Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Thám hoa giới giải trí - Khai Vân Chủng Ngọc

 
Có bài mới 14.08.2019, 10:58
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1045
Được thanks: 13717 lần
Điểm: 32.25
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thám hoa giới giải trí - Khai Vân Chủng Ngọc (Chương 28) - Điểm: 34
Chương 31: Thái tử?!


Đào Thanh Phong nói, “Tôi không muốn làm thú cưng của người khác.”

Anh Ngưu cười lạnh, “Mày nghĩ mọi chuyện có thể theo ý mày trong khi thẻ chứng minh, thẻ tài khoản đều đang ở chỗ tao?!”

Đào Thanh Phong nghĩ thầm: rốt cuộc cũng biết ! Thật sự là có thể nhẫn nhưng không thể nhục! Chẳng những không phải bạn thậm chí còn phải liệt và hàng ngũ kẻ thù.

Về phần thẻ chứng minh, Đào Thanh Phong có hơi nghi ngờ: Mình đang giữ một thẻ chứng minh, chẳng lẽ là giả?!

Ngày ngày Tô Tầm hay kêu rên muốn làm một cái thẻ học sinh giả để được giảm năm mươi phần trăm giá vào cổng tham quan. Không biết ở hiện đại người ta xử lý những vụ phạm pháp như thế nào? Có phải là liên quan tới ngành chuyên phụ trách, gọi là cảnh sát gì đó…

Tại sao Đào Thanh lại không báo cảnh sát?!

Câu nói tiếp theo của tên béo đã giải đáp cho thắc mắc của Đào Thanh Phong. “Chỉ cần mày ngoan ngoãn phục vụ thái tử cho tốt, còn lại không thành vấn đề! Lâu quá mày không tới, bọn tao đành phải đến dạy dỗ mày một chút.”

Đào Thanh Phong đại khái hiểu được lý do Đào Thanh không báo cảnh sát. ‘Phục vụ’ nếu hiểu theo quan niệm của thời hiện đại tức là đã ‘ký hợp đồng’ (một từ Đào Thanh Phong mới học được), đồng nghĩa Đào Thanh tự nguyện?! Không phản kháng quyết liệt, cam chịu số phận nên mới không nói cho người khác biết dù trong mối quan hệ đó, Đào Thanh là bên yếu thế, phải làm thú cưng?! Hay là, Đào Thanh không hề muốn phản kháng, cam tâm tình nguyện?!

“Tôi mất trí nhớ, dĩ nhiên không nhớ phải đi phục vụ thái tử.” Đào Thanh Phong căn cứ đầu mối này, nhanh chóng tìm ra cách ứng đối thích hợp nhất, “Giờ thả tôi ra trước đã.”

Đào Thanh Phong nghĩ rời khỏi căn phòng này trước mới có cơ hội chạy trốn.

Tên béo cười gằn đáp, “Giờ biết nghe lời rồi? Yên tâm, thái tử sẽ đến đây, mày cứ ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ chờ đi!”

Đào Thanh Phong không hiểu nghĩ thầm: tắm rửa sạch sẽ? Trước kia Đào Thanh phục vụ thái tử thế nào? điễư,'nnfa'Qlemle'qys.đôn Cứ tưởng chỉ cần đi theo bên cạnh làm gã sai vặt, hoặc học chó con mèo con kêu thôi chứ? Không phải ‘phục vụ’ là làm thú cưng? Chẳng lẽ đó chỉ là một cách nói bóng gió? Đào Thanh Phong đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

Tên béo sai hai đàn em nhấc Đào Thanh Phong lên, nhưng không mở trói mà kéo đi tống vào một căn phòng khác.

Phòng mới hoàn toàn khác phòng lúc nãy. Căn phòng kia rất nhỏ, chỉ được tráng xi măng đơn giản. Căn này xa hoa hơn nhiều, bên ngoài trông rách nát, bên trong lại vô cùng gọn gàng lộng lẫy có thể so với một khu nhà cấp cao, đầy đủ thiết bị điện hiện đại. Trần nhà gắn một chùm đèn thủy tinh khổng lồ chiếu ánh vàng xanh rực rỡ, tương tự phòng ‘tổng thống’ trong quán bar. Bắt mắt nhất là chiếc giường cực to trong phòng.

Đào Thanh Phong được cởi trói nhưng tay chân đã chết lặng mất cảm giác, tê liệt khuỵu xuống đất. Tên béo nói, “Nhanh chân lên! Thái tử sắp đến rồi!” sau đó đóng cửa phòng, khóa lại.

Đào Thanh Phong nghe tiếng khóa cửa, cố gắng hoạt động tứ chi, chân thấp chân cao đi tới cửa sổ duy nhất trong phòng, vừa kéo rèm cửa bằng voan mỏng màu trắng ra xem thử đã bị hai tên canh cửa cao to lực lưỡng quăng cho một ánh mắt đe dọa.

Đào Thanh Phong vội vàng kéo rèm lại.

Gian  phòng bị vây kín hoàn toàn.  

