Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 30.06.2019, 14:56
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152 (9):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Dù Thanh Linh nằm trên nhuyễn tháp được trải một lớp lông mềm mại nhưng vẫn cảm thấy xe ngựa xóc nảy dữ dội. Cơn đau bắt đầu có giấu hiệu hòa hoãn, cả người nàng như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, mệt mỏi đến không mở được mắt.

Giấc mơ hỗn loạn không ngừng, nàng không biết bản thân đang tỉnh hay đang mơ nữa. Ngủ chưa được bao lâu, xe ngựa đột ngột nảy lên một cái, nàng bị giật mình mà tỉnh giấc.

“Tần Thừa tướng, ngài mau mau trở về đi.”

Xe ngựa đến một thôn trang, Tần Liễm đột nhiên đuổi theo đứng chặn trước xe ngựa. Vô Ảnh khôn thể không bảo Trương Mộc mau dừng xe lại.

Thân mình Thanh Linh không tốt, Vô Ảnh không dám để Trương Mộc đánh xe quá nhanh, không ngờ Tần Liễm ấy vậy mà vẫn dám đuổi theo.

Nghe thấy Tần Liễm bám theo, thần kinh Thanh Linh khẩn trướng, lập tức ngồi dậy.

Nghỉ ngơi một lát sắc mặt nàng đã không còn khó nhìn như vừa nãy. Huống chi nàng còn trang điểm nhàn nhạt nên càng khó nhận ra.

“Phu nhân, nàng định đi nơi nào?” Thanh Linh ngăn trước xe ngựa Thanh Linh, ánh mắt thủy chúng vẫn không rời trên mành xe.

Thanh Linh nghe thấy thanh âm bình tĩnh của Tần Liễm, trong lòng có chút khẩn trương, sao hắn vẫn đuổi theo nàng vậy? “Cứ đi như vậy thôi, đến nơi nào thấy vui vẻ thì dừng lại.”

“Nhất định phải đi sao?” Giọng nói tràn ngập bi thương.

Trái tim như bị nhéo một cái, vừa đau vừa nhức, nàng không muốn rời khỏi hắn nhưng nghĩ đến những lần độc phát trước đó, hắn vì nàng mà không đoái hoài đến tính mạng, nàng cắn cắn môi dưới, vẫn là nên nhẫn tâm thôi: “Phải.”

“Diệp Thanh Linh, giữa chúng ta có rất nhiều chuyện ngăn trở, nàng vừa yêu ta lại vừa hận ta. Nếu như ta trả mạng này cho nàng, nàng không cần phải hận ta, chỉ yêu ta được không?” Ngữ điệu buồn bã của Tần Liễm vang lên. (MTLTH.dđlqđ)

Thanh Linh nghe hắn nói vậy, dự cảm không lành bắt đầu dâng lên, cái gì là trả mạng này cho nàng? Hắn đang muốn làm cái gì? Nàng đang suy nghĩ ý tứ trong lời hắn nói, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng kêu kinh ngạc của Vô Ảnh và thuộc hạ của hắn.

“Công tử, không cần!”

“Tần Thừa tướng!”

Bất an trong lòng bỗng vỡ òa, Thanh Linh không nhịn được nhấc mành xe lên, vừa nhìn liền kêu lên: “Tần Liễm!”. Nàng nhìn một mảnh đỏ au trước ngực hắn, chói đến nhức mắt khiến nàng suýt nữa muốn ngất.

“Nhanh đi tìm đại phu!” Một thủ hạ của Tần Liễm nhanh chóng phân phó.

“Phía trước có y quán, mau đưa công tử đến y quán.”Một thủ hạ khác của hắn lại nói.

Thanh Linh vẫn đang ngồi trên xe ngựa, vừa lúc định nhảy xuống thì thủ hạ của hắn đã cõng hắn lên, thi triển khinh công đến y quán phía trước.

