những con KRÔNG bay lượt giữa trời. Rồi chúng sà xuống,vờn quanh NAI LA lúc này đã dần bay lên lơ lửng giữa bãi trống. Những con KRÔNG bằng sương khói này lần lượt chui vào người NAI LA. Trong lúc này sự chuyển đổi trên gương mặt của NAI LA giữa vẻ sáng mịn và đen xạm cùng những vết hằn dần dần chậm lại. Và cuối cùng khuôn mặt của NAI LA chỉ còn lại một vẻ sáng lán mịn màng. Cô ta hé mắt với ánh nhìn lạnh lùng dần dần chạm đất.  

Khi chân NAI LA chạm xuống nền đất. Một cơn chấn động phát ra từ nơi cô ta đứng khiến cho năm thân cây hay năm cột than cháy đỏ rực cháy đồng loạt đổ rầm ra xung quanh. Lửa từ đó bay tán loạn khắp bốn phía tạo cảnh tượng lửa cháy ngút trời,muôn thú vừa kêu rống vừa bỏ chạy tán loạn. Trong khoảnh khắc ấy mặt đất như bị nhấc lên rồi đặt xuống. NAI LA vẫn một vẻ lạnh lùng cất tiếng .

_Bà lấy nhiều hết mức có thể số than ở đây rồi cùng ta về ĐỀN THÁP TỐI CAO nào .

_Vâng thưa cô.  

Bà MO vừa đanh giọng đáp rồi hối hả đi nhặt đầy một tay nải những cục than củi từ năm cây than bị vỡ vụ bắn tứ tung đã nguội trong bàn tay lạnh ngắt của bà ta. Xong xuôi bà bước nhanh như lướt đi trên mặt đấy nóng bỏng đuổi theo NAI LA. Hai người nhanh chóng rời khỏi khu rừng hoang,chết chóc. Nơi vốn là RỪNG THIÊNG được gìn giữ qua ngàn đời của hai chạ XƯA và TỘ ở TRÂU VÀNG này.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.08.2019, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 75
Được thanks: 4 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




73

TRẬN ĐỘNG ĐẤT

Trời đã về chiều,khắp nơi cảnh vật đều được bao phủ trong một sắc tím đỏ của những tia sáng cuối cùng trong ngày. Đoàn người của vợ chồng MI NƯƠNG và PA NU đang trên đường mang thêm đồ cưới sang RẮN CHÍN ĐẦU cho MI NA đã đi được một quãng khá xa. Mười con voi với ba chục người ngồi trên bành cùng hai chục chiếc rương chứa đồ cưới được chằng ở hai bên thân voi đã dời khỏi đất TRÂU VÀNG rồi bắt đầu đặt chân lên vùng đất của TỘC CLAU. Mọi người đều biết vùng đất cùng với TỘC CLAU từ nhiều đời trước đây vốn là rành rẽ với BỘ LẠC RẮN CHÍN ĐẦU mà có nhiều điểm gần giũ với TỘC HỜ RĂM hơn. Chỉ mới từ mấy chục mùa lúa qua nơi đây sau những tranh chấp bên trong và bên ngoài là với TỘC HỜ RĂM mà lúc này đã trở thành phần đất xa xôi tận cùng phía bắc của của RẮN CHÍN ĐẦU,nơi giáp ranh với TRÂU VÀNG.  

Xa xa trước mặt đoàn người dần hiện ra một con sông lớn nhưng mùa này cũng khá cạn nước nên ai nấy đều biết là voi có thể dễ dàng qua được. Nhưng để cho chắc chắn thì anh nài voi của con voi dẫn đầu suy nghĩ một lúc rồi hỏi PA NU đang ngồi phía sau.

_ĐẦU LÃNH PA NU này, cậu xem chúng ta nên vượt sông hay là xuống dựng trại nghỉ lại,tại tôi thấy trời cũng muộn rồi ?

_Chuyện này thì...Tôi cũng không biết nữa,thôi thì cứ hỏi ý MO LỬA, bà ấy dù sao cũng là người hiểu biết hơn hết. Thưa MO LỬA, anh nài voi đây muốn biết là chúng ta sẽ đi tiếp hay dừng lại ?

PA NU được anh nài voi hỏi ý thì không khỏi bối rối,nghĩ đến phận mình nên cậu càng không thể đưa ra trả lời mà đành hỏi ý MO LỬA của TRÂU VÀNG ngồi trên con voi đang đi ngay sau con dẫn đầu. Bà ấy nghe câu hỏi của PA NU liền phóng tầm mắt ra xa rồi lại nhìn lên trời mà suy nghĩ. Khi ấy MI NƯƠNG ngồi cạnh đã chợp mắt được một lúc khá lâu bây giờ đang nghiêng người nhìn ra quang cảnh rừng già bên đường đi đã quay lại nhìn MO LỬA của TRÂU VÀNG rồi lên tiếng.

_MO LỬA làm ơn bảo anh ta cứ để voi tiếp tục đi. Ta muốn được tới nơi càng sớm càng tốt. Có như thế ta mới nhanh được gặp MI NA.

_Thôi được, nếu MỴ NƯA đã muốn như thế. Vậy thì chúng ta sẽ vượt sông trước, sang hẳn bên kia rồi sẽ dựng trại nghỉ ngơi cho thoải mái. Dù sao cũng đang thuận trời.

