Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Ảnh đế là một đứa bé - Diệp Mặc Lương

 
Có bài mới 05.07.2019, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6199
Được thanks: 15736 lần
Điểm: 15.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Ảnh đế là một đứa bé - Diệp Mặc Lương - Điểm: 51
Chương 39: Ai đang trả thù ai

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong khách sạn Hoạt Sắc Sinh Hương, Thiệu Trạch và fan nữ của hắn vận động một trận xong cùng nằm trên giường, hai thân thể đều trần truồng, fan nữ tên là Dương Liễu, cô ta quay đầu si mê nhìn người đàn ông bên cạnh, cảm giác như mình đang nằm mơ. LQĐÔN

Có lẽ không bao lâu nữa người đàn ông này sẽ cưới mình chăng? Cô ta là fan của hắn, có thể kết hôn với thần tượng của mình là chuyện có bao nhiêu người tha thiết mơ ước? Nghĩ như vậy, Dương Liễu vui đến độ cả hít thở cũng trở nên dồn dập.

Nhưng vừa nghĩ tới vai diễn trong bộ phim mới của người đàn ông của mình còn không nóng bằng một diễn viên nhỏ không tiếng tăm gì, cô ta lập tức cảm thấy cực kỳ khó chịu, vì vậy cô ta đưa tay ôm cánh tay Thiệu Trạch bắt đầu lầu bầu: “Không biết Tưởng Sầm kia từ đâu xuất hiện, không so với anh được, anh đừng lo lắng, không bao lâu cậu ta sẽ biến mất.”

“Anh biết.” Thiệu Trạch hừ lạnh, bàn tay xoa nhẹ trước ngực Dương Liễu một cái, tiện tay lấy điện thoại đầu giường mở Weibo, bình luận trên Weibo đã dần dần lắng xuống, chỉ có mấy người qua đang đường đang thảo luận nội dung phim của thần tượng mình, Thiệu Trạch cười lạnh, mở trang đăng Weibo nhanh chóng gõ chữ.

Một phút sau, một bài đăng Weibo đập vào mắt mọi người.

Thiệu Trạch v: Sư tử và hổ đều làm người ta sợ hãi, là vì chúng nó đều có thực lực khiến người ta vừa nghe tiếng đã sợ mất mật, nhưng nếu thả thỏ và hổ cùng một chỗ, chẳng phải là sỉ nhục hổ à?

Bài Weibo này vừa đăng, phía dưới bình luận ào ào, đúng vậy, hắn đang ám chỉ Tưởng Sầm chính là con thỏ kia, vốn không xứng đánh đồng với hắn, đặt hai người cùng chỗ để so sánh quả thật là sỉ nhục hắn ta.

Đám fan của hắn cũng hiểu chuẩn xác ý tứ bài đăng Weibo này, nhao nhao oán trách fan Tưởng Sầm, lời nói châm chọc một câu lại một câu, có mấy bình luận nói vô cùng khó nghe.

Fan Tưởng Sầm không cam lòng yếu thế mắng lại, trong lúc nhất thời trên Weibo lại có cuộc chiến mắng chửi nhau mới, cùng thời gian đó, Kinh Sở Dương thấy bình luận trên mạng và ý tứ trong bài đăng của Thiệu Trạch, lập tức nổi giận đùng đùng, anh liên lạc ngay với Trịnh Hải Dật, bảo anh ta xử lý chuyện này ngay tức thì.

Còn ba của Thiệu Trạch không thể nghi ngờ cũng nhìn thấy con trai nhà mình đăng Weibo, lúc trước ông ta vốn không ủng hộ Thiệu Trạch vào làng giải trí, bây giờ tiếng tăm trong giới của nó cũng không tốt mấy, cũng vì mình bận rộn công việc, bình thường không rảnh quan tâm tới nó, chẳng phải mấy ngày không quản đã lên Weibo ngang nhiên mắng chửi người rồi, mà công ty đối phương cũng đã gọi điện tới yêu cầu Thiệu Trạch gỡ bài đăng Weibo, loại bỏ ảnh hưởng.

Trong thoáng chốc Thiệu Chính Hằng nổi trận lôi đình, kêu Thiệu Trạch tới hung hăng dạy dỗ một trận, tính cách con trai mình quái đản, ông ta vẫn luôn sợ tính tình hắn như vậy, một ngày nào đó sẽ gây ra chuyện lớn, hắn đã làm diễn viên vậy thì diễn cho tốt, không có việc gì làm gây ra mấy chuyện lộn xộn này, không chỉ gây phiền toái cho ông ta mà còn rất mất mặt.

Vốn hai ba con đã bàn sinh nhật thì mua một chiếc xe thể thao đẳng cấp, nhưng có lẽ vì chuyện của Thiệu Trạch ảnh hưởng, trong cơn tức giận Thiệu Chính Hằng từ chối mua xe cho hắn ta, ông ta trợn mặt nhìn hắn, ngón tay chỉ vào mặt Thiệu Trạch, “Mày quản đám fan thế nào vậy hả, diễn tốt phim mày không phải tốt hơn à, đừng càn rỡ mắng chửi người khác, bây giờ thì hay rồi, công ty đối phương cũng đã điện thoại tới rồi, mày bảo khuôn mặt già nua của ba mày biết đặt chỗ nào hả? Không mua xe thể thao nữa, xem như cảnh cáo mày, yên phận cho ba chút đi!”

Thiệu Trạch từ văn phòng đi ra, trong lòng nghẹn lửa giận, xe thể thao sắp tới tay đã hóa thành bọt nước, tất cả chuyện này đều quy tội cho diễn viên tên Tưởng Sầm kia, không có việc gì nhảy xồn lên làm gì, làm hại hắn bị ba mắng!

Cơn tức này không phát không được!

Một khi cậu ta đã muốn đỏ, vậy thì mình sẽ chỉnh cậu ta một trận để cậu ta nhớ cho kỹ!

Hôm sau, đoàn phim tiếp tục quay, hôm nay cảnh quay của hắn chính là cảnh Trần Dương ngoài ý muốn bị khóa trong căn phòng nhỏ tối tăm, Chu Vân Sinh tới cứu, để xây dựng bầu không khí, bồi dưỡng cảm giác nên Tưởng Sầm ở suốt trong phòng, chỉ có ánh sáng yếu ớt, Thiệu Trạch cười lạnh, cơ hội của hắn đến rồi đây.

Tưởng Sầm chuẩn bị sẵn sàng, bước vào trong căn phòng nhỏ, cửa bị khóa từ bên ngoài, lách cách một tiếng, sự tĩnh lặng trong phòng càng rõ nét, Tưởng Sầm sờ tìm chỗ ngồi xuống, ôm chân suy nghĩ. Mặc dù quay cảnh cậu được cứu ra khỏi phòng nhỏ tối tăm, nhưng không quay bên trong, cho nên bây giờ cậu không cần làm gì, chờ nghe động tĩnh phía ngoài cửa thì giả vờ ngất.

