Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Mèo yêu - Hà Thư

 
Có bài mới 28.06.2019, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1217 lần
Điểm: 11.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 75


Edit: Dương Lam

Liêm Đường bắt đầu tự dằn vặt.

Trình Tân cũng không dễ chịu gì. Những thay đổi của cô rõ rệt dần, trở nên trầm mặc ít nói, làm chuyện gì cũng thường lơ đễnh, không hứng thứ nổi với bất cứ thứ gì, đến những buổi học vẽ cũng không đi nữa.

Tựa như một thân xác không còn sự sống.

Thấy Trình Tân như vậy, Phù Khanh cũng không rõ là đã xảy ra chuyện gì, chỉ cho rằng Trình Tân và Trì Ngôn giận dỗi cãi nhau, bèn đi tìm Trì Ngôn, mới biết là không phải.

Hơn nữa, trông biểu hiện của Trì Ngôn, dường như bà đã mơ hồ đoán được manh mối. Hai đứa này thực sự đang qua lại ư? Trông chẳng giống chút nào cả.

Sau đó thì tìm con trai, thử hỏi thăm chuyện này.

Cha mẹ không hỏi, Cổ Ý đã định qua loa lấp liếm luôn chuyện này giúp em gái. Nhưng giờ hỏi rồi, Cổ Ý cũng thành thật khai tuốt.

Sau khi biết chuyện, Phù Khanh im lặng rất lâu, rất lâu sau đó cũng không nói lời nào, chỉ bảo Cổ Ý đi trước.

Cổ Ý làm không sai. Tân Tân vẫn còn quá nhỏ, tương lai còn rất dài, rất nhiều chuyện có thể xảy ra.

Nhất thời chuyện không như ý, tin rằng sẽ sớm lãng quên theo thời gian.

Phù Khanh cũng không đồng ý cho con gái ở bên một con người.

Đây là tương lai chỉ cần một cái nhìn đã đoán được rõ ràng. Vả lại, ở bên cậu ta, tuyệt không mang lại bất cứ lợi ích gì cho con gái.

Bà không thể đồng ý hay ủng hộ, nên chỉ có thể im lặng.

Chẳng ngờ, giai đoạn suy sụp này lại kéo dài đến tận 2 tháng, kể cả lúc ăn tết, đôi mắt con bé cũng đờ đẫn, vô hồn. Một lần, khi cùng ra ngoài với mọi người, nó còn suýt bị xe tông phải.

Tuy Phù Khanh lo lắng nhưng không nghĩ được cách nào hay.

Sau khi khóc lóc một hồi, sống vật vờ qua 2 tháng, Trình Tân chậm rãi khôi phục chút thần trí. Cô lờ mờ nhận ra, chuyện Liêm Đường lần này quá đường đột.

Cô đã bị đá, trong tình trạng hoàn toàn không hay biết gì, vô cùng bị động và bất ngờ.

Hơn nữa, càng ngày, cô càng cảm thấy dáng dấp cô gái kia, nhất là gương mặt và đôi mắt đó, quen quen.

Cô gái phối hợp diễn kịch với Liêm Đường là em họ bên ngoại của anh, nhưng cũng không phải con của mấy người cậu, mà là cháu nội của em gái của Từ Nho Nghi. Vì anh nhớ mình đã từng mang Trình Tân tới nhà họ Từ, tất cả nam nữ trẻ tuổi ở nhà bên ấy cô đều đã từng gặp nên mới tìm một cô em họ xa hơn để tránh bị lộ tẩy.

Sở dĩ Trình Tân thấy quen mắt là vì cô cháu gái đó rất giống bà nội của mình, dẫn đến cũng có nét từa tựa như bà ngoại Liêm Đường, nhất là đôi mắt và khuôn mặt đó.

Trình Tân nghĩ rồi lại nghĩ, đột nhiên bỗng nghĩ tới Từ Nho Nghi. Cô gái đó, đúng là có nét giông giống bà ngoại Liêm Đường.

Chẳng biết Liêm Đường đang làm gì.

Mỗi lần nghĩ tới, Trình Tân lại cảm thấy cơn đau thấu trong lồng ngực.

Mà Liêm Đường cũng chẳng khác. Anh chỉ có thể ép mình lao vào guồng quay công việc khắc nghiệt để tự khiến mình chai lì, vô cảm.

Thấy Liêm Đường như vậy, trợ lý vô cùng lo lắng. Ngày nào anh cũng chỉ ngủ được mấy tiếng, ngày nào cũng mãi ngập trong mớ công việc không bao giờ hết, tới tận bây giờ.

Gầy đến không nhìn ra vóc dáng ngày xưa. Tiểu Trương lén liên lạc với bạn tốt của Liêm Đường, tức Lãnh Trạc và Dịch Viễn Sơn.

Dạo này cả Lãnh Trạc và Dịch Viễn Sơn đều rất bận. Chỉ là khoảng thời gian gần đây, vì đúng dịp tết nên Liêm Đường không tham gia Đêm đàn ông được. Cả bọn cứ nghĩ anh có cả một tập đoàn lớn như vậy, phải lúc bận thì chắc bay tới bay lui suốt, không tham gia cũng là bình thường.

Lúc nhận được điện thoại của Tiểu Trương, ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc. Tự tăng cường công việc cho mình?

Nghe trợ lý của Liêm Đường kể lại, cả bọn đều có hơi lo lo.

Buổi chiều, sau khi tan việc, Lãnh Trạc lập tức tìm đến công ty Liêm Đường.

Thấy Liêm Đường rồi, anh mới giật nảy mình. Mới có hơn nửa tháng không gặp, sao Liêm Đường đã thay đổi không tưởng thế này? Đến râu cũng không cạo, hốc mắt xanh xao, mặt mày bệch bạc, rặt một vẻ bệnh trạng nặng lắm thế này, cảm giác như chỉ cần anh lại gần đẩy một cái thôi, phỏng chừng cậu ta sẽ ngã ngay xuống đất.

Lãnh Trạc đi tới, nói với Liêm Đường hiện vẫn đang tăng ca: "Cậu nghỉ một lát đi!"

Liêm Đường lờ đi, bảo: "Không cần, tớ còn minh mẫn lắm, vẫn có thể làm việc tiếp được."

"Vẫn còn minh mẫn? Thế cậu xem thử xem ** của cậu đã sắp hỏng chưa hả?"

Liêm Đường không đáp, vẫn tiếp tục tập trung tra cứu tài liệu hạng mục.