MO LỬA của TRÂU VÀNG đành nói vậy khi nhìn thấy ánh mắt khẩn khoản của MI NƯƠNG. Qủa thật bà cho đến lúc này vẫn còn thấy áy náy với MI NƯƠNG khi làm ra chuyện ép uổng nàng với PA NU. Bà cũng lấy làm cảm ơn MI NƯƠNG khi nàng cho dù vì lí do gì cuối cùng cũng đã đồng ý thành đôi với PA NU. Vậy nên MO LỬA của TRÂU VÀNG thấy có thể làm gì để khiến MI NƯƠNG thấy vừa lòng,để nàng bớt đi phần nào niềm uất ức trong lòng thì đều là tốt. Trong lòng bà ấy còn nghĩ rằng điều này không chỉ tốt cho MI NƯƠNG mà còn cho mọi người trong đoàn.  

Sau khi MO LỬA của TRÂU VÀNG đồng ý chuyện vượt sông chẳng mấy chốc. Con voi đẫn đầu mà PA NU ngồi trên đã bước từng bước xuống nước rồi con voi mà bà ấy,MI NƯƠNG cùng CHIA PAO đang ngồi cũng bước theo,những con voi phía sau cũng đang sẵn sàng để qua sông. Lúc này sắc mặt của MI NƯƠNG trông hơn tái. CHIA PAO liền hớt hải nói.

_MỴ NƯA hay là trùm thêm khăn cho ấm nhé.

_Được, ta cũng thấy hơi lạnh. Mà trước đó em giúp ta tháo bớt mấy thứ vướng víu này đã.

MI NƯƠNG gật đầu đáp lời CHIA PAO trong khi hai tay đang cố tháo chiếc mũ gắn ba chiếc lông chim trắng mà nàng đang đội trên đầu xuống. CHIA PAO hiểu ý liền vừa gật đầu vừa lật đật đưa tay ra nhấc chiếc mũ đó lên và gỡ nó khỏi mái tóc của MI NƯƠNG. Rồi cô gái trẻ này bắt đầu giúp MI NƯƠNG tháo dần từng chiếc trong đám vòng kiềng mà nàng đeo trên cổ. CHIA PAO định bụng sẽ tháo luôn chiếc đệm cổ áo khá dày ra MI NƯƠNG được thoải mái. MO LỬA của TRÂU VÀNG nhìn hai người như vậy thì mỉm cười tỏ ý đây là việc nên làm.  

Đúng lúc này khi mà con voi dẫn đầu mà PA NU đang ngồi đã lên hẳn bờ bên kia trong khi con voi MI NƯƠNG đang ngồi cũng chỉ còn một bước nữa là cũng theo được lên bờ. Còn phía sau cũng có hai con voi đang lội sông. MO LỬA của TRÂU VÀNG đang ngồi chợt nhiên đứng dậy ,khuôn mặt của bà toát lên vẻ hoảng hốt hiếm thấy,đô mắt bà mở to trừng trừng nhìn xuống mặt sông rồi quát lớn.

_Thế này là sao, là sao chứ...không ổn rồi. Mọi người cận thận.

Đúng vào lúc tiếng nói của MO LỬA của bộ lạc này vang lên. Không chỉ bà đang đứng mà hết thảy mọi người đang ngồi nguyên trên lưng voi đều cảm thấy rất nhanh,rất đột ngột,một LUỒNG SỨC MẠNH từ phía TRÂU VÀNG lan đến. Một cơn rung chuyển quét qua bên dưới. Mặt đất,lòng sông trong một thoáng thật sự đã bị nâng lên rồi đặt xuống. Đúng lúc này những con voi to lớn lừng lững bỗng nhiên đều bị quật ngã và mọi người đều bị hất văng khỏi lưng voi.  

MO LỬA của TRÂU VÀNG cũng đang lơ lửng trong không trung và nhìn thấy cảnh người,voi đếu sắp ngã xuống khi thì nền đất khi thì mặt nước trên sông. Với SƯĆ MẠNH PHÉP THIÊNG có được qua một quãng dài tu tập của đời người nên bà có thể ứng đối nhanh hơn người thường gấp nhiều lần. Chỉ trong chốc lát MO LỬA của TRÂU VÀNG đã lướt nhanh và đáp xuống nền đất ven sông. Cùng lúc bà dồn sức vào lòng bàn tay rồi vẩy mạnh để phóng ra những luồng gió đủ mạnh và hướng thẳng đến những người đang bị hất văng khỏi mình voi kia mong có thể nâng đỡ đưa họ đáp xuống một cách lành lặn.  

MO LỬA của TRÂU VÀNG biết rõ với sức của bà ấy lúc thường hẳn sẽ cứu được hết mọi người trong đoàn. Nhưng vào lúc này bà ấy đột nhiên cảm thấy một LUỒNG SỨC MẠNH dữ dội lan truyền từ phương xa tới cùng cơn động đất vừa xong. Và nó đang lấn át đi SỨC MẠNH PHÉP THIÊNG sức mạnh của MO LỬA của TRÂU VÀNG khiến bà phải vất vả lắm mới nâng đỡ nổi mọi người và gặp khó khăn để kéo họ xa khỏi mặt nước. Cuối cùng khi MI NƯƠNG,CHIA PAO và MO trẻ theo hầu bà đang được nâng cao và kéo vào rất gần với bờ sông thì MO LỬA của TRÂU VÀNG thật sự đuối sức khiến ba người này rơi tõm xuống dòng nước đang bị sáo trộn.  