Thiệu Trạch chuẩn bị sẵn sàng, theo tiếng Đỗ Văn Khâm hô, hắn bắt đầu nhập vai, nhìn hai bên xung quanh rồi xông lên lầu, đột nhiên dưới chân bị trượt suýt nữa té xuống đất.

“Thiệu Trạch, không sao chứ?” Nhân viên công tác chạy tới nâng hắn lên.

Thiệu Trạch lắc đầu, đây là lần thứ nhất.

“Được rồi, quay tiếp.”

Thiệu Trạch tiếp tục quay, nhưng lần nào cũng có chỗ làm Đỗ Văn Khâm không hài lòng hoặc là dừng lại vì chuyện nhỏ nhặt, thế nên nhiều lần NG, càng quay về sau Đỗ Văn Khâm càng lộ vẻ không kiên nhẫn, trong lòng Thiệu Trạch đắc ý, cảm thấy đủ rồi mới bắt đầu diễn nghiêm túc.

Cùng lúc đó, Tưởng Sầm bị giam trong phòng nhỏ tối tăm đã một lúc lâu, từ nhỏ cậu đã có chứng sợ hãi bị giam cầm, lần trước trong thang máy đã khiến cậu nảy sinh lòng hoảng sợ, nhưng lần này còn phải quay phim, hơn nữa trong phòng rất tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt, toàn thân cậu bao phủ trong bóng đêm, cảm giác áp bức mãnh liệt đánh úp cậu, Tưởng Sầm bắt đầu cảm thấy mình có phần không được bình thường.

Con người luôn sợ hãi bóng tối theo bản năng, Tưởng Sầm ngồi dưới đất, trong đầu trống rỗng xuất hiện rất nhiều chuyện lộn xộn, cậu há to miệng hít thở, đôi mắt trợn to, cảm thấy hình như xung quanh có thứ gì đó đang ngó cậu, trong phòng không có tạp âm gì, chỉ có tiếng hít thở càng lúc càng nặng nề của chính mình, cậu xiết chặt ống quần, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Cậu muốn ra ngoài…..

Toàn thân Tưởng Sầm không tự chủ run rẩy, cảm giác sợ hãi càng lúc càng mãnh liệt, thậm chí khiến cậu khó thở, cậu che ngực, hai con ngươi trừng càng lúc càng lớn, đồng tử rã rời, qua một lúc không thể nào hít thở nữa, ngực như có tảng đá lớn đè chặt, đau đớn sắp bùng nổ, bóng đen lướt qua trước mắt, Tưởng Sầm khép mắt lại trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Ngoài phòng, Thiệu Trạch đang quay phim, hắn cảm thấy ổn rồi nên bắt đầu diễn thật, hắn vọt nhanh tới cửa phòng, tay run rẩy cầm chìa khóa mở cửa, Tiếu Tử Hàm đi sau lưng hắn, hai người trông thấy cảnh trong phòng liền ngẩn người, Tiếu Tử Hàm khóc nấc lên.

Trong nội dung phim quả thật có đoạn Tưởng Sầm ngất trong phòng nhỏ tối tăm, nhưng bây giờ cậu không phải giả vờ bất tỉnh mà là thật sự bất tỉnh, nhân viên công tác không phát hiện, chờ sau khi quay xong mới phát hiện không thấy cậu, lúc này mới cảm thấy bất thường.

“Tưởng Sầm? Em tỉnh lại đi!” Tiếu Tử Hàm ngồi xổm bên cạnh Tưởng Sầm vỗ vai cậu, nhưng người trước mặt không phản ứng chút nào, mắt nhắm chặt sắc mặt trắng bợt, môi xám như tro tàn, Tiếu Tử Hàm luống cuống vội bảo người gọi điện thoại cho bệnh viện.

Mười phút sau xe cứu thương chạy tới, phát hiện Tưởng Sầm đã mê man vội cấp cứu cho cậu, đến bệnh viện cậu được đẩy vào phòng cấp cứu, cửa đóng lại, ngăn cản đám người đi theo.

Cùng lúc đó, Kinh Sở Dương ở công ty mới họp xong, anh tới studio đón Tưởng Sầm tan làm, nhưng sau khi tới nơi chỉ có mấy nhân viên công tác đang thu dọn hiện trường, không thấy Tưởng Sầm đâu.

“Anh tìm Tưởng Sầm hả?” Một người trong số đó trả lời, “Cậu ấy xảy ra chút chuyện, đưa vào bệnh viện thành phố rồi.”

“Cái gì!” Tim Kinh Sở Dương ngừng đập một giây, không kịp hỏi thêm câu nào vội xoay người chạy xuống lầu, lên xe dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới bệnh viện thành phố, vừa đúng lúc Tưởng Sầm từ trong phòng cấp cứu đi ra, anh nhào qua, giọng gấp gáp hỏi, “Em ấy sao vậy?”

“Không sao, là sợ hãi khiến bị choáng, nghỉ ngơi một lúc sẽ ổn.” Bác sĩ kiên nhẫn trả lời, còn nói thêm: “Đúng rồi, nếu như người bệnh có chứng sợ hãi bị giam cầm, tốt nhất đừng để cậu ấy bị giam một mình trong phòng tối quá lâu, như vậy sẽ khiến phòng tuyến tâm lý cậu ấy bị sụp đổ, cảm thấy vô cùng hoảng sợ.”

“Vâng.” Giọng Kinh Sở Dương khàn khàn, ánh mắt rơi trên người Tưởng Sầm được đẩy ra ngoài, người anh cẩn thận che chở bây giờ sắc mặt tái nhợt, vô tri vô giác nằm trên giường, lòng anh đau sắp rỉ máu, đi theo y tá vào phòng bệnh, ngồi bên giường nắm tay Tưởng Sầm dán lên mặt mình, ánh mắt bất động dõi theo cậu.

Sau khi Thiệu Trạch rời khỏi studio vô cùng đắc ý thành tựu của mình ngày hôm nay, bất tỉnh thì mắc mớ gì tới hắn, không chết là được, đây chỉ là giáo huấn nho nhỏ, xem từ nay về sau cậu ta còn dám tranh giành với hắn không!

Trên giường bệnh, Tưởng Sầm cảm thấy mình ngủ rất lâu, trong mơ có tiếng chim hót hương thơm của hoa, ánh mặt trời nữa, Kinh Sở Dương chầm chậm đi về phía cậu, vẻ mặt cười dịu dàng, đột nhiên bốn phía xung quanh biến thành tối đen, chỉ còn một mình cậu, nỗi sợ hãi vây quanh cậu, Tưởng Sầm đổ mồ hôi đầm đìa, từ trong mơ giãy dụa tỉnh dậy.

