Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 

Chuyện xưa nơi phủ Đô: Trầm Ngọc cung vàng xứ nam - Đường Quân Đình

 
Có bài mới 25.07.2019, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2019, 21:02
Bài viết: 3
Được thanks: 0 lần
Điểm: 41.67
Có bài mới [Cổ đại - Trinh thám] Chuyện xưa nơi phủ Đô: Trầm Ngọc cung vàng xứ nam - Đường Quân Đình - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Attachment:
20190729_183743.png
20190729_183743.png [ 522.29 KiB | Đã xem 384 lần ]

Chuyện xưa nơi phủ Đô

Trầm Ngọc cung vàng xứ nam

Tác giả: Đường Quân Đình

Thể loại: Bối cảnh cổ đại, tình cảm lãng mạn, trinh thám kì ảo.

Độ dài: Chưa rõ

Tình trạng: Đang sáng tác

Rating: [T]

Summary: Địa điểm, quan cấp và tên nhân vật đều không có thật. Thơ trong truyện đều là sưu tầm từ website thivien.net

__________


Truyện được đăng tại Diễn đàn Lê Quý Đôn, Wattpad.com/user/duongquandinh

[center]Giới thiệu

Xuân hoa thu nguyệt khi nào tận
Hoài niệm không ngừng
Lầu khuya gió động vô chừng
Dưới trăng cố quốc… bất kham quay đầu

Thềm son điện ngọc hãy còn nguyên
Mỹ nhân đã biến
Hỏi người buồn có bao nhiêu?
“Sánh dòng xuân thuỷ chảy tràn về đông…”


Ai thả cành mai thương nhớ dưới trăng sông, là ai gửi gắm bao nỗi tương tư, là ai thầm lặng phía sau ai?

Kinh Đô sầm uất muôn màu chuyện xưa, chuyện bề vua chuyện bề tôi, chuyện huyện chuyện làng, chuyện dân mình chuyện về ta.

Chàng quan phủ Đô mở hội tuyển sư gia, chọn năm lựa bảy, người đến nườm nượp kẻ đi cũng vô số. Sau cùng, chàng nhắm trúng ba người.

Người thứ nhất: Quần áo rách tươm, tóc tai lờm xờm, nói năng ngỗ nghịch chẳng giống ai.

Người thứ hai: Áo trắng phấp phới trong chiều gió, tóc đen xưa rối nay đã búi cao, lời nói lời ra đầy chữ nghĩa nhân.

Người thứ ba: Vẫn là áo trắng là mái tóc ấy, chỉ khác là tà váy phiêu diêu, tóc xổ dài trên vai, giọng nói nghe quen bao năm bỗng chốc ngọt ngào đến khó tả.

Rồi chàng mài mực làm thơ:

Một đoá mây,
Một trâm cài,
Nhàn nhạt tà áo nhẹ nhẹ bay.
Mắt tô nhíu đôi mày.

Gió thu hoài,
Mưa trút đầy,
Ngoài mành bóng chuối một đôi cây.
Đêm dài biết sao đây?


Đêm mong ngóng chẳng ngờ, kẻ sầu muộn là mình, kẻ thương nhớ cũng là mình.

Nước lênh đênh
Tư lênh đênh
Người ở tiên lâu xa gửi tình
Chỉ nghe long địch thanh

Mây thu lành
Mây thu lành
Đối nước trời trăng cảnh sắc xinh
Vì ai ngủ chẳng thành


Cả ba mà ngỡ như một, ngoái lại nhìn mới hay đều chỉ là nàng thôi.

Danh sách mục lục:

Quyển 1: Sư gia phủ Đô Đông Triều

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5



Đã sửa bởi Đường Quân Đình lúc 30.07.2019, 21:35, lần sửa thứ 10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.07.2019, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2019, 21:02
Bài viết: 3
Được thanks: 0 lần
Điểm: 41.67
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh thám] Chuyện xưa nơi phủ Đô: Trầm Ngọc cung vàng xứ nam - Đường Quân Đình - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1: Sư gia phủ Đô Đông Triều 

Chương 1:

Áo xanh nhẹ lay lay, áo trắng nhẹ bay bay, hỏi phủ Đô là chốn thênh thênh nào? 


Tháng bảy, thu về tô một góc trời, vẽ màu vàng hươm lên áng mây bàng bạc.

Như tháng đầu thu mọi năm, Kinh Đô sầm uất mở hội phiên chợ lớn ở thành sông Niên An nhân dịp cúng lễ vụ thu sắp đến, người đứng ra tổ chức kim sẵn chức vụ sắp xếp mọi hoạt động, quan phủ Thành Đô.

Trước ngày khai mở phiên chợ, lính lệ phủ Đô dán bảng vàng thông báo toàn dân: Ngày giờ tổ chức, hoạt động có vào năm nay, yêu cầu bắt buộc phải thực thi và những điều cần biết khi muốn tham gia phiên chợ.

Sai nha vừa mới dán bảng vàng xong dân chúng trong thành đã bu đông như kiến đổ đường, kẻ nhón chân người rướn cổ mà xem, cả những lũ trẻ thấp tí cũng xúm lại hỏi.

Bên ven đường là những quầy sạp hàng nhỏ dựng bằng mái tranh rơm, ông chủ sạp đậu hũ và bà chủ quầy bánh mì trò chuyện bên chiếc bàn nhỏ kê gần chỗ bán. Ông bảo phen này đậu hũ thơm nhà mình có đất dụng võ rồi. Bà lại chê đậu nhà ông nhũn nhẽo như đất bùn, ăn mấy miếng là ngán tận cổ khách đến mua, vẫn là bánh mì nướng do bà làm ngon hơn.

Ông Trần phe phẩy quạt lông tre, hếch mắt liếc xéo bà hàng xóm:

"Tưởng bở bà ơi, bánh mì nhà bà ngon thì có ngon thật, chỉ tiếc dễ bị khô vỏ lại dễ bị mốc meo. Qua hai ba tiếng dài khách chợ nào còn dám mua đây?"

