Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 24.05.2019, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 213

Editor: Tiểu Ly Ly.

Minh giới.

Trên bờ cầu Nại Hà, Minh vương nhìn đối diện Bỉ Ngạn Hoa đỏ như lửa, uống một hơi cạn sạch rượu trong chén đồng!

"Chấp niệm quá sâu, ngay cả phong ấn của Bổn vương cũng không làm gì được. . . . . ."

Không người nào có thể rõ ràng hơn hắn, ma tính của Thiên Âm đã sớm thức tỉnh, ngay cả hắn cũng không cách nào phong ấn, như vậy, nhất định Trọng Hoa muốn bình an vô sự chỉ có thể là vọng niệm*.

Vọng niệm*: ý nghĩ xằng bậy, ngông cuồng.

Một ngày kia, Huyền Tề vừa mua được một viện tử, Thiên Âm an tĩnh ngồi ở bên cạnh bàn, ánh mắt đảo quanh bóng dáng của hắn ở ngoài phía xa làm việc.

Huyền Tề thấy nàng an tĩnh như thế, liền đi trên chợ đặt mua chút đồ dùng hàng ngày, đợi đến khi trở lại, trong phòng đã mất bóng dáng của nàng.

Vật trong tay của Huyền Tề loảng xoảng một tiếng rơi xuống đất, trong sân  tìm nàng, rốt cuộc trên một gốc cây đào cổ thụ xiêu vẹo ở ngoài viện phát hiện bóng dáng của nàng.

Nàng ngủ rất ngon, ngón trỏ ngậm trong cái miệng nhỏ nhắn, giống như đứa bé sơ sinh, an tường mà thỏa mãn.

Trong lòng Huyền Tề mềm nhũn, đang muốn đến gần, nàng lại bỗng mở mắt!

Thấy là hắn, nàng đổi lại tư thế liền ngủ trở lại.

Huyền Tề nghĩ, chắc là ảo giác của chính mình, mới có thể từ trong đôi mắt đờ đẫn của nàng hiện lên sát khí.

Cuộc sống sau đó, nàng thường thường biến mất không thấy, mỗi khi Huyền Tề tìm được nàng thì đều là ở gốc cây cổ thụ xiêu vẹo đó.

Nàng đối với ngủ trên cây có loại chung tình không muốn xa rời, Huyền Tề biết, đó là thói quen của Thiên Âm, tựa như năm đó nàng thích nằm ở trên cây hòe cổ thụ.

Hắn cho là ngày có thể trôi qua như vậy, không có nguy hiểm sóng gió, ngày qua ngày cho đến nàng hết một đời.

Nhưng đột nhiên có một ngày, Thiên Âm biến mất không thấy gì nữa, hắn tìm khắp cả thành trấn, cũng không tìm được nàng.

***

Từ sau khi đỉnh Thái A biến mất sau, Thái A liền chỉ còn lại bốn ngọn núi. Quanh thân dãy núi nhỏ thấp trùng điệp, nửa ẩn ở trong sương mù mông lung.

Ngũ Thải Tường Vân* lồng trên đỉnh núi, Tiên Hạc bay nhanh, nhiều tiếng thanh lệ.

Ngũ Thải Tường Vân*: đám mây nhiều màu sắc.

Một quang ảnh đột nhiên rơi xuống trên đỉnh núi Thái A, lượn quanh đi về phía sau núi trên vách đá. Có đệ tử nhìn thấy một bóng dáng giống như đã từng quen biết, lại tựa như biến mất trong gió không thấy gì nữa.

Ngày thứ hai, Trọng Hoa xuất quan, đi tới dưới vách đá này, đã là từng chôn cất cung Nguyệt Thần, lúc này đã mất bóng dáng của cung  Nguyệt Thần.

Đông Phương theo sát phía sau, thấy vậy kinh hãi: "Cung thần này ngay cả sư phụ cũng nhổ không ra, còn ai có thể lấy đi?"

Trọng Hoa ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, vẻ mặt tựa như vui tựa như buồn.

Thiên Âm, là ngươi trở lại sao. . . . . .

**

Huyền Tề trở về nhà thì thấy Thiên Âm y phục xốc xếch đang gục xuống bàn ngủ đến nước miếng giàn giụa. Trên bàn, cung Nguyệt Thần lưu chuyển ánh sáng trơn bóng.

Huyền Tề kinh ngạc!

Thiên Âm làm như nhận thấy được hắn, dụi dụi mắt, cười si ngốc với hắn một tiếng: "Ta muốn ăn thịt thịt! Hắc hắc. . . . . ."

Huyền Tề dịu dàng cười một tiếng, lật bàn tay một cái, trong lòng bàn tay lập tức có nhiều hơn một bàn thịt kho, mắt Thiên Âm sáng lên nhào tới!

"Thiên Thiên, muội mới vừa đi đâu vậy?" Đợi nàng ăn uống no đủ, Huyền Tề chỉ vào cung Nguyệt Thần một bên hỏi "Vật này làm sao ở trong tay muội? Muội tìm thấy từ chỗ nào?"

Thiên Âm nấc cục một cái, chỉ vào cửa bên ngoài: "Trên núi."

"Trên núi nào?"

Nàng giống như vắt hết óc suy nghĩ một phen, nghiêng đỉnh đầu của mình, sau lại không nghiêng nữa, mới nói: "Thật cao trên núi!"

". . . . . ." Huyền Tề chợt cảm thấy vừa vô lực vừa buồn cười.

Từ khi biết trí khôn của nàng không có trên người, hắn bỏ qua việc tính toán truy hỏi kỹ càng, đơn giản thu thập cho nàng một chút, một đầu tóc lộn xộn của nàng trong khoảnh khắc xuôi thẳng rất nhiều.

Thiên Âm theo tay của hắn té ở trong ngực hắn, thân thể Huyền Tề cứng đờ, nàng tự nhiên ôm hắn, không cần tới một lát, liền đã ngủ.

Ngủ một cái, liền ngủ thẳng tới trên ánh trăng treo đầu cành.

Huyền Tề nằm mộng cũng muốn ôm lấy người mình yêu thích, cứ như vậy ôm nhau đến già sống chết không rời.

