Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Bình hoa, chào anh - Lam Ngải Thảo

 
Có bài mới 09.07.2019, 21:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2966
Được thanks: 13692 lần
Điểm: 16.54
Có bài mới Re: [Hiện đại - Showbiz] Bình hoa, chào anh - Lam Ngải Thảo - Điểm: 10
Chương 24.


Châu Hiểu Ngữ đề cử Tiết Khởi vào vai nữa chính với đạo diễn Ôn, đồng thời còn xin Tiết Khởi hai bức hình đời thường  gửi cho ông.

Đạo diễn Ôn xem một số bộ phim Tiết Khởi diễn, lại xem hình đời thường của cô nàng, hỏi số điện thoại từ Châu Hiểu Ngữ rồi liên hệ, mời Tiết Khởi đến thử vai.

Tiết Khởi chẳng có mấy bạn bè trong giới, lúc nhận được điện thoại đạo diễn Ôn mời đến thử vai còn không dám tin, cứ cho là ai đó trêu mình, xác nhận ba bốn lần đúng là đạo diễn Ôn thật xong thì suýt nữa hét ầm lên.

Hẹn xong ngày đến thử vai với đạo diễn Ôn, cô nàng lập tức gọi điện ngay cho Châu Hiểu Ngữ, còn rú rít, “Mập Mập, Mập Mập, mau ra đây, em có biết vừa rồi ai gọi điện cho chị không?” Từ lúc Giản Minh công khai tên gọi thân mật Mập Mập, những fan trung thành cũng ăn theo cách gọi của thần tượng, Tiết Khởi trêu chọc hai người trên Weibo xong cũng sửa miệng gọi tên này luôn.

Về việc này Giản Minh rất bất mãn, vốn là tên gọi yêu của một mình anh thôi, kết quả lại thành tên công khai nhà nhà đều gọi.

Châu Hiểu Ngữ cười thầm, “Chắc không phải là anh Thi gọi đó chứ? Bây giờ hai người đã dọn về ở chung rồi, làm gì đến nổi nhận được một cuộc điện thoại mà kích động vậy?”

Tiết Khởi vui mừng đến độ rú rít không thôi, “Mập Mập, em hư rồi! Là đạo diễn Ôn! Đạo diễn Ôn mời chị đến thử vai, nói là do biên kịch đề cử, chị nhất định sẽ cảm ơn đại ân đại đức của biên kịch có mắt nhìn người chuẩn xác đó mới được!”

Châu Hiểu Ngữ nhận được cú điện thoại này rất vui vẻ, mắt tràn đầy ý cười, Giản Minh sán lại hôn một cái lên má cô, “Vui  lắm à?”

“Ừ!” Cô vươn tay ôm lấy cổ Giản Minh, cả người vùi vào lòng anh, trong lòng chỉ thấy yên tâm đến lạ, không biết từ lúc nào khoảng cách giữa hai người đã gần đến vậy, gần đến độ… cô ngẩng đầu lên là trông thấy khuôn mặt tươi cười của anh,cảm thấy niềm vui ngập tràn.

Giản Minh cúi đầu, ánh mắt lưu luyến không rời đôi môi đỏ mọng của Châu Hiểu Ngữ, nhưng đối diện với ánh mắt không chút phòng bị của cô, rốt cuộc cũng quay đầu sang bên thở dài, kiềm chế suy nghĩ trong lòng.

… Vẫn không nên dọa trợ lý mập thì hơn!

***

Hai người rúc một chỗ nghiên cứu kịch bản. Giản Minh nhận vai người chồng vũ phu tìm ẩn nguy cơ tâm thần nhẹ lại còn có tính đa nghi nặng, trái ngược hoàn toàn với những vai nam chính ngang ngược chuyên khoe mã ngoài trong phim thần tượng khi trước anh diễn.

Cốt truyện của “Tôi không bị thần kinh” thật ra rất đơn giản, người vợ trẻ trung xinh đẹp, đứa con gái đáng yêu ngây thơ, tất cả đều bị hủy dưới tay tên đàn ông vũ phu kia. Tình yêu chết dần trong những hồ nghi của ông chồng với vợ và những trận đánh dã man xảy ra liên miên. Người vợ đã về cầu cứu nhà mẹ đẻ và phòng cảnh sát địa phương, nhưng người ta nếu không khuyên cô cố nhẫn nhịn thì lại bị thờ ơ lạnh nhạt, cuối cùng sau khi suýt bị hàng xóm giở trò hạ lưu, người vợ hoàn toàn tuyệt vọng, lên kế hoạch đưa chồng vào nhà thương điên.

Điều khiến người ta sợ hãi nhất trong này chính là ông chồng từ đầu đến cuối đều không cho rằng mình sai. Anh ta nghĩ tất cả các hành vi bạo lực của mình đều là do vợ ép, bởi vì cô quá xinh đẹp khiến anh ta không yên tâm, ra ngoài tiếp xúc với đồng nghiệp bình thường cũng là lơi mời gọi… Tóm lại ông chồng luôn tìm thấy rất nhiều lý do để động tay động chân, hơn nữa còn đẩy toàn bộ trách nhiệm làm đổ vỡ gia đình lên vợ mình.

Hoang đường ở chỗ, ngay đến những người được cô vợ tìm đến cầu cứu kia cũng không cho rằng hành động vũ phu của ông chồng có gì đáng để ly hôn, chỉ cần anh ta đến nhận lỗi thì nhà gái đều cho rằng người này biết hối cải, nhưng lại ngó lơ việc anh ta nhận sai theo thói quen, rồi lại tiếp tục đánh đập theo thói quen.

Cả nhà gái lẫn bác gái tổ dân phố đều cho rằng, nếu đã sinh con rồi thì cứ coi như vì đứa trẻ mà cố duy trì một gia đình đầy đủ đi, làm vợ không nên chỉ biết nghĩ cho mình mà không suy nghĩ đến con cái. Cô kiên quyết ly hôn như thế, liệu có phải đúng là đã có người đàn ông khác bên ngoài rồi không?

Lúc bác gái tổ dân phố đưa câu này đi hỏi người vợ, trông thấy ánh mắt sững sờ không thể tin nổi của cô thì còn cười đắc ý, đi về tung tin với những người hàng xóm, “Đấy, nhìn xem, cô ta bị đánh là xứng đáng rồi còn gì? Bộ dạng hồ ly tinh như thế, ở ngoài mời gọi đàn ông, bị chồng đánh còn làm ầm lên đòi ly hôn, vô liêm sỉ quá!”

Người  vợ lại lần nữa bị đánh đến sưng bầm tím, kéo con gái đi ngang qua tầng dưới khu nhà, bị mấy bác gái dậy sớm tập thể dục chỉ trỏ, mặt dù khi ấy đang là sáng sớm mặt trời lên, tất cả nhẽ ra phải tràn đầy năng lượng và hy vọng, nhưng  trong trái tim cô, thế giới hiện thực chưa từng tuyệt vọng đến thế bao giờ.

Cô chẳng biết làm sao, chỉ có thể nhờ pháp luật, nhưng nhân viên trực ở phòng cảnh sát cô đến lại chẳng để tâm, lấy cớ “chuyện riêng của gia đình, người ngoài không tiện xen vào” , kiên quyết ép cô bước tới đường cùng, biến cô trở thành con giun xéo lắm cũng quằn.

Xuyên suốt câu chuyện, người duy nhất cho cô vợ một chút ấm áp là một bé gái khoảng tám, chín tuổi. Ông chồng đứng ngay cổng khu nhà chửi rủa thô tục đánh đâp vợ, lúc đó toàn bộ người trong khu đều cho rằng cô vợ ngoại tình, lời nói dối trá của bác gái tổ dân phố trở thành giọt nước tràn ly. Lúc ông chồng công khai đánh đập vợ ngay trong khu thì đã chẳng còn ai thương hại cô, trái lại còn tin lười đồn kia, đứng ngoài chỉ chỉ trỏ trỏ, nói người vợ đánh thế còn nhẹ.

Ông chồng đánh vợ ngã ra đất, còn đạp lên người cô một cái, dương dương tự đắc về chiến thắng của mình, ngay lúc này tự nhiên cô bé cỡ tám, chín tuổi bước ra từ đám người, chỉ vào ông chồng hét lớn, “Chú, chú không được đánh người! Đánh người là phạm pháp, cháu sẽ báo cảnh sát!”