Lãnh Trạc cảm tưởng như Liêm Đường là cái máy bị kéo căng dây cót, không ngừng vận hành.

Lúc Dịch Viễn Sơn chân thấp chân cao chạy tới đã là hơn 10 giờ. Liêm Đừng vẫn chưa ăn. Hiện tại 3 bữa của anh hoàn toàn không theo quy luật gì, dường như chỉ khi nào nhớ tới mới cầm đại gì đó bỏ vào bụng.

Dịch Viễn Sơn và Lãnh Trạc thấy cảnh này đều biết không ổn, bèn lập tức kéo Liêm Đường dậy, đi thẳng ra ngoài.

Dù thế nào cũng phải dẫn người tới bệnh viện.

Tới bệnh viện rồi, làm kiểm tra, truyền dịch xong, mới biết nếu tới trễ thêm mấy ngày, thì nhiều khả năng dạ dày đã xuất huyết, không chữa kịp thì có khi sẽ nằm đó chết tươi luôn ấy chứ, khiến cả hai vừa sợ vừa thở phào vỗ ngực. May mà tới kịp thời.

Còn Trình Tân, càng ngẫm lại càng thấy kì lạ. Cô lén lút tìm tới nhà Liêm Đường một lần nữa.

Cô nhập mật mã vào, phát hiện mọi thứ chưa từng thay đổi, vẫn vẹn nguyên như trước.

Sau đó vào nhà Liêm Đường quan sát một hồi.

Đến một chút dấu hiệu rằng có cô gái nào khác sống ở đây cũng không có. Đồ đạc của cô vẫn còn y nguyên ở chỗ cũ.

Không phải chứ...

Nếu Liêm Đường quen bạn gái thật, sao bạn gái anh có thể cho phép đồ đạc của những cô gái khác xuất hiện trong nhà anh?

Chuyện này rất kì quặc.

Chính vào lúc cô đang nghi hoặc thì bỗng nhận được tin nhắn từ Dịch Viễn Sơn.

Trong tin nhắn, Dịch Viễn Sơn quở Trình Tân: "Tân Tân này, người bạn gái như em cũng thật là chẳng đạt tiêu chuẩn gì cả. Liêm Đường đã bệnh lăn quay ra rồi, em còn không tới thăm xem cậu ta thế nào nữa hả?"

Trong lúc họ còn yêu đương, Liêm Đường đã dẫn cô tham gia các buổi gặp mặt, chính thức giới thiệu Trình Tân với các bạn bè của anh, tất nhiên những người này đều đã trao đổi phương thức liên lạc của mình với Trình Tân.

Họ vẫn chưa biết mối tình giữa Liêm Đường và Trình Tân đã xuất hiện rạn nứt, thậm chí là đã chia tay.

Lúc nhận được tin nhắn từ Dịch Viễn Sơn, Trình Tân vẫn chưa cảm thấy gì. Nhưng khi nhìn thấy tấm hình Dịch Viễn Sơn gửi tới, cô mặt cắt không còn giọt mặt.

Trong hình, Liêm Đường cô nhìn thấy lúc chia tay đã có một sự thay đổi chóng mặt. Gương mặt anh mất hẳn dáng vẻ khi xưa, nay yếu ớt, nhợt nhạt, râu ria xồm xoàm, người anh gầy rộc đi...

Trình Tân bịt miệng nhìn tấm hình không rời mắt, không dám tin đây là Liêm Đường.

Cô lập tức gọi lại cho Dịch Viễn Sơn: "Anh ấy ở bệnh viện nào? Giờ em tới ngay."

Dịch Viễn Sơn gửi địa chỉ cho Trình Tân.

Trên đường tới bệnh viện, Trình Tân không nguôi suy nghĩ, rồi cô có một suy đoán.

Có phải anh trai từng tới tìm Liêm Đường? Nói với anh vài lời mà... Bởi vì chuyện này, trừ Trì Ngôn ra, chỉ có anh trai là được biết, mà anh thì vẫn luôn phản đối.

Sau đó Liêm Đường biết chuyện, anh mới tìm người tới lừa cô?

Cô gọi điện thoại cho Cổ Ý ngay trên xe. Hỏi rồi mới hay, quả nhiên tháng trước anh đã gặp Liêm Đường, còn kể cả chuyện của cô, về tuổi thọ, về việc có thể cho cô một tương lai hạnh phúc được hay không.

Trình Tân ngấn lệ, rằng: "Sao anh lại làm thế chứ? Đây là lựa chọn của chính em, sao anh có thể lấy lý do là tốt cho em để tự ý quyết định thay em? Anh thế là hoàn toàn dồn ép anh ấy. Đổi lại là em, nếu biết được người mình yêu đã hi sinh vì mình như vậy, em cũng sẽ không chút do dự chia tay ngay với cô ấy, vì cái giá để yêu nhau là quá cao quá đắt, lại còn khiến người kia chịu tổn thương lớn đến thế, nếu bên cô ấy thì chính là ích kỉ. Liêm Đường không phải người chỉ biết nghĩ cho mình, ngoài chia tay với em, anh ấy còn có thể làm gì được?! Anh à, anh làm thế khiến em thất vọng quá đấy!"

Nói xong, Trình Tân lập tức cúp máy.

Cô lau sạch nước mắt, hùng hổ khí thế tiến đến bệnh viện.

Cô phải nói cho gã ngốc đó biết, lựa chọn của cô.

Gã đàn ông tự cho mình là đúng, lấy lý do tốt cho cô mà làm cô giận, làm cô đau lòng đó.

Lúc tỉnh lại, Liêm Đường còn ngỡ mình đang mơ. Đầu óc anh hoảng hốt đờ đẫn, nhìn đăm đăm vào Trình Tân ngồi bên: "Em gầy đi rồi."

Nghe câu này, những giọt nước mắt khó khăn lắm mới kìm lại được của Trình Tân lần nữa chảy xiết.

Thấy Trình Tân khóc, Liêm Đường vội vươn tay lau đi nước mắt của cô, nói bằng giọng khản đặc: "Anh xin lỗi, đến trong mơ cũng chọc em phải khóc rồi."

Trình Tân vừa nức nở vừa đập cái bốp vào bàn tay duỗi ra của Liêm Đường, quát: "Mau tỉnh lại đi, mơ miếc cái gì? Cái thứ nhà anh, còn dám làm em đau lòng! Anh là đồ đểu cáng."

Liêm Đường thất kinh, đôi đồng tử co rụt, cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.

Anh nói: "Sao em lại..." Sao em lại ở đây?