Đào Thanh Phong quan sát xung quanh thấy có phòng vệ sinh, nhưng không có cửa sổ chỉ có quạt gió, lỗ thông gió quá nhỏ không thể bò ra được.
               
Theo lời ‘tắm rửa sạch sẽ’ của tên mập kết hợp với chuyện Tiểu Bạch đã kể, Đào Thanh Phong nghĩ tới khả năng xấu nhất, mơ hồ đoán được, nhưng không dám xác định ‘phục vụ’ này là kiểu ‘phục vụ’ gì.

Dù tên thái tử kia tới, nói gì cũng không ‘phục vụ’, xem hắn có gan giết mình không!

Chỗ này không có hoa quế, không có sách, cũng không có giấy và bút lông. May mắn tìm được mấy tờ giấy trắng và bút bi, Đào Thanh Phong lập tức viết Tam đức của quân tử để bình tĩnh lại.

Nhân giả bất ưu, tri giả bất hoặc, dũng giả bất cụ.

Tuy Đào Thanh Phong chưa từng học thư pháp bút cứng, nhưng hình thức và kết cấu tốt, viết ra chữ cũng vô cùng xinh đẹp.

Chẳng mấy chốc, có tiếng nói chuyện từ bên ngoài truyền vào, hình như thái tử đã tới, đang nghe tên mập báo cáo tình hình. Nhưng tiếng ồn ào kia chẳng đủ khiến Đào Thanh Phong phân tâm.

Cửa mở ra, mấy người bên ngoài lập tức thấy được hình ảnh: Đào Thanh Phong ngồi cạnh bàn, chuyên chú viết chữ, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt không hề dao động.

Dù nghe tiếng cửa mở, Đào Thanh Phong vẫn chuyên tâm viết cho xong, chẳng hề để ý xung quanh.

Sau khi đặt bút xuống, Đào Thanh Phong mới quay đầu nhìn lại.

Cửa đã đóng, có một người đàn ông cao gầy, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, khóe miệng lại phiếm nụ cười, khiến nét mặt càng thêm kỳ lạ đang đi tới, hẳn là ‘thái tử’ trong miệng tên béo. diènnnLdq.qleeQlysư',đ'ôn Người này mang một chuỗi hạt châu nặng trịch điêu khắc tinh xảo, áo quần và phụ kiện thoạt nhìn không ra giá tiền, nhưng chỉ riêng chuỗi hạt này đã trị giá vài trăm ngàn nhân dân tệ.

Thái tử hất mặt liếc nhìn tờ giấy trên bàn, cười lạnh nói, “Viết mấy thứ bỏ đi này? Nghe thằng Ngưu nói mày thực sự mất trí nhớ! Có vẻ khoảng thời gian vừa rồi sống rất thư thả.”

Trừ thôn trưởng vừa dốt đặc cán mai vừa ngang ngược kiêu ngạo đời trước, cho tới bây giờ không còn ai khác nói chữ Đào Thanh Phong viết là đồ bỏ đi! Lần thứ ba có thể nhẫn nhưng không thể nhục. Đào Thanh Phong hít sâu một hơi thật sâu, giọng nói vẫn rất vững vàng nhưng đã vô thức ẩn giấu phản kích.

“Vẫn là ngài sống thư thả hơn. Vòng châu đốt ba độc này có tần số tinh lọc tương đối cao.”

Thái tử sửng sốt hỏi lại, “Mày nói gì?”

Đào Thanh Phong ý chửi tên này chuyên nói những lời dơ bẩn, dùng tới vòng tay chuyên tinh lọc (nhà Phật gọi là đốt ba độc). Vì nói nhiều quá nên chuỗi vòng này bị ép phải tinh lọc rất nhiều lần. Bên trong từng hạt châu có nhiều tầng hoa văn khác nhau, Đào Thanh Phong nhìn ra là điển cố đốt ba độc, nên mới nói như vậy.

Tên ‘thái tử’ này hoàn toàn nghe không hiểu. Thư sinh mắng người không nói lời thô tục, nói có sách mắng có chứng, bị mắng cũng không biết.

Đào Thanh Phong nói, “Không có gì, tôi chỉ khen chuỗi vòng này là hàng tốt.” Ẩn ý: đáng tiếc người mang lại là kẻ bỏ đi, không xứng.

‘Thái tử’ hài lòng cười nói, “Đương nhiên, coi như mày biết hàng! Đồ cổ năm chục ngàn đô la chứ ít gì! Mất trí nhớ nhưng lại tinh mắt hẳn!”

Không chỉ tinh mắt, còn giống như biến thành một người hoàn toàn khác. Không thấy vẻ sợ hãi và hèn mọn trên mặt nữa, quanh thân có loại khí thế nghiêm nghị, thậm chí mang theo vẻ khinh bỉ như có như không.

Đào Thanh thế này khá thú vị, không biết lúc chơi sẽ thế nào!