“Tiểu Sầm, em tỉnh rồi à!” Kinh Sở Dương mừng rỡ, ngồi bên giường nghiêng người giang hai tay ôm cậu vào lòng, ôm rất chặt, qua một lúc sau anh đứng dậy rót nước ấm đưa tới bên môi Tưởng Sầm bảo cậu từ từ uống hết.

Toàn thân Tưởng Sầm mềm như cọng bún, nhất thời còn chưa kịp phản ứng, hơn nửa ngày mới đưa tay ôm lại Kinh Sở Dương, chôn mặt trên vai anh, đôi mắt màu đen ướt sũng hệt như chú nai con.

Kinh Sở Dương ôm cậu, nghiêng đầu hôn lên mặt cậu rồi mới buông người ra để cậu dựa trước ngực mình, nghiêm túc hỏi xảy ra chuyện gì, vì sao đột nhiên bị ngất.

Tưởng Sầm nhắm mắt, cảnh tượng trong phòng nhỏ tối tăm hiện rõ mồn một trước mắt, cậu hít sâu một hơi, khàn giọng trả lời, “Em cũng chẳng biết xảy ra chuyện gì nữa, cảm thấy ở trong phòng một hồi lâu, bên trong rất tối em rất sợ, muốn thoát ra, đột nhiên thấy không thể hít thở rồi không còn cảm giác gì nữa.”

“Diễn viên hợp tác với em là ai, quay cảnh nào.” Kinh Sở Dương không rõ chi tiết nên hỏi rõ ràng.

Tưởng Sầm phản ứng một hồi lâu mới nhớ tới hôm nay quay cảnh nào, sau cơn choáng đầu óc chuyển hơi chậm, cậu trả lời, “Là quay cùng Thiệu Trạch, em phải bị giam trong phòng nhỏ tối tăm một lúc, hắn ta tới cứu em, theo lý thuyết thì tới rất nhanh nhưng em thấy mình bị nhốt rất lâu.” Nếu như không phải phòng có gió lùa vào thì cậu chết ngạt bên trong mất.

Nghe cậu nói xong Kinh Sở Dương nhíu mày, đúng lúc này cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ cửa, một cô gái mang theo giò quà đi vào, vẻ mặt thân thiết, thấy Tưởng Sầm tỉnh cô vui vẻ, “Tưởng Sầm, em không sao chứ?”

Khoảnh khắc Kinh Sở Dương nghe tiếng đập cửa vội buông người trong ngực ra, để cậu ngồi ngay ngắn rồi cùng nhìn về phía cửa ra vào.

Người tới chính là Tiếu Tử Hàm, cô cảm thấy không yên lòng, sau khi hết bận vội chạy tới bệnh viện xem thử, đã tỉnh thì tốt rồi, cô đặt giỏ hoa bên giường, không ngờ tổng giám đốc giải trí Hoa Tụng cũng ở đây, nên cô lễ phép gật đầu với anh, còn mình kéo ghế ngồi xuống.

“Cô Tiếu, Tưởng Sầm gặp chuyện không may lúc quay phim, cô có biết xảy ra chuyện gì không?” Kinh Sở Dương trầm giọng hỏi, cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy.

Tiếu Tử Hàm nghe vậy thì nhíu mày, hôm nay cô và Thiệu Trạch cùng quay, nhưng Thiệu Trạch vô duyên vô cớ NG rất nhiều lần, có mấy lần NG ở cảnh quay rất đơn giản, ví dụ như trượt té, lên lầu mệt dừng lại nghỉ ngơi, vân vân, toàn bộ làm người ta cảm thấy kỳ quái, giống như là –

Hắn cố ý NG nhiều lần như vậy.

Kết hợp chuyện mắng chửi nhau của hắn và fan Tưởng Sầm trên weibo mấy hôm trước, có thể tưởng tượng lý do Thiệu Trạch làm như vậy, chẳng qua là muốn chơi Tưởng Sầm một vố, nhưng không nghĩ tới Tưởng Sầm sẽ bị ngất ở bên trong, Tiếu Tử Hàm cẩn thận ngẫm nghĩ, thấp giọng nói ra suy nghĩ của mình cho hai người.

Quả nhiên là hắn.

Kinh Sở Dương nghe Tưởng Sầm và Thiệu Trạch cùng quay phim thì biết nhất định Thiệu Trạch có liên quan tới, không ngờ người này đạp lên mặt mũi anh, ức hiếp lên đầu Tiểu Sầm! Kinh Sở Dương lửa giận ngút trời, cố gắng kiềm chế phẫn nộ dưới đáy lòng, việc này không thể cho nó qua như vậy được, nếu không dạy dỗ hắn ta một chút thì tên anh sẽ viết ngược! Kinh Sở Dương bình tĩnh lại, lấy điện thoại ra gọi, lửa giận trong lồng ngực rất lâu mà chưa thể dẹp bớt.

Vì vậy đêm đến, lúc Thiệu Trạch từ trong quán bar đi ra, vừa mới đi tới góc rẽ thì có một đám người bịt mặt lao tới, kéo hắn ta vào trong hẻm nhỏ tối tăm không người, tay đấm chân đạp một trận, đám người bịt mặt đánh xong liền rời đi, trên mặt hắn bị đấm vài cái, mặt mũi bơ phờ, trên người thì đau đến không đứng dậy nổi. Thiệu Trạch phẫn nộ yêu cầu xem camera, kết quả phát hiện không ngờ chỗ bị đánh là góc chết, đừng nói người, ngay cả bóng cũng không quay nổi lấy một cái.

Thiệu Trạch nghiến răng nghiến lợi, là ai! Ngạn vạn lần đừng để hắn ta biết!

Hết chương 39






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: o0maiami0o, trinhlieu1981
Có bài mới 10.07.2019, 07:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6199
Được thanks: 15736 lần
Điểm: 15.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Ảnh đế là một đứa bé - Diệp Mặc Lương - Điểm: 45
Chương 40:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Tưởng Sầm nghỉ ngơi trong bệnh viện mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cảm thấy thân thể đã giảm bớt cảm giác khó chịu, nghĩ tới tình huống đặc biệt của cậu, Kinh Sở Dương không thể không dẫn cậu đi làm thủ tục xuất viện về nhà. Ban đêm, gió lạnh thổi từ cửa sổ vào phòng, Tưởng Sầm rụt cổ lại, Kinh Sở Dương nhìn thấy nên thuận tay rút khăn quàng cổ của mình quàng cho cậu, dìu cậu từ trên giường xuống. LQĐÔN

“Anh không lạnh à?” Tưởng Sầm sờ khăn quàng trên cổ mình, rất mềm mại, có lẽ vừa lấy từ trên cổ Kinh Sở Dương xuống cho nên còn mang theo cả nhiệt độ của cơ thể anh, rất ấm áp.