Lúc ấy, trong phòng bệnh chỉ có cô và anh. Dịch Viễn Sơn và Lãnh Trạc đã ra ngoài. Cả hai nhìn Trình Tân, lại quay sang đánh giá anh em tốt nhà mình, hốt nhiên nhận ra một chuyện. Xem ra, tình cảm của hai người này có vấn đề rồi đây, nên Liêm Đường mới biến thành dáng vẻ như hiện tại.

Trình Tân: "Sao anh có thể đối xử với em như thế cơ chứ!"

Liêm Đường không biết nên trả lời cô thế nào. Anh vẫn chưa hay rằng Trình Tân đã đoán ra được toàn bộ sự việc.

Tuy anh không định nói quá nhiều, chỉ e làm lộ chuyện, nhưng vừa lướt qua nước mắt của Trình Tân, biết bao tâm sự phút chốc tuôn ra hết cả.

Anh nói: "Em nín đi."

"Em cứ không nín đấy, dù sao cũng có ai thương ai xót đâu, đến khóc cũng không cho nữa à?"

Anh thương mà. Liêm Đường nói thầm.

Thấy Liêm Đường vẫn im như hũ nút, Trình Tân giận thở không ra hơi: "Anh còn giả vờ nữa à? Em biết hết rồi. Đồ lừa đảo nhà anh!"

Nghe đến ấy, Liêm Đường thở dài nhắm mắt. Quả nhiên, vẫn không lừa được cô.

Nhìn cái vẻ mặt đấy của anh, Trình Tân càng thêm bức bối. Cô bấu chặt tay Liêm Đường, gằn giọng: "Em không đồng ý. Em không đồng ý, anh dựa vào đâu để quyết định thay em chứ, anh không có cái quyền đó!"

Liêm Đường đáp: "Nhưng mà, lựa chọn này, sẽ làm hại tới em." Thậm chí phải đánh đổi bằng cả tính mạng.

"Nhưng em thà sống 100 năm trong hạnh phúc, còn hơn có tới 500 năm cô đơn." Mặt mày Trình Tân đã nhòa nước mắt. 500 năm gì chứ, cô chẳng thèm.

Nội tâm Liêm Đường bị câu nói ấy khuấy loạn, đảo điên. Anh vụt mở mắt nhìn Trình Tân, hốc mắt anh hoen đỏ, hai má anh râm ran, chợt nở một nụ cười. Anh đáp, bằng một vẻ liều lĩnh, quyết đoán: "Tân Tân, lấy anh nhé." Mùi vị cô độc suốt 2 tháng nay, anh đã khắc sâu vào trong tim.

Cả hai chìm trong nỗi xúc động, nhiệt huyết sôi trào, nước mắt tuôn rơi.

500 năm, ai thèm chứ.

Miễn họ hạnh phúc bên nhau.

Ngoài cửa sổ, hai con mèo ngồi bất động trên chạc cây đại thụ, chính là Cổ Sênh và Phù Khanh bám theo con gái tới đây.

Nhờ có đôi tai nhạy cảm hơn hẳn con người, nên đoạn đối thoại trong phòng tức khắc lọt hết vào tai hai người.

Nhất là khi Trình Tân thốt ra câu nói đó: "Nhưng em thà sống 100 năm trong hạnh phúc, còn hơn có tới 500 năm cô đơn."

Dường như nội tâm Phù Khanh khi nghe câu này cũng đảo điên, rối bời hệt như Liêm Đường. Trạng thái của con gái trong mấy ngày gần đây, họ đều nhìn hết trong mắt, nóng tận trong tim.

Nếu có 500 năm mãi sống trong sầu não, u uẩn, vậy 500 năm này, chẳng thà không có.

Nếu có thể sống một cuộc đời vui vẻ, có lẽ chính bà cũng không thể chối từ.

Gặp được người mình thích, nào có thể tỉnh táo đưa ra một lựa chọn đầy lý trí? Lực chọn của con gái, sao họ có thể ngăn cấm, cản trở?

Đó là lựa chọn của chính con bé.

Nếu thế, hẳn nó sẽ hạnh phúc.

Nhưng Phù Khanh vẫn còn đôi chút lòng riêng. Giả như, chưa tới 10 năm, mà tình cảm của hai đứa nó phát sinh vấn đề, rồi chia tay thì sao? Đó là chuyện đâu thể tính trước.

Họ không cần phải gay gắt cấm cản chỉ vì đối phương là con người. Vì tương lai vẫn có vô hạn những khả năng không thể đoán trước.

Cứ mặc cho con làm theo trái tim nó vậy.

Nhìn đôi tình nhân trẻ ôm nhau khóc trong phòng bệnh, Phù Khanh nói: "Đi thôi." Rồi quay phắt lại, cùng rời đi với Cổ Sênh.

Cổ Sênh nhìn họ với một ánh mắt sâu thăm thẳm, sau cùng thở dài, bỏ đi với vợ.

Tình trạng của con gái trong những ngày gần đây thực sự rất không tốt, thậm chí ông và vợ còn e liệu con bé có thể làm ra chuyện ngu ngốc gì hay không. Dẫu sao, trong những kẻ đau khổ vì tình, có mấy ai thoát ra được đâu.

Thấy gương mặt con bé lần nữa lộ ra thần sắc vui vẻ, rạng ngời sức sống đó, hẳn không cha mẹ yêu con nào có thể nhẫn tâm ngăn cấm.

Thôi mặc nó vậy.

Duyên phận là thứ lạ lắm, dù là con người chỉ sống được trăm năm, hay loài mèo yêu có tới năm trăm năm tuổi thọ, đều chỉ có thể cam chịu tuân theo lời trái tim mình mách bảo.

HẾT CHÍNH VĂN

Còn 2 ngoại truyện nữa nhé



Đã sửa bởi heocon13 lúc 29.06.2019, 20:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, HNRTV, Huykngan94, RuBiee, Thiên Bình 93, Tieutieu88, Train, smileysu, y229917
     

Có bài mới 29.06.2019, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1217 lần
Điểm: 11.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 76 – Ngoại truyện 1


Chuyện lần này gây phong thanh lớn như vậy, Trình Tân biết có giấu tiếp cũng chỉ vô ích.

Nên ngay sau khi Liêm Đường vừa mới xuất viện, cô đã quyết đoán bảo anh cùng về ra mặt người nhà của mình.

Đương nhiên là Liêm Đường không định từ chối. Chỉ là, suy xét đến tình hình của Trình Tân hiện tại, hẳn người nhà cô sẽ chẳng có ấn tượng tốt gì với anh đâu.