Không bàn tới ý niệm bỉ ổi của tên kia, Đào Thanh Phong vừa nghe nói là đồ cổ, giật giật khóe miệng nghĩ thầm: hôm ăn cơm ở Bạng Trung Nguyệt chẳng phải Nghiêm Đạm đã dặn mua bán đồ cổ là phạm pháp?!

Đào Thanh Phong thật muốn hỏi Đào Thanh: tại sao không đi báo cảnh sát?! Ngay cả một người cổ đại như mình còn có giác ngộ này nữa là… Chẳng lẽ một người cổ đại như mình phải phổ cập quan niệm về xã hội pháp trị cho một người hiện đại sao?! Theo như lý luận trong một cuốn sách giáo dục phổ thông mới đọc được mấy ngày trước thì tên này rõ ràng thuộc về vương triều phong kiến vạn ác… Đau đầu quá đi mất.

“Chơi đã rồi thì nhanh đi tắm đi! Đại gia không có kiên nhẫn chờ mày!”

Đào Thanh Phong rõ ràng đáp, “Không.”

‘Thái tử’ ngạc nhiên nhìn Đào Thanh Phong, sắc mặt từ từ chuyển biến, không phải tức giận, ngược lại có chút hưng phấn như dã thú phát hiện con mồi. “Sao? Mất trí nhớ, cả cái này cũng quên?”

Đào Thanh Phong tỉnh táo đáp, “Mất trí nhớ, cho nên ngài phải tự giới thiệu trước đã.” giọng vô cùng nghiêm túc không có chút nào giống như nói đùa.

“Mày nói tao phải tự giới thiệu?”

Tên kia kinh ngạc nhìn Đào Thanh Phong, thầm nghĩ: nhiều năm qua, khi bay đến các nơi trên thế giới tham dự những bữa tiệc của giới thượng lưu, vô số kẻ chưa gặp bao giờ cũng sẽ tự tìm hiểu trước để bắt chuyện làm quen. Dù không mang theo chứng minh hoặc hộ chiếu, ra vào cổng cũng rất ít người dám chặn lại, bởi vì những chỗ đó đều là những bữa tiệc dành cho khách mời có giá trị hàng triệu trở lên. Đào Thanh mất trí nhớ, tuy mới mẻ, nhưng cũng không biết điều tới mức khiến người ta giận sôi.

‘Thái tử’ giận quá hóa cười, “Ta là Tạ Quốc Mân.” Tạ Quốc Mân cho rằng Đào Thanh nghe xong ba chữ này sẽ run rẩy quỳ xuống đất. Tên cậu chủ của tập đoàn Tinh Huy phải nói là như sấm bên tai. Tập đoàn Tinh Huy là một tập đoàn bao gồm nhiều loại ngành nghề, Giải Trí Tinh Huy chỉ là một công ty con trong đó.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: syrachen
Có bài mới 09.09.2019, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1045
Được thanks: 13717 lần
Điểm: 32.25
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thám hoa giới giải trí - Khai Vân Chủng Ngọc (Chương 28) - Điểm: 35
Chương 32.1: Đạo của tôi anh không cần hiểu

Tạ Quốc Mân bị tôm tép nhỏ như Đào Thanh đau khổ cầu xin được ôm đùi, nể mặt phó giám đốc Giải Trí Tinh Huy, tức ông chủ quán bar năm đó, mới nhận ‘cậu em trai ấm giường’ này, bình thường đối đãi tựa như chó mèo, nhớ tới thì chơi.

Đương nhiên ‘chơi một chút’ với kẻ đã ăn chơi từ nhỏ như Tạ Quốc Mân tất nhiên không đơn giản chỉ là ‘chơi một chút’. Đào Thanh cũng ngoan ngoãn phối hợp. Những kí ức này, tạm thời Đào Thanh Phong chưa nhớ ra nên khi nghe Tạ Quốc Mân xưng tên vẫn không hề có ấn tượng.

Họ Tạ, hình như đã nghe ở đâu đó rồi. Đào Thanh Phong cố gắng nhớ lại những người có liên quan tới tập đoàn Tinh Huy. Hôm qua lúc xem danh sách các nhà tài trợ của ‘Hoàng hậu Quy Ninh’, Đào Thanh Phong thấy tên tập đoàn Tinh Huy, người đứng tên pháp lý cũng họ Tạ, Tạ Đông Lai.

Đào Thanh Phong đoán, “Ngài là con trai của đại nhân Tạ Đông Lai?” Đào Thanh Phong thật sự không nhớ nổi từ xưng hô chính xác ở xã hội hiện đại ‘chủ tịch’, đành gọi bằng ‘đại nhân’.

May mắn Tạ Quốc Mân nghe quen người ta xưng ‘thái tử’, hoặc còn có người gọi Tạ Quốc Lai là ‘thái thượng hoàng’, nên chẳng để ý cách gọi kỳ lạ của Đào Thanh Phong.

Tạ Quốc Mân gật đầu một cách kiêu căng, nghĩ thầm: lúc này biết sợ rồi?!