Ánh  mắt người vợ xuyên qua làn tóc rối bù, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thành thật chính nghĩa giữa đám đông, nước mắt lã chã rơi.

Chính nghĩa của cô bé rất nhanh đã bị cha đàn áp- Một đàn ông trung niên chen qua đám đông, kéo cô bé đi, còn luôn miệng mắng, “Mới tí tuổi đầu mà cứ xen vào việc người khác! Báo cảnh sát cái gì mà báo?”

***

Lần đầu đọc kịch bản này Giản Minh cực kỳ ức chế, mấy lần muốn vứt kịch bản đi rồi lại nhặt về đọc tiếp, chỉ bởi vì những tình tiết miêu tả tính cách hai vợ chồng trái ngược nhau dẫn đến hận thù được miêu tả quá chân thật, tựa như chính người viết trải qua vậy.

Từ lúc biết biên kịch là trợ lý mập, anh lại càng thấy đau lòng, luôn không nhịn được mà nghĩ, những chuyện vụn vặt trong kịch bản miêu tả liệu có phải là những gì cô thực sự trải qua không?

“Mập Mập, đạo diễn Ôn tìm anh có phải là do em giới thiệu không?”

Châu Hiểu Ngữ rúc vào lòng anh dụi dụi, tìm vị trí thoải mái hơn, đánh lạc hướng, “Anh Minh, anh toàn diễn mấy vai trai đẹp cao sang trong phim thần tượng, trăm lần như một, chẳng bằng diễn vai đàn ông tồi tệ vũ phu. Dù sao lượng fan của anh dạo gần đây toàn đi xuống, xuống chút nữa có khi bị bùng nổ lội ngược dòng ấy chứ!”

Giản Minh xoa đầu cô, “Em không sợ anh diễn hỏng à?”

“Đấy đúng là vấn đề thật đấy, để anh diễn vai vũ phu tâm thần đúng là khó thật!” Châu Hiểu Ngữ thở dài, “Anh cũng đâu thể đến nhà thương điên trải nghiệm cuố sống trong đó, lỡ bị truyền thông phát hiện thì thảm!”

Mắt Giản Minh sáng lên, “Em nói đúng, chúng ta có thể đến nhà thương điên quan sát.”

Châu Hiểu Ngữ, “…  Anh Minh, thính lực của anh không có vấn đề gì đấy chứ? Em bảo là anh không thể đi cơ mà!”

Giản Minh trước đây diễn quá nhiều vai nam chính hoàn hảo trong phim thần tượng, ban đầu đọc về những hành vi vũ phu củ ông chồng, dây thần kinh “người tốt” bị kích động, bắt đầu chỉ trích hành vi của ông chồng, chỉ sợ đến lúc đó anh đóng không được vai vũ phu, thậm chí còn làm hóng cả bộ phim.

“Anh hiểu anh hiểu! Dù sao cũng đúng như em nói đó, fan của anh đã giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử rồi, nếu diễn tốt bộ phim này thì dù số đó có chạy mất hết cũng chẳng sao.”

Châu Hiểu Ngữ, “…”

***

Giản Minh nói được làm được, ngay hôm đó đặt vé về Thượng Hải, đến nơi kéo Châu Hiểu Ngữ đặt hai phòng khách sạn, hôm đó đã liên hệ được với khoa Tâm thần bệnh viện nổi tiếng thành phố. Cũng không rõ anh làm cách nào, bên đó thậm chí còn đồng ý cho Giản Minh vào quan sát quá trình chữa trị hằng ngày cho bệnh nhân.

Người giúp anh mở cửa lớn vào trong bệnh viện là một bác sĩ trẻ, tuổi tác tương đương Tần Chính, Giản Minh gọi anh ta là anh Lộ. Đợi đến lúc bọn họ theo hộ lý vào đến khu điều dưỡng anh mới nhỏ giọng nói với Châu Hiểu Ngữ, bác sĩ Lộ là bạn cùng trường đại học với Tần Chính.

Trên đời này ánh sáng luôn nhiều hơn bóng tối, nhưng trong viện điều dưỡng bệnh nhân tâm thần, dù trong vườn muôn hoa khoe sắc thì thế giới của những người bệnh đang đi lại hoàn toàn chẳng rực rỡ ánh mặt trời.

Hai người ở lại đó gần nửa tháng, Diệp Lan gọi điện thoại đến hỏi đều bị Giản Minh trả lời qua loa có lệ.

Diệp Lan không chịu thua, lại gọi điện đến Châu Hiểu Ngữ nhưng vẫn chẳng biết được hai người đang ở đâu, chỉ có thể căm hận nghiến răng, “Hai đứa bọn em khỏi xuất hiện luôn đi! Nửa tháng nữa là phim của đạo diễn Ôn bắt đầu khởi quay rồi, đến lúc đó mà hai đứa không thò mặt ra thì chị lột da cả hai!’ Bây giờ chị hối hận ngày trước mình để Châu Hiểu Ngữ đến làm trợ lý cho Giản Minh rồi. Vốn định sắp xếp người của mình vào cạnh cậu ta để quản lý cho dễ, ai dè người lại bị Giản Minh cướp mất, thật đúng là thất sách.

***

Mười ngày sau, Giản Minh dắt Châu Hiểu Ngữ lên máy bay trở về Bắc Kinh, lúc bọn họ vừa lên máy bay thì tấm ảnh Giản Minh và Châu Hiểu Ngữ ở viện điều dưỡng bệnh nhân tâm thần thành phố Thượng Hải bị đăng lên mạng, tiêu đề khiến người nghe rợn người thoáng chốc đã lên top tìm kiếm: Nghi vấn ngôi sao đang nổi không chịu được áp lực, vào viện tâm thần điều dưỡng.

Trong tin đăng còn có bức ảnh anh nắm tay trợ lý mập đi từ viện điều dưỡng bệnh nhân tâm thần ra, còn có cả bức ảnh hai người đi lại trong viện thăm người nhà chụp được, ban đầu còn không tin, chẳng ngờ lại gần nhìn thì đúng là Giản Minh thật, choáng váng vô cùng.

Tin vừa tung ra, có người khen đã hoàn cảnh này rồi mà Mập Mập vẫn không rời đi, còn cùng Giản Minh đến viện khám chữa; còn có người phản bác, có thể là Giản Minh tốt bụng, không rời bỏ trợ lý mập, người bị thần kinh là trợ lý mập không chừng.

Mà phần nhiều là anti- fan cười nhạo, tự hào về hành vi chuyển từ fan thành anti- fan ngày trước của mình.

Người rối nhất không ai ngoài quản lý Diệp Lan, chị đã gần như mất kiểm soát rồi, “Hai đứa rốt cuộc đang làm gì thế hả? Sợ không có tin gì nóng à? Còn không mau lăn về đây, hôm nay mà còn mất tích thì đừng có trách chị đây nhé!”

Đối mặt với quản lý đang phẫn nộ, Giản Minh có vẻ bình tĩnh hơn hẳn, “Chị Diệp, đừng lo, chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó!”

Diệp Lan bùng phát, “Chuyện gì cũng có nguyên nhân thì cũng phải thông báo với chị, tổng giám đốc Lục sáng sớm nay xem tin tức đã đập bàn phát hỏa rồi, chị không định hứng đòn hộ hai đứa đâu!”

***

Lục Tụng là người nắm quyền công ty giải trí Tinh Hoàng, xem được tin tức về Giản Minh trên mạng lập tức gọi Diệp Lan đến mắng một trận, “… Tiểu Minh không phải người không biết nặng nhẹ, chỗ nào cũng vào bừa, cô làm quản lý cái kiểu gì thế hả?”

Diệp Lan cũng xem như tướng tài dưới trướng anh ta, không chỉ quản lý mỗi Giản Minh, chẳng qua Giản Minh là người có ngoại hình khá nhất trong đám minh tinh đó, mặc dù diễn xuất vẫn còn phải học hỏi thêm nhưng cũng xem như rất có tiền đồ. Cơ mà sau khi bức ảnh Giản Minh từ viện điều dưỡng tâm thần đi ra thì tin đồn vang xa, rất nhiều công ty có ý định mời Giản Minh quảng cáo hoặc các đạo diễn định hợp tác đều chùn bước do dự.