Kinh Sở Dương lắc đầu giúp cậu mặc áo khoác, lại lấy khẩu trang ra đeo giúp cậu, xác định cậu không bị lạnh mới cùng nhau đi ra thang máy, đến tầng một, hai người vừa ra khỏi thang máy thì đã thấy mấy phóng viên đã ngồi chồm hổm trước cửa bệnh viện, thỉnh thoảng nhìn xung quanh, bấy giờ anh nghiêng người cản Tưởng Sầm lại, giữ chặt tay cậu đi về phía bên rìa bệnh viện.

Tất nhiên Tưởng Sầm cũng thấy, cậu ngoan ngoãn theo sát bước chân Kinh Sở Dương, hai người rời đi từ cửa sau của bệnh viện tới thẳng bãi đỗ xe, cậu vào trong xe nhẹ nhàng thở ra, cười với Kinh Sở Dương bên cạnh rồi nói, “Đi thôi.”

Kinh Sở Dương ừ một tiếng khởi động xe chạy ra ngoài đường, lúc đi ngang qua cổng chính, nhìn thấy đám phóng viên vẫn còn ngồi đó, ánh mắt không khỏi trở nên lạnh hơn, tăng tốc rời đi.

Ra khỏi bệnh viện, xe vững vàng chạy về phía trước, Kinh Sở Dương vừa lái xe vừa nghĩ trong nhà còn nguyên liệu nấu ăn nào có thể bồi bổ thân thể cho Tưởng Sầm, nhưng nghĩ tới nghĩ lui dường như chỉ còn một ít rau củ, vì vậy anh vòng qua chợ bán thức ăn, tắt máy muốn xuống xe.

“Em đi với anh.” Hai lần bị giam cầm trong không gian kín không an toàn khiến trong lòng Tưởng Sầm lo lắng, cậu giữ chặt tay Kinh Sở Dương, cởi bỏ đai an toàn của mình rồi xuống xe cùng anh đi vào trong chợ bán thức ăn, nhìn xung quanh một lượt, Kinh Sở Dương nhìn trúng một con gà mái, để cho tiện bảo chủ sạp giúp giết xong mới mang về nhà, chuẩn bị hầm nồi canh gà.

Về đến trong bãi đỗ xe của tiểu khu, Kinh Sở Dương dừng xe ổn định rồi xuống xe bước qua ghế lái phụ mở cửa cho Tưởng Sầm, dắt tay cậu đi lên lầu, hai người mang một thân lạnh giá vào trong nhà, Kinh Sở Dương lập tức mở điều hòa, bảo Tưởng Sầm lên giường nằm, đắp chăn cho cậu.

“Anh đi hầm canh, ngoan nhé, nghỉ ngơi trên giường một lúc đi.”Kinh Sở Dương hôn má cậu rồi đứng dậy rời đi.

“Đừng đi.” Tưởng Sầm giữ chặt anh, ánh mắt mềm mại như chú nai con, “Bây giờ em chưa đói, anh ở lại với em được không?”

Sao Kinh Sở Dương có thể nói không, vì vậy anh ngồi bên giường để Tưởng Sầm dựa trong ngực mình, hai tay ôm chặt lấy cậu, nghiêng đầu hôn lên mặt cậu an ủi cậu.

Tưởng Sầm dựa vào Kinh Sở Dương, đầu gối vào lồng ngực ấm áp của anh, cơn buồn ngủ thổi quét tất cả dây thần kinh cậu, chỉ trong chốc lát nhắm chặt hai mắt ngủ vùi, hương thơm dễ chịu trên người Kinh Sở Dương bao quanh cậu khiến cậu ngủ vô cùng yên tâm.

“Ngoan lắm.” Kinh Sở Dương nhẹ tay nhẹ chân đặt cậu nằm ngửa xuống giường, đắp chăn giúp cậu không để chút gió nào lọt qua, anh cúi người hôn lên trán cậu rồi đi vào phòng bếp.

Mùi thơm nồng nặc của nồi canh gà bay ra từ phòng bếp, trên bếp đang hầm nồi canh gà, Kinh Sở Dương nhìn ngọn lửa đang cháy đột nhiên bên hông có đôi tay quấn chặt, anh quay đầu lại đối diện với tầm mắt của Tưởng Sầm, có lẽ vừa tỉnh ngủ nên trong đôi mắt còn mờ mịt, ánh mắt mông lung, hai gò má cũng ửng đỏ.

“Dậy làm gì thế, anh còn chưa hầm xong canh đâu, đói chưa?” Kinh Sở Dương xoay người ôm cậu, bế ngang người cậu lên đi tới sofa ngồi xuống, để Tưởng Sầm ngồi trên đùi mình, tay nắm tay cậu, dịu dàng hỏi.

“Không đói.” Giọng Tưởng Sầm mang theo chút khàn khàn vừa tỉnh giấc, cậu chôn mặt trong cổ Kinh Sở Dương cọ cọ liên tục, như thể đang làm nũng.

“Được rồi đừng làm rộn, canh gà sắp xong rồi đó, anh múc ra cho em nhé?” Kinh Sở Dương ôm cậu dụ dỗ một lúc, rồi bảo cậu ngồi trên ghế còn mình đứng dậy vào bếp bưng nồi canh gà thơm phức ra, Kinh Sở Dương múc cho Tưởng Sầm một chén đặt trước mặt cậu.

Tưởng Sầm vùi đầu uống một ngụm, răng môi dính chặt nhau.

“Ngày mai anh xin đoàn phim nghỉ nhé, ở nhà nghỉ ngơi vài hôm hẵng quay tiếp, để đạo diễn Đỗ quay phân cảnh của mấy diễn viên khác trước, được không?” Kinh Sở Dương gắp một miếng thịt bỏ vào chén Tưởng Sầm.

Tưởng Sầm cúi đầu ăn canh, hàm hồ trả lời anh, cậu sợ anh không nghe thấy lại gật gật đầu.

Kẹo Đường ngửi thấy mùi thơm nhảy lên bàn, Kinh Sở Dương vội ôm nó xuống dưới, bảo nó xuống ăn thức ăn của nó, Kẹo Đường hết cách bỏ đi, trước khi đi còn cào quần Kinh Sở Dương một cái, suýt nữa cào rách cả quần.