"Biết gì mà nói lão già kia, tôi ủ hoa mai chống mốc trong giỏ lại đặt một tấm vải dày vào nên dù có để qua hai ba hôm cũng không bị gì. Bánh mì gia truyền nhà tôi nào dễ bị hư thúi như những hàng bán bánh mì tầm thường khác, nói thế là mích lòng lắm đấy."

Bà Lý chít khăn lên trán, thân hình bậm bạp đứng bật dậy khỏi ghế, bắp tay rắn rỏi thoáng run lên theo từng cơn nấc bừng bừng lửa giận. Ông Trần sợ sệt rụt cổ lại chẳng dám hó hé thêm câu nào nữa.

Ở dãy bàn bên cạnh, một gương mặt ngóc lên sau bát canh đậu hũ, tay người nọ thò ra bóc lấy ổ bánh mì trên đĩa đưa lên miệng gặm, hai mắt thi thoảng lại hướng về bảng báo cáo thị, hết nhíu mày lại chớp chớp mi.

Xơi sạch một bát canh đậu hũ mèm thơm ngon, lại uống non nửa ly trà rừng đun chung nhụy cúc, người nọ sảng khoái sờ cái bụng hơi phình của mình, đợi bớt no dễ lên tiếng hơn rồi mới gọi ông bà chủ hai quầy hàng đến tính tiền.

Ông Trần xòe tay nhẩm tính hết đếm ba lại đến bốn năm, bà Lý chống nạnh nhìn mà phát bực, dứt khoát tính thay:

"Tổng cộng là hai mươi đồng. Có nhiêu đó mà tính hoài, đúng là lão già lẩm cẩm."

"Ơ, phải phải, là hai mươi đồng." Ông gật gù nói theo, dường như đã quen với lời trách hờn thế này.

"Dạo này Kinh Đô mình náo nhiệt nhỉ? Ngõ nhỏ ngõ lớn giăng đầy lồng đèn, tường cổng nhà ai cũng dán giấy đỏ. Phiên hợp chợ năm nay ắt hẳn quy mô lắm đây."

Người nọ vắt chéo chân, nhâm nhi ly trà nóng, ngó xem dân tình bu quanh bảng báo cáo thị mà suýt xoa không thôi. Ông Trần thu dọn bát đũa, tranh thủ cũng chêm thêm vài lời:

"Năm ngoái là phủ Đô Đông Triều phụ trách tổ chức hội chợ, mà dân kinh mình có ai không biết quan phủ Đô Đông Triều nổi tiếng là khó tính, thích chắt bóp đủ thứ. Lúc khai màn mở hội, lính quan phủ nhăm nhe bắt dân ta hạn chế nhiều lắm, cũng lẽ đó mà lễ hội chợ năm ngoái vô cùng buồn tẻ chẳng có gì thú vị."

"Đáng trách nhất là hàng hóa bày bán ở hội chợ lần đó ít đến đáng thương, quanh đi quẩn lại chỉ có cuộn tơ cuộn vải, bát đũa nồi son và ít sạp bán lồng đèn, ngay cả quầy bán điểm tâm cũng không có lấy một cái."

Bà Lý tuôn một hơi dài, nét mặt bực dọc nói tiếp:

"Cũng may năm nay do phủ Đô Bắc Hầu phụ trách... Cậu không biết đấy thôi, lúc nghe tin này bà con xóm giềng ai cũng mừng rớt nước mắt, hân hoan tưng bừng chạy khắp ngõ hẻm thiếu điều chạy đến cổng cung quỳ xuống vái lạy tạ ơn."

Người nọ run lắc bắp đùi, nói giỡn một câu:

"Danh tiếng phủ Đô Bắc Hầu quả là lớn, quả là oai phong, lấn át cả những phủ Đô khác."

"Lời này chưa hẳn đã đúng, tuy danh tiếng phủ Đô Bắc Hầu rất tốt cũng rất được lòng dân, song nếu so sánh những phủ Đô khác thì không thể gọi là hơn được. Chính xác thì là, ngang tài ngang sức, kỳ phùng địch thủ, đối thủ xứng tầm đối thủ."

"Ở đó mà chơi chữ chơi thơ, phận dốt đặc cán mai còn ra vẻ hả ông già."

Ông Trần đang định huyên thuyên tiếp thì đột nhiên bả vai chợt nhói ê ẩm, ông nhăn nhó mặt mày biết ý giữ im lặng.

"Lần sau lại ghé đến, tôi xin được cáo từ hai ông bà."

Người nọ mỉm cười đứng dậy, trả tiền xong lại chắp tay chào. Ra đến đường lớn người nọ bỗng dừng bước ngoái đầu nhìn về hướng quầy sạp của hai ông bà, tuy đứng cách khá xa song vẫn nghe loáng thoáng lời họ nói với nhau.

"Tôi bảo này, bà đánh tôi mạnh quá, sưng vù lên rồi đây này."

"Ai bảo ông nhiều chuyện làm chi, chuyện của các phủ Đô dân thường như ông sao dám cả gan bàn luận thế hả? Lỡ để người phủ Đô nghe thấy là tiêu mạng già của ông đấy."

"Tôi chỉ nói giỡn với khách vậy thôi, đâu có ý gì khác..."

"Lời hại mình hại thân đều từ miệng mà ra, nhớ rồi ngẫm thật kĩ. Ngồi yên đây, tôi đi lấy thuốc bôi cho ông."

Tiếng hai ông bà nói càng ngày càng xa, dần dần chỉ còn lại âm thanh ồn ào xung quanh.

Trưa trật đổ nắng gắt, quầy sạp bán nước dọn thêm bàn ghế ra, nước trà đã đổi vài ấm, ly cũng đã rửa mấy bộ, khách đến ngày càng đông.

"Ông chủ, châm thêm một ấm trà nữa!"

"Thêm một đĩa đậu phộng rang muối nữa nhé."

"Rồi rồi, khách quan đợi một chút sẽ có ngay."

Chủ sạp bán nước là ông chú ngoài bốn mươi, người gầy guộc nhưng khỏe vô cùng, bệ chiếc bàn bằng một đòn tay, xách ký đá mà như thể xách tỏi gà nhẹ bỗng. Xóm giềng đặt biệt danh gọi ông cho vui, kêu là ông Đại Bố.