Còn các người gọi điện đến vòng vèo không kích, “Ông Lục à, cậu gì công ty ông ấy… dạo này có ổn không?”

Lục Tụng ban đầu còn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, “Ông nói ai cơ?”

“Thì… dạo gần đây còn lên báo rồi cơ mà. Thật ra cũng không có gì, nghỉ ngơi một thời gian là tốt thôi, ông đừng lo lắng quá!”

Lo lắng cái đầu ông ấy!

Lục Tụng tức đến độ mũi xịt khói, lần này có giải thích thế nào cũng vô dụng, bọn họ đã xác định không có lửa làm sao có khói, Giản Minh tự dưng đeo khẩu trang cầm tay trợ lý ra vào viện điều dưỡng tâm thần, nếu không phải cậu ta có vấn đề thì còn vì sao được nữa?

Thật ra người làm trong ngành này đều hiểu độ tàn khốc của nó. Giới giải trí thay đổi nhanh chóng, mới mấy ngày trước còn là người mới nổi, nói không chừng một thời gian sau đã chẳng ai nhắc đến. Sóng trước chưa lùi sóng sau đã tới, nếu muốn thật sự nổi lên ở ngành này là cực kỳ khó khăn.

Mà Giản Minh có thể làm được đến mức toàn đóng vai chính phim truyền hình chỉ nhờ một đám fan cuồng ngoại hình, việc này cũng xem như một thành tích đáng nể trong giới thần tượng rồi.

***

Nhận được điện thoại của Diệp Lan, quả nhiên ngay hôm đó Giản Minh đã cùng trợ lý mập đến công ty giải trí Tinh Hoàng. Anh để Châu Hiểu Ngữ lại cho Diệp Lan, bước vào phòng tổng giám đốc Lục Tụng dưới ánh mắt khinh thường của quản lý mình.

Diệp Lan đợi Giản Minh biến mất ở đầu hành lang đằng xa rồi mới quay sang hừ lạnh với cô em họ đang nịnh nọt mình, “Giờ đủ lông đủ cánh rồi, muốn bay hả?”

Kịch bản của Châu Hiểu Ngữ được đạo diễn Ôn nhìn đến đều là nhờ công của Diệp Lan cả, công việc bây giờ cũng do chị họ giới thiệu, chỉ thiếu mỗi nước hạ mình hành đại lễ như gặp thái hậu nữa thôi, “Chị, em biết mình sai rồi mà! Chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, chị đừng giận, em sẽ từ từ nói cho chị nghe mà!”

Lúc Lục Tụng thẩm vấn Giản Minh, Diệp Lan trong phòng mình cũng thẩm vấn Châu Hiểu Ngữ, nghe đến bọn họ tới viện điều dưỡng tâm thần quan sát bệnh nhân, Diệp Lan cũng chẳng biết phải nói gì, “… Từ sau khi việc hai đứa quen nhau bị lộ, không biết có bao nhiêu phóng viên bám đằng sau đâu, chuyện lần này người đăng tin lên bên ngoài có vẻ là người không liên quan nhưng ai biết có phải là phóng viên trong nghề do thám không. Hai đứa không thể cẩn thận hơn cho chị nhờ được à!”

Châu Hiểu Ngữ ngượng ngùng, “Chị, em thật sự không nghĩ lại đem đến phiền phức cho chị thế này đâu!”

Diệp Lan gí trán cô, “Hôm qua con nhóc Tiểu Oánh đọc được tin trên mạng, còn nói với cha mẹ, làm ông bà sợ thót tim, hỏi chị xem có phải Giản Minh bị thần kinh thật đang tìm phương án chữa trị không. Còn bảo nếu cậu ta bị bệnh thật thì dù gia cảnh có tốt, đối xử với em tốt thế nào cũng không thể cưới được, tránh về sau chịu khổ. Chị của em bị phụ mẫu kéo đến cằn nhằn nguyên buổi tối, bắt phải khuyên răn em, đừng để em chọn lầm đó!”

“Hai bác… tưởng tượng xa quá rồi, em còn chưa nghỉ đến việc kết hôn đâu.” Châu Hiểu Ngữ bóp trán.

Cửa phòng làm việc bị đẩy mở, Giản Minh đi từ ngoài vào, hỏi hai chị em bọn họ, “Kết hôn gì cơ? Ai định kết hôn?”

Cả Diệp lan lẫn Châu Hiểu Ngữ đều ngại, nói chuyện riêng với nhau thì không sao, nhưng lỡ để Giản Minh biết dự tính của nhà họ Diệp thì không biết trong lòng anh sẽ nghĩ thế nào. Dù sao cũng chỉ là hiểu lầm, không cần phải làm lớn chuyện.

“Tai cậu thính thật đấy, hai chị em tôi đang nói chuyện phiếm thôi. Gần đây cậu không đến công ty, có nghệ sĩ dưới trưởng An Huyên làm loạn muốn kết hôn, cô ấy đang phải chạy đi xử lý đấy.”

An Huyên cũng là quản lý cùng công ty, năng lực kém hơn Diệp Lan chút ít, nghệ sĩ dưới quyền cũng không xuất sắc bằng Diệp Lan. Lúc Giản Minh mất fan cô ta chẳng ít lần châm chọc mỉa mai trước mặt Diệp Lan. Sau khi chuyện tình cảm giữa Châu Hiểu Ngữ và Giản Minh công khai, cô ta còn cười nhạo, “Đúng là chị em, thấy nghệ sĩ dưới quyền gia thế tốt là đưa ngay em gái đến câu chàng rể vàng, suy nghĩ thấu đáo ghê.”

Mồm mép Diệp Lan cũng chẳng vừa, phản bác ngay tại trận, “Đúng rồi đấy, ai bảo em gái tôi hợp mắt Giản Minh cơ, không  giống em gái ai đó, dù đóng gói gửi đến cũng chẳng ai thèm.”

An Huyên có cô em ruột, hai năm trước cũng có ý định tham gia giới giải trí, cô ta đưa em gái mình đến công ty, Lục Tụng cũng nể mặt mà ký hợp đồng. Kết quả em gái cô ta lại định đi cửa sau, nhắm vào Giản Minh, đã mấy lần kiếm cớ tiếp cận, còn thuê truyền thông tung tin định tạo scandal, ai dè thái độ Giản Minh quá kiên quyết, hành động cũng xa cách tránh né khiến em gái An Huyên chẳng làm ăn được gì, đành phải rút lui.

Chuyện này về sau thành trò cười trong công ty, ai mà không biết chứ?

Trước nay thắng làm vua, thua làm giặc, em gái của Diệp Lan giành được trái tim Giản Minh, việc này đối với An Huyên mà nói là đòn tấn công sâu sắc. Cô ta nghe được tin của Giản Minh thì rất vui mừng khi người khác gặp họa: Có gì hay chứ, chẳng qua là tên thần kinh thôi!

Giản Minh đưa trợ lý mập đến công ty một chuyến, không biết đóng cửa nói gì với Lục Tụng mà có thể khiến tổng giám đốc đang phát hỏa bình tĩnh lại thần kỳ đến thế, sau đó dắt tay bạn gái đi về mất.

Cả đám người trong công ty bị ép xem người khác ngọt ngào mặn nồng, mắt trừng trừng nhìn cặp đôi chẳng lúc nào thôi khoe khoang tình cảm đó nắm tay nhau hiên ngang bước đi.

***

Tin tức trong giới giải trí cũng giống như sóng biển, hết lượt này đến lượt khác.

Sau khi tin Giản Minh đến viện điều dưỡng bệnh nhân tâm thần truyền ra, công ty giải trí Tinh Hoàng cũng chẳng hề lên tiếng giải thích, tin này rần rật một thời gian rồi cũng chìm xuống. Thời điểm họp báo ra mắt dự án phim điện ảnh của đạo diễn Ôn Đồng có Giản Minh là nam chính, Tiết Khởi đảm nhận vai nữa chính và nguyên tác kiêm biên kịch Châu Hiểu Ngữ tổ chức, cũng là lúc bộ phim “Cái bóng của nhà vua” chính thức khởi chiếu.