Nàng run tay chỉ hướng Tần Liễm vừa được cõng đi, thanh âm không rõ: “Đuổi….đuổi theo.”

Nàng không nghĩ đến, thực sự không nghĩ đến, tên ngốc tử kia lại dám lấy mạng trả cho nàng.

Hắn không nợ nàng gì hết, tất cả chỉ có nàng nợ hắn!

Ghét bỏ xe ngựa đi quá chậm, nàng đành phải nhảy xuống, thi triển khinh công đuổi theo.

“Phu nhân, Minh Lục có chuyện muốn ngài giúp.”

Mắt thấy nàng sắp đuổi theo Tần Liễm, Minh Lục đột nhiên đứng ra ngăn cản nàng.

“Để sau hãy nói.” Nàng lạnh giọng nói, sau đó vòng qua người Minh Lục.

Minh Lục vẫn quyết giữ được bước chân nàng: “Minh Lục chỉ có một thỉnh cầu nho nhỏ.”Hắn mới không có đi ra đâu, hắn phải ở lại ngăn cản phu nhân, có như vậy phu nhân mới càng cảm thấy lo lắng nhiều hơn.

Chỉ cần phu nhân lo lắng quá độ, hẳn sẽ không nhận ra Cẩu Huyết kế của hắn.

Thanh Linh không lên tiếng, trực tiếp động cước với Minh Lục.

Minh Lục không ngờ nàng lại đột ngột động thủ với hắn, trốn không kịp liền nhận phải một quyền của nàng. Nhịn đau ngoài mặt, trong lòng cũng không khỏi ai điếu cho bản thân, nhất nhất ngăn cản bước chân của nàng: “Phu nhân, ngài không cần làm tổn thương công tử thêm nữa. Công tử yêu ngài, ngài lại đối xử với công tử như vậy, thế là không công bằng.”

“Ta biết.” Nàng thấp giọng đáp, nàng hiện tại rất muốn biết tên ngốc kia khiến bản thân bị thương thành cái dạng gì. Ra tay với Minh Lục cũng khách khí hơn nhiều.

Có sự ngăn trở của Minh Lục, thủ hạ của Tần Liễm đã nhanh chóng đưa vào y quán.

Thanh Linh tiến vào trong y quán, liếc mắt một vòng không thấy Tần Liễm mới hốt hoảng hỏi: “Tần Liễm đâu?”

“Phu nhân.” Minh Tứ từ bên trong đi ra. (MTLTH.dđlqđ)

Tiền đường y quán này là nơi đại phu khám bệnh và bốc thuốc, hậu đường là nơi đại phu và các dược đồng nghỉ ngơi, vì vậy nên mới có mấy gian phòng.

Tần Liễm ở một trong các gian phòng ấy, đại phu cũng đang chữa trị.

Cửa đóng chặt, mấy thuộc hạ của hắn canh giữ bên ngoài.

Thanh Linh đi thẳng đến trước cửa, vừa định đưa tay đẩy ra thì bị một thuộc hạ của hắn cản lại, cung kính nói với nàng: “Phu nhân, đại phu vừa phân phó không được để cho ngoại nhân tiến vào, thỉnh phu nhân kiên nhẫn đợi ở bên ngoài. (MTLTH.dđlqđ)

Tay đặt lên cửa của nàng cứng đờ, sợ bản thân đột ngột xông vào mà quấy nhiễu trị liệu của đại phu, tay nàng lại buông xuống: “Thương thế của hắn ra sao rồi?” Chảy nhiều máu như vậy, có phải bị thương rất nặng hay không? Có nguy hiểm gì đến tính mạng không?

Nếu như hắn xảy ra chuyện, nàng phải làm sao bây giờ?

Tại sao nàng luôn là người tổn thương hắn?

Nàng có phải là Sao Chổi trong cuộc đời của hắn không?

“Thuộc hạ không biết, thỉnh phu nhân kiên nhẫn chờ trong chốc lát.” Hắn nói.