"Tôi kể cho mấy chú hay, sáng nay ở phủ Đô Đông Triều lại có kha khá người bị đuổi đi, tính không nhầm thì đây là nhóm thứ mười lăm rồi."

"Thế à, mà tin này dù ông không kể thì mọi người cũng tự biết, e là lần sau sẽ là nhóm thứ mười sáu mười bảy cũng nên."

"Gì mà mười bảy mười tám, theo tôi thấy thì đến một trăm một ngàn cũng còn được nữa là."

Mọi người bật cười ha hả, cụng trà mà như thể cụng rượu càng nói càng say sưa.

"Nói thật, ở đời chưa thấy phủ quan nào tuyển sư gia mà làm màu mè cỡ này, từ ngõ ngoài hẻm trong đều dán cáo thị, ngày lẫn đêm đều có người gõ trống báo inh ỏi, ra chợ nhỏ chợ lớn hay đến đâu mua đồ cũng gặp nha dịch phát tờ rơi. Muốn làm ngơ xem như không biết mà người ta có chịu cho đâu?"

"Rầm rộ màu mè thế đấy, kéo dài đã hơn ba bốn tháng rồi mà có tuyển được vị sư gia nào."

"Ông Lương Đông rảnh quá mà nên mới kiếm việc làm cho đỡ chán, chỉ khổ cho mấy cậu trai trẻ đi xin ứng tuyển, vòng ba chưa qua vòng hai đã rớt, nói cũng sai mà không nói cũng sai, làm tốt cũng bị mắng mà làm không tốt lại càng bị mắng hơn."

"Ở đâu chứ vào phủ Đô Đông Triều thì chỉ có nước tự chuốc khổ thôi."

Ông chủ chạy ra bưng trà cho khách, nghe họ cười nói tám chuyện thì cũng xen vào đôi lời:

"Mấy chú nói đúng rồi, ông Lương Đông này chỉ giỏi gây chuyện khắp nơi, hống hách kiêu ngạo nào có xem ai ra gì? Tôi thấy ổng là tôi tức lắm."

"Phải đấy, phải đấy, cả tôi cũng tức đây nè."

Nói đoạn, cả đám chung bàn đều bật cười lớn. Một chàng trai ngồi uống trà kế bên tò mò nhìn sang, rồi chàng ta xách ghế đứng dậy nhích tới ngồi chung, rót trà mời mọi người sẵn tiện giới thiệu tên họ:

"Học trò từ Thành Bắc đến, lần này vào Kinh cùng bằng hữu là để tham gia thi hội do Ngũ Thành phủ Đô tổ chức. Vừa nãy nghe các chú bàn chuyện sôi nổi, học trò cũng muốn tham gia góp chút phần vui, chẳng hay ý các chú thế nào?"

"Nào, không biết cậu học trò từ xứ phương Bắc đến có điều gì muốn cùng bọn ta thảo luận?"

Chàng ta mỉm cười nâng ly trà mời: "Nghe các chú nói về ngài quan Lương Đông của phủ Đô Đông Triều, học trò cũng cùng suy nghĩ nên muốn giải bày tâm sự."

"Lời này tuy nặng nề song học trò vẫn phải nói, ông Lương Đông này thật làm ô uế hai từ quan phủ, thân mang trọng trách bảo vệ muôn dân mà chẳng chịu làm tấm gương sáng cho mọi người noi theo, nhân phẩm thối nát người người khinh miệt, hỏi thử người như vậy sao xứng đáng làm quan đây?"

Giọng nói chàng học trò hào hùng như bậc thư sĩ làm thơ, thoáng chốc làm bao tiếng cười tắt ngấm, dấy lên bầu không khí im lặng lạ thường. Ông chủ sạp nước đặt ấm trà thật mạnh lên bàn, tay siết chặt tấm khăn trên vai, các vị khách ngồi bên bàn lần lượt bỏ ly xuống, kẻ ngước lên nhìn, kẻ lại nhíu mày trợn mắt.

Người đi đường nghe thấy cũng đứng lại vây xem, vẻ mặt ai nấy đăm đăm khó tả. Chàng học trò ngơ ngác nhìn xung quanh chưa hiểu chuyện gì, đang định lên tiếng thì bùng một cái, từng tràng tiếng cười vang dội như vọt đến trời xanh, tràn sang khắp đường đi.

"Tên này vừa nói gì thế? Ông Lương Đông làm ô uế hai từ quan phủ à? Trời ạ, mắc cười chết tôi rồi."

"Nhìn cậu ta mặt mày cũng sáng sủa thế kia mà, ai ngờ lại bị bệnh chứ."

"Bởi người ta mới nói, đọc sách nhiều quá nên lú lẫn đầu óc luôn rồi."

Ông chủ Đại Bố vắt tấm khăn khác lên vai, bật cười to:

"Dạo này nhiều kẻ tự xưng mình là con nhà đọc sách gia giáo, thế mà hỡi mở miệng nói câu nào là cứ như vịt đực kêu vậy. Giỏi thay hai từ không xứng, xứng hay không chưa đến lượt kẻ ba hoa như ai kia nhận xét."

Chàng học trò hết trắng rồi xanh mặt, môi tái đến bệch bạc, muốn phản bác thế nhưng một câu cũng nói không thành lời.

Mấy người ngồi kế bên chàng học trò hết rót thêm trà lại bốc vỏ đậu phộng, người vừa nhai vừa châm chọc đôi câu, kẻ nhấm nháp trà móc mỉa luân phiên.

"Tôi hỏi thật cậu câu này nhé, cậu từ núi nào xuống thế? Hay từ rừng nào chui ra?"

"Nếu có bệnh thì nên uống thuốc, để lâu quá kẻo nặng thêm thì khổ."

"Con cái nhà ai nói năng lố bịch thế kia, gia môn bất hạnh mà."

Chàng học trò mặt nhợt nhạt không còn một cắt máu, tay run lẩy bẩy vịn cạnh bàn đứng lên, chân thì loạng choạng bước ra khỏi quán nước trước bao ánh nhìn chòng chọc không tha.