Trước giờ họp báo, Tiết Khởi đến hội trường sớm, vừa thấy Châu Hiểu Ngữ đã chạy lại ôm chật, khó mà che giấu niềm vui trên khuôn mặt. Cô nàng còn kéo Châu Hiểu Ngữ lại nhỏ giọng, “Mập Mập, chị vui quá đi mất. Em biết ngoại hình chị thế này, mấy năm nay chỉ có thể đóng mấy vai quanh đi quẩn lại kiểu nữ phụ ác độc nham hiểm, không phải kẻ thứ ba thì là bồ nhí, tóm lại toàn vai kẻ xấu xen vào tình cảm người khác. Không ngờ đạo diễn Ôn lại có thể nhìn ra trên người chị có tố chất của vợ hiền mẹ tốt. Thật đúng là cảm ơn đạo diễn Ôn với nhà biên kịch quá!”

Châu Hiểu Ngữ nắm tay cô nàng cười đầy ẩn ý, “Thế chị Tiết nhất định phải cảm ơn biên kịch cho hậu vào nhé!”

Lát sau Ôn Đồng cũng vào hội trường, thấy Tiết Khởi với Châu Hiểu Ngữ đứng cùng nhau nói chuyện nhiệt tình thế còn cười, “Tiết Khởi, không phải cô bảo muốn làm quen với biên kịch sao? Xem ra không cần tôi phải giới thiệu nữa rồi.”

Tiết Khởi chẳng hiểu gì, ánh mắt di chuyển từ Châu Hiểu Ngữ sang Ôn Đồng rồi lại quay ngược lại, vẫn còn sững sờ, “Đạo diễn Ôn, ý ông là… Mập Mập chính là biên kịch?”

Ngón tay chỉ vào Châu Hiểu Ngữ của cô còn hơi run, Châu Hiểu Ngữ nắm lấy ngón tay đó vào lòng bàn tay mình, cười không dứt.

Ôn Đồng, “Cô không biết à? Cô ấy chính là biên kịch đó.”

Tiết Khởi vẫn chưa tiếp nhận được tin tức khó tin này, “Mập Mập, em dám lừa chị! Em biết rõ…” Biết rõ chị vui thế nào khi được nhận vai nữ chính phim điện ảnh.

Cô nàng lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, bộ dạng xinh đẹp như hồ ly tinh nhưng thật ra lại rất biết giữ mình, đã từ chối không biết bao nhiêu lời ám chỉ lẫn công khai của người trong giới, có những lúc trông thấy mấy người nhờ quan hệ mà được vào vai chính, trong lòng khong khỏi ngũ vị tạp trần.

Thấy bộ dạng cảm động đến độ không biết phải làm sao của cô nàng, Châu Hiểu Ngữ xưa nay chưa từng chủ động ôm người khác, lần này bị đối phương ôm vào lòng cũng không phản kháng. Tiết Khởi cao hơn Châu Hiểu Ngữ một cái đầu, trông cứ như đang ôm em gái vậy, còn nhỏ giọng nói bên tai cô, “Cảm ơn em, Tiểu Ngữ!”

“Chị Tiết, em biết chị là diễn viên tốt, chị nhớ phải mời em ăn một bữa thịnh soạn đấy nhé!”

Khuôn mặt như sắp khóc của Tiết Khởi nhất thời nở nụ cười rạng rỡ, “Cái đồ ham ăn này!”

Ôn Đồng không ngờ có thể trông thấy cảnh này. Ông là người tỉ mỉ mẫn cảm, đoàn còn chưa bắt đầu làm việc, quan hệ giữa mọi người trong đoàn đã vô cùng hòa hợp, việc này đối với đạo diễn mà nói là việc vô cùng tốt. Có những đoàn phim, diễn viên biên kịch mỗi người một phen, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ công việc.

“Được rồi được rồi, gần đến giờ rồi, chúng ta vào trong thôi.”

Giản Minh đã vào chào hỏi biên kịch, phó đạo diễn và đồng nghiệp trong đoàn từ lâu, để Tiết Khởi và Châu Hiểu Ngữ từ từ nói chuyện.

Thành viên chủ chốt trong đoàn đã vào hội trường, phóng viên cũng đã đến đủ, toàn bộ vũ lực dồn vào diễn viên chính Giản Minh, khí thế đúng kiểu “không khai không tha”.

Giản Minh nở nụ cười tiếc nuối, “Thật xin lỗi đã khiến mọi người lo lắng, thật ra việc tới viện điều dưỡng là bởi nhận lời tham gia phim của đạo diễn Ôn, nhưng tôi lại không nắm được cảm xúc của nhân vật nên mới đến đó trải nghiệm thử xem thế nào, không ngờ lại có người để ý. Cảm ơn mọi người đã quan tâm!”

Đoàn phóng viên ngẩng đầu nhìn mấy hàng chữ to dùng treo trên tường: “Họp báo ra mắt dự án phim Tôi không bị thần kinh”, nhất thời trầm mặc.

… Rốt cuộc là thằng chết tiệt nào bày trò lừa mọi người?

Cũng có người vẫn không chịu tin, còn hỏi tiếp, “Xin hỏi anh Minh, chuyện này có thể đến viện điều dưỡng thành phố Thượng Hải xác thực được không?”

Mấy đồng nghiệp xung quanh quay sang nhìn cậu phóng viên trẻ tuổi đeo cặp đít chai dày cộm dám truy hỏi đến cùng này, ánh mắt ai cũng đều là “Thật không dám thừa nhận mình là đồng nghiệp với tên này!”.

Thái độ của Giản Minh hoàn hảo không có chỗ chê, “Đương nhiên, tôi có thể cho anh số điện thoại của bác sĩ Lộ, anh ấy là bạn tôi, ban đầu cũng nhờ anh ấy nên tôi mới có cơ hội tìm hiểu nổi đau khổ của người khác. Đương nhiên anh cũng có thể phỏng vấn bất kỳ hộ lý nào trong viện, tin rằng họ đều có thể nói cho anh rõ chân tướng!” Anh cúi người viết số điện thoại của bác sĩ Lộ vào tờ giấy nhớ  trên bàn, đích thân đưa cho vị phóng  viên kia.

Lúc tin tức về buổi họp báo này được đưa ra, không những đẩy số lượng bài báo nhắc đến phim của đạo diễn Ôn lên cao, mà còn bơm một liều thuốc tăng lực cho số fan trung thành còn sót lại của Giản Minh, cho bọn họ tấn công mãnh liệt lượng anti- fan dám lăn đến làm loạn trong Weibo của anh.

“Ha ha ha, mặt đau chưa! Idol nhà tôi đẹp trai diễn xuất tốt, lại còn rất chuyên nghiệp nữa!”

“Mấy người mới thần kinh! Cả nhà mấy người đều thần kinh! Anti- fan cút hết đi!”

“Đây là ghen tị người ta chứ gì nữa! Anh Minh diễn xuất tốt lắm đó, tối qua xem Cái bóng của nhà vua không dừng lại được luôn, mong đợi cảnh anh Minh với tiểu công chúa Tây Thành quá đi!”

Còn có người chụp lại hình trong phim mà Giản Minh đăng lên khoe khoang tình cảm của anh và Châu Hiểu Ngữ trên Weibo lúc trước, làm thành icon, tung bên dưới Weibo, bên dưới có một đoàn người ấn like, góp gạch đẩy lên đầu, “Bây giờ mới phát hiện anh Minh với  Mập Mập tình cảm quá đi!”



Lúc ban đầu đạo diễn Ôn chọn Giản Minh cũng là bởi Diệp Lan đề cử quá nhiều, chứ thật ra trong lòng ông vẫn có đôi chút nghi ngờ. Ai làm trong ngành này mà quên được thành tích khó coi hai lần tham gia phim điện ảnh lúc trước của Giản Minh cơ chứ.

Ông vốn chỉ làm phim điện ảnh vốn đầu tư ít, mặc dù mấy năm nay có nổi tiếng hơn những cũng chỉ là do đề tài khác lạ, trừ việc vốn đầu tư không cao ra thì diễn xuất của diễn viên đều yêu cầu rất cao.

Sau khi “Cái bóng của nhà vua” công chiếu, trình trạng giảm fan ầm ầm trên Weibo của Giản Minh có xu hướng tốt lên. Fan mới lần này không phải các cô bé tuổi còn nhỏ chỉ trọng ngoại hình khi trước nữa mà là fan của các nhân vật gạo cội như Trần Gia Vận xem phim, lại bất ngờ bị ngoại hình và diễn xuất của Giản Minh trong đó hấp dẫn, chạy sang theo dõi Weibo đợi xem biểu hiện các tập sau.