Sau nửa canh giờ, cuối cùng cánh cửa cũng mở ra. Đại phu vừa đi ra ngoài liền nói hắn bị thương không nghiêm trọng, dưỡng vài ngày là tốt rồi.

Nghe nói vậy tâm Thanh Linh mới hòa hoãn xuống, khẩn cấp đi vào thăm hắn.

“Phu nhân.” Thanh âm Tần Liễm tràn ngập mệt mỏi, hắn nằm trên giường, trên người đắp một cái chăn.

Nghe thanh âm yếu đuối của hắn, lòng của nàng lại quặn đau, sống mũi cay cay, lời vừa ra đến miệng đã khóc nức nở.

“Sao chàng lại làm cái việc ngốc nghếch như vậy?”

“Nếu như ta chết, ta coi như đã trả lại mạng cho nàng, như vậy nàng sẽ không còn hận ta nữa.” Hắn nhìn ánh mắt của nàng, có vui sướng, cũng có áy náy.

“Không hận.”Nàng lắc đầu thật mạnh: “Sao thiếp lại hận chàng được? Hận chàng cũng là ta nói dối. Chàng căn bản chưa từng nợ thiếp cái gì. Sau này không được làm cái việc ngốc nghếch này nữa, nghe không?”

“Không hận ta, cũng không được bỏ đi, được không?”

“Chàng thành ra như thế này, thiếp nào dám đi.” Nàng nói.

“Sắc mặt nàng thực kém, có phải Thực Tâm tán sắp phát tác hay không?” Hắn nhíu mày nhìn nàng: “Những ngày này không được xa ta nữa.”

“Cho thiếp xem thương thế của chàng đi.” Nàng không muốn nói đến việc này nữa liền đổi đề tài.

Vừa nói, tay nàng vừa muốn vén chăn kiểm tra thương thé của hắn. (MTLTH.dđlqđ)

“Rất lạnh, phu nhân đừng mở chăn ra.” Thanh Linh hô to, hắn vốn nào có bị thương, nếu nàng xem hắn giấu giếm kiểu gì bây giờ? Không được, có có biện pháp khiến nàng quay về bên cạnh hắn, chắc chắn cũng có biện pháp không để cho nàng biết sự thật.

“Đại phu đã kê đơn rồi, vi phu cũng không cảm thấy có gì không ổn, nàng đừng quá lo lắng.” Mặc dù nàng tinh thông y thuật nhưng nếu như không nhìn miệng vết thương của hắn, chỉ nhìn khí sắc của hắn cũng không biết thương thế của hắn ra làm sao.

Thanh Linh nhìn sắc mặt không quá tệ của hắn, đoán vết thương cũng không nặng liền không cố chấp nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Hoanganh8864, LinMin, MicaeBeNin, Phuongphuong57500, Đông Thiên
     

Có bài mới 02.07.2019, 15:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152 (10):

Edit:  Mẹ tớ là Thái Hậu.

Nàng ở trong phòng chăm sóc Tần Liễm thật lâu, cảm thấy bụng có chút đói liền mở cửa ra ngoài.

Hậu đường y quán này có cả phòng bếp, Thanh Linh mượn đầu bếp y quán dùng phòng bếp một lát, nấu cho mình chút thức ăn, lại nấu cho Tần Liễm một chút canh bổ dưỡng.

Nàng bưng bát canh đến căn phòng Tần Liễm đang dưỡng thương, đến gần cửa liền nghe thấy giọng nói hưng phấn của Minh Lục.

“Công tử, Cẩu Huyết kế này hữu dụng chứ? Vừa không bị thương lại có thể níu chân phu nhân.” Minh Lục cười cười vuốt mông ngựa.

Thanh Linh dừng lại trước cửa nghe ngóng, theo như lời nói của Minh Lục, thương thế của Tần Liễm hẳn không phải thật, mảng máu đỏ tươi trên ngực hắn hình như là túi máu chó. Hắn không cần bị thương mà vẫn có thể khiến nàng phải quay về.