Bây giờ, trong mắt ba mẹ Trình Tân, chắc hình dung về anh đã là "gã lừa con gái mình chạy mất" không chừng...

Nhưng mọi người đều là người biết suy nghĩ, loại chuyện như người đã tới tận cửa mà còn sập cửa nhà không cho vào đó hẳn sẽ không làm được.

Thấy ba mẹ và cả anh trai vẫn còn nể mặt, không sập cửa nhốt Liêm Đường bên ngoài, Trình Tân thầm cảm động trong lòng.

Đây chính là một sự nhượng bộ đối với quyết định của cô đó.

Phù Khanh và Cổ Sênh quét mắt nhìn Liêm Đường, người con gái mình thích, kể cũng không quá bất mãn. Ngoại trừ mấy vấn đề như tuổi thọ là khiến họ không hài lòng ra, thì trong thế giới con người, Liêm Đường đã là một cá thể vô cùng xuất chúng, có nói là rồng phượng trong loài người cũng chẳng ngoa.

Tiếc nuối duy nhất chính là hai đứa cách biệt giống loài, vì vậy khi bên nhau sẽ nảy sinh mối nguy về sau.

Nhưng yêu chính là yêu, dù cho là họ hay là bản thân loài người, đều không cách nào đưa ra những quyết định khách quan nhất được.

Hôm qua, sau khi nạt nộ Cổ Ý một chập, Trình Tân lại về rủ rỉ với anh một hồi. Anh đã xin lỗi Trình Tân, Trình Tân cũng tỏ ý hối hận vì thái độ hơi quá khích của mình lúc đó. Hai người hòa giải, nhưng Cổ Ý vẫn không tươi tỉnh nổi khi gặp Liêm Đường tìm tới nhà. Chẳng qua, vì muốn em gái vui nên anh mới đành hậm hực ngồi vào chỗ.

Lần ra mắt gia đình này của Liêm Đường xem như trải qua một cách thuận lợi không sóng gió.

Nghỉ ngơi một thời gian, ba ngày sau, Liêm Đường dẫn Trình Tân về gặp bà ngoại và các cậu.

Liêm Đường độc thân lâu năm, Từ Nho Nghi đã sốt ruột tính chuyện hôn nhân cho anh ghê lắm rồi, chỉ mong anh sớm ngày thành gia lập thất. Hiềm nỗi cháu trai cứ mãi lẻ loi sớm chiều, chẳng có lấy một người sẻ chia ấm lạnh.

Vậy nên khi thấy Trình Tân đến, tất nhiên bà tiếp đón hết sức tận tình. Có bà lão tiên phong, những người khác trong nhà nào dám vênh mặt xa cách gì với cô cháu dâu tương lai của bà? Huống chi, nhìn kiểu gì cũng rõ rành rành là Liêm Đường được lợi, trông cô nàng hẳn chỉ mới chớm đôi mươi, tươi non mơn mởn thế này, xinh đẹp thế nào càng chẳng cần phải nói.

Tuy là trước kia Trình Tân có dùng thân phận mèo yêu của anh để tới đây một lần, song lúc đó, nhiều lắm cũng chỉ cần trưng mặt ra làm linh vật là được, còn giờ phút này mới là ra mắt gia đình chân chính.

Khi Từ Nho Nghi không chút do dự tháo ngay chiếc vòng bằng ngọc trắng trên cổ tay xuống và đeo vào tay mình, Trình Tân chỉ biết ngượng ngập lén nhìn sang Liêm Đường.

Liêm Đường ra hiệu cho cô cứ nhận. Đây là tấm lòng của bà ngoại, cũng là bằng chứng thể hiện sự quý mến của bà dành cho cô.

Trình Tân nhận rồi, Từ Nho Nghi mới hài lòng vân vê tay cô, bắt đầu hỏi chuyện.

Bây giờ Trình Tân đã có một thân phận mới, chính là thực tập sinh trong công ty văn hóa nơi Dịch Viễn Sơn làm việc, cũng coi như một tiểu biên tập trong tương lai.

Trong lúc tán gẫu linh tinh, tự nhiên cũng tán cả đến chuyện gia đình.

Gia đình Trình Tân có điều bí mật không muốn người ngoài biết, nhưng bề ngoài vẫn mang vỏ bọc như một gia tộc có dòng dõi nho hương lâu đời, có chút vốn liếng. Về họ Cổ này, và nơi ở của họ, những người có địa vị của thế hệ trước đều có biết được ít nhiều.

Gia tộc này chẳng phải thường dân, khi xưa còn từng là một thế gia đại tộc. Tuy rằng thời đại đã thay đổi, những điều này không còn được chú trọng như trước, nhưng có thể sống trong khu nhà cổ lâu năm, xưa cũ như vậy là biết nền móng vẫn còn. Chẳng qua, người nhà họ Cổ trước giờ khiêm tốn lánh đời, không qua lại cũng chẳng ủng hộ ai, và dù thế thì cũng chẳng ai dám chọc vào.

Tóm lại, tuyệt không phải một gia đình bình thường.

Bất luận là về bối cảnh gia đình hay ngoại hình diện mạo, và cả phần nào tính cách thông qua tiếp xúc nãy giờ với cô, Từ Nho Nghi đều vô cùng hài lòng. Nhất là khi biết cô gái này là người cháu trai mình thích, bà càng không có gì để chê trách.

Chỉ là, nhớ tới con bé còn chưa đủ tuổi kết hôn theo luật định, bà lại lấy làm tiếc.

Không khỏi buồn buồn than thở: "Thật muốn hai đứa nhanh lấy nhau cho rồi."

Người lớn nói chuyện này mà mặt mày vẫn bình thản như thường, nhưng Trình Tân thì còn là một cô gái, nhắc chuyện này vẫn hơi ngại nên từ đầu đến cuối chỉ biết đơ mặt mỉm cười, bối rối không biết nên đáp lại ra sao.

Tất cả thân thích bên nhà mẹ đẻ Liêm Đường, Trình Tân đều đi gặp hết một, thu quà tới mỏi tay. Đương nhiên, Liêm Đường cũng nhận được một phần quà như thế, cả hai đều có giá trị không rẻ.

Bên Liêm Vĩnh An thì không vội lắm. Dù gì cũng còn lâu mới kết hôn.

Nhưng hoặc nhiều hoặc ít, Liêm Vĩnh An cũng đã nghe được phong thanh.