Chỉ tiếc, giấc mộng của hắn lại chưa từng hạnh phúc qua.

Trong ngực Thiên Âm đột nhiên bị kinh sợ mở mắt ra, mắt trống rỗng thoáng chốc tràn ra mấy phần sáng rỡ!

Huyền Tề cảm nhận được hơi thở Trọng Hoa muốn mang Thiên Âm rời đi, Trọng Hoa cũng đã đến trước mắt.

Trong lúc này, không khí đọng lại.

Trọng Hoa nhìn Thiên Âm, một hồi lâu sau, lên tiếng gọi: "Thiên Âm."

Thiên Âm trừng mắt nhìn, quay đầu nhìn Huyền Tề: "Ta mệt. . . . . ."

Huyền Tề nhìn Trọng Hoa một cái, lo lắng mấp máy môi, dịu dàng nói với nói: "Chúng ta đi lên phòng ngủ được không?"

"Được."

Cả phòng lạnh lẽo đánh úp tới thân thể Trọng Hoa, hắn lặng lẽ nhìn bóng lưng rời đi của Huyền Tề và Thiên Âm, vào giờ phút này, bọn họ tốt đẹp ấm áp như vậy.

Rất muốn vì vậy quay đầu rời đi, vậy mà, hắn lại không thể.

Tin tức cung Nguyệt Thần mất tích, đã bị tiết lộ đi ra ngoài, các đại tiên sơn đối với Thiên Âm chết đi năm đó vẫn còn tồn tại nghi ngờ, thêm với việc lúc Thiên Âm chết Huyết Vũ thần hoa mang lại cho mọi người rung động, để cho tới bây giờ, bọn họ vẫn cẩn thận lo sợ hão huyền, hơi có gió thổi cỏ lay một chút, liền cảnh giác vô cùng!

Hắn tin tưởng, tin tức Thiên Âm sống lại, sẽ rất nhanh bị người phát hiện.

Lần này, hoặc là, hắn hoàn toàn phá hủy Thiên Âm. Hoặc là, đặt nàng ở bên người, để ngừa nàng gieo họa tới Lục giới.

Sau khi Huyền Tề dỗ ngủ Thiên Âm xong đã là giờ Tý.

Trong đình viện tịch mịch, ánh trăng nghiêng xuống.

Tay áo Trọng Hoa bồng bềnh, chắp tay đứng nghiêm.

Tấm lưng kia, thon dài mà cô tịch. Giống như một luồng gió mạnh, đột nhiên bất động ở chỗ này, không cách nào nắm lấy, cũng không dám khinh nhờn.

Huyền Tề chần chờ chốc lát, cuối cùng đi lên phía trước.

Từ nhỏ, sâu trong lòng hắn đã kính sợ Trọng Hoa, tất cả mọi người nói cho hắn biết, Tôn thượng Trọng Hoa là kiêu ngạo của cả Thái A, là trụ cột vĩnh viễn trong bao giờ ngã! Là mục tiêu mà tất cả đệ tử trẻ tuổi truy đuổi!

Trong lòng hắn, Tôn thượng vẫn lành lạnh mà xa xôi như vậy, giống như một cây Tùng cao lớn trên đỉnh núi, không vui không giận không buồn bã không sợ hãi.

Nhưng kể từ Thiên Âm đi đến Thái A, hắn nhìn thấy Tôn thượng cười qua giận qua sợ qua cũng thất ý* qua, đều chỉ vì một người.

Thất ý*: không được như ý.

Mặc dù hôm nay đã không phải là thiếu niên trẻ trung năm đó, kính sợ đã xâm nhập vào trong xương khi Huyền Tề đối mặt với Trọng Hoa, vẫn là không dám vượt qua nửa phần. Hắn tiến lên thi lễ một cái, hồi lâu mới nói: "Tôn thượng, thứ cho đệ tử cả gan vừa hỏi. Thiên Âm đối với người mà nói, đến tột cùng là đệ tử hay là thê tử?"

Là đệ tử hay là thê tử?

Trọng Hoa nghĩ, chắc chắn đồ đệ đi!

Nghĩ như vậy, trong lòng khẽ đau đớn.

Cơn đau không hiểu vì sao này lại bị hắn quy tội cho lòng áy náy do năm đó tự tay giết chết Thiên Âm, liền bỏ qua tâm tình rất phức tạp bất thình lình, nói: "Bổn tôn muốn một lần nữa thu nàng làm đệ tử, ý của ngươi như thế nào?"

"Tôn thượng đã có quyết định. . . . . ."

Trọng Hoa cắt đứt lời nói của hắn, chỉ nói: "Bổn tôn chỉ muốn biết, ngươi có suy nghĩ gì?"

Trong đêm xuân, gió hơi lạnh.

Toàn thân Huyền Tề run rẩy, âm thanh không phục vững vàng vang lên: "Thiên Âm nói, nàng muốn giết rất nhiều rất nhiều người, mới có thể tìm được sư phụ."

Nơi cổ họng Trọng Hoa cứng lại, rất lâu sau không có lên tiếng.

"Tôn thượng khômg cần biết được suy nghĩ của đệ tử ra sao, đệ tử chỉ muốn cho dù Thiên Âm ở thời điểm nào, nàng đều có thể được như ý nguyện." Huyền Tề cảm giác trong lòng của chính mình như co rút đau đớn, trong đầu chỉ có trong giấc mộng Thuên Âm lẩm bẩm lặp lại tiếng “sư phụ’ đầy thương xót. Càng muốn, càng cảm thấy trong miệng chát đắng, chát đến tận trong đáy lòng, đắng đến chết lặng.

Hắn thi lễ khom người, cuối cùng trầm giọng nói: "Hi vọng tôn thượng, đối xử tử tế với nàng."

Hôm sau, một tay Thuên Âm dắt tay áo Trọng Hoa , một tay ôm Huyền Tề, thủy chung không chịu buông tay!

Nàng giơ lên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn, ở trước ngực Huyền Tề uốn éo a uốn éo: "Ngươi đi theo ta đi! Ta muốn ăn thịt! Ngày ngày ăn thịt ngươi nướng . . . ."