Chỉ cần hơi suy nghĩ chút thôi đã phát hiện ra đây là một kế hoạch chẳng lấy có gì là khó hiểu.

Khó trách Tần Liễm không chịu để cho nàng xem thương thế của hắn, mà trong thời gian ngắn nhất có thể tìm thấy y quán. Tất cả chỉ để phòng tránh trường hợp nàng nhanh chóng đến xem bệnh cho hắn.

Hết thảy tính toán tốt lắm, cũng chỉ có nàng nóng vội khinh địch mà bị lừa. (MTLTH.dđlqđ)

Thế nhưng lần này không hiểu vì sao nàng lại không có lấy một chút tức giận, chỉ cảm thấy có chút bực mình, lại có chút buồn cười.

“Ai đang ở bên ngoài?” Tần Liễm nhạy cảm phát hiện có người đang đứng bên ngoài.

Minh Lục nhanh chóng chạy ra cửa xem xét tình hình, vừa nhìn thấy Thanh Linh mang theo một bát canh nóng hổi đứng im trước cửa liền cả kinh. Tâm hắn âm thầm nảy lên một cái, hắn vừa tranh công với công tử một chút, Thanh Linh liền phát hiện ra.

Không cần phải quay đầu lại nhìn, hắn biết chắc công tử đang dùng ánh mắt như hình đao kiếm bắn thẳng về phía hắn: “Thuộc hạ còn có việc, thuộc hạ cáo lui trước.” Giác quan nhạy bén của hắn phát giác có nguy hiểm, tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.

Tần Liễm biết nàng đã nghe thấy lời Minh Lục nói với hắn, nội tâm khủng hoảng dữ dội. Hắn nuốt một ngụm nước bọt, cứng ngắc nói: “Phu nhân đang bưng cái gì vậy?”

“Canh.” Nàng diện vô biểu tình trả lời hắn.

“Nấu cho vi phu sao?” Hắn mở to mắt hỏi nàng.

Lần này nàng không trả lời hắn nữa, tay đặt bát canh lên bàn, xoay người đi ra khỏi phòng.

Tần Liễm chắc chắn nàng đã biết hắn lừa nàng. (MTLTH.dđlqđ)

“Phu nhân!” Nhìn nàng xoay người rời khỏi, hắn quýnh lên, mạnh mẽ hất chăn, giày cũng chưa kịp mang liền đuổi theo nàng.

Đầu tóc hắn rối tung, đuổi theo nàng ngăn trước mặt nàng: “Phu nhân, ta sai rồi, đáng ra ta không nên lừa dối nàng.” Bộ dạng hắn giống như đứa trẻ đang làm sai, ngoan ngoãn thừa nhận lỗi lầm.

“Ta không muốn lừa nàng, nhưng ta không thể bị thương, nếu như ta bị thương, nàng lại vẫn muốn rời đi, ta sẽ không có cơ hội đuổi theo nàng.”

Khuôn mặt nàng không rõ vui giận, ngược lại càng làm hắn sợ hãi.

Thực Tâm tán của nàng sắp phát tác, nếu như hắn không tìm thấy nàng, vậy nàng phải làm sao bây giờ?

Thật lâu sau đó, gương mặt nàng mới nhàn nhạt nhu hòa lại, nàng thở dài, đau lòng nói với hắn: “Quay về mặc ấm rồi hãy ra ngoài.”

“Nàng sẽ không đi nữa chứ?” Song mâu của hắn như cầu xin mà nhìn nàng. (MTLTH.dđlqđ)

“Thiếp không đi nữa, nhưng thiếp vẫn muốn ra ngoài giải sầu vài ngày, chắc chắn thiếp sẽ về.”Chỉ cần qua đợt độc phát này, nàng sẽ trở về.

Nghe thấy câu trả lời của nàng, khuôn mặt căng thẳng của hắn mới hòa hoãn xuống.