Cảnh tượng ba người con gái trong đó có MI NƯƠNG chìm xuống lòng sông xảy ra ngay trước cặp mắt sững sờ của những người đàn ông,con trai trong đoàn mà lúc này đây đều đã yên lành ở trên bờ. Ai nấy sau thoáng chốc ngây dại đã tỉnh ra và lao ngay xuống sông để cứu người. May mà ai nấy đều bơi giỏi nên họ dễ dàng ngụp lặn để tìm người dưới nước. Và rất nhanh sau đó hai anh người CHẠ RŨ đã đưa được MO trẻ lên bờ. Nhưng MI NƯƠNG và CHIA PAO thì vẫn chưa thấy đâu khiến PA NU vừa ngụp lặn vừa kêu gào với nét mặt đau đớn.

_Chị ở đâu rồi, chị MI NƯƠNG ơi.  
  
_SƯĆ MẠNH PHÉP THIÊNG của ta thuộc lửa nên gặp trở ngại ở dưới nước...Bởi vậy MỴ NƯA MI NƯƠNG và CHIA PAO đành nhờ cậy hết vào mọi người. Mà...ở đằng kia...có ánh sáng năm màu...đúng rồi, chiếc vòng MỴ NƯA vẫn đeo, hẳn nó đang phát sáng. MỴ NƯA MI NƯƠNG chắc đang ở dưới đó,nhanh lên mọi người.

MO LỬA của TRÂU VÀNG ở sát mép nước nhìn cảnh trai trẻ của bộ lạc ngụp lặn tìm kiếm MI NƯƠNG và CHIA PAO thì lắc đầu với nét mặt lo lắng xen lẫn buồn bực chính mình đã lớn tiếng nhận lỗi. Nhưng vào đúng lúc đó bà chợt nhìn thấy ở phía xa từ dưới làn nước tăm tối lóe lên những tia sáng lấp lóa năm màu. Sực nghĩ ra một điều từ xa xăm rồi MO LỬA của TRÂU VÀNG với nét mặt mừng vui tin tưởng đã vừa chỉ tay về nơi đó vừa nói lớn với giọng thúc giục.

Các anh em của TRÂU VÀNG trong đó có PA NU vừa nghe được lời chỉ dẫn của MO LỬA thuộc bộ lạc mình liền vội vã bơi nhanh về phía có ánh sáng. Một anh trai đã ngụp xuống và chồi lên cùng với một người con gái. Mọi người xúm lại đưa cô ấy vào bờ. Trong lúc này PA NU thế nào đó lại bị gạt ra vòng ngoài,nhưng nét mặt cậu cho thấy cũng phần nào yên lòng khi MI NƯƠNG đang được đưa lên bờ. Và PA NU vừa lùi ra giữa dòng sông vừa nói.

_Vậy thì tôi sẽ tìm CHIA PAO...Mà dường như chân tôi chạm vào thứ gì đó, đúng rồi ...

Và trong khi MO LỬA của TRÂU VÀNG nhào tới chỗ đám trai tráng đang đưa người vừa mới cứu được từ dưới sông lên rồi cho người đó nằm ngửa ra nền đất. Thì ở trên dòng sông PA NU đang ngụp xuống tìm người mà cậu tin rằng đó là CHIA PAO. Nhưng ở trên bờ MO LỬA của TRÂU VÀNG vừa lấy một tay ấn mạnh vào ngực cô gái trẻ đang lịm đi do đuối nước một tay bà ấy vén lên mớ tóc ướt bện che trước mặt cô ta. Mọi người vào lúc đó dù chưa nhìn thấy rõ ràng mặt mũi của cô ta do trời đã bắt đầu tối hẳn nhưng họ cũng đã nhận ra ngay từ đầu rằng người này là CHIA PAO chứ không phải MI NƯƠNG. Sức ấn của MO LỬA của TRÂU VÀNG làm CHIA PAO ộc ra một ngụp nước khá to và tỉnh lại. MO LỬA của TRÂU VÀNG thấy vậy liền quát lớn.

_Sao chiếc vòng mặt đá MO RINH LINH cho MỴ NƯA MI NƯƠNG lại ở chỗ của cô chứ hở ?  

_Con,cái này...Thưa MO LỬA, cái vòng này là...đúng rồi. Lúc ấy con đang giúp MỴ NƯA tháo mũ rồi vòng chuỗi ra cho dễ chịu. Những cái khác...mất hết.. chỉ còn...con đã nắm chặt nó.  

CHIA PAO vừa thở nặng nhọc vừa nhìn MO LỬA của TRÂU VÀNG và mọi người quanh mình rồi sực hiểu ra ý hỏi của bà ấy rồi giơ lên bàn tay vẫn đang nắm chặt một chiếc vòng tết bằng bằng sợi vải có mặt đá đang phát sáng. Ánh sáng của mặt đá trên chiếc vòng này từ từ yếu đi và tắt hẳn. Mọi thứ xung quanh cũng chìm vào màn tăm tối. Ngay tức thì những chàng trai của TRÂU VÀNG dò dẫm trong bóng tối đến chỗ con voi tìm đuốc mà thắp lên để  lấy ánh sáng. Cũng chính lúc này MO LỬA của TRÂU VÀNG và mọi người càng lo lắng hơn cho MI NƯƠNG. Họ lại lao ra quá mép nước vừa đúng khi PA NU trồi lên cùng một người.  