Đào Thanh Phong thất vọng nghĩ: con trai của một người đứng đầu tập đoàn thì tính ‘thái tử’ gì chứ. Thái tử chân chính nắm giữ Đông Cung phải đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong triều. Theo như kiến thức Đào Thanh Phong thu được từ sách vở mấy ngày qua, ở xã hội hiện đại: có người tuy đứng tên công ty nhưng chỉ là chủ không trực tiếp quản lý, mà thuê giám đốc chuyên nghiệp xử lý tất cả công việc cho họ.

Đào Thanh Phong lập tức hỏi một vấn đề khiến Tạ Quốc Mân tức muốn hộc máu, “Ngài… làm việc ở đâu?”

Tạ Quốc Mân là trưởng một bộ phận nào đó trong tập đoàn nên mới lớn lối như vậy?! Nếu không sao dám nhúng tay vào việc của Đào Thanh? Rốt cuộc Tạ Quốc Mân và Đào Thanh có quan hệ thế nào?

Từ trước đến nay Tạ Quốc Lai không cầu Tạ Quốc Mân phải làm việc gì to tát, tuy cũng hay lấy thành tích của ‘con nhà ai đó’ ra giáo dục Tạ Quốc Mân. Hơn nữa, trong suy nghĩ của Tạ Quốc Mân và đám bạn chuyên bám đuôi, thái tử Tạ Quốc Mân mà còn cần làm việc sao?! d;m;iễn.ldaf/lưeQuysd,d.đpôn Sinh ra trong một gia tộc lớn chẳng phải là thành tựu lớn nhất?! Đầu thai vào một nhà tốt đã tính là thành tựu cao cấp nhất rồi! Có điều sự thật ‘không có công việc đàng hoàng’ vẫn là một chỗ đau của Tạ Quốc Mân.

Tạ Quốc Mân nghiến răng nghiến lợi, tát một cái vào mặt Đào Thanh Phong, “Hỏi mẹ mày! Còn dám hỏi! Tiểu tiện nhân!”

Đào Thanh Phong vừa thấy Tạ Quốc Mân vung tay đã lập tức ngưỡng đầu ra sau tránh, nhưng tế bào vận động không nhạy, không tránh hoàn toàn được, vẫn bị vỗ trúng một chút. Chẳng phải rất đau nhưng vẫn khiến Đào Thanh Phong giận rung lên.

Không khí vô cùng nặng nề.

Đào Thanh Phong không phải là người không biết giận. Mấy tên như Tạ Quốc Mân, Đào Thanh Phong đã gặp nhiều. Kinh thành đầy hoàng thân quốc thích, đồng nghĩa không thiếu con cháu nhà quyền quý ăn chơi hư hỏng, ỷ vào gia cảnh hơn người một chút, hoặc do gia đình giáo dục có vấn đề, dưỡng thành thói xấu lấn áp người khác không chút kiêng kỵ.

Không thể mềm yếu trước loại người như thế. Cũng không được trông mong cầu xin bố thí sự thương hại để bảo vệ bản thân. Bởi vì Đào Thanh Phong đã nghiệm được một điều từ đời trước: ‘chó cậy gần nhà’, khi không đáp ứng được điều kiện ‘gần nhà’, chó sẽ không dám cắn chết người bởi vì nói gì thì nói nó cũng chỉ là một ‘con chó’.

Tạ Quốc Mân chỉ là dựa vào người cha làm chủ tịch tập đoàn Tinh Huy mới dám bắt nạt người, khi ở ngoài phạm vi của Tạ Quốc Lai, Tạ Quốc Mân cũng không dám tùy ý giết người.

Đào Thanh Phong đứng thẳng người lên, lạnh lùng nói, “Anh có gan thì đánh chết tôi luôn. Nếu không, anh dám ra tay một lần nữa, tôi sẽ nói tất cả chuyện xấu của anh cho cảnh sát và cha anh biết. Tôi nói được làm được.”

Tạ Quốc Mân sững người, chuyện gì đây?! Chẳng phải tự Đào Thanh một lòng muốn đeo bám, giờ qua cầu rút ván?! Tiểu tiện nhân! diên/ádnf/leqL.'sdodon Tạ Quốc Mân giận đến dậm chân, nhưng quả thật cũng sợ không dám đánh tiếp, “Mày muốn làm gì?! Lúc đầu chính mày… Dám uy hiếp tao?! Không muốn lăn lộn ở Tinh Huy nữa?”

Tạ Quốc Mân rất rõ rốt cuộc vì sao Đào Thanh muốn leo lên giường của mình, Đào Thanh không thể nào không quan tâm đến miếng bánh ngọt công ty giải trí Tinh Huy chia cho. Tạ Quốc Mân không hề biết cùng vẻ ngoài nhưng linh hồn đã không giống nữa. Đào Thanh Phong lại ước gì có thể nhanh chóng thoát khỏi Giải Trí Tinh Huy, sớm ngày ẩn cư.

Đào Thanh Phong cười lạnh một tiếng, thay cho nụ cười nho nhã thường ngày, “Từ nhỏ tự lập, không gì không học. Đạo tôi tôi biết, cần gì cầu xin ai.”