“Điều kiện tiên quyết là chàng không được đi theo thiếp.” Nàng lạnh nhạt nói, sau đó vòng qua hắn đi tiếp.

Nàng vẫn cứ khăng khăng muốn đi, nếu hắn cứ cứng rắn ép nàng ở lại, hẳn nàng sẽ cảm thấy đau khổ.

Hắn….. rốt cuộc là vẫn luyến tiếc.

“Tiểu thư, thực sự chúng ta phải đi sao?” Vô Ảnh đứng ngoài xe ngựa hỏi.

Thanh Linh ngồi trên xe nói: “Đi thôi, xa hắn vài ngày ta sẽ tốt lên thôi.”

Vô Ảnh cũng không nhiều lời nữa, lên tiếng nói Trương Mộc đánh xe, bánh xe từ từ lăn bánh.

“Tiểu thư, cô gia vẫn luôn ở phía sau.” Vô Ảnh nói.

Tần Liễm vẫn luôn bám theo xe ngựa của Thanh Linh, nhiều lần đã đi lên khuyên can nàng mau trở về với hắn.

Thanh Linh biết, nàng luôn chỉ bảo hắn nàng sẽ mau chóng trở về, hắn dường như nghe không vào, vẫn cố chấp đi theo nàng.

Có đôi lúc nàng cảm thấy thực hoang mang, bản thân hắn là Thừa tướng Nam Hạ lại có thể nhàn hạ đến thế này sao? Sau này khi nàng hỏi hắn chuyện này, hắn trả lời nàng, ái thê cùng mẹ đứa nhỏ chạy mất, hắn nào đâu còn tinh lực mà để ý những chuyện vô bổ khác? Đơn giản là cứ kệ nó đi thôi.

Xe ngựa xuất hiện thêm một cái đuôi, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Cũng may hắn luôn luôn bảo trì cự ly với nàng.

Buổi tối hôm nay, Thanh Linh dừng chân ở một khách điếm.

“Cô nương, muốn trọ lại sao?” Chưởng quỹ hỏi.

“Phải.” Thanh Linh trả lời.

Lúc này ngay bên cạnh có một khách nhân nói: “Chưởng quỹ, cho một gian phòng hảo hạng.”Người nói là một vị nam tử trẻ tuổi.

“Ai da, vị tiểu công tử này, rất không khéo rồi, khách điếm chúng ta chỉ còn lại một gian hảo hạng cuối cùng, vị cô nương này đã thuê rồi.” Chưởng Quỹ áy náy nói.

Cuối cùng gian phòng này vẫn thuộc về Thanh Linh, nhìn quanh gian phòng một vòng, nàng lại cảm thấy đau lòng cho Tần Liễm.

Một đường này dân cư thưa thớt, đi một đoạn đường dài mới xuất hiện lác đác vài ba khách điếm.

Nàng không nhịn mà nghĩ không biết đêm nay hắn ngủ thế nào?

Khách điếm này cũng có tiền viện, tiền viện này là chỗ dừng chân cho những khách nhân kỵ mã.

Ban đêm gió lớn, Tần Liễm đứng bên cửa sổ, áo choàng bị gió thổi tung bay, cuồn loạn bay múa.

Nàng ở tầng trên, hắn ở tầng dưới, hai người đều nhìn hình bóng của nhau, trong đêm khuya thanh vắng, nhất thời thời gian cũng như chậm lại.

Cảm giác đau đớn ở ngực khiến nàng choàng tỉnh lại, vội vã khép lại cửa sổ. Trái tim đau đớn giống như bị xé rách làm nàng đứng không vững.

“Phanh.”Cửa sổ đã khép lại bị gió thổi lại bật tung cánh cửa.

Vô Ảnh đang trải chăn đệm, nghe thấy tiếng động liền chạy ra, thấy Thanh Linh té ngã ngay bên cạnh cửa sổ, vẻ mặt thống khổ.