Mọi người đều thấy là PA NU rất vất vả khi vòng tay qua eo mà ôm người này vào bờ bởi những tầng váy cùng áo choàng rườm rà. Qủa thực khi PA NU cảm thấy có bàn tay của ai đó chạm vào chân và cậu lặn xuống. Điều cậu thấy trong nước là một người gái giơ cao hai tay lên. PA NU liền lấy hai bàn tay giữ chặt lấy hai bên hõm nách của người này định đẩy cho trồi lên mặt nước thật nhanh.  

Nhưng không được và PA NU lấy tay lần dờ quanh người này thì phát hiện ra áo choàng bị mắc vào một thân cây lớn dưới đáy sông. PA NU gắng nhịn thở thêm nữa và bình tĩnh hết sức có thể để gỡ hai bên nút thắt của áo choàng ra khỏi người này. Khi đã gần như không chịu nổi nữa thì cùng lúc PA NU vừa lấy tay vòng qua eo người kia vừa lấy chân đạp nước để hai người cùng trồi lên. Cuối cùng PA NU đã có thể hít được hơi đầu tiên rồi hơi thứ hai,thứ ba vào đầy trong lồng ngực. Cậu cũng cảm thấy hết sức rõ ràng là người bên cạnh không thở và lạnh toát. Và đó chính là MI NƯƠNG.


Tức thì mọi người dìu đỡ hai người là PA NU cùng MI NƯƠNG lên bờ. Trong ánh đuốc rực sáng trên tay của cánh trai tráng tụm quanh thành vòng tròn. MO LỬA của TRÂU VÀNG đặt MI NƯƠNG nằm ngửa và lấy hai bàn tay ấn mạnh vào ngực nàng liên tiếp mấy lần rất mạnh. Sau một quãng lâu gấp mấy lần so với CHIA PAO thì cuối cùng MI NƯƠNG cũng ộc được ra hộc nước đầu tiên. Thêm mấy hộc như vậy nàng mới dần thở được rồi hé mắt nhìn xung quanh. Điều đó khiến nỗi niềm lo lắng đến nghẹt thở suốt từ ban nãy của mọi người được vơi đi phần nào. Họ đang vừa thở hắt ra rồi nhìn nhau mà cười với nét mặt cực kì mừng rỡ.

Trong lúc này MO LỬA của TRÂU VÀNG đã nâng người MI NƯƠNG dậy cho nàng ngồi dựa vào ngực bà ấy mà thở cho dễ. MO LỬA của TRÂU VÀNG vẫn thấy người MI NƯƠNG ướt sũng và lạnh toát cho dù bà đang dùng PHÉP THIÊNG để truyền hơi nóng sang cho nàng. Nhìn sang hai bên thấy MO trẻ theo hầu và CHIA PAO cũng đều ướt sũng và rét đến run lên,họ chỉ biết lấy hai tay ôm chặt lấy người mà rên hừ hừ. MO LỬA cất giọng thúc giục.

_Xin các anh em hãy lấy vải ở trong chiếc rương kia mà chăng lên thân cây để quây thành chỗ cho chị em đây tránh gió.

_Vâng, vâng…Chúng tôi hiểu rồi, chúng tôi sẽ làm ngay đây. Còn phải nhóm lửa cho họ hong khô váy áo nữa phải không ạ, thưa MO LỬA.

Người đàn ông lớn tuổi hơn hết trong đoàn vừa gật đầu nói giọng gấp gáp với MO LỬA. Sau đó anh ta cùng các anh em khác liền đứng giậy nhanh chóng chia ra hai nhóm. Người thì chạy đến chỗ mấy con voi mở rương lôi ra những cuộn vải nào lụa,nào gấm rất đẹp. Nhưng lúc này vải đó dù quý dù đẹp cỡ nào thì họ cũng đành phải mạnh tay mà rỡ tung ra,còn xé vài chỗ để chăng để buộc vào các thân cây mà làm thành một gian kín đáo cho chị em tránh gió. Nhóm còn lại đi tản ra đi nhặt cành khô về chất thành đống lớn rồi châm lửa. Người đàn ông lớn tuổi hơn hết còn biết đem nồi đồng đã đổ đầy rượu và mấy cái bát gốm vào đặt sẵn để sau đó chị em uống cho ấm người. Ở bên ngoài cách vừa đủ xa để tỏ ý giữ gìn  sự kín đáo cho chị em thì đám trai tráng cũng đốt lên cho mình hai đống lửa rồi họ ngồi tụm lại thành hai vòng tròn lớn để sưởi ấm cho chính mình.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.09.2019, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 19.02.2018, 23:09
Bài viết: 75
Được thanks: 4 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Thiêng liêng - Trần Thị Thanh Lịch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




74

LẼ NÀO ĐÃ SAI

Trong mấy lần vải được chăng lên. Ngồi quanh đám lửa lớn là MO LỬA của TRÂU VÀNG đang cho MI NƯƠNG ngồi dựa vào ngực bà ấy. Ở hai bên là CHIA PAO và MO trẻ đang đưa tay ra hơ lửa. Được một lát hai người này lập cập cởi bỏ áo sống ướt nhẹt ra và mặc vào áo váy khô được lấy từ trong một cái rương mà cánh đàn ông chu đáo đem vào đặt sẵn cho họ thay. Sau đó bớt run rẩy hơn một chút là CHIA PAO lấy ngay một bộ để MI NƯƠNG thay. Nhưng khi cô gái đem áo váy lại chỗ MI NƯƠNG và chạm vào nàng thì thấy áo đã khô và người cũng đã ấm lên. Trong khi CHIA PAO còn ngỡ ngàng thì MO trẻ đang vừa múc rượu được hâm nóng trong nồi đồng ra ba cái bát gốm vừa rộn ràng cất tiếng.