Tự lập từ nhỏ, học đủ bốn thư mười ba kinh, trong lòng ta tự có kiến thức an ủi mình, không cần tìm kiếm từ bên ngoài.

Đây là lời một học giả uyên thâm của Đại Sở từng nói, từ nhỏ Đào Thanh Phong đã ghi tạc vào lòng những lời này chưa bao giờ quên.

Thực chất Giải Trí Tinh Huy chẳng cho Đào Thanh ‘bánh ngọt’ gì cả, hoàn toàn là dối trá.

Trước mặt người bình thường hay người biết phân rõ phải trái, chắc chắn Đào Thanh Phong sẽ không lộ ra một mặt như vậy. Đối với người bình thường, Đào Thanh Phong luôn nho nhã lễ độ. Trước mặt người thật sự có bản lĩnh, Đào Thanh Phong càng khiêm tốn. Chỉ có trước mặt những kẻ thế này, nói đạo lý hoặc khiếm tốn, chẳng những không hề có tác dụng, bọn họ hiểu lầm rằng mình là kẻ dễ bắt nạt. Khi ấy, Đào Thanh Phong mới để lộ ngạo khí vốn có của người đọc sách.

Tạ Quốc Mân hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng từ cách nói của Đào Thanh Phong, nhận thấy có cái ‘cảm giác ưu việt’ mà Tạ Quốc Mân ghét nhất.

Tạ Quốc Mân nhớ khi còn bé, bị cha dắt sang nhà họ Nghiêm chúc tết, gặp một đứa bé tuy nhỏ hơn mấy tuổi nhưng toàn thân đã tản ra một loại khí chất kiểu như ‘Mặc dù ta có quá nhiều ưu điểm, nhưng ở trước mặt bọn người phàm tục như các ngươi phải ngụy trang để tránh cho các ngươi cảm giác không được tự nhiên.’

Thực tế chẳng qua chỉ là tưởng tượng của Tạ Quốc Mân. Cậu bé kia từ đầu tới cuối luôn lẳng lặng đọc sách trong phòng, hoặc lễ phép đi ra pha trà cho khách, giúp mẹ nấu ăn, chẳng hề có bất kỳ hành động hay thái độ khiêu khích nào. Nhưng Tạ Quốc Mân vẫn cứ ghi hận, truy tới cùng có lẽ bởi vì ông Nghiêm đã khiêm tốn nói ‘thằng bé thi không tốt, chỉ được hạng hai’ cùng với lời cảm thán của Tạ Quốc Lai, “Tiểu Đạm ngoan quá! Tốt hơn thằng con tôi gắp trăm lần!’

Sau đó, lúc nào Tạ Quốc Mân cũng nghe thấy Tạ Quốc Lai khen ngợi đứa bé ‘hoàn hảo’ kia. Nó tên gì quên mất rồi, à, hình như là ‘Nghiêm Đạm’. Dù hai nhà càng ngày càng ít hợp tác, không phải qua nhà họ Nghiêm chúc tết, từ từ biến thành người xa lạ, Tạ Quốc Lai vẫn cứ lấy Nghiêm Đạm làm ví dụ giáo dục Tạ Quốc Mân. Con trai út nhà họ Nghiêm, liên tục nhảy ba lớp, thi vào Đại học Thanh Hoa tốt nhất cả nước, năm nào đó nó đi Mỹ du học, năm nào đó nó thành tiến sĩ, sau khi lấy được học vị tiến sĩ không tiếp nhận công ty của gia tộc, không dựa vào các anh mình, về trường dạy học nghiên cứu, vừa về đã được đại học Thanh Hoa mời làm giảng viên, chỉ một năm đã lên phó giáo sư, là giảng viên được yêu thích nhất của ngành lịch sử… vân vân và vân vân.

Điều khiến Tạ Quốc Mân khó chịu nhất chính là, khi Tạ Quốc Mân nói bằng giọng điệu vô cùng khinh thường, “Chẳng phải chỉ là một giảng viên quèn?! Mỗi tháng kiếm được mấy đồng tiền chứ?!” thì Tạ Quốc Lai đã nhìn Tạ Quốc Mân với ánh mắt kiểu như ‘chỉ tiếc rèn sắt không thành thép’ “Mày cho rằng đại học Thanh Hoa là chỗ nào… Trời ơi, sao hồi trước tôi lại không sinh đứa thứ hai chứ!”

Nay nghe Đào Thanh Phong nói, vẻ mặt và ánh mắt kia lại khiến Tạ Quốc Mân nhớ tới hình ảnh Nghiêm Đạm yên tĩnh ngồi đọc sách trong phòng.

Cực kỳ đáng ghét!

Lửa giận trong lòng Tạ Quốc Mân lập tức bùng lên: không tin không trị được mày!

Tạ Quốc Mân tiến lên một bước nắm lấy cổ áo, kéo Đào Thanh Phong tới giường. Tất nhiên không phải muốn giết người. Tạ Quốc Mân cho rằng Đào Thanh sẽ không thật sự đi tố cáo, nên can đảm hắn.