Quan sát nỗ lực của Giản Minh, cùng với xem được biểu hiện của anh trong “Cái bóng của nhà vua”, Ông Đồng rốt cuộc cũng yên tâm, chính thức đi đến địa điểm quay phim làm việc.

Lần này Châu Hiểu Ngữ vừa là biên kịch lại còn kiêm trợ lý cho Giản Minh, lúc phim chính thức mở máy bận chóng mày chóng mặt.

Phim quay theo phương pháp hồi tưởng, mở đầu là cảnh Giản Minh ở trong viện điều dưỡng dành cho bệnh nhân tâm thần, mặc bộ đồ đánh số của bệnh nhân, bám song sắt ngóng ra ngoài, trên mặt vẫn nguyên vẻ không cam lòng, còn mắng chửi tấn công hộ lý và nhân viên đến khống chế anh ta lúc lên cơn, chính thức được ghi nhận có chứng cuồng loạn, hoàn toàn là một người điên.

Biểu hiện của anh ta khiến nhân viên và hộ lý trong viện đều như gặp giặc.

Mà lúc này Tiết Khởi trên mặt còn vết bầm tím vì bị anh ta đánh đang đừng ở ngoài, nhìn thẳng vào mắt anh ta, nghe anh ta buông lời thô tục chửi rủa mình, trên khuôn mặt tiều tụy của cô xuất hiện một nụ cười trào phúng nhàn nhạt.

Hai vợ chồng cách nhau một tấm cửa sắt nặng nề, nhìn nhau như kẻ thù, ánh mắt chất đầy thù hận, cảnh tượng khiến người khác không rét mà run.

Bên cạnh Tiết Khởi là cô con gái đang chỉ mong bản thân có thể co lại thành một cục.

Diễn viên nhí mới có bảy, tám tuổi, là một cô bé mắt to tròn rất đáng yêu, khuôn mặt cũng toàn là vết bầm tím giống mẹ, vẻ mặt hoảng sợ bất lực.

Mẹ con hai người toàn thân đầy vết thương đứng ở hành lang viện điều dưỡng, thi thoảng có hộ lý đi qua còn nhỏ giọng bình luận, “… Vớ phải một ông chồng vũ phu lại còn bị điên, mẹ con hai người thật đáng thương.”

Người điên có khả năng công kích mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể phát tác, hơn nữa là người nhà, những vết thương trên người hai mẹ con họ chính là bằng chứng của việc bệnh thần kinh phát tác.

Giản Minh làm diễn viên nhiều năm, đều theo trường phái thần tượng, đột nhiên bắt anh đóng vai kẻ tâm thần, lại còn mở miệng ra là chửi tục, điên cuồng mắng mỏ đánh các nhân viên hộ lý và cả Tiết Khởi lẫn cô bé diễn viên nhí đứng âm thầm quan sát ngoài cửa sắt, nguyên cảnh này quay đi quay lại bảy tám lần đều không thể nhập tâm.

Ông Đồng thở dài, “Hôm nay nghỉ trước đã, Giản Minh tìm cảm giác, ngày mai tiếp tục quay.”

Mới mở máy ngày đầu tiên, anh đã không thể hoàn toàn nhập vai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.07.2019, 20:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2966
Được thanks: 13692 lần
Điểm: 16.54
Có bài mới Re: [Hiện đại - Showbiz] Bình hoa, chào anh - Lam Ngải Thảo - Điểm: 10
Chương 25.


Giản Minh cũng rất u sầu.

Lúc đóng “Cái bóng của nhà vua” có Trần Gia Vận dẫn dắt, còn có cả các diễn viên gạo cội khác chỉ điểm cho, anh bất tri bất giấc nhập vào vai diễn, căn bản chưa từng xuất hiện trạng thái này. Hơn nữa sau khi phim truyền hình phát sóng, anh có ảo giác diễn xuất của bản thân đã tiến bộ rồi.

Nhưng giờ phút này, anh lại nghi ngờ chính mình.

Trong đời người kiểu gì cũng có những thời khắc hoàn toàn phủ nhận bản thân, anh trước nay chưa từng nghĩ sẽ có ngày bản thân lại phủ nhận diễn xuất của mình như thế này. Anh hồi tưởng lại quá khứ, đã bỏ đi vỏ bọc thần tượng, đã sớm quên việc khoe mẽ mã ngoài, bất cứ lúc nào cũng phải giữ hình tượng nam chính trong phim thần tượng. Nhưng nghĩ đến tương lai, anh lại hoàn toàn mờ mịt.

Giản Minh thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải mình không nên làm ngành này nữa không.

“Tôi không bị thần kinh” đã quay được ba ngày, đều chỉ quay cảnh hai vợ chồng đối mắt nhìn nhau trong viện điều dưỡng, nhưng hoàn toàn không đạt được kết quả gì.

Ôn Đồng thấy Giản Minh đã cuống lên rồi, còn tốt bụng đến nói chuyện với anh, “Phim điện ảnh không giống phim truyền hình có thời gian quay dài, mỗi một cảnh, lời thoại, vẻ mặt đều yêu cầu rất cao, có gấp cũng chẳng được. Chúng ta bỏ qua cảnh này, bắt đầu quay từ lúc bắt đầu quen nhau nào.”

Thời điểm khởi đầu của tất cả các mối tình đều vô cùng ấm áp ngọt ngào, cô gái xinh đẹp được người đàn ông cao to đẹp trai theo đuổi, hai người nhanh chóng cùng nhau sánh bước tiến vào lễ đường.

Hôn lễ long trọng đẹp đẽ, người thân bạn bè đến đây chật lễ đường, khởi đầu lãng mạn ngọt ngào bao nhiêu, những ngày tháng về sau lại đau khổ tuyệt vọng bấy nhiêu.

Giản Minh sở trường diễn vai dịu dàng chu đáo, nhưng trong lòng anh vẫn còn vướng mắc ở những cảnh sau, buổi tối về khách sạn ngồi ngẩn ra. Châu Hiểu Ngữ không nhìn được nữa bèn kéo anh đi học lời thoại, định giúp anh nhanh chóng tiến vào trạng thái, nhưng dường như chẳng thu được kết quả gì.

Châu Hiểu Ngữ bắt đầu hối hận bản thân ban đầu để anh tham gia diễn bộ phim này, “Anh Minh, anh lớn lên trong hoàn cảnh gia đình tốt đẹp, bác gái lại dạy anh thẳng thắn lương thiện, đóng vai vợ chồng so đo tính toán, đôi bên tranh chấp, không chết không dừng thế này chắn chắn lúc anh diễn sẽ gặp khó khăn, hay chúng ta cãi nhau một trận cho anh thử cảm giác?”

Trước nay Giản Minh đối xử dịu dàng lịch sự với trợ lý mập quen rồi, bảo anh mở miệng dùng từ thô tục với cô, bản thân anh đã không thể mở miệng nổi.

“Hay là… Mập Mập kể cho anh chuyện lúc nhỏ của em đi?”

Anh còn nhớ lúc Châu Hiểu Ngữ còn nhỏ quan hệ giữa cha mẹ cô không tốt, về sau ly hôn rồi cũng bỏ cô lại một mình, đại thể câu chuyện Mập Mập chỉ nhắc thoáng qua nhưng quá trình cụ thể trong đó cô lại chưa từng kể lại.

Châu Hiểu Ngữ ngẩn ra, thật ra cô rất hiếm khi kể chuyện gia đình mình cho ai, thậm chí cả bác Diệp An Viễn, có lúc ông đến cũng chỉ trông thấy toàn thân cháu mình đầy vết thương, rất hiếm khi nhìn thấy em gái và chồng trước của em mình đánh nhau.

Lúc viết kịch bản, nhiều lúc nhớ lại khoảng thời gian đó, trong lòng cô cũng rất nặng nề. Câu chuyện đó cô cứ cầm bút lên đặt bút xuống rất lâu, khoảng giữa còn đi tham gia tình nguyện với Ngụy Mẫn Chi hai lần mới có thể dần dần giải tỏa bớt tâm trạng bức bối khó chịu để viết tiếp.

Vô số những đêm yên tĩnh, cô ngồi dưới ánh đèn hồi tưởng chuyện cũ, luôn cảm thấy bản thân bị nhốt trong phòng kín, không thể bước ra ngoài một bước.