_Rõ là không cần cho MỴ NƯA MI NƯƠNG thay áo đâu mà. Bởi MO LỬA của ĐỀN THỜ chúng ta với sức mạnh của LỬA THIÊNG đã truyền hơi nóng vào trừ bỏ hết đi cái lạnh trong người MỴ NƯA rồi. Con nói thế đúng không ạ, thưa BỀ TRÊN.

_Con thay vì nói dông dài thì mau uống rượu kia cho ấm người rồi đem lại cho ta và CHIA PAO mỗi người một bát đi thì hơn đấy. MỴ NƯA MI NƯƠNG, lúc này MỴ NƯA thấy trong người sao rồi ?

MO LỬA của TRÂU VÀNG  ôn tồn nói với MO trẻ theo hầu bà trong khi vẫn chăm chú nhìn vào MI NƯƠNG xem xét sắc mặt của nàng và ân cần hỏi thăm. MI NƯƠNG từ khi được cứu lên nét mặt từ vẻ trắng bợt đã từ từ hồng lên đôi chút,nàng vẫn rất mệt nên không muốn nói chỉ hé miệng cố cười một cái cho MO LỬA yên lòng. Nhưng đang gắng cười bỗng MI NƯƠNG nhăn mặt rồi với vẻ vừa đau đớn vừa hoảng hốt nàng cất giọng đứt quãng.

_ÔI...ôi MO LỬA ơi...Ta...Bụng ta sao thấy đau lắm. Đúng vậy...nó đau, đau lắm...

Vẻ đau đớn cùng hoảng sợ của MI NƯƠNG khiến MO LỬA của bộ lạc và CHIA PAO cùng sửng sốt mà nhìn MI NƯƠNG chằm chằm trong một thoáng. Và rồi MO LỬA của TRÂU VÀNG lấy nét mặt cùng giọng nói bình tĩnh trấn an MI NƯƠNG.

_Đừng sợ, MỴ NƯA MI NƯƠNG đừng sợ. Đã có chúng tôi ở đây, MO LỬA này sẽ lo ổn thỏa hết mọi chuyện thôi.

Vừa nói MO LỬA của TRÂU VÀNG vừa đặt MI NƯƠNG nằm xuống,vén váy của nàng cao lên khỏi đầu gối và trong lòng bà đang dấy lên một nỗi lo lắng rất lớn. Và rồi thứ bà không mong muốn thấy đã từ từ hiện ra Ở giữa đùi của MI NƯƠNG từ từ chảy ra một vệt máu đỏ tươi. CHIA PAO cũng nhìn thấy rõ mồn một và cô gái trẻ hét lên đầy sợ hãi.  

_Máu, đó là máu mà MO LỬA ơi. MỴ NƯA MI NƯƠNG chảy nhiều máu thế này là sao ạ ? Lẽ nào đứa trẻ trong bụng cô ấy...

_CHIA PAO...em vừa, vừa nói gì...máu...ta chảy máu ư ?  

MI NƯƠNG nằm trên mặt đất với cơn đau dữ dội nơi bụng khiến mặt nàng nhăn nhó. Hai mắt vốn đã nhắm chặt mà nghe những lời CHIA PAO kêu,nàng liền mở choàng hai mắt và cố nhỏm giậy để nhìn cho rõ. Khi tận mắt trông thấy vũng máu giữa hai chân, MI NƯƠNG hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Với nét mặt sợ hãi,MI NƯƠNG vừa nắm tay MO LỬA của bộ lạc vừa bật khóc mà cầu khẩn.  

_Con tôi...MO LỬA...không, xin bà cứu, xin bà cứu mẹ con tôi với...

_MỴ NƯA MI NƯƠNG...bình tĩnh. MO LỬA này xin MỴ NƯA hãy bình tĩnh. Tôi sẽ giữ,sẽ giữ bằng được đứa bé này cho NGƯỜI và BA ĐÔN. Đứa bé này rất ... nó sẽ không dễ dàng bị mất như thế này được,tin tôi đi.

MO LỬA của bộ lạc này vừa nhìn điều tồi tệ đang xảy ra vừa lấy vẻ mặt bình tĩnh và giọng nói đầy tin tưởng với MI NƯƠNG vừa lấy hai bàn tay đặt lên phần bụng dưới của nàng mà dùng hết PHÉP THIÊNG của mình để chặn giữ cái thai. Tuy rằng tình huống này khiến CHIA PAO ở cạnh từ lúc đầu hay MO trẻ bây giờ cũng đang ở một bên phải choáng váng. Với nét mặt và ánh mắt kinh hãi,không ai nói một tiếng nào nữa mà chỉ biết hồi hột chờ đợi xem MO LỬA chạy chữa cho MI NƯƠNG.  