Dân chúng ở Kinh Đô này điên hết rồi, rõ ràng vừa rồi họ còn xúm nhau nói xấu ông quan họ Lương kia vậy mà đến phiền cậu phụ họa lời họ thì cả đám lại quay ra mắng cậu té tát. Thật sự không thể nào hiểu nổi!

Qua hai con phố ngõ Tây lại rẽ sang ba bên đường lớn, kế bên tiệm thuốc nam Y Sanh chính là phủ Đô Đông Triều. Cổng phủ hai bên mở toang, ba tên sai nha mặc y phục màu đen ngồi chồm hổm ở bậc thang, kẻ khép mắt ngáp ngắn ngáp dài, kẻ gục đầu ngủ gà ngủ gật, kẻ say khướt ngả thẳng cẳng trước cổng. Người đi đường trông thấy cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, dường như họ đã quá quen với cảnh tượng này.

Một cô bé mặc áo hồng đào và váy trắng ngà, xách giỏ hoa quê từ trong tiệm thuốc nam Y Sanh đi ra, kéo chiếc ghế gỗ tới trước cửa tiệm ngồi xuống, vừa lựa hoa quế khô và hoa quế non vừa dóng mắt dõi xem tình hình phủ Đô ở đối diện. Trưa nào cũng như hôm nay, bận bịu làm việc tới đâu cũng không quên ngóng xem chuyện hài ở phủ Đô Đông Triều.

Yên tĩnh chưa được mấy phút thì có bóng người rẽ vào phủ, cô bé lập tức bỏ giỏ hoa quế lại trên bàn, nắm góc váy chạy nhanh đến trước rướn cổ lên mà dòm đăm đăm.

Người nọ lùn tịt mặc bộ y phục cũ màu xanh biếc, chân đi đôi giày rách rưới, tóc tai lờm xờm mặt mũi thì lem luốc khó coi. Tên sai nha thứ nhất chống hai tay ngồi bệt trên đất, lặng lẽ quan sát kẻ đang dòm trái ngó phải, xoay tới xoay lui trước mặt mình, không nhịn được hỏi:

"Cậu đến tìm ai?"

Tên sai nha thứ hai vươn vai há miệng ngáp, hỏi bằng vẻ đương nhiên: "Đến đòi tiền hay đòi người? Nếu đòi tiền thì đưa giấy nợ trước, còn nếu đòi người thì cảm phiền để giấy bán thân lại."

Tên sai nha thứ ba nghe vậy thì lập tức tỉnh ngủ, lồm cồm bò dậy mặt ngơ ngơ còn ngà ngà say: "Đại nhân lại bán mình gán nợ à? Lần này là bán cho ông Chương phú hộ hay là bà chủ sòng bạc Tứ Phú thế?"

Người nọ nhướng mày, nét mặt khá là hứng thú muốn nghe đối phương nói tiếp.

"Im đi! Chuyện xấu trong phủ chớ có kể ra!"

"Cả hai đều không phải." Người nọ nhếch môi cười đưa cho hai vị sai nha một cục giấy vò nát thật tàn tạ, thủng thẳng nói: "Tôi đến ghi danh ứng tuyển làm sư gia của phủ Đô Đông Triều."

Lần này tên sai nha thứ ba không chỉ tỉnh ngủ hẳn mà tỉnh rượu luôn thể, cả ba vị sai nha đều nhất trí im lặng nhìn nhau, vẻ mặt người nào cũng lấy làm kinh ngạc.

"Này cậu... cậu có chắc là muốn ghi danh không vậy?"

"Đương nhiên."

"Nhưng mà..." Cúi nhìn tờ cáo thị tuyển sư gia bị vò hành cục tròn vo nằm trong tay, lại nhìn cái tướng nhỏ lùn người nọ chỉ cao đến thắt lưng mình, vị sai nha không nhịn được mím môi.

Vấn đề này khó nói quá...

Đúng lúc vị sai nha đang rối rắm không biết nói sao cho phải thì thình lình có tiếng đánh trống inh ỏi vang tới, từ xa, một đoàn người áo đỏ đánh trống thổi kèn, đằng sau họ là một nhóm ảo đỏ khác đang khiêng kiệu đi về phía này. Cảnh tượng quá đỗi nhộn nhịp khiến bao người phải dừng chân đứng xem.

Đến trước cổng phủ Đô Đông Triều, đoàn người đánh trống thổi kèn kéo theo sau dàn múa lân múa phượng bỗng ngừng lại, kiệu đỏ được đặt xuống, người hầu bước lên vén rèm kiệu, mời người bên trong bước ra.

Thảm đỏ rải đầy cánh hoa hồng được trải sẵn, bóng người áo trắng bước ra từ kiệu đỏ, chân mang giầy gấm đi trên thảm, tay phe phẩy chiếc quạt ngọc, đuôi mày đa tình nhướng cao, mắt đẹp ánh đầy ý cười dịu dàng.

Tà áo trắng bay phiêu phiêu, tóc mái đu trong làn gió, quạt ngọc phe phẩy tựa hoa rơi, hỏi chăng phải là bậc tiên hạ phàm?

Bóng áo trắng đến trước mặt ba vị sai nha, chắp tay chào hỏi:

"Tại hạ Bạch Ôn Hoa xin đến ghi danh ứng uyển làm sư gia của phủ Đô Đông Triều."

Ba vị sai nha mắt đảo điên, mồ hôi thấm ướt lưng sau lẫn áo trước, người này đẩy người kia, người kia lại đẩy người nọ, qua lại một hồi cuối cùng vẫn là vị sai nha ở giữa bị buộc lên tiếng:

"Cáo thị tuyển sư gia do phủ Đô đóng dấu có mang theo không?"

Vị công tử tên Ôn Hoa khẽ cười, gập quạt lại, ngay lập tức có gã hầu trình lên một hộp gỗ đàn hương được phủ lụa đỏ trên mặt.

"Mời xem qua."

Vén lụa đỏ lên, lại có một lớp lụa đắp phía dưới, vén tiếp lụa hồng lại có thêm lụa vàng, vén lụa vàng lại có thêm lụa xanh... Hết lụa xanh lại quay về lụa đỏ.