Sau khi thành người yêu của Giản Minh, được anh chiều chuộng yêu thương, cẩn thật đặt trong lòng bàn tay chăm sóc, bảo vệ, ngay đến những hành vi thân mật cũng chẳng dám làm. Châu Hiểu Ngữ đâu có ngốc, cô đã từng yêu Phương Lược, cũng hiểu thái độ độc tài ngang ngược của anh ta, lúc đó tự tin của cô thấp vô cùng. Người thiếu thốn tình cảm đều có chỗ thiếu hụt lớn, trong hiện thực rất dễ nhượng bộ vô lý, vô điều kiện, chỉ mong nắm được đôi chút ấm áp người khác cho.

Cũng không biết là từ lúc nào, có thể là từ lúc Giản Minh bất chấp giảm fan ảnh hưởng đến tên tuổi mà vẫn nắm tay cô đi trên đường, đến chỗ mọi người trông thấy, khiến cô tìm lại được tự tin, để cô biết bản thân cũng có thể được người khác nâng niu bảo vệ trong lòng bàn tay. Giờ nhắc lại chuyện cũ đột nhiên không cảm thấy áp lực, đau lòng như trước nữa.

“… Em nhớ từ lúc còn nhỏ cha mẹ đã hay cãi nhau. Lúc nhỏ còn trông thấy mẹ cầm chày cán bột, cha cầm dao thái rau đánh nhau, em sợ đến phát run, rúc vào một góc cứ tưởng cha định giết mẹ…”

Cô dựa vào người Giản Minh, từ từ kể lại những chuyện lúc nhỏ, thậm chí trên mặt còn có nét cười, kể một nửa cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của Giản Minh, “Anh Minh, về sau chúng ta… liệu có cãi nhau không?”

Giản Minh buồn cười, véo mũi cô, “Chúng ta có gì để cãi nhau chứ?”

Cô rất muốn phản bác, lúc cha mẹ cãi nhau để lại cho cô ấn tượng sâu sắc, nhưng bây giờ nghĩ lại, dường như… cũng chỉ bắt nguồn từ những chuyện lông gà vỏ tỏi, không hiểu sao cũng có thể cãi nhau long trời lở đất như thế?

Trong lòng cô có một tiếng nói nho nhỏ: Chuyện đó không giống nhau!

Đúng thế! Hoàn toàn không giống nhau!

Giản Minh chiều chuộng cô bất chấp tất cả, có lúc cứ như xem cô là trẻ con vậy, dường như anh vẫn luôn có ý đồ bồi đắp lại toàn bộ những tình cảm cô bị thiếu hụt, chuyện có ấu trĩ thế nào cũng đều đồng ý làm cùng cô hết.

Cách cha mẹ ở bên nhau không phải như thế.

Ý cười trên mặt Châu Hiểu Ngữ càng ngày càng rõ, cô vòng tay lên kéo đầu Giản Minh xuống, chủ động hôn nhẹ lên trán anh, “Anh Minh, cảm ơn anh! Về sau cho dù chúng ta không ở bên nhau nữa em cũng cảm ơn tình yêu và sự ấm áp anh dành cho em.”

Giản Minh bực mình, “Sao lại không ở bên nbau? Em nói lung tung cái gì thế?”

Thật ra Châu Hiểu Ngữ hoàn toàn chẳng mong được mãi mãi bền lâu, cô chẳng qua là cô đơn một mình quá lâu, cần sự ấm áp mà thôi.

Cô cũng không phản đối lời anh nói, tiếp tục kể lại những chuyện vụn vặt ngày trước, có những chuyện đã phủ bụi thời gian, cô phải thổi sạch, cố gắng nhớ lại. Có những lúc đang kể còn cười, “… Lúc trước cứ mong cha mẹ ở bên nhau như người khác, bây giờ em lại thấy thật may khi họ chia tay từ sớm, nếu không có khi còn xảy ra án mạng ấy chứ.” Chỉ trừ việc vứt cô ở đó thì quả thật vẫn khiến lòng người lạnh lẽo.

Càng nghe nhiều, lòng Giản Minh càng đau, đợi đến lúc cô bất giấc ngủ mất thì anh mới nhẹ nhàng đặt người trong lòng lên xô pha, đắp chăn cẩn thận, bản thân cầm kịch bản tiếp tục mày mò suy nghĩ.

Có thể đối với người chưa kết hôn, lại lớn lên trong gia đình thuận hòa mà nói, nếu không tận tai nghe những nghi ngờ, nhục mạ, bạo lực vô độ giữa vợ chồng với nhau, thật sự khó mà hiểu được mối quan hệ vô cùng thân mật nhưng lại chất chứa hận thù đó đem lại tổn thương lớ đến mức nào.

Nhưng những lời kể của Mập Mập lại khiến anh thấy được rõ ràng, đầu dần dần sắp xếp mạch lạc, đọc lại kịch bản đã thấy cảm nhận sâu sắc hơn nhiều. Bên dưới những câu chữ tường  thuật lại nghe có vẻ hời hợt, không màu mè ấy, thực chất ẩn chứa một trái tim máu nhỏ đầm đìa.

Anh nhớ lại tình tiết trong bộ phim, người vợ ra ngoài ăn uống cùng đồng nghiệp, bị ông chồng say rượu biết được đã xách đá mài đứng giữa phòng khách mài dao, miệng còn mắng “Tao phải giết chết con đĩ này”, còn đứa con gái thì rúc vào trốn sau ghế xô pha, cả người run rẩy.

Cũng may anh ở trong đoàn phim cũng lâu, lần này vị trí quay phim hẻo lánh, ngày đầu tiên đến trợ lý mập đã chuẩn bị bếp từ và dao thớt, có thể vào phòng tắm nấu ít cơm canh đơn giản, cải thiện dinh dưỡng.

Trong đầu anh chỉ còn kịch bản, vào phòng tắm lấy dao và đá mài ra, ngồi ở góc xô pha bắt đầu mài, vừa mài vừa mắng chửi vô cùng hung tợn.

Có lẽ do xung quanh không có ai nhìn nên anh có thể tự do thể hiện, vứt bỏ những lễ nghĩa và đạo đức được giáo dục từ nhỏ, buông một loạt mấy câu chửi tục tĩu, càng chửi càng hăng, để trợ hứng, anh còn mớ chai bia trên bàn ra uống mấy hớp, vừa mài dao vừa uống bia. Không biết do rượu vào lời ra hay sao mà anh càng chửi càng hăng, quên mất trên xô pha còn có trợ lý mập đang ngủ.

Châu Hiểu Ngữ đang ngủ thì nghe thấy ồn ào nên tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy Giản Minh nồng nặc mùi bia, mở đến mấy nút áo, đầu tóc rối bù như tổ quạ đang vừa mài dao vừa mắng chửi, lời nói tục tĩu, khuôn mặt hung ác, vung dao lung tung như chẳng có ai xung quanh. Nhất thời cô còn tưởng bản thân lại rơi vào ác mộng lúc nhỏ, nhìn thấy Châu Quốc Bang đang chuẩn bị vào trận.

“Anh… Minh?”

“Con điếm bẩn thỉu, hôm này ông đây sẽ rạch mặt mày…” Giản Minh quay đầu sang, bộ mặt hung ác còn chưa kịp điều chỉnh lại, Châu Hiểu Ngữ bị dọa giật mình, ngồi bật dậy, lắp bắp, “Anh… anh Minh…” tựa như lúc nhỏ nhìn thấy Châu Quốc Bang đang nổi cơn tam bành, như chuột thấy mèo, run sợ chẳng dám to tiếng.

Giản Minh cũng bị nỗi kinh hoàng hiển hiện trên mặt Châu Hiểu Ngữ làm giật mình, thoát khỏi nhân vật, định cười nhưng vừa rồi diễn nhập tâm quá, bây giờ lập tức thay đổi lại không được, ngay đến giọng điệu cũng cứng nhắc, “Anh… ồn quá làm em tỉnh rồi?”

Châu Hiểu Ngữ không nhịn được rúc người về phía lưng xô pha, trên mặt vẫn còn nỗi sợ hãi kinh hoàng khiến Giản Minh đau lòng không thôi, anh vội vàng đặt dao xuống, rốt cuộc cũng hoàn toàn thoát khỏi nhân vật, đi sang ôm cô vào lòng, “Mập Mập ngoan, đừng sợ, vừa rồi anh chỉ đang tìm hiểu kịch bản thôi.”