MI NƯƠNG càng lúc càng đau đớn và hoảng sợ hơn. Nàng vào lúc này ngoài cuống cuồng cầu xin các ĐẤNG THIÊNG LIÊNG,xin BA ĐÔN,xin người mẹ đã mất của nàng giúp nàng giữ đứa con trong bụng mình lại thì chỉ còn biết dựa vào SỨC MẠNH PHÉP THIÊNG của MO LỬA của TRÂU VÀNG. Còn bà ấy thì thật lòng cũng biết tình cảnh MI NƯƠNG đã bị chìm dưới nước,đã ngấm lạnh khá lâu đến nỗi suýt chết,đứa con trong bụng nàng có bị lay động,bị tống ra thì cũng là lẽ thường.  

Nhưng MO LỬA của TRÂU VÀNG cũng đã nói thật khi tin rằng mình vẫn có thể giữ được mầm sống này. Sâu trong suy nghĩ của bà cho rằng nếu đây là đứa trẻ đã được nhắc đến cho điềm báo thì nó sẽ rất mạnh mẽ,sẽ cứng cỏi vững vàng mà ra đời khỏe mạnh. Vậy nên bà chỉ cần dùng hết sức mạnh mà CÁC ĐẤNG THIÊNG LIÊNG đã ban cho,dù có bị mất hết PHÉP THIÊNG trong lần này,thậm trí là nhận lấy cái chết thì bà cũng sẽ thấy là đáng để giữ lại đứa bé.

Thế nhưng đúng vào lúc bà thấy những cơn co thắt nơi bụng của MI NƯƠNG dừng lại được một lát và với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi MO LỬA của TRÂU VÀNG đã có thể thở hắt ra. Đúng vào lúc đó rất nhẹ nhàng,nơi bụng của MI NƯƠNG chuyển động,co rút thêm một lần nữa. Và ở giữa hai đùi của MI NƯƠNG ộc ra một vũng máu lớn kèm theo một nhúm bầy nhầy nhỏ. Đúng lúc này MI NƯƠNG nảy hẳn người giậy trong cái nhìn sững sờ,khiếp hãi của CHIA PAO và MO trẻ cùng nét mặt choáng váng của MO LỬA của TRÂU VÀNG. Nàng nhìn vũng máu và kêu lên thảm thiết bằng hết sức của mình.

_Con ơi ...

Nói xong MI NƯƠNG ngã đổ ra nền đất,lịm đi. MO LỬA nhìn cảnh này. Bà nhìn MI NƯƠNG nằm đó mê man,nhìn vũng máu và cái thai vừa bị đẩy ra rồi nhìn CHIA PAO và MO trẻ theo hầu mà nói giọng thẫn thờ.

_Chuyện đã thành ra thế này. Đứa bé đã mất, lúc này ta chỉ còn có thể lo cho sức khỏe của MỴ NƯA MI NƯƠNG thôi. Hai cô mau tỉnh người lại cho ta, rồi… rồi đi lấy vải lại đây,rượu nữa. Lấy hết số rượu và càng nhiều vải càng tốt. Đừng có khóc lóc mà hãy làm ngay đi cho ta.

_Thưa MO LỬA, trong đó...trong đó xảy ra chuyện gì thế ? PA NU và các anh em khác dường như nghe thấy có những...những tiếng như là khóc vậy. MI NƯƠNG...chị ấy thế nào rồi ạ ?

Tiếng bước chân của vài ba người lại gần phía ngoài vách ngăn bằng mấy lần vải chăng rồi giọng nói của PA NU cất lên ngập ngừng đầy nỗi niềm lo lắng. Điều này khiến ba người ở bên trong vách ngăn bằng vải choáng váng,hai cô gái trẻ với nét mặt hoảng hốt hết nhìn nhau lại nhìn MI NƯƠNG cùng MO LỬA của TRÂU VÀNG. Lúc này đây MO LỬA trước hết đưa tay lên ra dấu,ý rõ ràng với hai người này là phải im lặng. Ngay sau đó bà ôn tồn lên tiếng đáp lại người ở phía ngoài.

_MỴ NƯA MI NƯƠNG...đang ngủ. Còn tiếng kêu khóc, có tiếng như thế sao ? Đúng rồi...là hai cô gái trẻ của chúng tôi không cẩn thận với lửa và rượu nóng. Họ bị thế là bởi vẫn chưa hết run rẩy do lạnh. Nhưng họ không sao, anh không cần lo lắng quá.

_Vậy ạ. _ Tiếng PA NU thốt lên với giọng nhẹ nhõm.

_Thế thì bọn tôi yên bụng rồi, xin lỗi đã quấy rầy mọi người nghỉ ngơi. Bọn tôi quay lại chỗ của mình đây thưa MO LỬA.  _ Tiếng của người trai ở CHẠ RŨ dẫn đầu đoàn người kính cẩn cất lên.

Sau đó những người trai tráng phía ngoài nhanh chóng đi khỏi. Còn MO LỬA của TRÂU VÀNG vừa thở hắt ra vừa hướng ánh nhìn nghiêm khắc về phía MO trẻ hầu cận và CHIA PAO. Tức thì hai cô gái trẻ này nhớ lại lời sai bảo của MO LỬA trước đó. Và họ hớt hải đi lấy vải và đem nồi rượu được hâm nóng tới cạnh chỗ MI NƯƠNG đang nằm.