Đáng nói là, ông ta chẳng có chút vẻ lo lắng hay sốt ruột gì, chỉ cho là cuối cùng thằng con trai cũng chịu an ổn, mối lo của ông đã coi như yên lòng một nửa.

Không phải giờ thì là tương lai thôi. Sớm muộn ông cũng có thể trông rõ ràng mặt mũi nhân phẩm con người này.

Yêu đương bí mật chuyển thành tình cảm công khai khiến Trình Tân thả lỏng không ít, mỗi khi ra ngoài đều không cần lấy cớ đi tìm Trì Ngôn hay lén la lén lút nữa.

Bây giờ, mỗi lần cô đều quang minh chính đại, ngang nhiên ra khỏi nhà. Nhất là khi đã trở thành một biên tập thử việc, phải đi làm hàng ngày thì việc tan làm hẹn hò với bạn trai đã là dễ như trở bàn tay.

Trình Tân gặp lại Trịnh Gia Mẫn vào một ngày thứ tư sau khi chuyển thành nhân viên chính thức của công ty. Trịnh Gia Mẫn là người phụ trách thiết kế bìa mới cho sách của Dịch Viễn Sơn, bởi yêu cầu của công ty, cô ấy phải tới trao đổi về một vài vấn đề trong công việc...

Nên bất ngờ chưa kịp chuẩn bị đã gặp lại nhau.

Trình Tân nhìn Trịnh Gia Mẫn dần lướt qua bên vai mình. Nhưng Trịnh Gia Mẫn thì chỉ lịch sự gật đầu chào hỏi.

Trịnh Gia Mẫn đã tốt nghiệp. Cô ấy tự lập một văn phòng riêng, chuyên về mảng thiết kế, thi thoảng có hợp tác với vài nhà xưởng để in các mẫu áo thun, túi vải, sổ ghi chú... do cô tự thiết kế, lượng tiêu thụ cũng không thấp.

Biết được bạn tốt đang làm chuyện cậu ấy thích, dần vượt qua bóng ma từ sự ra đi của mình, Trình Tân rất vui. Đây mới là Trịnh Gia Mẫn mà cô biết! Một Trịnh Gia Mẫn luôn tràn ngập sức sống, sẽ không dễ dàng bị đau khổ đánh gục.

Trình Tân không lại gần bắt chuyện với cô ấy. Nếu bạn đã thoát ra được từ bóng ma quá khứ, vậy cô đã yên lòng, không cần phải quen biết lần nữa, để bạn lại tiếp tục chìm trong những kí ức xưa cũ. Vì tuy đã đổi sang một thân phận mới, nhưng Trình Tân vẫn là Trình Tân, từng hành động cử chỉ, tư tưởng tính cách của cô, nhất định có thể khiến Gia Mẫn ngờ ngợ đoán ra.

Cộng thêm chuyện anh Gia Hòa, Trình Tân liền quyết định cứ tránh xa họ ra thì hơn.

Nếu sau này Gia Mẫn gặp phải vấn đề gì, có lẽ cô sẽ quay về giúp bạn. Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn lặng lẽ trông nom họ từ xa, không tới quấy rầy.

Tan làm, Liêm Đường tới đón.

Trình Tân chính thức kí hợp đồng vào hai ngày trước, vốn tưởng Liêm Đường sẽ tới chúc mừng cô này kia, nào ngờ đến hết ngày vẫn chẳng thấy gì khác lạ.

Cô hơi hụt hẫng, nhưng cũng không bận tâm nhiều lắm. Với tính chất công việc của Liêm Đường, anh bận rộn thế nào, đâu phải cô không hay.

Nên hôm nay, khi thấy anh đến đón mình, cô cứ đinh ninh là anh mới nhớ ra chuyện hôm đó, rồi định đền bù cho cô đây.

Chẳng lẽ định mời cô đi ăn mỗi bữa thịnh soạn?

Trình Tân ngồi vào ghế phụ lái, chống má cười híp tịt cả hai mắt.

Nào ngờ người này lại chở cô đến tận đẩu đâu không biết, không phải hướng về nhà anh.

"Chúng ta đi đâu vậy anh?" Tới nhà hàng bên bờ biển ăn hải sản chăng?

Ăn hải sản cũng được mà, bây giờ cô thích ăn hải sản cực!

Liêm Đường đáp: "Tới rồi sẽ biết."

Được thôi.

Trình Tân ngẫm nghĩ, chắc chắn là dẫn mình đi ăn mừng rồi, cô cứ an vị ngồi chờ thì hơn.

Cuối cùng, không ngờ xe dừng ở một con đường ngay sát bờ biển. Lúc này màn đêm đã buông, tà dương nhuộm bầu trời thành một màu quýt đỏ, tĩnh lặng như chiếc giường mây của nàng tiên nào đó. Nửa vầng tà dương sắp lụi tắt nơi chân trời. Cơn gió nhẹ đưa làn váy cô bay bay.

Liêm Đường nắm tay dắt cô vòng ra đuôi xe, vừa đi vừa bảo: "Nhắm mắt lại nhé?"

Tim Trình Tân lạc nhịp vì yêu cầu của anh. Cô ngờ ngợ làm theo, kéo mí mắt sụp dần.

Liêm Đường mở cốp xe, nói với Trình Tân đang cứng còng căng thẳng đứng bên: "Có thể mở mắt rồi."

Trình Tân buông tay anh ra. Đập vào mắt là một khoảnh hoa hồng đỏ rực phủ kín cốp xe, không một vệt màu khác. Mỗi bông hoa đều tươi mới ướt sương, hòa với màu ráng chiều sau lưng cô.

Bên cạnh là người đàn ông cô yêu.

Rồi cô nhìn thấy, trong nụ một bông hoa nổi bật giữa cả rừng hoa, là chiếc nhẫn kim cương đang tỏa sáng lấp lánh.

Rồi sau đó, Liêm Đường rút bông hoa đó ra, quỳ một chân xuống đất, nâng hoa đến trước mặt cô: "Tân Tân, lấy anh nhé, anh muốn được bên em mãi mãi, không bao giờ rời xa."

Trình Tân ôm kín mặt, nước mắt lã chã.

Cô từng nghĩ Liêm Đường sẽ cầu hôn mình, nhưng không phải lúc này.

Nước mắt rơi đầy trên mặt cô, nước mắt cảm động và bối rối. Đôi mắt Liêm Đường sâu lắng, chất chứa bao tình cảm như thế, cô nào có thể từ chối anh.

Đây là người đàn ông cô yêu, cũng là người đàn ông yêu cô.

Cô quệt vội nước mắt, mũi sụt sịt, chìa tay mình cho anh.