Trọng Hoa nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Cùng nhau trở về thôi, các Trưởng lão nhất trí đề cử ngươi làm Chưởng môn, chớ phụ lòng kỳ vọng của bọn hắn."

Huyền Tề nghĩ, Chưởng môn cái gì, hắn từ nhỏ đã không lạ gì, chỉ là như vậy có thể ở chung với nàng, liền gật đầu đáp ứng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: khanhthi
     

Có bài mới 25.05.2019, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 214 Thải Hồng này vi sư thích.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Lúc Trọng Hoa mang Thiên Âm trở lại Thái A, mọi người đều kinh ngạc. Sau khi kinh ngạc qua đi lại bỗng nhiên phát hiện, đệ tử Tôn thượng này làm như trời sanh ngu dại không rành nhân sự.

Nhưng ngoài sự ngu dại, diện mạo lại giống y đúc với thần thể năm đó, cũng làm cho lòng người khó mà bình thản.

Lưu Quang nghe tin vội vàng mà đến, Thiên Âm thấy hắn, vui như đứa bé, vô cùng vui mừng kêu lên: "Hoa tiên tử ca ca! !"

Phần sợ hãi vui sướng kia, khiến trong lòng Lưu Quang chua xót, đồng thời dung nhan xinh đẹp tối sầm lại.

Huyền Tề bật cười: "Cho nên người này, ấn tượng đầu tiên cực kỳ quan trọng. Năm đó chính là Hoa ca ca, hôm nay cũng nhiều hơn hai chữ “tiên tử”, coi như người cũng nên vui mừng rồi."

Lưu Quang thừa dịp Huyền Tề không chú ý, trở tay đánh bay hắn. Nhìn Thiên Âm từ trên xuống dưới, nhìn thân thể phàm nhân của nàng, không nửa phần thiên phú tu tiên, liếc mắt Trọng Hoa, rất không hiểu nói: "Lừa chúng ta nhiều năm, bổn tọa lại coi như nàng đã chết. Gần đây Tiên giới cũng rất yên ổn, ngươi lại đón nàng tới Tiên giới làm chi?"

Trọng Hoa mặt không chút thay đổi nói: "Có thể lấy cung Nguyệt Thần từ Thái A đi, nàng sao có thể là phàm nhân."

Lưu Quang kinh hãi, chợt nhớ tới trong sách ghi lại, thể chất Thần Ma và người phàm tương đối giống nhau. Giờ phút này nhìn Thiên Âm lần nữa, mới vừa cảm thấy trong cơ thể nàng có hơi thở thâm thúy cuồn cuộn.

"Chẳng lẽ, nàng thật sự thành ma?" Nhưng ánh mắt vô hồn trước mắt này, thiếu nữ thẳng tắp nhìn mình chằm chằm, một người y hệt tượng gỗ, sao lại có thể là ma?

Trọng Hoa im lặng, vuốt tóc mềm mại của nàng, nói: "Có lẽ vì ta lấy đi tâm Ma của nàng, nàng mới có thể biến thành bộ dáng lần này."

Hắn một đường dẫn nàng đi vào điện Vãn Nguyệt, nàng thấy cái gì cũng ly kỳ, rồi lại mím môi không lên tiếng, nhìn chung quanh cẩn thận từng bước.

Hắn dắt nàng, hắn đi nàng cũng đi, hắn dừng nàng cũng ngừng. Cuối cùng đã tới gian phòng trước kia của nàng.

Thiên Âm đứng trong phòng, vuốt vuốt tóc của mình, chơi không chán, không chút nào từng chú ý tới ánh mắt ảm đạm của người bên cạnh, ôm vẻ áy náy, vừa tựa như thương hại thương yêu.

"Thiên Âm." Trọng Hoa tiến lên, từ trong tay lấy đi sợi tóc của nàng, để cho nàng nhìn thẳng mình, nói: "Gọi sư phụ?"

"Hả?" Thiên Âm che miệng bật cười ha ha: "Gọi sư phụ sẽ có thịt ăn sao?"

Trọng Hoa không biết nên khóc hay cười, tuy là nàng ngu, cũng không bao giờ quên ăn.

Nghĩ lại, như vậy có lẽ tốt hơn, ngu không biết bi thương đau khổ.

"Kêu sư phụ, ta liền cho ngươi ăn ngon, được không?"

Đông Phương đang muốn bước vào cửa phòng, nghe giọng nói vô cùng cưng chìu này, nghiêng đầu lau lấy mắt, liền rút đi.

Thiên Âm nhíu chặt lông mày, ánh mắt thật thà nhìn chằm chằm Trọng Hoa, thể là cân nhắc thật lâu sau, cuối cùng không chống được sự hấp dẫn của thức ăn ngon, sạch sẽ gọi một tiếng: "Sư phụ."

Mặt mày Trọng Hoa giãn ra, đột nhiên cười một tiếng.

Mặt nàng bỗng nhiên tiền lại, nói: "Sư phụ người cười thật là đẹp mắt!" Suy nghĩ một chút: "So Hoa tiên tử ca ca càng đẹp mắt hơn!"

Trọng Hoa xoa tóc của nàng, chỉ cười không nói.

Qua mấy ngày, Thiên Âm dần dần nói nhiều hơn. Lăn lộn với Đông Phương và Thiên Nam, cả ngày quấn lấy hai người cùng nhau đến sau núi chơi bùn bắt Tiên hạc. Mỗi lần trở lại trong điện, liền có Trọng Hoa đưa thức ăn đầy bàn chờ nàng.

Hắn sẽ tự tay bưng tới nước trong vắt, rửa sạch nước bùn trên tay nàng. Ban đêm nàng nói lạnh, sẽ đưa một đôi tay vào trong vạt áo của hắn. Hắn sẽ cho nàng y phục mặc, Đông Phương và Thiên Nam luôn nói, hôm nay sư phụ của bọn họ lại giống như bà vú.

Không người nào biết được, Trọng Hoa đối với mấy chuyện vụn vặt này làm không biết mệt, liền giống như. . . . . .

Hắn từng trải qua.