Hai chân mày vị sai nha đã nhướng cao hết cỡ, bàn tay rịn đầy mồ hôi vén tiếp tấm lụa màu tím, thi thoảng mắt hướng bên đường nhìn, đoàn người áo đỏ nối đuôi thành hàng dài tít mắt, đông đúc hệt đi diễn hội vậy.

Vị Bạch công tử vẫn giữ nụ cười ôn hòa như cũ, ánh mắt dịu dàng nôm thân thiện vô cùng.

Người áo xanh tò mò đến gần xem, nhìn người áo trắng lại nhìn sang chiếc hộp phủ lụa đang được gả hầu cầm, không hiểu sao nhíu mày: "Chú sai nha này còn muốn vén lụa màu đến chừng nào? Tổng cộng có hơn một trăm tấm lụa được phủ lên bìa hộp gỗ, chú tính vén như vậy đến ngày mai à?"

Bạch Ôn Hoa khẽ cười một tiếng, vài lọn tóc rũ xuống che khuất đôi mắt.

Vị sai nha đang miệt mài vén lụa bỗng lảo đảo hai chân, nghiêng nghiêng ngả ngả đổ vào người gã hầu, tay vô ý quơ một cái, hộp gỗ rớt mạnh xuống đất. Gã hầu luống la luống cuống đỡ lấy thân hình to con ngã vào mình, ngực bị va mạnh suýt nữa té ngửa ra sau.

"Xin lỗi, xin lỗi, do tôi chưa tỉnh rượu nên còn choáng váng mặt mày đứng không vững. Tôi có làm cậu đau ở đâu không?"

"Không sao..."

Gã sai vặt nhăn nhó mặt mày lùi ra sau tránh phải ngửi thứ mùi rượu nồng nặc phả ra từ miệng đối phương. Vị sai nha lượm hộp gỗ phủi sạch bụi, sau đó mở hộp lấy tờ cáo thị kiểm tra.

"Vậy mời Bạch công tử vào phủ ngồi nghỉ đợi Lương đại nhân trở về."

"Cả tôi nữa." Người áo xanh ngoái đầu lại nhắc nhở.

"À... Vậy mời hai vị vào phủ..."

Cùng lúc lẫn người áo xanh và áo trắng bước vào cổng phủ Đô, người phe phẩy quạt môi cười tươi rói, người chắp tay sau lưng ngó bên này lại ngó bên kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.08.2019, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 25.07.2019, 21:02
Bài viết: 3
Được thanks: 0 lần
Điểm: 41.67
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh thám] Chuyện xưa nơi phủ Đô: Trầm Ngọc cung vàng xứ nam - Đường Quân Đình - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1: Sư gia phủ Đô Đông Triều 

Chương 2:

Đề thứ nhất, tranh cổ nơi đâu, người cổ phương nào? 


Trà lài thơm ngát điểm tâm năm màu, đều có đủ trên bàn vuông, cô hầu bê khay vào mấy lần mới lui ra, sai nha dò khắp phủ mấy lượt mới tìm thấy quản gia.

Quản gia Chương vận y phục màu bạc nhạt, râu bạc phơ chấm đến vòm cổ, tay cầm quyển sổ nhỏ vội đi theo sai nha đến phòng khách. Khách ngồi chờ đã khá lâu, trà đã thay mấy tách người mới đến, khi quản gia Chương bước vào hình ảnh ập vào mắt ông chính là thế này.

Bên ghế phải, công tử áo trắng phe phẩy phiến quạt, dung mạo anh tuấn ẩn nét lãng tử, khí chất thư sinh không lộ cũng ra. Bên ghế trái, người áo xanh run run bắp chân, khuôn mặt lem nhem màu bụi trông không được rõ, song qua cách ăn mặc cũng đoán được phần nào hoàn cảnh.

Ông bước đến ngồi vào ghế chủ vị, chắp tay chào rồi mới từ tốn hỏi: "Tôi họ Chương tên Lục Nhàn, là quản gia của phủ Đô Đông Triều. Chẳng hay nên xưng hô sao với hai vị?"

"Bạch Ôn Hoa."

Quản gia Chương khách sáo gọi một tiếng Bạch công tử, lại quay sang nhìn người áo xanh, đầu cúi thấp, hai tay vân vê nhau như đang chơi trò, hình như không có ý trả lời.

"Còn vị công tử này..." Ông khẽ cười ngập ngừng hỏi.

"Trầm..." Ngừng một chút lại nói nốt: Ngọc."

"Trầm Ngọc sao." Quản gia Chương lẩm bẩm cái tên, gật gù khen ngợi: Đúng là tên đẹp, quả là tên hay."

"Đúng là rất đẹp." Bạch Ôn Hoa cũng mỉm cười phụ họa: "Tên này đọc rất có cảm giác vần điệu."

Trầm Ngọc hơi nhướng mày nhìn họ, không nói gì vân vê tiếp ngón tay của mình. Quản gia Chương đứng lên, giọng nói bỗng đổi màu uy nghiêm:

"Sai nha nói với tôi, cả hai vị đều có ý muốn ghi danh ứng tuyển làm sư gia của phủ Đô Đông Triều. Chắc hẳn hai vị đều biết phủ Đô Đông Triều nổi tiếng thế nào uy danh vang dội ra sao, vì vậy việc tuyển chọn sư gia không thể qua loa, nếu đã tham gia thì phải đủ can đảm chấp nhận những gì phủ Đô yêu cầu. Tôi xin được nhắc nhở, nguy hiểm và rủi ro là điều khó tránh khỏi khi tiếp nhận công việc. Trước lúc quyết định ghi danh hai vị đã nghĩ kĩ chưa?"

Bầu không khí thoắt cái đình trệ trong sự im lặng, người phẩy quạt khẽ ngưng, người cúi đầu bỗng ngẩng lên. Quản gia Chương giở nắp tách nhấp ngụm trà, hai mắt chuyển chú ý từ người áo trắng sang người áo xanh.