Thế rồi MO LỬA của TRÂU VÀNG liền bảo MO trẻ cùng CHIA PAO xé những cuộn vải thành từng mảnh nhỏ. Trong khi đó bà một tay lấy chúng để lau dòng máu đang không ngừng chảy ra đo xảy thai của MI NƯƠNG. Một tay bà ấy nắm lấy cổ tay nàng truyền PHEṔ THIÊNG vào đó để nàng mau cầm máu. Sau một hồi cuối cùng máu đã ngừng chảy. Lúc này MO LỬA của TRÂU VÀNG mới lấy những mảnh vải nhúng vào trong rượu ấm lau sạch cửa mình cùng vùng đùi của MI NƯƠNG. Váy áo dính máu của nàng cũng được cởi ra và nàng được CHIA PAO giúp mặc vào một bộ đồ mới sạch sẽ. Rồi MO LỬA của TRÂU VÀNG bảo CHIA PAO cùng MO trẻ hầu cận đem hết số vải còn lại đắp lên người MI NƯƠNG cho ấm. Bà ấy cũng dặn kĩ họ phải trông chừng MI NƯƠNG,có ai buồn ngủ thì người kia cố phải thức cho bằng được.  

Còn bà thì tự mình đem số vải cùng áo váy dính máu của MI NƯƠNG tới gần đống lửa,từ từ bỏ từng thứ vào đó. Vừa làm vậy MO LỬA của bộ lạc này vừa lầm dầm đọc lời chú để sai khiến ngọn lửa cháy sao cho không tạo lên dáng vẻ hay màu sắc khác thường nào. Khói và thứ mùi đáng lẽ phải có từ những thứ đó cũng bị lời chú và một loại bột của ĐỀN THỜ ở TRÂU VÀNG này mà bà đem theo làm cho tan biến ngay khi vừa hình thành. Cuối cùng sau lúc lâu,khi trời đã gần sáng thì hết thảy những thứ đồ vấy máu cùng bào thai và đám củi đều đã biến thành tro bụi.  

Suốt quãng từ tối cho đến gần sáng. MI NƯƠNG vẫn thiêm thiếp chưa tỉnh. MO LỬA của TRÂU VÀNG sau khi thu dọn xong xuôi đống lửa đã quay lại ngồi bên nàng. Lúc này chỉ còn mình bà thức bởi hai người kia đã được phép của bà ấy mà đi nằm. Họ đều đã mệt rã rời. Vừa trông vẻ mặt mới trải qua đau đớn cùng việc mất máu quá nhiều của MI NƯƠNG mà MO LỬA của bộ lạc này vừa tự trách mình. Bà vừa thẫn thờ suy nghĩ,nhưng càng nghĩ càng không thể tin nổi về những gì đã xảy ra vào buổi tối hôm qua.

Chuyện này thật ra là thế nào. LUỒNG SỨC MẠNH dữ dội bà chưa từng phải đối mặt qua dẫn đến cơn động đất khiến đoàn người của bà gặp nạn. Chiếc vòng của MO RINH LINH dường như đã phát sáng là để đáp lại LUỒNG SỨC MẠNH đó. Chuyện này khiến bà nhớ đến tình cảnh của hai mươi sáu mùa lúc trước đây. Khi MO RINH LINH cảm nhận điều gì đó tồi tệ sắp hoặc đã xảy ra trên NÚI CỔNG TRỜI.    

Cuối cùng điều MO LỬA của TRÂU VÀNG bà không ngờ đến hơn hết thảy lại là MI NƯƠNG bị mất đi đứa con trong bụng. Bà ấy đã chẳng thể giúp nàng ấy giữ lại đứa bé. Mà điềm báo khi xưa ĐỀN THỜ của bộ lạc vốn nghĩ ứng với MI NƯƠNG cùng BA ĐÔN và sự ra đời của đứa trẻ. Nay đứa trẻ không còn lẽ nào điềm báo đã sai. Đúng lúc đó khiến bà dừng lại mọi điều nghĩ ngợi không gì khác là tiếng nói yếu ớt của MI NƯƠNG.

_Con tôi, nó đã mất rồi, mất thật rồi sao ? MO LỬA nói đi...bà nói là không phải...là bà đã cứu được đứa con của tôi với BA ĐÔN đi.

_MỴ NƯA đã tỉnh rồi, vậy là tôi đã yên lòng rồi. Còn chuyện đó...dù rất đau đớn nhưng MỴ NƯA phải chấp nhận việc đứa bé đã ra đi thôi. Và MO LỬA này từ tận đáy lòng muôn lần xin lỗi MỴ NƯA cùng cậu BA ĐÔN. Rằng tôi kém cỏi, là người của ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU thay mặt ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU mà lại làm hỏng việc mình đã chắc chắn. Nhưng xin MỴ NƯA chờ thêm một quãng nữa, khi chúng ta bình yên quay lại CHẠ LỚN. Khi đó tôi sẽ mang thân già này ra đền tội trước MỴ NƯA cùng TRÂU VÀNG. Lúc này tôi chưa nói chuyện cô bị xảy thai cho những người ngoài kia hay. Tôi nghĩ rằng ngoài mấy người trong đây thì được biết đầu tiên phải là CHÚ́A TỂ TỐI CAO cùng ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU. Vậy nên lát nữa chúng ta sẽ quay về gặp họ.  