Hắn bỏ tay Thiên Âm vào ngực thì trong đầu đều sẽ hiện ra một cảnh tượng trời băng đất tuyết, hắn vì nàng búi tóc, cuối cùng cũng sẽ nghĩ tới cây trăm trúc đã biến mất với nàng ở  Thông Thiên Tháp. . . . . .

Rõ ràng làm một chút thuật pháp liền có thể giải quyết chuyện, bởi vì nàng không thích, hắn liền theo nàng, cưng chìu nàng vô pháp vô thiên.

Trong điện Cửu Trọng tiếng nói tiếng cười cũng không gián đoạn, nàng ngây ngốc trải qua mỗi một ngày, càng không muốn xa rời Trọng Hoa. Không nhớ tới Huyền Tề, không nhớ được Lưu Quang.

Trọng Hoa thường thường nhìn nàng chơi đùa dưới ánh mặt trời, mất hồn.

Vừa mất thần, nàng sẽ như con giun quay lại, nhiều tiếng gọi đói.

Chánh điện Vãn Nguyệt, nghiễm nhiên đã thành phòng ăn xa hoa của nàng. Có một đầu bếp thân phận tôn quý cao nhất, hai người sẽ vĩnh viễn giành ăn với nàng, chơi với nàng.

Thời gian nửa năm, nhẹ nhõm nhàn nhã trong qua.

Một ngày kia, Ma giới Mặc Tử Tụ một mình đi tới Thái A, đại khai sát giới!

Trong điện Cửu Trọng, Thiên Âm bắt đầu nóng nảy lo lắng!

Nếu không phải Trọng Hoa ngăn lại, nàng rất có khả năng xông lên trời.

Cho đến khi Lưu Quang và Huyền Tề liên thủ ép Mặc Tử Tụ đi, đợi chân trời tan hết ma khí, Thiên Âm mới từ trong nóng nảy tỉnh lại, vừa như không có chuyện gì xảy ra đắm chìm trong thế giới của bản thân.

Nhưng một chuyện này, cũng khiến cho trong lòng Trọng Hoa có ám ảnh!

Rốt cuộc có một ngày, Trọng Hoa nửa đêm len lén mang Thiên Âm chạy xuống núi, hỏi nàng nguyên nhân, nàng ngây ngốc dắt tay áo của hắn, hoan hô nói: "Ta nghe thấy được mùi vị của sư phụ! !"

Đợi Trọng Hoa bắt được một thám tử của Ma giới ẩn thân thì Thiên Âm tiến tới ngửi một cái, Trọng Hoa chưa hồi hồn, ma nhân đó đã bỏ mạng ở trong tay nàng, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi.

Ma khí trong tay nàng ngưng tụ thành một vòng tròn, hít hà thật sâu, nói: "Đây mới là mùi vị sư phụ!"

Trọng Hoa đến đây mới biết, nếu nói nàng “mùi vị sư phụ”, là ma tức.

Giờ khắc này, hắn không nói được trong lòng có tư vị.gì

Hôm đó Mặc Tử Tụ tới, ma khí này thuần chánh nồng đậm, vẽ ra ma tính của nàng.

Sau lần đó Trọng Hoa ngày đêm phòng nàng rời đi, tránh khỏi sự cố đưa tới, không tiếc ở trong phòng ngày đêm làm bạn với nàng. Nhưng hôm nay Thiên Âm, cho dù là người ngu , nhưng nàng vẫn chân chính là ma!

Một cơn mưa dầm liên tục vào sáng sớm, Thiên Âm ở Trọng Hoa trước mắt biến mất không thấy!

Bầu trời, âm u. Mây đen ngưng tụ thành hình trong ở trên không trung.

Dòng nước mảnh như tơ.

Đoàn người Mộ Thần của Tiên sơn Hiên Viên, ở dưới nước đi đến Đại Hàm, nhìn khóe môi hắn tươi cười sắc mặt vui mừng, liền không khó nhìn ra, tâm tình của hắn cực tốt.

Tâm tình tốt cũng là có nguyên do.

Từ khi hắn thừa kế chức Chưởng môn Hiên Viên, rõ ràng là muốn lấy chức Tiên tôn Thái A, ngầm lại liên lạc với tân nhậm Chưởng môn Nguyệt Vô Sầu luôn coi Thái A là cái đinh trong mắt, muốn tùy thời diệt trừ Thái A.

Nguyệt Vô Sầu này là ca ca của Nguyệt Vô Ưu bị Thiên Âm giết chết trong hỗn loạn của Thái A năm đó, vẫn ghi hận Thái A, ghi hận Thiên Âm.

Mộ Thần liền nói cho hắn nghe tin tức vài ngày trước đó có liên quan đến chuyện Thiên Âm trở lại Thái A, quả nhiên hai người ăn nhịp với nhau, mưu đồ lần nữa liên thủ các đại tiên sơn, trở lại Thái A, lợi dụng sự việc của Thiên Âm lần này, trừ đi Trọng Hoa!

Hai người lại hợp kế, Mộ Thần phụ trách tiến về phía Đại Hàm, thuyết phục Vô Tư. Nguyệt Vô Sầu là đi Tiên sơn Côn Luân ở phía Tây quyến rũ Tiên Tôn Phù Vân. Về phần Tiên sơn Phù Dịch Lam Duyệt và Bá Hĩ, đợi tứ đại tiên sơn đạt thành nhất trí, lại tìm cách bới gốc cây xương khó gặm Phù Dịch vào trong bát mình. Các loại dụ dỗ đe dọa không tin hắn không nghe lệnh!

Tính toán như thế, mới có việc Mộ Thần mang theo sáu gã trưởng lão chừng năm mươi tên đệ tử bước ra khỏi Tiên sơn của mình.

Mưa phùn rơi như tơ bắn vào kết giới quanh thân bọn họ, văng lên bọt nước mịn.

Người đi đường này vừa bước vào Côn Luân, xông tới mặt một người, y phục àu tím tóc đen, cưỡi mây mà đi.

Chính là Thiên Âm lén chạy đến tìm một ít “mùa vị sư phụ”.

Mộ Thần ngắm nhìn đất đai dưới chân núi, thật là bao la rộng lớn.

Rừng núi xanh nhạt, mưa bụi mông lung.