Tưởng chừng sự im lặng sẽ kéo dài rất lâu thì trong nháy mắt đó vang lên một giọng nói lanh lảnh:

"Sao phải suy nghĩ lại suy nghĩ lui." Trầm Ngọc nghiêng đầu nhìn quản gia Chương, hé môi cười rộ: "Bước vào cổng phủ Đô Đông Triều, lòng quả cảm chưa đủ sao?"

Quản gia Chương bỗng bật cười, "Nói hay lắm, còn Bạch công tử thì sao?"

"Nếu cậu Trầm đây đã nói thế..." Bạch Ôn Hoa khẽ tựa vào lưng ghế, điềm nhiên nói: "Tôi đây cũng xin được nối gót học theo."

"Mang giấy bút."

Tiếng vừa hô xong, người hầu bưng lên tấm khay đựng xấp giấy trắng và hủ mực đen. Quản gia Chương trước tiên thử mực có đủ đậm chưa, ngòi bút lông đủ chuốt chưa, xong rồi mới trình đến bàn hai vị khách đưa mỗi người một một tờ giấy phẳng phiu.

"Phiền hai vị điền đầy đủ họ tên, quê quán và nơi ở hiện tại."

Hai tờ giấy trắng, hai chiếc bút lông, phải là người áo trắng, trái là người áo xanh, song lại khác xa như núi cách biển vạn dặm. Quản gia Chương  vuốt chòm râu, nét mặt trầm ngâm nhìn trái rồi nhìn phải.

Bên này chữ hàng ngay lối, từng nét từng nét tinh tế mà đẹp mắt, bên kia thì... chữ to như quả dưa, mực lem như nước đổ tràn, khi thì ở hàng giữa khi lại ở hàng trái phải, càng nhìn càng thấy rối mắt. Lại ngó thử tướng đứng cầm bút viết của cả hai, người áo trắng tao nhã bao nhiêu khí chất thư sinh bao nhiêu thì người áo xanh vụng về tèm lem bấy nhiêu.

Quản gia Chương thở dài, đợi cả hai điền thông tin xong rồi thì bảo người hầu dẫn họ đến phòng nghỉ cho khách, khi tiễn người ra cửa, ông có nói: "Tạm thời thì hai vị hãy ở lại trong phủ hai ngày, tới ngày thứ ba vòng khảo sát đầu tiên sẽ bắt đầu, đến lúc đó đại nhân tự nhiên sẽ ra đề thi."

...

Trúc xanh xào xạc đón gió chiều vàng, mây xa kia ươm một màu xanh trời.

Một chiếc bàn gỗ vuông vức, một bộ ấm trà mới châm, một đĩa bánh ngọt năm màu và một người đang ngồi thảnh thơi nhâm nhi trà thơm thưởng thức bánh ngon. Trầm Ngọc ăn nốt chiếc bánh ngọt màu lựu, mép miệng đều là bột bánh hạt đường dính vào. Trong phòng thoang thoảng hương cỏ xanh dịu nhẹ, rèm cửa xanh xanh, rèm giường xanh xanh, tranh treo tường cũng là màu xanh, đâu đâu cũng xanh và xanh. Xanh đến ngán, xanh đến chán.

Nàng chống má, mắt ngó ngoài cửa phòng, hàng trúc lay lắt trước gió, cỏ dại mọc đầy ven lối, ngoài sân vắng hoe không bóng người, khung cảnh đẹp mà sao đượm nét quá buồn. Đến phủ Đô Đông Triều đã hai ngày, ngoài ăn với ngủ thì chỉ lảng vảng đâu đó quanh phủ, bánh ăn đã ngán, trà cũng uống đủ rồi, cơm cũng chén sạch rồi, ngủ cũng tròn giấc rồi, giờ chỉ thiếu điều vận động tay chân nữa thôi. Nàng cầm chiếc nón trên bàn đội lên đầu, vuốt lại lọn tóc xù xì trước trán cho gọn, tiếp đó mang giầy vào rồi mới thủng thẳng chạy ra ngoài.

Phủ Đô Đông Triều thênh thang ngàn lối rẽ, tòa lầu nào cũng von vót như tháp ngà. Mé đông, biển hiệu màu son khắc chữ khảm bạc, hành lang nối dài nối đuôi chẳng dứt điểm, phòng sách có trên trăm buồng, sân vườn ngút ngàn trúc xanh. Mé tây, cổng son màu lựu, tường vách gỗ thơm, kẻ hầu lẫn trai lẫn gái theo hàng mà đi.

Cây thì chỉ có trúc, vườn thì chỉ trồng cỏ, phủ lớn thế này mà chỉ thấy người hầu, chủ phủ đâu chẳng thấy mặt mũi. Trầm Ngọc khẽ cười, lỡ bước vào mê cung rồi, đi thế nào mới đúng đây?

"Cậu Trầm xin dừng bước."

Trầm Ngọc ngoái đầu lại nhìn ra sau, tà áo trắng phấp phới, tóc dài bay bay, chiếc quạt phe phẩy đỗi quen thuộc. Nàng mỉm cười: "Bạch công tử kêu tôi có chuyện gì à?"

"Tiết trời thoáng đãng, vừa hay thích hợp dạo chơi." Bạch Ôn Hoa gấp quạt lại, từ tốn nói: "Chẳng hay cậu Trầm có muốn cùng tôi dạo quanh phủ Đô một lát không?"

"Người ta đã mời lý nào từ chối."

Cả hai sánh vai mà rảo bước đi dạo, Bạch Ôn Hoa lại hỏi: "Cậu Trầm cảm thấy phủ Đô Đông Triều như thế nào?"

"Rất lớn, rất uy nghiêm." Nàng ngó sang hàng trúc xanh, "Cũng rất đơn giản."

"Đúng vậy, rất đơn giản." Bạch Ôn Hoa gật gù nói: "Cách trang trí phủ Đông Triều thật sự rất khác với những phủ quan khác, sân vườn thì ắt đầy cỏ nhưng lại không có mẫu hoa nào, trúc trồng trong phủ thì ngút mắt như biển rừng, người hầu thì đâu đâu cũng thấy chỉ duy nhất chủ phủ lại không thấy đâu."

Trầm Ngọc kinh ngạc, từ từ ý cười ánh lên trong mắt, "Phải đấy, chủ phủ đi đâu mất rồi."