Kim đồng hồ dần chỉ tới hướng 21h, Tưởng Sầm biến thành chú bé tý hon, lặng lẽ ý bảo Kinh Sở Dương mặc quần áo cho cậu, Kinh Sở Dương nhéo mũi cậu bảo cậu vào phòng tắm tắm rửa.

Đêm mùa đông gần đầu mùa xuân, gió lạnh thổi bên ngoài cửa sổ, trong phòng gió quét từng cơn, Kinh Sở Dương đặt Tưởng Sầm nằm trên ngực mình, ôm cậu cùng xem TV.

Trên TV đang đưa tin về Thiệu Trạch, Kinh Sở Dương không nói hai lời trực tiếp đổi kênh, vốn nhìn hắn không vừa mắt, lúc này càng khó chịu đến cực hạn, cũng không biết mấy người kia có giải quyết chuyện ổn thỏa không nữa, đang nghĩ thì điện thoại vang lên.

“A lô? Rất tốt, ừ, cảm ơn.” Người gọi điện tới chính là Quan Kỳ, anh nhờ anh ta tìm người đánh cho Thiệu Trạch một trận, một khi Thiệu Trạch cố ý chỉnh Tiểu Sầm của anh vậy thì anh cũng không cần thiết phải sử dụng thủ đoạn hợp lý gì đó, đúng không? Đánh người không đánh mặt? Nhưng anh nào quản được nhiều như vậy, bây giờ trình độ vết thương trên mặt Thiệu Trạch tuyệt đối rất đặc sắc.

“Đã xảy ra chuyện gì hả?” Tưởng Sầm nằm trong ngực anh ngẩng đầu lên, mắt đen nhìn thẳng vào anh.

“Không, không xảy ra chuyện gì cả, là chuyện tốt.” Kinh Sở Dương cong môi cười, kể qua một lần, “Đây chính là báo ứng của Thiệu Trạch, đánh hắn một trận là quá nhẹ, mặt vàng mày vọt anh cũng kệ, đáng đời lắm.” Kinh Sở Dương cười cười, âm cuối còn có chút đắc ý.

Tưởng Sầm nghe vậy ngẩn người, sau đó cười thành tiếng.

“Được rồi, không nói tới hắn nữa, nghỉ sớm đi.” Kinh Sở Dương tắt TV ôm cậu cùng nằm xuống, hai người đối mặt nhau trong đêm tối yên tĩnh, anh dịch lại gần Tưởng Sầm một chút.

“Trưa em ngủ một lúc rồi nên bây giờ không ngủ được.” Tưởng Sầm đưa tay kéo tay áo ngủ của Kinh Sở Dương, “Anh trò chuyện với em được không?”  

Kinh Sở Dương gật đầu: “Nói gì đây?”

“Nói gì cũng được, em muốn nghe anh nói chuyện.” Tưởng Sầm nháy mắt mấy cái, ôm lấy ngón tay anh.

Kinh Sở Dương im thin thít, trong lòng suy nghĩ nên nói gì đây rồi dứt khoát nói chuyện Tưởng Sầm bị bôi xấu lúc trước, còn cả chuyện ngày xưa của Kẹo Đường, cuối cùng anh sờ đầu cậu nói, “Điều này chứng tỏ người xấu trước sau gì cũng sẽ bị trừng phạt, Thiệu Trạch cũng không ngoại lệ.”

Tưởng Sầm nghe xong mở miệng nói khẽ, “Kẹo Đường thật đáng thương, em muốn an ủi nó.” Nói xong cậu gọi Kẹo Đường tới, nắm lấy móng vuốt mềm mại của nó, xoa lông nó.

“Tiểu Sầm, phim vẫn phải quay tiếp, em đừng để ý tới Thiệu Trạch, quản tốt chính mình là được, biết chưa?” Nếu không phải không có chứng cứ chứng minh Thiệu Trạch cố ý thì anh mới không chỉ đánh một trận đơn giản vậy đâu, tuy Tiếu Tử Hàm nói suy đoán của cô cho họ nhưng dù sao cũng không có chứng cứ xác thực, nếu như Thiệu Trạch không thừa nhận thì không thể nào tóm được hắn.

Tóm lại xảy ra chuyện đúng lúc quay phim với Thiệu Trạch, nếu như không phải cố ý vậy thì đánh cũng đã đánh rồi, coi như báo thù chuyện Thiệu Trạch hại Tưởng Sầm nhỏ đi, hắn cũng đâu hiền lành gì cho cam, bị đánh cũng đáng đời lắm.

Hai người trò chuyện một lúc, tiếng nói càng lúc càng nhỏ đi, Kinh Sở Dương để mặc Tưởng Sầm ôm ngón tay mình ngủ say sưa, ngay cả mơ cũng rất đẹp.

Hôm sau Tưởng Sầm còn đang ngủ, Kinh Sở Dương đã đi làm, cùng lúc đó, Thiệu Trạch và người đại diện Triệu Khải đang bàn về chuyện đại diện phát ngôn, là một nhãn hiệu xa xỉ phẩm tư nhân nổi tiếng nào đó của nước ngoài, nếu có thể nhận được quyền đại diện phát ngôn này thì phí đại diện phát ngôn có thể nói là con số trên trời.

Người bên nhãn hàng kia nói chuyện một lúc, mỉm cười tỏ vẻ mình sẽ suy nghĩ kỹ, người kia đi rồi Thiệu Trạch và người đại diện liếc nhau nói, “Lần đại diện phát ngôn này tôi nhất định phải nắm lấy.” Một khi ba hắn không mua xe thể thao cho hắn vậy thì hắn tự mua, chỉ cần nhận được hợp đồng đại diện phát ngôn này, đừng nói mua một chiếc xe thể thao, mua năm chiếc cũng dư sức.

“Yên tâm, nhất định là của cậu.” Giọng người đại diện Triệu Khải chắc chắn, vừa rồi anh ta bóng gió dò hỏi, ngoài Thiệu Trạch thì những người khác không có sức cạnh tranh, có mấy ngôi sao nổi tiếng thì lịch trình thời gian tới không rảnh chứ đừng nói đến đại diện phát ngôn, cho nên lần đại diện phát ngôn này tám chín phần mười là Thiệu Trạch, không trật đi đâu được.

Lại nói sau khi người nhãn hàng kia ra khỏi cửa, mới vừa đi tới góc đường thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, mặc dù rất nhiều năm về trước nhưng liếc mắt cái anh ta vẫn nhận ra, anh ta tiến lên vỗ vai anh, “Kinh Sở Dương, đã lâu không gặp.”