Ánh mắt của hắn lấp lánh mà nhìn chằm chằm vào thiếu nữ vội vã mà đến, bờ môi khẽ cong cười gằn: "Cảnh đẹp như vậy, là một nơi rất tốt để chôn xương rồi."

Hắn ngoắc tay, đệ tử sau lưng vây quanh Thiên Âm, nước chảy không lọt.

Mộ Thần miễn cưỡng hỏi "Thiên Âm, ngươi muốn đi đâu?"

Thiên Âm ước chừng nhìn hắn chằm chằm một hồi lâu, mới nói một câu: "Ta không thích ngươi!"

"Ách. . . . . ." Mộ Thần thấy buồn cười, đợi ý thức được dáng vẻ thật sự của Thiên Âm mà không phải làm bộ, một ánh mắt ý bảo, sẽ không mặc kệ nàng, xoay người muốn rời đi.

Sau lưng âm thanh đệ tử rút kiếm vang ở bên tai, hắn nghe thấy Thiên Âm ngơ ngác hỏi một câu: "Các ngươi, vì sao đều muốn đánh ta?"

**

Một ngày đi qua, có tin tức truyền khắp Tiên giới.

Một Thần và mấy tên trưởng lão đệ tử cùa Hiên Viên, cùng nhau rơi xuống Tiên sơn Côn Luân. Côn Luân chỉ có một mình Phù Vân chạy ra, cả Tiên sơn Côn Luân, máu khắp núi rừng, thây nằm khắp đồng, sông núi vây quanh Côn Luân cũng bị máu nhuộm đỏ, khắp nơi thành địa ngục!

Mà tên đầu sỏ gây chuyện kia, là một thiếu nữ ngu dại.

Nghe nói tin tức này, liền Trọng Hoa giống như gặp phải sét đánh. Hắn tìm Thiên Âm chung quanh không có kết quả, không hề nghĩ tới, nàng lại chạy đi giết người!

Đợi Trọng Hoa tìm được nàng, nàng đang khoanh tay toàn thân ướt đẫm nằm trên cây tùng bên vách núi Tiên sơn Côn Luân, ngủ long trời lở đất bất tỉnh nhân sự.

Trên y phục của nàng là máu loãng thịt vụn, thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.

Trọng Hoa rơi vào trên một nhánh cây, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm nàng.

Linh khí trong đất trời như con sông chui vào thân thể nàng, quanh thân cỏ cây đã sớm khô héo chết đi. Nàng vẫn còn không biết.

Lại một sự thật tàn khốc đặt ở trước mắt hắn:

Nàng, là một ma chân chân chính chính!

Hắn không khỏi nghĩ ban đầu lưu lại hồn phách để cho nàng trùng sinh, đến tột cùng là đúng hay sai?

"Sư phụ?"

Suy nghĩ của hắn đang loạn, Thiên Âm tỉnh lại.

Giờ khắc này, hắn quên nàng ngu, lạnh nhạt nhìn nàng, hỏi "Thiên Âm, nói cho vi sư biết, vì sao ngươi phải giết người?"

Nàng đương nhiên trả lời: "Bọn họ muốn đánh ta, ta muốn giết bọn hắn!"

"Dù bọn họ có không đúng, ngươi cũng không nên tàn nhẫn như vậy! Diệt cả Côn Luân!"

Thấy sắc mặt hắn nghiêm khắc, Thiên Âm đột nhiên giận dữ ném cung Nguyệt Thần đi: "Phụ mẫu đánh ta, bọn họ cũng đánh ta, tất cả mọi người muốn đánh ta, ta hận bọn hắn! ! Ta muốn giết sạch mọi người!"

Cung Nguyệt Thần đụng vào trên trán Trọng Hoa, lập tức đổ máu đầm đìa.

Hắn không lau, lẳng lặng nhìn nàng, không nói một lời, không vui không giận.

Thiên Âm lại ôm thân cây khóc lớn lên.

Bị Vô Nhai phong ấn trí nhớ thủy chung chưa từng mở ra, Trọng Hoa không biết, từ trước Thiên Âm sẽ không giống như hiện tại khóc khàn cả giọng. Hắn chỉ nhớ hắn biết Thiên Âm, cho dù đau lòng, cũng sẽ cười rơi lệ.

Thiên Âm đó, mặc dù sư phụ quan trọng nhất cũng bỏ nàng, nàng dù có khả năng hủy diệt cả bầu trời, cũng vào lúc cuối cùng, giống như cung tên trống không lúc trước vậy, dẫu có chết cũng không giết!

Hắn đánh giá cao mình, cho là giữ nàng bên cạnh có thể ngăn lại nàng thành ma, chưa từng suy nghĩ, có lẽ ban đầu hắn nên tự tay đào ra tâm ma của nàng, nàng đã không có đường sống quay đầu.

"Thiên Âm, ngươi sợ chết sao?"

Hắn rơi vào bên người nàng, nâng nàng dậy, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng.

Thiên Âm tự nhiên thút thít, thế nhưng hắn đã lẩm bẩm lên tiếng: "Có lẽ vi sư vốn cũng không nên nghịch ý trời, để cho ngươi chịu khổ nạn đời này."

Trọng Hoa không trở về Thái A, ngược lại dẫn nàng đi đài Tru Thần.

Sư đồ hai người sóng vai ngồi ở trên đài Tru Thần, phía dưới Thải Hà* đầy trời mây bay nặng nề.

Thải Hà* mây ngũ sắc

Thiên Âm đột nhiên ở giữa hỏi "Sư phụ, chết có đau không?"

Trọng Hoa nhìn mây bay từ từ, nơi cổ họng nghẹn lại, hồi lâu mới nói: "Có lẽ sẽ không đau."

"Vậy ta sẽ không sợ!" Thiên Âm khóc nửa ngày, lúc này cảm thấy mệt mỏi, liền dựa vào vai hắn, chìm vào giấc ngủ.

Khi Lam Duyệt và các Tiên Tôn Chưởng môn đi tới đài Tru Thần thì liền thấy Thải Hà yên tĩnh vô cùng đẹp đẽ.