MO LỬA của TRÂU VÀNG vừa ân cần nhìn MI NƯƠNG vừa cúi xuống đỡ nàng ngồi dậy tựa lưng vào người bà rồi nói với nàng bằng một giọng rất nặng nề. Nét mặt của MO LỬA cũng hiện lên một màn tê tái,thỉnh thoảng lời nói của bà xen lẫn tiếng thở dài. MI NƯƠNG khi tỉnh lại thấy người rất mệt,nhưng cơn đau tối qua đã dịu đi nhiều. Nàng sau khi cất tiếng hỏi MO LỬA của bộ bạc đã được nghe những lời đáp của bà. Nó khiến nàng lắc đầu liên tục,những giọt bắt đầu trào ra hai bên khéo mắt. Nàng dẫu hiểu nhưng vẫn không muốn tin vào sự thật phũ phàng ấy. Nhưng bỗng nhiên trong những lời sau cùng bà ấy nói có một điều khiến nàng thấy như mình một lần nữa trải qua cơn đau ghê gớm như của tối qua. MI NƯƠNG cố hết sức nắm lấy bàn của MO LỬA mà nói giọng cầu xin.

_Tôi không cần bà phải nhận lỗi nếu có lỗi thì...đó là của tôi. Người mẹ như tôi đã...đã không giữ được đứa con trong bụng mình. Tôi có lỗi với BA ĐÔN. Nếu bây giờ...bây giờ chúng ta quay lại thì tôi...tôi không biết phải đối mặt thế nào với ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU LA HẦU. Hơn nữa...hơn nữa...còn chuyến đi đến dự đám cưới của MI NA? Tôi bây giờ đã không còn đứa con mà cũng không được gặp mặt MI NA và chị MAY MAY. Vậy thì tôi...tôi sống có đáng gì nữa. Xin bà, xin bà để cho tôi được tiếp tục lên đường, tôi dùng chút sức lực còn lại này để xin bà đấy.  

Cái nắm tay thật chặt,ánh mắt và nét mặt cầu khẩn cùng giọng nói tha thiết của MI NƯƠNG khiến MO LỬA của TRÂU VÀNG lâm vào cảnh rối bời. Sự bình tĩnh thường ngày,sự thấu hiểu mọi chuyện hơn người của bà dường như đã biến mất từ khi đứa trẻ của MI NƯƠNG ra đi. Bà lo lắng quá nhiều thứ vào lúc này mà lại không biết phải làm sao. ĐỀN THỜ ĐỨNG ĐẦU của bà ở quá xa đây trong khi LUỒNG SỨC MẠNH kia lại quá dữ dội. Bà thấy mình khó lòng mà chống đỡ nổi..  

Ở gần hơn lại là ĐỀN THÁP của RẮN CHÍN ĐẦU. Dù thế nào thì ĐỀN THÁP của RẮN CHÍN ĐẦU tuy có đối đầu với ĐỀN THỜ của TRÂU VÀNG trong cuộc giao tranh của hai BỘ LẠC. Nhưng hai bên vẫn sẽ đứng cùng một phe trong cuộc chiến chống lại NGUỒN SỨC MẠNH XẤU XA từ muôn đời qua. Hơn nữa bà cũng thấy MI NƯƠNG quá đáng thương,thấy sự tuyệt vọng đang trở lại với nàng. Bây giờ có lẽ điều khiến nàng vơi bớt đau đớn chỉ có thể là được gặp MI NA và MAY MAY. Vậy nên cuối cùng MO LỬA của TRÂU VÀNG đành vừa gật đầu vừa dùng ánh mắt đồng thuận mà nhìn MI NƯƠNG rồi cất tiếng.

_Được rồi được rồi. Nếu MỴ NƯA đã mong muốn nhiều đến vậy. Thì...mong rằng MỴ NƯA hãy cố gắng,thật cố gắng dằn nỗi đau của mình xuống. Chúng ta không thể dự đám cưới của MỴ NƯA MI NA khi mọi người biết chuyện MỴ NƯA bị mất con. Điều này sẽ gây ra những sáo trộn lớn không có lợi cho việc tốt của hai BỘ LẠC. Ngay mọi người trong đoàn cũng sẽ hoảng loản và bà già này không biết sẽ có thể xảy ra chuyện gì tiếp theo. Còn bây giờ MỴ NƯA nên gắng ngủ thêm chút nữa đi.

Nói xong MO LỬA của TRÂU VÀNG để MI NƯƠNG nằm xuống. Bà để nàng ngủ thêm một lúc nữa. Trong khi đó MO LỬA của TRÂU VÀNG gọi CHIA PAO và MO trẻ theo hầu thức giậy rồi đi ra ngoài bảo với anh em trong đoàn sẵn sàng để lên đường. Đến khi trời sáng rõ thì cũng là lúc MO LỬA của bộ lạc này cùng CHIA PAO dìu MI NƯƠNG lên bành voi tiếp tục chuyến đi. Cho đến lúc đó quả thật không một ai trong số trai tráng của đoàn hay biết về chuyện MI NƯƠNG đã bị mất đi đứa con trong bụng nàng.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

20 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.