Năm phút đồng hồ sau, hai người ngồi trong một quán café, Kinh Sở Dương nhìn người đối diện, tâm tình cũng khó có thể nói nên lời, không nghĩ tới sẽ gặp cậu ta ở đây. Người trước mặt tên là Trình Quân Hữu, cậu ta là bạn thời đại học, lúc ấy theo đuổi anh rất lâu, nhưng vì trong lòng anh đã có Tưởng Sầm cho nên hai người cùng ngồi xuống nói rõ ràng tâm ý của mình, khi đó Trình Quân Hữu không nói gì, chưa tới mấy ngày đã ra nước ngoài.

Năm năm qua đi, không nghĩ tới bọn họ lại dùng phương thức như vậy gặp lại nhau lần nữa, cũng may hai người đã buông chuyện quá khứ, cho nên không mấy xấu hổ, hai người trò chuyện một lúc lại đề cập tới chuyện công việc.

Lúc này Kinh Sở Dương mới biết thì ra bây giờ cậu ta là người quản lý tiêu thụ khu vực Trung Quốc, lần này về nước cũng vì tìm kiếm ngôi sao Trung Quốc phù hợp làm người đại diện phát ngôn cho sản phẩm của bọn họ, đồng thời mở rộng thị trường Trung Quốc thêm một tầm mới, trước mắt người trong phạm vi suy nghĩ đang tạm là Thiệu Trạch, cùng một số ngôi sao khác.

Nghe thấy tên Thiệu Trạch, trong lòng Kinh Sở Dương có chút không vui, nhãn hàng xa xỉ phẩm bên Trình Quân Hữu cực kỳ nổi tiếng ở nước ngoài, cát xê đại diện phát ngôn nhất định không thấp, không thể để Thiệu Trạch chiếm tiện nghi suông như vậy được, dù sao cũng chưa chọn được người, anh đề cử một người cũng không quá đáng nhỉ. Kinh Sở Dương càng nghĩ càng cảm thấy có lý, dứt khoát đề cử Tưởng Sầm, Tiểu Sầm của anh thích hợp gấp vạn lần so với đồ vô liêm sỉ như Thiệu Trạch.

Không nghĩ tới sau khi Trình Hữu Quân nghe xong rất kinh ngạc, cười nói, “Tôi biết cậu ta, lần này vốn tính tìm cậu ấy đại diện phát ngôn nhưng nghe nói bị bệnh, sợ kín lịch cho nên mới tìm người khác, sao, chẳng lẽ cậu ta rảnh rỗi?”

Đương nhiên là có thời gian rảnh chứ! Kinh Sở Dương gật đầu, hỏi thời gian quay, còn hơn một tuần, nhất định Tưởng Sầm sẽ có thời gian, vì vậy lần nữa anh nói bóng nói gió để Trình Hữu Quân chọn Tưởng Sầm.

Trình Hữu Quân nghe nói Tưởng Sầm có thời gian rảnh tất nhiên rất vui mừng, tỏ vẻ sau khi về sẽ phái người liên lạc với người đại diện của cậu, thêm một bước bàn chuyện hợp đồng, Kinh Sở Dương hài lòng đi ra khỏi quán café, cười rất đắc ý.

Hết chương 40


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: o0maiami0o, trinhlieu1981
Có bài mới 12.07.2019, 07:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6199
Được thanks: 15736 lần
Điểm: 15.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Ảnh đế là một đứa bé - Diệp Mặc Lương - Điểm: 45
Chương 41: Mất mặt quá nhanh

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

Kinh Sở Dương tan làm về nhà, Tưởng Sầm đang ngồi trên sofa, nghiêng đầu ngủ say sưa, tiếng TV có vẻ rất ồn ào trong căn phòng yên tĩnh, anh đi tới tắt TV, Kẹo Đường nhảy lên sofa ngửa mặt kêu meo meo với anh. LQĐÔN

“Suỵt.” Kinh Sở Dương dựng thẳng ngón tay đặt bên môi ý bảo Kẹo Đường chớ lên tiếng, đưa tay muốn ôm Tưởng Sầm không ngờ lại đánh thức cậu.

“Ưm, anh về rồi hả?” Tưởng Sầm dụi mắt, từ trên sofa bước xuống, dép lê trượt một cái suýt nữa ngã bốn chân chổng lên trời.

Kinh Sở Dương lanh tay ôm lấy cậu, tay giữ eo cậu, nhíu mày cười, “Tiểu Sầm, đây là em đang ôm ấp yêu thương à?” Eo mềm dẻo dưới lòng bàn tay làm anh rục rịch, thả người xuống ghế sofa, cúi đầu giữ chặt môi cậu cẩn thận hôn xuống.

“Ừm….” Tưởng Sầm bị anh hôn đến toàn thân xụi lơ, bàn tay dán trước ngực Kinh Sở Dương, trống ngực đập kịch liệt, hai người hôn một hồi lâu mới tách ra, chút ngái ngủ của Tưởng Sầm còn sót lại cũng bị ép mất hẳn, hai tay dùng sức đẩy anh, “Anh nặng quá, đứng lên đi.”

“Hôm nay ổn không?” Kinh Sở Dương kéo cả cậu ngồi xuống, ôm cậu hỏi han.

Tưởng Sầm gật đầu, “Vốn không nhiều việc mấy, mai em có thể về đoàn phim chưa, em không muốn liên lụy đến tiến độ của bọn họ.”

“Chưa đâu, hai hôm nay đạo diễn Đỗ quay phần diễn của người khác, không ảnh hưởng gì.” Kinh Sở Dương xử lý quần áo giúp cậu, “Ngày mai nghỉ ngơi thêm một ngày rồi sau đó tiếp tục công việc, mai muốn ăn gì?”

“Muốn ăn cay.” Mắt Tưởng Sầm sáng như những vì sao.

“Không được.” Kinh Sở Dương quả quyết từ chối, sờ đầu cậu, “Ngoan nào, còn lâu mới có thể ăn cay được, được rồi, anh đi nấu cơm, em chơi cùng Kẹo Đường một lúc đi.”

“Vâng.” Tưởng Sầm uể oải gật đầu, Kẹo Đường nhảy lên làm nũng, cậu cầm lấy hai chân trước của nó lay lay.

Lúc ăn cơm, Kinh Sở Dương gắp một đũa thức ăn bỏ vào chén Tưởng Sầm, nói với cậu, ”Đúng rồi, ngày mai đi gặp một người, có hợp đồng làm người đại diện phát ngôn cần đích thân nói chuyện.”

“Là sản phẩm gì?” Chuyện làm người đại diện phát ngôn mặt nạ dưỡng da lần trước khiến Tưởng Sầm sinh lòng cảnh giác.