Đào Thanh Phong luôn duy trì cảnh giác, nhưng tay chân lại không theo kịp ý nghĩ, tránh không được. Lúc bị Tạ Quốc Mân túm áo, Đào Thanh Phong quay người theo bản năng, bị đẩy đụng chân giường, sức nặng toàn thân áp lên cánh tay, ‘rắc’ một tiếng, cánh tay phải truyền ra tiếng trật khớp vô cùng rõ ràng.

Đào Thanh Phong đau tới mức mặt trắng bệch, nhưng không cách nào nhúc nhích bởi vì đã bị Tạ Quốc Mân nhào lên đè trên người. Đào Thanh Phong mặc áo sơ mi đen bên trong áo khoác dài, bị Tạ Quốc Mân thô lỗ xé rách, bung mất vài nút áo.

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Đào Thanh Phong bỗng hiện lên một vài hình ảnh, dù không phải rất rõ ràng, vẫn mơ hồ biết đó là gì. Cảm giác vô cùng xấu hổ, nhục nhã, và không cam lòng. Đào Thanh Phong rùng mình một cái, toát mồ hôi lạnh khắp người, rốt cuộc hiểu rõ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Hatdekute1405, syrachen
Có bài mới 21.10.2019, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1045
Được thanks: 13717 lần
Điểm: 32.25
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thám hoa giới giải trí - Khai Vân Chủng Ngọc (Chương 32.1) - Điểm: 37
Chương 32.2: Đạo của tôi anh không cần hiểu


Mười một tuổi, Đào Thanh lưu lạc đến quán bar, được Trang Vũ Huy, ông chủ quán bar thu nhận. Đào Thanh còn nhỏ, rất dễ chi phối. Trang Vũ Huy dạy Đào Thanh đánh đàn ghi ta và ca hát, ở quán bar biểu diễn đến năm mười bốn tuổi lại dẫn tới công ty giải trí Tinh Huy vừa thành lập.

Trang Vũ Huy bỗng nhiên trở thành phó tổng quản lý và người đại diện cao cấp của Tinh Huy. Ngày đó Trang Vũ Huy nói với Đào Thanh mới mười bốn tuổi: ngoan ngoãn theo chú, sau này chú cho làm ngôi sao lớn.

Đào Thanh còn quá nhỏ, chưa tới tuổi chịu trách nhiệm trước pháp luật. Dù là phó tổng quản lý công ty Giải Trí Tinh Huy, khi thuê một người chưa thành niên cũng phải rất cẩn thận, theo luật pháp là phải kí hợp đồng với người giám hộ. Đào Thanh lại không có người giám hộ.

Trang Vũ Huy bèn dỗ dành Đào Thanh, trở thành người giám hộ hợp pháp của Đào Thanh, rồi lấy luôn thân phận này kí hợp đồng dài hạn với Đào Thanh.

Từ đó, tất cả tài sản của Đào Thanh đều nằm trong tay Trang Vũ Huy. Trang Vũ Huy cứ nói là giữ giùm cho tới khi lớn, nhưng mãi tới nay vẫn chưa thấy trả lại cho Đào Thanh một đồng nào.

Không chỉ về mặt kinh tế, Trang Vũ Huy còn dùng chiêu tình cảm thân tình cộng thêm tẩy não để khống chế Đào Thanh về mặt tinh thần khiến Đào Thanh vừa sợ vừa hận lại phụ thuộc không thể dứt ra.

Khi Đào Thanh mười tám tuổi, Trang Vũ Huy dẫn Đào Thanh đi làm chứng minh nhân dân rồi giữ luôn. dilơ;ưễn.n;ád'q.eqiys.đôưn Chỉ đưa cho Đào Thanh một tấm thẻ chứa ít tiền tiêu xài hằng ngày, bảo đảm Đào Thanh không chết đói là được. Tiền đóng phim tiền lương vẫn tiếp tục vào tài khoản Trang Vũ Huy đang giữ.

Dần dần, Đào Thanh ý thức được kiểu này rất bất công, muốn thoát khỏi, ký hợp đồng mới với Tinh Huy, nhưng vướng phải chướng ngại vật vô cùng to lớn là Trang Vũ Huy. Đào Thanh cùng đường bèn suy nghĩ tìm kiếm một người đại diện cao cấp khác trong Tinh Huy.

Không may, cấp cao của Tinh Huy đều mặc nhiên cho rằng Đào Thanh là ‘người’ của Trang Vũ Huy, cộng thêm Đào Thanh vừa không học thức, tính tình lại nóng nảy, chẳng ai muốn gặp.

Đào Thanh không dám trực tiếp phản kháng Trang Vũ Huy, càng không muốn rời khỏi Tinh Huy.