Bầu trời mưa phùn vẫn như cũ, dưới đài Tru Thần ánh sáng rực rỡ, lẫn vào trong nước mềm mại, ngưng tụ ra thành Thải Hồng*.

Thải Hồng*: cầu vồng

"Oa!" Thiên Âm từ trong mộng tỉnh lại, nhìn thấy đầy trời khắp đất đều là cầu vồng, không khỏi phát ra từng tiếng hoan hô.

Trên gương mặt nàng đột nhiên dâng lên màu đỏ ửng, nếu không phải con ngươi quá mức tĩnh mịch, dáng vẻ lúc này của nàng, liền rõ ràng là trong lòng nảy mầm thẹn thùng e lệ.

Một cái cúi đầu, gió mát thẹn thùng, làm trong lòng Trọng Hoa dâng lên cơn đau bén nhọn.

Trong lòng nàng đầy mong đợi đối với hắn nói: "Sư phụ, ta khiêu vũ cho người xem có được hay không?"

Trọng Hoa nhẹ nhàng cười một tiếng: "Được."

Như được khích lệ, nàng quả thật đứng dậy, đứng ở trên đài Tru Thần xoay tròn.

Không có hoa lệ, lại càng không có tay áo nhẹ nhàng. Nàng chỉ là cứ xoay tròn, xoay tròn. . . . . .

Một màn này, thật sâu rơi vào trong lòng Trọng Hoa, mười năm, trăm năm. . . . . . Cực kỳ lâu, lâu đến tận cùng trong tánh mạng của hắn, quên được tất cả, vẫn còn thật sâu nhớ lúc này, nhớ dung nhan ngây thơ của nàng bị ánh sáng mờ chiếu ửng đỏ. . . . .

Nàng mệt mỏi, vùi ở bên cạnh Trọng Hoa, khẽ thở hổn hển.

Lưu Quang từ phía chân trời bay tới, thấy tình cảnh này, không khỏi vừa kinh ngạc vừa sợ: "Trọng Hoa! ! Ngươi thật bạc tình đến đây sao? ! !"

Trọng Hoa không nói, đám người Lam Duyệt liền tiến lên vây quanh Lưu Quang. Trong lúc này, chỉ thấy Đao Quang Kiếm Ảnh*, phong vân biến sắc!

Đao Quang Kiếm Ảnh*: cảnh tàn sát khốc liệt.

Thiên Âm quay đầu lại liếc nhìn Lưu Quang, thấy một nhóm người đánh cực kỳ vui mừng, nàng hỏi "Sư phụ, bọn họ đang làm gì?"

"Vi sư cũng không biết."

"Vậy sao."

Trọng Hoa chỉ vào cầu vồng dưới chân, âm thanh lành lạnh trở nên ôn như gió mát: "Cầu vồng này vi sư rất thích, Thiên Âm thay ta lấy lên một ít được không?"

"Được được!"

Thiên Âm tung người nhảy xuống đài Tru Thần, để lại cho Trọng Hoa, là một mùi thơm thần hoa trên y phục xẹt qua trong mũi.

Lưu Quang ngơ ngẩn, bị Phù Vân một kiếm đâm xuyên ngực. . . . . .

"Trọng Hoa! ! Ngươi thật nhẫn tâm! ! !"

Gầm lên giận dữ, Mặc Tử Tụ lại tới!

Lam Duyệt và Vô Tư muốn ngăn cản, bị hắn một chiêu đánh lui, Trọng Hoa không kịp xoay người, người khác đã nhảy vào đài Tru Thần!

Một biến hóa này, mọi người bất ngờ, đợi hồi hồn lại, vừa mừng vừa sợ!

Mặc Tử Tụ này nhất định là điên rồi, nếu không làm sao tự mình nhảy xuống đài Tru Thần chịu chết? !

Lưu Quang thở ra máu tươi, đột nhiên bật cười, tiếng cười từ thấp đến cho, cười đến cuối cùng, hắn giương kiếm chỉ Trọng Hoa, im hơi lặng tiếng ngã về sau.

Trong nháy mắt rơi xuống đất, Huyền Tề một bộ quần áo hoa phục, nâng ờ sau hắn.

Trong mắt hắn che kín tơ máu, nhìn về Trọng Hoa: "Hôm nay, ta lấy thân phận Chưởng môn Thái A, trục xuất Trọng Hoa khỏi Thái A! Từ nay về sau, sống chết vinh nhục của hắn, đều không liên quan đến Thái A! !"

Trên đài Tru Thần, ánh sáng vẫn như cũ.

Mà Trọng Hoa, chúng bạn xa lánh!

Vẻ mặt của hắn bình tĩnh giống như trước kia, cho tới bây giờ sẽ không có người đoán được qua suy nghĩ của hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian
     
Có bài mới 25.05.2019, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 215 Nếu như ngươi dám chết, ta giết cả nhà ngươi!

Editor: Tiểu Ly Ly

Dưới đài Tru Thần, thân thể Thiên Âm bị lệ khí xé rách không có nửa phần dư thừa.

Trong nháy mắt, hồn phách rời thân thể, lúc sắp chết, trí nhớ vạn năm xưa của nàng lại hồi phục toàn bộ vào giờ phút này!

. . . . . . Một ngày kia, Thần Sơn sụp đổ, tiếp theo là Thần Ma rơi xuống. Đó là Thiên Đạo tru diệt, Thần Sơn tận thế.

Sâu bên trong, đã định trước thế gian này không người nào có thể ngang nhau với Trời. Thần Ma, cũng chỉ là gia tộc mà Thượng Cổ Hồng Hoang lưu lại, bọn họ áp đảo pháp tắc trên thế gian, giở tay nhấc chân đều có thể tổn hại tới Lục giới.

Loại nhân vật nghịch thiên này, nhất định cuối cùng rồi cũng tiêu vong.

Thần Ma tổng cộng chỉ có mười mấy người, lúc sinh mạng cuối cùng của Ma Chủ Đế Tuấn và Nguyệt thần Hằng Nga, bọn họ hợp lực đẩy đứa bé của chính bọn họ vào luân hồi.