“Yên tâm đi, đại diện phát ngôn lần này không tệ đâu, cát xê đại diện phát ngôn có thể đủ em ăn rất nhiều món ngon.” Kinh Sở Dương nhéo mũi cậu, Tưởng Sầm mới xuất đạo chưa được nửa năm, có thể nhận làm người đại diện phát ngôn một sản phẩm tốt như vậy thì rất có tác dụng trợ giúp tiếng tăm cho cậu.

Tưởng Sầm nghe vậy cũng không hỏi gì thêm, ngoan ngoãn ở trong nhà cả ngày, ngày hôm sau cậu rời khỏi nhà cùng Kinh Sở Dương, hai người đi tới văn phòng chi nhánh công ty của một nhãn hiệu xa xỉ phẩm đặt tại thành phố A.

Trong văn phòng rộng rãi, ba người ngồi đối diện nhau, Trình Quân Hữu đánh giá thoáng qua chàng trai trẻ tuổi trước mặt, và Kinh Sở Dương bên cạnh cậu, lấy một phần hợp đồng từ trong cặp tài liệu ra, kiên nhẫn giải thích.

“Đọc kỹ đi.” Kinh Sở Dương nhận lấy bản hợp đồng bảo Tưởng Sầm xem xét kỹ lưỡng từng điều kiện, hai người thi thoảng nói vài câu với nhau, ánh mắt Kinh Sở Dương dịu dàng nhìn người bên cạnh, kiễn nhân chờ cậu xem hết.

Trình Quân Hữu nhìn họ, thu vào mắt ánh mắt trao đổi giữa hai người, sau một lúc anh ta ấm giọng hỏi, “Có vấn đề gì không?”

“Không có.” Tưởng Sầm mỉm cười, cầm bút mạnh mẽ ký tên mình xuống, sau khi ký hợp đồng Trình Quân Hữu cầm hợp đồng đi ra khỏi cửa tiễn hai người rời đi, Kinh Sở Dương và Tưởng Sầm cùng sóng vai xuống lầu, hai người cười cười nói nói, đáy mắt Kinh Sở Dương càng không che dấu sự dịu dàng và tình yêu thương, Trình Quân Hữu rũ mắt cười thoải mái xoay người rời đi.

Hôm sau, trên mạng công bố tên người đại diện phát ngôn nhãn hiệu xa xỉ phẩm ở khu vực Trung Quốc, trên tấm poster to đùng, tên Tưởng Sầm in phía trên rất lớn, Thiệu Trạch nhìn đau cả mắt.

“Sao lại thế này, không phải xác định là của tôi rồi à? Cậu ta lại từ đâu xuất hiện vậy?” Thiệu Trạch nổi trận lôi đình, trong lòng lập tức nổi đầy lửa giận, Tưởng Sầm chết tiệt, sao ở đâu cũng có cậu ta vậy! Thật sự là âm hồn bất tán, lần trước nên NG nhiều thêm mấy lần mới phải, dọa chết cậu ta luôn! Tránh tác oai tác quái nữa!

“Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, hay là để tôi điện thoại tới hỏi thử?” Khuôn mặt người đại diện Triệu Khải lộ vẻ xấu hổ.

“Gọi cái gì mà gọi, tự tìm mất mặt à!” Thiệu Trạch giận dữ nện một đấm xuống mặt bàn, phát ra tiếng răng rắc, chắc chắn Tưởng Sầm biết ngày đó hắn cố ý NG nhiều lần cho nên trả thù hắn, cố ý cướp việc đại diện phát ngôn của hắn, làm hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi cũng không cách nào thu thập cậu!

Trong cơn giận dữ Thiệu Trạch lấy di động ra đăng weibo, nội dung weibo cũng chẳng nể nang gì, trực tiếp vạch mặt Tưởng Sầm giành việc đại diện phát ngôn của hắn, giọng điệu chất vấn thể hiện bây giờ hắn giận dữ cỡ nào, weibo vừa đăng, bên dưới thu hút vô số người xem, chỉ chốc lát sau đã có hơn một ngàn bình luận, rất nhiều fan không rõ chân tướng thấy thế đều bất bình thay Thiệu Trạch, công khai lên án Tưởng Sầm.

Không ít fan nổi sùng trực tiếp mắng Tưởng Sầm giành đại diện phát ngôn của Thiệu Trạch trên weibo, một số người qua đường không rõ tình huống cũng nói bừa, cho rằng Tưởng Sầm thật sự làm như vậy, vì thế weibo của Tưởng Sầm thất thủ.

Fan Thiệu Trạch 1: Không nghĩ tới Tưởng Sầm là loại người này, thế mà dám giành đại diện phát ngôn của Thiệu Trạch nhà ta, đúng là mặt không biết xấu hổ!

Fan Thiệu Trạch 2: Nói thật nếu như không phải do Thiệu Trạch nhà chúng ta thì tôi còn không biết Tưởng Sầm xuất hiện từ đâu, gây chuyện nhiều lần như vậy, thật sự coi fan chúng ta ngồi không sao?

Fan Thiệu Trạch 3: Cái người Tưởng Sầm này cũng quá đáng thật, không ngờ giành đại diện phát ngôn, vốn đại diện phát ngôn thuộc Thiệu Trạch của chúng ta, cậu ta cướp đi như vậy có phải là rất không đạo đức không, dù sao Thiệu Trạch cũng là tiền bối, sao có thể làm ra chuyện như vậy!

Đương nhiên, cũng có fan của Tưởng Sầm tỏ vẻ nghi ngờ.

Fan Tưởng Sầm 233: Phía nhãn hàng kia không đứng ra làm sáng tỏ đi? Chúng tôi không tin Tưởng Sầm lại giành đại diện phát ngôn của người khác, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì rồi.

Fan Tưởng Sầm 238: Tôi cũng cảm thấy có hiểu lầm, hi vọng công ty của nhãn hàng kia đứng ra làm sáng tỏ.

Fan Thiệu Trạch 347: Có hiểu lầm gì chứ, chính là Tưởng Sầm không tôn trọng tiền bối, giành đại diện phát ngôn của Thiệu Trạch, muốn chứng minh mình đỏ hơn Thiệu Trạch? Đừng có nằm mơ!

……….

Mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, chửi bới trên weibo càng lúc càng nhiều, sau khi Kinh Sở Dương thấy thì tức giận đến mức cười lạnh liên tục, đây là bị Thiệu Trạch cắn ngược một cái? Vậy thì thật xin lỗi, cái nồi này bọn họ không gánh nổi!

Vì vậy anh gọi điện cho Trình Quân Hữu, bảo anh ta mau đứng ra làm sáng tỏ sự thật, điện thoại thông máy anh nói rõ mục đích gọi đến, giọng điệu nghiêm túc và gấp gáp.