Mập Mập khóc òa lên, “Anh bị thần kinh à, làm em sợ sắp chết!”

Nỗi sợ hãi kinh hoàng bất lực, lạnh lẽo bao phủ toàn thân như bị rắn độc ngắm trúng này, cô đã rất nhiều năm không trải qua. Hóa ra trong lòng cô nỗi sợ hãi này vẫn chưa biến mất, chỉ cần một ánh mắt hung ác, một câu mắng chửi dữ dằn đều khiến cô chớp mất trở về quá khứ.

Giản Minh lại cười ha ha như nhặt được vàng, “Cảm ơn em quá khen! Cảm ơn quá khen! Cảm ơn em, Mập Mập!” Anh cúi đầu, không đầu không đuôi hôn Châu Hiểu Ngữ, cũng chẳng để ý nụ hôn dày đặc này rơi lên mặt cô, môi cô hay trên trán cô nữa.

***

Buổi quay phim ngày hôm sau, Giản Minh đã hoàn toàn hòa nhập vào nhân vật.

Mới qua một buổi tối mà anh như biến thành người khác, tìm thấy mấu chốt trong vai diễn, thể hiện hình ảnh người đàn ông vũ phu mắc chứng cuồng loạn vô cùng sống động.

Quay xong Tiết Khởi còn chạy sang chỗ Châu Hiểu Ngữ, liếc mắt nhìn Giản Minh đầy sợ hãi, “Mập Mập, em có chắc chắn anh Minh không thần kinh không? Vừa rồi chị sợ suýt ngất luôn đấy!”

Châu Hiểu Ngữ nhớ lại cảnh tối qua, nụ hôn sâu đầu tiên của hai người lại diễn ra trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế, cũng không biết bắt đầu thế nào, chỉ biết nụ hôn đó khiến đầu óc cô mờ mịt, chẳng nhớ nổi quá khứ như cơn ác mọng kia nữa, chỉ nhớ được nhịp đập rộn ràng của trái tim mình và ánh mắt trong mắt Giản Minh.

Mặt cô đỏ lên liếc mắt nhìn Giản Minh, không ngờ anh cũng đang nhìn về phía này, mắt đầy ý cười ngóng về cô. Tiết Khởi nhìn thấy màn này mà rùng hết cả mình, kéo ngay cô bạn đi, “Sến quá sến quá! Hai người bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi cái trò tình đầu này hả?”

“Trò tình đầu cái gì cơ?”

“Em đỏ mặt lén nhìn anh một cái, anh liếc trộm một cái. Cái trò tình cảm trong sáng thuần khiết này cấp hai chị đã chơi chán rồi.!”

Châu Hiểu Ngữ, “…”

Cô bị Tiết Khởi kéo đi nói chuyện, nửa đường nhận được điện thoại, số lạ, cô bên nghe Tiết Khởi nói chuyện, bên nghe đầu dây bên kia gọi một tiếng “Tiểu Ngữ” không rõ ràng lắm, cô còn hỏi lại, “Ai vậy ạ?”

Đầu bên kia ngừng một lúc mới có giọng nói vang lên, “Tiểu Ngữ, là mẹ đây.”

Châu Hiểu Ngữ ngẩng đầu. Hôm nay trời nắng đẹp, lúc quay xong đã là hoàng hôn, ngút tầm mắt là những áng mây nhuốm đỏ, giống như sự nhiệt tình rừng rực trong lòng cô tối hôm qua, lúc được Giản Minh ôm vào lòng, dường như đang ôm cả thế giới trong tay.

Đầu bên kia điện thoại là một thế giới khác, là quá khứ đã chôn chặt, là quá khứ đáng lẽ cô phải từ bỏ lâu rồi.

“Mẹ.. có việc gì sao?”

Có lẽ là bởi vì có Giản Minh, biết bản thân được người khác yêu thương sâu sắc, mà chính cô cũng yêu người khác sâu đậm, trong lòng cô chưa bao giờ bình yên như lúc này, đến lời vừa rồi cũng có thể bình tĩnh nói ra miệng.

Tiết Khởi thấy thần sắc Châu Hiểu Ngữ nghiêm túc như đón địch mạnh, đoán ngay người gọi điện không phải bình thường, bèn ra dấu mình đi trước với Châu Hiểu Ngữ, để cô lại đó rồi quay đầu chạy về tìm Giản Minh.

***

Diệp An Ninh mới nghe được tin Châu Hiểu Ngữ kết giao với ngôi sao nam gia thế cực tốt từ miệng Diệp Oánh.

Từ lần hôn ước của con gái lớn hủy bỏ, Diệp An Viễn lại đoạn tuyệt quan hệ với bà, Diệp An Ninh rất lâu rồi không thăm hỏi hay đến nhà Diệp An Viễn chơi. Hôm đó đi dạo phố vô tình gặp được Diệp Oánh, bà bèn kéo Diệp Oánh đi ăn cơm, vừa hay màn hình lớn trong quán đang chiếu “Cái bóng của nhà vua”, mấy người ăn bên cạnh còn bình luận anh chàng diễn viên chính phim này vừa đẹp trai vừa diễn xuất tốt.

“Cái bóng của nhà vua” làm mưa làm gió, tỷ suất người xem càng ngày càng cao, kéo theo tên tuổi của Giản Minh cũng lên như diều gặp gió, hơn nữa còn thoát khỏi cái danh “bình hoa”, chính thức chuyển từ “phái thần tượng” sang “phái thực lực”. Chẳng qua hiện giờ anh không để tâm chuyện bên ngoài, bế quan tập trung quay tại phim trường, hoàn toàn không biết mức độ nổi tiếng của mình lúc này đến đâu.

Từ sau lần gặp mặt Giản Minh với cha mẹ lần trước, Diệp Oánh còn âm thầm bám riết lấy Diệp Lan nghe ngóng chuyện tình yêu của Châu Hiểu Ngữ và Giản Minh, cứ cảm thấy duyên phận quá kỳ diệu. Ai ngờ được người chị họ bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ, đến khi trưởng thành lại có thể gặp được chuyện may mắn như thế?

Diệp An Ninh gọi vài món, đợi đến lúc món khai vị ra rồi thì bắt đầu nói xa nói gần định nghe ngóng chuyện về Châu Hiểu Ngữ.

“Chuyện lần trước đều do cô suy nghĩ không chu đáo. Cha cháu dạo này có khỏe không? Tiểu Ngữ thì sao, nó có đi thăm anh ấy không? Lâu lắm rồi cô không gặp nó, cũng chẳng biết dạo này nó bận gì, chẳng gọi điện thoại cho cô nữa.”

Diệp Oánh sớm đã ngứa mắt Diệp An Ninh rồi, đặc biệt là lần trước bà còn chọc cho Diệp An Viễn tức đến độ phải nằm viện, khó khăn lắm mới quên được chuyện lần đó, Diệp An Ninh lại chui từ xó xỉnh nào ra định giở trò.

Cô bé kiềm chế lửa hận, cười cực kỳ ngây thơ hồn nhiên, “Cha cháu vẫn tốt, chẳng qua là đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần, nếu cô với ông Châu Quốc Bang kia còn đến nhà thì chắc chắn sẽ đập gãy chân hai người. Chị Tiểu Ngữ còn bận yêu đương, thời gian đâu mà gọi điện thoại cho cô chứ.”

Diệp An Ninh còn tưởng Châu Hiểu Ngữ làm hòa với Phương Lược rồi, “Tiểu Ngữ cũng thật là, dù lần trước có bàn chuyện không thành thì bàn thêm vài lần nữa là được ấy mà. Khó khăn lắm mới quyết định kết hôn, sao lại hủy bỏ được?”

Diệp Oánh mặt kinh ngạc lắm, “Cô không biết à? Chị Tiểu Ngữ đổi bạn trai từ lâu rồi, ấy, là anh kia kìa.” Vừa hay màn hình lớn trong quán xuất hiện cảnh đặc tả gương mặt Giản Minh, khuôn mặt nhìn nghiêng đẹp trai tuấn tú không chỗ nào để chê.