Liêm Đường như thở phào nhẹ nhõm. Anh mỉm cười nhìn tay cô, vừa nói vừa đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay cô: "Chỉ một khoảnh khắc thôi, anh còn cho là em sẽ từ chối đấy."

Trình Tân cũng đùa: "Thì cũng định sẽ từ chối anh rồi, chỉ là cuối cùng vẫn mềm lòng, không nỡ làm mỹ nam đau lòng rơi lệ."

Liêm Đường lồng chiếc nhẫn vào tận đốt ngón tay cô, tay vòng lên eo cô, thì thầm: "Vậy thì phải cám ơn tiểu tiên nữ của anh rồi. Em thật là tốt bụng." Dứt lời, cúi xuống hôn cô.

Nụ hôn còn chưa dứt, vầng dương đã ẩn tia nắng cuối cùng khuất dưới mặt biển, sắc đỏ cam nhạt dần, chuyển sang màu xanh thẳm... Đẹp đến độ ai được chiêm ngưỡng đều không nỡ lòng bỏ đi mà chỉ muốn dừng chân thêm chốc nữa, để cảm nhận khoảnh khắc tuyệt đẹp này.

Trình Tân quấn chiếc khăn Liêm Đường đưa, ngồi xuống băng ghế trên bờ biển trong vòng ôm của anh.

Bầu không khí rất lãng mạn.

Chỉ là đã bị một tiếng bụng kêu đột ngột phá tan tành.

Cả hai đều bất giác bật cười.

Trình Tân vì ngại, nhưng Liêm Đường là buồn cười không nhịn được.

Cuối cùng cũng được đến nhà hàng gần đó ăn một bữa hải sản thịnh soạn thật. Trình Tân vô cùng hài lòng.

Vì trời đã tối, họ thuê luôn phòng của khách sạn trong nhà hàng.

Một căn phòng.

Lúc ngâm mình trong phòng tắm, Trình Tân lại miên man nghĩ tới chiếc giường đôi rải đầy cánh hoa hồng vừa nãy. Vừa tưởng tượng tới chuyện có thể sẽ xảy ra đêm nay, mặt cô lại tức khắc bừng đỏ.

Giường đôi à, chắc chắn phải có chuyện rồi nhỉ?

Trình Tân cười chảy cả nước dãi, cười xong mới thấy mình sao mà thô bỉ... Lại tằng hắng một tiếng, che giấu sự bối rối vừa rồi.

Trình Tân kết thúc giai đoạn ngâm bồn, để cả tóc ướt, mặc áo choàng tắm đi ra.

Liêm Đường đã tắm xong trước cô. Thấy tóc cô còn nhỏ nước, anh cầm lấy máy sấy, bảo cô ngồi xuống sô pha, định sấy tóc cho cô.

Trình Tân mang một mớ suy nghĩ bậy bạ ngồi xuống, hưởng thụ sự phục vụ của Liêm Đường.

Sấy tóc xong, Liêm Đường mới để ý thấy mặt cô đỏ bừng, bèn sờ tay lên trán cô: "Máy sấy nóng quá à?" Khiến mặt đỏ hết lên thế này.

Trình Tân buồn bực, trong lòng thầm than: Anh giai à, có lầm không vậy? Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng phòng cùng giường đó, chẳng lẽ chỉ có một mình tôi căng thẳng thôi hả?

Trình Tân lắp bắp: "Chắc, chắc vậy. Trời tối, tối rồi đấy, mau mau ngủ ngủ đi." Vừa nói vừa bật dậy chạy đi thay đồ ngủ, sau đó leo tót lên giường, vén chăn chui ngay vào.

Thấy Trình Tân bối rối như vậy, Liêm Đường bèn tới bên giường cô.

Chỉ là anh vẫn chưa thay quần áo.

Trình Tân mở to mắt lắng nghe bước chân anh, tay lặng lẽ kéo chăn che kín hết cả người, càng khiến khuôn mặt càng lúc càng nóng thêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, Huykngan94, RuBiee, Thiên Bình 93, chú mèo của gió, smileysu, y229917
     
Có bài mới 30.06.2019, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 28.09.2014, 21:28
Bài viết: 1831
Được thanks: 1217 lần
Điểm: 11.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 77 – Ngoại truyện 2

Tuy rằng Liêm Đường cực lực phản đối chuyện Trình Tân sinh con, nhưng Trình Tân thì vẫn muốn liều một lần. Cái chuyện tuổi thọ này, nói cho cùng cô đã từng là một con người, có giảm mất mấy trăm năm cũng chả làm sao. Mục tiêu của cô chỉ mong được bên Liêm Đường đến khi răng long đầu bạc, thế là đủ rồi.

Vậy nên, cô rất rất mong có một đứa con, kết tinh tình yêu của hai người.

Dù có thất bại, ít ra cũng đã thử.

Vì vậy, cô vụng trộm thực thi một vài kế hoạch, cuối cùng được thỏa nguyện mong ước bấy lâu.

Cô mang thai rồi.

Mới đầu, cô không dám nói cho Liêm Đường. Nhưng sau đó nghén dữ quá, Liêm Đường tự phát hiện ra.

Chuyện ở thế đã rồi, trách mắng Trình Tân thì có ích gì? Lại còn chỉ khiến cả hai cãi vã mất vui.

Hơn nữa, cô cũng chỉ vì bọn họ. Cô muốn có con, anh thì lo lắng cho sức khỏe của cô nên không muốn mạo hiểm.

Không ai sai cả.

Có sai thì sai ở chỗ, ai bảo họ không chung giống loài, từ khi lựa chọn bên nhau là đã định sẵn phải đối mặt với tình cảnh thế này.

Bỏ qua hành vi tùy tính của Trình Tân, Liêm Đường dần đặt mình vào vị trí một người cha sẵn sàng chào đón đứa con bé bỏng bất cứ lúc nào, đồng thời cũng căng mắt quan sát mọi thay đổi của Trình Tân, đề phòng mọi nguy cơ có thể xảy ra.

Mang thai là chuyện vô cùng nguy hiểm, bất kể là đối với phụ nữ loài người hay phụ nữ thuộc giống loài khác loài người. Hơn thế, những mối nguy Trình Tân gặp phải đều tiềm ẩn vô số những yếu tố không thể đoán trước.

Từ phản ứng mang thai rõ ràng của Trình Tân là có thể nhìn ra.

Ba tháng đầu mang thai, người cô gầy rộc đi, chút thịt nuôi được sau khi cưới đã sắp mất sạch không còn.