"Vị Lương đại nhân này cũng thật bí ẩn, đi đi về về lại về về đi đi, thật khiến người ta vừa tò mò vừa thiếu kì." Bạch Ôn Hoa hơi nhướng mày, thủng thẳng bước tiếp: "Ngài thích trúc xanh, ghét hoa lá màu mè."

Trầm Ngọc theo sau chêm thêm câu: "Trong sân đều là cỏ, ắt hẳn dùng để cho ngựa ăn. Phòng bếp ngày nào cũng có mùi rượu ủ, hẳn rằng đun nóng giữ độ nồng của rượu."

Nghe thế, Bạch Ôn Hoa dừng bước ngoảnh lại cười: "Thích nuôi ngựa, lại thích rượu ủ."

"Trong phủ có rất nhiều phòng sách nhưng không có ai canh gác, mực đen và giấy bút dùng hàng ngày đều úa màu, cho thấy đã để lâu rồi. Trong phủ có một bãi đất trống rất rộng, một hàng giá treo đầy vũ khí đặt ở giữa. Sáng trưa hay chiều đều có người hầu đến lau dọn."

Ý cười trên môi Bạch Ôn Hoa càng đượm rõ: "Ít đọc sách, song lại thường xuyên tập võ."

Trầm Ngọc bước đi trước, hai tay chắp sau lưng, "Còn thích đồ ngọt nữa."

"Vì đâu mà bảo thế?"

"Điểm tâm trong phủ nhiều đường và bột ngọt, vị béo cũng đậm đặc hơn so với những điểm tâm bán bên ngoài. Hẳn là làm theo khẩu vị của chủ nhân rồi."

"Suy nghĩ hay." Bạch Ôn Hoa tấm tắc khen: "Cậu cũng tinh mắt đấy, ngó vài thứ đã suy ra nhiều điều."

"Sao bằng công tử." Trầm Ngọc vân vê lọn tóc trước trán, giọng như đùa: "Tôi còn phải học hỏi thêm nhiều."

Nàng đột nhiên xoay người lại, giọng lanh lảnh xen lẫn tiếng cười: "Dạo với Bạch công không vui gì cả, tôi về phòng đây."

Ngoảnh lại thì bóng người đã khuất xa, ánh mắt dõi rất lâu mới từ từ thu về, Bạch Ôn Hoa phẩy phẩy quạt, tiếp tục rảo bước mà đi.

Thoắt cái ngày thứ ba đã đến, quản gia Chương sai người hầu mời hai vị khách đến phòng ăn dùng bữa. Lúc dọn cơm ra bàn, ông nói: "Hôm nay bếp của phủ chúng tôi làm những món cay hải sản vùng Bắc, hy vọng hai vị sẽ thích."

Trầm Ngọc nhíu mày, nhìn bàn ăn toàn là màu đỏ của ớt, canh cua dấm ớt chua, rau xào tôm bột nước, cá nướng ngâm ớt... Ớt và ớt... Chưa ăn đã thấy nóng cả người rồi.

Nàng nhìn người áo trắng ngồi bên cạnh, khác với vẻ mặt không vui nàng tưởng tượng, trông người nọ ăn rất ngon miệng, đũa đưa ra gắp hết món này đến món nọ, mặt không đỏ môi không sưng, vừa ăn vừa nhâm nhi trà nóng, dáng vẻ thư thái hơn nàng nhiều.

Công tử đọc sách thích ăn cay?

Nàng tủm tỉm nhấp ngụm trà.

Một gã hầu hối hả chạy vào, dè dặt thỏ thẻ gì đó bên tai quản gia Chương, ông bảo gã lui ra, sau mới quay lại cười nói: "Lại thêm một vị đến ghi danh làm sư gia. Hai vị có thêm bạn thi cùng rồi."

Trầm Ngọc nhìn sang Bạch Ôn Hoa, nụ cười trên môi nàng càng ngày tươi tắn. Chỉ hy vọng người thứ ba này không quá cao thâm, một chàng áo trắng đã đủ mệt rồi.

Người đã ngồi chờ sẵn ở phòng khách, một bộ y phục màu nâu sồng, mái tóc lờm xờm xổ đầy trên vai, bộ râu quai nón dài trên cằm, thanh đao to bổ vắt ngang sau lưng. Mày đen lưỡi mác, mắt to sắc lẻm.

Vừa bước qua bậc cửa, ập vào mắt Trầm Ngọc chính là hình ảnh thế này, một người đàn ông cao to ngồi thẳng tắp trên ghế, chẳng nói chẳng rằng nhìn bức tranh thủy mạc treo trên tường.

Nàng ngoái đầu hỏi quản gia Chương sau lưng: "Phủ Đô Đông Triều còn tuyển thêm đao phủ sao?"

"Đao phủ đã đủ người, không cần tuyển thêm." Quản gia Chương lắc đầu, cười bảo: "Vị công tử ấy đến phủ ứng tuyển chức sư gia."

Trầm Ngọc quay mặt nhìn chỗ khác, đôi mắt còn chưa hết ngỡ ngàng. Bạch Ôn Hoa ngạc nhiên, động tác gập quạt cũng thoáng dừng. Phải biết rằng, sư gia một phủ chính là tượng trưng sự uyên bác và học thức, từ xưa đến nay không vị sư gia nào không xuất thân từ thân phận học trò trường kinh sử, vì vậy vẻ ngoài và trình độ luôn là ưu tiên hàng đầu đưa ra khi tuyển sư gia. Còn người này, dung mạo dữ dằn, tướng tá thô kệch, dù nhìn thế nào cũng không giống một người được đào tạo đàng hoàng.

"Phủ Đô Đông Triều không yêu cầu bề ngoài đẹp hay xấu ngược lại chỉ yêu cầu cao về năng lực."

Quản gia Chương bỏ lại một câu nhẹ hẫng rồi thong thả bước vào trong, bóng lưng già nua nhưng lại thẳng tắp như góc thụ vững vàng. Trầm Ngọc cười khẽ, đuôi mày tinh nghịch nhếch cao, Bạch Ôn Hoa nắm chặt cán quạt, ánh mắt đượm vẻ sâu xa.