“Tiểu thư!” Nàng hạ người muốn Thanh Linh dậy, không ngờ Thanh Linh lại phun ra một ngụm máu.

Vốn sàn nhà được làm bằng gỗ, nay nhiễm thêm một lớp hồng huyết, trông vừa quỷ dị lại kinh người. (MTLTH.dđlqđ)

“Mau…đem…”Thanh Linh há miệng, nhưng mãi không thể nói hết một câu.Cơn đau khiến khuôn mặt nàng vặn vẹo, đôi môi trở nên trắng bệch, một dòng máu đỏ tươi chảy dọc theo khóe miệng. Trên trán thấm đẫm mồ hôi lạnh, thân mình run rẩy: “…đem….máu…” Đau đến nỗi thở không ra hơi.

“Tiểu thư, để Vô Ảnh đi lấy lọ máu có chứa Kim Tuyến Quỳ lại.” Vô Ảnh buông nàng ra, quay người lục lọi trong túi hành lý một túi rượu mà một lọ đan dược.

Máu được lấy từ trên người Tây Thành Bá, sau đó được điều chế thành đan dược.

Thanh Linh cố sức nâng thân mình, dựa người lên tường, bàn tay đè chặt lên ngực.

Vô Ảnh mở túi rượu, đút nàng uống từng chút từng chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Hoanganh8864, LinMin, Phuongphuong57500, Đông Thiên
     
Có bài mới 04.07.2019, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152 (11):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Lúc mới đầu nàng có chút bài xích mùi nồng của túi rượu có pha máu, rượu máu chảy dọc theo khóe miệng rơi xuống sàn nhà.

Nghĩ đến đây chính là máu có chứa Kim Tuyến Quỳ, nàng cắn răng, từ từ uống từng ngụm từng ngụm.

Máu vào trong cổ họng dường như có tác dụng, cơn đau như muốn xé tim xé gan đã dần dần thuyên giảm.

“Ưm…” Cơn đau như đạt đến cùng cực, nàng gắt gao cắn chặt môi dưới không cho phép bản thân phá ra bất kỳ một âm thanh nào. Nàng biết một khi nàng kêu đau,khẳng định Tần Liễm sẽ xông vào.

Nàng thật vất vả mới tách hắn, không cho hắn nhìn thấy nàng bị độc phát, vì vậy nàng không thể để hắn nghe thấy tiếng kêu của nàng.

Nàng lăn người trên sàn, lăn đến gầm bàn, há mồm cắn chặt lấy chân ghế, hai tay cào sàn gỗ.

“Tiếu thư!” Vô Ảnh vô thố nhìn nàng, muốn đỡ nàng dậy nhưng nàng nhất quyết không nhả chân ghế ra, tay đập mạnh xuống sàn nhà. Trong tuyệt vọng, nàng đành để tiểu thư giữ nguyên tư thế này.

Mười ngón tay cào sàn nhà xuất hiện vết máu, khuôn mặt không một chút huyết sắc nổi lên gân xanh.Vô Ảnh vội vàng lấy ra khăn tay, nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, cắn cái này!”

Thanh Linh tựa như không nghe thấy, vẫn giữ chặt chân ghế không buông.

Hàm răng cắn chặt đến mức trên chân ghế gỗ xuất hiện vết răng, thế nhưng miệng nàng chưa từng phát ra một tiếng kêu đau nào.

Đau đến không thể chịu đựng được nữa, nàng cảm thấy cái chết đã cách nàng không quá xa, trong thống khổ dường như còn có cả tuyệt vọng.

Nàng đã sống lại hơn một năm, một năm nay tựa như đã đi quả cả đời người.

Một năm thời gian này, nàng tìm ra kẻ đã hại chết cả nhà nàng, rửa sạch oan khuất cho ca ca Mạch Chiêu Nam. (MTLTH.dđlqđ)

Nếu như không có Tần Liễm, hiện tại nàng chết cũng không có gì lưu luyến. Nhưng lòng nàng có hắn, luyến tiếc hắn âm dương cách biệt. Bảo nàng chết, sao nàng lại cam tâm mà đi chết?