Vì lo cho con gái, Phù Khanh còn sốt sắng đón Trình Tân về nhà, rồi mời người có kinh nghiệm về thai sản trong tộc tới chăm sóc cho cô, kiểm soát cả chế độ ăn uống và sức khỏe.

Liêm Đường thực sự không yên lòng về cô. Anh chuyển tới ở luôn trong căn gác lửng của vợ, để tối còn có thể xoa bóp tay chân cho cô, bên công ty thì chọn ra một thành viên trong ban giám đốc lo liệu mọi việc. Bây giờ, anh nào còn tâm trạng để đi làm, giải quyết công việc được nữa.

Tim gan đều đã đeo luôn lên người Trình Tân.

Anh rất sợ.

Một lần nọ, Trình Tân đứng ngắm cảnh ngoài hành lang, Liêm Đường cứ có cảm giác như chỉ giây kế tiếp thôi, cô sẽ bị gió thổi bay đi mất. Từ ngày ấy tới giờ, anh vẫn luôn không yên lòng, trông gà hóa cuốc.

Đây là trải nghiệm chưa từng có.

Từ khi quen Trình Tân, anh đã trải qua quá nhiều những lần lòng dạ cuồn cuộn sóng chưa từng gặp trước kia.

Lúc mang thai đến tháng thứ sáu, Trình Tân đã yếu đến mức không xuống nổi giường.

Thi thoảng còn hay váng đầu, mê man. Bởi những thay đổi của Trình Tân, Liêm Đường gầy như tự bản thân anh cũng đang mang thai, và còn là kiểu mang thai có phản ứng dữ dội ngang tầm Trình Tân là khác. Trên mặt cả hai đều chẳng còn sắc máu, một người còn mang theo hai hốc mắt thâm quầng, thậm chí đã có những lúc nảy sinh ý bỏ đứa con này đi, chẳng qua giờ đã hơn sáu tháng, có bỏ cũng sẽ để lại tổn thương lớn cho cơ thể người mẹ. Quả là một quyết định khó cả đôi đường. Huống hồ, Trình Tân nào có thể đồng ý. Cô kiên quyết muốn giữ đưa bé này.

Liêm Đường chỉ đành ủng hộ cô đến cùng.

Nhiều lần, anh áp sát tai thủ thỉ với bé con trong bụng, bảo nó không được bắt nạt mẹ, không được phá phách.

Anh cảm thấy đứa bé này nghịch ngợm quá rồi. Đến khi thằng bé, hoặc con bé sinh ra, nhất định anh phải cho bọn nó một trận đòn mông nhớ đời.

Đứa bé sinh ra trên bàn mổ. Trình Tân chẳng còn chút hơi sức nào để đẻ thường, hết cách mới phải chọn sinh mổ.

Bởi thân phận đặc thù của mình, dòng tộc đã tự thiết lập một bệnh viện tư chuyên chữa cho người trong tộc. Giá cả nơi này cao ngất ngưởng, người bình thường không thể chi trả được, gián tiếp giúp họ không phải tiếp xúc quá nhiều với con người.

Họ sinh được một bé gái. Dù mắt con bé nhắm tịt, nhưng từ xương mi và hốc mắt đã thấy là di truyền từ Trình Tân, hàng mi cong cong ướt rượt.

Con bé dẩu môi, thi thoảng lại mấp máp chuyển động, tựa như đang tìm kiếm thứ gì.

Vừa mới sinh, da đứa bé đỏ hỏn, lạ là lại không nhăn. Tiếng con bé nức nở sao mà yếu ớt, thoạt nghe như tiếng mèo con đang kêu, tựa sợi tơ mảnh.

Giờ phút này, bất luận là mẹ hay đứa con, đều cứ mong manh như sắp sửa tan biến.

Trình Tân đeo ống dưỡng khí, ngủ li bì suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Đứa bé thì vẫn luôn được chăm sóc trong lồng giữ ấm.

Đến ngày thứ ba, Trình Tân mới được trông thấy đứa con mình dứt ruột đẻ ra.

Một cô công chúa bé tí. Lúc này da con bé không còn đỏ như khi mới sinh nữa, mà trơn nhẵn như lòng trắng trứng gà. Trình Tân dè dặt nhận con từ tay Liêm Đường, kể ra thì chẳng còn sức để bế nó nữa, chỉ nâng được một lúc đã đặt xuống bên cạnh, cúi đầu ngắm công chúa nhỏ của mình.

Sinh mổ phải nghỉ ngơi bồi dưỡng 1, 2 tháng mới có thể bình phục.

Thuốc tê vừa hết tác dụng, cơn đau liền ào đến, khiến cô trằn trọc suốt đêm.

Nhưng khiến Trình Tân vui nhất chính là, trừ hai ngày đầu phải nằm trong lồng giữ ấm ra, thì rất may là đứa bé không bị vấn đề gì.

Con gái rất giống cô, đôi mắt đen thừa hưởng từ Liêm Đường, sống mũi hệt như từ một khuôn đúc ra với anh, cao, thẳng, duyên dáng, hoàn toàn là tập hợp hết ưu điểm của hai người.

Liêm Đường đặt tên ở nhà cho con bé, Noãn Noãn.

Hi vọng con bé cảm nhận được mọi điều ấm áp trên thế giới, cảm nhận được tình yêu của ba mẹ, gia đình, và trưởng thành bình an, khỏe mạnh.

Khi tất cả mọi người cho rằng đứa bé sinh ra là một đứa bé loài người thuần chủng, bỗng vào buổi tối hôm tổ chức tiệc đầy tháng, con bé đột ngột biến thành một bé mèo mắt đen với bộ lông trắng muốt.

Biến hình ngay trong ngực Liêm Đường.

Vốn Liêm Đường đang thay quần áo cho con gái, thay thay một hồi bỗng thấy mọi thứ trước mắt vụt lóe lên, cô bé con trong tay đã biến thành bé mèo nhỏ hệt như Trình Tân năm xưa, chỉ khác màu mắt.

Lúc ấy, tim anh tựa như tan thành một vũng nước, đột nhiên lại rất lo. Chẳng lẽ sau này con gái anh sẽ luôn sống trong hình hài một con mèo?

Đáng thương thay cho con gái của anh.

Lập tức bế sang cho vợ xem.