Một đứa con giữa Thần và Ma không nên tồn tại ở thế gian, nghịch thiên luân hồi, dĩ nhiên là bị Thiên Đạo nguyền rủa.

Từ khi Thiên Âm có trí nhớ, liền một mực không ngừng sinh tử luân hồi, nàng sống với đất trời, lại chết với đất trời, cũng không biết tình người lạnh ấm. Cũng chỉ là một người đời không cách nào nhìn thấy không khí, ở trong năm tháng của Thiên Âm, nàng giống như một người đứng xem, là nhân chứng của thế gian chứng kiến sống chết bệnh chết yêu hận tình thù, sinh mạng phí một quãng thời gian khá dài.

Một đời người, nàng ngán cái cảnh tuần hoàn không ngừng này, rốt cuộc bắt đầu đối với tình cảm phàm nhân có điều mong đợi. Nàng cũng muốn được người che chở trong ngực, thể nghiệm cảm giác chân chính làm người một phen. Khi đó, một thiếu niên bán thần tiến vào thế giới của nàng.

Người kia, là người duy nhất ở thế gian này nhìn thấy nàng.

Hắn tên là Trọng Hoa.

Nhưng đến cuối đời vẫn chưa nhìn thấy qua hắn. Ngay sau đó hắn mang theo cam kết của hắn đối với nàng biến mất ở thế giới của nàng.

Từ đó, nàng lại trở thành Quỷ Hồn cũng không bằng một cô ảnh.

Nàng tìm hắn trăm nghìn đời, bỏ thần thành ma, đổi được thân thể người phàm, rốt cuộc như nguyện làm đệ tử của hắn, hôm nay lại tự tay hắn đẩy xuống đài Tru Thần.

"Trọng Hoa, ngươi đã nói sẽ luôn luôn tốt với ta đấy. Ta tìm ngươi mấy ngàn năm, trải qua nhiều đời, chịu được đời đời cơ khổ, chẳng lẽ chỉ muốn lấy được một cái kết cục như vậy sao? Ngươi nói phải chiếu cố ta cả đời! Ngươi nói ngươi trở về liền lấy ta làm thê tử. . . ! Ngươi rõ ràng nói lời thề son sắt như vậy, ta tin là thật, thế nhưng ngươi chỉ nói đùa sao?"

Xuyên thấu qua tầng lệ khí vừa dầy vừa nặng, nàng hình như thấy được một bóng dáng cực nhanh mà đến. . . . . .

Sư phụ, là ngươi sao. . . . . .

"Thiên Âm!"

Kinh hoàng luống cuống, là gương mặt của Mặc Tử Tụ. Cũng không phải là người mà nàng tâm tâm niệm niệm kia.

Tóc trắng như tuyết, Chu Sa máu đỏ ở giữa lông mày của hắn.

Lệ khí như đao, khiến cho hắn thương tích đầy mình, thế nhưng hắn lại dùng một thân tu vị che chở hồn phách của nàng ở trước ngực, khóe miệng giơ lên nụ cười lạnh nhạt lại có phần bất đắc dĩ: "Nếu không phải ta, ngươi cũng sẽ không rơi vào kết quả như vậy. Ta tiếc nuối nhất chính là, rõ ràng là ta trước gặp ngươi, lại chắp tay đưa ngươi cho Trọng Hoa."

"Thiên Âm, Trọng Hoa hắn là một người không có tình cảm. Hôm nay ta liều mình cứu ngươi, tương lai ngươi, không được sống qua ngày với hắn nữa."

Cách một tầng kết giới, hắn khạc máu ở trên hồn phách của nàng, hai người cùng nhau rơi xuống dưới, dường như muốn rơi vào vực sâu không đáy.

Thiên Âm nhìn hắn, cho dù hồn phách vô lệ*, nhưng nàng vẫn cảm giác được trên mắt nóng bỏng, nghiêm giọng nói: "Nếu như huynh dám chết, ta giết cả nhà huynh!"

Vô lệ*: không có nước mắt.

Mặc Tử Tụ cất tiếng cười to, ngậm một hơi thở cuối cùng che chở nàng, ở cuồn cuộn lệ khí trong đi xuyên.

Thiên Âm ôm không được Mặc Tử Tụ, chỉ có thể nhìn thân thể của hắn, đã sớm có trăm ngàn vết thương, khắp nơi ứa máu, giống như một con sông phá vỡ hang động, dòng nước đỏ như máu này chảy xiết đến chói mắt.

Nàng nằm ở đầu vai hắn, trong tai là tiếng thở dốc gian nan của hắn, vốn là hồn phách trong suốt càng thêm yếu kém.

Mặc Tử Tụ phun ra vài ngụm máu, hài lòng nhìn thấy Thiên Âm chợt thay đổi sắc mặt, tuy là mạnh mẽ chống đỡ, vừa lên tiếng vẫn là hơi thở mong manh: "Thiên Âm. . . . . . Từ trước đến nay ta không phải là người lương thiện, cũng không giúp người hoàn thành ước vọng lấy được tình cảm cao thượng, trước khi ta chết chỉ cần ngươi đáp ứng ta. . . . . ."

"Đồng ý ta. . . . . . Cuộc đời này sẽ không tiếp tục gặp Trọng Hoa!"

Thiên Âm cuối cùng không nhịn được lên tiếng khóc thảm thương: "Mặc ca ca. . . . . ."

Mặc Tử Tụ lạnh lùng chợt quát: "Đồng ý với ta! !"

"Ta đồng ý với huynh! ! Ta đồng ý với huynh đời này sẽ không tiếp tục có liên quan đến Trọng Hoa! Cuộc đời này không gặp hắn nữa! ! !"

"Tốt. . . . . . Tốt. . . . . . Tốt. . . . . . Vậy ta liền, yên tâm. . . . . ."

Hắn cuối cùng không thể dẫn nàng ra đài Tru Thần, liền đã hóa thành một hạt cát dưới đài Tru Thần.

Đường đường Ma giới Chí Tôn, là kêu ngạo tự hào của  Ma giới vài ngàn năm, lại như hôm nay, chôn sinh mạng ở nơi này.

Giữa không trung mưa phùn, cung Nguyệt Thần đột nhiên rơi xuống, hóa thành ánh sáng vọt vào dưới đài Tru Thần!