Nàng không cam lòng, cho đến giây phút cuối cùng, nàng đều thấy không cam lòng!

Ngẫm lại Tần Liễm lúc này vẫn đứng dưới lầu, đáy mắt nàng hiện lên chút ý cười. Có hắn ở đây, chắc chắn nàng sẽ chịu đựng được.

Vô Ảnh nhìn bộ dạng thống khổ của Thanh Linh, đau lòng nói: “Tiểu thư..”Nàng không biết phải làm cái gì, mắt nhìn tiểu thư chịu cực khổ nhưng cái gì cũng không làm được.

Thực Tâm tán phát tác, đau đến chết đi sống lại, lúc này lại có chút hòa hoãn. Hẳn Kim Tuyến Quỳ đã phát huy tac dụng.

Sau hơn một canh giờ, cơn co thắt đã giảm xuống rõ rệt.

Vô Ảnh muốn nâng nàng dậy, “Phanh” một tiếng, cửa sổ đã khép kín bị gió thổi bật tung. Gió thổi khiến ngọn nến leo lét trong phòng dần dần tắt.

Vô Ảnh sờ soạng nâng nàng lên trên giường, lại đi đến cửa sổ, vô tình nhìn thấy Tần Liễm vẫn luôn đứng ở tiền viện, nàng dừng lại. (MTLTH.dđlqđ)

Giờ đã quá nửa đêm, vậy mà Tần Liễm vẫn nhất nhất đứng yên nhìn lên phòng Thanh Linh.

Vô Ảnh đóng cửa sổ lại, thở dài, hai người này đều là đồ ngốc mà.

Vô Ảnh đóng kín cửa sổ, khơi lại ngọn đèn, đến lấy quần áo trong hành lý để thay cho Thanh Linh.

Tần Liễm đứng rất lâu, hắn không hề cảm thấy buồn ngủ, chỉ chờ cho đến khi phòng Thanh Linh tắt đèn mới lặng lẽ rời khỏi. (MTLTH.dđlqđ)

Hắn biết nàng không có thói quen để đèn đi ngủ, vì vậy trước khi đi ngủ, chắc chắn nàng sẽ tắt đèn.

Tối nay phòng nàng để đèn rất lâu, vì vậy hắn cũng đứng rất lâu, cho đến khi căn phòng đã tối.

Phòng nàng đã tối, giờ lại khơi đèn lên. Giờ đã là đêm khuya, nàng không ngủ sao? Hay là đã có chuyện gì xảy ra?

Trong hai ngày này, hắn cảm thấy rất khó chịu, đặc biệt là ban đêm.

Nhìn ánh sáng hắt qua khe cửa phòng, hắn càng lúc càng cảm thấy bất an. Hắn nghĩ hẳn đi lên nhìn nàng một cái, chỉ một cái mà thôi, chỉ cần nàng không sao, hắn sẽ rời đi.

Vô Ảnh tìm quần áo, mới quay người lại liền nhìn thấy Thanh Linh run rẩy nằm trên giường, hai tay nắm chặt chăn đệm.

“Tiểu thư.” Vô Ảnh lo lắng vội vàng đến gần nàng, khẩn trương nhìn nàng.

“Không sao, đã không đau như vừa rồi nữa rồi.” Nếu như nói lúc trước đau đến không muốn sống thì hiện tại cơn đau đã trong phạm vi có thể chịu đựng được.

Lúc này cửa sổ lại đột ngột mở ra, Vô Ảnh lại nghĩ gió thổi, không ngờ vừa xoay người liền nhìn thấy Tần Liễm đứng trong phòng.