“Như vậy hả, được rồi, chuyện này tôi sẽ xử lý.” Trình Quân Hữu cười cười, lại đổi chủ đề, “Đúng rồi, hôm đó thấy cậu và Tưởng Sầm cùng đi tới, có một vấn đề luôn muốn hỏi cậu.”

”Chuyện gì?” Kinh Sở Dương sững sờ.

“Năm đó cậu nói cậu đã có người mình thích, tôi có thể hỏi một chút là người kia là ai vậy? Cậu đừng hiểu lầm, chuyện quá khứ tôi đã sớm buông bỏ, chỉ là tò mò thôi.” Trình Quân Hữu thờ ơ nói, giọng điệu ôn hòa.

Kinh Sở Dương im lặng, hồi lâu mới trả lời, “Tiểu Sầm là người yêu của tôi, tôi không muốn chứng kiến em ấy gánh oan ức vì người khác, người trong lòng tôi lúc học đại học cũng là em ấy, bây giờ chúng tôi sống rất hạnh phúc.”

“Cũng đoán như thế, được rồi, việc này giao cho tôi, chiều nay tôi sẽ bảo bên phía công ty ra thông báo.” Trình Quân Hưu cúp máy, gọi điện qua khâu phụ trách chuyên môn, viết thông báo giải thích sự việc.

Sau giữa trưa, bình luận trên weibo càng lúc càng gay cấn, đúng vào lúc này nhãn hàng kia đăng một bài weibo thu hút tầm mắt mọi người, vài phút ngắn ngủi đã lên trên trang chủ của mấy tạp chí giải trí nổi tiếng, mà bài weibo này vừa đăng, không thể nghi ngờ là đánh thẳng vào mặt Thiệu Trạch.

Trung Quốc v: Về chuyện người đại diện phát ngôn quảng cáo, chúng tôi vẫn rất hi vọng có thể hợp tác với Thiệu Trạch, anh ta là một diễn viên giỏi, nhưng sau khi cân nhắc mấy vấn đề thì hình tượng của Tưởng Sầm càng phù hợp đại diện phát ngôn mà chúng tôi cần, cho nên rất đáng tiếc không thể hợp tác với Thiệu Trạch, hi vọng mai này có thể hợp tác, cũng chúc sự nghiệp hai người tiếp tục phát triển.

Bài đăng weibo này làm nổ tung hai phe fan, phóng viên tạp chí nào đó viết, nhãn hiệu này vốn tính chọn Tưởng Sầm làm người đại diện phát ngôn cho họ, là bản thân Thiệu Trạch rất muốn làm đại diện phát ngôn lần này, kết quả không chiếm được nên mắng lại Tưởng Sầm giành quyền đại diện phát ngôn của hắn.

Tổng kết tám chữ, hắt nước bẩn bậy bạ, lòe thiên hạ.

Hai luồng tin tức vừa phát ra, Thiệu Trạch lập tức bị đánh vào mặt, mấy fan của Thiệu Trạch mắng chửi rất lợi hại trên weibo lúc đầu giờ im như hũ nút, tuy trong lòng đám fans của Tưởng Sầm giận dữ nhưng vì không để thần tượng của mình xấu đi nên không tập hợp mắng lại Thiệu Trạch, chỉ có số ít fan không lý trí ngầm mỉa mai Thiệu Trạch trên weibo của chính mình.

Một số người qua đường bàng quan sau khi biết rõ chân tướng cũng nói giúp Tưởng Sầm, cảm thấy Thiệu Trạch cố tình gây sự, thật sự mất phong độ, còn Thiệu Trạch cũng bị ba gọi tới hung hắng mắng một trần, Thiệu Trạch nén giận, từ đó trở đi ghi hận tên Tưởng Sầm trong lòng.

Hắn sẽ làm cậu mất mặt, hắn cũng sẽ không để cậu sống khá giả!

Ban đêm, Thiệu Trạch tới quán bar uống rượu, trong cơn say mông lung hắn gọi điện cho Dương Liễu, hai người vào khách sạn thuê phòng, vốn thoàn thân tức giận nên Thiệu Trạch không thương hoa tiếc ngọc, sau một hồi vận động đi qua, men rượu của hắn dần tỉnh táo, ngồi im trên giường không nói một lời.

“Làm sao vậy?” Toàn thân Dương Liễu đau nhức nhưng vẫn ngồi dậy ôm cánh tay Thiệu Trạch, dịu dàng thăm hỏi.

Trong lòng Thiệu Trạch đang cực kỳ phiền muộn, dùng sức hất tay cô ta ra, đứng dậy châm một điếu thuốc, đứng bên cạnh cửa sổ hút, khói thuốc lượn lờ giữa ngón tay hắn, hắn nheo mắt lại, một lúc lâu sau xoay người mặc quần áo mình vào, lạnh lùng nói, “Từ bây giờ đừng liên lạc nữa, cứ như vậy đi.”

“Cái gì gọi là cứ như vậy đi?” Dương Liễu trợn trừng mắt, tiện tay nắm áo che trước ngực rồi nhảy xuống giường giữ chặt tay Thiệu Trạch, giọng nói mang theo chút run rẩy, “Thiệu Trạch, không phải đã nói sẽ ở mãi bên nhau sao?”

“Lời nói lừa con nít mà cô cũng tin?” Thiệu Trạch cười lạnh, hất cô ta ra, “Trong tủ đầu giường có mười vạn, tự mình cầm mà xài, mai này đừng liên lạc lại nữa.”

Dương Liễu khóc ngất, nhào qua nhưng lại không bắt được tay Thiệu Trạch, cô ta quỳ trên sàn nhà, nước mắt chảy xuống gò má, cô ta cho rằng Thiệu Trạch sẽ lấy cô ta, không ngờ hai người lại chấm dứt bằng phương thức như vậy.

Cùng lúc đó, sự thật được sáng tỏ, Kinh Sở Dương mua rượu vang về nhà chúc mừng cùng Tưởng Sầm, tửu lượng của Tưởng Sầm bình thường, uống chưa được mấy ly đã say nằm vật xuống bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vô cùng đáng yêu, trống ngực Kinh Sở Dương đập thình thịch, đưa tay ôm cậu lên giường, sau đó hôn xuống đôi môi mềm mại mịn màng.

Tưởng Sầm ngoan ngoãn ngửa mặt để anh hôn, bộ dạng nghe lời làm Kinh Sở Dương sinh lòng thương tiếc, sau chuyện đó, Tưởng Sầm và Thiệu Trạch xem như kết thù, mai này gặp mặt tất nhiên sẽ hết sức đỏ mặt tía tai.

Nhưng không hề gì, anh sẽ bảo vệ cậu, không để cậu bị tổn thương.

Hết chương 41



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: o0maiami0o, trinhlieu1981
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ilysa, Tiểu hủ và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.