Diệp An Ninh sống chết vẫn không tin, “Sao thế được? Tiểu Oánh, cháu đùa cô phải không?”

Trong lòng Diệp Oánh dâng lên khoái cảm được báo thù, “Cô, cháu lừa cô làm gì?” Cô bé mở điện thoại, cho Diệp An Ninh xem bức ảnh chụp trong bữa cơm lần trước.

Hôm đó cô bé chụp rất nhiều ảnh Châu Hiểu Ngữ và Giản Minh, có ảnh Giản Minh gắp đồ ăn cho Châu Hiểu Ngữ, có cảnh bóc tôm cho cô, có cảnh cúi đầu nhìn Châu Hiểu Ngữ cười dịu dàng. Chụp nhiều thế mà chẳng có ai để khoe, chỉ có thể ôm lấy tự ngắm. May mắn hôm nay gặp được Diệp An Ninh, đúng là người thích hợp nhất để chia sẻ mà.

Diệp An Ninh xem từng tấm một, càng xem sắc mặt càng khó coi.

Diệp Oánh sợ chưa đủ kích thích, còn dùng điện thoại tìm một loạt các tin tức liên quan đến Giản Minh và Châu Hiểu Ngữ cho Diệp An Ninh xem.

Nhờ Diệp Oánh khoe khoang, Diệp An Ninh về nhà ngồi cũng không yên, suy đi tính lại mất mấy ngày cuối cùng cũng dày mặt gọi điện thoại đến cho Châu Hiểu Ngữ, sợ cô không nhận điện còn lấy di động chồng gọi.

Lúc nghe Châu Hiểu Ngữ lạnh lùng hỏi câu kia, Diệp An Ninh đột nhiên cảm thấy chột dạ, hít sâu một hơi mới nói được mấy câu tiếp, “Tiểu Ngữ, mẹ nghe nói con có bạn trai mới rồi, định gọi đến hỏi thăm chút thôi. Nếu con có rảnh thì đưa bạn trai đến nhà ăn bữa cơm nhé?”

Châu Hiểu Ngữ còn tưởng mình nghe thấy chuyện cổ tích “Nghìn lẻ một đêm”, suýt nữa thì cười ra tiếng.

Diệp An Ninh tái giá đã bao nhiêu năm, chưa một lần nhắc đến việc mời cô đến nhà ngồi chơi ăn bữa cơm, tựa hồ chỉ sợ lỡ miệng một câu là chẳng cách nào vứt bỏ được cô nữa vậy. Việc này khiến Châu Hiểu Ngữ  cảm thấy bản thân chẳng khác gì bệnh dịch, dính phải là đen đủi vô cùng.

“Cảm ơn mẹ đã quan tâm, bạn trai con rất bận, không có thời gian đến thăm hỏi đâu.”

Bao nhiêu năm nay Diệp An Ninh chưa từng nhỏ nhẹ trước mặt con gái lớn như bây giờ, nhưng từ lúc con gái tìm được con rể có tiền xong, không biết tại sao bà lại thấy địa vị mình thắp hẳn đi, lại còn có cảm giác hối hận vì những việc lúc trước nữa chứ.

Ban đầu nếu biết con gái lớn có bản lĩnh như thế, có thể tìm được bạn trai có điều kiện tốt như vậy thì kiểu gì bà cũng chẳng đối xử với nó như thế đâu.

“Nhưng mà… trước khi kết hôn vẫn nên gặp mặt người lớn trong nhà chứ? Mẹ với cha con cũng phải gặp nhà thông gia nữa.”

Châu Hiểu Ngữ suýt cười thành tiếng, “Gặp nhà thông gia làm gì? Đòi tiền à? Mẹ, mẹ nên từ bỏ ý nghĩ ấy luôn đi. Con biết mẹ và cha luôn coi con là cục nợ, chỉ hận lúc đầu không sinh ra con thôi.” Lúc nói ra những lời này cô đột nhiên cảm thấy thừa nhận chuyện cha mẹ không yêu mình, thậm chí là căm ghét mình, thật ra cũng không khó như tưởng tượng.

“Mẹ, bây giờ mới nói muốn quan tâm con, không cảm thấy quá muộn rồi à? Con biết hai người không yêu con, bây giờ con cũng chẳng yêu hai người, về sau lại càng không. Đợi mẹ và cha già rồi, nếu cần phụng dưỡng con sẽ chuyển khoản đúng số tiền theo luật định, chúng ta thậm chí không cần phải nhìn mặt nhau nữa. Con đã đưa bạn trai đến gặp bác trai bác gái, cho dù là bàn chuyện hôn sự cũng chỉ cần hai bác bàn với nhà người ta là được, không cần phiền đến mẹ và cha đâu.”

Châu Hiểu Ngữ nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của Diệp An Ninh ở đầu bên kia, dường như đang cố kìm lửa hận, hoặc cũng có thể bà chưa từng nghĩ sẽ có ngày cô con gái kiệm lời ít nói của mình lại có thể nói nhanh như thế, hơn nữa mỗi câu đều giống như một lưỡi dao cứa vào lòng bà. Bà chỉ có thể cố gắng bình ổn hơi thở, luôn miệng đáp, “Không phiền, không phiền gì đâu…” còn lại thì chẳng biết phải nói gì mới tốt.

“Mẹ, hôn lễ của con mẹ với cha không cần tham gia, tránh để mọi người khó xử. Cứ thế đi, về sau mẹ đừng gọi điện cho con nữa!”

Ngắt điện thoại, cô nhìn thấy Giản Minh đang đứng cách đó mấy bước, vẻ mặt nghiêm trọng, nhất thời nở nụ cười rực rỡ, chạy đến bổ nhào vào lòng anh, “Sao anh lại ở đây?”

Giản Minh thấy thái độ nhiệt tình của cô hơi kỳ lạ, Mập Mập trước nay vẫn luôn là một cô gái sống nội tâm, không mấy khi bộc lộ tình cảm ra ngoài. Anh nhấc gương mặt đang rúc vào lòng mình lên, cẩn thận quan sát thần sắc đối phương, hoàn toàn không thấy một chút u buồn nào, “Tiết Khởi nói em bị người ta bắt nạt, anh liền chạy qua đây xem thế nào.”

Lúc anh vừa qua đây trông thấy cô đang nói điện thoại, vẻ mặt có sự lạnh lùng xa cách không nói rõ thành lời, khoảng khắc đó cô dường như đã trở lại là trợ lý mập lần đầu họ gặp nhau, khiến người khác khó mà tiếp cận.

Cô hơi cứng người, xong mới tự cười nhạo bản thân, “Mẹ em không biết nghe được tin em kiếm được bạn trai nhiều tiền ở đâu, gọi điện thoại tới.” Dường như rốt cuộc cô cũng hạ quyết tâm, “Em đã nói với bà ấy rồi, về sau đừng gọi điện cho em nữa, em không muốn gặp bọn họ.”

Giản Minh lại để đầu cô rúc vào ngực mình, gần đến độ nghe được nhịp đập trái tim nhau. Anh nhẹ nhàng xoa lưng bạn gái mình, “Không muốn gặp thì đừng gặp, chỉ cần Mập Mập vui là được.”

Đằng xa, nhiếp ảnh gia đang cầm máy rất tập trung chuyên môn chụp ảnh, Tiết Khởi đi qua vỗ vai anh ta, “Làm gì thế?”

Nhiếp ảnh gia trẻ tuổi run tay một cái, suýt thì rơi cả máy, quay đầu lại nhìn cô nàng, không nhịn được mà ca thán, “Chị Tiết, chị định dọa chết người ta à? Lúc em đi qua nhìn thấy anh Minh với biên kịch đang tình cảm mặn nồng như chỗ không người, thật đúng là ngọt không chịu nổi, nên mới thuận tay chụp lại thôi.” Cậu ta kéo Tiết Khởi lại ngắm tác phẩm mình vừa chụp, vừa xem vừa hỏi ý kiến, “Thế nào, có ngọt ngào không? Ngọt ngào không?”

Ngay đến con người dạo gần đây cũng đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt như Tiết Khởi cũng còn thấy ngọt sâu răng, “Hai người này không thể trốn vào chỗ nào mà ôm nhau được à? Hỏng hết cả mắt rồi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: phuongphon và 23 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 17)

1 ... 33, 34, 35

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

15 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 205, 206, 207



Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.