Tần Liễm đi vào từ cửa sổ, vừa tiền vào, hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc. Cúi đầu nhìn máu trên sàn nhà, trái tim nảy lên một cái. Ngẩng đầu nhìn nữ tử đang run rẩy nằm trên giường, hắn cái gì cũng không kịp nghĩ đã phi thân đến bên cạnh giường.

“Vì sao lại không nói cho ta biết?” Hắn yêu thương nàng như vậy, rõ ràng hắn ở ngay bên ngoài, thế nhưng nàng lại không nói bất kỳ cái gì.

“Quá đột ngột, không kịp.”Nàng viện cớ trả lời hắn, cơn đau ở tim dần dần thuyên giảm rõ rệt, nàng âm thầm cảm thấy vui mừng, may mắn hắn đã không phát hiện ra.

Tần Liễm không vạch trần nàng, xoay người cầm lấy một mảnh chén trà bị vỡ, dứt khoát cứa lên cổ tay. (MTLTH.dđlqđ)

“Không cần.” Biết hắn muốn làm gì, nàng hổn hển quát.

Vô Ảnh cũng nhanh chóng ngăn cản: “Tần Thừa tướng không cần như vậy, tiểu thư đã qua rồi.”

Tần Liễm hất tay Vô Ảnh ra, vẫn nhất quyết phải cắt cổ tay.

“Không!!”Thanh Linh không biết lấy sức lực ở đâu, ngồi lên lao về phía hắn.

Tần Liễm hoảng hốt làm rơi mảnh vỡ, vội vạng tiếp được nàng.

Vô Ảnh đã im lặng lui ra ngoài.

“Không cần làm chuyện điển rồ, thiếp đã không sao rồi, sáng mai chúng ta cùng trở về.”Thanh Linh cười nói.

“Nàng có hận ta không?” Hắn đột nhiên lại hỏi chuyện này, đôi mắt chăm chú nhìn nàng, có chờ mong, cũng có khủng hoảng.

Nàng đột nhiên nhớ đến nàng từng nói nàng hận hắn và lời nói đó đã trở thành cái gai trong tim hắn.

Lần này nàng an toàn vượt qua được độc phát, vì vậy cũng không cần phải tránh né hắn nữa.

Nàng lên tiếng trả lời: “Dù sao cũng không phải chàng là người hạ lệnh giết thiếp, vì vậy thiếp không hận chàng…”

“Không hận ta, chính là chưa từng hận ta?” Hắn hỏi.

Hắn cắt câu chữ của nàng có chút kỳ quái, có thể do nàng đã quá mệt, không suy nghĩ nhiều câu hỏi của hắn liền gật đầu.

Cánh tay ôm nàng đột nhiên cứng đờ: “Diệp Thanh Linh, nàng không muốn uống màu của ta, vì vậy mới tránh né ta?”Thanh âm của hắn dần lạnh xuống: “Nàng đúng là suy nghĩ cho vi phu!” Hắn tựa tiếu phi tiếu nói, buông nàng ra đứng dậy.

Nàng nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: “Chàng…tức giận?” Đến cả họ tên đều gọi, hẳn là đã rất tức giận.

Sắc mặt tên này biến còn nhanh hơn cả lật sách. (MTLTH.dđlqđ)

“Đúng, tá tức giận.” Hắn mím môi nói, cơn giận giữ cùng ủy khuất mấy ngày này bùng phát mạnh mẽ: “Thực Tâm tán phát  tác, một lần đau hơn một lần, lần này là lần thứ bảy*, nếu như nàng…” Nếu như nàng không qua được thì sao? Hắn thực sự không dám hỏi câu này.

*Editor: Lần này là độc phát lần thứ bảy nhé. Lần trước mình dịch là thứ tám, xin lỗi mọi người nha. Mình muốn sửa mà không nhớ nó nằm ở phần nào ToT.

Nếu như nàng bỏ hắn đi trước, đó chính là nỗi ân hận lớn nhất trong cuộc đời hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV, Hoanganh8864, LinMin, Phuongphuong57500, Đông Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.