Đào Thanh đã quen sống những ngày ngợp trong vàng son, chỉ muốn làm tiếp trong giới giải trí. Hơn nữa trong tay Đào Thanh không có một cái bằng cấp nào, công việc tay chân làm không nổi, công việc trí lực càng không có khả năng. Rời đi Trang Vũ Huy, rời đi Tinh Huy, Đào Thanh vừa nghĩ tới đã thấy tương lai chẳng còn chút ánh sáng, không biết phải sống sao, không biết có thể làm được gì. Cho nên không dám báo cảnh sát. Nhưng dù báo cảnh sát, về mặt luật pháp, Trang Vũ Huy vẫn là người giám hộ hợp pháp của Đào Thanh, chuyện giữ tài sản như vậy khó mà đưa ra tòa.

Đào Thanh năn nỉ Trang Vũ Huy thật lâu, lấy lý do hợp đồng trước kia vừa tới thời hạn, nay mình đã trưởng thành nên kí lại lần nữa.

Trang Vũ Huy tức giận, đồng ý kí hợp đồng mới với Đào Thanh, nhưng đối xử càng ngày càng kém. Trang Vũ Huy để mặc Đào Thanh bị cắt giảm tài nguyên, hoặc bị giành mất vai, hoặc cắt giờ diễn này nọ.

Hợp đồng cần chữ kí và con dấu của ba vị quản lý trong Tinh Huy mới có giá trị. Trang Vũ Huy dẫn Đào Thanh vào phòng hợp lớn cùng đóng dấu với hai quản lý khác.

Nội dung hợp đồng không thành vấn đề. Tiền đóng phim truyền hình không thấp hơn hai trăm ngàn, tiền đóng phim điện ảnh không thấp hơn một trăm ngàn. Hàng năm nhận ít nhất một bộ phim truyền hình hoặc hai bộ điện ảnh. Mỗi hai năm ít nhất một tiết mục giải trí, mỗi ba năm ít nhất ra một ca khúc mới. Bên cạnh đó được phân một người đại diện, một trợ lý, một giúp việc, một căn nhà không dưới sáu mươi mét vuông.

Tiền phạt vi phạm hợp đồng là một tỷ. Đây chỉ là con số tham khảo, nếu lỡ có ra tòa cũng không hẳn có giá trị về mặt pháp luật, nhưng trên tất cả hợp đồng Tinh Huy kí với những nghệ sĩ khác đều như vậy, tự nhiên Đào Thanh cũng không ngoại lệ.

Ba quản lý cùng nhau đóng dấu. Hai người kia không quen Đào Thanh chỉ cảm thán một tên không có văn hóa, không có lòng cầu tiến chỉ mỗi khuôn mặt đẹp cũng lấy được hợp đồng hạng nhất của Tinh Huy, không hổ là người do ông chủ Trang Vũ Huy dẫn vào.

Họ không hề biết việc Trang Vũ Huy còn đang giữ thẻ chứng minh và tất cả tài sản của Đào Thanh. Sau khi hai người quản lý kia đi, Trang Vũ Huy đen mặt đập xấp hợp đồng lên đầu Đào Thanh, hô: cánh cứng rồi ha!

Trang Vũ Huy kiên quyết không trả, trừ khi báo cảnh sát. Nhưng Đào Thanh không muốn báo, cũng không muốn trở mặt với Trang Vũ Huy, vì còn quyến luyến cái ‘bánh ngọt huyền ảo’ mang tên Tinh Huy.

Đào Thanh bèn nghĩ ra một cách khác: bò lên giường của con trai chủ tịch tập đoàn Tinh Huy, Tạ Quốc Mân.

Tạ Đông Lai là chủ tịch tập đoàn Tinh Huy, một nhân vật có tiếng tăm trên thương trường. diên/àơn'leqquys,đơkôn Tập đoàn Tinh Huy có rất nhiều công ty thuộc các lĩnh vực khác trừ giải khí. Từ khi thành lập luôn thuận lợi thẳng tiến, trở thành một trong những tập đoàn mạnh hàng đầu trong khu vực.

Tạ Quốc Mân là con trai độc nhất của Tạ Đông Lai, được xưng ‘thái tử’.

Đào Thanh muốn lật người thoát khỏi khốn cảnh. Không ngờ rằng hành động lần này lại là một nước đi vạn kiếp bất phục.

Tạ Quốc Mân không phải một tên háo sắc ngu ngốc, người tình nói gì nghe nấy.

Lúc nghe Đào Thanh nói việc bị Trang Vũ Huy khống chế, Tạ Quốc Mân cũng đi tìm Trang Vũ Huy tìm hiểu tình hình. Kết quả: Tạ Quốc Mân và Trang Vũ Huy là vật họp theo loài, thậm chí rất thích loại người có thủ đoạn khống chế tốt, ‘một vốn bốn lời’ như Trang Vũ Huy. Chẳng những Tạ Quốc Mân không giúp Đào Thanh lấy lại công bằng, ngược lại còn quay đầu gia nhập vào hàng ngũ bắt nạt Đào Thanh.