***

Có vài người, mặc dù chưa từng phong quang vô hạn, sau khi mất, vẫn có thể lưu danh sử sách.

Một thân Thiên Âm, ở hai giới Tiên Ma đã là như thế.

Một là Ma giới chí cường, một là Tiên Giới Chí Tôn, người trước rơi vào tan thành mây khói, người sau trên lưng, mang theo tiếng xấu nghìn đời.

Hơn trăm năm, tình yêu bất luân giữa Tiên Tôn Trọng Hoa và đệ tử của mình, luôn là đề tài nóng hổi được nhiều người nói tới. Chúng tiên ở Tiên giới đều biết, ban đầu Chưởng môn Huyền Tề của Thái A ở đài Tru Thần lấy thân phận của Chưởng môn ra lệnh trục xuất Trọng Hoa khỏi Thái A, sau đó Tiên giới cũng không có tin tức của Trọng Hoa nữa.

Ngàn người chỉ trỏ vạn người thóa mạ sau lưng, không người nào nhớ, hắn từng là Tiên Tôn mà chúng tiên kính ngưỡng sợ hãi, càng không người cảm động và nhớ nhung hắn đã từng tiêu trừ uy hiếp của Lục giới, đôi tay hai lần đưa đệ tử của chính mình vào chỗ chết.

Từ từ miệng mồm của mọi người như thủy triều mãnh liệt, ở trong tiếng khinh thường, nhóm tiên nữ lãng mạn, cũng đang bàn tới đoạn thật giả của sư đồ yêu nhau này, lại biến hắn thành một tiểu nhân ích kỷ có lòng tham sống sợ chết bo bo giữ mình vì sống tạm qua ngày không tiếc diệt trừ người yêu.

Những thứ này, người trong cuộc không quan tâm.

Trọng Hoa ở nơi này hơn trăm năm, dẫm Lục giới, hiểu thấu sống chết coi nhẹ được mất, trong lòng gần như bình thản. Lại cô đơn không thể nào quên cũng không thể nhớ, một thiếu nữ yếu ớt đã tồn tại trong sinh mệnh của hắn.

Hắn thiếu nàng quá nhiều!

Một ngày kia, thời tiết cuối thu.

Mùa thu hoạch ở Nhân giới, khắp nơi đều thấy không khí vui mừng.

Ẩn thân hành tẩu ở chợ, nhìn người đến người đi vui buồn giận dữ, Trọng Hoa nhớ ra Minh vương có nói chuyện liên quan tới hắn vào sáu ngàn năm trước.

Sáu ngàn năm trước, hắn còn là thiếu niên, trong năm tháng xanh miết, gặp gỡ người nào đã làm chuyện gì, hắn nhớ mọi chuyện, lại không biết ý của Minh vương là có chuyện gì?

Đi tới Yêu Giới, không ngờ lại gặp được Thiên Tuyết.

Nó vẫn là vóc dáng nhỏ bé, ngày trước luôn miệng kếu “sư phụ Trọng Hoa”, hôm nay thấy hắn, lại hóa thành hài đồng giơ lên Yêu Kiếm của Hoa Tưởng Dung mà đâm tới!

Nhưng nó quên, bàn về tranh đấu, nó kém xa Trọng Hoa.

Bị Trọng Hoa đoạt kiếm, nó giận chỉ vào hắn nhiều tiếng tố cáo: "Ngươi là người xấu! ! Người rất xấu! Đợi tương lai ta trưởng thành, nhất định phải trảm ngươi dưới kiếm thay Thiên Âm tỷ tỷ báo thù! !"

Hoa Tưởng Dung chỉ sợ nó chọc giận Trọng Hoa, tay mắt lanh lẹ ném nó vào gian phòng, đóng cửa bày kết giới, lúc này mới vuốt vuốt áo bào gọn gàng, ngây thơ nhìn Trọng Hoa chằm chằm, vừa mở miệng, ý nhạo báng mười phần: "Ta nghe thấy Tiên giới coi ngươi như cặn bã, lúc này ngươi tìm đến Yêu Giới, chẳng lẽ là tìm nơi nương tựa?"

Trọng Hoa cũng trả lại nhạo báng cho hắn: "Nếu ta có lòng, thay thế ngươi, chính là con thú nhỏ sau lưng ngươi cũng do ta sở hữu."

Hoa Tưởng Dung gắt gao nhìn hắn chằm chằm, một hồi lâu, nhảy ra một câu: "Ngươi chính là Trọng Hoa không ai bì nổi đó sao?" Không trông cậy vào Trọng Hoa trả lời, vẻ mặt hắn nghiêm túc, lại nói: "Không có chuyện sẽ không đến điện Tam Bảo, nói đi, hôm nay tiến đến, có gì muốn làm? Nếu vì ai đó mà tìm lại mặt mũi, ta liền dời bước đi xa chút. Động hồ ly của ta lâu năm không tu sửa, không chịu nổi uy thế một kiếm của ngươi."

Trọng Hoa nói: "Không biết Yêu Giới có một lão nhân tên là “Bát Nhã”?"

Lời này vừa nói ra, Hoa Tưởng Dung lập tức thay đổi sắc mặt. Trọng Hoa vội hỏi tới: "Hắn đang nơi nào? Có thể dẫn ta đi bái phỏng một lần hay không?"

Hoa Tưởng Dung ho khan một cái: "Nếu là tìm sư phụ ta, lời liền dễ nói rồi. Ngươi chờ chốc lát, ta đi xin phép lão nhân gia ông ta, xem hắn có nguyện ý gặp ngươi không."

Nói xong, hắn chợt biến mất. Thời gian một chén trà, hắn lại chợt trở lại tại chỗ. Chẳng qua lúc này, hắn nhìn ánh mắt của Trọng Hoa, có chút cổ quái: "Lão nhân gia ông ta mời ngươi qua."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, chuotnung, divan_vu, fufudethuong, heoido, lê quyên, Mayy3300, Mysunshine.htt, nguyenthilehang, sansan_hg, Sunflower0794, Xuxu97, yendh2812, yoona2014 và 424 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.