Sau đó là quá trình quản gia Chương giới thiệu sơ sơ về cả ba người. Theo thứ tự thì là: Trầm Ngọc, Bạch Ôn Hoa, Trọng Vũ.

Người đàn ông tên Trọng Vũ gật đầu xem như chào hỏi rồi ngồi im thin thít như cũ, cứng ngắc cứng đơ không khác gì khúc gỗ.

"Hôm nay là ngày thứ ba, theo quy định đưa ra thì vòng khảo sát sẽ bắt đầu. Vốn dĩ chỉ có hai người ghi danh nhưng bất ngờ lại có thêm một vị nữa, vậy thì sẽ có ba người tham gia."

Một gã hầu bưng một tấm khay đi vào, trên mặt khay đựng ba hủ gốm màu bạc và một túi gấm xanh.

"Vòng khảo sát được chia thành ba vòng, thời hạn đưa ra mỗi vòng thi là mười ngày. Điểm sẽ được tính theo cách như sau." Quản gia Chương cầm túi gấm, chậm rãi nói tiếp: "Ba chiếc hủ này đều có ghi tên ba vị trên nắp đậy, mỗi một câu đố vòng khảo sát chính là một hạt đậu đỏ, ai giải được trước thì sẽ được tặng một hạt trong hủ gốm. Đến ngày thứ mười, hủ của ai nhiều đậu hơn tất nhiên sẽ qua vòng khảo sát tiến tới vòng thi chính thức."

"Để công bằng cả ba hủ gốm và túi gấm đậu sẽ do lão giữ. Các vị còn thắc mắc điều gì không?"

Cả ba đều không có ý kiến.

Đặt túi gấm đậu lại lên khay, quản gia Chương vuốt râu, khép mắt cười bảo: "Vòng khảo sát thứ nhất, câu đố có tên là, Tranh cổ và người cổ."

"Tranh cổ? Người cổ?" Bạch Ôn Hoa lẩm nhẩm, đôi mày dần nhíu lại.

Trọng Vũ trầm ngâm không lên tiếng, Trầm Ngọc nghiêng đầu suy nghĩ, hỏi: "Có gợi ý không?"

"Đương nhiên là có, gợi ý giải câu đó đã được đại nhân đặt trong phòng ngủ của mình. Lão sẽ dẫn ba vị đến đó thăm quan một vòng, có tìm ra và nhận ra gợi ý đó hay không thì còn phải xem trình độ của ba vị đây ra sao."

Trọng Vũ đột nhiên hỏi: "Lời giải chỉ có một hay nhiều hơn thế?"

Giọng nói của người này... trầm thật đấy. Trầm Ngọc không nhịn được đưa mắt nhìn sang, ánh mắt có chút tò mò.

"Có ba gợi ý được đặt ở ba nơi khác nhau, cụ thể là gì thì lão đây cũng không rõ."

"Vậy thì, sao quản gia Chương biết được bọn ta có vượt qua vòng khảo sát hay không khi cả ông còn không nắm rõ được ý nghĩa của câu đố?"

Quản gia Chương bật cười, ánh mắt như đuốc sáng nhìn Bạch Ôn Hoa: "Lão không biết nhưng Lương đại nhân sẽ biết."

Cả ba người đều giật mình, người ngỡ ngàng, người kinh ngạc, người lại tỏ vẻ khó tin.

"Ý của quản gia Chương đây là..." Nói đoạn, nét mặt Bạch Ôn Hoa hơi rối bời: "Lương đại nhân đang ở đâu đó dõi theo mọi hoạt động của ba người chúng tôi?"

Nói chính xác hơn thì là ẩn nấp trong tối theo dõi người ngoài sáng. Trầm Ngọc dẩu môi, quả là quan phủ Đô có khác, trò lòng vòng nào cũng nghĩ ra được.

"Vị Lương đại nhân này thật kì lạ." Ít nói như Trọng Vũ cũng buông một câu ngán ngẩm.

"Bàn chuyện thì để sau, mời theo lão đến phòng của đại nhân."

Một căn phòng bốn buồng, hai gian nhỏ hai gian lớn, mất khá nhiều thời gian cả ba người Trầm Ngọc mới thăm quan xong. Trước lúc đi quản gia Chương đã dặn dò rất kỹ, chỉ được thăm quan một lần vì vậy mọi người phải lưu ý cẩn thận, sau khi ra khỏi căn phòng này trừ khi trở thành sư gia nếu không sẽ không còn cơ hội bước vào nữa.

Cổng viện nơi ở của vị Lương đại nhân dần đóng lại, mười vị sai nha xếp thành hàng dài canh giữ, cực kỳ khí thế. Trầm Ngọc quay sang hỏi:

"Sắp đến trưa rồi, hai người muốn đi ăn gì đó không?"

"Vừa khéo tôi cũng đang đói, hay chúng ta đi chung đi. Sẵn tiện có thể cùng nhau trao đổi ý kiến." Bạch Ôn Hoa nhìn sang Trọng Vũ: "Chỉ là không biết ngài Trọng đây có muốn cùng đi không?"

"Nếu hai vị đã mời, từ chối thật quá thất lễ."

"Tôi biết một nơi bán đồ ăn ngon lắm đấy." Trầm Ngọc vẫy tay bảo.

"Đây là chỗ nổi tiếng mà cậu nói sao?"

Bạch Ôn Hoa nhíu mày nhìn gian hàng xập xệ bên đường với những chiếc bàn ghế cũ kỹ nằm trong góc. Đáng lý ra là một quán ăn lớn mới phải...

"Phải, bánh mì nướng của bà Lý và canh đậu hũ của ông Trần vô cùng nổi tiếng, đảm bảo ăn xong là mê."

Sáng nào nàng cũng ghé đến gian hàng ăn bánh mì và húp chén súp đậu hủ của hai ông bà, thật sự rất ngon.

"Vậy thì tôi phải nếm thử mới được." Tỏ vẻ có chút tò mò, Bạch Ôn Hoa cất bước về phía gian hàng. Theo sau có Trầm Ngọc và Trọng Vũ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 3 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhoccona4, Phuongphuong57500 và 46 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.