Mặc dù vết mổ của Trình Tân đã gần lành hết nhưng vẫn rất chú trọng nghỉ ngơi. Vừa ra khỏi phòng để đồ, cô đã thấy ngay Liêm Đường chạy ra từ phòng em bé với một vẻ vô cùng hốt hoảng, lo lắng, trong lòng còn ôm một con mèo trắng nho nhỏ, da lông mềm mại, rối xù, đôi ngươi đen bóng. Mèo con vươn chân nhào tới Trình Tân, còn meo meo làm nũng với cô.

Thấy vẻ mặt căng thẳng của Liêm Đường, Trình Tân đoán ngay ra điều anh đang lo lắng.

Cô lập tức trấn an anh: "Con bé biến hình rồi à? Còn tưởng là thể chất con người đơn thuần luôn chứ, hóa ra không phải." Cô tưởng lầm như vậy là do từ khi ra đời, Noãn Noãn vẫn luôn trong hình dáng loài người mới khiến mọi người có lối nghĩ sai lệch. Từ xưa tới nay, lúc những đứa bé trong tộc sinh ra luôn xuất hiện trong hình mèo, phải trải qua năm dài tháng rộng mới học được cách biến hình. Chỉ có Noãn Noãn là khác. Ngay từ đầu con bé đã có hình người, nên mọi người đều vô thức cho rằng nó là loài người thuần chủng.

Liêm Đường vẫn có vẻ lo lắng. Trình Tân tiếp: "Anh đừng lo nữa. Con bé sẽ biến trở lại thôi, chỉ là chắc không thể khống chế. Chúng ta phải chú ý nhiều hơn, đừng để lạc nó đâu mất là được." Con bé còn quá nhỏ, cô thì lại không được cẩn thận lắm.

Vì chuyện Noãn Noãn, Liêm Đường và Trình Tân quyết định về nhà thêm chuyến nữa.

Nơi này chỉ có người trong dòng tộc, dù con bé có biến thành người hay thành mèo cũng không sợ, dù sao sau này nó cũng phải ở lại đây để hoàn thành chương trình học như cô lúc trước.

Có thể do Phù Khanh vốn đã có áy náy sâu sắc với con gái, nhưng khi đón được con về thì con gái đã trưởng thành, không đòi hỏi được yêu thương quá nhiều nên vừa trông thấy cháu ngoại trong hình hài mèo con, tim bà tức khắc sống lại. Vì trừ màu mắt là không giống, thì hình mèo của cháu gái y hệt hình mèo của con gái như từ một khuôn đúc ra, làm tim bà tan chảy.

Vì vậy, bà liền chuyển những tình cảm chất chứa chưa thể đền bù cho con sang cháu gái.

Hoàn toàn là nâng trong tay sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan, đau cũng sợ không thể đau thay cháu.

Dù ban ngày luôn chơi với bà ngoại, nhưng đến tối con bé vẫn muốn về với ba mẹ, cứ mãi meo meo gọi Trình Tân và Liêm Đường.

Tuy không biết nói chuyện, nhưng đã thể hiện được ý muốn đòi ba mẹ.

Liêm Vĩnh An không rõ lắm về cô vợ của con trai, nhưng cũng không có ý kiến gì với ngoại hình, công việc và cả gia cảnh nhà cô con dâu này. Cô gái có thể khiến con trai ông muốn kết hôn và chung sống, hẳn không thể đơn giản được.

Không ngờ là quả không đơn giản, còn khiến con trai ông tới ở luôn nhà nó nữa chứ.

Thế này thì có khác gì ở rể đâu?

Chuyện này khiến ông thấy vô cùng khó chịu, khổ nỗi lại không thể càm ràm gì với Liêm Đường. Xã hội văn minh, con người độc lập, ông chỉ có thể kín đáo truyền đạt lời khuyên của mình, nhưng Liêm Đường có nghe hay không thì chẳng thể lo tới được.

Hơn nữa, ông cũng rất mong được gặp đứa cháu gái bé bỏng của mình nhiều hơn. Cháu gái thực sự dễ thương làm ông không thể cưỡng lại.

Khi tuổi tác lớn dần, con người thường có xu hướng dễ mềm lòng hơn, nhất là khi đứng trước những đứa bé. Một ông lớn trên thương trường mà khi trông thấy cháu gái, cũng chỉ hận không thể dâng hết những thứ tốt nhất trần đời tới cho con bé, tính cách thay đổi 180 độ.

Đến giọng nói cũng hạ thấp xuống vài đề xi ben.

Nhưng từ khi Liêm Đường vào ở nhà ba vợ mẹ vợ là không về nơi này nữa, làm ông chỉ có thể thi thoảng gặp mặt qua mạng, xem một vài video.

Đắng lòng.

Nhưng lại chẳng nói được gì. Lúc đó con dâu mang nặng đẻ đau thế nào, Liêm Vĩnh An cũng có biết một hai. Cả hai đứa nó cũng không dễ dàng gì, muốn chiều vợ thì cứ chiều đi vậy.

Ông không muốn vì chút chuyện vặt vãnh trong sinh hoạt thế này mà căng thẳng, mâu thuẫn với con trai làm gì.

Noãn Noãn chơi cả ngày với bà ngoại, tối về đòi leo lên giường mẹ, uống sữa xong rồi ngủ say sưa.

Liêm Đường đã đi làm lại bình thường. Tối về nhà, trước mắt là hai mẹ con nằm lọt thỏm trong ánh đèn ngủ ấm màu, con gái cuộn người nằm gọn trong khuỷu tay Trình Tân, hình ảnh đẹp đẽ khiến anh muốn chụp ngay lại khoảnh khắc tuyệt vời này.

Và quả đã làm như thế thật.

Anh khẽ khàng lấy điện thoại, chuyển chế độ im lặng và tắt đèn flash đi, ghi lại lát cắt ấm áp này vào trong máy.

Nhưng hình như vẫn thiếu gì đó.

Thế là lại rón rén sà lại, vươn tay chụp chung một tấm với hai mẹ con rồi mới hài lòng đi tắm.

Lúc tắm, Liêm Đường còn nghĩ, thế nào mới là hạnh phúc?

Có lẽ chính là ngay giờ phút này, ngay khung cảnh ấm áp trong phòng ngủ kia, chính là hạnh phúc.

TOÀN VĂN HOÀN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon13 về bài viết trên: Catstreet21, DangTrang, HNRTV, Huykngan94, Hạ Lan Kỳ Vũ, RuBiee, Thiên Bình 93, hanhphuc.94, heosuacon02, smileysu, vthvuhoa, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: atula.ngok, gai29guz, kimhieulamha, ngoccute, nhungsigrist, Yukisoma, Yến Lương Quân và 100 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.