Dù sao thủ đoạn leo lên giường ‘thái tử Tạ’ của Đào Thanh cũng không khôn khéo gì. Tạ Quốc Mân chẳng có bao nhiêu tình nghĩa với Đào Thanh, coi như chơi cho vui. Giống như chơi với chó mèo gì đó, chó mèo muốn ăn bào ngư đương nhiên không thể cho, nhiều lắm chỉ là mấy khúc xương. Đối với loại người như Đào Thanh, có thể lên giường với thái tử đã là vinh hạnh cực kỳ, còn dám mơ tưởng cái khác?!

Đào Thanh tuy biết Tạ Quốc Mân là cá mè một lứa với Trang Vũ Huy, nhưng vẫn cam tâm làm thú cưng cho Tạ Quốc Mân chơi, bởi vì một lý do…

Khi còn làm trong quán bar, có mấy lần Đào Thanh’ phục vụ’ khách bị quay lén. Lúc đầu mấy tên đó dùng nó để uy hiếp Đào Thanh, sau biết Đào Thanh chưa thành niên bọn họ cũng có tội, lừa nhiều lần không tiện. Nghe nói Đào Thanh dính líu tới Tạ Quốc Mân lập tức đưa cho thái tử mấy cái clip này ngay, vừa vứt được mấy thứ phỏng tay vừa thu được một món tiền kha khá. Từ đó Tạ Quốc Mân càng khống chế Đào Thanh không hề kiêng kỵ.

Đào Thanh bị khống chế cả về vật chất, thân thể lẫn tinh thần.  Cuộc sống và tình cảm đều vô cùng tuyệt vọng, không lối thoát.

Trước mặt Tạ Quốc Mân, Đào Thanh vô cùng hèn mọn, chỉ cầu Tạ Quốc Mân nói với Trang Vũ Huy cho mình lấy lại thẻ chứng minh. Không có thẻ chứng minh, mình còn có thể làm gì?!

Đào Thanh có lén làm một tờ chứng minh thư giả, nhưng chỉ dùng được ở mấy chỗ nhỏ nhỏ, không thể vào khách sạn lớn, hoặc mua vé xe lửa vé máy bay.

Đào Thanh quỳ cầu Tạ Quốc Mân.

Tạ Quốc Mân nhấn điếu thuốc đang cháy vào lòng bàn tay Đào Thanh, nóng đến mức mặt Đào Thanh trắng bệch vẫn không dám kêu la. Tạ Quốc Mân đáp lại bằng giọng điệu đùa giỡn, “Còn có thể làm gì à?! Có thể đi chết!”

Câu này như một giọt nước tràn ly, thiêu đốt lý trí của Đào Thanh.

Đào Thanh uống chai thuốc độc nhỏ nhờ người lén mua lậu từ nước ngoài về, chính là chai nhỏ Đào Thanh Phong tìm thấy trong tủ quần áo.

Vậy là xong hết.

Thấy những ký ức này, Đào Thanh Phong vừa giận vừa khổ sở, nhìn chằm chằm Tạ Quốc Mân, âm thầm thề: nếu Tạ Quốc Mân không đủ can đảm giết chết mình ngay lúc này, chờ mình thoát được, nhất định sẽ khiến Tạ Quốc Mân và tên cặn bã Trang Vũ Huy kia vào đồn cảnh sát hết để bọn chúng nhận lấy chế tài tương xứng từ pháp luật.

Những hình ảnh hiện lên trong đầu này dưới cái nhìn của Đào Thanh Phong, thật sự là những chuyện khiến người ta ghê tởm muốn ói (mặc dù lúc đó Đào Thanh được tính là tương đối phối hợp).

Tạ Quốc Mân đè tay lên vai trái không bị thương của Đào Thanh Phong.

Đào Thanh Phong lập tức nghiêng đầu dùng răng làm vũ khí. Vai trái bị tác động từ hai luồng lực trái chiều, nhanh chóng truyền ra một tiếng ‘rắc’ báo hiệu trật khớp. Đào Thanh Phong đau đớn, sắc mặt càng tái nhợt thêm, nhưng vẫn cắn chặt răng không rên một tiếng, không lộ ra vẻ mặt yếu ớt.

Tạ Quốc Mân hung ác nói “Mày sẽ phải trả giá đắt cho việc dám chọc tao!”

Ngay sau tiếng gào của Tạ Quốc Mân, một tiếng ‘oành’ vang lên, cửa bị đá tung, cảnh sát nối đuôi vào, vây lấy Tạ Quốc Mân.

Tạ Quốc Mân bị dọa ngốc.

Đào Thanh Phong nén cơn, nhân cơ hội đá Tạ Quốc Mân một cái đẩy ra xa. Tạ Quốc Mân đang ngơ người nên bị cái đạp không tính là mạnh của Đào Thanh Phong đẩy ngã xuống giường, đau toát mồ hôi hột.

Phía sau cảnh sát còn một người mặc áo gió dài màu nâu, dáng cao gầy, mang mắt kính nửa gọng, khuôn mặt tuy lạnh lẽo nhưng ánh mắt lại như có lửa giận đang hừng hực. Nghiêm Đạm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Hatdekute1405, syrachen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.